Skip to playerSkip to main content
  • 6 months ago
Tình Yêu Của Ðời Tôi Tập 33 - VTV3 Thuyết Minh - Phim Colombia (Devuélveme La Vida Episodio 33 Vietnamese)
Transcript
00:00Lời tôi
00:00Ông Brasiliano Mosquera đã làm việc hơn 40 năm tại đồn liền La Victoria, nơi xảy ra các sự việc.
00:10Ông ấy nổi bật vì sự tật tụy không mệt mỏi, sự liêm chính và lòng trung thành.
00:15Có lời khai đã được xác minh rằng, thân chủ của tôi đã hiểu mạng sống của mình để cứu tính mạng của ông Alfredo Ascarat.
00:25Đó là sự thật rằng, ông Brasiliano có vấn đề về rượu.
00:30Nhưng, nguyên nhân gốc rễ của vấn đề đó là gì?
00:35Được phải đối mặt với một mất mát kinh hoàng mà rõ ràng ông ấy vẫn chưa vượt qua được.
00:41Ông ấy cay đắng.
00:44Và ông ấy có lý do để cay đắng về chính cuộc đời mình.
00:49Ông ấy đã đi qua một con đường đau đớn và bất công.
00:52Vigelina đâu rồi?
00:53Bông tôi ra!
00:55Ông ấy có phải là nạn nhân không?
00:57Dĩ nhiên là có.
00:58Cả vợ và con trai của ông ấy đã bị chết một cách thảm thương.
01:03Cả hai người.
01:05Tuy nhiên, ông ấy có trách nhiệm phải vượt qua tình cảnh đó, nhưng bằng cách nào?
01:11Bằng các sự hỗ trợ.
01:13Đáng tiếc là, thân chủ của tôi chưa bao giờ nhận được sự giúp đỡ y tế hay tâm lý để được điều trị đúng cách và để thật sự vượt qua nỗi đau mất mát.
01:22Thưa ngài thẩm phán, tôi xin được đề nghị ngài và các thành kiên của tòa án đáng kính này hãy phân tích cẩn thận vụ án này trước khi đưa ra bản án buộc ông ấy phải ngồi tù.
01:32Rõ ràng, ít nhất là theo quan điểm của tôi, người đàn ông này không cần chịu sự trừng phạt.
01:41Điều ông ấy cần là một cơ hội.
01:44Và theo pháp luật, người duy nhất có thẩm quyền để trao cho ông ấy quyền đó, chính là ngài thẩm phán.
02:04Sao rồi?
02:05Thẩm phán nói gì? Mọi việc diễn ra tốt.
02:08Thế nghĩ là ông Brasiliano được tự do à?
02:11Không hẳn vậy.
02:14Thành thật mà nói, em không thể ngừng nghĩ về những vấn đề của chúng ta.
02:23Em vẫn không hiểu anh sẽ giải quyết chúng thế nào.
02:26Em biết không?
02:29Anh chắc chắn mọi thứ sẽ ổn.
02:33Hôm nay, những giấy nợ đó sẽ biến mất.
02:44Thẩm phán đã tuyên theo hướng có lợi cho chúng ta, mà dù tài sản cá nhân đã bị hư hại, nhưng ông ấy không hề quyết định làm bị thương hay giết bất kỳ ai.
02:53Thật không công bằng, thật không công bằng, thật không công bằng, thật không công bằng khi tôi được tự do. Tôi đã phạm sai lầm và tôi phải trả giá cho điều đó. Ông Alfredo đã có thể chết? Không, đừng nói về ông Brasiliano. Ông Alfredo đang trong tình trạng sức khỏe nguy tịch, nhưng đó không phải lỗi của ông.
03:08Thẩm phán thấy rằng đây là hệ quả của những vấn đề bắt đầu từ rất lâu trước đó, thậm chí trước cả vụ họa hoạn. Vì vậy, đừng tự trách mình.
03:16Tất nhiên là tôi tự trách mình. Nếu tôi không đốt kho bông, mọi chuyện đã không xảy ra thế này. Tôi không xứng đáng được tự do. Tôi không nói là ông được tự do. Tôi không hiểu.
03:28Chẳng phải anh nói thẩm phán sửa có lợi cho chúng ta sao?
03:31Đúng vậy. Thẩm phán đồng ý rằng ông Brasiliano không cần ngồi tù. Nhưng ông Brasiliano có một tình trạng thâm lý cần được điều trị. Ông ấy cần được giúp đỡ y tế.
03:44Ông ấy là một nạn nhân.
03:47Được rồi.
03:49Và họ sẽ đưa ông ấy đi đâu?
04:01Em ghét Roselio.
04:11Em không chịu được mùi cơ thể, hơi thở, sự hiện diện của anh ta.
04:15Anh đã nói với em làm thế là điên mà.
04:17Em phải ra khỏi đó nhanh.
04:18Em có thể làm được.
04:20Em chỉ cần được gặp anh và...
04:22ôm anh.
04:24Để biết rằng tất cả sự hy sinh này là xứng đáng.
04:27Phải hy sinh bao nhiêu nữa.
04:29Mẹ anh, bố anh, Roy và cả chúng ta.
04:31Em nghĩ điều này sẽ thành công.
04:33Thật sự đấy.
04:40Có chuyện gì vậy bà Mariana?
04:49Tôi không còn lựa chọn nào khác.
04:50Tôi buộc phải làm vậy.
05:02Chúng ta còn phải chịu đựng chuyện này bao lâu nữa.
05:13Không sao đâu.
05:16Không sao đâu bà Mariana.
05:17Một ngày nào đó, tất cả những điều này sẽ là xứng đáng.
05:35Lệnh của tòa án là ưu tiên hồ sơ của ông Mosquera.
05:39Hồ sơ lâm sảng của ông ấy cho thấy ông ấy bị nhiện dưỡng.
05:42Vào một loạt chấn thương tâm lý mà trước đây không được điều trị.
05:47Đúng.
05:49Đúng là cuộc sống chưa bao giờ dễ dàng với ông Graciliano.
05:53Anh có quan hệ gì với ông ấy?
05:56Hiện tại, tôi là người đại diện cho ông ấy.
05:58Ông ấy có gia đình không?
05:59Có.
06:00Ông ấy có một cô con gái.
06:01Nhưng tôi không muốn con bé biết tôi đang ở đâu.
06:04Tôi hiểu.
06:05Đừng lo.
06:05Chúng tôi sẽ giúp ông ở đây.
06:08Tôi sẽ lấy giấy tờ làm thủ tục nhập viện.
06:10Tôi sẽ quay lại ngay.
06:11Vâng, thưa bác sĩ.
06:16Bố đáng lẽ phải ở trong tù.
06:19Bố không xứng đáng được giúp đỡ.
06:20Bố, làm ơn đừng tự trách mình nữa.
06:23Ông Alfredo đang nằm viện vì bố.
06:26Ông ấy có thể chết.
06:28Và nếu ông ấy chết, bố sẽ mang cánh mạng đó suốt đời.
06:32Đừng nói vậy.
06:33Bố đã cố cứu ông ấy, bỏ qua tất cả những gì người đàn ông đó đã làm với chúng ta.
06:36Còn biết Roselio là kẻ đáng trách trong mọi chuyện.
06:40Bố, đừng lo lắng nữa.
06:41Hãy để việc đó cho con.
06:43Điều quan trọng nhất bây giờ là bố về hồi phục.
06:45Bố không còn hy vọng được hứa rỗi nữa.
06:50Alfredo, trông ông thật lịch lãm.
06:52Không nghi ngờ gì nữa, ông là người đàn ông rất đẹp trai.
06:58Ông có phong thái cùng sự lịch thiệp.
07:00Và đừng lo, dù có chuyện gì xảy ra, tôi hứa tôi sẽ luôn bảo đảm mọi người nhìn ông theo cách đó, thanh lịch như chính con người ông.
07:08Chúc buổi sáng tốt lành.
07:14Xin phép, tôi xin lỗi, nhưng bà có thể vui lòng ra ngoài được không?
07:17Xin lỗi, thưa bác sĩ.
07:20Mời bà.
07:21Ông Alfredo, ông có nghe tôi nói không?
07:35Tốt, tôi mừng vì điều đó.
07:40Tôi muốn chia sẻ với ông và gia đình ông, một cập nhật về tình trạng sức khỏe của ông.
07:46Tôi xin lỗi vì phải nhấn mạnh, nhưng điều này rất quan trọng.
07:51Tôi có thể nói chuyện với gia đình ông không?
07:54Ông sẽ cần phải kiên nhẫn, và thậm chí còn phải dũng cảm hơn.
07:59Ông đã bị một cơn tai biến mạch máu não.
08:03Nói cách khác là một cơn đột quỵ.
08:05Hiện tại, chúng tôi đang xem xét những vùng não nào đã bị tổn thương vĩnh viễn.
08:11Điều chúng tôi biết là...
08:15Rất có khả năng.
08:18Ông sẽ không bao giờ đi lại được nữa.
08:23Bình tĩnh nào, bình tĩnh.
08:26Thả lỏng đi.
08:30Ông muốn nói gì?
08:32Giết tôi đi.
08:35Em đang làm gì vậy?
08:38Không có gì.
08:40Em có thấy bài báo trên tạp chí này không?
08:42Bài nào.
08:44Trang 2.
08:44Người ta nói rằng bạo lực chỉ sinh ra bạo lực, nhưng trong một xã hội đầy bất công, một số nhóm cho rằng sử dụng vũ trang là lối thoát.
08:55Không thể thế này được.
08:56Đúng vậy.
08:56Đó là những gì Tino đã viết.
08:58Rõ ràng anh ta đang bênh vực bọn họ.
09:00Nhưng nhà báo này phải đặt câu hỏi, liệu đất nước này có thực sự cần phải dùng đến vũ khí?
09:05Hay đó là ngõ cụt đối với một đất nước chưa học được cách giải quyết vấn đề của mình theo cách khác?
09:09Không, đó không phải là sự bênh vực Martini.
09:12Đó là một bài viết mang tính xinh lẫm.
09:14Tino không nói nó tốt hay xấu.
09:16Anh ấy đang nêu ra một vấn đề.
09:17Sarah, chỉ bằng việc phỏng vấn họ, anh ta đã tiếp tay cho họ rồi.
09:21Những người đó lẽ ra phải ở trong tù, anh ta biết họ đang ở đâu, hay là anh ta sẽ báo họ với cảnh sát.
09:26Nhớ rằng anh ấy là nhà báo, anh ấy sẽ không tiết lộ nguồn tin của mình.
09:29Nhưng nguồn tin của anh ta không thể là tội phạm.
09:32Chị chẳng hiểu gì về nghề báo cả.
09:33Em không cãi nhau về chuyện đó.
09:34Nhưng chị biết em nghĩ gì không?
