- 17 hours ago
Chương trình NGHỆ SĨ VÀ SÀN DIỄN, số Trò chuyện với NSƯT Đại Nghĩa.
Phát lúc 14h30 ngày 30.08.2021 trên HTV9.
Phát lúc 14h30 ngày 30.08.2021 trên HTV9.
Category
🎵
MusicTranscript
00:00Thank you very much.
00:30Hôm nay Tân Hiệp đã mời đến trường quay để chúng ta sẽ nghe những tâm sự của nghệ sĩ Đại Nghĩa về những dự án của anh trong năm 2021, cũng như chuyện đời, chuyện nghề mà anh muốn dành riêng cho chương trình Nghệ sĩ và sàn diễn.
00:44Xin chào Đại Nghĩa.
00:45Đại Nghĩa xin chào tất cả quý vị khán giả.
00:47Như Tân Hiệp đã nói thì chắc có lẽ có nhiều dự án của năm nay để khán giả có thể biết được rằng là bạn đang chuẩn bị cho những sự trở lại của mình đối với sàn diễn, đối với màn ảnh nhỏ và cả công việc dẫn chương trình nữa.
00:58Dạ. Năm 2020 là một cái năm quá khó khăn với tất cả mọi người như chúng ta đã biết.
01:03Cho nên là rất là nhiều những cái chương trình, những cái dự án cá nhân của em cũng như là những dự án mình kết hợp cùng với những nhà sản xuất khác.
01:11Nó cũng đã phải bị ngưng lại, nó bị đình trệ, nó kéo dài qua tới đầu năm nay, đầu năm 2021.
01:16Để mình chờ cái thời điểm thích hợp để mình tung ra một vài những cái dự án mà em nghĩ rằng là nó nổi trội của cá nhân mình mà mình đang ấp ủ, hy vọng rằng nó sẽ sớm được xuất tiến.
01:28Ở những dự án như là phim, thì năm nay em sẽ có tham gia một vài dự án phim, phim điện ảnh cũng có, sitcom cũng có.
01:35Cũng có nhiều người đặt câu hỏi nói là tại sao mà Đại Nghĩa lại có thời gian rảnh để mà tham gia sitcom?
01:41Em nói, ủa chứ bây giờ không rảnh làm gì giờ?
01:44Cái tình hình dịch bệnh là tình hình chung của tất cả mọi người.
01:47Hiện tại bây giờ nếu như chúng ta đã có được công việc làm thì đó là một cái điều may mắn, đó là một điều mình cảm thấy mình vui mừng.
01:52Cho nên mình trân quý từng cái cơ hội mình làm việc với các đối tác khác nhau.
01:56Cho nên công việc gì nếu như nó phù hợp với bản thân mình mà em cảm thấy em có hứng thú với nó, thì em sẵn sàng làm ngay.
02:01Chứ không cứ gì phải là phim điện ảnh mới tham gia, hoặc là cái gì đó lớn lao mình mới tham gia.
02:06Còn những cái gì đó nhỏ nhỏ thì mình từ chối, không có.
02:09Rồi có một cái dự án nữa mà em cũng đang ấp ủ từ năm 2020 đến giờ.
02:13Em muốn mở ra một cái trung tâm đào tạo dành cho các bạn trẻ yêu thích cái công việc của một người dẫn chương trình.
02:19Cái nhu cầu của cái công việc đó đó nó khá là cao.
02:23Không phải chỉ là những chương trình truyền hình, những cái game show, mà ngay cả những cái chương trình ở bên ngoài,
02:28những cái sự kiện, những cái event, hoặc là những cái trung tâm, những cái tiệc cưới.
02:32Rất là nhiều nơi cần có một cái lực lượng đội ngũ dẫn chương trình.
02:35Mà ở Việt Nam mình thì như anh Hiệp thấy là đến giờ phút này cũng chưa có nhiều.
02:41Có chứ không phải là không, nhưng chưa nhiều.
02:42Nơi mà đào tạo ra những người dẫn chương trình chuyên nghiệp đã có một cái ekip cùng nhau lên kế hoạch,
02:48sẵn sàng để mình mở ra, để mình hướng dẫn, mình đào tạo các bạn trẻ.
02:53Nhưng mà vì tình thình dịch bệnh cho nên mình vẫn chưa có thể mình thực hiện được.
02:56Thì em hy vọng rằng trong khoảng thời gian ngắn nhất, khi mà tình thình mình có thể ổn định được,
03:00dịch bệnh có thể được kiểm soát tốt hơn.
03:02Và nhất là khi mà vaccine đã đưa về Việt Nam rồi á,
03:04thì mình sẽ có nhiều cái cơ hội để mình thực hiện được cái ước mơ cáp ụ đó của mình.
03:09Còn việc trở lại sàn diễn như thế nào?
03:11Việc trở lại sàn diễn với em có nhiều cái khó khăn lắm anh.
03:13Thứ nhất là về vấn đề thời gian.
03:16Khi mà mình bận rộn nhiều với những dự án khác nhau,
03:19thì mình không có thời gian dành cho sân khấu.
03:22Rồi ngay cả đến khi mình có thời gian,
03:24thì lúc đó cái cơ hội với sân khấu của mình nó cũng đã không còn nhiều như trước.
03:27Là bởi vì các nơi cứ nghĩ rằng là bây giờ mình vẫn còn đang tiếp tục
03:31với những cái dự án khác nhau chạy ở bên ngoài các chương trình.
03:34Cho nên là họ cũng ngại khi họ đặt cái vấn đề họ ngỏ ý mời mình.
03:38Vẫn có một vài sự cộng tác với bên sân khấu kịch của chị Ái Như,
03:42là sân khấu Hoàng Thái Thanh và sân khấu kịch Phú Nhuận của chị Hồng Vân.
03:45Nhưng mà thật ra em tham gia với những dự án bên đó nó cũng cầm chừng thôi.
03:48Bởi vì mình nhớ sân khấu, mình yêu sân khấu cho nên là mình vẫn còn giữ cái đường dây,
03:52cái mối liên lạc đó để mình thỉnh thoảng mình về diễn sân khấu với đồng nghiệp,
03:56với khán giả cho vui, cho đỡ nhớ nghề.
03:58Nhưng mà để cộng tác lâu dài hơn với nhiều vỡ diễn hơn
04:02thì nó đòi hỏi mất nhiều thời gian.
04:05Thì cái điều đó với em nó hơi khó khăn.
04:07Cho nên là em cũng hạn chế là như vậy.
04:09Đại nghĩa còn nhớ đến những vai diễn đầu tiên của mình hay không?
04:11Từ những ngày đầu khi em về sân khấu kịch YCAP,
04:13đầu tiên là đóng vàng bao, đóng vàng đồng ca trong cái vỡ bí mật vườn Lệ Chiên.
04:17Rồi sau đó có một cái vai tên là Nhỏ
04:19và cái vai nó ban đầu trong kịch bản nó nhỏ như cái tên.
04:22Vai tên Nhỏ.
04:23Cho nên là cái vai nó rất là nhỏ, chỉ có một câu, hai câu thoại chạy qua sân khấu.
04:27Nhưng mà thời điểm đó thì em cũng đã cố gắng em tìm tòi
04:30để mình sáng tạo làm sao cho từ cái vai nó nhỏ.
04:34Nhưng mà người ta cũng phải nhớ đến nhỏ đó.
04:36Được sự hướng dẫn, hỗ trợ của canh chị xung quanh,
04:38rồi của đạo diễn lúc đó là thầy Trần Minh Ngọc á,
04:40thì cái vai của em nó bớt nhỏ đi.
04:43Khi cái vai đó ra diễn vào sân khấu á,
04:45thì nó lại trở nên tầm đâu khoảng 10 phút.
04:48Những cái vai ban đầu như thế,
04:50nó kéo dài 17 năm.
04:51Khi em ở trên sân khấu kịch EDCAP,
04:53để cho mình có một cái hành trang,
04:55một cái hành trình mình làm nghề á,
04:57mỗi khi mình thấy được những hình ảnh
04:58hoặc là mình nhớ về cái khoảng thời gian đó,
05:00nó vẫn làm cho mình cảm thấy bồi hồi,
05:02nó làm cho mình cảm thấy xúc động.
05:03Bởi vì mình đã có cả một cái khoảng thanh xuân
05:06rất là rực rỡ với nghệ thuật, với sân khấu kịch.
05:08Tại Nghĩa có thể nói về cái cơ duyên
05:10mà đưa bạn đến sân khấu EDCAP.
05:12Lúc đó là em đang học trường sân khấu điện ảnh,
05:15thì học cùng khóa với đạo diễn Vũ Minh.
05:17Mà anh Vũ Minh thì thời điểm đó
05:18đã là thành viên của sân khấu kịch EDCAP
05:20với cái vai trò là đại trưởng.
05:22Đó rồi anh Minh đang học đạo diễn,
05:23cùng khóa với em, học nhân viên.
05:25Thì khi anh Minh ra trường,
05:26anh Minh mới dựng cái vở đầu tiên là cái vở kẻ ghét đời,
05:29là vở tốt nghiệp của anh Minh luôn.
05:30Thì anh Minh kéo Đức Thịnh về trước.
05:32Đức Thịnh là bạn cùng lớp với em á.
05:34Thì Đức Thịnh về EDCAP trước em gần một năm.
05:36Thì sau đó anh Lọc dựng cái vở bí mật Vườn Lệ Chi,
05:39thì anh Minh mới nói kéo thêm và nghỉ về nữa.
05:42Đó là vào năm 2000,
05:43vào khoảng tháng 9 năm 2000.
05:46Là từ đó là em cộng tác với EDCAP suốt 17 năm.
05:48Lúc nãy mới bước vào phiên trường,
05:50thì Đại Nghĩa có nói với Thanh Hiệp rằng là
05:51cái không gian này là gợi cho bạn nhớ
05:53những vở kịch truyền hình.
05:54Và bạn đã từng ăn cơm,
05:56ngủ nghỉ ở nơi này,
05:58sáng tạo nghệ thuật ở nơi này.
06:00Thế thì cái vở kịch truyền hình nào là cái vở kịch đầu tiên
06:02mà Đại Nghĩa tham gia?
06:03Đại Nghĩa còn nhớ cái kỷ niệm lắm không?
06:04Nhớ anh ơi,
06:05tại vì những cái gì đầu tiên là mình phải nhớ.
06:07Lần đầu tiên bước chân vào phim trường của HTV,
06:10không phải trong một vở kịch,
06:11mà là trong một vở kẻ lương,
06:12Xuân về trên đỉnh Mã Phi.
06:14Lúc đó là có chị Phương Hằng đóng vài nữ chính á.
06:16Thì lúc đó nguyên một lớp của em luôn
06:18là được một cái anh Thanh Đông á,
06:21nghệ sĩ Thanh Đông á,
06:22kéo nguyên lớp vô đây đóng quần chúng
06:23trong một cái vở kẻ lương.
06:25Vô đóng dân làng,
06:26có đóng lính,
06:27có đóng khiên kiệu.
06:28Khiên kiệu chú Hùng Minh á,
06:30có luôn.
06:31Mà lần đầu tiên bước vào em bị choáng ngợp.
06:32Nói trời,
06:33một cái phim trường nó rộng.
06:33Chưa bao giờ mình nhìn thấy
06:34một cái vàng đèn hùng hậu bên trên.
06:37Rồi máy lạnh.
06:37Lúc đó lạnh ngắt à.
06:38Rồi camera nguyên một vàng phía dưới.
06:40Em nhìn em bị choáng ngợp á.
06:42Em đứng giữa phim trường,
06:42em nhìn em nói
06:43đây là cái nơi mà có lẽ là mình sẽ gắn bó
06:46để mình làm nghề.
06:48Là bởi vì thời điểm đó
06:48kịch truyền hình
06:49được nhiều khán giả yêu thích lắm.
06:52Mà lúc đó được tham gia
06:52một vở kịch truyền hình
06:53là một cái binh dự.
06:54Và thời điểm đó
06:55tập một vở kịch truyền hình
06:57nó cũng phải gần cả tháng.
06:59Tập rất là kỹ.
07:00Rồi sau đó
07:01rồi phúc khảo
07:02rồi mới quay hình.
07:03Cho nên là em thích lắm.
07:04Tại vì cái không gian diễn
07:05nó cũng gần gũi
07:06và máy quay có thể bắt được
07:07tất cả những cái góc cạnh
07:09và những cái chi tiết
07:09những cái đường nét diễn xuất của mình
07:11dù chỉ là một cái ánh mắt.
07:13Cho nên em rất là thích.
07:14Em nói mình sẽ quay lại đây.
07:15Chắc chắn là mình sẽ
07:16phải quay trở lại đây.
07:17Và mình sẽ
07:18gắn bó với nơi này.
07:19Sau cái vở Xuân về
07:20trên đỉnh Má Phi đó
07:21thì vở kịch thứ 2
07:23em được tham gia
07:23là vở kịch đầu tiên
07:25của lĩnh vực sân khấu kịch nha.
07:26Đó là cái vở
07:27Đâu có giặc là ta cứ đi.
07:28Trong cái đợt đó là
07:29kỷ niệm 40 năm
07:30đoàn kịch nói Nam Bộ
07:31thì cô Tường Vân
07:32là đóng vai
07:33cái bà má
07:34bà má Tám
07:35trong cái vở đó
07:35là cái vai
07:36mà mấy chục năm
07:37của cô rồi.
07:38Còn cái dạng bao
07:38là 3 nhân vật còn lại
07:39lúc đó là thay đổi
07:40diễn viên liên tục.
07:41Thì lúc đó là em
07:42Vân Anh
07:43sân khấu kịch Phú Nhuận
07:43và Đức Thịnh
07:45sân khấu kịch IDCAP
07:46là 4 diễn viên tất cả
07:47là được tham gia
07:48cái vở đó.
07:49Mặc dù đó là chỉ
07:50một cái vở ngắn
07:5030 phút thôi
07:51nhưng mà nó là
07:52một cái vở ấn tượng
07:53với mình sâu sắc.
07:54Bởi vì đó là vai diễn
07:55kịch truyền hình
07:55đầu tiên của em.
07:56Còn bây giờ
07:57nhắc đến những cái
07:58vai diễn
07:59mà nó trái
08:00với sở trường
08:00trong những ngày đầu
08:01đến với nghề.
08:02Cái sự khó khăn
08:03trong cái việc
08:03tham nhập
08:04vượt tính cách
08:04nhân vật đó như thế nào?
08:06Cái vai đầu tiên
08:07mà nó làm khó em
08:08trên sân khấu
08:09là vai già
08:10là cái vở
08:10âm mưu tình yêu
08:11và đánh hiệp nhớ ha.
08:12Cái vở đó là
08:12chị Lê Khanh
08:13từ ngoài Hà Nội
08:14vào Nam
08:15để mà hợp tác
08:15với IDCAP
08:16trong 3 tháng.
08:17Thì em
08:18lúc đó là một diễn viên trẻ
08:19mới vào sân khấu
08:20được một vở
08:21là cái vai thằng nhỏ đó.
08:22Sau vai thằng nhỏ
08:23một cái
08:23là tới cái đợt đó
08:25là vào khoảng tháng 8
08:26là chuẩn bị tập vở
08:27cho Tết
08:27cho mùa Tết
08:28là em được nhận
08:292 vở diễn mới
08:30một vở là vở bóng ma
08:31một cảnh diễn
08:332 lớp
08:33cùng với anh Minh Hoàng
08:34với chị Mai Hoa
08:35là một cái vai hài
08:36nhưng mà cái vai
08:37mà em sợ nhất
08:38ngay cái thời điểm đó luôn
08:39tại vì tập 2 vở
08:40sáng vở chiều vở
08:41là cái vở âm mưu tình yêu
08:42đóng vai ông già
08:43Trả Ngọc
08:44tên nhân vật chỉ là
08:45ông già Trả Ngọc
08:46nhưng mà mình đọc vào
08:47nó là một cái vai diễn
08:49một lớp diễn thôi
08:50khoảng chừng 10 phút
08:51ngoài sân khấu
08:52nhưng là một cái sức nặng
08:53sức nặng về tâm lý
08:54khủng khiếp
08:55với cái nhân vật đó
08:56mà diễn chung vai
08:57diễn chung với chị Lê Khanh
08:58một tượng đài
08:59trời ơi
09:00mà em là một thằng
09:01diễn viên nhỏ xíu
09:02mới vào nghề
09:03mới vào sân khấu
09:03thì cái cảm giác nó rung
09:05nó sợ
09:05nó hồi hộp
09:06đến như thế nào
09:06và em đã phải chuẩn bị
09:08cho cái vai diễn đó
09:08cả một tháng trời
09:09tập luyện
09:10bằng cách
09:10mình vận dụng
09:11những cái bài học
09:12sơ khai
09:13từ khi mình bắt đầu
09:14bước chân vào nghề
09:15được các thầy chỉ dạy
09:16cái tính chất bắt cầu
09:18về cảm xúc
09:19của nhân vật
09:20tức là em phải hình dung
09:21ông già đó làm sao
09:22làm sao
09:22trước đó gia đình
09:23ông như thế nào
09:24rồi vợ con
09:25ông làm sao
09:25ông đang hạnh phúc làm sao
09:26rồi con ông bị bắt đi làm sao
09:27rồi trong quá trình
09:28mà con ông bị bắt đi
09:29ông chạy theo
09:30ông kêu khóc làm sao
09:31sau đó ông được
09:32cái ông hoàng thân kia
09:33đưa cho cái hộp
09:33cái chủ ngọc
09:34tới dân tặng
09:35cho cái bà phu nhân này
09:36thì đó
09:36ông cầm cái chủ ngọc đó
09:37là với sức nặng
09:38của cả mấy ngàn người
09:39thanh niên
09:40trong đất nước
09:40bị cống nạp
09:41để lỗi được
09:42cái chủ ngọc đó
09:42trong mấy ngàn thanh niên
09:44đó là có con trai của ổng
09:45nó là một cái quá trình
09:46tâm lý trước đó
09:46khủng khiếp
09:47thì em phải nuôi
09:48dưỡng nó
09:48và thâm nhập từ từ
09:49vào nhân vật
09:50để đến khi vợ diễn
09:51được công diễn
09:52thì lúc đó
09:52báo chí
09:53cũng có nhiều người
09:55dành cho em
09:56một cái lời khen tặng
09:56mặc dù lúc đó
09:57người ta không biết
09:58mình là ai
09:59nhưng mà
09:59người ta cũng có viết
10:01à có một diễn viên nhỏ
10:02một viên viên trẻ
10:03trong vợ diễn
10:04với vai ông già Đưa Ngọc
10:05ấn tượng
10:06và em nhớ hình như
10:06trong số những nhà báo đó
10:08có anh Hiệp
10:08cũng viết về em
10:09về những ngày đầu đó nữa
10:10có một chút ấn tượng như vậy
10:11và ngay cả với đồng nghiệp
10:12cũng ấn tượng
10:13thì đó là một cái điều
10:14mà mình cảm thấy
10:15mình được khích lệ
10:16khi ngày đầu tiên
10:16mình được giao
10:17một cái vai quá khó
10:18mà mình đã vượt qua nó
10:19và mình đã làm tròn
10:21cái vai trò của mình
10:22rõ ràng là
10:23Đại Nghĩa Đà Lạt
10:24một cái người
10:24rất là thấu đáo
10:26đối với những cái công việc
10:27mà bạn tiếp nhận được
10:28và chính những cái trải nghiệm
10:29đó giúp cho bạn thành công
10:30lâu nay thì khán giả
10:31thấy rằng
10:32Đại Nghĩa là cái người
10:33có thể dễ
10:33hòa nhọc vào
10:35trong những cái vai diễn
10:36nhiều cái tính cách khác nhau
10:37điểm lại cái sự nghiệp của mình
10:38thì còn một cái dạng nhân vật nào đó
10:40mà Đại Nghĩa chưa thể hiện
10:42theo em thì chắc là
10:43không có cái vai diễn nào
10:44mà em chưa từng thể hiện qua đâu
10:45già, trẻ, lớn, bé
10:47độc, lãng, hài
10:49điên loạn
10:50rồi bi, thương
10:51cái gì em cũng từng diễn qua hết
10:52bởi vì mình là một diễn viên tính cách
10:54từ những ngày đầu mình mới vào nghề
10:55em không có được
10:56một cái ngoại hình như mơ
10:58để mình bước chân vào sân khấu
11:00hay là bước vào nghệ thuật
11:00thì mình được ngay
11:01những cái vai diễn
11:02bạch mã hoàng tử đẹp đẻ
11:03mà thường đó là
11:04những cái vai diễn
11:05nó chạy vòng ngoài
11:06những cái vai nền
11:08vai dàn bao xung quanh
11:09từ những cái vai
11:10quần chúng có thoại
11:11rồi bắt đầu lên
11:12một cái vai
11:13mà có được một lớp diễn
11:15một lớp diễn được
11:16năm mười câu thoại
11:16rồi sau đó lên được
11:17một cái vai hai lớp diễn
11:18lên ba lớp diễn
11:19rồi lên một
11:19cảnh diễn
11:20hai cảnh diễn
11:21ba cảnh diễn
11:22cho đến khi em có được
11:22những vai thật sự lớn
11:24và những vai chính
11:25dành cho mình
11:26ở sân khấu
11:26nó là một cái hành trình
11:27cũng khoảng mười mấy năm
11:28cho nên là trong cái khoảng
11:30mười mấy năm đó
11:30là em đã trải nghiệm
11:31hầu hết tất cả
11:32các dạng vai diễn
11:34từ sân khấu
11:35cho tới phim ảnh
11:35nhưng mà đó
11:37cũng là một cái khoảng thời gian
11:38em nghĩ rằng
11:38nó trui rèn cho mình
11:39cái bản lĩnh nghề nghiệp
11:41chứ nếu như mà
11:42em gặp may mắn
11:42từ những cái ngày đầu tiên
11:43khi bước chân vào nghề
11:44thì có lẽ chưa chắc gì
11:45mình đã có được
11:46những cái vai diễn hay
11:48hoặc là những cái trải nghiệm
11:49nó thú vị
11:50có lẽ chính vì đó
11:51mà đại nghĩa quyết định
11:53tham gia giảng dạy
11:54bạn đã gắn bó
11:55với sân khấu kịch Hồng Vân
11:56để truyền đạt đến
11:57các em trẻ hiện nay
11:58cho cái nguồn nhân lực
11:59của sân khấu của chúng ta
12:00với cái bộ môn
12:01tiếng nói sân khấu
12:02và kể cả kỹ thuật biểu diễn nữa
12:04thế kìa quá trình
12:05đến với cái nghề
12:05giảng viên này như thế nào
12:07thật ra mình không có ý định
12:08là mình sẽ
12:09tham gia công tác giảng dạy đâu
12:11bị chị Hồng Vân chí vụ
12:12cái năm đó
12:14thì chị Hồng Vân chí mời em
12:14về diễn
12:15cho sân khấu của chị
12:17nhưng mà rồi
12:17sau khi diễn rồi đó
12:19chị nói
12:19em em
12:20chị có mấy đứa nhỏ
12:21lớp mới
12:22tuyển vô
12:23nó dễ thương
12:24nó ngoan lắm em ơi
12:25về dạy dùm cho chị
12:26ban đầu em từ chối
12:27em nói thôi chị ơi
12:28em không có thời gian
12:29mà em bỏ lớp hoài
12:30thì tội nghiệp các em
12:31chị nói
12:31không đâu em ơi
12:32chị thấp xếp theo lịch của em
12:33này kia
12:34chứ nó ngon
12:34nó ngọt
12:35mình mật ngọt chết rùi anh
12:36trời ơi
12:37bà cứ rủ rỉ
12:38đi quay chung với bà
12:39bà ngồi kế bên
12:39bà cứ thị thầm
12:40bà cứ rủ rỉ
12:41ngày xưa
12:42Hoàng Sơn
12:42nó cũng y như em vậy đó
12:43mà Hoàng Sơn
12:44nó về nó dạy
12:45xong bây giờ
12:45nó mê học trò
12:46hơn mê đi diễn
12:47mà chỉ cứ lấy
12:48tấm gương người này
12:49người kia ra
12:50ông Hữu Châu đó em
12:51ông Hữu Châu
12:52ngày xưa
12:53cũng đâu có chịu dạy đâu
12:54chị Dụ
12:55chị Dụ
12:55khi mà Hữu Châu
12:56nó đi dạy rồi
12:57nghe nó mê học trò
12:58bà cứ rủ rỉ mình vậy đó
12:59cái mình cũng siêu lòng
13:01cái anh nói
13:01dạ thôi được rồi
13:02để em nhận lớp
13:03ban đầu thì
13:04em đúng rồi
13:05em chỉ nhận lớp
13:05dạy về tiếng nói sân khấu thôi
13:07nhưng mà rồi
13:07khi đã bắt đầu
13:08dì nhận lớp
13:09dạy tiếng nói sân khấu rồi
13:10mình bắt đầu
13:11mình quen với cái công việc đó
13:12thì bà lại rủ rỉ tiếp
13:13em em chỉ có cái lớp mới vô
13:15bây giờ chưa có ai
13:15chủ nhiệm lớp hết
13:16thôi chị ơi
13:18tiếng nói sân khấu
13:19thì một tháng học
13:20chừng một buổi
13:20hai buổi
13:21thì em có thể theo được
13:22chứ bây giờ dạy
13:23kỹ thuật biểu diễn
13:24rồi chủ nhiệm lớp
13:25luôn là cần nhiều thời gian hơn
13:26không sao
13:27rồi em chỉ sắp lịch theo em
13:29cũng cái bài cũ
13:29bà tán tụng là
13:31y chang như vậy
13:32em cũng siêu lòng
13:34em nhận lời
13:35mà đúng thiệt
13:36tức là khi mình nhận lời
13:37mình tham gia cái công tác đó
13:38thì
13:39mình yêu
13:40mình yêu cái công việc đó
13:41bởi vì
13:42nó là cái công việc
13:43của cái người mà
13:44truyền lửa
13:45truyền kinh nghiệm
13:46dạy nghề
13:47cho cái thế hệ sau mình
13:48mình nhìn thấy những đứa nhỏ
13:49nó y chang mình ngày xưa
13:50nó vô lớp
13:51nó cũng như một tờ giấy trắng
13:52y chang như em vậy đó
13:53ngơ ngác
13:54tròn mắt
13:55nhìn ông thầy đầy sự ứng mộ
13:56rồi nó học từng chút
13:58từng chút một
13:58nó uống từng lời
13:59mình dạy
14:00và nó
14:01ngoan ngoãn
14:02nó dễ thương
14:03lễ phép
14:04tự nhiên
14:04cái mình bị quyến luyến
14:05và mình bị gắn bó
14:06em cũng bị tình trạng y chang
14:08mấy ông thầy trước
14:08ông Hoàng Sơn
14:09ông Hữu Châu
14:09em mê học trò
14:10đi đâu gì á
14:11cũng mua quà
14:12cái áp về cho học trò nó ăn
14:14rồi thỉnh thoảng
14:14tụi nó đòi qua nhà thầy chơi
14:16cũng qua nhà chơi
14:17nó qua chơi
14:18là còn đỡ anh
14:19nó qua chơi
14:20xong nó mảo đồ
14:20nó mang về nữa
14:21đồ ăn thức uống
14:23trong tủ lạnh
14:24nó lục lọi
14:25thầy cho con xin cái này
14:26thầy cho em xin cái kia
14:28ừ ăn đi
14:29tại vì thật ra
14:30mình cũng biết
14:30một số bạn khó khăn thiệt
14:32những em nó dưới tỉnh xa
14:33nó lên nó học
14:34nó ở trọ
14:35nó phải đi làm thêm
14:36cho nên là đôi kia
14:37cái cuộc sống hàng ngày
14:38mình nghĩ những cái chuyện
14:39nó rất bình thường
14:40nhưng mà đối với các em
14:41nó khó khăn
14:41ví dụ như
14:42mấy em nó cũng khó
14:43để có được
14:44một bữa cơm ngon thật sự
14:46qua đây
14:46đó
14:47tủ lạnh đó
14:48có gì
14:48mua cho nó ăn
14:50hoặc là em đi siêu thị
14:51em mua đồ cho tụi nó
14:53rồi gỡ cho tụi nó ăn
14:54hoặc là
14:55mình cũng được
14:56người này người kia
14:57tặng đồ nhiều đó anh
14:58cho nên là em cứ lấy em cho tụi nhỏ
14:59rồi chưa kể quần áo của em
15:00anh tưởng tượng
15:01nó qua nó thanh lý
15:02một lần
15:034-5 thùng bự như vầy nè
15:04áo vest
15:05có áo dài
15:06có
15:06đồ tay
15:07đồ sơ mi
15:08đồ thung có
15:08bây giờ tụi nó đi làm nghề rồi
15:10thì lâu lâu
15:11tụi nó chụp hình đăng facebook
15:13mình nhận thấy
15:13ủa cáo này quen quá ta
15:14ê cáo này quen nha
15:16dạ thì của thầy đó
15:17đồ của em không anh
15:18nó lấy đồ
15:19cho em nó mảo về
15:20nó đi
15:21nó bận đi quay phim
15:22nó bận đi chụp hình
15:23nó đi chơi
15:23trong cuộc sống của nó
15:25nhưng mà đó lại là
15:26cái niềm vui
15:26của những người làm công tác giảng dạy
15:28bởi vì mình thấy
15:28một cái lứa học trò
15:29mà mình đã đào tạo ra
15:31nó bây giờ
15:31nó đã dần trưởng thành
15:32và nó bắt đầu
15:33nó làm được cái công việc
15:34mà nó yêu thích
15:35và giờ cái tình thương
15:36dành cho học trò
15:37thì cũng là cái niềm động lực
15:38rất lớn
15:39đối với các em
15:39để các em vấn đấu
15:41không ngừng
15:41trên con đường nghệ thuật của mình
15:43bây giờ điểm lại
15:43cái quá trình
15:44làm nghề
15:45tại nghỉ nhớ ơn
15:45cái người thầy nào nhất
15:46dạ có 2 người thầy
15:48mà em luôn luôn nhớ ơn
15:49và em nhắc mãi
15:50đến bây giờ
15:50người thầy đầu tiên
15:52đặt những cái viên gạch
15:53cho em bước vào
15:54thế giới nghệ thuật
15:55đó là nghệ sĩ ưu tú
15:56Lân Bích
15:57là lúc đó là
15:58thầy cô là mở
15:58một cái câu lạc bộ
15:59gọi là câu lạc bộ
16:06đó là 20.000 đồng
16:07một tháng
16:08đạp xe đạp
16:09đến đó học
16:09lớp của em
16:11vào thời điểm đó
16:11đến còn lại bây giờ
16:12là còn có
16:13anh Chi Bảo
16:14anh Kinh Quốc
16:15lọc cùng lớp của em
16:16và một bạn
16:17tên là Võ Ngọc Hà
16:18hiện nay đang làm
16:19viên tập Quốc TV
16:20đó là những anh em
16:21mà còn sót lại
16:22của cái lớp đầu tiên
16:23của câu lạc bộ
16:25đánh tích nhất
16:25đó là cái khóa 1 luôn
16:26thì thầy Lân Bích
16:27là cái người thầy
16:28giống như là học
16:29dạy với lòng cho em
16:30mình chưa biết gì
16:31về nghệ thuật hết
16:32thì vào
16:32bắt đầu thầy dạy
16:36sau đó cho em
16:37một cái hành trang cơ bản
16:38để sau đó
16:39đến năm 18 tuổi
16:40em bước vào trường nghệ thuật
16:41bước vào trường cao đẳng
16:43sân khấu điện ảnh
16:43thì người thầy thứ 2
16:44mà là người thầy lớn
16:46trong đời em luôn
16:46đó chính là
16:47nhà giáo ưu tú
16:48Nguyễn Văn Phúc
16:48là thầy chủ nhiệm của em
16:49thầy Phúc
16:50là người giống như là
16:52mình đã có cái căn bản
16:53cái nền móng
16:53thầy bắt đầu
16:54thầy giúp mình xây lên
16:55từng bậc thang
16:55từng bậc thang
16:56thầy dạy
16:57không phải chỉ là
16:57về kỹ năng
16:59mà thầy dạy
17:00còn về cả
17:01cái đạo đức
17:01của một người nghệ sĩ
17:02ngày đầu tiên
17:03em bước chân vào lớp thôi
17:04em không có nghe được
17:05cái bài học nào khác
17:05ngoài cái bài học
17:06về đạo đức diễn viên
17:07mà đó cũng là
17:08cái điều mà em dạy
17:09lại cho học trò em
17:09sau này y chang vậy
17:10em cũng nói cho học trò của em
17:11ngày đầu tiên
17:12thầy bước chân vào lớp
17:13cái điều thầy học được
17:13không phải là về nghề
17:14thầy học được
17:15đó là về đạo đức
17:16diễn viên
17:17đạo đức của một người nghệ sĩ
17:18ông thầy của thầy
17:19dạy thầy vậy đó
17:20bây giờ thầy truyền lại
17:21tất cả cái điều đó cho các em
17:22đó là cái điều mà
17:23nó ảnh hưởng đến cả
17:24cái con đường nghệ thuật
17:25cũng như là cái
17:26cái phong cách nghệ thuật
17:27của em sau này
17:28thầy Phúc là một cái người thầy
17:29mà có những cái suy nghĩ
17:30nó bay nhảy
17:31nó tung tăng
17:32trong cái đầu
17:33nó phóng khoáng lắm
17:34cái cách mà thầy
17:35dàn dự một cái bởi diễn
17:36cho lớp
17:37hoặc là thầy hướng dẫn
17:38cho các em
17:38tập một cái bài diễn nào đó
17:40thầy cũng cho tụi em
17:41tự do sáng tạo
17:42và trên cái nền tảng đó
17:43thầy chăm vào thêm
17:44thầy giúp cho mình
17:45thăng hoa hơn
17:46thì đó là hai cái người thầy
17:47mà có lẽ em nhớ ơn suốt đời
17:48Ngày nay thì có lẽ như
17:50cái sự giải trí của khán giả
17:52rất là nhiều
17:53qua những cái phương tiện
17:54chỉ cần với cái smartphone
17:55người ta có thể xem
17:56rất nhiều
17:57cái phương giải trí khác nhau
17:58do đó cái việc đến
17:59với sàn diễn
18:00ở sân khấu
18:00ngày càng
18:01thưa dần đi
18:02và cái điều này
18:04là cái nỗi lo chung
18:04của tất cả những cái
18:06người làm sân khấu
18:07riêng Đại Nghĩa
18:08thì nhìn nhận
18:08cái điều này như thế nào
18:09Em nghĩ em cũng là một
18:10trong những yếu tố góp phần đó
18:12khi mà truyền hình
18:14đặc biệt là game show
18:15lên ngôi
18:15thì khán giả
18:16ít đến sân khấu nhiều hơn
18:18là bởi vì họ ở nhà
18:20họ có thể coi được
18:21tất cả các ngôi sao
18:22mà họ yêu mến
18:22rất nhiều những chương trình
18:24giải trí đặc biệt
18:25vào những ngày cuối tuần
18:26không kinh này
18:26thì cũng kinh kia
18:27vì vậy
18:28họ ngại khi đến với sân khấu
18:29đi xe
18:30cổ được quần áo
18:32đồ đạc
18:32này kia
18:33chưa kể tới nơi
18:33tốn tiền
18:34mua vé
18:34mua nước này nọ
18:35ngồi đó
18:36mỏi lưng mỏi cổ
18:37trong khi ở nhà
18:38họ nằm
18:38họ ngồi trong phòng máy lạnh
18:40họ thoải mái
18:40họ ăn
18:41họ uống
18:41họ coi
18:41đó là một trong những yếu tố
18:43góp phần để khán giả
18:44bớt đến sân khấu
18:45mà em thấy rằng
18:46mình cũng là một trong những
18:47nhân tố góp phần
18:48làm như vậy
18:49bởi vì em tham gia
18:50ở mảng game show khá nhiều
18:51nói vui vậy thôi
18:52chứ mình cũng phải nhìn nhận khách quan
18:53đó là một điều tất yếu
18:55nó phải diễn ra
18:56sự phát triển của xã hội
18:57của các công nghệ
18:58về mặt giải trí
18:59khán giả sẽ có những sự lựa chọn
19:01mà họ cảm thấy
19:01họ thoải mái hơn
19:02chưa chắc hay hơn đâu nha
19:04ở nhà có những chương trình
19:05truyền hình nhiều khi chưa chắc
19:06hay bằng một cái bởi diễn
19:07ở sân khấu
19:08cái giá trị mà
19:09một cái bởi diễn mang lại
19:10nó vô cùng to lớn
19:11cũng như là cái sự tương tác
19:12trực tiếp giữa người nghệ sĩ
19:13ở trên sân khấu
19:14với khán giả ngồi bên dưới
19:15nó rất là gần
19:16vì vậy
19:17cái cảm xúc
19:18nó đến rất là mạnh
19:19nhưng mà
19:20khán giả bây giờ
19:22họ có quá nhiều sự lựa chọn
19:23với lại cái công việc
19:24một ngày của người ta
19:25đã quá mệt mỏi
19:26người ta cần một cái sự
19:27thoải mái nhất cho người ta
19:28vẫn có thể thoải mái
19:30nằm phòng máy lạnh
19:30ăn uống
19:31mà vẫn có thể coi được
19:32một cái chương trình gì đó
19:33có ông Đại Nghĩa
19:33có ông này ông kia coi
19:34họ chọn cái điều đó
19:35mình cũng phải hiểu là
19:36điều tất yếu
19:37vì vậy
19:37để sân khấu mà
19:39kéo lại được khán giả
19:40thì em nghĩ
19:41cần phải có một cái sự chuyển mình
19:42nó lớn lắm
19:43nó gần như là một cái sự
19:44sang trang
19:45của một cái nền nghệ thuật
19:46thì may ra
19:47em không có bi quan đâu
19:48em vẫn là người yêu sân khấu
19:50và người làm sân khấu
19:50nhưng mà mình phải nhìn dần
19:52một cách thực tế
19:53để mình biết rằng
19:54tại sao hiện nay khán giả
19:55dần dần bớt đến với sân khấu
19:56nhưng bởi diễn
19:57ở sân khấu vẫn hay nha
19:58chứ không phải là không hay
19:59vẫn hay đó
20:01nhưng mà cái điều kiện
20:02cái phương tiện
20:03và tất cả những cái
20:03hoàn cảnh khách quan xung quanh
20:05nó làm cho người ta
20:06ngại đến sân khấu nhiều hơn
20:07vì vậy nó cũng là
20:08một cái thực trạng đáng buồn
20:09mà mình phải chấp nhận
20:11Khi mà nhìn lại
20:16với cái quá trình
20:16mà mình đã đi qua
20:17rồi những thành tựu
20:19đó đạt được
20:19còn cái điều gì đó
20:20khiến cho Đại Nghĩa
20:21hối tiếc
20:22mà vẫn chưa làm được hay không?
20:23Khi em làm cái gì đó
20:24thì em làm nó hết mình
20:25hết lòng
20:26hết dạ
20:26cho nên là
20:27sau khi nó trải qua rồi
20:29em lại không bị hối tiếc
20:30đây là cái điều
20:31mà em học được
20:31từ nghệ sĩ Thành Hội
20:32ngày xưa
20:33khi em đang học trường sân khấu
20:34em có tham gia
20:35đội kịch quận 5
20:36thì lúc đó anh Thành Hội
20:37có đến tham gia
20:38giảng dạy một vài buổi
20:39thì cái điều mà anh Hội dạy em
20:41em nhớ hoài
20:41tới tận bây giờ
20:42thì anh Hội nói là
20:43khi mình làm cái việc gì đó
20:45trong nghệ thuật
20:45lẫn trong tình yêu
20:46cứ làm hết lòng
20:47hết dạ đi
20:48đừng có giữ lại cho mình
20:50cứ hết tâm
20:51hết sức dốc với nó đi
20:52để sau này
20:53khi mình nhìn lại
20:54mình sẽ không cảm thấy ân hận
20:55dù cho nó có thành công hay không
20:56thì em đã ấp ủ
20:57cái câu nói đó
20:58đến tận bây giờ
20:59và em gần như là
21:00thực hiện cái điều đó
21:01như vậy
21:02suốt bao nhiêu năm nay
21:02nếu như khán giả
21:03đến sân khấu kịch EDCAP
21:04hay bây giờ đến
21:05Hoàng Thái Thanh
21:06hay sân khấu kịch Thồng Vân
21:07khi mà xem em diễn
21:08thì họ sẽ cảm thấy rằng
21:10cái đồng tiền
21:10mà họ bỏ ra
21:11nó xứng đáng
21:12cái vai diễn của mình
21:13tùy nhanh
21:14có vai diễn rất là hay
21:16nhưng mà có vai diễn
21:17nó không có hay được
21:18bằng những vai diễn khác
21:19nhưng mà
21:20người ta sẽ luôn cảm nhận
21:21mình là một cái ngọn lửa
21:22không bao giờ mình ra sân khấu
21:24mình diễn một cách hời
21:24mình diễn một cách cẩu thả
21:26mình diễn cho oai
21:27quít cho xong chuyện
21:28không có
21:28dù cho đó là vai nhỏ
21:30hay vai lớn
21:30thì người ta sẽ nhìn thấy
21:31ở em một cái sự
21:32mà nhiệt huyết
21:33diễn mà giống như là
21:34diễn lần rồi thôi
21:36diễn lần rồi chết
21:37kiểu vậy đó
21:38anh em hay nói vui
21:39người ta sẽ cảm nhận được
21:40cái điều đó
21:41hay khi em làm vai trò
21:42của người dẫn chương trình
21:43cũng vậy
21:43dù cho bất kỳ
21:44một chương trình lớn hay nhỏ
21:45dù em mệt cỡ nào để chăng nữa
21:46hay khang tiếng cỡ nào để chăng nữa
21:48thì khi em làm
21:49khán giả
21:50và những anh em cộng sự
21:51sẽ luôn cảm nhận được
21:51cái ngọn lửa trong em
21:53thì đó là cái điều mà
21:54khiến cho em không nhìn thấy
21:56mình phải hối tiếc
21:57về điều gì cả
21:58dù cho nó có thành công hay không
21:59đâu phải cái việc nào
22:00em làm cũng thành công đâu
22:01cũng có những cái
22:02dự án
22:03mà mình không thành công
22:04như mong đợi
22:05nhưng mà tất cả
22:06những cái gì em làm
22:07thì nó cũng đều xuất phát
22:08từ cái tâm của mình
22:09cho nên mình không có tiếc núi là vậy
22:10lại nghĩ có là cái người
22:11ngại đối diện
22:12với những cái thất bại hay không
22:13trong cái sự nghiệp của bạn
22:15bây giờ nhìn lại
22:16khó cái thất bại nào đó
22:17khiến cho bạn
22:17cảm thấy dây dứt với nó
22:19với một người nghệ sĩ
22:20mà được đào tạo
22:22bài bản chuyên nghiệp
22:23và chịu khó học hỏi
22:25thì ít nhất
22:26cái kỹ năng nền của mình
22:27nó sẽ không bao giờ
22:28để mình có những bài diễn dở
22:30nó chỉ có là
22:31ở cái mức độ
22:32chấp nhận được
22:32hay
22:33hay hơn nữa
22:34xuất sắc
22:34chứ sẽ không bao giờ
22:35có một cái bài diễn tệ
22:37giống như một người
22:37ca sĩ chuyên nghiệp rồi
22:38thì bây giờ anh ép
22:39họ hát dở
22:40họ hát không có được
22:41hay là một người nghệ sĩ múa
22:43bây giờ bắt họ múa
22:43trật nghiệp
22:44họ làm không có được
22:44thì ngay cả với
22:46bản thân diễn viên
22:46tụi em cũng như thế
22:47chỉ có những bài diễn
22:48cỡ mức độ đó
22:49chấp nhận được
22:50trở lên
22:51chứ sẽ không có
22:52những bài diễn dở
22:52cho nên
22:53em công tâm
22:54chứ mình không có tự cao
22:56để mình nhìn lại
22:57những bài diễn của mình
22:57thì chưa có bài diễn nào dở
22:59để mình phải hối hận
23:00để mình phải đối diện
23:01với cái sự thất bại
23:02nhưng thất bại
23:03nó sẽ nằm ở phía trước
23:04nó ở tương lai
23:06thất bại ở đây
23:07không có nghĩa là
23:07mình sẽ
23:08có một cái bài diễn dở
23:10hay là mình
23:11làm vai trò MC
23:12của một chương trình
23:12nào đó quá tệ
23:13mà
23:14cái thất bại đó
23:14là một cái quy luật
23:16quy luật
23:16của tự nhiên
23:17của thời gian
23:18ai rồi cũng sẽ có đến lúc
23:20mình phải dừng lại
23:21mình bớt đi
23:22thì em cũng như thế
23:23em đã có một cái
23:24tuổi thanh xuân của mình
23:25kéo dài mười mấy
23:26hai mươi năm nay
23:27nó được trải nghiệm quá nhiều
23:29những cái điều thú vị
23:29những cái sự thăng hoa
23:30những cái tình yêu
23:31của khán giả
23:33rồi cũng đến lúc
23:34em sẽ phải nhường lại
23:35cho lớp thế hệ sau đó
23:36cái vấn đề ở đây là
23:37em có đủ dũng cảm
23:39để đối diện
23:39với cái ngày tháng đó hay không
23:40khi mình đã không còn
23:42đứng trên cái đỉnh cao nhất
23:43của cái nức thăng
23:45nghề nghiệp của mình nữa
23:45mà mình bắt đầu
23:46đi xuống cái sườn dốc bên kia
23:48thì có đủ dũng cảm
23:50để đối diện nó
23:50và mình đối diện với nó
23:51như thế nào
23:52với cái tâm thái ra làm sao
23:53thì em đã
23:54nhìn thấy được cái điều đó
23:56từ những anh chị em
23:57đồng nghiệp đi trước
23:58ai rồi cũng phải có
23:59một cái thời rực rỡ
24:00rồi sau đó
24:01người ta sẽ lưu dần
24:02mình phải bình tĩnh
24:03mình đối diện với nó
24:04và mình phải chấp nhận
24:05một cách nó nhẹ nhàng nhất
24:06đó là cái quy luật tự nhiên
24:08sẽ không ai ngồi
24:09trên cái ngai vàng
24:09mãi xuống mãi được
24:10không ai đứng trên đỉnh núi hoài được
24:12chóng mặt lắm
24:13phải đi xuống
24:14chút xíu nghỉ ngơi
24:14và khi mình đi xuống
24:16mình sẽ làm gì
24:17làm gì
24:18để mình còn được
24:19gắn bó với công việc này
24:20và còn được
24:22nhẹ nhàng
24:24tinh thần thoải mái
24:25về mặt điều kiện
24:25vật chất kinh tế nữa
24:26thì em cũng có chuẩn bị
24:27cho mình nhiều cái
24:28về cuộc sống
24:30lẫn về tinh thần
24:31nhưng mà cái quan trọng nhất
24:32là cái này nè
24:32cái đầu mình có chấp nhận
24:33điều đó hay không
24:34khi ngày hôm qua
24:35tôi đang là một ngôi sao
24:36thì ngày hôm nay sao tôi
24:37nó bớt sáng hơn
24:38nó mờ hơn chút
24:39ngày mốt
24:40nó mờ hơn chút nữa
24:41thậm chí có một ngày
24:42nó tắt hẳn
24:43thì mình có
24:43chấp nhận điều đó hay không
24:45thì với em
24:45những cái ngày tháng đó
24:46nó còn ở phía trước
24:47và mình đang chuẩn bị
24:48để mình đón nhận nó
24:49Năm 2020
24:50thì Đại Nghĩa đã được
24:51chương trình Mai Vàng
24:52trao tặng giải
24:53nghệ sĩ vì cộng đồng
24:56một cái sự vinh danh
24:57rất là ý nghĩa
24:58dành cho những cái hoạt động
24:59thiện nguyện của bạn
25:00gần đây nhất
25:01thì trong cái chuyến đi
25:01thiện nguyện nào
25:02mà cái hình ảnh
25:03của những người
25:04cần cái sự giúp đỡ đó
25:05khiến cho Đại Nghĩa
25:06trăng trở
25:07Ở mỗi một chuyến đi
25:08của em đều nhìn thấy
25:09những hình ảnh đó anh à
25:10chứ không phải chuyến nào đâu
25:11không nhìn thấy
25:12một cái nhà lụp sụp của họ
25:13thì mình cũng nhìn thấy
25:14những giọt nước mắt
25:14hạnh phúc của họ
25:15hoặc là một cái hoàn cảnh
25:16gia đình bệnh tật gì đó
25:18có những hoàn cảnh
25:18mình không nghĩ là
25:19tại sao họ có thể
25:20họ sống được
25:20đến giờ phút này
25:21khi mà nó quá nhiều
25:22cái sự nghiệt ngã
25:23đổ ập vào trong gia đình đó
25:24chồng bệnh cha
25:25bệnh mẹ ốm
25:26con đau ung thư
25:27cái gì đủ thứ
25:28nhà sập xệ dột nát
25:30có những cái hoàn cảnh như vậy
25:31mà mình phải đi tận nơi
25:32mình thấy
25:32mình mới cảm nhận được
25:33chứ ngày xưa
25:34thì em cũng đọc được vậy
25:35thông tin trên báo chí
25:37coi trên TV
25:38hay nghe người này người kia
25:38kể lại
25:39thì mình cũng nghe chứ phải không
25:41nhưng mà khi mình đi
25:42mình thấy tận mắt
25:43thì mình
25:43cái cảm nhận của mình
25:44nó khác hoàn toàn
25:45mình cảm thấy mình rung động hơn
25:46rất là nhiều
25:47so với mình tiếp nhận
25:48thông tin đó
25:49một cách gián tiếp
25:49vì vậy em
25:51mới tiếp tục
25:52cái hành trình của mình
25:53là như thế
25:54ban đầu chỉ nghĩ là
25:55làm như vậy thôi
25:56nhưng mà rồi
25:56khi mình cảm nhận được
25:57cái điều đó
25:58mình thấy rằng
25:59mình cần phải làm hơn nữa
26:00và cái điều đó
26:01nó cứ đau đấu trong lòng mình
26:02nó cứ thôi thúc
26:02và mình không làm không được
26:04giống như mình đến
26:05một cái vùng đất
26:05một cái địa phương đó
26:06mình thấy người ta nghèo quá nghèo
26:08khổ quá khổ
26:09giờ đi sao đành
26:10lỡ đến đó một lần rồi
26:12thôi
26:12tôi sẽ quay lại
26:13em hứa với
26:14bà con địa phương
26:15hoặc là em hứa với
26:16anh lãnh đạo địa phương
26:17và em sẽ quay lại
26:18em quay lại thật
26:18làm thêm cái này
26:19cái kia nữa
26:20và làm bao nhiêu
26:21cũng không đủ
26:21nhưng mà có đôi khi
26:22mình phải biết điểm dừng
26:24bởi vì
26:25sức mình có hạn
26:26và mình còn
26:27phải đi nhiều nơi khác
26:28chứ mình không thể nào
26:29mình tập trung cho
26:30một cái địa điểm nào đó
26:31vì vậy đôi khi
26:31em nói
26:32làm thị nguyện
26:33là mình phải có
26:34một cái tim nóng
26:35mà đôi khi cần
26:36phải có thêm
26:36một cái đầu lạnh
26:37để
26:37thứ nhất mình biết
26:38điểm nào
26:39điểm nào cần thiết
26:40có một cái đầu
26:41mạnh mẽ
26:41và lý trí
26:42để mình phân chia
26:43bố trí công việc
26:44làm sao cho hợp lý nhất
26:45và
26:46cái đầu lạnh
26:47để đôi khi
26:47mình biết từ chối
26:48mặc dù
26:48cái sự từ chối
26:49đó là mình đau lòng
26:51nhưng mà mình vì
26:51những cái
26:52cái chung
26:53những cái nó lớn hơn
26:54và mình phải chấp nhận
26:55cái điều đó
26:55một lúc
26:56làm rất nhiều
26:57những công việc
26:58giáo viên
26:59rồi dẫn chương trình
27:01diễn viên
27:02rồi bạn còn tham gia
27:04những hoạt động
27:05thiện nguyện nữa
27:06thế thì công việc nào
27:07đối với bạn
27:07là khó khăn nhất
27:08với em thì có lẽ
27:09cái công việc
27:09công việc xã hội
27:13công việc mà em
27:14hiện đang cùng
27:15với nhiều người làm
27:16nó là cái công việc
27:17mà mình nghĩ là khó khăn
27:18nhưng mà nó
27:19mang cho mình nhiều
27:20cái niềm vui
27:21nhiều cái sự an lạc
27:22cho nên là dù khó
27:23khó mình cũng làm
27:23có nhiều người nói
27:24làm thiện nguyện
27:26thì có gì đâu khó
27:27thì quyên góp tiền
27:28của mọi người
27:29tới đó trao tiền hết
27:30gì đâu khó
27:30nhưng mà mọi người
27:31cũng thấy
27:32cũng biết rồi đó
27:33có nhiều cái câu chuyện
27:35của những người làm thiện nguyện
27:36mà nếu như chúng ta
27:37không có vững lòng
27:38vững tâm
27:38mình sẽ dễ bị
27:39mất cảm xúc
27:41mình sẽ dễ bị
27:42chán nản
27:43mình dễ bị
27:44buông xuôi
27:44thôi không muốn làm nữa
27:45tôi làm này
27:46không có được lỡ gì
27:48tôi ở trên trọi
27:49mà còn gặp
27:49bao nhiêu cái phiền toái
27:50thôi ở nhà
27:51ăn cơm nhà
27:52cho phẻ
27:52khỏi đi làm
27:53chuyện ta
27:54đó
27:55thì đó là những cái cảm xúc
27:56mà
27:57hơi tiêu cực
27:58mà nếu như chúng ta
27:59không vững lòng
28:00chúng ta sẽ rất là khó
28:01vượt qua nó
28:02bởi vì thật ra làm công việc đó đâu có ai trả công cho mình đâu
28:05chưa kể mình còn phải tốn thêm tiền của mình nữa
28:07tiền riêng của mình nữa
28:08vậy thì làm như thế nào để mình có thể vượt qua được cái điều đó
28:11thì nó là cả một cái hành trình
28:13mà mình phải làm việc
28:15mình phải cảm nhận nó
28:16và mình phải chấp nhận
28:17ý kiến từ nhiều phía
28:19những ý kiến trái chiều
28:21và thậm chí những cái sóng gió
28:22mà đôi khi mình phải đối mặt
28:23để mình có thể mình vượt qua
28:25vì vậy với em
28:26công việc làm diễn viên
28:27em không cảm thấy khó lắm
28:29công việc làm diễn viên
28:30hay người dẫn chương trình
28:31thì em làm đã mười mấy hai mươi năm nay rồi
28:33với em nó cũng không còn khó nữa
28:34chỉ có cái công việc làm thiền nguyện
28:37nói khó thì cũng không hẳn gọi là khó khăn
28:39nhưng là mình phải khéo
28:41mình cần phải cẩn trọng
28:43mình cần phải tinh tế
28:44mình cần phải nhúng nhường
28:46mình cần phải khiêm hạ
28:47làm lâu dài
28:48cái công việc đó
28:48nó không phải là mang lợi ích cho riêng mình
28:50mà em nghĩ rằng
28:51để mình làm được cái công việc đó lâu dài
28:53thì sẽ có nhiều người
28:54được mình giúp đỡ
28:55và nhiều người được mình hỗ trợ
28:56nó sẽ tốt hơn
28:57thay vì nếu như mình không khéo
28:59thì mình chỉ làm được
29:00một cái khoảng thời gian ngắn ngủng nào đó
29:01cho một vài đối tượng nào đó
29:03rồi chấm hết
29:04còn bây giờ
29:04mình khéo lé một chút
29:06mình tinh tế một chút
29:07mình cẩn trọng một chút
29:08mình làm một cái nó rõ ràng
29:10rành mạch một chút
29:11thì mình sẽ làm công việc đó
29:12nó lâu dài hơn
29:13thì sẽ có nhiều người
29:14được mình giúp đỡ hơn
29:15thì đó mới là cái mục tiêu
29:17mà mình nhắm đến
29:18Xin cảm ơn Đại Nghĩa
29:19đã đến với chương trình
29:20và có những cái
29:21tâm sự rất là chân thành
29:24về cái chuyện đời
29:25chuyện nghề của mình
29:26Cảm ơn tất cả quý vị khán giả
29:27những người đã đồng hành
29:27cùng với Đại Nghĩa
29:28trong suốt bao nhiêu năm qua
29:29từ những ngày đầu tiên
29:31chập chững bước chân vào nghề
29:32đến ngày hôm nay
29:33Nghĩa xin chân thành cảm ơn
29:34ghi nhận những điều đó
29:35và những người đã đồng hành
29:37cùng với Nghĩa
29:38trên cái công việc của mình
29:40vào những thời điểm
29:42như vừa qua
29:43như chúng ta cũng đã biết
29:44thì đó là những người
29:45mà Nghĩa vô cùng mang ơn
29:46Nếu như một mình
29:47Nghĩa thì chắc chắn
29:47Nghĩa sẽ không làm được
29:48nhiều việc như vậy đâu
29:50Phải có sự đồng hành
29:51của quý vị khán giả
29:52sẽ có sự chia sẻ
29:53và cùng nhau đóng góp
29:54làm như thế
29:55thì chúng ta mới làm được
29:56rất là nhiều những cái điều
29:57nó mang lại
29:58cái điều tốt đẹp
29:59cho cái cuộc sống này
30:00Một lần nữa cảm ơn
30:01tất cả quý vị khán giả
30:02đã lắng nghe
30:03những cái tâm sự
30:04những chia sẻ của Đại Nghĩa
30:05ngày hôm nay
30:05Xin cảm ơn quý vị đã theo dõi
30:06cuộc trò chuyện của chúng tôi
30:07Xin chào, tạm biệt
30:18Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Comments