Skip to playerSkip to main content
  • 4 months ago
Transcript
00:00Tập 8
00:30Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:00Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:30Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:59Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:01Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:03Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:09Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:15Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:17Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:19Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:21Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:23Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:29Đi như mây, không biết tìm ở đâu.
02:33Đi như mây, không biết tìm ở đâu.
03:03Thúy Sang, buông chị ra, nghe lời chị đi.
03:07Chị Hạm Yên, là chị Hạm Yên, không thể đâu, không thể.
03:11Là chị Hạm Yên, chị Hạm Yên à, chị Hạm Yên của em, chị không cần Thúy Sang nữa.
03:19Chị đi đâu mất tiêu vậy?
03:22Thúy Sang, Thúy Sang luôn chờ chị về mà, Thúy Sang luôn chờ chị về.
03:27Chị Hạm Yên, nhà đã bị cháy rồi, cả Hoàng Hồng cũng không còn nữa, cả chị cũng không còn nữa.
03:36Chị Hạm Yên, chị Hạm Yên của em, chị đã về rồi.
03:42Chị Hạm Yên, chị Hạm Yên.
03:45Thúy Sang của chị.
03:52Thúy Sang, em đừng khóc nữa.
03:56Nếu em còn la, thì chị sẽ bỏ đi ngay đó.
03:59Chị Hạm Yên ơi.
04:00Em không cho chị đi, em không cho chị đi.
04:06Chị là chị Hạm Yên của em.
04:08Chị Hạm Yên xấu, chị xấu xấu.
04:11Chị là chị xấu mà.
04:13Sao chị lại đi mất tiêu bỏ em vậy hả?
04:17Chị Hạm Yên.
04:22Chị Hạm Yên.
04:24Chị đừng có khóc, là, là Thúy Sang ngốc.
04:27Chị quay về rồi, Thúy Sang mừng vui mới đúng.
04:31Thúy Sang không khóc nữa.
04:33Chị đừng khóc, chị ơi, chị đừng khóc, đừng khóc nữa.
04:37Thúy Sang.
04:39Thúy Sang đáng thương.
04:41Em thật là ngốc.
04:45Chị Hạm Yên của em, sẽ không bao giờ trở về nữa.
04:49Chị ơi.
04:51Chương Hạm Yên đã chết rồi.
04:54Đã chết rồi.
04:57Không bao giờ quay về đây nữa đâu.
04:59Chị ơi.
05:02Chị ơi.
05:07Không.
05:08Chị là chị Phương mà.
05:10Chị đừng, không được đâu.
05:12Ở ngoài, ở ngoài, ở ngoài trời tối.
05:15Trời tối đang mưa nữa.
05:18Lần trước, chị đi ra ngoài lúc trời mưa.
05:21Chị đi mất luôn.
05:22Không được, chị đừng ra ngoài.
05:23Thúy Sang sẽ ôm chặt chị lại, ôm chặt chị lại.
05:27Không cho chị đi.
05:28Không cho chị đi nữa đâu.
05:31Không cho đi.
05:31Hết được.
05:32Thúy Sang, em yên tâm.
05:36Chị bảo đảm với em.
05:38Lần này, chị sẽ không bao giờ rời xa em nữa đâu.
05:40Chị ơi.
05:45Nhưng mà, em phải nhớ kỹ.
05:48Phải nhớ cho thật kỹ.
05:49Đừng bao giờ quên.
05:51Em phải, phải gọi chị là chị Phương.
05:55Chị Phương.
05:56Nếu em gọi sai tên của chị, thì chị sẽ bỏ đi ngay.
06:00Đồng thời, không bao giờ trở về đây nữa.
06:03Em nghe rõ chưa?
06:05Chị là chị Phương, nghe chưa?
06:08Là chị Phương.
06:09Là, là chị Phương.
06:11Được.
06:14Ngoan.
06:14Thúy Sang, ngoan nha.
06:17Em đừng khóc nữa.
06:19Thúy Sang không khóc.
06:20Nè.
06:22Thúy Sang không khóc.
06:23Không khóc nữa.
06:25Không khóc.
06:27Thúy Sang, cái áo mà chị cho em đâu rồi?
06:31Áo, áo của chị Phương cho.
06:36Em đem cái áo trả lại cho chị đi.
06:38Sau này em không được mặc cái áo của chị nữa nha.
06:41Nói cho chị biết, em để ở đâu?
06:43Không được. Không nói. Không nói. Không nói đâu.
06:47Không nói. Không nói.
06:59Thúy Sang, em chỉ có hai cái áo này thôi sao?
07:02Không có cái áo nào dậy hơn một chút sao?
07:05Chị ơi, có cái áo màu vàng nữa.
07:09Đẹp lắm.
07:10Áo vàng đó ở đâu? Em để ở đâu?
07:13Hả? Chị không được lấy áo màu vàng của chị đi đâu.
07:16Mỗi lần Thúy Sang nhớ tới chị, Thúy Sang đều mặc vào.
07:21Thúy Sang, em nghe cho rõ. Chị ở đây rồi.