09:39Rất nhiều người sẽ nghĩ giống chị, rằng anh ấy đã sai khi đăng bài báo đó, dù điều đó không đúng.
09:44Vậy điều đó ảnh hưởng gì đến em?
09:45Ý chị là sao?
09:47Em làm việc cùng anh ấy ở tòa báo.
09:49Em nên nghĩ việc càng sớm càng tốt trước khi họ tẩy não em.
09:52Ở đây không có chuyện tẩy não.
09:54Em có thể không đồng ý với nhóm du kích đó.
09:57Nhưng như vậy không có nghĩa là em có quyền tiết lộ nguồn tin của Tino.
10:01Tiết lộ nguồn tin của anh ta.
10:04Em có liên lạc với những người đó sao?
10:05Trời ạ, em đang mang thai.
10:07Em cần được cẩn thận.
10:08Mà Tide, bình tĩnh đi.
10:09Chúng ta còn chưa biết em có thai hay không, nên bình tĩnh lại đi.
10:12Tốt hơn hết là để em yên đi.
10:14Thật không thể tin nổi em.
10:16Mấy anh, tối nay tôi cần các anh giúp tôi một việc.
10:30Tôi chọn các anh vì việc này rất nhạy cảm và tôi không muốn ai biết.
10:34Rõ chưa?
10:36Rõ.
10:36Tối nay, mấy anh sẽ đột nhập vào Mbukaro để tìm một số giấy tờ.
10:42Rất nguy hiểm, nên mang theo vũ khí đi.
10:46Tôi muốn có chúng bằng mọi giá.
10:47Berenice, Berenice, cô ở một mình chứ?
10:58Vâng.
11:00Dừng những việc đang làm lại.
11:02Tôi cần cô đi nói chuyện với một người, gấp lắm rồi.
11:04Vậy họ yêu cầu tôi thôi việc à?
11:14Đúng.
11:16Và họ còn yêu cầu cậu nói ra nhóm du kích đang ở đâu.
11:20Điều đó sẽ không xảy ra.
11:22Tôi sẽ không tiết lộ nguồn tin của mình.
11:24Đừng lo.
11:25Ông không cần phải ra thải tôi.
11:27Tôi tự nghỉ.
11:29Tôi không muốn mất cậu.
11:31Hoặc là tôi, hoặc là tạp chí.
11:33Không ai nên gánh trách nhiệm thay tôi.
11:36Tôi sẽ đi.
11:38Cậu sẽ làm gì?
11:40Tôi không biết.
11:42Tôi sẽ nghĩ ra cái gì đó.
11:45Đây không phải lần đầu tôi mất tất cả.
11:47Tôi xin phép.
11:54Thật tệ quá.
11:58Tối nay, chúng ta sẽ tăng cường gấp đôi an ninh cho căn nhà.
12:00Chúng ta sẽ bố trí vị trí một cách chiến lược.
12:03Vì họ sẽ đến để trộm với chúng ta.
12:05Nghe có vẻ kỳ lạ.
12:08Nhưng tôi sẽ yêu cầu mọi người cho họ vào khi nhìn thấy họ.
12:12Họ cần phải vào và tìm được thứ họ đang muốn.
12:15Vậy quay lại làm việc thôi.
12:17Chúng tôi sẽ cập nhật cho anh nếu có tin gì.
12:19Vậy nên, làm ơn hệ sẵn sàng.
12:22Cảm ơn.
12:23Roselio muốn những tờ giấy nợ.
12:28Vì vậy, khi anh ta vào phòng làm việc, chúng ta sẽ chở sẵn anh ta.
12:32Chúng ta sẽ không đơn độc.
12:33Không.
12:33Ồ, không sao.
12:34Không.
12:35Tôi cần anh liên lạc với cảnh sát.
12:36Bác sĩ.
12:49Xin lỗi bác sĩ.
12:50Tôi không hiểu vì sao tôi không thể ở bên Alfredo.
12:53Xin lỗi.
12:53Ở bên ông Alfredo.
12:54Tôi chịu trách nhiệm chăm sóc cho ông ấy.
12:57Này bà, hiện tại ông Alfredo không thể tiếp ai.
13:00Nhưng tôi phải ở bên ông ấy.
13:03Hệ miễn dịch của bệnh nhân hiện đang bị suy giảm.
13:06Vì sự an toàn của ông ấy, tốt hơn hết, mọi người nên tránh xa cho đến khi ông ấy ổn định.
13:11Bác sĩ, bác sĩ, ông ấy sẽ ổn chứ?
13:16Nếu bà hợp tác, rất có thể ông ấy sẽ ổn.
13:20Được rồi.
13:21Chúng ta làm thế này.
13:22Tôi hứa sẽ thông báo cho bà mọi tình hình mới nhất.
13:24Đồng ý chứ?
13:27Bác sĩ, bác sĩ.
13:30Tôi có thể nói lời tạm biệt với ông ấy không?
13:32Không, thưa bà. Tôi rất tiếc.
13:36Hay là bà về nhà nghỉ ngơi đi.
13:39Chúng ta còn một chặng đường dài phía trước.
13:46Vâng, vâng. Tôi biết phải mất ba ngày mới có kết quả.
13:49Nhưng chị à, tôi cần nó sớm nhất có thể.
13:51Làm ơn.
13:52Vâng, nếu tôi đến bệnh viện và gây áp lực với họ thì sao?
13:58Tôi có thể nhận kết quả sớm hơn không?
14:03Vâng, tôi hiểu rồi.
