Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 11 giờ trước
Tác Giả : Thần Đông

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00Nhìn dáng vẻ của nó, giống như kim điêu, không lẫn bất cứ màu lông nào khác, bộ lông toàn thân màu vàng sáng, hình thể to lớn đến dọa người, vô cùng uy mảnh, đồng từ màu vàng lập lòe, mang đầy giá tính, trên thân còn mang theo lệ khí.
00:13Một con kim điêu bình thường làm sao lớn đến cỡ này được, con chim này chắc là dị loại, quá không bình thường rồi.
00:18Nếu như còn ở cổ đại, có lẽ sẽ có một vài bộ tộc cho rằng con chim vàng này là chim đại bang.
00:23Nhất là tại khu vực của núi Côn Luân này, lại càng mang đầy vẻ huyền bí.
00:26Con chim vàng này rất hung hãn, nhưng lại không xông về phía sở phong nữa, mà chỉ lượn vòng quanh.
00:32Nó có giác quan nhạy bén phép xa bình thường, hiển nhiên nó cũng ý thức được quy lực của chất nỏ trên tay hắn.
00:37Bỗng nhiên, sở phong ngửi được một mùi tanh, ba con báo tuyết men theo ngọn núi bên dưới chậm rãi bò lên, lặng yên không một tiếng động, đồng từ sâu thảm,
00:44quanh miệng là vết máu tươi, răng nanh sắp bén, hiển thị gió vừa mới săn được một con mồi cách đây không lâu.
00:50Chúng nhìn chằm chằm vào sở phong, thân thể thoáng cong lên, đồng thời lại nhìn về phía con ác điểu trên không chung, vô cùng kiêng kỵ, phát ra tiếng gầm bất an.
00:58Ba con báo tuyết này cũng to lớn hơn nhiều so với đồng loại của chúng.
01:02Móng vuốt lộ ra bên ngoài lé lên ánh sáng, thân thể co lại thu lực, vào tư thế săn mồi.
01:06Sở phong nhớ mày, hắn không ngờ mình lại rơi vào tình cảnh nguy hiểm này.
01:11Trên đầu thì có ác điểu, trước mặt thì lại là ba con báo có tốc độ khôn lượng.
01:15Đột nhiên, lớp lông trên người ba con báo tuyết run lên, lông ở cổ bắt đầu dựng ngược lên hết.
01:20Bọn chúng nhanh chóng tránh né, nhảy nhảy chạy chạy, tiến vào đống đá cuội ngổn ngang.
01:24Chẳng biết từ lúc nào, trên núi xuất hiện một con bò Tây Tạng, toàn thân nó đen nhánh, lông màu đen có thể so sánh với tơ lùa thượng đẳng.
01:30Có ánh sáng màu đen lấp lué, trên đầu là một đôi sừng vừa to vừa thô, dựng ngược lên trời.
01:36Con này có thể được xem là như vương, thân dài hơn một trượng, tứ chi trắng kiện, hình thế to lớn, đứng đó giống như một bọn núi nhỏ màu đen.
01:43Trong lòng sở phong vô cùng kinh hái, con bò Tây Tạng này, to lớn khổng lồ đến vậy, mà lại có thể di chuyển nhẹ nhàng như ba con báo tuyết kia, đột nhiên xuất hiện mà trước đó hắn chẳng nhận ra gì.
01:53Hơn nữa, dường như ba con báo tuyết kia rất sợ đầu bò này, vừa thấy là vội vàng lao vào đám loạn thạch mà trốn.
01:59Con bò đen ngừng đầu nhìn thoáng qua giữa không chung nơi con hung cầm đang lượn vòng, rồi sau đó liền bất động, lẳng lặng đứng ở nơi đó, nhìn về phía đỉnh núi đồng xanh.
02:08Sao ba loại sinh vật này lại đều đến đây? Sở phong hiểu rõ hắn đang ở hoàn cảnh nào nên không dám hành động thiếu suy nghĩ, hắn đang chờ cơ hội để rời khỏi đây.
02:15Xa xa, sáu bảy cây bóng thu vật thấp thoáng, chạy về phía đỉnh núi, tốc độ rất nhanh, lộ ra răng nanh màu trắng, hung tính hiển lộ rất rõ.
02:23Đó là sáu con sói, chúng cũng to lớn, hung hán hơn đồng loại nhiều.
02:27Con sói cầm đầu toàn thân trắng như tuyết, nó chỉ có một con mắt, ánh mắt màu xanh, lộ ra vẻ dữ tợn.
02:33Sau khi đến gần, bọn chúng dừng chân lại, lúc thoáng thấy con bò Tây Tạng to lớn kia thì thần sắc có hơi nôn nóng, lúc nhìn lên con chim màu vàng trên không chung thì lại càng lộ ra vẻ bất an.
02:42Đột nhiên, sự yên lặng bị đánh vỡ, sáu con sói cùng lúc nhào lên, phóng thẳng về phía đỉnh núi theo con đường chạy đầy đá tảng.
02:49Cùng lúc đó, ba con báo tuyết cùng hành động, bọn chúng nhanh như chớp, dùng tốc độ rất nhanh chạy vội về phía đỉnh núi.
02:55Sở phong rút lui, hắn định rời đi như vậy.
02:58Ở đỉnh núi cạnh đó, tiếng thú vang lên không ngừng, bọn chúng đang tranh nhau đi lên.
03:02Am, một tiếng rung động mạnh truyền đến, một con báo tuyết không còn nguyên vẹn, mó me lẫn lộn, lăn xuống từ trên núi.
03:12Tốc độ rất nhanh, đột nhiên hiền thân, lao thẳng vào trong bầy thú.
03:15Đó là một con ngao, lông ở cổ vừa sâm vừa dài, giống như bờm sư tử, đầu nó không khác gì chó ngao, trên móng vút còn vương máu của báo tuyết.
03:23Con ngao này vô cùng hung mảnh, nhảy một phát liền vọt xa mấy thước, lao thẳng về hướng trước mặt.
03:28Tiếng sói tru thảm thiết, huyết hoa vương vãi, một con sói bị cắn đứt cổ, bị quăng ra ngoài.
03:33Lại có thêm một con sói bị con ngao hút bay, nện lên vách đá, nằm im tại chỗ.
03:38Đây là con ngao chân chính của Tây Tảng trong truyền thiết ư.
03:41Sở phong giật mình, theo dân bản xứ, ngao thật sống ở hoang dã, có thể đổi địch với hồ báo, số lượng cực kỳ ít ỏi, ít khi bị người phát hiện.
03:49Mà con ngao này còn lợi hại hơn cả lời đồn, nó xâm nhập vào trong bầy thú nhanh như tia chố, mới lâm trận thôi mà đã giải quyết xong hai con sói và một con báo tuyết rồi.
03:57Chắc đây là ngao vương, sở phong suy đoán, nó thậm chí còn lợi hại hơn.
04:02Con ngao kia lại nhảy lên, lao xa chừng 7, 8 mét, móng suốt hạ xuống, quy lực có thể so sánh với tay gấu.
04:08Một tiếng bốp vang lên, đánh bay mắt của một con sói hoang, rồi xoay người lộn ra ngoài.
04:13Vừa rơi xuống đất, nó đã ngay lập tức bổ nhào vào một con báo tuyết.
04:16Tiếng giống khiến cho người ta phải sợ hãi, hai con thú lăn xả vào nhau, phóng thích hết đá tính của chúng.
04:21Con báo tuyết nằm trong vũng máu, ít hầu bị cắn nát, không sống nổi.
04:25Con ngao này lại chẳng hề bị thương, lông cổ trông như bờm sư tử dựng thẳng, đầu tuy không lớn, nhưng trông như con nghe, có một luồng khí thế đặc biệt.
04:33Nó lại nhảy lên lần nữa, phóng tới một con mảnh thú khác.
04:36Sở phong gần như không dám tin, lại thật sự có một con ngao uy mảnh đến vậy.
04:40Chỉ nhảy ra nhảy vào mấy cái, mà gần như giải quyết xong đám ra thú kia rồi.
04:44Con báo tuyết cuối cùng cũng đã chết, chỉ còn lại có con sói một mắt kia đang liều mạng chạy trốn.
04:49Nó vọt về phía chân núi, muốn sống sót rời khỏi nơi này.
04:52Nhưng chỉ sau mấy bước chân, nó đã bị con ngao bắt kịp, một cái mồm lớn toàn máu mở ra, cắn đứt cổ nó, chỉ chút nữa thôi đã rứt luôn cả chiếc đầu sói xuống rồi.
05:00Cứ như vậy, chính con giá thú hung mảnh bị giải quyết chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.
05:04Sở phong nắm chặt thanh nỏ, chuẩn bị sẵn sàng, đứng tại chỗ đề phòng, nơi này thật sự quá nguy hiểm.
05:10Sau trần huyết chiến thì con ngao kia cũng an tính lại.
05:13Ngoài miệng toàn là máu nhưng lại không phải là máu của nó.
05:16Nó không nhúc nhích mà chỉ ngừa đầu nhìn xem gốc cây nhỏ trên vách núi đồng xanh kia.
05:20Tuy đầu nó không quá to cao, nhưng trông lại có vẻ đặc biệt uy mảnh, tóc mai màu vàng nhuộm với máu của chín con thú khác, quy thế lấm liệt.
05:27Trong cả quá trình, con bò đen Tây Tạng kia vẫn ngó chừng gốc cây nhỏ trên núi, từ đầu đến cuối không hề nhúc nhích, trông vô cùng chấn định.
05:34Mà con ác điều đang lượn vòng trên không chung, cũng giống như trước đó, chỉ nhìn xuống nơi này.
05:39Ba con sinh vật quỷ dị đều rất chầm ổn, như là có linh tính, một mực bảo trì bình thản, mục tiêu là gốc cây nhỏ, bọn nó giống như đang đợi cái gì nên không lập tức hành động.
05:48Sở Phong cảm thấy vô cùng kinh ngạc, bởi vì ba con vật này đều thực sự không tầm thường.
05:53Khu vực quanh đỉnh núi bắt đầu yên tĩnh, không còn thanh âm nào cả.
05:56Ba con sinh vật không hề chú ý đến Sở Phong, dường như xem hắn như không tồn tại.
06:01Sở Phong cũng hiểu rằng, bây giờ, hắn cách đỉnh núi khá xa, hơn nữa chúng cảm thấy hắn không có khả năng uy hiếp, cho nên cũng không thèm để ý, để mặc hắn đứng ở phía dưới.
06:09Linh tính của ba sinh vật này vô cùng cao, thừa dịp này nên rời khỏi nơi đây là hơn.
06:14Sở Phong quyết định xuống núi, mặc dù hắn rất tò mò với gốc cây nhỏ cắm rễ trên núi đồng xanh kia, cũng rất muốn hiểu rõ, nhưng hoàn cảnh hiện tại đối với hắn mà nói là quá nguy hiểm, mạng nhỏ như chỉ mảnh treo chuông.
06:24Mùi hương theo núi đồng truyền đến, càng ngày càng nồng hơn.
06:28Con ngao kia hành động đầu tiên, nó nhanh như chớp, chỉ nhảy mấy bước, đá vượt qua khỏi đống đá lầm trầm rồi chạy dọc theo ngọn núi dốc, xông về phía đỉnh.
06:36Con bò đen Tây Tạng cao hơn một trường, thân thể đen nhánh phát sáng, sừng trên đầu vừa thô vừa to trông rất đáng sợ.
06:42Nó nhắc chân, bình tĩnh tiến tới, nó di chuyển vô cùng ổn định, đi dọc theo đống đất đá bên kia, leo lên ngọn núi bằng đồng xanh hiểm trở.
06:49Còn con gác điểu giữa không chung kia thì hạ thấp độ cao, dương đôi cánh màu vàng sáng, lượn tới gần vách núi, nhìn chăm chú vào gốc cây nhỏ.
06:57Ngay lúc sở phong chuẩn bị rút lui, mùi hương trong không khí lại nồng thêm mấy phần, chắc có lẽ nụ hoa sắp nở rồi.
07:03Tách, mặc dù còn cách một khoảng, hắn vẫn nghe được tiếng hoa nở rất rõ ràng, nụ hoa trắng to bằng nắm tay trên gốc cây nhỏ cắm rễ trên đồng xanh đá nở rồi.
07:11Hoa nở lại phát ra âm thanh, mùi hoa nước mũi, còn đậm hơn vừa rồi rất nhiều.
07:16Nó giống như có một cô ma tính đặc thù, làm cho người ta mê say.
07:19Chỉ trong tích tắc, ba sinh vật đã vọt tới bên cạnh vách núi, vừa hồi hộp nhìn lên một cách chăm chú, vừa hít thở phì phò giống như đang ngốn từng ngụm mùi thơm.
07:28Sở phong quay đầu, đập vào mắt hắn là cảnh tượng như vậy, cử động quái gì của ba con thú làm hắn kinh ngạc không thôi.
07:33Ba con thú sắp không nhìn nổi, đều bắt đầu nghĩ đến việc công kích đối phương, giá tính đáng sợ bắt đầu hiện ra.
07:39Mấy tiếng, tách tách, nhẹ nhàng liên tục vang lên, cách hoa màu trắng bạc không ngừng nở ra, mang theo một làn xương trắng mịt mờ và những luồng sáng óng ánh.
07:47Hoa nở có âm thanh, hương thơm đậm hơn lúc đầu không chỉ 10 lần.
07:51Sở phong quả thực kinh hái, đây là hoa gì, mùi hương này quá mê người, làm hắn không nhìn được muốn quay lại, chạy đến đỉnh núi kia.
07:58Gốc cây nhỏ cao ba thước, đoá hoa màu trắng bạc to bằng nắm tay đang nở, xương trắng chản ra khắp vách núi đồng xanh, khiến nơi đó giống như tiên cảnh.
08:06Lúc này, mấy điểm sáng màu vàng kim trên cánh hoa đồng loạt phát sáng.
08:10Trong làn xương mù trắng, ánh sáng vàng loang lộ giống như những ánh sao, chiếu sáng dạng dỡ.
08:14Cảnh tượng này vừa rực rỡ lại vừa mê người.
08:17Thứ ba con vật đang đợi chính là thời khắc này, cuối cùng nó cũng trở thành hiện thực.
08:20Bọn chúng bắt đầu tranh đoạt, lăn xả vào nhau, móng vút sắp bén tung hoành, đây chính sự bộc phát của giá tính nguyên thủy, vô cùng điên cuồng, con vật nào cũng muốn độc chiếm đoá hoa kỳ lạ kia.
08:31Lúc con bò đen kia rậm chân, đỉnh núi cũng như bị chấn động, sức mạnh đó quả thực vô cùng lớn.
08:36Kít, giữa không chung, con kim điểu dương móng, cả vào cái sừng thua giáp của con bò, tạo nên âm thanh chói tai.
08:43Con ngao thì gầm nhẹ, thanh âm chầm thấp như tiếng sấm.
08:46Ba con vật chém giết, công kích lẫn nhau, tranh đoạt đoá hoa đang nở.
08:50Trong suốt quá trình đó, chúng vẫn luôn cố gắng hít lấy hương hoa.
08:53Trên đoạn núi xanh, sương trắng lượn lờ, trong không gian mông lung, những vẹt sáng màu vàng lai động giống như những ngôi sao nhỏ phát sáng trong làn sương mù, quả thực là vừa thần bí vừa mỹ lệ.
09:03Am, bọn chúng đã chạm tới cây nhỏ xanh mơn mởn, móng vút của con ngao kia đã quẹt vào đoá hoa.
09:08Trợt có cơn gió thổi mạnh, con kim điểu lao xuống, dư móng vút muốn bổ đôi đầu của con ngao.
09:13Lúc trước, bọn chúng không đồng thủ, cũng vì kiêng kỳ lẫn nhau, nhưng giờ đoá hoa đã nở rộ, vì tranh đoạt mà bọn chúng không ngại liều mạng.
09:21Ngay lúc hai cánh của kim điểu kia vô xuống, mấy cánh hoa bị rơi ra do móng vút sắt của con ngao, bay thẳng xuống chân núi đồng xanh theo cơn gió mạnh.
09:28Ở nơi thế núi xoay mình, cánh hoa bọc xương trắng nhanh chóng bay về hướng của sở phong.
09:33Hắn đưa tay hướng được một mảnh, hương khí nồng đậm khiến hắn suýt nữa thì sai đến mức ngã lăn ra tại chỗ, nhìn ký, hắn mới thấy trên cánh hoa lấm tầm ánh vàng còn có một tầng óng ánh.
09:42Phấn hoa, cánh hoa này có chứa một lớp phấn hoa, óng ánh sang bóng.
09:46Sở phong thỏ tay, lần lượt hướng được bốn cánh hoa, trong đó có hai cánh có mùi hương hơi nhạt, còn hai cánh khác bởi vì có dính phấn hoa nên mùi thơm ngào ngạt, màu sắc óng ánh.
09:55Trên đỉnh núi đồng, ba con sinh vật đều nhìn xuống dưới núi với ánh mắt lạnh léo, sau đó lại bắt đầu lăn xả vào nhau, tranh đoạt những cánh hoa chưa rụng xuống.
10:04Sở phong thế thế, hắn nắm chặt bốn cánh hoa trong tay mình.
10:07Nhưng, hắn nhanh chóng phát hiện điều dị thường, cánh hoa trong lòng bàn tay chẳng còn mượt mà như trước nữa mà có cảm giác như đã héo úa.
10:14Hắn mở lòng bàn tay, phát hiện sự óng ánh trên bốn cánh hoa đã biến mất, cánh hoa cũng khô héo.
10:19Chỉ trong tích tác mà thôi, bọn chúng đã mất đi độ rực rỡ, đã không còn sức sống nữa mà trở nên khô héo.
10:25Chuyện gì vậy? Hắn chỉ hơi nắm chặt tay lại, một cánh hoa liền hóa thành mảnh vụn.
10:29Sở phong kinh ngạc, hắn đặt ba cánh hoa khô héo còn lại xuống, hướng về phía đỉnh núi hô to, trả lại cho các người.
10:36Sau đó, hắn quyết đoán quay người, không hề để ý tới những chuyện khác, phóng thẳng xuống chân núi.
10:41Mặc dù nóng lòng thoát đi, nhưng trên đường hắn vẫn suy nghĩ về nguyên nhân khiến bốn cánh hoa héo rũ trong nháy mắt.
10:45Sự biến hóa này rất cổ quái, lúc đi ngang qua ba căn nhà bằng đồng, rồi lướt qua tấm bia đồng, hắn không hề dừng lại, chỉ mong có thể xuống núi một cách nhanh nhất.
10:54Con đường tiếp theo đi xuống dần trở nên dễ đi hơn, tốc độ của hắn cũng nhanh hơn.
10:58Một hồi lâu sau, cuối cùng hắn cũng đã xuống trên núi, ngay lúc mặt trời đỏ rực đá lặn ở dạng tây.
11:04May mắn thay, ba con thú không bình thường kia không đuổi theo, chắc chúng vẫn còn tranh đấu trên đỉnh núi.
11:09Toàn thân Sở Phong đều là mồ hôi, lượng vận động như vậy, cho dù hắn có thể chất tốt đến mức nào cũng sức cùng lực kiệt.
11:15Quả thực là vô cùng mệt mỏi, hắn ngồi thở rốc dưới chân núi, qua một thời gian nghỉ ngơi mà vẫn còn nghe tiếng tim đập rộn ràng.
11:22Hắn rốc thẳng vào miệng mình mấy ngụm nước lớn, Sở Phong nhìn lại ngọn núi sau lưng, giống như vừa trải qua một giấc mộng.
11:28Bia đồng khắc hai chứa Tây Vương, ba căn nhà bằng đồng thần bí, còn có núi đồng kia nữa, chẳng lẽ cả một mọn núi lớn nguy nga đó đều là đồng cả sao?
11:36Nếu có thể, hắn rất muốn bổ mọn núi này ra, quan sát xem rốt cuộc nó được cấu tạo thế nào.
11:40Mọn núi này chỉ là một phần của giấy côn luân, rốt cuộc toàn bộ phiến khu vực này đến cùng cất dấu bí mật gì.
11:46Tranh thủ thời gian rời khỏi nơi đây thôi, lỡ ba con sinh vật kia khùng khùng lao xuống, sẽ vô cùng nguy hiểm.
11:52Mấy ngày trước, từng phát sinh qua địa chấn, trên núi có không ít khe nước lớn, ở trên núi này cũng không ngoại lệ, lúc Sở Phong nghỉ ngơi cũng phải coi chừng ký càng.
11:59Trong lúc vô tình, hắn thấy được một tảng đá tại một khe đất trống, cao khoảng ba tấc, trông khá vương vức, hình dạng có quy tắc như vậy quả thực sự hiếm thấy.
12:08Sở Phong tiện tay nhặt lên, rồi tiếp tục cất bước quay về.
12:11Không biết có phải là ảo giác hay không, trên đường hắn cảm thấy trong cơ thể có chút khác thường, rất vi diệu, thỉnh thoảng như một dòng nước ấm trong cơ thể, chảy bên trong huyết quản mình.
12:20Khi cẩn thận nhận thức thì nó lại biến mất, không để ý thì nó lại lơ đáng xuất hiện.
12:24Ảo giác hay là do thân thể bị dị ứng?
12:26Hắn hoài nghi chính mình, cảm giác của mình đã bị hỗn loạn rồi ư.
12:30Hình như là bắt đầu từ tay này, hắn mở tay trái ra, nơi này có cảm giác như vậy đầu tiên, nhưng trong lòng bàn tay lại chẳng có gì.
12:36Bốn cánh hoa từng bị khô héo trong tay trái của mình.
12:39Sở Phong vừa chạy đi, vừa cân nhắc chuyện này, hắn cảm thấy không có đơn giản như vậy, việc này có chút cổ quái, khiến cho hắn không yên lòng.
12:46Cánh hoa kia có thể phát ra sương trắng, lại còn có mấy điểm sáng, nhìn thế nào cũng thấy quỷ dị lạ thường.
12:52Sau lưng là ngọn núi đồng xanh côn luân, những việc đã xảy ra hôm nay quả thực đã đánh vỡ quan niệm vốn có của hắn,
12:59ba con thú kia cũng không phải loại bình thường, chúng nó tranh giành đoá hoa này, chắc đoá hoa này cũng không có hại gì.
13:06Mặc dù có chỗ băn khoăn, nhưng là Sở Phong cảm thấy, có lẽ đoá hoa này không gây hại cho thân thể, nếu không làm sao có thể khiến đám hung thú chém giết, liều chết tranh đoạt.
13:14Hắn lắp đầu, tạm thời không muốn nghĩ đến những thứ này nữa mà bước nhanh về phía nơi ở của dân du mục.
13:19Trong màn đêm, tòa nguyên bao la bát ngát đặc biệt yên tĩnh, thỉnh thoảng phương xa truyền đến một tiếng thu giống, khiến cho người ta cảm thấy trống trải cùng thê lương.
13:27Sở Phong tá túc tại nhà của một dân du mục, hắn quyết định ngày mai sẽ bắt đầu hành trình quay về nhà.
13:32Trong đêm, hắn im lặng đọc sách, đồng thời thử cảm nhận dòng nước kia, thế nhưng lại không thể nắm bắt được, nó lúc ẩn lúc hiện, chẳng biết ngày sau có biến hóa gì không.
13:40Thật lâu, hắn than nhẹ, thuận theo tự nhiên thôi.
13:43Bởi vì, sau khi đã dùng thử mọi cách, hắn phát hiện mình càng để ý, chú ý thì càng không cảm nhận được, trái lại lúc không để ý tới thì ngược lại có thể mơ hồ cảm nhận được.
13:52Phấn hoa, chất xúc tác, Sở Phong nhẹ nhàng đọc lên mấy chữ này, hắn bông nhìn nghĩ đến một sự kiện.
13:58Lúc tốt nghiệp, người nhà của Lâm Nạc Y từng dùng xe đến đón nàng, khi đó mơ hồ từng nhắc đến những chữ này, do khoảng cách có chút xa, hắn không thể nghe rõ ràng.
14:06Mặc dù đã chia tay nhưng lúc đó hắn vẫn muốn tiến nàng, có điều chứng kiến người lâm ra lạnh lùng, bình thản nhìn về phía mình, Sở Phong chỉ phất phất tay xong liền rời đi.
14:14Hắn thoáng xuất thần, lừa đáng nhìn về tảng đá ở bên người của mình.
14:18Hình dạng của tảng đá này lại vuông vứt đến vậy, hắn nằm trong lều vải nghiên cứu về tảng đá, mặc dù là hình lập phương, nhưng lại không có góc cạnh, hơi bóng loáng, giống như đã từng được đánh bóng qua, hơi bo tròn.
14:29Nhìn kỹ, trên hòn đá có hình hoa văn nhạt nhạt, đây là do tự nhiên hình thành sao?
14:34Hoa văn rất nông, không nhìn kỹ thì rất khó phát hiện.
14:36Là dấu vết do con người để lại sao?
14:39Lúc ở chân núi Côn Luân, hắn vốn không có để ý, chỉ là cảm thấy nó khá vuông vứt nên thuận tay nhặt lên, trên đường đi lại nghĩ đến sự tỉnh trên ngọn núi đồng nên cũng quên ném đi, liền mang theo trở về.
14:49Hiện tại, hắn đột nhiên phát hiện, hòn đá này lại có chút đặc biệt.
14:53Sở Phong rửa sạch hòn đá, đưa lên trước ngọn đèn dầu cẩn thận quan sát.
14:56Hòn đá dài khoảng 3 tấc, có màu nâu xám, có một ít hoa văn rất nhạt mơ hồ quấn quanh lấy nó, giống như dây leo, hoặc do tự nhiên hình thành, khá cổ xưa.
15:05Phải chăng là đồ đá được lưu lại từ thời viễn cổ?
15:08Hắn suy đoán, Sở Phong lật qua lật lại quan sát, tìm kiếm thêm những dấu vết khác, đúng lúc này, một tiếng răng rắc nhỏ vang lên, trong màn đêm yên lặng nghe có hơi trói tay.
15:17Màn đêm buông xuống, sự yên tĩnh trong lều vải bống chốc bị phá hủy, tiếng vang nhỏ bé mà thanh thúy, khiến tay chân Sở Phong cứng đờ, hắn lập tức dừng lại mọi động tác lại.
15:27Một hòn đá hình lập phương sao lại phát ra loại âm thanh này.
15:30Một khe hở xuất hiện trên hòn đá, Sở Phong để nó xuống, sợ có biến cố gì xuất hiện.
15:35Hắn cẩn thận quan sát, hôm nay trải qua không ít sự tình quái gì, khiến hắn đặc biệt cẩn thận.
15:40Một cái hộp đá, hắn kinh ngạc, những đường vân ít ỏi vây quanh hòn đá, vô tình hoặc cố ý che mất khe hở này, bây giờ hơi mở ra mới xuất hiện rõ ràng.
15:48Trước kia, hộp đá quá kím ké, gần như là một thể, hơn nữa có hoa văn bao trùm, rất khó bị phát hiện.
15:54Ai nghĩ vật này lại là một hộp đá hình lập phương?
15:56Cao khoảng 3 tắc, mang theo phong cách cổ xưa.
15:59Việc đã đến nước này, Sở Phong có chút trở mong, bởi vì hộp đá có chút thần bí, nhạt được tải chân núi Côn Lôn, nguyên bản nghĩ rằng nó là một hòn đá kỳ lạ, ai ngờ bên trong lại ẩn chứa càn khôn.
16:10Sở Phong liền nhấp chậu đồng trong liều vãi ra che trước người, tiến hành phòng ngự, rồi sau đó cẩn thận mở hộp đá, khe hở kia từ từ rộng ra.
16:17Rắc, nắp hộp bật ra, không có gì dị thường, cũng không có nguy hiểm phát sinh.
16:21Trong lòng Sở Phong thầm thả lòng, dò xét bên trong chiếc hộp.
16:24Hắn hơi trở mong, rốt cuộc thì trong hộp đang ẩn dấu cái gì?
16:28Bên trong hộp đá, không gian rất nhỏ, chỉ có một lỗ khảm không sâu, gần như không chứa được gì cả, hiện nhiên không có khả năng cất dấu châu, ngọc quý báo gì.
16:36Có điều, quả thật chính giữa có một thứ, ở trong có ba hạt giống khô quắt, được cất ký lưỡng, ngoài ra không còn gì khác.
16:43Sở Phong thất vọng, nhạt được hộp đá tại núi Côn Lôn, vốn tưởng rằng cất dấu bí bảo gì đó, kết quả không như mong đợi mà chỉ có ba hạt giống.
16:51Một hạt giống đen nhánh, sớm đá khô quắt, hình như có chút biến hình rồi, vô cùng thiếu sức sống.
16:56Một hạt khác màu nâu tím, tròn dẹp, lại giống như bị đẻ ép, nó to bằng cái móng tay.
17:01Cuối cùng là một hạt giống bình thường, ngoài trừ nếp uốn bên ngoài, coi như đầy đủ, ít nhất nó không khô quắt, toàn thân là hình tròn, chỉ là có chút khô héo.
17:10Sở Phong suy nghĩ, ba hạt giống, trong đó hai hạt còn khô cằn chẳng còn hình dáng ban đồng, cái này quả thực, cùng tưởng tượng khác nhau một trời một vực.
17:17Vốn tưởng rằng nhạt được một hộp đá thần bí ở chân núi Côn Lôn, nói không chừng cất dấu đồ vật quan trọng gì đó, kết quả lại bình thường đến vậy.
17:25Hắn đặt ba hạt giống đặt trong lòng bàn tay, nhìn kỹ, thật sự không hề thấy có chỗ nào thần kỳ.
17:30Thứ này trôi lời dưới mặt đất đã bao nhiêu năm rồi?
17:32Hắn đoán không được, nhưng nhìn liên đại của hộp đá thì chắc chắn đã rất lâu, những hoa văn trên nó vốn đã nhạt đi gần hết.
17:39Đồ vật từ thời viễn cổ sao? Có điều, nếu như là đồ cổ, sau khi khai quật mà ba hạt giống này không bị hư, cũng là coi như không tệ rồi.
17:46Có một số đồ vật cổ được phong ấn, một khi bị đưa ra trước ánh sáng, có thể sẽ lập tức hư hại.
17:51Sở phong xem đi xem lại, thật sự không nhận ra chúng hạt giống gì.
17:55Hắn chưa bao giờ thấy qua, không biết nên xử lý ba hạt giống này thế nào.
17:59Hắn quả thực không biết nói gì, mới vừa rồi còn từng khai quật được bí bảo, mà bây giờ lại nhìn ba hạt giống khô héo đến ngần ngồi.
18:05Tìm cơ hội reo xuống, nhìn xem đến cùng có thể mọc ra cái gì thử vậy.
18:09Sở phong suy nghĩ, chỉ là, ba hạt giống này có nên đại quá cổ xưa, hiện giờ đã khô quất thành như vậy, chẳng biết liệu có thể này mầm được không nữa.
18:17Nếu có thể trồng được, thì dù là độc dược hay rau quả cũng là đồ vật cổ xưa rồi.
18:21Hắn nở nụ cười, bầu trời ở cao nguyên rừng như cách mặt đất rất gần, ánh trăng như nước, tỏa xuống một mảnh đại địa vừa hoang vu vừa lạnh léo.
18:29Đêm khuya, đặc biệt yên tĩnh, trong lúc đang mơ mơ màng màng, sở phong đột nhiên nghe thấy một tiếng thu giống cực lớn truyền đến từ phía núi Côn Lôn, âm thanh quanh quẩn cả giấy núi, làm hắn giật mình tỉnh lại từ trong mộng.
18:40Nơi hắn đang ở vô cùng xa, mà vẫn nghe được tiếng giống rõ ràng như thế, thật sự quá kinh người.
18:45Hiển nhiên, trong giấy Côn Lôn có chuyện gì đang phát sinh, nghe thanh âm không giống như là con ngao hay con bò đen Tây Tạng kia, chẳng lẽ lại có mảnh thu khác xuất hiện.
18:54Mơ hồ, mặt đất ở giấy núi kia cũng không ngừng rung động, từng đợt truyền tới, càng khiến không khí không yên tĩnh.
18:59Một vài dân du mục bừng tỉnh, lại thành kính cầu xin, quỷ bái thánh sơn, trong miệng thì thào cái gì đó.
19:05Sở phong cũng đứng dậy đi ra lều vải, hắn nghe được một vị láo du mục nói, vật sống trong núi thật sự thức tỉnh.
19:11Sở phong không hiểu, nếu thật sự là cổ tăng thì sao lại có tiếng thú gầm.
19:15Người không hiểu, đây là truyền thuyết mà tổ tiên truyền lại, sáng mai người tranh thủ thời gian rời khỏi đây đi.
19:20Láo du mục nói, có khi nào là thánh thú trong núi muốn chạy ra ngoài không?
19:25Một người trung niên phép nói, theo truyền thuyết, ở sâu trong thánh sơn của cao nguyên này có mấy con cổ thú đang ngủ say, gần như sánh ngang với thần linh.
19:32Chúng có sức mạnh phi thường, có thể hàng ma, cũng có con cực kỳ hung mãnh, thức tỉnh sẽ tạo thành đại nạn.
19:37Sở phong nghe vậy, suy nghĩ một lúc, mặc dù hắn không tin, nhưng không có cách nào phản bác được.
19:43Dù sao, hắn đã tự mình đã trải qua những việc trong ngọn núi đồng xanh kia, quả thực đã từng gặp được một vài dĩ thú.
19:49Ví dụ như, con kim điều kia, dài đến 5-6 mét, nếu ở cổ đại, át hẳn được gọi là kim sĩ đại bằng điều.
19:55Con bò Tây Tạng toàn thân đen nhánh kia, dài hơn một trường, mấy con báo, sói xanh gặp đều sợ hái.
20:01Sức của nó lớn vô cùng, mỗi bước chân khiến cả ngọn núi run dậy, nếu là ở cổ đại hơn phân nửa sẽ được xưng là nghiêu ma.
20:08Một số truyền thuyết cổ đại khá phóng đại, rồi trở thành thần thoại.
20:11Nhất là những gì văn do cổ nhân ghi lại, đều có khuếch đại một chút, chắc hẳn đây cũng là như thế.
20:16Sau nửa đêm, cao nguyên rốt cục an tính, trong dặng núi lớn phương xa, tiếng thu giống đã biến mất.
20:21Trăng sáng như nước, lại như khói mỏng rơi vãi xuống phiến cao nguyên này, phàng phất như nổi liền đất với trời, mông lung mà yên ắng.
20:28Dân du mục không còn lo lắng nữa, thở dài ra một hơi.
20:31Sở phong cũng trở lại trong liều vải, ngủ say.
20:34Ngày hôm sau, sáng sớm sở phong đã lên đường, hắn tiến vào một thành phố ở hướng Tây, hắn muốn đón tàu về nhà từ nơi này.
20:41Thời đại hậu văn minh, sau khi trải qua chủng kiến, mặc dù không còn sáng lạc như năm đó, nhưng tranh lệch cũng không lớn lắm, các loại phương tiện giao thông cũng khá thuận tiện.
20:49Mấy ngày này, sở phong luôn ở giá ngoại, không liên lạc gì với thế giới bên ngoài, hôm nay tiến vào thành phố, luôn có cảm giác giống như đã cách xa cả một đời.
20:57Hắn ở trên cao nguyên, sa mạc, núi cao, phương tiện liên lạc trên người đều không sử dụng được, bây giờ mở ra, vô số tin nhắn đồng loạn ảo ảo ấp đến.
21:05Cha mẹ dặn dò một mình hắn ở bên ngoài phải cẩn thận, chú ý an toàn, cũng có đồng học bạn bè hỏi hắn lúc nào trở về, còn có tin tức khác nữa.
21:13Sở phong trả lời từng cái một, cho đến khi leo lên tàu.
21:16Ngoại trừ mua một đống đồ ăn vặt thì đồ ăn hắn mang theo trên người rất ít, trên đường trở về đã dùng hết rồi.
21:21Sở phong tìm được vị trí của mình, buông đồ đạc, tầm điện thoại, xem tin tức gần đây, hắn lập tức sửng sốt không nói nên lời.
21:28Những ngày này, khắp nơi trên cả nước xuất hiện một lượng lớn sương ngù, thậm chí ở nước ngoài cũng vậy, có sương ngù màu lam nhạt, có màu đỏ thấm, có màu tím mà phạm vi rất lớn.
21:37Có người nói, cái này có thể là do năm đó chiến tranh còn sót lại một số bức xả hạt nhân dẫn đến dị biến.
21:42Nhưng các chuyên gia lập tức bác bỏ tin đồn, thông cáo dân chúng, mọi thứ vẫn an toàn, đây chỉ là sương ngù tự nhiên, sau khi biến mất thì không sao nữa, không cần phải sợ hái.
21:51Một số ít điều tra, chứng thực rằng sự kiện này cũng giống như một vài biến cố trong lịch sử, ảnh hưởng đến các nơi.
21:57Liên quan đến lĩnh vực này, không có ai dám hoàn toàn phủ nhận bởi vì trong thời đại hậu văn minh, đây cũng không phải là lần đầu tiên xuất hiện những hiện tượng kỳ dị.
22:04Chuyện gì thế này, thực vật lại xuất hiện giữa trời, đúng là quái dị.
22:08Đoàn tàu khởi hành, một tên mập đi đến phủ cận ngồi xuống, tuổi tác có lẽ cũng bằng sở phong, vóc dáng cao cao, bụng hơi lớn, mặt thì béo múc míp, lỗ tai rất lớn, hai con mắt hiếp lại, đặc biệt khi hắn ta cười, y hệt như phật di lạc.
22:21Sở phong lập tức nở nụ cười, người này chắc thuộc dạng người vui vẻ.
22:25Người anh em, đi đâu đó? Mập mạp chào hỏi, chân núi thái hành sơn.
22:29Sở phong cười đắt lại nói, đồng hương à, vị trí cụ thể ở đâu thế? Mập mạp cười ha hà.
22:34Sau khi trao đổi mấy câu, hai người phát hiện mục đích của họ giống nhau, lập tức cảm thấy thân cận không ít, cùng quê quán nha.
22:41Tên mập này tên là Chu Toàn, từng học ở tại miền Tây, lần này coi như là trở lại trốn cũ, muốn trở về thăm quê hương một thời gian.
22:48Sở phong cũng chú ý đến những tin tức Chu Toàn nói, có một bài báo viết là đã phát hiện trong không chung xuất hiện một số thực vật kỳ dị lơ lửng, việc này khá quỷ dị.
22:56Tôi cũng không rõ, sao chúng không rơi xuống nhỉ? Chu béo thì thầm, sở phong nhìn nhìn tin tức, cũng không rõ ràng cho lắm.
23:03Sẽ không xảy ra chuyện lớn gì chứ? Chu Toàn bật thốt, hy vọng mọi chuyện đều ổn, thế giới này càng ngày càng khiến người ta khó mà giải thích được.
23:09Bên cạnh có người chen nói vào, đúng vậy, thái thái bình bình thực sự là tốt nhất, nếu không lại khiến cho người ta có cảm giác không an lòng.
23:17Cái này từ hồ nói lên tiếng lòng của mọi người, không ít người lên tiếng phủ hòa.
23:21Đoán chừng sớm muộn cũng xảy ra chuyện, những năm này đã có không ít hiện tượng kỳ bí không cách nào giải thích được xảy ra rồi.
23:26Có người nhỏ giọng nói, hiện trường lập tức náo nhiệt, bất cứ chủ đề nào có thể nói đều đem ra thảo luận.
23:32Sau hai tiếng, Chu Toàn cùng sở phong đã rất quen thuộc, dù sao đều là người cùng quê, trời sinh thân cận.
23:37Gái nhích nhích tới, thần thần bí bí, hướng sở phong nói, vài ngày trước tôi có nghe một người thân thích nói, anh ấy quen biết một vị kỳ nhân, vì này nói thế giới sắp biến đổi lớn rồi.
23:47Biến đổi gì? Sở phong hỏi, sẽ xuất hiện một vài sự việc thần bí.
23:51Chu béo hả nhỏ giọng đáp lại, tôi thấy cậu giống sự việc thần bí hơn đó.
23:55Sở phong cười nói, thật sự, cậu đừng có không tin, người bà con kia của tôi không phải người nói lung tung, bình thường anh ta rất nghiêm cẩn đáng tin cậy, toàn tiếp xúc tầng lớp cao cấp không tầm thường đâu.
24:04Mập mạp trừng mắt, sở phong cười lắc đầu.
24:07Mập mạp có chút nhụt trí, nói, kỳ thật, tôi cũng không tin lắm, vị kỳ nhân này lại còn để lộ ra vài lời, lại ám chỉ một ít nhân vật trong thần thoại phương Tây có khả năng sẽ xuất hiện, bên chúng ta cũng như thế.
24:18Phút, bên cạnh một người đang uống nước, vừa mới nghe thấy thế liền phun thẳng ra ngoài, cười không ngừng.
24:23Đi, đi, đi, có cái gì buồn cười đâu, không nói nữa.
24:27Mập mạp cũng cảm thấy hơi xấu hổ rồi.
24:29Mập mạp rất biết cách nói chuyện, trên đường đi luôn miệng không ngừng, đủ mọi thể loại, nhất là mấy chuyện là hắn tôi nghe được lúc học ở Tây Bộ.
24:36Có một số câu chuyện là ở trong truyền thuyết, cũng có một ít được lưu truyền rộng rãi, chỉ cần có tâm một chút là có thể tra được, đích thực làm người nghe mê mẩn.
24:44Các cậu cũng đừng nghĩ đó chỉ là chuyện thần thoại, có một vài chuyện đã từng phát sinh đó.
24:48Giáng vẻ của mập mạp rất chân thành, nghe hắn nói thế, có người thúc giục hắn nhanh kể.
24:53Tôi từng chứng kiến một con ngao Tây Tạng còn nhỏ nhìn một con ngao già sắp chết mà nghẹn ngào ở một tòa miếu đổ nát, hai mắt con ngao nhỏ kia rõ ràng chảy xuống nước mắt màu vàng, Chu Toàn nói.
25:03Suy, một đám người phát ra âm thanh, tỏ vẻ không tin, cái này quá mức giật gân, phi thực tế.
25:08Chắc chắn trong phần, tôi tự mình trải nghiệm mà, mập mạp tức giận, vỗ ngực thề thốt, về sao tôi suy nghĩ lại, có thể đồng tử mắt nó màu vàng quá trói đi, khiến nước mắt cũng bị chiếu thành màu vàng, mập mạp giải thích.
25:19Nếu cậu phát hiện một con ngao Tây Tạng còn nhỏ, sao không lập tức xông lên đem bắt về nhà nuôi, bây giờ nó ở đâu?
25:25Có người cười nói, hai, lúc đó tôi quả thật muốn mang đi, nhưng mà trong miếu đó còn một láo đạt ma tuổi rất cao rồi, không cho tôi mang đi, nói gì đó mà tôi cũng không hiểu.
25:34Theo lời mập mạp, ngôi miếu nát đó ở sâu trong cao nguyên hoang vu, quanh năm suốt tháng chẳng có ai tới, cũng sắp rụp đổ rồi.
25:41Láo đạt ma cũng đã khá già, hai lỗ tay hơi đen, trao đổi thập phần khó khăn.
25:45Mãi một lúc lâu sau, mập mạp mới hiểu ý láo, con ngao nhỏ kia không thuộc về ai cả, nó phải vào Thánh Sơn, ngày sau có thể hàng ma phục yêu.
25:53Con ngao nhỏ đó quả thật có sức lực rất lớn, căn ống quần của tôi hất ngá tôi luôn, rất cổ quái.
25:58Chu Toàn nghĩ lại sự tình năm đó, trên mặt vẫn còn cảm thấy hơi quái dị.
26:02Những người khác lại không tin, chuyện xảy ra khi nào?
26:05Sở Phong hỏi, lúc ở chân núi Côn Lôn hắn quả thật đã gặp được một con ngao thần vi cây thế, đánh giết mảnh thú dễ dàng, hơn xa đồng loại, cực kỳ phi phàm.
26:14Đoàn tàu hú còi in ngõi, cảnh vật ngoài cửa sổ cứ nhanh chóng xẹt qua, chạy thẳng một đường về hướng đông, cuối cùng cũng rời khỏi cao nguyên.
26:22Sao mua nhiều đồ ăn thế? Chu mập mạp cũng không khách khí, còn quay sang hỏi Sở Phong thứ nào ăn ngon nữa.
26:28Có lẽ đám hạt giống thần linh này cũng không tệ đâu.
26:30Sở Phong nói thầm, cái gì cơ, mập mạp khó hiểu hiểu.
26:34Không phải cậu nói, trong thần thoại có một vài nhân vật có thể trồng được một số thứ thần kỳ hay sao, tôi cảm thấy có lẽ mấy món này đều là thần trùng cả đó.
26:42Sở Phong chỉ hướng đầu Hà Lan cùng một số hạt và quả.
26:45Mập mạp im lặng, sau đó nhét hết một đống đồ ăn vào miệng, vừa nhai vừa nói, hương vị thần trùng đúng là không tệ.
26:51Người chung quanh đều nở nụ cười.
26:53Ai ôi, bỗng nhiên, gái nhách miệng, đau nhức kêu lên, lấy ra khỏi miệng một quả hạch.
26:57Người anh em, tổng mua mấy món này ở chỗ nào thế?
27:00Còn cứng hơn sát nữa, răng của tôi sắp gãy rồi, gái nghe răng vẻ mặt đau đớn, rồi ném hạt giống lên bàn phát ra một tiếng, con.
27:07Trời ơi, cứng vậy, quăng lên bàn mà còn nghe tiếng.
27:10Giờ đã là thời đại nào rồi mà đến thực phẩm cũng không an toàn thế này.
27:14Mập mạp tức giận không thôi, đưa tay ôm quay hàm.
27:17Sở Phong lại hoảng sợ, vì đây không phải đậu phộng hay gì mà là hạt giống trong hộp đá kia.
27:22Hắn lấy ra là vì muốn hỏi mọi người chung quanh xem có biết đây là gì không.
27:26Có điều vì mải nói chuyện nên quên mất, rồi tiền tay đặt bên cạnh đống đồ ăn.
27:30Đúng là đồ trời đánh mà, chẳng biết mấy kẻ kia có còn lưng tâm không nữa, đây đâu phải là đậu mà là vật gì thế này.
27:36Lúc Chu toàn nhìn thấy rõ hình dáng của nó, thì tức giận, ồn ào bảo phải lưu lại bao bì sản xuất để đem về khíu nại.
27:41Sở Phong có hơi trột dạ, nhưng vẫn nói rõ cho gái biết đây không phải thực phẩm đóng gói, mà là hạt giống hắn mang tử cao nguyên về.
27:48Chu mập mạp lập tức im lặng, khuôn mặt đỏ bừng, dáng vẻ rất khó chịu.
27:52Xung quanh đột nhiên yên tĩnh lại, sau đó thì chỉ nghe thấy toàn tiếng cười.
27:56Chu mập mạp nhẫn nhìn một lúc, sau mới nói, người anh em à, cậu kỳ lạ thật đấy, sao mấy cái này mà cũng quăng lung tung thế, đây mà là hạt giống gì chứ, hạt sắt thì có ấy.
28:05Sở Phong cũng cười, hắn lừa một quả hạch khác bồi tội, đồng thời cũng đặt ba hạt giống kia lên bàn, muốn hỏi mọi người chung quanh xem rốt cuộc đây là loại thực vật nào, đương nhiên hắn không nói ra lai lịch của chúng.
28:16Hạt này tròn như mầm đậu, nhưng mà không phải, sao bị bẹp thế này, hư rồi à, hạt này khô quắt, không rõ hình dáng, nhưng toàn thân lại đen nhánh, hiếm thấy nha.
28:25Tiếng nghị luận vang lên không ngừng, nhưng không ai nhận ra được cũng không ai biết tên của nó.
28:29Có vài người đoán rằng nó là hạt giống của một loại dây leo trong núi.
28:32Tôi muốn đạp nát nó, chu toàn phồng mang trợn má, xoa nhẹ quay hàm, nhìn chầm chầm vào một hạt trong số đó.
28:38Đừng, đây chính là hạt giống hiếm có đấy, tôi đang định trồng xuống thử xem, biết đâu nó lại mọc ra một vị nữ thần cũng nên.
28:45Ha ha cười nói, theo những gì chu toàn nói, có khi là thật đấy.
28:49Mọi người xung quanh cười đùa phụ họa, trêu gẹo, nữ thần hả, hư, tôi thấy hơn phân nửa là trồng ra ba láo đạt ma, hay là ba láo đạo sĩ thì có.
28:57Chu toàn vừa nói vừa che miệng, vẫn còn rất đau.
29:00Trên đường đi, thời gian trôi qua vô cùng nhanh, thế nhưng khi đến giữa đường, đoạn tàu đột nhiên dừng lại.
29:06Xảy ra chuyện gì thế, ngừng thời gian quá lâu, khiến mọi người không yên, nhào nhào đứng dậy.
29:10Chỉ một lát sau, có nhân viên thông báo, phía trước đường đi xuất hiện sự cố, đang khẩn cấp giải quyết, sẽ tiếp tục lên đường nhanh thôi.
29:18Mọi người ngồi xuống, kiên nhẫn chờ đợi, nhìn nè, lại có tin tức mới, nóng hổi nha, trong không chung không chỉ có cây cỏ trôi nổi, mà giờ còn có cây lớn nữa, tấm hình này trông vô cùng rõ ràng.
29:28Chu toàn kêu lên, nhảy sang bên cạnh sở phong, đưa cho hắn xem tin tức trên điện thoại.
29:33Thật sự là quỳ dị, gần đây phát sinh một số sự việc không thể nào giải thích nổi, thế giới này đúng là thế giới mà tôi vẫn biết sao.
29:39Có người nói lớn, hiện nhiên, tin tức mới của chu toàn khiến mọi người chú ý, sở phong cẩn thận quan sát, ảnh chụp điện tử kia vô cùng rõ, ở trong không chung, vậy mà có vài cái cây, trôi nổi, lưa lửng, có sinh mệnh chứ không phải héo úa khô quắt.
29:52Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo