- 5 tháng trước
Cuộc Sống Tươi Đẹp 2025 - Tập 4: Bị ba mẹ và bên nội bỏ rơi, cô bé mắc bệnh bẩm sinh chỉ còn ông ngoại
🎬 Cuộc Sống Tươi Đẹp 2025 là chương trình truyền thực tế đến thăm những hoàn cảnh khó khăn nhưng không vì thế mà bỏ cuộc. Họ luôn tìm cách vươn lên để giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.
🎬 Cuộc Sống Tươi Đẹp 2025 là chương trình truyền thực tế đến thăm những hoàn cảnh khó khăn nhưng không vì thế mà bỏ cuộc. Họ luôn tìm cách vươn lên để giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:00Mẹ nói, giờ ấm lên như đồng một, khám tổng quát, khám tổng quát xong hết rồi báo kết quả đứa cháu quỳ bệnh đó là bại não yếu một phần hai cơ thể bên phải.
00:17Trên kia thấy vứt phát rồi không có dầm ngó, tìm hiểu, hối thông gì hết rồi bắt đầu bây giờ nuôi nó luôn.
00:24Ai không dầm ngó hả?
00:25Ở bên nội nó luôn, bên nội nó tới giờ luôn. Ba mẹ nó là cũng còn, đến khi mà tôi khám bệnh xong rồi là tôi ẩm nó về tới nay là khoảng 13 năm nay luôn, không có hỏi thăm gì tới.
00:46Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
00:48Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
00:50Lúc nhỏ là kiểu mình nội không có thích gì con, cái mẹ con cũng không có ấy.
00:56Mà ông Mãi vẫn kiểu ở bên cạnh con, động viên chăm sóc con hằng ngày tới lớn.
01:01Vậy con cũng kiểu hơi cảm động đầu thương.
01:04Con có thể đặt ông Mãi lên trên cái bản thân con hiếp mà bây giờ ông Mãi có chuyện diện.
01:16Con sẵn sàng bỏ mặt tất cả để ổn lợi cho ông Mãi.
01:20Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
01:32Trong căn nhà hoang sơ nằm nét tận sâu trong rẫy ở xã Thạnh Trị, tỉnh Vĩnh Long ngày nay,
01:38có hai ông cháu sống cô quạnh suốt hơn chục năm nay với một câu chuyện khiến ai cũng xót xa.
01:45Ông ngoại Phạm Văn Minh, với tên gọi thân thuộc ông Minh Một Mắt, năm nay đã gần 70 tuổi.
01:51Mắt mờ, tay mỏi, hằng ngày ông đi nhận từng món đồ ve chai, chăm từng con vịt.
01:57Quanh quẩn ở nhà, chẳng dám đi xa cô cháu gái nhỏ của mình.
02:01Thanh Ngọc, cô bé hiện đang là học sinh lớp 8.
02:05Em đang là học sinh khá, nhưng ít ai biết được em là một đứa trẻ mang trong mình căng bệnh bại não kể từ khi mới trào đời.
02:15Xin chào quý vị khán giả, xin chào bà con của chương trình Cuộc Sống Tươi Đẹp.
02:24Ngày hôm nay như là có mặt tiếp tục ở xã Bình Đại, tỉnh Bến Tre Củ.
02:27Và ngày hôm nay như có mặt ở nhà của một người chú, tên gọi là chú Minh.
02:32Và người dân ở đây thì hay gọi là chú Minh Một Mắt.
02:34Và đây sẽ là một câu chuyện về nghị lực, câu chuyện về việc là cố gắng và không từ bỏ.
02:39Hai ông cháu sống với nhau trong một ngôi nhà rất là nhỏ bé, nằm sâu trong một cái vùng nông thôn.
02:44Thì câu chuyện của hai ông cháu như thế nào thì mời mọi người theo chân Như nha.
02:48Nhà của bé là vào một cái con đường rất là khó đi luôn và nhà gần như là biệt lập nha mọi người.
02:53Và đoàn phải không có di chuyển được xe vào đây và phải đi xe máy và thậm chí là lội bộ vào đây gần cả cây số nha mọi người.
03:01Ừm.
03:03Em chào cô.
03:04Chào con.
03:05À, cháu hỏi phải nhà của ông Minh không?
03:08Dạ phải.
03:09À, con là?
03:10Dạ, con là Thanh Ngọc cháu của ông Minh.
03:12À, con là Thanh Ngọc cháu của ông Minh.
03:14Rồi, chào con nha.
03:15Cô là Huỳnh Như.
03:16Dạ, ông Mãi ơi.
03:17Có, con Như kiếm.
03:18Dạ ơi.
03:19Rồi.
03:20Rồi, chào ông.
03:21Rồi, chào ông.
03:22Dạ, ông Minh.
03:23Dạ, dạ.
03:24Dạ.
03:25Không ngờ ông ạ.
03:26Dạ, dạ.
03:27Đi từ sáng trưa đến giờ mới tìm được nhà hai ông cháu.
03:30Đường thì khó khăn đi cũng vòng vòng đó con.
03:33Ông tên gì và ông bao nhiêu tuổi ạ?
03:35Mục 9 năm 14 đó con.
03:39Thường thường gọi là ông tên Minh.
03:42Dạ.
03:43Cả nhỏ.
03:44Mục 9 năm 15 là 71 tuổi.
03:45Ơ, mấy mất.
03:46Còn con?
03:47Dạ, ông tên Thanh Ngọc.
03:49Rồi 14 tuổi không?
03:5114 tuổi.
03:52Học lớp mấy rồi con?
03:53Dạ, đang học lớp 8.
03:54Nhưng mình lên lớp 9.
03:55Khi đến đây thì cũng khá là bất ngờ.
03:57Tại vì là một căn nhà thì chắc là căn nhà này là mình được chính quyền địa phương hỗ trợ xây cất hay là mình tự xây cất?
04:03Cái nhà tài trợ không?
04:06Nhà tài trợ đến hỗ trợ nó rìa mà nóng góp cũng phụ thêm một chút đỉnh rồi.
04:11Rồi hồi xưa là mình ở đâu không?
04:13Dạ, nhà kế bên đằng sau này nè.
04:15Cái nhà nó bị sập nó rồi xong rồi mới làm cái nhà này rồi mới cứ qua ở.
04:23Dạ, con thấy là hình như là nó vẫn chỉ có phần thô thôi chứ cửa sổ là chưa lắp nè.
04:27Dạ, chưa.
04:28Dạ.
04:29Mà xung quanh đây là cây cối không rồi không có cửa sổ rồi tối mũi rồi ông cháu ngủ như thế nào?
04:35Ông có thể chia sẻ sơ về câu chuyện của hai ông cháu không?
04:37Vì sao mà bây giờ bé chỉ có ở với ông thôi?
04:40Rồi hiện tại là hai ông cháu chỉ ở một mình với nhau thôi là còn ở với ai nữa không?
04:44Dạ, có ông cháu không?
04:46Đúng ra thì cháu hồi nhỏ nó nó cái dạng mà mới cái tuổi mà biết lạc biết phò
04:54Mà thấy sao nó không cử động khác với mấy đứa cháu khác.
04:59Rồi bà nói rồi, giờ ấm lên như đồng một khám tổng quát.
05:03Khám tổng quát xong hết rồi báo kết quả đứa cháu hồi bệnh là bại não yếu một phần hai cơ thể bên phải.
05:17Rồi đó rồi điều trị xong rồi cái thời gian em về sinh.
05:24Xin về đây luôn để thưởng tiện cái đường đi khám bệnh lần sau.
05:29Trên kia thấy vứt phát rồi không có dầm ngó, tiệm hiểu, hối thâm gì hết.
05:33Rồi bắt đầu bây giờ nuôi nó luôn.
05:36Ai không dầm ngó hả?
05:37Ở bên nội nó luôn.
05:39Ở bên nội nó tới giờ luôn.
05:42Rồi từ hồi đưa nó học mẫu giáo rồi lên.
05:45Lớp 1 tới giờ luôn.
05:47Nhỏ mà có thấy cái ghế này nè.
05:50Cái ghế này mà để chiếc xe 50 đó mà để nó lần trước rồi hai tay kèm vậy.
05:55Chở đi.
05:56Xong rồi cái lên tới lớp 1, 2, 3, 4, 5 tới lớp 6 luôn.
06:02Thấy nó bự rồi cái không có ngồi ở lần trước nữa mà ngồi đằng sau cái đai lại.
06:08Đai lại.
06:10Xong rồi cái thấy vụ bự rồi nó thôi.
06:12Giờ con kèm từ từ chỉ cho nó kèm.
06:15Cái tay nó ngồi nó dịnh cái này đó.
06:18Vậy là từ hồi lên lớp 7 tới giờ là không còn đai ngang nữa.
06:24Nó kèm ngồi từ từ được.
06:25Cái xe mà chế rồi mới vậy con bề có điều kiện cho nó tập cho nó đi.
06:31Tập cho nó đi để sao rồi sợ người yếu rồi không biết có đưa rút đi học không gì nữa.
06:36Tài liệu cái bệnh án của nó thôi.
06:38Không biết nguồn nhân làm sao.
06:41Rồi lúc đó ba mẹ bé như thế nào?
06:43Ba mẹ nó là cũng còn.
06:45Đến khi mà chi khám bệnh xong rồi là chi ẩm nó về tới nay là khoảng 13 năm nay luôn.
06:56Không có hỏi thăm gì tới.
07:01Là lúc đó ba mẹ bé ở đâu con chưa hiểu lắm.
07:05Ba mẹ là của nó trước là coi như bỏ luôn.
07:08Nói ra lớn ra luôn.
07:09Không có hỏi thăm cái gì hết.
07:12Là coi như mười mấy năm nay luôn.
07:17Sau thời gian mẹ đi làm.
07:19Mẹ đi làm chung công ty thì có người khác.
07:22Gia đình cũng đi nói.
07:24Hôm nay cũng mấy năm đứa con.
07:27Sau này cũng 6 tuổi rồi học lớp 1 á.
07:30Giờ nó cũng có gia đình riêng nữa.
07:32Cũng lo nó.
07:33Rồi sống.
07:34Giờ ông cháu dậy ra.
07:35Giờ cũng ráng lo cho nó tới đâu hay tới đó.
07:39Là khi vừa phát hiện bé bị bại não.
07:42Là bên nội là không muốn nuôi nữa.
07:44Rồi mẹ nuôi.
07:46Rồi sau này mẹ đi làm thì mẹ cũng không có nuôi để cho ông ngoại nuôi.
07:49Dạ.
07:50Đằng này cũng ráng làm.
07:52Tiền của nó hàng tháng trợ cấp xã hội của nó á.
07:56Thì cũng ông cháu đó chỗ vô sống qua ngày.
08:01Là một người ông cũng là người đàn ông.
08:03Thì cái việc chăm một đứa trẻ nó cũng gặp nhiều khó khăn.
08:06Thì không biết là trong quá trình mà nuôi từ lúc bé học mẫu giáo lớn lên bây giờ.
08:10Và thậm chí là cháu mình thì cũng hơi khó khăn trong việc di chuyển.
08:13Thì ông gặp khó khăn nhất là ở vấn đề gì?
08:16Kể cô là cũng nhờ bác sĩ điều trị cho nó thời gian là cái bên não ổn định là đủ liệu nó là đúng 3 năm.
08:24Dạ.
08:25Thì nhờ hỗ trợ bên đó rồi bây giờ là đứa cháu nó cũng giảm đỡ cái bên hệ thống não rồi.
08:34Nó nói chuyện đồ cũng nghe được.
08:36Từ từ cũng nói cũng nghe được cũng đỡ.