14:04Vâng.
14:09À, có ai đó đang đến nhà?
14:12Được, được. Vậy tôi sẽ đợi.
14:14Cảm ơn.
14:24Không có gì sao?
14:25Không.
14:26Nếu em muốn nghĩ đến chuyện khác, chỉ có tin để làm em phân tâm đây.
14:30Tin gì?
14:31Bác Josefina đang tới.
14:33Có chuyện gì thế ạ?
14:38Nghe này.
14:40Tòa báo The Valley Observer đã xa thải một số lượng lớn các phóng viên.
14:45Không thể nào.
14:46Chị đã nói chuyện này sẽ gây rắc rối mà.
14:48Để yên cho tôi nghe nào.
14:50Ông Tổng biên tập vẫn chưa đưa ra tuyên bố.
14:52Nhưng chúng tôi có thông tin từ bên trong tòa báo, xác nhận rằng, sau khi phỏng vấn người đứng đầu của...
14:57Tino, chị đã nói rồi mà, Sarah, chị đã nói mà.
15:01Vậy cháu mất việc rồi ạ?
15:03Nếu họ đi, cháu cũng đi.
15:04Không.
15:06Chỉ đơn giản vậy thôi.
15:07Không.
15:08Chắc chắn vậy.
15:10Hãy ăn trước gì đó đi.
15:14Không sao, nếu ông không muốn nói chuyện với tôi, nhưng ông phải ăn.
15:23Cảm ơn sơ.
15:27Ông Brasiliano, sao ông không muốn ăn thế?
15:35Ông đang bị bệnh nặng đấy.
15:39Hãy thả lỏng.
15:41Nào.
15:43Mọi thứ đều cần thời gian.
15:46Ông phải chữa lành tâm trí trước khi chữa lành cơ thể.
15:51Ông không đơn độc.
15:53Chúng ta sẽ phó thác bản thân cho Chúa.
15:55Chỉ có ngài mới biết tất cả tội lỗi của chúng ta, dù khủng khiếp đến đâu.
16:01Không sao.
16:04Tôi là sơ Marina và tôi đến đây để giúp ông.
16:11Vậy là bố tôi đã ra tù.
16:14Nhưng giờ lại ở trong trạng tâm thần.
16:16Đúng.
16:18Nghe này.
16:19Nghĩ theo hướng tích cực đi.
16:21Ít nhất ông ấy sẽ được sự chăm sóc mà ông ấy cần, đúng không?
16:23Tôi không hiểu tại sao, không ai nói cho tôi biết gì cả.
16:26Thế bây giờ tôi đang nói đây.
16:34Ông Grazilano không muốn, ông ấy không muốn tôi biết.
16:41Bố tôi sẽ còn đẩy tôi ra khỏi cuộc đời ông ấy đến bao giờ?
16:46Bao lâu nữa?
16:48Thôi nào.
16:48Tôi xin lỗi.
16:59Angel, làm ơn.
17:00Nói sự thật cho tôi nghe đi.
17:02Vâng.
17:03Bố tôi có đang cố giết ông Alfredo không?
17:08Không, ngược lại.
17:10Ông ấy...
17:11Ông ấy đã cứu mạng ông Alfredo.
17:14Vậy tại sao kho bông lại bị đốt?
17:16Ông ấy không làm.
17:19Vậy ai làm?
17:22Ai đã làm chuyện đó, Angel?
17:25Thôi nào.
17:31Thả lỗi cho em, nhưng em không thể nói cho chị biết.
17:33Ông ấy là bố chị.
17:36Và em như bạn của chị.
17:37Ít nhất chị đã nghĩ vậy.
17:39Dĩ nhiên em là bạn của chị Giusefina.
17:41Sao chị có thể nói vậy?
17:42Em chỉ là không thể nói.
17:44Có quá nhiều chuyện đang xảy ra.
17:46Chuyện gì?
17:47Điều gì quan trọng đến mức mọi người quên nói với chị rằng
17:49bố chị đã cố đốt kho bông?
17:52Mọi thứ phức tạp hơn chị nghĩ.
17:54Vậy thì giải thích cho chị đi.
17:57Giusefina, làm ơn kiên nhẫn được không?
17:59Làm ơn.
17:59Mariana, chị quá mệt mỏi rồi.
18:02Chị mệt mỏi vì em đang giấu chị điều gì đó.
18:05Vâng, em thề em sẽ nói sự thật với chị.
18:08Nhưng...
18:09Nhưng em muốn nói trực tiếp với chị hơn.
18:13Nếu họ đến đấy, họ sẽ tìm thấy nó ở đây.
18:35Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
18:37Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
18:39Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
19:09Chúc buổi tối tốt lành.
19:20Tình hình thế nào?
19:20Chúc buổi tối tốt lành.
19:21Chưa có cập nhật gì.
19:22Nhưng chúng tôi luôn cảnh sát.
19:24Chúng tôi đã sẵn sàng.
19:24Mọi người, kế hoạch thay đổi.
19:39Cất súng đi, chúng ta không đi nữa.
19:41Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
19:51Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
19:52Họ không đến.
19:55Cảnh sát rất mực mình.
19:57Họ bảo đừng gọi họ nữa cho đến khi chúng ta có bằng chứng.
20:00Tại sao họ không đến?
20:01Hôm nay là ngày cuối cùng.
20:03Tôi không biết.
20:04Có lẽ...
20:04Có lẽ họ đã nhìn thấy cảnh sát và phát hiện ra chúng ta đang chờ.
20:08Tôi thấy mọi chuyện rất kỳ lạ, Enzo.
20:11Tôi không thích những gì đang xảy ra, Enzo.
20:13Dù thế nào thì...
20:15Tôi nghĩ từ giờ anh nên cẩn thận hơn.
20:17Cẩn thận gấp đôi.
20:18Không.
20:19Tấn công là cách phòng thủ tốt nhất.
20:21Nếu Roselio không lấy trộm những giấy nợ đó, tôi sẽ dùng chúng theo cách có lợi cho mình.
20:26Tôi xin lỗi.
20:27Nhưng tôi không nghĩ việc anh đến La Victoria ngay bây giờ là khôn ngoan.
20:31Đừng lo, tôi đã tính toán mọi thứ.
20:47Chúc buổi sáng tốt lành.
20:55Em ngủ ngon chứ.
20:59Hôm nay, Stewart sẽ đến đòi nợ với những giấy nợ anh ta đang giữ.
21:04Anh đã không làm gì cả.
21:07Ai nói anh không làm gì.
21:11Anh đã làm những gì cần làm.
21:12Có chuyện gì thế?
21:28Đã xác nhận rồi, thưa ông.
21:30Đêm qua, cảnh sát đã ẩn đấp ở em Buccaro.
21:33Tôi nghĩ họ đang tìm thứ gì đó, hoặc ai đó.
21:36Chắc là chúng ta, đúng không?
21:39Có kẻ đã chỉ điểm.
21:41Họ đã biết kế hoạch của chúng ta.
21:44Nhưng tôi đảm bảo rằng không ai trong chúng ta bình tĩnh Ernesto.
21:50Tôi chỉ muốn kiểm tra một việc.
21:53Vâng, thưa ông chủ, tôi xin phép.
22:01Tôi không nghĩ ông sẽ nghỉ việc.
22:03Ông đâu cần phải làm vậy.
22:05Nếu tôi để họ bắt nạp một lần, thì họ sẽ làm mãi.
22:08Hơn nữa, tôi cũng không định giao nộp cậu để tự cứu mình.
22:10Ồ, ông tử tế quá.
22:12Tôi cũng không muốn làm việc trong một tạp chí mà không đi tìm sự thật.
22:18Đó chính xác là lý do tôi gọi ông.
22:20Bởi vì tôi không nghĩ chúng ta có thể bỏ cuộc bây giờ.
22:25Sarah, đây không phải cuộc biểu tình.
22:27Đây không phải là trường đại học.
22:28Em không có ý biểu tình.
22:30Em muốn để rất ý tưởng là chúng ta tự lập tạp chí của mình.
22:34Và nơi này, có thể là văn phòng của chúng ta.
22:37Đừng lo, em đã hỏi bắt Josefina rồi.
22:39Cô chắc chứ?
22:40Vâng, tôi hoàn toàn chắc chắn.
22:43Hay ông có ý tưởng nào hay hơn?
22:45Nhìn này, anh không muốn tiếp tục làm báo sao?
22:48Tất nhiên là muốn.
22:49Được, vậy chúng ta có thể tìm nguồn tài trợ
22:52và có thể bắt đầu từ những thứ nhỏ,
22:54một thứ gì đó độc lập, rồi xem mọi việc thế nào.
22:56Anh nghĩ sao?
23:00Anh không có vấn đề gì khi làm không công.
23:02Tôi cũng vậy.
23:04Tuyệt, nhưng tôi chỉ có một điều kiện.
23:07Điều gì?
23:09Tino sẽ không làm sếp của tôi.
23:13Tôi muốn làm trường bộ phận nhếp ảnh.
23:17Nếu ông cho phép.
23:20Được, đồng ý.
23:23Đừng nhắc đến chuyện đó nữa.
23:24Tốt, vậy bắt đầu từ đâu nhỉ?
23:26Hy vọng anh Stewart đúng giở như mọi khi.
23:31Roselio, họ đang lấy đi đồn điền.
23:33Mà anh lại thích điều đó sao?
23:36Anh đã bảo em hãy tin anh mà.
23:38Nhưng tin sao được, các anh không nói với em gì cả.
23:41Anh đã hứa sẽ bảo vệ và cứu đồn điền.
23:43Thế là đủ cho em biết rồi.
23:45Em không thể bình tĩnh được.
23:47Đây là đồn điền của em.
23:50Em đang run kiệt.
23:51Đừng căng thẳng quá.
23:52Em đang đánh đổi mọi thứ.
23:57Anh cũng vậy.
23:59Anh thề những tờ giấy nợ đó sẽ không phải thanh toán hôm nay.
24:02Không bao giờ.
24:06Đừng lo.
24:07Anh chắc chắn chứ?
24:30Ừ.
24:30Vậy tôi sẽ ở đây nếu anh cần.
24:35Chúc buổi sáng tốt lành.
24:56Chào mừng.
24:57Chúng tôi đang chờ anh, cô Askarat.
25:00Mời vào.
25:01Cuối cùng thì ngày này cũng đến rồi, đúng không?
25:05Chúng ta đều đã chờ.
25:10Cảm ơn.
25:12Cảm ơn vì đã tiếp đón.
25:14Tôi biết đây là tình huống nhạy cảm cho tất cả mọi người, đặc biệt là cô.
25:19Vậy, anh đã nghĩ ra điều gì rồi?
25:22Trước khi bắt đầu, xem không lấy đồ uống cho tất cả mọi người đi em yêu.
25:27Anh nghĩ chúng ta sẽ cần.
25:28Vâng, dĩ nhiên rồi. Mời ngồi.
25:43Cảm ơn lần nữa nhé, Sarah.
25:44Cảm ơn vì đã lắng nghe tôi và đồng ý vị ý tưởng của tôi.
25:47Tôi về trong tâm trạng rất vui.
25:49Tino.
25:50Hẹn gặp lại.
25:51Tạm biệt ông Roberto.
25:52Bảo trọng nhé.
25:53Cảm ơn vì đã làm việc đó, vì căn nhà, vì sự giúp đỡ, vì đã nói chuyện với Josefina.
26:05Em rất dũng cảm.
26:06Vâng, mất công việc duy nhất của mình không phải là một sự lựa chọn.
26:12Anh tưởng bài báo anh viết đã làm em khó chịu.
26:15Không hề.
26:16Thật ra em rất vui khi biết anh không ủng hộ bạo lực.
26:19Không, không bao giờ.
26:21Nhưng điều đó không có nghĩa là anh không quan tâm đến việc hiểu thực tế.
26:27Cuộc sống rất phức tạp.
26:28Không có gì là trắng đen rõ ràng, đúng không?
26:33Không.
26:36Sarah, xin lỗi vì đã đối xử tệ với em.
26:40Em tha thứ cho anh.
26:44Bảo đi.
26:46Anh biết anh đã hành xử như một thằng ngốc, nhưng vẫn rất đau.
26:50Chào.
26:50Vì anh yêu em.
26:53Nghe này, tất cả chúng ta đều đang cố gắng đối phó với tình huống này tốt nhất có thể.
26:57Em cũng thấy khó khăn.
27:00Đợi ở đây một lát.
27:02Sarah.
27:04Gì vậy?
27:07Y tá.
27:09Y tá đang ở đây với kết quả rồi.
27:27Tôi đã xem mảnh đất mà anh nói với tôi rồi.
27:38Đẹp đấy.
27:39Màu mỡ và đủ xa để mọi người không thể gây rắc rối cho chúng ta.
27:42Tốt mà, đúng không?
27:44Chúng ta có thỏa thuận chứ?
27:46Anh có biết là tôi không sống ở đây không?
27:48Tôi có thể rời đi bất cứ khi nào tôi muốn.
27:50Và nếu có ai muốn gây rắc rối cho chúng ta, anh sẽ phải chịu toàn bộ trách nhiệm.
27:59Tôi đã nói với anh là tôi sẽ chịu mọi rủi ro của việc làm ăn rồi.
28:02Đừng lo.
28:04Tôi không muốn Roselio biết anh và tôi là đối tác.
28:07Hãy tin ở tôi.
28:08Đừng nghĩ tôi ngốc như Roselio mà tin anh.
28:18Tôi đã nói là hãy tin tôi rồi.
28:20Lời hứa của anh là vô giá trị.
28:23Tiền mới là thứ quan trọng.
28:28Chúng tôi sẽ theo dõi anh.
28:32Vì nếu anh làm hỏng việc, anh sẽ phải trả giá bằng mạng sống.
28:38Tạm biệt.
29:00Em không đợi dôi à?
29:02Không, em không thể.
29:08Kết quả thế nào?
29:12Bệnh nhân Askarat.
29:19Em họ, có hay không?
29:22Mọi thứ ổn chứ?
29:25Sarah, nói gì đi?
29:32Em có thai rồi.
29:33Em sắp có em bé.
29:49Tôi không muốn bắt lịch sự, nhưng tôi đã đợi đủ lâu rồi.
29:52Tôi cần anh cho tôi câu trả lời ngay bây giờ.
29:56Anh sẽ trả tiền chứ?
29:57Hay chúng ta bàn về lúc nào anh sẽ giao lại đồn điền?
29:59Đây là mốc thời gian.
30:06Vì tôi không muốn đuổi anh đi trong vòng một tuần.
30:09Đừng vội vàng như vậy, Stuart.
30:12Đừng thể hiện sự háo hức của anh.
30:15Tôi muốn hỏi anh một câu.
30:19Đây có vẻ chữ ký của anh không?
30:20Nghe này, anh Benitez.
30:23Tôi không có thời gian để lão thí ở đây.
30:25Được chứ?
30:25Anh nói đúng. Anh nói đúng. Đã đến lúc rồi.
30:29Tha lỗi cho tôi.
30:30Vấn đề là...
30:32Tôi đã mời thêm người đến tham gia cùng chúng ta.
30:35Mời vào.
30:39Xin lỗi. Chào.
30:41Chào.
30:43Cảnh sát đây.
30:44Đây là Joaquin Mosquera, người đã trở về từ cõi chết.
30:47Thưa anh, anh cần đi với chúng tôi để kiểm tra danh tính.
30:54Không, cái này chắc chắn là trò đùa.
30:56Tên tôi là Joseph Stewart.
30:58Đúng vậy.
30:59Chắc là nhầm lẫn thôi.
31:01Có lệnh đưa anh về đồn.
31:03Nếu anh không có gì để giấu, tại sao không đi cùng cảnh sát?
31:06Họ sẽ lấy dấu vân tay của anh và làm rõ mọi chuyện.
31:12Thưa anh, xin hãy hợp tác.
31:13Không.
31:14Chúng ta có thể về nhà tôi.
31:16Tôi sẽ cho các anh xem giấy tờ.
31:18Chúng ta sẽ làm việc đó ở đồn cảnh sát.
31:19Đi nào.
31:20Đi thôi.
31:20Hợp tác đi Joaquin.
31:21Hợp tác đi.
31:23Anh sẽ không đạt được điều mình muốn đâu.
31:25Tôi nghĩ là tôi có thể đấy.
31:26Không, chuyện này chắc chắn là...
31:28Em không được đi đâu cả.
31:29Thả em ra Roselio.
31:30Anh đã nói là anh sẽ cứu đồn biển.
31:32Và anh đã làm được.
31:38Em chả ơn anh như vậy.
31:40Thế anh đã cứu đồn biển sao?
31:43Anh không biết mình đang dính vào chuyện gì đâu.
31:51Khi bắt giữ một công dân Hoa Kỳ, hãy giữ im lặng.
31:54Anh có thể gọi luật sư nếu muốn.
31:59Dừng lại.
31:59Nếu không tôi sẽ bắn.
32:01Anh Stewart.
32:02Không, đừng bắn.
32:03Làm ơn.
32:03Tôi vàm xin các anh.
32:05Đừng bắn.
32:06Tôi tự đầu thú.
32:07Anh yêu.
32:26Chúng ta sẽ vượt qua chuyện này.
32:28Đừng lo.
32:31Công lý cần thời gian để được thực thi.
32:33Đúng chứ?
32:34Tôi cũng sẽ nói điều đó với anh.
32:36Joaquin, tại sao lại đeo bám Mariana khi cô ấy đã lảo của tôi giúp bao nhiêu năm?
32:40Thả cô ấy ra.
32:41Thả ra.
32:41Đồ khốn.
32:42Thả cô ấy ra.
32:43Em có nói với hắn là em rất thích anh không?
32:45Đủ rồi, Roselio.
32:46Đủ rồi.
32:53Anh đừng lo.
32:54Tôi ở ngay thế sau anh.
32:55Em sẵn sàng hy sinh mạng sống vì anh ta sao?
32:58Tôi ghét anh, Roselio.
33:00Tôi ghét anh.
33:01Tin tôi đi.
33:02Chuyện này sẽ không kết thúc như vậy đâu.
33:03Em lại sai rồi.
33:11Sau tất cả những gì hắn đã làm với chúng ta, em vẫn sẽ đi theo anh ta sao?
33:15Roselio, làm ơn.
33:16Anh đã cố giết anh ấy.
33:18Anh ta nói thế à?
33:19Không phải sự thật sao?
33:21Anh đã cướp đi mọi thứ của anh ấy.
33:22Cuộc đời anh ấy.
33:23Và cả cuộc đời của tôi theo nghĩa đó.
33:26Em thực sự tin điều đó sao, Mariana?
33:28Sao anh có thể làm vậy, Roselio?
33:29Mariana, anh ta đang nói dối em.
33:31Không, anh đã lấy đi 20 năm cuộc đời của anh ấy.
33:34Thật vô lý.
33:35Nếu đúng như vậy, tại sao hắn lại đợi 20 năm mới quay lại?
33:38Vì anh ấy không có bằng chứng.
33:40Chính xác.
33:41Anh ta không có.
33:43Vì nó không tồn tại.
33:45Đừng quá tự tin.
33:47Không có tội ác nào có thể che giấu hoàn hảo cả.
33:51Mariana, em ngây thơ đến vậy sao?
33:53Sao em có thể tin một tên tội phạm quay lại sau 20 năm?
33:57Anh ta quay lại để kể trên một câu chuyện.
33:59Chưa hết, anh ta còn lừa em ký giấy nợ.
34:02Joaquin muốn có tất cả như ngày xưa.
34:06Em không thể dễ tin như vậy.
34:08Tôn trọng tôi đi.
34:08Mariana, sớm thôi, em sẽ nhận ra mình đã nhầm.
34:22Bởi vì Joaquin không phải người như em nghĩ.
34:27Hơn nữa, anh ta là một kẻ hèn nhát.
34:29Chỉ có kẻ hèn mới trốn sau thân phận người khác.
34:32Nếu anh ta là đàn ông thật sự, anh ta đã dám đối mặt với anh rồi.
34:36Em thích loại đàn ông như vậy sao?
34:38Nghe đây.
34:39Không có gì có thể khiến anh thay đổi suy nghĩ của tôi.
34:42Anh quấy tôi chỉ để chiếm hết mọi thứ.
34:45Em đang nói cái gì vậy?
34:47Anh ta lừa em ký giấy nợ.
34:49Anh đã ký hợp đồng tiền hôn nhân.
34:51Đủ rồi, anh sẽ không thể điều khiển tôi nữa.
34:53Anh có thể giữ tất cả, đồn điền, mọi thứ.
34:56Nhưng anh sẽ không bao giờ,
34:58không bao giờ có được tôi.
35:01Đổi giết người.
35:12Tôi sẽ đưa cho anh một phần tiền của Summer
35:14để mua vật tư cho vụ sản xuất.
35:16Anh biết đấy.
35:17Hạt giống, phân bón, đi thuê nhân công để giúp anh gieo chồng.
35:22Nhưng thỏa thuận về mảnh đất vẫn chưa hoàn tất.
35:24Sáng mai là xong.
35:26Cậu có đủ tiền không?
35:28Vụ làm ăn này không còn là giấc mơ nữa đâu.
35:30Tôi sẽ đến đồn điền lấy phần còn lại
35:32và nó sẽ trở thành hiện thực.
35:33Cẩn thận đấy, Zoe.
35:34Nghe tôi đi.
35:35Không ai ngờ tôi lại ở đó.
35:37An toàn mà.
35:42Được rồi.
35:45Chúng ta chưa nói về phần của tôi.
35:48Phần gì?
35:50Làm đối tác.
35:51Đối tác sao?
35:52Để tôi giải thích Rao đi.
35:56Đối tác là người đầu tư tiền.
36:00Cậu không đầu tư gì cả, Zoe.
36:03Đó là tiền của Summer và Benitez.
36:05Ý tưởng là của ai?
36:06Cái đó cũng tính.
36:08Với lại, tôi lo phần đối tác.
36:10Hiểu chứ?
36:11Ừ.
36:12Nhưng lòng trung thành của tôi cũng phải được tính.
36:15Để xem.
36:16Ai sẽ bảo vệ cho cậu trước mặt Benitez?
36:18Cho tôi 15% đi.
36:2415.
36:26Tôi sẽ cho anh 5%.
36:28Đồng ý chứ?
36:325%.
36:34Cạn.
36:36Được rồi.
36:41Cũng không phải là tận thế.
36:43Cuộc sống vẫn tiếp diễn.
36:44Em sẽ tiếp tục làm việc bình thường như mọi khi.
36:46Em sẽ không ngồi yên 9 tháng chờ em bé ra đời.
36:50Bố mẹ em sẽ phải hiểu.
36:51Rồi họ sẽ hiểu thôi.
36:54Và Zoe chắc chắn sẽ vui khi nghe tin này.
36:57Đúng không?
36:58Kế hoạch của em sẽ không thay đổi.
37:00Sẽ không thay đổi.
37:01Và em...
37:02Em còn trẻ.
37:03Và em sẽ cố gắng để cho con em những gì tốt nhất.
37:05Tino.
37:07Đừng nghĩ đến chuyện lấy công việc của em.
37:09Vì em sẽ tiếp tục làm việc cho tạp chí này.
37:12Rõ chưa?
37:15Và...
37:16Bây giờ em sẽ đi ăn thứ gì đó.
37:18Cơn thèm ăn bắt đầu rồi.
37:19Tôi cần đi hít thở chút không khí.
37:43Xoay lại ở đây.
37:45Anh muốn xem Sarah thế nào.
37:46Chúc mừng.
37:52Em sắp làm bố rồi.
38:06Sarah.
38:07Ừ.
38:09Em ở trong bếp.
38:10Anh thật sự sắp làm bố sao?
38:18Anh vừa gặp Tino.
38:19Anh ấy nói cho anh.
38:21Có thật không?
38:24Vâng.
38:24Đúng là thật.
38:25Rồi, chỉ là chuối.
38:44Em sợ.
38:45Em sợ phản ứng của gia đình khi nghe tin này.
38:48Anh chắc mẹ em sẽ rất vui.
38:49Vâng, nhưng chỉ có mẹ em thôi.
38:53Bố và ông em sẽ bị sốc mất.
38:55Em có yêu anh không?
38:57Có, tất nhiên.
38:58Vậy là đủ.
38:59Chúng ta sẽ có con.
39:01Một đứa bé sinh ra từ tình yêu của chúng ta.
39:04Chỉ vậy thôi là quan trọng, Sarah.
39:08Em ước gì mình có thể giống anh?
39:09Không quan tâm hay suy nghĩ quá nhiều?
39:13Không, đôi khi anh cũng suy nghĩ.
39:18Và anh nghĩ là mình đã tìm ra cách rồi.
39:21Thật à?
39:22Cách gì?
39:23Anh muốn cho em xem thứ này.
39:25Bây giờ á?
39:26Đi nào, đi thôi.
39:29Bệnh viện Santiago de Cali.
39:35Roselio.
39:36Roselio.
39:38Roselio, anh đi đâu vậy?
39:39Đến nói chuyện với ông Alfredo.
39:40Không, bác sĩ đã cấm thăm bệnh.
39:42Hãy đợi cùng tôi cho đến khi họ nghe chúng ta.
39:44Không ai cấm được tôi làm bất cứ điều gì.
39:46Roselio, nghe này.
39:48Tốt hơn là nên bình tĩnh lại.
39:52Ophelia, nếu bà không giúp,
39:54thì đừng sen vào.
40:05Thưa anh, ông Alfredo rất yếu.
40:07Anh không thể vào.
40:09Để chúng tôi yên.
40:10Tôi cần nói chuyện với ông ấy.
40:11Anh không thấy ông ấy đang hôn mê sao?
40:18Joaquin vẫn còn sống.
40:27Hôn mê à?
40:28Ra ngoài đi.
40:49Đúng vậy đấy, bố Alfredo.
40:51Con xin phép.
40:54Bố sẽ không tin đâu.
40:56Nhưng tên gốc Joaquin đó đã ở ngay trước mắt chúng ta suốt thời gian qua,
40:59giả làm ngài steward.
41:01Hắn lửa Mariana ký giấy nợ để cho cô ấy vay tiền mua máy kéo.
41:05Bố biết điều đó có nghĩa là gì không?
41:10Chúng ta phải hợp tác, nếu không, hắn sẽ lấy đi đồn biển của bố, công sức tải đường của bố và cả của con nữa.
41:18Nhưng trên hết, chúng ta phải hợp tác để Mariana không bao giờ phát hiện ra rằng bố và con đã cố giết Joaquin và đứa con của cô ấy.
41:32Bố
41:34Và con
41:36Nói con nghe đi.
41:41Chúng ta phải làm gì?
Comments

Recommended