- 2 days ago
Category
🎥
Short filmTranscript
00:00Oh
02:00Bài này cổ lỗ sỉ quá rồi.
02:02Tôi chẳng muốn vừa rơi nước mắt vừa cày cuốt buộc mặt đâu.
02:25Cô đến từ Dự Nam à?
02:28Tôi cũng khá quen thuộc với nơi đó.
02:31Trước đây tôi từng làm việc ở đó.
02:33Trùng hợp thật.
02:36Vậy sao mọi người lại đến Thịnh Thành vậy?
02:39Con gái tôi ra trường rồi, muốn đến Thịnh Thành phát triển sự nghiệp nên chúng tôi qua đây xem
02:43thử.
02:44Tôi là hộ kinh doanh quần áo cá thể, tính đi Long Thành nhập hàng nên tiện đường đi chung
02:49luôn.
02:49Cô nói con gái cô là sinh viên hả?
02:51Thế thì giỏi quá rồi.
02:54Xem ra cô rất biết cách nuôi dạy con cái.
02:58Con bé tự thân phấn đấu là chính thôi.
03:02Hiểu Lan nhà tôi cũng giấc giả lắm.
03:05Nhà chúng tôi đều là nông dân, làm trộn cũng chẳng giúp được gì.
03:09Đó phải tự mình lo hết mọi chuyện, nông dân thì làm sao?
03:11Tôi cũng tốt thân từ nông dân đây này.
03:13Hồi đó tôi làm việc ở Dự Nam.
03:14Dự Nam có nhiều món ngon lắm, như là canh dê này, súp cây này, rồi bánh bao áp chảo
03:19nữa.
03:19Đúng rồi.
03:21Em gọi điện cho bác rồi à?
03:23Đợi phó chủ tịch Thang tỉnh lại là chúng ta có thể về thành phố rồi.
03:26Phó chủ tịch Thang.
03:27Chú Thang ở trong đó là phó chủ tịch thành phố mới được điều đến Thịnh Thành.
03:31Lúc nãy tài xế của chú ấy gọi điện thoại em nghe thấy đây.
03:37Tôi đi đóng diện phí đã.
03:38Được, được.
03:43Chú Thang, cháu mang cho chú ít đồ ăn sáng.
03:46Cảm ơn.
03:47Cô Lưu.
03:49Dạ.
03:50Cháu Hạ Hiểu Lan, cảm ơn cháu nha.
03:53Chúng ta thật sự rất có duyên, không ngờ trong hoàn cảnh này mà vẫn có thể gặp lại nhau
03:57lần nữa.
03:58Chú vẫn còn nhớ cháu ạ.
04:01Mau ngồi đi.
04:02Dạ.
04:06Một cô bé, vừa dũng cảm, vừa mưu trí, dám một thân một mình, đương đầu với kẻ xấu, sao
04:11chú lại không có ấn tượng cho được?
04:12Chú nghe mẹ cháu nói, cháu tốt nghiệp khoa kiến trúc trường Hoa Thanh.
04:45Sao lại đến đây?
04:46Này chứ, cái tên Kha Nhất Hùng kia, đầu óc có vấn đề à?
04:50Nhờ chị hẹn gặp em, bảo là muốn hợp tác làm ăn với em đấy.
04:53Hắn thấy chị sống sướng quá, nên cũng muốn đi theo hưởng ké ấy mà.
04:57Nhưng hình như hắn chẳng hề ý thức được mình là loại người gì.
05:00Em hợp tác với chị Bạch là vì nhân phẩm của chị Tốt.
05:03Chứ lão Kha Nhất Hùng kia thì em ham hố ở điểm gì?
05:05Em ham hắn từng cướp túi của Khang Vĩ, ham hắn từng bắt cóc em ngay giữa đường.
05:13Ga tàu Long Thành bây giờ á, càng lúc càng loạn, toàn là người của Kha Nhất Hùng.
05:18Cũng chẳng biết ngoài trộm cấp tra, bọn nó còn làm những trò bẩn thiểu gì khác nữa.
05:22Cái loại đó cứ nên tránh xa ra chút thì hơn.
05:25Em thấy hắn sẽ không bỏ cuộc đâu.
05:27Nếu sau này em thực sự phát triển được ở Thịnh Thành,
05:29sẽ chỉ ngày càng có thêm nhiều người ghen ăn tức ở bộ này bộ này.
05:37Em xinh quá đi mất.
05:40Đẹp quá, mua lúc nào thế?
05:42Em thấy ở Thịnh Thành, cứ xuống phố là toàn người ăn mặc đẹp, em không thể thua được.
05:46Thế tốt nghiệp xong, em định đến Thịnh Thành thật à?
05:49Thật ra, ngay lần đầu đến Long Thành nhập hàng,
05:52em đã quyết định rồi, tốt nghiệp xong, chắc chắn em sẽ đến đây.
05:56Hiện giờ Long Thành đã phát triển hoàn thiện lắm rồi,
05:59còn Thịnh Thành vẫn còn không gian phát triển rất lớn.
06:02Vậy cửa hàng ở thủ đô của em đóng cửa luôn à?
06:05Cửa hàng ở thủ đô, em giao cho bắt dâu em quản lý rồi.
06:08Em và mẹ đến nay mở tiệm mới.
06:10Ngày mai về Long Thành, em còn muốn đến chợ đồng mối xem thử.
06:14Em học kiến trúc mà không đi xây nhà hả?
06:17Xây nhà thì cần tiền, cần đất.
06:21Hiện giờ em chẳng có cái nào,
06:22nên cứ làm việc gì mình quen thuộc trước đã.
06:24Vừa tích cớp tiền, vừa tìm kiếm cơ hội, hiểu chưa?
06:27Thôi, không bàn công việc nữa.
06:28Em phải đi tắm rồi thay đồ đây.
06:50Em đẹp quá.
06:52Cảm ơn anh.
06:53Chị Bạch cũng thấy ngầu lắm luôn.
06:56Nhóc đánh dậy.
06:57Ý là cậu nịnh hót tôi đó.
07:00Chị Bạch, tối nay chúng mình đi đâu?
07:02Dẫn mấy đứa đi xem nơi máu lửa nhất thịnh thành.
07:07Xuất phát thôi, đi, đi thôi.
07:22Nào, nào, nào.
07:24Máu lửa không?
07:56Hôm nay mọi người muốn ăn gì, muốn uống gì cứ gọi thoải mái.
07:59Chị bao tức.
08:01Hôm nay để chị Bạch tốn kém rồi.
08:03Toàn là nơi giới trẻ đến tụ tập.
08:05Không đắc đâu.
08:06Theo những gì em biết về chị, chắc chắn chị cũng mới lần đầu đến chứ gì.
08:09Một mình chị đến đây vừa hát vừa nhảy thì chán lắm.
08:12Phải đợi mọi người cùng đến chứ.
08:14Đã đến đây rồi.
08:15Hát một bài đi, hát một bài đi.
08:17Tôi hát dở lắm.
08:18Hát một bài đi mà.
08:18Lên đi, lên đi.
08:19Chị Bạch đừng căng thẳng.
08:20Mẹ tôi nói rồi.
08:21Nếu căng thẳng thì cứ coi những người phía dưới là một đống khoai tây.
08:23Thế là hết trung ngay.
08:24Tôi chọn một bài nhé.
08:25Bọn mình cùng hát chung.
08:26Đi, đi, đi, đi.
08:26Đi, đi, đi.
08:27Được.
08:27Đi, đi, đi, đi.
08:57Đi, đi, đi.
09:28Hiếu Lan, nhìn này.
09:29Đây đều là nhà ở của hộ cá nhân.
09:31Thịnh Thành bây giờ đã có rất nhiều chủ đầu tư phát triển loại nhà thương mại này rồi.
09:35Vì thế, nhu cầu trang trí nội thất cá nhân cực kỳ lớn.
09:38Được, lưu hết những dự án này lại chưa?
09:40Rồi, cô xem, tôi mang cả mấy ảnh rồi đây.
09:42Ảnh trước thi công, khi thi công và lúc nghiệm thu đều ở trong này hết.
09:51Những loại dùng thường ngày xếp chung một chỗ, rồi những thứ cùng bức giá xếp chung một chỗ.
09:55Như vậy thì cậu dễ nhìn, khách cũng dễ chọn, tôi hiểu rồi.
09:58Thật ra đồ điện máy bách quá ở đây cũng nà ná với thủ đô.
10:02Nhưng con xem cách mọi người ở đây ăn mặc, đúng là tay nhỉ.
10:06Nơi này giáp với đảo Hồng Kông, có rất nhiều thương nhân Hồng Kông và nước ngoài.
10:09Phong cách ăn mặc, tiêu dùng của họ cũng sẽ ảnh hưởng đến người dân bản địa.
10:12Nên người ở đây thích ăn diện, giỏi phối đồ, cũng đầu tư cho trang phục hơn.
10:16Vậy nếu chúng ta mở cư hàng ở đây liệu có khó khăn hơn không?
10:18Chỉ cần chúng ta xác định đúng định vị và nét riêng của mình thì không khó đâu mẹ.
10:49Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
10:57Nhân hướng suy nghĩ này của cậu chưa chắc đã là tốt nhất cho đương sự.
11:00Phải thế thì tỷ lệ thắng mới lớn nhất.
11:02Nếu không bất cứ mắc xích nào ở giữa mà xảy ra vấn đề,
11:04thì cậu làm tốt từng mắc xích một đi.
11:06Một vụ không chỉ liên quan đến mỗi đương sự, mà còn cả gia đình họ nữa.
11:09Chào cậu, chào anh. Cậu tìm ai à?
11:11Dạ dưng, tôi tìm luật sư Ngô Hạo.
11:13Thì cậu cũng phải tự hỏi mình xem đã cố gắng hết sức thật chưa?
11:15Sắp xong rồi đấy.
11:20Không sao đâu, anh cũng đừng nóng. Có gì chúng ta trả soát lại chút.
11:23Được rồi, cậu qua đi.
11:24Luật sư Ngô Hạo không cầu kỳ quy tắc lắm đâu.
11:26Giang phòng anh ấy cứ trống là có thể vào. Cảm ơn anh, không có gì.
11:35Đàn anh.
11:36Đến rồi đấy à. Thế nào, có khó tìm không?
11:39Cũng dễ tìm lắm à. Ngồi đi, ngồi đi.
11:42Chỗ chúng tôi cứ thế này thôi.
11:44Giang phòng không lớn, người không nhiều.
11:46Nhưng dù án thì không ít.
11:47Ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi.
11:51Bận tối mắt tối mũi, nhưng cũng rất ý nghĩa mà.
11:56Năm nay cậu sắp tốt nghiệp rồi nhỉ?
11:58Dân, nhanh thật.
11:59Tôi vẫn nhớ cái hồi cậu mới vào hội sinh viên.
12:02Ngương mặt toát ra cái vẻ.
12:03Tôi phải làm nên sự nghiệp lớn.
12:05Thật ra bây giờ, em vẫn nghĩ như vậy.
12:10Thế nào rồi? Nghĩ xong, sẽ làm việc ở đâu chưa?
12:13Diện kiểm sát hay là tòa án?
12:15Với thành tích của cậu chắc hẳn có không ít đơn vị muốn nhận cậu nhỉ?
12:19Đúng là có một vài lựa chọn, nhưng em vẫn chưa nghĩ xong.
12:23Tìm một đơn vị tốt, kiếm lấy một công việc ổn định để gia đình yên tâm.
12:28Nhưng ngoài ổn định ra, em còn muốn thử suốt vài điều khác nữa.
12:35Uống trà đi.
12:36Món của mọi người lên đủ rột dân. Cảm ơn.
12:38Ăn ngon miệng nhé. Cảm ơn.
12:41Em bạn với mẹ xong rồi. Mai em đi Long Thành nhập hàng. Sau đó mới về trường.
12:45Mẹ sẽ ở lại Thịnh Thành tìm mặt bằng. Sau này cửa hàng ở đây chắc chắn vẫn phải giao
12:49cho mẹ.
12:51Cô Lu bây giờ thay đổi nhiều thật đấy. Anh nhớ hồi hai người mới đến Thương Đô mở cửa
12:56hàng.
12:56Cô ấy còn chưa biết gì.
12:58Chứ còn gì nữa. Hồi trước mẹ không biết phối đồ. Cũng chẳng biết mấy con chữ. Mấy năm qua,
13:03ban ngày mẹ bán hàng. Tôi đến thì xem sách giáo khoa của Đào Đào. Biết gần hết mặt chữ
13:07rồi. Đúng là tự trang ngoài khởi nghiệp. Là cách trèn dũa con người ta nhất. Mỗi môi trường đều
13:11có cơ hội và thử thách riêng. Thành sự tại nhân cuối cùng có thể thế nào vẫn phải dựa
13:15vào chính mình.
13:16Thế em không định ở lại. Học thạc sĩ tiếp thật à? Anh nghe nói các giáo sư ở học
13:21diễn các em đều rất mong em có thể ở lại.
13:24Em đến thịnh thành tận mắt chứng kiến tốc độ phát triển nơi đây. Nếu em còn không nhập cuộc
13:28thì sẽ bị thời đại này bỏ lại phía sau mất. Em đã không thể nào yên tâm ngồi trong
13:32giảng đường đại học. Chuyên tâm học hành được nữa rồi. Hơn nữa. Em cảm thấy nơi này chính là
13:36một phòng học lớn hơn. Giảng đường lớn hơn. Em có thể học tập thật tốt ngay trong quá trình
13:41thực hành.
13:42Em lúc nào cũng vậy. Dường như chưa bao giờ cảm thấy mơ hồ. Cũng chẳng bao giờ sợ hãi.
13:51Châu Thành, hôm nay anh đến chỗ anh ngô thế nào rồi?
13:55Khá tốt. Giang phòng luật không lớn, cũng không đông người. Mới mở được nửa năm thôi. Chắc chắn là
14:01không so được với cơ quan nhà nước. Nhưng bầu không khí làm việc vẫn khá tốt.
14:05Tự do, nhiệt huyết, đầy sức sống. Giống như thành phố này vậy.
14:17Châu Thành, ước mơ của em phải thực hiện ở thịnh thành. Nhưng ước mơ của anh không nhất thiết
14:23phải ở thịnh thành này.
14:25Tất nhiên em muốn được cùng anh phấn đấu. Nhưng như những gì em nói với mẹ vậy. Chúng ta
14:30không ai là phụ kiện của ai cả. Anh tuyệt đối đừng vì em mà ảnh hưởng đến quyết định
14:34tương lai của mình.
14:40Nhưng sao anh có thể không bị em làm ảnh hưởng đến tương lai cho được? Em giống là một
14:45phần trong tương lai của anh mà. Tương tự, anh cũng hy vọng mình là một phần trong tương lai
14:49của em.
14:51Anh biết em đã từng bước đi đến ngày hôm nay thế nào. Anh cũng biết em có những việc
14:57cấp thiết hơn muốn thực hiện.
14:59Đối với em, tình yêu không phải ưu tiên hàng đầu. Anh tôn trọng suy nghĩ của em.
15:04Nhưng lùi lúc, nó thật sự giống như một tấm khiêng, ngăn cách giữa hai ta.
15:11Mỗi khi em đứng trước những lựa chọn khác nhau, mà em lại dùng nó để đẩy anh ra xa.
15:21Xin lỗi em.
15:23Chắc là do anh chưa chắc chắn về tương lai cho lắm, nên lời nói có hơi kích động.
15:30Không đâu, Châu Thành. Em đã suy nghĩ thật kỹ những lời anh nói.
15:39Nào, dừng đường chút, dừng đường chút, dừng đường chút.
15:49Không hài lòng sao?
15:52Kiểu dáng có nâng cấp hơn, nhân chất liệu thì không thay đổi mấy.
15:58Người đó có phải Kha Nhất Hùng, mà Bạch Trân Châu nói không?
16:03Trong chợ có nhân viên tuần tra, không sao đâu.
16:05Với lại, còn có anh ở đây mà, em không sợ.
16:17Cửa hàng này trông được đấy chứ.
16:19Thế à? Anh nói thử xem có gì khác biệt.
16:22Cụ thể thì anh cũng không nói rõ được, nhưng kiểu dáng so với các tiệm khác thì đẹp hơn.
16:27Tiểu Châu nhà mình cũng có mất nhìn đấy chứ.
16:34Cứ xem tự nhiên nhé, toàn là hàng ngoại cả đấy.
16:37Ông chủ, cái này là phải lụa tơ tầm pha đúng không?
16:41Cô biết nhìn hàng quá.
17:07Trần Tích Lương
17:13Tôi đây
17:15Quen tôi à?
17:16Cô gái tôi nói cô nghe, cô có mất nhìn lắm.
17:22Mau, mau, mau, đi thôi, đi mau.
17:28Hiểu Lan, sao cô vẫn còn ở đây?
17:31Ở có chuyện gì thế?
17:32Cô còn ngay ra đó làm gì?
17:33Mau tôi dọn đồ rồi chạy đi.
17:36Thôi, cô tự xem đi.
17:54Cô gái tôi nói cô nghe, cô có mất nhìn lắm.
17:59Đây chính là ông lớn ngành may mặt mà tương lai sẽ chết trong tay cô vợ độc ác cưới
18:03lần hai.
18:04Trần Tích Lương
18:05Đây là lần đầu tiên mình gặp được người có liên quan tới mình ở thời không quá khứ.
18:09Chẳng lẽ giấc mơ này sắp tỉnh rồi sao?
18:11Có thể lấy theo bộ, lấy theo bộ còn được giảm giá.
18:14Nếu cô không thích phối thế này thì đổi.
18:16Hiểu Hiểu Lan
18:17Tôi chưa lấy vội nhé, cảm ơn anh.
18:22Trông được mà.
18:26Mời vào, mời vào trong.
18:27Cứ xem tự nhiên nhé, hàng ngoại cả đấy.
18:36Đúng là em vợ của giám đốc sửa may mặt thần vũ thật.
18:39Trước giờ luôn phụ trách đơn hàng xuất khẩu, gần đây mới tách ra làm riêng.
18:43Chắc là sống ngay trên con phố này.
18:45Chưa từng nghe nói gia đình anh ta, xảy ra chuyện gì lớn cả, có chăng thì cũng chỉ là
18:48quan hệ với họ hàng nhà vợ không tốt cho lắm, từng cãi vã nhiều lần.
18:52Nghe chừng thì có vẻ đúng là ông lớn ngành may mặt trong tương lai thật.
18:56Chưa từng xảy ra chuyện gì, lông trời lỡ đất.
18:58Vậy thì chắc không phải người xuyên không rồi.
19:00Em bảo, Aniola, vừa trần tích lương làm gì?
19:03Em quen anh ta à?
19:08Em vừa xem qua mấy cửa hàng, hàng quá đều không tốt lắm.
19:11Cũng chỉ có kiểu dáng và chất liệu của cửa hàng anh ta là khá ổn, nên muốn xem thử
19:16con người anh ta có đáng tin cậy không, có hợp tác lâu dài được không.
19:19Thế mà em chạy nhanh thế.
19:20Anh đoán là anh ta đang nghĩ em không ưng hàng của anh ta đấy.
19:27Bà chủ hạ, có nhã hứng quá dĩ, chạy đến tận đây để uống trà.
19:32Ông chủ Kha đi theo lâu như vậy, cuối cùng cũng chịu đứng dưới ánh mặt trời nói chuyện rồi
19:36đấy à.
19:39Anh là Kha nhất hùng sao?
19:44Cậu này là dạy sĩ của bà chủ Hạ hả?
19:47Đúng, là dạy sĩ của tôi.
19:50Cũng là bạn trai tôi.
19:54Hân hạnh được gặp.
19:56Đi thôi.
20:01Nhìn là biết bà chủ Bạch không chuyển lời giúp tôi rồi.
20:06Chị ấy chuyển lời rồi, nhưng tôi không muốn hợp tác với anh.
20:09Tôi không hứng thú với mấy chuyện làm ăn phi pháp.
20:15Ban ngày ban mặt, bà chủ Hạ đừng nói linh tinh.
20:19Chúng tôi đều là công dân tốt, tuân thủ pháp luật.
20:24Có phạm pháp hay không trong lòng anh tự rõ?
20:26Chuyện trước kia tôi không tính toán với anh nữa.
20:29Sau này chúng ta đừng ai nấy đi.
20:31Quên giới thiệu, bạn trai tôi học luật.
20:39Bà chủ Hạ làm ăn lớn rồi.
20:41Cách nói chuyện cũng khác hẳn.
20:43Tôi cũng hiểu pháp luật, cái gì cũng phải có bằng chứng.
20:47Không có bằng chứng thì đừng nói bừa.
20:49Nếu bà chủ Hạ đã không ưa chúng ta.
20:53Vậy thì đi thôi.
21:04Em gái, đi tàu một mình nè.
21:07Em đi đâu vậy?
21:08Về nhà.
21:10Về nhà à?
21:11Giờ em còn đi học.
21:13Hay là đi làm rồi?
21:18Nhìn gì thế?
21:21Hai người kia lạ lắm.
21:23Trông chẳng giống chị em chút nào.
21:26Qua đây chị nói em nghe.
21:28Lại đây, nào nào nào.
21:32Em gái, đi tàu một mình nè.
21:34Đi tìm việc hả?
21:35Muốn tìm công việc thế nào?
21:38Người phụ nữ đó là kẻ buôn người.
21:40Trước đây còn định bắt cóc em nữa.
21:42Bắt cóc em á.
21:45Xuống tàu, sẽ sắp xếp chỗ ở cho em.
21:47Sau đó dẫn em đi tìm việc.
21:50Em yên tâm, chuyện này cứ để chị lo.
21:53Chứng minh thư của em đâu.
21:54Để chị xem cho.
21:58Nào, đưa cho chị.
22:02Cô gái, cô quen bà ta à?
22:05Tôi...
22:06Cô là ai vậy?
22:07Bà không nhớ tôi à?
22:09Được, vậy để tôi giúp bà nhớ lại.
22:11Em gái, đi tàu một mình nè.
22:13Đi đâu vậy?
22:15Muốn tìm việc không?
22:16Chị đây quen biết trọng lắm.
22:17Em đưa chứng minh thư cho chị.
22:19Lát nữa xuống tàu, chị sẽ sắp xếp công việc cho em.
22:21Có phải băng nảy bà ta nói với cô như vậy không?
22:25Bà chị, bao nhiêu năm rồi, bánh khóe, lừa bắt cóc người vẫn chẳng thay đổi chút nào.
22:29Cô nói gì vậy, tôi nghe không hiểu.
22:31Không hiểu à?
22:32Nếu không có tôi ngăn lại, thì cả người lẫn chứng minh thư của cô ấy đã bị bà lừa
22:35đi rồi.
22:36Cô Du khống người tốt, cô ăn nối bậy bạ.
22:37Người tốt, tôi thấy bà là kẻ buôn người đấy.
22:39Không phải chứ?
22:40Chuyện gì vậy?
22:41Mọi người xem này, ở đây có kẻ buôn người.
22:43Định bắt cóc con gái này, các người đừng có nói linh tinh.
22:44Du ăn cho người tốt.
22:46Đây là em gái tôi.
22:47Đây là em gái tôi.
22:48Làm gì vậy hả?
22:49Mấy người đúng là...
22:52Phải bà ta không?
22:53Chính là bà ta.
22:54Không quen bà ta không?
22:56Em đừng nói bậy, chị đang giúp em đấy.
22:58Cô ấy là em gái tôi.
22:59Lúc bọn tôi lên xe, nó dội quá, nên chưa kịp mua vé.
23:01Anh xem, tôi đang mua bùa vé giúp nó đây.
23:04Tôi đang lo chuyện này mà.
23:06Cô ấy là em gái bà hả?
23:07Vậy bà ra ngoài chỉ mua vé cho mình thôi sao?
23:10Đồng chí công em, hành vi của người này rất khả nghi.
23:12Cho dù không phải buôn người, thì cũng là kẻ trốn vé.
23:14Cậu ăn nói linh tinh.
23:16Tôi có mùa vé, cậu nhìn cho kỹ đi.
23:18Người trốn vé là cô ta.
23:19Tôi không quen cô ta.
23:20Không quen à?
23:21Không phải bà nãy còn nói là em gái à?
23:23Sao bây giờ lại bảo không quen rồi?
23:25Đồng chí công an, đây là chứng minh thư của cô gái này.
23:27Nếu không có tôi ngăn lại, thì chắc giờ đã bị lừa đi mất rồi.
23:30Bà nãy tôi, tôi, được rồi, đừng cãi nữa, đừng cãi nữa hết.
23:33Đi theo tôi tới toa ăn, gà tiếp theo sẽ về đồn.
23:35Tại sao tôi phải đi chứ?
23:36Vừa giờ đâu mà tôi phải đi?
23:36Tất cả đi theo tôi, đi, đi, đi.
23:44Chúng nhân sớm muộn cũng sẽ tìm ra chứng cứ.
23:46Cảm ơn sự hỗ trợ của hai người.
23:47Hai người cầm cái này là có thể lên chuyến tàu tiếp theo đi tới thủ đô.
23:50Làm phiền anh rồi đồng chí công an.
23:52Vậy hai người đi đường cẩn thận.
23:53Cảm ơn.
23:54Cảm ơn.
23:56Sao không thấy cô gái đó đâu vậy?
23:59Đúng vậy.
24:00Từ lúc thấy cô ấy đi ra thì không thấy đâu nữa.
24:02Khoan đã.
24:04Cô ở đây à, xin hai người chờ chút.
24:06Tôi tên là Diệp Tiểu Quỳnh.
24:08Cảm ơn hai người hôm nay đã giúp tôi.
24:11Cũng tại tôi, khiến hai người phải tắt khỏi bạn mình.
24:14Không sao.
24:15Bạn của chúng tôi còn nói nhất định phải để cô được bình an.
24:18Cảm ơn.
24:19Đừng khách sáo.
24:20Phải rồi.
24:21Hai người đã trả tiền vé tạo cho tôi.
24:23Tôi viết giấy nợ rồi đây.
24:25Cô cầm lấy đi.
24:29Hai người cho tôi xin địa chỉ.
24:31Tôi sẽ trả lại tiền cho hai người.
24:36Được.
24:38Nhân số tiền này...
24:40Phải sửa đi.
24:41Thêm một trăm tệ nữa.
24:50Cô cầm lấy một trăm tệ này trước đi.
24:52Cô còn chẳng mua nổi vé tạo.
24:53Nhớ không tìm thấy người nhà thì sao?
24:55Không có tiền thì sao mà xoay sở được?
24:57Cầm lấy đi.
24:58Bao giờ có tiền thì trả tôi một thể.
25:06Không phải chứ.
25:07Không có chút lòng tin nào sao?
25:19Hai người đều là người tốt.
25:21Cảm ơn hai người.
25:23Tôi sẽ không làm cô thất vọng đâu.
25:24Nhất định sẽ trả tiền cho cô.
25:31Em là người tốt à?
25:33Lúc nãy em hung dữ lắm mà.
25:36Phải.
25:37Là người tốt siêu hung dữ.
25:40Đi thôi.
25:41Đi.
25:51Hai đồng chí ngồi đây đi.
25:53Được.
25:54Dân cảm ơn.
25:54Ngồi đi.
26:04Chắc Khang Vĩ đến thủ đô rồi nhỉ?
26:07Chắc đến rồi đấy.
26:09Còn mình thì phải trưa mai.
26:12Hiểu Lan.
26:14Có vài lời anh muốn nói rõ với em trước khi đến thủ đô.
26:21Anh đã quyết định rồi.
26:23Sau khi tốt nghiệp, anh sẽ đến Thịnh Thành.
26:27Anh, em nghe anh nói hết đã.
26:29Tuy vì tình cảm chắc chắn là dì muốn ở bên em.
26:33Nhưng anh đưa ra quyết định này hoàn toàn dựa vào lý trí.
26:36Anh đảm bảo anh không hề chịu thiệt thòi hay miễn cưỡng.
26:39Cũng không hy sinh gì vì em cả.
26:41Lúc đó, em nói với Phó Chủ tịch Thang là em thích tốc độ phát triển và cơ hội ở
26:46Thịnh Thành.
26:48Thực ra, lúc đó anh không cảm thấy gì cả.
26:53Nhưng khi ở giang phòng đột của anh Ngô, anh đã cảm nhận được điều đó.
26:57Anh cũng rất thích.
26:59Và rất khao khát.
27:01Châu Thành, khi về em cũng đã suy nghĩ kỹ những gì anh nói hôm qua.
27:07Tư duy và cách xử sự của em có hơi khác với người ở thời đại này.
27:12Em đã chưa suy xét xem liệu anh có chấp nhận được cách cư xử của em không.
27:16Nếu khiến anh cảm thấy không có cảm giác an toàn, thì em xin lỗi.
27:21Nhưng em đảm bảo sau này sẽ cố gắng tự điều chỉnh để chúng ta luôn phối hợp tốt với
27:26nhau.
27:26Không, không, không.
27:27Không, hôm qua là tại tâm trạng anh không được tốt.
27:32Anh xin lỗi em.
27:34Được, vậy chúng ta đừng xin lỗi nhau nữa.
27:37Thật ra em thấy nói rõ ra thế này cũng rất tốt.
27:39Dù thế nào cũng hơn là có bất đồng về nhận thức mà cứ mãi kiềm nén trong lòng.
27:44Nhưng Châu Thành này, em chưa bao giờ nghĩ đến việc đẩy anh ra xa.
27:49Em chia sẻ kế hoạch cuộc đời em với anh là bởi em mong rằng kế hoạch của em có
27:56thể dung hòa với kế hoạch của anh.
28:04Anh hiểu rồi.
28:06Cảm ơn em.
28:07Hiểu Lan.
28:09Cảm ơn em đã sẵn lòng dung hòa với anh.
28:18Có những lúc tôi cũng sẽ tự hỏi tại sao lại là Châu Thành.
28:22Dĩ nhiên, chắc chắn đẹp trai cũng là một lý do.
28:26Nhưng quan trọng hơn là anh ấy sẵn lòng trao đổi, biết khoan dung, biết kiểm soát tâm trạng, một
28:32nhân cách hoàn thiện.
28:33Và nhận thức tiến bộ như vậy, ngay cả ở vài chục năm sau, cũng vẫn là những phẩm chất
28:38hiếm có.
28:43Nhưng liệu bố mẹ anh có đồng ý không?
28:50Mẹ không đồng ý.
28:52Người khác đều đổ xô lên thủ đô.
28:54Hai đứa lại đòi đi ngoại tỉnh.
28:55Tại sao chứ?
28:56Kế hoạch mà người lớn dạy sẵn cho các con không tốt hay sao?
28:58Châu Thành tới Ủy ban nội chính và pháp luật Hiểu Lan tới diện thiết kế như vậy cũng đúng
29:02chuyên ngành.
29:03Mẹ con nói đúng.
29:05Đâu phải thủ đô không có cơ quan đúng chuyên ngành chứ.
29:07Sao cứ nhất định?
29:08Đội đi Thịnh Thành.
29:13Lúc mới học luật, con cho rằng một thế giới pháp trị hoàn hảo nên được xây dựng từ trên
29:18xuống dưới.
29:20Sau này, khi tìm hiểu nhiều trường hợp thực tế, con bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn xem làm sao
29:26để biến lý tưởng pháp luật thành hiện thực.
29:29Lần này tới Thịnh Thành chính là để tìm ra lời giải cho câu hỏi này.
29:34Tuy con không dám nói, con đã tìm ra đáp án, nhưng giang phòng luật trí viễn của anh Ngô
29:40là một cơ hội đáng để thử nghiệm.
29:45Sao anh lại nghĩ đến việc rời khỏi tòa án để mở ra giang phòng luật vậy?
29:52Có lẽ là vì chút cảm giác trách nhiệm với thời đại, tự áo tưởng mình hơn người.
29:58Nói thế này nghe hơi xáo trỏng, nhưng đúng là lời thật lòng của tôi.
30:04Cậu nhìn đi.
30:14Chúng ta may mắn sinh tra trong thời đại này, còn được hưởng thụ sự giáo dục bậc cao nhiều
30:18năm.
30:19Chúng ta nên gánh giác trách nhiệm lớn lao hơn.
30:23Nhà nước thành lập đặc khu Thịnh Thành là một phép thử hoàn toàn mới.
30:27Mọi người đều đang vừa làm, vừa rút kinh nghiệm.
30:32Thịnh Thành đi đầu trong làn sóng mở cửa, ở đó có nhiều người hơn, nhiệt quyết hơn, cũng phức
30:37tạp hơn.
30:37Cần những người học pháp luật với chúng con cùng thúc đẩy.
30:40Đàn anh Ngô có một câu rất lây động con.
30:44Anh ấy nói một vụ án không chỉ liên quan đến một người, mà còn liên quan đến một gia
30:50đình.
30:51Con muốn ở lại Thịnh Thành, tiếp xúc với nhiều vụ khác nhau, nhiều người khác nhau.
30:58Đây là lý do con muốn chọn Thịnh Thành vào lúc này.
31:02Xây dựng một đặc khu Thịnh Thành tốt hơn trước, tiếp đó xây dựng một Trung Quốc tốt hơn.
31:07Con nên cống hiến một phần sức lực trong khả năng của mình.
31:12Nói hay lắm anh Thành, em cũng đi.
31:15Tiểu vĩ ngồi xuống đi.
31:16Xem vào làm gì?
31:20Xem ra, con đã nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này rồi.
31:26Chuyện này giống không sai.
31:30Con có quài bảo như vậy, bố và mẹ con cũng thấy rất vui.
31:34Vì, bố tên lý tưởng pháp luật của con sẽ có thể thực hiện được, dù là ở thủ đô
31:40hay Thịnh Thành.
31:41Nhưng châu Thành này, con phải trả lời bố một câu.
31:44Con nhất định đổi đi Thịnh Thành là vì Hiểu Lan à?
31:48Dân.
31:51Nhưng cũng là vì lý tưởng của con.
31:56Con muốn cùng người con yêu, phấn đấu, vì tuổi trẻ, vì lý tưởng.
32:08Đi đi.
32:10Đi thử xem.
32:11Hy vọng các con sẽ tìm được tương lai mà mình muốn.
32:18Cũng giúp bọn trẻ tốt nghiệp vui vẻ.
32:22Cảm ơn bố.
32:23Bọn con nhất định sẽ cố gắng.
32:27Mấy đứa trẻ này,
32:29các con nghĩ ra ngoài sông pha dễ thế à?
32:33Cô Quang,
32:34sở dĩ bọn cháu có dũng khí ra ngoài sông pha
32:37là vì bọn cháu biết
32:39có người lớn làm chỗ dựa cho bọn cháu.
32:44Cảm ơn cô và chú đã chăm sóc.
32:47Nào.
32:50Nào, cạn ly.
32:59Cứ như vậy,
33:01tôi và Châu Thành
33:02đều tạm biệt thân phận học sinh.
33:04Bắt đầu thử thách mới
33:06của cuộc đời mỗi người.
33:08Nào, 3, 2, 1.
33:14Hiểu Lan
33:18Anh Trần Khánh
33:19bao giờ anh chụp ảnh tốt nghiệp?
33:21Bọn anh xong từ tuần trước rồi.
33:22Hiểu Lan, anh đến để nói với em.
33:24Anh thi đổ học bổng chính phủ
33:26để đi du học rồi.
33:26Tuần sau sẽ đi anh.
33:28Đi anh.
33:29Tốt quá.
33:30Vẫn học tài chính à?
33:31Em thì sao?
33:33Em vẫn ở lại thủ đô à?
33:35Em và Châu Thành định đi thịnh thành.
33:43Thế...
33:44Chúc em luôn xuân xẻ.
33:47Chúc anh cũng xuân xẻ.
33:55Xin chào.
33:56Tôi muốn hỏi một chuyện.
33:57Có phải chỗ các anh
33:57có một người phụ nữ tên Lưu Vân không?
34:00Anh đợi một lát.
34:02Bà ấy ở phòng 202 tầng 2.
34:04Cảm ơn.
34:08Phó chủ tịch hỏi được rồi.
34:10Cô Lưu đang ở trên tầng phòng 202.
34:13Đồng chí Lưu Vân.
34:15Anh Thang.
34:20Sao anh lại đến đây?
34:22Mấy hôm nay không thấy thiếu gì à?
34:27Là sao?
34:30Đồng hồ bỏ quên ở bệnh viện đấy.
34:38Tôi quên mất.
34:40Cảm ơn anh.
34:41Không cần cảm ơn.
34:42Nếu muốn cảm ơn thì tôi còn phải cảm ơn cô nữa.
34:45Sức khỏe anh sao rồi?
34:46Tôi hồi phục tốt lắm.
34:48Bây giờ đã khỏe như trâu rồi.
34:50Vậy thì tốt.
34:51Bệnh của anh phải điều dưỡng,
34:53ăn nhiều cháo kê vào.
34:55Được.
34:56Cháo kê cô nấu lần trước.
34:57Có thể nói là bát cháo ngon nhất
34:59tôi từng ăn trong đời.
35:02Cô đang định ra ngoài à?
35:04Hiểu Lan nói muốn đến Thịnh Thành.
35:06Cũng không thể ở khách sạn mãi được.
35:08Bọn tôi muốn đi xem nhà.
35:09Cũng đúng.
35:10Chi phí ở nơi này cũng khá tốn kém.
35:14Anh tôi đến đón tôi rồi.
35:17Kia là anh cô à?
35:18Đúng.
35:19Anh cô có khiếu làm ăn quá.
35:21Anh ấy còn in tinh công ty.
35:23Lên xe luôn kìa.
35:24Hiểu Lan gấp ý đấy.
35:27Vậy tôi đi trước đây.
35:28Được.
35:28Tạm biệt.
35:29Tạm biệt nhé.
35:31Đồng chí Lưu Phần.
35:39Tôi muốn cảm ơn cô.
35:41Hôm khác cô có thời gian không?
35:44Tôi muốn mời cô một bữa.
35:45Được không?
35:48Được.
35:49Vậy để hôm khác nhé.
35:51Được, được.
35:52Tạm biệt.
35:58Tạm biệt.
35:58Tạm biệt.
36:04Phó Chủ tịch.
36:05Tôi đi lấy xe trước đây.
36:07Được.
36:11Tụi Nga.
36:13Anh quên cầm một cái túi nhỏ.
36:15Lát em mang xuống nhé.
36:17Được.
36:32Nào, để con.
36:33Mẹ.
36:42Con đi xa như thế.
36:44Lễ Tết này nọ.
36:46Về nhà bất tiện lắm.
36:48Mẹ đợi con kiếm được tiền
36:49sẽ đưa mẹ đến Thịnh Thành chơi nhé.
36:54Đến nơi thì báo cho mẹ.
36:58Mẹ yên tâm đi.
36:59Được rồi.
37:02Lên xe đi.
37:02Được, được rồi.
37:03Đi đi.
37:04Con đi đây.
37:06Sống thật tốt với Hiểu Lan đấy.
37:08Mẹ yên tâm.
37:09Mẹ mau về đi.
37:12Anh Thành.
37:12Anh Thành.
37:13Em cũng đi Thịnh Thành.
37:15Sao cậu lại đến đây?
37:16Em nghĩ kỹ rồi.
37:17Em mà còn ở lại cơ quan này
37:18thì sẽ hỏng người mất.
37:21Nói với chú hai chưa?
37:22Nói rồi chắc chắn.
37:23Nói rồi chứ.
37:24Đi thôi, đi thôi.
37:24Người lớn đồng ý rồi à?
37:26Đồng ý, đồng ý rồi.
37:27Cô yên tâm đi nhé.
37:28Đi đi đi.
37:28Lên.
37:29Lên xe.
37:29Lên xe đi.
37:32Các con phải chăm sóc nhau đấy.
37:33Tiểu vĩ.
37:34Cô cô yên tâm đi.
37:35Mẹ yên tâm đi.
37:36Chú ý sức khỏe.
37:37Con đi đây mẹ.
37:43Cẩn thận từ từ thôi.
37:44Không sao, không sao, không sao.
37:46Bia, đồ uống, lạc, hạt, dưa.
37:47Có ai cần không?
37:48Xin chào.
37:49Cho bọn tôi 3 chai nước ngọt,
37:501 túi hạt, dưa.
37:52Bao nhiêu tiền?
37:53Anh trả đi.
37:53Tổng cộng 1 tệ 2.
37:54Để em, để em, để em.
37:57Bia, đồ uống, lạc, hạt, dưa.
37:59Có ai cần không?
38:00Cậu nói thật đi.
38:01Chú hai đồng ý thật rồi à?
38:03Đồng ý gì chứ?
38:04Em còn chưa nói.
38:06Em mà nói chắc chắn ông ấy sẽ không đồng ý.
38:08Tại sao em phải nghe ông ấy?
38:09Thanh niên thì phải ra ngoài sông pha.
38:12Nhưng cũng phải nói này, em cũng không giống anh và chị Hiểu Lan, vừa có học dấn vừa thông
38:18minh, đến thịnh thành sao thế?
38:20Xe vừa lăn bánh đã hối hận rồi à?
38:22Không hối hận, thế vẫn hơn dưỡng lão ở các cơ quan đó chứ.
38:27Nhưng chị Hiểu Lan này, chị nói xem, chị cảm thấy em ngốc lắm đúng không?
38:31Đâu có.
38:32Chị thấy em cực kỳ tài giỏi, cực kỳ dũng cảm, dũng cảm hơn chị năm xưa nhiều.
38:36Nhìn đi, chị Hiểu Lan vẫn biết khích lệ người khác nhất.
38:39Nhưng nói đến dũng khí thì chị Hiểu Lan vẫn là số 1.
38:42Hiểu Lan của chúng ta trí dũng song toàn.
38:51Chúc chúng ta khởi nghiệp xuân xẻ, mọi chuyện xuân xẻ.
38:57Đúng rồi, chị Hiểu Lan.
38:59Chị bảo sau khi chúng ta đến nơi, có kế hoạch khởi nghiệp gì không?
39:03Kế hoạch khởi nghiệp.
39:07Bước đầu tiên, phải tìm được chỗ ở đã.
39:09Nào, dẫn cô đi xem băng công.
39:12Chỗ này đẹp lắm.
39:16Cô nhìn đi, trọng lắm đúng không?
39:19Hai người lại đây.
39:21Văn phòng gì đó mà cậu vừa nói ấy.
39:23Từ đây đi thẳng, đi thẳng mãi.
39:25Đi đến căn thứ 2, ở cuối cùng là đến.
39:29Được không? Căn nhà này được không?
39:31Đẹp lắm đúng không?
39:33Anh thấy cũng được, cậu thì sao?
39:34Em thấy ổn.
39:35Được, vậy thì chỗ này đi.
39:36Được, vậy chúng ta đi xuống ký hợp đồng.
39:38Được, được, được.
39:40Khu nhà này được chứ.
39:41Tốt lắm, vừa trọng trải, vừa sạch sẽ.
39:43Được, vậy thì ở đây.
39:47Bà Vu, bọn tôi thuê 2 căn ở bên trên.
39:51Bình thường có thể tôi sẽ để ít hàng ở sân này, nhưng sẽ không lâu quá đâu.
39:55Bà xem, tiền thuê thế nào?
39:58Các cô ở mấy người?
40:002 người, chỉ tôi và mẹ tôi thôi.
40:03Muốn thuê phòng của tôi, thì phải tuân thủ quy định của tôi.
40:08Thứ nhất, chỉ cho 2 người ở.
40:10Những người khác, dù là nam hay nữ, cũng không được.
40:15Thứ hai, không được làm ổn trong sân.
40:18Thứ ba, các cô có thể dùng nhà bếp, sân, nhưng phải trả nửa năm tiền thuê một lần.
40:26Nửa năm.
40:27Cậu là ai?
40:29Đây là bác tôi, bình thường có thể sẽ đến đây thăm bọn tôi.
40:33Anh ấy không ở đây.
40:37Mỗi tháng 50 tệ.
40:39Còn điều quan trọng nhất, không được mời thì không được vào phòng tôi, không được động vào đồ của
40:45tôi.
40:46Còn nữa, chúng ta chỉ có quan hệ giữa chủ nhà và khách thuê.
40:50Không có việc gì thì đừng cố làm thân với tôi.
40:53Tạm thời, chỉ có ngần này quy tắc, lại còn tạm thời các cô.
40:57Có đồng ý không?
40:59Đồng ý.
41:00Bọn tôi đồng ý.
41:00Bọn tôi thuê.
41:02Bà từ từ thôi.
41:06Bây giờ mấy giờ rồi?
41:085 giờ.
41:105 giờ à?
41:17Bà già này làm gì đấy?
41:20Cháu nghe người giới thiệu nói, bình thường bà ấy còn đi quét đường quanh đây nữa.
41:24Có căn nhà lớn thế này, thu tiền thuê đắt như thế mà còn đi quét trác à?
41:28Nhiều quy tắc quá.
41:30Bà già này kỳ lạ thật.
41:32Có một căn nhà lớn thế này, nói chuyện cũng không có giọng địa phương.
41:36Chắc chắn là con nhà danh giá, có học thức và từng trải.
41:40Tính tình kỳ lạ cũng dễ hiểu.
41:42Mẹ thấy trong bà ấy cũng nhân hậu lắm.
41:44Người phải ở với nhau mới có tình cảm.
41:46Chắc chắn chúng ta có thể khiến bà ấy mở lòng.
41:50Giải quyết được chuyện chỗ ở rồi.
41:52Tiếp theo là bước khởi nghiệp thứ hai.
41:55Chuẩn bị phương tiện liên lạc.
41:56Đúng, sau đó ấn xuống.
41:57Cậu xem, được rồi đúng không?
41:59Được, được.
42:00Sau này tiện hơn rồi, chị Hiểu Lan.
42:02Chị nói xem cái thứ bé tí này, mà đắt kinh khủng, tại sao cứ phải mua chứ?
42:06Giao tiếp là cầu nối của mọi thứ.
42:08Cậu trả lời tin nhắn nhanh hơn, hoặc nhận được tin trước người khác, thì sẽ chiếm được thế thượng
42:12phong.
42:13Em nhớ số của ba chúng ta còn liền nhau.
42:15Hai người họ là số cặp.
42:18Cậu xem giàu làm gì?
42:19Dạy, dạy số liền nhau, dạy nhớ còn gì?
42:21Chị Bạch, chị cũng đổi đi.
42:23Bốn chúng ta lấy số liền nhau.
42:24Tôi dùng một năm rưỡi rồi.
42:25Bây giờ tôi đổi, mọi người sẽ không tìm được tôi nữa.
42:27Cái này, ngoài gà giàu hông, thì còn gà vào chỗ nào khác được không?
42:30Gà lên mái tóc, dùng làm kẹp tóc, thôi thôi thôi.
42:33Được, được, được.
42:34Chị Hiểu Lan, anh Thành, chúng ta cùng gà lên đi.
42:37Gà vào.
42:38Gà mái nhắn tin vào cái, đi đường cũng thấy, ngầu hơn hẳn nhỉ.
42:48Bước khởi nghiệp thứ ba.
42:50Đi bước nào chắc bước ấy, bắt đầu từ những việc trước mắt.
43:11Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
43:39Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:00Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:34Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:07Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:12Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:18Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:20Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:27Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:30We will be able to reach the end
45:36Just enough
Comments