07:26Em mau lấy cái áo đưa cho chị đi.
07:28Chị sẽ có nhiều áo mới đưa cho em mặc, được không?
07:31Chị còn nhiều áo đẹp lắm.
07:32Thúy Sang ngoan, nghe lời chị đi.
07:40Cái áo, cái áo vàng ở đây nè.
07:44Chị ơi.
07:48Áo, ở đây nè.
08:08Thúy Sang, sao lại ướt như vậy?
08:10Thúy Sang, mỗi lần trời mưa đều ướt như vậy sao?
08:20Chị ơi, tụi nó giống như Thúy Sang vậy.
08:24Khi nó nhớ chị, nó chạy nước mắt, chạy, chạy, chạy.
08:28Nó cứ khóc, khóc hoài luôn.
08:30Ê, đừng có khóc nữa mà.
08:35Chị trở về rồi.
08:37Coi nè, Thúy Sang đâu có khóc nữa đâu.
08:40Lau đi, lau đi, lau đi.
08:42Đừng có khóc, đừng khóc nữa, đừng có khóc.
08:45Thúy Sang, em kéo giường qua một bên.
08:47Chị sẽ về ngay.
08:50Giường hả?
08:51Xong rồi, bây giờ em có thể ngủ được rồi đó.
08:59Wow, đẹp quá.
09:01Thúy Sang, đây là quần áo chị tặng cho em đây nè.
09:04Quần áo của chị hả?
09:06Đẹp, đẹp quá, đẹp quá, đẹp quá, đẹp quá đi.
09:10Được rồi, được rồi, ngày mai em hãy mặc ha.
09:12Bây giờ đi ngủ đi, em đem đồ bỏ vào tủ đi.
09:14Thúy Sang không ngủ đâu.
09:16Thúy Sang không có quần áo.
09:17Thúy Sang phải mặc quần áo này.
09:19Thúy Sang không để cho chị đi đâu.
09:22Được rồi, được rồi, chị không có đi đâu.
09:24Nè, em nằm xuống đi, đắp thử cái mền này đi.
09:26Nó rất là ấm.
09:28Nghe lời chị, treo áo lên đi.
09:35Nè, nằm xuống đi.
09:40Ê, chị ơi, cái mền này đắp nhẹ quá, đắp êm lắm đó.
09:45Được rồi, được rồi, em nằm xuống đi.
09:49Em quá đi.
09:51Chị à, mền của chị nhẹ quá, đắp êm lắm.
09:56Không có ướt nữa.
09:59Thúy Sang ngoan, mau ngủ đi.
10:00Ngày mai sẽ mặc áo mới.
10:02Dạ, Thúy Sang ngoan, ngủ thật ngoan.
10:05Ngày mai mặc áo mới.
10:06Ngủ, ngủ.
10:07Ngủ!
10:15Ngủ!
10:19Ngủ!
10:22Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
10:52Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
11:22Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
11:52Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
12:22Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
12:52Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
13:22Tại vì tối hôm qua tôi tới phòng của Thúy Sang
13:25Tôi thấy phòng của cô ấy bị dột mưa nhiều quá
13:28Khiến cho giường đều bị ướt hết trơn
13:30Mọi người cũng biết
13:32Nếu tôi không thay giúp cho cô ấy
13:35Thì cô ấy sẽ cứ ngây ngô
13:36Cứ như vậy mà ngủ trên giường
13:37Nhưng mà toàn bộ mền và gối đều ướt hết
13:41Vừa ướt vừa lạnh lại vừa cứng
13:43Không thể dùng được nữa
13:44Cho nên
13:45Vì vậy tôi
13:48Cho nên cô đã đem hết tất cả mền và gối của cô
13:50Đưa cho cô ấy đúng không?
13:51Lúc đó sao cô không chịu nói là cô ngủ không có mền?
13:55Tại vì lúc đó khuya quá
13:56Tôi không muốn làm phiền tới người khác
13:58Tôi nghĩ
13:59Chỉ có một đêm chắc không sao đâu
14:01Cô Phương
14:05Cô Phương
14:06Thúy Sang đáng thương
14:08Cô giáo cũng tội nghiệp nữa
14:10Thật không hiểu nổi
14:11Trời vừa sáng
14:12Đã làm cho cả nhà lo lắng lên hết
14:14Thúy Sang ở đây nhiều năm rồi
14:16Không phải vẫn rất tốt sao?
14:17Đưa mệnh làm cái gì chứ?
14:19Hay lầm
14:19Em còn nói móc gì nữa
14:21Những chuyện như vậy em phải nói cho anh biết chứ
14:23Sao hả?
14:25Bây giờ anh trách tới em sao?
14:26Phòng Thúy Sang bị dột nước
14:28Cũng là chuyện của em sao?
14:29Ít ra em cũng phải
14:30Để ý tới Thúy Sang quan tâm của ấy
14:32À
14:32Ý của anh là mỗi ngày
14:34Em phải đi theo sao Thúy Sang
14:36Coi nó có gây ra chuyện gì không?
14:37Coi thử nó có bị phỏng không?
14:39Rồi kiểm tra phòng của nó theo định kỳ
14:40Lỡ như có bị mưa dột
14:41Thì phải đưa mệnh cho nó xài
14:43Như vậy anh mới vừa lòng có phải không?
14:44Y miệng
14:45Em không có lòng thương
14:46Không biết tội nghiệp ai hết
14:47Kể cả một chút thương hay cũng không có sao?
14:49Vậy anh có sao?
14:51Có bao giờ anh để ý tới em
14:52Coi thật sự em có khỏe không?
14:53Có bao giờ anh quan tâm tới em
14:54Coi có đủ mền đủ ấm không?
14:57Đối với em
14:58Anh đối xử còn thua cả người ngoài
15:00Cũng chỉ là vì em không biết giả dờ
15:02Để được tội nghiệp
15:03Em không biết giả dờ
15:04Gió thổi đã té như Lâm Đại Ngọc
15:05Anh không bao giờ biết quan tâm lo lắng tới em
15:10Mà còn dám dạy dỗ em
15:11Và chỉ trích em nữa
15:12Ba mẹ
15:17Ba mẹ đừng có giận nữa
15:19Ba mẹ coi
15:20Cô Phương khó xử lắm đó
15:21Mày biết cái gì mà nói chứ
15:23Làm sao mà cô ấy khó xử được
15:24Cô ấy sắp leo lên đầu tao ngồi luôn rồi nè
15:26Chuyện này cũng lo chuyện kia cũng quản
15:27Ngay cả nấu cơm cũng phải theo quy định của cô ấy
15:30Tao thấy cả vị trí bà chủ nhà này
15:31Cũng phải nhận cho cô ta làm luôn rồi
15:33Hay Lâm
15:33Em dám nói thêm một lần nữa
15:35Em dám nói thêm một chữ nữa đi
15:37Tại sao tôi không dám nói chứ
15:38Bác tiên sinh
15:40Tôi sợ Đình Đình sẽ trễ học
15:41Chúng tôi đi trước đây
15:42Cô Phương
15:44Cô Phương
15:46Cô Phương à
15:47Cãi nhau như vậy
15:50Cả bữa sáng cũng không ăn
15:51Làm sao mà chịu được chứ
15:52Đúng vậy
15:53Cô ấy lo cho người ta lắm
15:55Chịu khó trư toàn tới như vậy
15:57Thiệt thọ cho cô ấy quá
15:58Làm cho người ta cảm thấy đau lòng phải không
16:00Đúng vậy
16:07Đúng là như vậy
16:12Chẳng lẽ không hẳn
16:14Mình cảm giác sai sao
16:15Bái văn
16:19Bái văn
16:26Sao vậy
16:28Anh cứ nhất định phải khó chịu với em
16:32Tỏ thái độ với em sao
16:33Anh nghĩ
16:35Tốt hơn anh nên đi làm
16:36Bái văn
16:37Anh là ông chủ
16:39Anh có tới trẻ hay không cũng vậy thôi
16:41Cho nên em muốn anh ngồi đây nghe em nói
16:44Em biết là em có nhiều chỗ anh cảm thấy không hài lòng
16:49Nhưng mà anh có thể
16:51Nói với em một cách riêng tư
16:53Em sẽ sửa đổi
16:55Chỉ cần anh nói với em đàng hoàng
16:56Em chắc chắn sẽ thay đổi
16:58Bây giờ
16:59Nhà mình có thêm người ngoài
17:01Anh đừng chỉ trích em trước mặt người ta như vậy
17:04Giữ cho em chút thể diện đi
17:07Ai lầm
17:08Anh xin khuyên nghe một câu trước
17:10Điều mình không thích
17:11Đừng có đẩy cho người khác
17:12Em nên tự hội bản thân mình
17:14Em có thể giữ cho người ta chút thể diện không
17:35Ai lầm
17:35Vì chuyện của hai đứa tụi con
17:38Mẹ đã kêu bái chàng tới nói chuyện
17:39Mẹ nói nó không nghe
17:43Cứ mỗi lần mẹ nhắc tới chuyện quá khứ
17:45Thì cuộc đàm thoại của hai mẹ con
17:47Giống như đang nói xấu hai bên gì
17:49Ai lầm
17:50Mẹ muốn giúp con
17:52Nhưng giúp không nổi
17:52Mẹ
17:54Con hiểu mà
17:55Con làm cho mẹ lo lắng và buồn lắm
17:58Thật ra
18:00Có những chuyện con không nên nói cho mẹ biết
18:02Nhưng mà con có nỗi khổ
18:04Không biết nói cho ai nghe
18:05Ngoài nói với mẹ
18:07Thì con biết nói với ai đây
18:08Mẹ
18:12Con có chuyện này muốn nói cho mẹ nghe
18:14Chuyện gì gì
18:15Trong bách viên không có ma
18:17Cái bóng mà khi xưa mẹ thấy
18:19Thật ra đó là Thúy Sang
18:20Con nói như vậy có nghĩa là gì
18:26Dạo đêm hôm kia
18:27Con nghe thấy có người đi ngoài cầu thang
18:30Con liền mở cửa phòng ra
