Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 14 giờ trước

Danh mục

🎈
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Tôi vốn sinh ra đã là một cô nàng mũ mĩ.
00:01Tại buổi yến tiệc trong cung, tỷ tỷ ruột sồn dập gắp thẳng vào bát tôi ba cái chân giỏ
00:05to đùng.
00:06Chị ấy nghĩ cái dáng vẻ ăn uống nhồng nhàm của tôi chắc chắn sẽ khiến vị hoàng đế mắc
00:09chứng chán ăn thấy buồn nôn mà loại ngay từ vòng gửi xe.
00:11Ai mà ngờ hoàng đế thấy tôi ăn ngon miệng đến thế.
00:14Hiếm có khó tìm ngài lại chủ động cầm đũa bắt đầu dùng bữa cùng.
00:17Ngay hôm đó ngài đã giữ lại thẻ bài của tôi, lại còn ban tặng túi thơm nữa chứ.
00:20Về sau, đêm nào ngài ấy cũng lật thẻ bài của tôi, tuyên tôi vào thị tẩm.
00:24Chẳng phải là để sùng hạnh tôi đâu, mà chỉ đơn thuần thấy dáng vẻ ăn uống của tôi rất
00:27kích thiết bị ra thôi.
00:28Tôi từ nhỏ đã sở hữu thiên phú hơn người, chủ yếu thể hiện ở khoản ăn khỏe và giọng
00:32to như loa phát thanh.
00:32Hồi mẫu thân sinh tôi ra, đêm nào tôi cũng gào khóc thảm thiết.
00:35Đến mức nhà cửa muốn rung chuyển như có dư chấn nhẹ, sao phải mời một lúc hai vú nuôi
00:39mới phá án được.
00:40Chẳng qua là chưa được uống đủ sữa nên bị đói mà thôi.
00:42Cha mẹ nhìn cái dạ dày như hố không đáy của tôi, sâu đến mức tóc tai muốn hói sạch
00:46cả đầu.
00:46Chỉ sợ tôi lớn lên thành cô tiểu thư thùng cơm không ai thèm giữa.
00:49Năm tôi 13 tuổi, tôi trải qua một trận bạo bệnh.
00:51Thay bói bấm quẻ tính toán một hồi, phán rằng phải nhận một người cùng họ ở Thanh Châu.
00:55Làm nghề kế toán về làm cha nuôi thì mới giữ được mạng sống.
00:57Vị cha nuôi kế toán này về sau làm một quan chức nhỏ, thực sự coi tôi như con gái
01:01ruột mà chiều chuộng.
01:02Mãi cho đến khi bệnh của tôi khỏi hẳn, mới lưu lưu luyến luyến đóng gói gửi tôi trở lại
01:05bàn gia.
01:06Vừa về đến nhà, mong còn chưa kịp ấm chỗ.
01:08Thanh Chỉ nhập cung tuyển tú đã hạ xuống.
01:10Cha mẹ tôi cứ nghĩ tôi cũng phải vào cung.
01:12Đành vừa sụt sùi vừa đau lòng.
01:13Nhét tôi cùng đại tỷ lên xe ngựa.
01:15Tại bữa yến tiệc tuyển tú, đại tỷ phát huy tối đa tay nghề của một chuyên gia nuôi lợn.
01:19Rồn dập gắp ngay vào bát tôi ba cái chân giò to bự.
01:22Thu thu, đủ ăn chưa em?
01:32Ú ơ trả lời.
01:33Đủ, đủ rồi chị ơi.
01:35Đại tỷ nhìn tôi bằng ánh mắt chịu chuộng.
01:36Với tay véo cái má phung phính của tôi bảo.
01:38Ăn chậm thôi.
01:39Vịt quay quay luôn, còn chưa dọn lên đâu.
01:41Chưa cái bụng ra một chút nhé.
01:43Mắt tôi sáng rực lên.
01:44Đại tỷ hài lòng sờ sờ nốt mụn giả rán trên mặt.
01:46Rồi tiếp tục duy trì vẻ mặt lát mắt cực ngố.
01:48Tí nữa món trắng miệng sau bữa ăn đừng chạm vào nhé.
01:51Chẳng ngon bằng đồ ở phủ nhà mình đâu.
01:52Mẫu thân bảo đã trưng sẵn món sữa chua hấp đồng rồi.
01:55Tuyển tú xong mình về nhà ăn là vừa vặn nhất.
01:57Vâng ạ.
01:57Tôi nuốt ứng bực miếng thịt trong miệng rồi hỏi.
01:59Nhưng chị ơi, chị em mình giả vờ thế này liệu có tác dụng không?
02:02Thực ra tôi với đại tỷ đều là mấy cô con gái cưng của mẹ có tiếng.
02:05Chẳng ai muốn nhập cung làm gì.
02:06Hồi trước ở ngoài cung, ngày nào cũng có thịt kho tàu.
02:08Bữa nào cũng uống rượu nữ nhi hồng.
02:10Cơm nước thì cha mẹ chỉ trực.
02:11Bê tận giường đút cho hai chị em ăn.
02:13Ngày tháng như vậy sung sướng hơn cả làm thần tiên.
02:15Ai mà rảnh vô cùng tranh sủng.
02:17Do kẻ nhan sắc với một bầy phụ nữ cơ chứ.
02:19Hơn nữa ai mà chẳng biết hoàng đế nổi tiếng.
02:21Tính tình quái đàn, cọp cạch lại hay giận dữ.
02:23Đã thế còn bị trứng chán ăn nữa chứ.
02:25Cái nét đó với cái hình tượng tâm hồn ăn uống của tôi.
02:27Đúng là như nước với lửa.
02:28Không thể đội trời chung mà.
02:31Tin chị đi, bao chắc ăn luôn.
02:33Chị đã bỏ ra số tiền khủng tận 50 lượng bạc để mua tin tuyệt mật đấy.
02:37Nghe đâu vị thiếu đế nhà mình hiện nay là người cực kỳ mê nhan sắc.
02:40Lại còn mắc bệnh chán ăn nặng nữa.
02:41Hãy nhìn thấy đồ ăn là lại buồn nôn.
02:43Chị em mình hôm nay bày ra cái trò này.
02:45Chẳng khác nào nhảy đầm ngay trên bãi mình của ngày ấy.
02:47Nhưng chị ơi, em đã béo thế này rồi.
02:49Hoàng đế thích người đẹp chắc cũng chẳng thể ngó tới em đâu nhỉ.
02:52Béo đâu mà béo.
02:53Cái này người ta gọi là nét đẹp phúc hậu đấy.
02:55Thế này mới là có phúc đấy.
02:57Đáng yêu thế này cơ mà.
02:59Đứa nào dám bảo em béo.
03:01Chị vặn đầu nó ra làm trái bóng đá luôn.
03:03Tôi ngó qua một lượt giàn tú nữ đang ngồi ngay ngắn xung quanh.
03:05Cô nào cô nấy đẹp như tiên hạ giới.
03:07Dáng ngồi thẳng tắp.
03:08Đồ ăn trước mặt gần như chẳng buồn đụng tới.
03:10Người thì nói năng nhẹ nhàng thỏ thẻ.
03:11Kẻ thì đã bắt đầu tranh nhau chỗ tay lại rồi.
03:13Mấy cảnh này làm tôi với chị cả xem mà sướng cả mắt.
03:16Đúng lúc tôi đang chuẩn bị tổng lực chiến nốt cái chân giò thứ tư.
03:18Thì thai giám bỗng rõng rạc sướng tên.
03:20Con gái của chủ bộ Thanh Châu Tống Chí Minh là Tống Nguyễn Thu.
03:23Ban túi thơm, giữ lại thẻ bài.
03:25Tôi với chị cả đang ăn uống hang say.
03:27Ngần ngơ một hồi lâu mới ngộ ra.
03:30Là tôi sao?
03:31Tôi trúng tuyển rồi á?
03:32Thiếu đế bị mờ mắt hay sao vậy?
03:34Chắc là nhận nhầm người rồi chứ gì?
03:35Mãi tới khi bị người của cung đình dẫn đi.
03:37Tôi và chị cả mới hoàn toàn tin là thật.
03:39Bao nhiêu mỹ nhân như thế.
03:40Mà thiếu đế lại chấm đúng một đứa mũ mỹ như tôi.
03:42Chị cả hòa khóc nức nở.
03:43Nốt rùi dạ trên mặt cũng rơi cái bột xuống đất.
03:46Thôi xong rồi.
03:46Xong thật rồi.
03:47Thu Thu ơi.
03:48Em vào cung rồi đêm đến đói bụng thì làm sao bây giờ?
03:50Liệu ngựa thiện phòng có nấu riêng cho em bữa khuya không cơ chứ?
03:53Tất cả là tại chị.
03:54Tại chị hết.
03:54Biết thế chị chấm đầy nốt rùi lên mặt em cho xong.
03:57Chị ấy khóc sụt sùi.
03:58Nước mắt nước mũi giàn ruộng.
04:01Tất cả là tại cái mặt nọng đáng yêu này của em đấy.
04:04Đúng là nghiệp quật mà.
04:06Tôi chỉ biết cầm nín.
04:07Tôi thừa nhận là người nhà tôi từ trước đến nay.
04:09Lúc nào cũng đeo cái kính lọc cưng em gái quá đả.
04:11Chỉ là không ngờ cái màng lọc đó lại dày đến mức này.
04:14Người ngoài nhìn tôi cùng lắm chỉ khen một câu.
04:16Khuôn trăng đầy đặn.
04:16Nét mặt có phúc.
04:17Nhưng trong mắt anh trai, chị gái và cha mẹ tôi.
04:20Tôi chính là một đại mỹ nhân da trắng ráng tròn xinh đẹp tuyệt trần.
04:23Chỉ cần tôi bỏ một bữa cơm thôi là họ đã nghi ngờ liệu có phải.
04:25Ai ở học đường nói xấu sau lưng tôi.
04:28Làm ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi.
04:29Mới khiến tôi manh nha ý định giảm cân hay không.
04:31Hồi nhỏ người nhà ai cũng rảnh ôm tôi.
04:33Vì tôi sinh ra đã trắng chảo bũ mỉm đáng yêu.
04:35Ai gặp cũng khen tôi đúng là đứa cháu gái quốc dân trong mờ.
04:38Mấy năm không gặp, vừa mới về đến nhà.
04:40Nương đã so nắn đôi má vẫn còn phúng phính của tôi mà than.
04:43Bé cưng của mẹ ơi.
04:44Mấy cái vụ tuyển tú này ai thích thì đi mà ham.
04:46Mẹ có tiền, nuôi mười đứa như con còn được.
04:48Cứ thoải mái mà ăn xả láng.
04:50Cha vừa nhìn thấy cái ba nọng của tôi biến thành hai nọng.
04:52Cũng gật cù phụ họa.
04:53Về nhà là tốt rồi.
04:54Nhà mình không thiếu tiền.
04:56Sau này không gả đi thì bắt rể về cũng được.
04:58Kết không để bé cưng nhà mình đi xa nữa.
05:01Kết cục thì sao?
05:02Đừng nói là bắt rể.
05:03Ghê ấm mong còn chưa kịp ngồi lâu.
05:04Thanh chỉ tuyển tú đã hợp tới.
05:06Tôi chỉ thầm nghĩ.
05:07Có lẽ mắt mũi thiếu đế này có vấn đề thật rồi.
05:09Giữa biết bao đại mỹ nhân sắc nước hương trời.
05:11Chàng lại chọn đúng hai quả dưa vẹo là tôi và chị cả.
05:13Thanh chỉ đã hạ.
05:14Thất cổ bé họng làm sao cãi được.
05:16Nên ngay trong đêm đã phải dọn vào trường lạc điện.
05:18Ai ai cũng tưởng tôi trúng số độc đắc.
05:20Sắp được một bước lên mây.
05:21Hóa thành phượng hoàng.
05:22Từ nay về sau vinh hoa phú quý.
05:24Gấm vóc lụa là.
05:24Nào ngờ từ cái ngày được tuyên chỉ trúng tuyển.
05:27Đến cả tức vị còn chưa được phòng.
05:28Tôi cũng chưa từng được diện kiến vị thiếu đế đó lần nào.
05:30Chưa kịp nếm mùi sủng ái là gì.
05:32Thì đã lập tức bị cho vào thất sủng.
05:33Trở thành vị phế phi ở hành mọn trong truyền thuyết.
05:35Tất nhiên.
05:36Kẻ đến xem trò hay cũng bắt đầu mò tới.
05:38Hôm đó tôi đang ngồi câu cá bên hồ trong vườn trường lạc điện.
05:41Mà không nhận nhé.
05:41Cá trong hậu cung này ngoài đẹp ra thì ăn cũng ngon bá cháy.
05:44Con nào con ấy được nuôi béo mầm béo mập.
05:46Thay cá thành từng lát mỏng.
05:48Quyết thêm chút xị dầu.
05:49Ngoặc ngon dụng lưỡi luôn.
05:50Hôm nay em cũng dựng một cái bếp nướng bên bờ hồ.
05:52Định bụng làm món cá nướng chén chơi.
05:53Bỗng đâu thấy mấy bóng dáng thướt tha đi lại gần.
05:55Mắt em vốn đã chẳng tin tưởng gì.
05:57Nhìn từ xa lại cứ tưởng là.
05:58Mấy cung nữ mới do nội vụ phủ xếp sang.
06:00Thế là chẳng buồn quay đầu lại.
06:02Phán luôn.
06:02Cung mình không có nhiều quy tắc thế đâu.
06:04Mấy đứa chưa ăn cơm đúng không?
06:05Chưa ăn thì nhào vô làm miếng nào.
06:07Trên vị vẫn còn mấy con cá nướng này.
06:08Chắc là đủ ăn đấy.
06:09Lại gần rồi em mới nghe thấy tiếng nói điệu đà.
06:11Chảnh hạch tất giọng bỉa mai.
06:12Ôi chào.
06:13Công trong cung thiếu ăn hay sao?
06:15Mà còn mò ra đây câu cá thế này.
06:16Chà chà.
06:17Gan cô cũng to đấy chứ.
06:18Cá trong hồ này là giống kim tôn mà bệ hạ thích nhất.
06:21Phải tuyển chọn kỹ càng vận chuyển từ kiềm chung về đấy.
06:24Bệ hạ mà biết thì cô xác định tiêu đời.
06:26Em dương mắt nhìn kỹ lại.
06:27Hóa ra là ba vị phi tần mặc đồ hồng phấn.
06:29Xanh phấn.
06:29Lam phấn.
06:30Đang biểu môi chê bài.
06:31Lấy tay bịt mũi.
06:32Em gật gật đầu.
06:33Thành thật đáp lời.
06:34Vâng.
06:34Đúng là không đủ ăn thật.
06:35Trước đó biết nguyệt cung nữ của em đã kể em nghe rồi.
06:38Về mấy vị phi tần ở gần trường lạc điện của em nhất.
06:40Thích màu hồng là Khải Phi.
06:41Mặc màu xanh lam là đoan phi.
06:43Còn màu xanh lá là trang phi.
06:44Khải Phi thấy em thật thà như thế.
06:46Liên tiếp tục hạch sách.
06:47Nhìn cái gió tẩm điện nghèo giữa mồng tơi của cô xem.
06:50Làm bao lâu rồi mà đến cái danh phận cũng chẳng sơ múi được.
06:53Cũng là loại đút tiền chui vào hậu cung.
06:54Chẳng biết nhà cô phải cúng bao nhiêu tiền bạc mới vất phát được.
06:57Cái chức quan nữ tử đến phẩm cấp cũng không có này.
06:59Nhưng ta nghe nói cô chỉ là con gái ông chủ bộ.
07:01Quan kiểu phẩm tép riêu thì có được bao nhiêu tiền cơ chứ.
07:04Thần thiếp cũng có biết đâu ạ.
07:06Hôm yến tiệc trong cung em đang mải mê ăn uống.
07:08Tự dưng lại trúng tuyển luôn.
07:09Khải Phi hắng rọng một cái.
07:11Chắc lại tưởng em đang khoai khoang.
07:12Đoan phi lại xông vào châm chọc.
07:14Ý cô là bệ hạ ưng cái nhan sắc của cô chứ gì?
07:16Cô đã soi gương bao giờ chưa?
07:18Giá người như cô ta thì soi gương cũng giải quyết được gì đâu.
07:21Ba người họ cười hùa với nhau một hồi.
07:23Sao lại không có gương được ạ?
07:24Mẫu thân em gốc gác là đại phú thương số một cam nam.
07:26Tiền bạc trong nhà xài ba đời không hết.
07:28Trong phòng ngủ của em có tận ba cái.
07:30Gương soi toàn thân đúc bằng vàng nguyên chất cơ.
07:32Hậu cung này vốn ít phi tần.
07:33Người lại càng thưa thốt.
07:34Các chị ấy chắc lâu lắm rồi không có ai trò chuyện.
07:36Nên cứ đứng bên cạnh em níu díu chưa chọc suốt cả buổi.
07:39Đến khi con cá cuối cùng được câu lên.
07:48Mấy vị nương nương phải đứng nãy giờ rồi.
07:49Công công bên nội vụ phủ tháng này chưa đưa than sang.
07:52Nên ghế trong phòng em trẻ ra hết rồi.
07:54Lấy làm củi nướng.
07:55Cá ăn luôn rồi ạ.
07:56Khải Phi hít một hơi khí lạnh.
07:58Đồ gỗ trong cung toàn là gỗ sư hoàng hoa cao cấp đấy.
08:00Cô đúng là phá gia trì tử mà.
08:01Em đưa cho chị ấy một xiên cá nướng.
08:03Nói gì thì nói.
08:04Đồ trong cung đúng là xịn thật đấy.
08:06Cá nướng ra con nào.
08:07Con ấy ngọt lịp.
08:08Đúng là mỹ vị hiếm có trên đời.
08:09Chị nếm thử một miếng xem sao.
08:11Khải Phi biểu môi hết cẳng.
08:12Bồn cung dạo này đang luyện điệu múa lục yêu.
08:14Ăn chay kiêng mỡ lâu rồi.
08:15Đừng có ở đó mà rụ rỗ bồn cung.
08:18Đoan Phi nương nương cũng muốn mua sao.
08:20Đoan Phi ngoảnh mặt đi.
08:22Bồn cung sao lại biết mấy thứ thô bỉ này chứ.
08:24Vậy chăng Phi nương nương thì sao?
08:26Nương nương có muốn nếm thử không?
08:27Ngon lắm đó.
08:28Bồn cung.
08:29Bồn cung cũng phải giữ dáng mình hạc sương mai.
08:31Không thì làm sao tranh sủng với Thánh Thượng được.
08:39Thánh Thượng thích người gầy sao?
08:41Thánh Thượng thích xem múa?
08:43Hay là Thánh Thượng thích mấy chuyện phong nhã?
08:46Sở thích của mình tại sao cứ phải phụ thuộc vào người khác chứ?
08:49Vẻ mặt họ thoáng chút ngơ ngác.
08:51Ai ai cũng biết.
08:52Thiếu đế đang cơ thuận theo triều đình.
08:54Thái hậu tự ý quyết định lập liền một lúc ba vị phi tần cho ngài.
08:57Nhưng ngài lại chưa từng thị tẩm ai bao giờ.
08:59Mà sau khi lập ba vị phi tần, phải trôi qua tới ba năm rỗng mới tuyển thêm mỗi mình
09:02tôi.
09:02Tôi thậm chí còn nghi ngờ thiếu đế vốn dĩ chẳng hứng thú gì chuyện gió trăng.
09:06Chẳng biết có phải lời của tôi chọc chúng chỗ nén lòng của họ không?
09:08Trăng phi đột nhiên trở nên u sầu.
09:10Nàng túng váy ngồi xếp bằng ngay bên cạnh tôi.
09:12Cầm lấy vò rượu của tôi nốc một ngụ.
09:14Rồi tiện tay giật luôn xiên cá nướng của tôi.
09:16Một tràng tiếng trung nguyên mộc mạc thốt ra từ miệng nạc.
09:19Tôi vào cái hậu cung này mới được gặp bệ hạ đúng ba lần.
09:22Một lần là hôm lễ phi.
09:23Về sau thì lần nào cũng là ở tiệc giao thừa hàng năm.
09:26Chỉ vì một lần gặp mặt mỗi năm đó, tôi phải nhịn đói đến mức hoa cả mắt.
09:30Ăn diện đẹp đẽ đến mấy ngày ấy cũng có nhìn tới đâu.
09:33Nghe thấy thế, đoàn phi cũng bộc phát cảm xúc.
09:35Nàng bệt mông ngồi xuống bên phải tôi, cũng không quên cũng luôn xiên nướng trên bếp.
09:39Tôi đã bảo ngay từ đầu là không vào cung rồi.
09:41Mẹ tôi cứ ép tôi phải vào bằng được.
09:42Ngày nào cũng thắt chặt dây lưng, đến nước cũng chẳng dám uống nhiều.
09:45Cơm thì đến từng hạt mà ăn.
09:47Chỉ để bệ hạ nhìn thấy eo thắt lưng buộc, ráng vẻ yếu đuối cần trở che.
09:50Há lại chẳng đầy sinh lòng thương hại.
09:52Thế nhưng tôi đi qua ngựa hoa viên hơn chục lần rồi.
09:55Ngày ấy còn chẳng thèm nó tôi lấy một cái.
09:57Cuối cùng là khải phi.
09:58Tôi thấy mắt nàng đỏ gầu.
09:59Bèn đưa cho nàng một xiên nướng.
10:01Chị ngồi xuống đi.
10:02Ăn chút gì uống chút gì cho ấm người.
10:04Rõ ràng là tiết xuân thắng tư ấm áp mà tay nàng lại lạnh ngắt.
10:07Mạch tượng suy yếu hệt như đại tỷ tôi ngày trước.
10:09Rõ ràng là do nhịn ăn hoặc ăn chay kéo dài mà ra.
10:12Mùi cá nướng cháy xém thơm lừng nước mũi.
10:13Lớp viền vàng giòn rắc đầy gia vị.
10:15Hành lá cùng vùng thơm.
10:16Cắn một miếng.
10:17Thịt cá bên trong mềm mịn thơm ngậy.
10:18Chẳng hề có một chút vị tanh nào.
10:19Đầu tiên là vị ngọt thơm của thịt cá.
10:21Tiếp đó là vị đậm đà hậu ngọt của các loại gia vị.
10:23Cắn một miếng thì cho làm tiên cũng chẳng thèn đổi.
10:25Bóng dáng khải phi trong đêm tối.
10:27Trong thật mỏng manh như liễu rủ trước gió.
10:28Khiến người ta nhìn mà phát hờn phát thương.
10:30Nàng nhìn xin cá nướng.
10:31Vì giữa cái eo thon này.
10:32Bồn cung đã ăn chay lâu lắm rồi.
10:35Dù cho trong cung có đổi đủ món thịt ngon lạ mắt.
10:37Bồn cung cũng chẳng nuốt nổi.
10:39Đoan phi lúc này đã chén liền một tùng trục xiên.
10:41Mét miệng ăn đến mức mỡ chảy dòng dòng.
10:43Nàng ngởng đầu lên.
10:44Trong miệng nhồng nhàm vừa hút vừa nói.
10:46Nhưng ánh mắt thì sáng rực lên.
10:47Tỉ tỉ nếm thử đi mà.
10:48Lần này thật sự khác hẳn luôn đó.
10:50Lúc tiễn ba vị phi tần về.
10:52Trời đã gần sang giờ hợi rồi.
10:53Tôi cũng không ngờ ba vị phi tần này lại ăn đầu nướng.
10:56Uống rượu đỉnh đến thế.
10:57Mấy vò rượu ngon tôi giấu trong phòng đều bị mấy chị em uống sạch sành xanh.
11:00Trong phi trước khi đi cứu quấn lấy tôi hỏi bằng được.
11:02Hỏi đi hỏi lại xem con cá nướng nãy giờ là cá gì.
11:05Sao mà hương vị lại tươi ngon ngất ngây đến vậy.
11:07Tôi hào phóng bật mí luôn với chị ấy.
11:08Chẳng phải chị bảo đấy sao.
11:10Chính là con cá kim tôn trong hồ mà bệ hạ thích nhất đấy.
11:12Mặt chị ấy lập tức cắt không còn một sọt máu.
11:14Rồi lẳng lặng cuốn gói đi mất.
11:15Ngay hôm sau khi ba vị phi tần vừa ghé trường lạc điện.
11:18Một thiếu niên lạ mặt mặc phi phục.
11:20Bất ngờ đột nhập vào trường lạc điện của tôi.
11:22Giáng người cậu ta tuy cao giáo.
11:23Nhưng lại gầy gọc yếu ớt.
11:25Ngương mặt xanh sao nhật nhạt trông vô cùng thiếu sức sống.
11:28Lúc cậu ta xuất hiện.
11:29Tôi đang ngồi câu cá.
11:30Dù sao thì bổng lọc tháng này của nội vụ phụ.
11:32Mãi vẫn chưa thấy phát xuống.
11:33Đồ sống ăn được trong cái điện này.
11:35Ngoài tôi và cung nữ bích nguyệt ra.
11:37Chỉ còn lại tiểu thái giám bình an thôi.
11:38Tôi mà không ăn cá thì lấy cái gì bỏ vào mồm.
11:42Khi thiếu niên nhìn thấy mấy xiên cá nướng trên bếp của tôi.
11:45Ban đầu cậu ta chẳng thèm để ý.
11:46Tên thị vệ đi cùng vào trong tầm điện lượng một phòng.
11:49Thì ra chẳng tìm thấy cái ghế nào.
11:50Liên quay lại ghé tay nói với cậu ta.
11:52Thiếu niên nhớ mày.
11:52Cất tiếng hỏi.
11:54Ghế đầu trong điện của cô đâu hết rồi.
11:56Tôi chỉ tay về phía góc tường.
11:58Trẻ ra làm củi nướng cá rồi chứ đâu.
12:00Cậu ta khựng lại một nhịp.
12:02Lấy gỗ hoàng đàn hảo hạng làm củi đốt.
12:04Cha, cô nương đây quả là chịu chơi đấy nhỉ.
12:06Cậu ta cười nửa miệng.
12:07Thong thả sáng tay áo lên.
12:08Rồi ngồi chém chệ trên chiếc ghế mây tử đằng duy nhất còn sót lại của tôi.
12:12Cô vẫn còn hứng thu nướng đồ ăn cơ đấy.
12:14Xem ra cuộc sống trong cung của cô sung túc ghê nhỉ.
12:17Tôi thấy sắc mặt cậu ta kém vô cùng.
12:19Trông hệt như người mắc bệnh nôn mửa chán ăn lâu ngày.
12:21Đại tỷ tôi ngày trước cũng từng có dạo như thế.
12:23Đặc biệt là khi cậu ta nhìn thấy mấy xiên cá nướng trên bếp lại càng ngoảnh mặt đi chỗ
12:27khác.
12:27Tỏ rõ sự chán ghét kinh khủng.
12:28Tôi cũng chẳng buồn bận tâm đến cậu ta nữa.
12:30Thò tay cầm một xiên cá nướng thơm phức rồi bắt đầu ăn uống sần sật vô cùng ngon lành.
12:34Cậu ta ban đầu chống cầm nhìn tôi ăn.
12:36Nhưng ánh mắt dần thay đổi khi thấy tôi chén sạch xiên thứ hai.
12:39Bắt đầu tỏ ra vô cùng hứng thú.
12:40Cho đến khi tôi ăn tới xiên thứ tư.
12:42Cậu ta thỉnh lình đưa tay ra.
12:44Tên thị vệ bên cạnh hào hứng vô cùng.
12:45Hai tay dâng ngay một xiên cá nướng cho cậu ta.
12:47Thiếu niên nhẹ nhẹ cắn một miếng.
12:49Rồi từ tốn nhai nhai thưởng thức.
12:50Ăn được vài miếng.
12:51Ánh mắt cậu ta bỗng nhiên thay đổi hoàn toàn.
12:53Tốc độ càng quét đồ nướng thậm chí còn vượt xa cả tôi.
12:55Cuối cùng cậu ta đã rơi tái luôn 62 xiên cá nướng.
12:58Tôi sắp đến bật ngửa.
12:59Đám thị vệ xung quanh cậu ta không biết gặp chuyện gì tốt lành.
13:02Mà lại vui mừng khôn xiết.
13:03Hô vang gieo hò.
13:04Thậm chí còn xúc động đến rơi cả nước mắt.
13:06Tôi nhìn chiếc bếp nướng chống hoác chống hơ.
13:08Cũng tủi thân đến mức rớt nước mắt.
13:09Đây là suất ăn cả một ngày của tôi đấy.
13:11Thấy tôi khóc.
13:12Cậu ta tỏ ra khó hiểu.
13:13Được ăn cơm cùng ta.
13:14Mà làm gì khiến cô vui mừng đến mức này.
13:16Đầu óc cậu ta có bị làm sao không đấy.
13:18Tôi biểu môi.
13:19Cái cậu tiểu thái giám này.
13:20Sao lại giám giật đồ ăn với phi tần cơ chứ.
13:23Vì tôi chưa từng gặp qua ai khác trong hậu cung.
13:25Nên cứ tưởng cậu ta là tên thái giám mới tới không biết phép tắc.
13:28Cậu ta nghe xong bị sặc nghẹn mất một lúc.
13:29Ho sặc sụa đến mức đỏ mặt tía tai.
13:31Trừng mắt chỉ ngón tay vào tôi.
13:33Cô.
13:33Cô bảo ta.
13:34Cô dám bảo ta là thái giám hả?
13:36Chẳng lẽ không phải sao?
13:37Thiếu đế vốn mắc trứng chán ăn mà.
13:46Ta đền nàng 20 con cá.
13:48Chịu chưa?
13:49Bắt đầu từ ngày mai.
13:51Ta có thể sang chỗ nào?
13:53Ăn trực cơm mỗi ngày được không?
13:55Ngươi bị phạt đấy à?
13:56Hay là bị người ta bắt nạt rồi?
13:57Trong ngươi gầy gò thế này.
13:58Tám phần là bị bắt nạt chắc rồi.
14:01Nhưng một tên thái giám lạ mặt ngày nào cũng sang chỗ tôi ăn trực.
14:04Liệu có đúng phép tắc không nhỉ?
14:06Hắn thấy trên mặt tôi lộ rõ vẻ do dự.
14:08Tính khi thiếu niên liền bộc phát.
14:10Sao nào?
14:10Chê ta đấy à?
14:14Thế thì không có.
14:16Hay ngươi sang chỗ đoan phi hỏi xem sao?
14:19Hôm qua nghe đoan phi bảo ca trong hồ chỗ chị ấy nhiều hơn nhiều.
14:22Còn mời tụi tôi sang điện chị ấy tụ tập nữa.
14:24Tên này mà đi xin đoan phi.
14:25Chắc chị ấy cũng chả tiếp thêm một đôi đũa đâu.
14:27Hắn nghe đến đây.
14:28Sắp mặt dần dần xa sầm xuống.
14:30Tống Nguyễn Thu, nàng gan nhỉ?
14:32Dám chê ta cờ đấy.
14:33Nói xong liền phải tay áo một cái.
14:34Bước đi phăng phăng.
14:35Tức giận đùng đùng bỏ đi.
14:37Hắn bị làm sao thế nhỉ?
14:38Tôi với hắn quay nhau chắc.
14:39Sao hắn lại biết tên tôi chứ?
14:40Tên tiểu thái giám này gan to thật đấy.
14:42Tuy tôi chỉ là một quan nữ tử.
14:44Mà hắn dám gọi thẳng tên tôi.
14:45Thật là không biết lớn nhỏ gì cả.
14:47May mà tôi vốn tính rộng lượng.
14:48Chẳng thèm để tâm mấy chuyện vật này.
14:50Hôm sau, biết nguyệt đột nhiên giòn rén họ.
14:52Sao nương nương không đem chuyện bổng lộc tháng chưa phát?
14:54Tâu lên cho bệ hạ biết ạ.
14:56Tôi nghe mà hoang mang ngỡ ngác.
14:57Chẳng hiểu sao em ấy lại tự nhiên nhắc đến bệ hạ.
14:59Bình An cũng thở dài ngao án.
15:01Xem ra cô nương nhà mình không muốn tranh sủng nữa rồi.
15:03Biết thế dù có mạo phạm.
15:05Nô tỷ cũng nên mang chuyện nội vụ phủ xén bổng lộc.
15:07Tâu thẳng lên bệ hạ.
15:09Có tâu lên thì cùng lắm cũng chỉ phạt vài kẻ đó.
15:11Yên ổn giỏi lắm được vài ba tháng chứ mấy.
15:13Tôi dù sao cũng chưa có vị phận.
15:15Nếu không bọn họ mới coi thường tôi.
15:16Mà tôi lại chẳng có thiết tha gì chuyện câu dẫn hoàng đế.
15:19Thêm nữa là bây giờ chủ mình chẳng có đồ ăn gì tử tế để đại khách.
15:22Tôi không muốn để người ta cười cho đâu.
15:23Tôi rất thân danh gia vọng tộc.
15:25Từ nhỏ đã sống trong nhung lụa giàu sang.
15:26Đương nhiên biết rõ đạo đãi khách.
15:28Làm gì có chuyện khách tới nhà chơi lại phải tự mang nguyên liệu theo chứ.
15:31Chẳng lẽ lại để thiếu đế tiêu lẫm sang chỗ tôi mà phải tự xách theo.
15:34Mấy cân thịt lợi, trứng gà với gạo sang ăn chắc.
15:36Mất mặt chết đi được.
15:38Thiếu đế mãi chẳng chịu tôi thị tẩm.
15:39Ai ai cũng nghĩ rằng tôi đã bị thiếu đế gẻ lạnh hoàn toàn.
15:42Từ nay về sau chứ mong lật ngược thế cờ.
15:44Mấy tên nô tài thích nhịn trên đạp dưới lại càng hang máu hoành hành.
15:47Thấm thoát lại 2 tháng trôi qua.
15:48Nội vụ phủ vẫn chưa chịu phát bổng lộc cho trường lạc điện.
15:51Nhưng dưa quả rau củ tôi trồng đều đã bắt đầu đơm hoa kết trái.
15:54Đến mấy chú heo con tôi nuôi chú nào chú nấy cũng béo tròn béo trục.
15:57Chạy nhảy vô cùng khỏe mạnh.
15:58Hồi trước theo phụ thân làm chủ bộ ở Thanh Châu.
16:00Tiền lương mỗi tháng của ông vốn đã ít đến đáng thương.
16:03Lại còn phải giúp đỡ bà con lối xóm.
16:04Rồi lại nhận nuôi trẻ mồ côi nữa.
16:07Sức ăn của tôi thì lại siêu bữ.
16:09Tuy trước lúc nhập cung cha mẹ chuẩn bị cho không ít tiền bạc.
16:11Nhưng cũng chẳng thể ngồi mát ăn bát vàng mãi.
16:13Nên tôi mới học cha chồng chút dưa quả rau củ.
16:16Rồi còn học thêm cả cách nuôi heo.
16:18Không chỉ tự cung tự cấp được cho bản thân.
16:20Mà còn kêu mang được thêm nhiều bà con nghèo nữa.
16:21Ngày qua ngày tôi nhận ra rõ ràng khẩu phần ăn lại bị cắt giảm.
16:26Lượng thịt trong mỗi bữa ăn ít đi thấy rõ.
16:27Tôi gọi Bích Nguyệt vào hỏi chuyện.
16:29Bích Nguyệt là một cô gái thật thà.
16:30Vừa thấy tôi hỏi.
16:31Viên mắt đã đỏ ấu ước ngẹn ngào.
16:33Đám thai giám ở nội vụ phủ đúng là lũ chó cậy gần nhà.
16:36Ý thế hiếp người.
16:37Thấy cô nương vẫn chưa được thị tẩm.
16:38Lại chẳng có danh phận gì.
16:39Nên đã lén bớt xén bổng lộc hàng tháng.
16:41Toàn là một lũ mắt chó coi thường người khác.
16:43Hóa ra là vậy.
16:44Dù sao thì tôi cũng chưa có danh phận.
16:45Đến cả đám thai giám và nữ quan.
16:47Có thực quyền ở nội vụ phủ tôi.
16:48Còn không bằng.
16:49Những ngày tháng sau này chắc cũng chẳng có gì khởi sắc rồi.
16:51Nhưng cuộc sống thì vẫn phải tiếp diễn.
16:53Người sống làm sao có thể chịu chết nhẹn vì một miếng ăn chứ.
16:55Tôi chầm ngâm suy nghĩ một hồi.
16:57Đứng dậy đi đến bên tủ lục tìm một lúc.
16:59Lúc đi quá vội vã.
17:00Tôi và tỷ tỷ vốn chẳng nghĩ sẽ được chọn.
17:02Trên người cũng không mang theo nhiều tiền bạc.
17:04Chỉ có vài cái châm cài trang sức chẳng đáng giá bao nhiêu.
17:06Tôi cầm đống châm vàng đưa cho Bích Nguyệt.
17:09Cô nương muốn lô tì cầm mấy thứ này.
17:11Đi đút lót cho mấy vị thái giám.
17:13Để sau này họ không bớt xén bổng lộc của chúng ta nữa ạ.
17:16Tôi cắn hai miếng táo.
17:17Miệng nhai nhồng nhàn đáp.
17:19Không phải.
17:20Tôi muốn em đem đổi ra tiền rồi mua ít nguyên liệu thức ăn về đây.
17:23Bích Nguyệt phân lời.
17:24Quay người định đi.
17:25Tôi nghĩ nghĩ một hồi rồi gọi cô ấy lại.
17:27Nguyên liệu cứ chọn loại tươi mới nhất nhé.
17:29Bích Nguyệt ngơ ngác.
17:30Cần tươi cỡ nào ạ.
17:32Gà, vịt, ngỗng sống.
17:33Mua thêm hai con dê sống nữa.
17:35Mua đực một cái.
17:35Với lại kiếm thêm ít hạt giống nữa nhé.
17:37Hai tháng trôi qua.
17:39Hoa quả rau củ đúng mùa vụ.
17:40Kết trái chữ cành.
17:41Trong cung tôi vốn chẳng có mấy người.
17:43Không những ăn không hết.
17:44Mà còn dư giả rất nhiều.
17:45Sau bữa tiệc đồ nướng hôm đó với mấy vị phị tần.
17:47Các chị ấy cũng thỉnh thoảng sai người mang ít đồ ăn thức uống sang.
17:50Khi khải phi sai người mang than và rau đến.
17:52Mặt vẫn kiêu kỳ khinh khỉnh.
17:53Xem cô nghèo rớt mùng tơi thế này.
17:55Bản cung bên kia dư giả nhiều thứ.
17:56Gượng ép chia cho cô một ít vậy.
17:58Dù sao bản cung cũng chẳng ăn trực xe nướng của cô.
18:01Đa tạ nương nương ban thược.
18:03Chị ấy venh khuôn mặt kiêu kỳ lên.
18:05Quay người bước đi.
18:06Đi xa rồi mà tôi vẫn không quên gọi với theo.
18:08Tỉ tỉ mai lại sang chơi nhé.
18:10Lần tới em làm thịt xe nướng xiên với gà nướng nha.
18:13Khải phi nghe xong giật mình vấp chân một cái.
18:15Cắm đầu đi càng nhanh hơn.
18:16Như thể có ma đuổi sau lưng vậy.
18:18Còn Trang phi thì gửi tặng không ít lụa là gấm vóc.
18:20Trong cung bản cung còn thừa bao nhiêu y phục cùng lụa là lỗi mốt.
18:23Thấy chân đệm trong cung cô mỏng dính hả.
18:25Thưởng hết cho cô đấy.
18:26Tôi vút ve sắp gấm vân cầm thượng hạm chân thành cảm kết.
18:29Cảm ơn chị Trang của em nhé.
18:31Hôm nay da rẻ tỉ tỉ căng mọng đẹp xuất sắc luôn nó.
18:34Trang phi cười hài lòng rồi rời đi.
18:36Tiếp đó là đoan phi gửi tới ít trang sức và vấn nụ.
18:38Bản cung vốn dĩ thiên sinh lệ chất.
18:40Mấy thứ này nhiều quá xảy không hết.
18:43Cô mau ăn diện tương tát lại đi.
18:45Tranh thủ lần sau gặp bệ hạ còn kiếm cái danh phận.
18:48Chứ cư sống lết thết thế này.
18:50Có ngày bị đám nội vụ phủ đè đầu cưỡi cổ cho xem.
18:52Họ nghĩ tôi chỉ cần ăn mặc.
18:54Trang điểm lại một chút là biết đâu vẫn có thể thu hút được bệ hạ.
18:56Thế nhưng tôi cũng chẳng tha thiết gì mấy.
18:58Chỉ cần được ăn ngon, uống say, chơi vui, bình bình an an sống hết kiếp này.
19:02Thì cũng đâu có gì không tốt.
19:04Đợi khi hoa quả trong vườn chín rộ.
19:06Tôi liền sai bếch nguyệt đi mời ba vị.
19:07Nương nương sang đây cùng đón Trung Thu.
19:09Nào mơ bếch nguyệt lại đụng độ cậu thiếu niên đó giữa đường.
19:12Thần thái cậu ta tốt lên trông thấy.
19:13Vừa thấy tôi là tự nhiên ngồi phịch xuống.
19:15Rồi phán một câu đầy kiêu ngạo.
19:16Biết ngay là cô vẫn muốn gặp ta mà.
19:19Vừa rồi cô ý sai bếch nguyệt sang gọi ta qua đây đúng không?
19:21Tôi ngập ngừng định cãi lại.
19:22Nhưng lại sợ nói thật ra thì cậu ta lại dỗi.
19:25Tôi cảm giác rã tiểu thái giám này chắc là vấp phải biến cố gì rồi.
19:27Toàn nói mấy câu làm nhảm thần thần điền điền.
19:29Có khi nào bị người ta ăn hiếp dữ quá.
19:39Nương dạo này trở nên phóng khoáng hơn hẳn.
19:41Vừa đi vừa nói cười rộn rã tới trước cửa viện.
19:43Chẳng biết là đang tán chuyện gì vui.
19:44Mà tiếng cười phấn phở như trung vang của đoan phi nghe sảng khoái cực kỳ.
19:48Ha ha ha.
19:49Cậu thiếu niên nhíu mày.
19:51Mấy người họ suốt ngày sang đây tìm cô à.
19:53Ngương mặt cậu ta sợt qua một chút ái nái.
19:55Ta lại sơ suất mất điểm này.
19:56Xưa nay phi tầng hậu cung vốn luôn đấu kỵ lẫn nhau.
20:00Từ nay trở đi ta.
20:01Lời cậu ta còn chưa rớt.
20:02Thì từ xa đã bị tiếng réo của đoan phi ngắt lời.
20:05Thu thu ơi.
20:05Hôm nay chị em mình ăn gì đây.
20:07Chỉ là vừa nhìn rõ người ngồi bên cạnh tôi.
20:09Tiếng cười của hai vị nương nương lập tức ngưng bặt.
20:11Chỉ còn mỗi đoan phi vẫn đang cười hố hố.
20:13Ha ha ha.
20:15Vừa ngoảnh đầu thấy mặt cậu thiếu niên.
20:16Chẳng hiểu sao lại hít một hơi khí lạnh.
20:18Rồi bắt đầu ngất cục liên hồi.
20:20Tôi tiến lên vuốt lưng xuôi hơi cho đoan phi.
20:23Chị làm sao thế.
20:24Đoan phi lập tức tém tém lại.
20:25Khôi phục vẻ đoan trang.
20:27Bồn cung không sao.
20:28Tôi chỉ vào trang phục giản dị hôm nay của ba vị nương nương.
20:30Cùng với ống quần được sắn gọn gàng giống hệt tôi.
20:32Hôm nay tôi đã hẹn với ba vị nương nương.
20:34Sang chỗ tôi ăn đầu nướng uống rượu rồi.
20:36Hôm nay ở chỗ tôi không phân biệt chủ tớ.
20:38Cậu với trường ăn và bích nguyệt không cần phải câu nệ.
20:40Cậu thiếu niên đổi sang một tư thế thoải mái hơn rồi ngồi tiếp.
20:43Nhao nhao mắt.
20:43Tỏ vẻ vô cùng hứng thú.
20:44Ồ.
20:45Tài năng gì cơ.
20:47Ba vị nương nương ngập ngừng.
20:48Nhìn nhau đào đào.
20:50Vẻ mặt đầy ngượng ngùng.
20:51Mấy ngày trước ba vị nương nương đã chốt kèo rồi.
20:53Mỗi người sẽ biểu diễn một tiết mục kể chuyện cười nhạt.
20:55Đập đá trên ngực.
20:56Và diễn ảo thuật.
20:58Có lẽ thấy người ngoài ở đây.
20:59Nên rõ ràng là các chị ấy ngại.
21:01Không nỡ mặt mũi nào diễn.
21:02Nhìn bồi tụ tập sắp rơi vào cảnh sượng sùng.
21:04Tôi đành thở dài chuẩn bị thị phạm làm mẫu trước.
21:06Vậy giờ chị em mình chơi trò bắt heo đi.
21:09Bình An vừa mở cửa trùng heo.
21:10Một đàn heo con khoang hoa hồng hộp xinh xắn.
21:12Đã kêu ủ ý xông thẳng ra ngoài.
21:15Ai bắt được trước thì được thưởng thức trước.
21:17Món heo sữa quay đập quyền bí chuyển của tôi.
21:19Ba vị nương nương vừa nghe tới heo sữa quay bí chuyển.
21:21Lập tức rũ bỏ luôn hình tượng.
21:22Cùng tôi nhảy tủng một phát xuống ao.
21:26Ha ha.
21:26Lần trước nguyên liệu có hạn.
21:28Tôi vừa nướng xong một cái đùi kiều.
21:29Mấy chị phi tần người thấy mùi thơm liền giả vờ đi ngang qua rồi tự mò tới.
21:33Còn suýt chút nữa vì cái đùi kiều nướng đó mà lao vào đánh nhau nữ cơ.
21:36Dưới chân trơn trượt quá.
21:37Mấy chị em chúng tôi cùng nhau vây bắt.
21:38Chặn đầu bao rào thế mà vẫn không tóm được.
21:40Nhưng ba vị nương nương thì lại chơi đến là vui vẻ.
21:42Còn chọi bùn qua lại vào người nhau.
21:44Vui chơi đến quên cả lối về.
21:45Tôi đang tính xem có nên trực tiếp họa.
21:46Đội thị vệ bên ngoài vào giúp một tay đập xỉu con heo hay không.
21:49Thì một bóng dáng cao giáo.
21:59Nửa canh giờ sau.
22:00Tôi và ba vị nương nương đều đã thay quần áo sạch sẽ.
22:03Tắm rửa xong xuôi ngồi quanh đống lửa bắt đầu nướng cánh gà.
22:05Còn vị kia thì vẫn đang đại chiến với chú heo.
22:07Con heo nhỏ đó là con thể chạm lực lưỡng nhất trong đàn.
22:10Động tác nhanh nhẹ.
22:11Chạy nhanh như chớp.
22:12Tôi mới khuyên anh ta.
22:13Nếu không được thì thôi đi.
22:15Chúng ta đổi con khác cũng được mà.
22:16Con heo sữa này là tôi cố ý nhờ.
22:18Nhà mẹ đẩy gửi vào.
22:19Là giống heo rừng chạy núi.
22:20Thịt tươi ngon nhất đấy.
22:21Khó bắt cũng là chuyện bình thường thôi.
22:23Chàng thiếu niên nghe xong càng không vui.
22:25Lường tôi một cái lạnh sống lưng.
22:26Ba vị nương nương cũng vội vã níu chặt lấy tôi.
22:28Gia hiệu bảo tôi ngậm miệng lại.
22:30Trời ơi muốn chết sao.
22:31Sao em lại dám bảo người ta không được chứ.
22:33Cái miệng này mau khép lại ngay.
22:35Dù tôi chẳng có ý đó.
