- 12 hours ago
Category
🎥
Short filmTranscript
00:05Oh
01:33Xanh xanh trắng trắng.
01:35Tỉ tỉ.
01:36Ý tỉ là sao vậy?
01:37Không có gì.
01:39Sao ngài ấy lại dùng đồ chặn giấy mình để làm vật đặt cực chứ?
01:43Không ổn.
01:44Ngài ấy trách mình đặt cực bằng đồ vật quý giá quá.
01:47Đây là cố ý sửa lưng mình.
01:48Cũng đúng.
01:50Ở đây đông người quá.
01:51Có rất nhiều đôi mắt rõi theo.
01:53Không được.
01:54Cho dù như thế nào, mình cũng phải thắng được đồ chặn giấy này.
01:57Như vậy người ta mới không nghĩ.
01:58Mình cố ý tặng quà cho Trần Phủ.
02:00Mình lấy lại sự trong sạch.
02:02Thì ngài ấy cũng trong sạch.
02:04Đây là đồ vật quý.
02:05Đồ chặn giấy ngọc thạch này có vẻ có giá trị rất cao.
02:08Xem ra Trần ra thật sự là của cải rồi rào.
02:11Của cải rồi rào gì chứ?
02:13Bóc lột bá tánh thôi.
02:20Nước lớn nước nhỏ bị ngăn cách bởi con sông.
02:22Nước lớn không mạnh bằng nước nhỏ.
02:23Tuy nước lớn có 5 anh hùng, nhưng không bằng 2 người của nước nhỏ.
02:26Là đồ vật gì?
02:29Nước lớn nước nhỏ gì chứ?
02:32Đồ vật của cô chắc không phải là thứ đạo sĩ dùng.
02:34Là gậy và sa bàn chứ?
02:35Sai.
02:36Cái gì sai?
02:37Không phải cô kêu ta đi tìm đạo sĩ dùng cô sao?
02:40Tóm lại đáp án của ngài không đúng.
02:43Gia vẻ huyền bí.
02:48Chỉ có cây liễu xanh mới thích hợp bột ngựa.
02:52Chỉ có.
02:53Xanh.
02:53Ngựa.
03:00Anh nắng chứa dọi dòng nước trong vắt cuộn trào.
03:04Thế tử Kaka.
03:06Địa danh mà huynh đố.
03:07Chắc không phải là nơi huynh từng ghé tới chứ.
03:10Đương nhiên rồi.
03:11Như thế tử Kaka từ nhỏ đã đi khắp núi cao sông dài.
03:14Nơi mà huynh ghé tới, người khác chưa từng ghé tới.
03:17Đưa ra câu đố này.
03:18Liệu có thiếu công bằng không?
03:20Vậy hay là ta rút lại câu đố.
03:22Không tham gia nữa.
03:23Đừng, đừng, đừng lỡ.
03:24Lỡ như có người đoán đúng thì sao?
03:25Ta đoán ra rồi.
03:27Anh nắng chứa dọi dòng nước trong vắt cuộn trào.
03:30Là dương tuyển phải không?
03:32Trả lời đúng rồi.
03:34Cho ngươi.
03:35Lát nữa ta sai người đưa thuốc súng cho ngươi.
03:38Đa tạ thế tử.
03:43Sao huynh lại đoán ra vậy?
03:44Ta, quê quán của ta là Sơn Tây.
03:47Cho đoán câu đố này không vui chút nào.
03:49Lề mà lề mề.
03:57Cây liễu xanh chắc là phải có bộ mộc.
04:00Bộ ngựa.
04:02Chắc là bộ còn lại của chữ đó.
04:05Có phải chữ tường không?
04:07Không đúng.
04:08Cô cô đoán lại đi.
04:13Là chữ chữ.
04:14Cây liễu xanh có bộ mộc.
04:16Bộ ngựa.
04:17Ngựa trong 12 địa chi.
04:18Là chữ ngọ.
04:19Cho nên là chữ chữ.
04:23Cô cô nương trả lời đúng rồi.
04:26Giỏi quá.
04:34Cô cô nương giỏi lắm.
04:43Nước lớn, nước nhỏ.
04:46Ta đoán ra rồi.
04:51Nghĩ sai rồi.
04:58Vẫn chưa đoán ra hả?
05:02Đó không phải vương công tử sao?
05:04Chúng ta qua bên đó xem thử đi.
05:17Biểu đệ.
05:18Đệ đây là.
05:20Vừa rồi đệ ra khỏi nhà sĩ thì bị lạc đường.
05:23Rồi đi lộn vào phòng này.
05:24Tình cơ nhìn thấy bức tranh này.
05:26Đúng kiểu mà đệ thích.
05:27Không biết do ai vẽ.
05:29Có thể tặng đệ không?
05:30Tranh này ý cảnh rất cao.
05:32Có vẻ giống tranh của tu nhược.
05:35Ta thì nghĩ không phải.
05:37Tại sao?
05:39Cô đọc lời đề này đi.
05:41Nhìn xuống thấy các ngọn núi đều nhỏ bé.
05:43Dùng thể đài cắp.
05:45Chỉnh chu mạnh mẽ.
05:46Phong khoáng tự nhiên.
05:47Nếu không có kinh nghiệm hơn 10 năm.
05:49Thì không viết được chữ như vậy đâu.
05:51Nhưng mà Trần Công Tử.
05:53Còn rất trẻ.
05:55Làm sao viết ra được?
05:57Cô cô nương nói không sai.
05:59Đúng là không phải do tại hạ vẽ.
06:03Vậy cô cảm thấy bức tranh này thế nào?
06:05Ta nghĩ.
06:06Tranh này không chỉ có sự phong khoáng.
06:08Mà còn có khí phách.
06:10Leo lên đỉnh cao nhất.
06:12Nhìn xuống thấy các ngọn núi đều nhỏ bé.
06:16Chỉ là.
06:18Chỉ là cái gì?
06:20Chỉ là hơi phủ phiếm.
06:21Không giống tình cảm chân thật.
06:25Nói rất hay.
06:29Tam ca.
06:32Bài kiến Tam gia.
06:34Thế tử.
06:38Vương Công Tử.
06:43Vậy cô nghĩ.
06:46Bức tranh đăng cao đồ này.
06:47Là do ai vẽ?
06:51Chắc là do một người thầy lớn tuổi.
06:54Đức cao vọng trọng vẽ.
06:56Người thầy lớn tuổi.
06:58Đức cao vọng trọng.
07:01Tam bá phụ.
07:03Cô cô nương không có ý gì đâu.
07:07Bức tranh này.
07:08Do ngài vẽ sao?
07:10Xin lỗi ngài.
07:11Tiểu nữ đã lỗ mãng rồi.
07:13Tiểu nữ dám đứng đây tùy tiện đánh giá kỳ tắc của ngài.
07:15Xin ngài tha thứ.
07:17Ta nói này.
07:19Cô tới đây để làm khách.
07:21Sao lại sợ hãi như vậy?
07:23Không sao.
07:24Bức tranh đã hoàn thành.
07:26Thì phải cho người khác đánh giá.
07:28Cô cô nương không cần xin lỗi.
07:30Đúng đó.
07:31Người ta nói trong bụng tề tướng chứa được thuyền.
07:34Tuy Trần Đại Nhân chưa phải tề tướng.
07:36Nhưng cũng đặt một chân vào nội các rồi.
07:38Coi như có nửa cái bụng của tề tướng.
07:41Nhưng đường đường là tề tướng mà lại núp sau cánh cửa nghe lén.
07:44Thì hơi mất phong độ.
07:46Có người muốn đánh giá tranh của bổn quan.
07:48Muốn nghe thử.
07:50Cũng là chuyện thường tình mà.
07:52Thì ra là tranh do Trần Đại Nhân vẽ.
07:53Vậy có thể tặng cho ta không?
07:55Nếu Vương Công Tử thích.
07:56Thì cứ lấy đi.
07:58Vậy đa tạ Trần Đại Nhân.
08:03Thật ra ta tới đây để tìm diệt Thế Tử.
08:06Thế Tử có nhân cách cao đẹp.
08:08Đang giữ chức Đông Cung thị giảng.
08:11Không còn sớm nữa.
08:13Có lẽ.
08:14Nên đi về rồi.
08:18Ta vẫn còn câu đố chưa đoán ra.
08:20Không về đâu.
08:22Là câu đố gì?
08:24Mà làm khó được Thế Tử vậy.
08:31Tam Bá Phụ.
08:32Đó là câu đố do Cố Cô Nương đưa ra.
08:34Làm khó tất cả mọi người.
08:36Cứ nói ra cho ta nghe đi.
08:38Nước lớn nước nhỏ bị ngăn cách bởi con sông.
08:40Nước lớn không mạnh bằng nước nhỏ.
08:42Tuy nước lớn có 5 anh hùng.
08:44Nhưng không bằng 2 người của nước nhỏ.
08:46Là đồ vật gì.
08:47Không phải là bản tính sao.
08:49Ngài đoán ra rồi.
08:51Ta sẽ lập tức đem đồ đặt cược.
08:54Tặng cho ngài.
08:55Khó đoán lắm sao.
08:57Sao hả?
08:59Các ngươi đông người như vậy mà không đoán ra sao.
09:14Các ngươi.
09:46Tam Bá Phụ.
09:50Hôm trước con đi thăm Tứ Bá Phụ.
09:52Tứ Bá Phụ đóng cửa không gặp.
09:54Sau đó Lão Thái Thái có tới.
09:55Tứ Bá Phụ cũng không chịu gặp.
09:56Nghe Lão Thái Thái nói.
09:58Muốn mời Đại Phu.
09:59Nên mới mở cửa.
10:00Đừng nói về nó nữa.
10:04Kỳ thi hội năm sau.
10:05Con có định tham dự không?
10:08Con cũng có ý định này.
10:09Đang định ngày mai quay lại thư viện.
10:11Đóng cửa đọc sách.
10:13Tốt.
10:16Ngày mai con cầm bài văn.
10:17Tới phủ của Thường Đại Nhân, Thường Đình Lan.
10:20Xin Ngài ấy chỉ giáo.
10:21Ta nói với Ngài ấy rồi.
10:23Sau này, cư cách 10 ngày.
10:25Là sẽ đánh giá một bài văn cho con.
10:27Thường Đại Nhân.
10:30Nhưng Ngài ấy không phải Đại Nhò.
10:38Gạm Tam Bá Phụ.
10:40Đi đi.
10:55Ta nghĩ, tranh này không chỉ có sự phóng khoáng,
10:59mà còn có khí phách.
11:01Leo lên đỉnh cao nhất.
11:03Nhìn xuống thấy các ngọn núi đều nhỏ bé.
11:08Nhưng mà...
11:11Nhưng mà hơi phủ phiếm.
11:13Không giống tình cảm chân thật.
11:53Tình cảm chân thật.
12:17Tiểu thư, nhiều người tới chùa bảo tướng này cũng bái quá.
12:20Đúng vậy, hôm nay là Tết Trùng Dương.
12:22Mọi người tới đây để cầu phúc.
12:24Cũng có thể tới đây để leo núi.
12:26Chúng ta mau đi về phía trước đi.
12:28Lát nữa cầu phúc cho ngoại tổ mẫu xong.
12:29Thì lại đây đi dạo một chút.
12:31Dạ được.
12:32Cô xem đi.
12:34Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
13:02Tiếc quá, tiếc quá.
13:04Không mang theo bầu rượu lên đây.
13:06Hiếm khi nghỉ một ngày.
13:07Thì nên nghỉ ngơi cho tốt.
13:09Cứ đòi ra ngoài leo núi.
13:17Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
13:19Dẫn người lên núi.
13:20Nếu người gặp bất chắc gì, mẹ con chắc chắn lột xa con.
13:25Cứu cứu.
13:26Cứu cứu.
13:28Cứu cứu.
13:28Thế tử.
13:29Cứu cứu người đừng dọa con.
13:31Cứu cứu.
13:31Thế tử.
13:34Con xin Bồ Tát.
13:35Phù hộ ngoại tổ mẫu con.
13:37Bình an vô sự.
13:38Tránh được tai ương.
13:58Tiểu thư.
14:00Người đó không phải thế tử sao.
14:01Mau đi xem thử.
14:04Cầm chưa đường tỉ.
14:05Thế tử bị sao vậy?
14:06Chắc là lên cơn đau tim.
14:09Biết bị bệnh tim.
14:11Vậy có mang theo thuốc không?
14:12Trước đây luôn mang theo thuốc bên mình.
14:14Nhưng không may hôm nay cứu cứu được mình.
14:15Nên không mang theo thuốc.
14:17Lý hộ vệ đã xuống núi đi tìm đại phu rồi.
14:19Ta biết rồi.
14:20Bệnh tim này không chờ được đâu.
14:29Không được.
14:30Không chờ được Lý hộ vệ đâu.
14:32Thanh Bồ.
14:33Mau ấn nguyệt đàn chung của thế tử.
14:35Dạ.
14:35Làm ơn tránh ra.
14:38Làm vậy ổn không?
14:48Tỷ định làm gì vậy?
14:50Nếu tỷ làm cữu cữu bị thương, cải nòi chúng ta sẽ cũng không thể thấy chết không cứu.
14:53Để buông tay ra.
14:54Đừng như mà nữa.
15:06Cử động rồi.
15:11Tiểu thư, có tác dụng.
15:13Đúng rồi.
15:28Là cô.
15:30Ngài tỉnh rồi.
15:32Tạ ơn trời đất.
15:33Đừng cử động vội.
15:34Bồ Tát phù hộ.
15:35Bây giờ ngài có thấy khó chịu ở đâu nữa không?
15:39Có.
15:40Ở đâu?
15:42Tay.
15:43Tay bị đau.
16:10Trên đường đi các ngươi nên đi chậm một chút.
16:11Đừng để bị sóc này.
16:13Dạ.
16:15Ngài cũng vậy.
16:16Đừng cử động lung tung cho dù đã uống thuốc.
16:18Cũng nên nghỉ ngơi tịnh dưỡng mấy ngày.
16:21Còn trẻ mà sao nói nhiều quá vậy?
16:23Nói gì đó?
16:26Ta nói.
16:27Cô còn trẻ mà sao nói nhiều quá?
16:30Giống như bà già vậy.
16:44Nâng kiệu lên.
16:52Chúng ta cũng đi thôi.
16:55Trường Hưng Hầu là người đứng đầu Quý tộc Võ Tướng.
16:58Diệp Hạn là Thế tử Trường Hưng Hầu.
17:01Bị bệnh tim không đánh đấm được.
17:04Lại còn là con trai mục của Hầu Phủ.
17:06Truyền nhân của Quý tộc Võ Tướng mà không đánh đấm được.
17:08Là coi như mất hết tiền đồ.
17:10Đúng đó.
17:11Bệnh tim rất khó chữa.
17:22Tiểu thư, ngươi giỏi thật đó.
17:29Trời sắp tối rồi.
17:31Đã chơi cả mùa rồi.
17:32Chúng ta cũng nên về rồi.
17:33Đi thôi.
17:43Khi nào mới qua bên đó được?
17:46Ta còn có việc.
17:47Ta phải về nhà.
17:50Tiểu thư, ta đi hỏi thử.
17:53Khi nào mới cho đi qua?
17:54Có ai trả lời không?
17:56Nói đi chứ.
18:00Khi nào cho đi qua?
18:08Tiểu thư, nghe nói.
18:09Có Quý nhân tới Chùa Bảo Tướng Dân Hương.
18:11Cả ngọn núi này đã bị giới nghiêm rồi.
18:13Dân Hương.
18:14Vừa nghe là biết nói bậy.
18:16Dân Hương thì nên đi sớm chứ ai lại đi muộn.
18:18Giờ đã xế chiều rồi.
18:19Còn Dân Hương gì nữa?
18:21Sao mà xui xẻo vậy?
18:23Biết trước thế này đã cùng Diệp Hạn xuống núi rồi.
18:28Hồi nãy khi trèo cây, ta thấy ngọn núi bên kia có một con đường.
18:31Hay là ta đi dò đường trước.
18:33Nếu đi được, ta quay lại đón người.
18:35Được.
18:36Vậy người chờ ta.
18:49Mau cho bọn ta đi qua.
18:51Bọn ta muốn xuống núi.
18:52Đúng đó.
18:53Bọn ta muốn xuống núi.
19:01Sao Thanh Bồ còn chưa quay lại nữa?
19:04Không lẽ xảy ra chuyện gì rồi?
19:18Đây là con đường nhỏ mà Thanh Bồ nói sao?
19:20Sao không có bóng người nào vậy?
19:22Không lẽ xảy ra chuyện gì rồi.
19:56Cứu ta.
19:59Tam gia.
20:16Bảo vệ thái tử.
20:18Dạ.
20:18Dạ.
20:30Dạ.
20:33Dạ.
20:34Dạ.
20:58Let's go.
21:08Let's go.
21:41Let's go.
21:41Thì ra người ngày hôm đó, thật sự là ngài ấy.
21:45Cậu thái tử, chịu chết đi.
22:23Có đứng dậy nổi không?
22:33Cậu thái tử, chịu chết đi.
22:55Sợ lắm phải không?
23:06Cái gì?
23:07Ngươi nói, bây giờ chịu tỉ nhi vẫn còn ở trên lạng.
23:11Ta tìm thấy một con đường ở sau núi định quay lại đón tiểu thư.
23:14Anh ở đường về cũng bị phong tỏa.
23:17Nên ta phải về phủ báo tin cho các vị.
23:19Giờ trời cũng sắp tối rồi.
23:21Xin thái thái cho ta thêm một vài người cùng ta lên núi tìm tiểu thư.
23:24Nha đầu ngoan.
23:25Muốn bao nhiêu người ta cũng cho người.
23:27Mau cầm đối bài của ta đi gọi người.
23:29Nào, chịu ma ma.
23:32Đa tạ thái thái.
23:34Đi đi.
23:37Ta nghĩ, chịu tỉ nhi chỉ ham chơi thôi.
23:43Chịu tỉ nhi không phải là người như vậy.
23:47Phải làm sao đây?
23:54Có khai không?
23:58Không khai đúng không?
24:11Mình đã nhìn thấy hắn giết người hai lần rồi.
24:14Liệu hắn có giết người diệt khẩu không?
24:27Bài kiến Tam gia.
24:33Tam gia.
24:34Thật ra ta không nghe thấy gì hết, cũng không nhìn thấy gì hết.
24:37Ta xin hứa sẽ không nói ra một chữ nào cả.
24:39Xin ngài.
24:39Xin ngài cho ta một con đường sống.
24:47Chuyện hôm nay là chuyện quan trọng.
24:48Nếu để lộ ra ngoài,
24:50không biết sẽ mang tới họa sát thân cho bao nhiêu người.
25:02Đây là...
25:06Uống đi.
25:08Ta không bảo vệ cô được.
25:11Đây là thuốc độc.
25:13Tam gia.
25:15Ta thật sự sẽ không tiết lộ một chữ nào đâu.
25:17Nếu không,
25:17sẽ bị trời đánh.
25:22Cô không cần thế đâu.
25:23Cô uống thuốc xong.
25:25Ta chắc chắn sẽ tin cô.
25:27Tam gia.
25:28Hôm nay khi ta tới đó,
25:29rất nhiều người nhìn thấy.
25:31Ta và nhà đầu nhà ta lúc đầu đi cùng nhau.
25:34Nhưng sau đó lạc nhau.
25:36Ta nghĩ bây giờ cô ấy đã về phủ rồi.
25:38Nếu như cô ấy không tìm thấy ta,
25:40khi về tới phủ chắc chắn sẽ báo tin.
25:42Nói không chừng còn sai người báo quan.
25:44Phải rồi.
25:45Khi đi được nửa đường,
25:47Thế Tử cũng nhìn thấy ta.
25:48Nếu phát hiện ta đã chết,
25:50chắc chắn sẽ tra hỏi chuyện này.
25:52Như vậy thì sao?
25:53Có nhiều người tra hỏi quá.
25:55Tới chừng đó mọi người đều sẽ biết.
25:57Rõ ràng là giết ta trăm cái hại không có một cái lợi.
26:00Hơn nữa nơi này là trốn linh thiêng cửa Phật.
26:02Giết người sẽ gặp xui xẻo.
26:03Xin Tam gia.
26:04Cho ta một con đường sống.
26:07Như vậy còn tốt hơn xây bảy tòa tháp.
26:09Chỉ có người chết mới đáng tin nhất.
26:11Chuyện hôm nay kết thúc.
26:13Ta chắc chắn sẽ bảo vệ ngoại tổ mẫu của cô và mọi người của Kiza.
26:16Bình an vô sự.
26:45Trần Đại Nhân
26:46Sao ngài lại làm như vậy?
26:48Ngài đã nói cô nương đó là người của mình.
26:50Thì đương nhiên rất đáng tin cậy.
26:52Dù đáng tin cậy cỡ nào.
26:54Cũng không yên tâm bằng tự mình thử.
26:59Bên phía người sao rồi.
27:01Đã khai ra rồi.
27:03Chúng ta vào trong rồi nói.
27:11Thẩm vấn cả buổi.
27:13Chỉ khai ra kẻ cầm đầu họ tiêu.
27:15Mỗi lần gặp nhau.
27:16Hắn luôn đội nón che mặt.
27:17Không nhìn thấy rõ mặt.
27:19Nhìn thử chỉ và cách hành xử giống người có học thức.
27:22Hào phóng rộng rãi.
27:24Trước đây khi người của bọn chúng qua đời.
27:27Đều nhận được 500 lạng bạc tiền tử tuất.
27:30Cho nên tất cả bọn chúng mới cam tâm tình nguyện bán mạng cho hắn.
27:33Họ tiêu.
27:36Không lẽ là Tiêu Kỳ Sơn.
27:39Có phải là tên trợ thủ của Cố Thành Khánh Vương năm đó không?
27:42Năm đó Thành Khánh Vương nghe lời kẻ đó giam giáp.
27:46Sau này Thành Khánh Vương mưu nghịch thất bại.
27:48Trường Hưng Hầu đã giết hắn.
27:50Còn kẻ đó thì biến mất không giấu vết.
27:53Tin tức thái tử rơi khỏi cung lần này.
27:54Là chúng ta cố tình tiết lộ cho Duệ Sơn Vương.
27:58Nhưng Duệ Sơn Vương lại dùng mưu thần cũ của Cố Thành Khánh Vương.
28:01Chứng tỏ, chứng tỏ Duệ Sơn Vương.
28:04Đối với cái chết Thành Khánh Vương vẫn luôn canh cánh trong lòng.
28:11Xem ra Duệ Sơn Vương, sắp làm việc lớn rồi.
28:15Trần Đại Nhân, Ngài nhất định phải cẩn thận hơn mới được.
28:19Như nhau thôi.
28:23Trần Đại Nhân, bây giờ chúng ta ngồi chung một con thuyền rồi.
28:27Năm đó Cố Thành Khánh Vương mưu nghịch, hại hình đạo ti không gượng dậy được.
28:32Nếu không nhờ, thủ phụ Đại Nhân coi trọng chúng ta,
28:35thì đâu có cơ hội làm nhiệm vụ quan trọng như vậy.
28:38Sau này, vẫn mong Trần Đại Nhân giúp đỡ thêm.
28:42Chúng ta đều làm việc cho Thầy.
28:44Vô dĩ nên, đồng tâm hiệp lực.
29:03Đừng giả bộ nữa.
29:04Dậy đi.
29:14Bài kiến Tam Gia.
29:16Đứng lên nói chuyện.
29:22Không sao à.
29:27Chuyện hôm nay kết thúc.
29:29Ta chắc chắn sẽ bảo vệ ngoại tổ mẫu của và mọi người của Kỳ Gia.
29:32Bình an vô sự.
29:45Đã tạ Tam Gia bà nãy cứu ta.
29:59Sao vậy?
30:00Đang nhìn gì vậy?
30:03Ta đang nhìn ngài.
30:05Hình như ngài đã khác trước đây rồi.
30:09Chính là cái lần ta giật đèn lồng của ngài, rồi đi đốt nhà kho đó.
30:14Vậy hai lần trước tại sao không nói?
30:17Vì ta không dám.
30:20Vì ta không dám.
30:20Lần này dám nói rồi sao?
30:21Ba nãy ngài đã cứu mạng ta.
30:26Vì sợ nên không dám nói nhìn thấy ta giết người.
30:30Ngài giết người cũng là bất đắc dĩ mà.
30:33Khác nhau chỗ nào?
30:37Ta cũng không nói được.
30:41Chuyện này khiến ta nhớ lại trước đây khi ở Tông Châu.
30:44Có một hạ nhân tên Cầu Nhi.
30:46Chơi với ta rất vui.
30:48Bọn ta hay chơi với nhau lắm.
30:50Nhưng năm đó hắn về quê.
30:52Rồi quay lại, tính tình của hắn thay đổi hoàn toàn, trở nên lầm lý ít nói.
30:58Cũng không chơi với ta nữa, chỉ sinh ngoại tổ mẫu, cho hắn đi Tô Châu, học việc ở tiệm.
31:04Ta cũng là sau này mới biết.
31:07Vì trong tháng đó, phụ thân của hắn qua đời.
31:12Ta rất muốn đứng trên trời nhìn xem.
31:14Đại yến ta dưới sự bảo vệ của Trần Ngạn Doãn Huynh.
31:19Có thể thịnh vượng muôn đời không?
31:38Ý ta không phải nói ngài giống hắn, mà là ta hiểu ý của cô.
31:48Ngồi đi.
31:54Nhà của tổ tiên ta cũng ở Thông Châu, bây giờ vẫn được.
31:57Ngoại tổ mẫu của cô trông coi.
32:04Cũng không biết tới khi nào mới có thể về Thông Châu.
32:08Sao vậy?
32:10Không thích Kinh Thành sao?
32:12Ta không thích Kinh Thành, Kinh Thành không vui một chút nào.
32:15Không giống như ở Thông Châu.
32:18Có bến đỏ, có hội chùa, và có trợ sách.
32:23Những thứ này Kinh Thành cũng có mà.
32:25Kinh Thành thì khác.
32:27Kinh Thành lễ nghi rườm giả không có nhiều trò tạp kỹ.
32:30Chẳng hạn như, Thông Châu bỏ ta.
32:32Vào ngày Tết tổ chức hội chùa,
32:34phụ thương Thông Châu sẽ lần lượt mời gánh hát tới biểu diễn ở hội chùa.
32:38Với lại ta thích xem Đà Thiết Hoa.
32:40Năm nào ngoại tổ mẫu, cũng mời người từ nơi khác tới biểu diễn Đà Thiết Hoa.
32:43Xem vui lắm.
32:45Nhưng Kinh Thành không cho biểu diễn.
32:47Đừng nói Đà Thiết Hoa.
32:49Ta nghe nói từ năm kia.
32:51Đốt núi ngao cũng không cho luôn.
32:56Đà Thiết Hoa.
33:00Nhưng mà, pháo hoa, đèn cây rất dễ gây cháy.
33:10Tiểu thư.
33:12Tiểu thư, tiểu thư.
33:14Cuối cùng người cũng xuống núi rồi.
33:16Ta lo lắng làm đó.
33:19Người có sao không?
33:20Nhìn đi.
33:21Không sao mà.
33:22Đa tạ.
33:23Chúng ta về phủ thôi.
33:39Lần này có vết thương rồi.
33:41Nghe nói gặp được quý nhân đúng không?
33:43Có làm khó con không?
33:46Con không sao.
33:47Chỉ là về hơi trễ thôi.
33:49Chờ quý nhân đi về mới dám cho con xuống núi.
33:54Là quý nhân của cung nào mà địa vị cao như vậy?
33:57Điều này ta không biết đâu.
33:59Không làm khó các con là tốt rồi.
34:01Mau về phòng nghỉ nuôi đi.
34:02Vất vả cả ngày rồi.
34:13Cái thái độ gì đây?
34:20Tiểu thư đang nghĩ gì đó?
34:23Chuyện xảy ra vào đêm trước lễ cập kê.
34:25Ta đã nhớ ra rồi.
34:28Người mà ta nhìn thấy đêm đó chính là Tam Gia.
34:31Vậy phải làm sao đây?
34:33Liệu Tam Gia có gây bất lợi cho người không?
34:38Nói tới đây thôi.
34:39Có chuyện này.
34:40Ta muốn cô làm.
34:42Ngài cứ nói đi.
34:44Ta có một bằng hữu cũ họ nhiếp.
34:46Thế tử con gái huynh ấy đều ở Kinh Thành.
34:49Cô lo liệu ổn thỏa giúp ta.
34:50Ta không tiện ra mặt.
34:53Khi cô gặp cô ấy.
34:54Cũng không cần nhắc tới ta.
34:58Chắc là không đâu.
35:00Tam Gia nhờ ta làm giúp một việc.
35:03Phải rồi.
35:05Sáng mai.
35:06Ngươi đi tìm la trưởng quầy.
35:08Nhờ ông ấy chọn.
35:10Con dối dây.
35:12Ta cần dùng.
35:19Lần khảo hạch quân lại Kinh Thành này đã điều tra xử lý.
35:22Những người như ti viên ngoại lang của hình bộ Sơn Tây, Trịnh Thác, có 376 người không đủ năng
35:27lực.
35:29Trong đó, có 37 người bị cách chức.
35:3342 người bị giáng chức.
35:3516 người bị điều chuyển.
35:3728 người bị khiển trách.
35:43Quan Kinh Thành.
35:45Tổng cộng 1.364 người.
35:50Có 376 người không đủ năng lực.
35:53Rất nhiều quý tộc võ tướng đều không tới.
35:57Cảnh tượng.
35:59Thật sự tàn khốc.
36:01Tàn khốc như vậy.
36:03Lão gia vẫn được đánh giá có năng lực.
36:05Chứng tỏ danh tiếng người làm quan như người rất tốt.
36:07Chỉ có thể nói.
36:08May mắn thôi.
36:12Con phải đa tạ Lâm Đại Nhân.
36:15Trước mặt mọi người nói không thân với ta.
36:19Ta gọi ông ấy là thầy nhiều năm.
36:23Ông ấy lại nói không thân với ta.
36:27Trong chút mắt,
36:28chính ông ấy đã phá hỏng mọi chuyện.
36:33Đúng là,
36:34ông trời có mắt mà.
36:42Lão gia,
36:43thiếp có chuyện này muốn nhiều người.
36:44Nếu nàng nói muốn quản việc nhà,
36:46thì không được.
36:47Những chuyện cũ,
36:48vẫn còn chưa nguôi.
36:50Bây giờ,
36:51chả quyền quản việc nhà cho nàng.
36:53Không được đâu.
36:54Không phải quyền quản việc nhà.
36:56Năm sau Lan Nhi tới tuổi cập kê rồi.
36:59Nó do một tay người nuôi lớn.
37:01Lễ cập kê của nó,
37:03có phải cũng nên làm hoành tráng không?
37:05Bây giờ không phải là lúc nhắc chuyện này.
37:07Dù sao cũng phải chờ tới năm sau.
37:09Năm sau rồi tính.
37:12Ta nhớ,
37:14hậu viện còn một vài việc.
37:16Cứ vậy đi.
37:23Cô Nương,
37:24đây là ba con dối dây mà cô cần.
37:28Thật sự rất độc đáo.
37:29Dạ,
37:30đều là nhiều nghệ nhân giỏi nhất làm đó.
37:33Làm phiền bình thúc rồi.
37:35Vậy bây giờ chúng ta tới đó đi.
37:43Có chuyện gì vậy?
37:44Đừng hoảng loạn.
37:45Cô Nương,
37:46đây là người do ta phái đi báo tin cho Nương Tử Nhếp ra.
37:50Tiểu nhân mới đi tới hẻm phấn điều đó,
37:52thì bắt gặp một nhóm người đang cướp đồ.
37:53Người bị cướp đồ là Nương Tử Nhếp ra.
37:55Người thân của nam nhân đã mất.
37:56Họ còn luôn miệng nói gì mà.
37:58Nhị đệ chết rồi,
37:59không có con trai,
38:00tài sản bị sung công phải lấy lại.
38:02Với lại còn nói nhị đệ là người kế thừa tức vị.
38:05Tên,
38:06tên Vân Kỵ Ý,
38:08chỉ vì nói bậy bạ trước mặt bệ hạ,
38:10mà bị đánh tới chết.
38:11Tất cả là do Nương Tử Nhếp ra khắc phu quân,
38:14Nhếp phụng minh.
38:15Tiểu thư,
38:16bằng hiểu đó của tam gia không phải là.
38:19Người nói tiếp đi.
38:20Dạ.
38:21Tuy tiểu nhân không hiểu họ nói cái gì,
38:24nhưng tiểu nhân biết,
38:25Nương Tử Nhếp ra đó là người mà tử thư muốn tìm,
38:27không thể để người ta đánh đập giết chết.
38:28Cho nên tiểu nhân đã dẫn họ tới tiệm tơ lụa rồi.
38:32Tiểu nhân tự ý hành động.
38:33Xin cô Nương trách phạt.
38:35Trách phạt người cái gì?
38:38Trách phạt người xử lý mọi việc ổn thoả sao?
38:41Đa tạ tiểu thư.
38:42Đi thôi,
38:43tới tiệm tơ lụa.
39:02Xin hỏi cô có phải Cố Cô Nương không?
39:04Đúng vậy.
39:06Đa tạ thuộc hạ của Cố Cô Nương giải vây cho tiểu nhân.
39:09Không dám, không dám, mau đứng lên đi.
39:13Ta và Cố Cô Nương không quen biết.
39:16Không biết Cố Cô Nương tại sao sai người tìm ta.
39:19Là thế này.
39:20Ta có một người họ hàng mấy năm trước buôn bán ở Kinh Thành.
39:24Từng được nhiếp đại nhân chăm lo.
39:26Người họ hàng đó của ta,
39:28nghe nói ta sắp tới Kinh Thành một chuyến,
39:30liền nhờ ta tới đây thăm bà.
39:32Ai mà ngờ,
39:33đúng lúc gặp phải người ta gây chuyện.
39:36Chăm lo.
39:37Đúng vậy.
39:38Phu quân ta,
39:40luôn nhiệt tình làm việc nghĩa,
39:41thích chăm lo cho người khác.
39:43Nhưng phu quân ta lại quên.
39:45Người cần hắn chăm lo nhất
39:47là người thân của hắn.
39:54Mũi là Hương Vân đúng không?
39:58Người họ hàng đó của ta nói,
39:59tháng này là sinh nhật của Hương Vân.
40:02Cho nên đã nhờ ta mang quà tới đây.
40:08Con dối dây.
40:09Mấy con dối này đều là tặng mũi sao?
40:12Đúng vậy, đều là tặng mũi đó.
40:14Mũi có thích không?
40:15Dạ thích.
40:16Mẹ, con có thể lấy không?
40:22Đã là cho con thì con cứ lấy mà chơi.
40:26Hương Vân, nào.
40:27Đi theo tỉ tỉ ạ.
40:29Đa tạ tỉ tỉ.
40:31Cô nương, ta đi lấy thêm nước trà và điểm tâm.
40:35Bà mau ngồi xuống đi.
40:38Đây là kim sang dược.
40:40Bà cầm về bôi lên vết thương đi.
40:43Đa tạ cố cô nương.
40:45Lần này phu quân ta gặp tai họa.
40:48Triều đình thương xót bọn ta mẹ quá con côi,
40:50mới không phạt liên đới.
40:52Nhưng mấy người họ hàng đó,
40:53lại dòng ngó của cải của phu quân đã mất của ta.
40:56Dù sao đi nữa.
40:59Cũng tại ta.
41:00Tại ta mù quáng.
41:02Lấy một kẻ khốn kiếp tàn nhẫn bạc mệnh.
41:07Mẹ, cha con là người tốt.
41:09Không phải kẻ đáng chết.
41:11Cha con bỏ rơi mẹ con chúng ta, chết một mình.
41:15Con còn nói đỡ cho cha con.
41:16Cha con làm vậy vì nghĩa lớn.
41:18Nghĩa lớn là gì?
41:19Cha con vì nghĩa lớn của mình.
41:21Mà đánh đổi cuộc đời của chúng ta.
41:23Hại chúng ta cực khổ như vậy.
41:25Cha con làm gì biết tới nghĩa lớn chứ?
41:27Con không cảm thấy khổ.
41:29Hôm đó cha con nói.
41:31Sau khi ông ấy chết,
41:32con cũng phải tiếp tục sống thật tốt.
41:34Con đã hứa với cha,
41:36thì chắc chắn làm được.
41:38Sau khi cha mụi chết,
41:40là sao trước khi chết cha mụi nói với mụi à?
41:43Không thể nào đâu.
41:45Chính là cái đêm,
41:46trước khi cha mụi đi vào cung.
41:49Thôi đi,
41:49thôi đi,
41:50đừng nói nữa.
41:52Bây giờ trời cũng sắp tối.
41:54Bọn ta nên đi về rồi.
41:55Cô cô nương,
41:56ta vẫn phải đa tạ cô hôm nay giải vây cho ta.
42:00Khoan đã.
42:09Sao ngài lại nghĩ tới chuyện như cô cô nương đi thăm nhiếp phu nhân?
42:14Chỉ là nổi hướng nhất thời thôi.
42:16Bọn ta nói với nhau mấy câu ở chùa bảo tướng.
42:18Đột nhiên cảm thấy,
42:21cô ấy là lựa chọn tốt nhất.
42:24Cô cô nương thật sự thông minh gan dạ.
42:29Còn làm được việc lớn nữa.
42:32Tam gia.
42:34Cô cô nương nhờ người báo tin,
42:35hỏi ngài khi nào rảnh,
42:37muốn hẹn gặp ngài.
42:52Bài kiến tam gia.
42:56Đứng lên đi.
42:58Cô tìm ta có chuyện gì vậy?
43:00Nói đi.
43:04Giang tiên sinh không phải người ngoài.
43:06Có chuyện gì cứ nói thẳng đi.
43:10Ta tới đây để báo lại với ngài.
43:13Chuyện ngài dặn ta đã làm xong rồi.
43:15Thảo nào ngài không đích thân ra mặt.
43:17Mà sai ta đi.
43:24Cô đã gặp nhiếp phu nhân và Hương Vân rồi.
43:26Ta không chỉ gặp họ,
43:28mà còn tiện tay xử lý đám họ hàng của nhiếp ra.
43:32Bọn họ ép nhiếp phu nhân,
43:33giao những thứ do nhiếp đại nhân để lại.
43:35Muốn chiếm cuộc cải của nhiếp ra.
43:37Thật sự quá đáng mà.
43:39Ngài chắc chắn là không biết,
43:40ngài không nhìn thấy,
43:41bọn họ dồn ép người ta tới mức nào đâu.
43:44Ta không biết.
43:46Giữa ngài và nhiếp đại nhân,
43:47rốt cuộc có quan hệ gì,
43:49ta cũng không muốn biết.
43:51Ta chỉ mong,
43:52ngài nể tình Hương Vân và nhiếp phu nhân
43:54có thể nào giúp họ được không?
43:56Để cuộc sống của họ
43:58tốt hơn một chút.
44:01Không thể.
44:02Tại sao?
44:04Ngài không thể giúp mẹ quá con côi họ sao?
44:06Không có tại sao hết.
44:07Không được là không được.
44:09Sau này cô đừng nhắc lại chuyện này nữa.
44:11Mau về đi.
44:14Được.
44:15Ngài không chịu giúp.
44:16Vậy ta giúp chắc là được chứ?
44:18Chuyện mà ngài không chịu ra mặt thì để ta ra mặt.
44:20Đảm bảo sẽ không liên lụy tới ngài.
44:22Như vậy được rồi chứ gì?
44:23Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:54Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:59Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:13Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:25Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:28Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
46:03Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
46:12Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
46:15Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
46:47用回忆填满所有褶皱
Comments