00:00Chiều hôm ấy, mèo em tên thật là bé bông đang nằm phơi bụng giữa sân, mơ mộng về, miếng cá hồi mà chưa bao giờ được ăn. Trong đầu bé vang lên tiếng nhạc, cá hồi, cá hồi, nơi thiên đường gọi tên em ngã, bắt chợt, cái bóng đen to lớn của Tom anh kế che mất cả ánh mặt trời. Tom, giọng đe dọa như hơi ngốc.
00:13Ê, cái bụng trắng của mày, làm trói mắt tao, cút đi.
00:16Bé bông, mắt long lanh.
00:17Em đang chơi mà, anh đừng ác nha, mẹ giận rồi.
00:20Tom, cười khẩy.
00:21Mẹ kế thích mày hơn tao, tại mày biết đúng lựu và, biết trước bắt giả nai.
00:25Trong khi Tom chuẩn bị tung chiêu tác bụng, thì đùng mẹ kế xuất hiện, tay cầm trổi, mắt sắc như tiền laser.
00:30Mẹ kế, quát lớn.
00:31Tom, bỏ ngay cái chổi xuống, à nhầm, bỏ em con ra.
00:34Tom, rụt cổ.
00:35Con, con chỉ tính dạy nó cách, thiền trong tư thế, úp mặt xuống đất thôi.
00:39À ha, tâm lý gan tị tuổi mèo gì thành niên, dấn đề lớn đấy.
00:43Mẹ kế ôm lấy bé bông, quay sang Tom.
00:45Con cũng từng là mèo con đáng yêu, nhưng giờ con cần học lại từ đầu bắt đầu bằng, rửa bát một tuần.
00:49Trời ơi, án tử.
00:51Và từ hôm đó, Tom thay đổi hẳn không phải vì hiểu chuyện hơn, mà vì sợ rửa bát.