Skip to playerSkip to main content
  • 5 months ago
Transcript
00:00Tập 28
00:30Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:00Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:30Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:59Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:29Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:59Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:29Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:59Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:01Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:03Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:05Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:07Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:09Tại sao vậy
04:11Vì tâm trạng của anh không tốt
04:13Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:15Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:17Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:19Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:21Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
04:51Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:21Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:23Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:25Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:27Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:29Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:31Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:33Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:35Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:37Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
06:07Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
06:37Bạn tính em kỳ cục.
06:40Chẳng lẽ em còn muốn lý gián tình cảm mẹ con anh nữa sao?
06:43Em thật là đáng ghét.
06:44Anh muốn làm cái gì?
06:45Anh đừng có làm cho con bị thương.
06:47Em xin anh đừng có làm nó bị thương mà.
06:50Em tự coi đi.
06:51Em hãy nhìn cho kỹ đi.
06:53Đâu có giống anh chút nào không?
06:55Có hay không?
06:57Không ngờ anh lại nói như vậy.
07:00Bà ấy đã đạt được mục đích.
07:01Bà ấy đã đạt được ý muốn rồi.
07:04Những chuyện mà em đã làm,
07:06thì em phải chấp nhận.
07:07Em đừng có đổ tội cho một người nào khác hết.
07:19Đình Đình.
07:21Đình Đình bé nhỏ của mẹ.
07:24Tại sao con lại tới thế giới này?
07:28Mẹ con mình đều không được người ta thích.
07:31Bây giờ,
07:33con cứu không được mẹ.
07:35Mẹ cũng không cứu được con.
07:38Nếu như cô không muốn tôi lo cho cô quá,
07:41thì hãy thường xuyên liên lạc với tôi nha.
07:45Dịp sư.
07:48Dịp sư.
07:49Bây giờ tôi rất cần nhà mẹ của mình.
07:51Đứng lại.
08:08Cô đi đâu vậy?
08:08Tán bộ.
08:09Tán bộ sao?
08:10Tán bộ sao?
08:15Khí hậu như vậy mà đi tán bộ sao?
08:17Đình Đình nó còn nhỏ và còn yếu lắm.
08:19Cô không sợ nó bị bệnh hay sao?
08:21Mẹ đâu có quan tâm cho hai mẹ con tuổi con.
08:25Nên không cần lo cho mẹ con tuổi con.
08:28Tôi cũng không muốn nhiều chuyện.
08:29Cô không muốn lo gì hết.
08:31Nhưng mà không lo không được.
08:32Nếu lỡ có xảy ra chuyện gì,
08:33ba của đứa nhỏ này sẽ trách móc tôi.
08:35Dây thì mệt lắm.
08:36Mẹ yên tâm đi.
08:40Bái Văn đã không còn quan tâm tới tuổi con nữa.
08:44Người tôi muốn nói là Lập Đức.
08:49Con người của mẹ độc ác quá.
08:52Những lời ngậm máu phun người mà mẹ cũng có thể nói ra.
08:54Mẹ không sợ trên trời có thần linh ở dưới có địa ngục sao?
08:57Cô.
08:58Cô còn dám trù tôi.
08:59Không ngờ cô dám cả gan khổn sực với tôi như vậy.
09:02Cô mới nên biết trên trời có thần linh ở dưới có địa ngục.
09:04Chuyện xấu của cô làm sẽ bị trời phạt luôn.
09:07Con không có làm chuyện xấu gì hết.
09:09Tất cả nỗi lầm của con đều do mẹ gán lên trên người con.
09:12Bây giờ,
09:13cuối cùng con đã hiểu thảm kịch của chua Thu Hà.
09:16Lúc đó,
09:18mẹ giành chồng với một người đàn bà.
09:20Nhưng cuối cùng,
09:21thì mẹ vẫn cứ bị mất chồng.
09:24Bây giờ,
09:25mẹ lại tranh giành bái dân với con.
09:28Không gì sao hết.
09:30Tại vì mẹ đã lúng sâu vào chuyện xưa,
09:31không thể nào ngoi lên được.
09:34Mẹ không bao giờ thừa nhận lỗi lầm của mẹ.
09:38Sự tồn tại của con
09:39đã khiến cho mẹ lúc nào cũng nhớ tới chua Thu Hà.
09:43Cho nên,
09:45con hiện nhiên trở thành vật hy sinh
09:46để mẹ trúc giận lên trên người con.
09:49Mẹ gán cho con thật nhiều tội danh
09:51để trốn trách tội lỗi của mình.
09:52Cô đứng lại đó.
09:59Cô không được phép ra ngoài.
10:01Trở về đây.
10:01Đừng có tưởng tôi không biết cô muốn đi chỗ nào.
10:04Sở diễn cô nói đi tản bộ
10:05là muốn đi gặp tình nhân mà thôi.
10:07Hai người đang muốn trốt khỏi nhà để đi thân mật.
10:10Đúng là không biết xấu hổ mà.
10:11Cô đối với Bách Gia như vậy sao?
10:13Cô nhất định sẽ bị trả báo.
10:15Dương Hà Miên,
10:15cô nhất định sẽ bị trả báo đó.
10:17Tới liền.
10:40Diệp sư.
10:41Ê.
10:42Cô coi.
10:43Đây là con của tôi, Đình Đình.
10:46Đừng khóc đi.
10:47Đừng khóc ngoan.
10:49Nè.
10:49Cô ẩm một đứa con dễ thương qua đây.
10:51Lẽ ra tôi phải là cô một trận rồi.
10:53Nhưng mà bây giờ tôi phải dằn xuống thôi.
10:55Vô nhà, vô nhà đi.
10:57Trời ơi, nó dễ thương thiệt đó.
11:00Nè.
11:00Cô ngồi xuống đây.
11:02Nè.
11:03Nằm đây.
11:04Tôi biết là
11:05đã làm cho cô phải lo lắng.
11:10Không có sao đâu.
11:12Chỉ còn có lần này nữa thôi.
11:17Hàm Yên.
11:20Tôi sắp phải đi rồi.
11:27Đi Mỹ sao?
11:30Bây giờ tôi đã có đủ tiền.
11:32Hiện giờ đang làm giấy tờ thủ tục.
11:37Tôi sắp sửa bay qua Mỹ để tìm tiểu chui của tôi.
11:39Lẽ ra tôi thấy vui mừng mới đúng.
11:47Bởi vì bất kể chuyến đi này như thế nào,
11:49có kiếm được tiểu chui hay không?
11:51Hoặc là
11:51kiếm được tiểu chui nhưng không có kết quả tốt.
11:54Nhưng dù sao đi nữa,
11:56ước mơ bao nhiêu năm nay của tôi cũng đã thành sự thật rồi.
12:00Nhưng mà
12:01khi tôi quyết định lên đường đi tìm anh ấy,
12:04tôi cảm thấy buồn lắm.
12:06Tôi cảm thấy buồn lắm.
12:09Hàm Yên.
12:13Tôi không đành lòng xa cô.
12:16Tôi nhìn thấy cô như vậy,
12:19tôi không yên tâm chút nào.
12:21Dịp sư,
12:23tôi cũng không đành xa cô.
12:25Lần này cô đi,
12:27tôi sẽ không còn người thân nào hết.
12:33Hàm Yên,
12:35đừng có khóc nữa.
12:36Đừng có khóc nữa.
12:38Hàm Yên,
12:39chỉ cần cô nói một câu thôi,
12:42thì tôi sẽ ở lại.
12:44Tôi sẽ bỏ tiểu chui,
12:46tôi sẽ không nghĩ tới anh ấy nữa.
12:48Có được không?
12:49Đừng có khờ quá.
12:52Tánh tình của cô tôi không hiểu sao.
12:54Cuộc đời của cô đã khổ vì tình.
12:56Trong thời gian qua,
12:57cô đã cắn răng chịu đựng,
12:58chịu đựng lâu như vậy rồi.
13:01Bây giờ,
13:03cho dù cô nhảy vào biển lửa,
13:05cũng sẽ không cản được cô,
13:06có phải không?
13:06Như vậy bây giờ cô phải làm sao?
13:16Còn biết phải làm sao nữa.
13:19Hàm Yên Sơn Trang
13:20đã không còn là nơi để cho tôi dung thân.
13:27Nói đúng ra thì,
13:30nơi đó đã trở thành địa ngục của tôi,
13:33mộ phần của tôi.
13:33Tới bây giờ thì tôi mới biết được,
13:39thế nào là một ngày dài như một năm.
13:41Tại sao vậy?
13:43Lão phu nhân vẫn còn đáng ghét vậy sao?
13:47Bà lão phu nhân đó không nói tới đã đành.
13:50Bây giờ,
13:53lại có thêm bái văn.
13:55Dịp sư,
13:57là bái văn.
14:01Anh ấy đối xử với cô như thế nào?
14:03Tôi nghĩ,
14:08cô nói rất đúng.
14:12Cuối cùng anh ấy vẫn chê bai tôi.
14:16Dếp nhơ trong cuộc đời của tôi,
14:19ở trong lòng anh ấy,
14:20luôn luôn có một chỗ đen tối.
14:24Vì anh ấy quá cao quý.
14:26Hạm yên à,
14:29bây giờ là thời hiện đại,
14:30chứ không phải là thời cổ đại.
14:31Cô không cần phải chấp nhận số mệnh của cô nữa.
14:35Cái thứ đàn ông không có lương tâm như bái văn đó,
14:37không cần cũng được.
14:39Đi,
14:40cùng với tôi qua Mỹ đi.
14:41Tại sao cô lại lắc đầu?
14:47Đời sống của cô một ngày dài như 10 năm vậy,
14:49cô có biết không?
14:51Cô ấy nghe lời tôi.
14:53Cô phải dứt khoát ngay.
14:54Ly dị với bái văn cũng được.
14:56Chúng ta phải bỏ đi thật xa.
14:58Mình qua bên Mỹ.
15:00Không sợ chết đói đâu.
15:03Chúng ta có thể mở một nhà hàng nho nhỏ.
15:06Đúng rồi,
15:06nếu như cô đi học cũng được.
15:08Có đầu óc,
15:09lại học hành cao.
15:11Cô có thể tiếp tục theo học được mà.
15:15Hàm yên.
15:16Chỉ cần chúng ta chịu cực khổ,
15:18thì chúng ta có thể sống cuộc sống mới rồi,
15:19không phải sao?
15:21Sao hả?
15:25Cô nói đi.
15:29Cô vẫn không đành lòng xa bái văn cô đúng vậy không?
15:41Và không đành lòng xa đình đình.
15:58Được.
15:59Mình có thể dẫn theo đình đình mà.
16:03Không có dễ dàng như vậy đâu.
16:05Diệp Sương,
16:07không phải là dễ dàng giống như cô nói đâu.
16:09Cô không phải là tôi.
16:13Cô không thể nào biết được.
16:15Có rất nhiều chuyện tôi không thể nào rủ bỏ được.
16:21Cái gọi là nhất dạ phu thê,
16:23bách dạng ân.
16:25Cho dù tình cảm của bái gian không còn như lúc trước,
16:29tôi vẫn thương yêu anh ấy.
16:33Làm sao tôi có thể xa anh ấy được?
16:35Cho dù có xa anh ấy,
16:44nhưng tôi làm sao có thể xa con của tôi được?
16:46Hoặc là tôi phải dẫn nó đi chung.
16:50Tôi nghĩ tôi không thể nào làm được.
16:54Hún chi là...
16:56bây giờ còn có...
16:57Thúy Sang nữa.
17:00Nó giống như đứa em ruột của tôi vậy đó.
17:01Làm sao tôi có thể bỏ đi được?
17:18Hình như hôm nay trời có bão đó.
17:20Đúng vậy.
17:21Hôm nay tôi có coi dự báo thời tiết.
17:24Tôi phải đi về.
17:28Đình đình ngoan.
17:30Ngoan nha.
17:31Dĩ thương thiệt đó.
17:33Ngoan ngoan.
17:34Ngoan nha.
17:36Đình đình ngoan.
17:38Dịp sư.
17:39Ngoan.
17:41Bây giờ cô không phải nói gì hết.
17:44Bắt đầu từ ngày mai.
17:47Tôi sẽ chỉ ngồi cạnh cửa sổ đến từng chiếc lá bay
17:49cho tới ngày cô đi qua Mỹ.
17:53Cô sẽ nghe được lời chúc phúc của tôi.
17:56Chúc phúc từ trong lòng của tôi.
17:58Để tôi lấy vù cho cô.
18:02Thôi khỏi đi.
18:03Nhà của tôi cũng gần đây thôi.
18:07Cô không cần phải lấy vù.
18:10Mượn vù của cô.
18:12Tôi phải tới đâu đây trả cho cô đây.
18:13Thàm yên.
18:25Sau này chúng ta sẽ liên lạc như thế nào?
18:29Chỉ cần là cô nhớ tới tôi.
18:32Sau đó
18:32chúng ta hãy cầu sinh trời đất.
18:36Chỉ cần có duyên
18:39chúng ta nhất định sẽ gặp lại thôi.
18:58Tôi lạc quá.
18:59Thúy Sơn.
19:07Em đứng đây làm gì vậy hả?
19:08Hả?
19:08Tiền sinh ạ?
19:10Chị em và Đình Đình
19:11đi mất tiêu rồi.
19:12Anh có thấy chị em đâu không hả?
19:14Thế gì?
19:15Hai người họ không có ở nhà hay sao?
19:17Không có, không có.
19:18Em đã kiếm hết trơn rồi.
19:19Ở trong phòng lớn không thấy đâu hết.
19:21Cả ở trong phòng nhỏ
19:22cũng không thấy ở đâu luôn.
19:24Em kiếm trong phòng của lão phụ nhân
19:26cũng không thấy.
19:26Em kiếm từng căn, từng căn, từng căn một luôn.
19:29Cũng không có nữa.
19:30Không biết ở đâu luôn.
19:33Thế Phụ ạ.
19:34Thế Phụ.
19:36Thế Phụ.
19:36Cậu mới về hả?
19:37Thế Phụ.
19:38Thiếu phụ nhân và Đình Đình đi ra ngoài sao?
19:40Tôi cũng đâu có biết.
19:42Chắc là mới đi sáng ngay thôi.
19:43Vậy có nghe nói là đi đâu hay không?
19:45Cậu không nói cho tôi biết.
19:47Không biết cô đi kiếm bấy văn hay không?
19:49Không phải đâu.
19:50Lúc nãy Thiếu Gia có gọi điện thoại về nhà
19:52nói là cậu ấy sẽ về nhà ngay.
19:53Kêu lão phụ nhân đừng có lo.
19:55Cậu ấy có hỏi Thiếu Phụ nhân.
19:57Tôi nói cậu ấy biết.
19:57Chắc cậu ấy lo lắng lắm đó.
19:59Trời ơi nguy hiểm quá.
20:00Sắp sửa có gió bão rồi
20:01mà vẫn còn chưa về nhà.
20:03Đúng là nguy hiểm mà.
20:04Tiên sinh à.
20:05Gió bão tối thì sẽ làm sao hả?
20:07Sẽ làm sao hả?
20:08Gió sẽ thổi chị của em và Đình Đình.
20:09Bậy đi mất tiêu luôn đó.
20:10Để tôi ra ngoài tìm thử.
20:12Biết đâu có thể kiếm được.
20:13Tiên sinh à.
20:14Thúy Sàng à.
20:14Thúy Sàng phải đi kiếm.
20:15Thúy Sàng phải đi kiếm chị và bé Đình Đình nữa.
20:25Sẽ hại chết hay sao?
20:26Nè.
20:27Ngồi xuống đây.
20:27Ngồi xuống đây.
20:28Ngoan ngoan ở yên ở đó.
20:29Để anh đi kiếm chị của em
20:30và đem bé Đình Đình trở về đây.
20:32Ờ.
20:33Ê.
20:33Tiên sinh à.
20:36Tiên sinh.
20:36Tiên sinh.
20:38Hả.
20:38Hả.
20:38Mờ lớn quá.
20:40Hả.
20:40Gió cũng lớn quá.
20:46Cậu Tùng Túc.
20:55Hả.
21:04Hả.
21:05Hả.
21:05Hả không có em bước hết rồi.
21:06Nên, nên, nên.
21:11Em muốn thị tình.
21:12Tại sao không chịu em xe taxi mà đi chứ?
21:14Vì có gió bão khớp chơi xe lắm.
21:16Cho nên em có ngồi xe buýt về đây.
21:18Vừa xuống xe không ngờ lại mưa lớn tới như vậy đó.
21:25Hả.
21:31Cũng đâu phải không biết là sắp có gió bão.
21:33Khí hậu như vậy.
21:35Con ẩm định định đi ra ngoài nữa.
21:36Lúc này mà còn chưa thấy về nhà.
21:39Không biết đã đi đâu.
21:43Chắc là ký mai để thăng phiện cái gì.
21:55Cô làm vậy có cái gì?
22:08Cô muốn tất cả mọi người trong nhà này biết.
22:10Cô và cô làm nước thương mật hay sao hả?
22:11Cô phải không?
22:15Ở trước mặt người làm.
22:16Cô không để mặt tôi chút nào hay sao?
22:20Sao lại hiểu lầm em như vậy chứ?
22:22Hiểu lầm.
22:22Cô đừng nói đó là do tôi hiểu lầm nữa.
22:25Không có lửa thì làm sao có khói?
22:27Tôi đã nhận nhịn cô nhiều lắm rồi.
22:29Cô còn muốn tôi làm sao nữa?
22:31Chuyện của hai người dường như ai cũng biết hết rồi.
22:33Người ta nói rất là khó nghe.
22:35Chứ mà tôi phải luôn ráng nhẫn nhịn.
22:37Tôi luôn tự lừa gạt bản thân mình.
22:39Không tin chuyện đó là sự thật.
22:41Nhưng mà...
22:41Chứ mà sự thật đã bày ra trước mắt tôi.
22:44Tôi không tin vào cặp mắt của chính mình được sao hả?
22:46Cặp mắt của anh?
22:48Cặp mắt của anh đã nhìn thấy cái gì?
22:50Tôi đã nhìn thấy cả hai người hẹn họ xong xuôi.
22:52Rồi âu yếm thân mật với nhau đấy chứ nha.
22:56Cái gì gọi là nhìn thấy chứ?
22:58Lúc nãy khi em trở về tình cờ gặp được lập đất ở ngay cây cầu.
23:01Anh ấy tốt bụng đưa em và Đình Đình trở về.
23:03Chẳng lẽ đó là cuộc hẹn hò mà anh nhìn thấy sao?
23:05Cô đừng có tự bào chữa cho mình nữa.
23:07Tại vì đây không phải là lần đầu tiên.
23:09Đừng có hồng gạt tôi.
23:10Em không có bào chữa cho mình.
23:12Bài rằng anh phải biết lẽ phải.
23:14Anh không nên nói quan cho em như vậy được.
23:16Được.
23:17Cô muốn lẽ phải có đúng không?
23:19Được rồi.
23:20Nói đi.
23:22Sáng nay cô đã ẩm định Đình đi ra ngoài.
23:24Cô đã đi những chỗ nào?
23:25Cô có thể nói cho tôi biết được không?
23:29Không phải cô muốn nói sao?
23:32Nói đi.
23:33Sao đây hả?
23:35Có phải là cô bị mất ý rồi không?
23:36Hay là cô đi những nơi nào không thể nói ra được?
23:38Hả?
23:39Bài Văn.
23:41Được.
23:42Em nói.
23:42Em nói.
23:44Tại vì em đã đi thăm một người bạn.
23:47Một người bạn rất tốt.
23:50Cô ấy đã sắp xuất ngoại.
23:52Hôm nay.
23:54Coi như lần cuối tụi em gặp nhau.
23:57Cho nên.
23:58Em ở nhà cô ấy hơi lâu.
24:04Anh.
24:05Anh không tin lời em nói chút nào.
24:07Có phải không?
24:09Đúng.
24:10Tôi không tin tưởng cô chút nào hết.
24:13Nếu như có nhân chứng thì sao?
24:15Nếu như bạn của em làm chứng.
24:16Cô đừng có dở trò với tôi nữa.
24:18Cô đừng tưởng là cô đặt ra câu chuyện bạn của cô đi xuất ngoại thì tôi sẽ tin cô.
24:21Đừng phí hơi giả chứng cứ.
24:25Giả chứng cứ.
24:28Anh dùng tới giữ này.
24:30Cho thấy anh đối với em.
24:33Đã không còn một chút niềm tin nào.
24:35Đúng vậy.
24:36Chỉ có thằng ngốc mới tin tưởng cô.
24:38Còn tôi.
24:39Đã làm một thằng ngốc từ lâu lắm rồi.
24:41Cô đừng có diễn kịch đặt chuyện với tôi nữa.
24:43Tôi đã quá chán cái trò của cô rồi.
24:45Như vậy thì anh muốn em làm sao đây?
24:47Quỳ xuống giang sinh anh hả?
24:49Dù là anh có nói quang cho em.
24:50Em cũng phải nhận hay sao?
24:51Cũng phải nhận hay sao?
24:54Quốc ức cho em quá.
24:56Có phải vậy không?
25:00Cô hối hận rồi.
25:02Cô đã lấy lộn chồng có đúng không?
25:03Để ra cô phải lấy cao lập đức có phải vậy không?
25:05Không.
25:08Cao lập đức là ông thần kêu mưa gọi gió.
25:11Anh ấy tế nhị cởi mở.
25:12Có thể làm cho cô đỡ buồn.
25:14Sự dịu dàng tỉ mỉ của anh ấy.
25:15Có thể làm cho cô thoả mạng đúng không?
25:17Còn tôi.
25:18Còn tôi.
25:19Tôi chỉ là một con người chỉ biết làm việc tối ngày mà thôi.
25:23Tôi không biết tình tưởng.
25:24Tôi không biết lãng mạn là cái gì.
25:26Bây giờ trong lòng cô.
25:27Cao lập đức mới là người chồng lý tưởng của cô.
25:29Có phải gì không?
25:30Trời ơi.
25:32Tôi phải làm sao đây?
25:34Tôi phải làm sao đây?
25:35Cô phải làm sao hả?
25:37Tại sao cô lại hỏi tôi phải làm sao?
25:38Cô quỳ xuống để cậu xin tôi.
25:42Cô cậu xin tôi cái gì?
25:44Hả?
25:45Xin tôi tha thứ cho cô.
25:46Để cô đi theo Cao lập đức.
25:48Để hai người danh chính ngôn thuận cùng sống với nhau hả?
25:51Hoặc là.
25:52Cô muốn tôi ly dị với cô có phải không?
25:54Có phải gì không?
25:57Đừng có mơ tưởng.
25:59Tôi sẽ không chấp nhận đâu.
26:00Tôi có chết cũng không chấp nhận đâu.
26:01Một người vợ mà tôi quý mến thương yêu nhất.
26:08Một người bạn mà tôi quý mến chỉ là anh em của mình.
26:13Cuối cùng.
26:14Hai người đã liên kết với nhau để phản bội tôi.
26:18Thế giới này là cái thế giới gì vậy?
26:23Thế giới này là cái thế giới gì?
26:25Thế giới này là cái thế giới gì?
26:31Không.
26:32Mãi dặn.
26:34Em không có.
26:34Không có.
26:35Không có.
26:36Em không có làm bất cứ chuyện gì có lỗi với anh hết.
26:38Lập đức cũng không có.
26:40Tại sao anh lại nói tụi em thành ghê gốm như vậy?
26:43Xấu xa tới như vậy?
26:44Tại sao vậy?
26:45Tại sao anh chỉ tin tưởng vào mẹ của anh.
26:48Mà anh không tin tưởng tụi em?
26:50Tụi em.
26:51Hai chữ tụi em này là đại diện cho ai chứ?
26:54Tụi em.
26:55Danh từ thân mật biết bao nhiêu.
26:57Tụi em.
26:59Chính là tụi em.
27:00Thường hay ấm theo đình đình.
27:02Đang ngoài thân mật tình tư với nhau.
27:04Thật là ấm cúng.
27:05Thật là hạnh phúc.
27:07Còn tôi thì giống như người ngoài vậy.
27:10Đây là cái lý lễ gì đây?
27:12Tôi đã quá chán nản rồi.
27:17Hôm nay.
27:18Cô hãy nói thật cho tôi nghe.
27:20Đình đình nó có phải là con của Cao Lập Đức hay là không?
27:22Có phải không?
27:25Tôi nói như vậy là quá đúng rồi.
27:27Có phải gì không?
27:28Tôi trả lời tôi đi.
27:31Cô nói đi.
27:32Cô nói đi.
27:33Cô hãy nói đi.
27:34Không.
27:34Bách bá dân.
27:35Em hận anh.
27:37Anh giống như mẹ của anh.
27:38Ngắm máu phun người.
27:40Em hận anh.
27:42Em hận anh.
27:47Một người chồng đã bị vợ phản bội.
27:50Một người chồng luôn luôn biết sự thật xáo cùng nhất.
27:54Trương Hà Miên.
27:55Cô thật là đế tiện.
28:00Tôi đúng là quá nghi thơ.
28:02Ngu xuẩn.
28:03Cái gì cũng không biết hết.
28:06Tôi đã từng cố gắng thuyết phục chính mình.
28:09Tin cô là một người trong sạch.
28:10Một người tốt đẹp.
28:13Không ngờ tôi lại đi tin tưởng một cô gái quán ba.
28:17Rõ ràng tôi đã biết trên người cô có một chết nhơ.
28:21Không thể nào rửa sạch được.
28:22Tôi đã cố tình cô như không thấy.
28:27Tôi đúng là đuôi mù mà.
28:29Tôi bị đuôi mù cho nên tôi mới cưới cô.
28:36Lẽ ra tôi phải sớm biết rằng.
28:38Người đàn bà như cô.
28:39Quen tính tùy tiện.
28:41Không chịu được cô đơn.
28:44Lẽ ra tôi phải biết bộ mặt thật của cô từ lâu lắm rồi.
28:47Trước khi lấy chồng cô đã mất trên tiếng.
28:49Sau khi lấy chồng dĩ nhiên là cô giữ không được.
28:51Có đúng vậy không?
28:51Chỉ có những kẻ khờ như tôi.
28:55Mới bị cô lừa gạt quay mỏng mỏng như vậy thôi.
28:58Bị cô mê hoặc thất đổi cái gì cũng không biết hết.
29:01Hai tay của tôi đã bưng một đống một đống tiền thật lớn.
29:04Để vào quán ba mà chùa cô về.
29:06Giúp cô trả nợ cho bọn họ.
29:08Sau đó lại còn.
29:10Cảm thấy vui mừng.
29:11Đắc ý lạ thương.
29:13Con tưởng là mình đã cưới được một tiên nữ có một không hay trên đời này.
29:16Cuối cùng thì sao hả?
29:21Người vợ mà tôi cưới về là một người đàn bà đùa dẫn với tình cảm châm phụ.
29:25Tôi nói cho cô biết.
29:29Người nào kháng bội tôi sẽ phải trả cái giá rút đắt.
29:33Bạch bái văn này không bao giờ chịu đựng nổi mức ức này đâu.
29:37Tôi sẽ không tha cho cô.
29:39Và tôi cũng sẽ không tha cho tình cảm phụ kia.
29:40Không.
29:42Bái văn.
29:42Bái văn.
29:43Bái văn.
29:44Chúng ta không thể như vậy được.
29:45Chúng ta không thể hiểu lầm nhau tới mức như thế này.
29:47Bái văn.
29:48Em cầu xin anh mà.
29:49Anh hãy bình tĩnh.
29:50Nghe em giải thích đi.
29:51Xin anh hãy cho em một cơ hội để giải thích.
29:55Tại vì em quá thương yêu anh.
29:58Anh đừng có rời xa em.
29:59Đừng bỏ rơi em.
30:01Thà là em chết.
30:03Cũng không thể nào mất anh được.
30:05Em gian xin anh.
30:06Bái văn.
30:07Em không làm gì có lỗi với anh hết.
30:09Em xin thề.
30:10Em thật sự không có.
30:11Em không có.
30:13Sao hả?
30:14Vừa nghe nói tôi đi tìm lập đức tính sổ.
30:16Thì cô chịu không nổi có phải gì không?
30:18Không.
30:18Không.
30:19Bái văn.
30:20Bái văn.
30:21Lúc trước anh lúc nào cũng dịu dàng tỉ mỉ.
30:23Anh đã hết lòng hết giả thương yêu em.
30:25Nhưng mà tại sao được nhưng thay đổi như vậy hả?
30:28Em xin anh hãy tin tưởng em.
30:30Đừng tàn nhẫn như vậy mà.
30:32Những tội mà anh bắt em gánh chịu hoàn toàn em không có làm.
30:36Anh đã hiểu lầm em.
30:37Kinh khí em.
30:38Bỏ rơi em.
30:39Là muốn em chết để chứng minh có phải không?
30:42Em chết đi.
30:43Thì anh mới chịu tin có phải không?
30:45Đừng lấy cái chết để đe dọa tôi.
30:47Cái trò này cô đã biểu diễn qua một lần rồi.
30:51Bây giờ tôi sẽ không còn tính cô nữa.
30:53Tôi chỉ buồn vì khi xưa đã không chịu nghe lời mẹ tôi.
30:56Đây là sự tái diễn.
30:57Đi vào vết xe đổ của ba tôi.
30:59Đã cưới một chú thu hà thứ hai về nhà.
31:01Các người không khác nhau chút nào hết.
31:05Đều là thứ đê tiện.
31:07Đê tiện.
31:11Cao lập nước.
31:13Cao lập nước.
31:16Có chuyện gì?
31:20Anh đó.
31:21Ngay lập tức thu dọn đầu nạc.
31:23Cút đặt khỏi vách da này cho tôi.
31:25Tôi không muốn nhìn thấy mặt của anh nữa.
31:26Bách máy dân.
31:29Tôi nói cho anh biết.
31:30Nếu như bây giờ trên tay tôi đang cầm một cây súng
31:32thì tôi nhất định sẽ bắn chết anh đó.
31:37Anh bị mua rồi mà.
31:39Tôi phải dậy cho anh một bài hồng mới được.
31:42Lập đức.
31:43Máy dân.
31:44Sao vậy hả?
31:45Hai phụ ông Trương.
31:47Các người ta đây mang đi.
31:48Các người ta khổ ra.
31:49Đừng càng khổ ra đi.
31:53Máy dân.
31:54Đừng đánh nữa.
31:55Máy dân.
31:56Thương xanh.
31:57Đừng có sao chứ.
31:58Cú đánh.
31:58Đừng có sao nữa.
31:59Cao lập nước.
32:00Cao lập nước.
32:01Tôi muốn cho anh một bài hồng mới được.
32:02Anh đúng là tệ tệ.
32:04Thương xanh.
32:04Đừng có kể quá.
32:05Tôi lên đây.
32:05Anh phải cho hắn một bài hồng mới được.
32:07Cao lập nước.
32:08Anh không phải là người.
32:09Vợ của bạn không thể rụng vô.
32:11Anh có hiểu hay không?
32:12Buông trời ơi.
32:13Phải giáp con người dựa nói gì đó.
32:14Anh không đi vụ vỗ cho được nữa.
32:17Anh không phải là con người.
32:18Anh nói không phải là con người đó.
32:20Anh không phải là con người đó.
32:21Anh đúng là thương khốn nạn mà.
32:24Anh là thằng khốn kiếp.
32:25Hả?
32:25Anh mới là thằng khốn kiếp.
32:27Buông trời nào đi.
32:28Buông trời nào đi.
32:29Thương xanh.
32:29Thương xanh.
32:30Lòng khốn nâng.
32:31Cao lập nước.
32:32Anh vụ vỗ vào của tôi.
32:33Anh cấm sần lên đầu của tôi.
32:35Ai mới là khốn kiếp chứ.
32:36Anh.
32:37Anh là thằng khốn kiếp mà.
32:38Anh là thằng không có lầm trường.
32:40Anh không biết lẽ phải gì hết.
32:41Anh nghĩ bậy bạ.
32:42Nghĩ quan cho người khác.
32:43Anh muốn làm cho hạnh phúc của anh đi mất có phải gì không?
32:45Anh là con đối diễn nghe anh như vậy.
32:50Tôi mà hạnh phúc cái chuyện kia.
32:51Tôi mà có hạnh phúc cái quái gì chứ.
32:53Đồ khốn kiếp mà.
32:54Để bây giờ tôi thì đang ngủ với người ta.
32:59Con của tôi không phải là con của tôi.
33:00Tôi hạnh phúc cái gì chứ.
33:01Anh nói đi.
33:02Anh là cái đồ điên mà.
33:04Tôi nói cho anh biết.
33:05Hôm nay nếu mà tôi không thấy mặt Hàm Yến và Đình Đình dạy trên một bài học.
33:07Thì tôi không phải là con người.
33:09Tôi cho anh thấy.
33:10Anh nói quan cho tôi không sao.
33:11Nhưng anh nói quan đặt chuyện cho Hàm Yến.
33:12Tôi sẽ không tha cho anh đâu.
33:15Anh nghe tôi chửi Hàm Yến.
33:18Thì anh thấy đau lòng có phải gì không?
33:20Anh muốn trút bất bình cho Hàm Yến.
33:21Vậy thì đánh tôi đi.
33:23Đánh tôi đi.
33:24Được.
33:24Tôi phải đánh cho anh tỉnh ngủ mới được.
33:27Đừng.
33:27Ai được đánh.
33:28Đừng.
33:28Ai được đánh.
33:29Ai được đánh.
33:29Ai được đánh.
33:30Ai được đánh.
33:30Ai được đánh.
33:31Ai được đánh.
33:32Từ ngồi đánh nữa.
33:33Anh lão phu nhân.
33:33Anh lão phu nhân.
33:36Mẹ.
33:37Lão phu nhân.
33:38Mẹ.
33:39Lão phu nhân.
33:39Mẹ có sao không vậy?
33:40Ai lão phu nhân.
33:41Mẹ.
33:41Mẹ.
33:47Hai đứa như vậy cô đáng không?
33:50Bao nhiêu năm nay tụi con động cam cộng khổ chết sống có nhau mà.
33:55Ngày hôm nay vì một người đàn bà không chịu giữ đạo đức mà tụi con phải đánh giao như vậy.
33:59Tụi con thấy cô đáng không?
34:01Tình cảm giống như hai đứa con người ta có muốn cả đời cũng không có được.
34:06Tại sao lại đi phá bỏ nó?
34:08Bà ấy dần.
34:09Để mẹ nói một câu công bằng.
34:13Lập đức là người anh em tốt của con.
34:16Mẹ cũng coi nó như là con ruột của mẹ vậy.
34:20Bản tính nó thẳng thắng lại rất hiền lành.
34:23Chịu không được sự vụ vỗ cũng không nên trách nó.
34:27Trách là trách cô đã cưới một người vợ lăn loàng vậy đi.
34:30Trời ơi!
34:50Đây là một thế giới như thế nào?
34:51Một gia đình như thế nào?
34:52Cho tới bây giờ tôi mới biết được
34:55lời nói của con người có thể giết chết người ta mà.
34:59Sáng mai tôi sẽ đi ngay.
35:01Còn về công việc tôi sẽ không làm nữa.
35:07Thái Phụng!
35:08Trả giường díu trong thân phòng cho tôi!
35:10Thúy Sàng!
35:24Thúy Sàng!
35:28Ủa? Anh chị hả? Anh chị ra ngoài này rồi hả?
35:31Lúc nãy Thúy Sàng gõ cửa phòng
35:32nhưng mà tại sao chị lại không mở cửa chứ?
35:35Đình Đình đã bú sữa chứ?
35:39Đã thay tả chứ?
35:41Có chứ! Có chứ!
35:42Chị Thái Phụng đã cho Đình Đình bú sữa rồi
35:45còn thay tả nữa.
35:46Thúy Sàng luôn luôn ở đây canh chừng
35:48săn sóc cho Đình Đình.
35:50Ở bên ngoài gió lớn quá
35:52mưa cũng lớn nữa.
35:54Thúy Sàng sợ lắm.
35:56Đình Đình cũng sợ nữa.
35:58Cho nên Thúy Sàng cứ ở đây
36:00ở đây coi chừng Đình Đình đó
36:02không để cho gió lớn thổi đi đâu mất luôn.
36:06Cảm ơn em, Thúy Sàng.
36:14Chiếc áo này của chị
36:15bây giờ chị sẽ không mặc nữa đâu.
36:17Tặng lại cho em đó.
36:19Hả?
36:20Tặng, tặng, tặng cho em hả chị?
36:24Ừ.
36:25Em luôn thích chiếc áo này có phải không?
36:28Em lấy đi.
36:29Thôi, thôi đừng, thôi đừng.
36:31Vì chị, chị thích chiếc áo này lắm mà.
36:35Thúy Sàng không muốn đâu.
36:36Chị mặc chiếc áo này vô hả?
36:38Thì, thì đẹp lắm luôn đó.
36:40Giống, giống như một tiên nữ vậy đó.
36:44Nhưng mà
36:45chị sẽ không bao giờ mặc nó nữa.
36:49Hả?
36:49Tại, tại sao vậy hả?
36:51Thúy Sàng của chị.
36:55Em hãy nhận lấy đi.
36:57Đây là món quà duy nhất mà chị có thể tặng cho em.
37:00Ờ.
37:01Em mặc áo này lên.
37:03Em cũng sẽ xinh đẹp như tiên nữ vậy đó.
37:05Hả?
37:06Thật, có thật không?
37:09Thật chứ.
37:10Ờ, chị à.
37:13Thúy Sàng.
37:14Em hứa cho chị chuyện này nha.
37:17Sau này mỗi lần em mặc chiếc áo này vô,
37:20em hãy nhớ tới chị.
37:22Giống như là chị ở bên cạnh của em vậy đó.
37:24Em biết không?
37:25Dạ phải, dạ phải.
37:28Thôi được rồi Thúy Sàng.
37:29Em đi ngủ đi.
37:30Để chị coi đình đình cho.
37:32Ơ, em mừng quá à.
37:34Bây giờ em không có muốn đi ngủ nữa.
37:37Bây giờ em đi về phòng đi.
37:39Em mặc chiếc áo này lên.
37:40Xoay kiến thử chắc chắn sẽ rất đẹp.
37:42Ờ.
37:45Nghe lời đi Thúy Sàng.
37:46Nghe lời đi.
37:47Đi thay áo hả?
37:48Đúng.
37:50Đi thay áo hả?
37:51Đi thay áo nha.
37:54Đi thay áo.
37:59Tạm biệt.
38:01Thúy Sàng.
38:01Thúy Sàng.
38:13Thúy Sàng.
38:13Thúy Sàng.
38:13Đình Đình
38:38Đứa con sống khổ của mẹ
38:43Con ơi
39:03Mẹ có lỗi với con
39:06Dịch biệt
39:10Con yêu dâu
39:12Con yêu của mẹ
39:14Đình Đình yêu dâu của mẹ
39:17Bái giặt
39:39Em đi đây
39:40Sau khi xảy ra những chuyện như ngày hôm nay
39:43Em biết là
39:45Ở nơi này sẽ không còn chỗ để cho em dung thân
39:48Tình yêu của em
39:50Tha thiết lưu luyếu
39:52Bây giờ đã tan theo mây khói
39:54Em đi đây
39:57Xin lỗi anh
39:58Trước khi em rời khỏi thế gian này
40:01Trước khi em rời khỏi chỗ này
40:03Lời cuối cùng mà em muốn nói với anh
40:05Đó là
40:06Em hận anh
40:08Em để lá thương này của em
40:12Cùng với tình yêu của anh cho em
40:14Tất cả
40:15Đều sẽ để lại đây
40:17Sau khi em bước chân vào hạm yêu sơn trang này
40:20Tất cả những chuyện xảy ra
40:22Từng chút từng chút một
40:24Em đã viết trong cuốn nhật ký đó
40:26Mỗi một trang
40:28Mỗi một hàng
40:30Mỗi một chữ
40:31Đều là nước mắt của em
40:33Sau khi anh coi xong
40:35Nếu như có thể gợi lên
40:37Một chút tình thương của anh đối với em
40:39Thì em
40:40Xin anh hãy đối tốt với đình đình
40:42Tốt với nó thật sự
40:45Nó đúng là con ruột của anh
40:47Anh đối tốt với nó
40:50Cho dù em còn ở dưới suối vàng
40:52Cũng sẽ rất cảm ơn anh
40:54Bà ấy dặn
40:56Em đi đây
40:58Từ nay về sau
41:00Dưới cầu tung trúc
41:01Sẽ có một hồn ma
41:03Mong là dòng nước mắt đó
41:06Có thể rửa sạch linh hồn quen ố của em
41:08Kiếp này đã qua
41:11Kiếp sau
41:13Kiếp sau sẽ như thế nào
41:17Em cầu chúc anh
41:20Lời chúc phúc tốt nhất cho anh
41:22Hạm yêu tuyệt búc
41:31Hạm yên
41:32Anh gọi ai vậy
41:40Bắt tiên sinh
41:42Hạm yên
41:43Khó khăn biết bao nhiêu
41:45Chúng ta mới có thể đoàn tụ với nhau
41:47Anh cầu sinh em
41:48Đừng coi anh như người ngoài được không
41:50Anh biết là
41:52Tội của anh không thấy tha thứ
41:54Anh không dám sinh em tha thứ cho anh
41:57Suốt mười năm qua
41:59Mỗi một ngày
42:01Mỗi một giờ
42:02Mỗi một phút
42:03Mỗi một giây
42:04Anh luôn sống trong hối hận
42:06Anh lây lớp hơi tạng
42:09Cho tới ngày hôm nay
42:10Chỉ là vì anh cố chấp
42:14Anh phải chờ em trở về
42:16Để mà xin lỗi em
42:18Để chuột tội với em
42:19Bây giờ
42:21Em có thể còn sống trở về
42:24Cho thấy tấm lòng si tình của anh
42:27Đã làm ông trời cảm động
42:29Hạm yên
42:32Hạm yên
42:33Xin hãy nghỉ tình ông trời
42:35Mà hãy tha thứ cho anh đi
42:37Anh không cho em tự trong tay của anh
42:41Chạy trốn lần nữa đâu
42:42Không thể nào
42:42Anh sẽ không cho em đi đâu
42:44Buông tôi ra
42:45Tôi không phải chừng Hạm yên
42:47Hạm yên cách đây mười năm trước
42:50Cô ấy đã chết với cầu Tùng Trúc
42:52Cô ấy đã chết lâu rồi
42:54Người con gái mà anh tưởng tượng là người vô sĩ
42:58Hạ lưu
42:59Đê tiện
43:00Vô cùng dâm dục đó
43:02Đã không còn tồn tại nữa
43:03Cảm ơn các bạn đã theo dõi và hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Comments

Recommended