Skip to playerSkip to main content
  • 6 months ago
Transcript
00:00Tập 7
00:01Cô biết không, giọng nói của cô rất giống cô ấy
00:05Cách nói chuyện của cô nhiều lúc cũng rất giống cô ấy
00:08Cô yêu thương bảo vệ Thúy Sang
00:10Cô bảo vệ Đình Đình
00:12Đều rất giống cô ấy
00:14Cho nên cô làm cho tôi có cảm giác sai lệch
00:17Xin lỗi nha cô giáo Phương
00:18Đúng ra tôi không nên nói ra chuyện này
00:21Không sao hết
00:23Nhưng mà tôi thật không tin rằng
00:26Ở trên thế gian này, tại sao lại có người giống tôi như vậy?
00:31Đúng
00:31Cô cũng có nhiều điểm hoàn toàn khác với cô ấy
00:34Cô ấy
00:35Thì ôn hòa giống như nước vậy
00:38Luôn luôn nhận nại
00:41Cắn răng chịu đựng
00:42Thời gian cô ở bên cạnh Đình Đình
00:45Cô sẽ thấy được phần nào tính cách của cô ấy
00:47Cô ấy hiền lành suy tình
00:50Chiều cực chịu khổ
00:52Những người phụ nữ như cô ấy vậy
00:55Thực sự đẹp tới nỗi không thực tế
00:57Cho nên cô ấy mới ra đi sớm như vậy
01:00Cô ấy ra đi
01:04Làm cho những người còn lại
01:06Rơi vào tình trạng đau khổ tới tàn gốc
01:09Tôi nghĩ không phải là điện thoại của tôi
01:30Vì tôi mới dọn tới đây lần đầu
01:32Cô làm ơn lấy dùm tôi
01:33À Luôn
01:39Mẹ
01:40Là mẹ sao
01:41Mẹ
01:45Những chuyện của con và ái lâm
01:47Cứ để tụi con giải quyết được rồi
01:49Mẹ không cần phải lo lắng đâu
01:50Mẹ
01:52Mẹ muốn tới à
01:53Thôi được thôi được
01:57Mẹ đừng có giận nữa mà
01:58Con sẽ tới đó thăm mẹ ngay
01:59Chào mẹ
02:01Cảm ơn cô
02:04Tôi phải đi thăm mẹ của tôi
02:07Tôi nghĩ là cô cũng cần phải nghỉ ngơi một chút
02:10Bây giờ tôi đi trước đây
02:11Cũng lâu lắm rồi
02:21Tôi cũng không có nói chuyện với người khác nhiều như vậy
02:23Được nói chuyện với cô
02:26Tôi thực sự cảm thấy rất là thoải mái
02:28Tại sao mình lại như vậy chứ
02:43Mình đã chạy ra khỏi nơi này
02:45Nhưng tại sao bây giờ mình lại tự dốt vào đây chứ
02:47Đi chơi có gì không vậy
02:56Cũng được
02:57Cậu ta đã nói gì với em
03:01Không có gì
03:03Chỉ nói chơi thôi
03:05Có hẹn gặp mặt lần thứ hai không
03:16Anh ấy đói ngày mai ra dẫn em đi vườn trà
03:20Thằng nhóc này thật nóng tính hết sức
03:23Đã muốn tấn công chết nhoán
03:25Em đã chấp nhận rồi
03:29Em đã nhận rồi
03:35Mong Kha
03:39Có lẽ anh nghĩ quá nhiều
03:41Nhưng anh cần phải nhắc nhở em
03:43Âu Quán Trung là người của Bách Gia
03:45Em còn nhớ em từng nói với anh một câu
03:47Tránh quỷ thần phải cách xa hay không
03:49Bây giờ anh phải nhắc lại câu này với em đó
03:52Em cảm thấy
03:54Có chuyện gì thì em nói thẳng đi
03:55Em cảm thấy thật sự không muốn tìm hiểu gì hết đó
03:59Em nói gì có nghĩa là gì
04:02Anh rất mâu thuẫn có phải không
04:15Con người của anh bản tính giống gì không có tính toán nhỏ mọ
04:17Trước giờ anh sống rất cởi mở phóng khoáng
04:20Anh thích nghệ thuật
04:21Thích điêu cắt
04:23Thích làm đồ sứ
04:25Thích trà
04:26Trên căn bản anh là một nghệ thuật gia
04:29Anh em mình tới đây mở quán trà
04:33Tuy rằng chính vì câu nói của cha trước khi qua đời
04:36Làm cho anh cảm thấy chứng động
04:37Nhưng mà anh không thể nào phủ nhận
04:44Mở quán trà này cũng chính là hứng thú của anh
04:46Có thể được ở trong thị trấn phong cảnh xinh đẹp này
04:54Sống một cuộc sống đạm bạc nhưng lại thoải mái
04:58Lại không phải bỏ nghề làm đồ sứ của anh
05:01Mặt khác tiếp xúc với những người đơn thuần nhưng lại vui tính hiền lành
05:06Anh không phủ nhận
05:08Anh rất thích đời sống như vậy có phải không
05:10Mông Kha
05:14Em đúng là em gái của anh
05:17Trên thế gian này những người hiểu sôi sắc như vậy
05:20Chỉ có một mình em thôi
05:23Em nói rất đúng
05:27Anh thích cuộc sống như vậy
05:29Anh cũng thích tiếp xúc với những người anh đã được gặp
05:33Kể cả
05:34Kể cả Bách Báy Văn ở trong đó
05:43Tuy rằng anh ấy đã mụn
05:45Nhưng mà con người của anh ấy vẫn có một khí phách
05:48Anh không thể nào từ chối được anh ấy
05:51Cho nên
05:53Đối với mục đích của mình tới đây
05:54Anh không được tích cực
