Skip to playerSkip to main content
  • 2 days ago
Transcript
00:00Oh
02:05Em muốn trở về quá khứ.
03:18You know?
03:19How?
03:20Sống thật tốt.
03:22Kiếm nhiều tiền.
03:273 ô này được không?
03:28Mỗi cái, lấy một dây nhé, được không?
03:29Được, được ạ?
03:30Được không?
03:31Được.
03:32Mẫu màu xanh này, với mấy bộ kẽ này nữa, tôi lấy trẻ hết cho cô nhé, được không?
03:38Size S với size M, thì thêm một ít, được không?
03:40Hai, hai cỡ này dễ bán hơn.
03:42Được, được, mấy mẫu này đi, dẫn địa chỉ đó nhé, tôi đóng gói luôn, được.
03:46Cảm ơn đi thông thả nhé.
03:48Có những lúc cũng hơi lo lắng, không biết cơ hội và rủi ro, cái nào sẽ đến trước.
03:55Bà chủ hạ.
03:58Sao chỉ nhìn tôi thế?
04:00Xem hàng đi.
04:02Làm ăn mà, phải nhìn cả hàng và người.
04:06Phải.
04:07Hàng tốt, người cũng tốt, thì mới làm ăn lâu dài được.
04:11Cô yên tâm, hàng chỗ tôi, toàn hàng ngoại hết, chắc chắn chất lượng không vấn đề.
04:15Còn về người thì, tôi có đảm bảo cũng vô dụng, đợi chúng ta làm việc với nhau rồi, cô
04:21tự khắc sẽ biết.
04:24Cô cứ xem đi nhé.
04:30Ông chủ trần, bình thường anh đánh hàng ngoại hay đi những nước nào thế?
04:35Có đi Liên Xô không?
04:37Liên Xô à?
04:37Đi chứ.
04:39Ngoài Liên Xô ra, châu Âu, rồi nước Mỹ, đều có.
04:44Thế nếu Liên Xô mà có thay đổi gì, đơn hàng của anh có bị ảnh hưởng không?
04:48Có thay đổi thì chắc chắn vẫn có ảnh hưởng rồi.
04:54Liên Xô có thay đổi?
04:56Nó thì thay đổi gì được?
04:59Chuyện lớn như thế cũng không biết.
05:01Chắc anh ta không xuyên không rồi.
05:03Kinh tế tốt lên hay là xấu đi, cũng có ảnh hưởng cả mà.
05:08Ý cô là thế à?
05:09Cái đó thì đúng rồi.
05:10Nhưng cô yên tâm.
05:12Tính tôi làm ăn, coi trọng chữ tính.
05:14Dù bên họ có thay đổi gì, tôi cũng tuyệt đối không để khách của tôi bị ảnh hưởng đâu.
05:19Thế cảm ơn ông chủ trần nhé, khách sáo quá.
05:22Cái áo follow này có màu khác không?
05:25Có.
05:27Cô đợi chút, tôi đi lấy cho, được.
05:29Cô xem cái khác trước đi.
05:58Đợi đã.
05:59Bà Vu, tiền thuê nhà các cô đưa tôi hôm qua, có tờ mười tệ này, cũ quá.
06:04Đổi tờ mới cho tôi, không thành vấn đề.
06:11Xin lỗi nha.
06:13Bà thấy tờ này được chưa?
06:18Thế tôi đi trước nha.
06:24Được, cảm ơn.
06:47Cô xem đi, không thiếu nha.
06:49Tôi vẫn gửi cho cô qua địa chỉ cũ nha.
06:51Được.
06:52Buổi chiều tôi sẽ gửi cho cô.
06:55Đúng rồi.
06:57Lần sau cô đến, thì không cần vào nữa.
06:59Tôi chuẩn bị chuyển ra cửa, ở quầy ngay lối vào ấy.
07:04Ông chủ trần kiếm được tiền rồi, muốn đổi quầy lớn à?
07:07Đừng nói thế, vẫn phải trong vào mấy bà chủ lớn như cô giúp đỡ mà.
07:11Cái chính là, cô xem.
07:14Chỗ tôi có một lô măng tô đang ôm hàng.
07:16Tôi mà không cố gắng bán nó đi trong mùa thu này, thì lần sau muốn nhập hàng cũng khó.
07:21Vậy nên tôi mới nghĩ, dọn ra quầy ở cửa, có nhiều người qua lại hơn.
07:26Măng tô của anh, cả kiểu dáng và chất vải đều không tệ.
07:29Nhưng do mẫu mã tân thời quá mà giá còn cao, không khách nào dám mua.
07:33Ai cũng sợ nhập vào, ôm hàng xong không bán được.
07:35Không phải cứ đổi quầy là bán được đâu.
07:39Cô có mối không?
07:41Cô đừng phủ nhận nhé, cô đã nói được thế thì chắc chắn là có mối rồi.
07:45Mối thì không có, nhưng có một cách.
07:48Cách gì?
07:49Anh đến tòa soạn tạp chí hỏi xem, bộ đồ này mà lên được tạp chí thì không lo không
07:54bán được.
07:56Quảng cáo?
07:58Cô nói là quảng cáo đúng không?
08:00Cũng coi là thế, gần như là vậy.
08:03Là tài trợ.
08:06Bà chủ hạ.
08:08Không được, tôi phải gọi cô là chị hạ.
08:10Thế này nhé, mai tôi đi một chuyến.
08:12Nếu chuyện này mà thành công, tôi sẽ chia qua hồng cho cô.
08:16Không cần qua hồng đâu, đi nhé, được, đi từ từ nhé.
08:23Mẹ.
08:25Mẹ, con về rồi.
08:29Đừng hét nữa.
08:31Quên quy cũ rồi à.
08:32Xin lỗi bà Vu ạ, cháu không thấy bà ở đây.
08:35Cháu hứa sau này cháu sẽ không hét linh tinh nữa.
08:38Đúng rồi bà Vu, lần trước cháu thấy quần áo của bà bị cành cây quệt trách.
08:42Đúng lúc cháu đi Long Thành nhập hàng, mang một bộ về đây cho bà này.
08:45Bà xem đi.
08:55Tôi không bảo cô mua giúp tôi đâu nhé.
08:59Tôi đang định chi mười tệ mua một chiếc đây.
09:04Nếu cô thấy lỗ, thì mang quần áo về đi.
09:09Thế cháu không khách sáo nữa nhé.
09:11Bà nhận quần áo đi ạ.
09:13Cháu lên trước không quấy trại bà nữa.
09:18Mẹ cô được một chiếc xe hơi đón đi rồi.
09:23Xe hơi?
09:24Lẽ nào là chú Thang?
09:27Mẹ về rồi.
09:27Mẹ, Hiểu Lan về rồi à?
09:34Bà Vu, tôi làm bánh bao, bà nếm thử nhé.
09:42Thế bọn cháu đi trước đây.
10:13Mẹ, mẹ ở nhà bác về à?
10:15Mẹ đến nhà phó chủ tịch Thang giúp chút chuyện.
10:19Phó chủ tịch Thang.
10:21Đây, ăn đi kẻo nguội.
10:25Bệnh dạ dày của phó chủ tịch Thang mãi không đỡ.
10:28Nhà cũng không có ai làm cơm.
10:29Tài xế Tiểu Vương của chú ấy hỏi mẹ giúp đỡ được không?
10:32Mẹ đi nấu ít cháo kê cho chú ấy.
10:34Hớp một ít bánh bao để làm đồ ăn sáng.
10:38Thật ra chú ấy cũng khó khăn lắm.
10:41Li hôn lâu rồi.
10:42Con với vợ cũ đều ở Mỹ.
10:45Cơm nước, toàn là tự làm.
10:47Lúc bận thì bữa được bữa không.
10:49Hổng cả dạ dày.
10:52Mấy chuyện này là phó chủ tịch Thang nói cho mẹ à.
10:55Tiểu Vương nói với mẹ.
10:56Lúc mẹ qua nấu cơm, phó chủ tịch Thang không ở nhà.
10:59Mẹ nấu xong là về luôn, không đỡ chú ấy.
11:05Mẹ làm thế hợp lý chứ, không làm sai chứ.
11:09Không sai mà.
11:10Mẹ đi giúp người ta làm thế nào thoải mái thì làm.
11:16Mẹ, mẹ cảm thấy phó chủ tịch Thang thế nào?
11:20Thật ra cũng chưa gặp nhiều lần, nhưng trông khá thân thiện.
11:25Hơn nữa, cũng rất khách sáo với mẹ.
11:27Lần nào cũng cảm ơn mẹ.
11:30Ngoài ra thì sao?
11:31Ngoài ra, nếu chú ấy không phải phó chủ tịch, mẹ thấy tính cách chú ấy thế nào?
11:37Nếu không phải phó chủ tịch là thế nào?
11:39Người ta là phó chủ tịch mà.
11:43Con nghĩ gì thế?
11:45Người ta là phó chủ tịch, mẹ và người ta trên lệch lắm.
11:48Đầu tiên, con không thấy trên lệch chỗ nào.
11:51Dù là phó chủ tịch, nông dân, hay người bán quần áo cũng thế, đều là một nghề nghiệp thôi.
11:55Tiếp theo, hai người đều đã ly hôn, vẫn còn độc thân.
11:59Con cảm thấy tìm hiểu lẫn nhau cũng tốt mà.
12:03Con nghĩ xa quá đấy.
12:04Chuyện này không thể nào đâu.
12:06Người ta là phó chủ tịch, mẹ còn không ngồi an với người ta được.
12:11Thế, nếu mấy năm trước, con nói với mẹ, mẹ có thể mở cửa hàng quần áo, ở thủ đô,
12:16ở Thịnh Thành, mẹ thấy có thể không?
12:19Đồng chí lưu phần, mẹ cứ làm theo ý mình là được.
12:22Đừng có quá nhiều áp lực tư tưởng.
12:29Đúng rồi Hiểu Lan, bác con nói ngày mai sẽ đến nói chuyện dự án gì đó với con.
12:36Có vẻ cơ hội đã đến trước rồi.
12:43Anh Thành, vẫn chưa đi à?
12:45Tôi sắp xong rồi.
12:46Vì vậy, hai hôm trước vợ tôi gửi ít đặc sản cho tôi, ngon lắm đấy.
12:50Anh nếm xem.
12:51Cảm ơn, không có gì.
12:57Chua phết nhỉ, cũng được nhỉ.
12:59Thế anh cầm mà ăn tôi đi đây, cảm ơn nhé, không có gì.
13:06Anh Thành, thật ra luật sư ngô chỉ thích thù dọa thôi, có vài tài liệu cũng không gấp lắm
13:12đâu.
13:14Làm sớm hay muộn cũng phải làm, làm xong sớm còn về sớm với bạn gái.
13:18Hai người tình cảm thật đấy, đợi tôi thành luật sư, cũng phải đón vợ tôi đến đây.
13:22Được, anh làm đi.
13:23Tôi đi đây, đi thông thả.
13:24Tạm biệt.
13:39Nhà bác sữa trước kia là của một ông chủ lớn.
13:41Anh ta thấy bác làm được việc, nghĩ là bác chỉ làm trang quàng nhà cửa thì tiếc quá.
13:46Nên thử làm những việc khác nữa.
13:49Hiểu Lan, cháu nói xem gọi thầu là gì vậy?
13:53Nói đơn giản là khách hàng lớn cần trang quàng, muốn so sánh các bên khác nhau.
13:57Đấu thầu có nghĩa là nhà cung cấp dịch vụ như chúng ta phải cung cấp bản mẫu cho khách
14:01hàng so sánh.
14:02Tức là mấy căn nhà bác từng trang quàng trước kia, cháu còn bảo bác chụp ảnh lại.
14:06Đúng, bác thông minh quá.
14:08Nhưng đây chỉ là một trong số đó.
14:10Ngoài năng lực của công ty và những sản phẩm từng làm,
14:12chúng ta còn phải chuẩn bị một bộ hồ sơ đấu thầu và dạy phương án thiết kế theo yêu
14:16cầu của khách hàng.
14:17Cháu thấy bản kế hoạch này đều ghi rất rõ cần chuẩn bị những gì.
14:20Vậy nên chuẩn bị hồ sơ đấu thầu không khó, khó ở chỗ chúng ta muốn tham gia vào dự
14:24án nào.
14:25Mình còn tự chọn được à?
14:27Đúng, đợt trang quàng nhà khách thịnh thành này được chia thành các dự án nhỏ.
14:32Chắc là để công ty tư nhân có cơ hội.
14:34Nếu không như Viễn Huy, trước kia toàn trang quàng nhà cửa ở tư nhân không tham gia vào dự
14:39án công,
14:40có lẽ sẽ không có cơ hội tham gia cuộc đấu thầu này.
14:44Thế đây là việc lớn nấy nhỉ, cái này chúng ta có làm được không?
14:48Bác bác yên tâm, cháu làm cùng bác.
14:51Thế cửa hàng quần áo của cháu thì sao?
14:53Không sao, không ảnh hưởng đâu.
14:54Lần này chỉ cần chúng ta lấy được một hạng mục nhỏ là cũng đủ để khẳng định thương hiệu
14:58trong thị trường làm nội thức ở thịnh thành rồi.
15:01Xem ra đây là một cơ hội với Viễn Huy bọn bác.
15:05Đây cũng là một cơ hội với mình.
15:08Đúng rồi, đợt này tham gia đấu thầu với chúng ta.
15:10Còn có hai cơ quan có dúng nhà nước từ một công ty có dúng từ Hồng Kông Trung Quốc.
15:14Công ty có dúng từ Hồng Kông Trung Quốc, tên là gì mà?
15:17Tranh Vinh Thiên Thần.
15:20Là tập đoàn tranh vinh của Đỗ Tranh Vinh ở Hồng Kông Trung Quốc sao?
15:23Đúng, đúng, đúng, đúng, đúng rồi.
15:32Bác này, cũng sắp đến giờ rồi, cháu phải tăng làm, đi hẹn hò đây.
15:39Thế cháu đi nhé, tạm biệt.
15:42Bà ơi, tạm biệt.
15:46Thanh niên đi hẹn hò.
15:49Thanh niên, tôi không ở đây, tôi thuê nhà rồi, tôi đi ngay đây.
16:07Nào.
16:13Tầm nhìn thoáng quá, nhìn được hết luôn.
16:16Em tìm kiểu gì đấy, em là Hạ Hiểu Lan mà.
16:21Anh nhìn đi.
16:22Thịnh Thành, trọng lớn quá.
16:25Nhìn từ nhà anh, sẽ thấy được ánh đèn của mọi nhà.
16:28Nhìn từ đây, lại thấy phố thương mại phồn qua.
16:32Với tốc độ phát triển của Thịnh Thành, chắc không lâu nữa, phía trước sẽ toàn là tòa nhà cao
16:37tầng nhỉ.
16:38Khi đó, công ty bất động sản của em có thể mở ở đây.
16:41Bây giờ em chỉ muốn mau chóng mở được cửa hàng quần áo, tích lưỡi giống thật nhanh.
16:47Sau này nếu có thể mở ở đây thì tốt.
16:50Ba mặt giáp phố, dù nhìn từ hướng nào cũng sẽ thấy được.
16:54Chắc chắn sau này sẽ là chỗ nổi bật nhất phố.
17:02Em nhìn kìa, chỗ chưa sáng đèn kia, chắc là chưa kinh doanh gì.
17:06Nói không chừng vẫn đang tìm người thuê, ngày mai đi xem đi.
17:09Được, chỗ đó à?
17:10Đúng, đằng kia.
17:19Chào buổi sáng, chào buổi sáng, chào buổi sáng anh Thành.
17:24Môi trường mới, sự nghiệp mới, thử thách mới, chúng tôi đều đang cố gắng thách nghi, dốc hết sức
17:31mình.
17:34Từ từ thôi.
17:36Nhanh, nhanh, nhanh.
17:37Tăng ca thêm nhé.
17:38Được.
17:54Hiểu Lan, ăn cơm thôi, dân con tra ngay.
18:09Bà Vu, bà về rồi ạ.
18:11Bà ăn chưa? Tôi có gói sủi cảo này.
18:18Trên đời này không còn ai tốt bụng, chất phát hơn đồng chí lưu phần nữa đâu.
18:40Nhìn anh ăn ngon quá nhỉ?
18:41Sao rồi?
18:42Bàn xong chuyện tạp chí chưa?
18:46Xong rồi.
18:47Đặt số tạp chí kỳ cuối tháng, diễn viên Châu Phọng Kinh sẽ mặc đồ để lên hình.
18:54Thế sao anh còn nhăn nhó thế?
18:57Tôi lòng dòng mãi mới tìm được Châu Phọng Kinh đấy.
19:00Một tuần trước, bị một đám biên tập của nhà xuất bản đùa bỡn.
19:04Chuyện này để nói sao nhé?
19:05Được. Thế chúng ta cùng đi ăn đi.
19:06Được, được. Đi cùng đi.
19:08Đi ăn cùng nhau nhé.
19:09Được, được.
19:10Mà chủ hạ cô không biết đâu.
19:11Đám biên tập đó uống trượu nhiều lắm.
19:13Còn nhận cả quạt.
19:15Nhưng cứ nói đến chuyện lên bìa tạp chí là lại trì quản.
19:18Nhận đi, nhận đi, nhận đi.
19:20Nào, nào, nào.
19:20Tôi tiễn, tiễn các anh.
19:21Đừng tiễn, đừng tiễn.
19:22Đừng khách sáo.
19:23Vậy được, được.
19:24Đi thông thả, đi thông thả nhé.
19:25Chủ biên.
19:26Được, được, được.
19:27Xếp Trần Anh Vương để tinh nhé, để tinh nhé.
19:28Đi thông thả, đi thông thả nhé.
19:29Cảm ơn, cảm ơn.
19:30Được, được.
19:30Có cơ hội thì đến Thịnh Thành nhé.
19:32Được, được.
19:34Sau này có người tốt bụng nói với tôi, tôi mới biết.
19:36Họ chê tôi là chủ tiệm nhỏ, là hộ kinh doanh cá thể.
19:40Mình tài trợ miễn phí, trang phục cho họ chụp ảnh, chụp tạp chí.
19:42Họ còn coi thường.
19:46Cô ăn chưa, gọi bát mì đi.
19:47Không cần tôi ăn rồi.
19:49Uống trà thảo mộc nhé.
19:50Được.
19:51Ông chủ cho hai cốc trà thảo mộc, được, đợi một lát.
19:54Bà chủ hạ.
19:55Cô nói xem, áo khoác nam tôi thiết kế không đẹp à?
19:59Chất vải mẫu mã không đủ đẳng cấp sao?
20:01Tôi không thấy vậy, chẳng qua là gì.
20:04Tôi không có thương hiệu chứ gì.
20:05Ngoài việc tôi chưa có thương hiệu, thì tôi còn thiếu sót chỗ nào.
20:10Chính anh cũng vừa nói đó, chỉ thiếu mỗi thương hiệu thôi.
20:12Nếu anh có một thương hiệu của riêng mình,
20:14thì sau này những bộ đồ anh tự thiết kế,
20:16cứ thuê hẳn diễn viên, về quay quảng cáo, kiểu như trên TV ấy.
20:20Sau này không cần phải cầu cảnh làm thương hiệu riêng.
20:25Tư tưởng lớn gặp nhau rồi.
20:29Chị Hạ, chị của tôi ơi, tôi biết ngay hai chúng ta nghĩ về cùng một hướng mà.
20:35Mình lại lắm mơm rồi.
20:36Thật ra trên đường tới đây, tôi cứ suy nghĩ suốt.
20:39Tôi thấy hai chúng ta có thể hợp tác là một thương hiệu.
20:42Như thuê diễn viên, quay quảng cáo, cô vừa nói đó, tôi không tin, là không tạo nên tiếng vang
20:47được.
20:48Ở thời không trước đó, phải mấy năm nữa, Trần Tích Lương mới chính thức gây dựng.
20:53Thương hiệu Luna giúp anh ta phớt lên.
20:56Nhưng bây giờ thời điểm đó đã bị đẩy sớm hơn.
20:58Mình không biết điều này sẽ lại mang đến những thay đổi gì.
21:00Chị Hạ, bà cô Hạ, bà cô Hạ, cô cứ suy nghĩ kỹ lại đi.
21:07Hai đứa mình cùng hợp tác làm nhé.
21:10Có lẽ đây là sự dẫn dắt của định mệnh.
21:12Mình không biết cuộc gặp gỡ với Trần Tích Lương sẽ viết nên câu chuyện thế nào.
21:18Bà cô Hạ à, không phải tôi nhất thời bốc đồng đâu.
21:21Bán buôn kiếm mấy đồng tiền công trẻ mạc, thì tôi không thỏa mãn.
21:25Còn đi sửa quần áo cho người ta.
21:27Người ta lại coi thường, tôi cũng không phục.
21:29Nhưng con đường tự làm thương hiệu này, người khác chưa từng đi.
21:32Người khác không dám, nhưng tôi không sợ.
21:35Tôi muốn thử xem sao.
21:37Làm thương hiệu đúng là một ý tưởng hay.
21:39Nhưng anh vừa hiểu về phương dáng, lại biết thiết kế.
21:42Nhà còn có sẵn nguồn lực sửa may mặt.
21:44Sao anh lại muốn tìm tôi?
21:46Cô em hiểu về bán hàng mà.
21:47Tôi hiểu rõ, quần áo, chất lượng đến mấy, mà không bán ra được thì cũng chỉ là miếng vẽ
21:51rách.
21:52Cô có thể nghĩ đến việc tìm tạp chí, chụp quảng cáo, đó là điều tôi không nghĩ ra được
21:55và cũng là thứ tôi cần.
22:05Mặc dù chúng ta chỉ mới gặp nhau vài lần, nhưng tôi cảm thấy cô không giống bất kỳ ai
22:10khác.
22:11Cô cứ như thế, như thế, chui ra từ kẻ đá để giúp đỡ tôi vậy, là món quà số
22:18phận ban tặng cho tôi.
22:21Chỉ cần cô đồng ý hợp tác với tôi, điều kiện gì tôi cũng giúp.
22:26Cũng sẽ mạnh dạng, cân nhắc.
22:30Tôi biết chúng ta là hợp tác làm ăn, chắc chắn vẫn phải có nguyên tắc rõ ràng.
22:35Nhưng cô yên tâm, tôi nhất định sẽ không làm khó cô đâu.
22:40Ông chủ trần, nếu lúc nãy anh nói điều kiện gì cũng chấp nhận, thì giờ tôi đã đứng dậy
22:44đi luôn rồi.
22:46Thì tôi cũng chưa nói ra mà.
22:49Đúng là giờ tôi đang cần một công việc kinh doanh kiếm ra tiền.
22:54Anh và thương hiệu của anh quả thực rất có tiềm năng.
22:58Nhưng làm ngành may mặt đúng là nguồn lực của anh nhiều hơn tôi.
23:01Tôi có thể phụ trách mãn mà kết tinh, nhưng việc kinh doanh cụ thể thì vẫn phải dựa vào
23:05chính anh.
23:08Thế này đi, tôi lấy 45%.
23:12Anh lấy 55%.
23:14Thấy sao?
23:15Được.
23:16Vậy thế này, tôi về soạn một bản hợp đồng sớm nhất có thể.
23:19Chi tiết cụ thể chúng ta có thể bàn bạc thêm.
23:21Tiểu Châu Nhà Cô cũng là dân luật, chắc chắn tôi sẽ không dỡ trò mập mờ gì trong đó
23:25đâu.
23:25Chuyện này thì cô cứ yên tâm.
23:27Vậy nếu đã làm, thì mình làm lớn luôn.
23:30Cố gắng trong dòng một năm mở chi nhánh trải khắp các thành phố lớn trên cả nước.
23:35Cửa hàng đầu tiên anh muốn mở ở đâu?
23:38Tôi thông thạo Long Thành nhất, nguồn lực cũng nhiều, mở một cửa hàng không có.
23:42Thịnh thành gần Hong Kong, Trung Quốc.
23:45Tôi nghĩ cũng nên có một chi nhánh.
23:47Nếu đã mở, thì tôi thấy hay là mở cả hai cửa hàng cùng lúc đi.
23:53Một cái ở Thịnh Thành, hai cái ở Long Thành.
23:56Thấy sao?
23:57Ba cửa hàng khai trương cùng một ngày, tạo tiếng vang lớn luôn.
24:00Được.
24:00Vậy thì khai trương ba cửa hàng cùng lúc.
24:02Tôi từng đến Hong Kong, Trung Quốc rồi.
24:04Cửa hàng bên đó toàn dùng tiếng Anh.
24:06Tôi thấy trông có vẻ đẳng cấp, sang chảnh.
24:09Cô là sinh viên đại học, chắc chắn hiểu biết nhiều.
24:12Cô đặt cho một cái tên đi.
24:14Đây là thương hiệu của anh, tên thì vẫn phải do anh tự đặt.
24:17Tôi có thể gấp ý cho anh tham khảo.
24:19Vậy để tôi về mua cuốn từ điển tiếng Anh đọc xem sao.
24:23Nhưng cửa hàng ở Thịnh Thành vẫn phải phiền cô giúp tôi chọn một mặt bằng.
24:28Thịnh Thành.
24:30Đúng là có một nơi tốt.
24:36Chị Hạ, cô đúng là bà cô tổ của tôi.
24:39Mặt bằng này tuyệt quá, bất kể là đi tự hướng nào tới, cũng phải nhìn thấy nó đầu tiên.
24:47Ờ, không đúng.
24:48Mặt bằng tốt thế này, sao lại chưa cho thuê nhỉ?
24:51Tôi hỏi hàng qua chỗ này rồi.
24:53Cửa hàng ở tầng 1, cộng với nhà ở tầng 2, thuộc về quyền sở hữu, thuộc về nhà máy
24:57thực phẩm.
24:58Phần còn lại nằm trong tay một cá nhân.
25:00Nghe nói người đó cực kỳ khó nói chuyện.
25:02Nên nhà máy thực phẩm cũng lười, ra mặt tranh cãi vì mấy đồng lẻ đó, nên cứ để trống
25:06dậy suốt thôi.
25:07Phiền phức dậy cơ à.
25:10Nhưng muốn thành công thì không sợ phiền.
25:13Anh cứ về Long Thành, lo xong chuyện thương hiệu và nhãn hiệu trước.
25:16Mặt bằng này dù có khó thuê đến đâu, tôi cũng chắc chắn sẽ thuê được nó.
25:18Được.
25:23Bà Vu, tôi mới học làm món phở xào thịt bò.
25:26Nghe nói mọi người ở đây đều thích ăn món này.
25:28Bà nếm xem tôi xào thế nào nhé.
25:34Mẹ, vẫn chưa lấy được lòng bà cụ ạ.
25:37Sắp rồi.
25:42Để cháu, để cháu, đồ đạc, cháu đóng cửa lại đi.
25:44Được ạ.
25:44Anh, anh, anh.
25:49Anh kiếm đâu tra, nhiều tranh thế.
25:51Hiểu Lan bảo anh kiếm ít tranh sân dầu cho nó, để lát nữa bác xem cháu định để chỗ
25:55nào, thì bác treo lên cho.
25:56Dân ăn cơm đi đã.
25:59Phở xào thịt bò à?
26:00Thử đi.
26:01Anh ở đây bao nhiêu năm rồi?
26:03Dân vẫn thấy món mì hầm ở quê mình là ngon nhất.
26:06Món này anh ăn không quen.
26:07Hiểu Lan con ăn thử đi.
26:08Để con.
26:09Có phải mẹ xào không chuẩn dị không?
26:12Mẹ làm đã tốt lắm rồi.
26:14Chỉ là khẩu vị của con người không dễ thay đổi đâu.
26:17Anh nghĩ cho thêm chút ớt chắc sẽ ổn hơn.
26:20À phải rồi, Hiểu Lan.
26:21Cái tòa nhà nhỏ cháu ưng ấy.
26:23Bác hỏi rồi.
26:24Nhà máy thực phẩm kia thấy phiền vớt quá, không muốn giải quyết.
26:28Vậy có thể bảo họ cung cấp thông tin của người sở hữu kia cho mình không?
26:31Bọn cháu tự đi tìm người đó.
26:33Đợi ba bên thương lượng xong ngồi lại ký hợp đồng là được.
26:35À phải rồi mẹ.
26:36Đến lúc khai trương cửa hàng ở Thịnh Thành, mẹ dẫn đến đó làm quản lý nhé.
26:39Còn thông nhớ chưa trần tích lương cả rồi.
26:40Vậy bác chuyện mặt bằng đó dẫn phải phiền bác.
26:43Đi hỏi lại lần nữa hộ cháu nhé.
26:44Không thành vấn đề, bác đã hẹn người ta rồi.
26:46Chiều nay bác sẽ hỏi lại dân ạ.
26:47Cháu xem mấy bức tranh sơn dầu này, định để chỗ nào?
26:49Lát cơm nước xong bác treo lên cho.
26:51Không treo ạ.
26:52Mấy cái này là để dùng cho việc đấu thầu nhà khách.
26:55Hiểu Lan.
26:56Cháu định bi quà ạ.
26:57Không hay lắm đâu.
26:59Không phải đâu ạ.
27:00Chúng ta đang đấu thầu bằng thực lực.
27:01Có điều việc đấu thầu này cũng phải có điểm gì đó dược trội chứ.
27:06Để cháu xem nhé.
27:20Được.
27:21Chốt bức này đi.
27:30Hiểu Lan.
27:31Cháu xem bộ đồ hôm nay bác mặt được chứ.
27:33Thêm cái cặp nhỏ kẹp vào một cái là chuẩn bài rồi đúng không?
27:37Đúng.
27:37Trai gián doanh nhân tư nhân rồi đấy ạ.
27:42Đây chắc là Cung Dương nhỉ?
27:46Cung Dương.
27:48Chào cậu, tôi là Hạ Hiểu Lan.
27:51Đây là xếp lưu của Viễn Huy.
27:53Cũng là bác tôi.
27:54Hôm nay cậu cứ đi cùng chúng tôi tham quan một chút.
27:57Yêu cầu cụ thể ra sao tôi sẽ nói với cậu sau nhé.
27:59Được.
28:00Chiều nay tôi còn tiết học tham quan mất khoảng bao lâu ạ?
28:02Cậu yên tâm, không làm lỡ giờ lên lớp của cậu đâu.
28:06Là Hạ Hiểu Lan.
28:07Cô Hạ đây mà.
28:10Cô Hạ lâu rồi không gặp.
28:12Hóa trang nghề nghiệp cô muốn làm là trang trí nội thất à?
28:16Nhưng tôi thấy một nhân tài như cô Hạ đây.
28:18Dù không đi Hồng Kông, Trung Quốc thì cũng nên vào một công ty lớn hoặc diện thiết kế nào
28:22đó chứ.
28:23Sao lại vào cái công ty trông có vẻ vất vả thế này?
28:26Không biết cô Hạ đã từng nghe cái tên công ty tranh vinh thiên thần chưa?
28:30Dự án nào cũng là dự án khủng.
28:32Chúng tôi đang rất cần những nhân tài như cô Hạ đây.
28:36Anh Đỗ, công ty giấc giả như của chúng tôi đây có thể đứng chung hàng ngũ với công ty
28:41khủng của các anh.
28:42Thì chứng tỏ tương lai của chúng tôi vô cùng trọng mở.
28:45Tôi vẫn thích ở lại một nơi có tương lai hơn.
28:50Cũng được thôi.
28:52Nếu lần này chúng ta có thể trở thành đối tác của nhau, tôi còn muốn được trao đổi với
28:57cô Hạ nhiều hơn đấy.
28:59Tôi thấy tâm trí của anh Đỗ chẳng hề nằm ở việc đấu thầu.
29:02Chúng ta chẳng có gì để trao đổi cả.
29:04Đi thôi bác.
29:08Được thôi.
29:10Nhà khách của chúng tôi có 67 phòng đơn lớn nhỏ, 3 phòng hợp lớn, 9 phòng hợp nhỏ, 2
29:17nhà ăn, 1 đại sảnh tiếp đón.
29:20Tất cả đều nằm trong phạm di đấu thầu lần này.
29:23Có thể chọn đấu thầu toàn bộ, hoặc chỉ đấu thầu một phần trong đó.
29:27Những thông tin này đều có trong hồ sơ của chúng tôi, chi tiết cụ thể mọi người có thể
29:30tự xem qua.
29:31Rồi nếu ai có nhu cầu, cũng có thể đo đạt luôn tại hiện trường.
29:34Vậy chúng tôi đi xem tự do được chứ.
29:36Được, tôi ở ngay trong giang phòng, có nhu cầu gì cứ gọi tôi nhé.
29:39Ừ, được, được, được, cảm ơn cô.
29:41Cảm ơn nhé.
29:42Bác, dạy mình xuống nhà ăn dưới tầng xem thử đi.
29:44Đi, đi thôi.
29:49Xếp đổ.
29:50Cô Hạ có gì muốn dặn dò sao?
29:52Chúng ta đang là đối thủ cạnh tranh mà nhỉ.
29:54Anh đi theo tôi làm gì?
29:55Người của anh ở đằng kia mà.
29:57Đối thủ cạnh tranh tốt mà, chúng ta có thể hợp tác.
29:59Hợp tác với các công ty trong cái vẻ mệt nhọc này của chúng tôi à?
30:03Chắc chắn rồi.
30:11Hiểu Lan, cháu xem chỗ này khá thật.
30:14Cả cái nhà ăn lớn thế này.
30:16À phải rồi, bác thấy cháu có vẻ.
30:18Quen cái tên công tử bột kia, từng gặp ở thủ đô.
30:21Giờ anh ta là sếp của Hạ Đại Quân.
30:23Hạ Đại Quân?
30:24Sao còn có cả Hạ Đại Quân nữa vậy?
30:26Cháu đã giải thích với anh ta về chuyện của Hạ Đại Quân rồi.
30:28Giờ là tựa anh ta muốn đeo bám cháu.
30:30Cháu đoán là hôm nay anh ta cố tình muốn bám theo đấy.
30:33Bác đã bảo mà.
30:34Các công ty khác đều đến riêng lẽ.
30:36Cậu ta thì cứ sáp vào với mình.
30:38Bác cũng nghe ngóng rồi.
30:39Người phụ trách dự án này bên họ.
30:41Là cái gã đầu trọc đó ấy chính cậu ta phụ trách.
30:43Thực chất chẳng làm được dự án khủng gì đâu.
30:45Chỉ là lấy cái danh công ty tranh tên này để làm màu thôi.
30:48Được, mình cứ làm tốt việc của mình.
30:50Đừng quan tâm người khác.
30:51Đúng.
30:51Bác nhìn này.
30:52Thực ra hạng một béo bở nhất hôm nay là phòng khách kia.
30:56Nhưng thời gian thi công dài.
30:57Chúng ta cũng không chi được ngần ấy tiền để ứng trước.
31:00Phải đấy.
31:0167 căn phòng lận đó.
31:03Trời đất ơi.
31:03Thèm chết đi được.
31:05Tiếc quá, tiếc quá.
31:06Không sao đâu bác.
31:07Vẫn còn cơ hội khác mà.
31:09Ba phòng hợp lớn.
31:10Chính phòng hợp nhỏ.
31:12Gói thầu này nhỏ.
31:13Chắc sẽ dễ hơn.
31:14Nhà ăn cũng tương tự.
31:15Bác muốn làm hạng mục nào.
31:17Ờ không, bác vẫn chưa hiểu rõ lắm.
31:18Cháu xem.
31:19Nhà ăn, phòng hợp.
31:20Rồi phòng khách.
31:21Mỗi chỗ thi công một kiểu.
31:22Phong cách có thể đồng nhất được không?
31:24Vậy thì chúng ta sẽ đưa ra một phương án thiết kế đồng nhất về phong cách.
31:28Coi như là giúp bên nhà khách giải quyết nỗi lo dựa vào cái gì chứ.
31:31Chúng ta chọn một hạng mục.
31:32Rồi lại thiết kế luôn cả phương án khác cho họ.
31:34Thế thì mình thiệt ạ.
31:35Cái này thì bác không cần lo.
31:36Cháu có ý tưởng cả rồi.
31:38Cậu bạn cung dương kia là người cháu mời đến giúp đó.
31:40Cung dương thế nào?
31:41Giờ cậu đã có hứng thú chưa?
31:47Khách sạn và nhà khách chú trọng vì có một phong cách tổng thể.
31:51Chúng ta đưa ra một bản phương án tổng thể.
31:53Nhìn thì có dễ có thêm khối lượng công việc.
31:55Nhưng chính phần khối lượng công việc vô ra này
31:57mới đủ để dùng đối thủ cạnh tranh của chúng ta vào đường cùng.
31:59Viễn Huy còn non trẻ, sức cạnh tranh yếu.
32:01Nhưng nếu phương án tổng thể của chúng ta đủ chất lượng,
32:04họ chấp nhận sử dụng,
32:05thì dù chia chút lợi ích cho bên khác,
32:06chẳng lẽ mình lại không được hưởng chút gì sao?
32:14Cung dương, tôi biết cậu học vẽ tranh sơn giàu.
32:16Một lòng muốn theo đuổi nghệ thuật.
32:18Là vì điều kiện gia đình không tốt
32:19nên mới muốn làm công việc này để kiếm tiền.
32:21Chị hạ tôi, kiếm tiền là một khao khát
32:24vô cùng hợp lý và chính đáng.
32:25Cậu không cần phải thấy ngại.
32:27Tuy chúng tôi chỉ là một công ty nhỏ,
32:29nhưng rất coi trọng nhân tài.
32:30Sẽ không vì cậu là sinh viên
32:32mà coi cậu là sức lao động giá trẻ đâu.
32:34Chỉ cần cậu vẽ ra được bản phối cảnh
32:36theo yêu cầu của tôi, tôi sẵn lòng trả lương cho cậu
32:39theo tiêu chuẩn của một trợ lý thiết kế.
32:41Trước đây tôi chỉ vẽ tranh trong trường.
32:44Những điều chị vừa nói
32:45thật ra lúc nãy tôi nghe
32:46cũng chỉ hiểu được lờ mờ.
32:47Lúc nãy nghe chị nói
32:48muốn dùng phương án tổng thể miễn phí
32:50để giành lấy gối thầu này.
32:51Tôi thấy chị rất khác biệt với những người khác.
32:53Tôi quyết định rồi.
32:54Tôi muốn làm việc cùng chị,
32:56muốn học hỏi thêm từ chị.
32:57Chỉ là không biết
32:58có đáp ứng được yêu cầu không thôi.
33:00Chuyện này cậu không cần dội
33:01để khi nào có phương án cụ thể
33:03tôi sẽ trao đổi kỹ lại với cậu.
33:04Cậu cũng không cần chuẩn bị trước gì đâu.
33:06Vì những thứ mà tôi muốn
33:08có lẽ vẫn chưa xuất hiện
33:09ở thời đại này.
33:15Hiểu Lan, đi thôi.
33:16Dân.
33:21Này, cậu có cần phải dí sát tôi thế không?
33:24Cái gì, có biết lái xe không đấy?
33:25Chú nói cái gì cơ?
33:26Hoa, sát tôi quá đấy tôi.
33:29Hoa, không nghe thấy người ta
33:31hỏi anh có biết lái xe không à?
33:32Cẩn thận chút đi.
33:33Rồi rồi rồi, tôi biết rồi.
33:38Cô hả?
33:39Không biết cô có nể mặt
33:40uống tắc cà phê với tôi không?
33:42Xin lỗi, tôi có hẹn với bạn trai rồi.
33:44Đi thôi.
33:46Đi thông thả nhé.
33:49Tạm biệt.
33:50Vậy hẹn gặp lại lần sau nhé.
33:55Đi thông thả.
33:56Tạm biệt.
33:57Cô em xinh đẹp này.
33:59Cũng thú vị phết đây.
34:02Xếp đổ, nhà khách này thật sự chỉ là chuyện nhỏ.
34:05Chúng ta ôm hết cũng được đấy.
34:07Đã là chuyện nhỏ,
34:08thì chúng ta làm có ý nghĩa gì đâu.
34:14Ờ...
34:17Sao?
34:17Không hiểu à?
34:19Chỉ bằng...
34:20Cứ cho Hạ Hiểu Lan được thỏa nguyện đi.
34:36Xếp đổ muốn chúng ta nhường à?
34:38Một tuần cậu ta thay ba cô bồ.
34:41Lại bắt tôi phải nhường gì cậu ta á?
34:43Bơ đi.
34:44Lấy xe.
34:53Là chị dâu Hiểu Lan phải không?
34:55Chào anh.
34:56Chào cô.
34:56Sao anh lại biết tôi?
34:58Cả giam phòng luật này có ai mà không biết cô chứ?
35:01Cô ở ngoài còn đẹp hơn trong ảnh nữa.
35:03Cảm ơn anh.
35:04Cô đừng khách sáo.
35:05À, cô vào đi.
35:05Bên trong không có ai khác đâu.
35:06Có mỗi anh thành ở đó thôi.
35:07Tôi đi trước nhé.
35:08Dân dân cảm ơn nhé.
35:09Không có gì.
35:22Châu Thành.
35:25Em đến rồi ạ.
35:26Ăn cơm đi đã.
35:26Ăn xong hẳn làm việc tiếp.
35:27Nếu không để đói sẽ đau dại dày đấy.
35:29Ừ.
35:30Mau.
35:32Ngồi xuống đi.
35:35Ừ.
35:36Em mang món gì ngon đến thế.
35:42Sao anh lại đầy ảnh của em ở đây?
35:45Anh vừa đến giam phòng luật.
35:46Bạn gái bên bộ phận hậu cần có đòi giới thiệu người yêu cho anh suốt.
35:49Giới thiệu hết một lượt họ hàng bạn bè, nhà chị ấy cho anh luôn.
35:54Hiểu mà.
35:55Dù sao thì một anh bạn trai vừa đẹp trai vừa giỏi giang thế này.
35:58Ai mà chẳng muốn rước về nhà.
36:00Anh nói với chị ấy rồi.
36:02Anh bảo là mình đã có người yêu.
36:03Lúc đầu chị ấy còn không tin.
36:04Sau đó còn bảo gì mà.
36:06Không sao.
36:06Dù gì cũng đã kết hôn đâu.
36:08Đến khi anh bày tấm ảnh này ở đây, chị ấy mới chịu bỏ cuộc đấy.
36:12Tại sao vậy vậy?
36:14Vậy thì chẳng phải vì người yêu anh vừa xinh đẹp vừa xuất sắc sao?
36:21Sau đó chị ấy còn lo anh không xứng với em nữa.
36:23Cứ dạy anh làm gì để dỗ dành em vui.
36:26Mọi người khác trong giam phòng đều tra ngoài hết rồi à.
36:32Giam phòng tuy không lớn, nhưng số vụ kiện thì không ít mỗi người đều phải lo mấy vụ liền.
36:37Thế anh thì sao?
36:41Anh mới đến mà.
36:42Cứ làm mấy việc giấy tờ, làm quen dần đã.
36:47Cậu xem, mấy cái cùng loại này có thể để chung, rồi mấy cái màu sắc gần giống nhau, phải
36:52để riêng ra.
36:53Như vậy thì khách hàng mới dễ phân biệt.
36:55Việc bài sạp bán hàng này cũng đòi hỏi tỉ mỉ quá nhỉ.
36:58Đương nhiên rồi, còn phải học nhiều lắm.
37:00Ông chủ, cái này tôi mua hôm qua, giờ tôi không muốn lấy nửa quàng tiền cho tôi đi.
37:04Trả hàng à, để tôi xem nào.
37:06Có quàng tiền không thì bảo.
37:07Ơ hay, đã bán là không trả lại.
37:09Anh muốn trả, thì tôi phải kiểm tra lại chứ.
37:11Không quàng tiền đúng không? Không quàng, tôi đi gọi quản lý thị trường.
37:13Gọi quản lý thị trường.
37:15Trả anh đấy.
37:16Sau này không cần anh đến ủng hộ nữa đâu.
37:20Nhanh gọn chút đi.
37:24Chị Bạch, làm ăn không thể làm kiểu đó được.
37:30Gã đó là đầu gấu có tiếng dụng này.
37:32Rất thân với mấy thằng lưu manh.
37:34Hôm nay không quàng tiền cho hắn.
37:36May hắn lại kéo cả lũ người đến đây gây rối, chẳng làm ăn được gì nữa đâu.
37:39Chị xem này, bị xé rách hết cả rồi.
37:41Tại hắn béo quá chứ sao?
37:44Tôi thực sự không muốn bài sạp bán hàng thế này mãi đâu.
37:54Chị nhìn xem, nhìn thì có dẻ buông may bán đắt.
37:57Thực tế thì lợi nhuận ít ỏi, còn hay gặp phải mấy thằng điên.
38:00Thì giống như chúng ta, lấy số lượng làm lãi mà.
38:02Kiếm toàn tiền mồ hôi công sức, công tử bột à?
38:05Còn chỉ bắt đầu mà đã không chịu nổi à?
38:07Không phải, tôi biết là lãi ích.
38:09Nhưng không ngờ, lãi ích đến mức này...
38:13Có điều, mọi người đều kiên trì được, thì tôi cũng làm được.
38:16Thực ra tôi cũng đang nghĩ...
38:17Cậu nói xem, sau khi thuê cửa hàng,
38:20thì tôi nên kinh doanh gì?
38:22Không thể cứ bán tập hóa mãi được chứ.
38:23Hiểu Lan, em cũng nghĩ giúp chị đi.
38:25Chị phải làm gì thì sau này chúng ta mới có thể hỗ trợ nhau trong việc kinh doanh được.
38:29Bác em đang chuyển hướng sang mảng trang trí nội thất thương mại.
38:33Em nghĩ có thể sau này mình cũng sẽ làm mảng này.
38:36Dật liệu xây dựng, dật liệu xây dựng được không?
38:38Ở Cầu Nhân Dân, đang có vài cửa hàng nhỏ, nhưng quy mô đều không lớn.
38:42Dật liệu xây dựng tốt đấy, chúng ta có thể bắt đầu làm từ những cái nhỏ,
38:45rồi dần dần mở trọng quy mô.
38:47Sau này sẽ có thể mở hẳn một trung tâm dật liệu xây dựng.
38:49Đến lúc đó, ai cần trang trí nội thất, sẽ có thể mua đủ hết tại một điểm bán luôn.
38:52Chị Bạch, có sợ mình đặt mục tiêu lớn quá không?
38:55Không sợ.
38:56Đặt mục tiêu càng lớn thì mới có động lực để phấn đấu chứ.
38:59Ngày mai, ngày mai.
39:00Ngày mai chúng ta sẽ đi làm một.
39:01Cái gì ấy nhỉ, làm làm làm, khảo sát thị trường.
39:04Khảo sát thị trường.
39:05Mình cùng đi nhé tiểu vĩ được không?
39:07Không ngờ làm hộ kinh doanh cá thể lại khó khăn thế.
39:10Tuổi trẻ của em, lãng phí hết giàu mấy việc vặt vảnh này rồi.
39:14Ai bảo trẻ tuổi thì phải xong pha.
39:16Nếu cậu không chịu nổi thì hay để anh điện cho chú hai nhé.
39:20Đừng, đừng, đừng.
39:21Thế thì em càng không chịu nổi.
39:24Sao chị Hiểu Lan có thể lạc quan thế?
39:26Chưa thấy thăng vãn bao giờ.
39:29Đối với những cộng sự khó khăn lắm mới có được này.
39:32Tôi cứ luôn không kìm lòng được mà muốn trở thành người chỉ đường của họ.
39:36Chỉ dẫn cho họ đôi điều.
39:38Đúng đấy.
39:39Rõ ràng chị là người lớn tuổi nhất, nhưng Hiểu Lan lại giống phụ quân hơn.
39:45Nhưng lại sợ làm hơi quá, nói quá nhiều bị lộ tẩy.
39:51Con nhà nghèo thì biết lo toan sớm mà.
39:54Thật ra dạo này em cũng không mấy xuân xẻ á.
40:18Giám đốc viên chào bác.
40:20Cô là, tôi là Hạ Hiểu Lan, người muốn thuê cửa hiệu ở đường số 27 đó ạ.
40:25Cái cửa hiệu đó không phải tôi không muốn cho cô thuê, mà thật sự là quyền sở hữu lằn
40:28nhằn quá, chúng tôi không tự quyết được.
40:30Tôi biết vẫn còn một người sở hữu nữa.
40:32Bác cứ cho tôi xin thông tin của người đó, tôi tự đi thuyết phục người ta là được.
40:35Đồng chí Hạ à, tôi rất không phục lòng quyết tâm của cô.
40:38Nhưng mà, tôi thật sự không cho cô biết được.
40:40Phía đó mà biết là tôi nói cho cô thì tôi...
40:44Thật sự xin lỗi nhé.
40:50Rốt cuộc là người như thế nào?
40:53Mà ngay cả nhắc đến cũng không được.
40:59Ôi mẹ ơi, thơm quá đi mất.
41:04Mẹ, con thấy con phải nhanh chóng mở được cửa hàng quần áo thôi.
41:07Nếu không mẹ nấu nướng cứ lên tay nữa là con béo lăn quay ra mất.
41:13Cái này là nấu cho bà Vu ăn.
41:15Phần của mẹ con mình ở trong nồi ấy, dân.
41:23Bà Vu ơi, hôm nay tôi có làm sườn với bánh bao trao dại.
41:27Tôi để đây cho bà nhé, bà nếm thử chút đi.
41:34Bà Vu.
41:37Bà Vu.
41:51Bà Vu.
41:52Bà Vu.
41:53Hiểu Lan.
41:55Hiểu Lan ơi.
41:56Sao thế ạ?
41:58Hiểu Lan, con mau lại đây.
42:00Hiểu Lan, bà Vu.
42:04Bà ấy bị ngất rồi, mang gọi xe cấp cứu đi.
42:06Mẹ đi gọi điện ngay đi.
42:08Bà Vu.
42:09Bà Vu.
42:13Hai hôm trước, mẹ đã thấy bà Vu có vẻ ủi ủi ủi.
42:16Bình thường dẫn hay ngồi uống trà trong sân, mà hai hôm nay chẳng thấy đâu.
42:20Điều tại mẹ.
42:21Mẹ nên hỏi thăm một câu mới phải.
42:23Mẹ.
42:23Không phải lỗi của mẹ đâu, đừng lo lắng quá, phải tin tưởng bác sĩ.
42:27Y tá, đồng chí y tá, tình trạng bệnh nhân thế nào rồi?
42:30Mấy người làm người nhà kiểu gì thế hả?
42:32Bà cụ bị sốc do nhiễm toan xe tông rồi.
42:34Bà cụ bị bệnh tiểu đường, mấy người chẳng để ý gì hết vậy.
42:37Cô ạ, cô vừa nói cái gì mà tiểu đường á?
42:41Đúng rồi, cụ đã cao tuổi thế rồi.
42:43Người nhà bình thường, đồng chí cô hiểu lầm rồi.
42:45Họ chỉ là người thuê nhà của bà cụ thôi, mới thuê chưa đầy một phán nữa.
42:48Đồng chí y tá, làm phiền cô có hết sức cứu chữa nhé.
42:51Chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức, tình trạng của bà cụ cần phải nhập diễn.
42:54Mấy người mau về chuẩn bị ít đồ dùng sinh hoạt, rồi báo cho người nhà đến đi.
42:58Dân.
43:00Vậy hai đứa ở đây trong bà ấy nhé, mẹ về nhà lấy đồ.
43:02Mẹ, mẹ đừng về nữa, mua tạm ở gần đây đi.
43:04Ừ, hai đứa ở trong chừng nhé.
43:06Dân.
43:08Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
43:49Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
44:10Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
44:16Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
44:57Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
45:04Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
45:11Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
45:24Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
Comments

Recommended