- 7 hours ago
Category
🎥
Short filmTranscript
00:28Transcription by CastingWords
00:44CastingWords
01:28CastingWords
01:39CastingWords
01:46CastingWords
01:52CastingWords
01:53CastingWords
01:55Bạn học với nhau rồi, nhớ giúp đỡ nhau nhé.
01:56Có nặng không?
01:57Có cần du giúp không?
01:58Không cần, không cần ạ.
01:59Cháu tự làm được, cẩn thận nhé.
02:01Nhưng, chào cháu, cháu tên là gì?
02:03Cháu là người ở đâu vậy?
02:05Bố mẹ cháu không đưa cháu đi nhập học sao?
02:06Mẹ à, mẹ đợi người ta để đồ xuống đã rồi hẳn nói chuyện chứ.
02:10Cháu chào cô, cháu tên là Hạ Hiểu Lan.
02:13Cháu là người Hồ Nam.
02:15Bố mẹ cháu là bên địa chất, đang đi công tác, nên cháu đi nhập học một mình.
02:21Chào cậu, tớ tên là Triệu Lâm.
02:23Tớ là người Cám Châu, Giang Tây.
02:25Xin lỗi cậu nhé, bố mẹ tớ đều là giáo viên, nên nói hơi nhiều.
02:29Không sao, cậu có cần tớ giúp không?
02:31Không cần đâu, không cần đâu.
02:33Công việc của bố mẹ cháu cũng giấc giả dĩ, cháu ngoan thật đấy.
02:36Con nhìn lại mình đi, còn chẳng biết trải dường.
02:38Sinh viên đại học rồi đấy.
02:40Mẹ đừng nói nữa, mẹ chừa chút thể diện cho con đi.
02:43Biểu tra bố mẹ không tồn tại, cứ tưởng rằng có thể bắt đầu cuộc sống mới.
02:48Nhưng bao bì chỉ là dễ bề ngoài thôi.
02:51Nội dung của đời người phải được viết bằng sự cố gắng thật sự.
03:06Mời các đồng chí nhặt được vàng, xếp hàng đăng ký nợp.
03:10Cảm ơn mọi người đã phối hợp.
03:12Cảm ơn mọi người.
03:13Xếp hạ chào cô, nghe nói vàng được phát hiện ra ở chỗ cô.
03:16Xin hỏi cô nghĩ gì về việc này?
03:18Không được lén dấu tiên, đi theo tôi.
03:20Đi đi, mang vàng đi.
03:23Đi thôi, không được lén dấu riêng.
03:26Làm cái gì đấy, tất cả đứng lại.
03:28Đừng có kích động, đó là vàng của nhà tôi.
03:30Đừng có kích động, đó là vàng của nhà tôi mà.
03:32Vàng của nhà họ la tôi mà.
03:34Của nhà tôi.
03:39Ông ơi, ông ơi.
03:40Từ từ thôi, mau đưa ông ấy đi.
03:43Mau lên, mau lên, mau lên.
03:45Quý vị có thể thấy, hiện giờ tôi đang có mặt tại hiện trường công trường Hồ Kim Sa.
03:49Theo như thông báo của phía công an, đã phát hiện ra tổng cộng 627 gam vàng ở Hồ Kim
03:54Sa.
03:56627 gam.
03:57Chưa 1.000 gam vàng xuống đó, mà hao hụt cũng khá nhiều dĩ.
04:01Cơ quan thăm dò địa chức Quảng Đông, chuẩn bị tiến hành công tác thăm dò địa chức chuyên nghiệp
04:05tại đây,
04:06để xác định xem dưới lòng đất có tồn tại mỏ vàng có giá trị khai thác hay không.
04:10Xếp hạ, cô tin mất thật đấy.
04:12Đây đúng là mảnh đất phong thủy.
04:14Lần này danh tiếng của Hồ Kim Sa vang xa rồi.
04:16Lúc đó, ai mà ngờ được cái mương thối đó lại có vàng chứ.
04:20Dự án khởi nghiệp đầu tiên của chúng ta, thật sự sắp được thực hiện rồi.
04:25Có gian rồi, thì lợi tự khắc sẽ tới nhanh thôi.
04:28Hiểu Lan giỏi quá.
04:30Có các vàng thật sao?
04:32Chị đọc đi, trên báo đưa tin cả rồi.
04:35Tôi đã bảo mà, chị Hiểu Lan làm gì cũng thành công.
04:39Bọn họ đào được vàng dưới mảnh đất đó sao?
04:43Sao có thể chứ?
04:46Chuyện ra sao không quan trọng.
04:47Tin tức này cũng không ảnh hưởng xấu đến dự án của chúng ta.
04:51Sân gương của chúng ta được xây dựng ngay cạnh mảnh đất đó.
04:54Sao chúng ta không phát hiện ra mảnh đất phong thủy đó?
05:01Rất xin lỗi.
05:02Chúng tôi chưa nhận được chỉ thị liên quan đến việc của bán đất hay không.
05:07Nếu được, anh có thể để lại thông tin liên lạc.
05:10Không biết mức giá anh đưa ra là bao nhiêu.
05:12Tôi có thể chuyển lời đến sếp của tôi.
05:15Được rồi, có thông tin gì tôi sẽ báo lại anh sau.
05:19Tạm biệt.
05:25Phương lệ.
05:27Sếp hạ, đã có tận mấy công ty bất động sản gọi điện hỏi chúng ta có bán hồ kim
05:31sa không?
05:32Giá cao nhất đã lên đến 12 triệu tệ rồi đó.
05:34Báo giá cao nhất là tập đoàn Quy Sơn của Mỹ đó sao?
05:37Đúng vậy, chính là bên xây dựng Sơn Côn.
05:41Được, chọn bên đó đi, liên hệ giúp tôi.
05:44Chúng ta bán tận sao?
05:46Đương nhiên là không bán rồi.
05:47Đó là mảnh đất xịn, sếp hạ nhà ta vừa thấy đã ưng.
05:51Sếp hạ nhà ta là một doanh nhân có lý tưởng, muốn xây công trình chứ không phải để đầu
05:55cư đất.
05:56Sao có thể vì chút tiền trên lệch mà bán sang tay luôn chứ?
05:59Luật sư châu nhà ta đúng là giỏi đoán biết lòng người.
06:03Vậy sếp hạ hẹn doanh nhân người Mỹ đó để làm gì vậy?
06:06Đến lúc đó anh sẽ biết.
06:08Châu Thành, có phải dạo gần đây em chạy nhanh quá không?
06:13Đúng là quá nhanh, nhanh đến mức sắp bay lên rồi.
06:18Sếp hạ, nghe nói vàng được phát hiện ra ở chỗ cô.
06:21Xin hỏi cô nghĩ gì về việc này?
06:23Đúng vậy, số vàng đào được tạm thời, do chủ y ban khu phố Phúc Điền Bảo Quảng.
06:28Còn công trường thì tạm thời dừng thi công.
06:30Mời chuyên gia thăm dò địa chức đến đây xem thử có mỏ vàng thật không?
06:35Tôi dám cược.
06:37Số vàng này chắc chắn là do cô tự trôn xuống.
06:41Hạ Hiểu Lan à, Hạ Hiểu Lan.
06:43Xin hỏi, có phải cô biết trước chỗ này có vàng không?
06:45Giận lắm mưu dịu kế như thế, không phải đâu.
06:48Tuy trước đây có nghe nói, truyền thuyết dưới đất phun cát phạm,
06:51nhưng tôi đặt cái tên này cũng chỉ vì muốn lấy may thôi.
06:53Không ngờ lại có chuyện như vậy thật, Hạ Hiểu Lan.
06:56Trong đầu cô rốt cuộc còn bao nhiêu trò nữa vậy?
06:59May mà tôi khôn ngoan, lựa chọn hợp tác với cô,
07:02chứ không đối đầu với cô.
07:04Cạn ly.
07:16Được rồi, cần gì tôi sẽ gọi cô.
07:18Dân, thưa anh cát.
07:19Sếp hạ, phía bác tôi và trưởng phòng phan đã chuẩn bị xong chưa?
07:22Bác cô đã hẹn được trưởng phòng phan rồi,
07:24bọn họ đang ở phòng viết bên cạnh.
07:25Được rồi.
07:29Cô hạ, cô còn xin hơn cả trên TV.
07:34Ông là ông Quy Sơn, đúng không?
07:38Từ lâu đã nghe nói người Mỹ khen phụ nữ rất khéo miệng.
07:42Hôm nay tôi được trải nghiệm, đúng là rất mát lòng.
07:45Không ngờ tiếng Anh của cô hạ lại tốt đến vậy.
07:48Cảm ơn.
07:49Nhưng ông có khen thế nào?
07:51Thì tôi cũng không giảm giá Hồ Kim Sa đâu đó.
07:55Vừa xinh đẹp vừa hài hước.
07:57Mời.
07:59Rất vui vì được gặp cô.
08:07Cạn đi, cạn đi.
08:13Cô hạ, làm ăn kinh doanh rất coi trọng dẫn mây.
08:21Dẫn mây của cô rất tốt.
08:24Cô mua bừa một mảnh đất mà lại là đất phong thủy.
08:26Vừa hay lại ở bên cạnh sân con chúng tôi đang xây dựng.
08:30Cô nói xem có trùng hợp không?
08:34Ông đang muốn chăm chọc tôi kiếm lời từ vị các ông xây dựng sân gôn sao?
08:38Không.
08:39Tôi đã ngồi ở đây rồi.
08:42Thì dù cô cố ý muốn bán mảnh đất đó với giá cao, tôi cũng không quan tâm.
08:47Tôi phải công nhận cô là một doanh nhân thông minh.
08:51Chỉ là hai mươi mấy mẫu đất tôi mà.
08:54Cho dù tôi tra giá 12 triệu tệ,
08:59thì đối với tập đoàn Quy Sơn đó cũng chỉ là con số nhỏ.
09:03Ý ông là tôi mua mảnh đất này là để cố ý lừa tiền của ông sao?
09:07Vậy thì có phải tôi phải cảm ơn sự trọng lượng và không chấp nhặt của ông không?
09:14Người Trung Quốc có câu gì ấy nhỉ?
09:17Được lợi lại còn tra dẻ.
09:20Không phải tôi không biết, cô mua mảnh đất đó bao nhiêu tiền.
09:23Mảnh đất đó nằm giữa sân gôn và khu nghỉ dưỡng.
09:27Cô bán cho tôi là lựa chọn tốt nhất.
09:29Nhưng mà nếu như tôi...
09:31Chào mọi người.
09:34Mọi người đang dùng bữa à?
09:36Bằng chuyện làm ăn à?
09:38Xin lỗi nhé, tôi đến muộn rồi.
09:40Tôi tự phạt một ly.
09:42Tự phạt một ly.
09:43Cô hạ, anh ta là ai?
09:45Đợi chút, đợi chút.
09:45Đợi xíu nhé.
09:49Ông xem, chuyện này không liên quan đến cô ấy.
09:52Là tôi tự nghe ngóng rồi đến đây.
09:53Nếu tôi không đến, thì ông đã cướp mất hồ kim sa rồi.
09:57Tôi xin tự giới thiệu.
09:59Tôi họ đổ đến từ tập đoàn Tranh Vinh.
10:02Vừa nãy ông Quy Sơn ra giá 12 triệu tệ đúng không?
10:0512 triệu tệ đúng không?
10:10Tôi sẵn sàng ra giá 18 triệu tệ.
10:14Nói bằng tiếng Trung là 1.800.
10:17Nghe như là chắc chắn sẽ phát tài.
10:19Xếp hạ, thế nào?
10:20Nếu cô đồng ý, chúng ta có thể ký hợp đồng ngay bây giờ.
10:23A hoa.
10:26Đổi triệu huy.
10:27Vừa vừa phải phải thôi.
10:29Cô hạ, nếu cô không hài lòng với giá của tôi, thì chúng ta có thể bàn thêm.
10:36Nhưng tôi thấy, hành vi độc ngột nâng giá lên như vậy, rất bất lịch sự.
10:42Tôi nghĩ không cần phải bàn nữa đâu.
10:44Ông Quy Sơn, tạm biệt, chúc ông có một ngày vui vẻ.
10:47Tạm biệt, các kiếm đi tiễn hộ đi.
10:51Thế nào?
10:53Tôi diễn ổn chứ.
10:55Anh đến đây làm gì?
10:56Giúp cô nâng giá đó phối hợp quá ăn ý đúng không?
11:00Còn nâng giá à?
11:01Người mua bị anh phá cho chạy rồi.
11:03Chạy thì chạy thôi.
11:04Cô cũng đâu có bán cho ông ta thật.
11:06Theo những gì tôi hiểu về cô, tôi đoán người mua thật sự chắc là ở...
11:22Trưởng phòng nhang, anh nhìn đi.
11:24Tình hình là như vậy đó.
11:27Được, không nói nhiều nữa.
11:29Trước hết chúng ta cứ về suy nghĩ lại đã.
11:31Dù có nói về hồ Kim Sa, hoa Mỹ thế nào, nếu không thuyết phục được ngân hàng thì cũng
11:35dư ức.
11:36Dù chúng ta có nói về hồ Kim Sa đáng giá 10 triệu tệ cũng dư ức, phải khiến người
11:40phụ trách cho dây của ngân hàng tin mới được.
11:42Vậy nên vào ngày cháu gặp Ha Trôn, bác hãy lo việc bằng bạn với người phụ trách cho dây
11:45của ngân hàng.
11:46Bác hiểu rồi.
11:48Lát nữa bác sẽ hẹn trưởng phòng phan của ngân hàng.
11:50Hôm nay chúng ta không nhắc đến công việc.
11:52Hai anh em ta, không say không về, được.
11:54Nào, nào, nào.
11:55Nào, nào, nào, uống, cạn lên, nào.
12:01Uống hết đi chứ.
12:02Anh đừng tự tưởng mình thông minh nữa.
12:04Tôi đi đây.
12:04Tôi đoán sai rồi à.
12:07Không thể nào.
12:08Hai chúng ta là đối tác của nhau.
12:09Theo những gì tôi hiểu về cô, tôi đoán đúng rồi, đúng không, tôi biết ngay mà.
12:16Anh tìm tôi không có chuyện gì khác thật à.
12:19Có.
12:20Trước đây cô bảo tôi tìm đồ cổ của nhà họ phu giúp cô mà.
12:24Dạo này tôi đã tìm được manh muối của bình sứ Thanh Hoa đó rồi.
12:27Vì nó lưu lạc từ thịnh thành đến Hồng Kông Trung Quốc nên khá là dễ tìm, thật à.
12:30Vậy giờ nó đang ở chỗ ai?
12:37Anh muốn ăn tôm đúng không?
12:38Nào, để tôi bắt cho anh.
12:40Nào, không cần, không cần, không cần.
12:43Tôi đã điều tra được rồi.
12:45Nằm ở trong tay một người tên là ông Khâu.
12:47Ông ấy là một tay buông đồ cổ ở Hồng Kông Trung Quốc.
12:50Hơn nữa, có rất nhiều đồ cổ, chợ đen ở Hồng Kông Trung Quốc đều qua tay ông ấy.
12:54Tôi đã tìm cách hẹn gặp ông ấy rồi, nhưng rất khó hẹn.
12:58Được.
12:59Vậy tôi thay bà Phu. Cảm ơn anh.
13:01Cảm ơn gì chứ?
13:02Mối quan hệ của chúng ta là...
13:07Đối tác.
13:08Nhớ rồi đối tác.
13:10Tôi đi đây.
13:26Chị nói xem được phê duyệt chưa?
13:28Hay là gọi cho chị Hiểu Lan và anh cả hỏi cho rồi.
13:31Cậu ngồi xuống đi. Cứ đi tới đi lui cũng dù ít thôi.
13:35Ông Mao, hay là chúng ta ăn trước đi? Đồ ăn nguội cả rồi.
13:38Được. Vậy chúng ta vừa ăn vừa đợi đi.
13:40Nào.
13:45Thế nào rồi?
13:46Ngân hàng duyệt chưa?
13:51Không duyệt à?
13:56Nói gì đi chứ?
13:58Duyệt chưa?
14:03Ngân hàng đã duyệt rồi. Chúng ta có tiền tây nhà rồi.
14:07Tốt quá rồi.
14:08Khoan đã, khoan đã.
14:09Vậy cho dây bao nhiêu?
14:11Bao nhiêu vậy?
14:12Cho dây.
14:1415 triệu tệ.
14:16Trời ơi!
14:17Chưa tới 3 triệu tệ, mà một tháng tăng gấp 5 lần.
14:20Chị cũng không ngờ họ thật sự cho khởi hàng dây 15 triệu tệ.
14:24Tính ra thì phải cảm ơn Đỗ Triệu Huy.
14:27Cảm ơn Đỗ Triệu Huy.
14:28Nào nào nào, xếp hạ.
14:29Chúng ta phải lấy cái bía tốt trước.
14:31Khởi hàng, khởi hàng, đạp gió trẻ sống.
14:34Hô khẩu hiệu nào?
14:353, 2, 1, khởi hàng, khởi hàng, đạp gió trẻ sống.
14:38Cạn ly.
14:40Bên các anh thế nào?
14:42Cái gì?
14:44Tốt quá rồi.
14:45Thật không?
14:46Được, được, được. Tôi nói với cậu chủ ngay.
14:49Cậu chủ, cậu chủ, cậu chủ.
14:51Tinh tố, tinh tố.
14:52Khoảng giây của cô Hạ đã được duyệt rồi.
14:54Tốt quá rồi, cô ấy đang ở đâu?
14:57Giờ cô ấy đang ăn mừng ở khởi hàng.
14:59Không gọi tôi đến nè.
15:03Thôi vậy.
15:04Dù sao thì tên Khốn Châu cũng ở đó.
15:06Tôi cũng không muốn gặp hắn.
15:08Hai anh.
15:09Làm việc đi chứ.
15:11Coi chừng tôi trừ lương đấy.
15:12Anh nói xem em có đỉnh không?
15:14Đỉnh.
15:15Em là đỉnh nhất.
15:16Từ ngày đầu gặp em là anh đã biết.
15:18Em chắc chắn làm được.
15:19Anh mau thả em xuống đi.
15:22Đứng dẫn đó.
15:25Em cũng nghĩ như vậy.
15:27Được rồi, mau vào đi.
15:29Không thì lát nữa bà Vu lại đột ngột xuất hiện.
15:32À, mấy ngày nay Khương Nghiên sắp xuất diện rồi.
15:36Thật à?
15:38Tốt quá rồi.
15:39Cô ấy khôi phục thế nào rồi?
15:40Còn cần tái khám không?
15:42Chắc là vẫn cần tái khám định kỳ.
15:43Nhưng cuộc sống đã không còn vấn đề gì nữa.
15:47Mỗi lần em nghĩ tới những đau khổ mà Khương Nghiên phải chịu,
15:50thì em luôn thấy có lỗi và biết ơn cô ấy.
15:53Cô ấy là một cô gái tốt, cũng là một kiểm soát viên chính trực.
15:57Cô ấy quả thật, xứng đáng có một người hết lòng hết dạ yêu cô ấy.
16:01Đúng rồi.
16:02Cô ấy nói sau khi xuất diện, muốn hẹn hai chúng ta đi ăn.
16:06Em thấy được không?
16:08Đương nhiên là được rồi.
