- 4 tháng trước
Danh mục
📺
TiviPhụ đề
00:00Chào mừng bạn đến với Vả Mặt Audio, nơi ngôn tình, xuyên không, trọng sinh chạy thẳng vào cảm xúc.
00:05Chúc bạn có những phút giây ngọt ngào và cảm xúc cùng câu chuyện hôm nay.
00:09Hồng Kông những ngày đầu hè nóng như đổ lửa, ở khu Trung Hoàn này mặt nạ lại là thứ bán chạy nhất.
00:14Tôi đứng trước tòa tháp IFC chọc trời, tôi nheo mắt nhìn lên lớp kính phản quang trói lỏ.
00:20Dòng người xung quanh tôi lướt đi như những con thoi, ai nấy đều khoác lên mình những bộ âu phục phẳng phiêu.
00:25Trên tay họ là cốc cà phê đắt tiền như một tấm thẻ thông hành để chứng minh họ bận rộn và thành đạt.
00:30Tôi hít một hơi thật sâu, không khí ở đây có mùi của tiền, trộn lẫn với mùi khói bụi và cái mùi tanh nồng đặc trưng của Vịnh Victoria.
00:37Nhưng tinh ý hơn một chút thì bạn sẽ ngửi thấy mùi của sự lo âu bị che đậy bằng nước hoa đắt tiền.
00:42Tôi là cô Tích, nếu bạn tìm tên tôi trên mạng thì kết quả trả về sẽ là những bức ảnh chụp lén từ xa.
00:48Một cô gái với mái tóc đen dài suôn mượt, đôi mắt phượng sắc lạnh.
00:51Tôi luôn xuất hiện ở hàng ghế đầu các buổi trình diễn thời trang quốc tế.
00:55Người ta gọi tôi là công chúa băng giá của đế chế bất động sản cố gia.
00:59Người ta đồn tôi kiêu ngạo và tiêu tiền như giác.
01:01Họ đồn đúng một nửa, tôi kiêu ngạo vì tôi có vốn để kiêu ngạo.
01:05Còn chuyện tiêu tiền như giác ư, hôm nay tôi sẽ cho họ thấy thế nào là giác thực sự.
01:10Tôi cúi xuống nhìn bộ dạng của mình phản chiếu trên cửa kính xoay của tòa nhà, áo thun trắng cộc tay ráng rộng,
01:15quần dinh bạc màu, dưới chân là đôi giày vải đế bệt màu đen, điểm nhấn đặc biệt nhất là một chiếc túi đan bằng cói to bản và cũ kỹ.
01:23Trong nó chẳng khác gì cái làn đi chợ của bà giúp việc.
01:26Hoàn hảo, tôi lầm bầm rồi nhét mép cười.
01:28Người ngoài nhìn vào sẽ thấy một con bé nhà quê lên tỉnh, hoặc một sinh viên nghèo đang đi xin việc thực tập.
01:34Nhưng họ đâu biết chiếc áo thun trắng này được dệt từ sợi bông cao cấp nhất của Ai Cập.
01:38Nó do chính tay nghệ nhân Hoàng gia Anh dệt thủ công, giá trị của nó đủ để mua 10 chiếc điện thoại đời mới nhất.
01:44Đôi giày vải kia là tác phẩm theo tay hai mặt thất truyền của Tô Châu, đi vào êm như lướt trên mây.
01:49Còn chiếc túi cói đựng rau này ư, nó là chiếc túi phiên bản giới hạn dành cho những buổi dã ngoại của giới thượng lưu, nó ra mắt năm 2011.
01:57Tôi đã đấu ra nó trong một buổi tiệc từ thiện ở Monaco với giá ngang ngửa một căn hộ trung cư cao cấp.
02:02Nhưng vì tôi thích dùng nó để đựng sách vở và đồ ăn vặt nên trông nó có vẻ hơi cũ nát.
02:07Hôm nay tôi đến công ty đấu giá Vân Đình, bố tôi là cô lão gia đang muốn thâu tóm công ty này.
02:12Ông ấy bảo tôi đi xem thử xem cái nhà kho đó có đáng để ông bỏ tiền ra mua không.
02:17Nếu không thích thì cứ coi như đi trải nghiệm cuộc sống của người nghèo một tháng.
02:20Tôi đẩy cửa bước vào sảnh lớn, hơi lạnh từ điều hòa phả vào mặt mang theo mùi hương trầm nhân tạo sực nức.
02:26Này cô kìa!
02:27Cửa giao hàng ở phía sau, một tiếng quát trói tai vang lên.
02:31Tôi quay đầu lại, một người phụ nữ đang đứng chặn trước cửa thang máy dành cho nhân viên.
02:35Cô ta cao khoảng 1m7, dưới chân là đôi giày gót nhọn trên venh như cả kheo.
02:40Cô ta mặc một chiếc váy bó sắc in logo thương hiệu lớn, mái tóc nhụm vàng kim được uốn lọn cầu kỳ.
02:46Trong cô ta y hệt những con chim công hay đi lại trong vườn thú, vừa loài loàit vừa ổn ảo.
02:51Bảng tên trên ngực cô ta ghi rõ chức vụ trưởng phòng giám định Linda.
02:54Tôi chớp mắt giả vờ ngương ác. Tôi nói xin lỗi vì tôi là thực tập sinh mới đến nhận việc.
02:59Phòng nhân sự bảo tôi lên tầng 40.
03:01Linda quét mắt nhìn tôi từ đầu đến chân.
03:04Cái nhìn của cô ta như một máy quét mã vạch đang cố gắng định giá xem tôi đáng bao nhiêu tiền.
03:09Và rõ ràng trong mắt cô ta tôi là hàng giảm giá hết hạn sử dụng.
03:12Cô ta bịt mũi rồi phẩy tay như đuổi rùi.
03:15Cô ta hỏi Vân Đình tuyển dụng rắc rửa từ bao giờ.
03:17Cô ta chê bai váy tôi mua ở chợ.
03:19Ánh mắt cô ta dừng lại ở chiếc túi cói trên tay tôi.
03:22Cô ta bật cười chua loét.
03:24Cô ta hỏi tôi xách cái làn đi chợ đến công ty đấu giá nghệ thuật để đựng cá tươi sao.
03:28Cô ta bảo tôi tránh xa ra đừng để cái mùi nghèo hèn ám vào chiếc túi hàng hiệu của cô ta.
03:33Cô ta nâng niu chiếc túi xách màu xanh trên tay.
03:36Cô ta vút ve nó như vút ve người tình.
03:38Tôi liếc nhìn chiếc túi của cô ta.
03:40Khóa kim loại có vết sức xăm ly ti theo chiều ngang.
03:43Chứng tỏ lớp mạ vàng không đủ độ dây tiêu chuẩn.
03:45Đường may quả chám ở góc dưới hơi lệch một chút.
03:48Và quan trọng nhất là cái mùi ra thuộc nồng nạc hóa chất xử lý vội.
03:52Hàng nhái loại một.
03:53Hoặc là hàng lỗi từ nhà máy được sửa chữa lại.
03:55Tôi mỉm cười.
03:56Nụ cười mà tôi hay dùng khi xã giao với mấy phu nhân nhà giàu mới nổi nhưng thiếu kiến thức.
04:01Tôi nói cô ta nói đúng.
04:03Túi của cô ta và túi của tôi đúng là không nên đứng gần nhau.
04:06Linda đắc ý hất càm bảo tôi biết thân biết phận là tốt.
04:09Tôi nói tiếp giọng nhẹ tênh.
04:10Túi của cô ta dùng để đựng sự tự tôn nên nó nặng nề và dễ vỡ.
04:14Còn túi của tôi chỉ dùng để đựng bản thảo và mấy thứ linh tinh nên nó nhẹ nhàng tiện dụng.
04:19Tôi khuyên cô ta cứ giữ lấy cái tự tôn đắt tiền đó đi.
04:22Cẩn thận kẻo lớp mạ vàng bong ra đấy.
04:24Nụ cười trên môi Linda tắt ngấm.
04:26Cô ta chừng mắt nhìn tôi rồi hỏi tôi dám ám chỉ túi của cô ta là hàng giả sao.
04:30Tôi nhún vai bước lướt qua cô ta để vào thang máy vừa mở cửa.
04:33Tôi nói tôi chỉ bảo là lớp mạ vàng rất dễ bong nếu tiếp xúc với mồ hôi của sự ghen tị thôi.
04:39Cửa thang máy đóng lại ngăn cách gương mặt đỏ gay vì tức giận của Linda.
04:42Tôi thở phào nhẹ nhóm.
04:44Ngày đầu tiên đi làm đã chọc tức xếp trực tiếp.
04:46Công việc của một thực tập sinh tại Vân Đỉnh chán hơn tôi tưởng.
04:49Nhiệm vụ của tôi là pha cà phê và lau dọn phòng trưng bày.
04:53Đến khoảng 3 giờ chiều không khí trong phòng làm việc bỗng nhiên xôn xao hẳn lên.
04:57Linda hét lên bảo mọi người chuẩn bị trà nước vì ông giang đến.
05:00Một người đàn ông trung niên bước vào.
05:02Ông ta béo tròn.
05:03Trên người mặc bộ âu phục hoa hỏe hoa sói.
05:05Cổ đeo sợi dây chuyền vàng to như dây xích.
05:08Giang Tổng là trùng buôn đầu cổ ở khu Cửu Long.
05:11Trong hồ sơ đen của cố gia ông ta được đánh dấu là kẻ chuyên tiêu thụ hàng giả cao cấp và rửa tiền.
05:16Đi theo sau ông ta là 2 vệ sĩ khệ nệ bê một chiếc hộp gỗ lim chạm trổ rồng phượng.
05:20Bên trong là một chiếc bình gốm cao khoảng 40cm.
05:23Men màu xanh ngọc bích.
05:25Giáng bình thanh thoát.
05:26Thân bình chạm khắc họa tiết hoa mẫu đơn dây.
05:29Cả phòng làm việc ồ lên kinh ngạc.
05:31Linda đeo găng tay trắng vào.
05:33Cô ta cẩn thận nâng chiếc bình lên soi dưới ánh đèn chuyên dụng.
05:36Cô ta nheo mắt ra vẻ chuyên gia lắm.
05:38Cô ta khen men ngọc trong vắt như nước hồ thu.
05:41Cô ta khen cốt gốm dày dặn nhưng tiếng gõ lại thanh như chuồng.
05:44Cô ta khẳng định đây là cực phẩm đời tống.
05:46Giá khởi điểm ít nhất phải là 5 triệu đô la Hồng Kông.
05:49Ông giang cười ha hả dung cả nọng cằm.
05:51Tôi đang đứng lau cái tủ kính ở góc phòng liếc mắt nhìn qua chiếc bình.
05:55Dừng lại.
05:56Cảm giác gai người chạy dọc sống lưng tôi.
05:58Đó là phản ứng tự nhiên của cơ thể tôi khi nhìn thấy giác.
06:01Tôi nheo mắt lại tập trung nhìn vào phần cổ bình.
06:03Màu men xanh ngọc quá bóng bẩy.
06:05Gốm đời tống trải qua ngàn năm phong hóa lớp men sẽ có độ lý nhất định chứ không thể bóng loáng như vừa tráng mỡ thế kia.
06:11Và quan trọng hơn những vết dạ nứt ở đáy bình trông quá đều đặn.
06:14Tự nhiên không bao giờ tạo ra sự trật tự hoàn hảo như thế.
06:18Chỉ có con người và lò nung điện công nghiệp mới làm được.
06:20Đây là hàng giả cao cấp đời 2018.
06:23Nó mô phỏng theo công nghệ nung của cảnh Đức Trấn.
06:25Linda gọi tên tôi.
06:27Cô ta bắt tôi bê cái bình này vào phòng kết sát số 1.
06:30Cô ta dọa nếu làm sức một tí thì tôi bán thận cũng không để nổi.
06:34Tôi biết cô ta muốn gải bẫy tôi.
06:36Tôi đeo găng tay vào rồi nâng chiếc bình lên.
06:38Nhẹ hơn tôi tưởng, gốm đời tống cốt dày đáng lẽ phải nặng hơn thế này khoảng 200 gram.
06:43Tôi bước đi về phía phòng kết sát.
06:45Khi đi ngang qua cạnh bàn làm việc của Linda tôi thấy cô ta lén đưa chân ra một chút.
06:49Trong tích tác bộ não tôi tính toán cực nhanh.
06:52Tôi quyết định chơi lớn.
06:53Tôi giả vờ vấp phải chân Linda.
06:55Nhưng tay tôi vẫn ôm chặt chiếc bình.
06:57Thay vì để nó rơi xuống đất tôi chủ động và nhẹ nó vào cạnh bàn gỗ sồi.
07:01Cột, một âm thanh đục ngầu vang lên.
07:03Không phải tiếng khen thanh thoát của gốm cổ.
07:05Mà là tiếng cục của đất nung non lửa.
07:08Cả phòng im phăng phắc.
07:09Tôi đứng vững lại rồi đặt chiếc bình xuống bàn.
07:11Linda hét lên thất thanh buộc tội tôi làm hỏng bảo vật.
07:14Ông Giang cũng nhảy dựng lên đòi tôi đền mạng.
07:17Họ lao đến soi chiếc bình.
07:18Ở chỗ và chạm lớp men không bị vỡ nhưng lại xuất hiện một vết móp nhỏ.
07:22Gốm xứ làm sao có thể bị móp?
07:24Chỉ có kim loại hoặc nhựa tổng hợp mới bị móp.
07:27Tôi tháo găng tay ra phủi phủi như vừa chạm vào thứ gì bẩn thiểu.
07:30Tôi nói xin lỗi giọng lạnh tanh.
07:32Tôi hỏi ông Giang tại sao gốm đời tống của ông lại dẻo thế?
07:36Va vào gỗ mà không vỡ lại còn lún vào một chút.
07:38Mặt ông Giang chuyển từ đỏ sang tím rồi sang trắng bệch.
07:41Tôi bước lại gần chiếc bình chỉ tay vào vết móp.
07:44Tôi nói đây không phải gốm.
07:45Đây là cốt bột đá trộn nhựa cao cấp.
07:48Bên ngoài trắng một lớp men gốm mỏng để đánh lừa thị giác.
07:51Nếu là gốm thật cú va vừa rồi đã biến nó thành đống vụn.
07:54Tôi quay sang nhìn ông Giang ánh mắt sắc như dao cạo.
07:57Tôi hỏi ông ta định lừa vân đỉnh hay định lừa cả giới thượng lưu.
08:005 triệu đô cho một cục nhựa sao?
08:02Ông Giang thạnh quá hóa giận.
08:04Ông ta dơ tay định tắt tôi.
08:06Bàn tay hộ pháp của ông ta lao tới.
08:08Tôi đứng yên không chớp mắt.
08:10Dừng tay.
08:10Một giọng nói chầm thấp đầy uy lực vang lên từ phía cửa chặn đứng mọi hành động bạo lực.
08:15Mọi người đồng loạt quay ra cửa.
08:16Đứng đó là một người đàn ông trẻ tuổi.
08:18Anh ta cao lớn.
08:20Anh mặc một bộ âu phục may đo thủ công màu xám than trì.
08:27Tổng giám đốc Vân Đỉnh và cũng là vị hôn phu trên danh nghĩa mà tôi đã trốn tránh suốt 3 năm nay.
08:32Thẩm mặc bước vào phòng.
08:33Tiếng dày ra nện xuống sàn gỗ nghe đầy đe dọa.
08:36Anh khẽ thở dài một tiếng trước khi cất lời.
08:38Anh hỏi chuyện gì ồn ào thế?
08:40Linda vội vàng chạy lại khú núm.
08:42Cô ta mách lẻo rằng tôi làm hỏng bảo vật và vu khống khách hàng.
08:46Thẩm mặc dừng lại trước bàn trưng bày.
08:47Anh nhìn chiếc bình có vết móp rồi nhìn ông Giang đang toát mồ hôi hột.
08:51Cuối cùng anh quay sang nhìn tôi.
08:53Tim tôi đập lệch một nhịp.
08:55Thẩm mặc nhìn tôi chằm chằm.
08:56Ánh mắt anh sắc bén như muốn lột trần tâm can người đối diện.
08:59Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc túi cói cũ kĩ mà tôi vứt lăn lóc dưới chân bàn.
09:04Anh nheo mắt lại.
09:05Một thoáng ngạc nhiên lướt qua gương mặt lạnh lùng đó.
09:07Thẩm mặc bước lại gần tôi.
09:09Mùi hương gỗ đàn hương và thuốc lá lạnh trên người anh phản phất.
09:12Anh hỏi tôi có phải tôi nói cái bình này là giả không?
09:15Tôi ngừng cao đầu nhìn thẳng vào mắt anh.
09:17Tôi nói phải.
09:18Nó là giác.
09:19Tôi nói thêm.
09:20Vết móp và mùi đồng săn phát là bằng chứng.
09:23Anh là tổng giám đốc chắc anh không cần tôi dạy anh cách ngửi mùi tiền giả chứ.
09:27Đám nhân viên hít hàm một hơi lạnh.
09:28Nhưng thẩm mặc không giận.
09:30Khóe môi anh khẽ nhất lên một đường cong thú vị.
09:32Anh quay sang cầm chiếc bình lên.
09:34Anh đưa lên mũi ngửi nhẹ rồi gõ ngón tay vào thân bình.
09:37Cộp.
09:38Anh đặt chiếc bình xuống rồi rút khăn tay ra lau tay.
09:40Anh nói giọng nhẹ nhàng nhưng sắc như dao.
09:43Anh hỏi ông Giang mang rác rưỡi đến đây làm gì.
09:45Anh hỏi ông ta nghĩ Vân Đình là vựa ve chai sao.
09:48Ông Giang tái mét mặt mày lắp bắp thanh minh.
09:51Thẩm mặc phất tay đuổi ông ta về.
09:53Anh tuyên bố từ nay về sau từ chối mọi giao dịch với ông Giang.
09:56Anh quay sang phạt Linda trừ hết tiền thưởng và bắt viết bản kiểm điểm vì 5 năm kinh nghiệm mà không phân biệt được gốm và nhựa.
10:02Vụ việc được giải quyết nhanh gọn.
10:04Đám nhân viên tản ra làm việc.
10:06Tôi cúi xuống nhặt chiếc túi cói lên định chuồn êm.
10:08Cô thực tập sinh.
10:12Tôi hỏi thẩm tổng còn gì sai bảo.
10:15Thẩm mặc bước đến trước mặt tôi.
10:16Anh cao hơn tôi cả một cái đầu khiến tôi phải ngước lên nhìn.
10:20Anh nhìn chiếc túi cói trên tay tôi.
10:21Ánh mắt trở nên thâm sâu khó lường.
10:23Anh nói chậm rãi.
10:25Chiếc túi này anh từng thấy ở buổi đấu giá từ thiện năm 2011 tại Monaco.
10:29Anh đã định mua nó tặng mẹ anh.
10:31Tôi nuốt nước bọt.
10:32Chết tiệt.
10:33Chi nhớ của hắn ta tốt thế sao?
10:35Anh nói tiếp.
10:36Nhưng có một cô gái trẻ đeo mặt nạ mặc váy dạ hội màu đen đã giành giật nó với anh đến cùng.
10:41Cô ta trả cái giá điên rồ chỉ để lấy cái túi đi dã ngoại này.
10:44Anh hỏi tôi có biết cô gái đó là ai không?
10:47Tôi giả vờ ngu ngơ xiết chặt quai túi.
10:50Tôi nói tôi không biết anh đang nói gì.
10:52Túi này tôi mua ở chợ Bến Thành giá 50.000 đồng.
10:55Đựng rau rất tốt.
10:56Thẩm mặc nhìn tôi chầm chầm một lúc lâu.
10:58Đột nhiên anh cúi sát xuống tay tôi thì thầm.
11:00Hơi thở nóng hổi của anh phả vào vành tay tôi khiến tôi dùng mình.
11:03Chợ Bến Thành không bán túi cói được đan bằng kỹ thuật thượng thừa của nghệ nhân pháp đâu.
11:07Và cô gái kia có đôi mắt giống hệt cô.
11:10Đôi mắt nhìn người khác như nhìn rác rưỡi.
11:12Anh đứng thẳng dậy chỉnh lại cà vạt rồi trở lại vẻ lạnh lùng vốn có.
11:16Anh thông báo tôi được giữ lại.
11:18Anh yêu cầu ngày mai tôi chuyển lên phòng anh làm việc.
11:20Anh nói anh cần một người biết phân biệt rác và vàng để pha cà phê cho anh.
11:24Nói xong anh quay lưng bước đi để lại tôi đứng trôn chân tại chỗ.
11:27Tôi nhìn theo bóng lưng anh nghiến răng ken két.
11:30Thẩm mặc, anh được lắm.
11:32Muốn chơi trò mèo vờn chuột với bà đây à?
11:34Được thôi, xem ai mới là mèo ai mới là chuột.
11:37Nhưng trước tiên tôi phải xử lý một việc.
11:39Tôi nhìn sang Linda đang ngồi khóc thút thít ở góc phòng.
11:43Tôi bước lại gần bàn làm việc của cô ta rồi đặt mạnh chiếc túi cói lên bàn.
11:46Tôi nói to đủ để cả phòng nghe thấy.
11:49Chị Linda, chị nhớ lời hứa lúc nãy chứ?
11:51Chị bảo nếu tôi làm vỡ cái bình thì tôi phải bán nhà đi mà đền.
11:55Giờ tôi đã chứng minh nó là giả giúp chị tiết kiệm 50 triệu đô la uy tín cho công ty.
11:59Chị định cảm ơn tôi thế nào đây?
12:01Linda ngẩn lên mắt lem nhem phấn son.
12:03Cô ta hỏi tôi muốn gì?
12:05Tôi mỉm cười rãng rỡ.
12:07Tôi nói không muốn gì nhiều.
12:08Chỉ muốn chị pha cho tôi một cốc cà phê.
12:11Không đường và nhiều đá.
12:12À nhớ là đừng dùng nước máy nhé.
12:14Dùng nước suối khoáng đóng chai nhập khẩu ấy.
12:17Cho nó thượng lưu.
12:18Sáng hôm sau lệnh điều chuyển nhân sự được ban hành nhanh như chớp.
12:21Tôi từ một thực tập sinh tạp vụ ở tầng 1 được bốc thẳng lên tầng 88.
12:25Đây là cấm địa của Vân Đình.
12:26Văn phòng tổng giám đốc.
12:28Không khí ở tầng 88 loãng hơn và lạnh hơn.
12:31Thảm trải san dây đến mức nuốt chừng mọi tiếng bước chân.
12:34Mùi hương ở đây không phải là nước hoa rẻ tiền hay mùi giấy in.
12:37Đó là mùi của tiền được ủ kỹ.
12:39Mùi của gỗ tuyết tùng và sự quyền lực tuyệt đối.
12:41Thẩm mặc ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng thanh thang làm bằng gỗ huỳnh đàn nguyên khối.
12:45Anh không ngẩn đầu lên khi tôi bước vào.
12:48Anh chỉ đẩy một tập tài liệu về phía mép bàn.
12:50Anh nói giọng điều đều như tiếng máy đếm tiền.
12:52Nhiệm vụ của tôi không phải là lau tủ kính nữa.
12:55Tôi phải thẩm định bộ sư tập đồng hồ của khách hàng A.
12:58Kiểm tra tính xác thực của bức tranh sơn dầu thế kỷ 19.
13:01Và pha cà phê.
13:02Tôi nhớ mày.
13:03Tôi nhắc anh rằng tôi là thực tập sinh thẩm định chứ không phải người pha chế.
13:07Thẩm mặc đáp gọn lòn.
13:08Lương thực tập của tôi tăng gấp 3.
13:10Phụ cấp cà phê tính riêng.
13:12Tôi đồng ý ngay.
13:13Tôi hỏi anh muốn uống gì.
13:15Anh bảo như cũ.
13:16Nhưng anh dặn đừng dùng loại hạt cháy khét của nhà ăn.
13:19Tôi mỉm cười.
13:20Một nụ cười công nghiệp chuẩn mực.
13:24Có đầy đủ dụng cụ đắt tiền.
13:26Đồ nghê xịn nhưng hạt cà phê trong hũ thì quá tệ.
13:29Hạt cà phê với trộn hương liệu bơ.
13:31Thẩm mặc dầu nước đố đổ vách mà uống cái thứ này sao.
13:34Tôi lôi từ trong chiếc túi cói thần thánh của mình ra một lọ thủy tinh nhỏ.
13:38Bên trong là những hạt cà phê màu nâu cánh rán bóng dầu nhẹ.
13:41Cà phê Blue Mountain thượng hạng.
13:43Loại này được giang mộc thủ công.
13:44Tôi mới xách tay từ Jamaica về tuần trước.
13:47Tiếng máy xay do do vang lên êm dịu.
13:49Mùi hương ngào ngạt của hạt cà phê mới xay lan tỏa khắp phòng.
13:53Nó đánh thức mọi giác quan đang ngủ quên.
13:55Tôi canh nhiệt độ nước đúng 92 độ C.
13:57Tôi ủ trà trong 45 giây rồi mới chết xuất.
14:005 phút sau tôi đặt tách cà phê xuống bàn làm việc của thẩm mặc.
14:03Tôi nói, cà phê của anh đây.
14:06Blue Mountain thượng hạng.
14:07Không đường.
14:08Không đá.
14:08Không sự giả tạo.
14:09Thẩm mặc dừng bút.
14:11Anh hít nhẹ một hơi.
14:12Đôi lông mày đang nhíu chặt trợt sãn ra.
14:14Anh nhấp một ngụ.
14:16Anh hỏi tôi học cách pha này ở đâu.
14:18Ánh mắt sắc bén của anh quét qua gương mặt tôi.
14:20Tôi đáp tỉnh bơ.
14:21Tôi học ở trên mạng.
14:23Canh dạy pha chế cho người nghèo.
14:25Thẩm mặc khẽ hừ một tiếng.
14:26Rõ ràng là anh không tin.
14:28Nhưng anh không vạch trần tôi.
14:29Anh ra lệnh.
14:30Chiều nay phòng kinh doanh tổ chức tiệc trà chiều mừng doanh số quý.
14:33Linda chủ trì.
14:35Anh bảo tôi xuống đó đi.
14:36Tôi từ chối.
14:37Tôi nói tôi không thích trà chiều.
14:39Ôn ào và tốn thời gian.
14:41Thẩm mặc ngả người ra sau ghế nhìn tôi đầy ẩn ý.
14:44Anh nói anh không hỏi sở thích của tôi.
14:46Anh ra lệnh.
14:47Linda nói cô ta có loại trà quý tộc muốn mời mọi người thưởng thức.
14:50Anh muốn tôi xuống đó nếm thử.
14:52Sau đó tôi phải mang về cho anh một bản báo cáo.
14:55Xem họ đang uống trà hay uống nước rửa chân.
14:57Hóa ra là muốn mượn dao giết người.
14:59Thẩm mặc anh cũng thâm độc lắm.
15:01Ba giờ chiều.
15:02Phòng họp lớn của bộ phận kinh doanh biến thành một buổi tiệc trà kiểu anh phiên bản lỗi.
15:06Bánh ngọt được xếp trên tháp ba tầng.
15:08Khăn chảy bàn gen trắng.
15:10Những bộ tách xứ in hoa văn sạc sỡ mà tôi đoán là mua sỉ ở chợ đầu mối.
15:14Linda đứng giữa phòng như một nữ hoàng.
15:16Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy gen màu hồng phấn.
15:19Nó riêng rúa đến mức tôi chỉ muốn hỏi xem cô ta có phải vừa giật cái rèm cửa khách sạn tình yêu xuống quấn lên người hay không.
15:25Linda nâng tách trà lên.
15:27Ngón út của cô ta vảnh ra một cách đựa đà nhưng sai quy tắc.
15:30Cô ta thao thao bất tuyệt rằng văn hóa trà chiều là thức đo của đẳng cấp.
15:34Làm ở Vân Đình thì phải biết thưởng trà.
15:36Cô ta chỉ vào hộp trà thiếc màu vàng kim to tướng đặt giữa bàn.
15:39Cô ta khoe đây là trà Darjeeling Vũ Xuân.
15:42Cô ta nhờ bạn thân là tiếp viên hàng không sách tay từ London về.
15:45500 đô la một lạ.
15:47Cả cái hộp này trị giá bằng mấy tháng lương của đám thực tập sinh.
15:50Đám nhân viên mới ổ lên ngưỡng mộ rồi vỗ tay rào rào.
15:53Thấy tôi bước vào nụ cười trên môi Linda chuyển sang chế độ mỉa mai.
15:57Cô ta gọi to.
15:58Ô nhìn xem ai kìa.
15:59Cô thực tập sinh nhạt giác lên đời làm thư ký tổng tài rồi à.
16:03Cô ta bảo tôi lại gần.
16:04Cô ta đoán cả đời tôi chỉ quen uống trà đá vỉa hè hoặc trà sữa chân châu hóa học.
16:09Hôm nay cô ta cho tôi mở mang tầm mắt.
16:11Tôi bước lại gần.
16:12Ánh mắt tôi lướt qua hộp trà.
16:14Vỏ hộp inside chính tả tên loại trà.
16:17Tem chống hàng giả 3 chiều gián lệch.
16:19Và quan trọng nhất là mùi hương.
16:23Hoa nhài tổng hợp nông nặc đã sọc vào khứu rác nhẹ bén của tôi.
16:26Trà đa giy linh thật có hương nho xạ thanh khiết.
16:29Nó nhẹ nhàng như sương sớm chứ không phải cái mùi nước dịt phòng rẻ tiền này.
16:33Tôi mỉm cười cầm một tách trà lên.
16:35Màu nước trà đỏ quạch và đục ngầu.
16:37Linda thúc giục tôi uống đi đừng ngại.
16:39Cô ta bảo tôi đừng làm bộ làm tịch nữa.
16:41Tôi đưa tách trà lên miệng nhấp một ngụm nhỏ.
16:44Vị chát đắng gắt sọc lên lưỡi.
16:45Hậu vị chua loét.
16:46Kèm theo cảm giác lợi lợi của bột ngọt.
16:49Phụt.
16:49Tôi không kìm được quay sang nhổ tuệt ngụm trà vào tờ khăn giấy trên tay.
16:53Cả phòng im phang phắc.
16:54Linda hét lên mặt đỏ gai.
16:56Cô ta hỏi tôi làm cái trò gì thế.
16:58Cô ta buộc tội tôi phỉ bán trà quý tộc của cô ta.
17:01Cô ta chửi tôi là đồ nhà quê mất dạy.
17:04Tôi thông thả lau miệng gấp tờ giấy lại rồi ném vào thùng rác.
17:07Tôi xin lỗi Linda.
17:08Tôi nói tôi không phỉ bán trà.
17:10Tôi chỉ đang bảo vệ cái dạ dày của mình thôi.
17:13Linda hỏi tôi nói cái gì.
17:14Giọng tôi vàng lên rõ ràng rành mạch.
17:16Từng từ như những viên đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng.
17:19Tôi nói thứ cô ta đang cho mọi người uống không phải đa dì linh vụ xuân.
17:23Vụ xuân năm nay mất mùa do hạn hán kỷ lục ở Ấn Độ.
17:26Sản lượng giảm 80%.
17:27Đến Hoàng gia Anh còn phải dùng dè sèn.
17:30Cô ta lấy đâu ra cái hộp to tướng này với giá 500 đô la.
17:33Tôi cầm hộp trà lên lật đáy hộp ra trước mặt mọi người.
17:36Tôi bảo cô ta nhìn kỹ đi.
17:38Hạn sử dụng được in lại đè lên hạn cũ.
17:40Đây là lá trà vụn loại 3.
17:42Nó tổng kho ít nhất 2 năm và đã bị mốc.
17:44Nó được xấy lại và tẩm ướp hương liệu hoa nhài công nghiệp để át mùi mốc.
17:48Uống cái này vào không sang lên được đâu.
17:50Chỉ tổ đau bụng và hôi miệng thôi.
17:52Linda run bắn người lắp bắp chối cãi.
17:54Cô ta bảo bạn cô ta mua ở trung tâm thương mại cao cấp.
17:57Tôi vạch trần ngay.
17:59Trung tâm cao cấp không bao giờ bán trà trong cái hộp inside chính tả thế này.
18:03Đến trà thiếu một chữ cái.
18:05Tôi hỏi cô ta mải nhìn giá tiền mà quên nhìn chữ sao.
18:10Người lén đặt tách trà xuống.
18:11Có người nhăn mặt ôm bụng.
18:13Hiệu ứng tâm lý đám đông thật tuyệt vời.
18:15Linda gào lên gọi bảo vệ.
18:17Cô ta muốn lôi tôi ra ngoài.
18:18Cô ta nói tôi ghen ăn tức ở nên phá đám tiệc trà.
18:21Tôi thở dài.
18:23Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.
18:25Tôi lôi từ trong chiếc túi cói ra một cái bình giữ nhiệt cũ kĩ.
18:28Vào ngoài đã chóc sơn lốn đốm.
18:30Nhìn nó còn quê mùa hơn cả bộ dạng của tôi.
18:32Tôi mở nắp bình.
18:33Trong tích tắc một mùi hương lan tỏa.
18:35Không nồng nàn không gắt.
18:37Nó thanh khiết sâu lắng.
18:38Nó mang theo hơi thở của núi đá của sương mù và một chút mùi lửa than ấm áp.
18:42Đó là mùi của thời gian.
18:44Một người đàn ông lớn tuổi ăn mặc chỉnh tề đi ngang qua cửa phòng.
18:47Ông ta dừng lại hít một hơi thật sâu rồi lao vào phòng như một cơn gió.
18:51Ông ta quên cả phép lịch sự.
18:52Ông lão run dẩy nhìn chầm chầm vào cái bình giữ nhiệt trên tay tôi.
18:56Ông ta thốt lên.
18:57Mùi này là nham trà.
18:59Không phải.
18:59Đây là đại hồng bào.
19:01Nhưng không phải loại thương mại ghép cành.
19:03Đây là mùi của cây mẹ.
19:04Cây mẹ ngàn năm trên núi Vũ Di.
19:06Tôi mỉm cười với ông lão.
19:08Đây là giáo sư vương chủ tịch hiệp hội trà đạo.
19:10Tôi rót một chút trà ra cái nắp bình đưa cho ông.
19:13Tôi mời bác thẩm thử.
19:14Ông lão đón lấy cái nắp nhựa cú kĩ bằng hai tay như đón thánh chỉ.
19:18Ông nhấp một ngụm rồi nhắm mắt lại.
19:20Vẻ mặt ông như đang thăng thiên.
19:22Ông thốt lên.
19:23Trời ơi.
19:24Hương hoa lan chuẩn vị.
19:25Vị ngọt hậu kéo dài đến tận cuống họng.
19:27Cả Trung Quốc chỉ còn sáu cây mẹ.
19:29Chúng bị cấm khai thác từ năm 2006.
19:32Ông hỏi tôi lấy đâu ra thứ nước thánh này.
19:34Tôi gãi đầu đáp tỉnh bơ.
19:36Tôi bảo ông nội tôi trồng mấy cây sau vườn.
19:38Ông bảo uống không hết để lâu sợ hỏng nên mang đi kho cá.
19:42Cháu thấy tiếc nước cốt nên chất vào đây uống dần.
19:44Giáo sư vương hét lên.
19:46Kho cá ư.
19:47Ông suýt nữa thì phun ngụm trà quý giá ra ngoài.
19:49Ông kêu trời vì phí của rời.
19:51Ông đòi mua lại bình trà này với giá 100.000 đô la tiền mặt ngay lập tức.
19:55Cả phòng họp chết lặng.
19:57100.000 đô la cho một bình nước thừa kho cá sao.
19:59Mặt Linda chuyển từ màu đỏ sang màu xanh rồi trắng bệch như tờ giấy.
20:03Chiếc tách xứ trên tay cô ta rơi xuống đất.
20:05Tiếng vỡ nghe thật vui tai.
20:07Tôi nhún vai đóng nắp bình lại.
20:09Tôi xin lỗi bác vì tôi khát nước nên để dành uống.
20:12Bán đi rồi tôi lấy gì uống.
20:13Chẳng lẽ uống cái thứ nước rửa chân hương lại kia sao.
20:16Tôi liếc xéo Linda rồi xách túi quay lưng bước đi.
20:19Tôi để lại sau lưng một đám đông đang há hốc mùm và một ông giáo sư đang ôm ngược tiếc nuối.
20:24Tôi chưa kịp về đến phòng làm việc thì bị chặn lại.
20:26Một người phụ nữ đứng giữa lưng vào hành lang.
20:29Cô ta đẹp.
20:29Một vẻ đẹp chuẩn mực không tì vết.
20:31Bộ âu phục trắng cắt may hoàn hảo tôn lên vóc dáng mảnh mai nhưng quyền lực.
20:35Mai tóc búi thấp.
20:36Vài sợi tóc mai buông lơi một cách cố ý.
20:39Kiều lệ.
20:40Phó tổng giám đốc Vân Đình.
20:41Con gái tập đoàn tài chính Kiều Thị.
20:43Và quan trọng nhất là thanh mai trúc mã trong truyền thuyết của thẩm mặc.
20:46Cô ta không giống Linda.
20:48Linda là con chó sủa đồng ồn ào nhưng dễ đoán.
20:51Kiều lệ là con rắn lục nằm trong bụi hoa.
20:53Xinh đẹp nhưng đầy nọc độc.
20:55Kiều lệ mỉm cười.
20:56Nụ cười rất tươi chạm đến khóe mắt nhưng không chạm đến đáy lòng.
20:59Cô ta nói thẩm mặc nhắc đến tôi rất nhiều.
21:02Anh ấy bảo tôi có cái mũi thính hơn cả chó nghiệp vụ.
21:05Câu khen ngợi nghe như chửi xéo.
21:06Tôi cũng cười lại.
21:07Tôi cảm ơn Kiều Tổng quá khen.
21:09Tôi than thở rằng mũi thính cũng khổ lắm vì đi đâu cũng ngửi thấy mùi giả tạo.
21:13Kiều lệ khựng lại một giây nhưng cô ta che giấu cảm xúc rất giỏi.
21:17Cô ta khen khẩu khí tôi tốt lắm.
21:19Cô ta nói thích những người thẳng thắn.
21:21Chiều nay cô ta cần đi chọn một món trang sức quan trọng.
21:24Cô ta rủ tôi đi cùng coi như giúp cô ta thẩm định.
21:27Tôi nói giá của tôi rất đắt.
21:29Cô ta nói sẽ trả gấp đôi lương thắng của tôi cho một giờ tư vấn.
21:32Tôi đồng ý.
21:33Thành giao.
21:34Chúng tôi đến Hầm Ngọc, một câu lạc bộ trang sức kín tiếng ở khu đỉnh Thái.
21:38Nơi chỉ tiếp đón những người có thể thành viên cao cấp nhất.
21:41Kiều lệ dẫn tôi đến trước một tủ kính chống đạn riêng biệt.
21:44Bên trong là một chiếc nhẫn ngọc bích màu xanh lục bảo.
21:47Nó được đặt trên nhung đỏ.
21:48Kiều lệ nói giọng bỗng trở nên mơ màng.
21:50Ánh mắt cô ta lấp lánh như thiếu nữ đang yêu.
21:52Cô ta kể chiếc nhẫn này từng thuộc về bà nội của thẩm mặc.
21:56Bà ấy nói sẽ trao nó cho cháu dâu trường.
21:58Nó tượng trưng cho sự vĩnh cửu.
22:00Cô ta định mua lại nó để làm quà đính hôn với thẩm mặc.
22:03Cô ta hỏi ý kiến tôi.
22:05Cô ta đang tuyên chiến.
22:06Cô ta muốn dùng chiếc nhẫn này để khẳng định chủ quyền.
22:09Cô ta muốn nói với tôi rằng tôi chỉ là nhân viên còn cô ta là bà chủ tương lai.
22:13Tôi nhìn chiếc nhẫn.
22:14Đẹp.
22:15Màu xanh rất sâu.
22:16Độ trong đạt chuẩn kính.
22:18Giá niêm yết 8 triệu đô la.
22:19Nhưng tôi nheo mắt lại.
22:21Kỹ năng độc quyền kích hoạt.
22:23Góc 3 giờ ngay dưới chấu nhẫn vàng có một vết dạng ngầm hình chân chim.
22:26Vết dạng này không phải tự nhiên mà do thay đổi nhiệt độ đột ngột.
22:29Có thể chủ nhân cũ từng đeo nó trong một vụ hỏa hoạn hoặc pha đập mạnh.
22:33Tôi quay sang nhìn thẳng vào mắt kiều lệ.
22:35Tôi hỏi cô ta muốn nghe lời thật lòng hay lời xã giao.
22:38Cô ta bảo đương nhiên là thật lòng.
22:40Tôi nói chiếc nhẫn này bị ám.
22:42Kiều lệ nhíu mày hỏi cái gì?
22:44Tôi giải thích ngọc bích kỹ nhất là dạng nước.
22:46Ở góc 3 giờ có một vết nước ngầm.
22:48Trong phong thủy đây là điểm báo của sự đứt gánh giữa đường.
22:51Hơn nữa màu xanh này ở phần đai nhẫn hơi dại chứng tỏ nó đã được xử lý nhiệt nhẹ để che đi tạp chất.
22:56Nó giống như mối quan hệ mà cô ta đang cố tô vẽ vậy.
22:59Bên ngoài hào nhoáng giá trị liên thành nhưng bên trong đã dặn nước từ lâu.
23:03Mặt kiều lệ biến sắc.
23:08Bên ngoài hào lên hỏi tôi dám chùi ẻo cô ta sao?
23:11Cô ta hỏi tôi nghĩ tôi là ai?
23:12Một con bé thực tập sinh nghèo hèn mà dám dạy đời cô ta.
23:16Cô ta buộc tội tôi ghen tị vì cô ta sắp kết hôn với thẩm mặc.
23:19Tôi đáp lạnh lùng.
23:20Tôi khoanh tay trước ngực.
23:22Tôi nói tôi không ghen tị.
23:23Thứ gì là của tôi thì không ai cướp được.
23:25Thứ gì không phải của tôi tôi không thèm nhặt.
23:28Còn thẩm mặc anh ta không phải món đồ để cô ta mua bằng cái nhẫn nước này.
23:32Kiều lệ dơ tay định tắt tôi.
23:33Bàn tay cô ta lơ lửng giữa không chung bị một bàn tay khác chặn lại.
23:37Một bàn tay to lớn rắn chắc với chiếc đồng hồ đắt tiền quen thuộc trên cổ tay.
23:41Thẩm mặc.
23:42Anh xuất hiện như một bóng ma.
23:43Anh gạt tay kiều lệ ra rồi kéo tôi về phía sau lưng mình.
23:47Một động tác bảo vệ đầy tính chiếm hữu.
23:49Thẩm mặc nói giọng lạnh như băng.
23:51Anh không thèm nhìn kiều lệ lấy một cái.
23:53Anh bảo chiếc nhẫn đính ước của bà nội anh anh đã bán nó 3 năm trước cho một nhà sư tập ở Macau để làm từ thiện rồi.
23:59Cái đang trưng bày ở đây chỉ là hàng phục chế lại.
24:02Anh hỏi kiều lệ định mua hàng nhái để cầu hôn anh sao.
24:05Kiều lệ sững sờ nước mắt lưng tròng.
24:07Cô ta lắp bắp gọi tên anh.
24:08Thẩm mặc ngắt lời.
24:10Anh cảnh cáo cô ta đừng lôi tôi vào ảo vọng của cô ta.
24:13Anh tuyên bố tôi không phải là thư ký.
24:15Tôi là chuyên gia thẩm định riêng của anh.
24:17Đụng vào tôi là đụng vào túi tiền của anh đấy.
24:19Nói xong anh nắm chặt tay tôi kéo tôi ra khỏi cửa hàng.
24:22Anh bỏ lại kiều lệ đứng chơ chọi nhục nhã ê chề giữa đám nhân viên đang cúi đầu nín thở.
24:27Gala đầu giá thường niên của Vân Đỉnh cuối cùng cũng đến.
24:30Đây là sự kiện được mong chờ nhất giới thượng lưu Hồng Kông.
24:33Chủ đề năm nay là ảo mộng.
24:35Thẩm mặc với sự tin tưởng kỳ lạ đã giao cho tôi nhiệm vụ phát thảo ý tưởng không gian tiệc.
24:39Anh giao cho tôi dưới danh nghĩa thư ký.
24:41Tôi đã thức trắng 3 đêm.
24:43Tôi dùng gút chỉ than vẽ nên một bản thiết kế mang tên vườn địa đàng đêm.
24:47Ý tưởng là sử dụng ánh sáng tím tử ngoại kết hợp với cây xanh nhiệt đới và gương phản chiếu.
24:51Mục đích là tạo ra ảo giác vô cực.
24:54Sáng hôm sau bản vẽ biến mất khỏi bản làm việc của tôi.
24:57Chiều hôm đó trong cuộc họp toàn công ty Linda tự tin trình bày bản thiết kế y hệt của tôi lên màn hình lớn.
25:02Cô ta chỉ thay đổi tên tác giả ở góc phải thành tên của cô ta.
25:05Linda dưng dưng nước mắt xúc động.
25:07Cô ta nói đây là tâm huyết của cô ta suốt một tháng qua.
25:10Minh tinh Anna là khách mời danh dự.
25:13Cô ấy vỗ tay khen ngợi.
25:14Cô ấy bảo Linda đúng là thiên tài.
25:16Ý tưởng dùng ánh sáng tím tử ngoại làm chủ đạo thật táo bạo và quyến rũ.
25:20Cô ấy rất thích.
25:21Thầm mặc ngồi ở vị trí chủ tọa.
25:23Anh liếc nhìn tôi.
25:24Tôi chỉ im lặng cuối đầu nghịch móng tay.
25:27Anh nhíu mày nhưng không nói gì.
25:28Linda nhìn tôi đắc ý.
25:30Ánh mắt cô ta như muốn nói tôi làm trâu làm ngựa còn cô ta hưởng công.
25:34Cô ta không biết tôi là cô tích.
25:36Tôi chưa bao giờ làm trâu ngựa cho ai.
25:38Trong bản vẽ đó tôi đã cải một cái bẫy kiến trúc.
25:40Một cái bẫy ánh sáng, đêm gala, khách sạn Peninsula lộng lẫy như một cung điện.
25:45Siêu xe xếp hàng dài, thảm đỏ rực rỡ ánh đèn máy ảnh.
25:49Linda bắt tôi mặc đồng phục phục vụ.
25:51Áo ghi lê đen và quần Âu rộng thùng thình.
25:54Cô ta bắt tôi đi theo sách váy và cầm nước cho cô ta.
25:56Cô ta diện một chiếc váy dạ hội đính đá lấp lánh như quả cầu gương.
26:00Nó chèn ép vòng một quả đả.
26:02Cô ta giết qua cái răng.
26:04Cô ta bảo tôi đi thẳng lưng lên.
26:05Đừng làm xấu mặt cô ta.
26:10Trong gương rồi cười nhạt, hết giờ diễn vai lọ lem rồi.
26:13Tôi cởi phăng bộ đồng phục ném vào sọt rác.
26:16Từ trong chiếc túi cói vật bất ly thân tôi lấy ra một tấm lụa màu đen tuyển.
26:20Đây là lụa thư cầm, loại lụa thủ công đắt nhất thế giới.
26:23Nó được dệt từ tơ của những con tằm ăn lá dâu cổ thụ ở Tô Châu.
26:26Mẹ tôi đã tặng tôi tấm lụa này vào sinh nhật 18 tuổi.
26:30Nó mềm như nước, đen như màn đêm.
26:32Và có khả năng bắt sáng kỳ diệu.
26:34Tôi không cần kim chỉ.
26:35Tôi dùng kỹ thuật xếp nếp ngẫu hứng.
26:37Tôi quấn tấm lụa quanh cơ thể.
26:39Tôi tạo thành những đường nếp gấp tự nhiên ôm chọn lấy đường cong.
26:42Tôi để lộ một bên vai trần gợi cảm và xương quai xanh tinh tế.
26:46Tôi cố định tất cả bằng một chiếc ghim cải áo hình con bướm bằng bạc.
26:49Tôi tháo dây buộc tóc.
26:51Mái tóc đen dài xóa xuống lưng như thác nước.
26:53Tôi tô thêm chút son đỏ dự chát.
26:55Chỉ trong 5 phút cô hầu bàn biến mất.
26:57Trong gương là cô tích, nữ hoàng của bóng đêm.
27:00Tôi bước ra sảnh tiệc.
27:01Tiếng ôn ào bỗng giảm đi một nửa.
27:03Mọi ánh mắt đàn ông lẫn phụ nữ đều bị hút về phía tôi.
27:06Họ thì thầm hỏi nhau tôi là ai.
27:08Minh tinh mới nổi hay thiên kim nhà nào.
27:11Không ai nhận ra cô thực tập sinh lôi thôi ngày thường.
27:14Ở trung tâm bữa tiệc minh tinh Anna đang gặp rắc rối.
27:17Cô ấy mặc một chiếc váy nhung đen cổ điển rất đẹp.
27:19Nhưng cô ấy lại đeo một bộ trang sức kim cương to bản lấp lánh chói lỏa.
27:23Anna nhăn nhó trước gương.
27:25Cô ấy than thở trong cô ấy cứ như cái đèn chùm di động.
27:28Linda lăng sang bên cạnh.
27:30Cô ta khen đẹp.
27:31Cô ta bảo kim cương càng to càng chứng tỏ đẳng cấp.
27:34Cô ta nịnh nọt Anna là ngôi sao sáng nhất đêm nay.
27:37Tôi bước tới.
27:38Gót giày gõ nhịp nhàng trên sàn đá cầm thạch.
27:40Tôi nói giọng không lớn nhưng đầy uy lực.
27:42Bỏ kim cương đi.
27:43Linda quay phát lại định mắng kẻ nào to gan.
27:46Nhưng cô ta khựng lại.
27:48Mắt cô ta trợn tròn khi thấy tôi.
27:50Cô ta hỏi tôi là ai.
27:51Cô ta gọi bảo vệ.
27:52Cô ta thắc mắc sao lại cho người lạ vào đây.
27:55Tôi lờ cô ta đi.
27:56Tôi bước thẳng đến trước mặt Anna.
27:58Tôi nhìn Anna bằng ánh mắt chân thành.
28:00Tôi nói nhung đen là chất liệu của sự bí ẩn và chầm mặc.
28:03Kim cương quá sắc lạnh và ồn ào.
28:05Nó đang đánh nhau với chiếc váy của chị.
28:07Anna nhìn tôi.
28:09Cô ấy bị khí chất của tôi thuyết phục.
28:11Cô ấy hỏi tôi nên đeo gì.
28:13Tôi đưa tay lên tóc.
28:14Tôi rút cây châm gỗ đang cải hở hững xuống.
28:16Cây châm làm bằng gỗ kỳ nam.
28:18Loại châm hương đắt hơn vàng dòng.
28:22Anh Tao. Trên đầu châm khảm một viên ngọc chai đen duy nhất.
28:25Tôi cải cây châm lên ngực áo của Anna.
28:28Ngay chỗ trái tim.
28:29Tôi nói. Gỗ kỳ nam tượng trưng cho khí tiết và sự điềm tĩnh.
28:33Ngọc chai đen tượng trưng cho vẻ đẹp sâu sắc.
28:35Nó mới xứng với vị thế chị đại của chị.
28:37Đêm nay chị không cần tỏa sáng bằng kim cương.
28:40Chị tỏa sáng bằng thần thái.
28:42Anna nhìn vào gương.
28:43Cô ấy sững sờ.
28:44Sự kết hợp hoàn hảo.
28:45Vẻ đẹp cổ điển sang trọng và đầy quyền lực.
28:47Cô ấy thốt lên hoàn hảo.
28:49Cô ấy hỏi tôi là nhà tạo mẫu của hãng nào.
28:52Cô ấy muốn thuê tôi.
28:53Tôi nói tôi là cô tích.
28:55Cái tên làm Linda bừng tỉnh.
28:56Cô ta hét lên thất thanh.
28:58Cô ta hỏi có phải tôi là con thực tập sinh nghèo rớt mồng tôi đó không.
29:02Cô ta vu khống tôi ăn cắp cái rẻ lau nhà ở đâu cuốn lên người.
29:05Cô ta mắng tôi lấy cái đũa bếp gắn lên người chị Anna.
29:08Đúng lúc Linda đang điên cuồng chửi bới MC tuyên bố khai mạc buổi tiệc.
29:12Anh ta mời mọi người chiêm ngưỡng không gian vườn địa đáng đêm do giám đốc Linda thiết kế.
29:16Hệ thống đèn chính vụt tắt.
29:18Chỉ còn lại ánh đèn tím tử ngoại được bật lên.
29:20Theo lý thuyết của Linda kẻ ăn cắp không có não thì ánh đèn này sẽ chiếu vào các tấm gương và cây xanh để tạo ra khung cảnh thần tiên.
29:27Nhưng tôi đã chỉnh lại góc độ của các tấm gương trong bản vẽ gốc đi 5 độ.
29:31Và tôi biết Linda sẽ không bao giờ kiểm tra lại thông số kỹ thuật.
29:35Đèn bật lên.
29:35Thay vì vườn địa đáng những trùn đèn pha lê trên trần nhà phản chiếu ánh sáng tím vào các tấm gương lệch góc.
29:41Chúng tạo ra những bóng đen méo mó và kỳ dị in lên tường.
29:44Những cái cây nhiệt đới dưới ánh đèn tím trông như những con quái vật đang vươn vuốt nhọn.
29:48Khung cảnh giống như một căn nhà ma ám trong phim kinh dị.
29:51Khách hứa hét lên hoảng sợ.
29:53Một số quý bà yếu tim làm rơi cả ly rượu.
29:55Họ hỏi cái quái gì thế này?
29:57Họ thắc mắc đây là vườn địa đáng hay vườn địa ngục?
30:00Linda tái mặt.
30:01Chân tay cô ta run dày.
30:03Cô ta lầm bầm không thể nào.
30:05Tôi đứng giữa sảnh.
30:06Dưới ánh đèn tím ma quái trong tôi càng giống một nữ phù thủy quyền lực.
30:10Tôi mỉm cười.
30:11Tôi nói.
30:12Chị Linda.
30:12Chị sao chép bản vẽ của tôi nhưng chị quên sao chép phần chú thích kỹ thuật ánh sáng à.
30:17Tôi đã ghi rõ.
30:18Góc gương phải nghiêng 45 độ chứ không phải 40 độ.
30:21Chị chỉ biết sao chép hình ảnh mà không biết sao chép từ gì.
30:24Linda gào lên trong tuyệt vọng.
30:26Cô ta khẳng định đây là bản vẽ của cô ta.
30:29Cô ta buộc tội tôi ăn cắp.
30:30Tôi bước lại gần cô ta giọng đanh thép.
30:33Tôi bảo cô ta giải thích đi.
30:34Tại sao ở góc dưới bên phải bản vẽ gốc trong tiệp tin thiết kế lại có ký hiệu riêng in chìm.
30:39Đó là biệt danh hồi nhỏ của tôi.
30:41Chị có biết cách mở lớp ẩn trong phần mềm thiết kế không?
30:44Linda cứng họng.
30:45Cô ta lùi lại vấp phải váy mình và ngã ngồi xuống sàn.
30:48Cánh cửa lớn mở ra.
30:50Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ chiếu vào su tan cái không khí ma quái.
30:54Một người đàn ông trung niên bước vào.
30:58Hai hàng vệ sĩ áo đen, cố thâm, anh trai tôi.
31:02Chủ tịch đương nhiệm của cô ra.
31:03Giọng cố thâm vang như sấm khiến cả khán phòng rung chuyển.
31:06Anh hỏi ai dám ăn cắp thiết kế của em gái anh.
31:09Anh bước đến.
31:10Anh nhìn Linda đang run rảy dưới đất như nhìn một con kiến.
31:13Rồi anh quay sang tôi.
31:15Ánh mắt anh dịu lại đầy sự cưng chiều và bất lực.
31:17Anh bảo tôi chơi đủ chưa?
31:19Anh rục tôi về nhà vì bố đang đợi cơm.
31:22Thân phận bại lộ.
31:23Cả khán phòng ồ lên như vỡ chợ.
31:24Họ kinh ngạc nhận ra tôi là con gái út cố già.
31:27Thiên kim tiểu thư bí ẩn nhất Hồng Kông.
31:29Có người thốt lên vừa chê cái túi của tôi là đồ đi chợ.
31:32Họ không tin người thừa kế ngàn tỷ lại đi làm thực tập sinh.
31:36Tôi thở dài.
31:37Hết phim.
31:37Tôi định bước về phía anh trai.
31:39Nhưng một bàn tay rắn chắc đã nắm chặt lấy cổ tay tôi.
31:42Giữ tôi lại.
31:43Thẩm mặc.
31:44Anh bước lên sân khấu.
31:45Tay anh vẫn nắm chặt tay tôi không buông.
31:47Anh cầm micro.
31:49Giọng nói chầm ấm vang vọng khắp sảnh đường.
31:51Anh nói cố tổng xin dừng bước.
31:53Cô ấy chưa thể về.
31:54Cố thâm nhíu mày.
31:55Anh hỏi thẩm mặc muốn giữ người của cô ra sao.
31:58Thẩm mặc nhìn tôi.
31:59Ánh mắt sâu thảm chứa đựng cả một bầu trời sao.
32:02Anh nói không.
32:03Anh không giữ người của cô ra.
32:04Anh đang giữ vợ tương lai của mình.
32:06Anh quay xuống khán giả tuyên bố rõ rạc.
32:09Anh trân trọng giới thiệu cố tích cô gái đang đứng đây không chỉ là thiên kim cố ra hay một tài năng thiết kế.
32:14Cô ấy là vị hôn thê chính thức của anh.
32:16Và vấn đỉnh này.
32:1750% cổ phần là sinh lễ anh dành tặng cho cô ấy.
32:20Cả khán phòng bùng nổ.
32:22Tôi nhìn thẩm mặc.
32:23Tim đập loạn nhịp.
32:24Nhưng lý trí tôi lại gào thét.
32:26Anh ta biết.
32:27Anh ta biết tất cả từ đầu.
32:28Và anh ta đã lợi dụng tôi.
32:30Tôi giật tay ra khỏi tay anh.
32:32Tôi gần rọng nước mắt trực trào vì giận dữ.
32:34Tôi hỏi thẩm mặc dám dùng tôi làm quân cờ sao.
32:36Tôi hỏi anh nghĩ 50% cổ phần mua được tôi sao.
32:40Tôi quay lưng bỏ chạy.
32:41Tôi để lại sau lưng ánh hào quang sự ngưỡng mộ và cả một mớ hỗn độn mà tôi không muốn đối mặt.
32:46Tôi chạy.
32:47Tôi bỏ lại sau lưng ánh đèn máy ảnh chói lỏa.
32:50Tôi bỏ lại tiếng vỗ tay rào rào như sấm dậy.
32:52Tôi bỏ lại cả người đàn ông vừa ngạo nghẽ tuyên bố sở hữu tôi trước toàn thể giới thượng lưu Hồng Kông.
32:57Chiếc váy lụa đen thư cẩm tung bay trong gió đêm.
33:00Nó quân lấy đôi chân trần đau nhất.
33:01Tôi đã vứt đôi giày cao gót ở sành khách sạn vì nó làm chậm tốc độ của tôi.
33:06Tôi lao ra đường.
33:07Tôi bắt một chiếc xe taxi dù màu đỏ.
33:09Tôi bảo tài xế đi đâu cũng được.
33:11Chạy nhanh lên.
33:12Tôi trả gấp đôi.
33:13Tài xế nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
33:15Một cô gái xinh đẹp ăn mặc như đi dự lễ trao giải nhưng lại đi chân đất.
33:19Gương mặt tôi đằng đằng sắc khí.
33:21Ông ta không dám hỏi nhiều.
33:23Ông ta nhấn ga lao vào màn đêm của khu cửu lòng.
33:25Tôi về căn hộ bí mật của mình ở Vưỡng Giác.
33:28Đây là một khu trung cư cũ kỹ.
33:30Thang máy kêu cọt kẹt và hành lang nồng nặc mùi thuốc lá.
33:33Như nó là nơi trú ẩn an toàn duy nhất.
33:35Nơi này không có dấu vết của thiên kim cố ra.
33:37Chỉ có một cố tích bình thường thích ăn mì gói và vẽ tranh.
33:40Tôi đóng sầm cửa lại.
33:42Tôi trượt người ngồi xuống sàn nhà lạnh lẽo.
33:44Thầm mặc.
33:45Anh ta biết tất cả.
33:46Anh ta biết tôi là cố tích ngay từ lần đầu tiên tôi bước vào Vân Đỉnh với cái túi cói.
33:50Anh ta đã xem tôi diễn trò thực tập sinh nghèo khổ suốt một tháng qua.
33:54Có lẽ trong lòng anh ta đang cười nhạo tôi đến đau ruột.
33:57Xem kìa.
33:58Con gái trùm bất động sản đang đi lau tủ kính.
34:01Và cú chốt hạ tối nay.
34:0250% của phần Vân Đỉnh làm xin lễ sao.
34:05Nghe thì lãng mạn đấy.
34:06Nhưng tôi lớn lên trong cố ra.
34:08Tôi ngửi thấy mùi của sự toan tính.
34:10Anh ta công khai thân phận của tôi để chói buộc cố ra vào Vân Đỉnh.
34:13Anh ta muốn dùng cuộc hôn nhân này để hợp thức hóa việc sáp nhập.
34:17Hay tệ hơn anh ta muốn nút chọn cả cố ra thông qua tôi.
34:20Chuông cửa vang lên.
34:21Tôi giật mình.
34:24Ngày tôi mua dưới tên một người bạn đã định cư ở Mỹ.
34:27Không ai biết địa chỉ này.
34:28Kể cả bố tôi hay anh trai tôi.
34:30Tôi giòn rén bước ra nhìn qua mắt mèo.
34:33Thẩm mặc.
34:33Anh đứng đó.
34:34Vẫn bộ âu phục lịch lãm lúc nãy nhưng cả vạt đã nới lỏng.
34:37Mai tóc bị gió thổi hơi dối.
34:39Anh không nhìn vào cửa.
34:41Anh nhìn thẳng vào mắt mèo như thế anh biết tôi đang nín thở bên trong.
34:44Anh nói vọng vào.
34:45Cố tích mở cửa ra.
34:47Anh biết em ở trong đó.
34:48Chiếc túi cói của em có gắn chip định vị toàn cầu.
34:51Em quên à.
34:52Tôi chửi thề một tiếng.
34:54Nhãn hàng này đúng là chú đáo quá mức cần thiết.
34:56Và tôi là một chuyên gia thẩm định lại quên mất cái chi tiết công nghệ nhỏ nhạt này.
35:00Tôi mở cửa.
35:01Tôi đứng chắn ngang cửa.
35:03Tôi khoanh tay trước ngực cố gắng tạo ra bức tường phòng thủ kiên cố nhất.
35:06Tôi hỏi anh đến đây làm gì.
35:08Đến để xem con mồi của anh đang dãy dụa thế nào trong cái lồng hào môn mà anh vừa dệt ra à.
35:13Thẩm mặc không trả lời.
35:14Anh đẩy nhẹ cửa lách người bước vào.
35:16Sự hiện diện to lớn áp bức của anh lập tức lớp đầy căn hộ nhỏ bé chật trội.
35:20Anh nhìn quanh căn phòng đầy bụi bặm.
35:22Ánh mắt anh không có sự chế diễu.
35:24Lạ thay lại có chút đau lòng.
35:26Anh hỏi giọng chầm đục.
35:27Em định trốn ở cái ổ chuột này bao lâu?
35:29Căn hộ này em mua dưới tên người khác 3 năm trước.
35:32Tưởng anh không biết sao.
35:34Tôi đáp lại.
35:34Thì sao?
35:36Không có giường lớn không có người hầu làm thẩm tổng thất vọng à.
35:39Thẩm mặc bước tới nắm lấy vai tôi.
35:41Tôi định gạt ra nhưng bàn tay anh xếp chặt.
35:43Kiên định nhưng không làm tôi đau.
35:45Anh bảo tôi nghe anh nói.
35:47Anh không diễn kịch.
35:48Anh biết tôi là cố tích từ ngày đầu tiên.
35:50Đúng.
35:51Nhưng anh giữ tôi lại không phải để lợi dụng.
35:53Tôi gào lên nước mắt trực trào vì út ức.
35:55Vậy thì vì cái gì?
35:56Vì vui à?
35:57Thẩm mặc quát lớn át cả tiếng tôi.
36:00Vì anh muốn bảo vệ em.
36:01Anh hít sâu một hơi cố gắng bình tĩnh lại.
36:03Anh hỏi tôi nghĩ tại sao bố tôi lại muốn tôi đến Vân Đình thực tập.
36:07Tại sao ông ấy lại muốn thâu tóm Vân Đình gấp rút như vậy?
36:10Ông ấy không nói cho tôi biết vì ông ấy muốn tôi tránh xa vũng bùn này.
36:14Nhưng tôi lại cứ lao đầu vào.
36:16Tôi khựng lại.
36:17Tôi hỏi ý anh là sao?
36:18Thẩm mặc rút từ trong túi áo ra một chiếc thẻ nhớ màu đen.
36:22Anh đặt lên cái bàn gỗ ép rẻ tiền của tôi.
36:24Anh nói cố ra đang bị đục khoét từ bên trong.
36:26Một cổ đông lớn người mà bố tôi tin tưởng nhất suốt 20 năm qua đang âm thầm chuyển tài sản ra nước ngoài.
36:32Ông ta tạo ra các khoản nợ ảo.
36:33Bố tôi biết nhưng ông ấy không dám bước dây động dừng vì kẻ đó nắm giữ bí mật cốt lõi của tập đoàn.
36:39Ông ấy gửi tôi đến Vân Đình vì Vân Đình là mắt xích quan trọng nhất trong đường dây rửa tiền của kẻ đó.
36:44Thông qua đấu giá giả, tôi nhìn chiếc thẻ nhớ, cảm giác lạnh toát sống lưng, những mảnh ghép rời rạc bắt đầu kết nối lại.
36:50Bố tôi hay thở dài.
36:52Anh trai tôi bí mật điều tra và việc Vân Đình liên tục đấu giá những món đồ giả như cái bình của ông Giang.
36:58Tôi hỏi giọng run dày, người đó là ai?
37:00Anh đáp, ông Trương, người mà em vẫn hay gọi là bố nuôi.
37:04Tôi sững sờ, chú Trương sao?
37:06Người luôn mua kẹo cho tôi hồi bé.
37:08Người đã khóc khi mẹ tôi mất.
37:10Người luôn đứng về phía tôi mỗi khi tôi cãi nhau với bố.
37:12Tôi lắp bắp, không thể nào.
37:14Chú ấy sao có thể?
37:16Thẩm mặt ngập ngừng một chút rồi nói tiếp.
37:18Ánh mắt anh trở nên sắc lạnh.
37:20Đồng minh của ông ta là kiều lệ.
37:21Cô ta không yêu anh.
37:23Cô ta chỉ muốn nuốt chọn Vân Đình và cố ra để lập nên đế chế riêng.
37:27Tôi nắm chặt chiếc thẻ nhớ trong tay.
37:29Các đốt ngón tay trắng bệch.
37:30Kẻ thù không ở ngoài cổng.
37:32Kẻ thù nằm ngay trong chăn.
37:33Sáng hôm sau tin tức về việc cố tích hôn thê của thẩm mặc bỏ trốn lan truyền khắp mặt báo.
37:38Cổ phiếu của cố ra và Vân Đình đều giao động mạnh.
37:40Nhưng thay vì một tin nhắn đe dọa rẻ tiền như tôi dự đoán tôi nhận được một tấm thiệp mời mạ vàng.
37:46Nó được gửi hỏa tốc đến tận cửa căn hộ bí mật.
37:48Tôi cầm tấm thiệp lên.
37:49Chất liệu giấy mỹ thuật dày dặn.
37:51Viên ép kim sang trọng.
37:53Mùi nước hoa đắt tiền thoang thoảng.
37:55Bên trong là nét chữ nắn nót bay bướm của kiều lệ.
37:57Cô ta hẹn tôi 10 giờ sáng nay tại phòng VIP số 1 câu lạc bộ Đình Thái.
38:01Cô ta có một bản hợp đồng thú vị liên quan đến tự do của bố tôi.
38:05Nếu tôi không đến cảnh sát kinh tế sẽ nhận được bằng chứng bố tôi rửa tiền vào bữa trưa.
38:09Đi một mình.
38:10Nhớ mặc đẹp vào.
38:11Đừng làm xấu mặt cố ra lần cuối.
38:13Tôi nhất môi cười lạnh.
38:15Không phải bến cảng hoang vắng.
38:16Không phải nhà kho bỏ hoang.
38:18Kiều lệ chọn câu lạc bộ Đình Thái.
38:20Nơi riêng tư và xa xỉ bậc nhất Hồng Kông.
38:23Nơi tư cách hội viên được xét duyệt bằng tài sản dòng và địa vị xã hội.
38:26Đây là một đòn tâm lý chiến.
38:28Cô ta muốn nói với tôi rằng cô ta là người cùng đẳng cấp với tôi.
38:32Thậm chí cô ta còn đang nắm quyền kiểm soát cuộc chơi.
38:35Cô ta muốn tôi bước vào đó với tâm thế của kẻ thua cuộc.
38:40Hoa rồi tự nguyện dâng hiến tất cả.
38:42Tôi ném chiếc áo khoác có mũ và con dao gọt hoa quả vào góc phòng.
38:45Đấu với loại người như kiều lệ dùng dao là hạ sách.
38:48Dùng đẳng cấp mới là thượng sách.
38:50Tôi chọn một bộ âu phục lũa tơ tằm màu be của một thương hiệu cao cấp ý.
38:53Thiết kế tối giản không có logo nhưng toát lên vẻ sang trọng kín tiếng.
38:57Tóc tôi búi cao lộ rõ gương mặt sắc xảo.
39:00Tôi đứng trước gương.
39:01Tôi cầm lên một thỏi son đỏ.
39:02Nhưng tôi không tô nó lên môi.
39:04Tôi xoay nhẹ đáy thỏi son.
39:06Một đèn tín hiệu nhỏ xíu màu xanh nhấp nháy rồi tắt lị.
39:09Đây là thỏi son ghi âm chuyên dụng mà tôi thường dùng trong các buổi thẩm định ngầm với những tay buôn đồ cổ trợ đen.
39:14Nguyên tắc sống còn của một chuyên gia thẩm định là lời nói gió bay băng ghi âm ở lại.
39:18Đối mặt với một con cáo giả như kiều lệ tôi không thể đi tay không.
39:22Tôi bỏ thỏi son vào túi sách.
39:24Bên cạnh là chiếc điện thoại đã cài sẵn chế độ định vị khẩn cấp gửi đến máy thẩm mặc.
39:28Tôi không tin tưởng vào may mắn.
39:30Tôi tin vào sự chuẩn bị.
39:31Tôi bước ra khỏi cửa.
39:33Kiều lệ chị muốn chơi sang sao.
39:35Tôi sẽ cho chị thấy thế nào là sang trọng đến chết người.
39:38Phòng VIP số 1 của câu lạc bộ đỉnh thái rộng thanh thang.
39:41Tầm nhìn hướng thẳng ra cảng Victoria.
39:43Nội thất bọc ra thật.
39:44Trên tường treo những bức tranh trừ tượng trị giá hàng triệu đô la.
39:47Kiều lệ ngồi đó.
39:48Trên chiếc ghế bảnh bọc nhung đỏ như một nữ hoàng.
39:51Trên tay cô ta là ly rượu vang đỏ đắt tiền.
39:54Cô ta không đi cùng vệ sĩ tay to mặt lớn.
39:56Ngồi cạnh cô ta là luật sư Vương.
39:58Con sói giả của giới luật pháp Hồng Kông.
40:00Kẻ nổi tiếng với việc đổi trắng thay đen cho tội phạm kinh tế.
40:04Kiều lệ mỉm cười.
40:05Nụ cười yêu nhã nhưng ánh mắt sắc như dao.
40:07Cô ta mời tôi ngồi.
40:08Cô ta đẩy một ly rượu về phía tôi.
40:11Cô ta bảo rượu vang đã thở được 30 phút rồi vị đang ở độ ngon nhất.
40:15Giống như tình thế của chúng ta vậy.
40:16Chín mùi để thưởng thức.
40:18Tôi không ngồi.
40:19Tôi cũng không chạm vào ly rượu.
40:20Tôi đặt chiếc túi sách xuống bàn kính.
40:22Tôi cố tình để phần nắp túi hơi hé mở.
40:25Hướng miệng túi về phía kiều lệ để thu âm rõ nhất.
40:27Tôi nói vào thẳng vấn đề đi.
40:29Bố tôi đâu?
40:30Và chị muốn gì?
40:31Kiều lệ ra hiệu.
40:32Cô ta nói bố tôi đang an toàn tạm thời.
40:34Ông ấy đang uống trà ở nhà.
40:37Luật sư Vương đẩy một tập hồ sơ dày cộp về phía tôi.
40:40Giọng ông ta khàn đặc đầy đe dọa.
40:42Ông ta mời tôi xem qua bản sao của những bằng chứng họ đang nắm giữ.
40:45Tôi mở tập hồ sơ.
40:47Bên trong là hàng loạt chứng từ chuyển khoản.
40:49Hợp đồng đầu tư vào dự án Ma Biển Xanh thông qua Vân Đình.
40:52Và ở cuối mỗi trang là chữ ký và con dấu đỏ chót của bố tôi.
40:55Cô lão ra.
40:56Kiều lệ nói giọng êm du như hát.
40:58Cô ta bảo đây là bằng chứng ông cô đã ký duyệt các khoản đầu tư ma.
41:02Chữ ký thật.
41:03Con dấu thật.
41:04Nếu tập hồ sơ này đến tay cảnh sát vào bữa trưa nay bố tôi sẽ ngồi tù mọt gông với tội danh rửa tiền và tham ô tài sản.
41:10Cô ra sụp đổ.
41:12Cổ phiếu thành giấy vụn.
41:16Rút qua hồ sơ.
41:17Đúng là chữ ký của bố tôi.
41:19Nhưng tôi biết bố tôi không bao giờ làm thế.
41:22Ông Trương đã lợi dụng sự tin tưởng lừa ông ấy ký vào những văn bản kẹp giữa các hợp đồng hợp pháp.
41:26Tôi hỏi giọng bình thản đến lạ lùng.
41:28Chị muốn gì?
41:29Kiều lệ rút ra một văn bản khác đặt lên trên cùng.
41:32Cô ta khen tôi thông minh.
41:34Cô ta nói đây là giấy chuyển nhượng 51% của phần cố ra mà tôi đang đứng tên.
41:38Chuyển cho quỹ đầu tư của cô ta.
41:40Chỉ cần tôi ký vào đây cô ta sẽ tiêu hủy toàn bộ bằng chứng phạm tội của bố tôi ngay trước mặt tôi.
41:45Cô ta nói tôi mất tiền nhưng bố tôi được tự do.
41:48Một cuộc trò đổi công bằng.
41:50Căn phòng im phang phắc.
41:51Chỉ có tiếng điều hòa chạy ro ro.
41:53Tôi bật cười.
41:54Không phải nụ cười sợ hãi mà là nụ cười thương hại.
41:57Tôi gấp hồ sơ lại.
41:58Tôi hỏi kiều lệ nghĩ tôi sẽ ký sao.
42:00Luật sư vương sen vào chỉnh lại gọng kính.
42:02Ông ta nói tôi không có lựa chọn.
42:04Nếu tôi không ký 12 giờ trưa nay lệnh bắt bố tôi sẽ được ban hành.
42:08Tôi đứng dậy chống hai tay xuống bàn.
42:10Tôi cúi người nhìn thẳng vào mắt kiều lệ.
42:12Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn một găng tay.
42:15Tôi nói người không có lựa chọn là chị.
42:17Kiều lệ nhíu mày hỏi tôi nói cái gì.
42:19Tôi nói chị dùng luật sư vương để dọa tôi sao.
42:21Chị quên tôi học chuyên ngành gì ở Mỹ à.
42:23Tôi học thẩm định nghệ thuật nhưng môn phụ của tôi là luật kinh doanh quốc tế và giám định tư pháp.
42:28Tôi rút cây bút bi từ trong túi áo ra.
42:31Không phải thỏi son.
42:32Tôi dùng đầu bút chỉ thẳng vào tập hồ sơ bằng chứng.
42:35Tôi bảo chị nhìn kỹ đi.
42:36Trang 15 điều khoản 4.2.
42:38Phong chữ của đoạn văn bản buộc tội này là ASEAN.
42:41Trong khi toàn bộ hợp đồng gốc là Times New Roman.
42:44Mắt thường có thể bỏ qua nhưng mắt tôi thì không.
42:47Mặt luật sư vương biến sắc.
42:48Ông ta vội vàng giật lấy tập hồ sơ để kiểm tra.
42:51Tôi tiếp tục tấn công rồn rập.
42:53Chưa hết.
42:53Khoảng cách dòng ở đoạn này xít hơn.
42:56Còn các đoạn khác thì thưa hơn.
42:57Đây là trang được chèn thêm vào sau khi bố tôi đã ký.
43:00Chị dùng kỹ thuật in đè để thêm nội dung vào văn bản có sẵn chữ ký.
43:04Kiều lệ bắt đầu run dày.
43:06Tay cô ta xít chặt ly rượu.
43:07Tôi chỉ vào con dấu đỏ chót.
43:09Tôi tung đòn trí mạng.
43:10Con dấu chuyện của cô ra dùng loại mực in đặc biệt có chứa đồng vị phóng xạ nhẹ để chống giả.
43:15Chỉ phát sang dưới tia cực tím.
43:17Còn mực in trên trang này nó lì và phẳng.
43:19Chỉ là mực in laser màu thông thường.
43:21Tôi mỉa mai chị kiều lệ làm giả hồ sơ để tống tiền hàng tỷ đô la thì cũng nên đầu tư cái máy in xịn một chút.
43:27Chị đang phạm tội lừa đảo và làm giả tài liệu.
43:30Án này ít nhất 20 năm đấy.
43:32Kiều lệ đập mạnh ly rượu xuống bàn.
43:34Rượu vang đỏ thẫm bắn tung tué lên tấm chảy bàn trắng tinh như vết máu loang lổ.
43:38Cô ta đứng bật dậy.
43:39Gương mặt mèo mó vì giận dữ.
43:41Cô ta quát tôi cầm mồm.
43:42Cô ta hỏi tôi nghĩ tôi bước ra khỏi đây được với cái miệng đó à?
43:46Cô ta nhấn mạnh một nút đỏ ẩn dưới mặt bàn.
43:49Cánh cửa phòng VIP mở ra.
43:51Nhưng không phải phục vụ.
43:52Hai gã đàn ông mặc âu phục đen đeo tay nghe bước vào chốt cửa lại.
43:56Họ to lớn lạnh lùng và chuyên nghiệp.
43:57Họ không phải xã hội đen cầm gậy gọc.
44:00Họ là vệ sĩ tư nhân cao cấp.
44:01Kiều lệ cười gần.
44:03Cô ta nói ở đây không có camera.
44:05Cô ta không cần tôi ký tự nguyện nữa.
44:07Cô ta có thể cầm tay tôi điểm trì.
44:09Hoặc tạo ra một vụ tai nạn thăng máy đáng tiếc.
44:12Ai sẽ biết.
44:13Ai sẽ tin lời một đứa con gái đang trốn chạy.
44:15Tôi lùi lại một bước.
44:17Tay tôi chạm nhẹ vào túi sách để chắc chắn thỏi son vẫn ở đó.
44:20Tình thế nguy hiểm thật sự.
44:22Tôi đã đánh giá thấp độ điên cuồng của con bạc khát nước này.
44:25Kiều lệ ra lệnh bắt tôi lại.
44:26Lấy dấu vân tay của tôi ấn vào hợp đồng.
44:28Hai gã vệ sĩ tiến lại gần.
44:30Tôi ném mạnh chiếc ly rượu về phía họ để cản đường.
44:33Tiếng thủy tinh vỡ tan tành.
44:35Nhưng họ không hề nao núng tiếp tục ép sát tôi vào góc tường.
44:38Tin tôi đập thình thịch.
44:39Tôi có võ nhưng không gian này quá hẹp và đối thủ quá chuyên nghiệp.
44:42Cạch.
44:43Tiếng chốt cửa điện tử vang lên một tiếng khô khốc.
44:46Cánh cửa phòng viếp vốn dĩ đã bị kiều lệ khóa chặt từ bên trong đột ngột mở tung ra.
44:50Không có tiếng động cơ gầm rú.
44:52Chỉ có sự xuất hiện lạnh lùng tĩnh lặng và áp đảo tuyệt đối.
44:55Thầm mặc đứng đó.
44:56Anh mặc bộ âu phục đen tuyền.
44:58Tay đút túi quần.
44:59Phong thái ung dung như đang đi dạo trong vườn nhà mình.
45:02Sau lưng anh là giám đốc điều hành câu lạc bộ đỉnh thái đang cúi giạp người mồ hôi nhễ nhại.
45:06Thầm mặc cất lời.
45:07Giọng anh bình thản nhưng khiến nhiệt độ trong phòng tụt xuống âm độ.
45:10Anh hỏi kiều lệ đang dùng phòng viếp của anh để dọa nạt vợ anh sao.
45:14Hai gã vệ sĩ khựng lại.
45:16Kiều lệ sững sờ lắp bắp.
45:17Cô ta hỏi của anh ư.
45:19Câu lạc bộ này là của gia tộc họ Lý.
45:21Anh điên rồi sao?
45:22Anh vừa mua lại nó trong 5 phút à?
45:24Đừng có chém gió.
45:25Thầm mặc bước vào phòng lướt qua hai gã vệ sĩ như thể họ là không khí.
45:29Anh đi thẳng đến bên cạnh tôi.
45:31Anh đưa tay chỉnh lại lọn tóc hơi dối trên chán tôi.
45:34Ánh mắt dịu dàng như nước.
45:36Anh cười nhạt.
45:36Mua lại trong 5 phút ư.
45:38Em xem phim ngôn tình nhiều quá rồi đấy kiều lệ.
45:41Thầm mặc quay sang nhìn kiều lệ.
45:42Nụ cười trên môi anh mang theo sự chế diễu sâu sắc.
45:45Anh nói gia tộc họ Lý đã phá sản ngầm từ 3 năm trước.
45:48Quỹ đầu tư Hắc Thạch đã mua lại toàn bộ tài sản của họ bao gồm cả đỉnh Thái này.
45:53Và người đứng sau Hắc Thạch chính là anh.
45:55Anh đã sở hữu nơi này 3 năm nay rồi.
45:57Chỉ là anh lười đổi tên biển hiệu thôi.
45:59Kiều lệ ngã ngồi xuống ghế.
46:01Đôi mắt mở to kinh hoàng.
46:02Hắc Thạch ư.
46:03Quỹ đầu tư bí ẩn nhất châu Á là của anh sao?
46:06Anh đáp phải.
46:07Em luôn tự hào mình là khách VIP ở đây nhưng em lại không biết mình đang tiêu tiền vào túi của ai.
46:12Em chọn địa bàn của anh để gài bẫy vợ anh sao?
46:15Kiều lệ em quá ngây thơ hay quá ngu ngốc vậy?
46:18Thầm mặc phất tay nhẹ.
46:19Giám đốc câu lạc bộ hiểu ý lập tức ra hiệu cho đội an ninh thực thụ ập vào.
46:23Hai gã vệ sĩ thuê của Kiều lệ nhìn thấy huy hiệu của đội an ninh Hắc Thạch trên ngực những người mới vào thì mặt cắt không còn giọt máu.
46:29Họ biết quy tắc ngầm trong giới.
46:31Đụng vào người của Hắc Thạch là tự tìm đường chết.
46:34Họ lùi lại cuối đầu chào thầm mặc một cái rồi biến mất nhanh như một cơn gió.
46:38Kiều lệ ngồi chơi trọi giữa phòng thất bại thảm hại.
46:40Cô ta không thua vì thiếu tiền.
46:42Cô ta thua vì thiếu thông tin.
46:44Cô ta đã muốn rỉu qua mắt thợ suốt bao năm qua.
46:46Kiều lệ cười như miếu nước mắt ớt ức chào ra.
46:49Cô ta nói thầm mặc giấu kỹ lắm.
46:51Thầm mặc không thèm nhìn cô ta.
46:53Anh cầm tập hồ sơ giả mạo trên bàn lên xé làm đôi.
46:56Tiếng giấy rách vang lên đanh gọn.
46:58Anh nói cố tích chúng ta đi.
46:59Cảnh sát kinh tế đang đợi ở dưới sảnh.
47:01Họ nói họ rất hứng thú với đoạn ghi âm trong thỏi son của em.
47:05Em đã bật nó từ lúc bước vào đúng không?
47:07Tôi mỉm cười rút thỏi son ra từ trong túi sách.
47:10Đèn tín hiệu xanh vẫn nhấp nháy báo hiệu đang hoạt động.
47:12Tôi nói tất nhiên.
47:14Em đâu có ngốc.
47:15Chỉ kiều lệ cảm ơn vì màn tự thú tuyệt vời vừa rồi nhé.
47:18Tạm biệt.
47:19Tôi khoác tay thầm mặc bước ra khỏi căn phòng ngùa ngạt đó.
47:25Thế lực ngầm thực sự.
47:27Kiều lệ đã thua ngay từ khi cô ta chọn sai sân chơi.
47:308 giờ sáng ngày hôm sau tại phòng họp lớn của tập đoàn Vân Đình.
47:33Không khí căng thẳng như dây đàn sắp đớt.
47:35Các cổ đông lớn nhỏ đều có mặt đầy đủ.
47:38Tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt như tiếng ong vỡ tổ.
47:41Ở đầu bàn bên kia kiều lệ và ông chương ngồi đó.
47:43Ông chương người có gương mặt phúc hậu giả tạo chốc chốc lại lấy khăn tay lau mổ hôi trên chán.
47:48Mắt ông ta không dám nhìn thẳng vào cửa chính.
47:50Còn kiều lệ thì ngồi thẳng lưng.
47:52Cô ta trang điểm kỹ càng để che đi sự mệt mỏi và hoảng loạn sau cú sốc đêm qua tại câu lạc bộ.
47:57Trước mặt cô ta là một chồng tài liệu dày cộp.
48:00Cô ta chuẩn bị cho cú vứt vát cuối cùng.
48:02Cô ta hy vọng lật ngược thế cờ bằng cách đổ tội cho thẩm mặc trước khi cảnh sát kịp can thiệp.
48:07Kiều lệ gõ tay xuống bàn giọng đanh lại.
48:09Cô ta nói đã quá giờ họp 5 phút.
48:11Thẩm tổng không đến.
48:12Điện thoại không liên lạc được.
48:14Điều này chứng tỏ anh ta đã bỏ trốn vì sự tội.
48:17Cô ta đề nghị bãi nhiệm thẩm mặc và bầu ông Trương làm chủ tịch mới để ổn định tình hình công ty.
48:22Các cổ đông bắt đầu gật gù si sao đồng tình.
48:24Cánh cửa gỗ rồi nặng nề mở ra.
48:26Tôi và thẩm mặc bước vào.
48:28Hôm nay tôi không mặc đồ hiệu loài loài cũng không mặc đồ rách dưới.
48:31Tôi mặc một bộ âu phục trắng cắt may tinh tế.
48:34Tóc buộc đuôi ngựa cao.
48:35Gương mặt trang điểm sắc xảo toát lên vẻ lạnh lùng.
48:38Tôi không đi sau thẩm mặc.
48:39Tôi đi song song với anh.
48:41Tôi cất tiếng giọng vang trong trẻo nhưng đầy uy quyền.
48:43Tôi cắt ngang sự ồn ào.
48:45Tôi nói xin lỗi vì đến muộn.
48:47Chúng tôi bận ghé qua cục cảnh sát kinh tế để nộp một vài món quà thú vị mà phó Tổng Kiều đã tặng tôi đêm qua.
48:52Kiều Lệ đứng bật dậy.
48:54Chiếc ghế trượt ra sau tạo tiếng giít chói tai.
48:56Cô ta hỏi tôi vào đây làm gì?
48:58Đây là học cổ đông không phải chỗ cho thực tập sinh hay vị hôn thê làm màu.
49:02Tôi bước thẳng đến bàn chủ tọa.
49:04Tôi ném một chiếc thẻ nhớ và sắp hồ sơ thật xuống bàn.
49:07Tiếng va chạm vang lên khô khóc.
49:09Tôi tuyên bố tôi đến đây với tư cách là người nắm giữ 51% cổ phần của cô ra.
49:14Công ty mẹ tương lai của Vân Đình.
49:15Và tôi đến để dạy cô ta bài học cuối cùng về nghiệp vụ kế toán.
49:19Ông Trương đập bàn cố tỏ ra uy nghiêm.
49:21Ông ta mắng tôi nói bậy bạ.
49:23Ông ta bảo tôi đừng làm loạn.
49:24Ông ta nể mặt bố tôi.
49:26Tôi ngắt lời.
49:27Ánh mắt lạnh băng xoáy sâu vào ông ta.
49:29Tôi cầm ông ta nhắc đến bố tôi.
49:31Một kẻ phản bội như ông ta không xứng đáng nhắc đến tên bố tôi.
49:35Tôi quay sang các cổ đông ra hiệu cho trợ lý bật máy chiếu lên.
49:38Màn hình lớn sáng rực hiện lên những bảng biểu trăng chịt.
49:40Tôi nói kiểu lệ và ông Trương cáo buộc thẩm mặc tham ô 100 triệu đô la qua dự án biển xanh.
49:46Nhưng các vị hãy nhìn lên màn hình.
49:47Đây là báo cáo dòng tiền thật sự mà tôi đã khôi phục được.
49:50Tôi cầm bút laser khoanh tròn vào những con số đỏ lòm.
49:53Không cần nhìn giấy tôi bắt đầu phân tích.
49:56Không chỉ bằng trí nhớ mà bằng tư duy logic sắc bén.
49:59Tôi chỉ rõ đây là báo cáo dòng tiền của dự án biển xanh.
50:02Các vị thấy con số 20 triệu đô la nhập hàng gốm xứ không?
50:05Ông Trương khai trong sổ sách là nhập lô hàng mã số 882 từ nhà đấu giá Christy London.
50:10Nhưng tôi đã gửi thư điện tử xác nhận cho bên đó ngay trong đêm qua.
50:14Và đây là câu trả lời của họ.
50:15Tôi bấm chuyển hình ảnh.
50:17Thư phản hồi từ giám đốc nhà đấu giá hiện lên rõ ràng.
50:20Họ xác nhận lô hàng mã số 882 chưa bao giờ tồn tại trong hệ thống lưu trữ.
50:24Tôi kết luận lô hàng gốm xứ đó thực chất là hàng giả nhập từ Phúc Kiến với giá 20.000 tệ.
50:29Số tiền trên lệch 19 triệu 900 ngàn đô la đã được chuyển vào tài khoản ở nước ngoài.
50:34Tài khoản của công ty ma do Kiều Lệ đứng tên.
50:36Kiều Lệ tái mặt tay run dẩy chỉ vào tôi.
50:39Cô ta hét lên rằng tôi ngụy tạo thư điện tử.
50:41Đó là thư giả.
50:42Tôi đáp trả ngay.
50:44Chị thích nói về đồ giả đúng không?
50:46Được.
50:46Vậy chúng ta nói về bằng chứng thép.
50:48Tôi phóng to một hình ảnh khác lên màn hình.
50:50Đó là hai phiếu chi tiền mặt có chữ ký của kế toán trưởng.
50:54Kiều Lệ dùng nó làm bằng chứng buộc tội thẩm mặc.
50:56Tôi mời các cổ đông nhìn kỹ chữ ký của kế toán trưởng trên phiếu chi ngày 15 tháng 4 và phiếu chi ngày 20 tháng 4.
51:02Tôi đã dùng phần mềm đè hai hình ảnh này lên nhau.
51:05Kết quả chúng trùng khớp 100%.
51:06Từng nét thanh nét đậm.
51:11Mắt sắc như dao giọng nói đanh thép vang vọng khắp phòng.
51:14Tôi khẳng định về mặt vật lý học và giám định bút tích không một con người nào có thể ký hai lần giống hệt nhau tuyệt đối như vậy.
51:20Điều này là bất khả thi.
51:22Sự trùng khớp 100% này chỉ chứng minh một điều.
51:24Chị đã dùng phần mềm chỉnh sửa ảnh để cắt rán chữ ký từ một văn bản khác sang.
51:29Chị dùng công nghệ để lừa người nhưng chị lại quên mất yếu tố con người.
51:32Sự hoàn hảo quá mức chính là bằng chứng của sự giả dối.
51:35Cả phòng họp ồ lên kinh ngạc.
51:37Các cổ đông phẫn nộ bắt đầu đứng dậy chỉ trích ông Trương.
51:40Sự thật đã quá rõ ràng.
51:41Ông Trương run dẩy gục xuống bàn mặt cắt không còn giọt máu.
51:45Kiều lệ hét lên trong tuyệt vọng.
51:46Cô ta biết mình đã thua trắng nhưng vẫn cố vùng vẫy.
51:49Cô ta nói tôi nói dối.
51:51Cô ta bảo tôi không có bằng chứng gốc.
51:53Lời nói của tôi là vô căn cứ.
51:55Tôi hỏi lại.
51:56Chị muốn bằng chứng gốc sao?
51:58Được thôi.
51:58Tôi thò tay vào túi sách.
52:00Tôi rút ra thỏi son màu đỏ mà tôi đã mang theo đến câu lạc bộ đỉnh thái hôm qua.
52:04Tôi dơ cao nó lên trước mặt mọi người.
52:06Tôi nói trong thỏi son này là chip ghi âm chuyên dụng.
52:09Nó chứa toàn bộ cuộc hội thoại tại phòng viết của câu lạc bộ đỉnh thái ngày hôm qua.
52:13Chính miệng bà Kiều lệ đã thừa nhận việc làm giả giấy tờ và ra lệnh cho vệ sĩ đe dọa tống tiền tôi.
52:19Các vị có muốn nghe thử giọng oanh vàng của phó tổng giám đốc khi dọa bẻ gãy tay tôi không?
52:23Kiều lệ nhìn thấy thỏi son đồng tử co rút lại vì sợ hãi.
52:27Cô ta hét lên đừng bật nó.
52:28Nhưng đã quá muộn.
52:29Tôi cắm thỏi son vào máy tính thông qua cổng kết nối ẩn, giọng nói ngạo mạn tàn nhẫn của Kiều lệ vang lên khắp phòng họp.
52:36Rõ một một từng câu từng chữ đe dọa không thể chối cãi.
52:39Cánh cửa lớn mở ra.
52:40Cảnh sát kinh tế bước vào.
52:42Họ đọc lệnh bắt giữ khẩn cấp bà Kiều lệ và ông Trương Vĩ về tội tham ô tài sản rửa tiền và làm giả giấy tờ tài liệu.
52:48Ngoài ra dựa trên bằng chứng ghi âm tôi vừa cung cấp bà Kiều lệ còn bị cáo buộc thêm tội đe dọa tống tiền và giam giữ người trái pháp luật.
52:55Kiều lệ nhìn chiếc còng số 8 lạnh lẽo rồi nhìn tôi.
52:58Đôi mắt cô ta hẳn lên tia máu.
53:00Sự căm hận pha lẫn nỗi sợ hãi tột cùng.
53:02Cô ta định lao vào tôi nhưng cảnh sát đã không chế cô ta lại.
53:05Khi bị giải đi ngang qua tôi cô ta giít lên.
53:08Cô ta nói tôi thắng nhưng tôi cũng chỉ là dựa hơi thẩm mặc.
53:11Nếu anh ta không phải là chủ sở hữu ngầm của câu lạc bộ đỉnh Thái thì tôi đã chết rục xương ở đó rồi.
53:16Tôi mỉm cười ghé sát tai cô ta thì thầm câu chốt hạ.
53:19Tôi nói sai rồi.
53:20Thẩm mặc là chủ đỉnh Thái điều đó chỉ đảm bảo tôi không bị trị thủ tiêu tại chỗ bằng bạo lực thôi.
53:25Còn thư tống trị vào tù bằng những bằng chứng sai lệch từng mm này.
53:29Bằng thư xác nhận từ Luân Đồn này.
53:31Là bộ não của tôi.
53:32Chị thua không phải vì thiếu tiền.
53:34Chị thua vì chị coi thường đối thủ.
53:36Tạm biệt kiều lệ.
53:37Vụ án kết thúc.
53:39Một cơn bão lớn quét qua vân đỉnh cuốn phăng đi những kẻ sâu mọt.
53:42Cố ra vượt qua khủng hoảng và ngày càng vững mạnh.
53:45Tôi trở thành nữ chủ tịch quyền lực nhất giới kinh doanh năm đó.
53:48Tất nhiên việc đầu tiên tôi làm là đá đít Linda cùng đám nhân viên nịnh nọt ra đường.
53:52Trả lại sự trong sạch cho môi trường công sở.
53:54Một buổi tối tôi và thẩm mặc đứng trên sân thượng tòa nhà IFC nơi cao nhất Hồng Kông.
53:59Gió đêm lồng lộng thổi bay tà váy của tôi.
54:01Dưới chân chúng tôi là cả hương cảng rực rỡ ánh đèn phồn hoa và náo nhiệt.
54:05Thẩm mặc đưa cho tôi một ly rượu vang đỏ.
54:08Anh chúc mừng chủ tịch cố.
54:09Anh khen tôi đã làm rất tốt.
54:11Cả giới kinh doanh đang đồn đại về nữ hoàng thẩm định với đôi mắt nhìn thấu mọi sự giả dối.
54:15Tôi nhấp một ngụm rượu nheo mắt nhìn anh.
54:18Tôi bảo anh cũng không tệ thẩm tổng.
54:20Màn kịch ông chủ bí ẩn của quỹ đầu tư hắc thạch hôm qua cũng ngầu lắm.
54:23Dấu ký thật đấy.
54:25Thẩm mặc cười nụ cười hiếm hoi mang vẻ tinh quái.
54:28Anh nói phải có chút bản lĩnh mới dám đứng cạnh tôi chứ.
54:31Tôi đặt ly rượu xuống.
54:32Tôi nói nhưng mà.
54:33Anh hỏi nhưng mà sao?
54:35Tôi chỉ vào chiếc túi cói cũ kỹ đang nằm trỏng chơi trên ghế.
54:38Tôi bảo anh nợ tôi một cái túi.
54:40Nó rách quài rồi.
54:41Lúc rằng co với đám vệ sĩ ở câu lạc bộ tôi lỡ tay giật mạnh quá.
54:45Thẩm mặc bật cười.
54:46Tiếng cười của anh chầm ấm tan vào gió đêm rũ bỏ hết vẻ lạnh lùng thường ngày.
54:50Anh hỏi có phải tôi muốn đền một kho túi da cá sấu bạch tạng không?
54:54Tôi lắc đầu quẩy quậy.
54:55Tôi nói không cần.
54:57Tôi muốn cái túi anh đã mua ở Monaco năm đó.
55:00Cái túi mà anh định tặng mẹ anh ấy.
55:02Tôi biết anh vẫn giữ nó.
55:03Thẩm mặc ngẩn người rồi ánh mắt anh trở nên dịu dàng vô cùng.
55:06Anh lấy từ trong túi áo âu phục ra một chiếc hộp nhỏ.
55:10Không phải nhẫn kim cương.
55:11Là một chiếc móc khóa hình củ cà rốt được đan bằng len.
55:14Trong nó ngứa ngẩn sushi và rẻ tiền kinh khủng so với bộ âu phục hàng hiệu anh đang mặc.
55:18Anh kể năm đó anh không mua được cái túi.
55:20Tôi đã thắng anh với cái giá trên trời.
55:23Nhưng anh đã mua cái này ở sạp hàng từ thiện bên cạnh.
55:26Anh định tặng nó cho cô gái đeo mặt nạ có đôi mắt bướng bình đã cướp cái túi của anh.
55:30Anh đã giữ nó suốt 3 năm nay.
55:32Anh bước tới móc củ cà rốt len vào chiếc túi cói rách của tôi.
55:36Sự kết hợp lịch lạc giữa chiếc túi hàng hiệu tả tơi và củ cà rốt len rẻ tiền lại tạo nên một sự hài hòa đến kỳ lạ.
55:42Anh nói cô tích anh không thể tặng em cả thế giới vì em đã có nó rồi.
55:46Anh chỉ có thể tặng em sự thật lòng trần trụi của anh.
55:48Em có muốn cùng anh đi tiếp quãng đời còn lại dùng cái túi rách này đựng những điều thật nhất không?
55:53Tôi nhìn củ cà rốt len đung đưa trong gió.
55:55Rồi nhìn người đàn ông quyền lực nhất Hồng Kông đang đứng trước mặt mình với vẻ hồi hộp như một cậu trai mới lớn lần đầu tỏ tình.
56:02Tôi mỉm cười.
56:03Nụ cười dạng dỡ nhất từ trước đến nay tháo bỏ hoàn toàn lớp mặt nạ lạnh lùng.
56:07Tôi bảo thẩm mặc anh đúng là đồ ngốc.
56:09Nhưng mà em thích.
56:10Tôi kiễn chân hôn nhẹ lên môi anh.
56:12Một nụ hôn có vị chắc của rượu vang và vị ngọt của hạnh phúc.
56:15Tôi rục được rồi trồng ngốc về nhà thôi.
56:17Em đói rồi.
56:18Tối nay anh nấu mì gói nhé nhớ cho thêm trứng.
56:21Em chán ăn gan ngỗng rồi.
56:23Anh đáp tuân lệnh bà xã.
56:24Dưới ánh đèn lung linh của hương cảng hai bóng người nắm tay nhau bước đi.
56:28Một người mặc âu phục sang trọng.
56:30Một người xách chiếc túi cói rách có gắn củ cả rốt len.
56:33Họ không giống những bức tượng sắp hoàn hảo trong lồng kính hào môn.
56:36Họ sống động.
56:37Họ chân thật.
56:38Và họ hạnh phúc.
56:39Bởi vì giá trị thực sự không nằm ở mác giá mà nằm ở người sử dụng nó.
56:42Và tình yêu thật sự không cần phải thẩm định chỉ cần cảm nhận bằng trái tim.
56:46Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận