- 2 days ago
Category
🎥
Short filmTranscript
00:00Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
00:30月面丹心唯物 過雲霧 晴天再現唯物 唯物 唯物
00:50為藏身 雞下八劍來相助 請是貪官
00:58Bộ phim
01:26Bào Thanh Thiên, Khai Phong Kỳ Án
01:28Tập 13
01:29Quynh nói tử dân tử gia mình trong phòng không chịu ra ngoài à?
01:36Ừ, cô ấy cả cơm tối cũng không ăn
01:39Hả?
01:41Quynh đưa tôi đi tìm cô, không chừng cô sẽ đồng ý để tôi vào
01:44Không, tính khí của cô không ai hiểu rõ hơn tôi
01:47Cho dù ai tới, cô cũng không mở cửa đâu
01:49Nhưng mà để cô từ từ lắng dịu chắc chắn sẽ không sao
01:53Lắng dịu từ từ, chuyện gì khiến cô ấy không lắng dịu vậy?
02:00Cái đó...
02:02Ồ, được rồi, nè, có phải Quynh nói chuyện gì đắc tội với cổ không?
02:08Ai hổ à, tôi... tôi không nói có được không?
02:12Không được, nếu như Quynh còn coi tôi là bạn, thì nhất định phải nói tôi biết
02:16Phùng Kỳ, Quynh trở nên không dứt khoát như vậy từ khi nào?
02:23Được rồi, được rồi, hai người là Quynh để chơi chung với nhau từ nhỏ
02:29Tôi là người ngoài, chuyện của hai người tôi không nên sen vào, như vậy được chưa?
02:34Ai hổ à?
02:38Sao? Quynh chịu nói rồi hả?
02:42Cả đời tôi chưa bao giờ không dứt khoát như lần này
02:44Nhưng chuyện này...
02:47Thật sự khiến tôi không biết phải làm sao nữa
02:50Tôi có thể nói cho cô biết, nhưng cô phải nghĩ cách giùm tôi đó
02:54Ờ?
02:58Tử dân nói, Quynh nhiều quỷ chủ ý nhất mà
03:01Không ngờ bây giờ phải nhờ tôi nghĩ cách giùm Quynh
03:03Để tôi lo, Quynh nói đi
03:07Không thế nào
03:09Không cần biết cha đục của Thượng Quang vô cổ là ai
03:12Thì cậu ta chắc chắn là con của Trịnh Thái Phi
03:15Dương Gia
03:16Năm xưa sau khi Thượng Quang kính đưa đứa bé ra khỏi cung
03:20Dương Gia có từng gặp lại họ không?
03:24Cái đó thì không có
03:26Như vậy, bao nhiêu năm qua
03:29Dương Gia đã tiến hành tìm hiểu về đứa bé đó như thế nào?
03:34Có khi
03:34Đến từ thư hạm chính tại Thượng Quang kính giết
03:37Có khi
03:38Ông ta phải người giàu cung
03:40Đến trước mặt bẩm báo bổn dường
03:41Nhưng mà
03:42Dế sao ít hơn
03:44Thế nên
03:46Cái gọi là con của Thái Phi
03:48Ngoài từ năm xưa
03:49Chính mắt Dương Gia nhìn thấy đứa trẻ sơ sinh được đưa ra khỏi cung
03:52Tất cả đều là Thượng Quang kính
03:55Truyền thuật trong thư
03:56Ừ
03:57Vậy ý của bao đại nhân là
04:00Dương Gia
04:04Thứ cho học trò mạo mụi suy nghĩ
04:07Nếu như đứa bé bị đưa ra trong cung năm xưa
04:10Thật ra không phải là Thượng Quang dâu cửu ngày nay thì sao?
04:14Chuyện đó sao được
04:15Thượng Quang kính
04:17Tại sao phải chè giấu chứ?
04:19Khả năng này không thể loại trừ
04:21Còn về
04:22Nguyên nhân ông ta chè giấu
04:24Học trò khó mà suy đoán
04:26Triển hộ vệ đến từ giang hồ
04:32Phải biết tư duy của người giang hồ
04:34Nếu như Triển hộ vệ là Thượng Quang kính thì sao?
04:37Có lý do gì?
04:38Khiến ông ta phải nói dối
04:39Đại nhân
04:40Tuy Triển chiêu không thể hoàn toàn hiểu hết
04:43Hoàn cảnh và suy nghĩ của Thượng Quang kính
04:45Nhưng
04:46Nếu nói theo đặc tính giữ lời hứa của người giang hồ
04:49Khả năng duy nhất để ông ta chè giấu sự thật
04:52Chính là đứa bé
04:54Thật ra không ở bên cạnh ông ta
04:56Hờ
04:56Không ở bên cạnh
04:59Vậy thì ở đâu?
05:02Học trò không thể biết được
05:03Có lẽ
05:04Là thất lạc
05:06Có lẽ
05:08Đứa bé đó sớm đã không còn trên đời
05:10Hờ
05:11Quỳnh nói
05:16Tự dân đối với Quỳnh
05:17Tôi cũng không biết cảm giác của tôi có đúng không
05:21Nhưng mà
05:22Chắc là cô có ý đó
05:25Trời ơi
05:26Cái gì gọi là chắc chứ
05:28Cô ta thật ra rất là thích Quỳnh
05:30Thật không?
05:31Trời ơi
05:32Cái gì mà thật thật giả giả
05:33Cha của Quỳnh có ở đây đâu
05:37Mà Quỳnh làm bộ ngây thơ
05:38Nhớ lại
05:39Tôi không tin là trước đây
05:40Quỳnh lại không nhìn ra
05:41Tôi đúng là không nhìn ra
05:43Cô ấy cứ nói chúng tôi là Quỳnh mụi mà
05:45Quỳnh thiệt là ngốc
05:48Vấn đề không ở chỗ cô ấy nói thế nào
05:50Mà là ở chỗ cô ấy nghĩ thế nào
05:52Còn nữa
05:52Bản thân Quỳnh thấy thế nào
05:54Tôi
05:56Bởi vì cổ cứ
05:59Cho nên tôi cũng
06:01Tôi cũng thích cổ
06:07Tôi nói rồi mà
06:10Cả hai người đều thích đối phương
06:12Vậy là được rồi
06:15Được rồi hả?
