- 10 phút trước
Tác giả : Thần Đông
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:00Đại mạc cô yên trực, trường Hà Lạc Nhật Viên.
00:02Đại mạc rộng mênh mông bát ngát, vừa cao vừa xa, vừa bao la hùng vĩ.
00:06Ngay khi mặt trời đỏ rực lặn về phía tây, nhìn về hướng đường chân trời là một mảnh đỏ thấm,
00:11chứa đựng một loại cảm giác thê lương cô quạnh.
00:13Khói lửa chiến tranh từ thượng cổ đã sớm nhạt ngòa theo năm tháng.
00:17Hoàng hạ cổ đào vẫn tồn tại mặc dù đã trải qua nhiều lần biến thiên.
00:21Sở phong đơn độc lưỡi hành, trông có vẻ rất mệt mỏi.
00:24Hắn ngoài người nằm trên đống cắt vàng, nhìn ánh mặt trời đỏ rực như máu lúc xế chiều,
00:28thầm nghĩ không biết bao lâu nữa mới đi hết mảnh đại mạc này.
00:31Mấy ngày trước, hắn vừa tốt nghiệp, đồng thời cũng tạm biệt nữ thần của mình trong sân trường.
00:36Có lẽ sau này ít có dịp gặp lại nữa, dù sao cũng từng bị người ta từ chối khéo,
00:40kể từ giờ mỗi người một nơi cũng là lúc nên chia tay rồi.
00:43Sau khi rời khỏi học viện, hắn liền bắt đầu cuộc hành trình.
00:46Mặt trời lặn đỏ rực, treo ở cuối đại mạc,
00:48khiến cho phong cảnh cảnh trống trẻ này có vẻ đẹp yên tĩnh lạ thường.
00:52Sở Phong ngồi dậy, uống một ngụm nước, sinh lực trong cơ thể khôi phục được một chút.
00:56Hắn là một người khá khỏe mạnh, thể chất vô cùng tốt,
00:59nghỉ ngơi một chút khiến mỏi mệt dần dần tiêu tán đi.
01:02Sở Phong nhìn về phương xa, đột nhiên có cảm giác mình sắp ra khỏi đại mạc.
01:06Có lẽ đi thêm một đoạn nữa sẽ thấy lều vải của dân du mục.
01:09Nghĩ vậy, hắn tiếp tục tiến lên, đi thẳng về hướng Tây,
01:12để lại một hàng dấu chân kéo dài tiếp tắp trên những bãi cát trong sa mạc.
01:16Bốm, có sương vù xuống, đây là điều cực kỳ hiếm thấy trong đại mạc này.
01:20Sở Phong kinh ngạc, bây giờ là cuối mùa thu,
01:22sương mù này lại có màu khiến cho người ta bất chợt cảm thấy hơi lạnh léo.
01:26Sương mù dần dần dày lên, màu lam lượn lờ, mông lung, bao phủ cả một vùng sa mạc.
01:31Lúc này, mặt trời ở phương xa đột nhiên hơi kỳ lạ.
01:34Từ đỏ rực truyền thành một vòng tròn lớn màu xanh,
01:36nhìn vào có cảm giác hơi ma mị,
01:38đến cả những đám mây trên cao cũng bị nhuộm thành màu lam.
01:41Sở Phong nhớ mày, mặc dù thời tiết ở tại đại mạc hay thay đổi,
01:45nhưng loại thay đổi thế này thật sự quá bất thường rồi.
01:48Không gian yên tĩnh quỷ dị khiến hắn dừng bước.
01:50Trước khi tiến vào sa mạc, hắn từng nghe một lão già du mục nói rằng,
01:53khi đi trong sa mạc một mình, nhiều khi sẽ nghe được một vài thanh âm kỳ lạ,
01:57hoặc sẽ nhìn thấy một vài đồ vật kỳ dị,
01:59có khi là cả hai nên cần phải hết sức cẩn thận.
02:01Lúc đó hắn không để ý, không gian vẫn yên tĩnh,
02:04khắp đại mạc cũng không có gì xuất hiện,
02:06chỉ có một màn xương màu lam mông lung.
02:08Tuy chưa có gì xảy ra, nhưng vẫn phải đề phòng.
02:11Sở Phong bước mau hơn, bây giờ, hắn muốn mau chóng rời khỏi nơi này.
02:15Phương xa, mặt trời màu lam yêu mỹ từ từ lãn xuống,
02:18nhuộm xanh cả một khoảng trời phía tây.
02:20Có điều, nó cũng sắp biến mất hẳn khỏi đường chân trời.
02:23Tốc độ của Sở Phong càng lúc càng nhanh, hắn bắt đầu chạy,
02:26hắn không muốn ở một nơi quỷ dị,
02:28chẳng ngập yếu tố bất thường này thêm một phút nào nữa.
02:31Trong sa mạc, những ảo ảnh như thế này rất hay xảy ra vào thời điểm mặt trời trói trang,
02:35còn tình huống trước mắt này lại khác hẳn.
02:37Đột nhiên, phía trước chuyển tới tiếng vang khẽ,
02:39giống như là có đồ vật gì phá cát mà ra,
02:41tiếng động càng ngày càng dày đặc, vang lên liên tiếp.
02:44Sở Phong dừng bước lại, nhìn chằm chằm vào đám cát vàng phía trước.
02:48Lúc này, trên mặt đất xuất hiện vài ánh sáng xanh lấm tấm,
02:50giống như những viên ngọc xanh rơi lả tả trên đất,
02:53óng ánh trong suốt dưới ánh triều tà.
02:55Từng gốc cây non cao chưa đến một tấc, trời lên nổi tiếp nhau.
02:58Trông chúng vô cùng xinh đẹp, tỏa ra ánh sáng long lanh khắp mặt đất.
03:02Chỉ sau một yên lặng ngắn ngủi, đột nhiên vô số tiếng loạt soạt vang lên liên tục.
03:06Ánh sáng màu xanh lập lòe, những mầm non nhanh chóng vươn cao lên, trưởng thành trong nháy mắt.
03:11Ở phía chân trời, mặt trời đang lặn dần rồi biến mất.
03:14Sương mù tràn ngập khắp đài mạc,
03:15cả không gian như đang bị phủ bởi một lớp màng mỏng màu xanh ra trời.
03:19Tách, có tiếng động phát ra từ những đoá hoa đang nở rộ.
03:22Lúc ánh dáng triều sắp biến mất,
03:24cả một thảm thực vật màu xanh thấm trong sa mạc bắt đầu tách ra thành vô số đoá hoa.
03:28Vô số đoá hoa màu xanh, óng ánh, lấp lánh, như mộng như ảo,
03:32khiến người ta say đắm lần lượt nở rộ trong sa mạc.
03:35Cảnh tượng yêu dị vô cùng không chân thực,
03:37loại thực vật này cao hơn một thước,
03:39có màu xanh, toàn thân trong suốt như san hô.
03:42Từng cánh hoa yêu diễm đến mê người,
03:43mang theo ma tính hấp dẫn tâm trí người ta.
03:46Sở phong lui ra phía sau một bước,
03:48nhưng mà, sau lưng cũng đã bị bao phủ bởi loại thực vật này.
03:51Ánh sáng xanh lấp lué, nhìn không thấy đâu là bờ.
03:54Hắn giật mình, cẩn thận xem xét tình huống.
03:57Loại thực vật này cực kỳ giống hoa bỉ ngạn.
03:59Có điều, hoa bỉ ngạn có màu đỏ tiên diễm,
04:01còn loại hoa này lại có màu lam.
04:03Hắn quả thực chưa hề nghe nói có loại hoa bỉ ngạn màu lam này.
04:07Hoa bỉ ngạn thật sự tồn tại,
04:08nó mang theo sắc thái tôn gián nồng đậm,
04:11có quá nhiều truyền thuyết liên quan tới nó,
04:12nhưng sở phong không tin những thứ này.
04:14Hắn chỉ hơi hoàng hốt trước cảnh tượng trước mắt này mà thôi.
04:17Sa mạc khô khốc, thiếu nước,
04:19chỉ có thể thấy được một vài loại thực vật ngấu nhiên.
04:22Mà loại hoa bỉ ngạn thì lại ưa thích nơi bóng dâm, ẩm ướt.
04:25Dù nói như thế nào, nó cũng không nên xuất hiện ở đây,
04:27còn yêu diễm như thế này.
04:29Hiện tại, nó mọc ở khắp nơi,
04:31dùng mắt thường nhìn không thấy được điểm cuối.
04:33Đại mạc manh mông, sương mù lan tỏa khắp nơi,
04:35thầm thấu đến tận chân trời,
04:37mà trên toàn bộ sa mạc trống trải bát ngắt này
04:39lại mọc đầy hoa bỉ ngạn màu lam,
04:41quả thực là vô cùng kỳ bí, khó hiểu.
04:43Đột nhiên có một mùi hương bay lơ đáng trong không khí,
04:46khiến cho người ta chầm mê.
04:48Sở phong dùng sức, lắc đầu,
04:49cố gắng giữ vững tỉnh táo.
04:51Hắn cẩn thận cất bước đi,
04:53tránh chạm vào những đoá hoa này.
04:54Hắn phát hiện chỉ có một khu vực không có loại thực vật này,
04:57đó chính là
04:58Hoàng Hà Cổ Đạo.
04:59Trong sự biến thiên của năm tháng,
05:01tuyến đường đã bị thay đổi nhiều lần
05:02nhưng nó vẫn xuyên qua mảnh đại mạc này.
05:04Bây giờ nó đã sắp khô cạn,
05:06hoa bỉ ngạn màu lam mọc ở hai bên bờ,
05:08bao vây lấy nó.
05:09Hoa nở hai bên bờ, đối xứng lẫn nhau.
05:11Cuối cùng, mặt trời cũng lặn,
05:13mà cũng chính là vào lúc này,
05:14những thực vật này đột nhiên nở rộ,
05:16hoa nở đến cực hàn,
05:17hóa thành một đại dư màu xanh lam,
05:19tỏa ra ánh sáng lung linh.
05:21Mặc dù hoàng hôn buông xuống,
05:22nhưng ở nơi này,
05:23hào quang màu xanh lam lượn lờ,
05:25vô cùng lóa mắt,
05:26diễm lệ lạ thường.
05:27Sở phong đứng ở trên Hoàng Hà Cổ Đạo,
05:29trong lòng không cách nào bình tĩnh được.
05:31Nhưng dù vậy,
05:32hắn vẫn không hề dừng lại,
05:33nhanh chóng bước đi dọc theo bờ sông.
05:35Sắc trời dần tối,
05:36cuối cùng,
05:37chẳng còn thấy ánh sáng mặt trời đâu nữa.
05:39Lúc này,
05:40hào quang màu lam trên khắp Đài Mạc đột nhiên lấp lué,
05:42sau đó tất cả hoa bỉ ngạn màu lam đồng loạt nở rộ
05:44rồi tàn lụi đi trong nháy mắt.
05:46Những cánh hoa yêu diễm heo úa,
05:48tiếp đến,
05:48tất cả những cây thực vật bắt đầu khô dần đi.
05:51Bọn chúng mất đi sắc thái,
05:52hao hết sinh mệnh,
05:53bùng sáng trong phút chốc,
05:55sau đó vỡ vụn,
05:55giống như là mấy chục năm trôi vụt đi trong nháy mắt.
05:58Ẩm,
05:59sau một thời gian,
05:59hoa bỉ ngạn màu lam mọc la liệt trên đất khô cạn
06:02rồi đứt thành từng khúc,
06:03hóa thành bột phấn.
06:05Cảnh tường quỳ dị như thế,
06:06quả thực là không thể nào giải thích được.
06:08Chúng nó giống như phá hoa,
06:10phát sáng rực rỡ trong phút chốc,
06:11sau đó liền tàn lụi,
06:12tan biến đi.
06:13Bột phấn rơi xuống nền cát,
06:15trong bóng chiều khó mà phân biệt được.
06:17Lúc này,
06:17màn sương lam cũng biến mất,
06:19Đài Mạc khôi phục về trạng thái vốn có,
06:21giống như chưa từng xảy ra chuyện gì cả,
06:22không gian cũng trở nên yên tĩnh lại.
06:25Sở phong không hề ngừng chân một giây nào,
06:27hắn nhanh chóng tiến lên.
06:28Trong bóng chiều,
06:29hắn vượt qua rất nhiều tòa cuồn cát,
06:31cuối cùng cũng thấy bóng dáng mơ hồ
06:32của một mọn núi nơi đường chân trời.
06:34Cuối cùng hắn cũng đã rời khỏi Đài Mạc,
06:36sắc trời bắt đầu tối,
06:38rốt cuộc hắn cũng thoát ra rồi.
06:40Vùng núi cũng đã trở nên rõ ràng hơn,
06:41còn thấp thoáng thấy bóng lều vải
06:43của dân du mục ở chân núi.
06:45Sở phong quay đầu lại,
06:46sau lưng là Đài Mạc mênh mông,
06:48rất yên tĩnh,
06:48chẳng khác gì lúc bình thường.
06:50Ở vùng núi phía trước,
06:51đèn đuốc chập trờn,
06:52lúc cách chân núi còn khá xa liền nghe
06:54thấy có những tiếng ồn ào vọng đến.
06:56Nơi đó không hề yên tĩnh,
06:58hình như đang xảy ra chuyện gì đó.
07:00Ngoài ra,
07:01còn có cả tiếng kêu sợ hãi
07:02của các loài súc vật như dê, bò,
07:03cùng tiếng gầm gừ chầm thấp
07:05của các con chó ngao Tây Tạng.
07:07Có chuyện gì ư,
07:08sở phong tăng tốc,
07:09nhanh chóng vọt đến chân núi,
07:10tới gần nơi nghỉ chân của dân du mục.
07:12Lúc này, dê, bò cũng như các loài súc vật khác
07:15đang kêu thét ẩm ý,
07:16chỉ còn thiếu điều lao ra khỏi hàng rào nữa thôi.
07:19Trong khi đó,
07:19những người dân du mục đang ra sức ngăn cản,
07:21lớn tiếng quát tháo,
07:23còn vài con chó ngao Tây Tạng
07:24ngày thường hung dữ
07:25thì lúc này lại nằm trên mặt đất,
07:26miệng gầm gừ có vẻ rất bất an.
07:28Xen lẫn trong đó lại có tiếng trẻ em khóc wa wa,
07:31cùng với tiếng phụ nữ chấn an con trẻ.
07:33Có mấy người du mục đã đứng tuổi
07:35đang thành kính cầu nguyện.
07:36Họ quỳ xuống,
07:37hướng về ngọn núi lớn phương xa
07:38dập đầu liên tục,
07:39không khí vô cùng trang trọng.
07:41Đối với sự xuất hiện của Sở Phong,
07:43đám dân du mục cũng không ngạc nhiên hay kinh hái,
07:45vì thường xuyên có người ngoại lai đến và đi,
07:47thỉnh thoảng cũng tá túc trong lều vài du mục.
07:50Qua một hồi lâu,
07:51tiếng ồn ào ở chân núi mới từ từ nhỏ lại.
07:53Sở Phong dùng nước nóng lau qua thân thể,
07:55uống một ly trà bơ có mùi hương đậm đặc,
08:03mấy đứa bé có khuôn mặt đỏ bừng,
08:05nở nụ cười ngượng ngùng vô cùng trong sáng.
08:08Sau khi được chê bánh kẹo xong,
08:09chúng lập tức giải tán.
08:11Cả đám vừa vui vẻ lại vừa thỏa mãn.
08:13Rốt cuộc thì,
08:14trước đây ở vùng núi này đã xảy ra chuyện gì?
08:16Sở Phong tự hỏi,
08:17chẳng lẽ nơi này cũng từng xuất hiện
08:19những đoá hoa bỉ ngạn màu lam yêu dị ư?
08:21Trong lều vải,
08:22một ông lão du mục đã già,
08:24có mái tóc hoa dâm,
08:25trên mặt hàn sâu những nếp nhăn có vẻ khá lo lắng.
08:28Ông ta dõi ánh mắt ra phía ngoài lều,
08:30nhìn chăm chú vào dây núi ở phương xa.
08:32Chỉ một lát sau,
08:33Sở Phong biết,
08:34quả thực nơi này cũng từng xuất hiện sương mù màu lam.
08:37Chúng lượn lờ trong vùng núi,
08:38khiến rất nhiều xúc vật hoảng hốt,
08:39bối rối,
08:40gây ra náo loạn không nhỏ.
08:42Có điều,
08:42ở đây không xuất hiện hoa bỉ ngạn màu lam quỷ dị kia,
08:45sương mù cũng mỏng hơn rất nhiều.
08:47Sao lão lại dập đầu với ngọn núi kia?
08:49Sở Phong hỏi,
08:50đó là hướng của Thánh Sơn.
08:52Láo già dân du mục đáp ngắn gọn,
08:54Côn Luân thường được người ta gọi với cái tên là Thần Sơn hoặc Thánh Sơn.
08:57Nó mang đậm sắc thái thần thoại,
08:59từ Sơn Hải Kinh đến Hoài Nam Tử,
09:01rồi đến các loại sử ký,
09:02được ghi chép rất phong phú trong vô số sách cổ.
09:05Lúc trước,
09:06vùng núi này chỉ có một lớp sương mù màu lam mỏng,
09:08nhưng có dân du mục nhận thấy,
09:10càng về phía Côn Luân thì sương mù màu lam lại càng thêm dày đặc.
09:13Nơi đó sương mù rất dày,
09:15chiếu sáng rực gió,
09:16sôi chảo lên như nước,
09:16càng về sau càng như những trùng sáng,
09:18ánh sáng màu lam không ngừng tuôn ra thành từng luồng từng luồng rực rỡ,
09:22vô cùng chói loá.
09:23Phản phất như có một mặt trời màu xanh lam
09:25bị bao vây bởi sương mù dày đặc,
09:27chim chim nổi nổi,
09:28thỉnh thoảng lại bắn ra hào quang như tia chớp.
09:31Từ xa nhìn lại,
09:32ánh sáng màu lam trông vô cùng thần bí,
09:34nó không ngừng bay múa,
09:35cực kỳ chói mắt.
09:36Vì vậy,
09:37có một vài láo du mục nhìn về phía Thánh Sơn dấp đầu,
09:39thành kính cầu nguyện.
09:41Hiển nhiên,
09:41dị tượng ở nơi đó chắc chắn rất kinh khủng.
09:44Sương mù dày đặc không tan đi được,
09:46mang theo hào quang vô cùng rực rỡ,
09:48còn khiến người ta khắc sâu hơn cảnh tượng sở phong
09:50đã chứng kiến trong sa mạc nhiều.
09:52Vì sao những cảnh tượng kỳ dị này lại xảy ra?
09:54Lúc trước,
09:55có một nơi cũng từng xuất hiện việc này,
09:57trong một thung lũng cũng thường xuyên xuất hiện sấm xét,
09:59đánh trúng các vật sống.
10:01Trong núi,
10:01nếu như phát sinh chấn động lớn,
10:03có thể sẽ gây nên tử trường vô cùng lớn.
10:05Dưới hiệu ứng điện tử trường,
10:07điện tích trong những đám mây sẽ cộng hưởng với tử trường trong núi,
10:10gây ra hiện tượng phóng điện,
10:11cộng với hiệu ứng cực quang,
10:12khiến màu sắc nơi đó trở nên rực rỡ,
10:14trở thành một khu vực sấm xét đặc thù,
10:16khác hẳn bình thường.
10:18Sở phong không phải là người mê tính,
10:20hắn cảm thấy chuyện phát sinh trong núi hơn phân nửa
10:22chỉ là một loại hiện tượng tự nhiên.
10:24Vậy mà,
10:24mà kẻ hắn giải thích kiểu gì,
10:26Lão Du Mục cũng không tin,
10:27hơn nữa còn nhìn hắn với vẻ hàm hàm,
10:29cho rằng hắn khinh thường Thánh Sơn,
10:31xém chút nữa là tống cổ hắn ra ngoài.
10:33Trên thực tế,
10:34quả thực có chỗ khó có thể khai thông và giải thích cho người khác được.
10:37Chính bản thân Sở Phong cũng không thể hiểu nổi,
10:39giống như những đoá hoa yêu diễm bên trong Đài Mạc trước đó không lâu vậy.
10:43Hắn than nhẹ,
10:44thời đại hậu văn minh,
10:45có rất nhiều việc khó hiểu,
10:46mọi người cố gắng dùng những quy luật trong quá khứ để giải thích,
10:49thế nhưng thế giới này lại càng lúc càng khó hiểu.
10:51Chiến tranh từng phá hủy một nửa đại địa,
10:53xuyếp chút nữa nơi đây đã trở thành vùng đất chết.
10:56Trải qua một thời gian dài khôi phục,
10:58đại địa mới hồi phục sức sống,
10:59nhưng vẫn khó có thể khôi phục lại vẹn nguyên như trước kia.
11:02Trong những năm tháng đẳng đắng của thời đại hậu văn minh,
11:04đã từng phát sinh một vài biến cố thần bí,
11:07có sức ảnh hưởng rất lớn,
11:08đến nay vẫn chưa tìm được lời giải đáp.
11:10Sáng sớm, mặt trời đỏ rực nhú ra khỏi đường chân trời.
11:13Ánh bình minh sáng rực lướt qua gò núi,
11:15rơi xuống trước liều vải,
11:16trên đồng cỏ hiển thị gió cảnh tượng mát mẻ của buổi sớm mai.
11:20Sở phong từ biển bộ tộc này, lần nữa lên đường.
11:23Hắn đi thẳng về hướng tây, tiến vào cao nguyên.
11:25Dọc đường, hắn hiểu gió,
11:27sương mù thần bí màu lam kia tác động lên phạm vi vô cùng lớn,
11:30ít nhất những khu vực hắn đi qua thì nó đều đã từng xuất hiện.
11:33Chắc không phải là một biến cố bí ẩn nữa đó chứ.
11:36Hắn tự nhủ, trong lịch sử,
11:38đã từng có nhiều biến cố thần bí,
11:39gây ra rất nhiều sóng gió,
11:41đến bây giờ vẫn chưa có đáp án chính xác.
11:43Bầu trời Tây Tạng vô cùng trong xanh,
11:45tầng mây trắng ngoãn,
11:46cách mặt đất rất thấp,
11:47giống như chỉ khẽ vươn tay liền có thể chạm đến.
11:50Sa mạc, vùng núi, đồng cỏ đều rất yên tĩnh,
11:53nơi này giống như một vùng đất không đua tranh với đời.
11:56Trên đường đi, sở phong nghe được rất nhiều lời đồn.
11:59Có dân du mục nói,
12:00trên thánh sơn có vật sống thức tỉnh,
12:02cho nên mới có ánh sáng màu xanh chảy xuôi,
12:04sương ngủ tràn ngập, bao phủ bốn phía.
12:06Còn có người nói là thần thụ bồ đề kim cương thần lại sinh trưởng,
12:09sắp nở hoa kết trái.
12:11Cũng có người rằng,
12:12lòng ngao sắp xuất thế.
12:13Đối với những người dân ở đây,
12:14ngao chân chính được sinh ra trong tự nhiên,
12:16là kẻ địch của sư tử, hồ báo,
12:18còn loại ngao được con người nuôi dưỡng kia không phải là ngao thật.
12:21Có truyền thuyết kể rằng,
12:22bên trong ngọn thánh sơn có lòng ngao,
12:24mấy trăm năm mới có một con xuất thế,
12:26sức mạnh vô cùng lớn, có thể hàng ma.
12:28Mấy ngày sau, Sở Phong đã tới gần thánh sơn.
12:31Hắn cũng biết được,
12:32ở các khu vực suốt dọc đường đều từng xuất hiện màn sư màu lam kia,
12:35chắc hẳn lần này cũng lại là một dị biến lớn
12:37lao giống những lần trong lịch sử kia rồi.
12:39Đồng thời, điều này cũng mang ý nghĩa,
12:41cũng giống mấy lần trước,
12:42con người vẫn sẽ không tìm được nguyên nhân phát sinh.
12:45Thậm chí, khá nhiều còn không biết nó sẽ gây ra hậu quả gì.
12:48Nói đến cũng kỳ quái,
12:49giờ vốn dĩ đã là cuối mùa thu,
12:51thời tiết Tây Tạng hẳn phải rất lạnh mới đúng,
12:53nhưng mấy ngày gần đây,
12:54trên suốt con đường Sở Phong đi,
12:55lại dần dần trở nên ấm áp.
12:57Vài ngày trước,
12:58lá vàng bay là tả,
12:59héo úa,
13:00rụng đầy đất,
13:01mà bây giờ lại khác.
13:02Những chiếc lá còn xót lại trên cây giống như lại khôi phục sức sống,
13:05không còn khô héo,
13:06không còn rơi xuống nữa.
13:07Càng tới gần Côn Luân,
13:09thì ở ven đường,
13:10dù là cỏ dại,
13:11hay là những bụi gai đều chịu ảnh hưởng
13:12bởi sự ấm áp của thời tiết mà chàn đầy sức sống,
13:15dường như phát sáng được vậy.
13:17Tùy là cuối thu,
13:18nhưng lại không có vẻ điều hưu cô quảnh.
13:20Thời tiết ấm dần,
13:21chẳng lẽ là do dĩ biến gây ra?
13:23Sở Phong suy đoán,
13:24cuối cùng,
13:25núi Côn Luân cũng đã ở ngay trước mắt.
13:27Tuy còn cách rất xa,
13:28nhưng vẫn cảm thấy được một loại áp lực.
13:30Dãy núi cao lớn,
13:32khí thế hào hùng,
13:33trải dài khắp,
13:33như sống lưng của trời đất,
13:35vắt ngang ở nơi đó.
13:36Nó bao la hùng vĩ,
13:37không gì so sánh nổi.
13:39Đây là ngọn núi có tiếng từ thời cổ đại.
13:41Dãy núi này chứa đựng vô số truyền thuyết,
13:43từ xưa đến nay,
13:43bao phủ rất nhiều sắc thái thần thoại.
13:46Vốn là,
13:46sau khi tiến vào Tây Tạng,
13:48Sở Phong định quay trở về ngay,
13:49nhưng mà trên đường đi hắn không ngừng nghe nói đến dị động
13:51về những mảng sáng màu lam nhấp nháy ở núi Côn Luân,
13:54nên muốn đến gần hơn để xem thử.
13:56Chính là chỗ này,
13:57Sở Phong đến chỗ dự định,
13:59đó là một nơi nằm ngay tại chân núi,
14:00ngọn núi cao lồng lộng như tòa thành của thần tiên,
14:03rộng rãi khổng lồ,
14:04tòa lạc tại phía tây của đại địa,
14:06khí tước mênh mang và hùng hồn đập vào mặt.
14:08Đây chỉ là một đoạn ngắn của dãy núi Côn Luân mà thôi.
14:11Vài ngày trước,
14:12lúc trạng vạng tối,
14:13ở nơi này đã từng phát ra luồng ánh sáng màu lam trói lóa,
14:15những người dân sống gần đó đều thấy được.
14:17Có điều,
14:18trong mấy ngày nay,
14:19hiếm có người nào dám đến gần.
14:21Sở Phong bước tiếp,
14:22leo dần lên núi,
14:23thế núi dần dần cao,
14:24hơi dốc,
14:25vô số đá tảng nằm lộn ngồn.
14:27Đường càng lúc càng khó đi,
14:28mà trên đường đi,
14:29có cây lại vô cùng tươi tốt,
14:31đặt vào thời điểm cuối mùa thu này lại càng hiện gió vẻ không bình thường.
14:34Hình như vài ngày trước,
14:35quả thực đã từng xảy ra địa chấn.
14:37Sở Phong quan sát,
14:38hắn nhận thấy,
14:39trên núi có dấu vết dạn nước,
14:41mặt đất lại có không ít những khe hở thô to,
14:43còn có một vài tảng đá lớn rõ ràng là lăn xuống từ trên cao,
14:46cùng mấy vách đá bị nứt toạc ra.
14:48Ở ngọn núi này đã từng phát sinh cảnh tượng khác thường.
14:51Đây là cái gì?
14:52Sở Phong nhìn thấy một tảng đá lớn,
14:54phía trên có chữ viết,
14:55vết khắc rất sâu,
14:56bị đất đá vùi lấp phần lớn.
14:58Do địa chấn,
14:59một phần nhỏ của ngọn núi rơi xuống.
15:01Đất lở,
15:01làm tảng đá lớn bị vùi sâu dưới lòng đất này lộ ra.
15:04Trên tảng đá có một lớp vật chất màu xanh biếc,
15:06trông giống như rêu.
15:08Tây, vương,
15:09Sở Phong dùng tay vút ve chữ khắc trên đá.
15:11Hắn nhận ra hai chữ này,
15:13đây là kim văn,
15:14một loại văn tử từ niên đại vô cùng xa xưa,
15:16hay khắc ở phía trên những chiếc chuông vào thời cổ.
15:19Người bình thường rất khó nhận ra,
15:20trong một thoáng,
15:21vô số luồng suy nghĩ chạy qua đầu khiến Sở Phong xuất thần,
15:24sao lại là hai chữ này.
15:26Nhìn thấy hai chữ Tây Vương ở chỗ này,
15:28khó có thể không khiến người ta liên tưởng đến,
15:29chẳng lẽ thời đại thượng cổ thật sự có Tây Vương mẫu ư?
15:33Có lẽ chỉ là cổ nhân tới đây tưởng nhớ nên lưu lại văn bia,
15:36sao, mà thôi.
15:37Sở Phong lắc đầu,
15:38tự giải thích với chính mình,
15:39sao, văn bia,
15:41văn tử khắc trên bia đá.
15:42Không đúng,
15:43bỗng nhiên,
15:43hắn giật mình,
15:44ngay lúc Tây đang vút vút chữ khắc,
15:46hắn phát hiện rêu xanh trên đá không bình thường.
15:49Dì đồng xanh,
15:50phát hiện này khiến lòng hắn chấn động,
15:51tấm bia này từng bị phủ bụi,
15:53trôn bên dưới ngọn núi.
15:55Nghĩ ký thì,
15:55đáng lẽ ra nó không thể có rêu xanh mới đúng.
15:58Nó đã nằm ở chỗ này,
15:59trải qua quãng thời gian dài ràng rặc,
16:01đến khi trần địa chấn kia phát sinh mới gặp nhìn thấy ánh mặt trời.
16:04Chất liệu của nó lại là đồng xanh,
16:06còn là một khối đồng cổ lớn hiếm thế nữa.
16:08Trên đỉnh tim mấu ân khư đào được chưa đến 2.000 cân
16:11mà đã có được gọi là món khí cụ bằng đồng xanh cổ lớn nhất rồi,
16:13còn khối bia đồng này.
16:15Sở Phong đẩy bớt lớp đất đá đi,
16:16cẩn thận xem xét.
16:18Khối đồng xanh này,
16:19ít nhất cũng phải nặng đến 5-6.000 cân.
16:21Quả thực là khiến người ta kinh ngạc,
16:23đây chắc chắn là khối khí cụ nặng nhất thời cổ đại rồi.
16:26Nó bị dỉ xanh loang lộ,
16:27chắc là vì đã bị trôn vùi trong một thời gian quá dài.
16:30Nếu như là bia đá,
16:31Sở Phong còn có thể cho rằng là do cổ nhân tới đây tưởng nhớ nên để lại,
16:34nhưng bây giờ nó lại là một khối bia đồng to,
16:36nên hắn thật sự không dám xác định.
16:38Ở thời cổ đại xa xôi kia,
16:40ai có thể chỉ lớn đến thế?
16:41Con, tiếng của đồng xanh vang vọng,
16:43mang theo cảm giác tăng thương.
16:45Sở Phong thả hòn đá trong tay xuống,
16:47chẳng còn gì để nghi ngờ nữa,
16:49đây quả thực là bia đồng rồi.
16:51Điều hắn cảm thấy khó có thể tin là,
16:53một khí cụ cổ bằng đồng xanh nặng mấy ngàn cân thế này
16:55chắc chắn không phải là sự kiện nhỏ nhoi gì.
16:57Nếu như chuyển đi,
16:58nhất định sẽ gây ra động tính không nhỏ.
17:00Trên đây có khắc hai chữ Tây Vương,
17:02mang theo sự lắng động của thời gian.
17:04Trong cổ xưa mang theo vẻ thần bí,
17:06hấp dẫn tâm trí người xem,
17:07thực không biết nó được lưu lại từ thời đại nào.
17:10Rốt cuộc là ai đã trôn nó ở dưới núi Côn Luân đây?
17:13Sở Phong gõ gõ tấm bia đồng,
17:15tiếng kim loại không ngừng rung lên,
17:16đáng tiếc hắn chẳng phải là người chuyên về khảo cổ
17:18nên chẳng thể kết luận được giá trị của nó.
17:21Chắc có lẽ thời gian rất lâu trước đây
17:23đã từng có một thời đại đồng xanh cực kỳ huy hoàng.
17:25Hắn tự đưa ra phỏng đoán,
17:27hắn vốn không mê tín,
17:28mặc dù Côn Luân có rất nhiều thần thoại,
17:30hơn nữa còn đột nhiên nhìn thấy hai chữ Tây Vương trên mặt bia đồng kia,
17:34hắn cũng chẳng thể nào tin được những truyền thuyết từ thời xưa cổ.
17:37Sở Phong cảm thấy,
17:38dù Tây Vương Mẫu đã từng thật sự tồn tại trong dòng lịch sử,
17:41thì có lẽ đó cũng chỉ là thủ lĩnh của một bộ lạc mạnh mẽ nào đó trong lịch sử,
17:44mà nơi này chỉ là một mảnh di tích còn sót lại.
17:47Địa chấn quá mạnh nên khiến tự trường trong ngọn núi này tăng lên đột biến,
17:50khiến cho những đám mây phóng điện,
17:51thêm vào đó trên núi có một khối đồng xanh lớn lộ ra càng làm cho sấm xét lượn lờ.
17:56Sở Phong càng nghĩ càng cảm thấy,
17:58rất có thể đây chính là nguyên nhân.
18:00Hắn rất muốn đào khối bia đồng này lên,
18:01quan sát thật kỹ.
18:03Nhưng nó còn có hơn nửa đoạn bị trôn ở dưới mặt đất,
18:05giờ không có công cụ trong tay, khó mà làm được.
18:08Bồi hồi một lát, hắn lại leo lên trên.
18:10Trên núi có một khe nước vừa rộng vừa sâu,
18:12phía dưới tối đen, nhìn thấy mà giật mình,
18:15cảnh tượng trông vô cùng đổ nát.
18:16Đường đi cũng không còn bằng phẳng,
18:18thế núi hiểm trở, đá lớn đá nhỏ ngang dọc,
18:20càng lên trên thì lại càng không dễ đi.
18:23Ngọn núi hùng vĩ,
18:24leo lên một mình như thế này mới cảm nhận được nó to lớn đến cỡ nào.
18:27Nghĩ về những truyền thuyết liên quan tới nó,
18:29đột nhiên Sở Phong cảm thấy hơi kỳ lạ.
18:32Hắn nhìn về phương xa,
18:33ngọn núi lớn nổi liền với bầu trời,
18:35cảnh tượng vô cùng bao la và hùng vĩ.
18:37Trèo lên hương nghìn thước,
18:38sau khi trải qua địa chấn mà lên lên núi lớn quả thực
18:41chẳng phải là đoạn đường dễ đi,
18:42nếu gặp phải lúc đá lớn lăn xuống thì quả thực là vô cùng nguy hiểm.
18:46Phía trước, có một đống đất đá lớn,
18:48không lâu trước đây, vách núi bị sạt lỡ mất một đoạn nên rơi xuống đây.
18:51Lúc còn cách khoảng một đoạn,
18:53Sở Phong đột nhiên cảm thấy kỳ lạ.
18:55Hắn hoảng hốt trèo lên,
18:56muốn xác định xem điều hắn thấy có phải là thực không.
18:59Hình như là đồng xanh,
19:00từ rất xa, hắn đã thấy được một mảnh xanh lục,
19:03vết xỉ loang lổ ngay tại sườn núi bên kia.
19:05Đây không phải là khối nhỏ mà là một mảnh vô cùng lớn.
19:08Cuối cùng cũng tới được phụ cận,
19:09hắn có thể nhìn thấy rõ hơn.
19:11Đúng là nó rồi,
19:12cái này càng khiến người ta kinh hái hơn cả khối bia đồng kia nữa.
19:16Trên núi, có một vách đá lớn bị gãy,
19:17ngăn cách thành một vùng, thế núi dốc đứng,
19:20lộ ra chân tướng bị phủ bụi.
19:22Nó dựa vào vách đá,
19:23loang lổ vết xỉ xanh,
19:24trong xưa cũ mang theo thần bí.
19:26Đây là một khối kiến trúc bằng đồng,
19:28sau khi một phần của ngọn núi trượt xuống,
19:30nó mới hiện ra.
19:31Ba tòa nhà bằng đồng xanh,
19:33phong cách cổ xưa,
19:34lại pha chút yên tĩnh,
19:35lưng tựa vào vách đá,
19:36bên trong có một vài bộ phận bị đất đá trôn vùi,
19:39nhưng vẫn còn có thể nhìn rõ tổng thể.
19:41Phòng ốc bằng đồng mang dáng vẻ cổ xưa,
19:43trong không gian rộng lớn mang theo cảm giác lịch sử nặng nề.
19:46Bên trên những phòng ốc được làm bằng đồng
19:48là những máy ngói được chế tạo cùng chất liệu,
19:50từng phiên từng phiến được xếp chỉnh tè theo quy luật.
19:52Liếp nhìn từ xa,
19:53giống như những chiếc vải màu xanh lục che kín nơi đó.
19:56Sở phong giật mình,
19:57trong lòng không cách nào bình tĩnh lại được.
19:59Đây quả thực là phát hiện vô cùng chấn động,
20:02đồ vật bằng đồng xanh khổng lồ như thế này.
20:04Đây chính là những tòa nhà bằng đồng xanh đấy,
20:10do người nơi nào xây dựng.
20:12Theo suy đoán của hắn,
20:13khu vực này từng xuất hiện một thời kỳ văn minh đồng xanh huy hoàng,
20:16đã từng tồn tại rất lâu rồi nhưng chưa từng được ghi chép trong sách sử.
20:20Có điều,
20:21vì trong lòng kinh hái nhưng đồng thời hắn lại cảm thấy bất an và khó hiểu.
20:24Từ mẫu màu đình được xưng là cổ khí lớn nhất bằng đồng xanh,
20:27nhưng bây giờ xem ra,
20:28nó còn nhẹ hơn tấm bia bằng đồng xanh kia
20:30thì sao có thể được gọi là cổ khí lớn
20:32khi so với đám phòng ốc trước mắt này được.
20:34Chẳng có gì phải nghi ngờ nữa,
20:35muốn xây dựng được phòng ốc như này còn khó khăn hơn đúc đỉnh nhiều.
20:39Toàn bộ căn nhà đều được đúc thành từ đồng xanh,
20:41cả một màng lớn kim loại như thế
20:43khiến nó trông vừa trang nghiêm lại vừa thần bí.
20:45Cái này nếu như bị ngoại giới phát hiện,
20:47nhất định sẽ được coi là báu vật đồng xanh cấp bảo.
20:50Những đồ vật khổng lồ trước kia chừng thấy như thế nhất định
20:52sẽ phá vỡ nhận thức của mọi người.
20:54Sở Phong là người khá bình tĩnh khi đối mặt với những sự kiện.
20:57Nhưng hôm nay hắn lại chẳng thể nào ung dung được
20:59trong một giãi núi ở phía tây đại địa lại
21:01phát hiện ra di tích bằng đồng xanh như thế này,
21:03quả thực là kinh người.
21:05Hắn thử dùng sức đẩy một cái cửa đồng xanh ra,
21:07tiếng kim loại ma sát chói tai truyền đến,
21:09cánh cửa đồng từ từ mở ra.
21:11Sở Phong không vội bước vào mà đứng bên ngoài một lát.
21:14Sau khi hít thở sâu,
21:15hắn mới cẩn thận bước vào.
21:17Bên trong yên tĩnh, giống như ngăn cách với thế giới bên ngoài,
21:20đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe rõ,
21:21nhưng lại trống không, chẳng có gì.
21:24Dù là trên mặt đất, hay là trên tường,
21:25hay bất cứ chỗ nào khác, không có bất cứ một vật gì cả.
21:29Hai căn nhà bằng đồng xanh khác cũng như thế,
21:31bên trong trống giống không có gì cả.
21:33Cẩn thận xem xét, không có đường ngầm,
21:35cả ba căn nhà bằng đồng đều trống không.
21:37Sở Phong lui ra ngoài,
21:39nhìn ba căn nhà làm bằng đồng,
21:40trong lòng tràn ngập nhiều khó hiểu.
21:42Người xưa dùng nơi này để cư chú,
21:44hay là dùng để tế tự đây?
21:46Thời của đại xa xôi ấy, thật sự quá xa xỉ.
21:49Trong sự sách có ghi lại,
21:50ở thời đại ân thương,
21:51khi chế tạo tư mẫu mẫu đình đã phải dùng đến 2,
21:53300 công tượng, phối hợp chặt chẽ,
21:55khó khăn lắm mới hoàn thành được.
21:57Vậy vào thời cổ, nếu như rèn đúc ba căn nhà bằng đồng kia
22:00thì phải khó đến mức nào?
22:02Sở Phong dừng chân ở chỗ này một lúc lâu,
22:04cuối cùng mới lại lên núi.
22:05Sau mấy tiếng đồng hồ, rốt cuộc cũng sắp đến đỉnh núi.
22:09Khoảng cách còn chừng 200 thước,
22:10hắn cũng đã thấm mệt rồi.
22:12Thể chất của hắn vô cùng tốt,
22:13dáng vẻ cao, toàn trồng rất mạnh mẽ.
22:16Có điều, trèo lên một tòa núi lớn như thế này
22:18trong một quãng thời gian dài cũng cảm thấy rất mệt mỏi.
22:21Tới gần đỉnh núi,
22:22rõi mắt trông về phía xa,
22:23núi non chập trùng,
22:24mặt đất bao la hùng vĩ,
22:26còn người thì vô cùng nhỏ bé,
22:27giống như là hạt bụi.
22:29Đứng trên núi,
22:30ngầng đầu nhìn lên vòng trời xanh thấm
22:31như gần trong găng tất kia,
22:32cảm thấy trong lồng ngực khoan khoái dễ chịu,
22:34có thể quên hết mọi yêu phiền,
22:36vinh nhục cá nhân.
22:37Tất cả mọi thứ,
22:38dường như chẳng còn ý nghĩa gì khi ở đây.
22:41Độ cao ở này khá lớn so với mặt nước biển,
22:43nhưng lại không thấy tuyết động,
22:44có một số cây cỏ vẫn mọc được,
22:46khiến Sở Phong cảm thấy hơi kỳ quái.
22:48Có số vết bị xét đánh,
22:50Sở Phong phát hiện trên núi có vết cháy,
22:52từng bị sấm xét đánh xuống,
22:53có cây trong cả một khu vực rộng lớn hóa thành cho tàn,
22:56đen nhánh một vùng.
22:57Ngoài cái đó ra,
22:58đến cả núi đá cũng bị đánh vỡ,
23:00cả một mảng núi lớn bị bong ra.
23:02Điều này càng khiến hắn thêm tin rằng,
23:04mấy ngày trước,
23:04tại đây có sương mù dày đặc,
23:06ánh sáng màu lam lượn lờ kia thật ra chính là tia chớp,
23:09đời này đã từng bị xét đánh.
23:10Đường phía trước không dễ đi,
23:12đã lớn trồng chất,
23:13Sở Phong đi vòng qua,
23:14muốn leo lên trên từ một mọn núi khác.
23:16Nhưng mà,
23:17khi hắn đi vòng ra,
23:18lúc đến được một đỉnh núi khác,
23:20cơ thể đột nhiên cứng lại,
23:20hai con người co rút,
23:22lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy khiếp sợ như vậy.
23:25Ngay cả lúc nhìn thấy những căn nhà bằng đồng kia,
23:27hắn cũng không như thế.
23:28Ngọn núi bên này đã từng phát sinh đất lỡ,
23:30đất đá đổ xuống phía dưới,
23:32để lộ ra một mảng kim loại lớn.
23:34Núi đồng,
23:34sau khi phần lớn đất đá rơi xuống,
23:36để lộ ra cảnh tượng vô cùng kinh người.
23:38Cả khu vực đỉnh núi này đều làm bằng đồng,
23:40từng bị đất đá vùi lấp.
23:42Đây chẳng phải chỉ là một khu vực nhỏ,
23:44cách đỉnh núi gần 200 mét,
23:45cả một khoảng lớn hiển lộ ra cảm giác đồng xanh gió dệt.
23:48Điều này khiến cho người sinh ra ý nghĩ,
23:50cả ngọn núi này đều là đồng xanh.
23:52Bên ngoài bị đất đá che dấu di,
23:54phía dưới mới là cảnh thực.
23:56Quả thực khó có thể tưởng tượng được,
23:57chân tướng như thế nào,
23:58không biết được,
23:59nhưng ít nhất ngọn núi bằng đồng cao hơn 200 mét này
24:01đủ khiến người ta giật mình.
24:03Sở phong bị chấn kinh,
24:04cả một ngọn núi bên trong giấy côn luân toàn là đồng,
24:07điều này đã pha vỡ suy nghĩ của hắn,
24:08khảo nghiệm quan niệm đã hình thành từ lâu trước kia.
24:11Hắn không tin những sự việc huyền bí kia,
24:13luôn xem những truyền thuyết chỉ là câu chuyện kể vui tai.
24:16Nhưng sự quỷ dị trước mắt này lại không có cách nào giải thích được.
24:20Sau khi bị xét đánh qua,
24:21để lộ ra chân tướng một đỉnh núi làm bằng đồng xanh.
24:24Chuyện nơi đây quả thực là kinh thế hái tục,
24:26sở phong leo lên dọc theo núi đồng,
24:28dừng lại cách đỉnh núi khoảng chừng 200 mét.
24:30Bởi vì nơi này vô cùng đốc,
24:31là một vách đồng tuyệt đẹp,
24:33khó có thể leo lên tiếp được.
24:34Đồng thời, hắn ngửi được một mùi thơm ngát,
24:37theo gió đưa tới.
24:38Toàn bộ nơi này là đồng,
24:39kim loại lạnh như băng,
24:40chẳng thấy co có cây gì,
24:42cả một vùng trụi lùi.
24:43Sở phong ngửa đầu quan sát,
24:44cẩn thận tìm kiếm.
24:46Quả nhiên, trên vách núi đồng,
24:47có một cây thực vật.
24:49Chỗ đó ngay tại khu vực đỉnh núi,
24:50hắn lui về phía sau,
24:51tìm hướng khác để có thể leo lên,
24:53muốn nhìn cẩn thận cây thực vật đó.
24:55Sau đó không lâu,
24:56tuy rằng hắn không lên được đỉnh núi,
24:58nhưng lại thấy gió.
24:59Một gốc cây nhỏ xanh mơn mởn,
25:01cao ba thước,
25:02nó vậy mà cắm rễ trên vách đồng xanh dựng đứng,
25:04kết xuất ra một đoá hoa,
25:05nụ hoa đang chớm nở.
25:07Sở phong chắc chắn mình không có nhìn lầm,
25:09chỗ đó không có đất đá,
25:10chỉ có đồng xanh.
25:12Nó cắm rễ trên vách đá bằng đồng xanh dựng đứng,
25:14quả thực khó có thể tượng tượng được.
25:16Việc này quá kinh người,
25:17chẳng thể nào lý giải nổi.
25:19Hắn thay đổi phương vị,
25:20lựa chọn một chỗ thuận lợi nhằm trèo lên,
25:22khoảng cách càng gần,
25:23hắn thấy rõ,
25:24cây nhỏ kia quả thực đang cắm rễ trên đồng xanh.
25:27Đỉnh côn lôn,
25:28ngay tại vách đá cao cao,
25:29một gốc cây nhỏ cao ba thức sinh trưởng một mình.
25:32Nó xem đồng xanh như đất trồng,
25:33lấy chất dinh dưỡng,
25:34ương ngạnh cắm rễ xuống,
25:36toàn thân xanh mơn mởn,
25:37tỏa ra ánh sáng.
25:38Thân cây thô to bằng cổ tay,
25:40mặc dù nó không cao,
25:41nhưng lại mang ý vị cứng cỏi cương liệt,
25:43vỏ cây già cối như một lớp vẩy lân,
25:45khiến cho nó có cảm giác cứng cáp.
25:47Phiến lá của nó như được chạm khắc từ lục mọc,
25:50dầu linh tính,
25:50hình dạng như bàn tay em bé.
25:58Như những hạt chân trâu trắng noán nằm nhấp nhô
26:00trên phiến lá màu ngọc bích.
26:01Trên đỉnh đầu của cây nhỏ có một nụ hoa,
26:03to bằng nắm tay em bé,
26:05toàn thân trắng bạc,
26:06lại mang theo những vết ban màu vàng,
26:07chờ ngày nở rộ trong vách đá dựng đứng,
26:09mùi hương thơm mát tỏa ra khắp nơi,
26:11rất đẹp.
26:12Cây nhỏ kỳ lạ ngạo nghế đứng ở nơi đó,
26:14sợ phong thử mấy lần,
26:16một bên của ngọn núi đồng này quả thực chẳng thể nào leo lên.
26:19Hắn quyết định mạo hiểm,
26:20leo lên từ hướng có đầy đá lăn xuống ở bên kia,
26:22nhưng như vậy thì phải vô cùng cẩn thận,
26:24nếu không có thể sẽ phải trôn mạc ở đây.
26:27Hắn ra khỏi vách đồng này,
26:28đi xuống khu vực bằng phẳng,
26:29vừa vòng qua ngọn núi vừa quan sát tìm hướng leo lên.
26:32Sao nó lại sinh trường trên đồng xanh thế nhỉ?
26:34Sợ phong nghĩ mãi không ra,
26:36hắn chỉ có thể quy nó về một trong những biến cố bi hiểm
26:38ngày càng khiến người ta khó hiểu của thế giới mà thôi.
26:41Trong lòng sợ phong dần bình tĩnh lại,
26:43hắn cao mày,
26:44nhớ lại tất cả mọi việc,
26:50một bóng người bỗng xuất hiện trong đầu hắn,
26:52bởi vì người kia đã từng nói mấy lời,
26:53lúc ấy hắn không để ý,
26:55nhưng bây giờ nghĩ lại khiến cho hắn cảm thấy khá kích động.
26:58Đến một ngày,
26:58có lẽ một cây cỏ dại ven đường
27:00cũng có thể kết xuất ra trái cây màu đỏ tươi to bằng nắm đâm lớn,
27:03còn những gì chúng ta nhìn thấy thường ngày có lẽ sẽ không tồn tại nữa.
27:06Đây là những lời Lâm Nạc Y từng nói,
27:08rất bình thản,
27:09giống như là thuận miệng thuốt ra.
27:11Cũng giống như lúc chia tay với sợ phong,
27:13giọng nói của cô hờ hứng,
27:14âm điều xa xôi,
27:15tự nhiên đang đứng ở chỗ rất cao thốt lên lời vậy.
27:18Lúc đó, sợ phong nghĩ rằng những lời đó của cô là đang ám chỉ chuyện của hai người,
27:22vô luận là nhân sinh hay tình cảm,
27:24chẳng có gì có thể mãi mãi không thay đổi.
27:26Cô ấy ám chỉ điều gì nhỉ?
27:28Tại thời đại hậu văn minh này,
27:29thế giới từng phát sinh một số biến cố kỳ dị,
27:31mặc dù khá nhiều người không biết rõ sự tình,
27:33nhưng vẫn có một số ít người nắm được chân tướng.
27:36Suốt cuộc thì Lâm Nạc Y đã biết cái gì?
27:38Trong lòng thầm nhớ đến dáng vẻ của cô,
27:40sợ phong thở dài một hơi,
27:42mặc dù có hơi buồn bá,
27:43nhưng đã là quá khứ rồi thì có lẽ nên để cho nó qua đi.
27:46Hắn lại ngừng đầu,
27:47nhìn về phía đỉnh núi đồng xanh kia,
27:49vẻ mặt lộ ra biểu tình khác thường.
27:51Chẳng lẽ lời nói của cô mang ẩn ý thật sao?
27:54Theo ý của cô,
27:55có lẽ rất nhiều điều bình thường đều sẽ thay đổi,
27:57như vậy cái cây nhỏ kỳ lạ này thì sao đây?
27:59Một gốc cây nhỏ như vậy,
28:00cho dù trước đó không trải qua dị biến,
28:02chắc chắn nó cũng rất phi phạm.
28:04Dưới chân có rất nhiều tảng đá tảng lầm trởm,
28:07sợ phong đi đến sát ngọn núi đồng xanh,
28:09bây giờ đường bên này rất khó đi.
28:11Đột nhiên,
28:11một cơn gió mạnh ập vào mặt,
28:13nghĩ mắt sợ phong rượt rượt,
28:14hắn thoáng thấy một bóng người xuất hiện trên mặt đất,
28:16che khuất cả người hắn.
28:18Có gì đó đang đi đến,
28:19phản ứng của hắn khá nhanh,
28:21mạnh mẽ xoay người lại,
28:22lao ra phía ngoài,
28:23lăn một vòng cách chân núi một khoảng.
28:25Đồng thời,
28:26trong quá trình này,
28:26hắn nhanh nhẹn lấy chiếc nỏ phòng thân được gấp lại trên người ra,
28:29nhanh chóng lắp ráp lại.
28:31Một người lứa hành,
28:32đơn độc ở bên ngoài,
28:33làm sao có thể không có một ít gì đó phòng thân cho được.
28:36Sợ phong xoay người lại,
28:37trên nỏ đã có một mũi tên đầu thép,
28:39hắn ngắm chuẩn rồi nhanh chóng bắn đi.
28:41Đồng thời,
28:42hắn đã thấy được đó là cái gì?
28:43Trên mặt sợ phong răng đầy sợ hãi,
28:45thể hình của con sinh vật này quá lớn,
28:47lớn hơn nhiều so với đồng loại.
28:49Đó là một con ác điều màu vàng,
28:50cánh chim rất to và sáng,
28:52lúc mở rộng ra dài đến tận 5-6 mét,
28:54từ trên bầu trời đắp xuống,
28:55vừa rồi suýt nữa hắn đã bị nó chộp được.
28:58Kèng một tiếng,
28:59mũi tên đầu thép vút ngang qua,
29:00va vào một tảng đồng lớn màu xanh ở gần đó,
29:03ánh lửa lé lên,
29:04bay qua sát con ác điều nhưng lại bị nó né được.
29:06Đồng thời,
29:07hai móng vút to lớn sắp bén của nó cả vào đất đá,
29:10vang lên tiếng ma sát trói tay,
29:11làm cho người cảm thấy vô cùng sợ hãi.
29:14Nó bay thẳng lên trời,
29:15tạo nên những tiếng gió mạnh.
29:17Sở phong cảm thấy lạnh cả sống lưng,
29:19vừa rồi nếu như không phải hắn phản ứng nhanh lẻ,
29:21mà bị con hung cầm này chộp trúng thì,
29:23hậu quả khó có thể lường được.
29:25Một con chim ưng bình thường đã có thể bứt gấy
29:26xương đầu của những con mồi như thỏ rừng
29:28một cách dễ dàng rồi thì có thể suy ra được
29:30sức lực của con ác điều vàng này lớn đến mức nào.
29:33Nếu như vừa rồi chỉ chậm một bước thôi
29:34thì hậu quả chắc chắn sẽ rất thê thảm.
29:37Sở phong rút lui,
29:38lựa chọn địa thế có lợi,
29:39lưng dựa vào một tảng đá lớn,
29:41trên tay cầm nó gấp nhắm về bầu trời,
29:43cẩn thận đề phòng.
29:44Giữa không chung,
29:45con ác điều màu vàng lượn vòng quanh,
29:47lướt sát ngọn núi tạo nên những cơn gió lớn.
29:49Từ lúc sinh ra đến giờ,
29:51quả thật hắn chưa bao giờ thấy chim nào lớn như vậy.
Bình luận