- 5 months ago
Category
🎥
Short filmTranscript
00:00Cốc Âm trong dài Âu Ảy Lâm
00:02Triều Vĩnh Hinh trong dài Dư Thúy Sang
00:05Lý Thiên Trụ trong dài Âu Quán Trung
00:08Lý Miên Phụng trong dài Bách Lão Thái
00:10Từ Nải Lân trong dài Trịnh Á Lực
00:13Văn Khiết trong dài Giảng Mộng Kha
00:16Phạm Hồng Hiên trong dài Cao Lập Đức
00:18Cùng một số diễn viên khác
00:30Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:00Anh không quan tâm em đã đi đâu
01:03Đương nhiên
01:04Đương nhiên là anh không quan tâm
01:06Tại vì trước giờ anh không quan tâm
01:07Được
01:08Chúng ta không ai quan tâm ai
01:10Chiều hôm qua anh lại tới căn nhà Quang Bắc Ma có phải không
01:13Thì ra em nghĩ anh tới đó
01:15Cứ coi như anh đã tới đó thì sao
01:18Anh thích đi đâu thì anh sẽ đi đó
01:20Hay chúng ta không được sen vào chuyện của nhau
01:22Chắc có lẽ em đã ăn cơm rồi
01:25Em lên lầu nghỉ ngơi đi
01:26Ê
01:27Khách quý tới nhà tại sao em phải lên lầu nghỉ ngơi
01:31Tại vì em đã say rồi
01:33Anh không muốn khách nhìn thấy bộ dạng say xỉn điên khùng của em
01:36Trước khi em thiếu kiềm chế
01:38Em nên lên lầu đi
01:39Bách bái văn
01:40Anh đừng có nghiếp em nữa
01:42Chị ạ
01:42Em thiếu kiềm chế hồi nào
01:44Em làm cho anh mất mặt hồi nào
01:46Mẹ ơi
01:46Mẹ đừng nói nữa
01:47Mẹ đừng nói nữa mà
01:49Mẹ nhìn đi hôm nay ba rất vui vẻ
01:51Mẹ nhìn đi hôm nay Á Châu nấu rất nhiều đồ ăn
01:53Chú Giảng và chị Giảng cũng đều rất vui
01:55Mẹ mẹ đừng giận nữa
01:57Mẹ ngồi xuống được không
01:58Đúng rồi đó ái lầm
01:59Mẹ hả
01:59Ai là mẹ của mày
02:01Nếu như mày muốn tìm mẹ
02:03Mày tới sân trang quang tàn đó mà tìm
02:05Mày đi đi
02:06Ba mày sáng cũng đi tối cũng đi
02:08Tại sao mày không đi theo ba mày luôn đi
02:10Các người đi hết đi
02:11Im đi
02:12Tại sao em phải im chứ
02:15Hả
02:16Ái lầm
02:17Chị đã say thật rồi
02:18Sao chị lại say như vậy
02:20Hôm qua vẫn còn vui vẻ
02:21Hôm nay tự nhiên đi uống rượu
02:22Đi
02:22Đừng nói nữa
02:23Âu quán chung
02:24Chị đâu có say rượu đâu
02:26Anh giảng cô giảng
02:28Hai người
02:29Đừng có bị bái văn gạt đó
02:31Tôi chưa có say đâu
02:33Tôi không có say
02:35Nữ chủ nhân về nhà trẻ như tôi đây
02:40Mới làm tròn trách nhiệm của nữ chủ nhân
02:42Nè
02:43Tôi mời hai người một ly rượu
02:46Ớ
02:47Rượu đâu
02:48Bách bái văn
02:50Anh mời khách mà không dám khui rượu uống sao
02:53Á Châu
02:54Á Châu mang cho rượu ra đây nhanh lên
02:57Chị Bách à
02:58Tôi và bái văn uống trà được rồi
03:00Tôi uống rượu không giỏi lắm
03:01Hơn nữa mong kha cũng không biết uống rượu
03:03Nên xin chị đừng có khui rượu
03:04Như vậy không được
03:06Bách bái văn lấy trà đải bạn
03:09Âu ái lăm tôi lấy rượu đải bạn
03:12Nếu như hai anh em anh coi âu ái lăm tôi là bạn
03:15Thì hôm nay nhất định phải uống với tôi vài ly mới được
03:18Á Châu
03:20Á Châu
03:22Sao cô lại lên đây
03:23Chị Lâm
03:23Có chuyện gì
03:24Phải thay dép
03:24Phải thay dép
03:26Lấy rượu cho tôi nhanh lên
03:28Phải thay dép
03:29Phải thay dép
03:30Làm cái gì vậy
03:32Lấy rượu nhanh lên
03:33Đồ ngốc
03:34Đi lấy rượu nhanh lên
03:35Mẹ
03:35Mẹ ơi
03:36Trảnh ra
03:36Đi lấy rượu
03:38Thúy Sài
03:39Đi mau lên
03:39Đi nhanh lên
03:40Đồ ngốc
03:42À tới đây tới đây
03:44Chờ một chút
03:44Nóng
03:50Nóng quá
03:51Nóng
03:52Nóng
03:52Thúy Sài
03:53Trời ơi hai người
03:54Hai người làm cái gì vậy hả
03:55Nóng quá
03:57Đình Đình
03:59Có phải là con bị bỏng rồi không
04:01Con mau lại đây
04:02Cho gì coi thử đi
04:03Đình Đình
04:03Con bị sao vậy
04:04Có phải con bị phỏng không
04:06Mau lại đây cho ba coi
04:08Con
04:08Con
04:08Con không sao
04:09Là Thúy Sài
04:10Thúy Sài đụng trúng ái châu
04:12Làm đổ canh
04:13Là Thúy Sài bị phỏng
04:14Con không có bị phỏng
04:15Con không có bị
04:17Là Thúy Sài à
04:18Có sao không vậy
04:20Phỏng có đắng không
04:21Đau
04:22Đình Đình
04:22Có phải là con bị phỏng không
04:24Con qua đây cho chị có thử đi
04:25Con không sao
04:26Con không sao
04:27Là Thúy Sài bị phỏng
04:28Thúy Sài
04:29Chúng ta lên lầu bôi thuốc
04:30Đi
04:30Đi thôi
04:31Đau quá
04:31Đình Đình
04:33Để chị có thử
04:34Con có bị phỏng hay không
04:34Con không có sao
04:36Con không bị phỏng
04:37Thì mà
04:38Là Thúy Sài bị phỏng đó
04:39Đi
04:40Chúng ta lên lầu bôi thuốc đi
04:41Đau quá
04:43Đau quá
04:44Nếu như bị phỏng nặng
04:45Phải dẫn Thúy Sài đi tới bác sĩ đó
04:46Đau quá
04:48Đau quá
04:49Tôi duyên nhận nuôi
04:50Một người điên như cô ta
04:51Tôi biết ngay nhà họ Bách
04:52Không bao giờ được yên
04:53Nhà họ Bách
04:54Chúng ta không yên ổn
04:55Không phải là do Thúy Sài
04:56Mà là do em kìa
04:57Như vậy em đã dựa lòng rồi chứ
04:59Em nhất định phải phá hoài
05:01Bữa tiệc của anh có phải gì không
05:02Phải thì như thế nào
05:03À chị Lâm
05:04Bái Văn
05:05Mọi người đang rất vui vẻ
05:06Anh đừng có về chuyện nhỏ này
05:08Mà làm cho mọi người không vui
05:09Ờ
05:10Nếu như anh không phản đối
05:11Tôi và chị Lâm sẽ uống một ly rượu
05:13Chị Lâm à
05:14Nhà chị có rượu thiệu hưng không
05:15Có
05:16Có có có
05:17Á Châu
05:18Mang một trái rượu thiệu hưng cho tôi
05:20Dạ
05:21Như vậy mới đúng chứ anh rể
05:25Anh đừng có tức giận nữa
05:26Lâu lắm nhà họ Bách mới mời khách
05:28Một năm mời khách có 101 lần
05:30Chúng ta phải làm cho khách vui mới được chứ
05:32Anh Hai
05:33Anh chỉ uống một ly thôi
05:34Em biết là anh uống rượu không giỏi lắm
05:36Tủ lượng của anh làm sao sánh được bằng chị Lâm chứ
05:39Hơn nữa anh Bái Văn cũng không thích người khác uống rượu say xỉn
05:42Anh nhất định phải cẩn thận
05:43Đừng có uống nhiều quá đó
05:44Được
05:46Ờ
05:47Nếu như vậy thì
05:50Á Châu
05:51Lấy hai bình rượu nóng
05:53Dạ
05:54Chúng ta sẽ uống không say không về
05:56Uống rượu xong
05:57Xin mời hai người thưởng thức trà Bách Gia của chúng tôi
05:59Em đang nghĩ gì
06:02À
06:03Không nghĩ gì hết
06:05Có điều trước giờ em chưa từng thấy gia đình kỳ lạ như vậy đó
06:08Một người chồng mù
06:09Một người vợ say xỉn
06:11Một đứa bé dễ thương lanh lợi chịu nhiều thiệt thòi
06:14Và một cô gái bị thiểu năng
06:15Và một người đàn ông tính tình nóng nảy
06:17Nhưng lại thật thàm và thẳng thắng
06:19Anh hai
06:28Anh đang nghĩ gì vậy
06:30Anh đang nghĩ
06:33Bách lão thái dọn ra khỏi nhà họ Bách
06:36Không biết bảy là một người phụ nữ như thế nào
06:38Có lẽ
06:41Bách lão thái đó
06:42Mới là chủ nhân thực sự của nhà họ
06:44Anh hai
06:45Chuyện này em không hiểu
06:47Tại sao Bách lão thái
06:49Không sống chung với con trai con dâu của mình
06:51Mà lại muốn sống một mình
06:53Ở trong biệt thự trên núi
06:55Điều này có vẻ rất kỳ lạ sao
06:56Kỳ lạ
06:57Nếu nhà họ Bách tất cả mọi chuyện đều bình thường
07:00Anh mới cảm thấy kỳ lạ đó
07:01Thấy chưa
07:04Đây chính là đề tài mà mọi người nói hoài không chán
07:07Hạ miên sơn trang quan tàng
07:08Anh hai
07:19Anh nhìn đi
07:21Có một cô gái ngồi đằng kia
07:24Để đây
07:28Anh đi cô thằng
07:29Nè
07:29Hay là cùng đi đi
07:30Tại gì
07:46Ai ở trong đó
07:48Bên trong có ai không
07:58Anh
08:01Chẳng lẽ có chúng ta nhìn thấy
08:05Chính là hồn ma trong nhà quán
08:06Hồn ma nhà quán
08:08Anh không tin
08:10Đi là người
08:11Không phải ma
08:12Anh ra đằng xã bước từ đó coi thử
08:15Có ai không
08:25Ngoài đó có ai không
08:27Anh
08:31Anh à
08:32Sao vậy mong khá
08:34Anh đừng có nói nữa
08:38Nghe đi đây là tiếng gì vậy
08:39Anh
08:54Không biết anh sao
08:56Chứ em mình mảy nổi da gàng hết rồi
08:58Em cũng như anh đều không tin ma quỷ
09:00Nhưng mà đây này thật sự rất quái dĩ
09:02Qua
09:04Nghe đi
09:04Không phải qua
09:05Có nghe tiếng hát không
09:07Không phải sương
09:08Tiếng hát
09:09Tới như giấc mộng xuân
09:13Ở một nơi rất xa
09:14Không biết đến bao giờ
09:16Qua phi qua
09:17Đi như mây
09:18Không biết
09:19Tìm ở đâu
09:34Chúng ta đi thôi
09:35Mặc kệ cái bóng lưng lúc nãy là người hay ma
09:38Anh chắc chắn một điều
09:40Anh chắc chắn một điều
09:40Chúng ta không tìm được đâu
09:41Qua không phải qua
09:52Qua không phải qua
09:52Sương không phải sương
09:56Tới như giấc mộng xuân
10:00Hồ ma nhà quang
10:01Không biết đến bao giờ
10:02Hồ ma nhà quang
10:03Trong bôi nhà quang này
10:05Có hồ ma thật sao
10:07Đi như mây
10:08Đi như mây
10:08Không biết
10:10Tìm ở đâu
10:11Qua không phải qua
10:15Sương không phải sương
10:18Màn đêm buông xuống
10:22Trời không còn sáng
10:24Tới như giấc mộng xuân
10:28Không biết đến bao giờ
10:31Thúy sang
10:49Thúy sang
10:49Thúy sang
10:52Cô ra đây cho tôi
10:54Nửa đêm cô hát gọi hồn
10:56Cái gì vậy
10:57Màn đêm buông xuống
10:58Cái gì
10:59Cái gì mà mộng xuân
11:00Không biết đến bao giờ
11:01Không có ma
11:02Cũng bị cô hát cho có
11:03Cô mau ra đây ngay cho tôi
11:04Nghe chưa
11:05Thúy sang
11:07Tôi nhìn thấy cô rồi đó
11:09Cô ra đây cho tôi
11:10Thúy sang
11:33Cô ra đây cho tôi
11:35Đằng sau cái cây đó
11:36Có ma chờ cô không
11:37Tối nay nếu như cô không ra đây
11:40Tôi sẽ đứng đây chờ cô
11:41Để coi cô làm như thế nào
11:43Ra đây cho tôi
11:44Thúy sang
11:47Cô ra đây cho tôi
11:49Thúy sang
11:51Ra đây
11:52Ra đây
11:54Bà chủ
11:57Chị gọi em hả
11:59Lúc nãy
12:05Không phải cô
12:06Chạy đằng sau cái cây đó sao
12:08Sao bây giờ cô lại chạy tới đây rồi
12:09Lúc nãy có phải cô hát
12:12Qua phi qua không
12:13Nói đi
12:14Mà nói cho tôi biết có phải cô không
12:16Ờ
12:17Qua phi qua
12:19Qua phi qua
12:21Cô
12:23Cô có hát bài đó không
12:25Nói mau
12:25Thúy sang
12:27Ngoan mà
12:29Nửa đêm
12:29Thúy sang không có hát
12:31Không có hát
12:32Qua phi qua
12:35Cô ma
12:37Cô ma
12:39Cô ma
12:43Cô ma
12:45Cô ma
12:47Cô ma
12:50Cô ma
12:54Cô ma
12:55Cô ma
12:58Cô ma
12:58Hãy Lâm
13:03Em đang làm cái gì vậy
13:05Nửa đem la hết ma quỷ cái gì chứ
13:06Cô ma
13:07Bái văn
13:10Trong vườn qua có ma
13:12Có hai con Thúy Sang
13:14Hai con Thúy Sang
13:15Em nói về nghĩa là sao
13:16Cái gì mà có hai con Thúy Sang
13:18Em ở ngoài vườn qua
13:20Nhìn thấy rõ ràng Thúy Sang hát qua phi qua
13:22Ai ngờ mới chấp mắt một cái
13:24Thúy Sang ở ngay sau lưng em
13:26Nhưng nó lại không có hát
13:27Có
13:28Có ma
13:28Có con ma nữ
13:30Nó đang hát bài qua phi qua đó
13:32Thàm yên
13:35Hàm yên trở về rồi
13:36Không
13:37Đó là bài hát của ấy thích nhất mà
13:38Không
13:40Hàm yên
13:41Không
13:42Không
13:43Hàm yên
13:43Không
13:44Ai đó
14:00Ba là con
14:01À
14:02Đình Đình
14:02Vào đây con
14:03Ba
14:04Con nói ba nghe nè
14:05Cô giáo phương mới tới trường cuối tựa con
14:07Bắt con mỗi ngày tan học
14:09Và ở lại trường học thêm nữa
14:11Ba
14:16Tối hôm qua
14:17Ba không ngủ sao
14:18Ba
14:23Có phải ba bị bệnh rồi không
14:24Để con lấy nhiệt kế cho ba đo nhiệt độ nha
14:27Đình Đình à
14:28Ba không sao hết
14:29Chỉ tội tối hôm qua ba ngủ không được ngon
14:31Ba
14:32Có phải là
14:34Mẹ lại nổi giận với chị Thúy Sang nữa không
14:36Hồi tối hôm qua con ở trường qua nghe được mẹ mắng chị Thúy Sang
14:40Đình Đình
14:42Con vừa mới nói cái gì
14:43Cô giáo phương nào vậy
14:44Ờ
14:45Ba
14:46Trường của tụi con có một cô giáo phương mới tới dạy
14:49Cô ấy nói
14:50Sau này tan học
14:51Con phải ở lại trường học thêm một tiếng nữa
14:53Cô ấy muốn dạy thêm toán cho con
14:56Như vậy có được không hả ba
14:58Dạy thêm môn toán à
14:59Thành tích của con tệ lắm sao
15:02Con
15:03Con
15:04Cô giáo phương nói
15:07Con không theo kịp bạn
15:09Đình Đình
15:10Con nói ba nghe
15:11Cô giáo phương là người như thế nào
15:13Ba
15:14Ba
15:14Ba cũng quen đó
15:16Chính là cái gì
15:17Hôm đó đi với ba tới trường đón con tan học đó
15:20Gì đó
15:21Cô ấy tên là gì vậy
15:22Phương Ti Oanh
15:24Cô phương đó có gì thành tích của con không tốt mà không vui
15:29Hay là con bắn con không
15:30Cô ấy không có
15:31Cô phương tốt với con lắm
15:33Cô ấy còn nói con vừa thông minh vừa đáng yêu
15:35Cô ấy rất thích con
15:37Đình Đình
15:40Cô giáo phương là người như thế nào
15:42Ờ
15:42Theo con thấy thì cô giáo phương là cô giáo tốt nhất
15:45Ấm áp nhất
15:46Xinh đẹp nhất trên đời này
15:47Đình Đình
16:00Vào đi
16:02Vào đi
16:02Cô ấy
16:03Vào đi con
16:08Đây đây
16:11Nè
16:18Con ngồi xuống đi
16:20Bây giờ chúng ta bắt đầu ôn tập toán nha
16:24Con
16:29Nhìn sắc mặt con không tốt lắm
16:31Tối hôm qua con ngủ không ngon đúng không
16:33Có mà
16:34Con tối
16:37Tối qua con
16:38Chị ngủ hơi trễ thôi
16:39Đại vì hôm qua là sinh nhật của con đó
16:43Sinh nhật của con
16:45Vậy sao
16:48Nghe cả con cũng quên mất luôn
16:51Cho tới khi
16:52Con tan học trở về nhà
16:54Nhìn thấy
16:55Trên bàn
16:55Đã được bày sẵn
16:57Một cái bánh kem ba tận
16:58Trên đó còn cắm đèn cày
17:00Con hả
17:01Giật mình luôn
17:02Sau đó
17:03Ba của con
17:03Bòng con lên nói
17:04Sinh nhật
17:05Chưa dễ
17:05Cụ cơn nhỏ của ba
17:07Ba gọi con là
17:09Cụ cơn nhỏ
17:10Con đoán
17:11Chắc chắn gì ba không nhìn thấy
17:12Nên không biết con lớn rồi
17:13Sau đó
17:14Mẹ con tặng con
17:15Một cái hộp
17:16Bên ngoài có nơ màu đỏ rất đẹp
17:18Cô ơi
17:18Cô đoán trong đó cái gì
17:20Có cái gì
17:24Là một con
17:25Búp bê
17:26Thật là lớn
17:27Nó có mấy tóc màu vàng
17:28Thật dài
17:29Thật dài luôn
17:30Còn biết chết mắt nữa
17:31Trên người nó đang mang
17:35Một cái đầm trắng
17:36Rất là trọng
17:37Đẹp lắm đó cô
17:38Cô ơi
17:39Bữa nào
17:40Con đem nó tới
17:41Cho cô coi được không
17:42Mẹ của con
17:45Biết là con thích
17:46Búp bê nước ngoài
17:47Cho nên
17:48Từ nhỏ đã mua cho con
17:49Rất nhiều
17:50Rất nhiều búp bê nước ngoài
17:51Luôn
17:52Ở trong phòng
17:53Con có một cái tủ
17:54Nó đựng
17:55Rất nhiều
17:55Rất nhiều búp bê nước ngoài
17:56Con nào
17:57Con cũng đặt một cái tên
17:58Con búp bê màu đen
18:00Con gọi là bé thang đen
18:02Búp bê xấu
18:03Con gọi là bé xấu
18:04Cô ơi
18:05Cô đó
18:06Con búp bê mới của con
18:07Con đặt tên gì hả
18:09Đặt tên gì
18:12Tóc vàng đó
18:14Có hay không cô
18:15Cái tên nghe rất hay
18:18Đình Đình
18:20Con đã có rất nhiều búp bê như vậy rồi
18:22Sao mẹ con còn tặng cho con búp bê làm gì
18:25Là vì búp bê không thể
18:27Chỉ có một con
18:28Như vậy sẽ rất buồn
18:29Cho nên
18:29Càng nhiều thì càng tốt
18:31Như vậy
18:31Bọn chúng có thể cùng ăn
18:33Cùng nhau chơi
18:33Cùng nhau ngủ
18:34Vậy thì sẽ không còn buồn nữa
18:36Bình thường con rất buồn sao
18:39Dạ không có
18:40Con đâu có buồn
18:42Bởi vì
18:42Có mẹ chơi chung với con mà
18:44Buổi sáng
18:45Mẹ chạy tóc thắt biếm cho con
18:47Dĩ nhiên
18:48Chị ái châu cũng biết thắt
18:49Nhưng mà
18:50Mẹ sợ chị ấy làm đau con
18:52Cho nên là
18:53Sáng nào mẹ cũng ăn sáng với con
18:55Sau khi ăn sáng xong xuôi
18:57Mẹ con
18:58Sẽ đưa con tới trường đi học
19:00Buổi tối
19:01Mẹ con dạy con làm bài tập
19:03Ẩm con lên giường
19:05Sau đó hát ru cho con ngủ
19:06Mẹ con là người tốt
19:09Tốt nhất trên đời này luôn
19:11Đình Đình
19:15Con có người mẹ tốt như vậy
19:17Là hạnh phúc của con
19:18Thôi được rồi
19:21Chúng ta không nói về mẹ của con nữa
19:24Nào
19:24Chúng ta ôn tập đi
19:25Cô ơi
19:27Chúng ta đừng có làm bài tập được không
19:29Cô không thích nghe con kể chuyện hả
19:31Thích chứ
19:34Dĩ nhiên là cô thích
19:35Nhưng mà
19:36Con sao vậy
19:38Đình Đình
19:45Nói cho cô biết
19:46Tại sao con bị như vậy
19:47Nói cho cô nghe
19:48Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi
19:49Không có không có
19:50Tại
19:50Tại con không cẩn thận
19:52Dấp ngã cho nên
19:53Làm trầy da mà thôi
19:55Con đừng gạt cô nữa
19:57Đình Đình
19:59Dấp ngã làm sao con dích thương này được
20:01Con phải nói thật cho cô biết
20:02Nếu không
20:03Dẫn cô về gặp ba con đi
20:04Cô nhất định phải làm cho rõ
20:06Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì
20:07Đừng
20:08Đừng mà
20:09Con xin cô đó
20:10Cô đừng nói ba con biết
20:12Cô không thể nói cho ba con biết
20:14Con cầu xin cô
20:15Được
20:16Vậy thì con nói cho cô biết
20:18Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì
20:19Dích thương này là do bị phỏng
20:22Có đúng không
20:22Có ai bắt nạt con sao
20:25Con mau nói cho cô biết
20:27Rốt cuộc là do ai làm
20:28Con nói đi
20:29Cô Phương ơi
20:30Cô đừng hỏi nữa
20:31Cô đừng hỏi nữa được không
20:32Con xin cô
20:33Cô đừng hỏi con nữa
20:34Đi
20:35Đi tới nhà con
20:36Cô muốn nói chuyện với ba mẹ con
20:38Đừng
20:38Đừng mà
20:39Đừng mà cô
20:40Cô ơi
20:41Con cầu xin cô đừng nói với ba con
20:43Ba con không biết gì hết
20:44Ba con không biết đâu
20:45Cô nói với ba
20:46Ba
20:47Ba sẽ buồn lắm cho cô ơi
20:49Tại vì ba không chịu nổi
20:50Ba bị mù
20:51Ba không thấy được
20:52Cô đừng nói ba biết
20:53Tại vì mẹ con không phải cố ý
20:55Cô đừng nói cho ba con biết
20:57Cô ơi
20:57Con cầu xin cô
20:59Cái gì
21:00Ý của con là
21:02Do mẹ con làm sao
21:03Là mẹ con làm cho con bị phỏng sao
21:06Không phải
21:06Không phải
21:07Tại mỗi khi mẹ con la
21:09Là vì Thúy Sang sợ
21:10Vì Thúy Sang mà sợ
21:12Là đụng trúng ai châu
21:13Ai châu bằng tô canh cho nên
21:15Cô ơi
21:17Cô đừng nói với ba con
21:19Con xin cô đừng nói ba con biết
21:20Cô nhất định đừng nói nha
21:22Được không cô
21:23Đình Đình
21:25Cô có thể hứa với con sẽ không nói
21:28Nhưng mà
21:29Con nhất định phải nói thật cho cô biết
21:30Cô được không
21:31Mẹ con không phát hiện ra con bị thương sao
21:34Mẹ con uống sai rồi
21:35Nhưng mà
21:36Con bị phỏng nặng tới như vậy
21:39Mà không có ai lo cho con sao
21:40Con không muốn để họ biết
21:43Sao lúc nãy con lại nói dối với cô
21:46Nói là mẹ con rất thương con
21:48Cô ơi
21:49Những lời lúc nãy
21:53Toàn là do con tự nghĩ ra
21:55Có đúng không
21:55Hôm qua
21:57Dũng dĩ không phải là ngày sinh nhật của con
21:59Đúng không
22:00Tại sao con lại bịa ra mấy chuyện đó
22:05Đình Đình
22:06Tại sao vậy
22:07Tại vì con không muốn làm cô
22:09Và các bạn biết được
22:10Mẹ con không thương con
22:12Bởi vì nếu cô biết
22:13Con sợ cô
22:14Sẽ nói lại với ba con
22:16Vậy mẹ của con
22:20Cô thường hay đánh và mắng con không
22:22Cô cũng biết mà
22:24Bà ấy không phải mẹ ruột của con
22:26Cũng không có thương con như một người mẹ
22:28Hơn nữa
22:29Hơn nữa
22:31Ba con cũng không tốt với bà ấy
22:34Bà ấy tức giận
22:36Lại muốn dùng con để xả cơn giận
22:38Để giận mặt ba con
22:40Cho nên
22:41Con không cho bà ấy cơ hội
22:43Cũng sẽ không để ba biết chuyện
22:45Cô ơi
22:46Cô nhớ giúp con giữ bí mật nha cô
22:48Đình Đình
22:52Con hãy nhớ lời cô nói
22:54Đừng chọc giận mẹ con nữa
22:56Bà ấy trúc giận lên con
22:58Thì con hãy mau chạy trốn
23:00Hãy chạy tới chỗ của cô
23:01Có biết không
23:02Con đừng có chọc mẹ con
23:09Đừng đụng tới một ngón tay của bà ấy
23:11Biết chưa
23:12Đình Đình
23:15Xin hỏi cô tìm ai
23:23Chào cô
23:24Tôi họ Phương
23:24Tôi là cô giáo của Đình Đình
23:26Cho hỏi có anh Bách ở nhà không
23:27Tôi muốn gặp anh ấy
23:28À dạ được
23:38Ông chủ
23:38Cô giáo Phương tới đây muốn gặp ông đó
23:40Ờ
23:41Cô giáo Phương
23:46Mời cô ngồi
23:47Ông chủ lập tức ra ngay
24:02Cô giáo Phương
24:03Anh Bách
24:09Tôi nghĩ không cần tự giới thiệu mình nữa
24:12Chúng ta đã gặp nhau rồi
24:14Ờ
24:14Tôi biết chứ
24:15Cô chính là cô gái
24:16Có trí tưởng tượng phong phú
24:17Có thể đổi sang ngày viết lách hôm đó
24:19Tôi không phải là một cô gái
24:22Tôi đã qua thời tuổi trẻ rồi
24:24Vậy sao
24:26Vậy thì
24:27Năm nay cô bao nhiêu tuổi
24:28Tôi đã nói rồi
24:32Tôi không còn trẻ nữa
24:34Nhưng cũng không tới nổi già lắm
24:36Ở nước ngoài
24:39Không có ai lỗ mạng giống như anh
24:41Đi hỏi tuổi của một cô gái
24:42Bây giờ chúng ta không ở nước ngoài
24:45Mời cô ngồi
24:51Nổi tới nước ngoài
24:51Tôi nhớ trước đây cô đã từng nói
24:54Cô là nhà giáo dục từ nước ngoài
24:56Trở về Đài Loan nghỉ mát
24:57Sao bây giờ đột nhiên cô lại
25:00Trở thành giáo viên tiểu học
25:01Của quê hương chúng tôi vậy
25:02Tôi không phải là nhà giáo dục
25:05Tôi chỉ dạy học ở bên Mỹ mà thôi
25:07Tôi học chuyên ngành tâm lý trẻ em
25:09Về nước mình để dạy tiểu học
25:12Đó chính là mơ ước
25:13Và là sở thích của tôi
25:14Dạy dụ các em nhỏ nước ta
25:17Dĩ nhiên sẽ thấy thân thiết hơn trẻ em nước ngoài rồi
25:19Cô giáo phương
25:30Điều gì đã khiến cô cảm thấy hứng thú vậy
25:32Thúy Sang
25:34Có phải là Thúy Sang không
25:36Anh làm cô ấy sợ đã chạy rồi
25:38Sợ chạy rồi à
25:40Sao nó lại trở nên nhát gan như vậy
25:43Anh Bách
25:45Tôi thường nghe Đình Đình nhắc tới Thúy Sang
25:48Cô ấy chính là cô gái đáng thương
25:51Được nhà anh nhận nuôi sao
25:52Đúng vậy
25:53Có vẻ như
25:56Cô không chỉ quan tâm với trẻ em
25:58Đúng vậy
26:01Tôi có hứng thú với tất cả mọi người
26:04Bởi vì trên thế gian này
26:08Không có người nào là giống với người nào
26:10Cho nên mới có những câu chuyện đầy màu sắc
26:13Hiện tại
26:15Cô cũng hứng thú với những câu chuyện đó à
26:17Nhưng mà
26:19Thúy Sang lại không có những chuyện quá phức tạp
26:21Nó chỉ là cô bé mồ côi bị kém trí
26:24Vào 11 năm trước
26:29Nó được vợ trước của tôi tìm thấy
26:31Sau đó đem về nuôi lập người hầu
26:34Từ đó
26:35Nó ở lại nhà của chúng tôi luôn
26:37Vợ trước của tôi
26:42Đã qua đời 10 năm rồi
26:44Nghe được giọc nói của Thúy Sang
26:48Sẽ khiến tôi không tự chủ được mà nhớ tới cô ấy
26:50Tuy là
26:52Thúy Sang rất thường hay phạm lỗ
26:54Tôi vẫn kiên quyết không đưa nó vào diện tâm thần
26:57Đây cũng coi như là
27:00Sự tôn trọng của tôi đối với vợ trước
27:04Chị Hai
27:11Chị Hai
27:14Thúy Sang
27:16Em gọi cô ấy là gì?
27:17Chị Hai
27:18Chị Hai ơi
27:20Thúy Sang
27:22Gọi là chị Phương
27:24Nhớ kỹ
27:25Là chị Phương
27:27Là chị
27:28Là chị Phương
27:32Là chị Phương
27:42Chị Phương à
27:45Chị của em đi mất rồi
27:51Chị ấy không có ở trong phòng
27:54Cũng không có nằm trên giường
27:56Không biết chị ấy đi đâu mất rồi
27:59Không thấy chị ấy nữa
28:00Đi mất rồi
28:02Chị Hai
28:04Không cần Thúy Sang nữa rồi
28:07Không cần Thúy Sang nữa
28:09Không cần nữa
28:11Trời
28:11Không cần Thúy Sang nữa
28:15Cô ấy nói cái gì vậy?
28:18Tôi nghĩ
28:18Nó đang nói vợ trước của tôi
28:20Nó luôn gọi cô ấy là chị Hà Miên
28:23Bao nhiêu năm nay
28:28Chưa từng có ai giải thích gì với Thúy Sang
28:31Với trí khôn của Thúy Sang
28:33Nó vốn không hiểu được sống chết là cái gì
28:36Cho nên nó vẫn thường đi tìm chị Hà Miên của nó
28:40Chị Hai
28:44Thúy Sang
28:52Thúy Sang
28:54Thúy Sang ngoan
28:58Chị Hai
29:01Nghe lời chị
29:03Thúy Sang
29:06Thúy Sang
29:07Đau
29:07Đau
29:08Đau quá
29:08Tay của em bị sao vậy?
29:09Đưa cho chị coi
29:10Thúy Sang
29:12Sao em lại bị phỏng như vậy hả?
29:15Sao vậy?
29:16Tay của Thúy Sang bị làm sao?
29:17Đau
29:18Tay của Thúy Sang bị phỏng rồi
29:19Với lại sắp bị diêm
29:21Trong nhà anh có hộp thuốc cấp cứu không?
29:26Sao lại như vậy đương?
29:27Chuyện này là thế nào?
29:29A Châu
29:30A Châu
29:31Ông chủ
29:33Có chuyện gì vậy?
29:34Hộp thuốc trong nhà để đâu rồi
29:35Mau đi lấy ra cho tôi
29:37Dạ
29:37Dạ dạ
29:38A Châu
29:41Dành lên đi
29:42Dạ
29:42Dạ có đây
29:43Đưa cho tôi
29:44Đau
29:45A Châu
29:45Ông chủ
29:46Không phải tôi dặn đi dặn lại cô
29:50Phải chăm sóc tốt cho Thúy Sang sao?
29:52Nó bị thương mà cô không hỏi hay gì hết vậy?
29:56Tôi
29:56Ông chủ
29:57Suốt ngày Thúy Sang chạy chỗ này chỗ nọ
30:00Tôi không có cách nào canh chừng cô ấy suốt được
30:02Hơn nữa
30:03Còn cả đống việc ở trong nhà chờ tôi làm
30:05Tôi
30:06Tôi thật sự không biết
30:07Đủ rồi
30:08Tôi không muốn nghe cô đụng để trách nhiệm vậy nữa
30:10Ra ngoài đi
30:11Đau
30:14Đau quá
30:15Thúy Sang ngoan
30:16Thoa thuốc lên
30:17Thổi thổi sẽ không còn đau nữa
30:19Thổi thổi
30:21Thổi thổi sẽ không đau nữa
30:22Thổi thổi không đau nữa
30:25Đúng rồi
30:25Thổi thổi sẽ không đau nữa
30:27Thổi thổi không đau nữa
30:30Thúy Sang
30:31Ngoan
30:32Mau về phòng nằm nghỉ đi
30:33Đừng để vết phỏng đụng vào nước
30:36Thúy Sang ngoan
30:37Thúy Sang điên nghỉ
30:39Điên nghỉ
30:41Thúy Sang ngoan
30:42Thúy Sang ngoan
30:43Điên nghỉ
30:45Cô giáo phương
30:45Tôi không thể không phục bản lĩnh của cô
30:49Phải nói Thúy Sang
30:51Có cách tật hơi sợ người lạ
30:52Nhưng mà đây là lần đầu tiên tôi thấy nó
30:55Nghe lời người lạ như vậy
30:56Trước đây
30:59Chỉ có một người có thể làm được thôi
31:01Anh Bách
31:03Tôi nhận lúc không có tiếc dậy tới gặp anh
31:05Tôi không phải tới đây để trò chuyện
31:07Tôi tới là nói chuyện con gái của anh
31:11Đình đình
31:12Nó có kể với tôi
31:14Cô cứ giữ nó lại trường học thêm
31:15Sao vậy
31:16Thành tích của nó tệ tới mức
31:18Khiến cô phải tới tận nhà để nói chuyện này sao
31:20Anh Bách
31:22Học không tốt chỉ là chuyện nhỏ
31:24Có thể từ từ bù đắp lại
31:26Nhưng thân thể và tinh thần bị tổn thương
31:29Không thể nói xóa là xóa được
31:31Cô nói vậy là ý gì
31:33Lúc nãy anh nghe thấy Thúy Sang bị thương
31:36Anh đã nổi giận đùng đùng lên rồi
31:38Nếu bây giờ tôi nói cho anh biết
31:41Trên cánh tay của đình đình
31:42Cũng bị sưng đỏ một mảng lớn như vậy
31:44Anh sẽ nghĩ như thế nào
31:45Cái gì
31:48Sao lại nghiêm trọng tới vậy
31:50Nó bị thương từ khi nào vậy
31:52Là sao không có ai nói cho tôi biết
31:55Anh Bách
31:57Tuy đình đình nhiều lần xin tôi được có nói với anh
32:00Nhưng tôi là cô giáo của con bé
32:02Tôi không thể im lặng
32:03Cũng không thể im lặng được
32:05Nói với Thúy Sang
32:08Bị phỏng cùng một lúc
32:09Ảy lầm
32:13Đình đình nói với tôi
32:17Đó là ngoài ý muốn
32:19Dĩ nhiên
32:22Tôi hoàn toàn không có ý muốn truy hỏi chuyện gia đình của anh
32:25Nhưng mà đứng trên lập trường của một giáo viên
32:28Tôi không thể không nói dài ba câu
32:30Cả nhà anh
32:34Không lẽ lại không có người nào thật sự quan tâm tới con bé
32:37Bảo vệ cho con bé sao
32:38Hôm nay nếu như không bị tôi phát hiện
32:43Vết phỏng của con bé sẽ tiếp tục làm độc
32:45Không lẽ anh mong rằng sau này nó lớn lên
32:48Là người con gái chỉ dám mặc những chiếc áo dài tay
32:51Chỉ vì trên cánh tay của nó
32:53Có một vết sẹo rất lớn sao
32:55Anh có biết con gái anh thường bị thương không
33:00Anh có biết nó đã hình thành thói quen che giấu vết thương của mình
33:04Chỉ vì nó sợ làm anh buồn không
33:05No
33:07Nó bị thương có nặng không
33:09Ngoài bị phỏng ra
33:12Nó còn bị thương chỗ nào nữa không
33:14Có
33:16Nó vẫn còn một vết thương khác
33:27Vết thương ngoài da của nó không quan trọng
33:29Bây giờ tuổi của nó vẫn còn nhỏ
33:32Đã hiểu việc nhẫn nhịn để cầu toan
33:34Như vậy cho thấy
33:35Vết thương trong tâm hồn chắc chắn là rất lớn
33:37Sao anh có thể để cho một đứa nhỏ chịu bao nhiêu dày dò như vậy chứ
33:41Hả
33:42Dày dò
33:43Cái tội danh lớn thật đó
33:45Sao cô dám định tội người khác như vậy chứ
33:48Hơn nữa cô có quyền gì tới nhà chúng tôi chỉ trích chúng tôi
33:54Em tới thật đúng lúc
33:56Nếu như không nhờ cô Phương tới nói cho anh biết
33:58Anh đã không biết chút gì về chuyện Đình Đình và Thúy Sang bị phỏng
34:02Em có biết em làm mẹ người ta
34:04Làm bà chủ Bách già không
34:05Em không hề nói một tiếng nào
34:07Em hoàn toàn không nói một tiếng nào cả
34:10Bách bái văn
34:11Một cô giáo tiểu học thích lo chuyện bao động
34:14Chạy tới nhà chúng ta mách lẻo
34:15Anh không chịu tìm hiểu rõ ràng
34:17Đã hét vào mặt của em rồi
34:18Sao hả
34:19Chẳng lẽ chính em làm Đình Đình và Thúy Sang bị phỏng sao
34:21Hai đứa tụi nó đụng vào nhau
34:23Thì có quan hệ gì tới em
34:24Chưa dù không phải em làm tụi nó bị phỏng
34:26Nhưng mà em ở đó
34:27Chính mắt nhìn thấy tụi nó bị thương
34:29Vậy mà không hỏi hang một tiếng
34:31Em có còn lòng thương người không
34:33Có còn lòng cảm thông không
34:34Anh
34:35Anh Bách chị Bách
34:36Hai người bình tĩnh nói chuyện một chút được không
34:39Loại giáo viên giống như cô
34:41Đốt đèn lên tìm cũng không ra đó
34:42Dạy học sinh mà ngay cả phụ huynh cũng muốn quản
34:44Vợ chồng chúng tôi cứ bình tĩnh nói chuyện hay không
34:47Liên quan gì tới cô
34:47Ây Lâm
34:48Cô giáo Phương bàn chuyện của Đình Đình
34:50Với thái độ vô cùng thành khẩn
34:52Thái độ của em như vậy là sao
34:53Với thái độ của em không tốt
34:55Được
34:56Vậy em sẽ đổi thái độ
34:57Cô giáo Phương
35:00Người ta nói thanh quan cũng khó quản việc nhà người
35:02Cô chẳng qua chỉ là một cô giáo tiểu học
35:04Cô dựa vào đâu quản việc nhà họ Bách chúng tôi
35:06Đủ rồi
35:07Ây Lâm
35:07Chị Bách
35:10Chỉ cần là học sinh của tôi
35:12Dù là chuyện bao đồng tôi cũng quản
35:14Không phải chỉ có tôi mới làm như vậy
35:16Hôm nay nếu đổi lại là giáo viên khác
35:18Nhìn thấy Đình Đình bị thương như vậy
35:20Cũng sẽ tới tận nhà để nói chuyện thôi
35:22Đây là tới tận nhà để nói chuyện hả
35:24Tôi thấy tới hỏi tội thì đúng hơn
35:26Cô giáo Phương
35:29Tôi nói cho cô biết
35:31Đình Đình bị thương là do nó tự chuốt lấy
35:33Đám con nít
35:34Đứa nào cũng nghĩ mình tài giỏi
35:36Cái bài đặt bảo vệ cái này bảo vệ cái kia
35:38Không những không giúp được gì
35:39Lại còn làm mình bị thương khiến người khác phải bận tâm
35:41Lần nào cũng đều như vậy hết
35:43Chị vẫn luôn nghĩ như vậy sao
35:46Giống là như vậy mà
35:47Nè
35:48Thí dụ lúc nó lên 7 tuổi
35:50Có một lần tôi đưa nó đi công viên chơi
35:52Khi chúng tôi băng qua đường
35:54Nó cứ chạy bán mạng xong qua bên kia
35:56Để cứu một con chó bị gãy chân
35:57Và kết quả
35:58Bị xe gắn máy cán vào chân
35:59Cô giáo Phương
36:01Ngược lại tôi muốn hỏi cô
36:03Có con cái nhà ai không có tật xấu
36:05Cho dù ba mẹ có ba đầu sáo tay
36:08Cũng không quản nổi
36:09Nếu ai cũng như cô
36:10Bị phỏng
36:11Bị trầy da chút xíu
36:12Hay trật gân
36:13Đều tới tận nhà để hỏi thăm
36:14Cô không sợ mệt
36:16Nhưng người ta sợ phiền đó
36:17Chị Bách
36:19Tôi không cho rằng tôi chuyện bé xé ra to
36:21Dĩ nhiên
36:23Những lời chị nói cũng rất có lý
36:25Mấy đứa trẻ bị thương
36:26Đúng là có nhiều khi không thể phòng hờ được
36:29Nhưng điều khiến tôi không hiểu được chính là
36:31Một đứa trẻ mới có 10 tuổi
36:33Tại sao ngay cả tình mẫu tử cũng không có
36:35Cô nói như vậy là có ý gì
36:37Cô chỉ trích tôi ngược đải Đình Đình có đúng không
36:40Cái này cô đúng là khó hiểu đó
36:42Nè
36:42Cô nên hiểu rõ một chút
36:43Thân phận của cô chỉ là một cô giáo của Đình Đình thôi
36:45Không phải là người giám hộ
36:47Cô có quyền gì tới đây để trách mắng phê bình tôi
36:49Tôi nói thật cho cô biết
36:50Thật ra hai chữ Bách Phu Nhân này gọi thì dễ
36:53Nhưng làm thì khó lắm
36:54Nếu như cô có hứng thú
36:55Cô tới làm thử coi
36:56Âu Ái Lâm
36:58Em thật là quá đáng
36:59Chỉ nói toàn những lời tầm bậy
37:01Em đành đá cây nghiệp
37:02Làm anh tức chết mà
37:03Em lập tức xin lỗi cô giáo Phương nghe
37:05Anh Bách
37:09Điều nên nói tôi đã nói hết rồi
37:11Tôi xin phép
37:12Cô giáo Phương
37:13Cô giáo Phương
37:14Cô giáo Phương
37:15Tôi cũng đâu có chọc tới ai đâu
37:20Đang yên, đang lành ở trong nhà tự nhiên
37:22Rớt xuống một cô giáo tiểu học
37:23Ăn nói ngang tàn như vậy
37:25Cô ta tưởng cô ta là cái gì chứ
37:27Ây Lâm
37:27Em làm cho anh đau lòng
37:29Cũng làm anh thất vọng
37:30Em thật đáng ghét và đáng thương
37:32Đúng
37:33Em đáng ghét
37:34Em đáng thương
37:35Em làm cái gì cũng không đúng
37:37Trước giờ anh chưa từng nhìn thấy sự cố gắng của em
37:39Cho dù em có cố gắng gấp trăm lần ngàn lần
37:42Nhưng chỉ cần sai một chút thôi
37:43Anh liền phủ nhận hết tất cả
37:45Bao nhiêu năm nào anh đều như vậy hết
37:46Anh có biết trước đây em đã sống như thế nào không?
37:51Mỗi lần em cố gắng leo lên đỉnh lầu
37:55Thì chính anh xô em xuống một cách tàn nhẫn
37:57Người thật sự đáng ghét chính là anh
37:59Em
38:01Em chịu hết nổi rồi
38:02Em đi tìm mẹ anh
38:03Để mẹ anh xử lý chuyện này
38:05Bà ấy là mẹ ruột của anh
38:06Để coi bà ấy thông cảm cho anh hay là cho em
38:09Mẹ
38:18Con xin lỗi
38:20Con đã quấy rầy mẹ
38:22Thái Phụng
38:24Ra ngoài đi
38:25Dạ lão phu nhân
38:37Lại cãi nhau với bái văn có phải không?
38:39Mẹ
38:41Đi
38:43Theo mẹ lên lầu nói chuyện
38:45Mẹ
38:47Mẹ nói đi
38:49Bái Văn nói như vậy có công bằng không?
38:52Con ghét nhất là anh ấy lấy tình cảnh của con ra nói
38:54Nếu như con thật sự xấu như vậy
38:56Thì trước đây làm sao con làm y tá được
38:58Mẹ cũng sẽ không nhận con làm con nuôi
39:00Càng không có chuyện anh ấy cưới con có đúng không mẹ?
39:02Anh ấy chưa bao giờ tự hỏi mình
39:10Con là một cô gái
39:12Đã chịu đựng 4 năm trời lạnh lẽo
39:16Anh ấy còn muốn như thế nào nữa?
39:21Mẹ
39:21Mẹ là người hiểu con nhất
39:23Con cũng đâu có muốn giận dữ và nóng tính như vậy
39:26Nhưng sự nhẫn lại cũng có mức độ
39:30Nếu như trạng thái tâm lý của bái văn vẫn không bình thường trở lại
39:34Trước sau gì con cũng sẽ bị điên thôi
39:37Ái lâm
39:40Mẹ hoàn toàn hiểu được nỗi khổ của con
39:43Sự diệt xa nông nổi như ngày hôm nay
39:46Chỉ có thể nói con đành bó tay
39:48Mẹ cũng đành bó tay
39:51Và cả bái văn cũng đành bó tay
39:56Nhịp cầu thông cảm kết nối giữa mẹ và bái văn
39:58Đã gãy từ lâu
40:00Từ 10 năm trước đã gãy lìa không sao cứu giãn nổi
40:04Ái lâm
40:08Câu nói này phát ra từ miệng của một người là mẹ
40:12Có lẽ đau buồn của mẹ
40:14Còn hơn cả đau buồn của con
40:16Mẹ
40:19Mẹ đừng nói như vậy
40:21Thật ra trong lòng bái văn vẫn còn rất yêu kính mẹ
40:24Mỗi lần quán trông tới Bách Duyên
40:26Anh ấy đều quan tâm hỏi thăm nói về cuộc sống của mẹ
40:29Không thì dặn dò nó mang mấy món đồ tới cho mẹ
40:31Không phải sao
40:32Sự hiếu thảo ngoài hình thức
40:38Đâu có ý nghĩa
40:40Mẹ chỉ có một đứa con trai
40:43Nhưng nó còn không bằng cả quán trung
40:45Mẹ
40:47Mẹ có từng nghĩ tới
40:49Tình trạng này vẫn có thể cải thiện được không
40:51Mẹ nên cho bái văn cơ hội để ảnh hiếu thảo với mẹ
40:54Còn nữa
40:55Con bằng lòng cố gắng gấp đô để làm vợ hiền dâu thảo
40:59Để chúng ta có thể sống bên nhau như người một nhà
41:01Ai lầm
41:03Ý cô muốn nói là
41:05Mẹ
41:06Con nhờ mẹ
41:07À
41:08Không
41:09Con gian xin mẹ
41:11Dọn về Bách Duyên ở có được không
41:12Không
41:14Mẹ không dọn về đâu
41:16Sao vậy mẹ
41:20Mẹ
41:21Một mình mẹ sống trong ngôi biệt thự trên núi này
41:24Chỉ có Lão Trương và Thái Phụng chăm sóc
41:26Tuổi tác của họ cũng đã cao rồi
41:28Hơn nữa
41:29Quán trung cũng không thể ở đây mỗi ngày được
41:31Thật khiến cho người ta lo lắng
41:33Mẹ rất ổn
41:39Ở đây yên tĩnh
41:41Mẹ rất thích nơi này
41:42Mẹ không bao giờ rời khỏi đây nửa bước
41:45Mẹ
41:46Mẹ cũng thật là
41:48Mẹ sợ ôm
41:49Bách Duyên lại là ngôi nhà vừa yên tĩnh như rộng rãi
41:51Mẹ muốn tụng kinh
41:53Con có thể xây một gian Phật đường cho mẹ mà
41:55Khi mẹ buồn chán
42:00Cô đơn
42:00Con có thể đến chơi với mẹ
42:02Bách Duyên đông người
42:03Náo nhiệt lên thì vui biết mấy
42:05Mẹ thấy như vậy có tốt không
42:07Mẹ
42:15Mẹ
42:16Mẹ làm sao vậy
42:18Có phải mẹ thấy khó chịu ở đâu không
42:20Không
42:24Ái lầm
42:25Con sai rồi
42:27Bách Duyên không yên tĩnh
42:31Nó không yên tĩnh chút nào
42:33Nó
42:37Có ma
42:39Hàm Yên sơn trang bị cháy
42:43Nhưng không đốt chết được hồn ma của chương Hàm Yên
42:47Cô ta theo chúng ta tới Bách Duyên
42:49Cô ta muốn hại mẹ
42:52Mẹ rất hiểu điều đó
42:54Cô ta muốn trả thù
42:57Lúc cô ta còn sống đây là đối thủ lợi hại rồi
43:02Chết rồi dĩ nhiên cũng là con ma đáng sợ
43:05Ái lầm
43:07Cô ta hận mẹ
43:08Cũng giống như mẹ hận cô ta gì
43:10Giống như mẹ thắng cô ta rồi con biết không
43:12Mẹ đã cứu giớt bái gian từ trong tay cô ta
43:14Nhưng mà
43:16Nhưng mà cô ta vẫn cao tay hơn mẹ
43:18Cô ta chết
43:20Đã hoàn toàn đánh bại mẹ rồi
43:22Nhưng mà
43:24Cô ta không chịu thai cho mẹ
43:27Hồn ma cứ lớn giỡn
43:30Cô ta muốn nhìn thấy mẹ sống bất an
43:33Bách viên cũng vậy
43:37Dường trà cũng vậy
43:41Nhà quang cũng vậy
43:43Hồn ma của Hàm Yên
43:47Vẫn luôn quanh quận ở nơi đó
43:49Ái lầm
43:52Mẹ chỉ có một mình bái văn thôi
43:55Con là con dâu mà mẹ rất hài lòng
43:59Sao mẹ lại nỡ sống xa hai đứa chứ
44:02Nhưng mẹ không trở về bách viên đâu
44:06Mẹ
44:07Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:37Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Comments