- 3 tuần trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Dù điểm tốt nghiệp đứng đầu toàn trường
00:01Nhưng bị em gái kế sửa đổi toàn bộ nguyện vọng vào đại học
00:04Mẹ tôi quỳ xuống đất cầu xin tôi đừng báo cảnh sát
00:07Em gái không cố ý đâu
00:09Đừng làm hỏng cuộc đời của nó nhé
00:10Được không con
00:11Tôi nhìn ả em gái kế đang đầy tự mãn trong lòng mẹ
00:14Toàn thân run dẩy vì tức giận
00:16Một lần nữa tỉnh dậy
00:17Tôi phát hiện ra bản thân quay trở lại vào năm lớp 11
00:20Em gái kế cầm bài kiểm tra toán được 38 điểm đi vào phòng tôi
00:24Vẻ mặt đầy kiêu ngạo yêu cầu tôi phải giúp đỡ nó
00:26Tôi im lặng một lúc lâu rồi mở một bài kiểm tra 8 điểm ra
00:30Vẻ mặt ngây thơ
00:31Xin lỗi
00:31Nhưng mà chị cũng chỉ là một học sinh kém thôi
00:34Chào bạn
00:35Cảm ơn vì đã ghé thăm nhà có cây cỏ nhỏ
00:37Chúc bạn có một khoảng thời gian thật dễ chịu và an yên
00:40Chân tâm đồng
00:41Lên giải bài này đi
00:42Giáo viên toán gõ thước lên bảng đen
00:44Chỉ vào một câu hỏi hình học
00:46Đề bài không quá khó
00:47Đa số học sinh học lực từ khá trở lên trong lớp đều có thể làm được
00:51Đối với tôi thì càng dễ dàng hơn
00:52Sau khi nghĩ qua các bước giải và đáp án trong đầu
00:55Tôi cắn môi
00:56Cúi đầu nhỏ giọng nói
00:57Thưa thầy
00:58Em không biết làm
00:59Giáo viên toán trên mặt lộ rõ vẻ thất vọng
01:02Nhưng không nói thêm gì
01:03Gia hiệu cho tôi ngồi xuống
01:04Sau lưng có tiếng nói chuyện thì thầm
01:06Lần trước thì thắng cậu ấy đạt điểm tối đa môn toán
01:09Cứ tưởng rằng lớp mình có thêm một học sinh giỏi
01:11Giờ thì chắc chắn mấy lần trước là gian lận rồi
01:14Tôi cũng nghĩ vậy
01:15Nếu không tại sao hôm qua cậu ấy chỉ được 8 điểm chứ
01:18Nghe nói cậu ấy ở trường cũ không được đánh giá tốt
01:21Còn từng ăn cắp quỹ lớp nữa
01:23Tôi bỏ ngoài tay
01:24Cảm thấy ánh mắt của chú ngữ Lam nhìn về phía tôi từ góc trên bên phải
01:27Tay tôi từ từ xiết chặt
01:29Chú ngữ Lam là em gái kế của tôi
01:31Trong kiếp trước
01:32Nó đã sửa đổi nguyện vọng thi đại học của tôi
01:34Điền tất cả 6 nguyện vọng đều vào đại học Thanh Hoa
01:37Dù cho tôi có đứng đầu toàn trường
01:39Nhưng vẫn còn một khoảng cách khá lớn so với điểm chuẩn của Thanh Hoa
01:42Lúc bị phát hiện
01:43Chú ngữ Lam chỉ mỉm cười
01:44Hoàn toàn không quan tâm đến việc làm sai trái của mình
01:47Ai bảo chị học giỏi hơn tôi làm gì chứ
01:49Chị không phải là học sinh giỏi nhất à
01:51Sao lại không vào được Thanh Hoa thế
01:53Tôi đã lựa chọn gọi điện báo cảnh sát
01:55Nhưng mẹ tôi lại đột ngột quỳ xuống cầu xin
01:58Em gái con không cố ý đâu
01:59Nó còn nhỏ
02:00Báo cảnh sát sẽ hủy hoại cả cuộc đời của nó mất
02:03Con hãy tha lỗi cho nó một lần nhé
02:05Được không
02:05Nhìn cảnh tượng này
02:07Tôi chỉ cảm thấy toàn thân mình lạnh bút
02:09Mẹ tôi sau khi tái hôn
02:10Chỉ chăm chăm tìm mọi cách làm hài lòng cha dựng và chú ngữ Lam
02:13Mỗi ngày không phải chỉ giặt rũ nấu ăn cho họ
02:16Còn phải chịu đựng những lời chế nhạo thậm tệ của chú ngữ Lam
02:19Bà nói với tôi
02:20Chính cha dựng đã cho chúng tôi một mái ấm qua ngày
02:22Cho nên
02:23Khi bị chú ngữ Lam cướp điện thoại
02:25Tôi phải nhẫn nhịn
02:26Chú ngữ Lam bỏ đinh vào giày của tôi
02:28Tôi phải nhẫn nhịn
02:29Chú ngữ Lam xé nát bài kiểm tra tôi đã làm xong
02:32Tôi vẫn phải nhẫn nhịn
02:33Giờ đây
02:34Chú ngữ Lam vì ghen tị mà sửa đổi nguyện vọng thi đại học của tôi
02:37Mẹ tôi còn tiếp tục bảo tôi nhẫn nhịn
02:39Làm sao có thể nhịn được cơ chứ
02:41Tôi đã báo cảnh sát
02:42Chú ngữ Lam bị kết án 6 tháng tù
02:44Đồng thời tôi cũng rời khỏi nhà cha dựng
02:47Trở về quê sống cùng với bà ngoại
02:48Sau một năm ôn thi lại
02:50Tôi chỉ đậu vào trường đại học bình thường loại 1
02:52Vào ngày đi nhận giấy báo trúng tuyển
02:54Tôi bị ai đó từ phía sau đẩy mạnh xuống ao
02:57Trong lúc đang khó khăn vùng vẫy trong nước
02:59Tôi mơ hồ nghe thấy một giọng nói quen thuộc
03:01Mau chết đi, là Chú ngữ Lam
03:03Một lần nữa tỉnh dậy
03:04Tôi quay trở lại năm lớp 11
03:06Lúc này tôi vừa chuyển đến trường mới của em gái kế
03:09Trong kỳ thi thắng vừa rồi đã đạt điểm tối đa môn toán
03:12Cha dựng thưởng cho tôi một chiếc điện thoại mới
03:14Sau đó liền nặng nề chỉ trích Chú ngữ Lam
03:16Vì thành tích đếm ngược từ dưới lên trên của nó
03:19Không ngờ từ đó
03:20Lòng hận thù của nó bắt đầu sinh sôi nảy nở
03:22Đầu tiên là xem tôi như cái gai trong mắt
03:24Đến cuối cùng còn trực tiếp giết chết cả tôi
03:27Từ khi sống lại
03:28Tôi không ngừng nghĩ đến việc khiến nó phải trả giá
03:30Nhưng vào giữa đêm
03:31Những gì Chú ngữ Lam thốt ra ngày hôm đó cứ như một lời nguyền cứ luôn quanh quẩn trong đầu tôi
03:36Dùng cách nào cũng không thể gạt bỏ
03:38Chỉ không phải là học sinh giỏi nhất à
03:40Sao lại không vào được thanh hoa thế
03:42Nếu
03:42Nếu như tôi có đủ thực lực
03:44Sau giờ học
03:45Với vai diễn bên ngoài là một người em thân thiết
03:47Chú ngữ Lam lập tức chạy đến ăn ủi tôi
03:50Chị
03:50Đừng nghe bọn họ nói bậy
03:52Làm sao chị có thể gian lận được
03:54Họ chỉ vì quá ghen tị nên mới thế thôi
03:56Tôi nhìn khuôn mặt thuần khiết của nó
03:58Mỉm cười
03:58Ghen tị vì chị được 8 điểm sao
04:01Chú ngữ Lam thoáng ngạc nhiên rồi nhanh chóng vội vã nói lớn
04:04Là vì anh Cô Dư từ chối lời tỏ tình của chị
04:06Khiến tâm trạng chị không tốt nên mới thi kém
04:08Như nhận ra mình vừa nói điều gì
04:10Nó vội bịt miệng lại và nhìn xung quanh
04:13Nhưng đã muộn rồi
04:14Lớp học còn đang ồn ào bỗng dưng hoàn toàn im lặng
04:16Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi
04:18Ngay sau đó lại đồng loạt nhìn
04:20Về phía chàng trai ở hàng cuối cùng
04:22Cô Dư đang cúi đầu làm bài kiểm tra
04:24Ánh sáng mặt trời chiếu lên lưng
04:26Ánh sáng và bóng tối ở đó chia cậu ấy ra làm hai nửa
04:29Khiến toàn thân cậu trở nên mờ ảo
04:31Có vẻ như nhận ra điều gì đó
04:33Cô Dư đột ngột ngừng đầu
04:34Cậu nhìn xung quanh một lượt
04:36Ánh mắt dừng lại trên người tôi một chút rồi lạnh lùng quay đầu đi
04:39Tiếp tục làm bài
04:40Tôi xoay người sang hướng khác
04:41Cảm thấy hơi không thoải mái
04:43Trong độ tuổi thanh xuân đầu đời này
04:45Tôi quả thật đã từng có cảm tình với cậu ấy
04:47Sau kỳ thi tháng đầu tiên của kiếp trước
04:49Tôi đã dũng cảm tỏ tình và hỏi cố Dư muốn thi vào trường đại học nào
04:53Cậu chỉ trả lời một câu
04:54Tôi sẽ không tham gia kỳ thi đại học
04:56Trong kiếp trước
04:57Cậu ấy thật sự không tham gia kỳ thi đại học
05:00Mà đã rời đi du học trước khi cuối học kỳ năm lớp 12 còn chưa kết thúc
05:03Sau bao nhiêu chuyện
05:05Tôi đã không còn sót lại chút cảm tình nào nữa
05:07Đặc biệt khi biết chú Ngữ Lam chính là người mà cậu thích
05:10Như lần tỏ tình này lại là chuyện xảy ra trước khi tôi sống lại
05:13Giờ sẽ không thể dễ dàng phủ nhận
05:15Có lẽ chú Ngữ Lam đã nhận thấy cảnh tượng ngượng ngùng này
05:18Xin lỗi, tôi vừa mới nói sai
05:20Nó tỏ ra hối hận
05:21Nhưng ánh mắt không hề có chút tiếc nuối nào
05:23Tôi dĩ nhiên biết rõ ý đồ của nó khi thốt ra câu vừa rồi
05:26Chỉ đơn giản là muốn để các bạn học nữ trong lớp
05:29Những người có cảm giác chiếm hữu mãnh liệt với cố Dư
05:32Biết rằng tôi cũng đang nhỏ ngó nam thần của họ mà thôi
05:35Quả nhiên, dù cho có cẩn thận đến đâu
05:37Tôi vẫn bị nhốt lại trong phòng thiết bị khi đi học thể dục
05:40Cơn gió lạnh bút của điều hòa lan tỏa ra khắp nơi
05:42Qua mắt cá chân chui vào ống quần
05:44Chân tay đột ngộ cứng đở
05:46Tôi đứng yên tại chỗ
05:47Cảm giác toàn thân lạnh lẽo lập tức đưa tôi trở lại
05:49Mảnh ký ức bị đẩy xuống ao trong kiếp trước
05:51Lúc đó tôi khó khăn vùng vẫy
05:53Cố gắng gào to kêu cứu
05:55Nước ao tràn vào miệng từng ngụm lớn một
05:57Vô tình, tôi chạm được vào bờ ao
05:59Và vội vàng đưa đầu lên khỏi mặt nước
06:01Một bàn tay đột ngột đè đầu tôi xuống
06:03Mạnh mẽ đẩy trở lại nước
06:05Tôi liên tục vật lộn
06:06Nhưng không thể thoát khỏi bàn tay lớn trên đầu kia
06:08Có thể chắc chắn rằng kích thước và sức lực của lòng bàn tay đó
06:16Có lẽ là một người đàn ông
06:17Tôi dùng hết sức mở mắt
06:18Cuối cùng nhìn thấy một vết sẹo nhỏ trên bàn tay của hắn ta
06:21Tuy nhiên, sau khi sống lại
06:23Tôi đã tìm kiếm từ tất cả những tràng tai xung quanh chú ngữ lam
06:26Không thấy bất cứ người nào có sẹo trên mu bàn tay
06:29Có ai trong đó không
06:30Một giọng nói chầm thấp vang lên từ bên ngoài
06:33Cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi
06:34Tôi nhận ra giọng nói đó
06:36Cố dư
06:37Ngoài cửa có tiếng động nhẹ
06:38Vài giây sau, cửa phòng nhanh chóng bị đạp mạnh ra
06:41Cố dư trong bộ đồ thể dục
06:43Đứng ở trước cửa, ánh mắt nhìn tôi chầm chầm
06:46Ra khỏi phòng thiết bị
06:47Chúng tôi không nói lời nào với nhau
06:49Nhớ lại kiếp trước
06:50Cậu ấy thích chú ngữ lam
06:51Do đó cũng có khả năng chính cậu là người hại chết tôi
06:54Vậy nên tôi không muốn có thêm liên hệ gì nữa
06:56Nói lời cảm ơn xong
06:58Tôi tìm lý do rồi chuẩn bị rời đi trước
07:00Cố dư đột nhiên lên tiếng
07:02Tháng sau có cuộc thi toán liên trường
07:03Thời gian đăng ký kết thúc vào chiều mai
07:06Câu nói này có vẻ rất đột ngột và vô lý
07:08Tôi dừng lại
07:09Chờ cậu ấy nói tiếp
07:10Cậu có tham gia không? Cố dư hỏi
07:13Tôi hơi ngạc nhiên
07:14Trong kiếp trước, người đại diện lớp tham gia cuộc thi
07:17Chính là tôi và cố dư
07:18Lúc đó tôi đã chuẩn bị suốt một tháng
07:20Nhưng ngay một đêm trước cuộc thi
07:22Chú ngữ lam đã cho thuốc ngủ vào sữa mà tôi hay uống trước khi đi ngủ
07:25Khiến tôi xiết nữa thì không dậy được
07:27Sau đó lại bỏ thêm 10 cái đinh vào giày tôi
07:30Khi đến phòng thi
07:31Đinh dần dần chọc thủng đế giày
07:33Sự đau đớn lan đến tận gan bàn chân
07:35Kết thúc cuộc thi
07:36Hai bàn chân tôi hoàn toàn ngâm trong vũng máu
07:38Dù vậy, tôi vẫn đứng thứ hai
07:40Chỉ kém người đứng đầu là cố dư 5 điểm
07:42Tất nhiên
07:43Sau đó tôi lại nhận được sự báo thủ gấp ngàn vạn lần từ chú ngữ lam
07:46Nghĩ một lúc
07:47Tôi trả lời
07:48Không
07:49Vừa rứt lời
07:50Cố dư tiến thêm vài bước
07:51Đột ngột cuối đầu
07:52Tôi theo bản năng lùi lại một bước
07:54Lương dựa vào tường
07:55Khoảng cách rất gần
07:57Từ đôi lông mày lạnh lùng của cậu đến đôi môi mỏng
07:59Tất cả đều rõ ràng hiện ra trước mắt tôi
08:02Bỗng dưng muốn tha thứ cho bản thân trong kiếp trước đã bị vẻ đẹp của cậu mê hoặc
08:06Ngay tức khắc
08:06Tôi nghĩ đến chuyện cố dư yêu chú ngữ lam
08:09Ai có thể đoán trước được
08:10Lỡ như người đã giúp chú ngữ lam hại chết tôi lại chính là cố dư thì sao
08:14Nghĩ đến đây
08:15Tôi nhìn xuống bàn tay trái của cậu
08:17Lòng bàn tay sạch sẽ
08:18Không có một vết sẹo nào
08:19Lý do là gì
08:20Giọng nói cố dư từ trên đỉnh đầu chuyển đến
08:23Mang theo một loại áp lực mơ hồ
08:25Tôi hồi phục tinh thần
08:26Đưa ra một lời giải thích mà chính bản thân cũng thấy không thể tin nổi
08:29Lần trước đạt điểm tối đa là do tôi làm bừa
08:32Đây mới là trình độ thực sự của tôi
08:34Quả nhiên cậu ấy lạnh mặt lại
08:36Từng bước ép sát
08:37Ở câu hỏi cuối cùng
08:38Toàn khối chỉ có một mình cậu làm được bằng cách đảo ngược điều cần chứng minh
08:42Viết ra hai cách giải
08:43Vì vậy tôi chỉ có 136 điểm
08:45Còn cậu đạt 150 điểm
08:47Giọng điệu cậu lạnh lùng
08:48Nhưng lại tựa như bị mất bình tĩnh
08:50Từng bước một ép lại gần
08:52Hay là như bọn họ nói
08:53Cậu mang theo điện thoại trong kỳ thi
08:55Gửi đây cho người khác
08:56Nhờ họ giúp cậu làm bài
08:58Tôi không tin
08:59Trần Tâm Đồng
09:00Cô Dư nhìn chằm chằm tôi
09:01Tôi không tin cậu sẽ gian lận
09:03Tôi bị buộc phải dán sát vào tường
09:05Thậm chí còn có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp từ môi cậu phả vào mũi
09:09Kiếp trước
09:09Cô Dư hàng ngày đều giống như một cỗ máy giả đề lạnh lùng
09:12Lý trí lại tự chủ
09:13Luôn giữ một vẻ mặt lãnh đạm với tất cả mọi người
09:16Tôi thầm đơn phương cậu
09:18Nhưng cậu ấy lại chỉ coi tôi như một đối thủ cạnh tranh bình thường
09:21Nếu không phải sau kỳ thi đại học thấy Cô Dư công khai tỏ tình với chung ngữ lam trong nhóm lớp
09:26Có lẽ tôi sẽ nghĩ cậu ấy thực sự không có cảm xúc gì cả
09:28Giờ đây sao lại
09:30Rốt cuộc lý do là gì vậy
09:31Cô Dư nghiêng đầu
09:32Như đang chầm tư suy ngẫm
09:34Có phải thật sự là vì tôi không
09:36Vì tôi từ chối lời tỏ tình của cậu
09:38Cậu ấy im lặng một lúc
09:39Ánh mắt hơi phức tạp
09:40Chân tâm đồng
09:41Yêu đương quan trọng với cậu đến vậy sao
09:43Nghe thấy sự thất vọng rõ ràng trong giọng nói kia
09:46Sắc mặt tôi lập tức tối sầm
09:47Liên quan gì đến cậu
09:49Tôi đạt điểm tối đa hay được 8 điểm cũng là việc của tôi
09:52Cô Dư
09:53Hy vọng cậu đừng can thiệp vào chuyện không liên quan đến bản thân nữa
09:56Bầu không gian bỗng trở nên yên tĩnh
09:58Cô Dư nhìn tôi một lúc lâu rồi quay người rời đi
10:00Về đến lớp
10:01Trên bàn vẫn còn để một sấp bài kiểm tra
10:03Tôi nhìn sơ lược qua các dạng bài
10:05Chẳng mấy chốc
10:06Có người bước đến gõ gõ lên mặt bàn
10:08Tôi ngẩn đầu
10:09Nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng của Cô Dư
10:11Tôi đã đăng ký cho cậu tham gia cuộc thi đó rồi
10:14Sau ngày hôm đó
10:15Trên bàn tôi luôn xuất hiện những bộ đề thi của các kỳ thi liên trường từ năm ngoái
10:19Tất cả đều do Cô Dư đặt lên
10:21Tôi chọn cách phớt lở
10:22Cũng không quan tâm đến mục đích của cậu ấy
10:24Ngay từng ngày trôi qua
10:26Buổi sáng tôi luôn ngủ trong lớp và đến chiều thì chép bài từ bạn học khác
10:29Nhưng ngoài giờ học
10:30Tôi đã tự lập kế hoạch học tập chi tiết
10:33Thậm chí nỗ lực hơn cả đời trước
10:34Kiếp này
10:35Ngoài việc báo thủ
10:36Mục tiêu lớn thứ 2 của tôi là bước chân vào Đại học Thanh Hoa
10:39Rất nhanh
10:40Kỳ thi tháng thứ 2 đã đến
10:42Trung ngữ Lam ngồi bên trái
10:43Còn Cô Dư ngồi sau lưng tôi
10:45Khi Trung báo hiệu vang lên
10:47Hầu hết mọi người đều ngay lập tức bắt đầu làm bài
10:49Tôi nhanh chóng làm xong toàn bộ bài thi trên giấy nháp
10:52Sau đó điền các câu trả lời sai vào phiếu trả lời
10:55Và cố ý di chuyển phiếu trả lời sang bên trái để Trung ngữ Lam thấy được
10:58Quả nhiên
10:59Nó lập tức nói
11:00Hừ, tôi từng nghĩ chị giỏi toán lắm
11:02Không ngờ lại sai nhiều câu trắc nghiệm như vậy
11:04Đến cả câu thứ 10 cũng chọn xê tôi liếc nhìn nó một cái đầy ẩn ý
11:08Lần này đề toán học khó bất ngờ
11:10Đặc biệt là câu thứ 10
11:11Các phép toán rắc rối và đề thi còn cố tình tạo ra bẫy để đánh lừa
11:15Trung ngữ Lam hầu như không biết gì về toán học
11:17Nếu là bình thường nó không thể nào tự tin rằng đáp án đúng là xê được
11:21Trời ạ
11:22Ngay cả bài tính toán đơn giản thế này mà chị cũng không làm được ạ
11:25Lần này có thể không đạt nổi mức 8 điểm đâu
11:28Trung ngữ Lam
11:29Đừng quá đáng
11:29Tôi thức giận nói
11:31Nhưng ánh mắt lại dừng trên người ngồi phía trước Trung ngữ Lam
11:33Một chàng trai với kiểu tóc ngắn
11:35Gương mặt sắc xảo
11:36Trông có vẻ rất đáng sợ
11:38Đó chính là mục tiêu của tôi hôm nay
11:40Khi nghe thấy động tính
11:41Chàng trai tóc ngắn quay đầu lại nhìn tôi
11:43Có vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó
11:46Trong các đợt thi tiếp theo
11:47Bài của tôi đa số là bỏ trống
11:49Trung ngữ Lam thậm chí đã bắt đầu chế giữ tôi thường xuyên hơn
11:52Tôi chỉ im lặng tỏ vẻ không hài lòng
11:54Tất cả mọi chuyện này đều được chàng trai tóc ngắn kia chú ý đến
11:57Tôi làm vậy là có lý do
11:59Ở kiếp trước
12:00Một học sinh tên Trần Hồng lớp số 2 bị phát hiện ra lận trong kỳ thi đại học
12:03Khi điều tra
12:04Người ta phát hiện ra rằng cậu ta đã lợi dụng người thân là giáo viên
12:07Để đánh cắp để thi suốt 3 năm học
12:09Hơn nữa
12:10Còn giao bán đáp án cho người khác
12:12Với số tiền liên quan lên tới hàng chục triệu đồng
12:14Chàng trai tóc ngắn kia chính là Trần Hồng
12:16Cậu ta đã lập nhiều nhóm quy quy khác nhau
12:19Các khách hàng có nhu cầu phải trả tiền để vào nhóm
12:21Vào tối trước kỳ thi
12:23Cậu ta sẽ đúng giờ chia sẻ đáp án trong nhóm
12:25Nếu khách hàng là nam giới và thanh toán từ một vạn trở lên
12:28Trần Hồng còn gửi cho họ một đoạn video quay lén của các cô gái trong phòng thay đồ
12:32Mỗi đợt thi diễn ra chính là
12:34Một thời điểm thuận lợi để cậu ta phát triển nguồn khách hàng
12:36Những hành động của tôi trước đây đều nhằm thu hút sự chú ý của cậu ta
12:40Ở kiếp trước
12:41Chú Ngữ Lam đột nhiên tiến bộ vượt bậc trong học kỳ 2 của lớp 11
12:44Từ bị xếp hạng cuối cùng vào đến top 3 của lớp
12:47Chỉ ngay sau tôi và cô Dư
12:48Lúc đầu tôi còn nghĩ đó là vì cha ruột của nó đã chi tiền thuê gia sư giỏi
12:52Đến khi đi học lại sau hẻ lớp 11
12:55Một bạn nữ gửi tin nhắn cho tôi
12:57Trộn đề thi không chỉ có Trần Hồng
12:58Mà còn có chú Ngữ Lam
13:00Có một lần
13:01Tôi đã vô tình thấy được hai người họ trộn đề thi khi viện cớ đi lấy sách vào ban đêm
13:05Chú Ngữ Lam đã dùng đoạn video quay lén tôi trong phòng thay đồ để đe dọa
13:09Không cho tôi nói ra lúc đó tôi mới hiểu rằng hai người họ chính là đồng phạm
13:13Nhưng vẫn có điểm rất kỳ lạ
13:15Trần Hồng kiếp trước lại không chịu khai báo chú Ngữ Lam cho cảnh sát
13:18Vì vậy ở kiếp này tôi quyết định giả vờ là một học sinh kém
13:22Dùng thân phận này để tiếp cận Trần Hồng
13:24Tìm chứng cứ về sự thông đồng của họ
13:26Cùng tống hai người vào tù
13:27Chỉ có nước đưa chú Ngữ Lam ra pháp luật càng sớm
13:30Thì tôi càng có cơ hội tránh được bi kịch bị giết chết trong kiếp trước
13:33Kẻ đồng phạm còn chưa rõ
13:34Tôi không dám tin tưởng bất kỳ ai
13:36Chỉ có thể tạm thời một mình chiến đấu
13:38Cuối cùng trong đợt thi lý thuyết tổng hợp
13:41Tôi giả vờ tỏ ra chán nản
13:43Bắt đầu ngồi xoay bút cả buổi
13:44Xoay đến lần thứ ba thì làm rơi xuống đất
13:47Nhặt lên và xoay tiếp
13:48Lại rơi, lại nhặt
13:49Đến lần thứ sáu tôi tình cờ nhìn thấy Trần Hồng đá
13:52Một mảnh giấy đến gần chân của chú Ngữ Lam
13:54Trên đó viết đầy đủ các đáp án của đề thi
13:57Tôi mỉm cười
13:58Giả vờ ngạc nhiên
13:59Ôi, hai người
14:00Bị tôi phát hiện
14:01Chú Ngữ Lam lập tức thay đổi sắc mặt
14:06Nếu dám nói cho bố tôi, chị chết chắc
14:09Sau đó, nó quay lại nói với Trần Hồng
14:11Yên tâm đi Trần Hồng
14:13Chị ta chính là một kẻ hè nhát
14:14Chắc chắn không dám tố cáo đâu
14:16Trần Hồng hiếp mắt, liếc nhìn bài thi đầy những khoảng trắng của tôi
14:20Không biết là muốn bịt miệng hay cùng kéo tôi vào vũng lầy
14:23Khẽ mỉm cười hỏi
14:24Bạn học, mấy ngày nay tôi cũng thấy rồi
14:26Chúng ta đều là loại người như nhau
14:28Tôi đảm bảo đây là đáp án chuẩn
14:30Có muốn cùng sao chép không
14:31Tôi giả vờ suy nghĩ
14:32Lén nhìn bàn tay trái của cậu ta
14:34Người đã nhấn tôi xuống nước trong kiếp trước
14:36Có phải là đồng bọn này của chung ngữ Lam không
14:39Thật kỳ lạ, vẫn không có vết sẹo nào
14:41Khi đang định nói chuyện
14:42Đằng sau đột ngột có tiếng ho khù khụ
14:44Một âm thanh rõ ràng không hòa hợp với sự yên tĩnh hiện giờ của phòng thi
14:48Có chuyện gì không
14:49Bạn học cô Dư
14:50Dám thị nhìn về phía người tạo ra tiếng động
14:53Sau một lúc, giọng nói lạnh lùng và bình tĩnh của cô Dư vang lên từ phía sau
14:56Dạ, không có chuyện gì
14:58Tôi suy nghĩ một chút
14:59Dựa ra phía sau
15:01Rốt cuộc cậu muốn làm gì
15:02Cô Dư cũng dựa ra phía sau
15:04Chỉ nói 5 từ, thi cử cho đàng hoàng
15:06Giọng nói của cậu rất thấp
15:08Tạo ra cảm giác như có một luồng điện ngứa ngáy chạy dọc theo vành tay
15:11Mặc dù tôi không định đồng ý với Trần Hồng
15:13Nhưng vẫn cảm thấy hơi khó chịu
15:15Cô Dư can thiệp hơi nhiều rồi
15:17Chỉ còn nửa giờ nữa là kết thúc kỳ thi
15:19Giám thị phía trước nhận được điện thoại và ra ngoài
15:22Lớp học bỗng nhiên trở nên ồn ào
15:24Trung ngữ Lam đột nhiên lại gần tôi
15:26Chị và cô Dư có quan hệ tốt như thế từ khi nào vậy
15:28Cậu ấy vừa rồi có phải lo lắng rằng chị sẽ đồng ý ra lận không
15:32Nghe thấy sự ghen tị tinh vi trong giọng nói của nó
15:35Tôi trả lời một cách nhạt nhẽo
15:36Em nghĩ nhiều rồi
15:37Trung ngữ Lam nhíu mày
15:39Còn định nói thêm gì đó thì tiếng bước chân từ cửa đã vang lên
15:42Giám thị quay trở lại
15:43Không được thì thầm trao đổi
15:45Tự làm bài của mình
15:46Nếu để tôi phát hiện
15:47Đột nhiên, một mảnh giấy đầy đáp án bị ném tới
15:50Rơi ngay trên phiếu trả lời của tôi
15:52Trung ngữ Lam còng mồi
15:53Nhìn tôi rồi mỉm cười đầy ẩn ý
15:55Tôi không kịp phản ứng
15:57Lúc này, bóng dáng cố dư từ bên cạnh tôi bước lên bục giảng
16:00Chắn đi tầm nhìn của giám thị về phía tôi
16:02Thưa thầy, em muốn nộp bài
16:04Tôi nhanh chóng cất mảnh giấy vào
16:06Lạnh lùng lường Trung ngữ Lam
16:08Giả vờ Lam học sinh kém là một chuyện
16:10Nhưng thêm việc bị bắt quả tang ra lận không nằm trong dự định của tôi
16:13Đã thử được rồi
16:14Quả nhiên cố dư đặc biệt với chị thật
16:16Trung ngữ Lam nở nụ cười ngây thơ
16:18Ánh mắt nhìn về phía tôi lại càng lạnh lùng hơn
16:21Thứ sáu cùng tuần
16:22Điểm thi được công bố
16:23Không mấy bất ngờ gì lắm
16:25Quả nhiên tôi xếp hạng từ cuối đếm lên trong toàn trường
16:27Nhìn bảng điểm
16:28Những bạn học nữ vốn đã không ưa tôi từ trước chính là người cười lớn nhất
16:32Đã nói cậu ta ở kỳ thi lần trước chắc chắn gian lận rồi
16:35Bây giờ không phải bị lộ ra đây sao
16:37Điểm tổng cả 3 môn môn ngữ văn
16:39Toán
16:39Tiếng Anh không vượt quá 90
16:41Lý thuyết tổng hợp chỉ có 39
16:43Đây là kết quả của một người bình thường sao
16:45Tôi giải một ít gạo sau đó thả một con gà lên trên giấy thi
16:48Cũng có thể thi tốt hơn cậu ta đấy
16:50Tôi không để ý
16:51Lấy số liên lạc của Trần Hồng từ bạn bè
16:53Than thở về việc mình đã bị cười nhạo
16:55Vì điểm số rớt xuống hàng cuối cùng
16:57Đều tại tôi quá nhát gan
16:59Nếu khi đó tôi không từ chối
17:00Trần Hồng hoàn toàn tin rằng tôi chính là một học sinh kém và nhát gan
17:04Haha
17:05Lòng can đảm thì có thể từ từ luyện
17:07Tôi tỏ ra rất khẩn trương
17:08Vậy đợt thi lần sau có thể cho tôi tham gia cùng được không
17:11Trần Hồng không trả lời nữa
17:12Ngược lại
17:13Trung ngữ Lam đột nhiên lọt vào top 10 toàn trường
17:16Được giáo viên chủ nhiệm đặc biệt khen ngợi
17:18Sau giờ học, mọi người tụ tập xung quanh Trung ngữ Lam
17:21Lần thi này đề toán đúng là như địa ngục vậy
17:23Chỉ có cậu và Cố Dư là đậu thôi
17:25Trung ngữ Lam nhìn Cố Dư ở phía sau
17:27Hơi đỏ mặt
17:28Đều là nhiều vị gia sư mà cha tôi mời cả
17:31Ngữ Lam, cậu giỏi toán như vậy
17:33Đã đăng ký cho kỳ thi liên trường cuối tháng trưa
17:35Trung ngữ Lam vẻ mặt không đổi
17:37Tỏ ra rất tiếc nuối
17:38Ôi, lần trước sợ ảnh hưởng đến kỳ thi tháng
17:41Nên tớ chưa đăng ký
17:42Giờ không phải hết chỗ rồi sao
17:44Trần Tâm Đồng cũng đăng ký rồi
17:46Với điểm số của cậu ta lần này, chắc chắn sẽ bị loại
17:49Lấy một suất đó đi
17:50Nhưng Cố Dư kiên quyết giữ lại Trần Tâm Đồng
17:52Còn nói nếu cậu ta không thi thì bản thân cũng không tham gia
17:55Thì ra vậy
17:56Trung ngữ Lam liếc nhìn tôi, nụ cười vẫn không thay đổi
17:59Ngay sau khi tan học
18:00Trung ngữ Lam dẫn theo vài người chặn tôi
18:02Ở một con hẻm nhỏ phía sau trường
18:04Một cái tát vung tới, đồ hèn hạ
18:06Nói ra, chỉ quyến rũ Cố Dư bằng cách nào
18:09Cô gái cao lớn trước mặt đầy mạnh bả vai tôi
18:12Còn không mau nói
18:13Câm rồi à, tôi bị đẩy ngã xuống đất
18:15Những viên đá sắc nhọn cứa sâu vào cánh tay
18:18Cũng không nhìn lại thành tích của mình
18:19Loại rác rưỡi như chị mà cũng xứng đáng sao
18:22Tôi ngẩn đầu nhìn nó
18:23Không được đàn ông thích thì quay sang bắt nạt bạn học nữ khác
18:26Vậy cô chính là loại rác rưỡi gì
18:28Cô ả cao lớn nhíu mày
18:30Đưa cái thùng rác lại đây
18:31Để cho nó nhận rõ mình thuộc về nơi nào
18:34Thùng rác được mang đến
18:35Cô ả cao lớn kia nâng thùng rác lên
18:37Định đổ hết vào mặt tôi
18:39Trong đó có vỏ chuối, lõi táo, giấy vệ sinh và chất lỏng không rõ nguồn gốc
18:43Nói chung đều vô cùng bẩn thiểu
18:45Trung ngữ Lam đứng cách đó không xa
18:47Dưa điện thoại lên quay video lại
18:48Cười tươi
18:49Khi rơi vào tình thế nguy cấp
18:51Tôi nắm chặt cánh tay của cô gái cao lớn kia
18:53Mạnh mẽ tát lại
18:54Cảm giác bị tát này như thế nào
18:56Tôi ngồi trên người cô ta
18:58Bóp chặt từng ngón tay đó
18:59Dùng sức từng chút một
19:01Cho đến khi cô ả phát ra tiếng kêu đau đớn
19:03Những người khác dường như cũng bị tôi làm cho sợ hãi
19:06Không ai dám tiến lên nửa bước
19:07Đừng có mà chọc đến tao
19:09Tôi thì thầm bên tai cô ta
19:11Cười lạnh
19:11Tao đã chết được một lần rồi
19:13Trong ánh mắt cô ta toát lên sự hoảng sợ
19:15Mày
19:16Mày định làm gì
19:17Giác rửi
19:18Nên ở đúng nơi thuộc về nó
19:19Tôi nắm tóc cô ta
19:21Đẩy mạnh vào thùng giác
19:22Cô ả liên tục dãy ruộng
19:24Kêu la không rứt
19:25Bỗng nhiên nghe thấy tiếng tru ngữ Lam gọi lớn
19:27Cô dư
19:28Tôi đột ngột dừng lại
19:29Quay đầu nhìn
19:30Đối diện là một đôi mắt đen láy
19:32Cậu vừa rồi thực sự đã nhìn thấy hết rồi à
19:34Không có
19:35Giọng cô dư rất bình thẳng
19:37Tôi chỉ qua đây khi cậu phản kháng lại thôi
19:39Tôi sững sở
19:40Vậy cậu sao lại biết tôi đang phản kháng
19:42Hơn nữa
19:43Không phải cậu thích tru ngữ Lam à
19:45Sao lại vì tôi mà nói dối trước mặt cô ấy
19:47Khi đánh giá một người
19:49Tôi chưa bao giờ chỉ nhìn nhận bằng mắt
19:51Cô dư nhìn tôi
19:52Ánh mắt chân thành
19:53Chân tâm đồng
19:54Tôi từng nói qua rồi
19:55Tôi tin tưởng cậu
19:56Tin rằng cậu không gian lận
19:58Cũng tin rằng cậu sẽ không vô cớ bắt nạt người khác
20:00Tim tôi đập thình thịt
20:02Hơn nữa
20:02Nếu đã nhìn thấy từ đầu
20:04Ánh mắt cô dư hạ xuống
20:05Dừng lại trên cánh tay còn đang chảy máu của tôi
20:08Giọng nói sau đó mang theo một chút cảm xúc mềm mại
20:10Tôi chắc chắn sẽ không để cậu bị thương
20:12Về đến nhà
20:13Mọi người đã ăn cơm tối xong từ lâu
20:15Mẹ tôi ngồi trên sofa
20:17Lột cam cho chú ngữ Lam và cha dựng
20:19Một nhà ba người vui vẻ quây quần
20:21Khi nhìn thấy cánh tay tôi bị băng bó
20:23Chú ngữ Lam kinh ngạc bịt miệng
20:25Chủ động nói trước
20:26Chị ơi
20:26Tay chị sao vậy
20:28Tôi không có cảm xúc gì
20:29Chậm dãi bước lên lầu
20:30Chẳng bao lâu sau
20:32Có người đi đến gõ cửa
20:33Đồng đồng
20:34Nói cho mẹ biết
20:35Là ai làm con thành ra như vậy
20:37Vậy nếu con nói việc này có liên quan đến chú ngữ Lam thì sao
20:40Một lúc lâu sau
20:41Mẹ tôi mới trả lời lại
20:43Ngữ Lam nói rằng điểm thi lần này của con đứng cuối bảng
20:45Mẹ cũng không trách con
20:47Dù sao thì em gái con đã bỏ nhiều tiền thuê gia sư như vậy
20:50Nhưng con cũng không thể vì điểm thi kém mà bôi nhọ em thế chứ
20:53Tôi kéo chân lên chủng ký người
20:55Hoàn toàn cách ly với thanh âm bên ngoài
20:57Điện thoại đột ngột rung lên là tin nhắn từ cố dư
21:00Ngủ ngon nhé
21:01Trong hai ngày nghỉ lễ này
21:03Ngoài việc học tập
21:04Tôi chỉ ngồi chờ tin tức từ Triển Hồng
21:06Tận tối chủ nhật
21:07Triển Hồng mới nhắn lại
21:08Lần trước cậu không lấy đáp án miễn phí
21:10Lần sắp tới
21:11Muốn thì phải trả thanh toán rõ ràng
21:13Tôi giả vờ khó xử
21:15Bảo rằng mình sống nhờ ở nhà người khác
21:17Không có tiền tiêu vặt
21:18Nếu đột ngột đi làm thêm thì sợ bị gia đình nghi ngờ
21:21Sau đó
21:21Tôi thử dò hỏi xem có cách nào khác không
21:24Vậy đi
21:25Hiện tại tôi đang cần người
21:26Cậu giúp tôi giới thiệu vài bạn học có cùng ý định
21:29Sau này đáp án sẽ luôn có cho cậu
21:31Có thể thấy Triển Hồng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng tôi
21:33Chỉ cho tôi vào nhóm lớn chuyên phát đáp án
21:36Trong nhóm lớn
21:37Gần như tất cả học sinh đều dùng tài khoản vụ
21:39Ngay cả ảnh đại diện cũng trống rỗng
21:41Quản lý nhóm chỉ có Triển Hồng là chủ nhóm
21:43Không biết chú Ngữ Lam có trong nhóm hay không
21:45Nếu tôi tiết lộ nhóm này ra
21:47Chưa nói đến việc thiếu chứng cứ
21:49Chỉ có mỗi Triển Hồng là bị bắt đi thôi
21:51Vậy vẫn chưa đủ
21:52Chú Ngữ Lam cũng phải chịu trách nhiệm
21:54Tôi biết họ còn tạo một nhóm nội bộ
21:57Triển Hồng, thầy giáo giúp cậu ta đánh cắp
21:59Đề thi và chú Ngữ Lam đều ở trong đó
22:01Để tìm chứng cứ cụ thể về chú Ngữ Lam
22:03Tôi vẫn cần vào nhóm nội bộ kia
22:05Lúc này Triển Hồng giao cho tôi
22:07Một nhiệm vụ lôi kéo thêm hai khách hàng
22:09Ngày hôm sau khi vừa đến trường
22:11Tôi nhận được một tin tức
22:12Chú Ngữ Lam cũng sẽ tham gia cuộc thi toán thắng này
22:15Cuộc thi này đại diện cho danh dự của trường trung học
22:17Số một thành phố như chúng ta
22:19Trần Tâm Đồng thật là một sâu làm hỏng cả nồi canh
22:21May mà nhà trường đột nhiên có một xuất chống
22:24Giáo viên đã để Ngữ Lam thay thế
22:26Nếu không, khi kết quả của Trần Tâm Đồng được phát ra
22:29Chắc chắn sẽ bị ba trường kia cười nhạo đến chết
22:31Thay đổi khi nào thế
22:32Cậu xem trên diễn đàn của trường à
22:34Nghe được những lời bàn tán xung quanh
22:37Tôi mở diễn đàn trường lên
22:38Có một bài đăng ẩn danh đang đứng đầu về độ hot
22:40Người đại diện tham gia cuộc thi toán
22:42Của một trong bốn trường trung học mũi nhọn
22:44Thành phố lại là một học sinh kém cõi
22:45Chỉ đạt 8 điểm môn toán ở đợt thi tháng
22:48Ở dưới còn chú đáo đăng bài thi 8 điểm
22:50Và bảng điểm kỳ thi tháng này của tôi kèm theo
22:52Nói rằng trường trung học của chúng tôi càng ngày càng tệ
22:55Nên để danh hiệu trường xuất sắc cho trường khác
22:57Từng câu từng chữ đều đầy sự chế nhạo
22:59Bình luận thứ 2 bên dưới
23:01Cậu là người của trường số 2 phải không
23:03Năm ngoái không giành được giải thưởng
23:05Ghen tị cả năm
23:06Giờ lại đến đây gây chuyện
23:07Người đăng bài trả lời
23:08Chúng tôi ghen tị cái gì
23:10Ghen tị với một học sinh kém cõi chỉ đạt 8 điểm sao
23:13Hắn tiếp tục trả lời
23:14Trần Tâm Đồng
23:15Cậu không định rút lui chứ
23:17Quả nhiên
23:18Người của trường số 1 thành phố
23:19Thường không có khí phách như vậy
23:21Phần bình luận ngay lập tức bị tràn ngập
23:23Bởi những lời chế nhạo khác
23:24Đột nhiên
23:25Một bình luận mới được đẩy lên trên cùng
23:27Tôi là Trần Tâm Đồng
23:28Nếu lần này không đạt 150 điểm
23:30Tôi sẽ chạy ngược về phía sau 800m trên sân trường của các bạn
23:34Vừa chạy vừa hét to tôi là đồ rác rười
23:36Đây không phải là do tôi viết
23:38Tôi ngẩn đầu
23:39Vừa đúng lúc nhìn thấy ánh mắt đắc ý của chú ngữ Lam
23:41Nó dơ cao điện thoại
23:43Dùng miệng ra hiệu cho tôi
23:44Là tôi viết
23:45Người đăng bài ngay lập tức trả lời
23:47Đến lúc đó thua thì đừng có trở mặt
23:49Có người hỏi
23:50Nếu cậu ấy thực sự đạt 150 điểm thì sao
23:53Người đăng bài không để tâm
23:54Thậm chí còn tiết lộ danh tính của mình
23:56Vậy hồ dương tôi sẽ đi đến sân trường của các bạn
23:59Chạy ngược về phía sau
24:00Và vừa chạy vừa hét tôi là đồ rác rười
24:02Giờ thể dục
24:03Sau khi chạy xong 800m
24:05Tôi dựa vào lan can thở rốc
24:07Ồ
24:07Giờ đã như vậy rồi thì sau này
24:09Phải làm thế nào trên sân trường của trường số 2 đây
24:11Tôi lạnh lùng nhìn chú ngữ Lam
24:13Nó lại càng cười vui vẻ hơn
24:15Đừng nghĩ rằng kết thân được với Triển Hồng
24:17Là có thể thay đổi tình thế
24:18Triển Hồng đã nói với tôi
24:20Cậu ta có thể giúp tôi có đáp án cho cuộc thi
24:22Nhưng chắc chắn sẽ không đưa cho cô
24:24Cuộc thi lần này được tổ chức tại trường
24:26Tôi không ngạc nhiên khi Triển Hồng
24:28Vẫn có thể đánh cắp đề thi
24:29Nhưng dù sao cũng là cuộc thi
24:31Giữa 4 trường trung học mũi nhọn
24:32Độ khó và mức độ nguy hiểm khi trộn đề chắc chắn
24:35Cao hơn so với các kỳ thi thắng thông thường
24:37Có thể khiến Triển Hồng liều lĩnh như vậy
24:39Chú ngữ Lam chắc chắn đang nắm giữ bí mật gì đó
24:41Về cậu ta
24:42Nói thật, phải cảm ơn cô Dư đã giúp chị đăng ký
24:45Nếu không tôi sao có thể xem được màn kịch hay này cơ chứ
24:48Chú ngữ Lam nói xong câu đó rồi quay người bỏ đi
24:51Xin lỗi
24:52Tôi dừng lại
24:53Nhìn về phía sau
24:54Cô Dư đưa cho tôi một chai nước
24:56Các khớp ngón tay cầm chai hơi nổi gân
24:58Xin lỗi
24:59Trần Tâm Đồng
24:59Tôi nhìn cậu ấy
25:01Trong lòng vẫn tồn tại một nghi vấn
25:02Tại sao cậu lại muốn tôi tham gia cuộc thi lần này
25:05Ngay cả khi không quan tâm đến ý muốn của tôi mà đã giúp tôi đăng ký
25:09Cô Dư cúi đầu
25:10Im lặng một lúc lâu
25:11Tôi không biết lý do cậu cố tình thi kém đi
25:14Lãng phí công sức học tập bấy lâu
25:16Nhưng tôi biết
25:16Cậu yêu thích toán học
25:18Cũng giống như tôi
25:19Có niềm đam mê mãnh liệt với những định ý
25:21Có số và ký hiệu
25:22Vì vậy
25:23Tôi nghĩ rằng nếu giúp cậu đăng ký cuộc thi toán lần này
25:26Có thể khiến cậu tìm lại niềm đam mê trong học tập
25:28Thì ra là lý do này
25:30Nhưng tôi đã bỏ qua một điều
25:31Để cậu làm đến mức này
25:33Chắc chắn phải có một điểm nghiêm trọng nào đó
25:35Nguy hiểm đến mức cậu không thể nói ra
25:37Nhưng lại buộc phải tiếp tục làm
25:39Cậu ấy nhìn tôi
25:40Vẻ mặt nghiêm túc và dịu dàng
25:41Nếu cần sự giúp đỡ
25:43Tôi sẽ làm mọi cách để hỗ trợ cậu
25:45Trái tim tôi hơi rung động
25:46Với lại
25:47Nếu cậu đã không muốn tham gia cuộc thi
25:49Tôi cũng sẽ
25:50Không cần
25:51Tôi cắt ngang
25:52Người của trường số 2 đã khiêu khích đến tận cửa như vậy
25:55Dù gì thì cũng là học sinh của trường trung học số 1 thành phố
25:58Sao có thể dễ dàng rút lui
26:00Nhưng
26:00Tôi nhìn về phía xa xa
26:02Từng chữ từng câu dành mạch nói ra
26:04Nếu đã rất nguy hiểm
26:05Vậy thì tôi sẽ sớm giải quyết mối nguy hiểm đó trước
26:07Còn một tháng nữa là đến cuộc thi
26:09Trong thời gian này còn có một đợt thi giữa kỳ
26:11Một tháng tiếp theo này
26:13Tôi phải hoàn toàn lấy được sự tin tưởng của Triển Hồng
26:15Vào nhóm nội bộ
26:16Thu thập chứng cứ về âm mưu của cậu ta và Trung ngữ Lam
26:19Tuy nhiên chỉ dựa vào một mình tôi thì vẫn còn chút khó khăn
26:22Nếu thêm cô Dư thì sao
26:24Tôi ngừng đầu một chút
26:25Cô Dư, tôi, chuông vào lớp vang lên
26:28Cắt đứt lời nói giang dở
26:29Tôi nhìn vào mắt cậu ấy
26:31Sau giờ học hãy ra sân bóng rổ
26:33Tôi có một bí mật muốn nói với cậu
26:35Là bí mật như việc trọng sinh
26:36Trung ngữ Lam, kẻ đồng phạm chưa được tìm ra
26:39Vết sẹo ở lòng bàn tay trái và Triển Hồng
26:41Những điều không thể nói
26:43Tôi khi ấy đều sẽ nói cho cậu
26:44Cậu đã tin tưởng tôi như vậy
26:46Vậy tôi cũng sẽ không phụ lòng cậu
26:48Buổi chiều có một bài kiểm tra toán nhỏ
26:50Tôi vẫn viết đáp án lên giấy nháp rồi nộp giấy trắng
26:53Đến giờ tan học, vừa đúng lúc tôi được phân công trực nhật
26:56Hoàn tất mọi việc
26:57Tôi bước ra sân, nhưng không thấy Cô Dư đâu
27:00Đợi đến nửa giờ, từ xa có người hô to
27:02Cô Dư vì chu ngữ Lam mà đánh nhau
27:04Ở sân bóng rổ, còn bị thương nữa
27:06Tôi sững sở
27:07Cơ thể đã hành động trước khi đầu óc kịp phản ứng
27:09Lao nhanh về phía sân bóng rổ
27:11Sân bóng rổ náo nhiệt
27:13Vài người đứng bao vây thành một vòng tròn
27:15Cô Dư mặt mày tái nhật
27:16Lạnh lùng nhìn chầm chầm vào cậu thanh niên nằm gục trên đất
27:19Trên đất còn có một con dao nhỏ dính máu
27:21Chu ngữ Lam đứng bên cạnh
27:23Lo lắng nhìn bàn tay Cô Dư đang dì máu
27:25Tôi nhìn theo ánh mắt của nó
27:27Đầu óc ong ong
27:28Lòng bàn tay trái của Cô Dư bị cắt một vết
27:30Máu dì ra, từ chiều dài đến hình dạng
27:33Giống hệt vết sẹo của kẻ đồng phạm
27:35Trong kiếp trước đã ấn đầu tôi xuống nước
27:37Đầu óc trống rỗng
27:38Một cảm giác lạnh lẽo từ đỉnh đầu lan ra toàn thân
27:40Thật không thể tin nổi
27:42Làm sao có thể là Cô Dư chứ
27:44Trong đầu tôi thoáng hiện lên những sự việc xảy ra gần đây
27:49Trái tim như bị đâm một nhát
27:51Lúc này, Cô Dư nhìn thấy tôi
27:53Dường như muốn đi về phía bên này
27:55Tôi vô thức lùi lại hai bước
27:57Ánh mắt nhìn cậu ấy đầy sự đề phòng và thù hận
27:59Cô Dư ngẩn người
28:00Trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ mơ hồ
28:02Tôi vừa nhìn thấy
28:03Cậu thanh niên đó nhắm vào chu ngữ Lam
28:05Âm thầm đi theo sau cậu ấy
28:07Đột nhiên rút ra con dao
28:09May mà có Cô Dư đứng ra chắn cho
28:11Trời ơi, chắn dao sao
28:13Cô Dư mà không có tình cảm gì với ngữ Lam
28:15Thì tôi không tin đâu
28:16Đừng quy mọi thứ đều vì tình yêu như thế
28:18Cô Dư cũng có thể chỉ đơn thuần là hành động nghĩa hiệp thôi
28:21Tôi nghe những cuộc trò chuyện xung quanh
28:23Trong lòng chỉ cảm thấy châm biếm
28:25Đột nhiên, một cô gái lao ra từ đám đông
28:27Tự xưng là bạn gái của cậu thanh niên nằm dưới đất
28:30Khóc lóc xin lỗi cô Dư
28:31Và nói sẽ bồi thường tiền thuốc men
28:33Cầu xin cậu đừng tố cáo lên trường
28:35Chu ngữ Lam hốt hoảng
28:36Sao cậu ta lại ở đây
28:37Khi nhìn rõ mặt cô gái
28:39Tôi không khỏi ngạc nhiên
28:40Cô ấy chính là cô gái đã nói với tôi
28:42Về việc chu ngữ Lam và triển hồng là đồng lõa trong kiếp trước
28:45Vừa mới sống lại
28:46Tôi đã thử liên hệ lại
28:47Nhưng được biết cô ấy đột nhiên bị bệnh
28:49Nghỉ học được một năm và đã chuyển nhà
28:51Điều này trái ngược hoàn toàn so với kiếp trước
28:53Trực giác mách bảo cho tôi biết
28:55Bên trong chắc chắn còn có một ẩn tình khác
28:57Và ẩn tình này có thể chính là chìa khóa quan trọng
29:00Trong lần báo thù này của tôi
29:01Tôi chăm chú nhìn cô gái
29:02Rất muốn lao đến hỏi cho rõ ràng
29:04Nhưng vì tình hình hiện tại
29:06Chỉ có thể nhịn xuống
29:07Vì có quá nhiều người chứng kiến
29:09Chuyện lần này đã được đưa lên văn phòng hiệu trường
29:11Nhưng điều không ngờ đến là
29:13Cô Dư không định truy cứu trách nhiệm của cậu thanh niên đó
29:15Thậm chí còn nói dối
29:17Kéo cả mình vào rắc rối này
29:18Khi đó em vô tình va vào cậu ta nên mới xảy ra xung đột
29:22Cả hai bên đều có lỗi
29:23Còn dao đó là vì cậu ta là học sinh mỹ thuật
29:26Mang theo dao để cắt giấy
29:27Vô tình làm em bị chầy xước
29:29Trong mắt thầy cô
29:30Cô Dư luôn là học sinh yêu tú
29:32Không bao giờ gây dối
29:33Mà hiện tại lại trình bày với vẻ điềm tĩnh và thong thả như vậy
29:36Rất dễ khiến người khác tin tưởng lời cậu nói là thật
29:39Đối với học sinh tốt phạm lỗi
29:41Giáo viên dường như luôn rộng lượng hơn
29:43Hiệu trưởng suy nghĩ một chút
29:44Mặc dù vẫn giữ vẻ mặt nghiêm khắc
29:46Nhưng rõ ràng là không có ý định điều tra thêm
29:48Trường là môi trường học tập
29:50Khi xảy ra xung đột với nhau
29:52Đừng luôn nghĩ cách đánh nhau để giải quyết
29:54May mắn là không có việc lớn xảy ra
29:56Các em về viết một bản kiểm điểm
29:58Sáng mai nộp lên văn phòng của tôi
30:00Cùng lúc đó
30:03Tôi tiếp tục theo dõi động thái của cô gái
30:06Thấy cô ấy vừa rời đi
30:07Lập tức vội vàng theo sau
30:09Vừa xuống cầu thang
30:10Tay tôi bị một bàn tay có khớp xương rõ ràng nắm lấy
30:13Chân tâm đồng
30:14Nghe thấy giọng nói chầm thấp đó
30:16Tôi giật mình
30:17Nghe thức khắc vùng tay ra
30:18Đừng chạm vào tôi
30:20Cố dư khựng lại một chút
30:21Vừa rồi đến trễ
30:22Là vì thầy Phương bảo tôi đến văn phòng lấy bài kiểm tra
30:25Sau đó tôi vội vàng rời đi
30:27Không ngờ khi đến sân bóng rổ
30:29Nhìn thấy hình bóng của cô gái ngày càng xa
30:31Tôi dần mất kiên nhẫn
30:32Tôi không quan tâm đến chuyện cậu làm việc nghĩa hiệp
30:35Hay anh hùng cứu mỹ nhân gì đó
30:36Mau tránh ra
30:37Cố dư thấp dọng
30:39Hành động chắn giao đó
30:40Không phải là vì nghĩa hiệp
30:41Tôi hơi nhét khóe miệng
30:42Đúng vậy
30:43Làm sao có thể là vì nghĩa hiệp được cơ chứ
30:45Cậu ấy là một người kiêu ngạo như vậy
30:48Ở kiếp trước lại công khai tỏ tình với chú ngữ Lam
30:50Thậm chí sau đó không tiếc làm đồng phạm của nó
30:52Cùng nhau giết chết tôi
30:54Bây giờ nhìn thấy người mình yêu gặp nguy hiểm
30:56Cậu chỉ phản ứng theo bản năng mà thôi
31:01Vừa rồi là chú ngữ Lam yêu cầu tôi chắn giao cho bản thân
31:05Trước đó tôi hoàn toàn không có ý định cứu giúp
31:07Có vẻ như cảm thấy câu nói này hơi không hợp lý
31:10Cô dư cân nhắc một chút rồi tiếp tục
31:12Tôi chỉ tình cờ đi qua
31:13Hoàn toàn không để ý đến cậu thanh niên cầm dao cả
31:16Tôi mím môi
31:17Việc yêu cầu người khác chắn giao này
31:19Đúng là điều chú ngữ Lam có thể làm
31:21Trên sân bóng
31:22Tôi thấy cậu cứ chăm chăm nhìn bạn gái của cậu thanh niên
31:25Trực giác nói với tôi
31:26Cô ấy là bạn của cậu
31:28Hoặc nói cách khác
31:28Cô ấy có thông tin hữu ích cho những gì cậu sắp làm
31:31Vì vậy vừa rồi trong văn phòng
31:33Tôi đã nói dối
31:34Cô dư nhìn tôi
31:35Ánh mắt sáng rõ
31:36Đây là lần thứ hai trong đời tôi nói dối
31:38Tôi hơi ngẩn ra
31:40Ngay đó ở đầu ngõ
31:41Cô dư đã nói dối chú ngữ Lam rằng cậu ấy đã nhìn thấy toàn bộ đầu đuôi sự việc
31:45Tôi vừa mới thêm số liên lạc của cô gái đó
31:47Nếu cậu muốn tìm cô ấy
31:49Tôi có thể lấy lý do chi phí thuốc men để sắp xếp cuộc gặp mặt cho các cậu
31:53Sau khi tôi đồng ý
31:54Cô dư nhanh chóng liên hệ với cô gái và tìm một lớp học không có người để chúng tôi gặp mặt trực tiếp
31:59Lúc cô dư rời đi
32:00Tôi nhìn cô gái trước mặt
32:01Hà Văn
32:02Hà Văn dùng mình
32:03Tôi không định nói vòng vò
32:05Tôi đã biết chuyện triển hồng và chú ngữ Lam đánh cắp để thi rồi
32:08Tôi cũng biết chuyện cậu bị họ quay video uy hiếp
32:11Hà Văn đổi sắc mặt
32:12Cậu
32:13Mục tiêu của tôi và cậu giống nhau
32:14Đó là khiến bọn họ phải trả giá cho hành vi của mình
32:17Bây giờ cậu có thể cho tôi biết lý do tại sao lại đột ngột nghỉ học
32:21Hoặc cậu còn biết thêm điều gì không
32:23Hà Văn im lặng rất lâu mới mở miệng
32:25Ở kiếp này
32:26Thực ra tôi không bị họ quay video uy hiếp
32:28Tôi đầy kinh ngạc nhìn cậu ấy
32:30Cậu ấy nhìn vào mắt tôi
32:31Nói rõ ràng từng chữ một
32:33Chân tâm đồng
32:34Cậu cũng trọng sinh
32:35Phải không
32:35Vì câu vừa rồi của cậu ấy
32:37Tôi phải mất một lúc lâu mới lấy lại tinh thần
32:40Cậu
32:40Hà Văn nhẹ nhàng nhét khóe môi lên
32:42Gật đầu
32:43Một lúc lâu sau
32:44Hà Văn mới mở miệng
32:45Khi vừa sống lại
32:46Tôi cũng giống như cậu
32:48Cố gắng tiếp cận Triển Hồng
32:49Muốn đưa bọn họ ra ánh sáng
32:51Nhưng vẫn bị phát hiện ra mục đích
32:53Lần này
32:53Bọn họ không quay video uy hiếp tôi
32:55Mà vào một đêm nọ
32:57Chú Ngữ Lam đã bảy mưu đưa tôi đến văn phòng của hứa cường sinh
33:00Chính là chú của Triển Hồng
33:01Ông ta chính là một kẻ bị ổi
33:03Cũng may là đêm đó tôi gặp được bảo vệ đang tuần tra
33:06Nếu không đã bị hắn làm hại
33:08Hà Văn kéo ghế ra
33:09Từ từ ngồi xuống
33:10Và liên tục run dậy
33:11Sau đêm đó
33:12Triển Hồng thường dẫn theo một đám người đi quanh khu vực nhà tôi
33:15Còn cho thuốc độc và đồ ăn của chó nhà tôi
33:17Tôi biết hắn đang cảnh cáo rằng không được nói chuyện này ra
33:20Tôi thật sự vô cùng sợ hãi
33:22Từng tự nhốt mình trong nhà
33:24Từ chối gặp gỡ bất kỳ ai
33:25Gia đình nghĩ tôi bị áp lực học tập quá lớn
33:28Nên đã giúp tôi xin nghỉ học và chuyển nhà đi nơi khác
33:30Hai hôm trước
33:31Tôi không thể chịu đựng thêm nữa
33:33Đã chia sẻ với bạn trai mình
33:34Anh ấy rất tức giận
33:36Hôm nay mới đi tìm chú Ngữ Lam
33:37Tôi xiết chặt nắm tay
33:39Sự tức giận trong lồng ngược lan rộng như ngọn lửa bập bùng nơi rừng sâu
33:42Hành động bọn họ ăn cắp để thi và bán video riêng tư của các cô gái đã đủ ghê tờm
33:47Vậy mà vẫn còn có những hành động thậm tệ hơn
33:49Quả thật
33:50Họ đáng nhận sự trừng phạt nặng nề nhất
33:52Thì ra là vậy
33:53Tôi luôn cảm thấy thái độ của Triển Hồng đối với tôi quá cảnh giác
33:56Hóa ra đã có một bài học trước đó
33:57Có lẽ chỉ có cách sắp xếp lại kế hoạch và nhanh chóng tìm một điểm mấu chốt mà thôi
34:02Hà Văn
34:02Cậu có biết nhóm nội bộ của bọn họ không
34:05Hà Văn ngừng lại một chút
34:06Tôi biết cậu muốn hỏi gì
34:08Tôi chưa bao giờ vào được nhóm kia
34:10Nhưng tôi đã nghe Triển Hồng và chú Ngữ Lam cãi nhau trước đó và biết một chuyện
34:13Hà Văn hít một hơi thật sâu
34:15Điểm thi tốt nghiệp trung học cơ sở của Triển Hồng là giả
34:18Chú của hắn và bí thư địa phương đã cùng nhau sắp xếp để Triển Hồng mạo danh kết quả của người khác
34:23Tôi ngay lập tức hiểu ra
34:24Có thể đó chính là điểm yếu mà chú Ngữ Lam đang nắm giữ kia
34:27Khi Triển Hồng gian lận trong kỳ thi đại học
34:30Có lẽ cậu ta không tố cáo chú Ngữ Lam vì sợ chuyện này sẽ bị đưa ra ánh sáng
34:34Khiến bản thân phải đối mặt với nhiều tội danh hơn
34:36Hà Văn thở dài
34:37Thật đáng tiếc
34:38Khi ấy tôi không kịp ghi âm lại
34:40Họ vì sao mà cãi nhau
34:42Phân chia lợi nhuận không công bằng à
34:43Trong ánh mắt Hà Văn lué lên một tia châm biếm
34:46Đúng vậy
34:47Chú Ngữ Lam cảm thấy Triển Hồng chia cho quá ít
34:49Tôi đột nhiên nảy ra một ý tưởng
34:51Hai người vì lợi ích mà liên kết với nhau
34:53Dễ dàng nghi ngờ lẫn nhau
34:55Nếu tôi có thể thiết kế để tạo ra sự nghi kỵ lớn hơn nữa
34:58Để cho căn chó
34:59Còn bản thân nhân cơ hội thể hiện sự trung thành của mình
35:02Có thể sẽ chiếm được hoàn toàn sự tin tưởng của Triển Hồng
35:04Khi tôi chia sẻ xong kế hoạch của mình
35:06Đã khoảng nửa giờ trôi qua
35:08Hà Văn nắm tay tôi
35:09Chân tâm đồng
35:10Tôi tin tưởng cậu
35:11Nghe thấy bốn từ đó
35:13Tôi cảm thấy hơi mông lung
35:14Ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía cố dư đang đứng bên ngoài lớp học
35:18Nhưng cậu cũng phải cẩn thận
35:19Bởi vì cuối cùng cậu đã bị tru ngữ lam
35:21Tôi được ngột quay đầu lại
35:23Cậu biết nguyên nhân cái chết của tôi ở kiếp trước
35:25Hà Văn bị phản ứng mạnh mẽ của tôi làm cho ngạc nhiên
35:28Suy nghĩ một lát rồi mới nói
35:30Ban đầu
35:30Tôi luôn nghĩ rằng hung thủ chỉ có thể là cha dưỡng của cậu
35:33Đầu óc tôi vang lên ong một tiếng
35:35Cha dưỡng
35:36Hà Văn gật đầu
35:37Sau khi cậu bị đuối nước không lâu
35:39Cha dưỡng của cậu liền ra đầu thú
35:41Cảnh sát
35:41Đã thu thập một số chứng cứ từ các khe ngón tay của cậu
35:44Và xác định đó chính là DNA của cha dưỡng cậu
35:47Cảnh sát thông báo rằng ông ta
35:49Vì cậu tố cáo tru ngữ lam
35:50Nên đã thù hành và tấn công cậu
35:52Tôi phải mất một lúc lâu mới lấy lại được giọng nói của mình
35:55Còn cô Dư thì sao
35:56Cô Dư
35:57Ánh mắt Hà Văn trở nên phức tạp
35:59Tại lễ tang của cậu
36:00Cô Dư đã từ nước ngoài trở về
36:02Cậu ấy khi đó cầm một cây dù màu đen
36:04Im lặng đứng yên trước bìa mộ
36:06Cho đến khi hầu hết mọi người ra về
36:08Cậu ấy vẫn tiếp tục đứng đó
36:09Vành mắt ứng đỏ
36:10Chúng tôi cũng thấy rất lạ
36:12Cậu ấy không phải đã cùng chú ngữ lam
36:14Sau đó
36:15Có người muốn liên lạc với cô Dư
36:17Mới biết cậu ấy đã lâu không đăng nhập QQ
36:19Đến tài khoản bị hách còn không biết
36:21Tính ra
36:22Lần cậu ấy thổ lộ với chú ngữ lam
36:24Trong nhóm lớp trùng khớp với ngày QQ bị hách
36:26Trái tim tôi run rảy
36:27Sau đó
36:28Chú ngữ lam đã làm gì
36:29Khi lễ tang sắp kết thúc
36:31Chú ngữ lam say khước
36:32Ẩm ý ở tang lễ
36:33Nói cô ta đã thắng cậu
36:35Còn nói bất kể dù bản thân có làm gì
36:37Thì đều có người khác đứng ra chịu trách nhiệm giúp
36:39Mọi người không ai để ý
36:41Nhưng cô Dư đột nhiên yêu cầu báo cảnh sát
36:43Nghi ngờ không chỉ có một người gây ra cái chết của cậu
36:46Yêu cầu cảnh sát điều tra lại nguyên nhân tử vong
36:48Khi tôi biết chú ngữ lam mới là kẻ chủ mưu gây ra cái chết đó
36:51Tôi đã quyết định không trốn tránh nữa
36:53Hôm đó vốn sẽ đến đồn cảnh sát tố cáo
36:55Chú ngữ lam và Triển Hồng là đồng phạm trong việc ăn cắp để thi
36:58Cũng như việc họ đã dùng video kia để uy hiếp tôi
37:01Không ngờ
37:01Chú ngữ lam lại trực tiếp lái xe đâm thẳng vào tôi
37:04Trở về nhà
37:05Tôi chạy ngay đến phòng làm việc của cha dự
37:07Vừa lúc thấy mẹ đang đưa cho ông một tách cà phê nóng hổi
37:10Cha dự nhận lấy
37:11Bàn tay trái với vết sẹo màu hồng rõ ràng đập vào mắt tôi
37:15Giọng tôi ngại ngào
37:16Vết sẹo đó là từ khi nào
37:17Ồ
37:18Tuần trước ở bệnh viện nơi cha con làm việc xảy ra vụ gây dối
37:21Tay ông ấy bị người ta cắt một dao
37:23Mẹ tôi đột nhiên trở nên lạnh lùng
37:25Chân tâm đồng
37:26Sao con lại nhìn bằng ánh mắt đó
37:28Ông ấy là cha con
37:29Không phải kẻ thù của con
37:31Tôi lạnh lùng khẽ cười châm biếm trong lòng
37:33Không phải kẻ thù sao
37:34Mẹ tôi nhanh chóng giải thích với cha dự
37:36Có lẽ do điểm số giảm sút nên tâm trạng con bé không tốt
37:39Đừng để ý đến nó
37:40Cha dự nhấp một ngụm cà phê
37:42Giọng nói bình thản
37:43Nghe nói chú ngữ lam muốn tham gia cuộc thi toán học liên trường
37:46Hình như tâm đồng cũng muốn tham gia nhỉ
37:48Có cần mời thêm một gia sư cho con bé không
37:51Không cần đâu
37:52Mẹ tôi nhanh chóng từ chối
37:53Nó vừa chỉ được 8 điểm môn toán
37:55Dù có mời gia sư cũng chỉ làm cho cười thêm mà thôi
37:58Mẹ quan sát sắc mặt cha dự
38:00Như thường lệ hạ thấp tôi và tâm bốc chú ngữ lam để làm vừa lòng ông ta
38:04Con bé giống như cha đã qua đời của nó
38:06Vừa lười biếng lại kém cõi
38:08Đâu giống như ngữ lam
38:09Có thiên phú cao
38:10Học hỏi gì cũng nhanh
38:11Đã sống lại một lần
38:12Giờ đây tôi cảm thấy vô cùng bình tĩnh
38:15Ngay cả cảm giác lạnh lẽo cũng không còn
38:17Ngay lúc đó
38:18Tôi cảm nhận rõ ánh mắt của cha dự
38:20Rơi trên người mình
38:21Sự khinh bỉ của kẻ đứng phán xét từ trên cao
38:23Cảm xúc thoả mãn khi thấy kết quả thua thảm hại này
38:26Bộ thí thêm một chút thương hại
38:28Đúng vậy
38:28Chú ngữ lam không hề che giấu sự thù địch
38:31Và mong muốn trả thù đối với tôi
38:32Thì ông ta sao lại không biết
38:34Ở kiếp trước
38:35Mỗi khi tôi làm tốt
38:36Ông đều cố tình tặng cho tôi món quà mà chú ngữ lam thích nhất
38:39Để khuyến khích nó
38:40Ông ta đã thúc đẩy sự ghen ghét
38:42Và sự ganh đua của chú ngữ lam đối với tôi
38:44Sau đó liền mặc kệ hành vi bắt nạt của chú ngữ lam
38:47Cuối cùng
38:48Khi triển hồng bị bắt vì gian lận thi cử
38:50Chú ngữ lam thi trượt đại học
38:51Sửa đổi nguyện vọng thi đại học của tôi
38:53Tôi lập tức báo cảnh sát
38:55Không chỉ chú ngữ lam hận tôi
38:56Mà cả cha dựng cũng hận tôi
38:58Ông ta nghĩ tôi đã phá hoại thành quả của ông
39:00Vì vậy
39:01Ông ta cũng muốn hủy hoại tôi
39:03Khi còn chưa kịp lấy lại tinh thần
39:05Thì bản thân đã đi ra ngoài lúc nào không hay
39:07Không ngờ
39:08Lại gặp cô dư dưới lầu
39:09Gió chiều man mát hơi lạnh
39:11Cậu ấy không mặc đồng phục trường
39:12Mà đứng thẳng ở phía xa xa
39:14Trong chiếc áo thun trắng đơn giản
39:15Nhưng vẫn rất nổi bật giữa khung cảnh tầm thường này
39:18Vừa nãy cậu chạy về gấp như vậy
39:19Tôi tưởng
39:20Cậu ấy hơi dừng lại
39:22Cậu không sao thì tốt
39:23Rồi tôi đi đây
39:24Khi thấy cậu ấy định quay đi
39:26Tôi không kìm được
39:27Lên tiếng gọi
39:28Cô dư
39:28Ừm
39:29Cậu ấy khẽ nhớ mày
39:30Giọng nói cũng rất bình tĩnh
39:32Hệt như đã hoàn toàn quên đi
39:34Thái độ trước đó của tôi
39:35Tôi đột nhiên cảm thấy hơi lúng túng
39:37Cô dư dừng lại
39:38Kiên nhẫn chờ đợi
39:39Tôi nhìn cậu ấy
39:40Có lẽ vì ánh sáng đèn đường mờ nhạt
39:42Ánh mắt cậu càng trở nên sâu thẳm và yên tĩnh
39:44Rất lâu sau
39:45Tôi nở một nụ cười nhạt
39:47Trước đây không phải tôi định nói với cậu một bí mật sao
39:50Giờ cậu vẫn còn muốn nghe chứ
39:51Tôi quyết định tạm thời gạt chuyện tra dựng sang một bên
39:54Trước tiên thực hiện kế hoạch của mình
39:56Những ngày tiếp theo
39:57Tôi mượn vài cái túi hàng hiệu từ Hà Văn
39:59Thường xuyên chụp ảnh khoe trên vòng tròn bạn bè
40:02Chỉ riêng không chia sẻ với chú Ngữ Lam
40:04Mỗi lần nhìn thấy nó
40:05Tôi cũng đều lén lút rời đi nhanh chóng
40:07Ngày thứ ba
40:08Tính toán đã đến đúng thời gian chú Ngữ Lam đi vệ sinh về
40:11Tôi bắt đầu trò chuyện với vài bạn học về những chiếc túi mới mua
40:14Ghen tị quá
40:15Thương hiệu này rất đắt
40:16Mẹ tôi chắc phải làm việc 3 tháng mới đủ tiền mua nó
40:19Haha
40:20Thật sao
40:21Tôi che miệng cười
40:22Về mặt hãnh diện với sự khoe khoang của mình
40:24Các bạn học phóng to bức ảnh chiếc túi
40:26Chân tâm đồng
40:27Là người khác tặng cậu sao
40:29Cảm giác có người đứng gần
40:30Tôi cố ý nâng cao rộng
40:32Tất nhiên là không phải
40:33Tôi tự kiếm tiền bằng việc làm thêm mà mua được đấy
40:35Oa
40:36Xung quanh phát ra vài tiếng thán phục
40:38Khi về đến nhà
40:39Chú Ngữ Lam tức giận xông vào phòng tôi
40:41Liên tiếp hỏi nhiều câu khác nhau
40:43Cô nghèo như vậy
40:44Tiền từ đâu có mà mua những chiếc túi này
40:46Tại sao lại chỉ chặn một mình tôi khi đang trên vòng tròn bạn bè
40:50Số tiền đó có phải là triển hồng cho cô không
40:52Khi nghe đến câu hỏi cuối cùng
40:54Tôi giả bộ vô thức giật mình
40:56Rụt cổ lại
40:56Chú Ngữ Lam khựng lại
40:58Cảm giác như cả người tức giận đến sắp nổ tung
41:00Triển hồng thật sự cho cô nhiều tiền như vậy sao
41:03Sao hắn lại cho cô nhiều tiền thế được
41:05Tôi tôi
41:06Tôi cúi đầu
41:07Biểu cảm trột dã như một kẻ ăn trộm
41:09Trông vô cùng tự nhiên
41:10Hà Văn đã nói
41:11Tiền bán để thi chia theo tỷ lệ 442
41:13Triển hồng và chú hắn chia 4
41:15Chú Ngữ Lam chia 2
41:17Vì vậy nó luôn cảm thấy không hài lòng
41:19Bây giờ thấy Triển hồng cho tôi nhiều tiền như vậy
41:21Lại càng cảm thấy bản thân bị phản bội
41:23Và không được coi trọng
41:24Nhanh nói đi
41:25Rốt cuộc là có chuyện gì giấu giếm
41:27Nếu không
41:27Tôi sẽ cắt nát tất cả các túi của cô
41:30Nó giả vờ như muốn lấy túi của tôi
41:32Đừng mà
41:33Tôi sẽ nói
41:33Tôi vội vàng ôm chặt túi trong tay
41:35Tôi đã giới thiệu nhiều người cho Triển hồng
41:37Hắn liền cho rất nhiều tiền
41:39Nói rất coi trọng tôi
41:40Bảo tôi đừng nói cho cô biết
41:42Hơn nữa còn bảo rằng
41:43Còn bảo gì
41:44Tôi nhắm chặt mắt
41:45Nhanh chóng nói hết
41:46Còn bảo rằng cô tham lam
41:48Hắn thấy rất phiền
41:49Khuôn mặt chú ngữ lam lập tức trở nên ưu ám
41:52Như thế có thể ngay lập tức tạo ra
41:53Một cái hố đen dưới ánh đèn soi dọi từ chân nhà
41:56Lâu sau
41:57Tôi mới nghe thấy cô ta lên tiếng
41:59Phiền tôi thì sao
42:00Dù sao hắn cũng chỉ kéo một mình tôi vào nhóm nội bộ đó thôi
42:03Phía bên Triển hồng
42:04Tôi mua thêm nhiều tài khoản quy quy
42:06Làm khách hàng của bản thân
42:08Để tránh nghi ngờ từ cậu ta
42:09Tôi
42:10Cố dư
42:11Hà Văn và bạn trai cô ấy đều sử dụng những tài khoản này
42:14Để trò chuyện với Triển hồng
42:15Doanh số của tôi càng ngày càng tốt
42:17Ánh mắt cậu ta nhìn tôi cũng ngày càng tin tưởng hơn
42:19Tuy nhiên
42:20Cậu ta vẫn chưa cho tôi vào nhóm nội bộ kia
42:23Ngày hôm đó
42:24Đáng lẽ chú ngữ lam và Triển hồng sẽ đến gặp khách hàng
42:26Nhưng chú ngữ lam đã từ chối
42:28Triển hồng mới bè dẫn tôi đi
42:30Có lẽ tôi đã đối xử với chú ngữ lam quá nhường nhịn rồi
42:33Triển hồng tựa vào lan can nơi cầu thang
42:35Giọng nói không cảm xúc
42:36Không thể đoán được tâm trạng
42:38Tôi im lặng một lát
42:39Thẳng thắn nói
42:40Xin lỗi
42:41Tôi không muốn làm nữa
42:42Triển hồng ngần ra
42:43Vẻ mặt rất không thể tin nổi
42:45Tại sao tôi lấy ra chiều bài trước đây
42:47Đã dùng để đối phó với chú ngữ lam
42:49Tỏ vẻ do dự
42:50Nhìn xung quanh một lượt
42:51Hoàn toàn kích thích sự tò mò của cậu ta
42:53Dưới sự truy hỏi không ngừng
42:55Tôi cuối cùng đành phải nói ra sự thật
42:57Chú ngữ lam đã nói với tôi
42:59Về việc điểm thi trung học cơ sở của cậu là giả
43:01Triển hồng sững sở
43:02Ánh mắt thoáng hiện vẻ ác độc
43:04Giọng nói cũng không tự chủ mà trở nên u ám hơn
43:06Cô ta lại dám nói với cô chuyện này
43:08Tôi sợ hãi run lên
43:10Nước mắt trực trờ rơi xuống
43:11Ngữ lam nói
43:15Nó cố tình nói cho tôi
43:16Muốn tôi uy hiếp anh
43:17Yêu cầu nhiều tiền hơn
43:19Hoặc là vì bọn tôi vốn là chị em một nhà
43:21Nên đứng về phía nhau
43:22Không được ủng hộ cậu
43:24Đồ tiện nhân
43:25Triển hồng mắng chú ngữ lam một câu đầy ác ý
43:27Sau đó ánh mắt hướng sang tôi
43:29Vậy tại sao cô lại nói cho tôi biết
43:31Hai người các cô không phải là chị em sao
43:33Tôi
43:34Khi tôi vừa mới bắt đầu nói
43:36Cậu ta đột ngột nghiêng người về phía trước
43:38Khóe mắt hơi nhét lên
43:39Ngay sau đó
43:40Tôi nghe thấy lời cậu ta thốt ra
43:42Có phải cô thích tôi không
43:43Tôi chấm hỏi
43:44Ngạc nhiên một lúc
43:45Tôi giả vờ đỏ mặt
43:46Không
43:47Không phải
43:48Trên danh nghĩa
43:49Chú ngữ lam là em gái tôi
43:50Nhưng ở nhà
43:51Tôi và mẹ lại giống như người hầu của bọn họ
43:53Chỉ cần làm sai một chút là sẽ bị đánh đập
43:56Tôi đưa tay
43:57Lật tay áo lên
43:58Trên cánh tay trắng nõn lộ ra vết sẹo lần trước bị đá làm xước
44:01Đây cũng là do chú ngữ lam làm
44:03Tôi dường như cảm nhận được hơi thở của cậu dần trở nên nặng nề
44:06Nhưng Triển hồng
44:07Cậu lại khác
44:08Cậu đã hứa sẽ cho tôi đáp án
44:10Để tôi không còn bị người khác chế diễu
44:12Nói chuyện cũng rất nhẹ nhàng
44:14Giống như thực sự coi tôi là bạn bè vậy
44:16Tôi ngẩn đầu nhìn hắn một cách dịu dàng
44:18Khi chạm ánh mắt lại giả vờ không tự nhiên mà cuối đầu
44:21Con người đều có tâm lý thích lợi tránh hại
44:23Ai thực sự tốt với tôi
44:24Tôi có thể cảm nhận được
44:26Một hồi lâu
44:27Triển hồng mới mở miệng
44:28Vì vậy cô mới không muốn làm nữa
44:30Tôi khẽ nhấc môi
44:31Gật đầu
44:32Tôi không dám cãi lời chú ngữ lam
44:33Nhưng tôi càng không muốn làm khó cậu
44:35Bầu không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh
44:37Tôi đi trước đây
44:39Về chuyện đó của cậu tôi sẽ không tiết lộ
44:41Nói xong
44:42Tôi quay người rời đi
44:43Nhưng vẫn không quên
44:44Còn có một ánh mắt đang dõi theo từ phía sau
44:46Sau đó
44:47Tôi vẫn luôn chờ đợi hồi âm
44:49Khi làm bài tập liên quan đến cuộc thi
44:51Cùng với cô dư tại nhà cậu ấy
44:52Tôi chờ
44:53Khi mượn một chiếc túi đắt tiền hơn
44:55Từ Hà Văn và thường xuyên khoe trên vòng tròn bạn bè
44:57Tôi tiếp tục chờ
44:58Lần này
44:59Tôi mang chiếc túi đến lớp học
45:01Và không chặn chú ngữ lam trên vòng tròn bạn bè nữa
45:03Khi nó lại tức giận chạy đến để chất vấn
45:05Tôi biết rằng bản thân cuối cùng đã đợi D.O.C. rồi
45:09Triển hồng đã thêm tôi vào nhóm nội bộ kia
45:11Cậu ta nhắn tin cho tôi
45:12Nếu chú ngữ lam lại đánh cô tiết thì hãy báo cho tôi biết ngay
45:15Tôi mỉm cười
45:16Có lẽ sẽ không còn có lần sau đâu
45:18Lần này cô không chặn tôi
45:20Có phải
45:21Vì đang muốn khiêu khích không
45:22Chú ngữ lam nhìn chằm chằm vào chiếc túi đắt tiền
45:25Tôi không ngại khiến nó tức giận hơn nữa
45:27Tôi dơ màn hình điện thoại lên trước mặt nó
45:29Số lượng thành viên trong nhóm nội bộ
45:31Từ ba đã chuyển thành bốn
45:32Chú ngữ lam đứng sững sở, ngón tay run dậy
45:35Ngay sau đó, đôi mắt nó gần như tức giận đến mức bốc lửa
45:39Giọng nói tràn ra từ kẽ răng
45:40Triển, hồng
45:41Tôi vô thức ôm chặt chiếc túi trong tay
45:43Đừng cướp túi của tôi
45:45Câu nói này như một chiếc công tắc
45:47Chú ngữ lam cười lạnh một tiếng
45:48Lập tức cướp lấy chiếc túi rồi bước ra khỏi lớp học
45:51Nhóm nội bộ về mặc định sẽ cho phép
45:53Tất cả thành viên mới xem lại lịch sử tin nhắn
45:55Tôi đã nhờ Hà Văn đăng nhập vào
45:57Quy Quy của tôi trên máy tính ở nhà
45:59Sao chép toàn bộ dữ liệu và hình ảnh từ nhóm vào một chiếc USB để làm bằng chứng sau này cho cảnh sát
46:04Ngay khi vừa dược thêm vào nhóm
46:06Tôi đã ngay lập tức báo cảnh sát
46:07Ngồi trong lớp học
46:09Tôi quay bút trong tay
46:10Chờ đợi một màn kịch hay
46:11Hà Văn đã nói rằng
46:13Lần trước chú ngữ lam và Triển Hồng cãi nhau là ở phòng thiết bị
46:16Nơi đó khá hẻo lánh
46:17Ít người qua lại
46:18Khi đóng lại cửa nặng nề
46:20Toàn bộ âm thanh từ bên ngoài gần như không thể lọt vào
46:22Lần này cũng không ngoại lệ
46:24Xì xì xì
46:25Âm thanh từ loa phát thanh cắt ngang sự yên tĩnh vốn có của lớp học
46:29Trong giờ học
46:29Loa phát thanh lại đột ngột được mở lên
46:31Tất cả thầy cô và học sinh đều đồng loạt sửng sốt
46:34Triển Hồng
46:35Tại sao cậu lại thêm chị ta vào nhóm đó
46:37Giọng nói mất kiểm soát của chú ngữ lam vang lên qua loa phát thanh
46:40Các bạn học trong lớp dù nhìn nhau
46:42Nhưng vẫn đều đang chăm chú lắng nghe
46:44Đúng vậy
46:45Tôi và cô Dư đã cất giấu thiết bị nghe lén trong căn phòng kia
46:48Không quên kết nối âm thanh trực tiếp tới phòng phát thanh
46:51Tất nhiên
46:51Nếu họ không vào phòng thiết bị cũng không sao
46:53Để phòng trừ trường hợp
46:55Tôi còn bỏ thêm một máy ghi âm vào chiếc túi bị chú ngữ lam cướp đi
46:58Cô cũng không phải rất vô lý sao
47:00Giọng Triển Hồng vang lên ngay sau đó
47:02Vô lý gì cơ
47:03Giọng chú ngữ lam cao vút
47:05Chia tỷ lệ 442 vốn đã không công bằng rồi
47:08Chỗ nào không công bằng
47:09Triển Hồng cười lạnh
47:10Chú ngữ lam
47:11Tôi nhắc nhở cô
47:12Kẻ đánh cắp đề thi là tôi và chú tôi
47:14Người nghĩ ra việc thành lập nhóm bán đáp án là tôi
47:17Còn cô đã làm được gì
47:18Chẳng phải là chỉ quay video các bạn học nữ thay đồ thôi sao
47:22Lời vừa thốt ra này lập tức khiến toàn trường xôn xao
47:24Đừng quên
47:25Tôi còn có chứng cứ của cô đấy
47:27Ha
47:28Cô còn nói ra ngoài việc chú tôi và bí thư quách hợp tác cùng nhau
47:31Để tôi cướp điểm của người khác trong kỳ thi trung học cơ sở
47:34Ai mà tin chứ
47:35Trong lớp học
47:36Có người ngạc nhiên đánh rơi cả cây bút bi đang cầm trên tay
47:39Được
47:40Được
47:40Cậu nghĩ tôi chỉ có thế thôi sao
47:42Lần đó chú cậu đã suýt xâm phạm
47:44Giọng chú ngữ lam đột ngột dừng lại
47:46Cửa phòng ấm ấm bị đạp mở ra
47:48Tiếng nhiễu của loa phát thanh hòa lẫn cùng tiếng còi của cảnh sát
47:51Đứng im
47:52Mau dơ hai tay lên
47:53Cảnh sát đây
47:54Khi giọng nói của cảnh sát vang lên
47:56Tôi hơi quay đầu
47:57Mắt đối mắt với cố dư
47:58Cậu ấy mỉm cười nhẹ
48:00Tôi cũng vô thức mỉm cười lại với cậu
48:02Cuối cùng
48:03Mọi chuyện cũng kết thúc rồi
48:04Tại đồn cảnh sát
48:05Nhờ có chiếc USB và máy ghi âm
48:08Chú ngữ lam và thành viên nhóm của nó đã thừa nhận hết tội lỗi
48:11Sau khi điều tra
48:12Xác nhận rằng hứa cường sinh và bí thư quách thật sự có liên kết
48:15Và đã vi phạm pháp luật bằng cách thay điểm thi của người khác
48:18Bí thư quách bị cách trước điều tra
48:20Hà Văn cũng đã báo cảnh sát về hành vi quấy dối của hứa cường sinh
48:23Tại đồn cảnh sát
48:24Bọn họ đã tự lật tẩy nhau
48:26Tô cáo hành vi phạm tội của đối phương
48:28Hoàn hảo trở thành một màn chó cắn chó như tôi mong muốn
48:31Chú ngữ lam và triển hồng đều đã đủ 16 tuổi
48:33Phải chịu trách nhiệm hình sự theo luật pháp
48:35Hứa cường sinh thì không cần phải nói
48:37Với nhiều tội danh như vậy
48:39Chắc chắn cả đời còn lại đều sẽ ở trong tù bóc lịch
48:42Còn về cha dựng
48:43Vì có ký ức từ kiếp trước
48:44Tôi luôn luôn đề cao cảnh giác
48:46Trong thời gian tìm nhà
48:47Tôi đã âm thầm lắp đặt camera giám sát trong căn nhà đó
48:50Vào ngày chú ngữ lam chính thức bị kết án
48:53Tôi thấy trong camera giám sát
48:54Cha dựng đã bỏ thuốc vào đồ uống của tôi
48:57Khi kiểm tra
48:58Phát hiện đồ uống chứa nồng độ cao của nitrate
49:00Một loại hóa chất công nghiệp dùng trong xây dựng
49:03Làm giảm khả năng mang tuần hoàn oxy
49:05Dẫn đến cái chết do thiếu khí oxy
49:07Dù là kiếp trước hay kiếp này
49:08Dù đúng sai thế nào
49:10Ông ta vẫn muốn giết tôi
49:11Tuy nhiên
49:12Tuy nhiên
49:13Lúc đó
49:13Khi tôi vừa mới chuyển trường
49:15Tôi đã được tặng một chiếc điện thoại
49:16Vì đạt điểm 150 môn toán
49:18Trước đây gia đình tôi rất nghèo
49:20Nên chưa bao giờ nhận được quả như vậy
49:21Đó chính là món quà đầu tiên trong đời tôi
49:24Lúc đó
49:24Tôi vừa hoang mang vừa vui mừng
49:26Nghĩ rằng ông ta thật sự muốn đối tốt với mình
49:29Tôi xuyết nữa xuyết nữa
49:30Đã kêu một tiếng cha
49:31Bỏ đi
49:32Đến cuối cùng
49:33Tôi cũng trực tiếp nộp video từ camera
49:35Giám sát cho cảnh sát
49:36Thành công tác hợp cho ông và con gái đoàn tụ về một chỗ
49:39Sau đợt kiểm tra giữa kỳ
49:41Giải đấu toán học của bốn trường đã đến
49:43Trong kiếp này
49:44Không còn ai bỏ thuốc an thần vào sữa của tôi trước khi ngủ nữa
49:47Tôi không phải lo lắng về việc sẽ trễ giờ thi
49:49Cũng không còn ai bỏ đinh vào giày nữa
49:52Tôi đi lại nhẹ nhàng và an toàn đến phòng thi
49:54Trước khi đến đó
49:55Tôi nhận thấy một cậu bạn có gương mặt hơi gầy gò
49:57Đang nhìn chầm chầm vào mình
49:59Cho đến khi có người vỗ vai cậu ấy
50:01Hồ Dương
50:02Nhìn gì vậy? Tôi mới nhớ ra
50:04Cậu ta chính là Hồ Dương của trường trung học số 2
50:06Người đã cực với tôi trên diễn đàn
50:08Nếu tôi có thể đạt 150 điểm trong giải đấu lần này
50:11Cậu ta sẽ đi ngang qua sân trường của chúng tôi
50:14Và thực hiện động tác chạy lùi
50:15Vừa chạy vừa hét to tôi là rác rửa
50:17Hồ Dương do dự vài giây
50:18Đi đến trước bàn của tôi
50:20Giả vờ ho vài tiếng
50:21Nghe nói danh phận học sinh kém của cậu là giả
50:24Tôi khẽ nâng mày nhìn cậu ta
50:25Nghe nói cậu và cảnh sát cùng hợp tác
50:28Không tiếc phải che giấu danh phận học bá của mình
50:30Chịu đựng sự chế nhạo và cười cợt
50:32Tiếp cận băng nhóm tội phạm
50:34Cuối cùng bắt được tất cả bọn chúng
50:35Cứu hàng triệu học sinh bị lừa
50:37Tin đồn đã lan rộng như thế này rồi à
50:39Hồ Dương càng nói càng hăng
50:41Nhưng giọng nói có chút run dày
50:43Nghe nói kỳ thi giữa kỳ này cậu đạt điểm tuyệt đối
50:45Các môn khoa học tự nhiên cũng gần như đều là điểm đối đa
50:48Cái đó thì không
50:49Thì ra là vậy
50:50Cậu ta thở vào nhẹ nhóm
50:52Tôi thành thật nói
50:53Tiếng Anh chỉ đạt 140 điểm
50:55Khuôn mặt cậu ta lập tức sụp đổ
50:57Sau khi hít một hơi thật sâu
50:59Cậu ta vẫn cố gắng nói nốt việc cuối cùng
51:01Bạn học Trần Tâm Đồng
51:02Nhiệm vụ ngầm kia của cậu chắc chắn đã rất vất vả
51:05Không có thời gian làm bài tập từ các năm trước
51:07Tôi nói cho cậu biết
51:08Giải đấu không giống như bài thi bình thường
51:10Tôi nhìn cậu ta
51:12Từ từ nở một nụ cười GPG
51:14Ngày công bố kết quả giải đấu
51:15Sân trường của chúng tôi chật nếch người
51:17Cả sân trường vang vọng một câu nói tôi chính là rác rưỡi
51:21Tôi không biết tình hình cụ thể
51:22Chỉ nghe nói có một giáo viên đang ôm con gái đi qua
51:25Lúc đó cô bé hoảng sợ khóc ẩm lên
51:27Vừa khóc vừa nói
51:28Anh ơi, đừng làm thế, em sợ quá
51:31Ừm, chỉ có thể nói
51:32Hồ Dương quả thực là một người biết giữ lời hứa
51:35Sau đó, sự việc của Hồ Dương và tôi
51:37Người già vừa học kém để tiếp cận
51:39Băng nhóm tội phạm
51:40Trở thành một nửa huyền thoại của trường trung học số 1
51:42Đúng vậy, Hồ Dương chính là một nửa còn lại
51:45Bởi vì cậu ta là học sinh của trường trung học số 2
51:47Khoảng nửa tháng sau
51:49Hà Văn cũng trở lại trường học
51:50Vẫn ở cùng lớp với tôi
51:52Khi biết tôi sống một mình gần trường
51:54Cậu ấy lo lắng cho sự an toàn của tôi
51:56Muốn tôi dọn đến ở cùng nhà với cậu ấy
51:58Nhưng tôi đã từ chối
52:00Hà Văn vẫn còn cố gắng thuyết phục mãi
52:02Vậy nên tôi nhẹ nhàng nói
52:03Căn hộ của cô Dư ở gần đây
52:05Gia đình cậu ấy cảm thấy việc đi học xa không tiện
52:08Nên đã cho cậu ấy thuê một căn hộ gần trường
52:10Hiện tại tôi
52:11Và cậu ấy là hàng xóm
52:12Bầu không khí yên tĩnh mất một giây
52:14À Hà Văn trông thật sự rất sốc
52:17Tôi liếc nhìn cậu ấy
52:18Nhẹ nhàng mìm cười
52:19Thực ra tôi chỉ là không muốn
52:21Tiếp tục sống dựa vào người khác mà thôi
52:23Sau khi cha dựng vào tù
52:25Mẹ đã gọi cho tôi nhiều lần
52:26Nhưng tôi không trả lời
52:27Và cũng không nhận tiền sinh hoạt mà bà gửi đến
52:29Trước khi bố tôi qua đời
52:31Ông đã để lại cho tôi một số tiền không ít không nhiều
52:34Nhưng vẫn đủ để tôi có thể tốt nghiệp đại học
52:36Vào học kỳ 2 của năm cuối
52:37Tôi dốc toàn lực vào học tập
52:39Trước đây bản thân có chút yếu kém trong một số môn học
52:42Toán và vật lý gần như luôn đạt điểm gần tối đa
52:44Tuy nhiên tiếng Anh và sinh học lại là điểm yếu trí mạng của tôi
52:47Hiện tại trước khi đi ngủ
52:49Ngoài việc ôn lại các bài giảng trong ngày
52:51Tôi còn chăm chỉ học từ vựng và nghe tiếng Anh
52:53Cũng như ôn tập các kiến thức trọng điểm môn sinh học
52:56Ngoài ra tôi còn ép mình học thuộc một đoạn tin tức quốc tế mỗi ngày
53:00Để mở rộng kiến thức tiếng Anh lên tảng và thói quen đọc
53:02Tôi lấp đầy tất cả thời gian rảnh rỗi của mình
53:05Cố gắng làm cho mình quên đi một điều
53:07Trong kiếp trước, cô Dư đã ra nước ngoài khi năm ba còn chưa kết thúc
53:11Vì sống gần nhà
53:12Tôi thường xuyên mang bài tập đến để hỏi cô Dư về một số đề tiếng Anh
53:15Phát âm của cậu ấy rất chuẩn
53:17Khi đọc tiếng Anh, giọng điệu của cậu thấp hơn bình thường một chút
53:20Cộng với giọng nói lạnh lùng vốn có
53:22Lại càng khiến người ta cảm thấy ngứa ngáy trong lòng
53:25Mỗi ngày được cô Dư kèm riêng
53:26Trình độ tiếng Anh của tôi quả thật tiến bộ một cách nhanh chóng
53:30Mỗi lần thi thử gần như đều đạt điểm tối đa
53:32Những ngày còn lại này
53:33Mỗi lần gặp mặt với cô Dư tôi đều coi như là lần cuối cùng
53:36Tuy nhiên, thời gian cứ yên bình trôi qua như vậy
53:39Mùa xuân đến rồi đi
53:40Cô Dư vẫn luôn ở ngay cạnh
53:42Thậm chí khi tôi thi đỗ vào Đại học Thanh Hoa với số điểm 739
53:45Cô Dư cũng đứng bên tôi với tư cách là người đạt điểm số cao thứ hai toàn tỉnh
53:49Tôi đột nhiên hiểu ra một điều
53:51Kiếp này, vì tôi, cậu ấy không ra nước ngoài nữa
53:54Đến tháng 9, tôi và cô Dư cùng đi dạo trong khuôn viên Đại học Thanh Hoa
53:58Hà Văn gửi cho tôi một tin nhắn
54:00Hỏi tí nữa chúng tôi sẽ đi ăn gì
54:02Cô ấy và bạn trai của mình cũng đã thi đậu vào Đại học Bắc Kinh
54:05Ánh sáng chiều tà chưa tắt hẳn
54:07Từng loạn mây rực cháy nơi đường chân trời
54:09Tôi theo ánh sáng hoàng hôn ngẩn đầu nhìn cô Dư
54:12Vô thức mở miệng hỏi
54:13Tại sao lúc đó anh lại từ chối lời tỏ tình của em
54:16Anh ấy ngư ngác
54:17Có vẻ như không ngờ rằng tôi sẽ hỏi câu đó
54:19Sau một hồi
54:20Anh ấy nói nhỏ
54:22Lúc đó anh không từ chối em
54:23Thật ra, khi ấy gia đình anh bảo
54:25Sau khi học xong học kỳ 2 của năm cuối
54:27Sẽ lập tức ra nước ngoài
54:29Anh nút khan
54:30Một người còn không biết rõ tương lai của mình
54:32Sao có thể hứa trước với người khác
54:34Về một tương lai nào đó chứ
54:35Vậy bây giờ thì sao
54:37Bây giờ
54:37Cô Dư cười nhẹ
54:39Ánh mắt ngập tràn ánh hoàng hôn đỏ rực
54:41Ở đâu có bạn học trần
54:42Ở đó chính là tương lai của anh
54:44Hoàn chuyện
54:45Nếu bạn thấy câu chuyện hôm nay thú vị
54:47Đừng quên nhấn theo dõi kênh
54:49Like và để lại bình luận bên dưới
54:51Về chuyện bạn muốn có kể trong lần sau nhé
54:53Mỗi lời góp ý
54:54Mỗi cái tên chuyện bạn gợi ý
54:56Đều là động lực để có cố gắng hơn
54:58Ở những audio sau
54:59Chào tạm biệt và hẹn gặp lại
55:01Ở chuyện tiếp theo
Hãy là người đầu tiên nhận xét