22:36Nhưng ngẫm lại một chút.
22:37Thái giám thì vốn dĩ đã không được rồi mà.
22:39Hình như tôi cũng đâu có nói sai.
22:40Đang lúc trò chuyện.
22:41Chàng thiếu niên bị con heo nhỏ phía sau.
22:43Giờ cho đánh lén bằng một cú heo rừng hút.
22:45Quỳ gối ngã nhỏ vào trong bùn.
22:46Anh ta lồng ngổm bò dậy.
22:48Hương mặt chạy chung.
22:49Trắng chẻo vốn dĩ kiêu ngạo.
22:50Nay chẳng còn giữ nổi vẻ bình thản nữa.
22:52Đáy mắt cuộn trào sắc khí.
22:53Ta muốn con heo này phải chết.
22:54Tôi đang gặm chim bồ câu nướng.
22:56Nghe tiêu lẫn gầm lên một tiếng như vậy liền hoang mang không hiểu.
22:58Chàng xin phân heo làm cái quái gì nhỉ.
23:00Ba vị nương nương cũng chẳng buồn giải thích.
23:01Chỉ ôm bụng cười đến mức như ngả.
23:03Cười không thở ra hơi.
23:05Chàng đã lên tới ngọn cây.
23:06Khắp trốn hậu cung đều tĩnh lặng không một tiếng động.
23:08Thế nhưng ở trường lặng điện của tôi lại ngập tràn tiếng cười nói.
23:10Không khí vô cùng hòa thuận êm ấm.
23:11Tôi và đoan phi liền dòm sang phía tiêu lẫn.
23:13Tên này lần trước còn nói với em.
23:15Chàng ấy cũng mắc chứng chán ăn ấy.
23:16Đoan phi lập tức vên tai lên hóng chuyện.
23:18Nên chị nhìn mà xem.
23:19Chàng ấy dùng lá rau cuộn thịt heo nướng một cách vô cùng thuần thục.
23:22Thêm hai cọng hành tăm.
23:23Chấm vào suốt rồi nhét tọt vào miệng kìa.
23:25Chị xem chàng ấy ăn khỏe chưa kìa.
23:26Làm gì có người bệnh chán ăn nào mà một đêm chén hết nửa con heo cơ chứ.
23:30Tôi biểu môi.
23:30Ăn còn trâu hơn cả em nữa.
23:32Đoan phi cười tới mức nấp cả cục.
23:33Tôi thấy đôi mắt chị ấy sáng bừng rạng rỡ.
23:35So với hôm mới gặp thì thần thái đã sống động hơn nhiều.
23:38Liên lấy khăn tay ra lau chút sốt dính trên khóe miệng chị ấy.
23:40Rồi chân thành khen ngợi.
23:41Nụ cười của nương nương dạng dỡ hơn hẳn hồi mới gặp đấy hạ.
23:44Chị ấy khựng lại một chút.
23:45Rồi cất tiếng gọi hai vị nương nương còn lại.
23:47Thời gian không còn sớm nữa.
23:48Chúng ta cũng nên về nghỉ ngơi sớm thôi.
23:50Kẹo lại phá hỏng thời khắc tốt đẹp của mụi mụi.
23:52Tiếp đó.
23:52Ba vị nương nương quay sang nhé mắt ra hiệu với tôi đầy ẩn ý.
23:55Chỉ có tôi là ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì.
23:57Mấy chị em đang tính làm cái trò gì đây không biết.
23:59Tự nhiên đứng dậy ghé sát vào tay tôi thì thầm.
24:01Dáng người em ngon lành cành đào thế này.
24:03Cùng lắm thì cứ gạo nấu thành cơm.
24:05Đè bệ hạ tới luôn đi.
24:06Chắc bệ hạ đánh không lại em đâu.
24:07Sao lại nhắc tới vị thiếu đế đến cái mặt tôi còn chưa được gặp thế.
24:10Tôi cũng phải gặp được người thì mới có cơ hội đè tới chứ.
24:13Nhớ lấy cái yếm nguyên ương màu hồng sen hôm nọ chị tặng ấy.
24:16Nhất định phải mặc vào đấy nhé.
24:17Đảm bảo quyến rũ bệ hạ mê mệt không trốn đi đâu được.
24:20Cơ hội có một không hai.
24:21Bỏ lỡ là mất luôn đấy.
24:22Tối nay chính là cơ hội nghìn năm có một.
24:24Để em chốt đơn xuất dưỡng già trong hậu cung đó.
24:26Uống nhiều rồi.
24:27Chắc chắn là mấy chị ấy uống say quá rồi.
24:29Tôi nhìn cậu thiếu niên vẫn đang chìm đắm trong đĩa thịt heo nướng ngon lành.
24:32Chỉ biết lắp đầu cười khổ.
24:33Mấy chị ấy không thấy là đã quá đề cao mình rồi sao.
24:35Dù tôi biết mọi người sợ bệ hạ cứ lạnh nhạt với tôi mãi.
24:38Rồi tôi sẽ phải cô độc không ai nương tựa cả đời trong cái hậu cung này.
24:41Đến cả tiền bỏng lộc hàng tháng cũng chẳng kiếm nổi.
24:43Chuyện dưỡng già sau này thành vấn đề lớn.
24:45Nhưng tiêu lẫm có vẻ chẳng hứng thú gì với tôi.
24:47Nếu không thì đã chẳng lạnh nhạt với tôi lâu đến thế.
24:49Cậu thiếu niên ăn uống no nê xong.
24:51Thì chống cầm ngắm trang ngoài sân nhà tôi một lúc.
24:53Rồi đột ngột hỏi tôi.
24:54Từ khi vào cung.
24:56Cậu có thấy vui không?
24:57Tôi nằm sóng đôi cùng cậu ấy trên chiếc ghế mây.
24:59Ngắm nhìn những vị sao lấp lánh.
25:01Rồi đưa cho cậu ấy một ly trà trái cây do tự tay tôi làm để giải ngấy.
25:04Vui chứ.
25:05Đối với tôi ấy mà.
25:06Mỗi ngày được ăn no uống đủ.
25:07Được tận hưởng quá trình làm ra món ăn ngon.
25:09So với những người dân còn chẳng có đủ cơm ăn ngoài kia.
25:11Thì tôi đã là quá hạnh phúc rồi.
25:13Người như tôi đây.
25:14Tuy xuất thân tốt.
25:15Nhưng được cái ra dóc thịt bền.
25:16Dễ sống.
25:17Quang đâu cũng sống tốt được.
25:18Có điều.
25:19Nếu thỉnh thoảng được ra ngoài cung thăm gia đình.
25:21Thì sẽ còn vui hơn nữa.
25:22Cậu thiếu niên nhìn vào mặt tôi.
25:24Chầm ngâm một lúc rồi thầm thì.
25:25Tổ huấn đã quy định.
25:26Ta cũng khó lòng giải quyết.
25:28Nhưng mà vẫn còn cách khác.
25:29Tôi không nghe rõ cậu ấy gì rào cái gì.
25:31Chỉ tò mò hỏi một câu.
25:32Cậu có biết tại sao bệ hạ lại mắc bệnh chắn ăn không?
25:36Sắp mặt cậu ấy trật tái đi.
25:37Ngay khi tôi nghĩ cậu ấy sẽ không trả lời.
25:39Thì cậu ấy lại kể cho tôi nghe một câu chuyện rất dài.
25:42Sắp mặt cậu ấy tái đi.
25:43Ngay khi tôi nghĩ cậu ấy sẽ không trả lời.
25:45Thì cậu ấy lại kể cho tôi nghe một câu chuyện rất dài.
25:48Năm tiêu lẫm còn nhỏ.
25:49Mẫu phi của cậu ấy vì muốn tranh sủng.
25:50Tìm mọi cách đưa con trai mình lên ngôi thái tử.
25:53Nếu đã làm rất nhiều chuyện mờ ám bất chính.
25:55Khi liễu nương nương sinh hạ tứ hoàng tử.
25:56Bà vốn là phi tần được tiên đế sủng ái nhất.
25:58Tuy bà mắc chứng tâm thần sau sinh.
26:00Nhưng sau khi tứ hoàng tử ra đời.
26:02Trong cung đồn đãi rất nhiều về việc sắp dựa.
26:03Lập tứ hoàng tử làm thái tử.
26:05Liễu nương nương là một người rất ôn hòa.
26:07Đối xử với tiêu lẫm rất tốt.
26:08Tiêu lẫm bản thân cũng chẳng màng chuyện kế vị hay không.
26:10Ngày hôm đó.
26:11Mẫu hậu của cậu ấy dẫn theo vài kẻ áo đen xong vào thành quang điện.
26:14Chính tay cưỡng ép ép uống thuốc độc.
26:15Sát hại toàn bộ người trong điện.
26:17Bà ta chỉ duy nhất tha cho liễu nương nương đang múa.
26:19Mẫu hậu.
26:20Sao không xử luôn cô ta cho xong.
26:21Kẻ áo đen lên tiếng hỏi.
26:22Mẫu hậu của tiêu lẫm cười khẩy một tiếng.
26:24Phải như thế này mới vui chứ.
26:26Bà ta lấy muỗng khuấy nhẹ bắt canh.
26:28Rồi cầm lấy miếng bánh điểm tâm tinh xảo trên bàn.
26:30Nở nụ cười âm u giận người.
26:32Đợi đến khi trứng điên của liễu thị phát tác.
26:33Bà ta sẽ tự tay trộn thuốc độc và đồ ăn thức uống thôi.
26:36Mới dẫn đến thảm án tài trời đến vậy.
26:37Tôi nghe mà sau lưng mồ hôi hột đổ ra như tắm.
26:40Nhưng hắn lại cứ tự nói tự nghe.
26:41Kể từ sau lần đó.
26:42Mọi đồ ăn thức uống của bệ hạ.
26:43Mẫu hậu đều đích thân quán xuyến.
26:45Bà ngày nào cũng dân đe 5 lần 7 lượt.
26:47Bắt người ta giám sát nghiêm ngặt sờ giấc ăn uống sinh hoạt của bệ hạ.
26:49Dù là món ăn bệ hạ thích nhất thời thơ ấu.
26:52Khi dùng mữa cũng không được tỏ ra yêu thích hay thiên vị.
26:54Niếm thử một miếng thôi là đã bị dọn đi ngay.
26:56Sau này bà thấy bệ hạ đang cơ sừng đế.
26:58Chị Quốc An bang đâu vào đấy.
27:00Mới giao lại quyền lực.
27:01Tự mình đến hành cung phía Nam lễ Phật.
27:03Nhưng về sau.
27:04Cho dù đối mặt với những món sơn hào hải vị tinh tế ngon lành đến mấy.
27:07Ngài ấy cũng chẳng tay nào nuốt nổi.
27:09Tôi bịt chặt hai tay lại.
27:11Sao huynh lại biết nhiều chuyện bí mật thế hả?
27:13Thực ra tôi là thái giám bên cạnh bệ hạ.
27:15Mấy hôm trước phạm lỗi.
27:17Nên bị Phật sáng xuống làm ở cung khác.
27:19Tôi thử vào nhẹ nhõm.
27:20Cất lời an ủi hắn.
27:21Thế thì tính tình ngài ấy chắc xấu nét lắm nhỉ.
27:23Không gặp cũng tốt.
27:24Chắc có gặp ngài ấy cũng ghét tôi thôi.
27:26Hắn liền ngắt lời.
27:27Không đâu.
27:27Nàng tốt lắm.
27:29Bệ hạ nhất định sẽ thích nàng.
27:30Nhìn nàng ăn uống.
27:31Đến tôi còn thèm.
27:32Chỉ muốn nếm thử một miếng.
27:34Xem rốt cuộc có thật là ngon đến thế không?
27:35Tôi thầm vĩu môi trong lòng.
27:36Thế thì đương nhiên là khác rồi.
27:38Dù sao huynh cũng là một thánh ăn háu ăn chẳng kém gì tôi.
27:41Hôm nay chắc là hắn có chút men say thật rồi.
27:43Hắn chỉ tay vào ngực trái của mình.
27:44Trong mắt lấp lánh một phệt sáng khó tả.
27:46Tống Nguyễn Thu.
27:47Mỗi lần nhìn thấy nàng tôi lại cảm thấy cực kỳ bình yên và ăn lòng.
27:50Những ngày tháng sinh hoạt của bình dân chăm họ có phải cũng giống như lúc này đây.
27:53Đơn giản nhưng lại chẳng ngập hạnh phúc.
27:55Ôi chào mẹ ơi.
27:56Cái tên này điên thật rồi.
27:57Tôi sợ hắn lại thốt ra mấy lời ngông cuồng đại nghịch.
27:59Bèn gọi bình an mau mau đem một ấm trà đặc tới cho hắn giải rượu.
28:02Ta không có say.
28:03Hắn giữ chặt lấy tay tôi.
28:05Tống Nguyễn Thu.
28:06Nàng nhìn kỹ lại mặt ta xem.
28:07Chẳng lẽ thực sự không nhớ ra điều gì sao?
28:09Tôi nghe mà ngơ ngã.
28:10Chẳng hiểu ớt sắp gì.
28:11Hắn đột nhiên dơ tay ra.
28:12Béo nhẹ vào má tôi.
28:13Tuy là có béo lên thật.
28:14Nhưng mà trông cũng đáng yêu phết.
28:16Ta muốn ngày nào cũng được dùng bữa cùng nàng.
28:18Đúng là đường đột quá thể mà.
28:20Lại đi chê thẳng mặt một cô nàng như hoa như ngọc là béo.
28:22Mặc dù hắn nói đúng sự thật thật.
28:24Tôi thấy hắn say xỉn nặng lắm rồi.
28:25Liên đứng dậy gọi mấy tiểu thái giám tới đỡ lấy hắn.
28:28Nào ngơ hắn đột ngột sỗi ngang.
28:30Hất vang tay những người khác ra.
28:31Đứng thẳng người dậy.
28:32Chỉ trỏ về phía tôi.
28:33Tức đến mức bàn tay cũng run run.
28:35Tống Nguyễn Thu.
28:35Nàng lại đuổi ta đi.
28:37Nhưng mà lần này.
28:38Sao tôi lại nghe ra một chút tủi thân trong giọng nói của hắn nhị.
28:40Lại nửa tháng nữa trôi qua.
28:42Tôi coi như đã chính thức trở thành.
28:43Cho cười trong mắt đám nô tài nội vụ phủ ở hậu cung.
28:45Không chỉ nhập cung lâu như thế rồi.
28:47Mà đến một tước vị bé tẹo cũng không kiến nổi.
28:49Lại còn chưa từng được tuyên triệu lấy một lần cho cô cơ hội mà cô chẳng làm ăn được
28:52trò chống gì.
28:53Khải Phi dưa ngón tay búp mang ra.
28:54Chọc mạnh một cái rõ đau vào đầu tôi.
28:56Tôi chẳng hiểu chị ấy đang càm xem cái quỷ gì.
28:58Chỉ đành bưng đĩa bánh mới làm ra hỏi chị ấy.
29:00Chị Khải Phi.
29:01Bị tôi làm cho phì cười.
29:02Với tay lấy một chiếc bánh.
29:04Tao nhã cắn một miếng.
29:05Gương vị ngon đấy.
29:06Lát nữa bồn cung phải gói mấy cái mang về mới được.
29:09Sao chị lại vừa ăn vừa gói mang về thế hả?
29:11Trang Phi thấy thế.
29:11Cũng tiện tay lấy một cái.
29:13Nhưng lại đặt trước mặt tôi một thỏi vàng to tướng.
29:15Chị đây không ăn chùa đâu nhé.
29:16Lần sau có món mới thử hiện thì phải nhớ đến chị gái này đầu tiên đấy.
29:19Tôi phì cười bảo.
29:20Các chị cứ tự nhiên ăn đi.
29:21Lần nào em làm cũng nhiều.
29:22Trong cung ít người vốn ăn không hết.
29:24Các chị chịu khó ghé sang nếm thử.
29:26Là em đã vui lắm rồi.
29:28Đoan Phi cũng nhét vào lòng tôi một túi bạc.
29:30Chuyện bên nội vụ phủ.
29:31Chị em mình tuy không có tiếng nói.
29:32Em lại không chịu mở lời với bệ hạ.
29:34Nên đây là chút tấm lòng của bổn cung.
29:37Dù sao em cũng là chủ mùa cung.
29:38Cho dù tạm thời chưa được sắc phong danh phận.
29:40Nhưng người dưới chướng lâu ngày không có chút bổng lộc.
29:43Thế nào cũng nảy sinh hài lòng.
29:44Em cứ cầm lấy đi.
29:45Ở cái trốn hậu cung này.
29:46Ăn ở đi lại.
29:47Lo liệu mọi việc.
29:48Có cái gì là không tốn tiền đâu.
29:49Khải Phi thong thả chỉnh lại y phục thần thái ngút ngàn.
29:51Hạt hương trên búi tóc đung đưa.
29:53Rồi từ trong tay áo lấy ra một chiếc hồ cỗ tử đàn.
29:55Tôi vừa mở ra.
29:56Bên trong đã xếp đầy những lá vàng lấp lánh.
29:58Tôi vội vàng từ chối.
29:59Chị ấy liền kêu kỳ bảo.
30:01Vẫn là chị đây ra tay rộng rãi nhất đúng không?
30:03Trốn hoàng cung này ngày dài đáng đáng.
30:04Cứ từ từ mà gặm nhấm thôi.
30:06Chút đồ này với bổn cung chỉ như vài giọt nước lọt qua kẽ tay.
30:09Cứ nhận đi.
30:10Không thì ba chị em nhà này ngày nào cũng sang đây ăn trực uống chùa.
30:13Đồn ra ngoài lại làm trò cười cho thiên hạ.
30:14Cung của em vốn dĩ đã nghèo rồi.
30:16Thực ra tôi cũng chẳng đến mức túng thiếu thế.
30:18Mấy hôm trước, mẫu thân và chị gái đã nhờ người gửi vào không ít ngân lượng.
30:22Trong tay tôi vẫn còn khá rủng rỉnh.
30:23Chỉ là trong lòng chúng tôi ai cũng hiểu rõ.
30:25Ngoài việc tôi sĩ diện không muốn mở miệng xin tiêu lẫm ra.
30:28Chủ yếu là do tên trưởng sự nội vụ phủ.
30:30Vốn đều là người của Thái Hậu.
30:31Nếu đắc tội với Thái Hậu thì e rằng những ngày tháng bình yên sau này cũng chẳng còn.
30:35Tôi vốn không thiếu tiền bạc.
30:36Lại thêm người của nội vụ phủ cũng chưa từng đến gây sự.
30:38Nếu ôm suy nghĩ bớt một chuyện hơn thêm một chuyện tạm thời không thèm chấp nhặt làm gì.
30:42Ai mà ngờ lần này mới qua vài ngày.
30:44Gã Tổng Quảng trưởng sự nội vụ phủ đã vác mặt tới.
30:46Ôi chào, Tống Cô Nương.
30:48Cái cung này của cô nhộn nhịp phết nhị.
30:49Gà, vịt, cá, ngỗng, cái gì cũng có.
30:52Gừng, lại còn có cả heo nữa.
30:54Mùi vị này đúng là sọc thẳng lên mũi đấy.
30:56Gã ôm công công cầm đầu tỏ vẻ hống hách coi trời bằng vùng.
30:58Dẫn theo mấy tên tiểu thái giám lượn qua lượn lại trong cung tôi một lúc.
31:01Thấy tôi ngồi đó chẳng buồn ngó ngạc.
31:02Gã liền dương giọng cao vút.
31:04Ai cũng bảo Tống Cô Nương đây khác biệt với người thường.
31:06Tạp ra hôm nay tận mắt chứng kiến.
31:07Thì ra đúng là khác người thật đấy.
31:09Ánh mắt gã cùng mấy tên tiểu thái giám.
31:11Quét qua quét lại trên người tôi.
31:13Tràn ngập sự châm biếm và chế nhạo không chút dấu diếm.
31:15Trải ai.
31:16Cũng tại tạp ra tuổi tác đã cao.
31:17Hôm qua ngồi tính toán một hồi.
31:19Mới giật mình phát hiện ra lại bỏ sót mất Tống Cô Nương.
31:21Bỏng lục mấy tháng nay của cô đây.
31:23Gã phất tay.
31:24Mấy tên tiểu thái giám liền khiêng đồ tiến lên.
31:26Trường An vừa bước tới định nhận lấy.
31:27Thì bị ôn công công tung một đạp ngã nhào ra đất.
31:29Ánh mắt tôi tức thì lạnh băng.
31:31Tôi chừng mắt nhìn chầm chầm hắn.
31:32Tên tiểu thái giám đi bên cạnh ôn công công.
31:34Nhẹ nhàng tự vả vào mặt mình vài cái.
31:35Ôi chào.
31:37Nô tài cứ tưởng là ai cơ đấy.
31:38Hóa ra là người bên cạnh Tống Cô Nương.
31:40Chơi nắng trang trang thế này.
31:41Mấy học đồ nặng chịp thế kia.
31:43Bọn nô tài đã khiên tận tới đây rồi.
31:44Chẳng lẽ Tống Cô Nương lại tiếp chén trà ban cho sao.
31:47Tôi vừa nghe đã hiểu ngay mùi đời.
31:48Hóa ra là đang rằn mặt chuyện tôi từ lúc nhập cung đến giờ.
31:50Chưa từng dâng quà biếu sỏ cho đám người nội vụ phủ bọn họ.
31:53Tôi vốn cũng chẳng giỏi đối nhân sự thế.
31:55Ban đầu là do không có ngân lượng.
31:56Sau đó cứ chỉ hoãn rồi quên khuấy mất tiêu.
31:58Nhưng giờ thì con run xéo lắm cũng phi quần.
32:00Tôi không nhẫn lại thêm nữa.
32:10Ôi xin lỗi xin lỗi.
32:11Lỡ tay lỡ tay.
32:12Tôi cứ tưởng trong ấm này là trà ngụy chứ.
32:14Mặt ôn công công tức đến mức biến hóa đủ bảy sắc cầu vồng.
32:17Hắn dơ ngón tay hoa bút măng run dậy chỉ vào mặt tôi.
32:19Được lắm.
32:20Tống Nguyễn Thu nhà ngươi.
32:21Bản ra biết ngươi chỉ là con gái của một quan chủ bộ cửu phẩm.
32:24Ngươi vào cái hậu cung này.
32:25Chỉ cần một ngày chưa có danh phận thì còn nằm trong tầm mắt của bản ra.
32:28Đắc tội với bản ra rồi.
32:29Thì ngươi xác định cả đời này đừng mong ngẩn đầu lên nổi.
32:31Bữa trưa tôi lỡ ăn hơi nhiều.
32:33Giờ bắt đầu căng cơ bụng trùng cơ mắt.
32:34Tôi đến đứng cũng nổi đứng.
32:36Thế là ngồi bệt luôn xuống bãi cỏ.
32:38Chưng ra cái mặt thích làm gì thì làm.
32:40Dù hắn có là tổng quản đội vụ phủ.
32:41Còn tôi chưa có phẩm vị danh phận gì.
32:43Nhưng dù sao tôi cũng là quan nữ tử.
32:45Xét ra thì đôi bên cũng coi như ngang hàng nhau.
32:47Hắn đâu thể đánh chết tôi ngay tại đây được.
32:48Ai ngờ cái tên họ ôn này lại vẫy vẫy tay.
32:50Thượng nghi lưu ma ma đâu rồi.
32:52Phiền ma ma sang đây một chuyến.
32:54Chẳng mấy chốc.
32:55Một bà lão mặc cung phục bước tới.
32:57Mình cười gật đầu ra hiệu với ôn công công.
32:59Công công.
33:00Hôm nay gọi ta đến đây có việc gì quý báu.
33:02Ôn công công hất cằm về phía tôi.
33:03Tổng cô nương này nhập cung đã nhiều ngày mà chưa được thánh sủng.
33:06Dựa là do dáng vóc quá đỗi đầy đặn.
33:08Lại chẳng hiểu chút lễ nghi quy tắc nào trong trốn hậu cung.
33:11Nên mới không hợp ý bệ hạ như vậy.
33:12Chúng ta phải biết thấu hiểu cho tấm lòng dốc sức của Thái hậu nương nương.
33:15Luôn mong bệ hạ.
33:16Và các phi tần hậu cung sớm sinh hạ hoàng tử.
33:19Vì thế chỉ đành phiền ma ma tới đây dạy dỗ vị này một chút rồi.
33:22Thượng nghi ma ma đi quanh tôi một vòng.
33:24Tôi còn chưa kịp lên tiếng.
33:25Bà ta đã pháng một gậy thật đau vào mông tôi.
33:27Tư thế đứng lố lăng.
33:28Đáng đánh.
33:29Á.
33:30May mà tôi thuộc dạng mình đồng ra sát.
33:32Bà ta gõ một gậy này xuống.
33:33Tôi chỉ thấy mông hơi nhột nhột chút xíu.
33:35Bích Nguyệt khóc lóc nhỏ ra chắn trước mặt tôi.
33:37Xin ma ma nương tay.
33:38Cô nương nhà thần tuổi đời còn nhỏ.
33:40Lại vào cung vội vã.
33:41Nhiều lễ nghi vẫn chưa kịp học hết.
33:43Nếu muốn phạt thì xin hãy phạt nô tỷ đạ.
33:45Tôi gãi gãi mông.
33:46Chỉ thấy hôm nay đúng là xui xẻo vô cùng tận.
33:48Bích Nguyệt bị tên họ ôn đá văng ra một bên.
33:50Ngươi là cái thứ gì chứ?
33:52Mà đòi chịu đánh thay cho ai?
33:53Con tỷ tiện này.
33:54Cút xa ra.
33:55Máu nóng của tôi lập tức bốc lên não.
33:57Không thể nào nhẫn nhịn thêm được nữa.
33:58Tôi lao tới đẩy một phát làm tên họ ôn bay xa cả trượng.
34:01Lão ta lập tức ngã một cú giập mông xuống đất.
34:03Ngã tọt ngay vào trong chuồng heo của tôi.
34:05Mấy chú heo còn bị giật mình một cú thoát tim.
34:07Lập tức kêu en en rồi chạy tán loạn khắp nơi.
34:09Yên đầy dấu chân heo lên mặt và người ôn công công.
34:11Cơm tôi ăn cả ngày hôm nay.
34:12Thịt mọc trên người cũng đâu có phí công đâu.
34:14Xét mấy tên thái giám hoạn quan có mặt ở đây.
34:16Tôi gái là chẳng kẻ nào đánh lại được tôi cả.
34:18Tôi nâng bích nguyệt dậy.
34:19Vừa xoa bóp vai cho em ấy vừa xót xa hỏi.
34:22Em không sao chứ.
34:23Tôi đẩy em ấy vào phòng.
34:24Vào nhà nghỉ ngơi đi.
34:26Tối nay chị hầm giò heo béo ngậy tẩm bổ cho em.
34:28Nhưng em ấy quyết không chịu.
34:29Đúng lúc đó, Lưu Ma Ma vỗ tay bồn bỗ.
34:31Gọi thêm một đám nữ quan tiến vào.
34:33Tuổi con nhỏ thì càng phải dãy dỗ cho đàng hoàng.
34:35Kéo sau này thất lễ trước mặt bệ hạ và thái hậu.
34:38Rồi lại đổ thừa lên đầu lão thân này thì không hay đâu.
34:40Chàng An thấy tình hình bất ổn.
34:41Lập tức đứng ra trắng trước mặt chúng tôi.
34:43Ôn công công.
34:44Lưu Ma Ma.
34:45Chủ tử nhà tôi tuổi còn nhỏ dại.
34:47Xin hai vị người lớn chấp kẻ nhỏ.
34:48Đừng chấp nhận với người ấy làm gì.
34:50Giọng Lưu Ma Ma đột ngột đánh lại.
34:51Đè nó xuống.
34:52Mấy nữ quan cùng bọn thái giám tiến ham hở về phía tôi.
34:55Xem ra hôm nay khó thoát khỏi một trận đòn rồi.
34:57Thôi thì chịu đòn vậy.
34:58Thà chịu đòn còn hơn để hai con chó già này chút giận.
35:00Lên đầu bích nguyệt và chàng An.
35:01Tôi tự giác mò tới cái ghế dài nằm sắp xuống.
35:04Chưng ra cái bộ dạng muốn chém muốn giết tùy anh em.
35:06Nào.
35:06Ngon thì vô đây.
35:07Lưu Ma Ma hử lạnh một tiếng.
35:09Đánh cho ta.
35:10Lời vừa giất.
35:11Ngay cửa liền xuất hiện ba bóng dáng xinh đẹp thất tha.
35:14Dừng tay.
35:15Dừng tay hết lại cho bổn cung.
35:18Bổn cung xem ai trong các gươi gan to bằng trời mà đòi động vào cô ấy.
35:21Lưu Ma Ma.
35:21Con bé này còn chưa hiểu chuyện.
35:23Bổn cung làm chị tự khắc sẽ bảo ban nó nhiều hơn.
35:25Đâu cần phải làm dùng sẻn kéo cả binh đoàn tới đối phó với nó thế chứ.
35:28Ba vị nương nương gión rén chân xáo dạo bước thật nhanh tới trước mặt tôi.
35:31Đứng che chắn cho tôi kín kẽ không hở một kẽ răng.
35:34Lưu Ma Ma hử lại một nhịp.
35:35Lại chỉnh đốn tư thế.
35:36Tất giọng bỉa mai.
35:37Xem ra tống tiểu thư đây vị phân chẳng cao.
35:39Nhưng tay nghề nịnh trên đạp dưới.
35:40Mua trục lòng người cũng giỏi gớm nhỉ.
35:42Mụ ta lường tôi một cái rồi nói tiếp.
35:43Nhưng tính nét cô ta đanh đá ngông nghênh.
35:45Hấp tấp thiếu lễ độ.
35:46Cử chỉ thì lẳng lơ nông nổi.
35:48Nhớ có ngày mạo phạm đến Thái hậu nương nương.
35:50Thì nô tì gánh làm sao nổi trách nhiệm này.
35:52Các vị nương nương nếu có gì không hài lòng.
35:54Lúc đó cứ việc đến mít Thái hậu nương nương.
35:56Còn nô tì lúc này chỉ đang làm đúng phận sự mà thôi.
35:58Còn đứng nghề ra đó làm gì nữa.
35:59Ra tay đi.
36:00Lưu Ma Ma vốn là thuộc hạ đắc lực nhất bên cạnh Thái hậu.
36:03Lại theo bà ấy nhiều năm rồi.
36:04Mấy vị phi tần trong cung này không hù dọa được mụ.
36:06Cũng là chuyện hết sức bình thường.
36:08Ba vị nương nương vốn dĩ cảnh vàng lá ngọc.
36:10Thân thể yếu đuối.
36:11Vài ba nốt nhạc đã bị đám nữ quan kéo giặt ra hai bên.
36:13Cây gậy này xem ra hôm nay định sẵn là phải.
36:15Giao lưu thân mật với cái mông của tôi rồi.
36:17Dừng tay.
36:18Tôi ngó đầu nhìn ra phía cửa.
36:19Thì thấy cậu em Thái giám trẻ tuổi đợt trước đột nhiên dẫn theo một nhóm người.
36:22Khi thế hừng hực sông thẳng vào.
36:23Tôi ngước lên nhìn sắc trời.
36:25Đoán chừng tên này chắc lại mò sang đây ăn trực rồi.
36:27Có điều hôm nay có vẻ không đúng lúc cho lắm.
36:29Ông công công lập tức tung một sải chân dài lao vội tới.
36:31Lam Lam định ôm lấy chân cậu thanh niên mà khóc lóc thằng khổ.
36:34Bệ hạ.
36:35Bệ hạ.
36:35Là ai cơ.
36:37Là tên Thái giám nhỏ đó ư.
36:38Tôi bàng hoàng nhìn hắn.
36:39Rồi lại nhìn mọi người xung quanh đang kính cẩn quỳ dạp dưới đất.
36:42Sợ đến mức đầu óc tôi quay mỏng mỏng.
36:44Thôi xong phim rồi.
36:45Mấy ngày qua tôi đã nói không biết bao nhiêu lời xấu của tiêu lẫm ngay trước mặt hắn.
36:48Cho nên tiêu lẫm xuất hiện lúc này là định lấy roi dầm thêm muối.
36:52Để đánh tôi đau hơn.
36:53Nhằm xả cơn tức trong lòng sao.
36:55Chỉ thấy tiêu lẫm nhíu chặt lông mày.
36:57Chê bai lùi lại nửa bước.
36:58Khi ánh mắt hắn lướt về phía tôi.
37:00Giữa lông mày lóe lên một tia ủ ám.
37:01Thị vệ lập tức chắn trước mặt hắn.
37:03Cản gã ôm công công toàn thân bẩn thiểu lại.
37:05Bệ hạ.
37:06Hôm nay lão nâu cố ý đích thân mang bỏng lộc tháng đến trường lạc điện.
37:09Ai ngờ tống cô nương này lại đố kị.
37:11Càng dỡ ngang bướng.
37:12Lão nâu vừa khen tống cô nương có tướng phúc hậu.
37:15Cô ta lại dám đẩy tượng lão nâu một cái sụ thẳng vào chuồng heo.
37:18Bệ hạ ơi.
37:18Lão nâu theo bệ hạ bao nhiêu năm nay.
37:20Chưa từng thấy người phụ nữ nào độc ác đến thế.
37:23Bệ hạ nhất định phải đòi lại công bằng cho lão nâu ạ.
37:27Ánh mắt tiêu lẫm lại rời về phía tôi.
37:29Tôi nằm im như chết.
37:31Thi nhau giả ngất giả chết.
37:32Hắn cuối người ghé sát tay tôi nói.
37:33Tống Nguyễn Thu ta biết nàng đang giả ngất.
37:35Nói rồi.
37:36Hắn kéo tôi đứng dậy bế sốc ngang người tôi lên.
37:38Mặt không cảm xúc đi qua tất cả mọi người.
37:40Lạnh lùng ra lệnh.
37:41Hôm nay những kẻ đến trường lạc cung gây chuyện.
37:43Toàn bộ đánh gậy đến chết.
37:45Tôi run bắn người.
37:46Thật ra tôi cũng cảm nhận được.
37:47Cánh tay của tiêu lẫm đang hơi run run.
37:49Dù sao thì vóc dáng này của tôi cũng chẳng nhẹ nhàng gì.
37:51Chẳng qua hắn cắn chặt răng cấm.
37:53Răng sức bế tôi vào tận trong điện.
37:55Sau khi đặt tôi xuống sập.
37:56Nhìn khuôn mặt hơi tái đi và lồng ngực vào phòng vì thở rốc của hắn.
37:59Tôi không kìm được phì cười thành tiếng.
38:01Bệ hạ.
38:02Sao ngài lại gạt em.
38:03Vành tay hắn thoáng ứng đỏ.
38:04Tống Nguyễn Thu.
38:05Rõ ràng là mắt nàng mù.
38:07Lại đi coi ta là thái giám.
38:09Ta còn chưa khép nàng vào tội đại bất kính đâu đấy.
38:12Hai đứa tôi tuy ngoài miệng thì cà khị nhau.
38:13Nhưng cuối cùng lại nhìn nhau cười xòa.
38:15Lần sau chàng đừng bế em như thế nữa.
38:17Tiếp nặng cân lắm.
38:17Ngày mai cánh tay này của bệ hạ chắc phải mỏi gây ẩm mấy ngày cho xem.
38:21Hắn hư một tiếng bất cần thì đã sao chứ.
38:23Ta thích bế thì bế.
38:24Nặng một chút thì đã làm sao.
38:26Ta từ nhỏ chán ăn nên hơi gầy yếu thôi.
38:28Đợi khi nào ta bồi bổ cơ thể khỏe mạnh.
38:30Bế một lúc hai người như nàng cũng giữ sức.
38:31Ngày mai ta sẽ...
38:32Tôi rủ mắt cười khẽ.
38:34Hay là bệ hạ cứ khép thiếp vào tội đại bất kính.
38:36Rồi đuổi thiếp ra khỏi cung đi.
38:39Tống Nguyễn Thu.
38:41Nàng không muốn ở lại bên cạnh ta sao.
38:43Tôi nén lại cảm giác chua sót trong lòng.
38:45Vừa rồi khi hắn bế tôi lên.
38:47Tôi đã nhìn thấy thứ hắn đeo trên cổ.
38:48Chính là chiếc còi nhỏ bằng bạc ấy.
38:50Hóa ra chính là hắn.
38:51Cậu bé khúc gỗ ôm yếu năm đó.
38:53Hồi nhỏ tôi từng theo mẹ và cung ở lại một thời gian.
38:55Một ngày nọ rảnh rỗi không có việc gì làm.
38:57Tôi gặp một cậu bé trong khu vườn.
38:59Đó chính là tiêu lẫm hồi nhỏ.
39:01Lần đó sau khi bị kích động.
39:02Tiêu lẫm điển tính nét thay đổi thất thường.
39:04Từ đó bắt đầu trở nên chầm lặng.
39:05Ít nói, tinh khí thất thường.
39:07Cực kỳ khó gần.
39:08Sau cú sốc lần đó, tiêu lẫm tính nét thay đổi hoàn toàn.
39:10Bắt đầu trở nên chầm lặng.
39:11Ít nói, tinh khí thất thường.
39:13Cực kỳ khó gần.
39:13Mẫu hậu của anh ấy đâu chỉ có mình anh là con trai.
39:16Thấy anh như vậy liền dứt khoát từ bỏ anh.
39:18Đưa anh đến một cung điện hẻo lánh.
39:19Rồi tiện tay chỉ định một ma ma đến chăm sóc.
39:21Ở trốn hoàng cung này.
39:23Không được sủng ái đồng nghĩa với việc bị bắt nạt.
39:25Hồi đó tiêu lẫm suốt một thời gian dài chẳng chịu nói câu nào.
39:27Tôi mới tháo chiếc còi nhỏ đeo trên cổ ra.
39:29Chiếc còi mà nương tự tay làm cho tôi.
39:31Đưa cho anh rồi bảo.
39:32Anh thổi cái này đi.
39:33Hãy nghe thấy tiếng còi.
39:34Tôi sẽ chạy đến cứu anh ngay.
39:36Chỉ có điều.
39:37Thời gian tôi ở trong cung ngắn quá.
39:38Chẳng bao lâu sau nương đã dẫn tôi về nhà mất rồi.
39:40Tôi còn chưa kịp chào anh ấy lấy một tiếng.
39:42Đã phải lên xe ngựa rời khỏi hoàng cung.
39:44Sau đó nữa.
39:45Tôi đến Thanh Châu.
39:46Bặt luôn mọi tin tức về kinh thành.
39:48Em lại muốn bỏ rơi anh nữa sao?
39:50Giọng nói của tiêu lẫm khẽ run run.
39:52Anh giang rộng vòng tay về phía tôi.
39:53Em lại muốn bỏ rơi anh nữa sao?
39:55Giọng nói của tiêu lẫm khẽ run run.
39:57Anh giang rộng vòng tay về phía tôi.
39:58Ngày nào anh cũng thổi chiếc còi đó.
40:00Thổi tới mức cái còi sắp hỏng luôn rồi.
40:02Mà em vẫn chẳng hề xuất hiện.
40:04Sau này anh nhờ người đến thượng thư phủ tìm em bao nhiêu lần.
40:06Nhưng chỉ nhận được tin em đã qua đời vì bạo bệnh.
40:08Đó là do cha nương em nghe theo lời thầy bói.
40:10Pháo tin ra ngoài là em đã qua đời.
40:12Rồi đem em cho người khác nuôi dưỡng.
40:13Làm vậy mới gạt được riêng vương ra.
40:15Để ngài không đến bắt mạng em đi nữa.
40:16Chỉ là không ngờ rằng.
40:17Đến cả tiêu lẫm cũng bị lừa mất rồi.
40:19Bàn tay anh ấm áp và rộng lớn.
40:21Nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng tôi.
40:22Tống Nguyễn Thu.
40:23Anh chưa từng tin là em đã thực sự qua đời.
40:26Hôm ở cung yến gặp lại em.
40:27Em có biết anh đã vui đến thế nào không?
40:29Anh sợ em quay về sẽ không tìm thấy anh.
40:31Nên mới dốc hết sức lực để ngồi lên ngay vàng này.
40:33Anh nghĩ làm vậy thì nhất định em chỉ cần nhìn một cái là thấy anh ngay.
40:36Làm hoàng hậu của ta.
40:38Như thế em cũng không đồng ý sao.
40:40Anh ấy lo nơm nớp nhìn tôi.
40:41Tôi lấy tay rụi rụi mắt.
40:43Xin lỗi chàng.
40:44À lẫm.
40:44Chàng là hoàng đế.
40:46Chàng là vị hoàng đế kiểu ngũ trí tôn.
40:47Là hoàng đế của bách tính muôn dân.
40:49Là phu quân của vô số phi tần nơi ba cung sáu viện.
40:51Chứ vĩnh viễn không bao giờ là.
40:52Phu quân của riêng một mình Tống Nguyễn Thu này.
40:54Dù tôi thấy rất có lỗi vì lời hứa lèo năm xưa.
40:57Dù tôi quả thực rất thích tiêu lẫm.
40:58Nhưng trước hết tôi phải là Tống Nguyễn Thu cái đã.
41:00Sau đó mới là người thích tiêu lẫm.
41:02Nếu gật đầu đồng ý với anh ấy.
41:03Thì tôi chẳng còn là Tống Nguyễn Thu nữa rồi.
41:05Đêm hôm ấy.
41:06Trường Lạc Điện bất ngờ gặp hỏa hoạ.
41:07Ngọn lửa bùng lên vô cùng dữ dội.
41:09Tiêu dội toàn bộ trường Lạc Điện thành cho bụi.
41:10Nghe nói vị nữ nhi béo tròn của quan chủ bộ Thanh Châu.
41:13Vừa mới tiến cung còn chưa kịp nhận sắc phong danh phận gì.
41:16Cũng đã bỏ mạng trong biển lửa mênh mông nó.
41:18Nửa năm sau.
41:19Dường như mọi người đều đã quên mất.
41:20Chuyện cuộc tuyển tú nực cười năm đó ra sau đầu.
41:22Cha tôi ở Thanh Châu đã từ quan.
41:24Cùng nương vung vén tổ ấm yên bình tại Thanh Châu.
41:26Tôi vẫn cùng người cha Nguyên là chủ bộ suốt ngày mày mò làm món ngon.
41:29Lại còn dắt theo tỉ tỉ cùng Lạc.
41:31Mỗi khi rảnh rỗi lại làm đủ món ngon cho lũ trẻ trong làng.
41:33Hôm đó, tôi với tỉ tỉ đang ở trong bếp.
41:35Loay hoay nghiên cứu cách làm món bánh điểm tâm vị uyên ương.
41:38Gia đình ngoài cửa đột nhiên xông vào phòng.
41:39Dơ cao thư từ mà rào lên.
41:41Bệ hạ băng hà rồi.
41:42Khay bột trên tay tôi không giữ vững.
41:44Bỗng nhiên rơi tóm xuống đất.
41:45Nghe đồn hậu cung lại bị hỏa hoạn.
41:47Lần này ba vị phi tần cùng uống rượu vui vẻ với bệ hạ.
41:50Đều không thể thoát khỏi kiếp nạn này.
41:52Tôi nằm bệt trên giường bệnh.
41:53Mê man suốt mấy ngày liền.
41:55Sau đó mới ráng rò hỏi ngọn ngành từ người xung quanh.
41:57Nghe nói tiên đế đặc biệt vì Thái Hậu.
41:59Mà tổ chức một đại yến tiệc hoành tráng.
42:01Còn mời cả vị đệ đệ vương gia.
42:02Đang ru ngoạn nơi biên thủy trở về.
42:04Nào ngờ lại xảy ra thảm kịch kinh hoàng đến thế.
42:06Có điều, chiêu này của tiêu lẫm không thể đổi mới hơn được sao.
42:09Ngoài phóng hỏa giả chết ra thì không còn cao kiến nào khác à.
42:11Đêm giao thừa nhỏ tuyết phủ kiến thành.
42:13Trước cửa nhà tôi lại xuất hiện một vị khách không mời mà đến.
42:16Phong trần mệt mỏi.
42:17Mặc y phục giản dị.
42:18Đứng gõ cửa nhà tôi hồi lâu.
42:19Tôi ra mở cửa.
42:20Liền nhìn thấy tiêu lẫm người phủ đầy tuyết trắng.
42:23May mắt anh ấy bị lạnh đến đỏ ứng.
42:24Nhưng ánh mắt vẫn tha thiết nhìn tôi.
42:26Bống tiểu thư.
42:27Nhà cô có còn thiếu một chàng rể ở rể không?
42:30Sau khi thành thân với tiêu lẫm.
42:31Ngày nào anh ấy cũng quấn lấy tôi.
42:33Tôi đi đâu anh ấy theo đó.
42:34Vừa bám người vừa dính như keo hơn cả chú chó nhỏ tôi nuôi.
42:37Ba vị nương nương đó đi đâu rồi?
42:38Tiêu lẫm hôn nhẹ lên tóc tôi.
42:40Nũng điệu thì thầm.
42:42Đoan phi xuất giá rồi.
42:43Khải phi đi làm ăn kinh doanh rồi.
42:45Còn trang phi bên đó.
42:46Nghe nói đã bái sư học đạo.
42:48Đi hành tẩu sang hồ.
42:49Chứ hại giúp đời rồi.
42:50Tốt quá rồi.
42:50Ước mơ năm xưa của ba chị em cuối cùng cũng thành hiện thực.
42:53Tôi đẩy lồng ngực anh ấy ra.
42:55Thế còn thái hậu mẫu phi của anh thì sao?
42:57Tiêu lẫm mỉm cười.
42:58Năm đó để bà ấy tận mắt chứng kiến anh vị lửa thiêu chết.
43:00Nhìn bà ấy đau đớn sống không bằng chết.
43:02Anh trật thấy thật vô vị.
43:03Như những tội lỗi bà ấy phạm phải cũng phải trả giá đủ.
43:07Đệ đệ của anh.
43:08Ừ.
43:08Tân đế sau khi biết rõ tội ác của bà ấy.
43:10Đã không thèm nể tình mẫu tử.
43:12Tống bà ấy vào lãnh cung.
43:13Nghe nói giờ đã phát điên rồi.
43:15Nghe đến đây.
43:16Tôi không kìm được dơ tay ôm chật lấy eo anh.
43:18Kể từ sau khi thành thân.
43:20Tên nhóc này thân thể ngày càng vảm vỡ.
43:22Cơ eo cũng ngày càng săn chắc.
43:23Phát tướng hẳn ra.
43:24Luyện tập cuồn cuộn thế này để làm gì cơ chứ.
43:26Tôi nắn nắn bắp tay săn chắc của anh.
43:28Anh ấy ứng một tiếng.
43:29Trước đây sức khỏe anh yếu quá.
43:30Hôm đó bế em hơi tốn sức.
43:32Lại còn bị em nhận ra nữa.
43:33Nên anh đã hạ quyết tâm.
43:35Sau này sẽ một tay bế em chạy.
43:37Chạy đi chạy lại chục vòng cũng không thèm thở dốc.
43:39Ồ.
43:39Vốn dĩ là do thể lực anh kém thôi.
43:42Đâu có liên quan gì đến em.
43:43Anh ngước mắt lên.
43:44Nơi đáy mắt lóe lên một tia sắc lẹ.
43:46Bảo anh kém á.
43:47Ha ha ha.
43:47Anh ấy thế mà lại dùng một tay bế bỏng tôi lên thật.
43:50Vậy để thử lại xem nào.
43:52Trang thiếu niên vừa hiếu thắng lại bướng bình.
43:53Mang theo tình yêu nồng cháy mà cúi xuống hôn tôi.
43:55Tống Nguyễn Thu.
43:56Kiếp này vì em.
43:58Giang sơn này ta cũng chẳng đổi.
Bình luận

Được khuyến cáo