08:38Còn nếu mà mình không có điều kiện gì nữa là người đó là bắt đầu nó tay chân yếu.
08:46Nó nói cái miệng của lúc đó nó nói mình nghe không khó nghe luôn nữa.
08:50Nhưng mà bên bác sĩ nó thấy nó vậy rồi tôi giờ ráng trị cho đủ liều nó.
08:57Rồi lâu lâu cũng chạy lên khám một lần.
09:00Mà cách nay là khoảng 6 năm rồi là chưa lên khám nữa.
09:04Bây giờ trú mắt là bảo vệ của nó khi mà giòm mà thấy nó mệt mà nó nắm cái gì đó.
09:11Là bắt đầu là đưa quả tóc đi trạm bệnh viện liền chứ không có để nó ở nhà mình chủ quan được.
09:19Lúc mà còn nhỏ có tập cho bé đi rồi tập cho bé nói rồi là ông hết hả?
09:23Dạ.
09:24Có con.
09:25Cái đầu mà tập cái trị liệu quay tay với hai cái chân đồ đạp đó con.
09:29Ở trên kia cũng có trợ cho để nó tập với con đổ hai cái cục mong toàn mà ba cỡ lên để cháu nó nắm đưa lên đưa xuống vậy là.
09:39Lâu lâu cũng tập.
09:40Lâu lâu cũng tập.
09:42Là ông ngoại tập cho suốt?
09:44Dạ.
09:45Tập như thế rồi.
09:47Tập vậy trong khoảng bao nhiêu năm là bé có thể ngồi vững được?
09:50Thời gian đó là cũng cả hai năm mấy rồi con.
09:55Nói hai mấy con đi học về rồi thời gian con quỡ ăn rồi con quỡ ăn rồi con quỡ ngồi trên ghế.
10:02Rồi cái cái cái cái cái đồ mà đạp dưới xây rồi con ngồi con con làm trong vòng nửa tiếng thôi.
10:09Rồi rồi vẻ rồi cái thời gian ở không làm trường nửa tiếng.
10:13Hoặc là cái cái cục mà đổ nó nắm cái cái tay đưa kêu nó cầm con đưa lên đưa xuống đưa lên đưa xuống vậy nè.
10:21Thì cò phê từ từ vậy đó cho nó hoạt động.
10:25Vậy là không nhờ có ông ngoại tập là chắc cũng không có một cô bé ngồi đây đâu hả?
10:29Dạ.
10:30Thì cũng nói đúng ra nó thì cũng nhờ thuốc.
10:34Nếu mình chịu cạch cho nó kể nó.
10:37Bây giờ con gái mà tay chân nó thì vậy thôi.
10:40Giờ là ngoại này cũng ráng lo cho nó.
10:45Cái khoảng thời gian khó khăn nhất của hai ông cháu là khoảng thời gian nào?
10:48Khoảng cách mấy năm mà lúc nó còn yếu đó coi.
10:55Trời cũng còn yếu là mình chịu cạch ở nhà đó.
11:00Vậy bình thường ông cháu làm gì để duy trì cuộc sống?
11:03Tới tháng thì ông cháu trợ cấp hàng tháng của nó là để sinh sống.
11:10Trợ cấp là bao nhiêu ông?
11:14Một tháng là một triệu.
11:16Một triệu hai con.
11:19À.
11:20Là hai ông cháu nhờ vào hoàn toàn là tiền trợ cấp đó?
11:22Dạ.
11:23Nuôi nó nữa là tính hết mà một triệu bảy.
11:25Vậy là một tháng là hai ông cháu có tầm một triệu bảy để duy trì cho cuộc sống.
11:29Dạ.
11:30Rồi lo lo ông đi phụ việc lạc vặt thêm.
11:31Dạ.
11:32Lạc vặt thêm thêm.
11:33Con tên Ngọc hả?
11:34Dạ.
11:35À nãy giờ nói chuyện với ông ngoại rồi thôi.
11:36Giờ nói chuyện với con nha.
11:37Hiện tại con thấy sức khỏe con như thế nào?
11:39Dạ.
11:40Thì cũng kiểu có lúc kiểu mệt.
11:42Mệt lên mệt xuống nhưng mà cũng ổn nói chung là cũng ổn hơn.
11:45Con ở với ông ngoại năm nay bao nhiêu năm rồi con biết không?
11:48Dạ.
11:49Chắc cũng phải hôm 13 năm rồi.
11:5013 năm rồi.
11:51Ừ.
11:52Con thấy ông ngoại chăm sóc mình như thế nào?
11:54Dạ.
11:55Chăm sóc luôn là tốt.
11:56Lúc mà cũng kiểu con mệt rồi.
11:58Sốp này kia thì ông ngoại cũng ở bên cạnh rồi.
12:00Ờ.
12:01Chăm sóc này lo lắng cho con này kia.
12:03Bây giờ là Ngọc học lớp 7 hả?
12:05Con được học sinh gì?
12:06Dạ.
12:07Ngọc sinh khá.
12:08Ờ.
12:09Học sinh khá.
12:10Thật sự là hoàn cảnh của ông á.
12:11Con thấy là chắc lúc đó cũng không phải là khá giả.
12:13Cũng rất là khó khăn.
12:14Dạ.
12:15Vậy thì tại sao tất cả mọi người kể cả mẹ bé cũng từ bỏ bé vì biết căn bệnh của bé
12:20nhưng ông ngoại lại muốn giữ bé và để giúp cho bé được chưa hôm nay?
12:25Nói đúng ra thì cái bệnh mà không kịp thời gian thì mình tính khác.
12:31Còn cái này mà còn điều kiện mà thấy cháu nó vậy chuyển cái tai, cái chân nó thôi.
12:38Mà mình thấy mà nó nằm, nó giồm mà.
12:44Thành ra mình thấy đâu có thể nào được.
12:49Cuối cùng thì không biết sao chứ bây giờ bác sĩ mà còn nói được.
12:54Con cảm xúc như thế nào khi mà tất cả người ngoài kia bỏ con nhưng mà ông không bỏ con?
12:58Dạ.
12:59Thì rất là tuyệt vời.
13:00Con thương.
13:01Tại vì kiểu là con biết là kiểu lúc nhỏ là kiểu mình nội con không có thích gì con.
13:07Mà cái mẹ con cũng không có ấy.
13:09Mà ông ngoại vẫn kiểu ở bên cạnh con.
13:12Rồi động viên chăm sóc con hàng ngày tới lớn.
13:15Vậy con cũng kiểu hơi cảm động đầu thương.
13:18Nếu mà không còn ngoại mình cảm thấy chắc con có thể là không còn ở trên đời này luôn.
13:30Nãy giờ ông ngoại hình như là đang né trắng những lời cô Như hỏi.
13:42Không muốn chia sẻ quá sâu về câu chuyện.
13:45Nhưng mà khi con nói thì ông ngoại khóc.
13:48Ông ngoại vì sao ông ngoại khóc?
13:51Thì nói đúng ra thấy cái cuộc sống, cái hoàn cảnh đó thì mỗi đứa mỗi khác.
14:07Mình nhìn lại đứa cháu mình thì một cái tiếng nói của nó là ông cũng phải động lòng đứa cháu.
14:22Bây giờ nó cũng ráng cố gắng giữ gìn sức khỏe.
14:27Để mà khi đưa rước cháu đi đến trường vậy là được.
14:34Cô Như cảm nhận là con là tất cả của ông ngoại luôn á.
14:39Tức là ông ngoại không có nói ra được.
14:41Ông ngoại không có thể hiện cảm xúc được.
14:43Nãy giờ cô Như cũng mong là ông ngoại sẽ thể hiện nhiều cảm xúc.
14:45Nhưng mà người đàn ông thì đôi khi họ sẽ không thể hiện được cảm xúc quá nhiều.
14:49Nhưng mà mỗi lời con nói thì ông ngoại là người cảm nhận rõ nhất.
14:55Và ông ngoại là người chứng kiến từ lúc mà con chậm chững biết đi đồng hành với con.
15:00Khi mà con không thể nhấc được đôi tay của mình lên, không thể ngồi được.
15:04Mà bây giờ con có thể ngồi ở đây.
15:06Một cô bé mà học cũng đói, tự chăm sóc được bản thân.
15:10Cô nghĩ là cái điều đó chưa bao giờ dễ dàng với ông ngoại.
15:13Thôi ông ngoại không cần thể hiện quá nhiều đâu.
15:15Mà những giọt nước mắt của ông ngoại là đã thể hiện tất cả rồi.
15:18Cảm ơn ông ngoại thật là nhiều vì là ông ngoại gần như là hi sinh cuộc đời của ông ngoại cho con rồi.
15:28Tuổi thân cho cháu mình hay sao mà khóc vậy ông ngoại?
15:32Đúng ra, nói thật, nhiều khi cũng nằm buồn và suy nghĩ.
15:41Cái vòng vòng vòng vòng như đó.
15:44Rồi giờ cứ sáng rồi lo chuẩn bị cơm nước.
15:51Cái xong rồi tới chứng mười giờ, con ăn cơm rồi đưa đi học nhiều đó.
15:56Nhà trường thì cũng động viên rồi.
15:59Mấy cái chỗ thấy cái cuộc sống nó vậy đó.
16:03Động viên cho nó vậy đó.
16:06Điều ở ngoại sợ nhất hiện tại là gì gì?
16:13Đó là bây giờ không biết được.
16:17Bây giờ có nghĩa là làm sao mà sáng dậy rồi lo cho nó cơm là cái gì cho nó.
16:31Rồi yêu cầu mà nó ngồi, con ăn cơm không?
16:33Mãi múc cơm cho con ăn.
16:35Con phụ bưng canh hay bưng cái gì lên để bàn hay ăn là thấy vậy mừng đó.
16:41Là miễn con thấy được cháu mình là...
16:43Dạ, yêu cầu mình thấy vậy là được rồi.
16:45Vậy là có phải điều ông ngoại sợ nhất là sợ mất cháu ngoại không?
16:56Chỉ cần thấy nó mỗi ngày thôi.
16:58Thấy nó bưng câu cơm ra, thấy nó ngồi ăn cơm với mình thôi.
17:01Cái gì, cái phụ với ông ngoại này kia là thấy mừng à.
17:05Có bao giờ ông ngoại khóc trước mặt con chưa?
17:09Ờ, hông như là chưa.
17:11Cũng còn ông ngoại hay lén lén hơn chứ.
17:14Ông ngoại chưa bao giờ khóc trước mặt con.
17:16Vậy con nghĩ tại sao ngày hôm nay ông ngoại lại khóc?
17:18Chắc là vì nhắc về chuyện cũ.
17:22Chuyện từ lúc con còn bé rồi chăm sóc con ngày kia.
17:25Ông ngoại nhớ đến rồi mà sẽ khóc.
17:27Không phải đâu.
17:28Tại vì bữa nay ông ngoại được trải lòng.
17:31Có người nhắc về cái sự cực khổ của ông ngoại bao nhiêu năm.
17:36Ông ngoại nhớ lại và ông ngoại cảm động.
17:39Tại vì chăm một đứa cháu mà nó còn bại não thì chưa bao giờ là dễ dàng hết.
17:43Và đó là tất cả những gì chất chứa mà ông ngoại không thể hiện ra được.
17:46Nhưng mà ngày hôm nay ông ngoại ngồi ở đây tâm sự với con Như.
17:49Và cũng vì những lời nói của con mà ông ngoại rơi nước.
17:52Có bao giờ con hỏi về mẹ không?
17:57Dạ.
17:59Mẹ có liên lạc về với con không?
18:01Dạ.
18:02Thì lâu lâu mẹ con có rảnh thì cũng có kiểu gọi mẹ cho con hỏi thăm chứ cũng ít.
18:07Tại mẹ con không có thời gian toàn đi làm rồi kiểu về trễ.
18:11Nhưng mà con vẫn có nói chuyện với mẹ.
18:13Dạ.
18:14Ông ngoại bây giờ là bảy mấy tuổi rồi.
18:16Vậy ông ngoại có thử nghĩ là một ngày nào đó nếu không còn ông ngoại nữa thì bé nó sẽ như thế nào không?
18:24Bây giờ mà nói thẳng ra thì con không có nói với nó.
18:33Anh nói mà con thấy mà ông ngoại nằm rồi con kêu bốn năm tiếng.
18:38Ông ngoại không trả lời con nắm giò con giật.
18:41Mà cái giò thấy cứng rồi ngắt rồi con chạy qua một năm đó nà kêu lên vậy rồi vậy thôi.
18:50Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
18:55Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
18:57Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
19:07Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
19:14Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
19:17Ngồi nó đi, nói giờ tới đâu, tới đó chứ giờ không biết sao nói đâu.
19:23Yêu cầu mà sức khỏe con, sáng ngồi dậy mang dép đi được,
19:28là thấy khỏe chứ cơm rồi mới biết được.
19:33Thì ngày hôm nay ngồi nói chuyện với ông thì bản thân con cũng cảm nhận được là
19:37ông dành rất là nhiều tình cảm và sự hy sinh cho cháu của mình.
19:41Ông thì cháu là quý vị khán giả xem thì ông sẽ không có nói quá nhiều cái cảm xúc đâu.
19:47Mà cũng không có chia sẻ quá nhiều về cái sự cực khổ của mình.
19:50Dường như là ông không muốn là cái cô bé này nghe được để mà bé có nhiều suy nghĩ.
19:55Cho nên là ông luôn tránh né những câu hỏi của Như.
19:57Nhưng mà trong mỗi cái câu nói, trong mỗi cái lời nói dù cho bất kỳ cái câu hỏi nào
20:02thì đều có một cái điều mong muốn là mong rằng sáng mai thức dậy thấy được cháu, cháu khỏe
20:09và chỉ cần cháu khỏe thôi là được.
20:12Tại vì cháu ngoại là tất cả của ông, Như cảm nhận được như vậy.
20:16Và cái sự hy sinh tất cả mọi thứ thì nó đã thể hiện trên cái nụ cười.
20:21Một cái nụ cười vừa hạnh phúc vừa vui mà cũng là một cái nụ cười mà không biết ngày mai nó sẽ như thế nào.
20:27Nhưng mà cho dù ngày mai có như thế nào thì ông ngoại vẫn luôn luôn là một người sẽ không bao giờ tự bỏ cô bé này.
20:33Và đây cũng là một cái tấm gương về một cái nghị lực của hai ông cháu từ một cô bé mà bị bại não phân nửa người
20:41mà bây giờ có thể trở thành một cái em học sinh đi học như các bạn bình thường.
20:45Có thể ngồi, có thể nói chuyện một cách rất là rõ ràng, mạch lạc.
20:48Và trong một cái điều kiện lại rất là khó khăn như vậy thì mọi người cũng có thể tưởng tượng được là nó chưa bao giờ dễ dàng.
20:54Câu chuyện quá là ý nghĩa.
20:57Cảm ơn ông ngoại vì đã không từ bỏ.
21:00Và chúc ông ngoại sức khỏe để có thể lo cho cháu của mình.
21:05Những giọt nước mắt của ông ngoại đã rơi.
21:08Rơi vì thương cho cô cháu gái nhỏ.
21:10Rơi vì xót xa cho số phận của hai ông cháu.
21:13Rơi vì những nỗi loa toan.
21:15Không biết mai này ông không còn thì cháu mình sẽ ra sau.
21:24Ngọc viết bài bằng tay trái hả con?
21:29Dạ.
21:29Cái tay này là con không có cử động được hay sao?
21:32Dạ, kiểu thì nó yếu chỉ kiểu cầm đồ vật được thôi chứ con không đưa lên tôi xuống hay kiểu cầm nặng hay là viết bài gì được.
21:39Vậy là từ lúc mà những cái ngày đầu mà mình tập viết chữ là ai tập cho con?
21:43Dạ là ông ngoại.
21:45Thường dành thời gian nghe xong chỉ con cách cầm viết rồi viết từng chữ.
21:49Như bạn chữ cái được.
21:51À là bao lâu là con có thể viết được thành hạo?
21:53Dạ, nếu mà để thành thạo thì chắc cũng phải chừng 1-2 năm gì đó con mới viết bật lạc một câu.
22:00Ông ngoại thường xuyên là người sẽ dạy cho con?
22:01Dạ.
22:02Lúc nãy thì chắc ông ngoại ngồi đó cho nên là ngọc ngại chia sẻ.
22:07Ông ngoại nói là ông ngoại có việc, ông ngoại đi rồi.
22:10Thì ở đây cô Như muốn là con trải lòng nhiều hơn với cô Như về câu chuyện của con, về ông ngoại.
22:19Để cho mọi người có thể hiểu con nhiều hơn.
22:21Lúc nãy con ngồi đó, con nghe ông ngoại nói, con cảm giác như thế nào?
22:25Dạ, con cảm giác là mình muốn khóc khi nghe ông ngoại kể về những chuyện thời xưa,
22:32rồi những cái chăm sóc một đứa mà không được bình thường như mong người như con,
22:35thì chắc chắn nó sẽ không phải là một cái kiểu là một cái chuyện gì đó dễ dàng với ông ngoại.
22:40Con thấy ông ngoại cực nhất ở thời điểm nào?
22:44Dạ, chắc là lúc mới đưa con về.
22:47Đã lúc đó là con chưa quen với môi trường sống ở trên này rồi,
22:50cũng kiểu là không có thể tự ăn rồi làm mẹ làm kia.
