- 5 tuần trước
Mẹ Chồng Nàng Dâu tập 461: Con rể bị nói "DỞ ÔNG DỞ BÀ", mẹ vợ nói: Thà để bị ghét chứ đừng để bị khinh
🎬Mẹ Chồng - Nàng Dâu là nơi để bàn luận, chia sẻ thẳng thắn về mối quan hệ giữa mẹ chồng – con dâu với những câu chuyện thật, đôi khi là dở khóc dở cười.
🎬Mẹ Chồng - Nàng Dâu là nơi để bàn luận, chia sẻ thẳng thắn về mối quan hệ giữa mẹ chồng – con dâu với những câu chuyện thật, đôi khi là dở khóc dở cười.
Danh mục
😹
Vui nhộnPhụ đề
00:00Tại trước giờ khi mà quen ai tới nhà đó, người ta không chửi rỗ, không xô đuổi, cũng là mừng lắm rồi.
00:05Chứ còn mà mong được đối xử tốt với gì đó là chuyện đó là khoa học diễn tưởng.
00:10Nên giờ được vậy anh cảm thấy rất là quý trọng mọi người.
00:15Mình cũng chông cho tụi nó sống hạnh phúc thôi.
00:18Rồi tới đâu tới.
00:20Tới chừng tới đi mình tính tiếp.
00:22Chứ giờ mình cũng dám nói trước.
00:23Có người quen của chị hai tới nhà, rồi người ta hỏi bà xã anh lớn vậy rồi lấy vợ con gì chưa?
00:34Cái vợ bà xã anh mới kéo anh lại nói đây chồng con.
00:38Cái người ta làm cho một tràng kỳ thị vô trong mặt luôn.
00:44Người ta nói nhà vô phúc, không biết vợ con.
00:47Cô để cho thằng thì dở không thì bà thằng thì đi lấy thằng kia để hai nhà tuyệt hậu hết.
01:02Cô lạp tên là Nguyễn Thị Đào, 62 tuổi.
01:06Cô lên đây để thăm ghế giết bom của cô.
01:09Đây là con cô.
01:10Em tên là Nguyễn Hoàng Tú, sinh năm 1994.
01:14Quê Mở Tiện Giang mà hiện tại anh xin sống ở Sài Gòn.
01:17Anh tên là Trần Đức Huy, sinh năm 1983.
01:21Là dân Sài Gòn.
01:22Cũng đang buôn bán vặt trên Facebook.
01:25Nếu mà nói làm rễ tính từ mốt đám cưới thì là 2 năm.
01:28Chứ còn thực tế là từ lúc mới quen nhau rồi đã về quê ra mắt rồi cũng có coi như làm rễ từ lúc đó luôn.
01:35Từ năm 2018 tới giờ.
01:37Về gặp của Quynh lần đầu thì anh sợ lắm.
01:44Anh cũng không biết lần sau, anh không biết là mình sẽ được đối xử kiểu gì nữa.
01:48Thì anh cứ theo những chuyện mà từng trải qua quá khứ thì nhẹ thì người ta tránh mặt, người ta không gặp.
01:55Mà còn nặng thì người ta đuổi cổ thẳng ra ngoài đường luôn.
01:58Nhưng mà ngạc nhiên là ngoài sức tưởng tượng là mẹ rất là thân mật, gần gũi.
02:05Với lại đối xử với anh rất tốt nữa.
02:07Nói lại khi mà anh gặp mẹ lần đầu anh thấy mẹ là người rất là hiền lành và phúc hậu.
02:11Dễ thương, dễ gần.
02:13Nói chung nó thì không có biết mặt gì hết á.
02:16Mà con biểu cái gì thì làm đấy, ngoan.
02:19Mượn ở Quy con làm cái này đi.
02:20Anh làm cái chạm tiếp là thiên lôi.
02:23Tao đôi đánh đó, mà đánh là trúng nha.
02:25Đánh là trúng sát à.
02:27Là làm đúng y chang những gì mà nói chứ không biết là biến tấu thêm cái gì hết.
02:30Không có làm thêm, cũng không có làm bớt.
02:32Làm đúng y chang những gì nói.
02:33Kêu đi chợ thì đi chợ.
02:35Kêu ở nhà nấu cơm thì nấu cơm.
02:36Ở nhà kêu rửa chén thì rửa chén.
02:38Làm đúng những vụ những gì được giao.
02:40Vậy thôi.
02:41Chứ không có cãi gì hết á.
02:42Không có cãi.
02:43Mà nhi cũng được hết chứ.
02:45Mà không biểu rồi thôi.
02:46Ngồi đó à.
02:46Không biểu rồi thôi.
02:47Có mẹ em nói là
02:49Trời ơi, mẹ quen cái thằng gì mà nó bự mà nó cao, dữ thần.
02:54Người lỡ nó vô, nó té nó thiểu rồi mày đỡ nó nổi không?
02:57Nó trời ơi, lúc đó là lôi thôi.
02:58Chứ làm gì trời, còn không kêu được hụt thôi chứ.
03:01Mà có điều mẹ em nói là
03:02Trời ơi, sao nó hiền quá.
03:04Quá trời ơi.
03:04Quá trời hiền.
03:06Mà nói chuyện, cũng không nói chuyện với ai.
03:09Cũng không có tiếp xúc với ai.
03:11Tại vì anh không có khéo ăn nói.
03:13Anh nói vợ lắm.
03:15Nói không hiểu nói cái gì luôn.
03:16Trong khi là cùng miền nam hết chứ.
03:17Là hồi đó, cái năm đầu tiên anh về là
03:20Mẹ vợ quen dùng gạo hình như là 504 hay là 404 gì anh quên mất tiêu rồi.
03:26Ở dưới quê nhà nào cũng vậy.
03:27Người ta nói là
03:27Ít sàng sảy nhất thì nó sẽ còn độ ngon,
03:30Còn độ đạm cao, chất lượng cao gì vậy nọ.
03:34Còn như bên mình là sàng sảy nhiều quá.
03:36Hạt gạo nó trắng, nó thơm nhưng mà nó lại không còn dinh dưỡng nhiều.
03:39Về quê ngôn ngữ mặc dù cùng là miền nam
03:42Nhưng mà ngôn ngữ sử dụng cũng khác.
03:44Chẳng hạn như mình kêu dây đi lâm, người ta kêu dưới, người ta gọi là dây gân.
03:48Rồi mình gọi là khúc cua, dưới người ta gọi là khúc ẹo.
03:52Mình gọi là đi nhanh, đi quá, người ta gọi là đi hút.
03:54Rồi về dưới mà kêu đi mua sợi dây gân.
03:58Người ta cũng đợt mặt ra, không biết sợi dây gân là cái gì nữa.
04:00Rồi vỏ đó thì kêu là cái tụng.
04:02Cái tô trên Sài Gòn thì gọi là cái tô, cái thố, tô lớn, tô nhỏ ví dụ vậy.
04:06Còn dưới thì gọi là cái tộ.
04:09Tự sơ như đó là nhiều khi về dưới anh cũng thấy nhứt đầu trong chuyện ăn nói nữa.
04:13Nhiều khi nói chuyện nha, tội nghiệp.
04:15Con vậy đó, nào mẹ mừng thì mẹ biểu con chứ con không biết mận gì hết trơn.
04:20Nói gì vậy? Nói thiệt tình, nó thu thật, phải khách sáo hay mình giận đó.
04:26Vậy đó, rồi thương thôi chứ không có gì hết.
04:28Đó, lần đầu tiên anh về quê thì anh cũng không biết ăn gì hết.
04:34Thì mấy chị với mẹ, mấy tháo tở hỏi rong hỏi rèn hỏi anh thích ăn gì để chị với mẹ đi mua, đi chợ mua về nấu.
04:41Để ngồi ăn chung cho vui.
04:44Rồi lúc nào ở dưới quê thì nhậu vô là phải có hét.
04:48Rồi mọi người tới bây giờ cũng vậy nữa, không có ai để anh mình nữa đó.
04:52Thì anh thì gọi là hướng nội, anh rụt rè lắm.
04:56Thì mấy chị kêu ăn đi, ăn đi cưng, ăn đi cưng, hát đi, hát cho vui, chơi gì đi.
05:01Tức là không bao giờ bỏ quên, lúc nào cũng nhớ tới.
05:05Nhắc nhở anh, coi anh như người trong nhà chứ không phải là rễ hay là như lúc trước chưa là gì hết nữa.
05:11Thì lúc nào mấy chị cũng đối xử với cái gì, niềm nở, vui vẻ, thân mật đó.
05:15Anh thấy rất là ấn tượng.
05:18Trước giờ khi mà quen ai tới nhà, người ta không chửi rủ, không xô đuổi.
05:22Cũng là mừng lắm rồi.
05:23Chứ còn mà mong được đối xử tốt với gì đó là chuyện đó là khoa học diễn tưởng.
05:28Nên giờ được vậy anh cảm thấy rất là quý trọng mọi người.
05:36Nó là con trai một đó.
05:38Cho nên người ta cũng nói nhiều bên chú Út nó cũng đâu có thích đâu.
05:42Nhưng mà trong khi cô đã quyết định rồi là không ai cãi.
05:45Con cô, cô có quyền quyết định.
05:47Giờ ai nói cỡ nào cô cũng cho miễn làm sao con mình vui được rồi.
05:51Chứ con nhắm cản ngăn rồi nó có vui đâu.
05:54Thôi thay vì giờ mình nuôi nó lớn rồi thì để cuộc sống của nó nó tính.
05:58Cho nên là người ta nói mà nhưng mà người ta không dám nói ngay cô.
06:01Nói trời ơi bên nội có mình nói con trai mà giờ để cho cứ luôn vậy thôi hả?
06:05Thành gian gái rồi.
06:07Cô mới nói là giờ gái trai bình đẳng.
06:10Không có quan niệm là gái trai gì nói dòm dõi gì chứ.
06:14Ai nghĩ gì đó nghĩ nhưng mà cô thì thích vậy đó.
06:17Con sao mình chịu nấy.
06:18Có nhắm thay đổi ý trời được không?
06:20Cho nên người ta không có dám nói.
06:22Cô không có sợ ai cười chế.
06:24Điều mình thương con mình là mình chịu.
06:27Cho nó vui được rồi.
06:28Cách sống của mình là mình đã có vụ giờ cô không thích đi.
06:31Cô cản ngăn rồi cô cũng buồn, nó cũng buồn.
06:34Rồi Quy cũng buồn.
06:35Rồi thành ra ba người buồn.
06:37Thôi giờ mình chịu một cái đi.
06:38Đứa nào cũng vui hết rồi mình cũng vui.
06:40Mình không hỏi lo nghĩ nữa.
06:42Cho nên thôi cái gì chịu nói vậy.
06:44Cô không có cản ngăn vậy chứ.
06:46Nói chung là cô không có biết gì dục.
06:48Không dục tụi nó.
06:49Mà cô nói hai người bay thương người bay tính là sao.
06:51Rồi thì nó để tìm hiểu mình thấy gái trai giờ cũng vậy thôi.
06:55Nó cũng tìm hiểu chừng nào mà thấy thích hợp thì nó đám cưới thôi.
06:58Chứ mình cũng không có quyền đó nữa.
07:00Để tự nó giác nó nhắm được thì nó thích thì nó làm.
07:03Nó hẹn hẹn vậy đó thì chừng nào ờ tụi con chừng nào.
07:07Thì tụi con làm thì mẹ cho vậy đó.
07:10Mẹ làm thì về đây làm đó.
07:12Rồi thì nó tiến hành nó làm thì cô vẫn làm đám cưới cho nó luôn.
07:16Nói chung là người ta cũng không có, cô không có mời nhiều.
07:20Cái quan điểm của quê cô là chưa có cái sự này.
07:24Chưa có ai là nó là lần đầu tiên đó.
07:26Là quay phim lên hình đó lúc nào mẹ cũng tươi tắn đó.
07:29Thành ra là anh cũng tránh được điều tiếng khi mà lên mạng với Tiktok.
07:32Nhiều người ta cũng kêu hai gia tộc sụp đổ gì đó.
07:36Như trên Tiktok người ta hay nói đó sự kết thúc của hai gia tộc đó.
07:39Nhưng mà không.
07:40Má anh với mẹ anh thì lúc nào cũng tươi hết.
07:42Thành ra là người ta có vô nói gì cũng đâu có nói được.
07:44Không bắt được cái bài đó.
07:45Có một lần là có người quen của chị hai tới nhà.
07:52Rồi người ta hỏi bà xã anh lớn vậy rồi lấy vợ con gì chưa.
07:58Bà xã anh mới kéo anh lại nói đây chồng con.
08:02Cái anh ta làm cho một tràn kỳ thị vô trong mặt luôn.
08:08Người ta nói nhà vô phúc không biết vợ con sao để cho thằng đó thì dở không thì bà thằng đó thì đi lấy thằng kia để hai nhà tuyệt hậu hết.
08:22Cái lúc đó mẹ không biết anh bực mình anh đi xuống dưới bếp rồi mẹ thấy mặt vợ chầm dầm này mẹ hỏi hoài mới nói.
08:29Cái mẹ ra mấy chị hai tại vì lúc đó là khách thân của nhà chị hai cũng có tiện ra mặt lắm.
08:37Mẹ mấy chị hai chị hai làm ầm lên liền luôn và ngay luôn chứ không có bỏ qua.
08:41Không có là cũng đâu ra đó bảo vệ chứ không phải là thấy người ta là cả nể mối quan hệ này nọ để né tránh.
08:49Thì anh biết mẹ là một người rất tốt và đối xử với anh là không có thua gì má ruột.
08:54Lúc đó anh cảm thấy thương mẹ rất nhiều.
08:56Mẹ hỏi nó cho nó không nói nữa.
09:00Rồi hỏi nó.
09:01Mẹ ra nói với con gái thứ hai.
09:04Gái thứ hai làm người ta xin lỗi.
09:06Cái gì con xìu xìu ở đó người ta nói hoài.
09:09Mình chẳng đứng lại.
09:10Thà sống để cho người ta ghét mình.
09:12Không có để cho người ta khinh mình.
09:14Cái gì cũng vậy.
09:15Ta ghét mình vậy chứ có giá trị còn.
09:17Còn ta khinh mình là mình có thường.
09:20Con người mình xài không được ta mới khinh mình.
09:23Lần đầu tiên em nói với mẹ là em dễ tính vậy.
09:26Thì mẹ lúc đó cũng là lần đầu tiên mẹ phản bác vào người khác.
09:29Để bảo vệ em mà chính mắt em thấy nha.
09:32Ngày hôm đó là có bạn hàng của mẹ lại.
09:35Người ta thấy em cũng lớn rồi.
09:36Người ta hiện cũng hỏi thăm.
09:38Thì hỏi thăm là hỏi con bà chừng nào có vợ này kia.
09:42Cái mẹ mới nói một câu mà em đứng trong nhà em đang nấu cơm mà em nghe em phải giật mình.
09:46Em không nghĩ là mẹ em sẽ nói được con nó đó.
09:48Nó đâu có lấy vợ.
09:49Nó lấy chồng chứ lấy vợ chị.
09:50Thì mấy bà nó cũng nói được.
09:52Nó con trai mà lấy chồng gì.
09:53Không.
09:54Tôi cho nó lấy chồng mà nó muốn lấy chồng.
09:55Con tôi nói vậy á.
09:56Chứ nó không giống như con với bà.
09:58Cái lúc mà em nói với gia đình em là em trông giới tính vậy đó.
10:01Thì mẹ cũng buồn.
10:02Xong rồi sau này á.
10:03Khi mà mẹ biết gì giới tính em rồi đó.
10:06Khi mẹ em quen người này người kia thì bắt đầu là mẹ bà cũng quan tâm tới là coi con mình quen người này có tốt hay không.
10:16Có lo cho con mình hay không thôi.
10:18Còn những chuyện khác mẹ cũng quan tâm tới.
10:19Em có nhớ một câu nói này hoài luôn mà mẹ mới hay nói.
10:22Nói mẹ lấy ai cũng được chứ.
10:24Mày lấy bất kỳ một người nào cũng được hết cho mẹ sao thương mẹ được.
10:28Nói chung là cô yên tâm nhưng mà cô còn thắc mắc một điều mà cô không nói bữa nay mẹ nói hai đứa luôn.
10:38Nghĩa là hai đứa miễn thương nhau thì tiền bạc phải sống chung.
10:42Nói chung là đàn ông đàn bà cũng vậy đó.
10:45Nếu như con chồng con với con.
10:47Sống là đặc biệt vụ bữa nay con đi mận 10 ngàn.
10:51Thì thằng Huy phải biết 10 ngàn.
10:53Còn Huy mận 10 ngàn thì Huy phải biết là gươm vô chung đó.
10:57Rồi muốn mận gì bữa nay anh mua cho mẹ cái này.
11:00Anh mua cho ba cái này.
11:02Thì đứa nào cũng phải biết.
11:04Là cái đó mới là cái điều hạnh phúc con hiểu không?
11:07Còn sống mà tiền ghiêng tư là nó không được hoàn hảo.
11:11Tại vì cái tiền ghiêng tư đặc dụ khi mà Huy nó mua cái gì đi.
11:15Cái tướng nói.
11:16Ủa hôm qua anh mua cái gì?
11:17Cái thằng này anh mua cho ba rồi.
11:20Tại sao tiền anh đi mua cho ba anh không nói với em ha.
11:23Nói vụ như cái chuyện gì đi.
11:25Còn cái thằng này mua gì cái.
11:27Hồi nãy anh đi chợ anh mua gì cho em đó.
11:29Thằng này phải lấy tiền đưa cho thằng này.
11:31Nói vụ đi.
11:32Cái gì đó thì hai vợ chồng như tiền nó nghiêng tư mà nó không có hòa hợp chung.
11:37Thì cô nói cái chuyện đó là nó sống không có được hạnh phúc.
11:41Trong khi hai đứa nó đã thương nhau rồi đi.
11:44Mình thương hai đứa thương nhiều.
11:47Người anh Tố đặt cái vụ như Huy mua cho anh Tố.
11:50Cái xài trái ổi gì đó nói với vụ nha.
11:52Chuyện nhỏ.
11:53Cái Huy nói.
11:54Anh nãy mua cho em cái xài 10 ngàn đó.
11:5620 ngàn đó.
11:57Thằng này phải lấy đưa.
11:58Cái thấy vậy nó mất cái hạnh phúc.
12:00Sống là phải hòa đồng.
12:03Phải tiền bạc.
12:04Phải chung nhau.
12:05Thì cái đó mẹ nói hai đứa là phải hút kinh nghiệm.
12:08Nếu như muốn ở đời.
12:09Thì vậy đó mới sống ở đời tới già mới được.
12:12Chứ mà con có tiền.
12:16Một trăm hai trăm ngàn.
12:18Con đưa cho anh Tố.
12:19Tố mượn.
12:20Mai mốt còn Tố mần.
12:21Tố lo trả.
12:22Vậy nói chung là đâu có hạnh phúc đâu.
12:24Nó không có vui.
12:25Thương nhau mà nghe nói cái chuyện vậy.
12:27Không có vui được.
12:29Thì cái đó mẹ góp kinh nghiệm.
12:32Tại vì mẹ đã sống giàu gì cũng lớn hơn tụi con rồi.
12:35Cái kinh nghiệm đó mẹ nói là mẹ biết gần ai cũng đồng tình với cái ý của mẹ hết.
12:40Cái vợ chồng mà sống mà tiền bạc cách chia với nhau là nó không có được hạnh phúc.
12:45Nó không có vui.
12:46Thì cái đó mẹ chỉ góp ý tụi con thôi.
12:49Thì tụi con sống sao đó thì tùy.
12:51Nếu như tụi con muốn sống chung với nhau mà để thương yêu tới già.
12:55Thì cái gì cũng phải là hòa đồng hết.
12:58Nghèo giàu không thành vấn đề.
13:00Bởi người ta nói hột muối cắm làm hai người ta chia.
13:03Không sao hết.
13:04Nghèo miễn thương nhau cũng được.
13:06Chứ đâu phải giàu.
13:07Giàu mà có mua hạnh phúc được không.
13:09Mẹ chỉ nói như vậy thôi.
13:11Tụi con thì nếu như thương nhau phải gắn dình dữ.
13:15Thì vậy đó.
13:16Anh thì anh thấy giống như bên nhà hoại anh đó.
13:20Là mấy gì với lại mấy mỡ mấy thiếm gì nọ.
13:23Là cầm tiền chồng hết.
13:25Rồi khi mà chồng muốn hỏi xin gì thì mấy bả rất là gây gắt.
13:30Rồi dần dần là tự nhiên tiền anh tiền em cứ thành tiền chúng ta.
13:35Rồi cuối cùng là tiền một mình em.
13:37Khoét sâu ở trong quá khứ tuổi thơ.
13:39Khi mình nhìn xung quanh là bị như vậy.
13:41Với lại còn hiện tại thì nói thiệt là có những quyết định là trong tích tắc.
13:45Giống như anh bán sách cũ hay là bất cứ một món hàng nào hết.
13:48Cái lô nó nó rẻ, lô nó ngon.
13:50Thì mình mua.
13:51Mình mua nhưng mà dĩ nhiên là khi mình bán hàng thì nó phải có một cái sự là.
13:55Gọi là bị kẹt kho lại một lúc nào đó.
13:58Thành ra muốn một món hàng mà thật sự vừa mới mua xong lời liền.
14:01Chuyện tay có lời liền thì nó rất là khó.
14:03Cho nên nhiều khi quyết định đó là quyết định mà nguy hiểm thì mình phải gánh.
14:07Còn nếu như mà cái gì cũng nhát đưa tiền mỗi lần sinh mỗi lần khó thì nó cũng rất là bất tiện.
14:12Với lại giờ giống như là anh không phải nói gì chứ.
14:15Nãy là nói chuyện buồn đi giờ nói chuyện vui đi.
14:17Giờ giống như là sinh nhật lễ Tết hay một cái kỷ niệm nào đó nói vui.
14:21Bây giờ anh muốn mua nhưng mà tiền đông gạo đếm thì anh không thể có được cái món tiền riêng để làm món quà bất ngờ cho bà xã được.
14:28Chứ còn dĩ nhiên là quen chung ở chung thì tiền chung là nó cũng đương nhiên.
14:32Dĩ nhiên là anh cũng phải có khoản dự phòng cho những cái lúc cần thiết.
14:35Chứ không phải là ăn sai bằng hết.
14:37Cái đó là mẹ chỉ ý kiến vậy thôi.
14:39Muốn tụi con sống hạnh phúc với nhau đó là vậy đó.
14:42Có một chuyện mà hầu như năm nào mà về quê luôn gặp mẹ là mẹ cũng nói.
14:47Chỉ có 3-4 năm gần đây là mẹ hết nói rồi.
14:50Tại vì ban đầu anh ngại anh dạ dạ cho qua sau này thì anh cũng có một lần anh nói thẳng với mẹ.
14:56Anh nói nhẹ thôi, nhỏ nhẹ thôi.
14:57Thì là mẹ cứ sợ tụi anh là một là có tiền xài trầm bậy.
15:02Hai là sợ không biết dành dụm là mai mốt ai nuôi.
15:06Cho nên là cứ kêu nhận con nuôi đi.
15:08Mà ở cái thời cuộc hồi đó với thời cuộc bây giờ với là cái chi phí hồi đó bây giờ nó cũng khác nhau.
15:14Nó rất là nặng, đủ thứ hết.
15:15Bây giờ nuôi con không giống như hồi xưa nữa mà mẹ cứ sợ là lớn lên 0300, không ai nuôi.
15:19Cho nên là kêu nhận con nuôi đi.
15:22Nếu như hai đứa mà không có con thì thôi bây giờ sao có con được.
15:28Thôi giờ tụi con không có khả năng tụ tinh nhân tạo được.
15:31Thì thôi con xin bạn đứa về nuôi.
15:33Để hai đứa vui vẻ để nuôi con chó làm gì.
15:36Cái sự sống của tụi nó.
15:37Mình chỉ là mình được gợi ý tuy là mình là cha mẹ.
15:41Mà chỉ mình là có cái bổn phận mình gợi ý cho con mình nó có chịu thì nó làm.
15:46Còn không chịu thôi con ép buộc.
15:48Nếu mình ép buộc nó là miễn cưỡng mình bắt buộc nó thì không có hạnh phúc được.
15:52Cái đó là cái sự bắt buộc nó phải làm thôi.
15:55Cho nên cái quan niệm của cô là cô không có vậy.
15:59Mình chỉ ý kiến nói vậy thôi mà con nó không chịu làm thì kệ nó đi.
16:03Mình cũng chông cho tụi nó sống hạnh phúc thôi.
16:06Rồi tới đâu tới.
16:08Tới chừng tới thì mình tính tiếp.
16:10Chứ giờ mình cũng dám nói trước.
16:12Ví dụ như cô đi, cô sống cũng vậy thôi.
16:15Cô cũng không biết ngày mai mình ra sao nữa.
16:18Cho nên giờ mình cứ vui được ngày nào hay ngày nấy thôi.
16:21Thôi sao đó mấy năm nay mày không có nói nữa.
16:24Thứ nhất là ý của mẹ là hoàn toàn tốt chứ không có xấu.
16:27Thứ nhì nữa là có những cái chuyện về tiền nông kinh tế.
16:30Mình nói quệt tẹt chẳng khác là mình ôn nghèo kể khổ để sinh sở.
16:34Thành ra là vì công vì tư anh cũng mắc cỡ anh không dám nói.
16:37Với lại mang tiếng là anh hơi nho giáo chút mà nhỏ bật lớn mà cái điều không có nên.
16:43Cho nên kiểu gì kiểu anh cũng ngậm ngậm thôi mà nói riết rồi chịu lỗi.
16:48Cô không biết sao. Tại vì cô nghĩ hai đứa nó sống như nhau tới già.
16:53Thì giờ còn nhỏ bươi trải được nha.
16:55Thì có muốn sinh con nuôi thì sinh.
16:57Thì cái cách sống của nó nó nói là không được vậy đó.
17:00Thì không được thôi.
17:01Tại vì hồi đó thì mình cũng đốc suối nó.
17:04Vậy rằng có đứa con để và hai đứa nó kết hợp là nó vui hơn.
17:07Nó nói nó không khả năng rồi thôi.
17:09Mình đâu có giúp ích gì được cho nó đâu mà ngăn ép cho nó.
17:12Cô thì sống hay thoáng vậy đó.
17:14Gợi ý mà con không đồng ý thì thôi.
17:18Thì mong muốn cho cô thì cô nói thật vậy đó.
17:20Tiền bạc thì đôi khi đặt hồi dụ như cái gì khoảng tiền lớn thì đưa cho thằng này cất.
17:26Còn khoảng tiền nhỏ thì nó vẫn bỏ túi để khi gặp bạn bè cà phê.
17:30Hay nó không nhậu thì phải cà phê ha.
17:32Cái gì đó thì cũng phải có tiền riêng chứ.
17:35Như một cái là ăn uống cái cách thức phải hơi sửa đổi.
17:38Khi thằng Tú rồi đi mà người về nó cũng biết làm cái gì cho thằng Tú ăn.
17:42Thế để nó làm nó cực khổ.
17:44Cô chỉ nhiêu đó thôi rồi tự sống làm đó làm đi.
17:48Chứ cô không có lo hoài được.
17:50Trong mắt anh thì mẹ là một người mẹ rất là hoàn hảo rồi.
17:53Cũng không có cần gì phải thay đổi hết.
17:56Tại vì mẹ đối xử với anh không có chỗ nào đi chê được hết.
17:58Chỉ có cái là anh cảm thấy về cách ăn uống của mẹ thì mẹ không có giữ sức khỏe cho lắm.
18:04Tại vì nói thiệt như là mẹ tiết kiệm.
18:07Mẹ thích rất là tiết kiệm.
18:08Đồ ăn cũ mẹ cũng lấy ra mẹ ăn lại dù nó đã trải qua nhiều ngày.
18:12Rồi đi ăn bún ăn gì đó.
18:15Còn dư cái dĩa rau cũng bỏ bọc đêm về tối ăn cho tiết kiệm.
18:20Mà điện ở dưới quê thì nó chập trờn chứ nó không ổn định tương đối như ở Tài Gòn.
18:25Cho nên thành ra có những món mà được anh chị cho đó thì lấy về nó bị chảy nước rồi.
18:30Chẳng hạn như có lần anh ba cho bịch tôm khô.
18:32Thì do tủ lạnh chứ nó chập trang nó chảy nước rồi mày cũng không nở dục.
18:36Cái thành ra là cứ truyền miên ăn đồ cũ, cũ, cũ liên tục.
18:39Cứ cho đồ mới mới để cất đó rồi lấy đồ cũ ra ăn.
18:42Thành ra một cái dòng tuần hoàng liên tục ăn đồ cũ thì nó có ảnh hưởng sức khỏe.
18:45Cho nên cũng mong muốn mà mẹ bỏ thói quen xấu đó.
18:50Tại vì bây giờ sức khỏe của mẹ cũng không còn như xưa nữa.
18:54Với lại mẹ cũng lớn rồi chứ không còn trẻ khỏe để mà có thể dượt qua những cái bệnh mà tích tụ cho ăn uống đồ xấu như vậy.
19:03Tại bây giờ là tụi em không ở gần mẹ được.
19:07Tụi em không muốn là sau này...
19:09Nếu mà có điều kiện là tụi em sẽ về dưới ở với mẹ dưới.
19:12Tìm một công việc rồi đó phù hợp với lại cái bó cảnh ở dưới quê thân.
19:17Về dưới đó rất là cũng danh cho mẹ.
19:19Bây giờ sức khỏe mẹ càng ngày càng xuống rồi.
19:21Không còn được như xưa nữa.
19:23Rồi...
19:24Ngãi già.
19:25Tụi em thì đi thức khuya dậy sớm.
19:274, 3, 4 giờ sáng đi chở đồ đi bán.
19:30Khi mình không ở cần một người lớn tuổi nào đó là sợ nhất cái gì không?
19:34Sợ nhất điện thoại.
19:35Cực kì sợ nhất điện thoại.
19:37Tới 8, 9 giờ đổi đi là em rất sợ có điện thoại tới.
19:41Đó là như vậy.
19:42Đó là mong muốn nhất của em là...
19:442 chồng sau này có thể có điều kiện ở dưới gần mẹ hơn.
19:48Mỗi lần về là mẹ khóc.
19:50Mẹ coi mình giống như không phải người ngoài.
19:53Mẹ giống như con ruột vậy đó.
19:54Xa là cũng thương mà cũng nhớ.
19:56Vợ chồng bỏ đồ lên trên xe rồi đi ràng buộc về Sài Gòn lại.
20:02Mẹ đứng mẹ chùi nước mắt.
20:03Mẹ nói tụi bay ở với tao chưa được bao nhiêu bữa.
20:06Giờ chưa chi.
20:07Tụi bay về bỏ tao ở đây mình.
20:09Tội nghiệp tao.
20:10Mẹ đứng mẹ khóc.
20:11Cảm thấy mũi lòng cũng thấy thương lắm.
20:13Ảnh thì ảnh giỏi về cách giao tiếp lắm.
20:16Thì ảnh có viết một bức thư gửi cho mẹ.
20:19Để nói những cái gì mà tâm tư trong lòng ổng.
20:22Con thì nói ổng giỏi thôi.
20:24Giờ con viết ra rồi con đọc lại đi.
20:26Cũng như gián tiếp cho con nói đi.
20:28Vì cái lòng vậy ha.
20:29Rồi nói đi.
20:30Con thương mẹ rất nhiều.
20:32Con muốn nói từ rất lâu rồi.
20:33Nhưng con lại giỏi trong việc ăn nói cũng như hành động.
20:36Cho nên hôm nay nhân dịp chương trình này con xin gửi đến mẹ.
20:39Trước tiên là lời xin lỗi mẹ.
20:41Vì có lần mẹ chở đồ nặng đi bán hàng.
20:44Mà mẹ bị té xe gãy tay.
20:46Con thấy rây rứt vì không thể giúp mẹ có cuộc sống tốt hơn.
20:49Tại để mẹ vẫn phải thức khuya dậy sớm mỗi ngày.
20:52Chạy xe trong trời tối.
20:54Nguy hiểm để bán từng bộ đồ.
20:56Rồi tại hơn nữa là khi mẹ lên Sài Gòn nhập viện.
20:59Con cũng không thể ở bên cạnh mẹ để chăm sóc cho mẹ được.
21:02Con xin lỗi mẹ.
21:04Ngoài ra con cũng rất là cảm ơn mẹ.
21:07Vì mẹ đã luôn yêu thương con không khác vì má ruột con.
21:10Người giấc ruột sinh ra con.
21:12Mẹ đã dành cho con những điều tuyệt vời nhất.
21:14Đối với con mẹ là người phụ nữ tuyệt vời.
21:17Mẹ luôn yêu thương con cho con cảm giác gần gũi, thân thương.
21:22Cái cảm giác gần gũi nhưng mà đối với con thì xa xỉ lắm.
21:26Tại vì con chưa từng được trải qua bao giờ trong các mối quan hệ trước.
21:29Và chưa bao giờ con tưởng tượng ra là con sẽ có một người mẹ tuyệt vời như mẹ.
21:34Chấp nhận, chào đón, yêu thương con như vậy.
21:37Con thương mẹ nhiều lắm.
21:39Chỉ là con không biết cách thể hiện ra thôi.
21:42Rồi cảm ơn con.
21:43Mẹ thương con.
21:45Sắp tới ngày 20 tháng 10 ha.
21:52Con với anh Huy có một quán bà đã tặng cho mẹ.
22:02Dạ.
22:03Vàng mắt cho vàng dữ vậy.
22:04Vàng mắt mới cho chứ vàng vẽ sao dám cho.
22:06Dạ.
22:07Vừa dữ vậy.
22:09Vừa dữ vậy.
22:10Vừa dữ vậy.
22:11Vừa làm vẽ 8 năm mới chứ có được vậy.
22:13Dạ.
22:14Dạ.
22:15Ừ.
22:16Dạ, ừ.
22:17Đẹp.
22:18Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
22:48Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận