- 13 hours ago
Category
🎥
Short filmTranscript
00:09For more information visit www.fema.org
00:55For more information visit www.fema.org
01:28For more information visit www.fema.org
01:30Tập 12
01:42Sao lại bị thương tới mức này?
01:59Trời mưa lớn như vậy
02:01Người nhà cô
02:03Sao lại để một cô nương như cô ra ngoài tìm người vậy?
02:11Vì mẫu thân ta bị bệnh
02:14Phụ thân
02:17Đã vào nhà môn
02:19Không tiện ra ngoài
02:23Chỉ để đám hạ nhân đi tìm
02:25Một là
02:26Ta lo họ không nhận ra vinh ca nhi
02:29Hai là ta cũng lo lắng
02:31Nếu có biến động gì
02:33Ta cũng dễ đưa ra quyết định
02:40Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:16Ta làm sạch vết thương cho ngài rồi
03:18Bây giờ
03:20Ta bôi thuốc cho ngài
03:21Được
03:22Được
03:34Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:35Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:43Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:01Vinh Ca Nhi, không sao?
05:03Cuối cùng cũng về rồi.
05:04Về rồi thì tốt.
05:04Tiểu thư lo lắng lắm đó.
05:05Bọn ta lo lắng lắm.
05:06Lo chết đi được.
05:08Nguy hiểm lắm.
05:11Sao rồi?
05:11Không bị thương chứ.
05:12Sao rồi?
05:14Chịu khổ rồi phải không?
05:15Ta không sao.
05:17Vinh Ca Nhi.
05:19Đại tỷ tỷ.
05:22Tiếp tục sai người đi điều tra.
05:23Đại tỷ tỷ.
05:24Đệ.
05:24Sao lại ra nông nổi này?
05:29Sao Đệ lại ở đây?
05:31Là hộ vệ của Trần Đại Nhân tìm thấy Đệ.
05:34Tối qua Trần Đại Nhân đã sai người đi tìm.
05:36Họ đã tìm thấy Vinh Ca Nhi tại thôn cách nơi này mười mấy dặm.
05:40Đúng là người của Trần Đại Nhân.
05:41Bọn ta tìm cả buổi trời cũng không tìm thấy.
05:44Về rồi thì tốt.
05:53Lần này lại làm phiền ngài rồi.
05:55Không cần khách giáo với ta như vậy.
05:58Nếu sau này lại gặp rắc rối
06:01thì vẫn có thể tìm ta.
06:16Thế tử.
06:19Thế tử.
06:21Dậy đi Thế tử.
06:23Thế tử.
06:27Cút đi.
06:28Thế tử, ngài mau dậy đi.
06:32Đây là đâu?
06:34Hôm qua ngài say quá
06:36lại ngủ ở tử lâu một đêm.
06:37Thế tử, ngài mau chúng ta phải nhanh chóng về hầu phủ.
06:41Không về.
06:42Thế tử.
06:43Thục hạ biết
06:45Ngài vì cố cô nương mới
06:46ta nói với ngươi rất nhiều lần rồi.
06:49Đừng nhắc tới cô ấy với ta nữa.
06:50Thục hạ chỉ nhắc lần cuối thôi.
06:52Cô phu nhân bị bệnh nặng.
06:53Hôm qua còn dán thông báo muốn mời danh y nữa đó.
06:55Ngươi nói ta nghe chuyện này để làm gì?
06:57Ta đâu phải danh y.
07:01Trừ khi sư phụ ở đây.
07:03Nhưng ông ấy đang ở Tây Nam.
07:04Thục hạ chính là muốn nói chuyện này.
07:06Tiêu tiên sinh về rồi.
07:08Cái gì?
07:09Về từ khi nào vậy?
07:10Tôi qua.
07:13Thế tử.
07:23Sư phụ.
07:35Bài kiến thế tử.
07:38Đa tạ thế tử đã đồng ý ra tay cứu giúp.
07:41Dân nữ vô cùng cảm kích.
07:44Đương nhiên rồi.
07:45Trước giờ ta lấy đức trả oán mà.
07:51Vị này chính là người mà ta giới thiệu với cô.
07:53Tiêu thần y.
07:54Cũng là sư phụ ta.
07:56Bài kiến tiêu thần y.
07:58Cô cô nương.
08:01Mời đi lối này.
08:19Đây là đơn thuốc do đại phu kê ra hôm trước.
08:24Đơn thuốc này không có vấn đề.
08:26Phu nhân uống thuốc bao lâu rồi?
08:29Khoảng hơn một tháng.
08:32Theo lý mà nói, nên có chuyển biến tốt.
08:36Sao lại không có khởi sắc gì hết?
08:38Có thể cho ta coi thuốc không?
08:40Đương nhiên có thể.
08:42Triệu ma ma.
08:52Thảo nào.
08:54Sư phụ.
08:55Đây là.
08:56Đại hoàng.
08:58Đại hoàng.
08:59Đại hoàng.
09:02Trong đơn thuốc này.
09:03Không có đại hoàng.
09:05Nguyên nhân gây bệnh chính là ở đây.
09:07Đại hoàng tính Hàn.
09:09Có tác dụng hạ nhiệt làm mát máu.
09:11Giải độc làm tan máu đông.
09:13Nhưng đại hoàng dược tính rất mạnh.
09:16Phu nhân vốn yếu ớt.
09:18Tì vị hư hàn.
09:20Cần phải dùng thuốc có dược tính trái ngược với đại hoàng.
09:23Nếu dùng trong một thời gian dài.
09:25E rằng sẽ đe dọa tới tính mạng.
09:32Đơn thuốc này không sai.
09:34Vậy thì là thuốc sai.
09:37Xem ra.
09:38Có người bỏ thêm đại hoàng vào gói thuốc rồi.
09:44Thuốc của Thái Thái là ai đi bốc vậy?
09:46Thưa tiểu thư.
09:48Lần nào cũng kêu người của phòng hồi sự cầm đơn thuốc tới hiệu thuốc bốc thuốc.
09:52Mang về đưa cho ta hoặc là mặc lan.
09:54Việc sắc thuốc cũng là do ta hoặc là mặc thay phiên nhau canh chừng.
10:01Chuyện này không được tiết lộ ra ngoài dù chỉ một từ.
10:04Dạ.
10:05Tiểu thư.
10:06Nếu lão ra hoặc Vinh Ca Nhi hỏi.
10:08Thì nói đã mời được đại phu mới.
10:10Cũng không phát hiện ra gì hết.
10:11Nghe rõ chưa?
10:12Rõ rồi.
10:15Tiêu thần y.
10:17Chuyện tới nước này rồi.
10:18Xin ông cứ thật lòng nói thẳng.
10:21Mẫu thân ta.
10:24Bệnh của bà ấy có thể chữa khỏi không?
10:27Muốn chuyển biến tốt thì không khó.
10:29Nhưng gốc dễ của bệnh này nằm ở việc lo lắng quá mức.
10:32Phiên muộn sinh bệnh.
10:34Nếu không thể mở rộng lòng mình.
10:36Cho dù tạm thời chuyển biến tốt.
10:38Cũng như nước không có nguồn.
10:40Cây không có dễ.
10:53Cô cầm chiêu.
10:56Cô nghĩ thế nào?
10:57Có điều tra không?
10:58Đương nhiên phải điều tra.
11:00Hơn nữa phải điều tra tới cùng.
11:03Ta biết ngay mà.
11:04Vậy.
11:05Cô có người không?
11:06Hay là.
11:07Ta cho cô mượn lý tiên hòe để dùng.
11:09Tạm thời vẫn chưa cần.
11:12Lần này ta chắc chắn sẽ không làm bừa.
11:15Ngài đừng nghĩ nhiều.
11:16Ta phải đi tìm người trước đã.
11:18Sau đó mới làm phiền ngài.
11:21Ta thấy cô cũng biết tính toàn đó.
11:22Được rồi.
11:23Ta đi đây.
11:27Diệp hạn.
11:37Đa tạ ngài.
11:59Tiểu thư thật là.
12:00Đã gặp nhau rồi.
12:02Sao vẫn trốn ở đây vậy?
12:04Cho dù trò hỏi thế tử cũng tốt mà.
12:18Có gì đâu mà trò hỏi.
12:20Trong mắt thế tử chỉ có chư tỉ nhi.
12:21Không thèm nhìn người khác.
12:23Ta không muốn biến mình thành cho cười nữa.
12:37Là lục.
12:38Đi.
12:38Mau cầm đơn này bốc thuốc mang về đạ.
12:42Mau lên.
12:43Mau lên.
12:44Quan khách.
12:45Thuốc của người xong rồi.
12:47Đi thong thả.
12:52Sao bây giờ mới tới?
12:54Muốn chết à?
12:56Đồ đâu rồi?
13:14Người nhìn đi.
13:15Đúng là gói thuốc nào cũng bỏ thêm đại hoàng.
13:17Tống di nương đó thật sự quá tàn nhẫn.
13:21Ngươi có nhìn kỹ không?
13:23Ta nhìn rất kỹ.
13:24Chính là Lưu Hương và La Lục ở chỗ tống di nương.
13:30Rượu đó uống hoang quá.
13:45Cô nương đó thật sự không tệ.
14:13Làm phiền lý hộ vệ rồi.
14:15Nhờ ngài chuyển lời tới thế tử giúp tiểu thư nhà bọn ta.
14:19Hù dọa bọn họ là được rồi.
14:21Không cần thiết tra tấn.
14:22Tại hạ biết rồi.
14:28Trước bữa trưa.
14:29Mục phu nhân đột nhiên tới đây một chuyến.
14:33Vì hôn sự của con trai trưởng bà ấy.
14:35Mục Chi Trạch.
14:36Đúng.
14:37Chính là người vừa cao vừa ngốc.
14:40Đồng môn của huyền thanh.
14:43Từng vi lộ này thanh mát thơm ngọt.
14:46Con nếm thử đi.
14:47Dạ.
14:50Hôn sự của Mục Chi Trạch.
14:52Sao lại nói với người vậy?
14:54Không lẽ.
14:56Thích ngạn anh nhà chúng ta rồi.
14:57Không phải ngạn anh.
14:58Mà là cô cô nương.
15:01Chính là năm ngoái khi đi ngắm hoa cúc.
15:04Gặp nhau không nói lời nào.
15:06Vậy mà lại thích cô ấy.
15:08Cậu ta nói hôm đó sau khi về nhà.
15:11Liền nhớ mãi không quên.
15:13Cho tới mấy ngày trước.
15:15Người nhà bàn tới chuyện cưới xin cho cậu ta.
15:19Cậu ta mới không kiểm nén được nói ra.
15:21Mục gia vừa nghe thương nữ.
15:25Thì không đồng ý.
15:27Ý người là sao?
15:28Thương nữ.
15:29Chính là nhị cô nương của cô ra.
15:31Tên Lan Tỉ Nhi.
15:32Cô ấy là con của di nương.
15:36Vậy mà tên mục chi trạch đó lại là kẻ si tình.
15:41Bày tỏ thái độ phải cưới cố nhị cô nương cho bằng được.
15:45Mục thái thái lo lắm.
15:48Nên mới đi ra ngoài hỏi Han.
15:50Muốn biết cố nhị cô nương đó rốt cuộc là người như thế nào.
15:57Ta thấy mục thái thái đó cũng không đáng tin cậy.
16:00Hỏi về cố nhị cô nương cả buổi.
16:04Rồi đột nhiên lại hỏi về Chiêu Tỉ Nhi.
16:09Con ăn đi.
16:12Không ăn nữa.
16:15Bà ấy hỏi về Chiêu Tỉ Nhi để làm gì.
16:17Bà ấy nói.
16:18Nghe nói Chiêu Tỉ Nhi tốt số.
16:22Của hồi môn hậu hĩnh.
16:23Lại là đích trưởng nữ.
16:26Rất xứng đôi với mục chi trạch nhà bà ấy.
16:29Là vì ta và kỷ lão thái thái rất thân thiết.
16:33Nên mới nhờ ta đi nói giúp.
16:37Con nói xem.
16:39Hôn sự này có phù hợp hay không?
16:41Không phù hợp.
16:43Rõ ràng người mà mục chi trạch đó thích là cố gia nhị cô nương.
16:46Mục thái thái lại cứ nói về cố đại cô nương.
16:48Bà ta nghĩ nhà bà ta là dòng dõi.
16:50Bà ta coi cố gia là gì?
16:51Thật sự chẳng ra làm sao.
16:54Chuyện này, người cũng không cần nói với kỷ lão phu nhân.
16:58Nếu không, vô duyên vô cớ khiến người ta không phải là bàn chức với con sao.
17:04Ta đâu có định thật sự nói ra.
17:07Vậy thì được.
17:09Con còn có chuyện khác.
17:10Con xin cáo tử.
17:13Người từ từ thưởng thức.
17:15Mẫu thân.
17:20Nó bị sao vậy?
17:21Ta thấy.
17:23Tam gia giống như tức giận.
17:24Điều này đương nhiên ta cũng nhìn ra.
17:28Nhưng nó tức giận vì điều gì?
17:34Tam gia.
17:37Ngươi hãy bí mật đi điều tra.
17:39Chuyện mục gia kết thông gia với cố phủ.
17:41Rốt cuộc là như thế nào?
17:43Dạ.
17:57Cứu ta.
17:58Cứu ta.
18:09Cứu ta.
18:10Nói.
18:12Ngươi bỏ thuốc đầu độc chủ mẫu nhà ngươi như thế nào?
18:15Thành thật khai báo.
18:20Ta không có.
18:24Con muốn trối cãi hả?
18:27Tên La Lục đã khai hết rồi.
18:30Là ngươi kêu hắn bỏ thêm đại hoàng vào gói thuốc.
18:33Ta không có.
18:34Là ai?
18:42Là Chu Ma Ma.
18:44Là Chu Ma Ma kêu ta.
18:46Đưa thuốc cho La Lục.
18:57Thế tử.
18:58Khai rồi.
18:59Cả hai người đều khai rồi.
19:00Con chưa kịp hù dọa thì đã khai hết rồi.
19:12Đi thôi.
19:13Đi tìm cố cẩm chiêu.
19:14Khâu ra tới.
19:15Khai rồi.
19:18Khai rồi.
21:00Thế tử, hầu ra bớt giận. Thế tử nhất thời giận quá mất khôn.
21:04Ông không cần nói giúp nó.
21:07Nó là cái thứ gì, trong lòng ta biết rõ.
21:09Người đâu?
21:11Canh trừng tiểu tử này, không có mệnh lệnh của bồn hầu.
21:14Không được bước ra khỏi hầu phủ nửa bước.
21:16Tuân lệnh.
21:20Tiêu sư phụ, đi theo bồn hầu.
21:22Có chuyện muốn hỏi ông.
21:24Dạ.
21:35Những lời ông nói hồi nãy là thật hả?
21:38Ta chữa bệnh ở Tây Nam nhiều năm, từng cứu mạng mấy tên giặc cỏ.
21:42Bọn họ chắc chắn không giấu giếm ta.
21:44Chính miệng tên cầm đầu ở đó nói với ta.
21:47Cả nhà già trẻ của bọn họ, bị dệ xương vương không chế, ép bọn họ hành thích thái tử.
21:56Không có dệ xương vương làm nội ứng, đám giặc cỏ đó không thể che giấu tung tích ở kinh
22:01thành được lâu như vậy.
22:02Càng không biết được hành tung của thái tử.
22:05Nhớ năm xưa, ta nghĩ tư diệt thành Khánh Vương, mà dệ xương vương là huynh đệ cùng mẹ với
22:10thành Khánh Vương.
22:12Chắc chắn sẽ không được giữ lại.
22:14Nhưng bệ hạ lại nhân tử.
22:23Từ nay trở đi, ông đừng làm việc gì khác, chỉ âm thầm giám sát phủ duyện xương vương.
22:28Nếu phát hiện có động tính gì, bầm báo bổn hầu ngay lập tức.
22:32Hầu ra đang lo điều gì vậy?
22:39Bệ hạ bị bệnh nặng.
22:41Ta lo kẻ đó.
22:42Sẽ không ngoan ngoãn nữa.
22:44Tiêu Du hiểu rồi.
23:08Con vất vả rồi.
23:10Lan Nhi cũng vất vả rồi.
23:12Con không làm gì hết.
23:13Chủ yếu vẫn là vất vả cho đại tỷ tỷ.
23:15Lần này tiêu thần y cũng do tỷ ấy mời tới.
23:18Mấy ngày trước khi người hôn mê, đều là đại tiểu thư chăm sóc.
23:22Cô ấy vừa mới đi nghỉ ngơi một lát thôi.
23:25Các con đều rất tốt.
23:28Đều vì ta cả.
23:30Ta không sao đâu.
23:32Các con đi nghỉ ngơi đi.
23:33Đi nghỉ ngơi đi.
23:47Những gì ghi trên giấy
23:49đều là thật.
23:50Trước khi giấu vân tay đều có đủ.
23:52Nếu lão ra không tin,
23:54bọn chúng bị trói quỷ ở đây.
23:55Ông có thể hỏi lại một lần nữa.
23:57Người đâu?
23:59Dẫn tống Duy Nương và chú Ma Ma tới đây.
24:03Dạ.
24:09Cái này
24:11là canh bồ câu mà con thích ăn nhất.
24:13Mẹ đã hầm hai canh giờ đó.
24:14Con ăn nhiều vào.
24:19Đây.
24:20Tiểu thư.
24:21Duy Nương.
24:23Chú Ma Ma bị người của lão ra dẫn tới tiền viện rồi.
24:27Sao lão ra lại sai người dẫn chú Ma Ma đi?
24:29Ta không biết.
24:30Ta nhìn thấy mấy nữ nhân lớn tuổi
24:31sốc đách chú Ma Ma.
24:32Rất hung dữ đáng sợ.
24:33Nhìn là biết không ổn.
24:37Chú Ma Ma lại làm gì nữa vậy?
24:41Mẹ.
24:43Mẹ.
24:44Có phải mẹ biết chuyện gì không?
24:48Không có.
24:50Tống Duy Nương có ở đây không?
24:52Lan Nhi.
24:53Lan Nhi.
24:55Tử Lăng.
24:56Ngươi ra ngoài ngăn cản họ.
24:57Không được cho họ vào đây ạ.
24:58Tiểu thư.
25:05Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
25:08Mẹ nói đi chứ.
25:09Lan Nhi.
25:10Mẹ.
25:17Qua bên đó.
25:27Ngươi là người biết chữ.
25:29La Lục và Lưu Hương đều đã khai rồi.
25:32Nói ngươi sai khiến họ.
25:35Ngươi có thừa nhận hay không?
25:40Tiểu nhân.
25:41Tiểu nhân thừa nhận.
25:42Mọi chuyện.
25:43Đều là tiểu nhân sai họ làm.
25:46Sao ngươi độc ác vậy?
25:49Thái thái đã làm gì ngươi?
25:50Mà ngươi lại làm chuyện tắng tận lương tâm này.
25:54Lão ra hỏi gì lạ vậy?
25:56Chú Ma Ma chỉ là một hạ nhân.
25:58Có thể có thủ án gì với thái thái.
26:00Đương nhiên bị người ta sai khiến rồi.
26:01Đại cô nương đừng có nói bậy.
26:03Không có ai sai khiến tiểu nhân.
26:05Tất cả đều là quyết định của một mình tiểu nhân.
26:07Lão ra.
26:08Tống Di Nương đang ở bên ngoài.
26:10Cho nàng ấy vào đây.
26:11Thanh bổ.
26:12Bịt miệng bà ta lại.
26:13Dạ.
26:34Lão ra.
26:35Như vậy là sao?
26:36Sao làm nó loạn vậy?
26:37Nàng biết rõ mà vẫn hỏi à?
26:39Thiếp.
26:41Thiếp không hiểu.
26:42Vậy ta hỏi nàng.
26:45Chú Ma Ma ra lệnh lưu gương.
26:47Đưa đại hoàng cho La Lục.
26:50Bỏ vào thuốc của thái thái.
26:52Chuyện này có phải nàng sai khiến không?
26:59Mẹ nghe con nói.
27:00Chuyện này từ đầu tới cuối mẹ không biết gì hết.
27:03Thuốc gì đó.
27:04La Lục.
27:05La Lục gì đó.
27:06Đều là đám chú Ma Ma sai người làm.
27:08Bất kể ở đâu.
27:09Cho dù tới phủ thuận thiên.
27:11Mẹ cũng phải nói từ đầu tới cuối.
27:13Mẹ không biết gì hết.
27:16La Nhi.
27:16Nhưng mà không có nhưng mà.
27:18Chuyện đã tới nước này rồi.
27:20Mẹ muốn chết sao?
27:23Mẹ phải nghĩ tới con.
27:25Mẹ chết rồi con phải làm sao?
27:27Mẹ.
27:28Hãy nghĩ tới con.
27:29Nghĩ tới con.
27:32Không phải thiếp sai khiến đâu lão già.
27:34Thiếp không biết.
27:35Vậy hả?
27:38Nhưng hồi nãy chú Ma Ma đã khai rồi.
27:40Nói chính là bà sai khiến.
27:46Bà ấy nói bậy.
27:47Nói bậy.
27:49Tại sao bà ta phải nói bậy?
27:51Bà ta hãm hại Thái Thái không phải vì bà sao?
27:53Một Lưu Hương.
27:54Một chú Ma Ma.
27:55Đều là người của bà.
27:57Vậy mà bà lại nói bà không biết gì về chuyện này sao?
28:01Đại cô nương.
28:02Đúng là ta không biết gì hết.
28:03Cứng niệm phải không?
28:06Vậy đành phải tới phủ thuận thiên thôi.
28:20Chú Ma Ma là nhũ mẫu của nàng.
28:23Lưu Hương cũng là nha đầu thân cận của nàng.
28:25Hai người bọn họ làm chuyện độc ác cùng cực này.
28:27Nàng lại không biết gì hết.
28:29Nàng ngư ngốc tới mức nào hả?
28:31Sau này đừng ra ngoài nữa.
28:33Đóng cửa suy nghĩ về lỗi lầm cho ta.
28:35Lão già.
28:36Còn mấy người các người.
28:37Lưu Hương.
28:38La Lục.
28:39Mỗi người bị đánh 40 trượng.
28:41Đánh xong rồi.
28:43Sẽ bị đưa tới thôn trang làm việc nặng nhọc.
28:45Chú Ma Ma.
28:46Bị đánh 60 trượng.
28:47Đánh thật mạnh cho ta.
28:49Lão già.
28:49Đánh xong rồi cũng đưa tới thôn trang.
28:51Hoan đã lão già.
28:53Bà ta xem nữa hại chết thái thái.
28:54Chẳng lẽ chỉ đóng cửa suy nghĩ về lỗi lầm sao?
28:56Không phải chú Ma Ma đã nói rồi sao?
28:58Chuyện này do một mình bà ta sắp đặt.
29:00Tống Di Nương không biết gì hết.
29:03Những lời ông nói ra.
29:04Ông có tin không?
29:06Chú Ma Ma bỏ Đại Hoàng vào thuốc của thái thái.
29:08Không phải đều vì Tống Di Nương sao?
29:10Lưu Hương đã khai rồi.
29:12Từ tháng 10 năm ngoái.
29:14Họ đã bỏ Đại Hoàng vào thuốc của thái thái.
29:16Thời gian dài như vậy.
29:17Tống Di Nương sao có thể không biết gì hết?
29:20Như vậy thì sao chứ?
29:22Xét xử công minh quản gia đình sao có thể dựa vào cảm giác?
29:24Ngày nào con cũng nhắc phủ thuận thiên.
29:27Trong lời khai của Lưu Hương không có Tống Di Nương.
29:30Chú Ma Ma cũng nói Tống Di Nương không biết gì hết.
29:32Đã không có bằng chứng.
29:34Cho dù tới phủ thuận thiên.
29:36Cũng chỉ có thể xét xử như vậy.
29:38Ông đã nói không có bằng chứng.
29:40Vậy bây giờ ta tới nhà của Tống Di Nương tìm.
29:42Ta không tin không tìm thấy.
29:44Chú Ma Ma, chúng ta đi thôi.
29:45Dạ, tiểu thư con.
29:53Còn đứng ngay ra làm gì?
29:54Mau lôi ra ngoài đi.
29:56Lão ra, lão ra.
29:57Lão ra, không được anh sóng cái trưởng sẽ lấy mạng chú Ma mà nó.
30:00Lão ra, cầu xin người đó.
30:02Lão ra, thương xót chú Ma Ma.
30:03Hay là đi theo bà ta đi.
30:05Nàng nghĩ cho Lan Tỷ Nhi đi.
30:07Thật là...
30:08Mau lôi ra ngoài.
30:16Phải làm sao đây?
30:23Trong gia nhà Tống Di Nương chắc là không có gì hết.
30:27Vậy chúng ta có đi không?
30:29Ngươi đi trước đi, để ta thăm dò Tống Di Nương đã.
30:52Cô muốn làm gì nữa vậy?
30:54Chú Ma Ma bỏ Đại Hoàng vào thuốc của Thái Thái.
30:57Bà đã sớm biết rồi.
30:58Thật ra chính bà đã sai khiến.
31:00Có phải không?
31:01Không phải.
31:04Ta không biết.
31:06Chú Ma Ma
31:08bị đánh 60 trượng.
31:10Thôn Trang thiếu đại phu và thuốc.
31:12Rất có thể.
31:13Sau này không thể quay lại nữa.
31:17Nếu bà chịu nói ra sự thật,
31:20ta có thể đảm bảo bà ta không chết.
31:23Bà và chú Ma Ma thân như mẹ con.
31:26Bà ta làm mọi chuyện.
31:28Đều là vì bà.
31:30Bà thật sự nhẫn tâm.
31:31Trước mắt đứng nhìn bà ta chết sao.
31:37Cô Cẩm Chiêu.
31:40Lan Nhi.
31:41Mẹ mụi không biết gì hết.
31:42Không làm gì hết.
31:43Không làm gì hết thì trột dạ cái gì.
31:46Mụi không có trột dạ.
31:47Là tỉ hăm dạ người khác.
31:49Rõ ràng tỉ biết, suốt đời này chú Ma Ma không thể quay lại.
31:52Tại sao tỉ còn không biết đủ?
31:54Rốt cuộc tỉ muốn sao đây?
31:56Mẹ mụi là di nương của phụ thân.
31:58Xử lý như thế nào do phụ thân quyết định?
32:00Không cần tỉ xử lý giúp.
32:02Lan Nhi.
32:06Đại cô nương.
32:07Đúng là ta không biết gì hết.
32:09Cô đã nghĩ nhiều rồi.
32:10Mẹ.
32:11Không cần nói với tỉ ấy.
32:13Gia đình này.
32:14Chưa tới lượt tỉ ấy làm chủ.
32:22Tiểu thư.
32:24Đúng là không phát hiện gì hết.
32:29Người bị sao vậy?
32:32Không sao.
32:35Ta chỉ đang nghĩ tới
32:37những lời cố Lan nói thôi.
32:40Mụi ấy nói đúng.
32:42Gia đình này.
32:44Đúng là không phải ta làm chủ.
32:47Nhưng như vậy thì sao chứ?
32:50Gia đình này bất kể là ai làm chủ.
32:54Cũng không thể đào lộn phải trái trắng đen.
32:59Lão già đang ở bên trong.
33:01Chu Ma Ma bị đánh 60 trượng.
33:04Rồi bị đưa tới thôn trang.
33:06Có lẽ cũng không sống lâu được.
33:09Cũng coi như
33:10trả thù cho bà rồi.
33:13Vậy tống rượu hoa thì sao?
33:15Tống di nương thật sự không biết gì hết.
33:18Đều là bị Chu Ma Ma xối rục.
33:23Ta cũng muốn xin bà nể mặt một chút.
33:27Dù sao tống di nương cũng là mẹ của Lan Tỉ Nhi.
33:31Dù không nể mặt nàng ấy
33:32thì cũng
33:34nể mặt Lan Tỉ Nhi đúng không?
33:39Suy cho cùng lão già vẫn thương xót cô ta.
33:43Không ủng công tống rượu hoa trước đây vì đi theo lão già.
33:47Mà bỏ rơi cha mẹ.
33:49Coi bà kìa.
33:50Không phải ta nói chuyện đàng hoàng với bà sao.
33:59Không còn sớm nữa.
34:00Bà nghỉ ngơi đi.
34:19Thái Thái.
34:21Lần này may mà có con.
34:25Ta đã nghe họ nói rồi.
34:27Nếu không nhờ con
34:29có thể lần này ta
34:31thật sự đã bị tống rượu hoa hại chết tức tuổi rồi.
34:34Người không cần quan tâm tới những chuyện vụn vật đó.
34:37Điều quan trọng nhất bây giờ
34:38chính là yên tâm dưỡng bệnh.
34:41Những chuyện vụn vật đã có con lo rồi.
34:52Các người đi đi.
34:53Ta có chuyện muốn nói với chú mama.
35:02Lan tỉ nhi.
35:05Chú mama.
35:07Mẹ ta bị cấm túc rồi.
35:09Không ra ngoài được.
35:11Ta thay bà ấy tới thăm bà.
35:14Cũng tốt.
35:17Cô tới đây tiễn ta.
35:20Ta cũng rất vui rồi.
35:23Có điều lần này ta đi.
35:25Cô phải chăm sóc tốt cho mẹ cô.
35:29Ta thật sự sợ mẹ cô chịu thiệt.
35:36Ta sẽ chăm sóc tốt mẹ ta.
35:38Bà yên tâm.
35:41Chim đen à.
35:42Mau nói lời hay đi.
35:44Các từ như ý.
35:45Các từ như ý.
35:51Thái thái.
35:52Người từng nghĩ tới chuyện.
35:54Rời xa lão ra chưa?
35:56Cái gì?
35:58Chuyện lần này.
35:59Con đã suy nghĩ rất kỹ.
36:02Bề ngoài là Tống Di Nương và chú mama.
36:04Vì ghen ghét người.
36:05Nên bỏ đại hoàng vào thuốc của người.
36:07Nhưng họ cả gan làm vậy.
36:09Là vì họ nhìn ra.
36:13Giữa người và lão ra.
36:15Có hiểm khích.
36:18Lão ra biết rõ.
36:20Tống Di Nương không thể không biết.
36:22Chuyện mà chú mama đã làm.
36:23Nhưng không có bất cứ hình phạt nào.
36:25Chỉ nói lướt qua chuyện đó một cách nhẹ nhàng.
36:28Có thể thấy.
36:30Ông ta đối với người.
36:35Con nghĩ.
36:36Thay vì người gắng gượng ở cố gia.
36:39Chi bằng rời xa lão ra.
36:41Trở về thông trâu.
36:43Chúng ta sống tốt cuộc sống của mình.
36:45Người cũng không cần dùng của hồi muôn nuôi ông ta.
36:48Cứ mặc kệ họ.
36:50Ý con là.
36:53Muốn ta hòa ly với phụ thân con.
36:57Không.
36:58Không.
36:59Không.
37:00Người nghe con nói.
37:01Con đừng nói nữa.
37:04Tuyệt đối không được đâu.
37:06Tại sao vậy?
37:08Người đang lo lắng điều gì?
37:10Ngoại tổ mẫu của con lớn tuổi rồi.
37:12Không chịu nổi chuyện như vậy.
37:14Ngoại tổ mẫu không quan tâm đâu.
37:16Chuyện mà trước giờ bà ấy.
37:18Quan tâm nhất.
37:20Chính là mong người sống tốt.
37:22Vậy con và Vinh Ca Nhi thì sao?
37:25Hai đứa các con.
37:26Một đứa chưa lấy phụ quân.
37:27Một đứa chưa cưới thê tử.
37:28Nếu ta thực sự hòa ly với phụ thân con.
37:30Hai đứa các con phải làm sao?
37:32Ai chấp nhận lấy một cô nương có mẫu thân hòa ly.
37:34Làm thê tử chứ?
37:36Rồi ai chấp nhận gà cô nương tốt của mình?
37:38Cho gia đình có phụ mẫu hòa ly?
37:41Không.
37:42Tuyệt đối không được.
37:45Nhưng người sống trong nhà này cũng không tốt.
37:48Con và Vinh Ca Nhi đều nhìn thấy.
37:50Không lẽ tụi con vẫn có thể
37:53yên tâm thản nhiên mà thành thân với người ta sao?
37:55Như vậy tụi con trở thành loại người gì?
37:57Còn ngoại tổ mẫu nữa?
37:59Người mà bà ấy lo nhất chính là người.
38:04Ban đêm bà ấy cứ hay thức giấc thở dài.
38:06Không thể ngủ ngon.
38:08Nếu người đồng ý hòa ly.
38:11Bà ấy là người vui nhất đó.
38:19Thật ra con.
38:21Rất mong người có thể suy nghĩ kỹ về điều này.
38:25Khi người và lão ra trưa ở bên nhau.
38:27Người sống cuộc sống như thế nào?
38:30Bây giờ.
38:32Người sống cuộc sống như thế nào?
38:39Con không cần nói nữa.
38:45Ta sẽ không hòa ly với phụ thân con.
38:48Với lại phụ thân con cũng không đồng ý đâu.
38:51Đừng nhắc lại chuyện này nữa.
38:58Mạc Lan.
38:59Dạ.
39:00Dìu ta đi nghỉ ngơi.
39:01Ta mệt rồi.
39:14Cô phu nhân bị bệnh nặng.
39:16Đúng.
39:17Thuộc hạ do hỏi chuyện mục ra hỏi cưới.
39:19Cuối cùng hạ nhân cố ra nói có gì nương làm loạn.
39:22Hạ độc vào thuốc cố phu nhân hay uống.
39:23Bây giờ trong phủ dối như tơ vò.
39:25Thuộc hạ nghĩ lúc này cô cô nương chắc cũng đang dối lắm.
39:29Tên cô Đức chiều đó.
39:30Phẩm hạnh kém.
39:31Gia đình không yên ổn.
39:32Thật sự không xứng làm quan.
39:34Bắt được hung thủ rồi đúng không?
39:36Bắt được rồi.
39:37Sau khi mọi chuyện bại lộ cô cô nương đã bắt bọn họ rồi.
39:39Cô ấy có người để dùng.
39:41Diệp Thế Tử giúp đỡ.
39:42Đưa hung thủ tới hầu phủ thẩm vấn.
39:44Diệp Hạ.
39:47Cô ấy nhờ Diệp Hạ giúp đỡ.
39:48Chuyện này.
39:49Thuộc hạ không biết rõ lắm.
39:51Vậy cô phu nhân bị bệnh nặng.
39:54Có mời danh y chẩn đoán chữa trị không?
39:56Mời rồi.
39:58Cũng là Diệp Thế Tử giúp đỡ mời một vị thần y.
40:05Văn không giỏi võ chẳng thạo.
40:07Làm những việc này thì nhanh lắm.
40:10Vậy đi.
40:11Người tới.
40:12Phủ của Ngô Thị Lan hộ bộ.
40:13Nói là.
40:14Ngày mai ta qua phủ một chuyến.
40:16Dạ.
40:18Khoan đã.
40:20Không được.
40:22Ngô Thị Lan mới nhậm chức một thời gian ngắn.
40:24Một thương chữ Lan chung như cố Đức Chiêu.
40:26Chắc thậm chí còn không biết mặt mũi hắn như thế nào.
40:29Chi bằng đi tìm nữ sử hạch tội nói hắn ra phong không đúng đắn.
40:32Dùng thiếp diệt thê.
40:34Không ổn.
40:35Không ổn.
40:36Như vậy cũng không ổn.
40:37Như vậy sẽ tổn hại danh tiếng của Cầm Chiêu.
40:41Với lại đồn ra ngoài làm ẩm ý lên.
40:43Có thể không tốt cho bệnh tình của cố phu nhân lắm.
40:47Ta nhớ.
40:48Như sử thiên đô.
40:49Cố Đức Nguyên.
40:50Là huynh trưởng của cố Đức Chiêu.
40:53Đúng.
40:56Không được.
40:57Cũng không thích hợp.
41:01Không thích hợp.
41:02Không thích hợp.
41:16Vậy đi.
41:17Ngươi theo ta tới cố phủ một chuyến.
41:23Sao vậy?
41:26Không sao hết.
41:27Không sao hết thì đi.
41:35Là Tam Gia thật hả?
41:36Đúng vậy.
41:37Trần Nghĩa trèo tường vào phủ tìm ta.
41:39Nói đừng làm phiền người trong phủ.
41:47Cố cô nương.
41:50Tam Gia ở bên đó chờ cô.
41:52Đi theo ta.
41:53Đi theo ta.
42:26Bài kiến Tam Gia.
42:30Đứng lên đi.
42:32Giữa hai chúng ta.
42:34Không cần đa lễ như vậy.
42:38Chuyện trong phủ của cô.
42:40Ta có nghe sơ qua rồi.
42:47Cái này tặng cô.
42:51Đây là...
42:58Trong tay ta.
42:59Có rất nhiều thuộc hạ đi theo ta nhiều năm.
43:02Hầu hết bọn họ đều võ nghệ cao cường.
43:05Nếu cô lại gặp phải chuyện gì.
43:07Có thể thổi cái còi này.
43:12Hầu hết bọn họ có thứ bỏ precisa.
43:41I will come back to the church of Bảo Tướng.
43:50If you are good with me like this, you will have to be easy.
44:33Oh, my God.
44:37Oh, my God.
45:30Oh, my God.
45:48Oh, my God.
46:01Oh, my God.
46:04Oh, my God.
46:55Oh, my God.
46:58Oh, my God.
Comments