Skip to playerSkip to main content
  • 2 days ago
Tình Yêu Của Ðời Tôi Tập 37 - VTV3 Thuyết Minh - Phim Colombia (Devuélveme La Vida Episodio 37 Vietnamese)
Transcript
00:00I was a doctor at home.
00:02He was a doctor.
00:03I don't make a doctor.
00:04No problem for me.
00:06I'm a doctor.
00:07Please come to me.
00:09I don't call my doctor.
00:11I call my doctor.
00:12I call your doctor.
00:12I'm going to take a doctor.
00:14I hope you owe me.
00:16I am not.
00:18I'm not even talking about those words.
00:20And I'm not sure that you've been there.
00:22I say to my parents.
00:23I hope that you have to cinch me.
00:25I don't have to give up for you.
00:27I don't want to be able to live.
00:31I've heard some of my words.
00:33I've heard some of my words.
00:34I've heard some of my words.
00:36I've heard that the world has changed.
00:37And I'm not ready.
00:39I want to be able to live.
00:40I've heard some of my words.
00:48Why?
00:49What's that?
00:50You've got to be able to live.
00:52You want to be able to live.
00:57I have to do what to do with this?
01:06What is this?
01:07What is this?
01:09I don't know.
01:11Today is the day of the nuôi.
01:12I have to go to the house.
01:15Sorry about Mariana, but...
01:17I know you came to the King Mosquera.
01:20But you have to hear me.
01:22There are rules.
01:24Only the family is their family.
01:28And as I know, you are not a wife or a daughter.
01:41Tránh ra nào.
01:43Tránh ra các quý ông.
01:46Có chuyện gì vậy?
01:47Không có chuyện gì cả.
01:50Không có chuyện gì là sao?
01:53Chắc chắn là không có gì xảy ra chứ.
01:56Thằng khốn này chẳng làm được gì nên hồn cả.
02:00Là ai làm?
02:03Chỉ là hiểu lầm thôi.
02:06Nếu anh không nói, anh sẽ tự chịu hậu quả.
02:08Nếu anh cứ che giấu cho kẻ thù của mình,
02:10thì người chịu khổ sẽ chỉ có anh thôi.
02:12Anh về chỗ nấy đi.
02:14Nào.
02:15Mì tay vào đây.
02:16Sao mày muốn giết ta vậy?
02:22Đổ khốn.
02:27Vết thương chỉ ở phần cơ.
02:29Vết thương không sâu lắm.
02:30Đưa cồn cho tôi.
02:35Hít thở đi.
02:36Này, cái đó không phải dùng cho việc này đâu.
02:38Ai nói vậy?
02:40Tôi từng trải qua chuyện tệ hơn thế này.
02:46Lâu rồi tôi không làm việc này.
02:49Cố chịu chút.
02:51Gần xong rồi.
02:53Rồi.
02:53Thêm mũi khâu cuối cùng nữa cho chắc chắn.
02:55Ông cảm thấy thế nào ông Joaquin?
03:09Giờ mày mới quan tâm à?
03:10Tôi bảo lãnh cho cậu ta.
03:11Tôi thề.
03:12Con rắn này sẽ không sống sót ra khỏi đây đâu.
03:15Anh nghĩ người ta sẽ nói gì khi họ biết tôi bị thương mà không đánh trả?
03:19Tôi không quan tâm họ nói gì.
03:22Hãy để cậu ta yên.
03:25Giờ thì phai ra đi.
03:27Ai sai người giết ta?
03:28Benitez à?
03:30Tôi không biết Benitez.
03:33Tôi thề.
03:36Có người tiếp cận tôi.
03:38Đưa tiền cho tôi.
03:39Chỉ vậy thôi.
03:41Họ nói gì?
03:43Họ nói nếu tôi không ra tay với ông.
03:45Họ sẽ giết mẹ tôi.
03:48Ông Thổ Nhĩ Kỳ.
03:49Đủ rồi.
03:50Bông cậu ta ra.
03:51Đủ rồi.
03:52Người đã tiếp cận tôi.
03:53Tôi thấy họ gọi ông ta là...
03:56Bòn chê.
04:01Bòn chê.
04:05Benitez muốn tôi chết.
04:07Vì tôi đã không giết anh.
04:09Cái gì?
04:11Đúng vậy.
04:12Giờ thì anh đã cứu tôi.
04:14Và bây giờ ba chúng ta.
04:16Kể cả ngươi.
04:18Đủ cốn.
04:19Có chung một kẻ thù.
04:20Cháu cần nghỉ một lát.
04:36Đi thôi.
04:37Làm ơn hứa với cháu là đừng nói gì với mẹ cháu.
04:40Nhưng Sarah...
04:42Mà Giusefina làm ơn.
04:44Cháu cầu xin bác.
04:45Bây giờ điều cuối cùng cháu cần là không thêm rắc rối.
04:48Cháu sẽ tìm thời điểm thích hợp để nói với mẹ.
04:51Nhưng cháu cần thời gian.
04:52Làm ơn.
04:52Cháu xin bác.
04:56Được rồi.
04:58Cảm ơn bác.
05:02Chắc là...
05:03Zoe hoặc Tino...
05:05Họ đã gọi cả ngày rồi.
05:06Nói rõ với Zoe là em không muốn nói chuyện với anh ta.
05:12Còn Tino thì nói với anh ấy là có thể đến.
05:14Em muốn gặp anh ấy.
05:18Đi thôi.
05:20Cảm ơn.
05:21Nghỉ ngơi đi.
05:27Cảm ơn cô Giusefina.
05:29Tạm biệt.
05:29Vậy là cô ấy không muốn gặp em sao?
05:35Cô ấy nói rõ là không muốn em tìm cô ấy.
05:38Nhưng cô ấy muốn gặp anh.
05:43Đây là cách cô ấy trừng phạt em sao?
05:45Không em à.
05:46Cô ấy cần thời gian.
05:47Cô ấy bị tổn thương và cảm thấy bị phản bội.
05:49Em phải hiểu chuyện mất con rất khó khăn với cô ấy.
05:52Còn em thì không à?
05:52Không phải chỉ mình cô ấy đau khổ.
05:57Không phải chỉ mình cô ấy bị đánh gục như vậy.
06:00Vì em cũng mất đứa con đó mà.
06:01Bình tĩnh.
06:02Em phải cho cô ấy thời gian.
06:06Em phải hiểu rằng không có lời nào của em có thể giúp cô ấy cảm thấy khá hơn.
06:10Đừng mong cô ấy tin em lúc này.
06:11Những gì em làm là chuyện nghiêm trọng rồi à?
06:15Anh nghĩ em không biết sao?
06:17Em ước có thể quay ngược thời gian và cứu cô ấy khỏi nỗi đau đó Tino.
06:20Giết em đi.
06:22Em đã muốn có đứa con đó.
06:30Anh biết.
06:32Em sắp có một thứ gì đó là của riêng em.
06:35Của em.
06:36Em của anh.
06:37Anh xin lỗi.
06:39Nếu cô ấy không bao giờ tha thứ cho em thì sao?
06:41Không, không, không.
06:42Đừng nói vậy.
06:44Sarah có trái tim bao dung.
06:47Nhưng cô ấy cần thời gian.
06:48Cô ấy cần thời gian để đau buồn.
06:50Để chữa lành.
06:51Và để tin tưởng lại em.
06:57Trong lúc đó em nên làm gì?
06:58Cho cô ấy thấy em có thể thay đổi.
07:02Anh đang điều tra việc buôn bán ma túy trong khu vực.
07:07Để anh cho em xem.
07:11Anh đang định tố cáo em à?
07:12Sao em có thể nói vậy?
07:13Đưa nói cho anh.
07:14Lẽ ra anh phải làm thế.
07:17Nhưng anh sẽ không làm.
07:18Em sẽ không bao giờ quay lại tù nữa.
07:25Em cần hiểu.
07:27Việc này có thể chấn dứt sự nghiệp của anh.
07:32Em biết.
07:34Em biết.
07:35Em trai.
07:37Đã đến lúc thay đổi rồi.
07:39Em đã nói cho anh là em sẽ thay đổi.
07:41Khoan đã.
07:42Nhưng việc em có thể làm là giúp anh điều tra.
07:47Anh cần những cái tên.
07:51Hãy thuyết phục cô ấy nói chuyện với em.
07:53Và em hứa sẽ giúp anh việc đó.
07:59Được rồi.
07:59Tôi cần tìm bác sĩ Mario Marrique.
08:09Ông ấy là bác sĩ của tôi từ rất lâu rồi.
08:12Là bác sĩ của tôi và của con trai tôi.
08:14Mà cần hiểu rằng tình trạng của bác sĩ bây giờ đang rất nguy kịch.
08:18Cô ấy làm ơn giúp tôi.
08:20Tôi biết.
08:21Những gì tôi sắp nói nghe có vẻ rất điên rồi.
08:24Nhưng từ khi tôi quyết định đến đây.
08:25Tôi đã mơ những giấc mơ.
08:27Và giờ.
08:28Tôi có cảm giác rằng.
08:29Nếu tôi gặp lại ông ấy.
08:31Thì đó là vì tôi phải nói chuyện với ông ấy.
08:34Nếu bà muốn.
08:34Hãy để lại thông tin.
08:35Và tôi sẽ xem tôi có thể làm gì.
08:37Tên bà là gì.
08:38Cô có phải là một người mẹ không?
08:40Có.
08:41Hãy tưởng tượng.
08:43Họ nói với cô rằng.
08:44Con trai cô đợi chết.
08:46Mà cô không được nhìn thấy nó.
08:48Và cô sống cả đời với cảm giác rằng.
08:50Con mình vẫn còn sống.
08:52Làm ơn giúp tôi đi.
08:53Nói cho tôi biết tôi có thể tìm ông ấy ở đâu.
08:55Được rồi.
08:56Để tôi xem tôi có thể làm gì nhé.
08:58Vui lòng đợi tôi ở đây.
08:59Đây chỉ là một phần nhỏ trong số những thứ chúng tôi mang cho các tù nhân.
09:08Cảm ơn cô rất nhiều cô Mariana.
09:10Đây là một cử chỉ rất hào phóng từ phía cô.
09:12Không phải là lần đầu đúng không?
09:14Gia đình tôi luôn ủng hộ ông.
09:15Đúng vậy.
09:16Đó là lý do.
09:17Một khu nhà của chúng tôi được đặt tên theo người bố của cô.
09:20Ông có thể tập hợp các tù nhân lại.
09:22Để chúng tôi phát tất cả số đồ này cho họ không?
09:24Không.
09:24Không cần thiết.
09:24Ngày mai vào buổi trưa các quản giáo có thể phát cho họ.
09:29Không.
09:29Nhưng tôi đến đây để trực tiếp trao cho họ.
09:32Và cha Adolfo muốn cửa hành thánh lễ.
09:34Đúng không thưa cha?
09:35Đúng vậy con gái.
09:36Đời chúa đã lâu không vang lên trong những bức tường này.
09:40Người ta thường muốn rằng các tù nhân đã biết ăn năn.
09:43Và chúa với lòng thương xót vô hạn có thể giúp họ.
09:48Ông sẽ không từ chối một yêu cầu khẩn thiết như vậy chứ, ông giám đốc.
09:51Không.
09:52Tất nhiên là không.
09:54Cảm ơn ông rất nhiều.
09:55Đã lâu rồi bà không đến thăm tôi.
10:13Có lẽ bởi vì ông không còn cần tôi nữa.
10:17Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt.
10:20Làm ơn.
10:21Đừng.
10:22Đừng rời bỏ tôi.
10:26Ông vẫn còn một hành trình dài phía trước trên thế gian này cùng các con của mình.
10:31Nhưng đừng để bàn tay ông và bàn tay các con chúng ta dính máu.
10:52Em đã phải tìm cách vào đây để gặp anh.
10:56Họ đã hủy quyền thăm nuôi của em.
11:00Là Các La.
11:01Anh đoán vậy.
11:05Tình hình khá phức tạp.
11:07Và thật lòng mà nói, anh không ngờ em sẽ đến.
11:10Vì sao?
11:11Có thể thấy cô ấy là một người phụ nữ rất mạnh mẽ.
11:14Anh thật may mắn.
11:16Có rất nhiều người yêu thương anh.
11:18Và em đã gặp con gái anh.
11:20Cô bé rất dễ thương.
11:22Con bé rất xinh đẹp.
11:24Đẹp hơn anh nhiều.
11:27Mariana.
11:29Anh xin lỗi.
11:30Anh xin lỗi rất nhiều.
11:32Anh không muốn làm em đau khổ.
11:33Không sao.
11:34Mỗi người trong chúng ta đều đã làm những gì có thể với cuộc đời mình.
11:37Chỉ là em đã sống với người không phù hợp.
11:41Nhưng anh...
11:43Xin lỗi.
11:45Em không muốn nói với anh bất cứ điều gì hay trách móc anh.
11:49Chỉ là em thề em có cảm thấy đau khổ.
11:51Em đau khổ khi anh có một cô con gái.
11:53Nhưng rồi...
11:54Em cũng thấy hạnh phúc.
11:56Vì anh đã từng hạnh phúc.
11:58Mosquera.
12:00Anh đang làm gì thế?
12:00Đó có chuyện gì xảy ra vậy?
12:08Chỉ là tai nạn thôi.
12:09Ôi điều đó không đúng.
12:12Roselio.
12:14Đúng.
12:14Nhưng không sao.
12:15Anh vẫn ổn.
12:17Anh không ngốc.
12:19Anh không đơn độc ở đây.
12:20Không.
12:21Em phải nhanh chóng đưa anh ra khỏi đây.
12:22Anh cũng đang nghĩ vậy.
12:24Nếu Benitez tuyệt vọng đến mức muốn thủ tiêu anh
12:26thì chắc chắn anh ta đang che giấu điều gì đó.
12:29Điều gì?
12:29Anh không biết.
12:30Chắc chắn có một mắt xích bị bỏ sót.
12:32Phải có ai đó biết sự thật.
12:34Nhưng anh không nhớ gì cả.
12:36Mosquera.
12:37Sao vậy?
12:39Hãy nói chuyện với Các Ra đi.
12:41Có thể cô ấy biết cách giúp anh nhớ lại.
12:55Ông Brasiliano.
12:56Tôi mừng vì thấy ông khá hơn.
12:58Tôi đang thá lên.
13:01Và một phần là nhờ cô, Sermatina.
13:04Không.
13:05Tôi chỉ dẫn cho ông con đường đến với Chúa.
13:08Và ông đã có quyết tâm để chọn nó.
13:11Cô nghĩ tôi có thể xin được ban khách màu không?
13:14Tất nhiên rồi.
13:15Không gì là không thể được.
13:18Tôi muốn nói chuyện với ông Alfredo.
13:21Xin ông ấy tha thứ.
13:22Nhưng tôi nghĩ là họ thậm chí sẽ không cho tôi vào La Victoria.
13:27Roselio sẽ không bao giờ cho phép.
13:31Roselio sao?
13:32Phải.
13:33Roselio Benitez.
13:35Anh ta là quản lý của La Victoria.
13:39À, sao tôi lại nói là quản lý?
13:41Anh ta cuối cùng đã trở thành chủ nhân rồi.
13:44Anh sẽ cho họ thấy anh không cần danh tiếng lớn, vẫn có thể tiến xa.
13:47Một ngày nào đó, giống như Mariana, họ sẽ đến cầu xin anh.
13:51Cô ấy sẽ là của anh, cũng như đồn điền vậy.
13:56Cô ổn chứ?
13:58Vâng.
14:00Vâng.
14:01Tôi đã nghe về gia đình Askarat trước đây.
14:06Và ông Alfredo có một cô cháu gái.
14:08Đúng vậy.
14:10Sarah.
14:11Cô bé là báu vật của gia đình họ.
14:13Vợ tôi và tôi đã giúp nuôi dưỡng cô bé.
14:15Em sẽ không bán con gái em.
14:20Cầm tiền đi.
14:21Anh có thể cho nó một tương lai tốt đẹp.
14:23Nếu nó ở lại đây, nó sẽ có kết cục giống như em thôi.
14:26Con gái em rất quý giá.
14:28Sự im lặng của em còn quý hơn.
14:31Anh biết.
14:34Bác sĩ bảo em phải nghỉ ngơi, nên em dự định ngày mai sẽ về đồn điền.
14:40Để không bị nốt trong ngôi nhà này.
14:42Zoe rất hối hận, em biết không?
14:44Cậu ấy đã rất hào hức với ý nghĩa được làm bố.
14:48Cậu ấy đã trông rất hạnh phúc.
14:52Không phải là anh muốn bênh vực cậu ấy.
14:53Tino, em...
14:55Thật lòng mà nói, em không muốn nói về anh ấy lúc này.
15:00Em muốn biết anh đã lấy tiền chuộc ở đâu.
15:06Eliana đã bán trung tâm văn hóa cho gia đình cô ấy.
15:09Anh có lôi Eliana vào chuyện này không?
15:11Bọn anh chỉ có vài lựa chọn.
15:15Và anh định trả tiền cho chị ấy bằng cách nào?
15:18Bằng cách làm việc.
15:21Hãy nói với Eliana rằng, em sẽ trả chị ấy không thiếu mượn xu.
15:24Bảo chị ấy đừng lo, em sẽ trả lại.
15:26Em sẽ không làm một mình đâu.
15:27Có, em sẽ làm.
15:28Tại sao?
15:29Em không muốn anh hay Zoe làm bất cứ điều gì.
15:31Được chứ?
15:32Em không tin anh à?
15:32Không sao đâu.
15:50Anh xin lỗi.
15:51Petronio, bà Mariana, làm ơn cho tôi vào.
16:10Tôi cần nói chuyện với Các La.
16:11Xin lỗi bà, ở đây không cho phép khách thăm.
16:14Nhưng tôi đâu phải khách.
16:16Quy định là quy định, bà hiểu mà.
16:19Petronio, làm ơn.
16:20Trước đây anh từng làm việc cho tôi.
16:21Vâng, nhưng là trong quá khứ rồi.
16:23Bây giờ tôi làm cho ông Stuart.
16:25Nhưng tôi cần nói chuyện với Các La, rất khẩn cấp.
16:28Xin lỗi, bà thử gọi điện cho bà ấy xem.
16:30Có thể bà ấy sẽ nghe máy.
16:31Các La, Các La.
16:32Thưa bà, tôi cần nói chuyện với cô, rất quan trọng.
16:36Mariana, cô ta làm gì ở đây?
16:38Các La, việc này khẩn cấp.
16:40Nếu không tôi đã không đến đây.
16:41Các La, chuyện này liên quan đến Joaquin.
16:43Các La, tôi có thể ngủ ở đây để nói chuyện với cô.
16:46Không có vấn đề gì hết.
16:47Mẹ nên nói chuyện với cô ấy.
16:49Dĩ nhiên là không rồi.
16:50Nếu mẹ ở đây để giúp bố, thì mẹ phải nói chuyện với cô ấy.
16:53Nếu không chúng ta sẽ phát biên còn hơn cô ấy.
16:55Trời ạ.
16:56Mẹ không thể tin được.
16:58Nói tiếng Anh đi Lucy, làm ơn.
16:59Không sao đâu mẹ.
17:00Trời ạ.
17:10Mariana, có chuyện gì với cô vậy?
17:12Cô đang làm gì ở đây?
17:13Tôi đã gặp Joaquin.
17:15Đúng vậy.
17:16Tôi biết cô đã cố ngăn tôi gặp anh ấy.
17:18Nhưng tôi đã gặp được anh ấy vì tôi cũng rất kiên trì.
17:21Cô xông vào nhà tôi để nói rằng cô đã gặp chồng tôi.
17:23Cô không thấy xấu hổ sao?
17:24Có người đã cố giết Joaquin.
17:26Cái gì?
17:27Đúng vậy.
17:28Nếu Roselio đủ tuyệt vọng để thuê người giết anh ấy, rõ ràng có điều gì đó không ổn.
17:32Vấn đề là Joaquin không nhớ được gì cả.
17:35Anh ấy nói với tôi rằng trước đây cô từng giúp anh ấy nhớ lại.
17:37Đúng vậy.
17:38Ở Mỹ, tôi đã tìm được một bác sĩ dùng thuật thôi miên để giúp anh ấy nhớ lại.
17:44Cô có ai như thế ở đây không?
17:47Tôi không biết.
17:50Nhưng có lẽ có ai đó có thể giúp chúng ta ở đây.
17:54Cảm ơn anh vì đã đến, vì tất cả mọi thứ.
18:04Anh sẽ rất nhớ em.
18:07Em sẽ quay lại chứ.
18:09Em chưa biết.
18:11Nhưng khi em quay lại, em muốn tạp chí đã hoạt động ổn định.
18:16Và nếu anh muốn, nơi này có thể trở thành ngôi nhà của anh lần nữa.
18:21Ý em là sao?
18:21Là cánh cửa của em hươn rộng mở với anh.
18:25Nếu một ngày nào đó anh muốn quay về.
18:28Ý em là sẽ tốt hơn khi nhà và văn phòng ở chung một chỗ.
18:34Anh sẽ suy nghĩ.
18:37Em cũng cần anh giúp em một việc nữa.
18:41Hãy trông chừng Joê.
18:42Đừng để anh ấy đưa ra những quyết định sai lầm.
18:45Làm ơn nói anh ấy đừng tìm em.
18:46Làm ơn.
18:49Em không định nói lời tạm biệt sao?
18:52Có.
18:53Nhưng theo cách của em.
18:55Em có hai lá thư.
18:57Một chai ngấy và một chai Eliana.
18:59Em có thể giao nó giúp em không?
19:02Được.
19:03Tất nhiên rồi.
19:04Tạm biệt.
19:04Cái này thật sự sẽ có tác dụng chứ.
19:26Còn tùy vào người dùng.
19:28Joakim nói anh ấy muốn nhớ lại mọi thứ.
19:31Vì vậy, cây tầm ma, hương thảo và cây sô thơm đều giúp tăng cường trí nhớ.
19:35Vài giọt tinh dầu hoa kèm thiên thần có thể làm ông ấy mất ý thức.
19:44Cái này có nguy hiểm không?
19:48Những chuyến hành trình nội tâm luôn nguy hiểm.
19:51Những loại cây này mở ra những cánh cửa, ký ức và nỗi đau.
19:55Ông ấy không được ở một mình.
19:59Chúng tôi không thể ở cạnh ông ấy.
20:01Hãy tìm người ở bên cạnh ông ấy.
20:03Để cho ông ấy uống nước và chấn an khi cơn mơ trở nên quá dữ dội.
20:12Ông ấy phải uống hết.
20:15Và tránh ăn trong bốn giờ tiếp theo.
20:18Vậy, chúng ta phải đưa cái này cho anh ấy.
20:20Người yêu ông ấy một cách thuần khiết nhất nên là người mang nó đến.
20:29Ai nào?
20:35Này, người đẹp, lại đây chào anh đi.
20:38Em yêu xinh đẹp.
20:41Em trông như đứt mẹ trong bộ đồ đó.
20:48Đẹp quá.
20:50Con gái.
20:53Con gái của ta.
21:06Họ gửi cái này cho bố.
21:08Họ nói nó sẽ giúp bố nhớ lại.
21:11Đây là tất cả các hướng dẫn.
21:14Cảm ơn con.
21:16Trông bố gầy đi rồi.
21:18Ừ.
21:20Còn con thì...
21:22Trông tuyệt đẹp.
21:26Sao bố lại quay lại đất nước này hả bố?
21:30Bố cần một kết quả.
21:37Mẹ con con chưa bao giờ đủ với bố đúng không?
21:39Không, đừng nói vậy.
21:41Làm ơn.
21:42Con luôn là ưu tiên của bố, dù bố đã làm con thất vọng.
21:45Con không cảm thấy như vậy.
21:49Bố luôn giữ khoảng cách.
21:52Có quá nhiều điều con không biết về bố.
21:55Tha lỗi cho bố.
21:58Tha lỗi cho bố vì đã dựng lên rào cản.
22:00Nhưng bố làm vậy là để bảo vệ con.
22:02Không dễ dàng khi biết về quá khứ của bố.
22:04Rằng bố sinh ra ở một quốc gia khác.
22:09Rằng bố đã có một cuộc sống khác.
22:11Đó là một câu chuyện rất buồn.
22:14Đó là điều duy nhất bố quan tâm đúng không?
22:17Nếu không phải vậy, bố đã không ở đây.
22:18Bây giờ bố đã hiểu.
22:26Trong khi cố gắng che chở cho con, tất cả những gì bố làm chỉ là khiến con tổn thương.
22:32Không ai là hoàn hảo cả.
22:34Kể cả bố mẹ.
22:35Nghe bố nói này.
22:37Lại đây.
22:42Con là cả thế giới của bố.
22:44Không có con, không có sự tồn tại của con.
22:47Con, cuộc đời bố sẽ chẳng có ý nghĩa gì.
22:49Bố biết mình chưa kể cho con đủ nhiều.
22:53Bố chưa bao giờ kể đủ.
22:55Bố xin lỗi.
22:59Bố đừng lo.
23:01Chúng ta vẫn còn thời gian.
23:04Cả mẹ và con sẽ không bỏ rơi bố.
23:07Mẹ yêu bố, bố à?
23:09Con không can thiệp vào mối quan hệ của hai người.
23:11Nhưng mẹ là người phụ nữ trung thủy nhất trên đời.
23:14Không ai yêu bố như mẹ đâu.
23:17Bố biết.
23:18Không.
23:20Bố không biết.
23:22Bố đi tìm một gia đình mới.
23:25Trong khi bố đã có một gia đình rồi.
23:31Cái ngục.
23:32Cô ơi, cô có thấy y tá trực tầng không?
23:48Không, tôi sẽ quay lại ngay.
23:49Làm ơn đừng nói với ai tờ giấy này là do tôi đưa, được không?
24:10Cảm ơn.
24:10Điều quan trọng là phải để bụng rỗng.
24:31Mặc đùa nhẹ, dẫu ngây sẽ bắt đầu cảm thấy rất nóng, giữ ánh sáng ở mức thấp.
24:39Phải có người trông trừng lẫu ngây.
24:40Cái là quyết.
25:03Lối này.
25:05Lối này.
25:05Trong ông ấy có vẻ đau đớn.
25:10Không không, anh ấy ổn.
25:12Anh ấy về tự mình đối mặt với trận chiến này.
25:19Dừng lại.
25:21Đứng yên.
25:22Dừng lại.
25:23Đừng bắn.
25:23Tôi vô tội.
25:25Tôi có thể trả tiền cho anh.
25:26Anh ổn chứ?
25:40Có ai đó đã ở đấy.
25:43Đúng rồi.
25:45Khi Benitez bắn tôi, đã có ai đó ở đấy.
25:47Nhưng là ai chứ?
25:48Mọi thứ đều mờ nhạt.
25:49Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
26:05Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
26:06Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
26:07Eliana, tôi không có lời nào để diễn tả lòng biết ơn của mình.
26:10Tôi nợ chị một ân tình.
26:12Tôi biết trung tâm văn hóa có ý nghĩa thế nào với chị
26:15và với tất cả những người trẻ đã yêu nghệ thuật từ nơi đó.
26:19Vì vậy, tôi hứa sẽ hoàn trả toàn bộ số tiền để chị có thể lấy lại nó.
26:24Tôi hứa danh sự.
26:25Sarah.
26:30Joy, tình yêu của em.
26:31Anh luôn là tình yêu của em.
26:34Hôm nay, cuộc sống đặt chúng ta trước phép thử khắc nghiệt này.
26:37Em không biết phải mong đợi điều gì.
26:39Em không thể hứa hẹn.
26:41Em yêu anh.
26:43Nhưng đôi khi tình yêu là không đủ để tha thứ.
26:46Cần phải có thời gian.
26:49Đừng tìm em lúc này.
26:53Em cần khoảng cách mà em chưa từng muốn giữa chúng ta.
27:00Em biết anh có lý do cho những gì anh đã làm.
27:03Em biết anh muốn thay đổi.
27:05Em biết điều này khó với anh cũng như với em.
27:08Em biết cảm giác của anh.
27:12Em không biết mình cảm thấy thế nào.
27:16Về ký ức, về đứa con chúng ta chưa từng có.
27:19Em hy vọng chúng ta sẽ tìm lại được đường về bên nhau.
27:22Tôi nghe nói, bác sĩ Manrique bị bệnh.
27:34Tôi từng là bệnh nhân của ông ấy.
27:36Và tôi rất biết ơn.
27:38Vì vậy, điều bé nhỏ tôi có thể làm là mang món quả nhỏ này tới.
27:41Tôi rất sẵn lòng chuyển lại giúp bà.
27:43Tôi muốn tự tay đưa cho ông ấy nếu cô không phiền.
27:46Để cảm ơn ông ấy.
27:50Bác sĩ đang rất yếu.
27:53À đây, ông ấy đây rồi.
27:55Bác sĩ.
28:00Bác sĩ Manrique.
28:02Tôi không biết ông có còn nhớ tôi không.
28:04Tôi là Primitiva Cordova.
28:06Chúng ta đã gặp nhau nhiều năm trước.
28:09Tôi từng là lao công ở bệnh viện.
28:12Cô phải tha lỗi cho tôi.
28:13Nhưng tôi không nhớ cô.
28:16Bác sĩ, ông phải nhớ ra.
28:19Chuyện đó hơn 20 năm rồi.
28:22Và ông nói với tôi là con tôi đã chết.
28:25Tôi xin lỗi.
28:26Tôi biết nỗi đau mất con là thứ không bao giờ lành lại.
28:32Tôi ước mình có thể giúp cô.
28:35Bác sĩ, tôi xin lỗi.
28:37Nếu tôi đã không thể, ông phải nhớ ra.
28:40Bác sĩ, mời bà ra ngoài.
28:42Bác sĩ đang rất yếu và cần nghỉ ngơi.
28:44Tôi sẽ đưa quà giúp bà.
28:46Tôi đã thấy nó.
28:48Nó còn sống.
28:50Đường hô hấp của cậu bé bị tắc nghẽn hoàn toàn.
28:53Các người đã làm gì con trai tôi?
28:55Còn tôi đâu?
28:56Cho tôi gặp nó.
28:58Không.
28:59Hai đứa bé.
29:01Anh nói anh chỉ lấy đứa mà tôi đỡ đẻ thôi mà.
29:03Đừng lo về mấy đứa trẻ da đen đó.
29:06Ông sẽ không bao giờ gặp lại chúng nữa.
29:10Bác sĩ.
29:11Bác sĩ, có chuyện gì vậy?
29:13Bác sĩ bị làm sao thế?
29:14Bác sĩ, ông ổn chứ?
29:16Anh không thể tin là em lại đi thăm tên tội phạm đó.
29:18Joaquin không phải là tội phạm.
29:20Làm ơn đi Mariana.
29:21Anh ta đang ở trong tù vì những gì anh ta đã làm với gia đình em.
29:24Bố em nằm liệt giường là vì anh ta.
29:26Anh ta suyết cướp mất tài sản của chúng ta.
29:28Nghe này, anh có thể kể câu chuyện đó hàng ngàn lần.
29:30Nhưng tôi sẽ không bao giờ tin anh.
29:32Người duy nhất có tội ở đây là anh.
29:34Đừng ngây thơ như vậy Mariana.
29:36Em có thể không thích.
29:37Nhưng hãy quen dần đi.
29:38Vì anh ta sẽ không được ra ngoài đâu.
29:41Anh muốn bao nhiêu?
29:42Bao nhiêu?
29:43Mà tôi biết anh muốn gì.
29:45Tôi sẽ cho.
29:46Nhưng hãy rời đi.
29:46Em thật sự nghĩ anh muốn tiền sao?
29:49Không phải ư?
29:50Vậy anh làm vì tình yêu à?
29:51Chính xác.
29:52Em không thể phủ nhận rằng anh đã yêu em ngay từ ngày đầu.
29:55Vô điều kiện.
29:56Vì vậy, anh đã chịu đựng tất cả.
29:58Sự khinh miệt của em.
30:00Sự lạnh nhạt của em.
30:01Thậm chí cả sự điên rồ của em.
30:03Nghe đây, tôi sẽ không bao giờ xem anh là nạn nhân.
30:06Bởi vì nạn nhân ở đây là tôi.
30:08Tất cả những bi kỷ của tôi là do anh gây ra.
30:11Anh là một kẻ giết người Roselio.
30:14Tôi không nghi ngờ điều đó.
30:15Mẹ, tại sao mẹ lại nói như vậy?
30:23Cô Mata, cúi thêm chút nữa nào.
30:26Viết thở đi.
30:27Tốt lắm.
30:29Tốt.
30:30Rất tốt.
30:30Thêm hai lần nữa.
30:32Ông Grazirano.
30:34Tôi không ngờ lại gặp cô sớm như vậy.
30:38Vì...
30:39Ông sắp đi rồi.
30:41Nên tôi muốn bảo bạn với ông trong những ngày cuối này.
30:45Sự bầu bạn của cô và của Chúa đều đáng trân trọng.
30:48Cảm ơn ông.
30:50Hôm trước tôi cứ suy nghĩ mãi.
30:53Rồi thấy rất tò mò.
30:54Về câu chuyện mà ông đã kể tôi nghe và tôi nhớ rằng hồi nhỏ tôi có biết về La Vittoria mà mẹ tôi đã nói với tôi.
31:04Đó là nơi tôi sống gần như cả cuộc đời mình.
31:06Và tôi biết, thưa ông Grazirano, chúng ta đã trải qua nhiều chuyện gần đây, nhưng tôi không muốn bỏ lỡ cơ hội được biết thêm về câu chuyện đó.
31:16Tôi không biết.
31:17Tôi không muốn khơi lại những ký ức xấu.
31:20Nhưng chắc hẳn cũng phải có những ký ức đẹp chứ.
31:24Có chứ.
31:26Mariana luôn quan tâm đến tôi.
31:30Mặc dù cô ấy đã sai lầm khi cưới Benitez.
31:35May là Sarah rất giống cô ấy.
31:38Nó thử hưởng lòng tốt của cô ấy.
31:41Sarah.
31:44Con bé thế nào?
31:47Con bé luôn vui vẻ.
31:50Và rất xinh đẹp.
31:53Con đang đợi một lời giải thích.
31:56Bố mẹ đang nói chuyện riêng.
31:58Sao mẹ có thể gọi ai đó là kẻ giết người như vậy?
32:01Con nghe nhầm rồi.
32:03Không, con nghe rất rõ.
32:04Nói đi Mariana.
32:06Nói cho con gái chúng ta biết.
32:07Vì sao em lại buộc tối anh những điều vô lý như vậy?
32:10Chuyện này không liên quan đến con đâu.
32:12Mẹ rất mừng rằng, mẹ, đừng đổi chủ đề.
32:15Chuyện gì đang xảy ra vậy?
32:16Bố con sắp chuyển ra ở riêng.
32:21Bố, bố cũng bối dối như con.
32:23Bố không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mẹ con.
32:25Roselio, đừng bắt tôi phải.
32:27Ngược lại Mariana.
32:29Hãy làm rõ chuyện này trước mặt con gái chúng ta.
32:31Chuyện gì đang xảy ra?
32:32Tại sao em buộc tối anh những điều vô lý đó và muốn đuổi anh đi?
32:35Rồi đến một ngày nào đó, mẹ sẽ nói hết với con.
32:37Nhưng một ngày nào đó, thật ạ, con mệt mỏi vì lúc nào cũng bị giống mọi chuyện rồi.
32:42Con à?
32:43Dạ.
32:47Sara!
32:48Sara!
32:51Con không hiểu chuyện gì đã xảy ra với bố con ở Colombia mà mọi người đều nghe tránh không nói sự thật với con.
32:58Sara, nghe mẹ nói.
32:59Con đang nghe đây.
33:00Làm ơn nói cho con biết sự thật.
33:04Lại ra, mẹ nên nói với con từ lâu.
33:06Người đàn ông mà mẹ từng kể với con, mối tình sâu sắc của đời mẹ.
33:16Chính là chú Stuart.
33:19Tên thật của chú ấy là Joaquin.
33:23Họ đã cố giết bố con ở đây, tại Colombia.
33:27Vì vậy, bố đã chạy sang Mỹ để cứu mạng mình.
33:31Khi mẹ gặp bố, bố thậm chí không nhớ mình là ai.
33:37Khi mẹ gặp chú Stuart, mẹ cảm thấy một điều gì đó rất mạnh liệt.
33:41Nhưng người chết thì không thể sống lại.
33:44Làm sao mẹ có thể biết được chú ấy còn sống?
33:47Vậy tại sao khi quay về, chú ấy không nói sự thật?
33:49Con yêu, bởi vì chú ấy phải cẩn thận.
33:53Đã có người muốn giết chú ấy, chú ấy không thể điều mạng.
33:57Và theo lời chú ấy, thì ai đã cố giết chú ấy?
34:00Một người tên là Roselio Benitez đã bắn bố con.
34:03Vì vậy, con à, chúng ta phải cẩn thận.
34:07Ông ta không phải kẻ thù tầm thường.
34:09Ông ta rất nguy hiểm.
34:11Và bố con đã im lặng để bảo vệ con.
34:13Làm sao mọi người có thể nghĩ rằng bố con là kẻ giết người?
34:18Mẹ ước gì có thể giúp con tránh khỏi nỗi đau này?
34:21Nhưng đó là sự thật.
34:22Sự thật, sự thật của ai?
34:23Của Joaquin sao?
34:24Một người đàn ông quay về sau bao nhiêu năm, quay lại và toàn nói dối.
34:27Sao mẹ có thể tin ông ta?
34:28Vì mẹ biết chú ấy.
34:30Mẹ biết ông ta kiểu gì?
34:31Hai người yêu nhau từ hồi thiếu niên là từ bao lâu rồi?
34:34Mối tình đó kéo dài được bao lâu?
34:36Mẹ, có thể ông ta đã lừa mẹ?
34:38Đừng ngây thơ.
34:38Sarah, Joaquin vô tội.
34:40Tin mẹ đi.
34:42Vô tội đến mức đang ở trong tù à?
34:44Vì bố con đã vu khống ông ấy.
34:45Mẹ, nghe lại mình nói đi.
34:47Nghe lại chính mình đi.
34:49Mẹ có bằng chứng không?
34:53Thấy chưa?
34:54Mẹ thấy chưa?
34:55Sarah, làm ơn.
34:56Đây là lời của một người xa lạ, đối đầu với chồng mẹ.
34:59Bố con.
35:01Người đã ở bên mẹ bao nhiêu năm.
35:03Người yêu mẹ.
35:05Đôi khi sự thật không giống những gì con thấy, Sarah.
35:07Con không muốn nghe thêm nữa.
35:10Sarah, làm ơn ngồi xuống.
35:12Câu chuyện là...
35:13Con sẽ không để mẹ làm điều này với bố con vì một người đàn ông mà không ai biết.
35:17Ông ơi!
35:31Có chuyện gì vậy?
35:32Sông vẫn còn nằm trên giường.
35:33Ông không muốn cháu thấy ông như thế này.
35:35Ông có sao không?
35:36Ông không muốn cháu thấy ông như thế này.
35:38Ông ơi, ông bị bệnh ạ?
35:39Chuyện gì xảy ra vậy?
35:40Không, không có gì cả.
35:41Không sao cả.
35:42Ông ơi, ông định không nói cho cháu biết sao?
35:44Chúng ta không muốn cháu lo lắng, cháu yêu.
35:46Ông ổn rồi.
35:49Sarah, làm ơn ra đây.
35:50Mọi người cũng định giấu con chuyện ông bị bệnh ạ.
35:53Ông không muốn con lo lắng nhiều.
35:57Thật không thể tin nổi.
35:58Thật không thể tin nổi.
36:00Con cảm giác như bây giờ mình không còn tồn tại nữa.
36:02Đừng nói như vậy.
36:04Ông ơi, nói cho cháu biết sự thật đi.
36:06Có phải bố cháu là kẻ giết người không?
36:07Bố cháu đã làm việc đó sao?
36:09Sarah, làm ơn.
36:10Ra ngoài nói chuyện.
36:11Con đã nói gì với nó?
36:13Nói sự thật thôi.
36:14Để bố ở riêng với Sarah.
36:17Đây là lệnh Mariana.
36:19Bố muốn ở riêng với cháu gái bố.
36:21Vậy có đúng là bố cháu đã giết người không?
36:34Không.
36:36Hoàn toàn không đúng.
36:38Bởi tại sao mẹ cháu lại nói những điều đó?
36:41Chỉ có Chúa mới biết.
36:44Ông chưa bao giờ muốn nói chuyện này với cháu.
36:47Bởi vì đã từng có một thời mẹ cháu gặp vấn đề về tâm lý.
36:55Những cơn si sụp nặng.
36:57Và chúng ta đã phải đưa mẹ cháu vào bệnh viện tâm thần.
37:02Ý ông là sao?
37:03Là sao?
37:04Mẹ cháu đã...
37:06Mọi người đưa mẹ vào bệnh viện tâm thần sao?
37:08Em à, anh đã cố hết sức rồi.
37:15Em tin anh.
37:17Không sao đâu.
37:18Chỉ là vấn đề thời gian thôi.
37:20Không, đó là hình phạt mà em đáng phải nhận.
37:23Dù sao cũng cảm ơn anh.
37:26Rồi, có hay không có Sarah trong đời.
37:28Cuộc đời em, cuộc đời em cần thay đổi.
37:30Và em cũng muốn như vậy.
37:31Có lẽ kiếm việc làm, mua một căn nhà và xây dựng cuộc sống ở Bogota.
37:35Em không biết nữa.
37:36Cái gì?
37:36Em không cần phải đi.
37:37Em không cần thiết đâu.
37:38Ở lại đây đi.
37:39Chúng ta cùng làm việc với nhau.
37:41Em không thể.
37:42Tại sao?
37:42Em không thể phản bội những người đó.
37:44Không phải để bảo vệ họ, mà để họ khỏi giết em.
37:48Và để bảo vệ anh nữa.
37:52Được rồi.
37:53Nếu em không muốn nói với anh thì thôi.
37:56Nhưng em phải nhớ rằng,
37:58nửa cuộc đời của anh đã sống xa em.
38:00Anh không muốn mất em thêm lần nữa.
38:02Em không nghĩ là chúng ta có thể làm việc cùng nhau.
38:04Giờ thì sao?
38:05Tờ tạp chí.
38:06Có rất nhiều việc phải làm.
38:08Ai giúp cũng đều được hoan nghênh.
38:09Làm tạp chí sao?
38:10Ừ.
38:11Ngoài ra, chúng ta phải trả lại tiền cho Eliana.
38:15Nhưng Sarah nói cô ấy sẽ không quan trọng.
38:17Đó là trách nhiệm của chúng ta.
38:20Ở lại đi.
38:22Hãy làm lại cuộc đời.
38:23Người duy nhất có tội ở đây là anh.
38:33Tất cả những bi kịch của tôi là do anh gây ra.
38:36Anh là kẻ giết người, Roselio.
38:38Tôi không nghi ngờ gì về điều đó.
38:39Sao mẹ có thể nghĩ bố con là kẻ giết người?
38:45Mẹ ước gì có thể giúp con tránh khỏi nỗi đau này.
38:48Nhưng đó là sự thật.
38:50Đã từng có một thời,
38:53mẹ cháu gặp vấn đề về tâm lý,
38:55những cơn suy sụp nặng.
38:58Và chúng ta đã phải đưa mẹ cháu vào bệnh viện tâm thần.
39:00Tôi đang tìm bác sĩ Vucere.
39:06Cô xem, tôi bị bệnh tim.
39:09Và họ đã giới thiệu tôi đến gặp ông ấy
39:10để tôi kiểm tra lịch.
39:18Đó là lỗi của bà.
39:21Cô là người làm cho bác sĩ Marike.
39:24Bà đến đây để hành hạ bác sĩ.
39:27Và ông ấy đã bị đau tim.
39:31Cô ơi, làm ơn tha lỗi cho tôi.
39:33Tôi không cố ý làm ông ấy bị bệnh.
39:36Việc đó rất quan trọng với tôi.
39:38Tôi phải nói chuyện với ông ấy.
39:39Bác sĩ Marike đang trong tình trạng nguy kịch.
39:42Nhưng ông ấy nhất quyết nói rằng
39:43không thể rời khỏi thế gian này
39:45nếu chưa nói chuyện với bà.
39:53Làm ơn, vào đi.
39:58Ngồi đi.
40:00Tôi xin lỗi bác sĩ.
40:17Tôi không muốn làm ông bị bệnh.
40:19Không phải nỗi của cô.
40:38Mà là nỗi của tôi.
40:39Hãy tha thứ cho tôi.
40:43Vì tất cả những tổn thương tôi đã gây ra cho cô Primitiva.
40:47Tôi không hiểu vì sao
40:48Chúa lại giữ tôi sống.
40:53Cho đến khi tôi nhận ra
40:54rằng tôi còn việc chưa làm xong với cô.
41:00Và tôi không thể rời khỏi thế gian này
41:04Mà không nói cho cô biết sự thật.
41:10Đêm đó
41:11Tại phòng sơ sinh
41:15Con trai của cô
41:18Vẫn chưa chết
41:20Còn trai cô
41:26Đã bị đưa đi
41:28Nó còn sống đúng không?
41:33Đúng
41:34Đ Dawn
41:38Cảm ơn cô
41:45Cảm ơn cô
Be the first to comment
Add your comment

Recommended