16:10Được, vậy anh mau về đi.
16:11Anh nhìn em vào.
16:12Có gì để nhìn đâu, ngày nào cũng nhìn đi đi.
16:14Lỡ em gặp nguy hiểm thì sao?
16:16Mau đi đi.
16:17Tạm biệt.
16:19Đi đây.
16:31Bà Vô, muộn dậy rồi mà bà còn chưa ngủ à?
16:35Chưa ngủ.
16:37Tôi mà ngủ rồi, sao nghe thấy hai đứa đang nói sau lưng tôi được?
16:43Lúc nào đám trẻ mấy đứa cũng nghĩ là công việc quan trọng, sự nghiệp quan trọng, nói thật nhé.
16:51Đến tuổi của tôi, các cô cậu mới hiểu, trân trọng người bên cạnh mình mới là điều quan trọng
16:58nhất.
17:00Không càm tràm nữa, càm tràm nhiều sẽ khiến người khác ghét.
17:04Bà Vô ngủ ngon.
17:05Ngủ ngon.
17:09Tôi cũng muốn trân trọng người bên cạnh và còn quá nhiều chuyện chưa kịp hoàn thành.
17:14Mong rằng ngày tỉnh lại có thể lâu hơn, lâu hơn một chút nữa.
17:18Tôi muốn nhìn thấy lưu phần có được hạnh phúc.
17:21Muốn tìm được người nhà giúp bà Vô.
17:23Và tôi muốn hoàn thành dự án hồ Kim Sa, dù cho chỉ là được thỏa lòng trong giấc mơ.
17:32Xếp hạ, thầy Mao.
17:34Địa hình của các hồ này khá phức tạp.
17:36Chúng tôi đã dọn sạch cỏ dại và bùng lắng xung quanh để chuẩn bị cho bước tiếp theo của
17:39kế hoạch.
17:41Đã xây thì phải xây khu cao cấp, không thì sẽ ổn cái danh tiếng hiện nay của hồ Kim
17:45Sa.
17:45Tôi nghĩ những người đến đây mua nhà,
17:47vì cái danh mảnh đất vàng,
17:48cũng không muốn nhìn thấy hồ Kim Sa chỉ xây mấy căn nhà bê tông bình thường.
17:52Xếp hạ, diện tích của hồ Kim Sa cũng không nhỏ,
17:55như vậy sẽ hột mất bao nhiêu căn chứ.
17:59Phải giữ lại hồ,
18:00nhưng diện tích ít nhất,
18:01phải thu lại còn khoảng một mẫu,
18:03rồi ở giữa làm thêm một khu cảnh quan sân vườn.
18:06Như vậy, bên trái là sân gôn,
18:09bên phải là hồ tình nguyệt.
18:10Ở giữa còn có cảnh quan sân vườn.
18:13Dù nhìn từ góc nào,
18:15thì tầm nhìn đều rất đẹp,
18:16đáng để ngắm.
18:18Tuy hy sinh một phần diện tích đất,
18:20nhưng cũng có được trải nghiệm ở tuyệt vời nhất.
18:23Xem ra quả thực để lên kế hoạch,
18:26thầy còn tưởng em chỉ muốn làm sếp,
18:28mà quăng bản thiết kế kiến trúc cho người khác rồi chứ.
18:31Thầy mau, thầy lại đùa rồi.
18:33Các đồng nghiệp bạn học của em,
18:35vẽ bản thiết kế cả đời,
18:36nhưng thật sự có thể biến bản vẽ thành hiện thực,
18:39cũng chẳng được mấy người.
18:40Em làm chủ mà không tự thiết kế,
18:42chẳng lẽ cho người khác cho một kiến trúc sư mới như em cơ hội thiết kế sao?
18:45Với lại, em cũng không muốn bớt đi cơ hội được người thầy tốt như thầy chỉ dẫn.
18:51Con bé này, càng ngày càng dẻo miệng.
19:04Tốt quá rồi, coi như em cũng không quên,
19:06bổn phận là kiến trúc sư của mình.
19:09Hiểu Lan à, thầy muốn nói chuyện này với em.
19:12Thầy đã dùng bản thiết kế khách sạn hải hoa
19:14để giới thiệu em tham gia hội thảo kiến trúc Giang Thành.
19:18Đến lúc đó em nhất định phải nắm bắt cơ hội
19:20để giao lưu nhiều hơn với những người cùng ngành.
19:22Còn thầy, sẽ đi khoe em
19:25để mọi người gặp học trò thầy mới nhận.
19:29Dân, cảm ơn thầy mau.
19:31Em đã suy nghĩ xong hết rồi.
19:33Bọn em sẽ xây mỗi tầng 2 căn.
19:35Tổng cộng có 5 tầng.
19:37Tầng 1 bán kèm gà tra xe.
19:40Gà tra xe ở tầng hầm.
19:41Tầng trên cùng là một sân dưỡng trên không.
19:43Từ tầng 5 trở xuống là tầng bình thường.
19:45Tầng thượng còn có thể xây thêm một cái gác nhỏ
19:47tạo thành căn hộ thông tầng diện tức lớn.
19:50Chúng ta làm như vậy thì số căn hộ
19:52sẽ giảm đi bao nhiêu?
19:53Liệu cô kiếm được tiền thật không?
19:55Cô kiếm được tiền hay không?
19:56Quan trọng là phải xem bán nhà ở mức giá nào.
19:59Tôi thấy ý tưởng tổng thể của Hiểu Lan
20:00cực kỳ rõ tràng.
20:02Hiểu Lan, em cứ mạnh chạm làm đi.
20:04Được.
20:05Vậy em vẽ bản thiết kế xong rồi đưa thầy xem.
20:07Được, được, được.
20:08Anh, đây là công trường.
20:09Không được cho phép thì không được vào.
20:10Đừng đến nữa nhé.
20:11Lần sau đừng đến.
20:12Anh xem, ở đây nguy hiểm lắm.
20:14Mau đi đi, mau đi đi.
20:15Đừng đến nữa.
20:16Mau giải tán đi, giải tán đi.
20:17Giải tán đi, giải tán đi.
20:18Dễ hết đi, dễ hết đi.
20:19Mấy người làm gì vậy?
20:20Đứng lại.
20:21Được, được, được.
20:22Đừng gõ nữa, đừng gõ nữa.
20:23Đồng chí, đồng chí, chúng tôi không gây rối.
20:25Anh xem, không phải ở đây đào đực vàng rồi sao?
20:27Ông nội tôi tuổi đã cao.
20:28Ông ấy biết tình này không chịu nổi kích thích.
20:30Nên gãi gục tại chỗ luôn.
20:31Anh xem tình trạng của ông ấy đi.
20:32Mỗi ngày một yếu hơn.
20:33Ông ấy chỉ muốn vào trong nhìn thêm một chút.
20:35Không thì ông ấy có chết, cũng không nhắm mắt.
20:37Anh là ai?
20:38Tôi là cháu trai của ông ấy.
20:40Đây là công trường của người ta.
20:41Người ta phát triển ở đây là hợp pháp.
20:43Ngày nào anh cũng dẫn nhiều người tới như vậy.
20:44Xếp cắt kiếm, xếp hạ tìm anh.
20:46Người ta không tri cứu trách nhiệm các anh.
20:47Đã là tốt lắm rồi.
20:48Dẫn người của anh về hết đi.
20:49Chúng tôi đâu có gây rối.
20:51Chúng tôi cũng không cản quấy đào vàng.
20:52Chúng tôi chỉ muốn vào xem thôi.
20:57Xếp hạ.
20:58Tìm tôi à?
21:01Người nhà họ la lại tới nữa à?
21:03Mấy hôm nay tên họ la đó.
21:04Ngày nào cũng tới.
21:05Cứ đòi gặp cô.
21:07Biết cô ở đây.
21:07Hôm nay còn khiên các ông nội anh ta tới.
21:10Sợ cô không ra mặt.
21:12Thấy bãi rác biến thành đất quý.
21:15Nên muốn kiếm chút lợi lọc thôi.
21:17Bảo anh ta cho những người khác về đi.
21:18Tôi sẽ đồng ý gặp người nhà họ la.
21:20Được.
21:35Chậm thôi chậm thôi chậm thôi chậm thôi.
21:50Ông có lý hay không thì trong lòng ông tự biết.
21:53Được, được, được.
21:55Cô gái này cũng có bản lĩnh.
21:58Cô cướp mảnh đất phong thủy của nhà họ la tôi.
22:01Chuyện này không thể bỏ qua như vậy được.
22:03Cô phải bồi thường cho tôi.
22:05Tôi đâu có lợi gì nhà họ la các ông.
22:06Tôi bồi thường cái gì?
22:08Hay là ông muốn uy hiếp tôi.
22:10Chiêu này vô dụng với tôi.
22:12Cứ hỏi cháu ông là biết.
22:14Được.
22:15Nếu cô đã nhắc tới cháu tôi.
22:17Vậy thì cô sắp xếp cho nó một công việc trong công ty đi.
22:20Cho nó làm quản lý gì đó.
22:21Làm quản lý thì không được.
22:23Nhưng tôi đang tuyển bảo vệ.
22:25Anh làm không?
22:26Diệu Tông chỉ có thể làm bảo vệ thôi à?
22:28Các người coi thường người ta quá rồi đấy.
22:30Đúng vậy.
22:31Diệu Tông là cháu Đức Tôn, đời thứ ba của nhà này đấy.
22:33Các cô làm việc kiểu gì vậy?
22:34Được.
22:35Vậy các người suy nghĩ kỹ rồi hãy nói với tôi.
22:37Đợi đã, đợi đã, đợi đã.
22:43Không có công lý mà.
22:46Nhà họ la tôi làm việc tốt cả đời.
22:49Sao lại rơi vào cách cục thế này chứ?
22:52Nhà họ la tôi coi hồ kim sa là dùng đất quý.
22:55Không phải gì muốn đào được vàng gì ở đây.
22:58Hơn 20 năm trước, tôi từng cứu một người ở đây.
23:01Nó mới là gốc trễ phúc đất thật sự của nhà họ la chúng tôi.
23:04Chuyện từ khi nào vậy ạ?
23:06Chuyện từ hơn 20 năm trước rồi.
23:09Tôi nhớ có một đêm.
23:34Đất phun các bạn.
23:37Đất phun các bạn rồi.
23:56Cô như anh gặp may.
23:58May mà gặp được tôi.
24:02Người đó ở nhà tôi 2 ngày.
24:05Không nói câu nào rồi bỏ đi.
24:07Khoảng hơn nửa năm sau.
24:09Có người nhét vào nhà tôi một cái hộp gỗ.
24:13Tôi mở ra xem.
24:14Bên trong là một bình cưới gỗ và một bức thư.
24:17Ở cuối bức thư ký tên là Họ Khâu.
24:22Khâu.
24:22Tôi đã điều tra được rồi.
24:24Nằm ở trong tay một người tên là ông Khâu.
24:25Ông ấy là một tay buôn đồ cổ Hồng Kông Trung Quốc.
24:28Có rất nhiều đồ cổ chợ đen ở Hồng Kông Trung Quốc đều qua tay ông ấy.
24:31Bình xứ cổ.
24:33Không trùng hợp vậy chứ.
24:35Ông còn nhớ người ông cứu năm đó khoảng bao nhiêu tuổi.
24:39Trông như thế nào không?
24:41Cái bình và bức thư đó bây giờ ở đâu?
24:45Tôi chóng mặt.
24:47Tôi chóng mặt.
24:49Nhất thời không nhớ ra.
24:50Trừ khi, trừ khi cô cho cháu tôi làm quản lý.
24:55Tôi nói cho ông biết.
24:57Tôi ưa ngọt chứ không ưa cứng ép đâu.
24:59La Diệu Tông chỉ có thể làm bảo vệ.
25:00Muốn làm thì làm, không làm thì thôi.
25:02Tên tức này của ông bây giờ có giá trị với tôi.
25:05Nhưng không có nghĩa vài ngày nữa vẫn còn giá trị.
25:07Tôi thấy thôn cam tuyền này cũng không phải nơi giữ được bí mật.
25:10Muốn điều tra tra chắc cũng không khó đâu nhỉ.
25:13Được.
25:16Tôi chưa từng gặp người phụ nữ nào ngăn ngạnh như cô.
25:19Tôi đâu có nói là không nói cho cô biết.
25:21Nhưng các cô chẳng cho tôi chút nợ lọc nào.
25:24Như vậy có hợp lý không?
25:25Ông, cháu không muốn làm bảo vệ.
25:27Cháu biết cái gì?
25:29Suy nghĩ xong chưa?
25:31Không nói thì tôi đi đây.
25:32Đợi đã đợi đã.
25:33Được, được, được.
25:36Diệu Tông làm bảo vệ.
25:39Làm bảo vệ mà làm tốt.
25:40Cũng có thể lên làm quản lý chứ.
25:42Đương nhiên, chỉ cần làm tốt,
25:44ai cũng có cơ hội thân chức.
25:46Cái đó phải xem bản thân anh ta thôi.
25:48Dạy được.
25:49Tôi nói cho cô biết.
25:51Đó là một bình sứ thanh hoa.
25:53Cao khoảng chừng này.
25:55Miệng trọng cỡ này.
25:56Còn bức thư nhét ở bên trong.
25:58Người đó khoảng hơn 20 tuổi.
26:02Chiều cao thì...
26:04Cũng tầm tầm diệu Tông nhà tôi.
26:06Lúc đó trán cậu ta bị trách.
26:08Tôi không dám nhìn thẳng mặt cậu ta.
26:11Tuy quần áo cậu ta bị bẩn.
26:12Nhưng nhìn ra được là da cảnh không tệ.
26:15Còn bức thư thì đã không tìm thấy nữa rồi.
26:17Tôi nhớ lúc đó cậu ta nói với tôi là...
26:19Gặp phải kẻ thù gì đó.
26:22Nhiều có phải con trai bà Vu không?
26:24Trốt cuộc năm đó ông ta đã gặp chuyện gì?
26:27Mà lại bị thương nặng như vậy?
26:28Tôi chỉ có thể nói cho cô bấy nhiêu thôi.
26:30Tôi chắc chắn không lừa cô.
26:33Có lừa hay không tôi tự biết.
26:36Được.
26:37Ngày mai anh bắt đầu đi làm chính thức.
26:39Sau này anh chính là bảo vệ của công trường này.
26:42Nếu còn ai đến gây trối thì đuổi họ đi.
26:47Ông La.
26:48Xếp Hạ cũng đã đồng ý yêu cầu của ông rồi.
26:50Ngày mai diệu Tông sẽ tới công trường làm việc.
26:52Ông lớn tuổi thế này rồi đừng giấc giả nữa.
26:54Nào nào nào.
26:55Mau lên xe để ông về.
26:58Chậm thôi chậm thôi chậm thôi.
27:01Được rồi.
27:02Diệu Tông.
27:03Ngày mai tới làm việc không được gây trối nữa nhé.
27:05Trong chừng bọn họ về đi.
27:14Cháu nói xem chỗ làm việc của cháu nhỏ thế này, củ nát thế này.
27:18Trong cũng chẳng chứng quy gì.
27:20Cháu xem.
27:21Cháu tốt nghiệp ngành luật trường Hoa Thanh.
27:23Sao để đứng làm ở một giang phòng luật tư dân nhỏ bé tồi tàn như vậy?
27:26Cháu nghĩ xem nếu cháu vào làm ở diện kiểm soát thì tốt biết bao.
27:29Cô một đơn vị với tiểu nghiêng nhà cô sau này nếu hai đứa kết hôn, chẳng phải sẽ càng
27:32nhanh, càng dễ được chia nhà sao?
27:34Hai vợ chồng cùng cơ quan.
27:35Cô ơi.
27:36Cô là bề trên, đã nhìn cháu lớn lên từ nhỏ.
27:39Cháu rất tôn trọng cô.
27:41Cháu cũng mong cô có thể tôn trọng cháu một chút.
27:43Cháu và Khương Nguyên không có quan hệ yêu đương.
27:46Cháu có người yêu rồi.
27:47Cô không thể tự nói theo ý mình mãi được.
27:49Còn chuyện cháu làm công việc gì?
27:51Có tương lai hay không?
27:53Cũng không cần cô phải bận tâm.
27:55Sao cháu có thể nói vậy chứ?
27:57Cô dĩ...
28:10Cô ơi.
28:12Nếu cô không còn việc gì khác,
28:14thì cháu đưa cô về nhé.
28:16Cháu.
28:18Không cần cháu tiễn, cô tự đi.
28:20Lần sau cô lại đến.
28:25Vậy nên, em phải lập tức đến Hồng Kông Trung Quốc một chuyến.
28:29Nhưng lời của trưởng thông la thật sự giống như một cái bẫy.
28:32Em cũng thấy hôm nay trưởng thông la
28:34đột nhiên nhắc đến chuyện hơn 20 năm trước.
28:36E rằng không phải trùng hợp.
28:38Nhưng dù là thật hay giả,
28:39hiếm khi có được tin tức về người nhà bà Vu,
28:41em nhất định phải đi một chuyến.
28:44Được.
28:45Vậy anh đi cùng em.
28:46Không được.
28:47Không phải anh nghi ngờ chuyện này có liên quan đến vụ buôn lậu sao?
28:50Anh và Khương Nghiên vừa mới xảy ra chuyện.
28:52Nếu bây giờ anh xuất hiện ở Hồng Kông Trung Quốc
28:54thì chẳng phải những kẻ đang gây phiền phức cho anh.
28:56Sẽ càng dễ ra tay hơn sao?
28:57Nhưng mà anh muốn được rồi.
28:59Yên tâm đi.
29:00Mấy ngày nữa Khương Nghiên xuất diện rồi.
29:02Anh chăm sóc cô ấy tử tế trước đã.
29:04Em sẽ để đủ triệu huy phụ trách an toàn cho em.
29:07Người do nhà họ đổ mời tới Hồng Kông Trung Quốc
29:09chắc không ai dám ra tay đâu.
29:11Chỉ cần tìm được tin tức về người nhà bà Vu,
29:24Hồng Kông Trung Quốc
29:36Alo.
29:39Nói rồi.
29:40Tôi đã kể hết chuyện trước kia cho cô ta rồi.
29:52Đến Hồng Kông Trung Quốc là địa bàn của tôi rồi.
29:55Yên tâm, chắc chắn an toàn.
29:58Có phải đến lúc quan trọng mới thấy
30:00tôi còn hưởng dụng hơn tên họ châu chết tiệt kia không?
30:04Ngoài việc gặp ông Khâu
30:05thì còn một việc nữa cần nhờ anh giúp.
30:07Giúp tôi tìm một cố dấn đầu tư bất động sản
30:09đến Hồ Kim Sa xem sao.
30:10Vừa hay để những người từ Hồng Kông Trung Quốc
30:12sang Thịnh Thành làm ăn
30:13đều biết đến mảnh đất đắc địa này.
30:15Tôi đã nói mà
30:16cô muốn kiếm tiền từ người Hồng Kông Trung Quốc.
30:18Sao hả?
30:20Chỉ cho thương nhân Hồng Kông Trung Quốc
30:21các người đến Thịnh Thành chúng tôi phát tài
30:22chứ không cho chúng tôi kiếm tiền từ các người à?
30:25Rồi rồi rồi, cô giỏi.
30:27Cậu, cậu chủ.
30:28Hình như đằng sau có xe
30:29có bám theo chúng ta xuống.
30:36Chẳng phải cậu chủ độ nói
30:38ở Hồng Kông Trung Quốc chỗ Anh
30:39là an toàn nhất sao?
30:40Cố không biết.
30:41Ai dám bám theo xe cậu đây thế hả?
30:45Dừng xe.
31:03Đi.
31:05Được.
31:12Địa phát hiện rồi.
31:14Có nhìn rõ người không?
31:16Rõ.
31:17Là cô ta.
31:18Được.
31:19Không cần bám theo nữa.
31:20Được rồi, cảm ơn.
31:22Đi thôi.
31:23Người tiếp theo.
31:24Mẹ.
31:25Sao mẹ lại tới đây?
31:27Thế nào là sao mẹ lại tới đây?
31:29Không định cứ thế ra diện thôi à?
31:31Ra diện xong là cháu định cứ thế cho qua chuyện này à?
31:35Cô à?
31:36Cháu không định cứ thế cho qua.
31:38Cháu sẽ không mặc kệ chuyện của Hương Nghiên
31:40nhưng tuyệt đối
31:41không phải bằng cách mà cô nghĩ.
31:44Châu Thành, nếu cháu nói vậy
31:45thì cô sẽ đi tìm lãnh đạo,
31:46tìm bố mẹ cháu,
31:47tìm người nhà họ châu của cháu.
31:48Nếu cô cứ nhất quyết làm vậy
31:50thì tùy cô.
31:51Không lẽ cháu tưởng cô không dám đi hả?
31:53Mẹ.
31:53Đủ rồi đừng nói nữa.
31:55Mẹ như thế này không phải đang làm khó Châu Thành
31:57mà làm khó con đấy.
31:59Con kém đến vậy sao?
32:00Mà phải dùng một tai nạn
32:01đi đi trói buộc đạo đức người khác.
32:02Thế nào là trói buộc đạo đức?
32:03Mẹ làm vậy chẳng phải điều gì con sao?
32:05Con nghĩ xem có phải gì nó
32:06nhưng con mới bị thương nặng hay không?
32:07Nó cũng phải chịu trách nhiệm chứ.
32:08Mẹ nói gì cũng đúng.
32:09Mẹ nói đúng mà con còn đi à?
32:12Phải bắt nó chịu trách nhiệm chứ.
32:13Con chẳng khôn chút nào.
32:22Thật sự rất xin lỗi.
32:24Tôi không thuyết phục được bố mẹ tôi
32:26gây ra nhiều trắc đối cho cậu như vậy.
32:28Không sao.
32:29Tôi biết đây không phải ý cậu.
32:34Anh Thành
32:37Từ nhỏ tôi đã thích cậu
32:39tôi nghĩ chắc cậu cũng biết lâu rồi.
32:42Tôi không đồng tình
32:43việc bố mẹ tôi dùng cách này
32:45để ép bộ cậu
32:46nhưng thích cậu
32:48là tình cảm thật lòng.
32:50Mau nhường đường.
32:52Xin nhường đường, xin nhường đường.
33:00Sao hả?
33:01Được gái xin tỏ tình
33:02nên ngưỡng à?
33:03Hay là trung động rồi?
33:09Thường nghiêng
33:10thật ra được rồi.
33:12Tôi đâu có ép cậu
33:13cũng phải thích tôi đâu.
33:15Việc này không phạm pháp
33:16cũng không ảnh hưởng đến công việc mà.
33:20Đi thôi.
33:31Ông không?
33:32Cậu chủ nhà họ đổ
33:34từng mấy lần hỏi hang về
33:36người mua bình hoa lại tới rồi
33:37còn muốn hẹn gặp ông.
33:41Nói là
33:41muốn ông xem thứ này trước
33:45rồi hẳn quyết định có gặp hay không.
33:55Người phải đến
33:57cuối cùng vẫn đến.
34:05Chẳng phải là một con buôn đồ cổ thôi sao?
34:07Hẹn mấy lần vẫn không được.
34:13Cô vừa gửi gì cho ông ta đấy?
34:14Liệu ông ta có đến gặp chúng ta không?
34:17Nếu đúng là ông ta
34:18thì nhất định sẽ tới.
34:20Chẳng phải tôi tới rồi đây sao?
34:25Chào cậu đỗ.
34:28Chào sếp hả?
34:31Ông chính là ông Khâu à?
34:33Khó hẹn đấy.
34:36Xem ra ông Khâu
34:37đã biết tôi từ lâu rồi.
34:40Hoặc tôi nên đổi cách gọi khác
34:43từ trọng dịch.
34:52Phải.
34:54Trước khi cô biết tôi là ai
34:56tôi đã biết cô rồi.
34:58Cảm ơn vì cô vẫn luôn chăm sóc mẹ tôi.
35:04Mời hai vị nguồn.
35:06Xài hải
35:07mang trà lên
35:08dân.
35:12Tôi nên gọi ông là từ trọng dịch
35:15hay là ông Khâu đây?
35:19Ổn công bà vua
35:20còn tưởng ông đang lưu vong khốn khổ.
35:22Thì ra ông đã trở thành
35:23nhân vật máu mặt thế này rồi.
35:25Bản thân mình ở đây làm ăn lương
35:27lại để mẹ ruột mình
35:28ở nhà quét đường.
35:31Nhân vật máu mặt.
35:33Người chẳng tra người
35:33ma chẳng tra ma như tôi
35:35mà lại là nhân vật máu mặt à?
35:37Từ trọng dịch đã chết rồi.
35:39Người sống sót
35:41chỉ có âm khâu.
35:44Tôi từng bí mật trở về
35:45thăm bà ấy dài lần.
35:47Không có mặt mũi nào
35:48mà nhận lại nhau
35:48cũng không dám nhận lại.
35:50Bởi vì
35:52ngày nào chưa tự tay xử lý kẻ thù.
35:54Ngày đó tôi chưa có tư cách
35:56để trở về làm từ trọng dịch.
35:59Trốt cuộc
36:00hơn 20 năm trước
36:01đã xảy ra chuyện gì?
36:20Đừng sợ
36:21Bây giờ có thuyền
36:22chúng ta đến trong Nam Á
36:23là ổn rồi.
36:39Trọng dịch
36:39là tôi đây.
36:41Thuyền đã sẵn sàng
36:42có thể đi ngay hôm nay.
36:49Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
36:54Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
37:37Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
37:56Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
38:21Tìm đồ quan trọng hơn
38:22Hắn không sống được đâu
38:25Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
38:29Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
38:45Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
39:11Tên Khốn Đó lừa tôi là sẽ giúp tôi tìm thuyền đi Đông Nam Á
39:14Thực ra là dầm ngó đồ cổ của tôi
39:17May mà tôi không giữ toàn bộ số đồ cổ đó theo mình
39:21trước khi xảy ra chuyện để đem chung một ít.
39:24Sau này,
39:25nhờ mấy món đồ cổ còn lại
39:26mới có thể cầm cự đến ngày hôm nay.
39:29Tôi không dám về nhà,
39:31sợ làm hại người nhà,
39:33nên đã thay hình đổi dạng
39:35mai danh ẩn tích.
39:36Sau này cuối cùng cũng có được chút thành tựu.
39:39Tôi ở đây
39:40chỉ để đợi đến ngày trả thù.
39:44Tin khốn mà ông ấy nói
39:45còn thất đứt hơn cả tôi nữa.
39:51Trước đây có lẽ ông còn sợ,
39:53nhưng bây giờ hoàn toàn chỉ có sự tự phụ.
39:56Nếu ông đã có thân phận ông không,
39:58có thể sống yên ổn ở Hồng Kông Trung Quốc,
40:00thì tại sao vẫn không quay về?
40:04Tôi chưa trả được thù,
40:05chưa tự tay giết chết kẻ thù.
40:07Không có mặt mũi nào mà gặp người thân.
40:12Ông có cả trăm cách,
40:13có thể đòi lại công bằng.
40:15Nhưng ông cứ nhất quyết chọn cách cổ hữu nhất.
40:18Ông tự xem đi.
40:19Bây giờ đã là những năm 90 rồi.
40:21Mà ông vẫn còn ở đây nói gì mà,
40:23tự tay giết chết kẻ thù.
40:24Ông đã bao giờ nghĩ bà Vô nghĩ thế nào chưa?
40:27Nếu bà ấy biết những chuyện này,
40:29bà ấy sẽ mong ông làm thế nào?
40:35Rất xin lỗi.
40:36Tôi không thể đồng cảm với câu chuyện của ông.
40:39Nhưng ông cũng chưa bao giờ suy nghĩ cho bà Vô.
40:43Tiếp theo tôi còn phải đi dự hội thảo ở Giang Thành.
40:45Chỉ có thể ở đây đến muộn nhất là chiều mai.
40:48Có đồng ý theo tôi về gặp bà Vô không?
40:51Ông tự cân nhắc đi.
40:56Nghe nói ở đây ông Khâu còn bán đấu giá đồ cổ.
41:00Tôi cũng muốn mở mang tầm mắt.
41:02Để mua quà tặng cho cô dân,
41:03đầu tư bất động sản đến xem dự án.
41:05Ông Khâu dẫn tôi đi đi.
41:07Được.
41:08Ở ngày phía trước.
41:10Chúng ta đi thôi.
41:13Đi.
41:15Số 11, 1 triệu 100 nghìn đô la Mỹ lần thứ 2.
41:18Số 18, 1 triệu 100 nghìn đô la Mỹ lần thứ 3.
41:22Chúc mừng giao dịch thành công.
41:23Xin chúc mừng quý khách đã giành được một món đồ thất sức quý giá của chúng tôi.
41:27Bình Ngọc Hồ Xuân tám mặt,
41:29hỏa tiết trồng tráng men đỏ, cười nguyên.
41:31Người đứng bên cạnh là thằng Tranh Đỗ Triệu Cư.
41:34Trước hết hãy đóng gói món đồ sưu tầm của chúng ta,
41:37rồi đưa tới ngăn tủ của cách viếp số 11.
41:39Cảm ơn.
41:41Vậy tiếp theo, chúng ta cùng xem món đồ sưu tầm thứ 2.
41:44Cô gặp người quen à?
41:46Một tuyệt phẩm vô cùng hiếm có, không?
41:48Cũng là một món đồ từ thời nhà Nguyên.
41:50Nào xin mời.
41:58Món đồ sưu tầm thứ 2.
41:59Chậu men xanh vẽ tay kiểu ba tư thời Nguyên.
42:03Giá cởi điểm là 500.000 đô la Mỹ.
42:10Số 3 tra giá 550.000 lần thứ nhất.
42:12Còn ai tra giá nữa không?
42:14Nào số 7, ông không?
42:16Sao cô Hạ đột nhiên lại tìm đến đây?
42:19Dĩ nhiên là có người nói cho cô ấy biết.
42:21Làm vậy là để nhắc nhở tôi.
42:23Là đã nắm được điểm yếu của tôi rồi.
42:26Không sao.
42:28Nền tảng của việc lợi dụng lẫn nhau chẳng phải chính là nắm giữ nhược điểm của đối phương sao?
42:33Rất hợp lý.
42:36Số 3, 750.000 lần thứ 2.
42:42Đồng chí Hạ, cuối cùng cũng gặp được cô rồi.
42:45Tôi thực sự rất vui.
42:47Diệp Tiểu Quỳnh, thật không ngờ lại có thể gặp cô ở Hồng Kông, Trung Quốc.
42:51Tôi thấy bây giờ cô sống khá tốt đấy.
42:53Trước đây nói muốn đến Thượng Hải tìm người thân mà.
42:56Làm gì có chuyện tìm người thân đâu.
42:57Tôi ở Thượng Hải một thời gian rồi lại chuyển sang Hồng Kông, Trung Quốc.
43:01May mắn, được làm nhân viên giang phòng ở một công ty lớn.
43:09Nếu lúc đó trên tàu không có cô cứu tôi khỏi tay bọn buôn người, còn cho tôi vay tiền,
43:15thì có lẽ tôi đã sớm không còn hy vọng vào cuộc sống nữa rồi.
43:19Vậy nên tiền bạc hoàn toàn không thể trả hết ân tình này của cô.
43:23Tôi dốn định chuyển tiền qua cho cô, nhưng sau đó lại nghĩ nhất định phải đích thân đến gặp
43:28và trực tiếp cảm ơn cô mới được.
43:30Vậy nên đồng chí Hạ, cô hãy nhận đi.
43:36Không cần, vay bao nhiêu trả bấy nhiêu, lúc đó tôi chỉ cho cô vay 100 tệ, còn chẳng đủ
43:42tiền đi được.
43:43Nhờ chính cô tự nỗ lực nên mới có công việc đàng hoàng như ngày hôm nay.
43:48Thật ra, hôm nay tôi đến đây không chỉ để ôn lại chuyện cũ với cô, xin hỏi cô có
43:54thời gian nói chuyện với tôi không?
44:06Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:28Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:33Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:48Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:06Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:35Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
46:02Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Comments