- 3 months ago
Category
🎥
Short filmTranscript
00:29For more information visit www.fema.org
03:00Cô không sao chứ?
03:30Các người giỏi thật.
03:31Không đánh nữa, không đánh, không đánh nữa, tất cả dừng tay.
03:34Làm gì đấy hả?
03:35Động chí cảnh sát là mấy người này này.
03:38Đưa hết đi.
03:39Đứng lên.
03:40Nào, đứng lên, đứng lên.
03:42Từ từ, từ từ thôi.
03:43Đào, đào.
03:43Đứng lên.
03:45Còn các cậu nữa theo chúng tôi về đồn.
03:47Anh ơi, không sao chứ?
03:49Không sao.
03:56Cô không sao chứ?
04:06Cô không sao chứ?
04:12Hạ Hiểu Lan là đứa con gái hư hỏng, có phải con gái nhà lành đâu.
04:15Cậu im ngay.
04:18Được rồi, hai người về đi.
04:19Cảm ơn.
04:23Cảm ơn anh.
04:25Không cần cảm ơn.
04:26Lát nữa cô có phải đi đâu không?
04:31Có.
04:41Cô gái, cháu muốn mua loại nào?
04:44Loại treo tường hay là đeo tay?
04:46Đồng hồ báo thức ạ?
04:48Có đồng hồ báo thức không ạ?
04:49Có, cháu qua bên này xem đi.
04:55Không có cái nào có tranh hoạt hình.
04:57Chỉ có cái này có hình thôi.
05:00Cái này ạ, cho cháu xem một chút.
05:02Được.
05:05Cháu xem đi.
05:08Cháu có mua không?
05:09Không mua thì đừng sợ.
05:12Dân, vậy cháu mua cái này.
05:24Mua được rồi à?
05:26Hôm nay anh đã giúp tôi.
05:27Cảm ơn anh nha.
05:28Đừng khách sáo.
05:29Tôi là Châu Thành, đã tốt nghiệp cấp 3.
05:31Hai tháng nữa tôi sẽ đi làm.
05:33Dạo này tôi trảnh quá, nên làm ít việc dẫn duyễn.
05:35Nhưng cô yên tâm, là công việc đàng hoàng.
05:37Kiếm chút tiền trên lợi thôi.
05:40Bây giờ, tôi có thể làm quen với cô rồi chứ.
05:46Tôi là Hạ Hiểu Lan.
05:47Những điều khác, thì tôi cũng không biết.
05:51Con người cô thật thú vị.
05:53Chuyện của bản thân mà không biết ư.
05:58Hạ Hiểu Lan.
06:04Hạ Hiểu Lan.
06:06Đồng chí Hạ Hiểu Lan.
06:08Đồng chí Hạ Hiểu Lan.
06:10Đồng chí Hạ Hiểu Lan.
06:15Đồng chí Hiểu Lan.
06:18Cuối cùng cô cũng tỉnh rồi.
06:19Dù nãy cô bị say nắng nên ngất đi.
06:21Nào.
06:24Đây là bình nước của tôi.
06:25Tôi rửa 3 lần rồi, sạch lắm đấy.
06:27Uống chút nước đi cho tỉnh táo.
06:28Nào.
06:36Anh là...
06:38Phương...
06:38Phương Kiến Hoa.
06:40Tôi từ thủ đô đến đây, chịu trách nhiệm đẩy mạnh kỹ thuật canh tác nông nghiệp của chúng ta.
06:45Anh nói mấy câu đó tôi không hiểu.
06:48Tớm ngại là anh làm truộn cùng chúng tôi phải không?
06:51Đúng.
06:51Cô nói đúng lắm.
06:53Cảm ơn.
06:55Từ từ, từ từ thôi.
07:01Tôi uống đủ rồi, cảm ơn.
07:03Đừng, đừng, đừng.
07:04Cô bị say nắng nặng lắm, nghỉ ngơi thêm một lát đi.
07:07Mọi người, đừng đứng vay quanh đây nữa.
07:09Đi làm việc đi.
07:12Uống thêm ngậm nước đi.
07:13Uống thêm đi.
07:15Cảm ơn.
07:26Cảm ơn.
07:32Đây là đâu?
07:33Cô nằm yên đi, còn đang truyền dịch mà.
07:40Tôi ngủ thiếp đi à?
07:42Đúng.
07:44Hình như cô đã nằm mơ, trong giấc mơ cô cứ cười suốt, như thế này này.
07:50Người khác nằm mơ toàn là cười vui vẻ hạnh phúc.
07:54Sao cô có dễ như đang cười nhạo vậy?
07:58Tôi mơ thấy một câu chuyện tình yêu rất hời hật.
08:02Anh nói xem, có lúc con người ta thật buồn cười.
08:05Một người mới gặp vài lần, được quan tâm đôi chút, mà đã muốn theo người đó cả đời.
08:12Yêu cầu chọn bạn đời như vậy, quả là hơi thấp.
08:19Xem ra, cô không tin vào yêu từ cái nhìn đầu tiên, còn chưa hiểu gì về nhau, làm sao
08:24mà yêu được.
08:25Thế, nếu như sức hút từ cái nhìn đầu tiên, đủ mạnh thì sao?
08:31Sức hút gì?
08:33Sức hút mà mạnh nữa, là nó hút máu tôi luôn đấy.
08:38Cô y tá ơi, bên này cần trút kim.
08:40Được, đến đây, đến đây.
08:47Nào, ấn chỗ này.
08:50Được rồi.
08:53Cảm ơn.
08:54Từ từ, từ từ thôi.
08:56Nào.
09:03À, lát nữa tôi đưa cô về nha.
09:05Cô đừng từ chối rồi.
09:07Nếu cô có nhất quyết tự về một mình, tôi cũng sẽ kiên trị muốn đưa cô về.
09:12Nhiệt tình, chú đáo, lại có chừng mực.
09:16Chàng trai này phù hợp với gu thẩm mỹ của mình.
09:19Nhưng mình không tin tình cảm của một người đàn ông sẽ mãi chỉ dành cho một người phụ nữ.
09:22Hơn nữa, còn là một người phụ nữ thật chất lớn hơn cậu ta mười mấy tuổi, đến từ một
09:26thời không khác.
09:29Cảm ơn.
09:37Cái quái gì không biết.
09:39Toàn buông lời bị đặt cho người ta, nói.
09:42Phần à, làm gì của em đi.
09:48Có chuyện gì vậy?
09:50Vừa nãy lúc đi trên đường, em nghe có hai người nói.
09:52Hiểu Lan nhà mình bị người ta bắt nạt trên quyện, còn bảo Hiểu Lan là đứa hư hỏng.
09:57Ai nói thế?
09:59Em mắng cho hai kẻ đó một trận rồi.
10:01Anh yên tâm đi.
10:03Chỉ cần có em ở đây, người trong thôn sẽ không dám đồn bẫy đâu.
10:06Nhưng mà, ở nơi khác thì chưa chắc.
10:08Được rồi, anh biết rồi.
10:10Em mau chóng đi xem phần thế nào đi.
10:12Anh đi đón Hiểu Lan.
10:14Được.
10:22Phía trước trẻ giàu là tới nơi rồi.
10:24Cảm ơn nha.
10:26Không có gì.
10:29Cảm ơn.
10:30Anh à, em đi xếp lại hàng, cứ nói chuyện đi nha.
10:40Tôi và Tiểu Vĩ đang ở nhà khách An Khánh.
10:43Nếu ngày mai cô còn có việc cần lên quyện, thì có thể gọi bọn tôi đi cùng.
10:46Không cần đâu.
10:47Cảm ơn.
10:48Tôi đi đây.
11:14Cảm ơn nha.
11:17Hiểu Lan.
11:24Cậu là ai?
11:26Đi theo con bé làm gì?
11:28Chào chú.
11:29Cháu tên là Châu Thành.
11:30Cháu đến giao hàng.
11:31Hôm nay anh ấy đã giúp cháu.
11:38Cảm ơn cậu nha.
11:40Dì nghỉ ngơi sớm đi.
11:42Dậy tôi đi nha.
11:49Cậu ở đâu vậy?
11:52Cháu ở nhà khách trên quyện.
11:55Vừa hai ngày mai tôi cần lên quyện.
11:57Tôi sẽ mang bữa sáng cho cậu.
11:58Còn bữa trưa tôi sẽ mời cậu ăn cơm trên quyện.
12:01Coi như là thay mặt Hiểu Lan.
12:02Cảm ơn cậu.
12:04Đi đi.
12:07Cảm ơn.
12:14Anh à, người đàn ông vừa nãy là ai vậy?
12:16Sao hung dữ thế?
12:18Chắc là bố của cô ấy.
12:20Đi thôi.
12:21Đi thôi.
12:25Cậu ấy đã giúp cháu.
12:26Thì chúng ta phải cảm ơn cậu ấy tử tế.
12:28Đồ nhà tự làm sẽ có thành ý hơn.
12:32Sáng mai ngủ dậy.
12:33Bác sẽ đến đồn công an quyện.
12:35Hỏi thăm chuyện hôm nay.
12:37Tiện thể hỏi xem bọn họ.
12:39Có phải người tử tế không?
12:45Cảm.
12:46Cảm ơn bác.
12:48Con bé há này.
12:49Cảm ơn gì chứ?
12:50Người một nhà mà.
12:59Hai cậu đó là người thành phố.
13:01Không biết họ có thích ăn sổi cảo nhân thịt lợn, trộn cụ cải muối chua không?
13:05Chắc chắn là chưa ăn bao giờ.
13:06Vừa hay cho ăn thử.
13:09Phần sổi cảo của bọn họ.
13:10Để đến sáng mai hẳn lụt được.
13:12Tết đến rồi, ăn sổi cảo thôi.
13:15Bây giờ không phải Tết, nhưng chúng ta vẫn có thể ăn đời sống được cải thiện rồi.
13:19Làm...
13:20Làm phiền hai bác quá.
13:22Làm à, có gì phiền đâu chứ, chúng ta cũng ăn mà.
13:26Phải rồi, bác nhớ là cháu gối sổi cảo rất đẹp.
13:28Cháu gối sổi cảo cho hai cậu đó nhé.
13:30Đúng, đúng, đúng, nào, nào, nào.
13:31Đúng, Hiểu Lan gối sổi cảo đẹp nhất.
13:35Nào, gối đi.
13:37Cháu không biết gối.
13:39Nồi đầu tiên chín rồi, nào.
13:42Ăn thử xem thế nào.
13:44Mau ăn thử đi.
13:45Đào đào để chị ăn trước.
13:47Không sao đâu.
13:47Đào đào ăn đi.
13:49Cảm ơn chị Hiểu Lan.
13:51Mau, mau, mau lên.
13:52Cẩn thận nóng, nóng, nóng đấy.
13:53Có ngon không?
14:01Tuy đồng hồ báo thức không giống nhau, dân thành tâm thì sẽ lên nghiệm.
14:04Làm ơn, hãy cho tôi trở về đi.
14:24Cẩn thận nóng, nóng đấy.
14:57Hiểu Lan, tối mà cũng đặt báo thức sao?
15:05Cháu thử coi.
15:06Được rồi, được rồi, được rồi.
15:07Cháu thử đi, thử đi.
15:26Lăng à, có phải đồng hồ báo thức bị hỏng không?
15:30Bác mua cái khác cho cháu nhé.
15:31Không sao ạ, không cần đâu.
15:52Mẹ, mẹ muốn nói gì?
15:54Mẹ, mẹ có nói gì đâu.
15:56Mẹ, mẹ đi lấy nước cho con nhé.
16:05Những thứ vô dụng.
16:15Đừng ồn ào nữa.
16:26Hiểu Lan làm sao vậy?
16:29Chắc đang thử đồng hồ báo thức, xem có dùng được không.
16:32Chỗ chúng ta cần gì phải dùng đồng hồ báo thức chứ.
16:34Mặt trời mọc, gà gáy một tiếng là vậy cả rồi.
16:37Con bé muốn vậy lúc nào, chúng ta có thể gọi con bé vậy mà.
16:40Chắc là sợ làm phiền chúng ta đấy.
16:44Vâng à, em có cảm thấy sau khi Hiểu Lan bị thương ở đầu,
16:48thì không còn như trước nữa không?
16:50Em xem con bé không ăn giấm nữa, cũng không ăn súp cây.
16:53Đến cả sủi cảo cũng không biết gói,
16:55lại còn rất cách xáo với chúng ta.
16:58Cứ như biến thành một người khác vậy.
17:00Hôm nào, em nên đưa con bé đến bệnh viện trên thành phố khám đi.
17:32Hôm nào, em nên đưa con bé đến bệnh viện trên thành phố khám đi.
17:38Không sao, thấy con khỏe mạnh như vậy, mẹ rất vui.
17:44Mẹ yên tâm đi, con không phải là Hạ Hiểu Lan của trước đây nữa.
17:48Con sẽ không làm chuyện dạ dột nữa đâu.
17:54Mẹ biết mà.
17:57Hiểu Lan, hôm nay mẹ gom được hai giỏ trứng vịt to lắm.
18:03Gì cơ?
18:05Chẳng phải con nói với mẹ là, mẹ ở nhà nhặt trứng vịt sao?
18:09Ban đầu mẹ chưa có ý tưởng gì.
18:11Sau đó mẹ nhớ ra con nói là,
18:13nên nhờ mấy đứa nhỏ tầm dư đào đào,
18:15chua vào chỗ này nhặt được một quả,
18:17chua vào chỗ kia nhặt được hai quả.
18:19Một buổi chiều nhặt được hai giỏ trứng vịt to.
18:22Ngày mai mẹ đi bán trứng cùng con nhé.
18:26Không cần đâu.
18:28Ngày mai con tự đi, mẹ ở nhà nghỉ đi.
18:33Được.
18:35Dù sao thì bác con cũng đi cùng con mà.
18:37Mẹ sẽ ở nhà nhặt trứng tiếp.
18:42Tuy rằng mọi thứ ở đây đều xa lạ đối với tôi,
18:47nhưng người tên Lưu phần này lại khiến tôi muốn lại gần.
18:52Bà ấy rất ngốc.
18:54Rất yếu đuối.
18:56Nhưng lại dùng mọi thứ mình có
18:57để yêu thương con gái của mình.
19:00Hạ Hiểu Lan,
19:01tôi hơi ngưỡng mộ cô đó.
19:21Con bé này toàn nghĩ ra mấy trò mới lạ.
19:24Cái thứ đó vang thật đấy.
19:47Mình xuyên không đến đây lúc mấy giờ nhỉ?
19:52Mỗi chiều.
19:53Đúng rồi.
19:55Chiều thử lại lần nữa.
19:58Anh à, sổi cảo đây.
20:00Được.
20:00Nào.
20:04Hiểu Lan.
20:05Hiểu Lan.
20:05Mau xuống đây đi thôi.
20:06Đi đưa sổi cảo cho người ta.
20:08Dân.
20:15Mì đây rồi.
20:17Cảm ơn.
20:18Không có gì.
20:20Sổi cảo gói đẹp quá.
20:24Cái này là người nhà tôi gói đấy.
20:26Tôi gói không đẹp lắm.
20:29Tôi biết gói đấy.
20:31Sau này có dịp tôi gói cho cô xem.
20:35Hôm qua tiểu vị cũng ở đó.
20:36Cậu ấy đến đồng công an cùng bác cô cô rồi.
20:38Sẽ xử lý ổn thỏa thôi.
20:40Cảm ơn hai anh.
20:41Đừng khách sáo.
20:45Sổi cảo này nhân gì vậy?
20:47Cụ cải muối sao?
20:49Ngon lắm.
20:50Ăn thế này không bị ngấy.
20:53Chắc nhà anh có điều kiện lắm nhỉ?
20:55Thời đại này mọi người đều thích ăn thịt thà dầu mỡ.
20:58Vậy mà anh lại không thích ăn mặn ăn ngấy.
21:01Nhà tôi cũng bình thường thôi.
21:02Hồi nhỏ tôi đi tập thể thao.
21:04Ngày nào nhà tôi cũng bắt tôi ăn thịt.
21:05Nên tôi ngán rồi.
21:06Anh còn từng tập thể thao sao?
21:08Tôi từng tập dạy nước trút vài năm sau đó bị thương nên không tiếp tục nữa.
21:12Tuy bị thương không quá nghiêm trọng nhưng thật ra tôi không có hứng thú với thể dục thể thao
21:16cho lắm nên không tập nữa.
21:18Sau khi không tập thể thao nữa mà vẫn có thể quay lại học tiếp cấp 3.
21:21Xem ra thành tích của anh rất tốt.
21:23Tôi không kiêm tốn đâu.
21:24Đúng là khá tốt.
21:33Có phải cô muốn nói là rất ngưỡng mộ tôi không?
21:37Nhà có điều kiện.
21:38Muốn làm gì cũng được.
21:40Thực ra cũng chẳng có gì để ngưỡng mộ cả.
21:43Sau này tôi thấy có điều kiện thì người ta sẽ có ít cái để theo đuổi.
21:47Cô nhìn tôi và tiểu vĩ đi.
21:48Trông như cái gì cũng có thể làm được.
21:50Nhưng làm gì cũng không giỏi.
21:53Vậy tại sao không đi tìm thứ mình muốn theo đuổi?
21:59Chưa nghĩ ra.
22:01Và cũng thiếu động lực để hạ quyết tâm.
22:05Ngày đầu tiên tôi gặp cô, khí chất toát ra từ cô là thứ tôi không có.
22:10Vậy nên khiến tôi bị thu hút mạnh.
22:13Lần đầu tiên gặp tôi...
22:24Thực ra không lâu trước đó tôi vẫn còn là một người tuyệt vọng.
22:30Đó chỉ là cô rơi vào đường cùng thôi.
22:32Nếu cô thực sự tuyệt vọng thì đã không như những gì tôi nhìn thấy.
22:35Đồng chí Hiểu Lan.
22:37Ai cũng sẽ gặp phải khó khăn và bế tắc.
22:41Nhưng mà cô đã cho tôi thấy một sức sống mạnh liệt.
22:48Tôi không tốt đẹp như anh nói đâu.
22:49Nhưng mà...
22:51Đúng là tôi cũng không kém.
22:54Ăn thông thả nha.
22:56Tôi phải đi theo đuổi ước mơ của tôi đây.
22:58Đồng chí Hiểu Lan.
23:00Hiểu Lan.
23:05Cô đợi tôi với.
23:06Tôi ăn xong ngay đây.
23:10Cô đợi tôi chút.
23:21Cháu lấy cho cô 10 quả nữa nhé.
23:23Được.
23:27Cô mua 20 quả.
23:28Cháu tặng cô bó hành nhé.
23:29Được, được, được.
23:30Trứng vịt xào hành ngon lắm đó.
23:31Cô về nấu thử nhé.
23:32Được, được.
23:32Tôi sẽ nấu thử.
23:33Tiền đây.
23:34Được.
23:34Cảm ơn, cảm ơn.
23:35Cảm ơn nhé.
23:37Kem que đây.
23:39Kem que đây.
23:40Hợp cơm của cô.
23:43Cảm ơn.
23:44Sổi cạo rất ngon.
23:46Mua trứng vịt tặng hành lá.
23:48Cô biết buôn bán đấy chứ.
23:49Thế này đã là gì đâu.
23:51Chỉ là chiến lược bán hàng bình thường thôi.
23:53Chiến lược bán hàng.
23:55Cô từng học về cái này sao?
23:57Từng đọc qua qua.
24:01Anh đừng đứng ở chỗ tôi cản trở việc buôn bán nữa.
24:03Tránh ra, tránh ra.
24:04Mua trứng vịt không trứng vịt bán thế nào vậy?
24:06Cô xem đi.
24:06Bán trứng vịt đây.
24:08Mua càng nhiều càng hơn.
24:09Mua hai mốt quả còn được tặng hành lá nữa.
24:12Lát tôi quay lại nhé.
24:13Được, được.
24:17Nếu cô có hứng thú với việc kiếm tiền, thì tôi có thể giới thiệu cho cô và người tôi
24:21quen dừng lại.
24:22Đúng, không sai.
24:23Tôi có hứng thú với việc kiếm tiền nhưng tôi không cần người khác giúp đỡ.
24:27Tự tôi cũng làm được.
24:29Chỉ dựa vào bán trứng vịt sao?
24:32Bán trứng vịt là tích lũy ban đầu.
24:34Cũng coi như là thăm dò thị trường.
24:36Tôi không biết rõ về nơi này cho lắm.
24:38Phải điều tra thị trường thật rõ ràng đã.
24:40Thì mới có thể thay đổi phương thức bán hàng.
24:42Đợi sau này tôi có công cụ.
24:44Thì có thể bày sạp hàng, bán bánh trứng và hamburger ở đây.
24:47Anh là người thành phố đúng không?
24:49Dạ chắc chắn đã từng thấy nhà hàng đồ Tây từng ăn hamburger nhỉ.
24:52Anh nói xem nếu tôi bán hamburger, nhân trứng vịt ở đây, thì người ở đây có thích ăn không?
24:57Mấy chữ mà cô nói, tôi đều biết.
25:01Nhưng sao ghép lại thì tôi lại không hiểu nhỉ.
25:04Tích, tích lũy ban đầu.
25:06Thăm dò thị trường.
25:09Tôi chưa từng nghe bao giờ.
25:11Cô biết mấy cái đó từ đâu vậy?
25:12Tôi từng ăn hamburger rồi.
25:14Nhưng hamburger nhân trứng vịt thì không biết thật.
25:16Tôi cũng muốn ăn thử.
25:18Đồng chí Hiểu Lan, cô đúng là khác người.
25:22Bán quần áo đây, bán quần áo.
25:25Chất phải tốt lắm đó.
25:27Phải đắt trong đó.
25:28Nhìn gì vậy?
25:29Mát quá, muốn mua quần áo à?
25:30Đẹp lắm đó.
25:31Không phải mua, mà là bán.
25:34Bán quần áo chắc chắn kiếm được nhiều hơn bán nông sản.
25:37Nhưng bây giờ tôi không có đủ giốn.
25:38Nếu tôi bán, chắc chắn sẽ bán chạy hơn cô ấy.
25:46Sao anh vẫn chưa đi vậy?
25:48Tôi muốn mua.
25:49Anh đã nghe thấy lời đám lưu manh kia nói hôm qua chưa?
25:52Có lẽ tôi thực sự không giống cậu nghĩ đâu.
25:57Tôi sẽ không nhìn nhận một người qua những lời đồn đâu.
26:00Tôi chỉ tin những gì tôi nhìn thấy.
26:02Nếu tôi có nghi dấn, thì tôi sẽ đi tìm hiểu.
26:05Tôi sẽ không hùa theo người khác đâu.
26:09Tiếc là người như anh quá ít.
26:11Có những người không chỉ hận tôi,
26:14mà còn muốn quỷ quại tôi.
26:19Những lời đồn đại có cánh đó.
26:21Chắc là bắt nguồn từ bà chị họ thích khoe khoan của tôi
26:24và bạn trai của chị ta.
26:25Có mỗi con nhỏ hạ hiểu lan đó mà cũng không canh chừng được.
26:28Canh chừng được.
26:29Tử Ngọc.
26:35Kiến Hoa.
26:37Sao thế?
26:38Sao trong em không vui vậy?
26:40Đâu có.
26:40Em rất vui mà.
26:42Chúng ta đến nhà ăn đi.
26:43Được.
26:44Đi thôi.
26:47Tôi không quan tâm bọn họ định giỡn trò gì.
26:50Nhưng mà bị lời đồn đeo bám mãi cũng phiền phức lắm.
26:55Được rồi.
26:55Nếu cô cần giúp đỡ,
26:57thì thật ra tôi cũng có thể đi tìm giúp cô.
26:58Không cần đâu.
26:59Thật ra chắc là tôi cũng không ở lại đây lâu đâu.
27:02Tôi không để tâm đến mấy chuyện đó.
27:03Hơn nữa, cho dù tôi thực sự muốn giải quyết,
27:06thì cũng có thể tự làm được.
27:08Tôi không muốn nợ ân tình của anh nữa.
27:09Đến cả rồi à?
27:11Được, được, được rồi.
27:12Chú à?
27:12À thì sáng nay cháu đã ăn sủi cảo rồi.
27:14Chú không cần mời cháu bữa trưa đâu.
27:16Không được đâu.
27:16Chuyện nào cho chuyện đó.
27:17Tôi đã gọi món xong rồi.
27:19Cảm ơn thì vẫn phải cảm ơn thôi.
27:20Mau lên, mau lên.
27:21Đi, đi, đi thôi.
27:22Vậy cảm ơn chú à.
27:22Nào, nào, nào.
27:29Đồ ăn lên đủ rồi.
27:30Chú à, cá nấu cây tứ xuyên, đầu cá hấp ớt băm, canh cá viên, cá chiên dùng.
27:36Đây là thiệt cá sao ạ?
27:37Chú biết gọi món quá.
27:39Đây là cá trắm đen, chắc phải 8-9 cân chú nhỉ?
27:44Đồng chí Tiểu Châu đúng là người từng trải.
27:47Đến cả cá trắm đen mà cậu cũng biết.
27:49Nào, mau ăn đi.
27:53Nào, nào.
27:59Nào, Hiểu Lan.
28:02Dùng cái này.
28:04Ăn đi, ăn đi, ăn đi.
28:08Tôi mời 2 đồng chí 1 chén.
28:09Cảm ơn 2 cậu đã cứu Hiểu Lan.
28:11Chú đừng khách sáo.
28:12Cứ gọi cháu là Châu Thành là được ạ.
28:14Gọi là Thành cũng được ạ.
28:15Chúng cháu mời chú 1 chén.
28:18Cháu gặp đồng chí Hiểu Lan lần đầu đã thấy rất hợp nhau.
28:26Còn trẻ tuổi, nói chuyện đừng có cực nhã như thế.
28:29Vừa gặp đã thấy hợp nhau là thế nào?
28:31Bọn tôi mời các cậu ăn cơm là để tỏ lòng cảm ơn cứu mạng của cậu chứ không có
28:35ý gì khác.
28:36Nói chuyện phải chú ý chừng mực.
28:38Cháu đừng đột quá ạ.
28:40Cháu tự phạt 1 chén.
28:45Cháu tự phạt 1 chén.
28:45Xin lỗi chú, cháu làm chú hiểu lầm rồi.
28:48Câu cháu nói lúc nãy không có ý gì khác đâu.
28:50Cháu chỉ muốn nói với chú là cháu rất thành tâm, muốn làm bạn với đồng chí Hiểu Lan.
29:05Cháu Thành, nếu anh đã thành thật như vậy, thì tôi cũng nói thẳng nhé.
29:09Tôi công nhận là anh rất tốt, nhưng bây giờ tôi không có thời gian nghĩ đến chuyện đó.
29:13Tôi có chuyện quan trọng hơn cần làm.
29:18Tôi hiểu ý cô.
29:20Chúng ta cũng vừa mới quen nhau.
29:22Tôi không dội.
29:23Cô cũng không cần thấy áp lực.
29:25Cứ qua lại với nhau, như những người bạn bình thường thôi.
29:29Ăn cá đi.
29:31Chú ăn cá đi ạ, hiểu được là tốt.
29:36Không thể không thừa nhận, bất kể trong tình cảnh nào, sự nhiệt tình của tuổi trẻ đều dễ gây
29:41trung động.
29:43Nhưng trung động là một chuyện.
29:44Dù sao thì đây cũng không phải cuộc sống của mình.
29:47Sớm muộn gì mình cũng sẽ trở về thế giới của mình.
29:50Cần gì phải để lại một muối dương dấn chứ.
30:09Đồng chí này, đã nói rồi mà, là hai chúng tôi mời hai người ăn cơm, sao hai người lại
30:14đi thanh toán thế?
30:16Ai mời cũng như nhau thôi.
30:17Quan trọng là chúng ta ăn vui vẻ là được.
30:22Lát nữa hai người còn đi đâu không?
30:24Bọn cháu có thể cho đi nhờ một đoạn.
30:26Không cần đâu.
30:26Đã làm lỡ mất cả ngày của các anh rồi.
30:28Các anh cứ đi làm việc đi, hai chúng tôi không sao.
30:32Được rồi.
30:33Vậy hai người đi đường chú ý an toàn nhé.
30:35Chúng cháu còn ở đây thêm hai ngày nữa.
30:36Nếu hai người vào thành phố có gì, có thể đến nhà khách tìm chúng cháu.
30:41Vậy, chúng cháu đi trước nhé.
30:59Anh à, hôm nay anh không đến đồng công an.
31:02Những lời bà tên lưu manh kia nói, em thực sự không muốn nhắc lại.
31:05Không muốn nói thì đừng nói.
31:08Tiểu Vĩ, cậu thấy anh có đẹp trai không?
31:11Đương nhiên rồi.
31:12Hồi nhỏ trong khu tập thể có cô gái nào mà không chạy theo anh chứ?
31:15Thế anh giàu có không?
31:17Anh vừa đẹp trai lại giàu có.
31:19Còn chủ động bày tỏ là thích cô ấy.
31:21Nếu cô ấy thật sự tồi tệ, như lời mấy tên du công kia nói,
31:24khi gặp người có điều kiện tốt như anh, sao lại còn từ chối chứ?
31:30Trước sau gì cô ấy cũng sẽ trở thành chị dâu của cậu thôi.
31:33Đi thôi.
31:34Ra ngoài một chuyến thôi.
31:35Không phải quay về nhà khách nghỉ một lát sao?
31:38Hai người kia chắc là buôn hàng lậu rồi.
31:41Làm ăn không đứng đắng.
31:43Biết đâu một ngày nào đó, vừa mất người vừa mất của.
31:46Cháu đừng chỉ vì tên nhóc kia trông đẹp trai.
31:49Để cậu ta nói lời ngon ngọt lừa mất nhé.
31:52Sao bác biết vậy?
31:54Chẳng phải bác là thợ hồ sao?
31:57Vậy mà lại hiểu rõ chuyện buôn lậu thế?
32:01Thì cậu thông minh mà.
32:05Thôi, chúng ta đừng nói chỉ hai người đó nữa.
32:07Ta nói chuyện ba tên lưu manh kia đi.
32:10Bây giờ bọn chúng khăng khăng nói là sau khi nghe tin đồn mới ra tay hại cháu, chắc chắn
32:14sẽ bị kết án nặng.
32:16Ở độ tuổi của cháu bây giờ danh tiếng rất quan trọng.
32:18Hai ngày này, trước tiên bác đừng làm gì cả.
32:21Để cháu suy nghĩ thêm đã.
32:23Xin chào, xin chào, tôi muốn hỏi thăm một người.
32:25Cô có biết Trương nhị lại không?
32:27Anh ta là một tên lưu manh khốn kiếp.
32:28Mấy cô gái trẻ của dài thôn làng gần đây đều bị anh ta hại cả rồi.
32:31Cảm ơn chị gái.
32:32Chú ơi, cháu muốn hỏi thăm một người.
32:34Chú có biết Trương nhị lại không?
32:35Tôi đang bận không trảnh nói chuyện với cậu.
32:41Anh à, anh xem đi.
32:43Cả ngày nay chúng ta toàn nghe chuyện gì mà quyến trụ anh trẻ họ không thành.
32:47Rồi lại đi dỡ trò lưu manh với tên vô lại nào đó, lượng.
32:50Ờ, cho dù em có tin, Hạ Hiểu Lan không phải loại người đó.
32:53Nhưng người ở đây ai cũng nói vậy.
32:55Ai mà dính vào cô ấy chắc chắn sẽ rước đầy rắc rối.
32:57Đầu tiên là cửa ải nhà anh đã khó qua rồi.
32:59Anh xem anh đi.
33:00Anh hùng cứu mỹ nhân, lại tỏ tình trước mặt mọi người, còn phô trương tiền bạc nữa.
33:04Anh nhìn người ta xem chẳng mảy may trung động.
33:06Thu dọn đồ đi, theo em về nhà thôi.
33:07Không đi nữa.
33:09Chúng ta đi một chuyến, đến cái thôn thạch pha tử gì đó mà họ nói.
33:12Gặp mặt Trương nhị lại.
33:15Bị hồ ly tinh mê quạt mất trí rồi.
33:32Cái đồng hồ báo thức này, muốn kêu lúc nào là kêu lúc đó à?
33:57Làng, tiếng đồng hồ báo thức của cháu to thật đấy.
34:01Bác, đây là số tiền mấy ngày nay cháu bán trứng vịt kiếm được.
34:03Bác cầm trước đi, coi như tiền ăn của mẹ con cháu.
34:05Cái này bác, bác cầm lấy đi.
34:07Cái này, đang làm gì thế hả?
34:09Ở nhà các bác còn cần cái này à?
34:11Không thiếu chút tiền này của cháu đâu.
34:12Đúng đó, đúng đó, cháu biết hai bác không thiếu.
34:14Nhưng nếu hai bác không nhận số tiền này,
34:16thì cháu cũng ngại ở nhờ đây nữa.
34:18Cháu, con bé này, cháu xem.
34:20Vậy thế này đi.
34:21Số tiền này để bác dâu giữ giúp cháu.
34:24Sau này khi cháu cần tiền, bác sẽ đưa lại cho cháu.
34:26Đúng, đúng, đúng, đứa trẻ ngoan.
34:33Làm sao thế này?
34:35Không sao cả, chỉ là hôm nay cũng không gâm được mấy quả trứng.
34:40Nỗi buồn hiện hết lên mặt mẹ rồi, trốt cuộc là làm sao?
34:44Người trong thôn nói, trứng vịt này có thể kiếm tiền,
34:48nên họ muốn tự mang đi bán, không cho mẹ được mấy quả nữa.
34:52Là tại con không nói cho mẹ biết sớm, thật ra con đã nghĩ tới từ trước rồi.
34:55Việc gì kiếm ra tiền thì ai mà chẳng tranh nhau làm.
34:58Không có thì thôi vậy.
35:04Phần...
35:06Sao vậy Phần?
35:07Sao lại khóc rồi?
35:09Khóc cái gì chứ?
35:10Phần à, đừng khóc.
35:12Bọn họ toàn đang nói.
35:13Đang nói chuyện của Hiểu Lan.
35:15Họ nói gì?
35:16Nói cái gì vậy?
35:19Nói con bé ha.
35:25Kẻ nào rảnh rỗi xung chuyện, bị đặt nối xấu người khác ở đây vậy, làm gì đấy?
35:28Ra đây cho bà.
35:29Bà dặn gãy lưỡi.
35:31Được rồi, thớt đứt.
35:32Dám nói con gái trong sạch nhà chúng tôi.
35:34Đồ không biết xấu hổ.
35:35Được rồi, phụ mai, em làm cái gì thế?
35:37Nghĩa nhà chúng tôi không còn ai đúng không?
35:39Đừng la nữa, Hiểu Lan vẫn còn ở đây đấy.
35:42Em cũng đừng khóc nữa.
35:43Em có khóc cũng chẳng giải quyết được gì.
35:45Đồ khốn nạn, dám tung tin bị đặt ở đây.
35:48Em biết rồi.
35:49Chắc chắn là cái thằng Trương Nhị Lại đó.
35:51Thằng Trương Nhị Lại đó là hạng lưu manh thối ta, vô lại.
35:56Tôi không phải hạ Hiểu Lan trong những lời đồn đó.
35:59Những chuyện này không làm tôi bị tổn thương,
36:01nhưng là có thể làm tổn thương bọn họ, những người thân xa lạ của tôi.
36:05Đừng để tôi nhìn thấy cậu.
36:07Tôi mà gặp cậu thì gặp lần nào tôi đánh lần đấy.
36:09Bọn họ nói không đúng đâu, chị Hiểu Lan là tốt nhất.
36:15Anh xem, cậu ta không đạt được mục đích nên mới nói bậy bạ ở đây.
36:18Được rồi, đừng khóc nữa.
36:22Trương Nhị Lại, đúng không?
36:33Trương Nhị Lại này, suốt ngày không làm chuyện đàng hoàng.
36:36Đồng chí nữ trong thôn Thạch Pha Tử, ai cũng tránh.
36:40Cháu không tiện trực tiếp đi tìm anh ta.
36:43Bác khỏi thăm giúp cháu xem bình thường anh ta có sở thích gì.
36:46Hay thường đi đâu?
36:49Muốn bắt cậu ta.
36:53Nói miệng không có chứng cứ.
36:55Phải bắt quả tan mới được.
36:57Loại người như anh ta, chỉ cần có cơ hội là sẽ ra tay ngay.
37:02Bác cũng đã nói trước với người trong thôn cậu ta rồi.
37:05Nhờ họ để ý giúp bác.
37:08Bác gái.
37:09À đúng rồi.
37:10Bọn họ nói gần đây còn có người khác đang hỏi thăm về Trương Nhị Lại nữa.
37:14Hình dư tên này đụng chạm đến khá nhiều người đấy.
37:16Ai cũng muốn mất.
37:17Còn người khác nữa.
37:20Xem ra tên Trương Nhị Lại này đúng là người dư tên, chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
37:24Chào bác.
37:25Cho cháu hỏi một chút.
37:26Bác có biết Trương Nhị Lại không?
37:29Cút đi.
37:32Đừng chạy, cậu bạn nhỏ lại đây.
37:33Nhất định anh phải bắt được cậu ấy.
37:35Anh hỏi mấy đứa một câu nhé.
37:36Nếu mấy đứa có ai biết manh mối gì, thì sẽ có được một viên kẹo.
37:39Được, được, được.
37:40Em, em, em.
37:41Ai biết?
37:41Trương Nhị Lại nào?
37:43Em biết, em biết.
37:43Chị của Tiểu Linh cả ngày không ra khỏi nhà, ở nhà mắng Trương Nhị Lại suốt.
37:47Đúng đó, đảng nhi.
37:48Có phải chị của cậu cũng bị anh ta sàm sở rồi không?
37:50Chị cậu mới bị sàm sở ấy.
37:51Chị cậu mới bị anh ta sàm sở.
38:09Chị cậu mới bị anh ta sàm sở.
38:57Chị cậu mới bị anh ta sàm sở.
39:09Chữ viết cũng không giống nhau.
39:11Trò vặt vảnh như vậy mà cũng không nhìn ra.
39:14Đúng là cô gái ngốc.
39:20Sao vậy anh?
39:21Tên Trương Nhị Lại này quá đáng thật.
39:23Chắc chắn Hạ Hiểu Lan đã chịu ấm ức rồi.
39:26Đi thêm dài nhà nữa thôi, rồi cậu mang mấy chứng cứ này đến đồng công an đi.
39:31Anh, anh đi đâu vậy? Anh không đi với em à?
39:34Anh đi giúp chị dâu cậu bán trứng vịt.
39:39Anh Thành.
39:41Hiểu Lan, Hiểu Lan.
39:43Cô còn mua trứng vịt không?
39:44Mua.
39:46Tôi có 12 quả.
39:47Tôi có 8 quả.
39:48Tôi trả cô 7 hào nhé.
39:49Tôi trả cô 5 hào.
39:50Được, được, được.
39:51Cô bỏ vào đi.
39:52Tôi lấy tiền cho mọi người.
39:53Được.
39:53Tôi bỏ vào đây cho cô.
39:58Đây, của cô.
40:00Cảm ơn.
40:02Còn của cô?
40:03Được, cảm ơn nhé.
40:04Chỗ trứng vịt này có bán không?
40:06Bán.
40:09Đồng chí Hiểu Lan, chào buổi sáng.
40:11Sao anh lại ở đây?
40:13Tôi còn dài việc, chưa xử lý xong.
40:18Sao hôm nay ít trứng vịt vậy?
40:21Người trong thôn nghe nói bán trứng vịt kiếm được tiền, nên không mấy ai muốn bán cho tôi nữa.
40:25Họ định tự kiếm tiền.
40:26Nhưng cũng không sao.
40:28Dù sao, tôi cũng không định bán cái này lâu.
40:31Vậy sau này thì sao?
40:33Sau này...
40:34Tôi chưa nghĩ nhiều như vậy.
40:36Dù sao hôm nay cũng không có việc gì làm.
40:38Đi thôi.
40:39Tôi dẫn anh đi xem phong cảnh nông thôn.
40:42Cầm nhẹ thôi, vỡ là anh phải đền đó.
40:44Được.
41:00Đó là đứa con gái ở thôn Đại Hà đúng không?
41:02Chắc vậy.
41:03Chính là cô ta sao lại dính dáng tới trơn vị lạ vậy?
41:06Tin đồn lan tranh như thế đó.
41:07Ai bảo không phải chứ?
41:08Ở thành phố cũng vậy thôi.
41:10Có vài lời, truyền qua truyền lại là biến dạng hết.
41:12Rất khó khiến mọi người đều im lặng.
41:17Đồ vô lại.
41:18Chạy đi đâu?
41:20Đây chẳng phải trương vị lại sao?
41:21Trương vị lại.
41:22Sao lại là anh?
41:23Ngày nào cũng bắt nạt con gái trong thôn.
41:25Đúng là đồ lưu manh.
41:27Sao bác cô cũng ở đây vậy?
41:29Đến cũng đến rồi.
41:30Dẫn anh đi xem một giở kịch.
41:32Trương vị lại.
41:33Mấy hôm trước anh bắt nạt Hạ Hiểu Lan ở thôn Đại Hà.
41:35Chuyện này phải báo công an.
41:37Tống anh vào đồn.
41:37Đúng vậy đúng đấy.
41:38Báo công an bắt anh ta đi.
41:40Đừng có nói bậy.
41:41Tôi với Hạ Hiểu Lan chẳng có quan hệ gì cả.
41:43Anh còn nói bậy nữa.
41:44Tôi bắt anh lên đồn công an đấy.
41:46Anh tưởng mắt nhìn thấy à.
41:47Anh dám tra đối chất không?
41:49Còn không chịu nhận à?
41:50Anh ta còn cho mình là có lý nữa.
41:51Quá đáng thật.
41:52Tôi đối chất với anh.
41:55Trương vị lại.
41:56Còn nhớ tôi không?
41:58Hạ Hiểu Lan.
42:00Nói lại những lời anh vừa nói xem.
42:02Tôi...
42:03Tôi nói...
42:03Nói gì cơ?
42:04Nói đi.
42:05Không phải anh nói giỏi lắm sao?
42:07Nói lại đi.
42:08Dù là trước đây hay bây giờ.
42:10Rất nhiều người khi bị hiểu lầm, bị đặt điều nói xấu, thường chỉ chọn cách trốn tránh.
42:15Nhưng khi bạn tránh né tin đồn, tin đồn sẽ càng đuổi theo bạn.
42:18Cuối cùng muốn chấm dứt tin đồn chỉ có một cách.
42:20Đó là ra mặt đối đầu trực tiếp.
42:23Nói thì nói.
42:24Tôi không phải loại người bị ổi đó.
42:26Cũng chưa từng làm chuyện bị ổi như vậy.
42:28Cái cái...
42:29Cái tên du liêm sĩ này.
42:29Nhìn cái vẻ chột giả của anh ta kìa.
42:31Đương nhiên là chột giả rồi.
42:32Nhìn là biết đang nói dối.
42:33Tôi và Trương Dị Lại gặp nhau tổng cộng có ba lần.
42:35Hai lần gặp đầu tiên, anh buông lời treo gẹo tôi, động tay động chân.
42:39Tôi mắng đuổi anh đi.
42:41Sau đó không biết, ai nếm cho anh một tờ giấy, nói rằng tôi thích anh.
42:45Với cái dạng đó của anh ta, ai mà thích được chứ.
42:48Đúng đấy.
42:48Đúng là có người nếm giấy cho tôi mà.
42:50Trương Dị Lại, anh nói vậy là không đúng rồi.
42:53Chỉ một tờ giấy dớ dẫn mà anh cũng tin nè.
42:54Người ta là một cô gái võ gian tháo giác như vậy, cô ấy buồn mắt hay sao mà lại
42:58thích anh.
42:58Đúng đấy.
42:59Thì là tôi nghĩ, lỡ vậy thì sao?
43:01Lỡ.
43:02Ai đưa tờ giấy cho anh buồn cười chết mất cái dạng anh ta, buồn cười thật.
43:05Làm sao tôi biết là ai đưa?
43:06Lúc tôi về nhà, đã bị kẹp dưới cửa nhà tôi rồi.
43:08Tôi cũng nhận được một tờ giấy như vậy.
43:10Nhưng trên đó không phải nói đến anh.
43:13Sau khi gặp anh, tôi đã lập tức nói rõ thái độ của mình.
43:16Cũng đưa tờ giấy cho anh xem.
43:18Rõ ràng là anh biết tôi bị lừa đến đó.
43:20Vậy mà anh vẫn động tay động chân với tôi.
43:22Tôi liệu chết chống cử, anh thẹn quá hóa giận.
43:24Đi bị chuyển khắp nơi, nói tôi với anh thành đôi rồi.
43:27Một cô gái như cô mà không biết xấu hổ như vậy à?
43:29Trước mặt bao nhiêu người lại chủ động nói lời đáng xấu hổ như vậy?
43:32Sao tôi phải xấu hổ chứ?
43:33Nếu tôi không đứng ra nói rõ, người khác còn tưởng tôi dột dạ nên ngầm thừa nhận.
43:38Chẳng lẽ chỉ vì loại lưu manh như anh và những tin đồn ác ý đó,
43:41mà tôi phải chịu thấp kém hơn người sao đúng vậy đúng vậy?
43:43Chẳng lẽ cứ để loại người đi bề đặt khắp nơi với anh tiếp tục làm điều xấu,
43:46còn một nạn nhân trong sạch như tôi lại phải rụt trè né tránh sao?
43:57Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:27Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:55Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:58Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:08Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:13Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:42Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:45Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:56Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
46:01Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
46:19Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Comments