18:32Đuổi theo người đó tới cầu thang
18:33Cuối cùng thì con bắt được quả tăng
18:35Nó mặc chiếc áo màu vàng
18:38Trên đó có thê hoa hồng
18:40Trên tay còn cầm một đá hoa hồng vàng
18:42Giống hệt như người lần trước con nói cho mẹ biết
18:45Nhưng không phải là ma
18:47Mà là Thúy Sang
18:48Người khiến cho mẹ quảng sợ đó chính là Thúy Sang
18:50Cho nên mẹ
18:52Mẹ không cần phải sợ
18:54Mẹ có thể dọn đến bách viên ở rồi
18:56Hai mẹ con mình có thể gần gũi hơn
18:57Không
18:59Mẹ không dám về đâu
19:01Tại sao về mẹ
19:02Con đã nói cho mẹ biết trong bách viên không có ma rồi mà
19:05Ai lầm
19:08Người con nhìn thấy đúng là Thúy Sang
19:10Nhưng người mẹ nhìn thấy chưa chắc là Thúy Sang đâu
19:12Ai lầm
19:16Mẹ không muốn tranh cãi với con
19:18Có rất nhiều sự gì con chưa từng trải qua
19:21Nên con không hiểu
19:23Ở trong sân trang đó
19:26Không chỉ có Hàm Yên
19:28Còn có Thu
19:30Tớm lại mẹ chỉ tin bản thân mẹ thôi
19:38Mẹ tin những thứ mà mẹ đã nhìn thấy
19:41Thứ mà mẹ cảm thấy được
19:43Chắc chắn không phải Thúy Sang
19:45Mẹ
19:48Mẹ có chắc chắn như vậy không
19:49Ai lầm
19:53Đừng khuyên mẹ về bách viên nữa
19:56Mẹ nên ở đây ăn chai niệm Phật sẽ tốt hơn
19:59Thôi được
20:06Người duy nhất có thể binh vật cho con
20:10Cũng không chịu dạy bách viên
20:11Bên cạnh bái văn
20:14Lại có thêm một người chống đối con nữa
20:17Ý cùng muốn nói cô giáo dạy học đó sao
20:20Dạ phải
20:21Cô giáo đó nói thiên văn thì biết thiên văn
20:24Nói địa lý thì biết địa lý
20:25Bất cứ chuyện gì trong bách viên cô ấy đều muốn nhúng tay vào
20:28Giống như bách viên là của cô ấy vậy
20:29Đúng là nhiệt tình quá lố
20:31Ai lầm
20:33Không phải mẹ nói con
20:35Bất cứ chuyện gì cũng đừng nên cố chấp quá
20:37Bái văn đã bỏ tiền mời người ta tới
20:40Nếu đó là người nhiệt tình hết lòng không phải tốt hơn sao
20:43Con không thích cô ấy
20:44Thì bớt nói chuyện qua lại
20:46Cô ấy lo chuyện này chuyện kia
20:48Cũng hơn là ăn không ngồi rồi
20:49Chuyện lạc giặc con hãy giao cho cô ấy làm giùm con
20:52Như vậy con có nhiều thời gian lo cho bái văn hơn rồi
20:55Nhưng mà
20:57Con cảm thấy sau khi cô ấy tới
21:00Không khí trong nhà hình như là khác hẳn
21:01Hình như bái văn
21:03Hết lòng nghe lời cô giáo này
21:05Ai lầm
21:07Nếu như con đang ghen thì
21:09Thật là không nên
21:10Bởi vì cô giáo gia sư này
21:12Dù là thần tiên
21:14Cũng không thể làm cho bái văn thai lòng được
21:16Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
21:46Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
22:16Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
22:18Được rồi
22:19Nóng đó
22:48Cảm ơn
22:50Cũng thiệt là
23:00Để cho anh nhìn thấy bộ mặt hóc hát của tôi
23:02Tôi đang nghe
23:03Nói tiếp đi
23:05Thật ra cũng không có gì
23:08Tôi chỉ bị cảm thôi
23:09Đã xin phép đi bác sĩ khám rồi
23:12Vừa ra khỏi nhà
23:13Không biết tại sao tôi lại tới đây
23:15Vì sáng hôm nay khi ra khỏi nhà cũng quá dội dàng
23:19Nên quên mang theo áo khoác
23:21Tôi thật sự lạnh muốn rung luôn
23:23Đành phải vào chỗ của anh tránh gió
23:26Cô dùng chữ trốn này
23:29Thật thú vị
23:30Nhưng mà khi tôi nghe thấy
23:32Thì lại cảm thấy vui mừng
23:33Tiệm của tôi
23:35Không ngờ lại là nơi có thể cho cô trốn
23:38Cô gặp phải chuyện gì
23:44Sắc mặt cô thệ lắm
23:46Sống trong Bách Duyên khiến cô thấy khó chịu như vậy à
23:49Xin lỗi
23:53Tôi đã không nghe lời khuyên của anh
23:55Lời khuyên của tôi
23:57Sự thật cũng hơi trễ một chút
23:59Có đúng không
24:00Cùng trong một ngày tôi khuyên cô đừng tới Bách Duyên
24:03Nhưng cô đã dọn vào Bách Duyên rồi
24:05Đúng là chuyện gì anh cũng biết rõ hết
24:09Đây là một thị trấn nhỏ tới mức không thể nào nhỏ hơn
24:13Nhưng lại có những chuyện nhiều tới mức không thể nào nhiều hơn
24:19Ở trong câu chuyện của nơi này
24:21Cô muốn diễn nhân vật gì
24:23Tôi
24:25Tôi không biết nữa
24:28Không có nhân vật nào
24:33Cô khiến cho tôi
24:34Cảm thấy tức giận
24:36Anh đừng có dùng từ nặng như vậy
24:40Tôi ở trong Bách Duyên
24:42Là vì có lý do bắt buộc tôi phải ở
24:44Tôi không thể nào bỏ đứa bé đó được
24:47Nhưng mà cô hoàn toàn không nghĩ tới bản thân cô
24:50Nhìn sức khỏe của cô bây giờ thế nào
24:52Tự chăm sóc bản thân chưa được
24:54Thì sao có thể chăm sóc người khác
24:55Anh nói rất đúng
24:58Ít ra
25:00Chính bản thân tôi
25:01Phải mạnh mẽ hơn một chút
25:03Nói câu này không phải có ý chí
25:06Ngoài đứa bé kia ra
25:09Có còn lý do nào khác để sống ở Bách Duyên hay không
25:12Giảng Phi Phạm
25:14Anh đừng nghĩ bậy có được không
25:15Tôi chỉ là một cô giáo mà họ thuê về thôi
25:18Cả Bách Duyên đó
25:20Người mà tôi quan tâm
25:21Chỉ có hai người thôi
25:22Hai người à
25:25Ngoài trừ Đình Đình
25:28Còn có ai nữa
25:29Ngoài trừ Đình Đình
25:31Còn có Thúy Sa
25:33Con người của cô đúng là
25:42Quá hiền lành
25:43Chuyện gì cũng làm cho cô cảm động hết
25:46Phương Tiêu Hoành
25:47Một người con gái giống như cô
25:49Thường hay không biết tự bảo vệ bản thân
25:51Khi cô muốn bảo vệ người khác
25:55Cô phải để ý
25:56Điều trước tiên cần phải bảo vệ bản thân cô
25:59Còn nữa
26:02Đừng có tới Bách Duyên tìm tài liệu viết tiểu thuyết
26:05Nguy hiểm lắm
26:08Anh còn lời khuyên nào nữa hay không
26:14Xem giảng vẽ của Bình Thản như vậy
26:17Dù tôi nói một ngàn câu khuyên cô
26:19Tôi cũng phải đành nhịn tạm thời không nói
26:22À
26:23Cô ăn gì chưa
26:24Lúc này ở ngoài tôi đã ăn rồi
26:27À
26:28Vậy cô đi bác sĩ khám chưa
26:29Vậy tôi đổi nước lọc cho cô uống thuốc nha
26:41À
26:41Để chút
26:42Lúc này cô nói
26:59Nơi này có thể trốn được
27:00Tôi nhớ kỹ rồi
27:02Cô cũng phải nhớ kỹ
27:03Trong lúc cô cảm thấy phiền não
27:05Thì cứ việc tới nơi này trốn nha
27:07Tôi sẽ mang những tâm sự của cô
27:10Bỏ vào trong bình trà
27:12Dĩ nhiên
27:14Sau đó đổ nước sôi vào
27:17Còn về
27:21Những tâm sự không thể nào tan được
27:23Thì tôi đành phải gấp nó ra
27:27Phơi cho thật là khô
27:28Từ từ bỏ vào trong cối
27:30Thành cái gối đầu
27:31Như vậy
27:33Đầu óc sẽ tỉnh
27:35Được rồi
27:39Tuy rằng cô đã xin nghỉ phép
27:41Buổi sáng ở Thính Vua Hiền
27:42Cũng không có khách
27:43Cô có hứng thú vào phòng làm việc của tôi một chút không
27:46Được chứ
27:48Đi
28:01Những lúc tâm trạng tôi tốt nhất
28:07Hoặc là những lúc tôi cảm thấy bực mình cực điểm
28:09Thì tôi sẽ trốn trong phòng làm việc
28:11Hết sức chú tâm vào những công việc của tôi
28:13Vậy thì tôi có thể tạm thời quên hết những chuyện phiền não
28:17Vậy thì
28:18Khi anh trở về với thực tại thì lúc đó
28:21Cảm giác của anh như thế nào
28:22Cảm thấy
28:24Tâm mình thoải mái
28:26Không còn phiền não
28:27Con người của tôi thay đổi hoàn toàn
28:30Giống như một con người mới vậy
28:32Tôi nghĩ là
28:34Tôi hiểu được cảm giác của anh
28:38Phải không
28:40Đúng vậy
28:44Nè đúng rồi
28:54Đúng lúc quá
28:56Tác phẩm của tôi
28:58Thường hãy thích ghi những bài thơ lên
29:00Cô lại là cô giáo
29:01Đúng lúc có thể biểu diễn rồi
29:03Bút mực có sẵn ở trên bàn
29:05
29:06Không không không
29:07Ở trước mặt nhà nghề
29:08Tôi đâu dám viết dân chưa
29:10Nhưng mà
29:13Lâu lắm rồi tôi không cầm bút viết chữ
29:15Nếu anh không để ý thì
29:18Đương nhiên không sao
29:19Ở chỗ của tôi
29:20Cô muốn làm gì cũng được hết
29:21Đình diện thâm thẩm sâu bao nhiêu
29:42Cửa may nhà mốc than cài
29:44Sẽ rạch rồi chấp liễu đài qua
29:46Xuân về mặt lăng xanh cây lá
29:49Mà người thành kiến khang lại già
29:51Đình diện thâm thẩm sâu bao nhiêu
29:56Ơ
29:58Sao cô ấy lại viết câu này
30:01Nét chữ của cô ấy
30:05Nét chữ của cô ấy sao giống hệt như trong sách vậy
30:12Chẳng lẽ
30:13Chẳng lẽ cô ấy là chương hàm yên sao
30:15Tôi ở nước ngoài lâu quá
30:23Viết loại chữ này
30:24Tôi không quen
30:25Đình diện thâm thẩm sâu bao nhiêu
30:37Đó là những cảm giác Bách Viên mang tới cho cô ạ
30:42Có thể
30:46Thực tế thì
30:48Bài thơ của Âu Dương Tu
30:50Tôi cảm thấy rất yêu thích
30:52Tôi cũng rất thích bài thơ này
30:57Vậy sao
30:59Nhất là hai câu trong đó
31:03Cánh cửa hoàng hôn
31:04Không cách gì giữ mùa xuân
31:06Cảm giác của tôi giống như là
31:09Không thể làm được gì hơn nữa
31:11Ở trong lòng cô
31:18Có phải cũng nghĩ như vậy không
31:20Anh đang làm gì vậy
31:24Nghiên cứu tôi sao
31:26Lúc nãy anh có nói
31:31Tôi đang tìm tài liệu tiểu thuyết
31:32Tôi nghĩ
31:34Anh mới chính là người
31:35Đăng kiếm những thứ đó
31:36Như vậy
31:38Cô là tài liệu tiểu thuyết à
31:40Tôi có giống không
31:43Giống
31:45Quá giống
31:47Tôi tin rằng cuộc đời của mỗi người
31:52Đều là tài liệu tiểu thuyết
31:54Tôi nghĩ anh cũng vậy
31:56Tìm nghệ nào rảnh đổi
31:59Để khi sức khỏe của cô tốt hơn một chút
32:01Thì chúng ta cùng trao đổi ý kiến với nhau đi
32:03Tôi đoán
32:04Chúng ta sẽ tìm thấy những chuyện
32:06Làm cho chúng ta cảm thấy hứng thú hơn
32:08Trưa quá rồi
32:13Tôi chỉ xin phép nghỉ có nửa ngày
32:14Bây giờ tôi phải về trường thôi
32:16
32:16Mặc áo vô
32:17Cô còn thấy thính Vũ Hiên nữa mà
32:22Không phải sắc
32:24Để tôi gọi xe dùm cô
32:28Giúp tôi một chuyện được không
32:43Là chuyện gì
32:45Chăm sóc tốt cho bản thân
32:47Đừng để ngã bệnh nữa
32:48Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
33:18Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
33:48Hai chữ bao nhiêu này
33:49Chấm phết như vậy
33:50Vậy thì
33:52Không hề khác nhau
33:55Quá ra
34:00Quá ra hồn ma của nhà cô ấy trở về thật rồi
34:04Nhưng mà
34:06Làm sao có thể
34:09Tại sao Bách Bá Giang này không phát hiện ra
34:12Bách Bá Giang đúng là một kẻ mù
34:20Một kẻ mù một trăm phần trăm
34:24Tôi có thể dạo không
34:27Mời dạo
34:29Bây giờ cô cảm thấy sao rồi
34:37Hôm nay đi bác sĩ khám chưa
34:39Nếu như vẫn chưa
34:41Thì bây giờ tôi kêu Lão Du lấy xe chở cô đi
34:43Thôi khỏi
34:45Tôi đã đi bác sĩ rồi
34:46Không sao đâu
34:48Chỉ là cảm thường thôi
34:50Phải rồi
34:51Cảm ơn anh
34:52Lại một lần nữa mua dùm cho tôi đầy đủ mền gối
34:54Câu cảm ơn của cô
34:57Làm cho tôi thấy ái nấy quá
34:59Cô phải biết
35:00Tôi bị mất thị lực
35:02Nên không thể làm một chủ nhà chú đáo
35:04Cho nên
35:05Sau này nếu như cô thật sự cần chuyện gì
35:08Hay là thiếu thứ gì
35:09Xin cứ việc nói ra có được không
35:21Hôm nay tôi đã kêu người
35:22Sửa lại phòng của Thúy Sang cho đàng hoàng
35:24Vẫn chỗ bị giọt chắc là đã sửa xong rồi
35:26Thế sao cô không nói gì vậy
35:30Cô giận tôi có phải không
35:31Tôi cũng biết
35:48Ở trong bách viên này có rất nhiều sự diện
35:50Làm cho cô cảm thấy bực mình
35:51Nhưng mà đối với những chuyện đã xảy ra
35:54Tôi đều biết sao mọi người
35:56Bây giờ
35:58Tôi thật sự thấy khó nói chuyện với cô quá
36:01Tại vì một mặt thì
36:03Tôi cảm thấy mình vô cùng cảm ơn cô
36:05Còn mặt khác thì
36:07Tôi lại cảm thấy mình có lỗi với cô rất là nhiều
36:09Bách tiên sinh
36:12Tôi cũng thấy mâu thuẫn
36:14Một mặt thì
36:16Tôi không thể giả dờ là không tức giận
36:18Còn mặt khác
36:19Tôi không thể giả dờ là tôi không quan tâm
36:22Vậy thì xin cô cứ tiếp tục quan tâm nữa đi
36:26Bây giờ không chỉ định định cần cô
36:28Nhờ kể cô
36:29Mà còn Thúy Sang nữa
36:30Thậm chí là
36:31Kể cả tôi trong đó nữa
36:33Ba người chúng tôi đều biết
36:37Từ trước tới nay
36:38Cuối cùng chúng tôi đã tìm được một người thật lòng thật dạ
36:40Biết thương yêu người khác
36:41Cô không biết là
36:43Sự xuất hiện của cô
36:45Đối với ba người chúng tôi có ý nghĩa quan trọng thế nào đâu
36:47Tôi biết chứ
36:53Còn về những chuyện ái lâm nhiều lần mạo phạm tới cô
36:56Mong là cô
36:56Bách tiên sinh
36:58Chuyện của phu nhân
37:00Tôi nghĩ là
37:01Chúng ta không cần phải thảo luận nữa
37:09Hôn nhân của tôi và ái lâm
37:10Quá thật là một cách mà ông trời trừng phạt tôi
37:13Lúc đó tôi chỉ tính tới tình thế bắt buộc phải cưới ái lâm
37:17Đúng là một sai lầm không thể nào tha thứ
37:20Tôi thật sự không thể hiểu
37:25Tại sao anh lại sai lầm tới như vậy
37:27Nếu anh thật sự nghĩ rằng đó là một thứ lỗi lầm
37:31Khi định định được năm tuổi
37:35Đột nhiên nó bị diêm phổi
37:38Tình trạng vô cùng nguy kịch
37:41Nó nằm trong bệnh viện
37:43Từ bệnh diêm phổi trở thành diêm hô hấp
37:46Nó đã bị ho hai tháng trời
37:49Cho nên tôi mời một y tá đặc biệt về chăm sóc
37:52Cô y tá này chính là Âu Ái Lâm
37:55Đình định ở lại bệnh viện ba tháng
37:58Ái Lâm ngày cũng như đem chăm sóc đó
38:01Lúc đó Ái Lâm
38:03Là một người rất phóng khoáng, nhiệt tình, tốt bụng
38:06Là một cô y tá đầy lòng thương người và chịu giúp đỡ
38:09Cô ấy không chỉ làm cho mẹ của tôi yêu mến
38:12Mà cũng làm cho Đình định thương mến và tôn sùng
38:15Từ nhỏ Đình định đã không có mẹ bên cạnh
38:18Nó là một đứa bé cô độc và buồn bã
38:21Ái Lâm ở bên nó suốt 24 tiếng mỗi ngày
38:24Lo lắng cho nó, chăm sóc cho nó
38:26Giống như là mẹ ruột của nó vậy
38:29Thậm chí còn hơn nữa
38:30Lúc đó tôi thật sự không thể nào ngờ
38:39Ái Lâm lại biến thành một người khác
38:41Cho nên
38:43Trong tình thế bắt buộc như vậy
38:45Ái Lâm trở thành con dâu nhà họ bách
38:56Nè, sao hả?
38:58Hôm nay không tới sưởng trà sao?
38:59Lúc nãy anh có nói chuyện với ông giám đốc
39:01Trong sưởng không có gì
39:03Hê, về mai quá, cho em mượn xe đi
39:05Xe hả?
39:06Tối hôm qua chị em lái xe ra ngoài cả đêm
39:08Tới bây giờ vẫn chưa về nhà
39:09Nếu bây giờ anh có xe để đi
39:11Thì bây giờ anh đã không ở nhà như vậy rồi
39:13Quán Trung
39:17Thực ra em có biết
39:19Từ sáng tới tối chị của em thường hay tới những nơi nào không vậy
39:22Mỗi lần cô ấy về nhà thì đều sai xỉn
39:24Anh thử gọi điện thoại cho mẹ nuôi đi
39:27Có thể là chị ở nhà của mẹ nuôi đó
39:29Bây giờ mẹ nuôi của em chỉ là ăn chai và tụng kinh thôi
39:32Em nghĩ Ái Lâm ở nhà mẹ nuôi uống rượu hay sao chứ?
39:35Chuyện đó không thể nào
39:36Có thể chị ấy tới mấy quán bar ở Đài Trung
39:40Anh cũng biết bây giờ đang tình hành mà
39:42Những quán bar đều có nhạc sống
39:43Trai gái đều hãy tới chỗ đó để nghe nhạc hoặc là uống rượu
39:47Không khí rất tốt
39:48Và rất cao cấp nữa
39:49Em mượn xe để làm gì vậy?
39:53
39:53Chuyện này
39:55Làm gì?
39:58Em muốn chở một người bạn đi dạo chơi thôi
40:00Giảng mộng kha sao?
40:03Nè, anh đoán hay thiệt đó
40:05Nhưng mà chắc do anh nghe em nói với mẹ nuôi mới biết thôi
40:08Sao hả?
40:09Anh cảm thấy quỷ sao hả?
40:12Ở thị trường này trong vòng một trăm cây số
40:14Chỉ có hai người phụ nữ xuất sắc
40:16Giảng mộng kha là một trong hai người đó
40:19Người còn lại là ai?
40:23Người còn lại hả?
40:25Người còn lại đó là
40:26Là cô giáo đặc biệt vừa mới tới nhà của mình làm việc đó
40:32Hay nè, anh rể
40:33Anh phân tích không sai chút nào
40:34Thật ra
40:36Em cũng nghĩ chỉ có hai người phụ nữ này
40:38Là xuất sắc nhất thôi
40:40
40:42Mặc dù chị của em tính tình hơi nóng nải một chút
40:44Nhưng khi chấm điểm cũng có nhiều điểm lắm chứ
40:46Cũng có chỗ nào đường điểm cao đâu chứ
40:49Nè, anh đừng có nói như vậy được không?
40:52Trước khi chị ấy làm lấy anh
40:53Những người theo đuổi chị ấy ít nhất cũng là một tá cho lên
40:56Chị là y tá cô tiến ở bệnh viện Vĩnh Kiệt
40:58Từ những người lau công cho tới bác sĩ thực tập
41:00Không có ai là không yêu mến chị ấy
41:02Ai ai cũng nói tính tình chị ấy rất tốt
41:04Và thân hình là xinh đẹp
41:05Cho dù là phương vị ăn nói hay lễ phép đều hơn người khác
41:08Hơn nửa chị ấy còn có một sự hấp dẫn
41:10Anh có biết không?
41:11Lúc trước có một bác sĩ thực tập theo đuổi chị ấy không thành công
41:14Nếu uống thuốc ngủ tự tử xém chết rồi đó
41:15Thì ra ái lâm có ưu điểm như vậy sao?
41:21Anh nghĩ cô ấy đi theo anh cũng thiệt thòi cho cô ấy lắm
41:23Anh không cảm thấy cô ấy lôi cuốn anh
41:26Cột phong cách và ăn nói thì
41:29Quang Trung
41:30Ái lâm mà em nói có phải là ái lâm của nhà mình không vậy?
41:33Em thật không hiểu nổi anh nha bái văn
41:35Nếu lúc đó anh không yêu thương chị ái lâm
41:37Sao ngày xưa anh lại cưới chị ấy làm gì?
41:41Em nói cho anh biết
41:42Mặc dù ái lâm thay đổi
41:43Nhưng mà là vì anh ấy mới thay đổi anh biết không?
41:48Em đã từng có một người chị rất dễ thương
41:49Vừa cởi mở hoạt bác vui vẻ
41:51Chính anh đã khiến chị ấy thay đổi
41:53Quang Trung
41:55Em đang nói cái gì vậy?
41:57Người chị này của em
41:58Mỗi ngày uống rượu cả đêm không về nhà
42:00Vừa về nhà thì nổi dẫn lung tung
42:02Nói chuyện ra thì làm tổn thương người khác
42:03Tại sao em lại binh dựt cho cô ấy chứ?
42:06Dĩ nhiên là em phải binh dựt chị ấy rồi
42:07Bởi vì từ khi chị ấy là bách phu nhân
42:09Thì chị ấy mới xuống dốc như ngày hôm nay
42:11Em nói cho anh biết bái văn
42:14Ngày xưa em là đứa con nít
42:15Em không hiểu tại sao chị ấy lầm lại thay đổi như vậy
42:18Nhưng bây giờ
42:20Em đã biết yêu rồi
42:22Bây giờ em biết yêu thương một người là như thế nào?
42:26Anh rể
42:26Chắc là anh chưa bao giờ thương yêu chị của em
42:35Cuộc hôn nhân như vậy mà hai người đều giữ lấy
42:37Hai người đúng là quái vật
42:39Em không trách được nữa
42:41Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
42:44Cảm ơn các bạn đã theo dõi và hẹn gặp lại.
Be the first to comment
Add your comment

Recommended