Skip to playerSkip to main content
  • 2 days ago
Phim Hay Nhất Năm 2024 - Bao Thanh Thiên Hồi Trẻ - Tập 23 - Phim Bộ Cổ Trang Trung Quốc Lồng Tiếng
Tag: open movies online, openmoviesonline, openmovieonline, open movies, movies online, open, movies, online, full film, review film, chinese movies, survival movies, voiceover movies, swordplay movies, compilation movies, animated movies, movies in theaters, phim, phim trung quoc, phim sinh ton, phim thuyet minh, phim kiem hiep, phim tong hop, phim hoat hinh, phim chieu rap, phim trung quốc, phim sinh tồn, phim thuyết minh, phim kiếm hiệp, phim tổng hợp, phim hoạt hình, phim chiếuu rạp, watch now, watchnow, review phim, reviewphim,omo, m o m
Transcript
00:00Tập 17
00:04Nè, mọi người thắp xuống
00:09Đới Thủy Hổ
00:11Sai thứ tự rồi
00:17Triều Quang Hội
00:19Thiên Mang Kiến
00:28Có thật rồi
00:32Được rồi chứ
00:43Bao chữ
00:44Thắp xuống chút
00:47Như vậy được chứ
00:51Quỳnh sao vậy
00:54Bà Đại Cá
00:55Có phải tìm được bí mật của Tam Đại Thần Khí rồi không
00:58Vậy không phải là
00:59Hoàn thành nhiệm vụ rồi sao
01:02Hoàn thành rồi
01:04Cũng bắt đầu mở ra một loạt
01:05Vấn đề mới đó
01:09Ê, gì vậy
01:10Chúng tôi đến thỉnh Tam Đại Thần Khí
01:12Chúng tôi sắp phải lên đường rồi
01:13Bà Đại Thần Khí
01:39Bà Đại Thần Khí
02:08Nghe nói
02:10Không phải là một vật may mắn
02:11Không phải là một vật may mắn
02:12Được rồi
02:13Chúng ta đừng nói chuyện này nữa
02:14Bảo Trứng
02:15Chuyện ta nói với người
02:17Người hãy suy nghĩ cho kỹ đi
02:19Được
02:21Tiểu mang
02:23Cô hãy khuyên hắn giùm ta
02:25Hả
02:25Khuyên chuyện gì
02:27Không có gì
02:32Tốt
02:32Vậy chúng ta
02:33Sau này gặp lại
02:36Sau này gặp lại
02:53Thảo Trắng con
02:55Chúng tôi
02:56Là người tú
02:58Bảo Trọng
03:19Cái gì
03:26Gì vậy
03:27Hả
03:32Bao trưởng
03:59Bảo Trắng
04:14Trịnh chiêu
04:16Thật ra người mà
04:17Chúng ta thích
04:19Không thể mãi mãi
04:20Ở bên cạnh chúng ta
04:21Nhưng họ
04:22Sẽ mãi mãi
04:23Ở trong lòng chúng ta
04:25Chỉ cần Đệ nhắm mắt lại
04:27Trái tim của Đệ
04:28Sẽ có thể nhìn thấy cô ấy
04:31Nghe được giọng nói
04:32Cô cô ấy
04:37Đa tạ
04:47Hẳn sao vậy
04:51Không có gì
04:53Tình đầu thôi
04:54Tớm lại sẽ rất đau khổ
04:55Làm sao cô biết được
04:57Cô yêu rồi sao
05:00Yêu rồi
05:03Cô yêu
05:05Không phải chứ
05:06Chuyện hồi nào vậy
05:08Bây giờ
05:09Vì vậy
05:10Hai người đừng có làm phiền tôi nữa
05:13
05:15
05:16Đó rất phải
05:17Hả?
05:23A
08:24Bác công tử, hoàng thượng đang đợi công tử. Mời công tử. Mời.
08:28Bác công tử.
08:36Bác công tử, khẩu kiến hoàng thượng.
08:38Đừng lên đi.
08:39Tao hoàng thượng.
08:41Các người lưỡi xuống đi.
08:46Bác công tử, ngồi đi.
08:54Chuyên đi chùa ca díp, có thu thập gì?
09:01Các người lưỡi xuống đi.
09:26Thiên mang kiến, thiên mang kiến, hạ hàm trì, sát diệt ương.
09:31Nói như vậy, thiên mang đang ở phía tây hàm dương, nằm trong hồ hàm dương, giữa lưu vực đới
09:39thủy và núi ngọc lâm, ở bên ngoài dương quang.
09:43Phải.
09:44Bao chuyện cũng nghĩ như vậy.
09:48Phật tổ phù hộ.
09:51Quả đúng là có thần vật thiên mang.
09:54Lần này tiên ngôn được cứu rồi.
09:56Nhưng mà hoàng thượng...
09:57Bao chuyện.
09:58Bất luận thế nào, người hãy đi thay trạm một chuyến.
10:01Mạng của tiên ngôn.
10:03Trạm giao cho người.
10:14Thiên nhân đời đường dương chi quán nói.
10:16Khương địch hạ tô quán dương liễu.
10:18Xuân phong bất lộ ngọc môn quang.
10:20Ngay cả gió xuân cũng không qua được ngọc môn quang.
10:22Đọc thôi đã biết.
10:24Ngoài ngọc môn quang sẽ quang chắn cỡ nào.
10:27Thì ra thiên mang được giấu trong một quang mạc không có người ở.
10:32Vậy lông của ngọc sơn lông, hộ của đế thủy hộ rốt cuộc là có ý gì?
10:37Nè, người ta đang hỏi con kìa.
10:39Nói bao đi.
10:40Rốt cuộc, thiên mang đang ở đâu?
10:44Làm sao mà con biết được?
10:45Con không biết làm sao con đi tìm.
10:47Thật ra con đâu muốn tìm đâu.
10:49Cái gì? Không muốn tìm à?
10:52Đây chính là khúc mắt ngàn đời mà.
10:54Trước giờ tôi chưa từng đến sa mạc, chắc chỗ đó vui lắm.
11:00Đây là chuyện không thể chối từ được, là ý của hoàng thượng mà.
11:03Chính vì từ chối không được mấy phiền phước.
11:05Vì con luôn cảm thấy, con cảm thấy thiên mang hình như, thực sự là có cảm giác rất xấu.
11:12Thôi bỏ đi, nếu đã đi thì sẽ bình an thôi.
11:15Con cứ coi như là đi vua ngoạn đi.
11:18Đúng đó, hoàng thượng để huynh không bạc, cho huynh thời gian 7 ngày, để huynh về nhà với đại
11:22nương.
11:23Đây ngày điều động thêm nhân lực, cùng đi giúp huynh.
11:27Ê, ăn cơm đi.
11:28Nè.
11:37Trời ơi, nhanh lên, nhanh lên.
11:39Hoàng thượng đâu có quan tâm cho tôi thời gian 7 ngày, cài muốn tôi sáng sớm, ngày mai phải
11:43lập tức xuất phát.
11:44Vậy thì đừng lây mê nữa.
11:45Thì sáng sớm mai hãy đi.
11:46Đi đây như vậy rất nguy hiểm đó.
11:47Mấy thứ như là mảnh thú nè, trắng độc nè, rất nguy hiểm đó.
11:51Vậy mà đây còn chưa hiểu sao?
11:52Vì bao công tử khờ khả của chúng ta sợ kẻ thù muốn kiếp tiểu mang cô nương đi theo
11:55thôi.
11:55Đúng, đúng, đúng.
11:56Tuyệt đối không thể để cổ đi theo đó.
11:58Mấy thứ như rắn, đọc, giả thú có gì đáng sợ, chỉ có tiểu mang mới là dễ sợ nhất.
12:01Ê, ê, ê.
12:02Baraka, cẩn thận.
12:03Không sao chứ.
12:03Không sao, không sao đâu.
12:04Đi.
12:05Vậy lên.
12:09Baraka, ổn rồi.
12:10Đi suốt cả đêm tiểu mang tỉ cũng không đuổi theo.
12:14Huynh luôn cảm thấy...
12:15Bánh bao, bánh bao đây.
12:16Trường này không thể thuận lợi như vậy được.
12:21Rắn cũng cắn mong Huynh rồi.
12:23Bánh bao.
12:23Còn đó lại thuận lợi.
12:25Nhưng mà sau với chuyện tiểu mang đi theo, thì chuyện đó đâu có đáng gì đâu.
12:29Có biết không?
12:31Nè.
12:33Uống ngụm trà, nghỉ chân đã.
12:34Nè, Huynh đi trước đi.
12:36Ờ.
12:38Ông chủ à, cho trà.
12:39Có liền, tiểu nhị.
12:41Bánh bao.
12:41Bánh bao.
12:42Có liền.
12:44Bánh bao.
12:52Bánh bao.
12:55Bánh bao.
12:58Khách quan à, ngài muốn gọi món gì?
13:00Có thể bố thí chút cơm chai cho tiểu tăng không?
13:03Đại sư à, đây là quán trà nơi quăng vắng.
13:05Không có gì ngon.
13:06Chỉ có về cái bánh bao khô thôi.
13:08Bánh bao hay gì cá?
13:10Ăn giàu bì thịt này, đi ra ngoài cũng toàn là phân.
13:13Ăn gì cá chỉ càng thúi hơn thôi.
13:16Đại sư có lý, đại sư có lý.
13:18Vậy mời ngồi.
13:20Mời ngồi.
13:21Dạ.
13:25Thiếu Tương Quân.
13:29A-di-đà-phật.
13:30Ngài là?
13:32Bao thí chủ, không phải tiểu tăng đã nói với ngài rồi sao?
13:35Chỉ cần ngài thành tâm, khi nhảy xuống dách núi, có thể nhìn thấy được tương lai.
13:40Ông muốn nói, ông với Phương Nhân cũng giống nhau.
13:42Đã thoát khỏi kiếp này.
13:43Ừ.
13:45Lúc tiểu tăng nhảy xuống dách núi, những chuyện xưa dâng lên cuồn cuộn trong lòng.
13:51Tuy thời gian chưa tới một chung trà, nhưng tôi đã nhìn thấy được nhân quả, nhìn thấy được tương
13:56lai của mình, và tiền đồ của mình.
13:58Ông cảm thấy lúc xưa tôi nghiệp quá nặng, vì vậy mới xuất gia chuột tội.
14:01Giác ngộ này thực sự hiếm có đó.
14:04Thí chủ đã sai rồi.
14:05Đây không phải là chuột tội.
14:07Những chuyện quá khứ đều đã qua rồi.
14:09Thiếu tướng quân hay mạc phụ cũng đều đã qua đi rồi.
14:12Bây giờ tiểu tăng chỉ muốn đi khắp thiên hạ, hoàng dương Phật Pháp, phổ độ chúng sách.
14:19A-di-đà Phật.
14:23Thật ra, nếu ông muốn làm tăng khổ hạnh, cũng có thể về đông doanh.
14:26Cần gì phải một mình cô đọc lưu lại trung thổ chứ?
14:29Thôi rất hay.
14:30Nhưng tiểu tăng cho rằng, nếu đã là hòa thượng, thì còn phân đông doanh trung thổ gì nữa.
14:36Đạo ở trời, đạo ở đất, đạo ở đông doanh, đạo ở trung thổ.
14:40Đạo không phải ở giữa lúc dơ qua sao?
14:45Thiếu tướng quân có thể ngộ được nhất điểm tất thông.
14:47Bao chững thực sự bồi phục.
14:50Thí chủ quá khen.
14:54Tiểu tăng muốn hỏi một câu, bây giờ bao thí chủ đang về đâu?
14:58Một lời khó nói.
14:59Hoàng thượng giao công vụ, muốn bao chững, phải đi tìm một thứ.
15:03Chứ mà, không biết có tìm được hay không?
15:06Cũng không biết là tìm được rồi sẽ như thế nào.
15:09Là tốt là xấu, cũng không ai biết được.
15:13Đi đi.
15:15Vậy, bao chững không quấy rầy nữa?
15:17À, không phải tiểu tăng phải đi, mà là bao thí chủ phải đi.
15:22Tôi?
15:23Đường đời tự nó đã rất gặp gần.
15:26Nhưng chúng ta đều phải đi cô đường của riêng mình.
15:29Vì vậy chúng ta đành mở rộng tâm lòng để lên trường.
15:32Tìm được cũng được, tìm không được cũng được.
15:34Đó chỉ là quả.
15:36Hơn nữa, cho dù ngài tìm được rồi, sử dụng ra sao cũng là do tâm quyết định.
15:42Cái gọi là nhất niệm thành ma, nhất niệm thành Phật.
15:46Chỉ cần huynh lấy thiện tâm đối đải, đó chính là đạo.
15:52Vậy sao?
15:54Con đường của bao chững không thể tránh được.
15:57Phải dũng cảm mà đi.
15:59Bao chững hiểu rồi.
16:01Đa tạ thiếu tướng quân.
16:02Tiểu tăng đã xuất gia.
16:04Xin bao thí chủ vì các dị đường gọi tiểu tăng là thiếu tướng quân nữa.
16:08Tiểu tăng pháp hiệu.
16:11Vô chỉ.
16:15Các dị thí chủ đi đường cẩn thận.
16:17Tiểu tăng xin cáo từ rước.
16:25Đại sư à, cầm đỡ mấy cái bánh bao này nha.
16:45Vô chỉ.
16:48Hắn muốn kế thừa duyên nguyện của em trai mình.
16:53Em trai là em trai.
16:55Quynh trưởng là quynh trưởng.
16:57Mỗi người có đường đi khác nhau.
16:59Vô chỉ cũng được, thiếu tướng quân cũng được, bao chững cũng được.
17:01Để chỉ là tên gọi để tiện sân hô thôi.
17:03Phải.
17:05Vậy được.
17:06Chúng ta đi đường của chúng ta thôi.
17:08Ông chủ.
17:11Bánh bao lớn ăn ngon lắm.
17:14Thật sự rất ngon.
17:16Bánh bao lớn ăn ngon lắm.
17:19Thật sự rất ngon.
17:21Cái gì không thể nào?
17:23Cô đến rồi.
17:27Ai đến rồi?
17:29Không thể nào.
17:40Không phải vậy chứ.
17:42Ủa?
17:43Trùng hợp vậy?
17:44Gặp mọi người ở đây.
17:45Trùng hợp vậy chứ?
17:47Tại sao lại trùng hợp?
17:49Cô đi đâu vậy?
17:49Đi tìm thiên mang.
17:52Quynh làm gì mà đi theo tôi?
17:53Cô làm tàn.
17:54Ai đi theo cô?
17:55Vì quynh đi đâu vậy?
17:56Tôi tìm thiên mang.
17:57Vậy là quynh đi theo tôi rồi.
17:59Ở đó.
18:00Nè.
18:00Hai người đó cứ phải như vậy sao?
18:03Cứ phải như vậy thôi.
18:04Tại sao?
18:06Không tại sao hết.
18:08Tại sao mà không tại sao?
18:10Làm sao để biết tại sao không tại sao chứ?
18:13Nhìn thấy họ.
18:14Ai cũng thấy thua rồi.
18:16Bây giờ để không còn gì để nói.
18:18Chỉ tại công tôn đại nhân Quynh đã hỏi.
18:19Để mà không trả lời.
18:20Thì hình như để không lễ phép lắm.
18:22Nếu như để biết tại sao họ lại hay kể nhau.
18:25Thì để đó làm thừa tướng.
18:26Hay lễ bộ Thị Lan rồi.
18:28Thôi.
18:30Nè.
18:32Nè.
18:32Làm gì vậy?
18:33Để theo tôi hoài.
18:33Để đi cho cô.
18:33Cô vừa thôi.
18:34Vậy quynh đang làm gì vậy?
18:36Tôi nói cô đó.
18:37Cô mau về đi.
18:38Nè.
18:39Nè.
18:39Quynh nói một câu.
18:40Nhân đại nói mười câu.
18:41Nè.
18:42Đứng lại chứ Quynh.
18:43Đại Quynh với.
18:46Rốt của lúc nãy đại nói gì?
18:47Nè.
18:47Để chạy cái gì chứ?
18:48Đứng lại chứ Quynh.
18:50Đứng lại.
18:51Cô lại đi.
18:51Trời ơi.
18:51Nhanh lên đi.
18:52Cẳng cô lại.
18:53Cẳng cô lại đi.
18:55Trời ơi.
18:55Các người đừng có đi theo tôi nữa mà.
18:57Đứng lại.
18:57Trời ơi.
18:57Đừng có đi theo nữa nha.
18:58Tiểu mang rồi.
18:59Đừng đi theo nữa.
19:01Tiểu mang.
19:02Tôi cho cô biết.
19:03Tôi sẽ không lo cho cô đâu.
19:04Tôi sẽ đi theo hoài à.
19:04Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
19:34Chỗ nào không biết nữa.
19:36Không biết có cô hồn giả quỷ không.
19:38Sao có thể chứ?
19:40Cô hồn giả quỷ vừa nhìn thấy cô đã trốn sạch rồi còn dám ra sao?
19:42Đại bao thú Quynh nói gì vậy?
19:44Cút đi.
20:12Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
20:13Người ngoài không được bước vào khu rân này.
20:17Lâm bà bà.
20:19Chúng tôi chỉ bị lạc đường thôi.
20:21Cút!
20:23Nếu không thì các người sẽ gặp bất hạnh.
20:29Cậu!
20:31Búp bê của cậu có thể sẽ tìm được mẹ.
20:34Nhưng mà đến lúc đó sẽ có rất nhiều người phải chết.
20:42Cậu!
20:44Trái tim của cậu sẽ bị rứt ra.
20:46Ném đến chân trời ở nơi rất cao, rất xa.
20:50Cậu sẽ càng đau khổ hơn là phải chết.
20:58Cô!
21:00Hãy cởi mặt nạ của mình ra.
21:02Tôi... tôi đâu có đeo mặt nạ đâu.
21:05Ở bên cạnh lệ nhất thiên hạ.
21:07Nhưng mà chỉ có thể mang đến đau khổ chết chốc.
21:11Bà bà.
21:15Cậu!
21:16Cậu!
21:17Cậu cuốn đi!
21:17Cuốn đi chết thật xa!
21:21Cậu chỉ có chết chốc.
21:24Chỉ biết mang đến chết chốc.
21:27Cậu là hóa thân của thật chết.
21:30Cậu chỉ mang đến tai đạn.
21:33Tai quả.
21:35Chết chốc!
21:37Cách xa chúng tôi ra!
21:39Cút!
21:44Cút!
21:46Cút!
21:54Mặt nạ giết người.
21:59Những lời lão bà bà đó nói.
22:00Thật ra là có ý gì vậy?
22:07Bảy.
22:08Lão bà bà đó thực sự rất thần bí.
22:10Giống y như thầy cúng.
22:11Có thể biết được quá khứ gì lại.
22:14Mê tính.
22:16Trên đời này đâu có ai có thể biết được chuyện quá khứ hay tương lai.
22:19Người ta sợ tương lai.
22:20Cho nên cầu thần bói quẻ.
22:22Muốn mượn sức của thần linh để có cách giải quyết.
22:25Nhưng mà...
22:25Nếu như tất cả lão bá tánh đều chỉ cầu hỏi quẻ mà không chịu cố gắng.
22:30Vậy thì đại tống...
22:31Phải diệt dông rồi.
22:33Quýnh nói rất đúng.
22:37Gì chứ?
22:38Ma!
22:39Hả?
22:42Ở đâu?
22:43Ở đâu?
22:43Vậy mà Quýnh cũng làm lễ bộ Thị Lan.
22:45Ngay cả những lời mê tính mà cũng tin.
22:46Hèn gì á.
22:48Dân mệnh đại tống ngày càng kém.
22:52Dân mệnh đại tống ngày càng kém không liên quan tới Quýnh.
22:54Đó là bởi vì có quá nhiều những kẻ giả thần lộng quỷ như đệ đó.
22:57Phải đó.
22:57Cho nên Quýnh mới làm quăng lớn.
22:59Chuyện gì cũng đổ hết lên đồ của lão bá tánh.
23:02Ông quang này á.
23:03Thiệt là tốt à.
23:11Được.
23:12Được rồi.
23:16Thiệt hả?
23:18Nhưng mà tôi sợ.
23:22Sợ hả?
23:24Sau thì cô ôm thêm một lát nữa đi.
23:30Nè.
23:31Bà đại ca.
23:33Linh Quynh khó chịu lắm hả?
23:35Ờ.
23:37Cô hơi hơi.
23:43Nè Quýnh làm gì vậy?
23:44Quýnh dê tôi hả?
23:45Đúng là lợi dụng tôi mà.
23:47Ai lợi dụng cô?
23:49Tự cô nhào tới ôm thôi.
23:50Thì Quýnh phải nói với tôi chứ.
23:52Tôi phải nói gì đây?
23:54Nói...
23:54Nói...
23:54Nói...
23:56Đồ dê thúi.
23:57Trời ơi cô mới là đồ dê thúi đó.
23:59Không chịu nói lý lẽ.
24:00Tự cô nhào tới ôm.
24:01Còn muốn tôi nói gì đây?
24:02Đúng đó.
24:03Quýnh không cần nói gì hết.
24:04Đúng đó.
24:05Dù sao trong lòng của bà đại ca cũng muốn dê mà.
24:07Đúng đó.
24:12Dê cái đầu của đệ nè.
24:13Đáng ghét.
24:14Đừng mà.
24:15Đệ không thích đàn ông đâu.
24:18Đừng giỡn nữa.
24:20Ngày mai cậu phải vào thành.
24:21Nghỉ ngơi sớm đi.
24:22Vào cái đầu quỷ của Quýnh.
24:26Hôm nay hình như trong mớ củi rác.
24:27Có mùi hơi thơm thơm.
24:29Thơm cái đầu quỷ của Quýnh đó.
24:32Được rồi tôi không nói nữa.
24:33Đi ngủ đây.
24:58Tôi thấy hơi lạnh.
25:00Quýnh ôm tôi được không?
25:18Tôi lạnh quá.
25:21Quýnh ôm tôi được không?
26:23Không có gì.
26:25Chỉ là nằm mơ thôi.
26:27Mơ thấy Tiểu Ly...
26:29Phải mãi mãi rời xa đệ.
26:39Phải mãi rời xa đệ.
27:06Cô cũng cầm giấc mơ lạ sao?
27:07Xấu xa.
27:17Xin lỗi.
27:19Xin lỗi.
27:23Tại sao bảo trưởng không giận vậy?
27:25Đúng đó.
27:26Mặt của Quynh ấy hình như còn có vẻ xấu hổ nữa.
27:28Nè, ô đất á.
27:30Quynh bị gì vậy?
27:31Trời sắp sáng rồi.
27:32Chúng ta thu dọn hành lý lên đường thôi.
27:37Rốt cuộc chuyện là sao vậy?
27:38Chẳng lẽ giấc mơ đó giống yên thiệt à?
27:41Phải đó.
27:42Tại sao chúng ta đều gặp những giấc mơ vô cùng kỳ lạ vậy?
27:45Giấc mơ của đệ...
27:47Là giấc mơ mà đệ sợ nhất.
27:49Giấc mơ của Quynh...
27:49Là giấc mơ mà Quynh hy vọng nhất.
27:51Sao lại như vậy được?
27:53Bà Rê Ca...
27:54Trong mơ Quynh thấy những gì vậy?
27:55Dư thừa.
27:56Thu dọn hành lý lên đường thôi.
28:03Nhìn cái gì mà nhìn?
28:05Tui đâu có nhìn.
28:06Tui có nhìn cái gì đâu.
28:08Nè.
28:09Thu dọn hành lý lên đường mau đi.
28:27Sao đây...
28:27Náo nhiệt quá vậy?
28:30Chỗ này là trốn thành thị mà.
28:31Dĩ nhiên náo nhiệt...
28:32Ai mà hỏi Quynh?
28:33Xin lỗi.
28:35Sao nơi đây có nhiều người bói quẻ quá vậy?
28:37Đó là bởi vì...
28:43Quynh nói đi.
28:47Truyền thuyết nói...
28:48Năm sư trù công trù du bốn phương...
28:50Từng đi qua đây.
28:51Ông đã truyền thụ...
28:52Thuật dĩ bốc cho bá tánh.
28:54Sau đó...
28:54Bá tánh đã nhờ vào thuật này...
28:56Mà tránh được rất nhiều chiến quả.
28:58Vì vậy...
28:59Bá tánh nơi đây hoàn toàn...
29:00Tin tưởng vào thuật này.
29:02Được sao?
29:04Dĩ nhiên là không rồi.
29:05Nơi đây là dụng trũng...
29:07Dễ thụ khó công.
29:08Các tướng lĩnh cầm binh chỉ muốn đi đường dòng.
29:12Quynh đã nói...
29:13Trên đời này làm việc có dị thuật biết quá khứ tương lai chứ.
29:16Tất cả chỉ là mê tính thôi.
29:19Lời nói của công tử sai rồi.
29:30Công tử không tin dị thuật đó là một loại mê tính là mê không tin.
29:36Nói như vậy, lão nhân gia hiểu được dị thuật.
29:43Nếu công tử không tin thì có thể thử một lần mà.
29:47Tôi có thể biết được bí mật trong lòng của cậu.
30:08Xong rồi chưa?
30:10Tại sao lại bắt tôi giết vậy?
30:13Bởi vì Quynh thông minh...
30:14Vậy thật ra là tôi thông minh hay là ngu ngốc?
30:18Quynh vừa thông minh lại vừa ngốc.
30:19Cho nên chỉ Quynh viết chắc chắn ông ấy không đoán được.
30:26Tiên sinh nè.
30:29Được.
30:31Để tôi đoán thử cho cậu.
30:35Vì công tử đây, bí mật này cậu thật sự không nói với ai biết chứ?
30:41Không có.
30:42Được.
30:43Vậy để tôi đoán thử cho cậu.
30:48Ừ.
30:56Ồ.
31:05Công tử à.
31:07Cậu đã từng nhìn thấy thân thể của một vị cô nương.
31:14Cậu cảm thấy có lỗi với người ta cho nên trong lòng hổ thẹn.
31:18Từ trước tới giờ đều...
31:22Là thật sao?
31:23Vậy rốt cuộc Quynh đã nhìn thấy thân thể của ai?
31:26Này Baraka.
31:27Đây chính là bí mật trong lòng của Quynh hả?
31:29Không phải.
31:30Tôi chỉ giết đại thôi mà.
31:31Tôi gạt ổng đó.
31:32Ha ha ha ha ha ha.
31:35Cậu càng nói như vậy, càng chứng minh chuyện tôi đoán là đúng.
31:38Hả?
31:40Ha ha ha ha ha ha.
31:41Cho nên nói, trên đời này thật sự có kỳ năng dị thuật.
31:45Cái sai chỉ là do đạo hạnh của các người mà thôi.
31:50Hả?
31:58Ha ha ha ha ha ha.
32:11Sao ông ấy có thể nhìn thấy những gì dưới trên giấy?
32:15Nè.
32:16Rốt cuộc Quynh đã nhìn thấy thân thể của ai?
32:18Phải, phải, phải.
32:20Chẳng lẽ...
32:21Ông ấy thật sự biết gì thôi.
32:23Nè.
32:24Rốt cuộc Quynh đã nhìn thấy thân thể của ai vậy?
32:25Phải, phải.
32:26Không thể nào đâu.
32:28Nè.
32:28Đệ đang hỏi Quynh.
32:29Rốt cuộc Quynh đã nhìn thấy thân thể của ai?
32:31Công Tôn.
32:32Quynh nói đi.
32:33Tôi cũng rất muốn biết.
32:36Thật ra Quynh đã nhìn thấy thân thể của ai?
32:37Phải, phải, phải.
32:39Mấy người có phiền không vậy?
32:40Phiền.
32:41Tụi đệ thấy phiền lắm.
32:42Nhưng mà...
32:43Tụi đệ chỉ muốn biết Quynh đã nhìn thấy thân thể của ai?
32:45Phải, phải.
32:46Nói mau đi, nói mau đi.
32:47Ăn cơm, ăn cơm đi, ăn cơm đi.
32:51Ơ nè.
32:52Tiểu nhị.
32:54Sao trên cánh tay của nhà binh đều có còn một miếng vẻ màu trắng vậy?
32:57Cậu không biết sao?
32:58Tối hôm qua tuần phủ lưu đại nhân của chúng tôi vừa mới chết á.
33:01Đã ăn kiếp.
33:03Tên lưu nghĩa này đã đặt rất nhiều su cao thuế nặng.
33:05Hình như là hắn muốn vét cho sạch đến đồng su cuối cùng mà chúng ta kiếm được thì hắn
33:09mới cầm lòng à.
33:10Đúng vậy.
33:11Hắn chết rồi.
33:12Chúng ta sẽ được sống những ngày tốt đẹp.
33:13Đúng vậy.
33:15Lưu tuần phủ này hình như không được lòng dân.
33:17Dám hỏi Quynh Đài.
33:19Vậy sao tuần phủ đại nhân chết?
33:22Chuyện này không ai biết.
33:24Không ai biết?
33:25Không phải chứ.
33:28Nghe nói ông đã bị linh hồn của Tây Lan Dương ám vào người mà chết á.
33:32Tây Lan Dương ám thế nào?
33:35Tiểu nhân cũng không biết.
33:36Hình như là tuần phủ đại nhân đem mặt nạ của Tây Lan Dương.
33:39Sau đó linh hồn của Tây Lan Dương ám vào người ổng.
33:43Nên tuần phủ đại nhân nhảy xuống giường mà chết.
33:49Dạ mời dùng.
33:51Đi xem thử.
33:52Nè.
33:53Thôi đi.
33:54Hay là chúng ta lên đường?
33:55Nè.
33:56Mọi người đều là quán cùng triều.
33:57Cũng nên đến bái tế một chút.
33:59Không phải đâu.
34:00Tôi luôn cảm thấy là mỗi lần gặp phải chuyện kỳ lạ gì đó.
34:03Chúng ta đều bị cuốn vào đó.
34:05Thôi dậy đi.
34:06Chúng tôi đi bái tế ổng.
34:08Quynh ở lại quán trọ cho chúng tôi.
34:10Tôi.
34:15Mùi cũng không đi.
34:17Sách tướng nói hôm nay mùi không được đi lại lung tung.
34:19Càng không được bái tế.
34:20Nếu không gặp chuyện xui xẻo đó.
34:22Mề tính.
34:24Chúng ta đi.
34:31Nè, nè, nè.
34:32Đi thôi.
34:33Hả?
34:33Đi đâu?
34:35Dĩ nhiên là đi dạo mua sắm rồi.
34:37Chẳng lẽ Quynh muốn ở đây viết thời gian?
34:39Nè.
34:40Không phải lúc nãy cô nói là ngày giờ không tốt.
34:42Không được đi lung tung khắp nơi.
34:43Mề tính.
34:44Đi thôi.
34:45Nè.
34:46Đi thôi mà.
34:47Nhanh lên.
34:48Tướng dậy.
34:50Nhanh lên, nhanh lên.
34:51Từ từ đã.
34:51Hả?
34:54Lưu Phủ.
35:06Tiểu nhân Lưu Liệu là quán nhà của Tuần Phú Đại Nhân.
35:09Hai dị mời bên này.
35:11Ngôi nhà này trang trí rất đẹp.
35:13Dạ phải.
35:14Đại Nhân nhà tôi đối với chuyện gì cũng rất cầu toàn.
35:17Hai dị mời.
35:18Cầu toàn.
35:19Tôi thấy quán phí thì có.
35:20Tên Lưu Nghĩa này chắc chắn là đại tham quan.
35:24Đại Nhân mời.
35:41Tôi không ngờ Đại Nhân của ông lại thích sưu tầm mặt nạ như vậy.
35:45Dạ phải.
35:46Nửa năm trước Đại Nhân nhà tôi bắt đầu thích mấy thứ mặt nạ này.
35:51Quýnh đã từng nghe một người thương nhân Ba Tư nói.
35:53Mặt nạ trong ngôn ngữ và tính cách của Tây Phương là cùng một từ.
35:58Người mang mặt nạ khác nhau và sẽ có những tính cách khác nhau.
36:02Nhưng mà người sống ở đời, ai mà không phải mang mặt nạ khác nhau để đối diện với những
36:06người khác nhau.
36:07Đúng là chỉ biết được mặt người, nhưng không biết lòng người mà.
36:11Ê, Quýnh đừng hỏi chút thì quay khoan được không? Quýnh nhìn mặt của người ta kìa.
36:16Không phải đâu, không phải đâu. Đại Nhân nhà tôi cũng từng nói như vậy.
36:20Đại Nhân nhà tôi chết quá sớm.
36:22Nếu ông ấy còn tại thế, chắc chắn sẽ tâm đầu ý hợp với công tôn Đại Nhân.
36:27Chỉ đáng tiếc.
36:31Ê, được rồi. Ông cũng đừng quá ra lòng.
36:34Tôi theo Đại Nhân đã hơn 30 năm, từ Kinh Thành đến đây.
36:39Không ngờ Đại Nhân đang đổ sung sức mà lại.
36:45Được rồi. Đừng để cho người ta chê cười.
36:54Phu Nhân, đây là Phu Nhân nhà tôi.
36:57Phu Nhân.
36:58Đa tạ hai dị đã đến bái tế. Người còn sống cảm kích trong lòng.
37:03Phu Nhân nặng lời rồi.
37:05Vì này chính là công tôn sách công tôn Đại Nhân sao?
37:10Chính là Tài Hạ.
37:11Đài danh của công tôn Đại Nhân như sắm bên tai, hôm nay được gặp, quá thật vinh hạnh.
37:16Phu Nhân đã quá nặng lời.
37:19Không phải đâu. Đại Nhân nhà tôi cũng là người thông minh tuyệt đỉnh.
37:23Nếu như ông còn sống, chắc chắn sẽ rất tâm đầu ý hợp với công tôn Đại Nhân.
37:29Chỉ đáng tiếc là...
37:30Được rồi. Mau đưa hai dị đi bái tế đi.
37:34Dạ, Phu Nhân. Hai dị Đại Nhân mời.
37:38Cáo từ.
37:45À, linh đường của Đại Nhân nhà tôi được đặt trong thư lầu cuối cùng.
37:50Ngài nhìn đi.
37:52Cối đá đó kìa.
37:55Ý, dân đại được lắm.
37:57Lúc nhàn hạ không có gì làm để có thể dùng nó để thư giãn ngân cốt.
38:00Đề nghỉ à...
38:05Cối đá này cũng phải nặng hơn 300 cân.
38:07Ai mà nâng lên nổi?
38:08Thì Đại Nhân nhà tôi đó.
38:11Lưu Đại Nhân là dân nhân.
38:12Sao có sức như khổng vỏ được?
38:14À, cũng không phải Đại Nhân nhà tôi.
38:17Vậy là ý gì?
38:18Phải nói là Tây Lăng Dương đó.
38:21À, chỉ cần Đại Nhân nhà tôi đe mặt nạ của Tây Lăng Dương vào
38:25là có thể nâng được cối đá lớn này.
38:28Đe mặt nạ thì có thể nâng được nó lên à?
38:31Dạ phải.
38:32À, Đại Nhân, bên đây mời.
38:36Mời.
38:39Mời.
38:44Mời.
38:47Nơi đây là thư lầu của Đại Nhân nhà tôi, Thiên Nhất Lâu.
38:54Đẹp quá.
38:55Thiên Nhất Lâu là thiên hạ Đệ Nhất Lâu.
38:57Đúng là có khí phách.
38:59Đệ sai rồi.
39:00Thiên Nhất không có ý nghĩa là thiên hạ Đệ Nhất.
39:03Trong hạ đồ số, nhất lục là Thủy.
39:06Nên gọi là Thiên Nhất Sinh Thủy, lục địa thành chi.
39:10Đại có biết, trong thư tịch, đáng sợ nhất là cái gì không?
39:14Đáng sợ nhất là sau khi người ta học nó xong, xử lý nó ra để khóa khoa.
39:17Sai.
39:19Cái đáng sợ thứ nhất trong thư tịch chính là Đệ.
39:21Bức học vô tài không chịu đọc nó.
39:23Thứ hai là quả.
39:24Trong ngũ hành Thủy khắc quả.
39:26Thiên Nhất là Thủy, mực cũng thuộc Thủy.
39:29Xem ra, Lưu Đại Nhân nhà ông thật sự rất tin thuộc ngũ hành.
39:33À, không phải đâu.
39:34Không phải.
39:35Thứ nhất, Đại Nhân nhà tôi không phải là người có hiểu biết về thuộc số.
39:38Thiên Nhất Lâu thật sự có ý của Thiên Hạ Đệ nhất.
39:41Vì vậy, Đại Nhân nhà tôi có chí hướng cao xa.
39:43Thứ hai, Đại Nhân nhà tôi xưa nay không tin mệnh lý.
39:46Lúc trước, ông thường nói nhân định thắng thiên.
39:48Ông muốn lập nên sự nghiệp lớn còn cao hơn trời nữa.
39:51Ông còn nói là phải kéo ông trời xuống cho bằng được.
39:54Hả?
39:55Thật sự là có chí hướng lớn á?
39:58Nhưng bắt đầu từ nửa năm trước,
40:00ông lại hoàn toàn tin tưởng vào các thuật mệnh lý chim bóc.
40:05Bắt đầu từ nửa năm trước.
40:07À, hai vị Đại Nhân mời.
40:31Sao lại lạnh quá vậy?
40:33Linh được ủ Đại Nhân nhà tôi ở bên đây.
40:36Mời.
40:37Ừ.
40:53Mời bay tế.
41:07Thì ra là vì có băng, cho nên mới lạnh như vậy đó.
41:10Bảo lên, nếu không Quynh sắp đông thành đá rồi.
41:12Mời chiêm ngữ một lát.
41:24Bị cháy đen.
41:26Triển Thiêu Hiệp, xin cậu tôn trọng Đại Nhân nhà tôi một chút.
41:30À, thức lễ.
41:32Mời lên, mời lên.
41:33Mời lên.
41:34Đi đâu vậy? Trở về thôi.
41:36Đi mau mà.
41:49Quynh ngửi thơm lắm.
41:51Thơm.
41:56Bao chừng Quynh đang nghĩ gì vậy?
41:58Tiêu Mang là người nhà của Quynh.
42:00Sao Quynh lại có thể...
42:02Có thể nằm mơ sỉ nhục cổ như vậy?
42:04Sao Quynh có thể xứng đáng với cổ được?
42:08Đâu còn mặt mũi để nhìn cổ nữa.
42:10Gây tội ác rồi.
42:11Bao chừng Quynh đang làm cái gì vậy?
42:17Sao hắn lại ở đây?
Comments

Recommended