Skip to playerSkip to main content
  • 5 months ago
Transcript
00:00Tập 10
00:30Thúy sang, mày muốn chết hay sao vậy?
00:31Em lấy dép, em lấy dép cho lão phụ nhân thầy
00:34Nè, thầy dép đi, thầy dép
00:36Thầy dép, lão phụ nhân, thầy dép
00:39Lão phụ nhân, để con đi lấy thêm chén đũa
00:40Cô Châu à
00:41Dạ
00:42Tôi đã ăn cơm rồi, cô hãy pha ly nước trà cho tôi là được
00:45Dạ được, con đi liền
00:46Lão phụ nhân à, máu quá bên kia ngồi
00:48Mẹ, mẹ ngồi đi
00:50Thầy dép, thầy dép đi
00:54Cô đi giúp cô Châu đi
00:55Dạ
00:56Dép nè, thầy dép đi, dép nè
00:59Dạy dép
01:01Dạy dép
01:29Tiêu anh
01:37Là tôi đây, đừng sợ
01:39Sẽ ra chuyện gì vậy?
01:42Lúc nãy tôi nhìn thấy bách phụ nhân đi vào trọng
01:44Họ có làm gì không hả?
01:46Có xảy ra vấn đề gì không?
01:47Có hay không?
01:49Không có
01:49Không có
01:51Tôi, tôi cũng không biết nữa
01:53Phi phạm, anh dẫn tôi rời khỏi chỗ này đi
01:55Theo tôi về thính vui hiên trước
01:57Cô yên tâm đi
01:59Mộng khai đi vắng rồi
02:00Với lại đêm hôm nay tôi không muốn mở tiệm buôn bán
02:02Nên tôi đã để bạn đóng cửa rồi
02:03Yên chí đi chứ thôi
02:05Muốn hỏi tôi chuyện gì hả?
02:14Không có gì
02:15Tôi chỉ cảm thấy lạ lắm thôi
02:17Tại sao đêm nay anh lại đóng cửa không bán?
02:20Đồng thời...
02:21Đồng thời xuất hiện ở cửa lớn của bách viên
02:22Có đúng không?
02:26Chẳng lẽ cô không hiểu
02:27Vì cô
02:28Ngay cả thính vui hiên tôi cũng đóng cửa được
02:30Lão phụ nhân à
02:37Có nhiều Minh Châu quá
02:39Có nhiều quá
02:42Nhiều quá nè
02:44Nhiều quá
02:44Thúy Sang à
02:45Người ta nói con giả mai giả quỷ hù họ
02:48Ta không có tin đâu
02:49Nhiều quá
02:50Nhiều quá đi
02:52Con đừng có làm khó dễ nó nữa
02:53Mẹ
02:55Chắc là phải đưa Thúy Sang tới bệnh viện thôi
02:57Con nghĩ là bệnh viện sẽ chữa được cho nó đó
03:00Đứa bé này nó cứ như vậy hoài
03:04Bác sĩ cũng đành chịu thôi
03:06Mẹ
03:09Mẹ yên tâm
03:10Con sẽ săn sóc cô ấy đàng hoàng mà
03:11Vậy thì tốt
03:13Bà nội
03:15Con nói cho bà nội biết
03:16Nhà của con có một cô Phương mới tới
03:18Cô Phương ơi cô Phương
03:19Ủa
03:21Sao cô ấy đi đâu mất tiêu rồi
03:23Bà ơi
03:24Cô Phương đi đâu mất rồi
03:26Cái gì
03:27Chắc cô Phương lên lầu rồi phải không
03:30Cô ấy ở đâu vậy
03:31Dạ con không biết
03:33Đúng rồi
03:35Người đàn bà lúc nãy ở phòng
03:36Mặc bộ đồ màu xanh
03:37Là cô giáo mới tới dạy học cho Đình Đình sao
03:40Mẹ à
03:41Mẹ đã nhìn thấy cô ấy rồi sao
03:42Mẹ có nhìn thấy cô ấy không
03:43Đúng rồi
03:44Nhìn bên ngoài thì không sai gì hết
03:46Giống như người dân nhà quê vậy
03:48Tại sao không chào hỏi người ta một tiếng mà đi như vậy
03:51Lão phu nhân à
03:53Trà của lão phu nhân đây
03:55Thế Phụng
03:59Bà có nhìn thấy cô ấy hay không vậy
04:01Bà có nhìn thấy mặt cô ấy không
04:02À
04:03Có phải là một người đàn bà đeo mắt kiến hay không
04:06Lúc nãy tôi thấy người đàn bà đó
04:08Chạy ra bằng cửa sao rồi
04:09Như vậy thì
04:11Mọi người đều nhìn thấy cô ấy
04:13Điều nói vậy
04:14Chắc cảm giác của mình là sai
04:16Nói như vậy
04:18Đó chỉ là một giấc mơ của mình mà thôi
04:21Lúc này
04:39Cô chuẩn bị chạy trốn đi đâu vậy
04:42Tôi cũng không biết nữa
04:46Có thể là
04:48Tôi sẽ phải tới đây kiếm anh luôn đó
04:51Tôi rất vui khi nghe cô nói vậy
04:54Cô biết không
04:56Cảm nghĩ giữa con người với con người
04:58Có nhiều lúc khi giữ tới nỗi không thể giải thích được
05:01Đêm nay bỗng dưng cảm giác của tôi đã nói cho tôi biết
05:03Tôi phải tới thăm cô
05:05Nên tôi đã đóng cửa trực tiếp đi Bách Duyên
05:07Không ngờ tôi tới trước cửa
05:13Thì nhìn thấy những hình ảnh đó
05:14Bách Lão Phu Nhân tới Bách Duyên
05:16Bốn năm người theo sau quân nghìn bà ấy
05:18Gián dẻ thật là quại phong
05:20Kể như tôi đã nhìn thấy rõ mặt Lão Phu Nhân lần này
05:25Tôi thấy bà ấy
05:27Rất cao quý và quy nghiêm
05:29Giống như là một con người có quyền hành
05:32Nếu một cách đúng hơn bà ấy làm người ta phải thấy sợ
05:34Khuôn mặt bà ấy rất lạnh lùng
05:37Dường như luôn luôn từ chối người ta
05:39Tôi nghĩ
05:42Bà ấy là một người dứt khoát
05:45Cương quyết
05:46Cố chấp
05:47Và là một người rất ác
05:49Một người lạnh lùng
05:50Cô có biết Bách Lão Phu Nhân
05:55Đã làm cho tôi nghĩ tới người nào không
05:58Người nào vậy
06:00Từ Hy Thái Hậu
06:06Bà ấy không nhận ra cô sao
06:12Không đâu
06:15Tôi nghĩ là không
06:17Nhận ra tôi
06:20Anh muốn ám chỉ cái gì
06:23Giữa tôi và cô còn phải đóng kịch sao
06:27Cô nhất định muốn tôi trực tiếp đọc tên đó ra cho cô nghe hay sao
06:31Trương
06:33Hàm
06:34Yên
06:35Không
06:36Trương Hàm Yên chết lâu rồi
06:37Cô ấy đã bị nước ở dưới cầu cuốn trôi đi rồi
06:40Không ngờ anh lại nói tôi là Trương Hàm Yên
06:44Anh có quyền gì
06:47Anh có tư cách gì gọi tôi bằng cái tên này
06:49Thực ra anh là ai
06:52Tại sao không để cho tôi một con đường lui
06:55Xin lỗi cô
06:57Tôi không nên mở miệng nói ra tên đó cho cô nghe
07:00Tiêu quanh
07:02Cô đừng bao giờ sức động mà
07:03Cô cần phải biết
07:05Đối với tôi cô là Phương Tiêu quanh
07:07Bao giờ cũng là Phương Tiêu quanh thôi
07:09Trong lòng của tôi chưa bao giờ nghĩ tới cô là người khác
07:12Không phải là Phương Tiêu quanh
07:14Nếu không phải là Phương Tiêu quanh mà là một cái tên khác
07:16Đối với tôi
07:17Thì chuyện đó rất là thàn nhẫn
07:19Anh đang nói cái gì
07:22Tôi không hiểu rõ cho lắm
07:24Cô hiểu mà
07:28Cô thông minh như vậy tại sao không hiểu được lời nói của tôi
07:31Tôi quen biết một người tên là Phương Tiêu quanh
07:35Tôi rất thích cô Phương Tiêu quanh này
07:38Bởi vậy
07:41Để cho Trương Hàm Yên chết đi
07:45Mãi mãi không bao giờ sống trở lại nữa
07:46Tôi chỉ muốn Trương Hàm Yên không bao giờ quay về
07:48Vì vậy
07:50Tiêu quanh
07:52Cô đừng có sợ tôi mà
07:55Thần số mệnh của tôi tới đây để bảo vệ cô
07:58Cô hãy tin tưởng tôi
08:00Anh
08:02Tại sao anh lại biết
08:04Tại sao anh lại có thể biết được
08:07Không những tôi biết chuyện này
08:10Hơn nữa tụi tôi còn nghĩ là tôi hiểu cô
08:12Hiểu cô rất rõ ràng
08:14Anh hiểu tôi rất rõ ràng sao
08:17Có thật không
08:19Thậm chí còn hơn cả Á Lực sao
08:27Á Lực
08:28Trịnh Á Lực
08:30Anh cũng biết anh ấy sao
08:32Người này tôi không biết
08:35Trịnh Á Lực là ai
08:37Còn nhiều chuyện mà anh không biết rồi
08:43Anh làm cho tôi thật bất ngờ
08:46Tôi cảm thấy ở trước mặt anh
08:48Tôi là con người khác
08:50Ai là Trịnh Á Lực
08:53Anh ấy là một phiền não khác của tôi
09:00Anh ấy đã viết rất nhiều thư cho tôi
09:02Còn nói sẽ tới Đài Loan tìm tôi
09:05Tôi nghĩ
09:07Có lẽ anh ấy sẽ làm thật
09:09
09:11Ai là Trịnh Á Lực vậy hả
09:17Anh ấy chính là vị hôn phu của tôi
09:19Trong sắp cưới
09:24Cô có nói lộn không vậy
09:26Đó là những chuyện của Phương Tiêu Anh
09:32Tiêu Anh đã quen anh ấy 5 năm
09:35Mới chấp nhận lấy anh ấy
09:36Nhưng đối với quá khứ của tôi
09:39Anh ấy không biết một chút nào cả
09:42Cô đã kích tôi
09:48Phương Tiêu Anh
09:49Cô đã kích tôi thật rồi
09:51Tiêu Anh
09:53Cô nghe tôi nói
09:54Trịnh Á Lực đó
09:56Chưa chắc là phiền não của cô đâu
09:58Tại vì cô không thương anh ấy
10:00Sao anh lại nói như vậy
10:02Anh ấy là vị hôn phu của tôi mà
10:04Dù sao cô cũng không lấy anh ấy
10:06Nghe tôi nói
10:07Nếu như cô thương anh ấy thật
10:08Thì sao không ở Mỹ làm vợ của anh ấy đi
10:10Mà tới thị trấn nhỏ này làm cô Phương chứ
10:12Cho nên
10:13Cô không yêu anh ấy
10:15Nhất định là không yêu
10:16Anh
10:17Sao anh lại khẳng định như vậy
10:24Tại vì
10:25Tại vì tôi không chấp nhận
10:28Có một trịnh Á Lực nào lội ra nữa hết
10:30Thật là
10:30Thật là quá đáng mà
10:32Tạm thận chúng ta quên vấn đề đó được không
10:47Mời cô uống trà nha
10:49Loại trà này
10:55Tôi đặc biệt pha cho cô đó
10:56Trà hương qua hồng
11:03Anh
11:04Nghe nói
11:08Khi Sư Bách Gia đã từng sản xuất
11:11Một loại trà rất đặc biệt
11:12Loại trà này sản xuất
11:14Làm về một người đặc biệt
11:15Tên là trà hương qua hồng
11:17Nhưng loại trà này
11:19Bây giờ không còn sản xuất nữa
11:20Bởi vậy tôi nghĩ
11:22Hãy để tôi sản xuất ra một loại
11:24Trà hương qua hồng của giảng gia
11:26Cho nên tôi đã đi tới miền Nam
11:29Để kiếm một loại qua hồng đặc biệt
11:30Rồi tự làm thành trà hương qua hồng
11:33Nếu như vậy
11:34Những người khách thích uống loại trà này
11:36Sẽ không phải sợ không có trà để uống
11:40Sao anh lại biết
11:45Sao anh lại biết nhiều chuyện như vậy
11:48Anh không thể nào là thần tiên
11:52Không lẽ tất cả những chuyện của riêng tôi
11:55Anh hiểu rõ hết sao
11:56Cô nghĩ là chỉ có tôi mới hiểu rõ cô sao
12:00Cô đang chơi một trò rất là nguy hiểm đó
12:05Rời khỏi Bách Duyên đi
12:10Tiêu anh
12:11Mau mau rời khỏi Bách Duyên đi
12:12Nơi đó đối với cô mà nói rất nguy hiểm
12:14Chuyện bỏ chạy trong đêm tối tôi nghĩ sẽ còn tái diễn nữa
12:17Đây là một thị trấn nhỏ
12:19Những người có thể đe dọa cô không chỉ có một mình Bách Lão Phu Nhân thôi
12:22Còn có người khác sẽ xuất hiện nữa đó
12:24Cô trốn được một lần
12:26Nhưng mà chưa chắc trốn được lần thứ hai
12:28Không
12:30Không có đâu
12:32Đêm hôm nay chỉ là sự tình cờ mà thôi
12:35Cô đừng tự lừa gạt chính mình nữa
12:36Không có đáng đâu tiêu anh
12:40Bách gia không có đáng để cô hy sinh nữa
12:42Dù sao cô cũng đã khóa lại hai cánh cửa lớn trong lòng của cô rồi
12:46Không nên mở khóa ra nữa
12:50Tại sao em lại đối xử danh tàn nhẫn như vậy
12:52Phi phạm anh
12:53Tiêu anh à
12:54Em nghe anh nói
12:56Giả sử anh không có biết được bí mật của em
12:58Nhưng em đã làm cho anh đau lòng
12:59Bây giờ không những đau lòng mà còn không thể chịu đựng được nữa
13:02Nếu như để cho anh nhìn thấy em buồn nữa thì
13:04Anh
13:04Anh đừng có nói nữa Phi phạm
13:07Cảm ơn anh đã lo lắng nhiều cho tôi
13:11Tôi biết là
13:12Bản thân của tôi đang làm gì
13:14Tôi tự biết giải quyết mọi chuyện
13:17Và tôi tự biết chăm sóc cho mình
13:19Cũng phải vậy không
13:20Hả
13:21Theo anh nghĩ thì
13:23Em chỉ biết khi sinh bản thân để bảo vệ định định thôi
13:25Hoặc là
13:27Để bảo vệ bách bái văn
13:29Bây giờ tôi đối với bái văn
13:35Chỉ có thương hại và tội nghiệp thôi
13:39Anh cũng biết mà
13:40Bây giờ anh ấy là một người rất cô đơn
13:44Đau khổ
13:46Và lại bị mù nữa
13:47Em không cần phải nói bớt đi
13:49Anh ấy còn là một kẻ mù rất si tình
13:52Không phải sao
13:53Anh ấy còn đang chờ đợi hồn máu của chương hà miên quay về
13:56Không phải sao
13:57Bái văn
14:06Chắc con đã hiểu
14:07Mục đích ta tới tìm con rồi chứ
14:09Dạ
14:10Con hiểu rõ
14:12Con chỉ không hiểu ý của ấy lầm thôi
14:15Cô ấy không nên đi tìm mẹ
14:16Đó là việc làm ngu ngốc
14:18Con và cô ấy có rất nhiều vấn đề tồn tại
14:22Nhưng mà cô ấy không bao giờ dùng lý trí để giải quyết
14:24Hay là cố gắng suy nghĩ
14:27Nếu tiếp tục như vậy
14:28Chỉ đầy đoạ con và đầy đoạ chính mình
14:30Ta biết chứ
14:32Nhưng mà bái văn
14:35Con nghĩ Ly dị sẽ giải thoát được cho con
14:38Nhưng ái lâm không nghĩ như vậy
14:40Cuộc đời của con có hai người đàn bà
14:43Nhưng nó thì chỉ có một người đàn ông trong đời
14:46Nếu tụi con đã làm đám cưới rồi
14:49Thì phải trung thành với hôn nhân của tụi con
14:50Ái lâm làm được
14:52Nhưng con thì không được
14:54Con luôn để cho nó sống dưới hình bóng của Hàm Yên
14:57Như vậy đâu có công bằng
14:58Mẹ
14:59Mẹ cũng biết rõ mà
15:00Khi xưa con cưới ái lâm
15:05Là vì tình thế bắt buộc thôi
15:06Đã nhìn thấy trước hôn nhân của con không tốt rồi
15:09Con tình cảm của con đối với Hàm Yên
15:12Trừ khi con chết
15:14Nếu không thì không bao giờ con quên được
15:15Mọi người đều nói con không có bình thường
15:19Đúng vậy đó
15:20Trước giờ con không hề phủ nhận
15:22Con là người không bình thường
15:23Cho nên
15:25Với cuộc hôn nhân không bình thường này
15:27Không có ý nghĩa gì hết
15:28Hãy chấm dứt nó
15:30Mới là công bằng với ái lâm
15:31Bái dân
15:33Con hãy nghe lời mẹ nói
15:35Đừng có xúc động
15:36Dĩ nhiên là mẹ biết
15:39Tình cảm không thể nào miễn cưỡng được
15:41Nhưng mà ngoài tình cảm ra thì
15:43Chẳng lẽ không có chuyện gì khác
15:45Dù sao ái lâm cũng vì bách gia của mình
15:48Mà đã hy sinh 4 năm tuổi xuân
15:49Có phải không
15:50Trong 4 năm qua
15:52Nó đã khổ nhiều
15:53Nhưng nó không bao giờ nhắn tới 2 chữ ly gì
15:55Bái dân
15:58Dù là con không có cảm tình với nó
16:00Con cũng nghĩ tình ái lâm nó hy sinh cho con
16:02Mà không nên đề nghị nó như vậy
16:04Mẹ
16:05Ý của mẹ muốn nói là
16:07Là dù con với ái lâm có hữu danh vô thực
16:09Cãi giả với nhau
16:10Và làm khổ lẫn nhau
16:11Nhưng mà
16:12Vì một tờ giấy hôn thú mỏng manh của hai người
16:14Mà tụi con định phải cố gắng duy trì cuộc hôn nhân này sao
16:17Để cho thảm kịch kia
16:19Sẽ xảy ra không bao giờ ngừng hay sao
16:20Không
16:23Ý của mẹ là
16:25Hai đứa không ly dị
16:26Thì hai đứa tụi con vẫn còn cơ hội
16:28Bái dân
16:34Nhưng tự với bản thân con một chút
16:39Cô chấp nhận ái lâm
16:41Cô mới có thể từ tình trạng đau khổ mà giải thoát ra được
16:44Vấn đề khiếm khuyết của ái lâm
16:46Cô có thể nhường nhận được mà
16:48Bái dân
16:52Mẹ đã có kinh nghiệm
16:55Khi xưa ba của con đã có lỗi với mẹ
16:58Nhưng mẹ cũng cắn răng chịu đựng được mà
17:01Cho nên mới gây ra nhiều thảm kịch liên tiếp như vậy
17:04Mẹ
17:20Xin lỗi mẹ
17:22Con
17:23Con không nên nói những lời như chị
17:25Mẹ còn nói được những gì nữa
17:33Con đã nói những lời mà mẹ muốn nói rồi
17:37Con trách mốc mẹ đã tạo nên bi kịch
17:40Mẹ chính là một người vợ thất bại
17:46Là người mẹ thất bại
17:48Và cũng là một người bà thất bại
17:52Mẹ
17:53Chúng ta đừng nói những lời như vậy nữa
17:56Kể ra thì con mới là đứa con thất bại
17:58Đình Đình nói
18:01Bây giờ tóc con cũng có màu trắng rồi
18:03Một người trung niên như con vậy
18:07Còn bắt mẹ phải lo chuyện cá nhân của con
18:09Tức là
18:10Bài dân
18:19Tình trạng của mẹ như vậy
18:23Còn dám mong gì nữa
18:25Mẹ chỉ cầu mong con được sống một cuộc sống bình thẳng
18:29Hạnh phúc vui vẻ
18:30Đừng có buồn bã và cô đơn như vậy
18:35Cái gì con cũng đã từng có
18:37Nhưng nhiều lúc con lại là người không có gì hết
18:39Hãy nghe mẹ nói
18:44Ái lâm là một người phụ nữ tốt
18:46Hãy cho nó một lần hy vọng
18:48Khuyến khích nó
18:49Dù cho tụi con không có tình cảm đi nữa
18:53Nhưng ít ra cũng có thể sống chung với nhau được mà
18:56Mẹ
19:18Ái lâm
19:21Mẹ phải về rồi
19:23Mẹ
19:24Sao mẹ không ngồi chơi thêm chút nữa
19:26Thôi khỏi
19:26Mẹ đã mệt rồi phải về nhà nghỉ ngơi
19:29Đúng rồi
19:29Đình Đình và Thúy Sang đâu
19:31Chắc Đình Đình ở trong phòng làm bài đó mẹ
19:33
19:34Vậy đừng có kêu nó
19:37Bài dân
19:37Cô rảnh dẫn nó tới thăm mẹ nha
19:40Dạ được mẹ
19:41Mẹ
19:43Để con đi kêu Thúy Sang
19:44Thôi khỏi
19:45Ta muốn tụi con nhớ kỹ
19:48Đối xử với Thúy Sang cho đàng hoàng một chút
19:50Mẹ
19:51Con nhất định
19:52Con hiểu rồi mẹ
19:55Bài dân
19:58Con không cần đưa mẹ ra ngoài đâu
20:00Ái lầm
20:01Con đi theo mẹ
20:02À lão phu nhân
20:10Lão phu nhân
20:13Bây giờ bà về sao
20:14Ông Trương ạ
20:16Chuẩn bị xe đi
20:16À được
20:17Chào lão phu nhân
20:21Dạ chào lão phu nhân
20:22Lão phu nhân
20:31Lão phu nhân
20:32Trời trúc
20:32Mình châu
20:34Mình châu
20:34Mình châu
20:35Mình châu
20:36À châu
20:37Dạ
20:37Mình châu
20:39Trời ơi
20:39Thúy Sang
20:40Cô lại làm cái gì nữa vậy
20:41Tại sao cô lại lấy nhiều minh châu ra ngoài làm gì chứ
20:44Cô coi nè
20:45Rớt xuống đất hết rồi
20:46Đạp lên sẽ té chết đó
20:47Làm sao bây giờ
20:48Mình châu đã rớt hết rồi
20:50Mình châu
20:51Phải đưa cho lão phu nhân mới được
20:53Đó
20:53Nó chạy mất hết
20:55Cái đứa bé này
20:55Lão phu nhân à
20:58Thúy Sang
20:59Biết là lão phu nhân
21:01Thích
21:01Thích
21:02Mình châu này
21:03Thúy Sang
21:04
21:04Có nhiều
21:05Có nhiều
21:05Mình châu lắm
21:06Thúy Sang tặng cho lão phu nhân
21:09Nhưng mà
21:10Mình châu
21:12Đã chạy hết trơn rồi
21:14Chỉ còn lại
21:16Một chút thôi
21:18Thúy Sang
21:19Tặng cho lão phu nhân
21:20Mấy hộp này
21:21Tặng cho lão phu nhân nè
21:23Mấy hộp này
21:24Được rồi con giữ chơi đi
21:26Cho lão phu nhân nè
21:27Mình quá đi
21:27Cầm đi
21:28Trời ơi
21:29Mày lôi thôi quá đi
21:30Lão phu nhân không cần
21:30Mình châu gì hết
21:31Mày điên rồi
21:32Sao
21:32Về phòng đi
21:33Bà chủ
21:35Bà chủ ơi
21:35Bà chủ
21:36Bà chủ có sao không vậy
21:38Cũng tại con nhỏ này nè
21:39Cũng tại mày hại tao
21:41Mày muốn cho tao té chết
21:42Có phải không
21:42Mày cố tình giết chết
21:44Tao có phải không
21:44Tao đánh mày
21:45Bà chủ
21:46Tao đánh mày chết
21:46Ai lưng
21:47Tao đánh mày như vậy coi được không
21:49Tánh tình của con cần phải sửa một chút
21:51Thúy sang nghe đi
21:54Số mình châu này
21:56Con giữ lại cho con chơi đi
21:57Ta đi vắng
21:58Con phải ngoan ngoãn nghe lời
22:00Cô biết chưa
22:00Lão phu nhân
22:05Mẹ
22:06Mình châu
22:09Mình châu này
22:11Ai lầm
22:14Con đi theo ta
22:15Ta có chuyện muốn nói với con
22:17Ông Dương
22:25Lộm hết mấy hạt minh châu này lên đi
22:27Dạ
22:27Ái châu
22:28Mau bắt Thúy sang về phòng cho tôi
22:30Dạ bà chủ
22:31Thúy sang đi thôi
22:32Lão phu nhân
22:32Thúy sang
22:33Thúy sang sẽ đi kiếm
22:34Rất nhiều rất nhiều minh châu
22:36Để tặng cho người nha
22:37Trời ơi tặng cái gì mà tặng nữa
22:39Coi chừng bà chủ quay lại đánh cô đó
22:41Nè đi thôi
22:42Vào trong
22:43Ông Trương Thái Phụng
22:48Hai người lên xe trước đi
22:49Dạ
22:50Dạ
22:51Ái lầm
22:55Con rất thông minh
22:57Chắc là con hiểu rõ
22:58Hôm nay ta thuyết phục bái văn
23:00Chỉ là tạm thời thôi
23:01Tụi con đừng cãi giả nữa
23:03Chuyện đó tùy thuộc vào con hết
23:05Cô biết không
23:05Dạ con biết rồi
23:12Mẹ
23:12Mẹ mong là con thật sự hiểu chuyện này
23:17Ái lầm
23:18Mẹ chỉ có một lời nói với con
23:20Con nhất định phải ôm quà
23:22Bái văn là một người rất trọng tình cảm
23:27Con muốn làm cho nó thương con
23:29Con nhất định phải ôm quà
23:30Có hiểu không
23:32Mẹ
23:34Con đã hiểu rồi
23:35Hay lầm
24:05Em có chuyện muốn nói với anh à
24:11Anh
24:14Anh không có chuyện gì để nói với em sao
24:19Trong thời gian qua
24:23Chúng ta sống trong tình trạng cãi giả
24:25Và hòa thuận đan sen như vậy
24:26Luôn luôn giống nhau
24:27Anh không biết là anh còn có thể nói gì
24:31Và anh nên nói cái gì
24:32Bái văn
24:35Anh đừng có hình dung quan hệ của chúng ta
24:37Bi thảm tới mức như vậy có được không
24:39Em cũng biết rõ
24:41Anh không hề hình dung quá lố đâu
24:43Em cũng biết là anh không có niềm tin nơi em
24:48Nhưng em vẫn phải cho anh biết
24:51Em sẽ ráng làm lại cuộc đời
24:54Từ nay về sau
24:56Em sẽ không uống rượu nữa
24:59Và cũng không đi chơi về khuya
25:01Em cũng sẽ không nóng giận bừa bãi nữa
25:04Em có thể bảo đảm với anh điều đó
25:06Ây lầm
25:10Dù sao em cũng còn trẻ tuổi
25:11Tự em nói cho chính em
25:13Không biết để đường lui cho em đi
25:15Anh muốn nói cái gì
25:17Không có gì
25:19Thu thực với em
25:21Anh cũng không có quyền gì để sửa đổi cả
25:23Nhưng mà
25:24Nếu như chính em đã nói ra
25:26Thì anh nhân tiện nói cho em biết luôn
25:27Ây lầm
25:29Ba điểm lúc nãy em mới nói ra
25:31Em sửa được một trong ba điều đó
25:33Vậy thì đã khá lắm rồi
25:35Vậy sao
25:37Em nghĩ em có niềm tin nơi chính mình
25:39Nếu như em đã nói ra được
25:41Thì chắc chắn là em sẽ làm được
25:42Không những chỉ là sửa ba khuyết điểm thôi
25:45Mà còn
25:46Sẽ cộng thêm một điểm nữa
25:47Là điểm nào
25:49Em sẽ cố gắng làm hòa với Phương Tiêu Anh
25:57Em đang nghĩ gì vậy
26:15Dáng đứng và ánh mắt của em không hề thay đổi chút nào hết
26:19Từ nãy tới giờ đã hơn 20 phút rồi
26:25Em đang nghĩ
26:25Trong khoảng thời gian mấy tháng vừa qua
26:28Anh đã tìm hiểu em tới mức độ như vậy
26:31Nhưng mà đối với em mà nói
26:34Lại có rất nhiều câu hỏi
26:36Thật không ngờ em đã để ý tới anh
26:44Anh cứ tưởng là
26:45Em không bao giờ quan tâm anh chứ
26:48Không phải là không quan tâm anh
26:50Mà là sợ anh
26:54Anh đã có bảo đảm với em rồi
26:55Anh không phải kẻ địch của em
26:56Tại sao em lại sợ chứ
26:57Người em phải sợ là người của Bách Gia
26:59Không phải là anh
27:00Ở trong căn nhà cũ em đã hỏi anh một lần rồi
27:03Anh là ai
27:04Giảng Phi Phạm
27:05Giảng Phi Phạm là ai
27:07Chắc chắn em đã từng nghe cái tên
27:10Chu Thu Hà rồi chứ
27:11Đúng vậy
27:17Bảy có làm em cảm thấy đau khổ không
27:20Bà ấy đã làm cho Trương Hàm Yên cảm thấy đau khổ
27:31Tại sao vậy
27:35Em không muốn nhắc tới chuyện của Trương Hàm Yên
27:40Được
27:43Nếu vậy
27:45Anh kể cho em nghe chuyện của Giảng Phi Phạm
27:48Giảng Phi Phạm
27:53Chính là con của Chu Thu Hà
27:55Anh muốn nói là
27:58Anh muốn nói
27:59Hai mươi tám năm trước
28:02Mẹ ruột của anh
28:04Từ trên sân thượng của Hàm Yên Sơn Trang
28:07Đã rời xuống dưới lầu của Sơn Trang
28:10Chết một cách thê thảm
28:14Thì ra
28:17Anh chính là con của Chu Thu Hà
28:20Thì ra
28:22Em cũng biết là Chu Thu Hà có một đứa con
28:25Đúng
28:26Anh chính là con của Bãi
28:30Nhưng đối với Bách Gia
28:32Chu Thu Hà là một người không nên tồn tại
28:36Huống như là con của Chu Thu Hà
28:38Vậy thì
28:43Người cha của anh chính là
28:44Không lẽ anh là người họ bách
28:48Chuyện không có bằng chứng em đừng có đoán bậy bạ
28:52Anh họ giảng
28:54Ba của anh là Giảng Minh Nguyên
28:57Ông ấy là một nhà nghệ thuật
29:00Kiêu ngạo cả một đời
29:03Không màn tới danh lợi
29:05Có người cha như ông ấy
29:09Anh ấy làm hãnh viện lắm
29:10Vậy thì
29:14Tại sao mẹ anh lại giàu được trong Bách Gia vậy hả
29:17Xuất thân của mẹ anh như thế nào ông cũng hiểu mà
29:21Bách Gia có tiền có quyền thế
29:24Còn ba của anh chỉ là một nhà nghệ thuật nghèo
29:26Ông ấy không thể nào bảo vệ người yêu của ông ấy được
29:29Rốt cuộc
29:31Mẹ của anh đã giọt trong Bách Gia
29:33Nhưng mà em nghe nói là
29:36Chu Thu Hà nhảy lầu tự dẫn kia mà
29:38Nhưng anh lại nghe nói
29:41Chu Thu Hà bị người ta đẩy xuống dưới lầu
29:44Rồi mới chết
29:45Anh nói vậy
29:47Anh tới đây mở quán trà
29:49Không phải là chuyện ngẫu nhiên
29:50Mà là anh tới đây để kiếm Bách Gia
29:54Năm ngoái
29:58Ba của anh qua đời
30:00Trước khi chết
30:02Ông ấy cho anh biết về những chuyện của mẹ anh
30:04Chuyện đó là mong ân hận suốt đời
30:10Các cuộc đời của ba anh
30:13Ông ấy luôn dùng chữ nhịn để đối phó thế giới này
30:16Thậm chí ông ấy phải chịu đựng thảm kịch của mẹ anh
30:19Còn anh
30:22Không được
30:25Anh không thể nào nhịn được
30:27Vậy thì
30:30Anh tới nơi này
30:32Rốt cuộc để làm cái gì
30:33Tới để tìm lời giải đáp
30:39Tìm ra sự thật
30:40Để bản thân có được lời giải thích
30:43Phi Pham
30:45Anh đừng tìm đáp án nữa
30:47Tại sao vậy
30:49Đời người có rất nhiều chuyện
30:54Không có lời giải đáp
30:55Em sợ là anh không có được đáp án như anh mong muốn à
30:59Em sợ đáp án sẽ khiến anh tổn thương thêm
31:01Đúng không
31:02Chắc chắn là em đã nghe rõ câu chuyện này
31:04Em đã biết rõ câu chuyện này
31:05Phải không
31:06Không phải
31:07Em không biết chuyện gì hết
31:08Em nghĩ em nên về rồi
31:11Em đừng đi
31:13Bởi vì em không thể cho anh biết chút tin tức gì cả
31:16Anh sẽ không được ra bất cứ gì từ em hết
31:20Sợ gì anh kể chuyện này với em là vì anh cảm thấy
31:22Em có quyền để biết chuyện đó thôi
31:24Tại sao em lại có quyền để biết chuyện đó chứ
31:27Tại vì anh
31:27Anh
31:30Anh
31:31Anh đã hạ mình rồi
31:32Anh
31:35Anh nghĩ anh đã yêu em
31:36Em đừng có bỏ chạy mặt tiêu anh
31:40Trong cuộc đời em
31:42Em đã bỏ chạy một lần rồi
31:44Đó là vì em gặp phải một người đàn ông làm cho em đau lòng
31:47Còn bây giờ
31:48Em gặp người đàn ông khác
31:50Em đừng có tránh anh
31:52Em sẽ phát giác ra dòng tay của anh
31:54Làm cho em ấm ấp
31:55Anh xứng đáng để cho em tin cậy
31:58Anh hãy buông em ra đi
32:01Trong thời gian này đừng làm em thêm bận tâm
32:03Phiền não của em đã nhiều lắm rồi
32:05Tiếp anh
32:07Anh hai à em về rồi
32:09Không ngờ cô Phương cũng ở đây
32:21Hèn chi từ xa em đã nhìn thấy
32:24Ở ngoài cửa có tấm bảng treo nghỉ bán
32:26Cô Phương à
32:27Cô Phương à
32:30Cô đừng hiểu lầm nha
32:31Tôi không phải chọc anh tôi và cô đâu
32:33Tôi hiểu tính tình của anh tôi rõ lắm
32:35Người ta nói gặp tri kỷ thì uống cho thật say
32:37Còn anh ấy gặp tri kỷ thì uống trà nhiều
32:39Anh của tôi là người luôn luôn coi bạn của mình là trên hết đó
32:43Mông Kha
32:44Nếu giống như lời của em nói
32:46Thì không may rồi
32:47Tại sao lại không may
32:48Đương nhiên là không may rồi
32:50Nếu như anh hai của em
32:52Có thêm mấy người bạn như cô Phương
32:54Thì anh nghĩ thính vũ hiền của em chắc chắn phải đóng cửa thôi
32:57Tôi nghĩ không phải là nhịp vậy đâu
33:01Nếu như cậu cứ hẹn mộng Kha của tôi đi chơi không giảm bớt lại
33:03Quán trà của tôi không có đủ người làm
33:05Thì thính vũ hiền của tôi thực sự mới là đóng cửa đó
33:08Anh hai
33:11Xin lỗi nha
33:12Là lỗi của em
33:13Vì em quá ham chơi
33:15Anh đừng có trách quán trung nha
33:16Em không có lỗi lầm gì hết
33:20Em tốt lắm
33:21Giáng phi phạm
33:23Anh rể của tôi nói trong một trăm cây số của thị trấn này
33:26Chỉ có hai người phụ nữ xuất sắc nhất
33:28Anh có biết không
33:28Em của anh mộng Kha là một trong hai người đó
33:31Còn người khác là ai vậy
33:33Đó
33:35Là cô Phương đó
33:36Nói như vậy là sao
33:42Sao hả
33:44Tôi chỉ nói lại cho anh biết thôi
33:46Chính vì vậy cho nên tôi không thể nhìn được
33:47Ban ngày cũng hẹn mộng Kha
33:48Ban đêm cũng hẹn mộng Kha
33:49Còn anh thì sao
33:50Anh cùng lắm
33:52Chỉ là chịu đựng không nổi
33:54Phải đóng luôn cửa tiệm
33:55Để uống trà và trò chuyện với cô Phương thôi
33:58Cho thấy là
34:01Tôi
34:01Anh rể của tôi
34:02Và cả anh
34:03Ba người chúng ta nhận xét không sai chút nào hết
34:06Như vậy anh cũng không nên trách tôi quá
34:07Được
34:09Bây giờ để tôi nói cho cậu biết
34:12Trong vòng một trăm cây số của thị trấn này
34:15Có một người đàn ông rất khó tính
34:17Đó chính là tôi
34:18Giảng phi phạm
34:19Tôi ghét nhất là người khác nói những đề tài không liên quan tới tôi
34:22Làm cho tôi bực mình
34:23Mong Khai và cô Phương xuất sắc hay không
34:25Các người không cần phải tìm hiểu nhiều
34:27Cậu đừng có lấy tình bạn của tôi và cô Phương
34:30Để so sánh với cậu nữa
34:31Lần sau nó có nói chuyện
34:33Phải đàng hoàng một chút nha
34:35Quán Trung
34:36Anh làm cái gì vậy
34:38Làm cái gì hả
34:40Mặc kệ anh đi
34:41Em coi
34:42Anh ấy kêu anh nói chuyện với anh ấy cho đàng hoàng đó
34:44Nhưng lại làm cho anh mất mặt như vậy
34:46Vậy là có ý gì hả
34:47Quán Trung
34:48Anh đừng có la lối ôm sợm với anh như vậy
34:50Nhưng là trước mặt của em
34:51Coi như dì em anh nhìn một chút có được không
34:54Không được
34:54Em đã tôn sụng anh ấy một cách mù quán
34:56Một ngày nào đó anh ấy thấy bực mình muốn cầm dao giết người
34:59Anh cũng phải đưa đầu cho chặt hả
35:00Con người của anh kỳ quá
35:03Không bao giờ chịu nhường nhìn chút gì hết
35:05Nói chuyện không khiêm nhường lại không có lễ phép như vậy
35:08Anh của em chỉ nói anh vài câu thôi
35:11Thì anh đã nóng nảy la lối ôm sợm như vậy rồi
35:13
35:14Thật ra là em đang bênh vực cho ai vậy
35:15Không phải là vấn đề bênh vực cho người nào
35:18Mà là vấn đề phong độ của anh
35:19Vấn đề phong độ của anh hả
35:21Nè ý của em muốn nói phong độ của anh xấu còn của anh tốt sao
35:23Mộng Kha
35:25Tốt nhất em nên tránh xa tên nóng nảy này đi nha
35:27Nếu không sau này em cũng bị nó ảnh hưởng đó
35:29Anh
35:30Em phải về đây
35:32Tiếp anh
35:33Chúng ta cho nói hết mà
35:35Có chuyện gì sau này hãy nói
35:38Em ở đây đã lâu lắm rồi
35:41Em nghĩ nơi này nên nhường lại cho Mộng Kha vào quán trung
35:44Xin phạm
35:46Cảm ơn anh nhiều lắm
35:48Cảm ơn Trà Hoa Hồng
35:51À tôi cũng về Bách Duyên để tôi đưa cô đi
35:53Những người không có phong độ như tôi không nên ở đây cho người ta ghét
35:56Tạm biệt
35:59Quán trung
36:00Ủa bái văn
36:03Sao anh một mình ở dưới lầu vậy
36:05Quán trung
36:07Người nào về chung với em vậy
36:10Là cô Phương mà
36:12À đúng đó anh Bách
36:14Vì tôi tình cờ gặp quán trung
36:16Cho nên có gian xe anh ấy về đây
36:18Gặp nhau ở chỗ nào
36:20Ê đừng có nhắc nữa
36:21Một chỗ rất xui xẻo
36:23Hai người trò chuyện đi
36:24Tôi lên ngủ trước đây
36:33Cô Phương à
36:34Quán trung làm cái gì vậy
36:36Chỗ nào gọi là chỗ xui xẻo
36:37À
36:39Anh ấy nói đùa thôi
36:41Chúng tôi gặp nhau tại Thính Vũ Hiên mà
36:43Thính Vũ Hiên
36:45À
36:46Thì ra cô đi uống trà
36:49Tôi đang ở dưới này chờ cô đó
36:51Tại vì đột nhiên cô mất tích
36:53Làm tôi rất lo lắng
36:54À
36:56Đột nhiên mất tích
36:57Tại sao anh lại dùng hai chữ mất tích này
37:00Tôi có nói lộn không
37:01Cô không có về phòng ngủ
37:04Lại không nói với người khác hành tung của cô
37:06Nếu như
37:08Không gọi là mất tích
37:10Thì cô cho tôi hay
37:12Tôi phải dùng những từ gì để hình dung đây
37:14Thật ra thì
37:17Tôi đã lén đi
37:18
37:19Lén đi
37:20Đúng vậy
37:24À
37:25Đêm hôm nay
37:27Đột nhiên lão phu nhân về
37:29Lần đầu tiên tôi nhìn thấy bà ấy
37:32Từ ngoài sân giường
37:34Đã nghe báo bà ấy về
37:36Tất cả mọi người
37:37Từ lớn tới nhỏ đều hốt quảng lên
37:40Làm cho tôi cảm thấy con người của tôi
37:42Thật sự quá nhỏ bé
37:44Ở lại cũng vậy thôi
37:45Tôi nghĩ là
37:47Để cho gia đình các người được đoàn tụ
37:49Còn tôi là người ngoài
37:51Không nên sen vào chuyện của người ta thì tốt hơn
37:53Nếu không
37:55Thì anh đã giới thiệu tôi rồi
37:57Cho nên
37:58Tôi đã lén lút bỏ đi
38:00Cô lén lút bỏ đi như vậy
38:03Không giống với cá tính của cô
38:05Có phải là mẹ tôi làm cho cô sợ không
38:08Sợ bà ấy
38:12Có nghĩa là gì
38:14Mọi người đều nói như vậy
38:17Mẹ tôi là một người rất nghiêm
38:19Dễ làm cho người ta sợ lắm
38:20Nhưng mà
38:22Cô Phương à
38:24Tôi chưa bao giờ cảm thấy cô sợ gì cả
38:26Cho nên chuyện cô mất tích
38:28Tôi thực sự cảm thấy rất bất ngờ
38:30Tôi nghĩ
38:32Tôi đã tới nhà của anh
38:34Thì tôi là cô giáo của Đình Đình mà thôi
38:36Tôi đâu có nhiệm vụ gì
38:39Mà phải gặp mặt tổ tiên ba đời của gia đình anh
38:41Cô Phương
38:44Cô giận tôi à
38:45Đúng vậy
38:48Tôi đang giận chính tôi
38:50Không biết tại sao tôi lại đứng nơi này
38:52Để cho anh phiền nhiễu tôi
38:53Và tôi không biết tại sao
38:56Tôi không gặp mặt mẹ anh
38:57Đó là một lỗi lầm của tôi
38:59Cô Phương à
39:00Cô đã hiểu lầm rồi
39:01Tôi không phải hỏi chuyện cô
39:02Cũng không phải là khiển trách cô
39:04Tôi chỉ muốn cho cô hay
39:05Cô làm cho tôi lo lắng
39:07Tôi sợ tôi soi sót gì
39:09Tôi đã làm cho cô buồn
39:10Cho nên cô mới bỏ đi
39:11Thực sự là như vậy thôi
39:13Tôi nghĩ cách diễn tả của tôi
39:18Nó kém như là cặp mắt của tôi vậy
39:21Cho nên mới làm cho cô hiểu lầm tôi
39:23Anh ấy là một kẻ mù si tình
39:28Không phải sao
39:29Anh ấy còn đang chờ đợi hụt ma của Trương Hàm Yên
39:32Không phải sao
39:32Tôi xin lỗi anh Bách
39:36Là vì tôi quá nóng nảy
39:39Các người cũng đâu có làm điều gì
39:41Để cho tôi buồn
39:43Tôi xin lỗi anh
39:44Tôi phải lên lầu nghỉ ngơi
39:46Ngủ ngon
39:57Phương Tiên Oanh
39:58Phương Tiên Oanh
39:59Tại sao cô không ở lại bên Mỹ
40:01Để làm vợ của anh Lực
40:02Tại sao cô lại trở về đây
40:04Thật ra cô đang làm gì
40:09Cô đang làm cho Bách Bái Giang hồi tưởng
40:12Mặt khác lại gây chuyện cho dạng phi phạm
40:15Bây giờ tất cả mọi vấn đề
40:17Đã lộn xổ lên hết rồi
40:18À
40:19Tôi vẫn còn có anh Lực của tôi kia mà
40:22Không
40:41Tôi cần phải bỏ rượu
40:43Âu Ái Lâm
40:47Hãy làm lại cuộc đời
40:49Đừng có để mọi người khinh thường cô nữa
40:52Ái Lâm
41:01Cô phải ôm quả
41:02Cô Châu đang làm điểm tâm sáng
41:13Ủa
41:14Trời còn tối
41:18Trời chưa có sáng mà
41:20À
41:22Cô Châu đang làm cơm tối
41:24Thúy Sang
41:29Đã ăn cơm tối rồi
41:31Thúy Sang
41:32Đã ăn no lắm rồi mà
41:34Hả
41:36Không được
41:43Không được
41:43Không được
41:44Thúy Sang nghe lời
41:45Không được vào bếp
41:46Không được vào bếp
41:47Nhào vào bếp sẽ bị ăn đòn
41:49Không được
41:50Ở trong bếp
41:57Sao sáng quá vậy
41:58Chắc là chị hai về rồi
42:00Ê
42:01Là chị Hàm Yên đã về rồi
42:03Coi nè
42:04Thúy Sang có áo đẹp mặc
42:06Chị Hàm Yên đã về rồi
42:08Chị không đánh Thúy Sang đâu
42:09Thúy Sang đi coi thử
42:11Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà Hà H
42:41À, không sao, không sao
42:43Không sao rồi, không sao hết
42:45Không sao, nhà không có cháy
42:46Không sao đâu, lửa tắt rồi
42:48Không sao đâu, không có cháy nhà đâu
42:50Không có sao đâu, không sao
42:52Mày đúng là con điên khùng mà
42:53Mày, sao mày phá như vậy chứ
42:56Thức ăn tao làm cho Bách Bá Giang ăn khuya đó
42:58Mày làm đổ hết trơn rồi
42:59Mày, mày còn hại tay tao bị phỏng nữa đây nè
43:02Muốn làm tao tức chết phải không
43:03Không phải, không phải
43:04Được rồi
43:06Không phải
43:08Mày, mày muốn chạy đi đâu hả
43:10Hôm nay, tao cho mình chết á
Comments

Recommended