06:19Sao đó thì sao?
06:20Hả?
06:21Sao đó chúng tôi phải làm sao?
06:25Tiếp theo thì đơn giản thôi
06:26Quỳnh nói với cô ấy là Quỳnh thích cô ấy
06:29Cũng phải bắt cô ấy nhận
06:30Cô ấy thích Quỳnh
06:31Sao đó
06:32Hai người cùng đi gặp cha cô ấy
06:33Để giải quyết cho xong vấn đề
06:34Nè
06:35Sau đó buộc cha cô ấy
06:36Quỷ bỏ hôn ước đi
06:37Bằng không hai người
06:38Sẽ cao chạy xa bay
06:40Bỏ nhà ra đi
06:41Không bao giờ quay lại nữa
06:42Cái gì?
06:45Chúng tôi sao có thể làm như vậy chứ?
06:47Cô ấy là con một
06:48Tôi cũng là con một
06:49Hai chúng tôi bỏ đi rồi
06:51Hai người lớn tuổi sao đây?
06:55Những người bụng đầy quỷ chủ ý
06:58Gặp phải chuyện của mình
06:59Sao lại trở nên ngu ngốc quá vậy?
07:02Ai bảo Quỳnh bỏ đi thật đâu
07:04Đó chỉ là dọa cha cô ấy thôi
07:06Chẳng phải Quỳnh nói
07:07Cha cô ấy cưng cô ấy nhất sao?
07:09Làm gì có chuyện
07:09Để con gái cưng duy nhất của mình
07:11Bỏ nhà ra đi chứ?
07:11Như vậy
07:12Ông ta sẽ đồng ý thôi
07:13Cách này của cô
07:17Có dùng được không vậy?
07:21Quỳnh làm ơn đi
07:22Quỳnh không thử
07:23Làm sao biết được chứ
07:25Dương già
07:40Lúc nãy
07:43Đều chỉ là những suy luận chủ quan của chúng ta
07:46Không cần biết thân thế của thượng quan vô cửu ra sao
07:49Cũng cần phải
07:51Thượng quan kính nói ra là bằng chứng
07:53Mà người thích hợp để nhắc đến vấn đề này
07:57E là chỉ có bản thân Dương già
07:59Ừ
08:00Này bốn Dương có thể chắc chắn
08:03Ông ta có gì che dấu bốn Dương
08:06Nếu cả điều này mà cũng che dấu
08:10Vậy thì bốn Dương làm sao biết đây?
08:13Khi đó
08:13Dương già để bao chuẩn có mặt
08:16Bao chuẩn tất sẽ nghĩ cách hỏi ra sự thật
08:19Vậy thì chờ ông ta tới rồi hãy nói
08:23Ờ
08:24Bốn Dương phải về phòng trước đây
08:26Dạ
08:27Trước lòng triệu hộ
08:28Đại nhân
08:33Hộ tống Dương già về phòng nghỉ ngơi
08:35Bốn người luôn phiên canh gác
08:37Dạ
08:38Cung tiện Dương già
08:40Hai người cũng lùi xuống nghỉ ngơi trước đi
08:49Chút nữa thay cho họ
08:50Dạ
08:51Đại nhân đã nghĩ ra cách
09:00Để buộc thượng hoàng kính nói ra sự thật rồi à
09:02Không
09:03Bốn phủ chỉ có phương hương
09:05Mà không có cách cụ thể
09:08Lúc đó vẫn cần phải tuyệt cớ ưng biến
09:10Mà có thể hỏi ra thân phận thật sự của thượng hoàng vô cử
09:13Đại nhân
09:14Thượng hoàng kính
09:15Có chắc sẽ đưa cậu ta tới không
09:17Dương già mời đến
09:18Chắc là
09:20Ông ta không lý do từng chối
09:21Thuộc hạ rất muốn xem thử
09:24Thượng hoàng vô cử đó là như thế nào
09:40Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
09:42Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
09:43Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
09:46Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
09:48I don't know.
10:18I don't know.
10:48I don't know.
11:18I don't know.
11:48I don't know.
11:50But...
11:52Công tôn tiên sinh đã căng dặn nơi tới
11:54Để chúng ta đi gặp ông ấy.
11:55Vậy thì chúng ta đi thôi.
11:56Thì, thì.
11:57Mùi biết là...
12:00Mộ Dung Thế Gia chính là Hà Giang Phủ.
12:02Hả?
12:02Giả lại, nơi mà Công tôn tiên sinh mời chúng ta đến chính là Mộ Dung Thế Gia.
12:14Vô cửu...
12:16Hay là chúng ta đừng đến Hà Giang nữa?
12:21Vậy làm sao được?
12:23Không đi tìm Công tôn tiên sinh.
12:25Làm sao chữa bệnh cho Mụi đây?
12:28Nhưng mà đến Mộ Dung Gia...
12:31Mụi đang nghĩ...
12:34Nên làm sao đây?
12:38Chúng ta làm sao được nữa?
12:41Cô gia tương lai tìm đến nhà...
12:43Là dẫn theo một dị hôn thê khác.
12:46Thì, thì...
12:47Mụi không có ý gì.
12:52Nhìn thấy Mụi đi theo...
12:53Không thể nào họ lại không hỏi Quynh.
12:57Sẽ không ai hỏi đâu.
12:59Tại sao vậy?
13:01Quynh từ nhỏ...
13:02Lớn lên trong yên nguyện sân trang.
13:05Ngoài đại danh phủ ra...
13:07Quynh chưa từng đi đâu hết.
13:10Sẽ không có ai nhận ra Quynh.
13:13Giả lại...
13:14Cho dù là Mộ Dung.
13:17Người của Mộ Dung Gia...
13:20Quynh cũng không quen biết ai hết.
13:23Cái đó...
13:25Mụi lại không ngờ đến.
13:27Chỉ cần Quynh vẫn là Quang Cửu.
13:29Đừng gọi Thượng Quang Vô Cửu.
13:31Thì chắc là...
13:33Không ai biết thân phận của Quynh đâu.
13:36Nhưng nếu lỡ bị người ta biết được thì sao?
13:39Nếu bị người ta biết được...
13:41Thì Quynh sẽ nói thật.
13:43Đối với họ...
13:44Thật ra Quynh không chấp nhận hôn sự này.
13:45Lại nào...
13:48Họ còn ép Quynh sao?
13:50Nhưng mà...
13:51Thi Thi...
13:53Chúng ta đã đi tới bước này.
13:57Đã cùng nhau trải qua không ít phong ba.
13:59Quynh cũng nghĩ rồi.
14:02Vì bản thân chúng ta...
14:04Tuyệt đối không thể để ý...
14:07Đến chuyện người khác nói thế nào nữa.
14:09Thi Thi...
14:09Chúng ta...
14:11Nếu như đã quyết tâm đi tìm công tôn tiên sinh chữa bệnh cho mụi...
14:15Vậy thì...
14:16Không ai cạn nổi chúng ta đâu.
14:18Ý Quynh là...
14:20Chúng ta quyết định đi thật hả?
14:21Không những phải đi...
14:23Mà chúng ta phải nhanh.
14:25Bây giờ...
14:25Mụi đã trễ mất hai ngày rồi.
14:27Có lẽ công tôn tiên sinh...
14:29Là phải chữa lại cho mụi từ đầu.
14:31Bây giờ chúng ta...
14:31Không còn nhiều thời gian nữa đâu.
14:41Đây chính là mụ dung thế gia.
14:44Ừ.
14:45Chắc là không sai.
14:47Vô cửu.
14:48Thi Thi...
14:50Đừng bao giờ gọi lộn tên.
14:52Tốt nhất là đừng để bất cứ ai...
14:55Phát hiện ra.
14:57Ừ.
15:00Đi thôi.
15:01Ải hổ.
15:11Cô sao vậy?
15:12Sao nhìn tôi vậy chứ?
15:15Cô không sao rồi hả?
15:17Tôi không sao đâu.
15:20Hôm qua cô vừa tức giận vừa buồn mà.
15:22Còn tự do mình trong phòng không chịu gặp ai.
15:25Qua hết một đêm...
15:26Là không sao rồi hả?
15:27Phong kỳ nói hả?
15:29Phải đó.
15:29Có người Quỳnh ấy...
15:32Đúng là không biết bớt miệng.
15:39Cô không sao thật chứ?
15:42Ải hổ.
15:43Chúng ta quen nhau lâu rồi.
15:44Cô không hiểu cá tính tôi sao?
15:46Tôi muốn khóc là khóc.
15:47Muốn cười là cười.
15:49Sự gì đã qua thì cho nó qua.
15:50Sẽ không có sao nữa.
15:51Cô làm được bằng cách nào?
15:56Mẹ tôi mất sớm.
15:58Tôi lại không có Quỳnh đệ tỉ mụi.
16:00Cha tôi lại là chủ nhân của mộ dung thế gia.
16:03Nếu không phải từ nhỏ tập thành cá tính đó...
16:05Cuộc sống sẽ không thể nào sống được nữa.
16:09Xem ra...
16:11Cô rất kiên cường.
16:12Thật ra...
16:13Đừng nhắc chuyện đó nữa.
16:14Nè.
16:15Lần trước cô nói với tôi...
16:16Thi Thi Cô Nương ở Thương Châu và Dự Hồng Phu cô ấy tìm tới nhà chúng tôi à?
16:19Phải đó.
16:20Họ tới tìm công tôn tiên sinh tiếp tục chữa bệnh.
16:23Cha cô tốt thật.
16:24Cho họ vào ở trong tay viện.
16:25Rất gần với chúng ta.
16:27Tôi muốn đưa cô đi làm quen với họ.
16:29Được thôi.
16:30Chúng ta đi.
16:33Tôi tìm hai người khắp nơi.
16:35Không ngờ hai người là ở đây.
16:36Quỳnh tìm chúng tôi có chuyện gì?
16:37Thi Thi Cô Nương mãi hộ nó ở Thương Châu.
16:39Cô ấy tới rồi.
16:40Dự hơi.
16:41Tất nhiên chúng tôi biết rồi.
16:41Chúng tôi đang định tìm cô ấy.
16:43Nếu Quỳnh đi thì chúng ta cùng đi.
16:47Nè.
16:48Phong Kỳ.
16:49Quỳnh nói với cô ấy chưa?
16:50Hả?
16:51Có nói chưa vậy?
16:52Chưa nói.
16:53Tại sao Quỳnh không nói?
16:54Tôi không dám nói.
16:59Nè.
16:59Hai người có đi hay không vậy?
17:01Tay liền.
17:02Đi nhanh lên.
17:13Mạch tượng bình hòa.
17:15Tình trạng hiện giờ của cô ổn định hơn mấy hôm trước rồi.
17:19Công tôn tiên xin.
17:21Sau khi dứt châm kim.
17:24Phi hết công trước đây.
17:26Nhưng mà từ mạch tượng cho thấy.
17:28Bắt đầu lại từ đầu.
17:29Không có ảnh hưởng xấu đối với cô.
17:32Ờ.
17:33Ở Thương Châu.
17:34Hai người cả thuốc cũng không mang đi.
17:36Tôi đã mang theo tới đây cho hai người.
17:38Bắt đầu từ giờ.
17:40Phải liên tục dùng thuốc.
17:41Tốt nhất là đừng gián đoạn đó.
17:43Công tôn tiên xin.
17:44Ở Thương Châu.
17:45Chúng tôi.
17:47Không cần phải nói gì hết.
17:49Hai người đã tới đây rồi.
17:50Thì tôi đã rõ.
17:51Hai người đã nghĩ thông.
17:53Cũng như châm kim vậy.
17:55Hai người cũng có thể làm lại từ đầu.
17:58Đại tạ công tôn tiên xin.
18:00Đêm nay sẽ bắt đầu châm kim cho cô.
18:03Từ liệu trình thứ nhất.
18:08Công tôn tiên xin.
18:10Bây giờ ông không có chữa bệnh chứ.
18:11Tối nay rồi chữa.
18:14Vậy thì tốt.
18:19Thi Thi Quang Cửu.
18:20Tôi dẫn hai người bạn tới thăm hai người nè.
18:22Cậu ở đây cũng có bạn hả?
18:23Đương nhiên rồi.
18:25Hai người vào đây đi.
18:33Họ chính là Thi Thi và Quang Cửu đó.
18:36Tôi là Phùng Kỳ.
18:37Ai hổ đã kể câu chuyện của hai người cho chúng tôi nghe rồi.
18:42Tôi...
18:42Đó là chuyện ở Thương Châu.
18:44Tôi còn tưởng sẽ không gặp lại hai người nữa cho nên...
18:46Không sao.
18:49Vị cô nương này là...
18:50Đây là nhà chúng tôi.
18:52Tôi là tử dân.
18:53Quang Cửu.
18:59Quang Cửu.
18:59Quang Cửu sao vậy?
19:01Không sao.
19:03Đi dị trên giang hồ của Mộ Dung Đại Hiệp.
19:05Mọi người đều ngưỡng mộ.
19:06Tôi chỉ không ngờ...
19:08Mới đây đã được gặp Mộ Dung của nương.
19:10Cha tôi là cha tôi.
19:11Tôi là tôi.
19:13Bạn của Ảy Hổ cũng chính là bạn của tôi.
19:14Quang Nên hai người tới đây.
19:16Đã tạo Mộ Dung của nương.
19:20Thi Thi.
19:21Mùi không khỏe hả?
19:21Mùi vẫn khỏe.
19:24Thi Thi.
19:24Cô sớm nghỉ ngơi đi nha.
19:26Mất công trở bệnh.
19:27Chúng tôi đi trước đây.
19:30Thật là gai quá.
19:32Không sao.
19:32Thời gian còn dài.
19:33Chúng tôi gặp lại sau.
19:35Đi thôi.
19:50Một không sao chứ.
19:52Mùi không sao.
19:54Chỉ là Mùi...
19:55Muốn tách họ ra.
19:57Mất công Quỳnh...
19:58Quỳnh cũng không ngờ.
19:59Cô ta lại tới đây.
20:02Chỉ cần là chúng ta ở đây...
20:04Thì sẽ có khả năng gặp cổ.
20:06Nếu Quỳnh cảm thấy khó xử...
20:08Chúng ta có thể ra ngoài ở.
20:11Không.
20:12Mùi ở đây...
20:13Công tôi tiên sinh chữa bệnh sẽ tiện hơn.
20:15Yên tâm đi.
20:16Quỳnh sẽ sớm thích nghi thôi.
20:17Anh chàng Quang Cửu đó cũng đúng thật là...
20:24Đây là người trong giang hồ.
20:25Sao lại bị danh tiếng của cha tôi làm quảng tới như vậy?
20:28Theo tôi thấy...
20:29Cậu ta không phải bị cha cô làm quảng sợ đâu.
20:31Vậy Quỳnh ý bị làm sao?
20:33Không chừng...
20:33Cậu ta bị danh tiếng của cô làm cho quảng sợ đó.
20:35Phong kỳ à?
20:36Quỳnh dám nói lung tung.
20:37Cô đừng nổi giận.
20:38Tôi chỉ đùa thôi.
20:40Nhưng mà...
20:40Nhìn cách Quang Cửu quan tâm Thi Thi...
20:42Hai người đó chắc chắn rất ân ái.
20:44Đương nhiên rồi.
20:45Nếu không...
20:46Họ làm gì bỏ đi.
20:49Trời ơi.
20:50Không được rồi.
20:51Tôi phải đi tìm công thông tiên sinh trước đây.
20:53Lúc nãy Thi Thi không được khỏe.
20:54Ông ấy vẫn chưa biết.
20:55Không chừng có liên quan tới bệnh của cô.
20:57Hai người nói chuyện trước đi.
20:58Tôi đi đây.
21:04Phong kỳ.
21:05Bây giờ Quỳnh nói với cô ấy được rồi đó.
21:21Ai hữu.
21:22Muốn Quỳnh nói gì với tôi?
21:25Không có gì.
21:27Quỳnh dám giấu tôi hả?
21:28Trời ơi.
21:29Tôi đâu có giấu cô gì đâu.
21:32Hai chúng ta chơi chung từ nhỏ.
21:34Quỳnh có chuyện gì mà qua mắt tôi được.
21:35Quỳnh có nói không?
21:38Tôi...
21:38Tôi biết.
21:42Cô không tới được đại danh phủ
21:44làm rõ nhân phẩm võ công của Thượng Quang Dâu Cửu.
21:47Trong lòng cô sẽ rất là phiền.
21:49Tôi muốn nói với cô.
21:50Đừng bao giờ nóng dội.
21:52Cô cứ kéo dài thời gian.
21:53Chỉ cần cô kiên trì không lấy.
21:55Tôi tin cha cô sẽ không ép cô lấy đâu.
22:00Quỳnh nghĩ như vậy thật sao?
22:01Tất nhiên rồi.
22:02Cha cô thương cô như vậy.
22:04Tôi tin không cần biết nguyên nhân gì.
22:06Ông ấy cũng không để cô suốt đời không hạnh phúc.
22:07Nếu mấy nghĩ như vậy thật
22:13thì tốt quá rồi.
22:14Quang Cửu
22:37Thi Thi đang chữa bệnh hả?
22:38À
22:38Phải
22:40Công tôn tiên sinh đang chăm cứu cho cô.
22:43Tôi ra đây đi dò một lát.
22:47Mọi người chẳng phải định tới đại danh phủ sao?
22:49Sao lại chạy tới đây vậy?
22:52Tôi cũng không rõ.
22:53Nhưng bao đại nhân nói
22:54chuyện phải làm
22:55ở đây làm là được rồi.
22:57Vậy cũng tốt.
22:57Thi Thi có thể an tâm chữa bệnh.
23:01Gặp được mọi người đúng là may mắn.
23:04Bệnh của Thi Thi
23:04có như có hy vọng rồi.
23:07Hoàn cảnh của hai người
23:08mà cũng được gọi là may mắn à?
23:10Thật ra nếu đem so với Tử Dân và Phùng Kỳ
23:12mới gọi là may mắn đó.
23:13Tại sao?
23:15Tử Dân cũng giống như Quynh.
23:17Cha của cổ cũng đính hôn cho cổ.
23:22Vậy cổ có thay độ thế nào?
23:24Trời ơi!
23:26Cô ấy chết cũng không chịu lấy.
23:27Vì chuyện này
23:28còn cãi nhau với cha cổ nữa.
23:30Tại sao cổ không chịu lấy?
23:33Cô ấy không nói ra được lý do.
23:35Nhưng trên thực tế
23:35cô ấy và Phùng Kỳ
23:37Họ cũng là tình nhân sao?
23:38Không thể nói như vậy.
23:40Nhưng mà
23:40giữa họ đều rất thích đối phương.
23:42Chỉ cần họ chịu nói ra
23:44chắc chắn có thể quỷ bỏ vụ hôn sự này.
23:47Quynh nói
23:47chẳng phải may mắn hơn hai người sao?
23:50Có lẽ là vậy.
23:55Thường Quang Kính đến giờ vẫn chưa tới
23:56Dương Gia trò sốt ruột.
23:58Khó khăn lắm
23:58mới khuyên được ngài đi ngủ.
24:00Tuy lộ trình đại danh phủ hơi xa
24:03Nhưng theo lẽ
24:05ông ta cũng đã tới rồi.
24:07Có lẽ
24:07vì bị chuyện gì đó mà chầm trễ.
24:10Không mấy có thể
24:11Ngoại trừ gặp phải chuyện
24:13ông ta không nắm bắt được.
24:19Tình hình thi thi cô nương vẫn tốt chứ?
24:21Vẫn tốt
24:22Hy vọng lần này
24:23có thể thuận lợi hoàn thành
24:25liệu trình thứ nhất.
24:27Rất khó nói
24:28Phải chờ thường Quang Kính tới nơi
24:30mới biết được
24:31thật ra phải ở lại đây bao lâu.
24:33Nếu như mọi thứ thuận lợi
24:34công tôn tiên sinh
24:36cũng có thể ở thêm vài ngày
24:37để hoàn thành
24:39liệu trình thứ nhất cho cô ấy.
24:41Dạ
24:41học trò xem tình hình
24:43rồi mới sắp xếp.
24:45Thật sao?
24:46Ải hủ
24:46nói như vậy thật hả?
24:48Đúng vậy.
24:50Nếu như cha của cô
24:51đồng ý quỷ bỏ hôn ước
24:52Vậy thì cha Quynh
24:54cũng sẽ không ép Quynh thành thân nữa.
24:56Nếu bệnh của Mùi
24:57cũng được chữa khỏi
24:58Vậy thì
24:59cha Quynh càng không có lý do
25:00phản đối chúng ta nữa.
25:01Vậy chúng ta
25:02sẽ có thể quăng minh
25:03chính đại ở bên nhau.
25:05Không cần phải trốn tránh nữa rồi.
25:07Nhưng mà
25:07chúng ta còn một việc phải làm.
25:10Việc gì vậy?
25:11Ngày mai
25:12Quynh hẹn với ai hổ
25:13từ mỗi dung tử dân ra.
25:16Quynh phải tiết lộ
25:16thân phận thật sự của Quynh.
25:18Sau đó
25:18để cô giúp chúng ta.
25:20Cái gì?
25:22Quynh chính là thượng quan dâu cửu.
25:24Ai hổ Quynh đệ
25:25tôi không có ý giấu cầu
25:26chỉ là bất đắc dĩ thôi.
25:28Cái đó tôi biết
25:29trước kia
25:29Quynh đã nói
25:30có điều khó nói với tôi
25:31tôi không trách Quynh.
25:33Vấn đề là
25:34Quynh lại
25:35dẫn cả thi thi
25:36chạy tới mụ dung da.
25:37Dựa vào lòng can đảm đó
25:41Quynh muốn tôi giúp gì Quynh?
25:42Quynh nói đi.
25:44Tôi cần cậu
25:44giúp tôi hẹn
25:45mỗi dung tử dân
25:46do Phung Kỳ.
25:47Hả?
25:48Quynh định làm gì?
25:51Chẳng lẽ Quynh định cho cổ biết
25:52Quynh chính là dị hôn phu
25:54mà trước giờ cô không chịu lấy?
25:56Không sao.
25:56Trời ơi!
26:21Mấy người đang làm gì vậy?
26:22Mắt to mắt nhỏ
26:23không biết nói nữa sao?
26:25Hả?
26:25Tử dân
26:34cô không sao chứ?
26:37Thú vị quá đi.
26:38Quynh không muốn lấy tôi.
26:40Tôi cũng không muốn lấy Quynh.
26:41Nếu như bây giờ họ biết được
26:43tình huống này của chúng ta
26:44chắc chắn
26:44hai người họ sẽ tốt chết luôn đó.
26:46Mấy người đừng có vội vui mừng
26:59còn phải nghĩ xem
27:00nên nói sao với họ đây.
27:02Thượng quan vô củ không chịu cưới
27:04là vì Thi Thi
27:04tử dân không chịu cưới
27:06là vì Phùng Kỳ.
27:07Ai hổ?
27:09Cô nói lung tung gì đó?
27:11Hả?
27:12Phùng Kỳ?
27:13Quynh vẫn chưa nói với cổ sao?
27:14Tử dân tôi...
27:19Phùng Kỳ
27:19Quynh định nói gì với tôi?
27:22Rốt cuộc
27:22Quynh nói với tôi cái gì chứ?
27:26Phùng Kỳ
27:27nếu Quynh còn không chịu nói
27:28thì cả đời
27:29không còn cơ hội nữa đâu.
27:30Quynh thích mũi
27:37Tử dân
27:43Từ năm bảy tuổi
27:45Mũi đẩy Quynh xuống con sông nhỏ
27:47Quynh đã bắt đầu thích mũi rồi
27:49Nhưng mà
27:52Mũi cứ luôn xem Quynh là bạn
27:54là Quynh đệ
27:55Quynh mãi không có cơ hội
27:57nói với Mũi
27:58Mũi vui
28:01Quynh cũng vui theo Mũi
28:02Mũi đau lòng buồn bả
28:04Quynh ở bên cạnh Mũi an ủi Mũi
28:07Trong lòng Mũi có chuyện
28:09chỉ nói với mỗi mình Quynh
28:13Nhưng mà
28:14Nhưng mà càng như vậy
28:15thì Quynh càng không có dũng khí nói với Mũi
28:17Càng như vậy
28:17Quynh cảm thấy chúng ta càng giống Quynh đệ
28:19Nhưng mà
28:21Quynh lại chưa bao giờ không ngừng thích Mũi
28:23Tự dân
28:29Bây giờ Quynh nói ra hết rồi
28:32Nếu Mũi kêu Quynh đi khỏi đây
28:35Quynh sẽ đi ngay
28:36Không bao giờ xuất hiện trước mặt Mũi nữa
28:38Nhưng mà
28:40Quynh vẫn thích Mũi
28:43Quynh có biết là mỗi giờ câu này của Quynh từ lâu lắm rồi không
28:49Nói rõ ra là Quynh thông minh tuyệt đỉnh
28:55Tại sao lại ngốc như vậy chứ
28:56Mũi đẩy Quynh xuống sông
28:59Gây phiền phức cho Quynh
29:01Quynh có biết là tại vì sao không
29:02Trước giờ Mũi chưa từng nhìn thẳng
29:05cho mặt người đàn ông khác
29:05nhưng lại cười nói với Quynh
29:06Quynh biết tại vì sao không
29:08Quynh
29:09Quynh ấy là ai tôi không biết
29:11Mà chết cũng không chịu lấy
29:12Cái đó lại là gì sao nữa
29:14Nếu như
29:17Quynh không chịu nói là Quynh thích Mũi
29:19ép Mũi phải đi lấy người khác
29:21Bộng kỳ
29:23Mũi hận Quynh suốt đời
29:25Quynh là đồ ngốc
29:27Quynh là đồ ngốc
29:42Quang cửu chính là thượng quang vô cửu
30:01Chính cậu ta chủ động nói với Ải Hồ
30:02Thì ra cậu ta thay tên đổi họ
30:05cốt yếu là muốn tránh thượng quang kính
30:07Chẳng trách thượng quang kính nên giờ vẫn chưa tới
30:10Ông ta không tìm thấy thượng quang vô cửu
30:13Rõ ràng không thể ăn nói với Dương già
30:15Đại nhân
30:16Nếu thượng quang vô cửu đã ở đây rồi
30:18Giả lại cậu ta và tử dân
30:20Để muốn quỳ bỏ hôn ước
30:21Thì không cần phải trốn tránh
30:23Có nên thông báo với thượng quang kính không?
30:26Nếu ông ta biết
30:27Con trai đang ở mộ dung phủ
30:29Thì cũng không cần phải bận tâm
30:31Không thể ăn nói với Dương già nữa
30:33Không sao
30:33Trước khi ông ta đến
30:35Bốn phủ cũng có thể từ lời nói của thượng quang vô cửu
30:39Thăm dò ra ít manh môi
30:40Đại nhân
30:42Bác Dương già mời đại nhân và triển đại nhân đến đại sảnh gặp ngày ấy
30:47Ừ
30:48Tại sao không đến phòng ngày ấy?
30:51Mộ dung đại hiệp thông báo với Dương già
30:52Thượng quang kính đã đến
30:53Hả?
30:56Ông ta đến thật đúng lúc
30:57Ừ
30:59Công tôn tiên sinh
31:01Đại nhân
31:02Gọi ai hổ báo với thượng quang vô cửu
31:05Đến đây mà chờ
31:06Chút nữa
31:07Bốn phủ có việc cần đến cậu ta
31:09Dạ
31:10Dương già
31:12Hai mười năm không gặp
31:15Ngươi cũng đã từng này tuổi rồi
31:18Dương già
31:20Cũng đã tròn hai mươi ba năm rồi
31:22Ừ
31:24Thượng quang huynh
31:27Dương già chờ đây đã lâu lắm rồi
31:30Sao bây giờ huynh mới tới
31:32Tôi
31:33Mộ dung huynh
31:37Tôi với ông ta hơn hai mươi năm không gặp
31:39Có rất nhiều chuyện muốn nói
31:40Không ở đây làm phiền mộ dung huynh nữa
31:43Dương già xin đừng khách sáo
31:46Hai người cứ giật ở đây trò chuyện
31:48Vậy tôi
31:49Không tháp tùng nữa
31:51Đi
32:02Dương già
32:12Hai chị đây là
32:13Đây là bao chủng bào đại nhân khai phòng phủ vũ vũ
32:17Bao đại nhân
32:18Thượng quang trang chủ
32:20Nghe danh trang chủ đã lâu
32:24Tài hạ giang nam triển chiêu
32:26Nam hiệp triển chiêu
32:27Hiệp danh đồn xa
32:29Mộ dung huynh
32:30Cũng đã từng nhắc với tôi
32:31Dương già
32:33À
32:34Ngồi đi
32:37Khoan hãy nói chuyện khác
32:45Bốn dường
32:46Giao lại giật người khác
32:48Gửi thác
32:48Cho người đây
32:50Đã hai vươi ba năm
32:58Không ngờ
33:02Còn được nắm người trên tay
33:04Công thông tiên sinh
33:11Bao đại nhân muốn gặp quý đẻ làm gì
33:12Tôi cũng không biết
33:14Mong cậu nhẫn nại chờ đợi đi
33:17Dạ
33:18Vì miếng gặp bội này
33:22Phải nhờ dương gia đi bộ chuyến
33:24Thực sự quá ấy nấy rồi
33:26Bốn dường được người khác quỷ thác diệt trung nhân
33:30Nay giật trao trả chủ
33:32Bốn dường cũng yên tâm rồi
33:35À
33:36À
33:38Trịnh Tây Phi vẫn khỏe chứ
33:40Bảy vẫn khỏe
33:42Hoàng thượng cũng vô cùng kính trọng bảy
33:44Hàng ngày bảy tổng kinh lễ Phật
33:47Cuộc sống
33:47Điềm nhiên bình lặng
33:55Đến hôm nay
33:56Thay Phi nương nương đã trao trả ngọc bội cho trang chủ
34:00Hiển nhiên từ nay về sau
34:02Sẽ không còn bị dướng bận bởi chuyện thê tục nữa
34:06Bao đại nhân
34:08Ngài nói vậy là có ý gì
34:10Ngươi không cần hồi hợp
34:14Bao đại nhân và triển hội về
34:17Đều đã biết chuyện này
34:18Dường gia
34:20Không chỉ vậy
34:21Đương Kim Thánh Thượng cũng biết chuyện này
34:24Đặt phái bao đại nhân và triển hội dạy đến gặp người
34:28Hoàng thượng
34:31Lênh bổn phủ đến tìm em trai cùng cha khác mẹ với người
34:35Dường già cũng từng báo với trang chủ đưa cậu ấy cùng đến
34:39Không biết Thượng Quang Vô Cửu
34:42Hiện giờ ở đâu
34:43Năm xưa
34:49Ngươi mang hoàng tử vừa sinh ra khỏi cung
34:52Xem như con ruột dưỡng dục thành người
34:56Này công đức đã diễn toàn
34:58Hoàng thượng cũng thành tâm tiếp nạp
35:01Bây giờ
35:03Cũng định để cậu ấy nhận tổ huy tông
35:06Trang chủ không dẫn theo cậu ấy đến
35:12Chẳng lẽ
35:13Cậu ấy không có ở yêu người Sơn Trang
35:15Không sai
35:17Nhưng mà
35:19Cho dù tôi có dẫn nó theo
35:21Nó cũng không thể nhận tổ huy tông
35:22Ờ
35:23Bởi vì
35:25Bởi vì nó chính là con của tôi và mẹ nó trình nguyệt nha
35:29Ngươi nói cái gì
35:30Ngươi
35:35Đứa trẻ đâu là con riêng của ngươi và trịnh Thái Phi à
35:38Không
35:39Dừng ra
35:40Bà ấy không phải là Thái Phi
35:42Bà ấy là trịnh nguyệt nga
35:44Thê tử cho thượng Quang Kính làm bài mối cưới hội
35:46Còn dâu cử
35:51Chính là con ruột của chúng tôi
35:53Ờ
35:54Sao Quỳnh ấy vẫn chưa về
36:09Chúng tôi còn phải bàn bạc đối sách nữa
36:11Đừng đóng lòng
36:13Từ từ thôi
36:14Quỳnh không đóng lòng chút nào sao
36:16Hả
36:17Quỳnh không có ý đó mà
36:19Chờ thêm chút nữa đi
36:21Bao đợi nhân tìm Quỳnh ấy chắc chắn có gì quan trọng
36:23Có lẽ
36:24Có liên quan đến chuyện chúng ta đó
36:26Năm xưa
36:33Chúng tôi thành thân chưa được bao lâu
36:35Ai cũng không ngờ rằng
36:37Cha bà ấy
36:39Chỉ vì ham muốn cái chức dị vẩm cao của anh
36:41Nhẫn tâm làm ra quyết định
36:44Khiến chúng tôi bị tổn thương tới suốt đời
36:46Ông ta mua chuột người tuyển phi cho Hoàng thượng
36:51Và Thái Giám trong cung
36:53Buộc đem quyệt Nga
36:54Xem như khuê nữ vừa xuất giá
36:57Đem vào cung
36:58Nhưng mà
37:01Lúc ông ta đòi đưa bà ấy đi
37:03Bà ấy đã mang thai vô cửu rồi
37:06Ông là một người giang hồ
37:09Mối thù giết cha
37:10Mối hận cướp và khóc đổ trời chung
37:12Thật ra ông không nên để bà ấy ra đi
37:14Nếu tôi không cho bà ấy đi
37:16Cha bà ấy sẽ phạm tội khi quân
37:18Chém đầu cá nhà
37:19Chu di cứu tộc
37:20Vậy thì sao
37:21Ông có thể đưa bà ấy cao chạy xa bay
37:23Giang hồ rộng lớn nơi nào không thể dung thân
37:26Dựa vào võ công của ông
37:28Ai có thể bắt được không
37:29Cha bà ấy từ chút lấy
37:31Từng tiêm đường chết
37:31Sao ông lại có thể hy sinh bà ấy
37:34Triển chiêu
37:35Nếu lúc đó bà ấy ở trước mặt ông
37:38Năng nỉ giang này ông
37:39Lấy chết để ép thì sao
37:41Thầy tử của tôi
37:45Tôi hiểu rõ nhất
37:48Nếu lúc đó
37:50Không để bà đi
37:52Chắc chắn bà sẽ tìm tới cây chết
37:54Vậy thì
37:57Vậy thì bà ấy và đứa con
37:59Đều không sống được tới ngày hôm nay
38:02Nếu đổi lại là ông
38:06Ông sẽ làm sao
38:08Cho nên
38:14Ông đã gánh chịu nỗi khổ
38:17Và dày dò không vì sánh bạc
38:18Cho đến hôm nay
38:19Không sai
38:21Dương gia
38:24Đó chính là thân thế của vô cử
38:26Dì Nguyệt Nga
38:31Cùng với cái thai trong bụng
38:32Tôi đã đồng ý
38:34Cho bà rời xa tôi để vào cung
38:36Tùy bất đắc dĩ
38:39Mới phải làm quyết định này
38:40Nhưng tôi vẫn không yên tâm
38:43Cho nên ngươi đã tìm đến bốn giường
38:47Lấy cái chiếc hoa ngự tiền tư phẩm
38:48Đới đào hộ dậy
38:49Và cúng vào cung
38:51Ừ
38:51Nếu việc đứa con bị người khác phát hiện
38:55Hay là an toàn của bà ấy bị huy hiếp
38:57Tôi sẽ chẳng ngần ngại
38:59Đưa bà ấy xong ra khỏi cung
39:00Cũng may
39:03Lúc đó tiền hoàng không làm hạnh trịnh thai phi
39:06Nếu không
39:07Hậu quả khôn lờ
39:10Ngươi tiền tư phẩm đới đào hộ dậy
39:13Có được quyền mang ngươi tiền mang đào ra vào hộ cung
39:15Ông thường xuyên đến thăm bãi
39:17Không
39:18Đấy không làm người khác chú ý
39:21Khi không cần tôi không tới thăm bãi
39:24Nếu huy phi có hỷ
39:29Chắc chắn sẽ bị thai giám chấp sự phát hiện
39:32Bà ấy đã làm cách nào chè chốt
39:34Bà ấy vào cung chưa lâu
39:36Đã mua chuột những người liên quan trong nội thị
39:38Cùng lúc đổi hết tất cả thai giám cung nữ
39:42Bà ấy tiếp tục lấy lý do hậu cung tranh đấu
39:45Nghiêm cấm người mới phái tới
39:47Tiết lộ chế bên ngoài việc mang thai
39:49Chính vì vậy
39:51Đã giấu cho tới khi sinh con ra
39:52Đứa bé vừa sinh ra
39:55Ngươi đã tìm tới bốn dương
39:56Dệt nên lý do lo lắng lù hậu sẽ ám hại hoàng tử
40:00Để bốn dương hỗ trợ ngươi
40:02Để đưa trẻ ra khỏi cung
40:03Lúc đó làm sao ngươi biết
40:07Bốn dương sẽ tin ngươi
40:09Dương già
40:10Lúc đó vừa xảy ra chủ án linh biểu tráo chúa
40:13Cách nói đó hợp tình hợp lý
40:15Hơn nữa
40:17Cho dù dương cha không tin
40:19Tôi đoán chắc dương già
40:20Cũng sẽ không chạch trần lời nói dối của tôi
40:22Ngươi đã phán đoán không sai
40:26Sau đó
40:28Ông đã đưa cậu ấy về yêu Nguyệt Sơn Trang
40:30Từ đó sống ẩn cư
40:32Nguyệt Nga là quê danh của bảy
40:35Cái tên yêu Nguyệt Sơn Trang
40:37Chính là trong mong một ngày nào đó bảy có thể trở về
40:40Tôi không trời khỏi Sơn Trang
40:43Chính là vì
40:45Ngoài việc nuôi dưỡng đứa con nên người
40:46Những chuyện khác đối với tôi
40:49Đã không còn quan trọng nữa
40:52Theo bốn phu được biết
40:55Lệnh Lan
40:56Và tử dân cô nương đã có chỉ phúc giao hồn
40:59Ông ra đi một năm mang theo đứa con trở về
41:03Lại không thấy phu nhân
41:04Đã giải thích với mộ dung tổng lâm thế nào
41:07Ông ấy chỉ biết Nguyệt Nga sinh khó rồi mất
41:11Tôi cần chi phải giải thích nữa
41:13Dương già
41:17Vô cửu là con của tôi
41:19Quang thượng còn cần điều tra nữa không
41:21Cái đó
41:23Dương già
41:28Hoàng thượng lệnh cho bao chuyển đên tra
41:31Bao chuyển nay đã tra rõ sự thật
41:34Thượng quang vô cửu
41:37Chẳng chúc quan hệ với hoàng gia
41:38Mà là hoàng gia
41:40Đã mang món nợ
41:42Khó bề trông tranh với thượng quang gia
41:45Bao đại dân sẽ nói như vậy với hoàng thượng sao
41:49Phải
41:50Còn về hoàng thượng quyết định thế nào
41:54Bao chuyển
41:55Sau khi bốn dương hồi cung
41:58Sẽ cùng ông vào cung
41:59Nói rõ với hoàng thượng
42:01Dạ
42:02Đa tả dương già
42:04Vậy
42:06Vậy còn Nguyệt Nga
42:07Bà ấy sẽ ra sao
42:09Bốn dương thật sự không thể trả lời người
42:14Nhưng mà
42:16Bốn dương có thể cam kết
42:18Sau khi hồi cung
42:19Sẽ đem việc này trao đổi giúp hoàng thượng
42:22Nói rõ với hoàng thượng
42:24Nói rõ với hoàng thượng
42:26Nói rõ với hoàng thượng
42:27Nói rõ với hoàng thượng
42:29Nói rõ với hoàng thượng
42:30Nói rõ với hoàng thượng
42:31I love you.
43:01I love you.
43:31I love you.
44:01I love you.
44:31I love you.
45:01I love you.
Be the first to comment