Skip to playerSkip to main content
20 năm gieo chữ và hành trình đi tìm lại ký ức cho những bệnh nhi đã đi xa | Gõ Cửa Thăm Nhà 285

#shortdrama
#heartstringshub
Transcript
00:00Two daughters of her husband had two children, but the first child of her mother was lost in that age
00:10of 8.
00:14When she was lost, she returned. She returned. She returned to her heart, she returned to her heart.
00:21Trong tay trơn
00:22Mà bắt đầu là ngày 4 tháng 9 2009
00:25Lễ khai giảng đầu tiên
00:27Do chương trình ước mực của Thúy
00:29Phối hợp với khoa nội nhi ba
00:31Của bệnh viện
00:32Cái lớp ngày đó đó
00:33Còn cái bài báo của nhà báo Tố Anh
00:35Trên báo Tử Trẻ đó
00:36Lễ khai giảng trong nước mắt
00:39Là bởi vì có em ngày hôm nay nó khai giảng
00:41Ngày mai nó về rồi
00:43Thành ra lúc đầu
00:45Cô sốc thiệt
00:46Mình mới dạy nó
00:49Tới tuần sau cái hay mất rồi
00:51Chờ chịu không nổi luôn á
00:58Bức tranh này là bức tranh của bé mới bắt đầu tập vẽ
01:02Bé mất lúc bé học lúc 5
01:03Bức tranh của Khánh Hồng hết toàn bộ
01:06Sao con bé này nó vẽ đẹp quá
01:08Nó vẽ những cái bức cuối cùng của nó rất là đẹp
01:11Nếu mà nó còn á
01:12Nó mong muốn nó là một họa sĩ đó
01:14Bữa đó cái cô vô cô thăm
01:15Thì cô thấy Mỹ Duyên đang truyền thú
01:17Thì sáng sớm đâu
01:18Khoảng 7 giờ
01:19Cái nhà báo tố anh á
01:20Gọi điện
01:21Cô Phấn ơi Mỹ Duyên mới mất
01:23Cô vô gấp
01:29Cái mẹ Mỹ Duyên quay qua
01:31Nói với con
01:32Thôi con
01:32Mình đi con
01:34Mình về với ba
01:34Với em con
01:35Năm nay là qua là 17 năm đó
01:38Dạ
01:39Cô dự kiến 3 năm nữa thôi
01:40Dạ
01:41Thì cô sẽ
01:42Đi trao trả kỹ vật
01:44Trao trả kỹ vật
01:45Tức là cô sẽ gom lại
01:47Những cái quyển vở của các bé nè
01:49Những bức tranh của các bé nè
01:51Và cô sẽ đến tận nhà
01:53Để mà cô
01:54Cô gửi lại gia đình
01:56Quốc Thuận xin chào quý vị khán giả
01:58Đang đến với chương trình
01:58Gõ cửa thăm nhà
02:00Cốc cốc cốc
02:00Cộc cộc cộc cộc
02:01Hôm nay thì Quốc Thuận xin mời quý vị
02:02Cùng với Thuận
02:03Đến thăm nhà một nhân vật
02:05Và thời gian vừa qua
02:06Thì nhân vật này
02:06Đã được rất là nhiều người
02:08Yêu mến
02:08Trân trọng
02:09Một nhân vật
02:10Đã truyền cảm hứng cho
02:11Rất là nhiều người
02:12Công việc của cô
02:13Đó chính là dạy học
02:14Cho các trẻ em
02:15Là bệnh nhi
02:16Ông bú
02:16Mời quý vị cùng
02:18Theo Quốc Thuận
02:19Tới gõ cửa nhà cô nha
02:26Chào cô
02:28Xin được chạm vào đôi tay của cô
02:31Hôm nay thì
02:32Quốc Thuận xin phép
02:33Được vào thăm nhà cô được không
02:35Rồi cô
02:36Đến thích dự
02:37Mà đón em đến trên nhà
02:38Dạ
02:39Đảm ơn cô
02:40Đằng sau trái tim kiên cường
02:42Trước những bệnh nhi ung thư
02:44Là trái tim đầy vết thương
02:46Của người mẹ
02:47Từng mất đi đứa con đầu lòng
02:49Ở tuổi 70
02:50Ba giáo già
02:51Vẫn miệt mải
02:52Mang niềm vui
02:53Đến cho những thiên thần
02:54Kém may mắn
02:55
02:56Dù tuổi cao sức yếu
02:58Cô vẫn ấp ủ
02:59Một sứ mệnh khó khăn
03:00Nhưng vô cùng thiêng liêng
03:02Hãy cùng gõ cửa thăm nhà
03:03Cô giáo Kim Phấn
03:07Quốc Thuận đang ngồi
03:08Trong căn phòng
03:10Của cô Phấn
03:11Hồi nãy cô bước vô đây
03:12Thì con thấy một bức tranh
03:13Cô chụp trên một cái hồ
03:15Với một cái chiếc khăn rằn
03:16Và phía sau đó
03:17Là một cái từ
03:18Gọi là
03:18Hơ Phấn
03:19Cô có thể giải thích
03:20Cho con biết được không ạ
03:21Mới vừa giải phóng
03:22Thì cô học trường sư phạm
03:25Rồi sau đó
03:26Thì cô ra trường
03:27Thì cô sung phong
03:29Lên Tây Nguyên dạy học
03:30Và cô vào vùng dân tộc
03:32Thiểm số
03:32Người ED
03:33Cô dạy 12 năm
03:34Và trong 12 năm đó
03:36Cô được tặng cái tên là
03:38Hơ Phấn
03:38Nghe cô giải thích
03:39Thì con biết được
03:40Cô là dân tộc Kinh
03:41Cô là người Sài Gòn
03:42Chính gốc
03:42Người Sài Gòn
03:43Chính gốc
03:44Vậy là chú
03:46Chồng của cô là người Tây Nguyên
03:48Ổng là người ở Công Tâm
03:49Người dân tộc Xê Đăng
03:50Bắt đầu đi làm việc
03:52Rồi mới
03:53Lan bạc tới
03:55Cái Đắk Lắk
03:56Rồi gặp Hơ Phấn
03:58Hiện tại thì là chú
03:59Vẫn làm
04:00Ở đây làm việc
04:01Vẫn về đây
04:02Vẫn về đây già rồi
04:03Ủa nhưng mà chú hiện tại là
04:04Ổng lãng tai
04:06Không có nghe được
04:07Cho nên mỗi lần hỏi cái gì
04:09Thì có người nhà mới biết
04:10Rồi mà một chút nữa
04:11Gặp chú được không
04:12Không rồi
04:12Ổng bệnh á
04:13Dạ
04:13Ổng đang uống thuốc
04:15Đây là cái căn phòng của cô
04:16Đây là phòng làm việc
04:18Người dạy học
04:19Nhưng mà
04:19Phòng ngủ của cô ở đâu
04:21Thì cô ngủ đây luôn
04:22Tối thì cô bài ra
04:24Như vậy hả
04:25
04:26Rồi ban ngày cô xếp
04:27Cất lại cho gọn
04:27Hiện tại thì là cô ở đây
04:29Là cô ở với ai
04:30Đây là nhà của ông bà
04:32Dạ
04:32Ba mẹ và cô
04:34Dạ
04:34Rồi còn con trai cô
04:36Cháu nội cô nữa
04:37Thành ra cái nhà này là
04:39Năm đời ở đây
04:40
04:40Tức là cũng được
04:41Một trăm năm rồi
04:42Cô là có
04:43Mấy cháu rồi
04:44Hai vụ chồng cô
04:45Thì lúc trước á
04:46Hai đứa con trai
04:47Dạ
04:48Nhưng mà đứa con trai đầu cô
04:49Thì bị mất
04:51Năm
04:52Năm em đó
04:54Tám tuổi
04:59Nếu bây giờ còn sống là
05:00Bốn mươi lăm
05:02Hay mà em bị bệnh hả cô
05:03Bị suốt rét ác tính
05:05Dạ
05:06Lúc cô còn ở trên
05:06Tây Nguyên đó
05:07Dạ
05:08Bởi vì em ấy mất nên cô mới về
05:10Nếu em không mất
05:12Các cô trễn
05:12Cô thành
05:13Gia làng
05:14Là lúc đó là cô sinh em ra
05:16Xong là cô lên
05:17Tây Nguyên không vậy
05:18Không
05:18Cô lên Tây Nguyên
05:19Lúc là cô mới vừa ra trượt
05:21Dạ
05:21Rồi cô mới lập gia đình trên đó
05:23Có nhà
05:24Có cửa
05:25Có hai đứa con trai
05:26Và có ngôi nhà bên suối
05:29Là định ở luôn đó
05:30Dạ
05:30Đất rộng lắm
05:31Nhưng mà con cô mất được ngột đó
05:34Nên là cô
05:34Cô về
05:36Cô trả lại hết tất cả
05:37Cô về
05:38Lòng trống tay trơn
05:39Về Sài Gòn
05:40Cô về lại Sài Gòn
05:42Thì là cô vẫn tiếp tục công việc
05:44Là dạy
05:45Dạy học
05:45Đúng rồi
05:46Xưa là có cuốn phim Hơ Phấn
05:48Năm 1982
05:49Là đài truyền hình thành phố Hồ Chí Minh
05:51Có lên Tây Nguyên
05:52Là một cuốn phim Hơ Phấn
05:54Khi năm 1989
05:56Thì lúc đó là con cô mất
05:58Thì cô về lại Sài Gòn
06:00Thì đài truyền hình mới
06:01Căng thiệp
06:02Gửi công văn qua sở giáo dục
06:04Mới nói là đây là cô Hơ Phấn
06:06Ngày xưa đã từng cống hiến nhiều
06:08Cho ngành giáo dục
06:09Ô
06:09Hay quá
06:10Tiếp nhận
06:10Đọc ý tiếp nhận
06:11Cô được chuyển công tác về quận 1 luôn
06:13Dạ
06:14Cô dạy trường nào cô nhé
06:15Trường Tiểu học Đút Sống quận 1
06:16
06:17Cơ duyên nào cô đến với những lớp học tịch
06:19Còn như lúc đó là cô cũng vẫn còn đang dạy
06:21Ở trường Đút Sống
06:23Tình cờ cô đọc báo
06:24Cô thấy cái chương trình ước mơ của Thúy
06:27Nói về cô bé Lê Thanh Thúy
06:29Bị ung thư xương
06:30Mà bé có một cái nghị lực phi thường
06:31Cái tấm gương nghị lực của cô bé ấy
06:33Được mọi người ủng hộ dữ lắm
06:36Và Lê Thanh Thúy được là công dân trẻ
06:39Của thành phố năm 2006
06:41Tôi có đến gặp Thúy
06:43Em rất là vui
06:44Tới khi Lê Thanh Thúy mất
06:45Thì báo tuổi trẻ mới thành lập chương trình
06:48Viết tiếp ước mơ của Thúy
06:50Hỗ trợ chăm sóc về mặt vật chất
06:53Cũng như tinh thần cho trẻ em ung thư
06:55Bắt nguồn từ bệnh viện ung bú
06:57Thế là cô tham gia
06:59Thì cô tham gia là đi vận động học sinh mình
07:02Đi vô tặng quà nè
07:03Viết thư nè
07:04Nhân dịp Noel Tết rồi đó
07:06Cho tới 2009
07:07Cái nhu cầu mà các bé muốn được đọc
07:10Được viết tên của mình thôi nha
07:11Trong đó thôi
07:12Thì mà không được
07:13Bởi vì các bé ở trong đó không à
07:14Thì lúc đó nhà báo Tố Anh
07:16Báo tuổi trẻ đó
07:17Mới nói là
07:17Bây giờ sẽ mở một lớp học
07:19Một cô phấn phụ trách được không
07:21Thì lúc đó có những lời
07:22Mà chưa tới 30 giây đâu
07:24Thì nhận rồi
07:24Mấy bà nó chết rồi
07:26Ủa
07:27Bây giờ đi dạy trong trường
07:28Bán trú
07:29Sáng
07:30Chiều
07:30Trưa ngủ lại trong trường
07:32Tối còn về càng ở nhà nữa
07:33Ngày 3 buổi lấy giờ đâu
07:35Rồi đi vô ung bú dạy
07:36Cô mới đến ban giam hiệu
07:38Mới kể cho cô Diệp Phó nghe
07:41Thì cô nói
07:42Cho cô tham gia với
07:44Thêm cô khối trưởng
07:45Thêm cho chị đi với
07:46Thế là kéo bè
07:48Tòa hàng giáo viên đủ sống không
07:50Phó Diệp trưởng mà
07:51Phân giờ dạy
07:52Cho trống nguyên chiều thứ 6
07:54Rồi ngày thứ 7 Chủ nhật là của mình
07:56Đây là bắt đầu mở lớp
07:58Mà bắt đầu là ngày 4 tháng 9 2009
08:02Lễ khai giảng đầu tiên
08:03Do chương trình ước mực của Thúy
08:05Phối hợp với khoa Hà Nội Nhi 3
08:07Của bệnh viện
08:08Cái lớp ngày đó đó
08:10Còn cái bài báo của nhà báo Tố Anh
08:12Trên báo Tủ Trẻ đó
08:13Lễ khai giảng trong nước mắt
08:15Là bởi vì có em
08:17Ngày hôm nay nó khai giảng
08:18Ngày mai nó về rồi
08:19Vì luôn á
08:20Thành ra lúc đầu
08:21Cô cũng sốc thiệt á
08:23Vì đâu mình mới dạy nó
08:25Cái tuần sau cái hay mất rồi
08:28Chịu không nổi luôn á
08:29Thế là các cô
08:30Mà theo á
08:325-6 cô
08:32Có cô 3 ngày
08:34Cái rụng cô 1 tuần
08:35Rụng cô 1 tháng rụng
08:36Cô nói
08:38Chịu không nổi luôn
08:39Nhưng mà cô không hiểu
08:41Vì sao cô cứ ở hoài
08:42Tới giờ
08:4316 năm
08:44Mình chưa hiểu được
08:45Có lẽ là vì
08:46Giống như mình được đặt để
08:48Trong cái vị trí đó
08:50Và mình phải làm công việc đó
08:52Cái thời gian mà 16 năm
08:53Dạy các bé
08:54Thì chắc chắn là
08:55Nếu mà hỏi về kỷ niệm
08:56Thì không biết kể đến khi nào
08:58Mới cho hết
08:59Nhưng mà ngày hôm nay thì
09:00Con muốn cô chia sẻ
09:02Những cái kỷ niệm nào
09:03Mà cô nhớ mãi
09:04Cô không bao giờ quên đó con
09:06Ở đây là cô có 1 bé
09:08Dạ
09:09Nó tên là Khánh Hồng
09:10Đây
09:11Đại con
09:12Chợ Phan Rí
09:13Đây là chợ Phan Rí
09:14Là nơi mà
09:15Quê hương của Khánh Hồng đó
09:16Dạ
09:17Bức tranh này
09:18Là bức tranh của bé
09:19Mới bắt đầu tập vẽ
09:21Đây là hình ảnh bé nè
09:23Thấy không
09:23Lúc mà còn tóc nè
09:25Dạ
09:25Rồi khi này hết tóc nè
09:27Dạ
09:27Và khi gặp cô Phấn nè
09:28Dạ
09:29Được chưa
09:29Và chữ viết của Khánh Hồng
09:31Ôi trời ơi
09:32Chữ viết Khánh Hồng đẹp lắm
09:34Trời ơi
09:35Chữ viết này đẹp quá
09:36Mà đặc biệt á nha
09:37Là Khánh Hồng á
09:39Chưa hề đi học ở trường á
09:40Chỉ có học cô không
09:42Mà học cô học online không toàn bộ nha
09:44Chứ không phải học trực tiếp đâu
09:46Tại vì lúc đó là dịch mà
09:47Dịch
09:48Có đợt dịch là cô dạ online luôn
09:49Dạ online không
09:50Coi như là lớp không bao giờ nghỉ hết á
09:52Nè học hết nguyên cuốn này luôn
09:54Mà online toàn bộ
09:55Bé mất lúc bé học lớp 5
09:57Mà còn mới bắt đầu học cô là học lớp 2
09:59Mấy học giỏi lắm
10:00Không phải
10:01Có 2 năm mấy mà tới mấy lớp
10:03Có mấy tháng cho lên lớp
10:05Tại vì nó biết làm hết rồi
10:06Để cho nó
10:07Ví dụ trong lớp 2
10:08Nên nó làm được
10:09Mình cho lớp 3
10:09Lớp 3 làm được
10:10Cho lớp 4
10:11Thơ quá
10:12Bé giỏi lắm rồi
10:12Cô giáo dạy vẽ
10:13Thì lúc đầu nó còn vẽ
10:15Cái nét nó chưa có cứng lắm
10:17Rồi đại giờ nó ra nguyên 1 cái cuốn nè
10:19Bảy chục bức
10:20Bảy chục bức tranh của Khánh Hồng
10:21Thôi là Khánh Hồng đây hả
10:22Khánh Hồng hết toàn bộ
10:23Ủa sao con bé này nó vẽ đẹp quá
10:24Nó vẽ những cái bức cuối cùng của nó rất là đẹp
10:27Nếu mà nó còn á
10:28Nó mong muốn nó là 1 họa sĩ đó
10:30Đây là bức tranh của Khánh Hồng
10:32Có thể nói là bức tranh cuối của em luôn
10:34Chắc mẹ bức tranh này rồi là bé bắt đầu mệt rồi
10:37Một cái bức tranh mà nhìn rất là sinh động luôn
10:39Rất là màu sắc luôn
10:40Và thể hiện được 1 cái ước mơ của bé
10:42Đó là 1 cô gái
10:44Tóc dài
10:45Với chiếc áo hồng
10:46Và những cái bông hoa tulip màu sắc rạc sở
10:48Trời ơi
10:49Cô xúc động à
10:50Hôm nay em phải ở trong bệnh viện
10:52Để điều trị
10:53Và vô hóa chất
10:54Nhưng lần này
10:54Em phải ở lại bệnh viện
10:56Rất lâu để vô
10:57Toa tái tấn công
10:58Hôm qua em vừa vô thuốc xong
11:00Và khi xong
11:02Khi sáng
11:02Bác sĩ cho em làm xét nghiệm máu
11:04Bác sĩ nói máu em đã ổn
11:06Đó là niềm vui của em
11:07Nhưng em rất sợ
11:08Nhất là công đoạn
11:09Làm tủy đồ
11:11Hôm thứ 5 tuần trước
11:12Em phải đi lấy tủy về
11:13Rất đau và ê lưng
11:14Nhưng sau khi khỏe lại
11:16Thì em được nghỉ ngơi
11:17Và được ngưng vô hóa trị
11:18Đến ngày 30 tháng 6
11:20Em được tháo ven
11:22Không phải đau tay
11:24Không phải mệt khi vô thuốc nữa
11:25Và em được vui chơi
11:27Trò chuyện tâm sự cùng cô Phấn
11:29Và em được online
11:31Cùng các bạn
11:32Các anh chị
11:32Và các cô giáo
11:33Em đã rất vui
11:34Nhưng điều đó đã làm em dần quên đi mệt mỏi
11:36Và không còn buồn nữa
11:38Em mong ước
11:39Em sớm vô xong
11:40Toa thuốc này
11:40Để được về nhà
11:48Mong ước rất là đơn giản
11:50Còn em cô muốn nói tới
11:51Đó là Nguyễn Thị Mỹ Duyên
11:53Cô hay nói là
11:54Đẹp người đẹp nét
11:55À
11:56Nghe không
11:56Lúc 9
11:57Mỹ Duyên sinh đúng không
11:58Nói sinh lắm
11:59Mà bé bệnh
12:00Năm đó là bé học lớp 8
12:01Cho tới năm 12
12:03Thì Mỹ Duyên mất
12:04Mà Mỹ Duyên nói hay lắm
12:05Nói như nè
12:05Con á
12:06Bây giờ con đang học lớp 12
12:07Con cố gắng con thi
12:09Đại học sư phạm
12:10Rồi bây giờ con vô đây
12:11Con học sư phạm
12:13Thì con ở trên Thủ Đức
12:14Rồi cuối tuần
12:15Con vô bệnh viện
12:16Ông bố con dạy phụ cô
12:17Làm tình hình
12:18Làm trò giảo
12:19Dễ thương lắm
12:20Nhưng mà cái bữa
12:21Bữa cuối cùng á
12:22Cái Mỹ Duyên
12:23Đang thi
12:24Học kỳ 1
12:25Thì bị sốt
12:27Cái mẹ mới chở thẳng
12:28Từ trên công tâm á
12:29Về dưới Sài Gòn
12:31Bữa đó
12:31Cái cô vô cô thăm
12:32Thì cô thấy Mỹ Duyên
12:33Đang truyền thuốc
12:34Cô hỏi là
12:35Con nói là
12:36Con đang thi
12:36Mà cái Mỹ Duyên
12:37Cũng cái mặt tươi lắm
12:38Nói con thi được 5 môn
12:40Đó cô
12:40Mạng cứ tự tin
12:41Rằng là mình vô
12:42Mình truyền thuốc
12:43Xong mình sẽ về
12:44Mình thi tiếp
12:44Bữa đó là
12:45Ngày hôm sau
12:46Cô tổ chức Noel
12:46Cô hỏi con có qua chơi không
12:48Thì Mỹ Duyên nói
12:49Hôm nay con truyền thuốc
12:51Cô không qua được
12:52Cái bữa sau
12:53Thì sáng sớm đâu
12:54Khoảng 7 giờ
12:55Cái nhà báo Tố Anh á
12:56Gọi điện
12:57Cô phấn ơi
12:58Mỹ Duyên mới mất
12:59Cô vô gấp
13:06Trời ơi cô ha
13:07Cô không tưởng tượng được
13:09Thế là cô đi ngay
13:11Cô đến á
13:11Thì mẹ vừa thấy cô
13:13Cô chạy tới
13:14Và ôm cô
13:14Lúc đó mẹ mới khóc
13:16Còn mọi người
13:17Trung quanh cũng nhào tới
13:19Với xong đó
13:20Ôm mẹ Mỹ Duyên
13:21Cái cô lấy
13:22500 ra cô đưa
13:23Thì mẹ Mỹ Duyên
13:25Lắc đầu
13:25Mẹ Mỹ Duyên nói không
13:26Tiền này
13:27Nên giúp cho những bé
13:28Còn đang bệnh
13:29Còn dù sao đi
13:30Con em cũng mất rồi
13:32Cái mẹ Mỹ Duyên
13:33Quay qua
13:34Nói với con
13:34Thôi con
13:35Mình đi con
13:36Mình về với ba
13:37Với em con
13:39Cái đẩy
13:40Đẩy cái băng ca đi
13:41Thì cô cũng đẩy theo vậy đó
13:43Đẩy theo
13:44Thì xuống dưới đất
13:45Xe cấp cứu chờ
13:46Sẵn rồi
13:47Thì người ta
13:48Đẩy băng ca lên
13:49Cô nhìn cái hình ảnh
13:51Mỹ Duyên
13:52Đang nằm trên băng ca
13:54Rồi một người mẹ
13:55Ngồi ở băng ghế
13:57Bên cạnh mẹ
13:58Là một túi hành lý
13:59Gia tài chừng đó
14:00Thì cô đứng
14:01Cô nhìn theo mà
14:02Cô đã trở ra
14:03Cô thăm gia đình
14:04Bốn lần
14:04Là đủ biết
14:05Cái tình cảm
14:06Cô dành cho
14:07Mỹ Duyên
14:08Và ba mẹ
14:09Mỹ Duyên
14:09Nó như thế nào
14:10Nhưng mà nhà
14:11Mỹ Duyên
14:12Có khó khăn không cô?
14:13Ba đó
14:13Thì 29 tuổi
14:15Là lao động chính
14:16Thì lái xe
14:18Bị tai nạn
14:19Thế là ba bị liệt
14:21Ba nằm chỗ luôn
14:21Trời
14:22Mình nó thương ba lắm
14:24Xong rồi ba mặc cảm
14:2610 năm không tiếp xúc với ai
14:28Cái sau này nè
14:29Thì ba đỡ hơn
14:30Có nghĩa là nằm
14:31Trên giường
14:32Rồi ai muốn vô
14:33Nó chuyện
14:34Vậy thôi
14:34Rồi cái con lần đó
14:36Là ở ung bú
14:37Thì có một mạnh thường quân
14:39Hỏi
14:39Giờ Mỹ Duyên thích cái gì
14:40Thì họ sẽ mua
14:42Họ tặng
14:43Thì Mỹ Duyên nói là
14:44Giờ con chỉ thích
14:45Một cái xe lăng
14:46Cho ba thôi
14:47Thế là mạnh thường quân
14:48Đó mua cho cái xe lăng
14:50Và bây giờ
14:51Mẹ Mỹ Duyên
14:51Vẫn cứ ngày lễ
14:53Ngày Tết
14:53Ngày 8 tháng 3
14:54Vì cái mẹ Mỹ Duyên
14:55Gửi câu nha
14:56Chúc cô
14:57Trong quá trình mà cô dạy
14:58Cho các con á
14:59Bên cạnh cô
15:00Thì có ai đồng hành
15:01Với cô nữa không ạ
15:02Có nhiều lắm
15:02Đầu tiên thì là
15:04Lớp học này
15:04Là thuộc chương trình
15:06Ước mơ cửa thúy
15:07Của báo chủ trẻ
15:08Dạ
15:08Rồi có rất nhiều
15:10Các bạn sinh viên
15:11Học sinh các trường
15:12Cô nhẩm tính là
15:13Khoảng 40 bạn
15:1440 bạn
15:15Không phải là
15:1640 bạn cố định
15:17Thí dụ như tuần này
15:18Khoảng 40 bạn
15:19Tuần sau
15:2040 bạn khác
15:21Hiện tại thì
15:22Cô dạy ở cơ sở 1
15:24Phải cơ sở 2 cô
15:24Này nói ra thì hơi
15:26Hơi tiếc thôi
15:27Cô nghỉ rồi
15:28Tức là
15:29Cô không phải là
15:31Cô nghỉ
15:31Cô chuyển hướng rồi
15:33Dạ
15:34À chuyển hướng thôi
15:35Tại vì
15:35Thứ nhất là
15:36Giờ cô 70 tuổi rồi
15:38Dạ
15:38Rồi thứ 2 nữa là
15:40Xa quá
15:40Dạ
15:41Mỗi lần ở Bình Thạnh
15:42Thì cô qua nó gần
15:43Bây giờ tuốt ở trên số tiên á
15:44Xa hơn số tiên
15:45Rồi
15:45Một lần cô đi á
15:46Là cô phải đi xe buýt
15:47Có khi cô ra
15:48Cô đón nhầm xe buýt
15:49Cô đi tới 3 chuyến xe buýt mới tới
15:53Rồi cứ gặp cái ngày trời mưa
15:54Thì người ta la lối
15:56Rồi cô không
15:56Cô lên
15:57Người ta học cho lên
15:58Rồi
15:58Có rất nhiều cái khó khăn
16:00Dạ
16:00Cái cô mới tính tới
16:01Tính luôn
16:02Rồi nói giờ
16:02Cô chuyển qua
16:03Cô dạ anh Lai
16:04Hay quá
16:04Cái cô dạ anh Lai được
16:06Tốt lắm
16:07Được lắm
16:08Một tuần cô dạy 3 buổi
16:09Chiều thứ 3
16:10Chiều thứ 5
16:11Tối thứ 7
16:12Cô dạy trên cái máy nào
16:13Đây
16:14Cô dạy trên
16:15Cô dạy trên những thoải
16:16Cô dạy thường xuyên luôn
16:18Cũng technique lắm nha
16:19Cô dạy từ hôm dịch tới giờ
16:21Rồi lớp học chữ 1
16:23Tại đông quá
16:24Bữa đông quá 52 đứa
16:25Đâu vô được đâu
16:26Cô chia đôi
16:27Cô cho nhóm
16:28Lớp học chữ này là 1 nhóm nè
16:30Rồi 1 lát nữa là
16:31Lớp nhóm
16:32Nhóm cô phấn 1
16:33Cô giống cô phấn 2
16:35Chứ tại gì đâu có đội nào nhóm
16:36Bạn sao nhớ hết
16:37Có khi nào lỗn không cô
16:38Không
16:38Không có lỗn
16:39Bây giờ mà cô lên cái là tụi nó ào ào cho coi nha
16:42Giờ cô làm bộ cô lên thử coi
16:43Đó
16:44Tụi nó lên liền thấy không
16:47Đó có hoài lâm nữa kia
16:49Nó đang nằm
16:51Trong bệnh tuyển đó
16:52Ai nộp bài rồi vô tay cô xem
16:54Cô đếm nha
16:541
16:552
16:55Ai nữa
16:56Ủa cái người nào vô tay không đưa mặt
16:58Sao biết được người nào
17:00À thanh vàng đúng không
17:02Cô nhớ hết luôn tên của nó rồi
17:05Thùy Lâm nè giỏi nè
17:07Viết Huy
17:08Nộp bài chưa
17:09Không đúng không
17:10Đó
17:11Xin chào các con nha
17:13Chú là chú Quốc Thuận
17:14Các con nói với ba mẹ
17:16Là đón xem chương trình gõ cửa tham gia
17:19Chú Quốc Thuận trò chuyện với cô Phấn
17:21Cô Phấn khen các con rất là giỏi
17:24Đứa nào cũng chịu học hết
17:26Cố gắng học nha các con
17:28
17:28Chú Thuận chúc cho các con nè
17:31Học ngoan học giỏi
17:33Sức khỏe mỗi ngày tốt hơn
17:35Đồng ý không
17:37Đồng ý nha
17:39Được rồi
17:39
17:40Chào các bạn nha
17:42Và cái lịch học của mình
17:44Là chiều mai
17:45Mình vẫn học bình thường
17:463 giờ
17:46Nhớ chưa
17:47Ai nhớ vô tay cô
17:48Cô xem nào
17:50Dạ
17:50Đúng rồi
17:52Đấy nha
17:53Rồi
17:53Bye bye mấy bạn nha
17:54Nghe cô kể rồi đó
17:56Thì Quốc Thuận rất là ủng hộ cô
17:57Trong cái việc là cô
17:58Không tới trực tiếp
18:00Để dạy
18:01Ở các bệnh viện nữa
18:02
18:03Sự an toàn
18:03Cho nên chính vì thế
18:04Khi mà cô
18:05Và các bạn tình nguyện viên
18:06Tiểu qua online như vậy
18:07Thì con thấy rất là thiết thật
18:08Năm nay là qua là 17 năm đó
18:11Dạ
18:11Cô dự kiến 3 năm nữa thôi
18:13Dạ
18:13Thì cô sẽ
18:14Đi trao trả kỹ vật
18:16Trao trả kỹ vật
18:17Dạ
18:17Tức là cô sẽ gom lại
18:19Những cái quyển vở
18:21Của các bé nè
18:21Dạ
18:22Những bức tranh của các bé nè
18:23Dạ
18:24Và cô sẽ đến tận nhà
18:25Để mà cô
18:27Cô gửi lại gia đình
18:28Thì trong thời gian vừa qua
18:29Là cô đi được
18:303 gia đình rồi
18:31Và làm cái quyển kỹ vật
18:33Làm cái này rất là công phu
18:34Dạ
18:34Cô phải sưu tầm lại
18:36Những cái tư liệu
18:37Mà cô còn giữ
18:38Xong rồi cô mới gửi qua
18:40Cho cô giáo
18:41Mà chuyên làm vi tính nè
18:42Dạ
18:42Cô làm xong cái cuốn này
18:44Thế này
18:44Dạ
18:45Rồi cô phải tìm ra quyển vở
18:46Mà em đó học mình
18:48Rồi cô mới đem
18:50Đem về quê
18:51Dạ
18:51Cô trao trả
18:52Cô định đi đâu nè
18:53Sắp tới là cô đi
18:54Đắk Lắc
18:54Bé đó học cô
18:5611 năm
18:57Và bé mất
18:58Năm 2017
19:00Mà mẹ bé ở
19:01Huyện Trong Năng
19:02Tỉnh Đắk Lắc
19:03Mỗi lần thấy cô đăng
19:05Mấy cái chuyện đi
19:05Trao trả kỹ vật
19:06Là mẹ nhảy vô
19:07Cô ơi sao cô không đi con
19:09Cứ hỏi hoài luôn
19:10Đến nỗi cô hứa là cô sẽ đi
19:12Dạ
19:12Mỗi lần mà cô đi như vậy
19:13Là cô đi với ai
19:14Tình nguyện tâm huyết
19:15À
19:16Có hết đó
19:16Có hai người rất là tâm huyết
19:18Nếu hữu duyên
19:19Cô cho bác thượng đi theo một chút
19:20À đi đi vui lắm
19:21Được không
19:22Được
19:22À
19:23Hay quá
19:23Trao trả kỹ vật
19:24Đây là một cái hoạt động
19:25Nó rất là ý nghĩa
19:26Có bé nào mà lâu rồi
19:27Mà cô không liên lạc được
19:29Và cô bị mất liên lạc
19:30Mới gia đình hả cô
19:30Có một bé đó là tên là
19:33Đặng Thùy Trâm
19:34Trùng tên với liệt sĩ
19:36Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm
19:37Dạ
19:37Đây là bức tranh này
19:39Cô dạo online không
19:40Em học lớp 5
19:40Bữa đó đó thì cô biết
19:42Thùy Trâm bị nặng rồi
19:43Cô đi lên
19:44Tây Ninh
19:45Lúc đó trời tối
19:46À 4 giờ
19:47Mà trời còn tối lắm
19:48Mà cô đi một mình
19:49Mà mình có cái cảm giác là
19:52Nó nó nó khó tả lắm
19:53Gần tới nơi
19:54Thì mẹ mới gọi nói chuyện
19:56Nói là đang hấp hối
19:58Xong rồi cái cô
20:00Gần tới
20:01Thì mẹ báo mất rồi
20:02Là cô
20:03Cô không kịp đến
20:05Thì khi cô đến là
20:07Là Thùy Trâm còn nóng
20:09Người còn nóng
20:10Thì mẹ vừa khóc
20:11Vừa đem bức tranh này ra
20:13Mới nói rằng là
20:14Đây là bức tranh
20:15Thùy Trâm vẽ tặng cô
20:18Mà bé đau lắm
20:20Mẹ nói là
20:20Thôi con nghỉ đi
20:21Nó nói không được
20:22Đây là bức cuối cùng
20:24Nên là
20:25Con phải ráng
20:26Con vẽ cho xong
20:27Để con tặng cô phấn
20:28Thì muốn rõ ràng
20:29Đó là bức cuối cùng
20:30Thì ra mẹ vừa khóc
20:31Mẹ Trâm cho cô bức này
20:32Nhưng mà rất tiếc là
20:34Bây giờ cô không liên lạc được
20:35Tức là mất số điện thoại hay sao cô?
20:37Có số điện thoại gọi
20:38Không mất máy
20:39Nhắn tin không trả lời
20:40Thành ra là không biết là
20:43Đã thay đổi số điện thoại hay không?
20:45Hay là
20:46Gia đình không muốn
20:47Quay lại nhìn quá khứ?
20:49Dạ
20:49Cả nhà có biết không?
20:50Đây là nỗi lòng
20:51Của một người cô
20:52Với một đứa học trò
20:53Rất là đặc biệt
20:54Như là đặng Thùy Trâm
20:55Hy vọng rằng
20:56Cái lý do số một
20:57Nó chính đáng
20:57Đó là có thể là
20:58Gia đình thay đổi số điện thoại
20:59Cho nên mất sự kết nối
21:01Mất sự liên lạc
21:01Và qua chương trình
21:02Gọi cửa thăm nhà ngày hôm nay
21:03Và với bức tranh này
21:04Của bé
21:05Thì Thượng mong rằng
21:06Gia đình
21:07Có thể liên lạc lại
21:08Với cô Phấn
21:08Để cô có dịp
21:10Đến với gia đình
21:10Gặp gỡ
21:11Và có thể nói chuyện
21:12Nhiều hơn
21:13Về cuộc sống hiện tại
21:14Và cũng như là
21:15Trao trả bức tranh này
21:16Cho gia đình
21:17Đúng không cô?
21:18Đúng rồi
21:18Chương trình này
21:19Lan tỏa là
21:20Chắc chắn là
21:21Cô sẽ gặp
21:22Là bé Trâm
21:23Ngoài cái việc là
21:24Trao trả kỹ vật ra
21:25Thì không biết
21:26Cô có còn có
21:26Những hoạt động gì nữa không?
21:27Coi như là
21:28Một năm cô sẽ tổ chức
21:30Sự kiện bốn lập
21:31Và cô sẽ làm
21:32Ở khu vực
21:33Nhà lưu trú
21:34Tức là
21:35Ở phía sau lưng
21:35Bệnh viện Uống Bút
21:36Thì có một
21:37Cái khu vực
21:39Phụ huynh
21:40Họ tập trung
21:41Con em họ ở đó
21:43Thế là cô
21:44Đi ra ngoài khu vực đó
21:45Rồi cô cũng
21:46Làm
21:47Mọi khâu
21:48Về tổ chức
21:49Ví dụ như là
21:50Sân khấu
21:51Làm bắp rau
21:52Rồi tổ chức
21:53Ca hát
21:53Múa ngoài đó
21:54Và cô đã làm được
21:55Ba lần rồi
21:56Làm trung thu
21:57
21:57Noel
21:58Tết
21:59Cứ 5-4 lần
22:004 lần đó là
22:02Hoạt động không hả?
22:02Giao lưu
22:03Mua hát
22:04Mua hát
22:04Triển lãm tranh
22:05Rồi tặng qua
22:06Rồi có ai ủng hộ tranh không cô?
22:09Cứ một đợt như vậy
22:10Có người mà có nhả ý
22:11Nói rằng
22:12Kỳ này cô triển lãm đi
22:13Rồi tụi em sẽ
22:14Đưa người tới
22:16Tới mua cho
22:16Thế là cô mới làm
22:18Rồi có khi thì
22:20Họ thầu hết
22:21Toàn bộ
22:2150 bức là thầu hết cho cô
22:24Thế là bắt đầu cô mới chia ra
22:26Bé nào vẽ nhiều
22:27Được tiền nhiều
22:28Đấy nào
22:28Được tiền ít
22:30Đứa nào nhiều nhất là 5 triệu
22:31Thôi thì bây giờ
22:32Chắc có lẽ là con
22:33Xin phép cô
22:34Để mà
22:36Con gặp một người nữa
22:37Và chút nữa
22:38Cô cháu mình sẽ nói chuyện tiếp
22:41Rồi anh mời em nghe
22:43Cảm ơn anh
22:44Xin giới thiệu với quý vị
22:46Ngồi đối diện quốc thuận
22:47Đó chính là em Hằng
22:49Em là một tình nguyện viên
22:50Đồng hành với cô Phấn
22:52Trong cái việc gọi là
22:53Dạy các bé
22:54Bệnh nhiên ủng thư
22:55Nhưng mà sao mà em biết cô Phấn vậy?
22:57Em có đọc một bài viết
22:59Ở trên Facebook
23:00Em biết được
23:00Cái công việc mà cô đang làm
23:02Với các bé ở bệnh viện
23:03Sau đó là em có
23:04Nhắn tin cho cô
23:05À
23:05Em đã cùng với cô
23:07Làm việc
23:08Rồi với nhau là bao lâu rồi?
23:09Em thì mới phụ cô
23:11Được có khoảng 5 năm thôi
23:12Có một số các bạn
23:13Anh chị tình nguyện khác là
23:14Mười mấy năm trở lên
23:16Mười mấy năm
23:17Em cảm nhận gì nào về cô Phấn?
23:18Cô khó không?
23:19Cô chắc chắn là rất là khó tính
23:21Và cô làm việc rất là có kỹ bật luôn
23:23À
23:23Cô sẽ là một người
23:24Chỉ cho mình cách làm việc
23:26Và quan trọng là
23:27Mình có phải là một người
23:28Muốn cầu tiến hay không
23:29Đối với cô á
23:30Kỹ luật đúng giờ
23:31Và mọi việc là phải sắp xếp
23:33Và làm việc khoa học
23:34Tụi em làm việc với cô cũng lâu rồi
23:36Tụi em muốn học
23:37Và tụi em thấy nể
23:38Vì cái tính cách đó của cô
23:39Chứ không phải là
23:40Vì cái sự đam mê
23:41Trong một thời gian ngắn
23:43Nhưng mà là
23:44Cái kỹ luật của cô
23:45Chính là cái mà
23:46Làm cho công việc của cô
23:48Kéo dài được tới tận bây giờ
23:49Cô Phấn có một cái tinh thần thép á
23:51Mới có thể mà duy trì
23:53Được cái công việc
23:54Vừa là dạy
23:55Vừa là giúp đỡ các bé
23:57Vừa là trò chuyện
23:58Rồi nâng đỡ các bé
23:59Bề mặt tinh thần nữa
24:00Cô lại là một người
24:01Cũng rất là chỉnh chua
24:02Và chi tiết luôn
24:03Mỗi mùa Giáng sinh
24:04Hay là Noel gì đó
24:05Hay là Tết Trung Thu
24:06Thì cô thích
24:07Tổ chức các sự kiện
24:08Cho các bé vui chơi
24:10Cô sẽ thích là
24:10Tự tay mình đi mua
24:12Những cái đồ trang trí
24:14Thì có một lần đó là
24:15Đi mua
24:16Một đồ trang trí Noel
24:16Thì
24:18Đang mua đồ
24:18Thì có mẹ của một bạn
24:20Báo với cô là bạn nó mất
24:22Thì cô nghe xong
24:23Là cô đứng im
24:24Lặng
24:25Một hồi lâu
24:27Thì em nghĩ là
24:28Cô thật là tinh thần thét luôn
24:29Từ sao mà có thể chịu đựng
24:31Bao nhiêu năm
24:32Những cái
24:32Nhiều
24:33Nghĩa cơ sống đó
24:34Em đã từng
24:35Trải nghiệm với những cái
24:37Như cô chưa
24:38Em không dám đâu
24:40Em không dám
24:42Em chứng kiến cô
24:44Trải qua chuyện đó thôi
24:46Là em đã thấy
24:47Cô với em ở hai thế giới khác rồi
24:49Cô đang đắm chìm trong cái cảm xúc đó
24:52Là em nhìn thấy cô
24:55Nhưng mà
24:56Chỉ một chút sau thôi là
24:58Cô đã quay trở lại công việc
24:59Là cô sắp xếp công việc cho bé đó là
25:01Đặt hoa
25:02Đi thăm
25:02Đi viếng như thế nào
25:03Rất nhanh luôn
25:04Cô là cô giáo
25:05Cho nên là cô mang trong mình
25:08Một cái sứ mệnh
25:10Còn
25:11Những người khác
25:12Thì em nhìn thấy cái góc độ là
25:15Họ làm từ thiện như một nghề nghiệp
25:17Nó cũng là một cái sự lựa chọn
25:19Của họ
25:20Nhưng mà cái điều mà
25:22Tất cả tụi nguyện viên
25:23Tụi em
25:24Quý ở cô đó là
25:25Cô làm đúng sứ mệnh của mình
25:27Và không có một cái điều gì
25:29Để cho mình
25:30Mình suy nghĩ khác đi về cô
25:32Luôn luôn là
25:33Cô dành tất cả mọi thứ
25:35Cho các bạn đó
25:36Và trước khi
25:37Anh em mình tạm biệt
25:39Thì anh có điều gì
25:40Mình muốn nói với cô không
25:41Thì anh chia sẻ
25:42Dạ
25:43Cái này thì con cũng luôn luôn nói với cô
25:45Trong bất kỳ cái quy định nào
25:46Hay là công việc gì
25:48Thì miễn cô
25:49Cô cảm thấy vui
25:51Cảm thấy hạnh phúc
25:52Và giữ được sức khỏe của mình
25:53Là tụi con luôn ủng hộ cô
25:55Cảm ơn em nha
25:56Dạ
25:57Rồi
25:57Mời em uống trà
26:10Chào hai em
26:12Cảm ơn cô đã chuẩn bị một bữa ăn
26:44Chắc là cô giới thiệu
26:44Cảm ơn cô
26:50Cảm ơn cô
27:42Nhưng mà lâu
27:44Thành ra là cô chỉ tới giờ ăn
28:15Là cô tới cô ăn thôi
28:18Cảm ơn cô đến bệnh viện dạy đó
28:46Vì để người ngoài họ chở mà
28:49Đó còn về sau
28:50Còn về sau
28:50Còn về ra xa nữa
28:51Bình bị con bú là
28:52Giờ ra
28:53Xúi Tiên
28:54Thì lúc đấy là hai mẹ con cũng nói là
28:56Bà trà giờ không biết là sẽ đi sao đây
28:58Cũng tính cái phương án là đi lại như thế nào
29:00Thì đi bít
29:02Còn phải chuyển
29:03Chuyển cạm rồi
29:05Còn phải đón thêm xe ôm nữa
29:07Đó
29:07Cho nên là đi lại thì chuyển này cũng khá là vất quả
29:10Nhất là những bữa mà trời mưa
29:12Hoặc là đường đó được xa lộ mà
29:14Thế lớn nhiều đó
29:15Cũng lo lắng
29:16Đó
29:17Cho nên là
29:18Về cái chuyện đi lại
29:19
29:20Là cũng có lo lắng nhiều
29:22Nhưng mà được cái là mẹ là rất là
29:27Rất là năng động
29:28Cho nên đi lại cũng nhanh nhẹn đó
29:29Nên là
29:30Cũng đỡ được phần
29:31Rất là gân đúng không?
29:32Rất là gân
29:33Có khi nào mà
29:34Em thấy mẹ vất vả quá
29:36Em khuyên mẹ dừng lại không?
29:38Cũng đã từng nói qua
29:39Mẹ nói
29:39Không có sao đâu
29:41Chuyện rất là bình thường
29:43Nó giống như là một cái
29:44Thói quen
29:45Một cái nếp sinh hoạt của mẹ
29:46Nên là
29:47Không cần phải lo lắng
29:49Thế là mẹ tạo cho cảm giác
29:50Là nó là một chuyện rất là bình thường
29:52Nhưng mà nó hay một cái là
29:53Nó kéo dài
29:54Một khoảng thời gian rất là dài
29:55Rất là điều đậm
29:56Đó là cái điểm mà
29:58Em cũng rất là
29:59Để phục mẹ
30:01Với những ngày mà mẹ
30:02Sức khỏe nó ổn định
30:04Nhưng mà chắc chắn là
30:05Trong năm nó sẽ có những lúc
30:07Trái gió trở trời
30:08Những lúc không khỏe
30:10Và những lúc đó thì
30:11Mẹ như thế nào?
30:13Cho dù như nào mẹ vẫn đi
30:14Trời mưa hay nắng
30:15Thì mẹ vẫn đi
30:16Bịnh dẫn đi
30:16Bịnh dẫn đi
30:17Thì nào mà mẹ không thể nào ngồi được
30:19Cái ngày hôm đó mẹ mệt lắm
30:21Mẹ không ngồi được
30:21Thì mẹ mới là
30:22Nhắc như nhờ các cô khác
30:25Phụ mẹ trong lớp
30:26Chứ ít khi nào mẹ nghỉ lắm
30:27Ủa nhưng mà mấy cái lớp này
30:28Có nghỉ hè không cô?
30:29Không có nghỉ hè
30:30Xưa giờ chưa có bao giờ
30:32Chị nghỉ hè
30:32Thì có mệt nghỉ thôi
30:33Chứ không phải nghỉ hè
30:35Giang từ trước tới giờ
30:36Là có phụ mẹ
30:37Để mà tham gia
30:38Một cái lớp học nào?
30:39Dạ trước đây thì em cũng là
30:40Một tình niệm viên của mẹ em
30:42Năm 2013
30:44Lúc đó là em
30:44Vem với chồng của em
30:46Thì là có
30:47Đi vào
30:48Tham gia những cái lớp của mẹ
30:50Thì lúc đó mình
30:51Lần đầu tiên mình vô
30:52Mình thấy
30:53Vẫn nhớ được cái cảm giác mà
30:54Mình đi vào một cái phòng
30:56Nó rất là chật
30:57Và trong đó
30:57Có rất là nhiều
30:58Cái em bé bệnh Duy
31:00Mỗi em thì tai là
31:01Chiền dịch nè
31:02Mỗi em thì là
31:04Tóc không còn nữa
31:05Em thì là tư chi
31:06Nó cũng không có còn đầy đủ
31:07Nhưng mà
31:08Đâu đó vẫn nhìn thấy
31:09Đứa nào nó cũng rất là vui
31:10Và lạc quan
31:11Và mình tham gia
31:13Mình thấy được
31:13Mẹ
31:14Nhi lực của mẹ
31:15Thật là được quá phi thường
31:16Là Duy đã có lần
31:18Cũng là
31:18Tham gia với cô
31:19Với vai trò là một tình nguyện viên
31:21Chắc chắn là em sẽ chứng kiến
31:23Những cái việc
31:23Rồi là
31:24Cô nghe
31:25Những cái cục lụa điện thoại
31:27Của gia đình
31:27Báo với cô là
31:29Các bé
31:30Nó mất
31:31Thì em có bao giờ
31:33Em nhìn
31:33Em chứng kiến
31:34Cái sự đau lòng của cô
31:36Và em có nhớ lại
31:37Mẹ như thế nào
31:38Em cũng đã
31:39Chứng kiến được
31:41Cái lúc mà mẹ biết tin
31:42Những bé bệnh Duy mất
31:44Tuy là mẹ rất là bình tĩnh
31:46Xử lý những công việc
31:47Để hỗ trợ cho các bé
31:48Nhưng mà
31:49Em đã từng chứng kiến
31:50Là mẹ
31:51Nằm một chỗ khá là buồn
31:52Điều đó
31:53Nó cũng làm em nhớ lại
31:54Anh của em
31:55Anh của em mất
31:56Lúc em 6 tuổi
31:58Thì lúc đó là
31:59Anh em 8 tuổi
32:00Thì
32:01Anh của em
32:02
32:02Bị bệnh
32:04Sức rác
32:05Thì rất là đột ngột
32:06Tuy lúc đó em 6 tuổi
32:08Nhưng mà em vẫn nhớ được là
32:09Chưa bao giờ thấy mẹ
32:10Khóc nhiều như vậy
32:13Lúc đó cứ chạy theo
32:14Hỏi sao
32:15Tại sao mẹ khóc
32:16
32:17Mình còn nhỏ
32:18Mình không biết
32:18Mình cứ hỏi
32:20Tại sao mẹ khóc nhiều vậy
32:23Thì lúc đó chỉ nhớ là mẹ ôm
32:25Ôm vô
32:26Nói là anh mất rồi con
32:32Trong cái ký ức của em
32:33Em còn nhớ về
32:34Những kỷ niệm với anh không
32:36Bây giờ em vẫn còn nhớ chứ
32:38Thì lúc đó 2 anh em là
32:40Hay
32:41Đi chơi ngoài sân nè
32:43Rồi anh hãy dẫn em đi chơi
32:45Dạ
32:46Rồi nhất là những lúc mà
32:48Chơi cho gái hàng xóm này nọ đó
32:50Thì anh lúc nào cũng đứng để bảo vệ em
32:54Rồi mẹ có la
32:56Thì anh cũng đứng để bảo vệ em
32:59Em lười không làm thì anh làm dùm em
33:01Nhiều kỷ niệm
33:03Xin lỗi cô nha
33:04Tự nhiên gọi lại cái điều này
33:07Nó cũng không vui lắm
33:08Nhưng mà vì
33:11Vì chứng kiến cái việc
33:12Mà mẹ
33:13Phải coi như là nghe
33:14Những cái thông tin
33:15Nó đau như vậy
33:16Cho nên đã gợi lên cho
33:18Cho Duy một cái cảm xúc
33:19Nhớ lại
33:20Tại vì lúc đó mẹ chỉ biết ôm em thôi
33:22Tại vì lúc đó là chỉ còn có em thôi
33:24Ngoài cái việc đau lòng ra
33:26Mẹ sẽ rất là sợ
33:27Tại vì em là một cái gì đó
33:29Rất là quý giá với mẹ
33:30Thì chỉ còn một mình em thôi
33:32Bây giờ mẹ không có trực tiếp
33:35Đến những cơ sở nữa
33:37Thì là mẹ về nhà
33:38Mẹ dạy online
33:39Nhưng mà mỗi một ngày như vậy
33:41Là phải soạn giáo an
33:43Rồi phải chấm bài
33:44Rồi họp
33:45Rồi chuẩn bị những cái
33:47Kế hoạch này nọ
33:48Thì em thấy có bao giờ là mẹ
33:50Thang phản một cái gì không
33:50Có những lúc
33:52Những lúc cũng là khó khăn
33:53Giống như là ngay
33:55Bắt đầu mẹ nghỉ
33:57Những ngày đầu tiên mẹ nghỉ
33:58Thì là mấy cái bé nó sẽ gọi
34:01Nguyện thoại nó kiếm
34:02Cô ơi sao tới giờ
34:03Mà sao con không có thấy cô tới
34:05Trời ơi chú yên ha
34:06Vậy là mẹ nói
34:07Lúc đầu mẹ cũng rất là buồn
34:09Nhưng mà không gì cái đó
34:10Mẹ bỏ cuộc
34:11Mẹ vẫn tiếp tục
34:12Bây giờ mẹ nói không
34:13Mẹ phải tìm cách mọi cách
34:14Nhờ những bạn khác
34:15Những bạn từng nguyện viên khác hỗ trợ
34:18Thì mẹ vẫn hoạt động cái lớp online
34:20Chứ mẹ không thể nào mà bỏ các em được
34:22Anh vừa gặp một bạn
34:24Cũng là một tình nguyện viên
34:25Bạn có nói
34:27Mẹ là một người thấy vậy
34:28Chứ mẹ rất nghiêm khắc
34:29Mà mẹ rất là kỹ luật luôn
34:31Thế thì trong lúc
34:32Công việc của mẹ là một cô giáo
34:34Với một người mẹ chồng ở gia đình
34:36Thì em thấy
34:37Nó có khác biệt không
34:38Chắc có lẽ là do
34:39Tính nhất công việc của mẹ
34:40Từ ngày xưa
34:41Mẹ nó lại giáo viên rồi
34:42Cho nên là một giờ giớt
34:44Thì mẹ phải là tuân thủ tiện đói
34:46Cho giùm thấy
34:47Kể cả như là
34:48Đã có hẹn
34:49Thì phải tới đúng giờ
34:51Dễ là không được
34:53Làm việc thì rất là nghiêm
34:55Nhưng mà khi xong việc rồi
34:57Thì mẹ rất là thoải mái
34:58Kể cả mẹ
34:59Em thấy mẹ có khi là chat
35:01Các bạn sinh viên
35:03Qua lại gửi những cái icon này kia
35:05Nhìn rất là tin
35:08Rồi kể cả những cái buổi
35:09Đi uống nước với nhau
35:11Hoặc là đi chơi bên ngoài
35:13Thì là rất là thoải mái
35:14Giống vừa một là một người cô
35:16Mà giống như là bạn
35:17Cái em cũng không thấy là
35:19Gì là khó
35:20Sẽ đến một lúc nào đó
35:22Cái mái mà
35:24Nó chạy hoài
35:25Thì nó cũng sẽ đến lúc
35:27Nó mệt
35:28Nó rượu rã
35:29Mà nó phải hư cái này
35:30Hư cái kia
35:31Hư chút đỉnh
35:32Con người cũng vậy
35:33Cho dù tâm huyết đến đâu
35:35Tình cảm chứa trang đến đâu
35:37Thì cũng sẽ đến lúc
35:38Cũng sẽ mệt mỏi
35:40Cũng sẽ dừng lại
35:42Thì em có nghĩ rằng là
35:43Mình sẽ là một người
35:44Tiếp tục cái công việc này
35:46Của mẹ mình không
35:47Em có mong ước
35:48Một cái điều gì đó không
35:50Để tiếp tục duy trì
35:52Một cái công việc cao quý này
35:53Của mẹ phấn
35:55Dạ
35:56Thì từ lâu em cũng có
35:58Em cũng nghe cái trang trở của mẹ
36:00Là mẹ cũng lo
36:02Vì sau này
36:03Mẹ cứ nói là
36:04Mẹ sẽ cố gắng đi
36:05Đến khi nào mẹ không thể nào đi được nữa
36:07Nhưng mà mẹ vẫn lo
36:09Là chưa có một người nào đó
36:10Để mẹ
36:11Tiếp nói
36:12Tiếp nói
36:12Để gửi lại
36:13Để là
36:14Cái lớp học đó
36:15Để là tiếp tục chăm sóc cho các em
36:18Điều bản thân em
36:19Thì em không có đi chuyên ngành
36:20Cho nên là em không thể nào mà
36:21Tiếp tục là dạy giống như mẹ được
36:23Nhưng mà em vẫn luôn hy vọng
36:25Và mong muốn
36:25Có những cô giáo
36:27Có thể
36:28Tiếp nói giống như mẹ em
36:30Khi mà về hư rồi
36:31Cũng có thể tham gia
36:32Cái lớp học đó
36:33Để giúp cho các em bé
36:35Trong bệnh viện
36:36Nó có một cái môi trường
36:38Để khi mà
36:39Khi nó đến cái lớp
36:39Nó cảm nhận được là
36:40Nó có thể tạm quên đi
36:42Những cái cơn đau
36:43Còn những cái mà khó khăn
36:45Mà các em phải chịu đó
36:47Chắc chắn là
36:48Khán giả cũng rất mong muốn
36:50Sẽ có những cái thế hệ tiếp nói
36:51Thì cô có chuẩn bị
36:53Trước
36:53Tìm một cái người nào đó
36:55Để mà có thể tiếp tục
36:56Cái công việc này
36:57Với các cháu
36:58Các con hay không ạ
36:58Cô có trăng trở cái điều đó không
37:00Cô rất kỳ vọng
37:01Ở các bạn
37:01Tình nguyện á
37:03Bởi vì cô
37:04Gần buổi
37:05Các bạn tình nguyện
37:06Nhiều lắm
37:07Thậm chí tới có những bạn
37:09Là hiện nay là
37:10Đã đi theo cô
37:11Mười mấy năm rồi
37:12Thí dụ
37:12Bây giờ mình không trực tiếp nữa
37:14Thì cô còn cái lực lượng này
37:16Thí dụ
37:17Bây giờ mình
37:17Không đi dạy trực tiếp
37:19Ai dạy online được
37:20Nhảy vô dạy phụ
37:21Rồi ai theo cô
37:24Để đi
37:24Trao trả kỹ vật
37:25Được thì đi
37:27Rồi ai
37:28Phụ cô
37:29Tổ chức sự kiện
37:30Ví dụ tổ chức trung thu
37:32Nè Noel
37:32Tết
37:33Vẫn làm mà
37:34Thì mấy bạn đó
37:35Vẫn tham gia thôi
37:36Sức khỏe
37:36Không cho phép nữa đó
37:37Thì cái tần suất
37:38Nó sẽ giảm lại
37:40Nhưng mà vẫn còn
37:41Thì đó
37:42Đó là lực lượng kế thượng của cô
37:43Cô đã mang đến
37:44Vô bộ trưởng
37:45Rất là nhiều
37:45Những câu chuyện
37:46Những cái thông điệp
37:47Và thậm chí là
37:47Những cái giá trị
37:48Trong một cái chương trình
37:50Nó như thế này
37:50Thì bây giờ tới đây
37:52Đã nhận quá nhiều rồi
37:53Rồi thậm chí là được ăn cơm nữa
37:55Bây giờ trước khi về
37:57Không phải có một cái gì
37:57Trao lại chứ
37:58Thì chương trình
37:59Cũng có một cái món quà
38:00Gợi tặng cho cô
38:02Cũng như là cho gia đình
38:04Vẫn ơi
38:05Không ngại con
38:06Vô hút ở trên khoa
38:07Con không có về gặp cô được
38:09Con chúc cô
38:11Vui vẻ
38:12Hạnh phúc
38:12Dạ con tên là Nguyễn Gia Quyên
38:14Con là lớp trưởng
38:15Có lớp học chữ online
38:16Do cô Phóng điều hành
38:18Tới đến nay là
38:19Con học cô Phóng được
38:205 năm rồi
38:21Lúc mới vào lớp học chữ
38:22Thì con khá là tự ti
38:24Và con rất là
38:26Gục gè
38:27Nhưng mà cũng nhờ cô Phóng
38:29Rất tích cực trò chuyện
38:30Động viên
38:31Và an ủi
38:32Nên là con cũng
38:33Dần dần quên đi điều đó
38:35Và hòa đầm với các bạn hơn
38:36Lớp con thường học
38:38Vào 3 giờ chiều thứ 3
38:39Thứ 5
38:40Và sinh hoạt
38:41Vào 7 giờ tối thứ 7
38:44Con rất là biết ơn
38:45Vì cô đã dịu dắt
38:47Con tới thời điểm hiện tại
38:49Và con rất là cảm ơn cô
38:51Con xin chúc cô Phóng
38:53Thật nhiều sức khỏe
38:54Luôn bình an
38:55Gặp nhiều may mắn trong cuộc sống
38:57Cô không chỉ là người truyền tải
38:58Kiến thức cho tụi con
38:59Mà còn thấp lên niềm tin
39:01Và nghị lực cho những người bệnh nhân
39:03Như chúng con
39:03Cô xin hết ạ
39:34Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
39:35Tôi có clip vừa rồi
39:37Thì cái cảm xúc có như thế nào
39:38Tuy là tiếp xúc với các bé rất là nhiều
39:41Nhưng khi mình nghe thì mình phải có cái sự xúc động
39:44Bởi vì các bé đã tỏ lòng biết ơ cô
39:50Và đặc biệt là bé Gia Huy đó
39:54Bé đầu tiên đó
39:55Bởi vì bé đó là bệnh nặng
39:57Phải ở nội trú
39:59Mà lúc nào bé cũng
40:01Cứ thắc mắc là
40:03Con không được gặp cô Phấn
40:05Tại những lần cô đến á
40:07Thì những bé khẽ mạnh đó mới gặp được
40:09Chứ mấy bé đang nội trú thì đâu có xuống được đâu
40:12Thành ra cứ phân bì là con không gặp được cô Phấn
40:14Còn Gia Huy đó là đang ở Cần Thơ
40:17Học cô 5 năm rồi
40:21Mà tình cảm lắm
40:22Cô giao làm lớp trưởng
40:24Là quản lý danh sách
40:25Các bạn đi học là giỏi
40:28Giỏi đều văn toán
40:30Rồi thậm chí vẽ đẹp
40:31Mà ngoan ngoãn nghe lời
40:33Thành ra là mình hiếm có
40:35Tìm được một em học sinh nào
40:38Mà được như vậy
40:39Thành ra cô thấy mình không có ủng phí
40:41Cái công sức của mình
40:43Mình dành cho các em
40:44Thời gian, sức lực
40:46Mình dành cho các em
40:47Không ủng phí chút nào
40:48Dạ
40:49Thôi giờ Giang đi
40:49Nếu như cho Giang có một cái điều mong ước với mẹ mình
40:53Thì đó là một cái điều gì?
40:54Em chỉ mong cho mẹ luôn có nhiều sức khỏe
40:58Luôn vui vẻ
40:59Và làm những cái điều mà mẹ thích là được
41:03Ông Duy
41:04Em cũng vậy
41:05Đầu tiên là sức khỏe
41:07Thứ hai là vui
41:09Em mong mẹ lúc nào cũng vui vẻ
41:11Có được cái đất để mà mẹ thoải mái
41:13Buông ra sức để làm những cái ước mơ của mẹ đó
41:16Tới đâu trời tới đó
41:17Đúng không?
41:19Bây giờ gì nè
41:20Trước khi mà tạm biệt cô
41:21Con muốn cô nói vài điều với các con
41:24Nhân dịp mà chương trình bỏ cửa thăm nhà
41:27Thì cô cũng có vài lời
41:30Dành cho bé Bệnh Nhi
41:33Thì nếu mà các con còn đang ở trong bệnh viện
41:37Hoặc là các con đang ở nhà xem chương trình này
41:40Thì các con hãy nhớ rằng
41:42Lúc nào cô cũng gửi đến các con tình cảm thương yêu nhất
41:47Và cô mong rằng các con cũng sẽ cố gắng tinh thần của mình
41:52Vững chải
41:53Rồi cô cũng hy vọng rằng cô cũng sẽ gặp lại các con
41:57Trong những buổi mà cô tổ chức sự kiện
41:59Bởi vì sắp tới đây là ngày 1 tháng 6
42:02Thì cô sẽ tổ chức
42:04Để cho các con về vui chơi
42:07Và cô sẽ dạy các em muốn hát giống như bao lần
42:12Cô chào tất cả các con nha
42:14Và cái đợt đó là xin phép cho Quốc Thuận đi cùng nha
42:18Các con ơi
42:19Những học trò của cô Phấn
42:21Chú Thuận rất là chúc mừng các con
42:24Bởi vì các con đã có được một người
42:26Đã gieo cho các con những cái tri thức
42:28Những cái chữ nghĩa
42:29Chú Thuận hy vọng rằng là
42:30Y khoa sẽ phát triển
42:31Và giúp cho sự sống của các con
42:33Nó sẽ trọn vẹn
42:35Nó sẽ kéo dài
42:36Cảm ơn cô rất nhiều
42:37Cảm ơn Duy
42:38Cảm ơn Giang
42:39Thưa quý vị
42:39Chương trình gõ cửa thăm nhà đến đây xin phép được tạm dừng
42:42Và mong rằng quý vị sẽ ủng hộ chương trình
42:44Và chúng ta sẽ tiếp tục đến với những nhân vật
42:47Giống như cô Phấn đây
42:48Sẽ truyền cảm hứng
42:49Và mang đến những cái giá trị tích cực cho cuộc sống này
42:52Còn bây giờ thì
42:53Cô Phấn cùng với gia đình em Duy Giang
42:59Cảm ơn các bạn đã theo dõi
43:29Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Comments

Recommended