22:55Rồi ông ngoại cũng hơi khó khăn trong cái công việc đó,
22:58mấy công việc hằng ngày lúc con mới về đây.
23:00Ông ngoại thường thì sẽ hành khoảng thời gian cho con,
23:04rồi sẽ chỉ con cách tập mấy cái vật liệu để kiểu cho tay chân con ổn hơn.
23:10Xong thì có thể là sẽ dùng thuốc gì đó để so bóp cho con,
23:14tay chân con giảng ra sẽ ổn định hơn.
23:17Lúc đó là con không có kiểu là không có dẫn động được gì hết,
23:21hầu như là chỉ ngồi một chỗ,
23:24lúc đó là tay chân con nó không có mạch lạc hay là nó không có hành động theo suy nghĩ của con.
23:30Rồi lúc đó là ông ngoại phải giúp con làm hết tất cả các công việc.
23:34Giúp hết các công việc là cụ thể là công việc gì không?
23:36Dạ là giúp con ăn, tróc ngã tóc,
23:39giúp con đứng dậy này kia thì một sao ông ngoại giúp con hết chứ,
23:44con không thể nào mà tự đứng tự làm được.
23:47Là lúc đó con khoảng bao nhiêu tuổi?
23:48Dạ lúc đó là con khoảng 4-5 tuổi gì đó là lúc mấy giây.
23:53Để được ngày hôm nay thì con đã phải cố gắng như thế nào
23:56so với các bạn mà cùng lòng trang lối với mình?
23:58Nhi học rồi nhìn các bạn trong trang lứa kiểu cũng có tay chân mạnh khỏe,
24:02rồi có thể làm những điều mình thích như vậy.
24:04Ở nhà con cũng cố gắng tập tay chân mình để ổn hơn
24:08và giúp tay chân con nó mạch lạc hơn.
24:11Rồi con cũng có hay kiểu là chăm học bài
24:14để không có để mình thui với các bạn.
24:17Ví dụ như là bây giờ con có một cái vài tập ở nhà,
24:20thì thường các bạn trong trang lứa con sẽ học trong một khoảng thời gian rất ngắn,
24:23kiểu chỉ tầm 30 phút thôi, nhưng còn con thì phải học ơn.
24:27Ít nhất phải nửa ngày mới thuộc được một cái đoạn văn nào đó,
24:31là kiểu con cũng hơi khó trong một đoạn đó mà
24:33kiểu là con sẽ thường sẽ đọc đi đọc lại nhiều lần.
24:36Có một cái kỷ niệm nào của hai ông cháu mà làm cho con nhớ nhất không?
24:39Và con cảm động nhất không?
24:40Vậy đó là hồi năm con học lớp 2,
24:43kiểu là buổi tối đó là con có kiểu sốt hơi cao,
24:46mà lúc đó là kiểu ông ngoại đang làm xung quanh nhà đó,
24:50xong rồi con cố gắng kêu ông ngoại xong ngoại chạy vô rồi,
24:54con kiểu ông ngoại hoảng xong cái ông ngoại đưa con chạy vào bệnh viện.
24:58Kiểu là đó lần đầu tiên mà con cảm nhận được cái gì đó,
25:02trong lòng con nó không có kiểu là
25:04có cái tình yêu thương mà đến con cũng hơi lo lắng,
25:09tại kiểu đó là ngoại kiểu là điềm tĩnh, giải giúp mọi chuyện,
25:13nhưng mà đó là lần đầu tiên con cảm nhắc ông ngoại hoảng loạn
25:15trước cái lúc đó.
25:18Ừ, hoảng loạn vì sợ con có việc gì xảy ra.
25:21Dạ.
25:21Ừ.
25:22Vậy thì hiện tại con cảm giác là trên thế giới này
25:25có bao nhiêu người đang yêu thương con?
25:27Chị ơi, chắc.
25:30Chắc.
25:31Ừ.
25:32Còn nếu mà mẹ hôm nay thì chắc có mọi ông ngoại thôi,
25:35tại vì con không còn ai nói.
25:42Ông ngoại lớn tuổi rồi,
25:43Vậy nếu một ngày con tưởng tượng là
25:46con không còn được thấy ông ngoại nữa,
25:49thì lúc đó con sẽ như thế nào?
25:51Con thật sự là con chưa bao giờ dám nghĩ tới cái chuyện đó.
25:55Tại vì hiện tại con đã quan nhận cái sự hiện diễn của ông ngoại.
25:58Mở mắt ra là thấy ông ngoại ở đó.
26:00Rồi khi con nhận cơm,
26:01chứ con không có dám nghĩ tới cái chuyện đấy.
26:04Tại vì hiện tại con bây giờ con chỉ còn một mình ông ngoại,
26:09con làm cái chuyện gì,
26:11chắc chắn cuộc đời con sẽ thay đổi một cách ngắm mặt.
26:14Con sẽ không còn sự im ái như những ngày qua nữa.
26:18Có bao giờ con nói điều này với ông ngoại không?
26:20Con ít khi trải lòng lắm,
26:21nhưng mà kiểu con hơi sợ quá.
26:23con nằm suy nghĩ ngồi,
26:26con sợ ông ngoại bị này bị kia.
26:28Tại vì hiện tại con đang rất là già rồi.
26:31Nên là thường con trải sẽ hơi khó khăn.
26:34Nhưng mà kiểu là do con cũng không có được ngoại giao nhiều,
26:38con cũng hơi sợ, tử ti này kia,
26:40con cũng không ít khi tổng sự cho ông ngoại.
26:43Nhưng mà con vẫn sợ chuyện đó sẽ xảy ra.
26:48Lúc thấy ông ngoại khóc ở ngoài kia,
26:49lúc đó tại sao con khóc?
26:51Lâu rồi con cảm giác là
26:55kiểu có một người thực sự quan tâm con
26:59vì những nhìn nói của con mà kiểu xúc động và khóc,
27:02nên con cũng hơi ánh.
27:03Con cũng không nghĩ là những lời nói của con mà
27:07ông ngoại có thể xúc động như thế.
27:08Tại vì bây giờ thì ông ngoại ít khi khóc lắm.
27:12Có mọi chuyện gì đâu thì ông ngoại luôn sẵn sàng
27:14và điềm tĩnh rồi giải quyết nó theo một cách lý trí.
27:18Chứ ông ngoại chưa bao giờ khóc lắm.
27:19Nên là kiểu con cũng khoảng là khóc thiên.
27:24Con có thương ông ngoại không?
27:25Dạ có.
27:26Thương nhiều như thế nào?
27:27Con có thể đặt ông ngoại lên trên cái bản thân con.
27:30Mà bây giờ ông ngoại có chuyện gì không?
27:32Con sẵn sàng bỏ mặt tất cả để ơn lời cho ông ngoại.
27:36Ông ngoại là tất cả đúng không?
27:41Tại sao con lại ít chia sẻ với ông ngoại trong khi đó là
27:46lúc nãy con chỉ mới có trải lòng một chíu xíu thôi là ông đã rất là cảm động rồi.
27:50Và cái sự cảm động đó là cái sự hạnh phúc.
27:52Con nên biết rằng là mỗi khoảnh khắc ở bên người ông người bà của mình á
27:56khi mà được gọi là ông bà á
27:57thì mỗi một khoảnh khắc đều là khoảnh khắc đáng giá.
28:00Tại vì họ lớn tuổi rồi
28:01mình sẽ không biết trước được là
28:03mỗi ngày khi mà mở mắt ra họ sẽ như thế nào.
28:06Cho nên là
28:06bản thân mình còn
28:07có thể
28:08bên cạnh của họ
28:10nhìn thấy họ là một chuyện
28:11nhưng còn có thể nói chuyện với họ
28:13được ngày nào
28:14được khoảnh khắc nào
28:15thì nên
28:16chia sẻ
28:17nên trải lòng.
28:19Con nha.
28:20Dạ.
28:20Nếu như mà bây giờ được nói một điều gì đó với ông ngoại
28:24thì con muốn nói gì?
28:25Con cảm ơn ông ngoại
28:26thời gian qua đó
28:28ở vườn
28:29lo lắng và chăm sóc cho con
28:30con trải lòng
28:32tình cảm của con nhận cho ông ngoại
28:34sâu sắc như thế nào
28:35nhiều như thế nào.
28:36Đây là một câu chuyện nghị lực
28:38và chắc chắn những người nghị lực
28:39sẽ là những người rất là khó để rơi nước mắt.
28:41Đó là những gì như cảm nhận
28:42sau tất cả các quá trình
28:43khi mà như tiếp xúc với rất là nhiều nhân vật
28:45từ hành trình ước mơ
28:46từ cuộc sống tươi đẹp
28:47cho nên là
28:48đây là một cô bé rất là mạnh mẽ
28:49tại vì bản thân của bé
28:51vốn dĩ đã phải mạnh mẽ từ nhỏ
28:53để có thể vượt qua
28:54từ cái căn bệnh của mình
28:55nỗ lực không ngừng
28:57trong cuộc sống
28:57trong học tập
28:59để có thể trở thành
29:00một học sinh khá
29:01trong lớp
29:01không được các bạn chào đón
29:03nhưng vẫn cố gắng đến trường
29:04để biết chữ
29:05để sau này
29:06có một cái tương lai tốt hơn
29:07và hai ông cháu
29:08thì mọi người cũng thấy
29:09khung cảnh ở đây
29:10ngôi nhà ở đây
29:11mọi thứ nó đều
29:12chỉ là tạm bỡ thôi
29:14và hai ông cháu
29:14nương tượng vào nhau
29:15cái nghị lực nó rất là lớn
29:17và đây là một cái câu chuyện
29:18mà Như cảm thấy là rất là ý nghĩa
29:20không biết mọi người cảm xúc như thế nào
29:22nhưng mà
29:22riêng bản thân Như
29:23thì Như cảm thấy là
29:24rất là thương
29:25rất là xúc động
29:27tại vì thường là
29:28bà chăm cháu
29:29thì nó sẽ rất là dễ dàng
29:30nhưng mà một người đàn ông
29:31lớn tuổi rồi
29:31mà phải chăm cháu của mình
29:32thì cái điều đó
29:33chưa bao giờ là dễ dàng
29:34và họ đã thật sự
29:36phải rất mạnh mẽ
29:37thì mới nương tượng được với nhau
29:38đến thời điểm hiện tại
29:39ước mơ của con là gì?
29:41Con cũng chưa bao giờ
29:43suy nghĩ đến như vậy
29:44tại hiện tại là
29:45con không có được
29:46với bạn bè rồi
29:47học lực của con
29:47con cũng không có được dẫu
29:49con cũng không có suy nghĩ đến tương lai
29:51nhưng mà nếu
29:51có một cái gì đó
29:53thì con
29:53nếu mà có thể
29:54dùng để trải qua cuộc sống
29:56thì con chắc sẽ là công việc đó
29:57cái con không nghĩ tới
29:58ước mơ của mình như thế nào?
30:00Không có ước mơ
30:01chỉ mong cuộc sống mình
30:02nó tốt hơn thôi
30:03Vậy thì nếu có một ước mơ
30:04cho ông ngoại
30:05thì con ước điều gì?
30:06Nếu mà con ước mơ
30:07điều ước cho ông ngoại
30:08thì con mong
30:09mà sẽ
30:10ngôn mạnh khỏe
30:12từ giờ lúc con lớn
30:13chứ không có
30:14bỏ mặt con
30:14lúc mà con đang trưởng thành
30:17lại bỏ con đi
30:17Có thể là
30:28con
30:28sức mơ này hơi ba khao
30:30vì hiện tại
30:31ông ngoại đang yếu vụ
30:32mà con không có
30:34muốn
30:34bỏ con đi
30:36mà để
30:36ngoài một mình
30:37một ngày nào đó
30:40ông ngoại không có
30:41trên mặt
30:41vui lệnh
30:41thì hiện chắc
30:42con không có
30:43tù được
30:43trong cuộc sống
30:44và muốn được
30:47thì con luôn muốn
30:48ở ngoài
30:48bên cạnh con
30:49lo lắng cho con
30:50như ngại ngào
30:51chứ không có
30:52bỏ con đi
30:52khi con đang dần dần trước
30:54trưởng thành hơn
30:54con như chút
30:57ước mơ của con
30:58sẽ thành hiện thực
30:58nha
30:59con như luôn luôn
30:59mong muốn điều đó
31:00vậy thì nếu mà
31:02muốn ông ngoại
31:02ở bên cạnh mình hoài
31:04là phải làm cho ông ngoại vui
31:05phải chăm sóc
31:06ông ngoại nhiều hơn
31:07và trải lòng
31:09với ông ngoại nhiều hơn
31:10Cảm ơn ông ngoại
31:15Cảm ơn bé Ngọc
31:16Cảm ơn hai ông cháu
31:17đã cho cuộc sống tươi đẹp
31:18có một câu chuyện
31:19đầy nghị lực
31:19và thật sự
31:20rất là cảm xúc
31:21rất là cảm động
31:21về câu chuyện
31:22của hai ông cháu
31:23và ngày hôm nay
31:25bé Ngọc có
31:25một chút tâm tư
31:26muốn nói với ông ngoại
31:28tại vì từ xưa đến giờ
31:29là chưa bao giờ
31:30được trải lòng
31:30với ông ngoại
31:31thì thôi bé Ngọc nói đi
31:32cô Như sẽ
31:33nhường cái phần này
31:35lại cho con nha
31:36thì sau khi nãy
31:38hồi nãy
31:38ngồi lấy tâm sự
31:39với con Như
31:39thì con cũng có
31:40một chút ước mơ
31:41nhỏ nhỏ
31:42mà mong sẽ thực hiện được
31:44mong ông ngoại
31:45sẽ luôn
31:46ở bên cạnh con
31:47đến khi con trưởng thành
31:48và sẽ không
31:49rời bỏ con
31:50để xin xin với mình kia
31:52trong lúc mà
31:53con đang
31:54còn sự
31:54giúp đỡ
31:55và lo lắng
31:56quan tâm của ông ngoại
31:58con thật sự là
31:59không muốn
32:00cái cảm giác
32:01mà mất đi
32:01một người thân
32:02duy nhất trên đời
32:03của mình
32:03con luôn muốn
32:05ông ngoại
32:06sẽ có thật nhiều
32:06sức khỏe
32:07để theo bước con
32:08trên con đường trưởng thành này
32:10của con
32:11và sẽ luôn
32:12ủng hộ con làm sao
32:13nhưng con không muốn kiểu mà
32:15khi con đang dần lớn lên
32:17theo từng ngày
32:18ông ngoại lại dần
32:20lại dần dần
32:22theo
32:23dần đất xa trời
32:26con không muốn
32:27cái cảm giác mà
32:28thấy
32:29ông ngoại
32:29sẽ dần dần yếu đi
32:31rồi
32:31một ngày nữa đó
32:32ông ngoại sẽ bỏ con đi
32:33trong lúc mà con
32:35vẫn chưa hiểu biết
32:37nhiều về thế giới ngoài kia
32:38con không muốn
32:39làm thế
32:40mà
32:40trải những
32:41những cuộc sống
32:42mà kiểu như là
32:43không có sự hiện diễn
32:44của ông ngoại bên cạnh con
32:45con luôn muốn ông ngoại
32:47ở bên cạnh con
32:48để
32:48quan tâm con dân hẹn
32:51lúc mà con còn bé
32:52lúc nào cũng
32:55nắm lo cho con
32:57đâu
32:57ngày tới đó
32:58nhưng mà
32:58lúc nào cũng
32:59phải lo cho con
33:01khi
33:01ông ngoại
33:02nói
33:02nghỉ cuối
33:03con
33:03thì tới trường đó
33:04rồi đến sau
33:05giờ
33:06ông ngoại
33:07lúc nào
33:07cũng phải lo cho con
33:09hết
33:09khi con
33:10ăn uống
33:12rồi
33:13giữ gìn
33:13suốt vẻ
33:14rồi được
33:14rồi
33:14rồi
33:24hôm nay vui rồi nha
33:25và con
33:26thay mặt cho chương trình
33:27cuộc sống tươi đẹp
33:28đây là một chút
33:29tấm lòng của con
33:30dành tặng cho hai ông cháu
33:31để cho
33:32hai ông cháu
33:33có một chút
33:34kinh phí
33:34để trang trải trong cuộc sống
33:36dạ
33:37con gửi ông
33:37cảm ơn
33:38chương trình
33:39nha
33:39con đi
33:39ước trở
33:40cho ông cháu
33:42trong cái
33:43thời gian vừa qua
33:45cũng
33:46cảm ơn
33:48hết
33:48đồn
33:50hỗ trợ cho gia đình
33:51cảm ơn
33:52rồi bé Ngọc Khớp
33:53với con Như nha
33:54trải lòng với ông ngoại
33:55nhiều hơn
33:56nói chuyện và tâm sự
33:57với ông ngoại
33:57nhiều hơn
33:58hãy coi
33:59mỗi khoảnh khắc
34:00được ở bên ông bà của mình
34:01là một điều đáng giá
34:02để trân trọng nó
34:03từng giây từng phút
34:04nha con nha
34:05cảm ơn mọi người
34:06đã đón xem
34:06tập cuộc sống
34:07tươi đẹp tuần này
34:08bây giờ xin chào
34:09và hẹn gặp lại
34:13Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận