- 23 hours ago
Kịch ÁO DÀI XƯA
Thuộc chuỗi chương trình sân khấu kịch nói TÂM HỒN CAO THƯỢNG của HTV.
Phát lúc 16h00 ngày 22.01.2026 trên HTVC Thuần Việt.
Tác giả: Quỳnh Anh
Đạo diễn dàn dựng: Minh Hải
Đạo diễn truyền hình: Lê Thụy
Tấn Thành vai Ông Phương
Thanh Thủy vai Trang
Minh Trí vai Sơn
Thuộc chuỗi chương trình sân khấu kịch nói TÂM HỒN CAO THƯỢNG của HTV.
Phát lúc 16h00 ngày 22.01.2026 trên HTVC Thuần Việt.
Tác giả: Quỳnh Anh
Đạo diễn dàn dựng: Minh Hải
Đạo diễn truyền hình: Lê Thụy
Tấn Thành vai Ông Phương
Thanh Thủy vai Trang
Minh Trí vai Sơn
Category
🎵
MusicTranscript
00:00.
02:00Có ai ở nhà không à?
02:01Xin lỗi.
02:21Xin lỗi anh.
02:25Anh tìm em tôi à?
02:26Dạ.
02:27Dạ không.
02:28Tôi...
02:28Tôi định mai mấy chiếc áo dài.
02:30Sao?
02:34Anh không mấy áo dài à?
02:35Dạ.
02:37Dạ được chứ.
02:39Dạ.
02:39Mời anh.
02:40Mời anh vô.
02:41Không biết có phiền cô không?
02:45Tôi thấy hình như là...
02:48Cửa hiệu định dẹp à?
02:52Dạ không đâu.
02:53Em tôi muốn sửa sang lại một chút thôi mà.
02:56Anh ngồi đi.
02:58Cảm ơn.
02:59Dạ.
03:01Anh muốn mai ấm dài.
03:02Anh...
03:03Anh...
03:04Anh...
03:05Anh mai cho ai?
03:07Mà sao người đó không tới đây à?
03:10Tôi mai cho mẹ tôi.
03:12Dạ.
03:12Mẹ tôi ở xa lắm.
03:14Mà sức khỏe bà cũng yếu.
03:16Dạ.
03:16Tôi...
03:17Tôi có mang thêm số đo đây.
03:19Vậy à?
03:20Cho...
03:21Cho...
03:22Cho tôi coi một chút.
03:29Như vậy là được rồi.
03:31Tôi chắc chắn rằng mẹ của anh chắc cũng nhỏ người thôi à.
03:38Sao cô biết?
03:40Mẹ tôi tầm giấc như cô vậy?
03:43Thì có gì đâu.
03:45Tất cả số đo như vậy.
03:46Nó đã thể diện tất cả anh à.
03:50À...
03:51Xin lỗi...
03:51Anh có đem giải theo không à?
03:55Tôi...
03:55Tôi không có mang theo giải.
03:58Đàn ông tôi cũng không biết mua loại giải nào.
04:00Dạ.
04:01Ở đây cô có giải không?
04:03Có thể hướng dẫn loại nào đó cho tôi.
04:05Dạ có chứ.
04:06Có chứ.
04:07Vậy à?
04:08Mẹ anh có nói rằng à?
04:09Bà ấy thích mai loại giải gì không anh?
04:12Mẹ tôi nói hồi xưa ở quê nhà.
04:15Mẹ tôi thích mặc lụa tơ tầm.
04:17Ở bên đó bây giờ mắc lấp.
04:20Lâu lắm rồi mẹ tôi không được mặc.
04:22Tôi nghe nó ở Việt Nam bây giờ.
04:24Ngành tơ tầm đã được phục hiện rất tốt.
04:27Chất lượng rất là tốt.
04:29Mà có loại...
04:30Thêu tai trên lụa nữa.
04:32Rất đẹp.
04:32Ở đây cô có không?
04:34Dạ có.
04:35Có chứ.
04:38Anh...
04:38Anh lại đây.
04:40Tôi sẽ lấy giải cho anh xem.
04:42Ý thích của mẹ anh.
04:43Như vậy là tinh tế lắm đó.
04:45Nè.
04:46Anh cầm xem.
04:48Đó.
04:51Anh thấy chưa?
04:52Đây là giải tơ tầm.
04:53Nó vừa nhẹ, vừa mịn, lại vừa mát.
04:58Mặc vào thì nó rất là đứng áo.
05:01Nhưng mà...
05:03Nó...
05:03Nó rất là mềm mại.
05:06Nó không mỏng như là muslin đâu.
05:08Trả lại muslin thì làm sao mà...
05:11Trích sang trọng bằng tơ tầm.
05:13Anh thấy chưa?
05:15Nó vừa kêu sa.
05:17Lại vừa khiếm tốn.
05:19Vừa trang nghiêm.
05:20Lại vừa giảng dị ngây thơ.
05:22Tơ tầm là một chất liệu giải thật là tuyệt vời.
05:27Và lại...
05:28Nó rất là phù hợp với sự...
05:30Thước tha cái áo dài anh à.
05:33Nghe cô nói.
05:34Tôi cũng thấy nó đẹp lắm rồi.
05:36Cô nói tiếp đi.
05:37Nó phù hợp với chiếc áo dài như thế nào?
05:41Anh có biết không?
05:43Áo dài...
05:45Là một cái áo rất là đáng yêu.
05:47Cũng như giải tơ tầm...
05:49Là một thứ giải rất đáng yêu.
05:50Hai thứ này...
05:53Nó đã kết hợp với nhau...
05:55Giống như là...
05:57Giống như là một bài thơ vậy.
06:02Anh có thấy như vậy không?
06:05Ở thành thị...
06:06Thì nó mang vẻ kêu sa.
06:08Nhưng mà...
06:09Lại rất là khiêm tốt.
06:12Nhưng mà ở nhà quê...
06:13Thì nó mang cả hương đồng gió nội.
06:16Đó là điều bí ẩn của chiếc áo dài.
06:18Tôi...
06:19Tôi không biết là...
06:21Mình...
06:22Mình sẽ nói như thế nào.
06:25Nhưng mà tôi nghĩ...
06:26Chiếc áo dài...
06:28Và giải tơ tầm...
06:30Nó mang tất cả những gì đẹp nhất...
06:32Tinh tế nhất anh à.
06:36Tôi rất thích áo dài.
06:38Và tôi cũng thấy lụa tơ tầm rất là đẹp.
06:42Nhưng mà phải đến ngày hôm nay...
06:43Khi nghe cô nói...
06:45Hay nói đúng hơn là...
06:47Nhìn thấy dáng dẻ của cô...
06:49Dường như là ngày hôm nay...
06:51Thật sự...
06:51Tôi mới thấy được dẻ đẹp của nó.
06:54Là lùng thật.
06:56Tôi cứ tưởng tượng như mình nhắm mắt lại.
06:59Thấy chiếc áo dài tơ lụa...
07:01Ở nơi...
07:02Thành thi...
07:04Phố qua.
07:05Và cũng chiếc áo dài lụa đó.
07:08Ở nơi đèo heo hút gió.
07:10Nhưng nó vẫn giữ được thần thái của nó.
07:12Đó chính là bản lĩnh của nó.
07:14Dẻ đẹp sâu thẳm của nó.
07:18Anh có nói là...
07:20Mẹ anh...
07:21Thích mặc một cái áo dài theo.
07:24Có đúng như vậy không?
07:25Đúng.
07:26Vậy thì...
07:27Anh lại đây.
07:33Đây.
07:34Anh hãy nhìn xem.
07:35Đây là một chiếc áo dài...
07:40Được mai bằng giải tơ tầm.
07:45Đẹp thật.
07:47Màu sắc sật là tinh tế.
07:49Đến không nắm bắt được.
07:52Mũi kim của nó nhỏ xíu.
07:54Trực là bệnh.
07:55Giống như là tơ vậy.
07:57Đúng rồi.
07:58Thì nó là chỉ tơ mà.
08:00Đây.
08:01Anh xem đi.
08:02Đây là chỉ tơ tầm đó.
08:15Chỉ tơ tầm.
08:17Mai trên áo tơ tầm.
08:19Đậm đà thật.
08:21Nó đẹp một cách tự nhiên.
08:24Nó nguyện giàu giáo.
08:26Giống như người ta quấn quýt với nhau vậy.
08:27Anh có biết không?
08:34Giải tơ tầm.
08:35Và được theo bằng chỉ tơ tầm.
08:37Thì hết sức là tuyệt vời.
08:41Không.
08:43Sẽ không có một loại chỉ nào.
08:46Có thể sánh bằng chỉ tơ tầm.
08:49Tất cả những loại chỉ.
08:51Khi mà được theo đến giải tơ tầm.
08:54Xoay nó.
08:54Thì hết sức là thô kỳnh.
08:57Anh nè.
08:58Anh thấy chưa?
09:02Anh có thấy.
09:04Sự lung linh.
09:05Màu sắc huyền ảo của nó hay không?
09:12Chỉ này cô chọn à?
09:15Dạ đúng.
09:17Thì.
09:18Tấm giải này do cô thiếu.
09:20Dạ đúng.
09:21Đẹp thật.
09:26Những môi chỉ nhỏ xíu như thế này.
09:28Cô phải làm mất trong bao lâu?
09:31Tôi sẽ may nó.
09:33Thì không lâu.
09:35Nhưng mà khi tôi theo nó.
09:37Thì phải mất 7-8 tháng anh à.
09:397-8 tháng nè.
09:40Dạ.
09:40Thật là tuyệt vời.
09:44Đẹp thật.
09:46Người nào được mặc tấm giải này.
09:47Là khóa trên người cả một công trình nghệ thuật.
09:53Nếu anh nói như vậy thì.
09:55Tôi quyết định.
09:56Tôi.
09:57Tôi sẽ may giải này.
09:59Tôi sẽ may giải này cho mẹ anh.
10:01Anh anh có thích không?
10:02Cho mẹ tôi.
10:06Dạ.
10:09Cảm ơn cô nhiều lắm.
10:11Mẹ tôi chắc chắn là sẽ sung sướng lắm.
10:13Bởi vì mẹ ấy không thể nào tưởng tượng được.
10:16Nhưng mà thế này.
10:17Có lẽ.
10:18Cô cũng phải cho tôi trả phiếu tổn.
10:21Xứng đáng với công của cô chứ.
10:23Không.
10:24Sẽ không có một phiếu tổn nào đâu.
10:26Bởi vì.
10:28Không.
10:29Tiền của anh.
10:30Hay là tiền của bất cứ ai.
10:32Thì cũng không thể sánh.
10:34Không trả công cho tôi được đâu.
10:37Bởi vì anh biết không.
10:38Khi tôi may cái áo này.
10:40Thì không bao giờ tôi nghĩ tới tiền công.
10:42Tôi chỉ nghĩ đến những điều.
10:43Có thể dẫn dơ.
10:45Làm cho tôi phiền muộn hơn thôi.
10:47Nhưng mà.
10:49Khi mà may áo xong.
10:50Anh cứ đem cái áo này về.
10:52Và nói rằng.
10:53Đây là quà tặng.
10:54Của một người con gái phương xa.
10:56Muốn tặng cho bà chiếc áo dày tơ.
10:58Bởi vì biết rằng.
10:59Bà rất thích.
11:00Và khi bà mang nó.
11:03Nó.
11:04Nó sẽ đem đến cho bà.
11:07Sự ấm áp.
11:08Khi mà.
11:09Bà sống nơi xứ lạ quê người.
11:13Tôi.
11:13Tôi sẽ không lấy tất cả.
11:15Không lấy một cái thứ gì cả.
11:18Được thôi.
11:19Như vậy đi.
11:20Tôi.
11:21Tôi sẽ may cho anh.
11:22Tôi sẽ may cho anh.
11:23Và anh sẽ đem về cho mẹ anh.
11:25Tôi sẽ may cái này đó cho anh.
11:26À tôi.
11:30Xin lỗi.
11:31Cô tên gì?
11:33Nãy giờ nói chuyện mà tôi chưa được viết tên.
11:36Tôi tên là Trang.
11:37Khi mà còn ở quê nhà đó.
11:41Mẹ tôi rất là thích bông Trang.
11:42Cho nên đã đặt tên tôi là Trang.
11:46Trang à.
11:47Dạ.
11:49Đó là một loại bông rất đẹp.
11:52Hồi ở quê nhà.
11:53Ai cũng trồng bông Trang.
11:55Trước quê nhà.
11:56Đều có 5-7 bông Trang.
11:58Đến khi lớn.
11:59Nó đỏ rực ra một gốc nhà.
12:00Đó là một loại bông quê mùa.
12:03Mà đẹp rất là rực rỡ.
12:10Chị rối hết rồi.
12:12Chị rối trên tay anh kia kìa.
12:14Rối cả tay cô đây nè.
12:20Nè.
12:21Vậy thì.
12:22Anh ở đâu vậy?
12:25Quê tôi ở đây.
12:28Sao?
12:28Quê anh cũng ở đây à?
12:33Dạ.
12:35Vậy.
12:37Anh tên gì?
12:39Cha.
12:39Cha anh tên gì?
12:41Mẹ anh tên gì?
12:43Và anh làm nghề gì?
12:46Chị rối cả tay cô này.
12:50Gia đình tôi hồi xưa là Mộc.
12:53Tôi ở trong số Mộc đó.
12:56Anh nói sao?
12:57Anh ở số Mộc à?
13:01Là kìa chưa?
13:04Ở số Mộc à?
13:06Hồi đó.
13:08Con trai ở số Mộc.
13:11Chiều nào.
13:12Cũng ra cây cầu dâu ngồi.
13:14Rồi ngó qua sớm tơ.
13:16Rồi chẳng ai nói.
13:18Cứ lõn lẽ.
13:19Bước vô nhà.
13:20Rồi.
13:21Bài đặt ngồi.
13:23Xác dâu.
13:24Xác dâu.
13:25Mà không ngói chào dâu.
13:28Cứ ngói đâu đâu á.
13:30Vậy rồi.
13:31Xác vô tay.
13:32La lối ống xùm.
13:33Những cô gái sống dâu ngày xưa.
13:39Có vẻ nhẹ nhàng thông thả lắm.
13:42Nhưng thật ra thì cũng không hiền chút nào.
13:45Làm khổ.
13:46Khối con trai.
13:48Ở bên số Mộc đó chứ.
13:50Anh nói cái gì?
13:52Khổ khổ à.
13:53Không.
13:54Đàn ông anh không khổ khổ đâu.
13:56Chỉ có đàn bà.
13:57Chỉ có đàn bà mới khổ khổ mà thôi.
14:00Anh không có tư cách gì mà nói gì vậy cả.
14:02Anh có biết không?
14:03Đàn ông các anh đã ác lắm.
14:06Không.
14:07Chỉ có phụ nữ.
14:08Chỉ có đàn bà.
14:10Mới là những kẻ ngu đần thôi.
14:12Mơ mộ cho nhiều.
14:13Yêu cho nhiều.
14:15Tin cho nhiều.
14:16Rồi xúc đổ mà thôi.
14:17Không.
14:18Không.
14:18Không.
14:19Chỉ có đàn bà mới đau khổ.
14:20Đàn ông khắc anh là những người rất ác.
14:22Ác lắm các anh có biết không?
14:25Không hẳn là như vậy đâu.
14:27Cô bình tĩnh lại đã.
14:28Không.
14:28Bình tĩnh cái gì?
14:29Không.
14:30Tôi không bình tĩnh cái gì cả.
14:32Đối với tôi.
14:32Tất cả.
14:33Bây giờ cái gì cũng như cái này.
14:35Không có âm thanh.
14:36Không có màu sắc.
14:37Không có hôm nay.
14:38Không có ngày mai.
14:39Tất cả mãi mãi mãi mãi.
14:41Vẫn là như vậy thôi.
14:43Anh nhìn cái gì?
14:45Không.
14:46Tôi cầm điếc ánh mắt của anh.
14:48Tôi cầm điếc ánh mắt thương hại của anh.
14:51Tôi không cần anh đâu.
14:52Đừng nhìn tôi với ánh mắt nữa.
14:54Đừng nhìn như vậy.
14:55Một người đàn ông không phải là tất cả đâu.
14:59Đúng vậy.
15:01Đối với người khác.
15:02Không là gì cả.
15:03Nhưng đối với tôi.
15:04Tất cả đều đã sụp đổ.
15:06Tôi không còn đủ sức nữa.
15:08Tôi đã kiệt sức lắm rồi.
15:11Tôi đã kiệt sức lắm rồi.
15:13Tôi không...
15:13Tôi không...
15:14Tôi không...
15:14Tôi không muốn anh ở đây.
15:16Anh hãy đi đi.
15:17Tôi không cần anh.
15:18Tôi không cần anh.
15:19Cô Trang.
15:26Cô Trang.
15:29Phương.
15:31Phương.
15:33Anh Phương.
15:35Anh Phương.
15:37Anh Phương.
15:39Có phải anh không?
15:42Anh về với em phải không?
15:44Anh hứa là anh sẽ về với em mà.
15:47Phương ơi.
15:48Có đúng là anh không hả Phương?
15:50Phương ơi.
15:51Phương ơi.
15:52Phương ơi.
15:53Anh Phương ơi.
15:54Anh về với em rồi đây mà.
15:56Phương ơi.
15:57Em rất nhớ anh.
15:59Em rất thương anh.
16:00Em nhớ anh nhiều lắm Phương ơi.
16:07Cô Trang.
16:10Không.
16:12Không.
16:13Không.
16:17Đi.
16:18Đi.
16:18Phương ơi.
16:19Phương.
16:19Phương.
16:19Phương.
16:20Tôi không cần anh.
16:21Tôi không cần anh đâu.
16:23Tôi sợ các người ngắn.
16:24Dội gã.
16:25Ác động.
16:26Đi đi.
16:27Tôi không cần các người đâu.
16:29Tôi kiệt sức rồi.
16:30Tôi không sẽ chờ đợi các người nữa đâu.
16:32Tôi không cần.
16:33Tôi không cần.
16:34Tôi không cần.
16:34Nhưng mình và
16:38Đi đi.
16:39Đi đi.
16:40Đi đi, Đi đi.
16:41Đi đi.
16:42Đi đi.
16:43Đi đi.
16:45Đi đi.
16:46Đi đi.
16:56Brand 2017
17:05H01
17:11guerrilla
17:13angi
17:15died
17:17as a
17:19messenger
17:20I
17:21had
17:24him
17:25Người trong tượng nhớ
17:32Đôi tay em theo
17:36Đôi tay đắm chiêu
17:39Xe mối tình yêu
17:43Xe mối tình yêu
17:48Và trong một chiều
17:51Người gió bay đi
17:56Ngày qua từng ngày
18:00Môi mi đôi môi
18:09Chiếc ngáo tình si
18:13Ai thăm bờ mi
18:17Giọt lệ sầu bi
18:21Vui dịu kì
18:24Hóa thân hạnh phúc
18:28Hãy hy vọng và ước mơ
18:34Hãy yêu người và ước mơ
18:37Anh nói là anh sẽ về
18:39Anh sẽ về với em
18:42Em chờ anh
18:44Một ngày
18:46Hai ngày
18:47Một tuần
18:49Hai tuần
18:51Một năm
18:53Hai năm
18:54Và mãi mãi
18:56Mãi mãi
18:57Mãi mãi em vẫn chờ anh
18:59Em vẫn chờ anh
19:00Cô trai
19:03Cầm cái gì vậy?
19:04Anh không biết gỡ
19:06Anh không biết gỡ
19:08Gỡ như vậy làm sao mà gỡ được
19:10Phải gỡ từng sợi
19:12Từng sợi
19:13Thật là nhẹ nhàng
19:14Nó cuốc chỉ như vậy
19:15Anh không biết gỡ
19:18Gỡ như vậy làm sao mà gỡ được
19:22Phải gỡ từng sợi
19:24Từng sợi
19:25Thật là nhẹ nhàng
19:27Nó cuốc chỉ như vậy
19:29Gỡ khó lắm
19:31Theo cái tay của em nè
19:33Thấy chưa
19:35Thấy chưa
19:36Anh
19:38Đúng là
19:39Tai của con trai sớt mọc
19:41Không phải gỡ như vậy đâu
19:43Sao mà rụng về đến như vậy chứ
19:56Anh là ai?
19:58Anh tới đây làm gì?
20:00Anh là ai vậy?
20:01Cô trai
20:03Anh tới đây làm gì?
20:04Không
20:05Tôi
20:06Tôi
20:07Tôi không ai cái gì cả
20:08Tôi cũng không theo cái gì cả
20:10Tôi
20:11Đi
20:12Đi đi
20:13Sơn ơi
20:14Sơn ơi
20:15Cô Trang
20:16Cô bình tĩnh đã
20:18Không
20:19Đi
20:20Đi đi
20:21Không
20:22Ở đây không có cái gì của anh cả
20:24Tôi không chờ anh
20:25Tôi không chờ anh đâu
20:26Đi đi
20:27Đi đi
20:28Chị chắc
20:29Sơn ơi
20:30Em đi em đi
20:31Đuổi em đi đi
20:32Em đi em đi
20:33Chị không thích như vậy đâu
20:34Đi đi
20:35Không không em đi em đi
20:36Tôi bình tĩnh lại
20:37Có em đi
20:38Có em đi mà không có gì hết
20:39Không có gì hết
20:40Sơn ơi
20:41Đưa đưa đưa đưa chị vô đi
20:42Chị vô đầm nghỉ nha
20:43Chị vô đầm nghỉ nha
20:44Chị vô đầm nghỉ nha
20:45Chị vô đầm nghỉ nha
20:46Chị vô đầm nghỉ nha
20:47Chị không thấy cái gì mà
20:48Sơn ơi
20:49Bây giờ chị nghe là em
20:50Vô đây đi
20:51Ngồi nghỉ nha
20:52Không sao hết
20:53Có em đi rồi mà
20:54Không sao hết
20:55Có em em thương chị mà
20:56Nha
20:57Bây giờ chị ngồi nghỉ
20:58Xong rồi chừng nào mà chị khỏe đó
21:00Chị sẽ may áo dài
21:01Thiêu áo dài cho khách
21:02Nha
21:03Đúng rồi Sơn à
21:04Chị sẽ may áo dài
21:05Đúng rồi
21:06Chị sẽ thiêu áo dài
21:07Chị thiêu bằng chỉ tơ tầm
21:09Đúng rồi đúng rồi
21:10Sơn ơi đẹp lắm Sơn ơi
21:11Mà chỉ có một mình chị mới có thể thiêu được thôi
21:14Chị thích may áo lắm
21:15Chị sẽ may áo Sơn à
21:17Rồi bây giờ chị nghe là em ngồi đi nha
21:19Đừng la nha
21:20Nha
21:21Ừ chị sẽ không la
21:22Chị không la đâu
21:23Đúng rồi
21:24Có em bên cạnh chị mà
21:25Nha
21:26Rồi chị sẽ may áo dài Sơn à
21:27Rồi chị ngồi đây
21:28Chị ngồi đây nha
21:29Vậy nha
21:32Sơn ơi
21:33Sơn ơi
21:34Có em đây mà
21:39Anh kia
21:40Anh kia
21:41Anh nói gì với chị tôi
21:44Tôi đã nói gì đâu
21:45Tôi không hề xúc phẩm cô ấy
21:47Tôi chỉ đến may áo dài
21:48Anh phải nói gì
21:49Chị tôi mới như vậy chứ
21:51Tôi không hề nói một cái gì cả
21:53Tôi không hiểu vì sao cô ấy lại như vậy
21:54Anh tính may áo dài hả
21:56Tìm chúng tôi với em rồi
21:57Anh đi đi
21:58Rất tiếc
22:03Thật ra
22:04Tôi ở xa mới về
22:07Tôi cũng là người dùng này
22:11Hồi xưa ở đây hẻo lắm lắm
22:14Bây giờ thì thay đổi nhiều quá
22:17Tôi không còn ai bà con ở đây cả
22:20Tình cờ người ta giới thiệu tôi đến đây cho may áo dài
22:24Xin lỗi anh
22:25Khoan đã
22:28Anh muốn may áo dài
22:30Dạ
22:31Vậy
22:32Người đó đâu
22:34Tôi muốn may áo dài cho mẹ của tôi
22:37Mẹ tôi ở xa lắm
22:39Tôi có mang theo cả số đâu
22:42Nhưng mà
22:44Vừa rồi anh nói là tiệm anh dẹp kia mà
22:46Không sao
22:48Chúng tôi sẽ may áo dài cho anh
22:51Vì mấy cái áo đó
22:53Tôi sẽ giữ tiệm lại một tháng nữa
22:56Sao
22:59Chẳng lẽ vì mấy chiếc áo của tôi
23:02Mà là cậu định giữ tiệm lại một tháng nè
23:04Có cần thiết phải như vậy không
23:05Anh đừng có băng khoăn
23:06Chúng tôi giữ tiệm này lại là
23:08Vì niềm vui của chúng tôi
23:10Vì niềm vui à
23:12Xin lỗi tôi hơi tò mò
23:16Nhưng mà rõ ràng là tôi
23:18Thái độ
23:19Hơi lạ về thái độ của cậu
23:20Thái độ của tôi ngạc nhiên à
23:22Mà cũng đáng ngạc nhiên thật
23:27Là sao
23:30Tôi xin lỗi
23:31Anh không có gì phải xin lỗi hết
23:33Người đáng ngạc nhiên chính là tôi
23:36Tôi ngạc nhiên bởi vì cái tiệm này mở ra và
23:38Từ trước đến nay
23:40Chưa có khách đến đặt mây
23:41Từ trước tới nay không có khách đặt mây
23:44Từ trước tới nay không có khách đặt mây
23:47Như vậy nghĩa là sao
23:49Như thì thì làm sao mà có thể tồn tại được
23:52Nó vẫn tồn tại được
23:54Bởi vì cứ thỉnh thoảng
23:55Tôi lại thuê một người nào đó
23:57Đến đây giả làm khách mây
23:59Khoảng cách cũng không được quá lâu
24:01Bởi vì như vậy
24:02Tiệm sẽ rất buồn tẻ
24:04Nhưng mà cũng không được ma quá
24:07Bởi vì thuê mướn rất là tốn kén
24:08Mà anh thấy đó
24:11Những cái áo dài này bây giờ mây ra thì
24:14Cất vào tủ
24:16Chứ chẳng dùng được việc gì đâu
24:17Quá tình là tôi hoàn toàn không hiểu gì hết
24:19Ủa
24:21Vậy những người mà chị em tới đây không nói cho anh biết gì hả
24:23Thôi được rồi
24:25Tôi sẽ nói cho anh biết
24:26Ủa
24:28Ủa
24:30Vậy những người mà chị em tới đây không nói cho anh biết gì hả
24:36Thôi được rồi
24:38Tôi sẽ nói cho anh biết
24:42Sở dĩ tiệm của tôi không ai đến mây hết
24:45Bởi vì chủ tiệm
24:47Là người mà anh vừa gặp vừa rồi đó
24:50Là một người tâm thần
24:52Ê
24:54Ê
24:56Tôi không yêu anh đâu
24:58Tôi không yêu anh đâu
24:59Tôi không yêu anh đâu
25:01Chị Trang
25:03Chị Trang
25:05Chị Trang
25:07Bình tĩnh lại không có gì hết
25:09Chị Trang
25:11Chị Trang bình tĩnh lại
25:12Em đi mà
25:14Em đi mà
25:15Sơn ơi
25:16Chị bình tĩnh lại đi
25:17Đâu có gì đâu
25:18Cái anh đó là
25:19Khách đến đây để đặt mây áo dài mà
25:22Nếu mà chị la vậy là
25:23Người ta sợ người ta bỏ về
25:24Làm sao mà chị mây áo dài cho người ta được
25:26Sao?
25:28Muốn mây áo dài à
25:29Đúng rồi
25:31Người ta tới đây mây áo dài à
25:34Đó
25:35Chị đừng có la lên nghe
25:36Sơn ơi
25:37Chị sẽ mây áo dài Sơn ạ
25:39Chị sẽ mây áo dài mà
25:40Đúng rồi đúng rồi
25:41Đừng đừng
25:43Chị không la nữa đâu
25:44Chị sẽ mây áo dài Sơn ạ
25:46Chị nghe là em đừng la lên người ta sợ người ta bỏ về nha
25:48Chị sẽ mây áo dài tơ
25:50Chị theo trên giải tơ tầm
25:52Chị mai Sơn ạ
25:53Đúng rồi đúng rồi đúng rồi
25:54Chị đừng có la nha
25:56Em ra ngoài đó em tiếp khách nha
25:58Rồi chị ngồi đây nha
26:00Không không
26:01Chị sẽ không la
26:03Chị sẽ không la
26:07Sơn ơi
26:09Sơn ơi
26:14Anh thấy đâu
26:29Thời gian gần đây
26:31Bệnh tình của chị tôi đã đỡ hơn rất nhiều
26:34Có khi
26:36Chị ấy rất tỉnh tác
26:39Chị ấy không biết điều đó đâu
26:40Tội nghiệp lắm
26:44Gia đình chúng tôi chỉ còn hai chị em
26:48Tôi luôn luôn
26:50Chăm sóc và giấu giếm chị ấy
26:52Đối xử chị ấy như là người bình thường vậy
26:59Tôi phải chăm sóc chị ấy với bổn phận một đứa em
27:03Thậm chí là một đứa con nữa kìa
27:10Bởi vì
27:12Chị ấy có thể ra đi bất cứ lúc nào
27:14Thì là sao
27:17Là chết
27:19Chết à
27:20Anh biết không
27:22Tôi đã làm tất cả mọi thứ để có thể cứu sống chị ấy
27:25Tôi đã xài đến đồng tiền cuối cùng
27:27Nhưng mà
27:28Vậy mà
27:29Tôi hiểu
27:43Chính vì điều đó mà
27:45Tất cả mọi người ở vùng này
27:48Đều biết
27:49Tiệm này là do một người đàn bà tâm thần làm chủ tiệm
27:52Cho nên
27:53Không ai dám đến đây may cả
27:55Mà nói cho cùng thì
27:59Những cái áo dài xưa này
28:01May ra cũng chẳng ai dám bằng à
28:05Không nghĩa là cô ấy
28:07Chỉ mai những chiếc áo dài xưa
28:09Mà không bao giờ mai những chiếc áo tân thời à
28:14Tôi hiểu
28:16Cả gia đình đã cố gắng
28:18Duy trì cửa tiệm này
28:20Để cho tinh thần cô ấy không phải suy sụp
28:23Thế bây giờ tại sao phải về
28:26Có lẽ là vì điều kiện kinh tế
28:29Anh ơi đúng đó
28:32Giữ tiệm lại là
28:34Là niềm mong muốn rất lớn của tôi
28:37Nhưng mà
28:39Cho đến thời gian này thì
28:41Tôi khó có thể làm được điều đó nữa
28:43Cơ tiệm để cậu mướn à
28:48Dạ
28:50Trước đây gia đình chúng tôi ở khu này
28:53Sau khi tai họa xảy đến với chị ấy
28:56Chị ấy phát điên
28:58Thế là chúng tôi rời khỏi chỗ này
29:00Sau này bác sĩ nói rằng
29:02Nếu cứ để cho chị ấy làm những điều chị ấy muốn
29:05Thì có thể là bệnh tình của chị ấy sẽ dần dần hồi phục
29:09Anh biết không
29:12Thời gian gần đây á
29:14Bệnh tình của chị ấy đã đỡ rất nhiều
29:16Thậm chí có lúc tỉnh táo như là một người bình thường vậy đó
29:20Tôi cứ nghĩ là chị ấy sẽ khỏi bệnh
29:24Nhưng mà
29:28Có lẽ
29:30Có nhiều điều quẩn khúc lắm
29:32Cả gia đình
29:36Đỗ cắn cố gắng duy trì tiệm này
29:38Để cho bệnh tình của ấy được thuyền dạ
29:41Nếu bây giờ phải dẹp đi
29:43Thì chắc chắn rằng
29:45Bệnh tình của ấy sẽ
29:48Điều đó là điều chắc chắn
29:51Tôi cũng chỉ hy vọng là
29:54Bệnh tình của chị tôi không đến nỗi quá xấu
29:57Chắc là chỉ nhờ vào một phép lạ thôi
30:00Người ta nói
30:03Người bị bệnh tâm thần
30:04Có thể trở lại như xưa
30:06Phải nhờ vào một phép lạ thôi
30:11Hình này là của cô ấy lúc nhỏ phải không
30:14Đẹp quá
30:16Như một bé gái vậy
30:18Ngây thơ
30:19Hồn nhiên
30:20Trông trắng quá
30:22Thế này mà bị gạt tình
30:23Không điên sao được
30:25À đó có gì
30:27Tại sao anh biết chị tôi bị gạt tình
30:30Ở tôi
30:32Tôi chỉ đoán như vậy thôi
30:34Nhưng mà đâu phải
30:36Ai bị điên cũng là do bị gạt tình đâu
30:39Tôi nghĩ là với phụ nữ
30:42Hạnh phúc
30:44Đồng nghĩa với tình yêu và bất hạnh
30:46Ở tôi tôi có cảm giác như vậy thôi
30:51Thôi được rồi
30:53Chúng tôi sẽ mây áo dài cho anh
30:56Cảm ơn cậu
30:57Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
30:59Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
31:00Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
31:02Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Comments