05:56Anh nghĩ anh cũng đã tích cực rồi
06:00Anh đã làm cho em và Quán Trung trở thành bạn bè
06:02Anh hai
06:04Những chuyện như vậy không được quang minh chính đại lắm
06:06Con người của anh đâu phải như vậy đâu
06:08Con người của anh không có quang minh chính đại
06:12Nếu em quang minh chính đại
06:13Thì anh không phải đi tìm kiếm cái gì hết
06:15Không phải chứng minh cái gì hết
06:15Và cũng không phải đi truy cứu
06:17Chẳng lẽ em không biết sao
06:18Lời cuối cùng của cha chúng ta đã nói
06:22Làm cho tấm lòng động lượng của anh không tồn tại nữa
06:24Anh hai
06:26Em chỉ nói sự thật thôi
06:28Anh đừng có giận em nữa có được không
06:29Trên thực tế
06:40Anh vẫn có thể sống cuộc sống tự do như mình mong muốn kia mà
06:43Trước khi cha mình chưa nói ra chuyện đó cho chúng ta biết
06:48Anh cảm thấy con người của anh tự do lắm mà
06:50Bây giờ chúng ta đã mở quán trà rồi
06:54Và cũng tiếp xúc với người nhà của Bách Gia
06:55Tại sao anh không để cho sự việc có thể phát triển tự do
06:58Anh hai
07:03Chúng ta đừng có tự ép mình phải cố gắng làm những chuyện đó có được không
07:06Mộng khá
07:07Nhưng anh không thể nào làm cho anh trở lại như lúc xưa được nữa
07:10Ở trong lòng của anh như có một con rắn độc đang bồi vậy
07:13Tao thật sự không để cho anh được yên tĩnh
07:16Anh hai
07:22Đừng nói nữa
07:23Bây giờ mày nói chuyện chính đi
07:27Đối với tên Âu Quán Trung
07:29Rốt cuộc chuyện là thật hay chuyện giả đây
07:31Làm bạn với nhau đâu có thật hay là giả chứ
07:33Cẩn thận một chút
07:36Anh cảm thấy Âu Quán Trung
07:39Giống một kẻ ăn chơi phá phách
07:41Nghinh ngang, phách lối, khoa trương, kiêu ngạo
07:45Thứ người như hắn cứ tưởng rằng mình là người giỏi nhất trên đời này
07:48Coi chừng hắn gạt em nữa
07:51Lừa gạt là sao chứ
07:53Em có cái gì để cho anh ấy lừa gạt đó
07:55Em có tuổi xuân và sắc đẹp
07:58Em có tài năng và tình cảm của mình
08:01Chẳng lẽ em không biết em là người con gái rất dễ thương hay sao
08:04Tất cả mấy điều này
08:07Ông trời ban cho em
08:09Cũng giống như để cho em dùng để lừa gạt
08:11Có thể lừa gạt người ta
08:13Hay là để cho đối phương tới lừa gạt mình
08:15Chắc cũng là một sự hạnh phúc đó
08:17Mong khai
08:21Lần đầu tiên em gặp cậu ta
08:23Thì em lại lúng sâu rồi
08:25Ngày 12 tháng 6
08:47Cả ngày báy giăng ở trong công xưởng
08:49Đã làm cho tinh thần của tôi sắp sụp đổ hoàn toàn
08:53Bà ấy nói với tôi
08:54Bà ấy sẽ nói lại cho báy giăng biết
08:57Nhưng tôi đã giang sinh bà ấy bỏ qua
08:59Ngày 22 tháng 6
09:01Tôi muốn điên lên
09:03Tôi nghĩ tôi sẽ phát điên mất
09:04Bà ấy nguyền rũa tổ tiên ba đời của tôi
09:07Tôi đã nói không ra lời
09:08Ngày 24 tháng 6
09:11Tôi mong muốn báy giăng đừng có quá bận diệt
09:15Vì báy giăng tôi đành hy sinh tất cả
09:17Tôi hy sinh tất cả vì anh ấy
09:19Ngày 28 tháng 6
09:21Con người sau khi chết
09:23Không biết có luân hồi hay không
09:25Những người như tôi
09:27Có nhiều vấn đề không giải đáp được
09:29Sau khi chết rồi
09:30Tôi sẽ biến thành hồn ma
09:32Để trở về bên cạnh bách báy giăng
09:34Trương Hà Miên
09:49Ở trên thế gian này
09:52Cô là hồn ma si tình nhất
09:53Nhưng mà
09:56Ở trong ngôi nhà quang đó
09:59Thật sự có hồn ma của cô tôi sao
10:02Tôi nghĩ
10:04Còn có những hồn ma khác nữa
10:08Cô nhớ không
10:23Những đồ đó lúc xưa
10:25Cô mua tặng cho mẹ đó
10:26Mẹ
10:32Báy giăng
10:39Lúc xưa vì công việc của dường trà
10:42Con thường hay đi đây đi đó
10:43Con biết mẹ rất thích uống trà
10:46Và rất thích mấy món dụng cụ pha trà
10:48Cho nên bất kể con đi nơi nào
10:50Con cũng sẽ tìm đủ mọi cách
10:52Mua được đồ đựng trà đẹp dậy cho mẹ
10:54Sau đó hai mẹ con chúng ta
10:57Cùng pha một bình trà bách da
10:59Trò chuyện
11:00Tâm sự
11:01Bây giờ cũng đã lâu rồi
11:06Con không có mua đồ đựng trà cho mẹ
11:09Cũng đã rất lâu rất lâu
11:12Con không mua bộ đồ trà nào cho mẹ nữa
11:14Mẹ
11:15Mẹ đang khiển trách con à
11:17Không báy giăng
11:19Mẹ không khiển trách con
11:21Tất cả sự việc này
11:23Đều do chính mẹ gây nên
11:24Nếu như khiển trách
11:26Thì phải khiển trách mẹ mới đúng
11:27Mẹ
11:31Khiển trách thay hối hận
11:33Cũng không giải quyết được gì hết
11:34Mẹ và con đều đau khổ
11:36Bây giờ có nói gì cũng vô ích thôi
11:38Cho nên
11:41Con đã cố tình tìm mọi cách để tránh mặt mẹ
11:44Thậm chí mẹ phải gọi điện thoại cho con
11:46Hoặc mẹ giận lên thì con mới gặp mẹ
11:48Mẹ à
11:50Mẹ cũng biết con người con không phải vậy
11:51Mỗi lần thảo luận chuyện của con về Ái Lâm
11:54Cũng không tìm ra cách giải quyết được
11:56Cho nên không có ý nghĩa gì hết
11:57Nhưng mà điểm thèn chốt ở chỗ con
12:00Chỉ cần con đừng có lạnh lụng như vậy
12:02Thì nhất định sẽ tìm ra kết quả
12:04Báy giăng
12:05Con đừng có nói với mẹ
12:07Con không biết Ái Lâm vừa trẻ trung lại xinh đẹp
12:09Một người vợ đầy nhiệt tình đầy sức sống
12:12Tại sao gì
12:13Tại sao đám cưới đã 4 năm
12:15Mà con vợ không chấp nhận nó
12:16Mẹ cũng biết mà
12:19Báy giăng
12:24Mẹ chỉ biết rằng
12:27Tu 10 năm mới được ngồi cùng thuyền
12:28Tu 100 năm mới được trở thành vợ chồng
12:30Những chuyện đã qua không thể cứu giãn được
12:33Tại sao con không quý trọng những thứ đang có
12:35Tại sao con lại làm khổ bản thân con chứ
12:37Tại vì con không muốn
12:39Con không thể
12:40Và con không làm được
12:41Cái chết của Hàm Yên
12:43Đã phải làm cho con khổ sở suốt cả đời
12:46Con phải bị trừng phạt như vậy đó
12:48Con không có cầu xin gì hết
12:50Con chỉ xin có thể chuột tội của con thôi
12:52Mẹ hiểu rồi
12:57Sở dĩ không chấp nhận Ái Lâm
12:59Là tại vì con chưa chịu tha thứ cho mẹ
13:02Con hận mẹ
13:04Con vẫn còn sức hận mẹ
13:06Cho tới lúc mẹ
13:08Mẹ à
13:10Bái dân
13:12Cô không cần phải ngại đâu
13:14Trước sau dì mẹ cũng phải đi thôi
13:17Thực tế là
13:18Mẹ còn muốn ngày đó tới với mẹ sớm hơn
13:21Cuộc đời của mẹ
13:28Đã làm sai hai chuyện
13:30Đã hại chết hai người
13:33Trước sau dì mẹ cũng sẽ gặp mặt hai người này
13:36Mẹ đang chờ tới ngày đó
13:39Ngày đó tới rồi
13:42Thì mọi ơn quán
13:43Tất cả sẽ được kết thúc hết
13:45Có như vậy thì lương tâm của mẹ
13:49Mới không bị cắn rứt
13:50Mẹ
13:51Mẹ định có nói những lời như vậy được không
13:53Bái dân
13:55Những lời như vậy mẹ chỉ có thể nói với con thôi
13:58Dạo này
14:01Mẹ thường hay nghĩ tới
14:04Những chuyện xưa đã xảy ra
14:06Nó thường hay xuất hiện trước mặt mẹ
14:09Mẹ không vẫn đã thấy chương Hạm Yên
14:11Mà còn nhìn thấy chú Thu Hạ
14:14Mẹ
14:15Chú Thu Hạ là chuyện của mấy trăm năm dì trước
14:17Mẹ còn nhắc tới đi làm gì nữa
14:19Không phải là chuyện mấy trăm năm trước đâu
14:23Cái chết của Thu Hạ
14:26Đã gần ba mươi năm rồi
14:29Cái chết của Hạm Yên
14:32Là chuyện của mười năm về trước
14:35Có nhiều lúc dường như
14:40Dường như mẹ bị lẫn lộn hết
14:42Mẹ cảm thấy dường như Hạm Yên
14:45Chính là do Thu Hạ đột thai chuyển thí
14:48Họ muốn cho mẹ thấy một kiếp luân hồi trước mắt
14:53Bây giờ hai người này đã đi rồi
14:57Không biết họ có trở về hay không
15:00Có về trả thù mẹ không đi
15:02Mẹ
15:03Mẹ đừng có nói nữa mà
15:04Con không muốn nghe tới bà chữ Chú Thu Hạ đó nữa
15:12Và con cũng không muốn nghe thấy mẹ lẫn lộn Chú Thu Hạ về chương Hạm Yên
15:15Mười mấy năm trước
15:17Con đã nói nhiều lần với mẹ rồi
15:19Nhưng mà mẹ luôn so sánh hai người này với nhau
15:21Mẹ luôn luôn lẫn lộn hai người này với nhau
15:23Bái dân
15:27Những chuyện đau qua
15:29Đều là lối lầm của mẹ
15:31Là mẹ đã hại con
15:33Mẹ không phải muốn giải thích gì với con
15:36Mẹ
15:36Chỉ là mẹ cảm thấy rất buồn
15:40Bây giờ nói tới những chuyện này
15:46Cũng chỉ vô ích thôi
15:48Khi xưa
15:50Nếu không phải là vì Hạm Yên và Thu Hạ
15:53Mẹ
15:53Mẹ nuôi
15:57Ủa
15:58Bái dân
15:59Không nghe anh cũng tới đây
16:01Có gì lạ không
16:02Quán Trung
16:03Hả
16:04Đêm nay con có ở lại đây không
16:05Ờ dạ không
16:06Con về lấy mới hồ sơ rồi đi ngay
16:07Đêm nay chắc con sẽ ở lại Bách Duyên
16:09
16:11Đúng rồi
16:12Mẹ à
16:13Cô muốn báo cho mẹ biết một chuyện
16:15Con mới quen được một cô gái rất đặc biệt đó
16:17Vậy sao
16:18Cô ấy là người như thế nào
16:20
16:21Cô ấy tên là Giảng Mộng Kha
16:22Giảng Mộng Kha
16:24Cái họ này
16:26Thật là hiếm có đó
16:27Mộng Kha
16:28Quán Trung
16:30Em đã quen biết với con Mộng Kha lâu chưa vậy
16:32Ê
16:32Đây chính là bản lĩnh của Âu Quán Trung này mà
16:35Chuyện khác em có thể làm tự tự
16:36Nhưng theo đuổi mấy cô gái đẹp
16:38Em luôn luôn chạy trước người ta
16:39Sao hả
16:40Người con gái này
16:41Ngay cả ba dân cũng biết sao
16:43Dạ phải
16:44Cô Giảng Mộng Kha này
16:46Có một người anh tên là Giảng Phi Phạm
16:47Hai anh em này
16:49Cách đây một tháng
16:50Cô mở một quán trà tên là Thính Vũ Hiên
16:53Trong thị trấn của mình
16:54Ban đầu còn có chuyện xung đột với Quán Trung
16:56Chính là vì chuyện này
16:58Nên cô mới quen biết hai người này đó mẹ
17:00Hai anh em này
17:01Ăn nói rất nhã nhặn
17:03Đáng làm bạn lắm
17:04Cảm ơn bá dân
17:05Đã nói tốt giùm em
17:07Để mẹ nuôi có chút ấn tượng tốt
17:08Vậy sẽ có lợi cho em hơn
17:09Quán Trung
17:13Cái cô Giảng Mộng Kha đó
17:15Được bao nhiêu tuổi rồi
17:16Dạ khoảng 20 tuổi
17:18
17:20Còn Giảng Phi Phạm anh của cổ thì sao
17:23Cỡ khoảng 30 tuổi
17:24Chỉ có hai anh em đó thôi sao
17:28Có nghĩa thầy nhắc tới cha mẹ ở đâu
17:30Hay là quê quán ở đâu không
17:31Ê mẹ nuôi à
17:32Mẹ điều tra thân thế của người ta hả
17:34Một thời gian sau con sẽ dẫn Mộng Kha tới đây
17:36Để mẹ nhìn cho thật kỹ
17:37Lúc đó mẹ muốn hỏi thế nào
17:38Hỏi cái gì cũng được hết
17:39Có phải không
17:40Nè bây giờ con phải tới sửa
17:41Chào mẹ
17:42Mẹ
17:43Con cũng xin phép mẹ về thôi
17:45Được rồi
17:48Thật hả
17:51Trời ơi sao ông biết vậy
17:53Dĩ nhiên cho nên là thật mà
17:55Mấy ngày trước
17:56Tôi đi ra ngoài thị trấn để mua đồ
17:58Quán của Ngô Gia Tiểu Ngô
18:00Đã nói với tôi là
18:01Chính mắt nó nhìn thấy ngôi nhà cũ
18:03Có hai ngọn lửa ma đó
18:04Hai ngọn lửa ma sao
18:05Trời ơi nói như vậy
18:07Nơi đó chắc chắn có ma thiệt rồi
18:08Tất nhiên rồi
18:09Đè
18:10Chúng ta ở Bách Gia này
18:11Đã hơn hai đời người rồi hả
18:13Chuyện gì cũng biết rõ hết luôn đó
18:15Hai linh hồn chết quang đó
18:17Không thể nào yên được đâu
18:18Lúc nãy
18:20Tôi có hỏi tài xế của cậu hai là ông Dư
18:23Có nghe người ta nói chuyện này hay không
18:24Rồi ông ấy nói sao
18:26Trời ơi
18:27Ông ấy nói cô nghe
18:28Ông nói
18:29Những người ở thị trấn này
18:30Họ đều đồn cô ba
18:31Có người còn nói
18:32Nghe thấy ở trong nhà cũ
18:33Có người nói chuyện với nhau
18:34Giờ con à
18:35Nghe nói còn có tiếng ca hát
18:37Và tiếng khóc nữa mới sợ kìa
18:38Đừng có nói nữa
18:41Coi chừng để lão phu nhân nghe được là tiêu
18:43Chắc là ông cũng biết lão phu nhân sợ ma lắm
18:45Đi thôi đi thôi
18:46Mau đi làm đi
18:47Đừng có nói nữa
18:48Có biết chưa
18:49Hàm Yên Sơn Trang
18:53Hàm Yên
19:00Cô giáo ơi
19:01Hai chữ Hàm Yên này
19:02Là tên của mẹ trù con đó
19:04Tên mẹ con nghe hay lắm
19:06Có phải không
19:07Còn nghe ba con nói
19:08Cả tên của con
19:09Cũng cho mẹ trù con đặt đó
19:11Con cũng rất muốn biết
19:13Mẹ trù của con
19:14Tại sao lại đặt tên con là
19:15Đình Đình
19:16Đình Đình
19:19Cô nghĩ cô biết là tại sao đó
19:22Cô biết hả
19:23Có một câu thành ngữ nói là
19:28Đình Đình như ngọc
19:29Ý của câu này là khen một người con gái
19:31Có thân hình mảnh khẳng
19:32Ký chất rất cao sang
19:34Và xinh đẹp
19:35Mẹ của con gọi con là Đình Đình
19:38Là mong muốn sau này con trưởng thành
19:40Là một người con gái như vậy
19:41Đi tới đâu cũng được người ta khen hết
19:43Cũng giống như mẹ của con vậy
19:46Có phải không cô
19:47Đình Đình
19:50Con chắc chắn sẽ như vậy
19:52Không những con vô cùng xinh đẹp
19:56Mà con sẽ luôn hạnh phúc và vui vẻ
19:58Cô nhất định sẽ cố gắng hết sức
20:00Để giúp cho con có được tất cả
20:02Cô giáo ơi
20:04Sao cô lại đối xử với con
20:06Tốt như vậy
20:07Cô ơi
20:12Con cho cô biết nha
20:13Con thường hay tưởng tượng
20:14Nếu như cô là mẹ trù của con
20:16Thì tốt biết bao nhiêu
20:17Cô ơi
20:22Trong bài tập làm văn của tuần rồi
20:24Cô Lý có ra một bài cho tụi con làm
20:26Đây là mẹ tôi
20:27Cuối cùng
20:28Thế bạn học trong lớp
20:29Ai cũng nhìn con
20:30Con nghĩ là
20:32Chắc người ta cảm thấy rất hiếu kỳ
20:33Không biết con sẽ giết thế nào đó
20:35Vậy thì con
20:37Đã giết như thế nào
20:39Chỉ nhìn là
20:41Giết về người mẹ trù của con rồi
20:43Nhưng mà
20:44Những chuyện con biết về mẹ không nhiều
20:46Con nghĩ đi nghĩ lại
20:47Cuối cùng cũng nghĩ ra được
20:49Đó là
20:49Con sẽ coi cô như mẹ trù của con
20:52Con giết về nhanh về nhiều luôn
20:54Sau cùng
20:55Cô Lý cho con một điểm A luôn
20:57Đình Đình
21:00Chỉ cần con vui
21:01Con thấy thích con chấp nhận
21:03Con có thể coi cô giống như là người mẹ khác của con
21:06Cô sẽ giống như mẹ ruột của con
21:09Thương con như con ruột
21:11Yêu con
21:13Yêu thật nhiều
21:14Cô ơi
21:19Được rồi Đình Đình
21:24Dù sao hôm nay cũng là chủ nhật
21:26Cho nên chiều nay chúng ta
21:27Hãy nghỉ ngơi cho khỏe đi
21:28Bài làm của con ngày mai rồi làm
21:30Bây giờ con cùng với cô đi dạo khắp nơi được không
21:34Chúng ta xuống đó ném đá chơi được không con
21:41Hả
21:42Đi thôi
21:44Con làm sao vậy
21:50Con không thích chơi trò đó sao
21:52Tại vì mẹ con
21:55Đã nhảy xuống dòng sông này
21:56Chết đó
21:57Tại sao con biết được
22:14Ai đã nói cho con biết
22:16Những chuyện của mẹ con
22:18Người trong làng này
22:20Ai cũng biết hết
22:21Người ta nói
22:26Ngày đó nước lanh cao lắm
22:28Tại vì trước một ngày có gió bão lớn
22:31Hơn nữa
22:34Chiếc cầu này lúc đó bị nước làm cho sập rồi
22:37Ba của con nói
22:39Nhất định là vì mẹ con không cẩn thận
22:41Nên rớt xuống dưới nước
22:43Bị nước cuốn đi
22:44Hơn nữa
22:46Ban đêm trời tối không có ánh giá
22:48Nơi này lại không có đèn
22:50Cho nên mẹ con không nhìn thấy cây cầu bị gãy
22:53Vì vậy
22:54Nước đã cuốn trôi mẹ con đi
22:57Bà của con
23:02Đã nói cả chuyện này cho con nghe sao
23:04Thật ra
23:07Con còn biết được
23:08Rất nhiều chuyện nữa
23:10Bình thường
23:10Những khi con một mình đi về nhà
23:12Ở đằng sau
23:13Có nhiều người chỉ chỉ trả trả con lắm
23:15Họ lén lúc
23:16Họ nói to
23:17Rồi họ nói nhỏ
23:18Người ta tưởng rằng
23:20Con không biết người ta đang nói con cái gì
23:22Nhưng mà thật ra con biết hết đó
23:24Người ta đều nói
23:25Là mẹ rùi của con không tốt
23:27Cô ơi
23:37Cô ơi
23:39Đưa con tội nghiệp
23:44Tội nghiệp cho con quá
23:46Cô ơi
23:58Cô ơi
23:59Nói nói gì sai không cô
24:00Cô ơi
24:01Cô ơi
24:13Cô ơi
24:14Cô đừng có khóc nữa
24:15Chúng ta xuống như kỳ lầm đá chơi đi
24:17Cô đừng khóc nữa nha
24:19Ai nói là cô khóc
24:20Ai nói là cô khóc
24:21Vì lúc nãy gió lớn quá thôi
24:23Đi
24:24Chúng ta rời khỏi nơi này
24:26Vào thị trấn dạo chơi đi con
24:28Chú chàng ơi
24:44Chà cô Phương
24:49Không ngờ cô dắt tới chỗ chúng tôi
24:51Một vị khách nhỏ thật cao quý
24:53Sao lại dùng hai chữ cao quý vậy
24:56Bách gia đời đời đơn truyền
24:58Tới đời Bách Bái Văn bây giờ
24:59Chỉ sinh có một đứa con gái này
25:00Toàn bộ dân quốc dừng trà của Bách gia
25:02Sau này sẽ thuộc về đứa bé Đinh Định này đó
25:04Đinh Định
25:06Con sinh ra đã là thiểu con chúa rồi
25:08Chú Giảng ơi
25:10Sao lâu quá không thay chú tới nhà con chơi
25:12Dì Mộng Khá
25:14Đinh Định
25:15Trời ơi
25:17Đinh Định
25:18Con là khách quý của chúng tôi đâu có biết không
25:20Cô Phương ơi
25:23Con có thể qua kia mượn mấy mắng đồ không
25:25Dĩ nhiên là được
25:26Con đi đi
25:27Đừng có phá nghe chưa
25:28Coi chừng bể hết đồ của người ta
25:30Không sao đâu
25:30Hôm nay chủ nhật
25:34Tôi dẫn con bé đi dạo
25:35Vừa đi vừa nói
25:37Không ngờ lại tới đây
25:38Cảm ơn cô không ngờ lại tới đây nha
25:40Năm trưa này đối với tôi mà nói
25:42Rất là quỹ báo
25:43Chúng ta hãy đi uống trà nha
25:49À Mộng Khá
25:50Em biết rồi
25:52Em đi pha một bình trà thiết quan âm đặc biệt cho cô Phương
25:54Đúng rồi
25:54Cho một chút nha
25:56À
25:56Mới giờ trong đó ngồi
25:59Trong đó yên tĩnh hơn
26:00Mày ngồi
26:02À cảm ơn
26:04Dạo này cô khỏe chứ
26:06Cũng bình thường thôi
26:07Tôi nghe mọi người đồn đại
26:10Họ nói
26:11Bách gia đã mời cô làm gia siêu riêng của Đình Đình phải không
26:14À
26:16Chuyện nhỏ như vậy
26:18Mà ở trong quán trà của anh
26:20Người ta cũng đem ra nói sao
26:21Cho nên cô đã hiểu cô nói trà dư tủ hậu của người Trung Quốc có nghĩa là gì rồi
26:26Tuy là quán tôi không có rượu
26:28Nhưng mà trà dư thì tuyệt đối không tránh được rồi
26:30Hèn chi trong phim kiếm hiệp
26:31Tửu lầu là nơi đưa tin nhanh chóng nhất
26:33Anh tới chỗ này mở quán trà
26:37Chắc là có mục đích riêng gì đúng không
26:38Wow
26:40Cô nhìn một cái là biết nghe rồi
26:42Phải làm sao đấy
26:43Cô Phương à
26:48Chuyện cô tới nhỏ Bách làm gia siêu riêng cho họ
26:51Tốt nhất hãy suy nghĩ kỹ lại đi
26:53Tại sao
26:54Theo như tôi biết
26:57Bách gia trong thị trấn này rất phức tạp
27:00Cô không sợ bước vào cửa quan sâu vô tận sao
27:03Hơn nữa
27:05Nghe nói chỗ đó có ma đó
27:07Tôi nghĩ tôi không sợ ma
27:10Nếu vậy
27:11Người thì sao
27:13Người của Bách gia
27:14Bao gồm thượng trung hạp ba đời
27:16Tôi nghĩ là cô có vẻ hạp với đời thứ ba lắm đó
27:19Đời thứ hai
27:20Chưa chắc cô đủ sức đối phó
27:22Còn đời thứ nhất nữa
27:23Ý của anh muốn nói là
27:27Bách lão phu nhân đó
27:29Nơi đó có một dị lão bà bà
27:32Nghe nói dị lão bà bà này đang nắm
27:33Không phải tiềm bạc
27:35Không phải quyền lực
27:36Mà là
27:37Mà là cái gì
27:39Anh đã nghe được chuyện gì
27:41Mà là hồn ma
27:43Hồn ma trong căn nhà ma
27:46Sao anh lại nói với tôi chuyện đó
27:51Tại vì tôi quan tâm tới cô
27:54Tôi cũng biết
27:57Chuyện đó là chuyện cá nhân cô
27:58Tôi không có quyền nói bất cứ câu nào
28:01Nhưng mà
28:03Xin cô tha thứ cho tôi
28:05Vậy đã nói hơi nhiều
28:06Tại vì tôi
28:07Tôi không kiềm chế được
28:09Xin lỗi xin lỗi nha
28:17Cô Phương à
28:17Hôm nay khách nhiều quá
28:18Cho nên tôi làm hơi chậm
28:19Cô cứ làm việc của cô đi
28:21Đừng lo cho tôi
28:22Anh hai
28:23Anh có biết không
28:24Anh có thêm một người khách
28:25Tôn sùng anh rồi đó
28:26Có một người khách
28:27Thường khi bước vào cửa tới giờ
28:28Đã mê mẩn nhìn những tác phẩm của anh
28:29Làm một cách say mê luôn
28:30Hả
28:31Ai vậy
28:31Coi kìa
28:32Định Định
28:54Con đang làm gì đó
28:56Con đang xem cái này à
28:57Con thấy sao
28:58Con qua nói cho cô Phương biết đi
29:00Dạ
29:01Cô Phương
29:01Cô Phương ơi
29:02Cô coi
29:03Cô xem bức tượng
29:04Người mẹ và đứa con đẹp lắm
29:05Cô coi đi
29:06Trên tay người mẹ có ẩm đứa con đó
29:08
29:08
29:09Để đây nha
29:10Thật là lạ
29:13Đứa bé này có thể xem
29:15Mê tác phẩm này của tôi
29:16Đó cũng là tác phẩm mà tôi thích nhất
29:24Hình dáng của người mẹ này
29:25Và khuôn mặt của đứa bé nữa
29:29Anh yêu khác thật hay quá
29:31Hình dáng giống như người thật vậy
29:33Nhưng mà
29:36Người mẹ này
29:38Chỉ là khái quát thôi
29:40Mà không được rõ
29:42Bà ấy ôm chặt đứa con trên tay
29:46Tình thương của người mẹ
29:49Lộ ra ở nơi cánh tay và cả bấp thịnh
29:52Trên các ngón tay của người mẹ
29:54Ở trong những động tác
29:56Anh đúng là một thiên tài
30:00Con mẹ của con
30:04Mẹ con cũng không có mặt
30:05Con cũng không biết mẹ con có dung mạo thế nào nữa
30:12Ở trong nhà ngay cả tấm hình của mẹ
30:15Cũng không có
30:16Con biết không
30:24Định định
30:25Mẹ của chú phi phạm cũng không có mặt
30:27Chú cũng không bao giờ biết dung mạo của mẹ chú như thế nào
30:31Cho nên
30:32Chú đã làm bức tự người mẹ và đứa con hả
30:34
30:36Cô Phương à
30:39Cô có biết không
30:40Tôi và anh tôi
30:42Từ nhỏ đã không có mẹ
30:44Cho nên chúng tôi thường hay nói rằng
30:46Chúng tôi là người không có gốc
30:48Cô Phương à
30:52Vậy mẹ của cô ở đâu
30:54Chắc tôi cũng là người không có gốc
30:59Tôi và mọi người thật giống nhau
31:03Có một bài thơ viết rất là hay
31:07Cùng là người lưu lạc nơi chân trời
31:10Tương phùng hạ tất phải quen nhau
31:12Cô Phương ơi
31:25Chị cháu nói
31:26Ở nhà không có dạy dư
31:28Vậy làm sao mai áo cho búp bê được
31:30Không sao đâu
31:31Cô sẽ nghĩ dùm cho con mà
31:33Búp bê
31:41Cô Phương sắp làm áo mới cho búp bê mặc rồi
31:44Búp bê vui không
31:45Cô Phương
31:48Cô cầm cái áo đó để làm gì vậy
31:50Làm áo cho búp bê mặc đó
31:53Con xem
31:54Chiếc áo này có diện trắng
31:56May xong rồi chắc chắn sẽ rất đẹp
31:58Thôi khỏi
32:01Khỏi đi
32:02Chiếc áo này còn đẹp mà
32:03Làm đồ cho búp bê sẽ ủng lắm
32:05Thôi khỏi đi
32:06Búp bê
32:08Dù sao
32:09Cô đang quen không có mặc áo rồi
32:11Khỏi mặc áo cũng được mà
32:13Đình đình
32:16Không sao đâu
32:17Cô của con có nhiều áo mới lắm
32:18Còn búp bê thì đâu có cái áo nào
32:20Cô lấy một cái áo làm giải may cho nó
32:22Nó nhất định sẽ rất vui
32:24Được không con
32:25Dạ được
32:26Dạ được
32:26Vậy thì còn đợi gì nữa
32:28Mau giúp cho cô đi
32:28Dạ
32:29Cô Phương ơi
32:33Để con sả chỉ cho cô
32:49Đùi heo kho
32:50Cá thuyết chân
32:51Rau chân dịch
32:52Và đậu tứ quý
32:54Bà chủ
33:14Bà về rồi sao
33:15À chào
33:16Cô đang làm gì đó
33:17Tôi chuẩn bị thức ăn cho đình đình
33:19Lẽ ra là
33:20Đâu có phiền phức như vậy đâu
33:21Nhưng mà sáng nay
33:22Cô Phương giao cho tôi một cái thực đơn
33:24Kêu tôi phải làm theo
33:25Cô Phương còn nói
33:26Cơ thể của đình đình thiếu chất dinh dưỡng
33:28Cái gì
33:29Cô ấy giết thực đơn
33:31Còn nói đình đình thiếu chất dinh dưỡng
33:33Dạ phải
33:34Đây nè
33:35Là tờ giấy này nè
33:36Nguyên một tuần lễ
33:37Ngày nào cũng khác nhau hết
33:38Phiền phức quá à
33:40Em không hiểu
33:40Thức ăn của mình
33:41Gà, dịch cá, thịt món nào cũng có
33:43Tại sao nó là không đủ dinh dưỡng
33:45Cô giáo Phương này
33:49Con người rất tốt
33:50Tánh tình tương đối dễ chịu
33:51Nhưng cô ấy lại bao đồng nhiều chuyện quá à
33:53Cô ấy lo cho đình đình
33:54Lại còn lo cho Thúy Sang
33:55Kể cả chuyện nhà bếp
33:56Cô ấy cũng lo nữa
33:57Đình đình con lấy cái kéo cho cô đi
34:04Dạ được
34:05Cô Phương ơi
34:06Cô Phương
34:08Mình cắt cái này ra đi
34:09Để làm khăn choàn cho búp bê
34:10Có được không
34:11Được rồi
34:12Con lấy búp bê lại cho cô đi
34:13Dạ
34:14Được không nè
34:15
34:18Con cột đi
34:19Dạ xong rồi
34:20Xong rồi đó
34:29Chúng ta đã may xong rồi
34:30Con xem
34:31Búp bê của con đẹp hơn rất nhiều
34:32Wow
34:34Búp bê của con
34:36Búp bê ngoan
34:37Bây giờ có thể rủ tình khác được rồi
34:39Không gọi là bé xấu nữa
34:41Mà là bé dễ thương
34:42Tại vì bây giờ bé đẹp
34:44Vì dễ thương lắm
34:45Búp bê cảm ơn cô Phương đi
34:46Cảm ơn cô Phương
34:48Đã làm áo đẹp cho búp bê
34:50Không hiểu là gì sao
35:12Cô ta đã làm cái gì
35:14Sao có thể khiến cho bá Giang tươi cười như vậy
35:18Chẳng lẽ bá Giang có tình cảm với cô ta sao
35:21Mình không nên nghĩ như vậy
35:25Bá Giang chỉ chú ý tới đình đình mà thôi
35:28Không thể nào
35:33Ở trên thế gian này
35:35Sao không có một người đàn bà nào khác làm cho bá Giang để ý tới
35:39Hướng chi cô ta chỉ là một giáo viên tiểu học không ra gì
35:42Được rồi
35:45Con đi ngủ sớm đi
35:46Ngày mai con phải đi học nữa
35:47Con giáo ngủ ngon
36:05Ngủ ngon
36:06Con giáo ơi
36:13Chuyện gì đó con
36:15Cô giáo ơi
36:18Con thích cô giáo lắm
36:20Ngủ ngon nha con
36:29Con à
36:30Cô giúp con có một giấc mơ đẹp
36:33Anh Bách
36:58Anh chưa ngủ sao
37:00Cô Phương
37:03Cô có thể ngồi xuống nói chuyện một chút không
37:05Cả buổi chiều cô bận việc
37:20Lại bận cả đêm nữa
37:21Cô có mệt không vậy
37:22Cô có chịu được không
37:23Tôi không mệt
37:25Ngược lại
37:27Tôi cảm thấy rất thoải mái
37:30Tôi không biết nói sao với cô
37:32Cô cố gắng hết sức để chăm lo cho đình đình
37:34Làm cho tôi vợ thấy cảm ơn
37:36Vợ thấy an ngủi
37:37Tôi lo lắng cho con bé
37:39Là vì nó quá nghèo
37:41Nghèo
37:42Ý của cô muốn nói gì
37:45Tôi chưa thấy đứa bé nào tội nghiệp như là đứa bé này
37:48Không có hạnh phúc
37:50Không có ai lo cho
37:51Không có tình thương
37:52Không có gì hết
37:55Cô đang chỉ trích tôi sao
37:57Tôi không dám chỉ trích
38:00Nhưng mà
38:02Anh nên quan tâm tới nó một chút
38:05Nó rất cần tình thương của anh
38:06Tôi biết chứ
38:08Chắc cô nghĩ rằng tôi là một người cha không có trách nhiệm
38:11Nhưng mà
38:13Tâm lý con đích tôi không hiểu nhiều đâu
38:15Tôi không biết con bé cần những thứ gì
38:17Đứa bé này
38:19Được di truyền tính của mẹ nó
38:21Có rất nhiều chuyện thường hay giấu
38:24Cứ không chịu nói ra
38:25Đứa bé này rất giống Hàm Yên
38:28Dĩ nhiên
38:31Tôi phải thông cảm cho nó
38:32Thương mến nó
38:33Nhưng mà con bé
38:36Thường làm cho tôi nghĩ tới quá khứ đau khổ
38:39Con bé làm tôi nhớ tới Hàm Yên
38:42Cho nên
38:45Mỗi lần tôi hồi tưởng lại chuyện xưa
38:48Không kiềm chế được
38:50Tôi thật không hiểu
38:54Nếu như anh nhớ một người sâu sắc như vậy
38:57Đình Đình lại là đứa con duy nhất của hai người
39:00Thì anh cần phải thương nó nhiều hơn chứ
39:03Tôi rất thương nó
39:04Chính vì tôi thương yêu nó cho nên tôi mới mời cô tới đây
39:07Nhưng mà tôi không thể nào thay thế một người cha được
39:10Tôi hứa với cô
39:11Tôi sẽ sửa đổi mà
39:12Tôi sẽ cố gắng làm một người cha tốt
39:14Có nhiều lúc tôi nghĩ
39:17Có thể là chính Hàm Yên đã đưa cô tới đây
39:19Anh bác à
39:21Xin lỗi cô
39:25Tôi nói như vậy
39:28Cô hơi quá đáng một chút
39:29Xin cô tha lỗi cho
39:31Tôi thực sự
39:33Thực sự quá nhớ Hàm Yên
39:35Tôi mất Hàm Yên
39:38Như là một tổn thức trong cuộc đời tôi không thể nào bù đắp được
39:41Cô người
39:44Thường hay do một chút hồ đồ nhất thời
39:47Gây ra những lỗi lầm cả đời không thể nào bù đắp được
39:50Tôi thực sự mong cô ấy còn sống biết bao nhiêu
39:56Tôi sẵn sàng chấp nhận hy sinh tất cả những gì tôi có
39:59Để đổi lại tính mạng của cô ấy
40:07Tôi thường hay suy nghĩ
40:08Có rất nhiều người
40:10Cả đời cũng chưa từng thương yêu nhau
40:13Chỉ đám cưới một cách tự nhiên
40:15Họ kết thôn
40:16Sinh con đẻ cái
40:17Sống một cuộc đời rất bình thẳng
40:19Nhưng mà những người như vậy
40:22Có thể là họ cũng hạnh phúc
40:24Chỉ cần đừng có biết tới tình yêu
40:27Thì sao không bao giờ biết sự đau khổ của tình yêu là gì
40:30Câu đổi của người A Đông chúng ta
40:37Đúng thật là kỳ diệu
40:38Khắc cố ghi tâm
40:41Đau tận xương tủy
40:43Cô nghĩ có bốn chữ nào hay hơn bốn chữ này không
40:48Để mà hình dung sự đau khổ không
40:50Anh được làm cho anh đau khổ như vậy
40:56Chuyện đã qua
40:58Xem như là quá khứ rồi
41:01Chuyện đã qua không phải là chuyện quá khứ
41:04Vì vậy cho nên tôi phải đau khổ
41:06Chuyện đó không hề mất đi
41:08Chuyện đó vẫn luôn luôn tồn tại
41:10Chuyện đó luôn luôn ở trong cuộc đời của tôi
41:12Đã mười mấy năm rồi
41:15Anh Bách
41:22Xin lỗi cô
41:25Cô Phương
41:26Xin cô tha thứ cho tôi
41:28Tôi không nên nói với cô chuyện đó
41:33Tôi nghĩ tôi thức lễ lắm rồi
41:36Tôi
41:37Không
41:38Anh không cần xin lỗi tôi
41:41Tôi nghĩ là
41:44Chúng ta cũng nên về phòng nghỉ đi
41:46Ngày mai gặp
41:47Cô đợi một chút
41:48Cô Phương nè
41:50Hình như cô sợ tôi phải không
41:53Tôi
41:57Đêm cô sợ tôi
41:58Điều như tôi có chỗ nào làm cho cô cảm thấy không hài lòng
42:01Xin cô bỏ qua cho
42:02Đó là vì tôi rất ít tiếp xúc với người ngoài
42:06Nhất là phái nữ
42:08Dường như tôi đã quên giữ lịch sử
42:12Quên những chuyện gì tôi nên nói
42:13Cô có một sức mạnh rất là đặc biệt
42:18Khiến con người của tôi đột nhiên
42:19Muốn nói tâm sự của tôi cho cô biết
42:21Xin lỗi cô
42:24Anh được xin lỗi tôi
42:27Tôi đã làm cho anh xúc động như vậy
42:29Tôi cảm thấy buồn ngủ lắm
42:31Ngủ ngon
42:32Anh Bách
42:33Xin lỗi cô gặp lại các bạn trong những video tiếp theo
42:35Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
42:37Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Comments

Recommended