Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 11 giờ trước
Tác Giả: Thần Đông

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Nhìn kỹ, có cây màu lục, còn có cây toàn thân màu nâu tím, còn có cây màu đỏ như máu, vô cùng cổ quái.
00:06Sao trong không chung lại xuất hiện các loại cây như thế này?
00:09Mọi người đều vô cùng khó hiểu.
00:11Trong lúc nhất thời, mọi người nhao nhao nghi luận, việc này quá quái dị, không giống chuyện đùa, khiến mọi người khủng hoảng.
00:17Đến khi đoàn tàu khởi động lần nữa, gạo thét chạy đi, sự chú ý của mọi người mới bị phân tán, thanh âm mới nhỏ dần đi.
00:23Con đường này đối với tôi rất quen thuộc, năm đó lúc đi học ở Tây Bộ tôi đã từng đi qua không biết bao nhiêu lần rồi.
00:28Chú Toàn nói, khoảng sau một canh giờ, đoàn tàu lại ngừng một lần nữa.
00:33Lúc này, chú Toàn nhìn ra cửa sổ, ngần người, lầm bầm, không đúng nha, chỗ này làm gì có núi.
00:39Đúng vậy, tôi thường xuyên đi tuyến đường này, gần đây không có những ngọn núi lớn như vậy mới đúng.
00:43Cũng có một giọng nói nghi hoặc lên tiếng, không đúng, mấy người nhìn kỹ đi, không phải núi mà là một cây đại thù.
00:49Có người sợ hãi kêu lên, cả đám người nằm bò bên cạnh cửa sổ, quan sát tỉ mỉ.
00:54Sở Phong cảm thấy rất hoảng hốt, hắn thấy rõ, ở đằng xa đích thực là một cây đại thù, thân cây khổng lồ, như một mọn núi đâm thẳng vào mây.
01:02Có mấy người vừa mới lên tàu, hỏi bọn họ xem, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.
01:06Có người nói, chỉ một lát sau, có một số người leo lên mui xe, nói tình hình thực tế cho mọi người, khiến cho tất cả rung động, trợn mắt há mồm.
01:14Đó là một cây ngân hạnh khổng lồ khá nổi tiếng ở nơi đây.
01:17Nó đã sống ở đây mấy trăm năm rồi, không hiểu sao mấy ngày gần đây bắt đầu sinh trưởng tươi tốt hẳn lên.
01:22Chuyện này đã gây nên chấn động không nhỏ, khiến nhiều người khiếp sợ.
01:25Bây giờ, chỗ đó đã bị phong tỏa, không cho người khác đến gần.
01:29Hóa ra là thật à, lúc trước có người nói rồi, cũng chụp được cả ảnh, nhưng mà không hiểu sao bị xóa bỏ, giờ mới được chứng thực trên tàu có người nói.
01:36Sự việc ly kỳ khiến người ta khó lòng hiểu được.
01:39Một cây cổ thủ, tuy rằng tồn tại từ lâu, nhưng cũng không thể nào chỉ trong 2-3 ngày lại sinh trưởng đến mức này, quả thực là quá sức tưởng tượng rồi.
01:46Thời gian trôi qua, tàu vẫn không di chuyển, đã hơn nửa tiếng rồi mà vẫn còn đứng im tại vị trí cũ.
01:52Mấy tiếp viên trên tàu giải thích rằng, do phía trước có chuyện xảy ra, nhân viên đang giải quyết, sẽ mau chóng khởi hành tiếp thôi.
01:58Nhưng những người trên tàu không cách nào bình tĩnh được, vẫn luôn thảo luận về cây cổ thủ kia.
02:02Có điều hai việc này vốn chẳng liên quan gì mà.
02:05Sau đó, cả đám người không đợi nổi nữa, một số xuống tàu đi lại.
02:08Chú Toàn cũng xuống nhưng gã nhanh chóng quay lại, sắp mặt cổ quái, cậu nhìn xem tôi đào được cái gì này.
02:14Trên bàn tay có dính một ít bùn đất, đang nắm một cây cỏ dại bình thường,
02:17nhưng hiện tại nó có chút khác biệt, xanh mơn mởn, khí tức sinh mệnh nồng đậm, hơn nữa nó còn kết xuất ra được một quả đỏ tươi lớn chừng nắm đấm, tỏa ra mùi hương thơm ngát.
02:26Đây quả thực là phát hiện lớn nha, một cây cỏ dại ven đường mà mọc ra trái cây đỏ tươi thế này, còn khá thơm nữa.
02:32Mập mạp run rộng nói, Sở Phong chỉ cảm thấy lạnh bút sau lưng, thế giới đang xảy ra chuyện gì thế này, lại bắt đầu phát sinh gì biến nữ ư,
02:39cỏ dại ven đường cũng có thể mọc ra trái cây đỏ tươi, mùi hương ngào ngạt. Trong lòng Sở Phong không cách nào bình tĩnh được, cứ suy nghĩ miên man.
02:47Thế giới này ngày càng khó hiểu rồi, trong lòng hắn chấn động, biến hóa thế này đã vượt khỏi phạm trù nhận thức, các loại biến dị phát sinh làm người ta cảm thấy bất an.
02:55Thứ này ăn được sao? Không thể không nói, trù tỏa này cũng khá phàm ăn này thật sự cực phẩm, giờ mà vẫn còn có loại tâm tình thế này, gã ngửi mùi thơm của trái cây, hận không thể cắn một miếng.
03:04Cậu ăn thử xem, không dám, ai biết có độc không chứ, trái cây đỏ rực, ăn một miếng lỡ đi đời nhà ma luôn thì khổ.
03:11Chu mập mạp lắc đầu, gã nuốt nước bọt không ngừng, trái cây này quá mê người, mùi hương sông vào mũi, còn thơm hơn các loại hoa quả khác mấy phần.
03:19Theo Sở Phong quan sát, trái cây này mang theo ánh sang ống ánh, đỏ rực như hồng má não, sao lại do một cây cỏ bình thường khai hoa kết quả được chứ?
03:26Mọi người trên tàu cũng thấy kỳ lạ, nhưng không quá rung động, gần đây đã xảy ra quá nhiều sự việc, nhất là cây cổ thủ làm người ta kinh hái ở phía xa kia.
03:34Cỏ dại kết trái mặc dù kỳ dị nhưng không khiến người ta hoảng sợ.
03:37Mà gốc đại thủ kia thì lại không giống thế, cả đám người đang hoài nghi không biết có phải nó sắp thành tinh, tạo thành tai nạn hay không.
03:44Tranh thủ thời gian rời khỏi nơi này đi, tôi có cảm giác khá tồi tệ.
03:48Một người đàn ông trung niên sắc mặt tái nhợt nói, anh ta không xuống dưới mà chỉ ngồi một chỗ trên toa tàu.
03:53Thế nhưng, sau khi đoàn tàu dừng lại rồi thì dường như bất động, không lên đường nữa.
03:57Thời gian trôi qua, sở phong cũng xuống dưới, nhìn về phía xa.
04:01Cây cổ thủ này quá lớn rồi, còn cao hơn núi, cành lá xung xuê, che phủ cả thành phố.
04:06Cành này không muốn dẫn đến ngoanh động cũng khó, nhìn xem chúng tôi mang về cái gì này, cách đó không xa có mấy người đi tới.
04:12Trên tay mỗi người là một phiến lá cây cao cỡ một người, nhìn như quạt ba tiêu, hỏi ra mới biết đó là lá của cây cổ thủ.
04:18Lại có một thanh niên ôm một trái cây khác bước đến.
04:20Nó lớn bằng chậu nước, anh ta phải cố hết sức mới vác về được.
04:24Đó là quả có cây cổ thủ ngân hạnh, toàn thân nó có màu vàng nhạt.
04:28Các cậu hái nó đấy à?
04:29Có người ngạc nhiên hỏi, làm sao có thể nhạt được từ bên kia?
04:33Bọn họ chỉ về phía xa xa.
04:35Cây cổ thủ quá khổng lồ, trạc cây to ngang trời, trên mặt đất có lá và trái cây rụng.
04:40Một số người dân địa phương đang chuẩn bị rời đi, họ cảm thấy bất an, lo sợ có chuyện xảy ra.
04:45Có người lên tiếng thông báo tình huống thực tế.
04:47Lại có một số người nổi nóng, tàu rừng lâu quá rồi mà sao không khỏi hành, có chuyện gì vậy, tôi muốn biết nguyên nhân.
04:52Mà đến giờ nhân viên cũng không thông báo gì cả.
04:55Chú Toàn đụng tay sở phong, thấp giọng nói,
04:57Người anh em, tôi thấy tình huống không ổn lắm, đoàn tàu này chạy mấy năm nay có bao giờ phát sinh việc gì đâu, đây cũng là lần đầu tiên đấy.
05:04Hy vọng có thể nhanh chóng rời khỏi đây, sở phong cũng gật đầu.
05:07Lại qua hơn một tiếng đồng hồ nữa, đoàn tàu mới bắt đầu khởi động, rốt cuộc cũng rời khỏi nơi đây rồi.
05:12Cám ơn trời đất, cuối cùng cũng đi, một ông láo thở dài, trên thực tế nhiều người cũng đều có cảm giác chút được gánh nặng như thế.
05:19Xa xa, mây đen cuồn cuộn, ầm một tiếng, một tiết xét bổ xuống, thời tiết biến đổi quá nhanh.
05:24Chỉ mới trước mắt mà đã sắp có mưa to rồi, trong lúc nhất thời, cả khu vực tối sầm lại, cũng may mọi người đều đã lên xe.
05:31Trời ơi, ở chỗ đó sao lại sáng lên thế kia?
05:33Có người hoàng hốt la lên, xuyên qua cửa kính, có thể thấy gốc đại thủ ở phía xa kia bỗng có một lớp ánh sáng màu lục bao phủ, trông vừa mông lung lại vừa khủng bố.
05:42Cái cây kia đang lai động, kết hợp với xấm xét vang rồi, khiến khung cảnh có hơi yêu dị.
05:47Xấm xét bao trùm lấy nó, hay là do chính nó phát ra?
05:50Am, đột nhiên mọi người nghe một tiếng vang thật lớn, cây đại thủ sáng lên, nhiều trà cây gãy đổ, không ít phiến lá khổng lồ rời xuống.
05:57Mây đen che phủ, sắc trời âm u, chỉ duy nhất chỗ đó sáng ngời lên nên mọi người có thể dễ dàng nhìn thấy.
06:03Từng quả ngân hạnh vỡ nát, rồi sau đó mọi người chứng kiến một màn quỷ dị, chúng như hạt giống bồ công anh, tung bay đầy trời.
06:10Trái cây rơi xuống, tỏa ra ánh sáng mộng lung, mang theo lông tơ màu trắng bạc, nhìn như chiếc dù nhỏ, bay bay khắp trời.
06:16Cái này là quả của cây cổ thụ ngân hạnh kia, hay là hạt giống bồ công anh thế?
06:20Chu mập mạp nuốt ngụm nước miếng, hắn cảm thấy ít hầu khô khốc, một màn này quá kỳ lạ rồi.
06:25Trong xe, mọi người nghẹn hòng chân chối nhìn một màn quỷ dị kia, thật là không thể nào tưởng tượng nổi.
06:30Sau khi những hạt giống vung vãi, mặc sấm xét bao quanh, gốc đại thủ kia lại yên tĩnh vô cùng, trà cây vững chắc, không còn gãy đổ nữa, đứng sừng sững nơi đó.
06:39Mãi đến khi mưa to không ngừng rơi xuống, màn mưa làm cửa sổ mơ hồ, cảnh vật xa dần, mà tâm thần mọi người vẫn còn không yên.
06:46Người anh em, là cái thế giới này điên rồi, hay là tôi và cậu bị điên rồi thế, tôi mới nhìn thấy cái gì thế kia?
06:51Nó tàn phá thế giới quan của tôi rồi, mập mạp nhìn sở phong mà nói, gã cùng với mọi người trên tàu thật sự bị đà kích không nhỏ.
06:58Bọn họ tuy rời đi rồi, lại không biết sau lưng liệu có phát sinh gì thêm không?
07:02Rất nhiều người cuối đầu đọc tin tức, họ muốn xem có manh mối gì mới không?
07:06Vậy mà, kỳ dị ở chỗ, không có tin tức nào liên quan đến cây cổ thụ ngân hạnh kia.
07:10Có điều, các tin tức gì thường khác lại không ít, có nơi phát hiện một con thú đã biến mất cả ngàn năm, có nơi giếng cổ ngàn năm bống phun ra nước ngọt.
07:19Đủ mọi dị tượng, rốt cuộc muốn thông báo điều gì đây?
07:21Núi vương ốc có mây tím chảy xuôi, thật hay giả thế?
07:25Có người hoài nghi, theo dòng tin tức, có một số tin tức kinh người, nhưng đại đa số mọi người đều không tin.
07:31Sau đó lại có tin, mặt nước ở động đình hồ sáng bóng lập lòe, khói mỏng mông lung, xương trắng lượn lờ, y hệt tiên cảnh.
07:37Dẫn đến việc mọi người nghị luận không ngớt, thời gian trôi qua, tàu đá qua khu vực mưa to, tiến vào một khu khác, sắc trời rất sáng, khác hẳn cả một vùng trời đất đen kịt kia.
07:47Một lúc sau, lại có tin tức mới, có rất nhiều cây lơ lửng trong vũ trụ, trên không trung.
07:51Bây giờ có hình vệ tinh quay trục rõ ràng, báo chí trong ngoài nước đều đưa tin.
07:56Những cây này sinh trưởng cực nhanh, hơn nữa trải qua xác định của các nhà thực vật học.
07:59Chúng đều thuộc về các loại thực vật trên trái đất, có thể tìm được những giống cây này trên mặt đất.
08:07Hơn nữa, không có bất kỳ lời giải thích nào được đưa ra, đoàn tàu di chuyển không thuận lợi, đến chập tối lại dừng lại một lần nữa.
08:14Hơn nữa, không phải dừng lại ở trạm hay ở thành thi nào, mà là tại giá ngoài.
08:18Mọi người bất mán, chắc với nhân viên đến cùng là xảy ra chuyện gì.
08:22Chúng tôi nhận được thông tin, tuyến đường gặp sự cố, không biết nguyên nhân gì, có nhiều chỗ đường dây không tốt, chúng tôi bắt buộc phải ngừng lại.
08:28Mọi người xôn xao, bắt đầu hoảng hốt, nhân viên trên tàu thông báo, phía trước đang cố gắng giải quyết, đảm bảo an toàn ổn định rồi mới có thể tiếp tục chạy.
08:36Buổi chiều, sở phong mới trò chuyện cùng ba mẹ, các nơi xuất hiện nhiều dị tượng thế này, hắn rất lo lắng cho hai người.
08:43Trên thực tế, cha mẹ của hắn cũng lo lắng một mình hắn ở bên ngoài gặp phải sự cố gì khác.
08:47Quả nhiên, sau khi tàu ngừng lại thì không đi nữa.
08:50Vì sợ xuất hiện tai nạn nghiêm trọng nên trừ khi đảm bảo tuyết đối an toàn, chứ không không thể nào khởi động đi tiếp.
08:55Trong tàu, sau khi mọi người nhận được thông tin, có chút lo sợ không yên, đủ loại dấu hiệu cho thấy các nơi không còn bình yên nữa.
09:02Bọn họ đang ở trên đường, trong lòng có một loại khát vọng có thể trở lại chỗ ở quen thuộc của mình.
09:07Nhân viên phục vụ trên tàu chuẩn bị nước và thức ăn cho bọn họ.
09:10Nếu như không phải gặp đủ loại sự cố, chỉ hoãn thời gian, theo lộ trình, đến buổi chiều tàu đã có thể đến điểm cuối cùng rồi.
09:17Trong đêm, mọi người lo lắng không yên, chẳng ai ngủ được, cứ nhỏ giọng bàn luận suốt.
09:21Mãi cho đến đêm khuya, tàu mới yên tĩnh, bên ngoài đen kịch, đưa tay không thấy được 5 món, không có một chút ánh sáng nào, lộ ra vẻ thanh tĩnh lạnh lùng đến đáng sợ.
09:30Am, sau nửa đêm, một tiếng động to đánh thức tất cả mọi người.
09:34Họ mê mang nhìn quanh bốn phía, xảy ra chuyện gì vậy, sao đoàn tàu lại bị rung động lắc lư mãnh liệt như vậy?
09:40Có vật gì đó va chạm vào sao? Rất nhiều người sắp mặt thoáng trắng bệch, bất an nhìn ra ngoài cửa sổ.
09:45Bên ngoài đen kịch, một mảnh vùng núi, không có đèn đường, căn bản không thấy gì, làm cho tim người ta đập nhanh, cảm giác được từng cơn lãnh bút.
09:52Giáy núi xa xa trợt có tiếng thú cùng âm thanh cú vỏ truyền đến, làm người ta cảm thấy kinh hái.
09:57Am, lại một tiếng động lớn, tòa xe lay động, một số người hoảng sợ la thét trói tai.
10:02Cái gì bên ngoài thế nhỉ, làm sao có thể lay động cả đoàn tàu?
10:06Một mảng thanh âm âm ý, đừng la hét nữa, sở phong quát lên, cứ bối rối thế này dễ phát sinh ra các vấn đề khác.
10:12Chỗ này, ta tôi đều biết, là một chiến trường cổ trước đây, năm đó đã chết rất nhiều người.
10:16Một giọng phụ nữ lớn tuổi run run nói, im lặng, đừng nói bậy bạ, chung mập mạp quát lên, có điều mặt gá cũng trắng bệch, không khá hơn chút nào.
10:24Dĩ nhiên gá biết đây là nơi nào, do gá cũng thường xuyên đi trên tuyến đường này.
10:29Làm gì có ma quỷ chứ, đó là điện tử trường thôi, khoa học chứng minh rồi, rất nhanh sẽ tiêu tán, làm sao có thể làm gì đoàn tàu được.
10:36Có người đứng ra, ổn định tâm lý của mọi người.
10:38Sau đó, cả đám người phát hiện ra, tất cả thiết bị máy móc liên lạc đều không hoạt động, họ đã hoàn toàn mất liên lạc với bên ngoài.
10:45Giờ khắc này, bọn họ thấy lạnh cả người, sân hết cả gai ốc.
10:49Đêm nay, ai cũng không có tâm tình chìm vào giấc ngủ nữa.
10:51Nhiều người cứ ngóng qua cửa sổ, mong hừng đông mau đến, vì màn đêm đen kịt khiến cho họ cảm thấy áp lực rất lớn, như có con quái vật khổng lồ đang dò mó xung quanh.
11:00Trước bình minh, sắc trời còn đen, bên ngoài nổi lên một tầng sương mù dày đặc, trắng xóa, bao trùm cả vùng núi.
11:06Tình huống bên ngoài thế nào?
11:08Chu Toàn hỏi, có lẽ nên ra ngoài quan sát thôi.
11:11Sở Phong nói, đừng, tôi không đi đâu, mập máp lắc đầu ngoầy ngoầy.
11:15Tôi cảm thấy chắc không có gì đâu, nếu xảy ra vấn đề thì đã xảy ra từ sớm rồi.
11:19Sở Phong chấn định, cuối cùng, Sở Phong cùng Chu Toàn và một số người trẻ tuổi quyết định xuống tàu, muốn nhìn xem bên ngoài xảy ra chuyện gì.
11:26Màn xương trắng dày đặc, đứng cách nhau mấy thước liền không thấy được bóng người, thật sự có chút yêu tà quỷ dị, khiến người ta sợ hãi.
11:33Trung quanh yên tĩnh, chẳng có âm thanh gì.
11:35Trời, đó là cái gì thế?
11:37Bỗng, một người trẻ tuổi kêu to, giọng điệu vô cùng hoảng sợ, nhìn chằm chằm vào không chung.
11:41Tiếng thét này không chỉ làm cho đám người bên ngoài dững tóc gáy, mà còn làm cho người trong tàu sợ hãi tới cực điểm.
11:47Mặc dù bình minh sắp đến nhưng sắc trời vẫn ưu tối như cũ, sương mù vẫn chẳng ngập khắp nơi khiến người ta không thể nhìn rõ ràng được gì.
11:54Không khí vốn đã căng thẳng, bất chợt có tiếng thét to của người trẻ tuổi kia vang lên, lại càng khiến mọi việc trở nên căng thẳng hơn.
12:00An va viết hoa, cả đám người cùng nhau di chuyển ra ngoài toa tàu.
12:04Có hai người bị hù đến phát sợ mà lùi lại, thiếu chút nữa là ngồi bệt xuống đất, nguyện thét to, trong giọng điệu chẳng ngập sợ hãi.
12:11Muốn hù chết người hay sao mà la to thế?
12:12Chú Toàn nhìn hàm hàm, bản thân gá cũng bị dọa không nhẹ, lông tờ trên người đều đã dựng đứng hết cả lên.
12:19Cậu thấy gì à? Sợ phong hỏi, hắn và chú Toàn cùng đi đến đó, cách những người khác một đoạn, xương trắng mập mờ khiến những gì bên ngoài, cách đó mấy thước đều trở nên mờ ảo.
12:28Lách cách, lách cách, người kia run cầm cập, nghe rõ cả tiếng răng va vào nhau.
12:32Anh ta chỉ lên không chung, hai chân dường như không nghe theo chỉ thị nữa, khuyểu xuống, muốn lùi lại cũng không được, một bóng đen lớn ở giữa không chung kìa.
12:39Cái, cái gì vậy? Lúc đầu hai người cũng sợ hãi, sau khi nhìn lên không chung thì sắc mặt trở nên trắng bệnh, nhanh chóng lùi về sau, thân thể lào đảo, bị dọa đến nỗi toàn thân phát run.
12:50Giờ phút này trong toa tàu không còn cách nào yên tĩnh được.
12:53Mọi người đều nghe thấy được âm thanh bên ngoài, có tiếng một người phụ nữ hét lên khiến không khí càng thêm căng thẳng, bối rối.
12:59Nơi này vốn là một chiến trường cổ, giờ phút này có sương mù trắng xóa, đã vậy điện thoại còn không hoạt động được, mất hẳn liên lạc với thế giới bên ngoài, sao có thể không khiến người ta hoảng sợ kia chứ?
13:08Còn chưa thấy rõ cái gì, kêu gì mà kêu.
13:11Sở phong hết to, ổn định mọi người.
13:13Sở phong và Chu toàn đi tới, mơ hồ thấy một bóng đen đang lơ lửng giữa không chung, hình ảnh khá mơ hồ do bị sương mù ngăn cản.
13:19An pha viết hoa, người đàn ông kia lại kêu to, anh ta đứng ngay phía dưới, cái bóng đen gần nhất nên hoảng hốt mùi bẹt xuống đất rồi lộn nhào, dường như đã thấy điều gì kinh khủng lắm vậy.
13:29Máu, máu, tôi thấy máu.
13:31Hai chân anh ta vốn đã cường cứng, giờ gặp phải kích thích nên có thể cử động, vội vàng trơn ra, thoát khỏi nơi đó.
13:37Trời ạ, nơi mặt anh ta có máu.
13:39Hai người cách đó không xa nhìn thấy máu trên mặt anh ta, sợ hãi hết to lên.
13:43Da đầu họ cũng run dày như sắp nứt ra, nơi này cực kỳ quỷ dị.
13:47Không phải máu của tôi, là từ trên người hắn ta chảy xuống.
13:50Người đàn ông kia vô cùng hoảng hốt, chỉ vào giữa không chung mà nói.
13:54Quả thật là có mùi máu tươi, chú toàn nói nhỏ, sợ phong bước mấy bước dài, đi đến nơi đó, liền nhìn thấy được bóng đen giữa không chung, giống như có một người đang bị ghim chặt ở đó, khắp người đen xì, toàn thân chảy máu.
14:05Lệ quỷ, à, lệ quỷ giữa không chung, người đàn ông kia bị kinh hái không nhỏ, hết to rồi chạy về phía toa tàu.
14:12Hai người khác cùng ra ngoài với anh ta lúc này cũng vậy, vội vã chạy về, cùng nhau thoát đi.
14:17Chú mập mạp cảm thấy sau lưng mình lạnh toát, nhưng gã không bỏ chạy mà tiếp tục theo sau lưng sở phong, có lẽ cũng có chút gan giả.
14:24Thật sự có người chết, đây là mưu sát sao?
14:26Mập mạp ngừng đầu nhìn lên không chung, trên mặt đất có một vũng máu, giữa không chung lại treo một khối đen xì, đó là một thi thể, máu tử trên người người đó đang không ngừng chảy xuống.
14:35Sao anh ta lại bị treo lên không chung được?
14:37Sở phong cũng cảm thấy lạnh léo, cho dù lá gan hắn rất lớn, nhưng đối diện với vấn đề này cũng cảm thấy kinh hái.
14:43Đúng nhỉ, nơi này cách đám cây cối một đoạn, sao hắn ta lại lơ lửng được?
14:47Chú toàn trừng to mắt, liên tiếp lui lại sau, gã cũng cảm thấy hơi hoảng hốt.
14:52Người trên xe nghe được tiếng họ nói chuyện lại càng thêm sợ hãi, có tiếng thét trói tai của phụ nữ, lại có tiếng khóc nức nở lộ vẻ yếu ớt, không khí trên xe chẳng ngập sự hoảng loạn.
15:00Lệ quỷ, giữa không chung có một con lệ quỷ, người trẻ tuổi trốn về toa tàu đầu tiên mặt mày trắng bệch, miệng lầm bầm, mặt anh ta toàn là máu, nhìn rất dữ tợn.
15:09Anh ta khiến bầu không khí trên tàu càng trầm trọng nặng nề hơn.
15:12Đoàn tàu dừng lại ở vùng núi, nơi đây đã từng chết rất nhiều người, bây giờ xương trắng chẳng ngập, quỷ dị như vậy sao có thể không khiến người ta chấn kinh?
15:20Đừng sợ, chỉ là một cố thi thể thôi, có phải lệ quỷ gì đâu?
15:24Sở phong hô to, thanh âm rất lớn, chấn định tâm thần mọi người.
15:28Chu Toàn cũng chấn định lại, vì đứng ở nơi này cũng không nguy hiểm gì, gã cố gom chút dũng khí quá to,
15:33anh ta mà còn nói lung tung dọa người khác trong đó nữa thì các người cứ ném anh ta ra ngoài.
15:38Trên thực tế thì cả sở phong và Chu Toàn đều không rõ việc này là như thế nào.
15:42Thi thể treo giữa không chung kia, tóc rất dài, che cả khuôn mặt, lưa lửng, lắc lư theo gió, cảnh tượng khiến người ta dùng mình.
15:49Mấy người thanh niên khỏe mạnh xuống đây cùng đưa thi thể này xuống đi, nhìn xem anh ta chết thế nào, chỉ là một thi thể mà thôi, có gì mà phải sợ.
15:56Chu Toàn hét to, thật ra gã cũng sợ, gọi nhiều người đến là để cho có can đảm hơn.
16:01Mọi người thấy hai người họ chấn định như vậy, không chút sợ hãi, tâm lý cũng chấn định theo, không còn hoảng sợ như lúc trước nữa.
16:07Qua một lúc, có vài thanh niên đi xuống, tụ tập lại một chỗ, cùng hai người họ tiến về phía bóng đen kia.
16:13Sở Phong trèo lên toa tàu, nơi này có thể nhìn rõ hơn một chút, nếu muốn đưa thi thể xuống thì nơi này là nơi thích hợp nhất.
16:19Khi đứng ở chỗ này, Sở Phong hơi hồi hộp, vì phục sức của người này khác người hiện đại, nhìn giống như thuộc về thời cổ.
16:25Hơn nữa, hắn ta có một mái tóc dài, che khuất cả khuôn mặt, trông càng thêm kinh dị.
16:29Chẳng lẽ lại có việc kỳ lạ gì phát sinh nữa hay sao, trong lòng hắn hơi băn khoăn.
16:34Chu Toàn cũng trèo lên, tuy cơ thể gá mập mạp nhưng thể năng lại tương đối tốt, không có cảm giác ụt ịch, chỉ tốn chút sức liền trèo lên.
16:41Mấy tên đô con phía sau thấy thể, lá gan cũng lớn hơn, lần lượt leo lên.
16:45Đang quay phim đấy à, hắn ta mặc thứ đồ gì thế?
16:48Sau khi nhìn rõ tử thi, thiếu chút nữa Chu Toàn đã chửi tục rồi.
16:52Hắn, làm sao mà lại ăn mập như thế?
16:54Một người trẻ tuổi cũng có sắc mặc quái lạ, nhìn thế nào cũng giống người cổ đại, mà hắn ta được trôn ở chiến trường này sao?
17:00Sao hắn ta lại bị treo trên không như vậy chứ?
17:02Một người khác nói, lời này vừa thốt ra khiến đám người trong toa xe cảm thấy toàn thân rét run, không khí càng lạnh léo hơn.
17:08Trên người hắn ta là, dây xích bằng sắt sao, sao lại rủ xuống từ trên không trung thế kia, việc này quả thực là không thể nào.
17:15Chu mập mạp không bình tĩnh nổi nữa, giật giật tay áo sở phong, thấp rộng, người anh em, việc này chúng ta không thể treo vào, gặp phải sự việc không thể giải thích được rồi, nhanh đi thôi.
17:24Sương mù dày đặc, mọi thứ đều không rõ ràng. Giữa không trung, trong không khí lờ mờ có một sợi xích sắt to bằng cánh tay rủ xuống, treo một bộ thi thể, khiến cho người ta cảm thấy tê dại cả da đầu, giống như cực hình của địa ngục vậy.
17:36Mấy người khác nghe Chu mập mạp nói thế, sắc mặt liền thay đổi, quay đầu nhảy xuống nóc toa tàu, nơi này làm bọn họ cảm thấy bất an, run dậy.
17:44Không có việc gì đâu, là dây leo, không phải xích sắt. Sở phong mở miệng, khiến mọi người chấn động, dây leo, sao lại dài như vậy?
17:51Mập mạp nghi hoặc, gã nhìn ký lại, bên trong sương ngủ, quả thật trên xích sắt là có phiến lá.
17:56Quả thật là dây leo, một người nhận ra, khẽ thở vào. Chắc người này từ trên núi rơi xuống, những diễn viên này cũng thật lều, đem cả mạng mình ra đánh cược.
18:04Một thanh niên cao lớn lắc đầu, sở phong cởi áo, nắm một đầu, dùng sức hớt một đầu lên, quấn quanh dây leo, rồi dùng sức giật mạnh xuống.
18:13Thi thể kia lắc lư, theo đó mà xuống. À, có hai người bị hù không nhẹ, người anh em, lá gan của cậu lớn thật đấy, cứ vậy mà đồng thủ.
18:20Chu mập mạp giật nảy mình, nhưng nhanh chóng chấn định lại, tiến lên hỗ trợ.
18:24Tranh thủ thời gian, mọi người giúp một tay nào, hắn kêu gọi, những người khác cố gắng đi tới, họ quả thực không muốn tiếp xúc với thi thể chút nào.
18:32Sở phong hơi giật mình, bởi vì lúc kéo dây leo xuống, hắn cũng đồng thời nhìn thấy một đồ vật, có phong cách cổ xưa kinh người.
18:39Đó là một thanh đoàn kiếm nhưng trên đó lại không hề có ánh sáng, giống như được đúc thành từ kim loại đen.
18:44Nó được bộ thi thể kia nắm trong tay, có vẻ như đến chết hắn ta cũng không buông.
18:48Bọn họ cởi đám dây leo đang quấn quanh ra, đặt tử thi xuống.
18:51Còn có một thanh kiếm, cả đám người giật mình, sở phong đẩy tay tử thi ra, cầm thanh đoàn kiếm bằng kim loại đen kia lên, khẽ giật mình.
18:59Kiếm này chỉ dài hơn một thước, nhưng lại rất nặng.
19:01Tôi xem một chút, á, Chu mập mạp cầm lấy, tay run một cái, thiếu chút nữa làm rớt thanh kiếm, gã hoảng hốt la lên, sai lại nặng như vậy chứ.
19:09Những người khác thì không muốn động vào thanh kiếm, họ xuống lại quan sát thi thể.
19:13Đặt hắn ta xuống mặt đất đi, mập mạp kêu gọi mọi người cùng nhau vận chuyển tử thi.
19:18Sau đó không lâu, trong toa tàu có mấy người lục tục bước ra vây quanh bộ thi thể, ngoài sự kinh hái họ đồng thời mang theo vẻ khó hiểu.
19:24Đây là một người đàn ông cao lớn, phục sức khác sang người hiện đại, vết thương trí mạng rất lớn.
19:29Trước ngực hắn ta có một cái lỗ to bằng nắm đấm, máu vẫn còn gì, chưa khô cạn.
19:34Giống như bị vũ khí thua to xuyên qua, ngay cả xương ngực cũng bị gãy, để lại một lỗ máu rất lớn.
19:39Có người nói nhỏ, một số phụ nữ không dám nhìn, người anh em, sao còn chưa chịu xuống thế?
19:44Chu toàn nghi hoặc hướng về phía sở phong gọi lớn.
19:46Sở phong ngoắc ngoắc ra hiểu cho gã đi lên, mập mạp lại leo lên nóc toa tàu lần nữa, tiến về phía trước theo sở phong.
19:53Nhìn kìa, sở phong chỉ ngón tay, giữa không chung, từng sợi từng sợi dây leo to bằng cổ tay đang rủ xuống, chỉ hơi đưa tay ra liền có thể chạm lấy.
20:01Sao nhiều dây leo núi vậy chứ? Dài xuống tận đây, nếu mà còn nhiều dây leo như thế thì làm sao tàu có thể đi qua được?
20:07Chu toàn lầm bẩm, cái này không giống như mọc từ núi ra, vì hôm qua lúc đoàn tàu dừng lại, tôi có quan sát rồi.
20:13Nơi này cách hai ngọn núi một khoảng cách khá xa, không thể nào là dây leo mọc từ núi rủ tới được.
20:18Sở phong quả quyết nói rồi nhìn lên bầu trời, mập mạp mở to hai mắt, giật mình, không phải dây leo trên núi, chẳng lẽ đây là dây leo rủ xuống từ trên trời u?
20:27Gá ngần đầu, cũng nhìn lên bầu trời giống như sở phong. Nhưng mà, sương mù phủ kín, không thấy được gì.
20:33Sở phong nắm thanh đoàn kiếm, gạt dây leo qua một bên, dấm lên mùi tàu, tiếp tục bước về phía trước.
20:39Bỗng nhiên, hắn dừng bước, thân thể căng cứng, con người co rút, biểu tình vô cùng hốt hoảng.
20:44Sao không đi tiếp, chú mập mạp thắc mắc, cất bước tới phủ cận.
20:47Chỉ trong chấp mắt, cả người gá cũng căng cứng, sau đó không nhìn không được mà văng tục.
20:52Mẹ nói chứ, chẳng lẽ việc toa tàu bị chấn động đêm hôm qua là do bị thứ này rớt xuống à?
20:56Gá không dám tim vào hai mắt mình, đứng ngốc ra đó như sở phong.
21:00Đồ vật bị dây leo quấn lấy, rủ xuống ngôi tàu.
21:03Chú Toàn ngừng đầu, như nói sảng mê sảng, đây là một cái vệ tinh, bị dây leo quấn lấy, rớt tử trên trời xuống.
21:09Vẻ mặt của gá tràn ngập sự khó tin, quả thực không thể nào chấp nhận được.
21:13Xương trắng tràn ngập, giữa không trung từng sợi dây leo thô to lờ mờ rũ xuống,
21:17bị sương mù ngăn cản tầm nhìn nên không thấy rõ.
21:20Một chiếc vệ tinh nặng nề bị dây leo quấn quanh, rơi xuống trên mùi tàu, nằm yên ở đó.
21:25Cảnh tượng này ảnh hưởng quá lớn đến thì rác, vệ tinh đáng lẽ phải ở trong vũ trụ,
21:29vận hành theo một quỹ đạo cố định mới phải, sao lại rơi xuống nơi đây.
21:33Sở phong và chú Toàn đều cảm thấy lạnh sống lưng, không kìm được nhìn lên hư không lần nữa,
21:37nơi đó rốt cuộc đã xảy ra vấn đề gì thế.
21:39Đừng nói là mấy sợi dây leo này quả thực tử trên trời rủ xuống nha.
21:43Thanh âm của gá có chút khàn khàn, sắp mặt hơi khó coi.
21:47Cảnh tượng hiện tại thật sự khiến hắn cảm thấy khó có thể tiếp nhận được.
21:50Sở phong chầm mặt, đi tới gần, gỡ dây leo ra, quan sát ký cảng.
21:55Đây thật sự là một vệ tinh, không sai được, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.
21:59Đầu óc mập mạp đã có chút hỗn loạn, sở phong suy nghĩ,
22:01không biết hiện tại bên ngoài thế nào rồi, bọn họ cũng nên mau chóng rời khỏi thôi,
22:05nơi đây thật sự không thể ở lâu.
22:07Người anh em, cậu định làm gì vậy?
22:09Chú mập mạp cũng đã lấy lại tinh thần,
22:11gã thấy sở phong đang dùng tay kéo mấy sợi dây leo đong đưa trong hư không?
22:15Tôi muốn lên trên đó, cậu còn tâm trạng để dỡn đấy à?
22:18Chú mập mạp ngày thường hay cười đùa,
22:20mặt mũi hiền lành như Phật si lạc mà giờ lại tràn đầy lo lắng.
22:24Kịch biến phát sinh hôm nay khiến gã lo lắng, trong lòng vô cùng hốt hoảng.
22:27Tôi muốn leo lên nhìn thử xem sao, sở phong nói,
22:30hắn muốn leo lên cao để tiện quan sát, thăm dò mọi thứ hơn.
22:34Đừng, nguy hiểm lắm, đây không phải là đường lên trời,
22:36cậu tưởng rằng có thể leo thẳng lên thiên cung đấy à?
22:39Mập mạp vội vàng phản đối, gã lo lắng cho sự an toàn của sở phong.
22:43Không sao đâu, tôi sẽ không leo lên quá cao,
22:45sở phong vừa nói vừa trèo lên,
22:47cơ thể hắn có tố chất cực tốt mới đó mà đã leo lên được 6-7 mét.
22:51Mà sương mù cũng đã bao phủ lấy hắn,
22:52ở phía dưới không thấy được bóng dáng sở phong đâu nữa.
22:55Người anh em, cậu không sao chứ?
22:57Chú toàn lo lắng, không sao, sở phong đắt lại,
23:00hắn liên tục leo lên, đến hơn mấy chục thước mới chịu dừng lại.
23:03Dây leo trên không trung càng thô to,
23:05thẳng tắp buông xuống, xem ra thật sự là từ trên cao rủ xuống rồi,
23:08không giống trong núi mọc ra.
23:10Sở phong nhíu mày, chuyện này khiến người ta cảm thấy thật khó tin,
23:13chỉ trong một đêm, sao lại phát sinh sự tình kinh thiên động địa thế này.
23:17Sau đó, hắn suy nghĩ đến những tin tức lúc trước,
23:20trên không trung xuất hiện các loại cây,
23:21đều cùng nguồn gốc với các loại ở trái đất,
23:23cành lá xung xuê rậm rạp,
23:24khiến trong đầu hắn nảy sinh ra vô số ý nghĩ.
23:27Sở phong trượt xuống dọc theo dây leo,
23:29hắn không cần thiết phải mạo hiểm nữa.
23:35Nó khiến cho tôi cảm thấy hơi sợ hãi, mập mạp lo lắng,
23:38sở phong ngật đầu, đoàn tàu đã dừng lại,
23:41nơi này không nên ở lâu,
23:42điện thoại cũng bị mất liên lạc với bên ngoài,
23:44hắn cảm thấy nên tự nghĩ biện pháp rời đi thì tốt hơn.
23:47Liên tục có chuyện phát sinh khiến người ta cảm thấy bất an,
23:49không thể bị động chờ đợi được nữa.
23:51Trời ơi, cái gì thế này?
23:53Đúng lúc này, mấy tiếng kêu sợ hãi truyền đến,
23:56mấy người trẻ tuổi mạnh khỏe cũng leo lên mui tàu,
23:58đi đến đây, vừa nhìn thấy vệ tinh,
23:59cả đám người liền trọn mắt há mồm.
24:02Trông bọn họ như gặp phải ma vậy,
24:03sắc mặt cũng trở nên cưng cứng.
24:05Chỉ trong chốc lát, tin tức đã lan truyền ra,
24:08dẫn đến náo động không nhỏ.
24:09Cùng với khủng hoàng,
24:11cả một khu vực núi nồi này không cách nào yên tĩnh được,
24:13tất cả mọi người ra khỏi toa tàu,
24:15những tiếng thút thít sen lẫn với những tiếng ồn ào.
24:17Dễ phát sinh ra sự cố lắm đây,
24:19chú Toàn nói nhỏ, trạng thái không có trật tự,
24:22dễ phát sinh ra các loại sự cố,
24:23nhưng mà lúc này ai đứng ra ổn định đây,
24:25nhân viên trên tàu cũng đều bối rối,
24:27chân tay lúm cuống hết cả rồi.
24:29Người cổ đại kia thế nào rồi?
24:31Sở Phong hỏi về cố tử thi,
24:32còn có thể thế nào nữa đã chết từ lâu rồi?
24:34Tôi vừa mới đi quan sát một chút,
24:36nghe người khác nói,
24:37hình như hắn ta không phải là người cổ đại,
24:39vì trên người tìm được điện thoại.
24:41Chú Toàn đáp, hả?
24:42Sở Phong khẽ giận mình,
24:43hắn từng nhìn qua một lần,
24:44y phục của người kia không phải loại trang phụ cổ đại đơn giản,
24:47mà là đặc biệt có phong thái cổ đại.
24:50Nghĩ nhiều như vậy làm gì?
24:51Chúng ta mau đi thôi.
24:53Mập mạp thúc giục,
24:54gá không muốn ở lại nơi này nữa.
24:56Trên thực tế cũng có nhiều người rục dịch di chuyển,
24:58bọn họ cũng sợ ở lại nơi đây.
25:00Sở Phong ước lượng thanh đoàn kiếm bằng kim loại đen trong tay,
25:03kiếm này thật sự nặng,
25:04và liệu tạo ra không nằm trong phạm vi nhận thức của hắn,
25:06khiến hắn hoài nghi rất nhiều.
25:08Điện thoại của người kia đâu?
25:09Đưa đây cho tôi,
25:10xem thử anh ta đã từng liên lạc với ai rồi,
25:12chuyện này quá kỳ lạ.
25:14Đáng tiếc,
25:14không như ý nguyện của hắn,
25:16người ở đây quá nhiều,
25:17cái điện thoại kia sớm đã không biết bị chuyển đến nơi nào rồi.
25:20Gì,
25:20bọn họ cũng không chỉ hoãn thời gian nữa,
25:22thu thập hành lý rồi gấp gáp khởi hành.
25:25Từng đám,
25:25từng đám người,
25:26kết bạn đồng hành,
25:27nhanh chóng rời khỏi nơi đây,
25:28đi về hướng thành chấn gần nhất.
25:30Sở Phong cùng Chu Toàn đi dọc theo đường sắt,
25:32đối với con đường này mập mạp tương đối quen thuộc,
25:34gã đã từng mùi xe qua lại nơi đây không biết bao nhiêu lần rồi.
25:37Theo lời Chu Toàn,
25:38khoảng 10 dặm nữa sẽ có một thành phố nhỏ.
25:41Là ai làm vậy chứ?
25:42Trách không được đoàn tàu bắt buộc phải dừng lại,
25:44phá hoại quá mà.
25:45Trên đường,
25:46Chu Toàn tức giận hét lên,
25:47đi được vài dặm,
25:48bọn họ thấy được đường dây bị cắt ra,
25:50đây tuyệt đối là tai hỏa,
25:51nếu tàu tiếp tục đi tới thì thật không biết phát sinh ra chuyện lớn gì nữa.
25:55Không đúng,
25:56đi 2 dặm nữa,
25:57bọn họ lại thấy đường dây lại bị cắt ra,
25:59có điều lần này lại khá quái lạ,
26:01không giống bị ai phá hoại mà là.
26:03Cậu có thấy không?
26:04Tình huống không bình thường.
26:05Chu Toàn nhìn kỹ lại một lần nữa rồi mới trịnh trọng nói.
26:08Mặt đất giống như bị kéo rán ra,
26:10cả vùng đất như biến rộng ra,
26:11đường dây nối liền,
26:12liền bị đứt đoạn,
26:13không thể liền mạch nữa.
26:15Hai người hồ nghi,
26:16mặt đất còn có thể biến rộng ra,
26:17lớn hơn so với trước kia sao?
26:19Chắc là do địa chân đó,
26:20Chu Toàn nói,
26:21nhưng mà trước đó bọn họ không có cảm thấy động đất,
26:23tình huống hiện tại quá yêu dị,
26:25khiến người ta thấy mà kinh hãi,
26:27không cách nào hiểu rõ được.
26:28Hai người có chút sợ hãi,
26:30không rõ ràng lắm.
26:31Đi được thêm một đoạn,
26:32lần này,
26:32bọn họ tận mắt chứng kiến sự việc,
26:34tay nghe được thanh âm đường dây đứt đoạn,
26:36thấy được cảnh mặt đất mở rộng,
26:38khuếch chương ra.
26:39Chu Toàn trợn con mắt,
26:40mồm mở rộng,
26:41nói không nên lời.
26:42Yêu quái,
26:43à,
26:43cuối cùng gã mới lắp bắp,
26:45đi mau,
26:45khu vực này không ổn định.
26:47Sở Phong vừa nói,
26:48vừa bắt đầu tăng tốc độ.
26:49Chu Toàn mặc dù béo,
26:50nhưng từ lúc kên tàu đã nhìn ra,
26:52gã có thể lực,
26:53quả thật,
26:53gã chạy nhanh nhưng không hô mệt mỏi,
26:55chỉ hơi thở rốc thôi.
26:57Ua,
26:57không còn đường nữa.
26:58Phía trước,
26:59dọc theo đường dây,
27:00một ngọn núi lớn vắt ngang qua,
27:01chặn đường đi.
27:02Quỷ dị chính là,
27:04đường từ nơi này về phía sau
27:05giống như là ở dưới ngọn núi này.
27:07Họ quan sát tỉ mỉ thì thấy đúng là như thế,
27:09gỡ đất đá ra thì có thể thấy được
27:10các phần bị vùi lấp.
27:12Được nói là Chu mập mạp,
27:13đến cả Sở Phong cũng ngơ ngẩn,
27:15mắt trợn tròn.
27:16Tình huống thế này là sao vậy?
27:17Sao lại tự nhiên có một ngọn núi lớn
27:19mọc lên ở nơi này?
27:21Cậu chắc chắn phía trước có thành chấn sao?
27:23Sở Phong hoài nghi hỏi.
27:24Chắc chắn,
27:25mập mạp quả quyết,
27:26gã còn thề rằng trước giờ chưa bao giờ thấy
27:28ngọn núi này,
27:29giống như nó xuất hiện từ trong hư vô vậy.
27:31Hết cách rồi,
27:32vượt qua thôi,
27:33tôi không tin là sau khi vượt qua
27:34thì sẽ tiến vào một thế giới khác.
27:36Chu Toàn nói,
27:37đừng,
27:38đi vòng qua thôi,
27:39không phải quá xa.
27:40Sở Phong ngăn cản,
27:41Chu Toàn có chút không can lòng,
27:42gã muốn nghiên cứu xem
27:43ngọn núi này ở đâu ra,
27:45làm thế nào mà xuất hiện.
27:46Rao,
27:47một tiếng thú giống to,
27:48cả núi rừng đều lay động,
27:49bắt nguồn từ ngọn núi kia,
27:51hiện nhiên trên đó có mảnh thú nguy hiểm.
27:53Làm sao có thể,
27:54khu vực này làm gì có mảnh thú,
27:55con thú này từ đâu chạy tới vậy?
27:57Mập mạp chấn động,
27:59Sở Phong chỉ chỉ ngọn núi,
28:00mập mạp liền dập tắt ý nghĩ leo núi,
28:02đàng hoàng đi vòng.
28:03Trong quá trình này,
28:04bọn họ nghe được tiếng thú giống mấy lần,
28:06rồi sau đó nghe được tiếng người kêu thảm thiết.
28:09Có người leo núi,
28:10sát mặt Chu Toàn trắng bệnh,
28:11cảm thấy may mắn khi không vượt ngọn núi kia.
28:14Hai người cuối cùng cũng thành công vòng qua ngọn núi này,
28:16lại dọc theo đường dây,
28:17đi về phía thành chấn kia.
28:19Đồng thời bọn họ càng cảm thấy kinh hái,
28:21đường sát bị cắt khúc thêm mấy lần,
28:23mặt đất lại càng lúc càng biến rộng ra.
28:25Con đường vốn chỉ hơn 10 dặm,
28:27mà giờ có cảm giác như đã hơn 20 dặm.
28:29May mắn là bọn họ bình yên đến thành phố nhỏ kia.
28:32Lúc này sương mù đã tan đi
28:33nhưng ánh nắng vẫn chưa chiếu dọi xuống
28:35mà bị che khuất mất.
28:36Ở đây cũng có,
28:37sát mặt sở phong thay đổi,
28:39hắn nhìn lên trời thấy từng sợi từng sợi dây leo thô to rủ xuống,
28:42phiến lá um tùm.
28:44Nó che khuất bầu trời,
28:45giống như vắt nang qua không chung vậy.
28:47Trông nó như không phải sinh trưởng từ mặt đất
28:49mà giống như vốn được sinh ra trong không chung,
28:50tự nhiên trong thần thoại.
28:52Khi sương mù tan hết,
28:53người trong thị trấn cũng thấy cảnh này.
28:56Họ hoàng hốt la hét,
28:57phát sinh khủng hoảng.
28:58Trốn thôi,
28:59bao tróng rời đi thôi.
29:00Chu toàn hét lớn.
29:01Trên thực tế có rất nhiều người đang lần trốn,
29:03từng chiếc xe hơi được khởi động,
29:04nhanh chóng rời đi khỏi thị trấn,
29:06lái về phương xa.
29:07Nhanh lên,
29:08chúng ta cũng phải có một chiếc xe,
29:09thừa lúc đường còn có thể đi,
29:11nếu không chắc sẽ phải chết ở chỗ này.
29:13Sở phong cũng nóng vội,
29:14còn băn khoăn gì nữa,
29:20chú trung niên chở bọn họ,
29:22cùng chạy ra bên ngoài.
29:23Sương lớn tan hết,
29:25điện thoại bỗng nhiên lại liên lạc được.
29:27Sở phong mời điện thoại,
29:28kiểm tra xem có tin tức gì lớn không.
29:30Trời,
29:30thung sơn,
29:31vương ốc sơn,
29:32la phù,
29:33những ngọn núi danh tiếng này vậy
29:34mà đều xuất hiện dị tượng,
29:35thậm chí còn có nhanh thạch chảy thành dòng nữa.
29:38Chu mập mạp kinh hoảng la lên,
29:40phát hiện mới chỉ một đêm trôi qua
29:41mà đã phát sinh bao nhiêu việc.
29:43À,
29:43có người phát hiện một cây nhỏ
29:44ở ven đường kết quả màu bạc,
29:46hắn ta anh xong thì mọc ra được
29:47một đôi cánh bạc.
29:49Chu Toàn đọc xong,
29:50đờ ra một lúc,
29:51thế giới đang thay đổi rồi.
29:52Đây là cảm giác của Sở Phong
29:53sau khi đọc xong tin tức này.
29:54Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo