Skip to playerSkip to main content
  • 5 months ago
Transcript
00:00Tập 12
00:01Wow! Lại bức tự người mẹ cha đứa con
00:17
00:30Ba ơi! Ba! Tự người mẹ ôm đứa con mà chú Phi Phạm làm đã tặng cho cô Phương rồi
00:36Chú Phi Phạm ơi! Cô Phương ơi! Cô có thể đưa tự người mẹ và đứa con cho ba con coi không?
00:43Dĩ nhiên là được
00:44Ba ơi! Đứa con này đẹp lắm đó
00:53Nhưng mà mẹ của nó không có mặt
00:57Ba Giang à
01:07Tôi giải thích cho anh nghe
01:09Đây là tác phẩm mà tôi cảm thấy thích nhất
01:11Gọi là tượng mẹ con
01:13Có một người cô Phương dẫn đình đình tới quán trà của tôi
01:16Tôi cảm thấy họ giống như hai mẹ con
01:18Tới gặp người tri kỷ
01:20Cho nên tôi quyết định
01:22Tặng bức tượng mẹ con này
01:23Tới người tri kỷ
01:25Thì ra có câu chuyện như vậy
01:28Tôi đoán lúc đó chắc chắn là cảm động lắm
01:32Quá thật là vậy
01:34Thúy Xe! Tới đây đi
01:39Thúy Xe! Đi đi!
01:43Mình qua bên đó coi bức tượng người mẹ và đứa con
01:46Hả? Đi hả?
01:47Ờ ờ ờ ờ
01:48Đi
01:48Không dám
01:53Không dám
01:54Đi đi
01:54Đây là tiểu đình đình
02:06Chị Hàm Yên
02:09Thúy Xe! Em vừa nói cái gì?
02:14Em nói lại lần nữa đi
02:15Em đã nhìn thấy gì?
02:18Ờ?
02:18Không
02:19Không có
02:20Không được phép gọi chị Hàm Yên
02:22Thúy Xe ngốc
02:23Là heo
02:24Không phải
02:24Không phải
02:25Phải gọi là chị Phương
02:28Thúy Xe!
02:29Cô đang nói cái gì vậy?
02:30Cô qua đây với tôi
02:31Chị Bách
02:32Thúy Xe! Ra ngoài đi
02:34Thúy Xe! Đừng sợ! Con dẫn gì ra ngoài?
02:38Mau đi ra ngoài!
02:39Đi ra ngoài thôi
02:40Hãy lắm! Em đã làm cho Thúy Xe quảng sợ rồi
02:42Dù gì người ta cũng là khách mà
02:45Xoan đã cho Thúy Xe làm trò khùng điên ở đây chứ
02:48Xin mọi người đừng xem tôi là khách
02:51Tôi hy vọng sự diễn thăm này không đem lại sự khó chịu cho bất kỳ ai
02:54Cô Phương
02:56Cô mau cất đồ đi
02:57Theo tôi nghĩ
02:59Đây chắc chắn là một kiệt tác vô cùng hoàng mỹ
03:02Mới khiến cho Thúy Xe có sự tưởng tượng tốt như vậy
03:05Phi Phạm
03:09Món quà này đối với em mà nói
03:11Vô cùng đáng giá
03:12Em không dám nhận đâu
03:13Nếu em cảm thấy nó quý giá
03:16Vậy thì em chính là người duy nhất
03:18Có tư cách nhận món quà này
03:20Tác phẩm của anh trước giờ đều làm gì tri kỷ
03:23Nhưng mà
03:25Tác phẩm này có tình cảm
03:26Rất đặc biệt đối với anh
03:28Có đúng không?
03:29Đúng vậy
03:30Chính vì như vậy
03:31Anh lại càng muốn tặng cho em
03:33À
03:37Thì ra chủ nhân của Thính Vũ Hiên
03:39Tới đây là muốn thăm cô giáo gia đình của chúng tôi có đúng vậy không?
03:43À, bách bái văn
03:44Em thấy có lẽ chúng ta mau lên lầu thôi
03:46Đừng ở đây nữa
03:47Làm bóng đèn chiếu sáng
03:48Cảm ơn các bạn đã theo dõi và hẹn gặp lại các bạn trong những video tiếp theo
04:00Cô giáo Phương
04:20Anh Bách
04:21Tôi có thể nói chuyện với cô không
04:24Được, mời ngồi
04:30Anh muốn nói chuyện gì với tôi?
04:37Suốt cả ngày hôm nay
04:37Đã xảy ra rất nhiều chuyện
04:39Khiến cho tâm trạng của tôi rất rối
04:42Tôi hy vọng là
04:46Cô không nghĩ tôi quá tò mò
04:48Tối nay tôi cảm thấy rất ngạc nhiên
04:52Giữa cô và Phi Phạm
04:54Hình như rất quen thuộc
04:56Có đúng không?
04:58Đúng vậy
04:59Chúng tôi là bạn tốt
05:01Tôi còn nhớ
05:03Hình như là hai người đã cùng lúc tới thị trấn nhỏ này
05:06Mới dọn dẹn có hai ba tháng thôi
05:08Hai người trở thành bạn tốt rồi sao?
05:12Thị trấn nhỏ này rất xa lạ đối với tôi
05:14Tôi nghĩ là tôi nên quen thêm nhiều người bạn hơn
05:17Có phải không?
05:18Đương nhiên, đương nhiên rồi
05:19Xin cô đừng hiểu lầm
05:21Tôi biết rõ
05:22Phi Phạm đúng là một người bạn rất đáng quen biết
05:26Tôi cũng ngưỡng mộ tài hoa của anh ấy
05:27Cách nói chuyện của anh ấy cũng rất hay
05:29Anh ấy rất tinh tế
05:33Khiến người khác phải ngạc nhiên
05:34Anh ấy có chiều sâu
05:36Là một người hiểu biết
05:38Anh Bách
05:42Có chuyện gì vậy?
05:44Không có gì
05:45Anh tới
05:48Để nói với tôi chuyện của Phi Phạm sao?
05:50Đúng vậy
05:51Tôi rất tò mò
05:53Giữa cô và Giảng Phi Phạm
05:55Đã có tình cảm thân thiết tới như vậy
05:57Chẳng qua tôi chỉ
06:01Ngưỡng mộ anh ấy thôi
06:02Cô ngưỡng mộ tới mức độ nào?
06:07Tôi không biết làm gia sư ở dường trà Bách Gia
06:09Cũng phải báo cáo quan hệ bạn bè của tôi cho anh biết
06:11Tôi xin lỗi
06:12Tôi lại nói những lời không nên nói nữa rồi
06:16Đứng trước mặt cô tôi luôn không kiềm chế được
06:18Tôi chỉ hy vọng là
06:23Chúng ta trở thành bạn tốt
06:24Có thể nói mọi chuyện với nhau
06:26Anh Bách
06:29Tôi thấy hơi mệt
06:30Tôi muốn đi nghỉ ngơi
06:32Cô là ai?
06:35Rốt cuộc cô là ai?
06:37Rốt cuộc cô từ đâu tới đây vậy?
06:39Chứ là mắt của tôi không nhìn thấy
06:40Nhưng tôi biết rất rõ
06:42Tôi biết cô là Hà Miên
06:45Hà Miên
06:46Là em
06:47Là em có đúng vậy không?
06:49Không
06:49Không
06:50Anh Bách
06:52Anh không nên làm như vậy
06:53Tôi là phương tiên của anh
06:55Không phải Trương Hàm Yên vợ cũ của anh
06:57Anh đã từng nói là
07:03Tôi có một số điểm rất giống Trương Hàm Yên
07:06Anh cũng từng thừa nhận
07:08Có đôi lúc tôi đã khiến cho anh có ảo tưởng
07:10Nhưng đó là ảo tưởng của anh
07:12Không phải của tôi
07:13Tôi chấp nhận là một thím giả
07:16Nhưng tôi không bao giờ muốn làm thế thân
07:19Anh Bách
07:20Nếu anh vẫn không thể khống chế bản thân mình
07:23Thì tôi không thể
07:26Ở lại đây thêm giây phút nào nữa
07:28Tôi xin lỗi
07:31Cô Phương
07:31Tôi
07:33Anh Bách
07:37Tôi nghĩ là anh nên tìm hiểu thêm một chút về hoàn cảnh của tôi
07:41Tôi ở Mỹ
07:43Đã có chồng sắp cưới
07:45Là Trịnh Á Lực
07:47Ban đầu tôi ở Đài Loan
07:51Bởi vì dạy học là sở thích của tôi
07:54Gần đây
07:57Á Lực đã gửi rất nhiều thư cho tôi
07:59Kêu tôi về bên Mỹ kết hôn
08:00Cho nên tôi dự định
08:03Vậy xong học kỳ này thì tôi sẽ đi
08:06Tôi tin là
08:19Bây giờ anh không còn
08:20Nghi ngờ gì về tôi nữa phải không
08:22Cô Phương
08:27Tôi thành thật mong con tha thứ
08:29Cho sự lỗ mạng của tôi
08:30Tôi bảo đảm với cô
08:32Sau này sẽ không tái phạm nữa đâu
08:35Anh
08:44Em nghĩ anh nên tự bỏ truy cứu mọi chuyện
08:46Anh nghe em nói hết đi có được không
08:51Anh
08:55Em cảm thấy
08:59Bách lão thái
08:59Bà ấy là một người rất tốt
09:01Hòa nhã và dễ gần
09:03Cao quý lại lịch thiệp
09:04Không đáng sợ chút nào hết
09:06Thậm chí là
09:08Bà ấy hơi tội nghiệp
09:10Em nói cái gì
09:11Em không cảm thấy em nói như vậy
09:13Rất buồn cười hay sao hả
09:14Anh
09:16Anh đừng có như vậy mà
09:17Anh cũng biết
09:19Bây giờ bách lão thái thành tâm hướng Phật
09:20Tay không trời sâu chuỗi
09:22Điều đó cho thấy bà ấy hối lộ những việc đã làm
09:25Em cảm thấy bây giờ bảy hối hận cắn rất lương tâm
09:29Cô đơn một mình rất là tội nghiệp
09:31Đây là điều bây giờ em nhìn thấy
09:32Còn bách lão thái trước đây
09:34Đúng
09:34Bách lão thái trước đây em không nhìn thấy
09:36Anh cũng không nhìn thấy
09:38Tại sao chúng ta không bỏ qua hết mọi chuyện trong quá khứ đi
09:40Mộng Kha
09:41Giá mà em biết được mẹ của chúng ta đã chịu đựng áp bức và xỉ nhục như thế nào
09:45Giá mà em biết được thân phận của mình ly kỳ như thế nào
09:48Em sẽ như thế nào
09:49Em hãy nhìn anh nè
09:50Bây giờ anh còn trinh cổi đời này
09:52Bây giờ không phải trước đây
09:54Anh không thể thoải mái quên hết những chuyện trong quá khứ được
09:56Em hiểu mà
09:59Em không phản đối anh đi tìm sự thật
10:01Em chỉ thấy lo lắng
10:03Lo lắng anh càng ngày càng cực đoan hơn thôi
10:07Em lo lắng cho anh thật sao
10:09Hãy lo lắng cho bách lão thái
10:11Em
10:12Lo lắng cả hai
10:15Quán trùng đã nói cho em biết
10:17Bách lão thái sống trong khủng quản một thời gian dài
10:21Chỉ chút chuyện nhỏ thôi cũng khiến bà ấy sợ hãi
10:23Hôm nay em tới thăm dò bà ấy mù câu
10:26Em muốn tặng cho bà ấy một bình đất rét nung
10:29Bà ấy
10:30Bà ấy sao hả
10:31Bà ấy đã quảng sợ đến mức rơi sâu chuỗi xuống đất
10:35Giả mặt thì trắng bệt
10:36Nhưng bà ấy không hề có cảm giác tội lỗi
10:52Bà ấy rất ngay thẳng
10:54Thể hiện một phong thái cao quyết sang trọng
10:56Em nghĩ người giống như bà ấy
10:58Thì không thể làm ra bất cứ chuyện độc ác nào
11:00Anh
11:06Em xin anh đừng làm khó bà ấy nữa
11:09Bà ấy thật sự
11:09Em đã nói xong chưa
11:10Anh thật sự không ngờ
11:16Anh thật sự không ngờ đó
11:18Một chuyện tình cảm qua an đường
11:20Có thể khiến người ta lú lẫn tới mức độ này
11:21Cũng may không phải là quá trễ
11:25Bắt đầu hôm nay
11:27Anh không cho phép em và ở quán trung qua lại nữa
11:29Anh
11:31Anh
11:32Tại sao chứ
11:33Vì anh không muốn em có bất cứ quan hệ nào với người của Bách Gia
11:36Nhưng anh không phải là người của Bách Gia
11:39Phải đó
11:40Cậu ta là con nuôi của Bách Lão Thái
11:41Và là em vợ của Bách Bái Văn
11:42Em không nhận ra anh nữa
11:48Trước đây anh chú đáo nhất
11:49Ân cần nhất
11:51Và hiểu chuyện nhất
11:52Sao bây giờ anh trở thành một người mất hết lý trí
11:55Là dễ dàng nổi nóng như vậy
11:56Chẳng lẽ những lời ba nói trước khi mất
11:59Khiến anh trở thành một người khiêu chiến với cả thế giới sao chứ
12:02Mong Kha
12:04Em có hiểu anh không
12:06Chuyện mình đã quyết định
12:07Nhất định phải làm tới cùng
12:08Quyết không thay đổi
12:09Em hiểu rõ ý của anh
12:12Anh chỉ là vì bản thân của mình
12:14Mà hy sinh hạnh phúc của em
12:16Anh cũng không quan tâm
12:17Anh có còn là anh của em không
12:18Em nói cho anh biết
12:23Giữa em và quán trung
12:24Không phải là tình cảm của hắn đường
12:26Mà đó là tình cảm thật lòng
12:27Anh không thể nào ngăn cản được đâu
12:29Em nghiêm túc chưa chắc nó nghiêm túc đâu
12:32Anh
12:34Anh cũng đang yêu có đúng không
12:37Anh cũng rất nghiêm túc có đúng hay không
12:39Em có ý gì
12:43Nếu em nói anh biết
12:46Quán trung đã từng nhìn em dưới ánh mắt
12:48Như anh nhìn cô giáo phương
12:50Anh còn nói anh không nghiêm túc không
12:51Anh
13:00Em đừng có nói nữa
13:01Âu quán trung không xứng với em
13:03Nó không có tư cách có được em
13:04Anh không có tư cách có được em
13:07Điều này do em quyết định
13:09Chứ không phải là do anh quyết định
13:10Tiêu rồi
13:31Chắc chắn quán trung tới đón mình
13:33Làm sao đây
13:34Thằng nhóc bóp kè ngay nổi bên ngoài
13:46Lại quán trung sao
13:47Hôm nay là chủ nhật
13:54Em vào quán trung đã hẹn trước ra ngoài ô chơi
13:57Bây giờ dù anh không cho em đi
13:59Cũng phải cho em ra ngoài
14:02Nói cho anh một tiếng chứ
14:03Không cần thiết phải giải thích
14:05Em không cần ra ngoài
14:06Anh đuổi nó đi
14:07Anh
14:09Cậu Âu à
14:19Cậu không hiểu quy tắc giao thông à
14:21Bóp kè ngay lung tung sẽ bị phạt đó
14:23
14:25Anh hai cổ ra đi
14:27Lần này rắc trối rồi
14:29Mộng Kha có nhà cung
14:35Có cũng được không có cũng được
14:37Kết quả cũng giống nhau
14:38Nó sẽ không đi với cậu đâu
14:40Được được được
14:45Em biết là anh thấy em chướng mắt
14:46Em cũng biết là bóp kè như vậy rất mất lịch sự
14:48Nhưng mục đích chính của em là muốn tránh mặt anh thôi
14:51Tránh xảy ra những chuyện không vui
14:52Tóm lại em sai rồi có được chưa
14:54Bây giờ có thể làm phiền anh
14:56Mời Mộng Kha ra không
14:57Em đảm bảo với anh trước 12h trưa
14:59Sẽ đưa Mộng Kha về nhà trả cho anh
15:01Được không
15:01Giám đốc Âu
15:04Âu thiếu da
15:05Trong dừng trà bách da cậu húng hát ngang ngược
15:07Đó là chuyện của cậu
15:08Nhưng giờ cậu hãy mở to mắt
15:09Đây là thính vũ hiên
15:11Cậu lại dỡ giọng đó sao
15:12Nè nè nè nè nè nè
15:14Tôi dỡ giọng đó hồi nào
15:16Tôi không hát ngang ngược hồi nào chứ
15:18Giáng phi phạm tôi nói thật cho anh biết
15:20Tôi khách sáo với anh chỉ vì tôi để mặt Mộng Kha thôi
15:22Còn không tôi không để mặt
15:24Cũng không có đứng đây nghe nói nặng đâu
15:25À
15:27Thiệt thòi cho cậu quá
15:28Tôi cũng nói thật cho cậu biết
15:30Cậu không cần phải trừ quốc ức đây nữa
15:32Nghe cho rõ đi
15:33Chuyện giữa cậu và Mộng Kha
15:35Tới đây chấm dứt
15:36Nè nè khoan đã khoan đã
15:38Anh mới gì nói gì
15:40Nói lại lần nữa đi
15:42Được thôi
15:43Tôi nói
15:44Tôi sẽ cố gắng ngăn cản cậu đeo bám theo Mộng Kha
15:47Nè bộ bây giờ anh bị bệnh có phải không
15:50Tôi với Mộng Kha yêu nhau cản trở dị ta anh chứ
15:52Anh ngăn cản
15:53Anh có quyền gì ngăn cản
15:55Vì tôi là anh của nó
15:56Là anh hả
15:57Là anh thì sao chứ
15:58Có là ba tôi cũng không quan tâm
16:00Giảng phi phạm tôi nói anh biết
16:01Tôi và Mộng Kha cứ yêu nhau đó
16:02Ông trời cũng không quản được đâu
16:04Anh
16:06Quán Trung
16:07Hai người đừng có nóng nảy quá được không
16:08Có gì từ từ nói
16:09Được
16:11Anh không nóng nảy
16:12Em đi với anh đi
16:13Cảm ơn ra
16:14Nếu như trong mắt em dính của người anh này
16:17Thì em vào nhà cho anh
16:18Anh
16:21Xin anh lý trí một chút có được không
16:22Em và Quán Trung yêu nhau
16:24Đâu có cạn trở gì anh đâu
16:26Trước giờ anh luôn thương em
16:27Và cũng rất hiểu em
16:28Nhưng tại sao lần này lại
16:29Trong lòng em hiểu rõ lý do
16:30Em mau vào phòng đi
16:32Anh không nói với em nữa
16:33Nếu em kiên quyết đi với cậu ta
16:35Thì đi luôn đừng có về nữa
16:37Mộng Kha
16:41Mộng Kha
16:42Giảng phi phạm
16:44Anh bị bệnh rồi
16:46Tâm lý của anh biến thái
16:47Anh không có quyền gì phải nói tình cảm của chúng tôi
16:49Khi cô ấy nói với tôi
16:51Giữa hai người không có quan hệ quyết thống gì hết
16:52Thì tôi đoán được phần nào rồi
16:53Quán Trung
16:57Anh
17:08Quán Trung
17:11Hai người đừng có như vậy mà
17:13Anh
17:14Hai người đừng có làm như vậy
17:16Nhất định phải một mất một còn sao
17:18Anh à
17:20Quán Trung
17:21Dừng tay
17:23Giữa hai người thực sự
17:25Có mối thù lớn tới như vậy sao
17:27Anh
17:28Anh đã chọc giận với anh chứ
17:30Anh không thể vì em
17:33Mà nhẹ tay chút sao
17:34Quán Trung
17:37Anh nói có thể vì em
17:40Lên núi đau xuống chảo dầu
17:41Thịt nét xương tan
17:43Anh cũng không tự năng
17:44Nhưng bây giờ thì sao
17:45Vậy câu nói anh cũng không kiềm chế được
17:47Anh phải hiểu rõ
17:49Anh là anh của em
17:50Anh em lớn lên bên nhau
17:52Là người bảo vệ em
17:53Suốt cuộc đời này
17:54Dịp sư
17:59Dịp sư
18:07Chúng ta tìm được rồi
18:25Là ở đây
18:25Nhìn nè
18:26Ngoài cửa trở tới miệng Bách Duyên
18:27Không sai đâu
18:29Chính là ở đây
18:29Cho hỏi hai người tức tìm ai vậy
18:38À
18:39Cho tôi hỏi
18:41Không biết ở đây có cô Phương tiêu quanh không
18:43Chúng tôi là bạn của cô ấy
18:45À cô Phương sao
18:46Đúng vậy
18:47Cô ấy sống ở đây
18:48À
18:49Vậy cho hỏi cổ có nhà không
18:51Bây giờ tôi có thể gặp cổ không
18:52Tôi là chồng sắp cưới của cổ
18:53Đặc biệt từ miệng trở về đây thăm cổ
18:54Anh là chồng sắp cưới
18:59Đúng vậy
18:59Từ miệng trở về
19:01À
19:02Đúng vậy
19:03Hôm nay là cái ngày gì vậy trời
19:05Sao có nhiều chuyện bất ngờ vậy
19:07Ông Vũ ạ
19:13À dạ
19:15Xin mời vô
19:17À cậu về rồi
19:18Cảm ơn
19:21Cảm ơn
19:22Mời
19:27Mời vô
19:28Ái Lâm
19:29Bảy Văn
19:30Trong sắp cưới của cô Phương tới tìm cổ
19:32Mời ngồi
19:36À mời mời mời
19:38Ngồi đi
19:39Á Châu
19:40Dạ
19:41Lên lầu mời cô Phương xuống đi
19:43Dạ
19:48Cô Phương
19:49Có hai người đến tìm cô
19:51Nghe hỏi nói là
19:52Chồng chưa cưới của cô
19:53Á Lực
19:55Tiêu Anh
20:06Tiêu Anh
20:09À
20:10Tiêu Anh
20:11Tôi cũng hết cách với Á Lực rồi
20:14Anh ép tôi nghỉ làm
20:15Còn mua vé máy bay cho tôi
20:16Cứ như là bắt cóc tôi lên máy bay qua đây tìm cô vậy
20:19Tiêu Anh à
20:21Cuối cùng anh tìm được em rồi
20:23Em đi không nói lời nào đúng là rất quá đáng
20:25Em hãy anh suốt chút nữa phát điên lên luôn
20:27Hôm lẽ chúng ta giải quyết sao đây
20:28Trong lòng em còn người chồng sắp cưới này hay không
20:30Em muốn làm anh tức chết hay sao
20:32Bây giờ
20:34Anh cảm ơn trời đất vì đã tìm được em rồi
20:37Em
20:38Á Lực
20:38Anh đã chào anh Bách và chị Bách chưa
20:40Đã chào rồi
20:44Cô Phương à
20:45Anh Trịnh của cô vừa vào nhà đã nói rõ rồi
20:47Chúng tôi đã biết rất rõ
20:49Đúng là không đơn giản
20:51Bái Văn
20:51Em không nghĩ chúng ta đã mời được thạc sĩ giáo dục về nhà chúng ta
20:55Thì ra đó là thật
20:57Không ngờ con bé Đình Đình này đúng là may mắn thật đó
20:59Con là Đình Đình sao
21:05Dịp Sương
21:07Đây là Đình Đình
21:09Đình Đình
21:11Mau gọi dì Diệp đi con
21:13Vì đây chính là bạn tốt nhất của cô ở bên Mỹ đó
21:15Dì Diệp
21:16Hai người từ nước Mỹ trở về phải không
21:18
21:19Đúng vậy
21:21Cô giáo Phương
21:23
21:24Cô không định sẽ về Mỹ chứ
21:25Đúng vậy
21:30Cô Phương của con
21:32Sẽ theo chú trở về Mỹ
21:33Lần này chú đến Đài Loan
21:35Mục đích đón cô Phương về kết hôn với chú
21:37Bạn nhỏ à
21:38Ở Đài Loan nhiều thầy cô giỏi như vậy
21:41Con trả cô Phương lại cho chú có được không
21:43Không
21:44Chú không được đưa cô Phương đi đâu hết
21:46Bé Đình à
21:48Đúng là bất ngờ quá
21:50Anh Trịnh à
21:51Gọi tôi là Á Lực được rồi
21:53Á Lực
21:54Tôi là Âu Quán Trung
21:55Á Lực tôi nói anh nghe nè
21:57Tuy cô Phương tới chỗ chú tôi mới có mấy tháng thôi
22:00Nhưng mà đã nổi tiếng lắm đó
22:01Được rất nhiều người yêu mến
22:03Trong nhà của chúng tôi
22:05Từ lớn cho tới nhỏ đều thích cô ấy
22:07Ở trấn này
22:08Có rất nhiều người gục ngã dưới chân cô ấy đó
22:12Quán Trung
22:13Đừng nói bậy mà
22:16Anh Trịnh à
22:17Tôi có thể làm chứng chuyện này
22:19Cô vợ sắp cưới của anh
22:20Công nhận rất là giỏi
22:22Anh không được coi thường cô
22:23Với lại
22:24Tôi nói câu thật lòng với anh
22:26Nếu như anh không giữ cô kỹ một chút
22:28Cô sẽ bị người khác cướp mất đó
22:30Về điều này thì tôi không có gì ngạc nhiên hết
22:33Cô ấy đi đến đâu
22:35Cô ấy cũng đều thu hút người khác
22:36Trước đây khi còn ở Mỹ
22:38Tôi cũng phải đấu tranh với rất nhiều người
22:40Mới có được cô ấy
22:41Giờ sắp cưới của tôi
22:45Đúng là một người rất đặc biệt
22:46Làm giáo viên anh đề loạn
22:53Thì phải ăn mặc giống như em sao
22:54Cặp mắt kiến
22:56Kiều tóc này
22:58Và trang phục này nổi cho em
23:00Nhìn có vẻ già dặn
23:01Anh thích dáng dẻ của em lúc trước hả
23:04Á lực
23:05Anh kềm chế lại một chút cũng được không
23:08Sao phải vậy chứ
23:09Khó khăn lắm anh mới tìm được em
23:11Cuối cùng cũng cầm được em ở đây rồi
23:12Làm sao anh có thể kềm chế được
23:15Anh Bách à
23:20Tôi xin lỗi nha
23:21Mong mọi người thông cảm cho
23:22Suốt mấy tháng qua
23:23Tôi luôn mơ gì tiêu quanh
23:25Lúc nãy
23:26Khó khăn lắm mới tìm được cổ
23:27Cho nên tôi không kiềm chế được
23:29Không kiềm chế được hành vi của mình
23:31Tôi hiểu được bốn chữ đó
23:35Không kiềm chế được
23:37Tôi hiểu ý nghĩa của bốn chữ này
23:45Á Châu à
23:50Có nhiều khách quá
23:52Khách tới nhà
23:54Thúy Sang bưng trà lên
23:56Thúy Sang xin hứa không làm bể đâu
23:58Bưng bằng hai tay
24:00Lấy hai tay cầm cái tách
24:02Không làm bể đâu
24:03Không có bị phỏng
24:04Thúy Sang biết
24:05
24:06Thúy Sang
24:06Thúy Sang
24:07Cô không được vào đó
24:08Thúy Sang không được vào sao
24:12Có rất nhiều khách
24:15Thúy Sang không được vào sao
24:18Có rất nhiều khách tới chơi
24:20Họ tới đón chị Phương của cô đi đó
24:22Chị Phương của cô
24:24Chắc cũng sắp rời khỏi cái nhà này rồi
24:26Ê
24:26Không có đâu
24:27Chị ấy sẽ không đi đâu
24:29Chị ấy sẽ không
24:31Sẽ không
24:32Tôi phải đi hỏi chị ấy
24:34Chị ấy sẽ không đi đâu
24:35Không dám vào
24:38Không dám vào
24:39Không dám vào
24:40Hả
24:42Chị Phương
24:44Không có bị bệnh
24:46Chị ấy
24:46Không có bị ngốc
24:48Không có ai đưa chị ấy đi đâu
24:51Thiếu anh có ký hợp đồng với mọi người hay không
24:54Hợp đồng
24:55Anh Trịnh à
24:58Anh có thể yên tâm
24:59Chúng tôi không có hợp đồng
25:00Bởi vì chúng tôi rất tôn trọng cô Phương
25:03Chúng tôi mời cô ấy về dạy
25:04Bằng tấm lòng chân thành
25:05Sẽ có thể lấy hợp đồng
25:06Trói buộc cô ấy được
25:07Cho nên
25:08Cô ấy hoàn toàn tự do
25:10Nghe chị Bách nói mấy lời này tôi cũng an tâm
25:13Các dị là người hiểu chuyện
25:15Tôi nghĩ chắc là các dị cũng không muốn thấy hai già chồng chúng tôi chia các hai nơi
25:18Cho nên
25:19Nếu như không có ký hợp đồng
25:21Tôi mong mọi người hãy nhanh chóng tìm một giả sư khác cho bé
25:24Vì thời gian tôi ở Đài Loan chỉ có hai tuần thôi
25:26Giúp Tì Oanh giải quyết những chuyện còn động lại
25:29Á Lực
25:30Anh không thể quyết định thay em
25:32Tì Oanh à
25:33Sao em lại nói vậy chứ
25:34Á Lực à
25:35Anh đừng có quá nôn nóng
25:37Anh biết tính của Tì Oanh mà
25:39Không chừng sẽ làm hư chuyện đó
25:40Anh Trịnh
25:43Thực tình là tôi không hiểu
25:45Tại sao hai người lại rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay vậy
25:48Đáng ra thì hai người không nên xa nhau
25:51Nói thật với anh
25:53Tại sao chúng tôi lại xa nhau
25:55Bởi vì Tì Oanh không có chính chắn
25:57Cô bứng bỉnh
25:58Không nghĩ thấu đáo
25:59Cô muốn gì thì làm đó ngay
26:01Cô thiếu tinh thần trách nhiệm
26:03Đáng ra hai chúng tôi đã
26:05Được rồi Á Lực
26:06Xin anh đừng có nói nữa
26:07Đây là nhà của người ta
26:09Còn chuyện giữa hai chúng ta
26:12Chúng ta tự giải quyết có được không
26:13Được rồi
26:14Em mau thu dọn hành lý đi với anh
26:16Anh đặt phòng cho chúng ta ở Đài Trung rồi
26:25Đừng đừng
26:28Cô Phương
26:30Cô Phương đừng đi được không
26:55Có chuyện gì vậy
26:56Có chuyện gì vậy
26:58Có chuyện gì vậy
26:59Hai học trò của cô Phương đang khóc thúc thích đó
27:02Để cho anh Trịnh và cô Diệp
27:04Thấy cảnh này mất mặt thiệt
27:05Hai người cũng thấy rồi
27:11Bây giờ thì anh đã hiểu
27:12Cô Phương ở lại đây là chị ai rồi chứ
27:14Tôi vẫn không hiểu
27:16Tôi thật sự không hiểu
27:20Đừng
27:22Đừng có khóc mà
27:24Quang đi
27:26Nhìn nè
27:27Tai chị Phương
27:28Tai của chị Phương
27:30Cầm
27:31Chị Phương
27:33Đang ở đây
27:34Không có đi
27:35Đừng có khóc
27:37Nhìn nè
27:38Đây
27:40Đây là mặt của chị
27:41Là mặt của chị Phương
27:43Cổ chưa đi
27:45Đừng có khóc
27:49Chị ơi
27:50Chị ơi
27:51Chị đừng có khóc
27:52Chị ơi
27:54Đừng có khóc mà
27:55Đừng khóc
27:57Đừng khóc
27:58Chị ơi
28:00Chị đừng có khóc
28:02Đừng có khóc
28:05Thiệt là hết nói
28:08Thúy Sang
28:09Đình Đình
28:10Hai người vào đây đi
28:11Trong nhà có khách
28:12Mà các người đang làm cái gì vậy hả
28:14Chị ơi
28:16Chúng ta mau đi thôi
28:18Nếu không
28:19Sẽ thê thảm đó
28:20Đi thôi
28:22Đó gọi là duyên phận
28:29Cô Phương có duyên với hai cô bạn nhỏ của nhà chúng tôi
28:32Mỗi lần gặp nhau là không thể tách rời được
28:34À
28:36Nè nè nè
28:37Mời dùng trà
28:37Có thể những thứ khác bách giặc không ngon
28:39Nhưng bà trà thì luôn đứng đầu
28:41Mặc kệ cô điên khùng đó đi
28:43Mời dùng trà
28:44Mời dùng trà
28:44Á lực
28:46Hai người đang ở đâu
28:47Con có thể ở đâu chứ
28:51Một khách sạn ở Đài Trung
28:53Vậy chúng ta sẽ tới khách sạn của anh
28:56Em muốn nói chuyện riêng với anh
28:58Đúng đó
29:00Tiêu anh
29:01Hai người đúng là nên nói chuyện riêng với nhau
29:03Ờ đúng rồi
29:05Anh Bách
29:06Chị Bách
29:07
29:08Và anh Âu nữa
29:09Chúng tôi muốn được mời cô Phương của mọi người ra ngoài nói chuyện riêng
29:12Mong mọi người thông cảm
29:13Tự nhiên tự nhiên
29:15Mọi người cứ tự nhiên đi
29:16Tôi hiểu cô Phương và anh Trịnh
29:18Hai người đã lâu không gặp nhau
29:20Chắc chắn là có nhiều điều muốn nói với nhau
29:22Tóm lại là
29:24Bách gia chúng tôi sẽ không làm khó cô Phương
29:26Mọi việc cứ từ từ thương lượng
29:27Mọi người quyết định như thế nào thì như vậy
29:29Dịp Sương
29:32Á Lực
29:33Hai người ra cửa đợi em một chút
29:35Để em đi lấy túi sách
29:36Được rồi
29:37Cảm ơn
29:41Tạm biệt
29:42Tạm biệt
29:42Tạm biệt
29:43Tôi xin phép
29:43Đi thông tả
29:44Cô Phương
29:47Cô Phương à
29:56Dù cô quyết định như thế nào
29:59Tôi hy vọng cô suy nghĩ kỹ rồi quyết định
30:01Đây là nước Mỹ
30:07Ở đây là núi
30:08Ở đây là biển
30:09Còn ở đây mới là Đài Loan
30:12Cô giáo địa lý nói
30:15Nước Mỹ ở một nơi rất là xa
30:18Ở giữa biển
30:20Biển rất là lớn
30:21Ở đây chính là biển
30:22Là biển
30:24Biển là gì vậy
30:26Ở đây chính là biển đó
30:29Biển rất là lớn
30:30Cả dùng này đều là biển
30:32
30:33Thì ra biển được làm bằng giải sao
30:36Đình đình
30:38Còn đây là gì
30:39Ở đây là núi
30:41Thuyết sân nhìn này
30:42Vừa có núi
30:43Vừa có biển
30:44Nước Mỹ ở một nơi rất là xa đó
30:47
30:48Thì ra
30:49Núi
30:50Cũng được làm bằng giải sao
30:52Núi đâu phải
30:56Ở trên giường đâu
30:57Ê
31:00Không đúng không đúng rồi
31:01Đình đình à
31:02Đình đình à
31:05Em nhìn đi
31:06Nhìn bên đó đi
31:08Núi ở bên đó
31:09Màu xanh lá
31:10Núi thì rất cao
31:12Núi ở bên đó
31:13Rất xa
31:14Rất xa luôn
31:15Chị ấy đã dạy Thúy Sang đó
31:17Là chị Hàm Yên
31:19Đã dạy Thúy Sang
31:20Chị Sang
31:21Chị không được nhắc tên
31:22Mẹ ruột của con
31:23Mẹ ruột con mất rồi
31:25Nhưng mà con thấy cô Phương
31:27Cũng thường yêu con
31:28Giống mẹ ruột vậy đó
31:29Dạo gần đây con rất là vui
31:31Nhưng mà
31:32Cô Phương sắp đi rồi
31:35Cô không có thương con
31:37Chắc chắn cô không thương con
31:38Nếu không
31:39Sao cô lại bỏ đi Mỹ chứ
31:41Đình đình à
31:43Đừng có buồn nữa nha
31:46Chị ấy đi tới đâu vậy
31:54Tới chỗ này nè
31:57Nhưng mà
31:58Chúng ta lại ở đây
32:00Đình đình
32:01Ngốc quá
32:02Chúng ta không có ở trên biển
32:05Chị ấy cũng không có ở tổ chim
32:08Tổ chim này nhỏ như vậy
32:10Chị ấy làm sao mà sống được trong này
32:14Đình đình
32:19Đi
32:19Thúy Sang dẫn đi
32:21Đi đi
32:21Đi đi
32:22Đi đi
32:24Đình đình à
32:24Nhìn kìa trời sáng lắm
32:26Cũng không có mưa luôn
32:28Không có
32:29Không có mưa
32:30Chị ấy sẽ không bỏ rơi chúng ta đâu
32:32Đình đình à
32:33Đừng có buồn nữa mà
32:36Chị ấy
32:37Sẽ không bỏ rơi chúng ta đâu
32:39Chị ấy
32:41Chắc chắn sẽ không bỏ rơi chúng ta đâu
32:43Bởi vì
32:44Đình đình rất ngoan
32:46Thúy Sang cũng rất ngoan
32:47Chị ấy
32:49Sẽ không bỏ rơi chúng ta đâu
32:51Cảm ơn
32:57Tôi đã xin Á Lực 10 phút
33:01Tôi muốn
33:03Chúng ta nói chuyện riêng với nhau
33:05Như vậy cô mới thật lòng
33:06Nói những dự định của cô
33:07Tình hình như hôm nay
33:10Còn có dự định gì nữa
33:12Sao cô lại để cho Á Lực về
33:15Ê
33:15Chính Á Lực đã kéo tôi về đây đó
33:18Mấy tháng nay tôi bị ảnh
33:20Quay đến chóng mặt luôn
33:22Tôi giữ bí mật này giúp cô
33:23Khiến cho tôi bức bối không chịu nổi
33:25Cô có biết không
33:26Tôi xin lỗi
33:29Dịp Sương
33:30Ê
33:30Tôi đã gánh suốt 10 năm rồi
33:32Chẳng lẽ để nghe cô xin lỗi sao
33:34Cô làm tôi tức chết rồi đó
33:36Tôi xin lỗi
33:39Chúng ta từ nhỏ đã lớn lên bên nhau
33:44Câu chuyện của cô
33:47Tôi tham gia từ đầu tới giờ
33:50Tôi có thể nói
33:51Tôi hiểu cô hơn bản thân cô nữa
33:56Trở về Mỹ đi
33:58Đây là con đường duy nhất đó
34:00Cô đã chết một lần rồi
34:04Giờ mới được sống lại
34:05Cô đừng rơi vào cái hố trước đây nữa
34:08Cô hãy dũng cảm lên
34:11Dẹp bỏ tất cả những rắc rối đó đi
34:13Sao cô lại yếu đuối như vậy chứ
34:20Người dám nói dám làm
34:21Người độc lập quyết đoán đi đâu rồi
34:23Tiêu anh rời khỏi đây đi
34:26Bây giờ cô bỏ đi vẫn còn kịp
34:28Nếu không cô sẽ tiêu đó
34:29Tôi không thể đi
34:32Không thể đi được
34:33Nếu như cô thật sự hiểu tôi
34:36Thì chắc chắn cô biết được
34:38Nguyên nhân là sao
34:40Đương nhiên là tôi biết rõ
34:41Dì Đình Đình
34:43Và dì Thúy Sang có phải không
34:45Hôm nay tôi chính mắt nhìn thấy
34:48Cảnh tượng cảm động đó rồi
34:49Nhưng mà
34:51Người giữ cô lại
34:52Không chỉ có hai người đó
34:53Mà còn có
34:54Bách bái văn
34:58Không
34:59Không phải
35:00Không phải vậy đâu
35:01Cô đừng có gạt tôi
35:04Tôi đã nhìn thấy hết rồi
35:06Ti quanh à
35:10Bách bái văn của 10 năm trước
35:12Đã khiến tâm hồn cô điên đảo
35:14Còn bách bái văn hôm nay
35:16Đúng là có sức hấp dẫn
35:18Khó nói được
35:19Nhưng mà cô tỉnh táo lại đi
35:2110 năm trước
35:22Anh đã khiến cho cô đau lòng
35:24Suýt chút nữa hại chết cô
35:25Bây giờ
35:26Anh đã có vợ khác rồi
35:27Cô bỏ chạy ra khỏi hôn lễ
35:29Còn anh ta
35:30Anh ta lấy vợ mới
35:31Loại đàn ông này
35:32Cô còn không chịu bỏ sao
35:33Cô có biết là cô đang nguy hiểm lắm không
35:38Bách bái văn bây giờ
35:40Anh ta không nhận ra cô
35:41
35:41Con người này
35:43Không có nhảy bén gì hết
35:44Anh ấy không nhìn thấy
35:48Ê
35:50Cô đang nói giúp cho ảnh
35:53Có phải không
35:53Cô đã tha thứ cho ảnh rồi sao
35:56Cuối cùng cô định làm cái gì đây
35:58Được rồi
36:05Anh ta không nhận ra cô
36:07
36:08Vợ của anh ta đã bắt đầu nghi ngờ cô rồi
36:10Chẳng lẽ cô không sợ sao
36:11Đúng rồi
36:14Trong thư cô có viết
36:15Bách lão Thái đó hiện giờ còn sống
36:17Bà già Thái Phụng đó vẫn còn sống sợ sợ
36:19
36:20Còn có Thúy Sang nữa
36:22Nói thật
36:24Tôi luôn nơm nớp lo sợ giùm cô
36:26Sớm muộn vì thân phận của cô cũng bại lộ
36:28Cô biết không
36:28Cô luôn khiến cho tôi
36:30Phải gọi cô bằng một cái tên khác
36:32Trương
36:34Hàm
36:35Y
36:36Tôi mong cô hãy bình tĩnh suy nghĩ lại
36:40Tôi không thể suy nghĩ nhiều như vậy
36:44Dịp sư
36:46Dù cô hiểu tôi hơn nữa
36:49Thì cô cũng không thể hiểu tâm trạng của người mẹ
36:52Đúng không
36:52Còn có Thúy Sang
36:56Thúy Sang giống như đứa con khác của tôi
36:59Dịp sư
37:01Cô cũng nhìn thấy hai đứa bé đó rồi
37:03Nếu như phải mất tôi
37:05Tụi nó làm sao đây
37:06Tôi bỏ hết tất cả
37:09Nhưng không thể bỏ hai đứa bé đó được
37:11Dịp sư
37:24Cô có khái niệm thời gian không vậy
37:26Đã 15 phút rồi đó
37:27Cô phải trả Tiên Quanh lại cho tôi chứ
37:28Tiên Quanh à
37:40Em có biết không
37:41Em bỏ đi như vậy
37:42Nhưng mang theo cả trái tim của anh
37:44Cũng may
37:45Cuối cùng anh đã tìm được em
37:47Lần này trở về Mỹ
37:48Chúng ta cứ hành hùng lễ ngay
37:50Anh sẽ nhớ mang theo sợi dây
37:55Sẽ cột chặt em ở bên cạnh anh
37:57Em đó
37:59Đừng không rời xa anh nữa
38:00Á Lực
38:10Anh đừng như vậy mà
38:11Tiên Quanh à
38:13Em làm sao vậy
38:14Anh là chồng sóc cưới của em mà
38:15Em không biết phải nói sao nữa
38:18Cho dù điều đó có khó nói tới đâu
38:20Tớm lại em phải nói ra
38:21Nếu lúc đó em không đào hùng
38:23Thì bây giờ chúng ta đã có một gia đình hạnh phúc rồi
38:25Tiên Quanh à
38:27Em hãy trân trọng duyên phận này
38:30Đừng có dày dọa anh nữa
38:32Em hãy nhìn lại em đi
38:36Em nhìn đi
38:38Cả người thay đổi như vậy
38:40Hoặc là
38:44Lòng em đã thay đổi
38:46Nếu không thì
38:48Sao em luôn giữ khoảng cách với anh
38:50Giống như anh bị bình dịch vậy
38:51Nói cho anh biết đi
38:55Cuối cùng là có chuyện gì
38:56Được không
38:57Em chỉ có thể nói là
39:02Lần này em sẽ không theo anh về đâu
39:04Cái gì chứ
39:05Em
39:06Được
39:09Em được lắm
39:12Trái tim em mặc sắc thép hay sao
39:15Sao lại đối xử với anh như vậy
39:17Tại sao vậy
39:19Tại sao vậy chứ
39:20Em hãy nói rõ lý do
39:23Chứ cần em nói rõ lý do
39:25Anh sẽ bay về Mỹ ngay
39:26Sẽ không làm phiền em nữa
39:28À Lực à
39:29Anh bình tĩnh lại có được không
39:31Được rồi
39:34Anh bình tĩnh
39:35Em không thể nói rõ được
39:47Em chỉ có thể nói
39:49Xin lỗi anh
39:50Em biết rõ
39:54Từ đầu đến cuối trong chuyện này
39:55Không công bằng với anh
39:56Nhưng mà em tuyệt đối không có cố ý
39:58Em thật sự
40:03Em thật sự có nỗi khổ khó nói
40:06Nỗi khổ gì chứ
40:09Em có biết là
40:13Vô dù có bất cứ khó khăn gì
40:14Anh cũng sẽ liều mạng
40:15Cũng sẽ giúp em giải quyết
40:16Em cứ nói ra
40:18Có phải em có điểm yếu gì
40:28Bị họ nóng được không
40:30Lúc này trước mặt họ
40:31Em không tiện nói ra đúng không
40:33Không phải
40:35Không phải
40:35Không phải
40:36Bây giờ em không thể nói
40:41Cho dù em có nói ra
40:43Anh cũng không giải quyết được
40:45Nói như vậy
40:50Là có vấn đề thật rồi
40:52Đúng vậy
40:56Vậy
40:58Em định thế nào đấy
41:00Thời gian anh ở Đài Loan chưa có 2 tuần
41:02Em không thể xem anh như thằng ngốc được
41:04Ở khách sạn ngớ ngỡ chờ đợi
41:05Anh đã đợi suốt mấy tháng như một thằng khờ rồi
41:08Anh ở khách sạn
41:14Cũng không giải quyết được gì
41:16Em nghĩ anh về Mỹ sớm đi
41:18Về Mỹ
41:19Về Mỹ để chịu về rồi
41:21Văn nhặt nữa sao
41:21Anh nghĩ chi bằng em lấy dạo
41:24Giết chết anh đi còn sướng hơn
41:25Hiện tại em không thể nào đi được
41:34Với Bách Gia
41:36Và việc dạy học
41:38Em chưa tìm ra được cách giải quyết ổn thỏa
41:40Ít nhất thì
41:43Em phải đợi đến kết thúc học kỳ này
41:47Sau đó em sẽ về Mỹ
41:49Có đúng không
41:50Đúng vậy
41:53Em sẽ quay trở về Mỹ
41:55Giải thích rõ ràng mọi chuyện với anh
42:00Tất cả mọi chuyện liên quan tới em
42:03Được rồi
42:04Cô Phương
42:11Sao rồi
42:16Hai người đã đưa ra quyết định rồi phải không
42:18Đúng vậy
42:21Tạm thời tôi sẽ không về Mỹ
42:24Ít nhất
42:25Đợi đến khi học kỳ kết thúc
42:27
42:29Nhưng mà
42:32Cũng chỉ kéo dài thêm hai tháng thôi
42:35Có đúng không
42:35Cuối cùng cô vẫn sẽ quay về Mỹ
42:38Anh dự định giữ tôi ở lại bao lâu chứ
42:43Anh nghĩ là mình giữ được tôi sao
42:45Tôi không bao giờ nghĩ là tôi sẽ giữ được cô
42:52Trái lại
42:54Tôi luôn lo lắng là sẽ giục mất cô
42:56Có nhớ trước đây tôi đã từng nói
43:00Sự xuất hiện của cô
43:02Đối với tôi như là một luồng ánh sáng
43:04Đó là kỳ tích
43:05Tôi luôn hy trọng là tôi có thể giữ cô ở lại
43:08Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Comments

Recommended