- 2 days ago
- #shortdrama
- #heartstringshub
Bác sĩ sống chung với HIV: hành trình 15 năm hồi sinh khó tin | Gõ Cửa Thăm Nhà 279
#shortdrama
#heartstringshub
#shortdrama
#heartstringshub
Category
📺
TVTranscript
00:00The team is the first team.
00:01When I first met my name, I called my name.
00:03It was amazing.
00:06Then my friend cried.
00:08I cried.
00:08The second team I shared is my daughter.
00:11The feeling that a child is born,
00:14and I cried and cried...
00:17It was a very interesting feeling.
00:19It was a very nice feeling.
00:21When I heard it, I was really sad.
00:23I had a few years later.
00:24...
00:36Kết quả dương tính với HIV
00:38đã khiến con đường trở thành
00:39bác sĩ sản khoa của chàng sinh viên
00:41Nguyễn Tấn Thủ gần như sụp đổ
00:44Biến cố nghiệt ngã ập đến
00:46ở năm thứ 5 đại học
00:47đầy anh vào vực thẳm tuyệt vọng
00:49Nơi danh giới giữa tiếp tục sống
00:51hay buông xuôi trở nên mong manh hơn bao giờ hết
00:54Thế nhưng, từ những mảnh vỡ của cuộc đời
00:56một sứ mệnh mới đã được hồi sinh
00:59hơn 15 năm sống chung với HIV
01:01anh không chỉ học cách đứng vững
01:03mà còn trở thành điểm tựa
01:04cho hàng ngàn mảnh đời từng lầm lỡ
01:06mất phương hướng
01:07Hãy cùng gõ cửa thăm nhà
01:09gặp gỡ bác sĩ Nguyễn Tấn Thủ
01:15Xin chào mọi người đã đến với chương trình
01:16Gõ cửa thăm nhà
01:18Ngày hôm nay chúng ta sẽ gõ cửa thăm nhà của ai?
01:21Nhà mình
01:22Mọi người không phải nhà em đâu nha mọi người
01:25Chỉ nhà mình thôi chứ không phải là nhà của em
01:27Nên bây giờ em mời mọi người đi theo em
01:28Để xem ngày hôm nay chúng ta sẽ gặp gỡ
01:30vị khách mời ngày hôm nay là ai nha
01:34Hello bạn
01:35Mình muốn gặp bác Thủ
01:37Bác Thủ trong này nha kìa
01:39Cảm ơn
01:40Bây giờ mình đi theo em
01:42Hello con
01:44Hello
01:46Chào bác
01:47Chào bạn
01:49Em chào bác Thủ
01:50Em đến từ chương trình gõ cửa thăm nhà
01:52Xin chào Maka chào mọi người
01:54Hãy xin phép được vô tham quan cái phòng của bác Thủ làm việc nha
01:58Dạ
01:58Đây là phòng khám
02:00Đây là phòng để khám bệnh
02:00Dạ
02:01Phía sau đây là phòng xét nghiệm
02:02À
02:03Là từng phòng riêng mắt ha
02:05Đúng rồi đúng rồi
02:06Quy định là cái phòng này là phòng tư vấn xét nghiệm nè
02:08Bây giờ thì chắc là mình sẽ đi lên một cái không gian ở trên lầu để mình nói chuyện
02:12nha
02:12À dạ
02:12Dạ bác Thủ dẫn đường em nha
02:14Rồi đi theo Thủ
02:27Khi mẹ bước vô cái phòng khám của mình á
02:31Thì nó tên là nhà mình
02:32Dạ đúng rồi
02:33Dạ
02:34Nhà của mình
02:34Nhà của mình
02:35Đúng rồi
02:36Lúc mà xây dựng cái phòng khám thì có đặt tên
02:38Thì giám đốc mới hỏi
02:40Mình muốn cái không gian của phòng khám nó giống như là
02:42Là một cái không gian ở nhà
02:44Cảm giác được xa dịu những cái tổn thương
02:46Được chăm sóc như là người thân
02:48Cho nên là cái tên là nhà mình
02:49Khi mà em bước vô căn phòng này thì em thấy á
02:52Sao lân của bác Thủ là trái tim
02:54Trái tim
02:54Nói chung là vô đây là đầy sự ấm áp
02:57Thực ra là cái này là mình tiểu cảnh để mà mình sử dụng trong một cái dịp rất là
03:02đặc biệt
03:03Bước tới phòng chống S
03:04Ngày tháng 11, tháng 12 đó
03:05Nó có tên là Sống Trọn Vẹn
03:06Khi mình làm sự kiện thì mình cũng sẽ huy động sự tham gia của người bệnh hoặc là người
03:11thân của người bệnh
03:12Và mình muốn là họ sẽ góp phần vào trong cái chương trình của mình
03:15Ở tối đa có thể
03:17Đây là những cái hũ thuốc mà bệnh nhân đã dùng
03:18Bệnh nhân khắp cả nước đã dùng
03:20Với mong muốn là
03:22Có thể họ ở xa họ không tham gia được cái sự kiện của mình
03:24Nhưng họ cũng đã góp phần tạo ra cái sự kiện
03:26Nhưng mà bác ơi, thật sự ra khi mà mình bị bệnh thì em thấy đa số, đa số nha
03:33là sẽ chọn cách là im lặng
03:35Nhưng tại sao bác lại là bác sĩ nhưng bác lại chọn cái hướng là mình lên báo và nói
03:41ra tất cả những câu chuyện về bản thân mình
03:43Thật ra là mình cũng im lặng khá lâu ấy chứ
03:45Tức là mình nhiễm từ năm 2009
03:48Lúc mình 23 tuổi
03:50Thì lúc đó là mình còn là sinh viên y kìa
03:5116 năm hơn rồi
03:53Cuối năm 2008 á
03:54Thụ nghĩ là là cái bệnh, bệnh HIV đối với thụ nó, nó khá là bình thường
04:00Cái nội tâm của mình thì mình cũng có những cái nỗi buồn
04:02Cũng có những cái tăng trở đối với bệnh của mình
04:05Hoặc là những cái lo lắng đối với bệnh của mình
04:06Nhưng mà thụ nghĩ là như tất cả những bệnh khác á
04:08Nhưng mà nó cũng không phải là cái gì tốt để khoe
04:10Cho nên thật ra là mình cũng sẽ không nói về tình trạng bệnh của mình
04:12Trong những cái dịp cần thiết
04:14Ví dụ như là mình đi truyền thông, mình đi chia sẻ với bệnh nhân
04:17Sẽ có một số bệnh nhân họ sẽ
04:19Họ sẽ muốn nghe một cái sự đồng điệu
04:21Mình có bệnh thì mình nói chuyện nó sẽ có sức ảnh hưởng hơn
04:23Cái câu mà mình nghe nói là
04:25Bác sĩ có uống thuốc đâu mà biết
04:26Bác sĩ có bị giống như tôi đâu mà biết
04:28Chỉ có đến gần đây thì
04:29Trong một cái sự kiện năm 2022
04:33Mình đang ngồi trong sự kiện
04:34Đó là mình được kêu lên trên sân khấu
04:36Chung với một loạt người khác
04:38Thì cái người dưỡng chương trình hỏi là
04:39Ở đây thì ai đã nhiễm và nhiễm bao nhiêu năm
04:42Tất cả những người trên sân khấu đều nói số 5 của mình hết
04:45Và thấy hóa ra là người ta cũng nói
04:47Thế thôi mình cũng nói luôn
04:48Đó là lần đầu tiên mình đứng trước
04:50Trước một cái sự kiện mà gọi như là
04:52Nó tương đối public
04:52Sau đó thú thấy là
04:54Nó có nhiều ý nghĩa
04:55Không phải với mình mà với những người khác nữa
04:58Nói như mình bước một cái step mới vậy đó
04:59Cho nên là sau đó thì thủ quy định là
05:02Thủ sẽ không im lặng như trước nữa
05:06Tiếng nói mà mình đã muốn nói từ rất lâu rồi
05:08Nhưng mà mình ngại
05:09Thủ nghĩ đa số bệnh nhân cũng như vậy
05:11Có là họ không phải là im lặng đâu
05:12Họ rất muốn nói nha
05:13Bệnh nhân nhìn thấy rất muốn nói
05:15Nhưng mà không dám nói
05:16Không dám
05:17Đúng rồi không dám nói
05:18Và cũng không biết nói với ai
05:19Thật sự đó em cảm thấy là
05:20Cái căng bệnh này
05:22Thì đối với một người có chuyên môn như bác
05:24Thì bác sẽ có một anh nhìn khách quan hơn
05:27Thoáng hơn
05:28Nhưng mà đối với những người bình thường
05:30Họ sẽ cảm thấy
05:31Nhất là khoảng thời gian trước đây
05:33Đây giống như là một cái bản an tử
05:35Đối với những người bình thường
05:37Thật ra là cái mặt cảm về bệnh
05:39Nó có nhiều lắm
05:40Cái gian đầu của dịch
05:41Vào năm 90
05:42Chưa có thuốc điều trị
05:43Phải tới năm 2004
05:45Năm năm
05:46Thì Việt Nam mình mới tiếp cận
05:47Được cái thuốc ARV để điều trị
05:49Cho nên giai đoạn đó
05:50Trước đó là gần như đúng
05:52Cái chữ mà truyền thông dùng là bác an tử
05:54Tại vì nhiễm xong
05:55Thì thường là chết
05:57Và khi mà đã phát hiện
05:59Từ trận bệnh là thường là nặng rồi
06:00Tại vì tới năm
06:01Khoảng năm 95-97
06:03Thì mới có xét nghiệm
06:04Cho nên là cái câu chuyện
06:05Bệnh nhân là bệnh xong là chết
06:06Là một câu chuyện đúng
06:07Nhưng mà nó thời
06:08Hai ba chục năm trước
06:09Sau đó thì nó để lại
06:10Cái vết
06:11Tức là nó để lại
06:12Một cái tư tưởng
06:12Trong đa số
06:13Là tới bây giờ
06:14Nhiều người vẫn nghĩ nó sẽ chết
06:15Từ năm 2004
06:16Khi mà mình đó có
06:17Đầu có thuốc điều trị ARV
06:19Thì bệnh nhân không có chết nữa
06:21Số lượng tử vong
06:22Nó giảm hẳn
06:23Coi như giảm 75%
06:24Còn khoảng 25%
06:25So với trước đây
06:26Hiện tại bây giờ
06:27Nếu như bệnh nhân điều trị ARV
06:28Thì hầu như không có chết
06:29Trừ phi là bệnh nhân
06:30Điều trị muộn
06:31Thuốc nó chưa kịp
06:32Bất vi tác dụng
06:33Thì bệnh nhân có thể bị
06:34Bị những cái bệnh
06:35Nặng nó trồng chất lên
06:36Hoặc là bệnh nhân bỏ trị
06:38Thì đó là hai cái nguyên nhân
06:39Mà hiện nay tử vong
06:39Bên cạnh cái chuyện là
06:41Mặt cảm đối với bệnh
06:42Thì là lo sợ đối với bệnh
06:44Còn có một cái mặt cảm nữa
06:45Một cái định kiến nữa là
06:46Nhiễm HIV là
06:47Đồng nghĩa với lại là
06:48Phải ăn chơi
06:50Phải hút chích
06:51Cái gian đầu của dịch á
06:52Là bệnh nó tập trung trên
06:54Như cái nhân
06:55Và người phụ nữ
06:55Cho nên là người ta
06:57Gần như gán vô
06:58Là bệnh là tài nạn xã hội
06:59Thuốc nói tuyên họ của Thủ đi
07:00Năm 2008
07:01Thủ phát hiện tình trạng bệnh
07:03Cái đường lay mình biết
07:04Đó lúc mình chưa có đi làm mà
07:05Nó không phải lay do
07:06Do nghiệp đâu
07:07Mà lay do
07:08Cái đời sống tình dụ của mình
07:09Mình đã yêu
07:11Mình cũng giống như
07:11Các bạn trẻ khác
07:12Vào độ tuổi
07:1418-20
07:15Thì mình cũng yêu
07:15Mình cũng yêu
07:16Xong rồi mình cũng
07:17Quan hệ
07:18Độ tuổi đó là quan hệ được rồi
07:20Đó đó mình
07:20Mình phát hiện mình bệnh thôi
07:22Một số người sẽ đặt ra
07:23Cái câu hỏi là
07:24Có phải là
07:25Cộng đồng nam hay đồng giới
07:26Gần đây là
07:27Cái dịch nó tập trung
07:28Cho cái nhóm đó
07:28Là nam hay đồng giới
07:29Thì bị bệnh nhiều hơn
07:30Là do
07:31Do những người đó
07:32Tức là
07:32Các định ký xã hội
07:33Là do những người đó
07:34Có một cái đời sống tình dục
07:35Phóng khoáng
07:36Nhiều bạn tình
07:37Họ không trung thủy
07:38Nếu như mà
07:39Ta không có kỳ thị
07:40Chúng ta không có ấy
07:40Thì họ sẽ cởi mở
07:41Họ sẽ chịu đi xét nghiệm hơn
07:43Nó nghĩa là
07:44Làm cho tất cả mọi người
07:46Dù có biết
07:46Nghi ngờ mình
07:47Bệnh cũng không dám đi luôn
07:49Đúng rồi
07:49Không dám đi
07:50Xét nghiệm
07:51Xét nghiệm ra rồi
07:52Thì không dám đi điều trị
07:53Hoặc là không dám
07:54Chia sẻ tình trạng bệnh đó
07:55Với những người cần thiết
07:56Luật thì quy định là
07:58Là vợ chồng
07:59Phải chia sẻ tình trạng bệnh
08:00Nếu như có
08:01Bây giờ như chồng nhiễm
08:02Thì bắt buộc phải công khai
08:03Tình trạng bệnh với vợ
08:04Đó là đối tượng duy nhất
08:05Mà luật bắt buộc phải chia sẻ
08:06Thì nhiều khi họ sợ
08:07Không dám
08:08Và chính vì không dám
08:10Cho nên nó mới lay
08:11Sợ bị người ta sẽ
08:13Xà lánh bệnh
08:14Mà còn cái sợ hơn
08:15Là sợ bị đi đồn nữa
08:17Ví dụ như là
08:18Thú kể cho Mai Ca
08:19Mai Ca đi
08:20Kể cho một người khác nữa
08:21Tại vì
08:23Nó không hẳn là
08:24Do người ta nhiều chuyện đâu
08:25Mà là do cái
08:26Gọi là cái kỹ năng
08:27Giữ bí mật
08:27Của đa số là không tốt
08:29Mình nói là
08:30Sống để bụng chết băng theo
08:31Nhưng có ai làm vậy không
08:32Hay là đa phần sẽ là
08:33Một dịp nào đó
08:35Trong một sự tình cờ nào đó
08:37Bác bị cách đây
08:3815-16 năm
08:3915-16 năm trước
08:41Thì cái định kiến
08:42Cái dị nghĩ
08:43Nó còn
08:43Kinh khủng hơn
08:45Thời điểm bây giờ
08:46Và bản thân lúc đó
08:47Thuốc thang
08:48Nó cũng không có
08:49Phải là
08:50Quá
08:50Quá nhiều
08:51Hay là
08:52Có quá nhiều
08:53Cái phương pháp điều trị
08:53Thì
08:54Lúc khi mà bác
08:55Phát hiện ra là
08:57Tôi bị bệnh như vậy rồi
08:58Thì
08:59Lúc đó
09:00Cảm giác của bác như thế nào bác
09:01Cái người phát hiện cho mình là
09:03Thầy
09:03Thầy cô của mình
09:04Tại vì
09:04Lúc đó mình đi
09:05Thực tập
09:06Tại bệnh viện nhiệt đới
09:07Cái mình có một cái hạch ở cổ
09:09Tức là
09:11Nó là do cái tình trạng bệnh
09:12HIV nó gây ra cái hạch to thôi
09:14Thế thì là mình mới hỏi
09:15Anh chị
09:16Cái chị mà hướng dẫn mình
09:18Lúc đó là
09:18Thầy
09:19Coi như là thầy cô của mình rồi
09:20Lúc đó là bác sĩ nội trú
09:22Thì chị nói là
09:23Với cái hạch to như vậy
09:25Thì chị nghĩ cái 3 bệnh thôi
09:26Một là HIV
09:27Hai là lao
09:28Rau hạch
09:29Và ba là ung thư
09:31Trong 3 bệnh đó là HIV là nhẹ nhất rồi đó
09:33Và
09:33Cái thái độ của bác sĩ
09:35Nó sẽ hơi khác lắm
09:36Bệnh thì đi xét nghiệm
09:37Bệnh thì đi khám thôi
09:38Bây giờ trước mắt
09:38Mình có ba vậy
09:39Thì mình loại trừ
09:41Thì lúc đó mình mới đi xét nghiệm
09:42Hay HIV
09:42Tung tăng mình đi thôi
09:43Sau khi mình đi xét nghiệm xong rồi
09:45Thì ra dương tính
09:45Thì chị cũng không biết trả lời mình sao
09:47Cái chị mới gỡ mình cho thầy
09:48Thầy của mình
09:49Ở trong khoa
09:50Thầy cũng giật mình
09:51Thầy cũng nói
09:52Trời phải con không
09:52Phải con không
09:53Nói dạ đúng con rồi
09:54Tại vì lúc đó
09:55Cái trạng thái
09:56Khi mà mình tiếp nhận
09:57Thông tin bệnh đó
09:58Thường nó sẽ là trạng thái
10:00Trong rộng
10:01Không biết mình phải làm gì
10:03Và nói gì
10:03Nhưng mà thời điểm đó
10:05Thì mình may mắn
10:06Là mình đã có
10:08Tiếp xúc với nhiều bệnh
10:10Từ mình đi
10:11Mình đi từ năm nhất
10:12Tới năm 4
10:12Năm 5
10:13Mình đã tiếp xúc với nhiều bệnh nhân
10:15Mình đã nhìn được
10:16Nói chung nhìn thoáng hơn
10:17Về cái chết
10:18Về bệnh tật
10:18Về cái chết
10:19Mình đã nhiều thứ
10:20Thì mình cũng đỡ hơn một chút
10:21Thứ hai là mình có những người
10:23Thầy cô
10:24Thầy Châu
10:25Hay là cô
10:26Phó giáo sư tiến sĩ Cao Ngọc Nga
10:27Còn như là người thầy
10:28Hướng dẫn cho mình
10:29Sau này
10:30Mặc dù cô không trực tiếp dạy mình
10:32Cô cũng có khuyên mình
10:32Và cái câu lúc đó
10:33Mình hỏi là
10:34Mình có học y tiếp được không?
10:36Mình có học y tiếp được không?
10:37Mình có học tiếp được hay không?
10:38Tại vì nó là 5 năm rồi
10:39Nếu như lúc đó
10:40Mà thời điểm thầy cô nói là
10:41Không học nữa đâu
10:42Không học được nữa
10:43Thì thôi mình nghĩ
10:45Mình rất là rõ ràng
10:46Tại vì
10:47Nguyên tắc của bác sĩ là
10:48Trước bắt là mình phải bảo vệ
10:49Cho cái phẩm giá đạo đức
10:51Con người của mình
10:52Thì lúc đó mình hỏi cô
10:53Thì cô nói là
10:54Học vẫn được
10:55Rồi mình mới hỏi là
10:56Có làm bác sĩ được hay không?
10:57Tại vì thời điểm đó là
10:58Mình chưa uống thuốc nữa
10:59Mới bắt hiện mặt
11:00Thì cô nói là
11:02Vẫn làm được
11:03Như vậy thì mình mới học tiếp
11:04Nếu lúc đó
11:05Mà thầy cô nói là
11:06Không là nghỉ rồi
11:07Mình sẽ chọn những cái ngành
11:09Nó ít thủ thuật hơn như vậy
11:10Thời điểm đó là
11:11Mình chưa có uống thuốc
11:11Tại vì lúc đó
11:12Tiêu chuẩn điều trị
11:13Nó phải có
11:14Tới mức nào đó
11:14Thì mới uống thuốc
11:15Bây giờ thì điều trị ARV
11:16Là tất cả bệnh nhân
11:17Nhưng mà hồi đó
11:18Phải có tiêu chuẩn
11:19Tức là phải
11:20Dưới một cái mức nào đó
11:21CD4 phải thấp
11:22Sức khỏe bệnh nhân
11:23Phải có bệnh cơ hội rồi
11:25Thì mới bắt đầu điều trị
11:26Lúc đó thì mình kể cho
11:28Nhóm bạn ở trong trường
11:29Mình kể với mục đích là
11:31Chia sẻ cảm xúc
11:32Nhóm đó là cái nhóm rất thân
11:33Thế bây giờ là
11:34Gần 20 mấy năm
11:35Vẫn còn chị chung á
11:36Vừa bạn
11:36Vừa anh chị
11:37Vừa em
11:38Tức là một cái nhóm
11:39Tập thể y bác sĩ
11:40Chung với nhau
11:41Mười mấy người
11:42Thì nhóm đó là cái nhóm
11:43Có thể khóc cười với mình
11:44Nhóm là nhóm biết
11:45Đầu tiên mình
11:46Tức là mình vừa biết xong
11:47Là mình gọi alo
11:48Thủ bị ghê
11:51Xong rồi bạn nó khóc dùm
11:52Mình khỏi khóc
11:53Người thứ 2
11:54Mình chia sẻ là
11:54Chị rùa của mình
11:55Và một người
11:56Một cái nhóm bạn
11:58Bắt đầu từ năm 2
11:59Cuối năm 2
12:00Tới chờ đến năm 6
12:01Là đi tập tập đều hết
12:02Lúc nào cũng được tập
12:03Bình viên này không
12:04Bình viên này
12:04Bình kia
12:04Thì sẽ có những cái đêm trực
12:05Phải trực
12:06Và phải làm một số chỉ tiêu
12:08Ví dụ như
12:08Mình phải đỡ bao nhiêu ca xanh
12:09Mình phải phụ bao nhiêu ca mổ
12:12Thế thì là
12:12Lúc mà mình phát hiện nhiễm xong
12:14Thì mình mới bàn
12:14Với cái nhóm tổ của mình
12:16Là nhóm trực của mình
12:17Có 5-6 người đó
12:18Thì mình nói là
12:19Bây giờ tình trạng tôi gì rồi
12:21Thì bây giờ tôi sẽ
12:22Không có làm
12:23Những cái thủ thuật đâu
12:24Tôi sẽ tự
12:26Tự hạn chế mình
12:27Tức là tôi sẽ không có
12:28Đụng vô máu
12:29Tôi chỉ khá bệnh nhân
12:30Ví dụ đụng tay bệnh nhân
12:31Thì bình thường
12:31Tụi nó nói thôi
12:32Vậy thì bây giờ đi trực chia
12:33Tụi nó sẽ làm giùm mình
12:34Thì mình chỉ đứng coi thôi
12:35Chứ mình không có làm nữa
12:37Mình cũng vô
12:38Nhưng mình chỉ đứng nhìn thôi
12:39Đúng rồi
12:39Mình đứng coi thôi
12:40Cái thời điểm mà bác
12:42Vừa phát hiện mình bệnh
12:43Bác nói là
12:44Lúc đó là
12:44Năm học thứ năm rồi
12:46Khi mà bác học y
12:47Thì theo như em được biết
12:48Là tất cả mọi người
12:50Đều có một cái định hướng
12:52Cho riêng mình
12:52Thí dụ học y
12:53Ngành nào
12:54Sản nè
12:55Hay là
12:56Về đa khoa nè
12:58Nội khoa
12:58Ngoại khoa
12:59Các kiểu
12:59Thì cái thời điểm đó
13:01Bác lựa chọn
13:02Ngành nghề nào cho mình
13:03Và khi bác phát hiện ra được
13:04Là bác bị bệnh như vậy
13:06Thì nó có ảnh hưởng gì
13:07Tới cái lựa chọn
13:08Ngành nghề của bác hay không
13:08Có chứ
13:10Sau 5 năm
13:10Là mình đi hết
13:11Tất cả các chuyên khoa
13:12Năm 3
13:13Là mình đi tổng quát hết
13:14Năm 4
13:15Là mình mới đi nội ngoại
13:16Sản nhi
13:16Năm 5
13:17Mình sẽ đi chuyên khoa lẻ
13:18Chuyên khoa lẻ
13:19Ví dụ như mắt
13:20Tay mũ họng
13:20Tần kinh
13:21Nhiễm
13:21Tức là rất là nhiều
13:22Chuyên khoa lẻ trong đó
13:23Thời điểm đó
13:24Thì thủ định hướng là
13:26Có lẽ mình thích hợp
13:27Chuyên hệ ngoại hơn
13:27Ngoại có nghĩa là
13:28Làm về những cái thủ thuật
13:29Ngoại là mổ
13:31Điều trị nội khoa
13:32Là mình sẽ uống thuốc
13:33Hay là chích thuốc
13:34Uống thuốc
13:35Còn điều trị ngoại khoa
13:36Là mình sẽ bọc lộ
13:37Cơ quan đó ra ngoài
13:38Đó
13:39Mổ sẽ
13:39Đúng rồi
13:40Trong đó thì mình thấy sản
13:42Nó có vẻ thú vị với mình
13:43Thời điểm đó là
13:44Mình đã đi sản
13:45Năm 4
13:46Mình đi sản xong rồi
13:47Ở đầu 5 năm đó
13:48Là mình đi nhiễm
13:49Đó là mình phát hiện luôn đó
13:51Thực ra là mình có một cái đam mê
13:52Đối với môn sản
13:53Tại vì là
13:54Nó thú vị ở chuyện là
13:55Nó có cái mầm sống ở trong đó
13:56Ví dụ như là
13:57Khi mà mình
13:58Nếu mà nói sản
13:59Thì có sản phụ nha
14:00Sản
14:00Những người thích sản
14:02Là những người sẽ thích chăm sóc cho bà bầu
14:04Có những cái phút giây
14:05Mình nói chuyện với bà bầu nè
14:07Mình phải nói chuyện với chồng của bà bầu nữa
14:08Rồi mình sẽ
14:09Nhìn đứa bé
14:10Nó phát triển
14:11Và lúc đó
14:13Năm 4
14:13Là mình đi sản
14:14Là mình sẽ phải đỡ sanh
14:15Cái cảm giác
14:16Mà nhìn một đứa trẻ
14:17Sinh ra
14:18Xong rồi mình búng búng
14:19Cái con chưa
14:20Hoặc là nó khóc
14:21Là một cảm giác rất là thú vị
14:23Là cảm giác rất là
14:24Rất là hay ho
14:24Hay là ví dụ như là
14:26Thủ nhớ là
14:26Ví dụ như là
14:27Mình tiếp xúc với những bệnh nhân
14:29Hiếm muộn chẳng hạn
14:30Mình cảm thấy được
14:32Mình cảm nhận được
14:32Cái mong muốn có con
14:34Cái khao khát có con đó
14:35Thủ nhớ có một lần là
14:36Đỡ sanh cho một cái chị đó
14:38Là chị bị
14:38Hiếm muộn
14:40Chị bị béo phì
14:41Là mình vẫn nhớ hoài
14:42Tại vì cái ca đó
14:43Rất là đặc biệt là
14:44Vô là
14:45Phải mổ
14:46Tại vì chị
14:46Chị đã hiếm muộn
14:47Con so lớn tuổi
14:4840 mấy mới có con
14:50Tại vì hiếm muộn nhiều năm
14:51Mình bị béo phì
14:51Thì phải sanh rất là khó
14:53Đêm bé nó cũng bự
14:54Cho nên sanh khó
14:55Thì phải đưa lên trên mổ
14:57Chị chè bàn tay ra
14:58Tìm bệnh nhân mà
14:58Họ lo đó
15:00Thì mình nắm tay
15:01Nguyên cái cuộc mổ đó
15:02Tầm 30-45 phút
15:04Là chỉ có nắm tay mình
15:05Mà mình
15:06Mình muốn đi coi
15:07Chị nói chị không buồn
15:08Chị lo cho đứa con
15:09Chị lo cho chị nữa
15:10Thì là chị có nắm tay mình hoài
15:11Cái là mình
15:13Lúc đó mình mới nhận ra là
15:14Thó ra là mình
15:15Mình thích cái cảm giác đó
15:16Mình thích cái cảm giác
15:17Được hỗ trợ cho bệnh nhân
15:18Hơn là cái cảm giác kia
15:20Mình
15:20Mình đâu cần coi
15:21Tại vì thật ra coi mổ
15:22Thì mình có thể coi rất nhiều ca
15:23Là nguyên cái buổi đó
15:25Mình chỉ nắm tay
15:25Và nói chuyện với chị đó thôi
15:27Và mình thử nó cảm thấy
15:27Đó là cái sự thú vị
15:29Một cái nắm tay đó
15:30Sẽ có ý nghĩa
15:30Thủ nghĩ là nó có ý nghĩa đó với chị
15:32Cho nên là
15:33Khi mình phát hiện bệnh rồi
15:34Thì mình không có đi sản nữa
15:35Nhưng mà cái bàn tay đó
15:37Mình không còn nhớ
15:37Thiên chức của người bác sĩ
15:39Thì nó có hai thiên chức
15:40Một là điều trị bệnh
15:41Và hai là tư vấn
15:42Để xoa dịu nỗi đau bệnh tật
15:44Thì bây giờ mình
15:45Một phần là do tình dạng bệnh của mình
15:47Một phần là do sau đó
15:48Thì mình có một cái biến cố lên
15:49Mình bị tổn thương mắt
15:51Và tỷ lực mình giảm thấp
15:52Mình không có
15:53Làm điều trị được nữa
15:55Thế thì mình chuyển hướng
15:56Sang làm dự phòng
15:57Và mình dùng cái tiếng nói
15:58Dùng cái kiến thức của mình
15:59Để mình tư vấn
16:00Mình từ bỏ
16:02Cái gọi là cái ước mơ
16:03Là bác sĩ sản đó
16:04Nhưng mình vẫn giữ lại
16:05Mình giữ lại những cái kỷ niệm
16:06Giữ lại những cái cảm xúc đó
16:08Để mình tiếp tục làm cái nghề của mình
16:09Gần đây thì tôi bắt đầu là
16:11Cùng với lại đơn vị của mình
16:13Là hay làm về giáo dục giới tính
16:16Làm về sức khỏe sinh sản
16:18Sức khỏe tình dục
16:19Rồi về cách ngừa
16:20Các cái ung thư cổ tủ cung chẳng hạn
16:22Ngừa ung thư vú nữa
16:23Và mình cảm thấy là
16:24Khi mình đi làm
16:24Thì đúng là một phần
16:26Một phần cái mơ ước của mình
16:27Quá câu chuyện cái nắm tay
16:28Em cũng muốn nắm tay bác thủ một cái
16:30Sao cái cô đó cũng nắm giữ
16:31Giờ mấy nó
16:33Khi mà bác bị bệnh
16:35Bác chia sẻ với cái người chị
16:37Vậy thì cho tới bao lâu
16:39Bác mới chia sẻ với bố mẹ
16:41Lúc mình bệnh đó
16:43Là mình không có muốn đâu
16:44Mình chưa muốn
16:47Vì mình nghĩ rằng là chưa cần
16:49Đó
16:50Vậy là lúc đó mình
16:50Mình nghĩ là mình có thể tự lo được
16:53Thì mình sẽ không nói
16:54Vì nói là ông bảo buồn thôi
16:55Mình phải đợi cho mình ổn hết đã
16:57Tôi nghĩ như vậy
16:57Cuối năm 2008 mình bị
16:58Thì tới năm
16:59Đầu năm 2009
17:01Gần Tết
17:01Thì mình bắt đầu uống thuốc
17:02Thì lúc đó mình bị
17:03Một cái đợt bệnh rất là nặng
17:04Mình bị dì uống thuốc
17:05Rất là nặng
17:06Mình bị Steven Johnson
17:07Người ta gọi là hội chứng bỏng da do thuốc
17:09Và lúc đó là mình đi nhập cấp cứu
17:11Thì mình có công khai
17:13Cái tình trạng bệnh của mình
17:13Với bác sĩ điều trị
17:15Ở bệnh viện cấp cứu
17:16Thì là mình
17:17Mình công khai luôn
17:18Với ba mẹ mình
17:19Nó hơi đột ngột
17:21Và nó không được
17:22Nó không được dự đoán trước
17:23Mình nằm ở một tháng
17:24Cấp cứu
17:26Thì là cả nhà
17:27Chăm sóc mình
17:28Ở trong bệnh viện
17:28Ông bà chỉ cần hỏi
17:30Thủ là
17:30Thuốc đều hơn
17:31Gần đấy thì
17:32Ba mẹ cũng
17:33Bắt đầu lên mạng
17:34Lên mạng
17:34Cũng có coi
17:35Mình live stream
17:36Rồi cũng có đọc
17:36Mấy thông tin
17:37Thì mình share
17:38Trên facebook
17:38Thì mẹ có coi
17:40Rồi mẹ
17:41Đọc
17:41Rồi bà cũng hỏi là
17:43Ráng uống điều trị
17:44Tức là mẹ cũng nói
17:45Còn trước đây
17:45Thì thường ít
17:47Hai mẹ con không nói
17:48Và Thủ cũng không muốn nói
17:49Thời đầu
17:49Là đi điều trị
17:51Là ba Thủ chở Thủ đi mà
17:53Trở đi lãnh Thủ hàng tháng
17:54Đi tới phòng khám
17:55Ngoại trú
17:55Ở bộng ba đó
17:56Để điều trị
17:57Bây giờ em rất là
17:58Thật sự
17:58Rất là muốn gặp mẹ
17:59Của bác Thủ
18:00Người nhà của bác Thủ
18:02Để em hỏi
18:03Cái cảm xúc của bác
18:04Như thế nào
18:04Khi mà nhận được
18:05Con mình
18:06Bị bệnh như vậy
18:07Mà chưa
18:08Chưa không phải nhận
18:09Một bệnh luôn
18:09Hai bệnh luôn
18:10Vừa bị cái này
18:11Rồi vừa bị dị ứng thuốc
18:12Rồi phải nằm bệnh viện
18:13Thì lát nữa
18:14Thì có thể
18:15Nếu mà mình muốn
18:16Thì có thể sẽ gặp
18:16Thế nhà gặp
18:17Nhưng mà Thủ
18:19Hiếm khi nào
18:20Nói với ba mẹ
18:20Về câu chuyện
18:21Là bệnh của mình
18:27Có bao giờ
18:28Là bác đã dẫn ai
18:29Về nhà
18:30Mà giới thiệu
18:31Với ba mẹ
18:31Quay rồi vậy chứ
18:32Có một vài lần
18:36Có một vài lần
18:36Là dẫn về
18:37Nhưng mà chú ý là
18:38Là mình
18:39Lấy tiêu cảnh
18:40Chứ có một lần
18:41Là là là là
18:42Một cái báo nước ngoài
18:43Họ quay
18:44Họ quay
18:45Họ hỏi về tình trình HIV
18:46Ở Việt Nam
18:46Ở đây là nhà của Thủ nè
18:48À dạ
18:49Với lại hôm nay có lọc ăn nha
18:50Ủa có lọc ăn
18:51Chè chuối
18:52Rồi đảm
18:52Ma nấu
18:52Ma nấu
18:54Rồi
18:54Ôi ôi
18:55Nhà bự dữ rồi trời
18:57Trời thương quá
18:58Cái cây
18:59Cây tắc đúng không bác
19:01Cây này cây tắc đúng không
19:02Hình như vậy á
19:03Ủa
19:04Cây ba má chồng
19:05Không biết
19:05Không biết luôn
19:07Cảm ơn mẹ
19:07Dạ
19:09Ba mẹ đâu bác
19:10Phía sau nha
19:11Đây là nhà của bác Thủ nha
19:14Cảm mọi người
19:14Rất là dễ thương
19:16Rất là xinh đẹp
19:17Và có hơi một chút gì đó
19:19Cổ kính á
19:20Tất cả đều bằng gỗ
19:21Gỗ rồi
19:22Maika đây là ba của anh
19:24Với lại mẹ
19:25Dạ
19:25Con chào hai bác
19:26Con tên là Maika
19:28Hân hạnh được gặp hai bác ạ
19:29Dạ
19:30Con nghe đồn á là bữa nay con có lọc ăn lắm
19:33Con đưa ăn chè chuối
19:35Dạ
19:36Mày
19:36Dạ
19:37Em cảm ơn bác
19:38Bác là bác sĩ á
19:39Con kêu bác là bác sĩ
19:40Dạ con cảm ơn hai bác
19:42Cái này là bác nấu luôn hả bác?
19:43Ừ
19:43Nấu
19:44Nhưng mà bác cái này là nấu riêng cho bác Thủ ăn là có phải là ít ngọt, ít đường
19:49đúng không bác?
19:49Nấu
19:50Cả nhà ăn vậy đó
19:51Rồi cái nhà không đi nấu ít ngọt
19:53À cả nhà ăn đúng không bác
19:54Mấy đứa kia cũng không nó bị dặn ngọt, ít ngọt thôi
19:57Úi chú Tung nói ngọt ghê lắm
19:59Dạ
20:00Vậy
20:01Mẹ tên ngọt mà
20:02Cho nên hồi xưa nấu ngọt lắm
20:03Nhưng mà sau này thì bớt ngọt lại một phần là do ba cũng tiểu đường
20:07Thủ cũng tiểu đường với lại
20:08Với lại là giờ nhà cũng biết về cái tiểu đường đó
20:10Cho nên là giảm ngọt
20:12Toàn thể trong cái nấu ăn là mình giảm ngọt đi
20:14Cũng vừa phòng cho cả nhà luôn
20:15Ồ
20:17Dạ con mời cả nhà ăn
20:18Dạ con mời bác
20:19Bác ăn đây con có giám dục
20:20Bác chai thiền
20:22Ồ ngon quá hả
20:23Phải không đó
20:24Ngon
20:25Cái này là bác có dặn chút muối vô luôn luôn không bác
20:27Ừ nó dày bỏ muối như
20:28Nhưng màu qua muối lúc nào cũng đạt
20:30Dạ nó dằn chút muối nó ngon
20:32Bất cứ cây gì bây bỏ miếng muối
20:33Cái nấu ăn là anh không biết
20:35Anh không biết hả
20:36Không
20:36Không anh biết những cái khác là được rồi
20:38Biết ăn thôi
20:40Không em nói anh quá giỏi về những cái khác rồi
20:42Này nấu ăn để cho ba mẹ giỏi
20:44Bây giờ
20:45Ở nhà là bác
20:46Với lại bác trai với anh Thủ là ở đây
20:48Ừ
20:49Rồi còn hai chồng thằng trai lớn nữa
20:52Dạ
20:53Với hai đứa chóng nội nữa
20:54Là bốn người ở trên lầu hai
20:55À
20:57Còn đây là sinh vật chung
20:58Ồ dễ thương quá
21:00Con thích gia đình ở quay quận với nhau vui
21:02Tới bao giờ bác cảm thấy là
21:04Bác coi TV nè
21:05Bác coi những cái chương trình
21:06Và con cũng có hỏi
21:08Bác Thủ là
21:09Đã từng có ai tới đây để phỏng vấn
21:11Hai bác lần nào chưa
21:13Thì anh Thủ nói là có
21:14Có một lần
21:15Tới quay nhưng mà không có phỏng vấn ba mẹ
21:17À không có phỏng vấn ba mẹ
21:18Nhưng mà tới quay về bác Thủ
21:20Và cái
21:21Về cái HIV mà của nước ngoài quay
21:24Đúng rồi đúng rồi
21:24Bác
21:25Thì có bao giờ bác cảm thấy tự hào về con trai của mình không
21:28Cảm ơn
21:30Thôi con nhắc hai bác có hơi buồn này cho con xin lỗi
21:33Thực sự ra một người ở trong cộng đồng
21:37Bị như vậy
21:38Bị HIV như vậy
21:39Thì thật sự ra
21:39Cái tâm sinh lý và những cái
21:43Họ phải chịu đựng là rất là nhiều thứ
21:46Rồi gia đình
21:47Rồi xã hội
21:48Nhưng mà bác Thủ lại là một người hết sức lạc quan
21:51Hết sức yêu đùa đời
21:53Đã dạy còn có thể đi truyền
21:55Cái cảm ơn rồi đi giảng dạy về những cái cách phòng ngừa
21:59Giống như phòng chống nè
22:00Rồi phải như thế nào khi mà mình bị rồi
22:02Rồi điều trị ra sao
22:03Thì con thấy là quá nghị lực và quá giỏi
22:06Đối với bạn thân con
22:08Bác có thấy vậy không?
22:09Thế cũng tự hào luôn á
22:11Hôm bữa nó lên cái gì cái mình cũng thấy cũng được
22:14Dạ đúng không bác
22:15Bây giờ thì cái câu chuyện bệnh này nó bình thường quá rồi đúng không bác?
22:19Ờ hồi đó mới nghe buồn ghê lắm
22:21Trong cả 10 năm rưỡng
22:25Đi bác sĩ bệnh viện nghiệp tới á
22:27Bác sĩ quyền cầu
22:28Tại giờ hỏi tình hình tình hình mình cũng kể nó là học năm 4 rưỡi á
22:32Ông nói thì thôi giờ
22:34Cái giác còn có số
22:35Mỗi người đều có số
22:37Cô buồn 1 em buồn có 10 lắm
22:39Thôi cô đừng buồn
22:40Tự nhiên cô có về khoảng đấu
22:41Thời gian trị đúng 1 năm rưỡi hết
22:43Chứ trầm cảm rất là khó trị
22:46Dạ
22:47Nhưng mà cô trị hết luôn á
22:481 năm rưỡi cô bỏ thuốc luôn
22:50Rồi cái xong cái bình thẳng
22:52Sống bà đồng nó cần gì
22:53Nói chung Thủ mình như cần gì
22:55Cả nhà anh chị em đều
22:59Cho ngu cầu đó
23:00Dạ
23:00Bác Thủ nói với con như vậy nè
23:02Bây giờ ở nhà bác Thủ là ăn bám chín
23:06Bác Thủ nói vậy đó
23:07Ăn bám chín ăn bám ba mẹ là chín luôn
23:09Có không bác
23:10Làm gì có
23:11Lo cho nó đầy đủ chứ
23:14Dễ luôn
23:15Với lại là mấy người kia
23:16Nhà 5 anh em
23:174 người kia có gia đình hết rồi
23:19Ừ
23:20Thì tự la nhau
23:22Ở nhà tôi đầy nó
23:24Muốn ăn gì đầy đủ lo hết rồi
23:26Lo hết rồi
23:27Con thấy anh Thủ giống bác á
23:28Nó thích
23:28Cho tiền cho không thích thôi
23:30Không cần tiền bạc
23:31Không cần luôn
23:32Ừ mình có đầy đủ
23:34Cảm ơn bác
23:35Trời ơi
23:36Con bác biết anh
23:37Bác Thủ á là có cái thức tính lạc quan là từ ai rồi đó
23:40Từ bác gái
23:41Nó không có
23:42Lạc quan lúc nào cũng cười á
23:44Dễ thương quá à
23:45Phản đối
23:46Dễ thương
23:47Cười nữa kìa
23:49Cười nữa kìa
23:50Còn bác trai ít nói ha
23:51Bác trai hiền ha bác ha
23:53Cũng được
23:54Cũng được hả
23:55Chưa hiền mấy
23:55Chưa hiền mấy hả
23:57Ai cướp
23:59Vậy bác hỏi là vậy
24:00Giờ sao mới gọi là hiền
24:01Bác không biết nha
24:02Bác không biết nha
24:04Ý bác bác ra hiền rồi ra hiền
24:05Bác giữ ra giữ rồi
24:07Tôi chấp nhận không bác
24:08Trời ơi tôi chấp nhận hết bác
24:09Bác dễ thương quá à
24:10Trời ơi con thấy gia đình mình thật sự là
24:12Gọi là hạnh phúc á
24:14Hai bác sống với nhau tới độ tuổi này rồi rất là
24:19Nhường nhịn nhau
24:19Bà muốn sao không được tôi chấp nhận hết á
24:21Bà muốn tôi hiền nguyền
24:22Muốn tôi giữ tôi dịch nó sao không được á
24:25Bác Thủ
24:26Em nghĩ là bác sống trong một môi trường gia đình hạnh phúc
24:29Và luôn yêu thương nhau
24:31Vậy nên mới dẫn tới cái sự lạc quan
24:33Yêu đời cũng như cái tinh thần thoải mái
24:37Thống khoán cho bác đúng không bác
24:39Thì cũng một phần là tại vì nhà thì
24:43Nhiều người
24:43Thật ra nhà nào cũng có lục đục
24:45Cũng có những gì trong nhà
24:46Nhưng mà cơ bản là cũng hòa với nhau
24:48Nhà có hai ba mẹ rồi
24:50Trước đây có chú nữa
24:51Với lại năm anh em
24:52Bây giờ thì bố mẹ đi có gia đình rồi
24:54Nhưng mà cũng gần sống gần gần nhau
24:55Cũng gần đây
24:56Nhưng mà em gái cái bên
24:57Rồi chị cũng gần chân cái bên
24:59Rồi cũng thường xuyên tụ học
25:01Thủ nghĩ là
25:02Mình
25:04Mọi người hay nói là mình lạc quan
25:06Nhưng mà
25:07Vua cái hoàn cảnh thì nó sẽ phải như vậy
25:08Và mình cũng đã trải qua khá là dài
25:11Thời gian dài
25:12May mắn
25:12Mình gọi là mình may mắn hơn là
25:14Thì vì mình may mắn hơn những người bệnh nhân khác
25:16Là mình
25:16Gia đình vẫn hiểu
25:18Vẫn thông cảm
25:19Vẫn hỗ trợ cho mình
25:20Đó là cái may mắn của mình
25:21Rồi thêm nữa rằng là
25:23Thủ nghĩ là
25:24Càng mình càng làm nhiều với người bệnh nhân
25:25Thì mình lại càng lạc quan hơn
25:27Tại vì là
25:27Mình thấy nhiều người
25:29Nhiều người khác
25:30Khổ hơn mình
25:31Nhiều người khác họ
25:32Họ vật vã
25:33Họ vật lộn
25:34Họ khó khăn hơn mình
25:35Thì nhiều khi đó là
25:35Mình lại cảm thấy mình lạc quan hơn
25:37Nói chung là
25:37Càng làm thì Thủ thấy
25:38Vui vẻ bình thường
25:39Càng ngày càng vui hơn
25:40Đúng không á
25:41Và mình đem lại được
25:43Rất là nhiều lợi ích
25:43Cho cộng đồng
25:44Thì mình càng vui hơn nữa
25:45Đúng không á
25:45Bác có đôi lời nhắn nhũ
25:47Hay là
25:48Muốn gửi gắm
25:50Tới tất cả những khán giả
25:51Đang xem chương trình
25:52Của chúng ta ngày hôm nay không ạ
25:53Cái thông điệp
25:54Thoa sẵn đang ở trong gia đình
25:55Thì Lũ hay nói bệnh nhân là
25:57Nếu như có thể
25:59Và thật ra là nên
26:00Bọc lộ tình trạng bệnh của mình
26:02Đặc biệt là với gia đình
26:03Bởi vì đó là một cái cơ hội
26:05Để bản thân mình
26:07Yêu thương mình
26:07Và cũng như gia đình yêu thương mình
26:09Và yêu thương lẫn nhau
26:10Vì Thủ thấy có nhiều bệnh nhân
26:12Trong cộng đồng của mình
26:13Ngại không dám nói với gia đình
26:14Sợ này sợ kia
26:15Và cuối cùng là
26:16Lỡ đi cái cơ hội
26:18Được gia đình được yêu thương nhau
26:19Còn những cái người bên ngoài
26:21Thì cái thông điệp đó
26:22Vẫn quay trở lại là
26:24Kỳ thị sẽ làm giảm
26:25Cơ hội và sự an toàn
26:27Cho tất cả mọi người
26:27Dạ
26:28Hy vọng là
26:29Có thể chấm dứt được
26:30Dịch HIV-S vào năm 2030
26:32Theo đúng cái mục tiêu quốc gia
26:34Việt Nam mình đặt ra
26:35Dạ
26:36Cảm ơn bác Thủ
26:37Bác gái có thể chia sẻ với con
26:40Cũng như quý vị khán giả đây
26:41Một chút kinh nghiệm
26:43Nếu như chúng ta lỡ nhận được
26:45Cái tin như vậy
26:46Thì chúng ta nên đối mặt như thế nào
26:48Hồi đó là nhận
26:49Nó bệnh
26:50Buồn ghê lắm
26:51Dạ
26:52Buồn quá
26:53Thời gian
26:53Cái này bệnh
26:54Mình diện mới biết
26:55Chứ đâu biết
26:56Dạ
26:56Hôm nay ở trong tháng
26:58Hôm nay mang tết luôn
26:59Cái đó buồn về khóc
27:00Khóc rồi thời gian rồi
27:01Rồi mấy đứa con
27:03Cũng khuyên khuyên
27:04Mình cũng suy nghĩ
27:04Tao kệ
27:05Mỗi người có cái số rồi
27:06Tao kệ nó đi
27:07Rồi từ từ
27:08Nó đi làm này nọ
27:10Chủ yếu là cô muốn cho nó đi làm
27:12Nó khuây quá
27:13Cái nỗi buồn của nó thôi
27:15Chứ đi làm
27:16Tìm bạc không quan trọng
27:17Cũng rất là quan trọng
27:18Nhưng mà đối với cô là
27:20Con nó đi làm
27:21Để nó khuây quá
27:22Là nó không có
27:23Nghĩ cái những cái đời buồn
27:25Rồi bả thôi
27:26Lo
27:27Chờ anh nghĩ
27:29Nó lỏng quẩn
27:30Cái đời buồn này nọ
27:31Cái lo vậy thôi
27:32Dạ
27:32Có nghĩa là khi mà mình đón nhận
27:34Những cái tin tức như vậy
27:36Thì đối với gia đình
27:38Của các bệnh nhân
27:39Nên cực hơn để chấp nhận
27:41Và cũng như là
27:43Cái điều quan trọng nhất hiện giờ
27:44Là vẫn là an ủi
27:46Và động viên người bệnh
27:47Đúng không bác?
27:48Bây giờ thì
27:49Thì bình thường ngon vậy
27:51Không có gì
27:52Mà cử kia nữa chứ
27:54Dạ
27:54Con cảm ơn hai bác
27:55Đã tham gia chương trình
27:57Gõ cửa thăm nhà ngày hôm nay
27:58Con cảm ơn chiếc chè của bác
27:59Rất là ngon
28:01Cảm ơn quý vị khán giả
28:02Đã đón xem chương trình
28:03Gõ cửa thăm nhà
28:04Và bây giờ
28:05Chương trình của chúng ta
28:06Cũng đã kết thúc rồi
28:07Đừng quên khung giờ phát sóng
28:08Của chương trình
28:0919h thứ 3 hàng tuần
28:10Trên kênh MCV Network nha
28:12Bây giờ
28:13Mình chào tạm biệt
28:14Quý vị khán giả nha
28:15Xin chào
28:43Xin chào
28:48Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Comments