- 2 ngày trước
Danh mục
🎈
Vui nhộnPhụ đề
00:00:00Tôi và Lục Chiến đã bên nhau được 8 năm, còn 7 ngày nữa.
00:00:03Chúng tôi sẽ đi du lịch kết hôn ở Maldivar.
00:00:05Tình yêu 8 năm cuối cùng cũng đơm hoa kết trái.
00:00:09Chuyến công tác lần này kết thúc sớm, tôi không nói cho ai biết cả.
00:00:12Trở về sau chuyến công tác, người tôi muốn gặp nhất đương nhiên là Lục Chiến.
00:00:16Tôi muốn tạo cho anh ấy một bất ngờ, để xem anh ấy sẽ vui thế nào khi thấy tôi
00:00:20đột nhiên trở về.
00:00:22Anh Lư, anh nhẹ tay chút.
00:00:24Dùng lực mạnh quá, chậm lại một chút, chậm lại một chút.
00:00:32Tôi bảo anh nhẹ tay chút mà, bột mì bắn hết lên người tôi rồi.
00:00:36Đúng là tình cũ sao địch nổi tình mới.
00:00:38Giang Huyền đã theo cậu 8 năm, để chiều theo khẩu vị của cậu.
00:00:40Một người vốn rất thích ăn mì như cô ấy, đã phải cùng cậu ăn cơm suốt 8 năm trời.
00:00:44Cậu chưa từng cùng cô ấy ăn một bữa mì nào, giờ thì hay rồi.
00:00:47Không những ngày nào cũng cùng cô trợ lý nhỏ đi ăn mì, mà còn tự tay học làm mì
00:00:51sợi cho cô ta nữa.
00:00:52Cô ấy là ngoại lệ, sao lại ngoại lệ?
00:00:54Cô bé đó ăn không quen cơm, tôi đành phải chiều theo cô ấy thôi.
00:00:57Hòa ra lục chiến không phải không biết chiều lòng người khác, chỉ là ngoại lệ của anh ấy chưa
00:01:00bao giờ là tôi.
00:01:02Giang Huyền đối tốt với cậu như vậy, mà chẳng thấy cậu chiều trụng cô ấy bao giờ.
00:01:05Chuyện này mà để Giang Huyền biết được, thì cậu to chuyện đấy.
00:01:09Cô ấy thì giận dỗi được gì chứ?
00:01:108 năm qua có chuyện gì mà cô ấy không thuận theo tôi?
00:01:13Cậu không sợ cô ấy thật sự tức giận sao?
00:01:15Cô ấy không nỡ rời xa tôi đâu.
00:01:17Cùng lắm là giận dỗi 2 ngày, rồi sẽ tự làm hòa thôi.
00:01:19Thì có phiền phức gì chứ?
00:01:21Đúng là sẽ không có phiền phức nào cả.
00:01:23Bởi vì tôi sẽ không cần anh ấy nữa.
00:01:27Cô Giang, vé máy bay đi Mandiver để kết hôn và du lịch.
00:01:30Cô muốn hủy đúng không ạ?
00:01:32Đúng vậy, chỉ hủy mỗi vé của cô thôi sao?
00:01:34Đúng vậy.
00:01:35Dạ vâng.
00:01:38Hôm nay sao lại ăn gì thế?
00:01:40Em không chuẩn bị bữa tối à?
00:01:41Hồi mới bên nhau.
00:01:42Anh ấy cao 1m8 nhưng chỉ nặng 52kg.
00:01:458 năm qua, tôi đã chăm chút từng bữa để nuôi anh ấy lên 72kg.
00:01:50Anh đang hỏi em ấy.
00:01:51Lúc đó anh ấy nói gặp được tôi.
00:01:53Là may mắn 3 đời của anh ấy.
00:01:55Nhưng giờ anh ấy đã thay đổi rồi.
00:01:57Trong bếp vẫn còn 1 bát mì.
00:01:58Tôi để phần cho anh ấy.
00:01:59Anh không ăn mì.
00:02:00Không phải em không biết chuyện đó.
00:02:02Anh gọi đồ ăn ngoài vậy.
00:02:03Em muốn ăn món gì?
00:02:04Hôm nay là sinh nhật tôi.
00:02:05Bên nhau 8 năm.
00:02:077 năm trước năm nào anh cũng chuẩn bị quà sinh nhật thật chú đáo cho tôi.
00:02:10Gác lại mọi công việc để ở bên tôi cả ngày.
00:02:12Thế mà năm nay, anh lại quên mất.
00:02:15Vậy chúng ta đừng ăn ở nhà nữa.
00:02:16Anh đưa em ra ngoài chúc mừng nhé.
00:02:18Không cần đâu.
00:02:19Anh chỉ cần ăn cùng tôi 1 bát mì là được.
00:02:22Quyển Quyển.
00:02:23Đừng quấy nữa.
00:02:24Tôi đã cùng anh ăn cơm số 8 năm rồi.
00:02:27Hôm nay anh không thể cùng tôi ăn 1 bữa mì sao?
00:02:29Không thể.
00:02:301 miếng cũng không được sao?
00:02:31Anh không thích ăn mì.
00:02:32Cô ấy là ngoại lệ.
00:02:34Anh cứ nhìn thấy mì là muốn nôn.
00:02:351 miếng cũng mút không trôi.
00:02:37Thực ra tôi không hề để phần mì cho anh ta.
00:02:38Tôi chỉ muốn giữ lòng anh ta xem sao.
00:02:40Anh không thể phá lệ vì tôi 1 lần sao?
00:02:42Hôm nay em bị làm sao thế hả?
00:02:44Sao cứ phải ép anh như vậy?
00:02:45Trước đây em chưa từng ép anh.
00:02:47Phải rồi.
00:02:49Sau này cũng sẽ không thế nữa.
00:02:52Tôi là người miền Bắc.
00:02:53Anh là người miền Nam.
00:02:54Tôi thích ăn mì.
00:02:55Anh thích ăn cơm.
00:02:568 năm qua.
00:02:57Để chiều theo khẩu vị của anh.
00:02:59Tôi đã ăn cơm suốt 8 năm trời.
00:03:00Còn anh chưa từng 1 lần nhượng bộ tôi.
00:03:02Tình yêu như vậy quá mất cân bằng.
00:03:04Em nghĩ tình yêu là việc cân đo đong đến sao?
00:03:068 năm qua anh có cấm em ăn mì đâu?
00:03:08Anh không hề ép em không được ăn.
00:03:09Càng chưa từng bắt em phải ăn cơm cùng anh.
00:03:11Em thích ăn hì thì cứ ăn mì.
00:03:12Anh thích ăn cơm thì anh ăn cơm.
00:03:14Cứ phải ép buộc nhau mới chịu sao?
00:03:16Ép anh thì chứng minh được điều gì?
00:03:17Chứng minh anh không yêu em à?
00:03:18Nếu không yêu em, anh có ở bên em suốt 8 năm qua không?
00:03:21Có muốn kết hôn với em không?
00:03:23Đúng.
00:03:23Anh không hề ép tôi.
00:03:24Là tôi tự nguyện.
00:03:26Là tôi tự làm khổ mình.
00:03:27Càng chịu chiều theo anh suốt 8 năm qua mà thôi.
00:03:29Anh không có ý đó.
00:03:30Hôm nay là sinh nhật em.
00:03:31Anh không muốn cãi nhau với em.
00:03:33Em hãy bình tĩnh lại đi.
00:03:34Hôm khác anh sẽ đón sinh nhật bù cho em.
00:03:40Anh Lưu gọi điện có chuyện gì thế?
00:03:42Ba ngày tôi đã ăn hai bữa mì với Tây Mộng rồi.
00:03:44Lại còn là hai tô lớn nữa.
00:03:45Thực sự là nốt không trôi nữa rồi.
00:03:47Tuyển Uyển đang hơi giận dỗi.
00:03:48Cậu bảo vợ cậu dỗ dành cô ấy giúp tôi với.
00:03:50Chuyện nhỏ nhạt này.
00:03:51Cậu tự đi mà dỗ.
00:03:52Chẳng phải cậu bảo Giang Uyển là dễ dỗ nhất sao?
00:03:54Tôi không muốn dỗ.
00:03:55Mệt lắm.
00:03:56Cũng không dành.
00:03:56Tôi đã hứa tối nay chơi game với Tây Mộng rồi.
00:03:5916 năm đèn xách khổ cực.
00:04:018 năm bôn ba nơi đất khách quê người.
00:04:02Tôi nhớ nhà rồi.
00:04:04Cũng nhớ quê hương rồi.
00:04:06Anh thích ăn trứng thì em nhường hết cho anh này.
00:04:08Em thật sự quá may mắn.
00:04:10Mới gặp được người đàn ông tốt như anh.
00:04:14Sao em lại đến đây?
00:04:15Tôi để quên tài liệu trong túi của anh.
00:04:19Hóa ra anh thích ăn mì đến thế.
00:04:21Chị Giang Uyển.
00:04:22Chị đừng hiểu lầm.
00:04:23Tất cả là lỗi của em.
00:04:24Tôi đang nói chuyện với cô à.
00:04:26Đừng có chuyện bé xé ra to.
00:04:27Tây Mộng.
00:04:28Em ra ngoài trước đi.
00:04:31Đây là đôi giày hiệu đầu tiên của tôi.
00:04:33Được bạn thân tặng nhân dịp sinh nhật 3 năm trước.
00:04:36Sao nó lại ở trên chân cô ta?
00:04:39Trợ lý thử trộm đàn ông thì không phạm pháp.
00:04:42Như trộm đồ thì lại là chuyện khác đấy.
00:04:45Chị Giang Uyển.
00:04:46Ý chị là sao?
00:04:47Có phải chị đang hiểu lầm gì em không?
00:04:49Giang Uyển.
00:04:50Em ăn nói hàng hồ gì thế?
00:04:51Mau xin lỗi trợ lý thẩm đi.
00:04:538 năm qua.
00:04:53Tôi chưa từng nổi giận với anh ta.
00:04:55Chuyện gì cũng thuận theo ý anh ta.
00:04:56Chúng tôi chưa từng cãi vã hay bất hỏa.
00:04:58Vậy mà giờ đây.
00:04:59Vì một người phụ nữ mới quen nửa năm.
00:05:01Anh ta lại đỏ mặt tía tai quát tháo tôi.
00:05:03Anh ta bỗng trở nên xa lạ đến mức.
00:05:04Dường như tôi chưa từng thấu hiểu con người anh ta.
00:05:06Chị Giang Uyển đừng giận nữa.
00:05:09Là em suy nghĩ không tru toàn.
00:05:11Không biết giữ khoảng cách.
00:05:12Khiến chị phải ghen tung rồi hiểu lầm.
00:05:14Sau này em sẽ chú ý hơn.
00:05:16Chẳng phải chỉ là một bát mì thôi sao?
00:05:17Anh có cần phải thế không?
00:05:18Hóa ra không phải anh không thích ăn mì.
00:05:20Chỉ là chưa gặp được người anh muốn ăn cùng mà thôi.
00:05:23Anh chỉ là không muốn từ chối lòng tốt của Thẩm Tây Mộng thôi.
00:05:27Không muốn từ chối lòng tốt của Thẩm Tây Mộng.
00:05:29Nên mới từ chối người đã mời anh ăn mì suốt 8 năm qua là tôi.
00:05:32Em làm quá lên với một người ngoài như thế.
00:05:34Có ít gì chứ?
00:05:35Cô ta là người ngoài sao?
00:05:36Tôi mới là người ngoài thì có.
00:05:39Hôm nay em bị điên cái gì thế?
00:05:41Chỉ vì chút chuyện nhỏ nhặt này mà cũng ghen sao?
00:05:43Anh đưa Thẩm Tây Mộng về nhà.
00:05:45Thẩm Tây Mộng còn đi cả giày của tôi nữa.
00:05:46Lục Chiến, tôi đúng là đã quá hiền lành với anh rồi.
00:05:49Nên mới để anh trả đạp lên lòng tự trọng của tôi dưới chân như vậy.
00:05:52Đôi giày dưới chân trợ lý Thẩm là phần thường anh tặng.
00:05:54Quý này trợ lý Thẩm làm việc rất tốt.
00:05:56Em nhìn nhầm rồi, không phải giày của em đâu.
00:05:57Với lại trợ lý Thẩm tuyệt đối không phải kiểu người sẽ tự tiện lấy đồ của người khác khi
00:06:01chưa được cho phép.
00:06:02Chị Giang Uyển là do em không nghĩ ngợi nhiều.
00:06:04Đã làm chị hiểu lầm rồi.
00:06:05Chị đừng giận nhé.
00:06:06Để em cởi giày ra ngay.
00:06:07Ở bên Lục Chiến suốt 8 năm, Lục Chiến chưa từng tặng tôi một món quà nào.
00:06:10Chưa một lần nào, anh chỉ đưa tôi một cuốn sổ tiết kiệm và bảo tôi cứ tiêu tùy ý.
00:06:14Trước đây tôi thường càng nhận Lục Chiến không lãng mạn.
00:06:16Lục Chiến lần nào cũng nói tiền đều nằm ở chỗ tôi.
00:06:18Mắt thẩm mỹ của đàn ông thẳng như anh không biết chọn món đồ phụ nữ thích.
00:06:21Thì ra không phải Lục Chiến không biết chọn đồ.
00:06:23Chỉ là anh ta không muốn tốn tâm tư vì tôi mà thôi.
00:06:25Rơi đất lạnh lắm.
00:06:26Đi vào đi, mặt trong của đôi giày thuộc thương hiệu này đều có một mã số độc nhất vô
00:06:29nhị.
00:06:30Đôi này do Hạ Ninh tặng tôi.
00:06:31Mã số bên trong là 4 số 8.
00:06:33Đừng nói đôi anh tặng thẩm tầy mộng cũng trùng hợp có mã số 4 số 8 nhé.
00:06:37Em xin lỗi chị Giang Uyển.
00:06:39Mấy hôm trước xếp Lục uống say, em đưa xếp Lục về.
00:06:42Không ngờ lại đi nhầm mất đôi giày này.
00:06:44Là do em bất cẩn.
00:06:45Em xin lỗi chị.
00:06:47Xin lỗi cũng vô ích.
00:06:48Giày cô đã đi rồi thì tôi không cần nữa.
00:06:50Đền tiền đi, 98.000 tệ.
00:06:52Chẳng phải chỉ là một đôi giày thôi sao?
00:06:55Anh đền cho em.
00:06:56Đừng làm khó một cô gái trẻ như thế.
00:06:58Trợ lý thẩm cũng đâu phải cố ý.
00:07:05Chị Giang Uyển, có vài chuyện chị biết chưa đầy đủ đâu.
00:07:08Em muốn giải thích cho chị nghe.
00:07:10Không cần đâu.
00:07:11Em cũng chỉ muốn tốt cho chị thôi.
00:07:12Có lẽ nó sẽ giúp ích cho chị trong việc giải quyết mối quan hệ giữa chị và xếp Lục.
00:07:16Thật ra xếp Lục không phải là không thích ăn mì.
00:07:18Lúc ở bên em, loại mì nào anh ấy cũng đều ăn hết.
00:07:21Nào là mì nạm bò tự làm, mì kéo lan trâu, mì trộn xa huyện, mì gói, mì cay, mì
00:07:26trộn, rất nhiều loại mì khác nữa.
00:07:30Anh ấy đều đã ăn cùng em hết rồi.
00:07:33Âu thì món mì này cũng giống như con người vậy.
00:07:35Cứ phải đem lại cảm giác mới mẻ thì mới có cảm giác thèm ăn chứ.
00:07:38Cô muốn thể hiện điều gì?
00:07:39Nói rằng cô bây giờ chính là một bát mì mới mẻ khiến anh ta không thể cữ lại được.
00:07:43Em không có ý đó đâu.
00:07:44Ý của em là xếp Lục không thích ăn mì cùng chị thôi.
00:07:47Nguyên nhân tại sao thì chị tự suy nghĩ kỹ đi.
00:07:49À phải rồi, nói cho chị biết chuyện này.
00:07:51Chiều nay em và xếp Lục sẽ đi hồng có công tác 3 ngày.
00:07:54Thật ra chuyện nhỏ nhặt này chẳng cần anh ấy phải đi.
00:07:56Nhưng xếp Lục vốn là người đàn ông tốt mà.
00:07:58Anh ấy biết em chưa từng đi hồng có, nên mới đặc biệt đưa em đi cùng.
00:08:02Bảo là sẽ đưa em đi ngắm pháo hoa ở Vitoria.
00:08:04Người đàn ông tốt đó cô cứ giữ lấy mà tận hưởng dần đi.
00:08:07Nếu em đã nhận ra rồi, vậy tôi cũng thẳng thắn luôn nhé.
00:08:09Thật ra đôi giày đó là tôi cố tình đi nhầm đấy.
00:08:11Dù sao thì người đàn ông của cô tôi cũng dùng rồi.
00:08:13Đồ của cô tôi cũng có thể tùy ý sử dụng.
00:08:16Còn cả chiếc giường cô mua nữa.
00:08:17Năm chẳng thoải mái chút nào.
00:08:18Chẳng êm ái bằng chiếc đệm 1 triệu tệ mà Lục Chiến mua cho tôi.
00:08:23Bước xuống.
00:08:25Giang Uyển.
00:08:26Sắp Lục.
00:08:26Anh đừng giận.
00:08:27Chị Giang Uyển chỉ là nghe thấy em với.
00:08:29Anh sắp đi công tác hồng có 3 ngày, nên mới hơi khó chịu thôi.
00:08:32Chắc là chị ấy sợ ảnh hưởng đến chuyến du lịch đám cưới của 2 người sau 5 ngày nữa.
00:08:35Em cứ yên tâm đi.
00:08:37Anh sẽ về trước chuyến du lịch đám cưới.
00:08:38Tuyệt đối không làm lỡ chuyến du lịch đám cưới của chúng ta đâu.
00:08:41Đừng có vô lý gây sự nữa.
00:08:42Xin lỗi trợ lý thẩm đi.
00:08:45Anh dựa vào đâu mà nghĩ tôi vẫn sẽ cần anh chứ?
00:08:48Chị Giang Uyển giận rồi kìa.
00:08:50Anh mau đi rỗ rành chị ấy đi.
00:08:52Không cần đâu.
00:08:52Cô ta sẽ tự quay lại nhận lỗi thôi.
00:08:54Ngày 19 vốn là lịch hẹn chấp của chúng tôi.
00:08:56Cho chuyến du lịch đám cưới bay đi Mandiver.
00:08:58Anh ta không biết tôi đã hủy vẽ của mình từ lâu.
00:09:01Chuyến du lịch đám cưới của anh ta.
00:09:02Tôi sẽ không tham gia nữa.
00:09:05Vĩnh biệt.
00:09:05Nơi phương xa ấy là quê hương tôi.
00:09:07Và cũng là tiếng lòng của tôi.
00:09:13Sắp lục.
00:09:14Anh sao thế?
00:09:17Sắp lục.
00:09:19Chị Giang Uyển xóa kết bạn với anh rồi sao?
00:09:21Cô ấy chỉ đang giận dỗi thôi.
00:09:23Em xin lỗi.
00:09:24Tất cả là tại em.
00:09:25Nếu không phải tại em.
00:09:27Chị Giang Uyển cũng không giận đến thế.
00:09:29Hành khách đi chuyến bay đến Hồng Có xin lưu ý.
00:09:31Chuyến bay của quý khách đã bắt đầu mở cổng lên máy bay.
00:09:33Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy.
00:09:36Trước đây Giang Uyển chưa bao giờ tắt máy.
00:09:38Ngay cả khi tôi nhắn tin lúc nửa đêm bảo đói.
00:09:40Cô ấy cũng sẽ trả lời ngay lập tức.
00:09:41Hỏi tôi muốn ăn gì?
00:09:42Dù cho cô ấy đang họp cũng sẽ tranh thủ đặt đồ ăn bên ngoài cho tôi.
00:09:45Dặn dò tôi không được uống rượu khi bụng đói.
00:09:47Vậy mà bây giờ Giang Uyển không những xóa kết bạn với tôi mà còn tắt máy.
00:09:51Sắp lục, hay là anh đừng đi Hồng Có nữa.
00:09:53Quay về dỗ dành chị Giang Uyển đi.
00:09:55Dù sao một mình em đi công tác cũng được mà.
00:09:58Em không muốn vì mình mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai người.
00:10:01Không cần đâu.
00:10:02Giang Uyển đã ở bên tôi 8 năm rồi.
00:10:04Tinh khí cô ấy thế nào tôi biết rõ.
00:10:06Bây giờ cô ấy xóa kết bạn chẳng qua là muốn tôi xuống nước thôi.
00:10:08Đợi tôi về.
00:10:09Tự khắc cô ấy sẽ kết bạn lại thôi.
00:10:11Nhưng lần này trông chị Giang Uyển thực sự rất giận.
00:10:14Cô ấy giận thì đã sao chứ?
00:10:16Trước đây cô ấy đâu phải chưa từng giận dỗi.
00:10:18Cuối cùng chẳng phải vẫn tự mình nghĩ thông suốt đó sao?
00:10:20Sắp lục, em thật sự không muốn làm anh khó xử.
00:10:22Nếu bây giờ anh quay về, em cũng không trách anh đâu.
00:10:25Đi thôi.
00:10:26Thật sự không cần quay về sao?
00:10:28Không cần.
00:10:28Cô ấy chẳng làm loạn được lâu đâu.
00:10:31Giang Uyển yêu tôi như thế.
00:10:32Yêu tôi suốt 8 năm trời.
00:10:34Giang Uyển không thể nào thực sự nỡ bỏ tôi được.
00:10:38Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy.
00:10:41Đợi tôi về.
00:10:43Tốt nhất là cô ấy đã nguôi giận rồi.
00:10:54Sắp lục, có phải anh hối hận vì đã đi hồng có với em không?
00:10:57Không có.
00:10:58Anh không cần gạt em.
00:10:59Chị Giang Uyển xóa kết bạn với anh rồi.
00:11:01Còn tắt máy nữa, chị ấy chắc chắn đang rất giận.
00:11:03Dù sao hai người cũng đã bên nhau 8 năm.
00:11:05Em biết mình không thể so sánh được.
00:11:07Hôm nay là sinh nhật tôi.
00:11:08Tôi đã cùng anh ăn cơm suốt 8 năm rồi.
00:11:10Anh không thể cùng tôi ăn một bát mì sao?
00:11:12Em xin lỗi.
00:11:13Em không nên nhắc đến chị ấy.
00:11:15Em chỉ cảm thấy chị Giang Uyển thật sự rất hạnh phúc.
00:11:18Chị ấy có thể danh chính hôn thuận đứng bên cạnh anh.
00:11:20Có thể đợi anh kết hôn cùng chị ấy.
00:11:21Có thể cùng anh đi mandiver.
00:11:23Chẳng bù cho em.
00:11:24Đến cả việc muốn ở bên anh lâu thêm một chút cũng phải e rè.
00:11:27Cẩn trọng.
00:11:28Em chẳng có tư cách gì để đòi hỏi anh cả.
00:11:30Chuyến công tác lần này.
00:11:31Em đừng nghĩ ngợi lung tung.
00:11:33Sắp lục.
00:11:34Anh tốt với em quá.
00:11:35Thật ra em biết mình không nên thích anh.
00:11:37Nhưng chuyện tình cảm mà.
00:11:39Đâu phải cứ muốn kiểm soát là được.
00:11:41Mỗi ngày nhìn thấy anh.
00:11:42Nghe anh nói chuyện.
00:11:44Đồng hành cùng anh trong công việc.
00:11:45Em lại càng không nỡ rời xa anh.
00:11:47Sắp lục.
00:11:48Sau khi hạ cánh.
00:11:49Anh có thể đi cùng.
00:11:50Em đến ngắm cảng Vitozia không?
00:11:52Trước đây em chỉ được thấy nơi đó qua ảnh.
00:11:54Xem xong chúng ta sẽ về khách sạn ngay.
00:11:56Vâng.
00:11:56Em đều nghe theo anh.
00:11:59Sắp lục.
00:12:00Anh đừng ủ rũ nữa.
00:12:01Em muốn xem pháo hoa.
00:12:03Đi thôi.
00:12:08Trước đây tôi từng hứa với Giang Uyển.
00:12:09Đợi đến khi đi du lịch tuần trăng mật.
00:12:11Sẽ đưa cô ấy đi ngắm vùng biển đẹp nhất.
00:12:13Giang Uyển lúc đó đã cười rất hạnh phúc.
00:12:14Con nói muốn mặc váy trắng chụp ảnh bên bờ biển.
00:12:16Nhưng giờ đây.
00:12:17Sắp lục.
00:12:17Anh chụp cho em một bức ảnh nhé.
00:12:19Người đứng bên cạnh tôi lại là thầm tây mộng.
00:12:22Bức này đẹp quá.
00:12:24Tiếc là chỉ có một mình em.
00:12:25Đừng đăng lung tung lên trang cá nhân.
00:12:27Em biết thân phận mình không thể bước ra ánh sáng mà.
00:12:29Anh không có ý đó.
00:12:30Thế thì lại ý gì chứ?
00:12:31Sắp lục.
00:12:32Em biết anh sắp kết hôn với chị Giang Uyển.
00:12:34Em cũng biết mình không nên tham lam.
00:12:35Nhưng anh đối xử tốt với em như vậy.
00:12:37Em thực sự không kìm lòng được mà nghĩ rằng.
00:12:39Bản thân mình cũng có một vị trí đặc biệt trong lòng anh.
00:12:41Đừng nghĩ nhiều nữa.
00:12:48Xóa đi.
00:12:50Đến cả cái bóng cũng không được giữ lại sao.
00:12:54Em xóa là được chứ gì?
00:12:57Đừng nhõm nhẽo nữa.
00:12:59Em đâu có nhõm nhẽo.
00:13:01Em chỉ vì quá thích anh thôi mà.
00:13:03Đây không phải là trốn chạy.
00:13:04Đây là tiếng lòng tôi dành cho chính mình.
00:13:06Tám năm qua, tôi đã đứng đợi Lục Chiến về nhà trong bếp vô số lần.
00:13:09Rõ ràng là tôi rất thích ăn mì.
00:13:10Nhưng vì Lục Chiến, bữa nào tôi cũng nấu cơm.
00:13:12Còn đêm sinh nhật đó, Lục Chiến đến một bát mì cũng không chịu ăn cùng tôi.
00:13:15Trái tim tôi vào khoảnh khắc nghe Lục Chiến nói tôi làm gì biết giận dỗi gì chứ.
00:13:19Đã hoàn toàn băng giá rồi.
00:13:26Giáp Lục, em thật sự rất yêu anh.
00:13:38Giáp Lục, có phải anh đang hối hận rồi không?
00:13:40Đừng nghĩ ngợi lung tung.
00:13:41Tỉnh rồi thì dậy đi.
00:13:43Sáng nay còn có cuộc họp.
00:13:44Em biết trong lòng anh vẫn chưa buông bỏ được chị Giang Nguyễn.
00:13:48Dù sao chị ấy cũng đã ở bên anh suốt 8 năm.
00:13:50Đừng nhắc đến cô ấy.
00:13:55Thuê ba quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy.
00:13:57Rốt cuộc cô ta muốn quậy phá đến bao giờ nữa.
00:13:59Chị Giang Nguyễn có lẽ nghĩ anh chắc chắn sẽ quay lại tìm chị ấy.
00:14:02Cô ta lấy đâu ra tự tin thế chứ?
00:14:04Ở bên tôi 8 năm.
00:14:05Mà nghĩ có thể dùng cách này để không chế tôi sao?
00:14:07Có lẽ là vì chị ấy biết anh không thể sống thiếu chị ấy.
00:14:10Tôi không thể sống thiếu cô ta.
00:14:11Nếu cô ta thực sự có bản lĩnh đó,
00:14:13thì đã không phục tùng tôi suốt 8 năm qua.
00:14:20Sắp lục, em đói rồi.
00:14:21Gần đây có một tiệm mì được đánh giá rất tốt.
00:14:24Anh đi ăn cùng em nhé.
00:14:26Ăn xong rồi chúng ta đi học.
00:14:28Tối qua anh mệt rồi.
00:14:30Ăn nhiều một chút đi.
00:14:32Hôm nay là sinh nhật tôi.
00:14:34Tôi đã ăn cơm cùng anh suốt 8 năm trời.
00:14:36Anh không thể ăn cùng tôi một bát mì sao?
00:14:38Anh không thích ăn mì.
00:14:39Cứ nhìn thấy mì là anh muốn nôn.
00:14:41Một miếng cũng không nuốt trôi.
00:14:45Không ngon sao?
00:14:50Giang huyển thực sự không thèm để ý đến tôi nữa rồi.
00:14:57Quyển huyển.
00:14:59Sao lại gầy đi thế này?
00:15:00Con bé mới về mà bà đã nói chuyện này rồi.
00:15:02Chẳng phải tôi sót con sao?
00:15:04Bố, mẹ.
00:15:05Con về rồi đây.
00:15:07Về là tốt rồi.
00:15:08Mẹ làm bì sợi thủ công cho con rồi.
00:15:09Về nhà là được ăn ngay.
00:15:11Những năm qua tôi buôn trải ở bên ngoài.
00:15:13Luôn nghĩ rằng mình đã quen với việc sống xa quê.
00:15:15Nhưng cho đến khoảnh khắc này.
00:15:17Tôi mới nhận ra.
00:15:18Hóa ra bản thân vẫn luôn nhớ nhà vô cùng.
00:15:21Con cứ ngồi yên ấy.
00:15:22Mi xong ngay đây.
00:15:26Chuyển công tác về đây cũng tốt.
00:15:27Gần nhà hơn.
00:15:28Bố mẹ cũng yên tâm.
00:15:29Vâng ạ.
00:15:31Sao con lại đột nhiên muốn chuyển công tác về thế?
00:15:34Chỉ là con nhớ nhà thôi ạ.
00:15:36Nhớ nhà thì cứ về thôi.
00:15:37Nhà mình chứ có phải nhà chọn đâu.
00:15:39Không cần phải tìm lý do.
00:15:40Mau nếm thử xem có còn đúng hương vị ngày bé không.
00:15:42Những năm qua.
00:15:43Tôi đã nấu cho lục chiến không biết bao nhiêu bữa ăn.
00:15:45Chăm sóc cho cái dạ dày của anh ta.
00:15:47Nhưng bát mì mà chính tôi yêu thích.
00:15:49Lại hiếm khi được ăn một cách tử tế.
00:15:51Chỉ vì lục chiến không thích.
00:15:52Anh ta cứ nhìn thấy mì là lại như mày.
00:15:54Tôi từng nghĩ yêu một người là phải biết nhiều nhị.
00:15:56Nhưng lại để bản thân phải chịu ức suốt 8 năm trời.
00:15:58Thế nào con?
00:16:01Ngon tuyệt vời luôn ạ.
00:16:02Ngon hơn tất cả các loại mì bên ngoài.
00:16:04Ha ha.
00:16:05Mẹ con vừa biết con về.
00:16:07Từ chiều đã bắt đầu nhào bột rồi.
00:16:08Con bảo mẹ bột mì lần này ngon lắm.
00:16:10Là do nhà mình tự xây đấy.
00:16:11Tự xây ạ.
00:16:13Hồi nhỏ con chẳng phải rất thích ăn mì sao.
00:16:15Mẹ con chê bột mì bên ngoài không thơm.
00:16:17Nên đã thuê một mảnh đất của họ hàng ở quê.
00:16:19Năm nào cũng trồng ít lúa mì.
00:16:21Bột mì xây ra đều để dành cho con cả.
00:16:25Sao lại khóc rồi?
00:16:27Mẹ ơi.
00:16:28Con nhớ bố mẹ lắm.
00:16:31Không sao rồi.
00:16:32Về nhà rồi là ổn cả thôi.
00:16:36Báo cáo nội dung của các nhóm đối tác đã sẵn sàng để xếp nghiệm thu.
00:16:45Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy.
00:16:49Giám đốc lục sao lại dành dỗi gọi cho tôi thế.
00:16:51Giang Uyển có liên lạc với cô không?
00:16:53Cậu ấy liên lạc với tôi làm gì?
00:16:54Tôi hỏi cô là có hay không?
00:16:55Không thể nào.
00:16:56Cậu vẫn chưa dỗ ngọt được cô ấy sao?
00:16:58Chẳng phải cậu bảo Giang Uyển là người dễ dỗ dành nhất sao?
00:17:00Bớt nói nhảm đi.
00:17:012ZZ.
00:17:02Tôi đã bảo cậu từ sớm là đừng có quá đáng rồi.
00:17:04Giang Uyển đối xử với cậu đủ tốt rồi.
00:17:06Cậu đừng có quá quát quá để dối mất cô ấy thật đấy.
00:17:08Cô ấy không thế đâu.
00:17:09Chỉ là đang giận dỗi thôi.
00:17:10Đợi tôi quay về là ổn thôi.
00:17:12Chính cậu có tin nổi câu đó không?
00:17:14Giáp lục.
00:17:15Có phải chị Giang Uyển vẫn không nghe máy không?
00:17:24Sao thế?
00:17:25Hình như vừa nãy em đi giày cao gót không vững.
00:17:28Chân đau quá.
00:17:29Đến bệnh viện đi.
00:17:29Không cần đâu.
00:17:30Chiều nay anh còn có cuộc họp.
00:17:32Em tự chịu một chút là được rồi.
00:17:33Em xin lỗi.
00:17:35Lại làm mất thời gian của anh rồi.
00:17:37Không sao.
00:17:38Có phải anh vẫn đang nghĩ về chị Giang Tiển không?
00:17:41Đừng nhắc đến cô ấy nữa.
00:17:42Không còn gương mặt lạnh lùng của lục chiến.
00:17:44Không còn sự khiêu khích của thẩm tê mộng.
00:17:46Không ai nói nhìn thấy mì là muốn nôn cả.
00:17:48Cũng chẳng có ai bắt tôi phải chiều theo khẩu vị của người khác.
00:17:51Hóa ra tự do lại có thể đơn giản đến thế.
00:17:53Sắp lục.
00:17:54Anh ăn tối cùng em nhé.
00:18:00Ngon không anh?
00:18:02Cũng tạm.
00:18:02Đừng giận dỗi nữa.
00:18:03Anh về sẽ bù sinh nhật cho em.
00:18:11Đừng giận dỗi nữa.
00:18:12Anh về sẽ bù sinh nhật cho em.
00:18:14Hóa ra số 8 năm sinh nhật của tôi trong mắt lục chiến.
00:18:17Cuối cùng chỉ còn lại một chữ bù.
00:18:19Giống như chỉ cần lục chiến chịu bù đắp.
00:18:21Là tôi phải biết ơn đến chảy nước mắt.
00:18:23Những cay đắng, tuổi hờn và ê chế đó.
00:18:25Đều có thể dễ dàng khỏa lấp bằng một bữa ăn muộn mạng.
00:18:28Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm chính thức.
00:18:30Cô có lo lắng không?
00:18:32Tôi không lo lắng.
00:18:34Không lo lắng là tốt rồi.
00:18:36Công việc cứ từ từ làm.
00:18:37Đừng ép bản thân quá sức.
00:18:43Alo.
00:18:44Cậu về quê thật rồi à?
00:18:46Ừ.
00:18:47Tốt quá.
00:18:48Tốt quá rồi.
00:18:49Cuối cùng cậu cũng tỉnh ngộ rồi.
00:18:50Tớ đã ngứa mắt lục chiến từ lâu rồi.
00:18:52ỉ vào việc cậu thích anh ta.
00:18:53Mà sai bảo cậu như giúp việc miễn phí.
00:18:56Trước đây tớ mới nói vài câu.
00:18:57Cậu đã vội binh vực anh ta rồi.
00:19:00Trước đây là do tớ ngốc.
00:19:02Cũng không phải ngốc.
00:19:03Mà là yêu nhiều quá thôi.
00:19:04Nhưng yêu lòng người không có gì đáng sợ.
00:19:05Đáng sợ là biết sai mà vẫn không chịu giúp.
00:19:07Thế còn đám cưới thì sao?
00:19:09Sẽ không cưới nữa.
00:19:10Còn vé máy bay.
00:19:10Tớ hủy rồi.
00:19:11Lục chiến biết chưa?
00:19:13Anh ta sẽ sớm biết thôi.
00:19:21Sắp lục.
00:19:22Em mua cháo và bánh bao rồi này.
00:19:23Tôi không ăn.
00:19:26Chị Giang Huyển vẫn chưa trả lời anh sao?
00:19:28Em chỉ lo lắng cho anh thôi.
00:19:30Trước đây chị ấy đâu có như vậy.
00:19:32Chắc là phụ nữ khi sắp kết hôn ai cũng thế cả.
00:19:34Càng gần ngày cưới thì lại càng muốn chứng minh bản thân quan trọng.
00:19:38Chị Giang Huyển đã ở bên anh suốt 8 năm.
00:19:40Chắc chắn nghĩ rằng anh sẽ không bao giờ bỏ chị ấy.
00:19:42Thế nên mới dám làm như vậy.
00:19:45Cô ấy chỉ là được anh chiều quá hóa hư thôi.
00:19:47Đợi anh về rồi sẽ nói chuyện tử tế với cô ấy.
00:19:49Không thể cứ để sau này cô ấy hở một tí.
00:19:51Là lại dùng cách này để đe dọa anh được.
00:20:00Anh sợ cái gì chứ?
00:20:02Sắp về rồi.
00:20:03Em chú ý chừng mực chút đi.
00:20:05Cho nên sau khi về.
00:20:06Em lại phải giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra sao.
00:20:09Tây mộng.
00:20:09Bây giờ không phải lúc nói chuyện này.
00:20:11Vậy thì khi nào mới là lúc?
00:20:12Anh rõ ràng đã nói.
00:20:14Em là người đặc biệt mà.
00:20:15Có phải chỉ cần chị Giang Huyển quay lại.
00:20:17Là anh sẽ vứt bỏ em đúng không?
00:20:18Đừng quấy nữa.
00:20:19Em không có quấy.
00:20:20Ngày mai anh và chị ấy đi man đi vừa rồi.
00:20:22Hai người đi tận 7 ngày.
00:20:237 ngày không được gặp anh.
00:20:24Em thực sự sẽ phát điên mất.
00:20:25Anh chẳng phải đã nói với em rồi sao?
00:20:28Anh sẽ về sớm thôi.
00:20:29Nhưng em không muốn đợi.
00:20:30Em muốn đi cùng anh.
00:20:31Nói bậy bạ gì đó.
00:20:32Em sẽ không để chị Giang Huyển phát hiện đâu.
00:20:34Em có thể tự đặt khách sạn.
00:20:36Sẽ không xuất hiện trước mặt chị ấy.
00:20:37Em chỉ muốn ở gần anh hơn một chút thôi.
00:20:40Không kịp làm visa đâu.
00:20:41Em làm xong rồi.
00:20:42Em đã chuẩn bị xong từ lâu rồi.
00:20:44Chỉ cần anh gật đầu thôi.
00:20:45Em có thể đi cùng anh rồi.
00:20:47Không phải Giang Huyển rất thích làm loạn sao?
00:20:49Vậy cứ để cô ấy làm loạn đi.
00:20:50Dù sao ngày mai cuối cùng Giang Huyển cũng sẽ đến sân bay thôi.
00:20:53Chỉ cần đưa thẩm cây mộng đi trong âm thầm.
00:20:55Không để Giang Huyển phát hiện ra là được.
00:20:56Đến bên đó rồi.
00:20:57Em không được làm bừa đâu đấy.
00:20:58Em hứa mà.
00:21:05Anh thực sự sẽ đưa em đi chứ?
00:21:07Anh đã hứa thì sẽ làm.
00:21:10Ngày 18 anh sẽ về.
00:21:11Không sao đâu.
00:21:12Ngày mai đến sân bay gặp Giang Huyển.
00:21:14Mọi chuyện sẽ trở lại quỹ đạo thôi.
00:21:20Huyển Huyển
00:21:21Giang Huyển
00:21:25Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy.
00:21:27Suốt cuộc là đang làm loạn cái gì thế?
00:21:28Trước đây, mỗi lần tôi đi công tác về.
00:21:30Giang Huyển luôn hâm nóng sẵn cháo và canh.
00:21:32Vừa bước vào cửa.
00:21:33Trên bàn ăn luôn thắp ánh đèn vàng ấm áp.
00:21:36Nhưng bây giờ, cả căn nhà chỉ ngập tràn sắc trắng lạnh lẽo.
00:21:38Chứa dọa làm lòng tôi trống rỗng.
00:21:42Có chuyện gì?
00:21:43Giang Huyển có ở chỗ cô không?
00:21:45Lục chiến.
00:21:45Anh còn vác mặt đến hỏi à?
00:21:47Tôi hỏi cô.
00:21:47Cô ấy đang ở đâu?
00:21:48Anh có tư cách để biết sao?
00:21:50Mấy chuyện dơ bẩn giữa anh và thẩm Tây Mộng.
00:21:51Anh thực sự nghĩ không ai biết à?
00:21:53Giang Huyển đã tốt với anh suốt 8 năm trời.
00:21:55Vậy mà anh lại trả đạp cô ấy như thế?
00:21:57Có phải anh nghĩ cô ấy hiền lành không biết giận?
00:21:59Nên cô ấy đáng bị anh bắt nạt đúng không?
00:22:01Đây là chuyện giữa tôi và cô ấy.
00:22:03Bớt dùng những lời đó làm tôi buồn nôn đi.
00:22:05Anh và thẩm Tây Mộng.
00:22:06Đôi cầu nam nữ các người tốt nhất là nên khóa chặt lấy nhau đi.
00:22:08Đừng có ám Huyển Huyển nữa.
00:22:09Cô ấy khó khăn lắm mới bỏ được anh.
00:22:11Anh đừng có mặt giấy đi tìm cô ấy nữa.
00:22:13Cô ấy đã nói gì với cô rồi.
00:22:14Cô ấy chẳng cần phải nói gì cả.
00:22:15Kẻ tồi tệ như anh tự mình làm những gì thì tự biết rõ đi.
00:22:21Suốt cuộc cô đang làm loạn cái gì thế?
00:22:23Tôi đã về rồi.
00:22:24Có gì không hài lòng thì về nói chuyện thẳng thắn.
00:22:26Đừng làm mọi chuyện trở nên khó coi như thế.
00:22:32Giang Huyển.
00:22:32Anh đói rồi.
00:22:33Đây từng là câu nói hiệu nghiệm nhất.
00:22:35Chân chừng gì nữa.
00:22:36Chỉ cần tôi bảo mình đói.
00:22:37Thì dù muộn thế nào Giang Huyển cũng sẽ dậy nấu đồ ăn cho tôi.
00:22:40Giang Huyển sợ nhất là tôi bị đói.
00:22:41Cô ấy là người lo lắng cho sức khỏe của tôi nhất.
00:22:45Vẫn không có phản hồi.
00:22:48Uống từ từ thôi.
00:22:49Tôi thổi nguội rồi.
00:22:50Sau này ngày nào tôi cũng nấu món ngon cho anh.
00:22:52Vỗ béo anh mới được.
00:22:54Huyển Huyển.
00:22:55Có em thật tốt.
00:22:56Huyển Huyển.
00:22:57Anh đói rồi.
00:23:00Bát mì này ngấy quá.
00:23:02Anh thực sự nuốt không trôi.
00:23:03Là tại tôi không tốt.
00:23:04Bây giờ tôi đi làm cơm trên trứng anh thích nhất đây.
00:23:07Nhanh lắm.
00:23:08À.
00:23:10Giang Huyển.
00:23:10Anh muốn ăn mì trứng rau cải em nấu quá.
00:23:138 năm qua nhờ có Giang Huyển.
00:23:15Tôi chưa bao giờ phải nấu ăn.
00:23:18Dầu mỡ quá.
00:23:19Lại còn mặn nữa.
00:23:20Hoàn toàn không phải hương vị mà Giang Huyển nấu.
00:23:21Chẳng có chỗ nào đúng vị cả.
00:23:23Thuê bao đã tắt máy.
00:23:24Giang Huyển.
00:23:24Rốt cuộc cô muốn thế nào đây?
00:23:27Không thể nào.
00:23:28Giang Huyển đã ở bên tôi 8 năm.
00:23:29Cô ấy đã mong chờ đám cưới này lâu như thế.
00:23:32Không đời nào cô ấy lại thực sự từ bỏ.
00:23:34Cô ấy chỉ muốn làm tôi hoảng sợ.
00:23:35Muốn tôi phải rối đầu nhận lỗi thôi.
00:23:37Ngày mai chỉ cần đến sân bay.
00:23:38Cô ấy nhất định sẽ xuất hiện.
00:23:44Em sẽ trốn thật kỹ.
00:23:46Anh yêu cứ yên tâm.
00:23:48Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy.
00:23:50Bình tĩnh nào.
00:23:51Giang Huyển chỉ muốn mình hoảng lên thôi.
00:23:53Cô ấy nhất định sẽ đến.
00:23:57Em đã viết một danh sách những việc cần chuẩn bị cho chuyến đi rồi.
00:23:59Anh đừng quên đấy nhé.
00:24:03Em đợi anh ở sân bay.
00:24:05Đây là lần cuối cùng anh nhẫn nhịn em đấy.
00:24:07Giang Huyển đến sân bay rồi.
00:24:08Em nhất định sẽ đến.
00:24:12Em đến nơi rồi.
00:24:17Không phải anh đã bảo em nên kín tiếng một chút sao.
00:24:19Em đã rất cẩn thận rồi mà.
00:24:21Em sợ ở xa anh quá.
00:24:22Lúc lên máy bay sẽ không tìm thấy anh.
00:24:24Em ra đằng kia đợi trước đi.
00:24:26Chị Giang Huyển vẫn chưa đến sao ạ.
00:24:28Cô ấy sẽ đến.
00:24:35Hay là anh gọi điện lại cho chị Giang Huyển thử xem.
00:24:39Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy.
00:24:44Không phải hôm nay hai đứa đi du lịch kết hôn sao.
00:24:46Sao giờ này lại gọi điện cho mẹ.
00:24:48Mẹ, Huyển Quyển có liên lạc với mẹ không?
00:24:50Có chuyện gì thế?
00:24:51Không có gì ạ.
00:24:51Chắc cô ấy đang giận dỗi con thôi.
00:24:53Điện thoại tắt máy rồi.
00:24:54Con bé Giang Huyển tính tình tốt như thế.
00:24:56Sao lại giận dỗi vào ngày quan trọng thế này được?
00:24:58Có phải con lại chọc giận con bé không?
00:24:59Mẹ, giờ mẹ đừng hỏi nữa.
00:25:01Nếu cô ấy liên lạc với mẹ.
00:25:02Mẹ bảo cô ấy mau đến sân bay nhé.
00:25:03Hành khách đi chuyến bay ít xin lưu ý.
00:25:05Chuyến bay của quý khách chuẩn bị làm thủ tục check-in.
00:25:08Làm ơn phát loa tìm giúp tôi một người tên là Giang Huyển.
00:25:10Cô ấy là vị hôn thê của tôi.
00:25:12Hôm nay chúng tôi cùng đi ra nước ngoài.
00:25:14Xin thông báo.
00:25:15Hành khách Giang Huyển.
00:25:15Chồng của bà là ông Lục Chiến đang đợi bà ở quầy dịch vụ.
00:25:18Sau khi nghe được thông báo này.
00:25:19Xin bà vui lòng nhanh chóng đến quầy dịch vụ.
00:25:24Thưa anh Lục.
00:25:25Nếu anh có thể cung cấp số chứng minh nhân dân của cô Giang.
00:25:28Chúng tôi có thể giúp anh cha cứu xem cô ấy đã vào sân bay chưa.
00:25:334.678.342
00:25:37Có chuyện gì thế?
00:25:38Thưa anh Lục.
00:25:39Hệ thống hiển thị cô Giang đã hoàn trả vé máy bay này từ một tuần trước rồi.
00:25:42Hiện tại chuyến bay này chỉ còn lại vé của một mình anh thôi.
00:25:45Một tuần trước.
00:25:46Giang Huyển đã trả vé từ một tuần trước rồi sao?
00:25:48Không phải là hôm nay cô ấy không đến.
00:25:50Mà là cô ấy đã sớm không có ý định đến rồi.
00:25:53Một tuần trước.
00:25:55Đó chẳng phải là sau ngày sinh nhật của Giang Huyển sao?
00:25:58Hóa ra ngay từ lúc Giang Huyển ngồi trước bàn ăn hỏi.
00:26:00Giang có thể ăn cùng cô ấy một bát mì hay không?
00:26:02Thì cô ấy đã chuẩn bị rời đi rồi.
00:26:05Sắp Lục.
00:26:05Sao thế ạ?
00:26:08Có phải chị Giang Huyển không muốn đi nữa không?
00:26:13Em.
00:26:14Em chỉ là lo lắng cho anh thôi.
00:26:18Sắp Lục.
00:26:18Chuyện bay sắp đến giờ lên máy bay rồi.
00:26:20Chúng ta có đi nữa không?
00:26:22Chúng ta.
00:26:24Nếu không phải vì thẩm tê mộng.
00:26:26Nếu không phải vì bản thân nhất thời tham lam sự mới mẻ.
00:26:28Nếu không phải tự cho rằng Giang Huyển sẽ không bao giờ rời đi.
00:26:30Thì mọi chuyện sao có thể thành ra nông nỗi này.
00:26:32Nhưng kẻ đáng hận nhất lại chính là mình.
00:26:34Chính mình đã hết lần này đến lần khác vượt quá giới hạn để làm tổn thương Giang Huyển.
00:26:38Sắp Lục.
00:26:38Anh đừng như vậy.
00:26:39Có lẽ chị Giang Huyển chỉ là nhất thời giận dỗi nên mới trả vé thôi.
00:26:42Anh về dỗ dành chị ấy một chút.
00:26:44Chị ấy nhất định sẽ quay lại thôi.
00:26:45Đừng chạm vào tôi.
00:26:51Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Ghiền Mì Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
00:27:11Sắp Lục.
00:27:12Em về cùng anh nhé.
00:27:15Không cần đâu.
00:27:16Cô về trước đi.
00:27:20Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đã tắt máy.
00:27:22À.
00:27:26Huyển Huyển.
00:27:27Em đang ở đâu?
00:27:28Anh biết mình sẽ rồi.
00:27:29Em nghe điện thoại đi.
00:27:30Em đừng dọa anh mà.
00:27:38Mẹ.
00:27:40Con đã liên lạc được với Huyển Huyển chưa?
00:27:43Con gọi điện cho Hạ Ninh rồi à?
00:27:45Ừ.
00:27:45Không gọi cuộc điện thoại này.
00:27:47Mẹ con chẳng biết mình đã nuôi dạy ra cái thứ gì.
00:27:49Mẹ.
00:27:49Không phải như mẹ nghĩ đâu.
00:27:50Không phải thế thì là thế nào.
00:27:52Con nói cho mẹ biết.
00:27:53Thẩm Tây Mộng là ai?
00:27:54Con nói cho mẹ biết.
00:27:55Vào ngày sinh nhật của Giang Huyển.
00:27:56Tại sao con lại đi ăn mì cùng người phụ nữ khác?
00:27:58Con nói cho mẹ biết.
00:27:59Tại sao người phụ nữ đó lại đi giày của Giang Huyển?
00:28:02Con nói cho mẹ biết.
00:28:03Tại sao con lại đưa cô ta đến Hồng Cò?
00:28:04Con lại nói cho mẹ biết.
00:28:06Giang Huyển đang yên đang lành.
00:28:07Tại sao lại trả vé?
00:28:08Xóa liên lạc với con.
00:28:10Tắt máy rồi bỏ về quê.
00:28:13Giang Huyển có tính khi thế nào?
00:28:14Mẹ còn rõ hơn con.
00:28:15Con bé đã đi theo con suốt 8 năm.
00:28:17Có bao giờ lớn tiếng cãi cọ với con chưa?
00:28:19Nếu con bé không bị tổn thương đến mức cực hạn?
00:28:21Sao có thể bỏ đi mà không thèm nói một lời?
00:28:24Mẹ, con biết mình sai rồi.
00:28:25Bây giờ con đi tìm cô ấy ngay đây.
00:28:27Mẹ giúp con khuyên cô ấy với.
00:28:28Cô ấy lúc nào cũng rất tôn trọng mẹ.
00:28:30Giờ con mới biết con bé tôn trọng mẹ à?
00:28:32Lúc con phụ bạc con bé.
00:28:33Sao con không nghĩ đến việc con bé gọi mẹ một tiếng gì?
00:28:36Là thật lòng xem mẹ như người nhà chứ?
00:28:38Con sẽ cắt đứt hoàn toàn với thẩm Tây Mộng.
00:28:40Sau này sẽ không bao giờ thế nữa.
00:28:42Giang Huyển về quê rồi.
00:28:44Cô ấy đang ở đâu?
00:28:46Hạ nên không nói địa chỉ cụ thể.
00:28:49Nó chỉ bảo Giang Huyển không muốn gặp lại con nữa.
00:28:53Không thể nào.
00:28:54Huyển Huyển không thể cạn tình như thế được.
00:28:56Con bé không phải cạn tình.
00:28:57Mà là chính con đã tiêu hào hết tình nghĩa của con bé rồi.
00:28:59Mẹ, mẹ giúp con với.
00:29:01Con thật sự không thể sống thiếu cô ấy.
00:29:02Con đã ở bên cô ấy suốt 8 năm.
00:29:04Cô ấy đã chăm sóc con suốt 8 năm.
00:29:06Con không thể mất cô ấy được.
00:29:07Con không thể sống thiếu con bé.
00:29:09Là vì con yêu con bé?
00:29:10Hay là vì không còn ai hầu hạ con chú đáo như con bé nữa?
00:29:24Sếp lục, em vẫn không yên tâm về anh.
00:29:32Cháu chào bác ạ.
00:29:33Cháu là trợ lý của sếp lục.
00:29:38À.
00:29:41Cái thứ bại hoại đạo đức.
00:29:42Mà cũng đòi bước chân vào cửa nhà tôi sao?
00:29:46Bác ơi, cháu đã làm sai chuyện gì ạ?
00:29:49Cô làm sai chuyện gì ư?
00:29:50Bản thân cô còn không tự rõ sao.
00:29:52Cháu và sếp lục chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới.
00:29:54Có phải chị Giang Huyển đã hiểu lầm gì rồi không ạ?
00:29:56Đến nước này rồi mà còn giả vờ giả vịt.
00:29:58Cô đi dạy của Giang Huyển là hiểu lầm sao?
00:29:59Cô cùng lục chiến đi hồng có cũng là hiểu lầm.
00:30:01Cô còn định bám nuôi chuyến đi tuần trăng mật của chúng nó.
00:30:04Đó cũng là hiểu lầm à.
00:30:05Mẹ, mẹ đừng đánh người ta.
00:30:10Mẹ không chỉ đánh cô ta.
00:30:11Mà mẹ còn đánh cả con nữa đấy.
00:30:13Cái đồ vô lưng tâm này.
00:30:15Giang Huyển là một cô gái tốt như thế.
00:30:17Vậy mà con dám trả đạp con bé như vậy.
00:30:19Con bé đã bên con số 8 năm.
00:30:21Hồi nhỏ con từng bị bệnh.
00:30:22Sức khỏe lại không tốt.
00:30:23Ai là người mỗi ngày đều vắt óc suy nghĩ để nấu cơm cho con.
00:30:26Ai là người đã nuôi con từ 52 cân lên đến 72 cân.
00:30:29Ai là người vì con không ăn mì.
00:30:30Mà chấp nhận ăn cơm cùng con số 8 năm trời.
00:30:33Còn con, đến một bát mì vào ngày sinh nhật của con bé mà con cũng không thèm ăn cùng.
00:30:36Vậy mà vì người đàn bà này, loại mì nào con cũng ăn, thậm chí còn tự tay học cắn
00:30:40mì.
00:30:41Bác ơi, cháu thật sự không muốn phá hoại họ đâu.
00:30:44Cháu chỉ thích lục tổng thôi.
00:30:45Cháu chỉ muốn anh ấy vui vẻ hơn một chút.
00:30:47Thích.
00:30:47Cô thừa biết nó đã có vị hôn thê.
00:30:50Thế mà vẫn bám lấy.
00:30:51Thế mà gọi là thích à.
00:30:52Cô thừa biết chúng nó sắp kết hôn.
00:30:54Thế mà vẫn muốn đi du lịch cùng.
00:30:55Thế mà gọi là không phá hoại sao.
00:30:57Cháu không thể kiểm soát được tình cảm của mình.
00:30:59Thừ.
00:31:00Không kiểm soát được tình cảm thì có thể chơi chẽ như vậy sao?
00:31:03Con dựa vào đâu mà nghĩ mẹ sẽ tha thứ cho con?
00:31:06Mẹ, con sai rồi.
00:31:08Con thật sự biết lỗi rồi.
00:31:09Mẹ giúp con tìm quyền quyền đi.
00:31:11Con xin mẹ đấy.
00:31:12Con sẽ cắt đứt hoàn toàn với thẩm tây mộng.
00:31:14Sau này con sẽ không bao giờ phạm sai lầm thế này nữa.
00:31:16Giờ, con mới nói.
00:31:17Cắt đứt sao?
00:31:17Con nghĩ mẹ sẽ tin à?
00:31:19Con có thể chứng minh.
00:31:21Chứng minh bằng cách nào?
00:31:22Đi nấu mì đi.
00:31:23Nấu đủ 100 bát.
00:31:27Hai đứa chẳng phải thích ăn mì làm sao?
00:31:30Hôm nay mẹ sẽ để hai đứa ăn cho đã đời.
00:31:34Thưa phu nhân, trên bàn không còn chỗ để nữa rồi hả?
00:31:37Cứ tiếp tục nấu ở trong bếp đi.
00:31:38Mẹ, ăn đi.
00:31:41Con chẳng phải muốn mẹ giúp khuyên Giang Uyển quay về sao?
00:31:44Vậy thì trước tiên hãy để mẹ thấy thái độ nhận lỗi của con đã.
00:31:47Giang Uyển bảo con ăn cùng một bát mì.
00:31:49Con lại bảo một miếng cũng nút không trôi.
00:31:51Con thẩm tây mộng bảo con ăn.
00:31:52Con lại ăn hết bát này đến bát khác.
00:31:54Bây giờ mẹ cũng bảo con ăn đấy.
00:31:56Ăn không hết thì đừng hòng nhắc đến Giang Uyển nữa.
00:32:03Bác ơi, cháu.
00:32:04Dạ dày của cháu không tốt.
00:32:05Cháu không thể ăn nhiều thế này được.
00:32:07Dạ dày cô không tốt sao?
00:32:08Lúc quyến rũ vị hôn phu của người khác.
00:32:10Sao không thấy cô kêu dạ dày không tốt hả?
00:32:12Ngồi xuống.
00:32:17Gửi.
00:32:18Mốt xuống cho tôi.
00:32:24Cháu thật sự không mốt trôi nữa rồi.
00:32:26Cô chẳng phải nói từng ăn rất nhiều loại mì cùng lục chiến sao.
00:32:28Nào là mì nạ bò, mì kéo lan trâu, mì gói rồi cả mì, cây nữa.
00:32:32Sao bây giờ lại ăn không nổi nữa rồi?
00:32:34Hóa ra.
00:32:34Sau lưng anh, thẩm tây mộng lại nói với Giang Uyển.
00:32:37Những lời khó nghe đến như vậy.
00:32:39Lục tộc.
00:32:40Đó chỉ là lời nói trong lúc tức giận của em thôi.
00:32:42Em chỉ vì quá yêu anh thôi.
00:32:43Tình yêu của cô chính là đâm dao vào tim người phụ nữ khác sao.
00:32:46Vậy thì hôm nay cô càng phải ăn hết đống mì này.
00:32:49Giang Uyển từng nói, tình yêu kiểu này rất mất cân bằng.
00:32:52Hóa ra cô ấy đã nói điều đó từ lâu.
00:32:54Chỉ là anh chưa từng để tâm.
00:32:57Bác ơi, cháu sai rồi.
00:32:59Sau này cháu sẽ không bao giờ ăn mì cùng lục tổng nữa.
00:33:01Cháu sẽ rời xa anh ấy.
00:33:02Xin bác đừng bắt cháu ăn nữa.
00:33:05Bây giờ mới biết sai sao.
00:33:08À, à.
00:33:10Muộn rồi.
00:33:13Bác ơi.
00:33:15Cháu thật sự biết lỗi rồi.
00:33:17Sau này cháu nhất định sẽ tránh thật xa lục tổng ra.
00:33:20Cháu sẽ không làm ảnh hưởng đến anh ấy và chị Giang Uyển nữa.
00:33:24Chị Giang Uyển.
00:33:25Bây giờ cô gọi nghe thân mật gớm nhỉ.
00:33:28Lúc cô khiêu khích con bé, sao không nghĩ con bé chính là chị Giang Uyển trong miệng cô đi.
00:33:33Lúc đó cháu chỉ vì quá sợ mất đi lục tổng.
00:33:37Cháu không có ý xấu đâu.
00:33:39Không có ý xấu sao.
00:33:40Đi giày của Giang Uyển là không có ý xấu.
00:33:43Nói những lời bị ổi đó với Giang Uyển cũng là không có ý xấu ả.
00:33:47Trong khi thừa biết hai đứa nó chuẩn bị kết hôn, cháu chỉ muốn âm thầm đi du lịch cùng
00:33:51thôi.
00:33:51Cũng không có ý xấu gì đâu ả.
00:33:52Giáp lục.
00:33:55Cô đã nói gì với Giang Uyển?
00:33:57Cháu.
00:33:58Cháu không có.
00:34:00Cô nói với Giang Uyển rằng cô cố tình đi giày của con bé.
00:34:03Cô còn bảo đàn ông của con bé cô cũng dùng qua rồi.
00:34:05Cô còn nói với Giang Uyển chuyện cái giường và những thứ đó nữa đúng không?
00:34:09Bác ơi, cháu sai rồi.
00:34:11Cháu thực sự biết sai rồi.
00:34:16Từ ngày hôm nay, cô không cần đến công ty nữa.
00:34:19Cô bị đuổi việc rồi.
00:34:20Cái gì cơ ạ?
00:34:21Bác.
00:34:22Bác không thể làm thế được.
00:34:23Cháu là do đích thân xếp lục tuyển vào.
00:34:26Công việc của cháu không hề có sai sót gì.
00:34:29Sai lầm lớn nhất của cô chính là đặt tâm tư lên người không nên đặt.
00:34:33Công ty của nhà họ lục.
00:34:35Không giữ loại người không biết điểm dừng như cô.
00:34:38Giáp lục, anh nói gì đi chứ?
00:34:40Em đã đi theo anh lâu như vậy.
00:34:42Anh không thể nói bỏ là bỏ em ngay được.
00:34:45Cô đi theo tôi.
00:34:47Thẩm Tây Mộng, có phải cô quên mất rồi không?
00:34:50Cô chỉ là trợ lý của tôi thôi.
00:34:52Lục Chiến, giờ anh muốn đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu tôi sao?
00:34:55Tôi không đùng đẩy.
00:34:56Tôi cũng có lỗi.
00:34:57Nhưng cô không nên đến khiêu khích Giang Uyển.
00:34:59Hóa ra đến cuối cùng vẫn là vì Giang Uyển.
00:35:02Cô ta đi rồi mà anh vẫn bảo vệ cô ta.
00:35:04Cô ấy không cần chúng ta bảo vệ.
00:35:06Con bé chỉ là cuối cùng đã vứt bỏ những thứ dơ bẩn như các người đi mà thôi.
00:35:15Giang Uyển.
00:35:16Cô lấy tư cách gì mà đi rồi vẫn cướp anh ấy đi hả?
00:35:19Bây giờ cô vừa lòng chưa?
00:35:22Mẹ, con muốn gặp Uyển Quyển.
00:35:28Mẹ, con thực sự biết sai rồi.
00:35:30Con sẽ xóa mọi phương thức liên lạc của thẩm Tây Mộng.
00:35:33Công ty cũng sẽ không để cô ta bước chân vào nữa.
00:35:35Từ nay về sau con sẽ không bao giờ phạm sai lầm thế này nữa.
00:35:38Từ nay về sau.
00:35:40Giang Uyển liệu có còn cho con cơ hội bắt đầu lại nữa không?
00:35:42Con tưởng bây giờ, con khóc lóc vài câu.
00:35:45Quy xuống một chút là Giang Uyển phải quay về sao?
00:35:47Con bé lấy lý do gì để quay về?
00:35:49Quay về để tiếp tục nấu cơm cho con.
00:35:51Tiếp tục chiều trụ con.
00:35:52Hay tiếp tục nhìn con ngày nào đó lại bị mấy cô ả bên này.
00:35:55Ngoài rắt mũi.
00:35:56Sẽ không đâu.
00:35:57Thực sự không đâu mẹ.
00:35:59Mấy lời này bây giờ, con nói ra thật nhẹ nhàng.
00:36:01Nhưng lúc trước khi con giấu con bé mập mờ với thẩm Tây Mộng.
00:36:04Con cũng biết rõ bản thân đã có vị hôn thề.
00:36:07Không phải con không biết thế là sai.
00:36:09Con chỉ nghĩ Giang Uyển sẽ mãi mãi không rời đi.
00:36:12Đúng vậy.
00:36:13Con không phải không biết bản thân đã quá giới hạn.
00:36:15Con chỉ là ỉ vào việc Giang Uyển yêu con.
00:36:17ỉ vào việc tính tình cô ấy hiền lành.
00:36:19ỉ vào việc suốt 8 năm qua dù có chịu bao nhiêu bất ức.
00:36:21Cuối cùng cô ấy vẫn sẽ ở lại.
00:36:23Cho nên con mới dám hết lần này đến lần khác coi thường cô ấy.
00:36:26Mẹ, con thực sự không thể sống thiếu cô ấy.
00:36:28Con không thể thiếu.
00:36:30Con bé là việc của con.
00:36:31Còn con bé có thể sống thiếu con hay không?
00:36:34Là việc của con bé.
00:36:35Con bé đã dùng hành động để trả lời con rồi.
00:36:37Mẹ, mẹ đi cùng con đến tìm cô ấy được không?
00:36:40Trước đây cô ấy rất nghe lời mẹ.
00:36:41Mẹ nói giúp con vài câu đi.
00:36:43Chỉ cần cô ấy chịu gặp con, bảo con làm gì cũng được.
00:36:48Mẹ có thể đi cùng con.
00:36:50Nhưng con phải nhớ kỹ.
00:36:52Nếu Giang huyển không tha thứ cho con, con không được dây dưa làm phiền.
00:36:56Con bé không nợ con.
00:36:57Càng không nợ nhà họ lục chúng ta.
00:36:59Con biết, con biết rồi.
00:37:01Con chỉ muốn gặp cô ấy một lần.
00:37:04Tốt nhất là cô nên thực sự biết rõ.
00:37:10Thông báo cho phòng nhân sự đi.
00:37:12Chấm dứt hợp đồng lao động với thẩm cây mộng ngay lập tức.
00:37:17Tối nay qua quán mì ở phố Đông ăn đi.
00:37:19Nước suốt thịt băm nhà họ đúng là ngon tuyệt cú mẻo.
00:37:22Ở đây không ngột ngạt như ở chủ sở chính.
00:37:24Tôi nhận ra mình không cần lúc nào cũng phải gồng mình lên nữa.
00:37:27Không cần vội vã nấu cơm tối trước khi anh về nhà.
00:37:29Không cần vì một câu không thích ăn của anh mà lại phải lùi thủi vào bếp nấu lại.
00:37:33Càng không cần thức đến tận đêm muộn.
00:37:35Chờ đợi bên ngọn đèn lạnh lẽo.
00:37:40Mẹ con hôm nay lại chế bố thái hành không đẹp mắt đấy.
00:37:42Thì vốn dĩ nhìn có đẹp đâu ạ.
00:37:44Hành đẹp hay không thì ảnh hưởng gì đến vị chứ.
00:37:48Mẹ, để con giúp cho.
00:37:51Không cần đâu, con đi làm mệt cả mày rồi.
00:37:53Cứ ngồi đó đợi ăn là được rồi.
00:37:55Mẹ bột mì này ngon thật đấy.
00:37:57Bố con vừa mới sinh của họ hàng dưới quê mang lên mấy hôm trước đấy.
00:38:00Bố mẹ vẫn luôn trồng lúa mì cho con suốt thật ạ.
00:38:02Cũng không hẳn là bố mẹ trồng, chỉ là thuê một mảnh đất của nhà họ hàng.
00:38:06Nhờ họ trông non giúp thôi.
00:38:08Đến mùa gặt lúa mì thì đem đi xay thành bột.
00:38:10Hồi nhỏ con kén ăn lắm.
00:38:11Cứ chê mì bán bên ngoài không thơm.
00:38:13Thế là mẹ con cứ nhớ mãi chuyện đó cho đến tận bây giờ.
00:38:15Trước đây tôi cứ ngỡ mình nhận được quá ít tình thương.
00:38:18Vì thế chỉ cần lục chiến cho tôi một lời hứa nhỏ nhoi.
00:38:20Tôi đã coi đó là tất cả.
00:38:21Nhưng hóa ra, từ nhỏ đến lớn tôi vẫn luôn được yêu thương hết mực.
00:38:25Có người nhớ tôi thích ăn mì.
00:38:26Vì tôi mà chồng lúa mì, chưa bao giờ chê sự thích của tôi là phiền phức.
00:38:30Mau ăn đi con, để lâu mì nát ra là không ngon đâu.
00:38:37Sao con lại khóc rồi?
00:38:41Mẹ, con xin lỗi.
00:38:42Vì một người không xứng đáng, mà con đã tự chịu tủi nhục suốt 8 năm trời.
00:38:47Con suýt chút nữa đã quên mất rằng con vốn dĩ cũng được bố mẹ yêu thương nâng niu từ
00:38:50bé.
00:38:51Không sao đâu con, ai mà chẳng có lúc vấp ngã, biết tự đứng dậy là được.
00:38:58Thuê bao quý khách vừa gọi hiện thời không liên lạc được.
00:39:00Anh Lục, em biết sai rồi.
00:39:03Anh đừng bỏ rơi em mà, anh từng nói em là ngoại lệ của anh mà.
00:39:07Dấu chấm than đỏ chót này giống hệt như lúc.
00:39:09Khi Lục Chiến nhìn thấy Giang Uyển xóa kết bạn với mình.
00:39:13Giang Uyển xóa kết bạn với Lục Chiến, Lục Chiến sẽ hoảng hốt.
00:39:16Nhưng Lục Chiến xóa kết bạn với Thẩm Tây Bộng thì lại chẳng có nổi một lời giải thích.
00:39:22Trợ lý thẩm, bây giờ cô không thể lên trên đó được.
00:39:25Tôi là trợ lý của Giám đốc Lục.
00:39:27Tại sao tôi lại không được lên?
00:39:29Phòng nhân sự vừa mới gửi thông báo, quyền gia vào của cô đã bị hủy bỏ rồi.
00:39:33Là cô ta đúng không?
00:39:34Nghe nói là quyến rũ Giám đốc Lục nên bị đích thân phu nhân đuổi việc rồi.
00:39:38Hóa ra là thế.
00:39:41Thảo nào trước đây ngày nào cũng thấy đi ăn mì với Giám đốc Lục.
00:39:45Đúng là có vấn đề thật mà.
00:39:47Mấy người nói bậy bạ gì đó.
00:39:49Cô thẩm, mời cô rời khỏi đây cho.
00:39:51Đây là ý của anh Lục sao?
00:39:57Giang Uyển
00:39:58Cô dựa vào cái gì chứ?
00:40:00Cô đã không cần anh ấy nữa rồi.
00:40:02Tại sao còn muốn hủy hoại cả tôi nữa?
00:40:09Tình yêu mà Giang Uyển dành cho tôi, vô dĩ đã ẩn chứa trong những điều nhỏ nhạt bình dị
00:40:13này.
00:40:14Dù xấu thì cũng phải mặc cho ấm.
00:40:20Vậy mà tôi
00:40:22Lại tự tay đánh mất tất cả rồi.
00:40:30Thu dọn đồ đặc đi.
00:40:31Mẹ đi cùng con về quê của Giang Uyển.
00:40:33Mẹ, mẹ biết cô ấy ở đâu rồi sao?
00:40:35Hạ Ninh không nói cho mẹ địa chỉ cụ thể.
00:40:37Nhưng trước đây mẹ từng gửi đồ cho Giang Uyển.
00:40:39Nên biết đại khái quê của con bé ở đâu.
00:40:41Tới đó rồi chúng ta hỏi thăm tiếp.
00:40:43Cảm ơn mẹ.
00:40:44Đừng cảm ơn mẹ.
00:40:45Mẹ không phải đang giúp con đâu.
00:40:47Mẹ chỉ muốn tự tay xin lỗi Giang Kiển thôi.
00:40:49Với lại con nhớ cho kỹ.
00:40:50Chuyến đi này không phải để ép con bé tha thứ.
00:40:53Nếu con bé đồng ý gặp con.
00:40:55Thì con hãy đàng hoàng mà xin lỗi.
00:40:57Còn nếu con bé không muốn gặp.
00:40:59Con lập tức quay về với mẹ ngay.
00:41:01Đừng làm con bé trướng mắt thêm nữa.
00:41:03Con biết rồi.
00:41:11Bây giờ trong con cuối cùng cũng có chút thịt chút thả rồi đấy.
00:41:14Sao này không được bỏ bữa nữa đâu đấy?
00:41:17Con có biết vì sao mẹ luôn thương Giang Kiển không?
00:41:20Bởi vì con bé đối tốt với con.
00:41:22Không phải chỉ bằng chót lưỡi đầu môi.
00:41:25Con bé thực sự lo cho sức khỏe.
00:41:27Cảm xúc và cuộc sống của con.
00:41:31Đến cả một người làm mẹ như mẹ nhiều lúc cũng thấy tự hổ thẹ.
00:41:35Mẹ.
00:41:37Đừng nói nữa.
00:41:39Mẹ nói vậy không phải sợ con đau lòng.
00:41:42Mà là sợ con vẫn chưa tỉnh ngộ.
00:41:44Lần này gặp con bé.
00:41:45Đừng lôi tình cảm 8 năm ra nói nữa.
00:41:488 năm đó không phải là cái cớ để con đòi con bé tha thứ.
00:41:51Mà là bằng chứng cho thấy con đã phụ lòng con bé.
00:41:55Cánh gà có cần ướp thêm tí gia vị không bố?
00:41:57Cứ ướp đậm chút.
00:41:58Tuyển tuyển thích ăn đậm đà.
00:41:59Bố ơi.
00:42:00Con đâu còn là trẻ con nữa.
00:42:01Trong mắt bố mẹ.
00:42:02Con có 80 tuổi thì vẫn là đứa trẻ thôi.
00:42:07Mẹ ra mở cửa đây.
00:42:10Tuyển tuyển.
00:42:11Cuối cùng anh cũng gặp được em rồi.
00:42:14Anh đến đây làm gì?
00:42:18Tuyển tuyển.
00:42:19Anh đến để xin lỗi em.
00:42:21Chị thông ra.
00:42:22Đừng gọi nghe thân thiết thế.
00:42:23Giao huyền nhà chúng tôi còn chưa gả vào nhà họ lục các người đâu.
00:42:25May mà cũng chưa gả.
00:42:27Cả nhà chúng tôi đang chuẩn bị ra ngoài.
00:42:29Có gì thì nói nhanh lên.
00:42:30Đừng làm mất thời gian của chúng tôi.
00:42:35Anh làm cái trò gì vậy?
00:42:36Tuyển tuyển.
00:42:37Anh biết mình sai rồi.
00:42:39Anh đã đuổi việc thẩm tây mộng rồi.
00:42:41Anh với cô ta đã dứt khoát hoàn toàn rồi.
00:42:43Sau này anh sẽ không bao giờ gặp lại cô ta nữa.
00:42:46Xin em.
00:42:47Cho anh một cơ hội cuối cùng thôi.
00:42:49Lục chiến.
00:42:50Anh đến muộn rồi.
00:42:52Không muộn đâu Tuyển tuyển.
00:42:54Chúng mình đã bên nhau 8 năm à?
00:42:56Tình cảm 8 năm.
00:42:57Sao có thể bảo hết là hết ngay được?
00:42:59Phải rồi.
00:43:008 năm qua tôi ăn cơm cùng anh 8 năm.
00:43:03Nấu cơm cho anh suốt 8 năm.
00:43:05Nuôi anh từ 52 ký lên tới 72 ký.
00:43:07Tôi nhớ rõ từng khẩu vị của anh, từng thói quen, từng chỗ khó chịu cho người.
00:43:11Vậy mà ngày sinh nhật tôi, tôi chỉ muốn anh ăn cùng mình một bát mì.
00:43:14Anh lại bảo nhìn thấy mì là muốn mửa.
00:43:17Anh sai rồi.
00:43:18Sau này anh sẽ ăn cùng em.
00:43:20Em muốn ăn gì anh cũng sẽ ăn cùng em.
00:43:23Anh vẫn không hiểu ra sao.
00:43:24Bây giờ tôi không cần anh đi cùng nữa.
00:43:29Anh không thể sống thiếu tôi.
00:43:31Là vì anh yêu tôi.
00:43:33Hay là vì chẳng còn ai chăm sóc anh được như tôi nữa.
00:43:36Không trả lời được thì đừng quỳ ở đây làm chống bắt nữa.
00:43:38Tuyển tuyển là bác có lỗi với cháu.
00:43:40Bác đã không dạy dỗ con trai mình đàng hoàng.
00:43:42Hôm nay bác đến đây không dám cầu xin cháu phải tha thứ cho lục chiến.
00:43:46Bác chỉ muốn trực tiếp nói với cháu một lời xin lỗi thôi.
00:43:49Bác à, bác không cần phải xin lỗi thay cho lục chiến đâu.
00:43:51Người làm sai chuyện không phải là bác.
00:43:53Xin lỗi xong rồi thì biến đi cho đẹp trời.
00:43:55Nói xong rồi thì xin mời về cho.
00:43:57Nhà chúng tôi không hoan nghênh kẻ phản bội tình cảm.
00:44:01Tuyển tuyển à, bác biết mình chẳng còn mặt mũi nào để đến đây.
00:44:04Thằng lục chiến gây ra nông nỗi này là do nó khốn nạn.
00:44:06Cũng là do người làm mẹ như bác không biết dạy con.
00:44:09Bao năm qua cháu đối tốt với nó thế nào, bác đều nhìn thấy hết.
00:44:13Nói thật lòng.
00:44:14Đến cả mẹ đẻ như bác chưa chắc đã làm được như cháu.
00:44:18Bác thực sự rất thương cháu.
00:44:20Và thực lòng coi cháu như con dâu trong nhà.
00:44:23Nên hôm nay bác mới mặt giày đến đây văn xin cháu.
00:44:26Lục chiến nó biết sai rồi.
00:44:29Nó đã đuổi việc thẩm tây mộng.
00:44:30Cũng cắt đứt hoàn toàn với nó rồi.
00:44:32Mấy ngày nay nó ăn không ngon ngủ không yên.
00:44:34Người ngượng tiều tụy, sắp sụp đổ đến nơi rồi.
00:44:37Tuyển tuyển, cháu xem xét tình nghĩa 8 năm qua.
00:44:41Cho nó một cơ hội cuối cùng được không?
00:44:44Tuyển tuyển, anh thật sự thay đổi rồi.
00:44:46Sau này em nói gì anh cũng nghe theo hết.
00:44:48Em muốn ăn mì, ngày nào anh cũng ăn cùng em.
00:44:50Em muốn về quê sống, mình cùng về quê.
00:44:52Em muốn có một đám cưới.
00:44:54Anh sẽ bù đắp cho em một đám cưới hoành tráng nhất.
00:44:56Chỉ cần em quay về, cái gì anh cũng đồng ý hết.
00:44:58Những thứ tôi từng khao khát.
00:45:00Thực ra vô cùng đơn giản.
00:45:03Một ngày sinh nhật được nhớ tới.
00:45:05Một bát mì có người sẵn lòng ăn cùng.
00:45:08Và một chút tôi nghiêm không bị trả đạp.
00:45:10Nhưng những điều nhỏ nhặt ấy.
00:45:12Lục chiến trước đây chưa từng cho tôi dù chỉ một lần.
00:45:14Giờ tôi không cần nữa.
00:45:15Thì anh ta lại đột nhiên sẵn sàng cho tất cả.
00:45:17Chị luôn miệng nói thương Uyển Uyển nhà tôi.
00:45:20Vậy tôi hỏi chị một câu.
00:45:22Nếu Giang Uyển là con gái ruột của chị.
00:45:25Nó bị một người đàn ông dày vò suốt 8 năm trời.
00:45:28Chưa cưới xin đã ngoại tình.
00:45:29Lại còn bảo vệ kẻ thứ 3.
00:45:30Dung túng cho trà xanh cưỡi đầu cưỡi của nó.
00:45:32Liệu chị có khuyên con gái mình quay lại không?
00:45:34Chị xem.
00:45:35Chính chị còn chẳng trả lời nổi.
00:45:37Đâu phải chị không biết tuyển quyển nhà chúng tôi chịu ấm ước.
00:45:40Chẳng qua chị chỉ xót mỗi con trai chị thôi.
00:45:42Thật xin lỗi.
00:45:43Bản hợp đồng câu xin lỗi này.
00:45:45Nhà họ lục các người nói ra quá muộn rồi.
00:45:49Nhà chúng tôi có gia phong đàng hoàng.
00:45:50Tuyệt đối không chấp nhận kẻ lăng nhăng.
00:45:52Cũng may là hai đứa chưa kết hôn đấy lục chiến.
00:45:55Chứ nếu lỡ cưới rồi.
00:45:56Có con cái rồi.
00:45:57Mà lại dở ra mấy cái trò đồi bại này.
00:45:59Thì đúng là hủy hoại cả cuộc đời quyển quyển nhà chúng tôi rồi.
00:46:02Chú ơi.
00:46:02Cháu sẽ không thế nữa đâu.
00:46:04Cháu thật sự sẽ không tái phạm nữa đâu ạ.
00:46:06Cậu có tái phạm hay không chẳng liên quan gì đến chúng tôi.
00:46:09Chúng tôi không đánh cược.
00:46:10Càng không thể đem quãng đời còn lại của con gái ra làm cực điểm.
00:46:13Quyển quyển.
00:46:14Em đừng nghe họ.
00:46:15Đây là chuyện riêng của hai chúng mình.
00:46:17Em nhìn anh này.
00:46:19Em nói cho anh biết đi.
00:46:20Em thật sự nỡ vứt bỏ mỗi tình 8 năm này sao?
00:46:22Lục chiến.
00:46:34Từng có ngơ ngác tưởng rằng không phải tôi cứ ngỡ đó là tình yêu.
00:46:38Tưởng rằng yêu một người chính là sẵn sàng vì người đó mà đổi thay khẩu vị, thay đổi thói
00:46:42quen, thậm chí là đánh mất bản thân.
00:46:44Nhưng mãi sau này tôi mới nhận ra nếu trong một mối quan hệ chỉ có một mình tôi chịu
00:46:47nhiệm bộ, thì đó không gọi là yêu.
00:46:49Đó gọi là sự bảo ngòn.
00:46:50Ban đầu đâu có như vậy.
00:46:52Lúc mới yêu nhau.
00:46:53Tôi thực sự đã rất yêu anh.
00:46:55Hồi đó sức khỏe anh yếu lắm.
00:46:56Ngày đến mức đáng sợ, ngày nào tôi cũng tìm mọi cách nấu nướng bồi bổ cho anh.
00:47:00Chỉ muốn nuôi anh khỏe mạnh lên.
00:47:01Nhìn thấy anh tăng cân từng chút một.
00:47:03Tôi còn vui hơn bất kỳ ai.
00:47:05Anh biết em tốt với anh.
00:47:07Anh đều biết cả.
00:47:08Anh không biết đâu.
00:47:10Nếu anh thực sự biết,
00:47:12thì đã không coi sự hy sinh đó là điều hiển nhiên.
00:47:14Tôi thích ăn mì.
00:47:15Anh không thích.
00:47:16Tôi liền ăn cơm cùng anh.
00:47:18Đến sinh nhật mình, tôi chỉ muốn ăn một bát mì.
00:47:21Anh lại bảo tôi ép buộc anh.
00:47:24Thẩm Tây Mộng muốn ăn.
00:47:25Anh lại đi ăn cùng Thẩm Tây Mộng hết bữa này đến bữa khác.
00:47:28Tôi nói anh chưa bao giờ tặng quà cho tôi.
00:47:31Anh bảo tiền nông đều do tôi giữ.
00:47:32Tôi muốn mua gì thì tự mua.
00:47:34Nhưng dưới chân Thẩm Tây Mộng lại đi đôi giày của tôi.
00:47:38Phản ứng đầu tiên của anh lại là bên vực Thẩm Tây Mộng.
00:47:41Bảo đó là phần thưởng anh tặng cô ta.
00:47:43Huyển huyển.
00:47:45Đừng nói nữa mà.
00:47:46Thẩm Tây Mộng khiêu khích ngay trước mặt tôi.
00:47:48Kể về chiếc giường của hai người.
00:47:49Kể về những đồ dùng của hai người.
00:47:51Kể chi tiết những lúc hai người ở bên nhau.
00:47:53Tôi đánh Thẩm Tây Mộng.
00:47:55Anh bắt tôi phải xin lỗi.
00:47:56Tôi đánh anh.
00:47:58Anh lại nghĩ tôi bị điên rồi.
00:47:59Lục chiến.
00:48:01Mỗi một lần anh chọn bên vực Thẩm Tây Mộng.
00:48:04Điều như đang nói với tôi rằng, 8 năm qua của tôi.
00:48:07Thực sự rất nực cười.
00:48:09Tông, Tông, không phải như vậy đâu.
00:48:11Lúc đó anh chỉ là nhất thời hồ đồ thôi.
00:48:14Anh thực sự không muốn mất em.
00:48:16Nhưng anh đã mất tôi rồi.
00:48:18Không có đâu.
00:48:19Chỉ cần em đồng ý.
00:48:21Chúng ta vẫn có thể làm lại từ đầu.
00:48:23Sau này anh sẽ ăn mì cùng em.
00:48:24Em muốn ăn gì anh cũng sẽ chịu theo.
00:48:26Em muốn phạt anh thế nào cũng được mà.
00:48:28Huyển huyển.
00:48:28Anh cầu xin em.
00:48:30Đừng bỏ rơi anh.
00:48:31Trước đây, thứ tôi muốn.
00:48:33Chỉ là một bát mì anh tự nguyện ăn cùng tôi thôi.
00:48:36Còn bây giờ thì không cần nữa.
00:48:37Được cười thật.
00:48:40Huyển huyển.
00:48:41Bây giờ tôi đã có người ăn cùng rồi.
00:48:43Bố mẹ tôi sẽ nấu cho tôi ăn.
00:48:44Tự tôi cũng có thể nấu được.
00:48:46Sau này cũng sẽ có người thực sự tôn trọng tôi ở bên ăn cùng.
00:48:50Nhưng người đó tuyệt đối không phải là anh.
00:48:54Huyển huyển.
00:48:55Anh thực sự không biết phải làm sao nữa.
00:48:57Anh không thể sống thiếu em được.
00:48:59Nếu em bỏ anh.
00:49:00Anh biết phải làm sao đây.
00:49:02Đã là chuyện của anh.
00:49:04Không liên quan gì đến tôi nữa.
00:49:10Ở bên anh, đối với em chỉ có sự dày vò thôi sao.
00:49:13Trước đây tôi không hề lạnh lùng.
00:49:15Chính anh đã đẩy tôi ra xa hết lần này đến lần khác.
00:49:18Anh sẽ bù đắp cho em.
00:49:19Anh sẽ chuyển cổ phần công ty cho em.
00:49:21Cả nhà, cửa cũng cho em.
00:49:22Chỉ cần em muốn.
00:49:23Anh đều sẽ cho hết.
00:49:26Lục chiến.
00:49:26Đến giờ anh vẫn nghĩ mọi thứ đều có thể bù đắp sao.
00:49:29Anh đã quên mất sinh nhật của tôi.
00:49:31Bù đắp một ngày sinh nhật là đủ rồi sao.
00:49:33Anh từ chối bát mì suốt 8 năm của tôi.
00:49:34Bây giờ chỉ cần ăn cùng tôi là đủ rồi sao.
00:49:36Anh bảo vệ thầm tây mộng để trà đạp lên lòng tự trọng của tôi.
00:49:39Giờ ra thải cô ta là đủ rồi sao.
00:49:41Anh phản bội rồi chỉ nói một câu sau này không tái phạm là đủ rồi sao.
00:49:44Có những thứ một khi đã vỡ nát thì chẳng thể lành lại.
00:49:47Không phải cứ anh muốn sửa là nó sẽ trở lại như ban đầu.
00:49:51Huyển Uyển.
00:49:52Bác biết cháu phải chịu nhiều ấm ước.
00:49:53Nhưng lục chiến thực sự biết lỗi rồi.
00:49:55Biết lỗi thì phải chấp nhận hậu quả.
00:49:57Không phải lời xin lỗi nào cũng xứng đáng được tha thứ.
00:50:00Mời hai người về cho.
00:50:01Huyển Uyển.
00:50:02Em nói cho anh biết đi.
00:50:03Có phải em vẫn còn yêu anh đúng không?
00:50:04Dù chỉ là một chút thôi.
00:50:06Chỉ cần vẫn còn một chút.
00:50:07Anh cũng sẽ không bỏ cuộc.
00:50:08Tôi từng thật lòng yêu lục chiến.
00:50:09Nhưng tình yêu không phải là vô hạn.
00:50:11Sự thất vọng tiếp tục qua từng ngày.
00:50:12Những ấm ước trồng chất.
00:50:13Sự coi thường hết lần này đến lần khác.
00:50:15Cuối cùng cũng bào mòn hết thầy yêu thương.
00:50:16Chút tình cảm cuối cùng tôi dành cho lục chiến.
00:50:18Đã sớm dừng lại vào đêm sinh nhật ấy.
00:50:20Dừng lại ở khoảnh khắc anh ta khăng khăng nói rằng.
00:50:22Thân không thể nuốt nổi một miếng nào.
00:50:24Dừng lại ở giây phút tôi nghe thấy anh ta vừa cười vừa nói.
00:50:26Với bạn bè rằng tôi là kẻ không biết giận dữ là gì.
00:50:28Lục chiến.
00:50:29Tôi không còn yêu anh nữa rồi.
00:50:30Dù anh có làm gì đi chăng nữa.
00:50:32Tôi cũng sẽ không bao giờ quay lại tiễn khách.
00:50:35Đi thôi.
00:50:44Giang Uyển.
00:50:45Em nghe anh nói thêm một câu nữa thôi.
00:50:47Đủ rồi.
00:50:49Mẹ, con vẫn chưa nói xong.
00:50:51Anh ta đã nói xong rồi.
00:50:52Lục chiến.
00:50:53Giang Uyển không muốn gặp anh.
00:50:56Còn dây dưa nữa chúng tôi sẽ báo cảnh sát đấy.
00:50:59Đi thôi.
00:51:07Mẹ.
00:51:09Giang Uyển thực sự không cần con nữa rồi.
00:51:10Đây là quả báo con đáng phải chịu.
00:51:12Con biết.
00:51:13Nhưng con không chịu đựng nổi.
00:51:14Không chịu nổi cũng phải chịu.
00:51:16Giang Uyển đã chịu đựng suốt 8 năm.
00:51:17Con bé vẫn vượt qua được đấy thôi.
00:51:19Đúng vậy.
00:51:19Con mới chỉ bắt đầu đau đớn mà đã thấy không chịu đựng nổi rồi.
00:51:22Giang Uyển hết lần này đến lần khác thất vọng.
00:51:24Một mình lùi thủi ăn mì.
00:51:25Nghe thẩm tây mộng khiêu khích.
00:51:26Lúc một mình đi tàu điện về nhà.
00:51:27Suốt cuộc cô ấy đã vượt qua bằng cách nào chứ?
00:51:29Quyển Uyển, cậu thực sự không sao chứ?
00:51:32Tớ không sao.
00:51:33Đi thôi.
00:51:33Mùi cắm chạy chúng ta đã lên lịch rồi.
00:51:35Không thể vì kẻ không liên quan mà làm mất tôi được hả?
00:51:41Quyển.
00:51:50Con trai, về thôi con.
00:51:51Đừng làm phiền Giang Uyển nữa.
00:51:53Mẹ.
00:51:54Hình như con thực sự đánh mất Giang Uyển rồi.
00:52:06Anh về rồi à?
00:52:07Rửa tay rồi ăn cơm thôi.
00:52:12Cuộc sống thiếu đi Giang Uyển.
00:52:13Mọi thứ đều trở nên lệch nhịp.
00:52:15Nhưng cảm giác sai lệch này rốt cuộc là yêu hay chỉ là một thói quen?
00:52:19Con không biết.
00:52:20Và con cũng sợ phải biết câu trả lời.
00:52:22Giang Uyển từng hỏi con rằng, con không thể sống thiếu cô ấy là vì yêu.
00:52:25Hay vì không còn ai chăm sóc con chú đáo như cô ấy nữa?
00:52:28Đến tận bây giờ, con vẫn không thể trả lời được.
00:52:30Mỗi lần mua bột mì về, nhưng lần nào cũng chỉ làm một ít.
00:52:33Có phải là vì con không thích ăn đúng không?
00:52:35Con thật ngốc ghét làm sao?
00:52:37Thẩm Tây Mộng chỉ tùy tiện nói một câu muốn ăn.
00:52:39Con đã hào hứng dành ra cả buổi để học làm.
00:52:41Chiều nay xem hướng dẫn để học cách tự cán mì.
00:52:43Xem như sự nuôi chiều ngoại lệ.
00:52:44Nhưng Giang Uyển đã cầu xin tôi suốt 8 năm.
00:52:46Vậy mà tôi lại nghĩ ngay cả bát mì vào ngày sinh nhật của cô ấy.
00:52:49Cũng là do cô ấy đang ép buộc tôi.
00:52:55Giang Uyển, em nhìn xem.
00:52:56Hôm nay anh ăn mì rồi này.
00:52:58Sao em không nhìn anh ăn hết vậy?
00:53:06Họa ra bát mì này lại đáng đến thế.
00:53:088 năm qua, nhìn một kẻ ích kỷ như anh.
00:53:11Em rốt cuộc đã nhẫn nhịn chịu đựng thế nào?
00:53:13Ha ha ha.
00:53:22Sắp lục, cuối cùng em cũng được gặp anh rồi.
00:53:27Sao anh không nghe điện thoại của em?
00:53:29Em biết bác gái không thích em.
00:53:31Nhưng tình cảm giữa chúng ta là thật mà.
00:53:33Giữa tôi và cô thì có tình cảm gì chứ?
00:53:35Sao anh có thể nói như vậy?
00:53:36Anh ăn mì cùng em, đưa em đi hồng cò.
00:53:39Cùng em xem pháo hoa.
00:53:40Đêm đó anh cũng không hề đẩy em ra.
00:53:41Lục Chiến, rõ ràng là anh thích em mà.
00:53:43Mỗi một việc thẩm Tây Mộng nói, đều như đang nhắc nhở tôi rằng tôi đã từng bước đẩy Giang
00:53:47Uyển đi xa thế nào.
00:53:48Tôi từng vì một, người đàn bà ích kỷ, độc ác như vậy.
00:53:51Mà nhẫn tâm tổn thương người đã bên tôi suốt 8 năm qua.
00:53:53Người đã chăm sóc tôi chú đáo từng ly từng tí.
00:53:55Vào lúc tôi yếu ớt nhất, chính là Giang Uyển thẩm Tây Mộng.
00:53:57Tôi hỏi cô, tại sao cô lại cố tình đi giày của Giang Uyển?
00:54:00Em không cố tình mà.
00:54:01Chỉ là hiểu lầm thôi.
00:54:02Vậy sao cô lại đuổi theo khiêu khích cô ấy?
00:54:04Tại sao lại nói những lời hèn hạ đó?
00:54:06Em chỉ vì quá yêu anh thôi.
00:54:07Em sợ mất anh.
00:54:09Nên cô mới đi làm tổn thương cô ấy sao?
00:54:11Phải, tôi cố ý đấy.
00:54:13Tôi chỉ muốn cô ta biết, anh đã là của tôi rồi.
00:54:16Cô ta lấy tư cách gì mà chiếm giữ anh suốt 8 năm qua chứ?
00:54:19Cô ta chẳng qua chỉ biết nấu ăn, biết giả vờ hiền thục.
00:54:22Cô ta có điểm nào hơn tôi chứ?
00:54:23Cầm miệng.
00:54:24Chẳng lẽ tôi nói sai sao?
00:54:26Cô ta đã bỏ anh rồi.
00:54:27Chỉ có tôi là còn yêu anh thôi.
00:54:28Lục chiến, bây giờ ngoài tôi ra anh còn ai nữa chứ?
00:54:32Phiên bảo bảo vệ lên đây giúp tôi.
00:54:34Anh muốn đuổi tôi đi sao?
00:54:35Sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.
00:54:37Lục chiến, anh không được đối xử với tôi như vậy.
00:54:39Bây giờ anh đẩy tôi ra là muốn tẩy trắng cho bản thân mình sao?
00:54:42Anh đừng quên, chính anh là người đã chủ động trêu chọc tôi trước.
00:54:45Đúng thế, nên tôi mới đáng đời bị mất Giang Uyển.
00:54:47Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ tiếp tục sai lầm.
00:54:49Lục chiến, anh sẽ phải hối hận.
00:54:51Anh chắc chắn sẽ hối hận.
00:55:02Trước đây khi làm việc ở trụ sở chính,
00:55:04việc đi làm chẳng khác nào đi đánh trận.
00:55:05Trên điện thoại luôn ngập tràn những yêu cầu lục chiến gửi tới.
00:55:08Bây giờ, mỗi ngày tôi chỉ mất mười mấy phút để đi làm.
00:55:11Cuối cùng tôi cũng không cần phải hâm đi hâm lại thức ăn để chờ anh ta nữa.
00:55:15Giang Uyển, em thích ăn mì lắm đúng không?
00:55:17Vâng, em rất thích.
00:55:21Cuối cùng tôi cũng không cần phải đánh đo chỉ vì sở thích của bản thân.
00:55:24Không cần lo lắng người khác sẽ nhớ mày.
00:55:25Cũng không cần bận tâm xem có phải nhân nhượng ai nữa.
00:55:29Thực sự không còn một chút buồn lòng nào nữa.
00:55:32Thỉnh thoảng vẫn chợt nhớ về quá khứ.
00:55:34Nhưng không phải là muốn quay lại.
00:55:36Chỉ là cảm thấy bản thân lúc trước đã chịu quá nhiều tuổi thân.
00:55:39Trước đây tôi luôn nghĩ trong chuyện tình cảm,
00:55:41hy sinh nhiều hơn một chút cũng chẳng sao.
00:55:42Anh ấy không thích ăn mì.
00:55:43Tôi sẽ ăn cơm cùng anh ấy.
00:55:45Anh ấy không nhớ các ngày lễ.
00:55:46Tôi cứ tự nhủ rằng anh ấy bận công việc.
00:55:48Nhưng sau này mới nhận ra,
00:55:49việc người đó có biết cách hay không không quan trọng.
00:55:51Quan trọng là họ có muốn hay không thôi.
00:55:53Đúng vậy, lục chiến không phải không biết yêu thương.
00:55:55Anh ta chỉ là không hề để cậu ở trong lòng.
00:55:57Thế nên tớ mới rời đi.
00:55:58Tốt lắm Nguyễn Nguyễn.
00:55:59Từ giờ trở đi cậu hãy sống vì bản thân mình.
00:56:01Thế giới này thực ra rộng lớn lắm.
00:56:02Không chỉ có mỗi lục chiến.
00:56:04Không chỉ có căn bếp tôi đã gắn bó suốt 8 năm.
00:56:06Và cũng không chỉ có một mối tình thất bại.
00:56:11Mẹ, con thực sự không sao nữa rồi.
00:56:13Không sao là tốt rồi.
00:56:16Sau này con muốn ăn gì?
00:56:18Mẹ đều nấu cho con hết.
00:56:20Vậy ngày mai con lại ăn mì nhé.
00:56:22Ăn bao lâu cũng được.
00:56:23Con muốn ăn cả đời mẹ cũng nấu.
00:56:41Hôm nay là ngày kỷ niệm.
00:56:42Chúng ta ăn mừng một chút đi.
00:56:44Cũng đâu phải ngày lễ trọng đại gì.
00:56:48Vậy thì cứ xem như một bữa tối bình thường.
00:56:50Suốt cuộc trước đây tôi đã bỏ lỡ bao nhiêu thứ.
00:56:53Và tự tay hủy hoại đi bao nhiêu điều rồi.
00:56:57Con ăn cơm chưa?
00:57:00Con ăn rồi.
00:57:06Thế này mà con gọi là ăn rồi đấy à.
00:57:09Hồi Giang Uyển còn ở đây.
00:57:10Có ngày nào con bạc đãi bản thân thế này không?
00:57:13Mẹ.
00:57:14Đây là những gì con đáng phải gánh chịu.
00:57:16Con biết.
00:57:18Biết vậy là tốt.
00:57:19Sau này đừng làm phiền Giang Uyển nữa.
00:57:21Con bé đã về bên bố mẹ sống rất tốt.
00:57:23Mẹ, mẹ có tin tức của cô ấy sao?
00:57:27Mẹ có nhiều người hỏi thăm.
00:57:29Không làm phiền con bé đâu.
00:57:30Chỉ là muốn biết con bé sống thế nào thôi.
00:57:32Cô ấy có ổn không mẹ?
00:57:35Rất tốt.
00:57:36Ngay ngay đi làm rồi về nhà với bố mẹ.
00:57:39Nghe nói sắc mặt cũng hồng hào hơn rồi.
00:57:42Rời xa tôi.
00:57:43Cô ấy thực sự sống tốt hơn nhiều.
00:57:46Đúng vậy.
00:58:01Nóng quá.
00:58:02Cũng chua xót quá.
00:58:03Giống như bát mì đêm sinh nhật năm ấy của Giang Uyển.
00:58:05Bát mì mà tôi đã tuyệt tình từ chối.
00:58:09Uyển Uyển.
00:58:09Anh sẽ không làm phiền em.
00:58:11Nhưng anh cũng chẳng thể nào quên được em.
00:58:16Anh nói tiếp đi.
00:58:19Quy hoạch ở đây cần phải điều chỉnh.
00:58:21Thực hiện theo phương án mới.
00:58:22Điểm này quả thực cần bổ sung thêm.
00:58:24Sẽ điều chỉnh theo đề xuất của cô Giang.
00:58:32Vị giám đốc cố này tính tình tốt đấy chứ.
00:58:35Trong công việc hợp tác ăn ý là được rồi.
00:58:38Sau khi trải qua chuyện với Lục Chiến.
00:58:39Tôi trở nên rất thận trọng trong chuyện tình cảm.
00:58:41Tôi sẽ không vì sự dịu dàng của một người đàn ông mà lập tức rung động.
00:58:44Cũng không vì một chút ý tốt của đối phương mà suy nghĩ quá nhiều.
00:58:47Hiện tại.
00:58:48Tôi thích tập trung cuộc sống vào chính mình hơn.
00:58:51Giám đốc cố.
00:58:51Anh có kiêng món gì không?
00:58:54Không có.
00:58:54Tôi ăn gì cũng được.
00:59:01Xin lỗi cô gái.
00:59:06Cô thích ăn mì à?
00:59:07Câu hỏi này từng khiến tim tôi nhói đau.
00:59:09Nhưng giờ đây tôi đã có thể tự nhiên trả lời.
00:59:11Vâng, tôi rất thích.
00:59:12Quán mì này cũng bình thường.
00:59:14Nếu cô thích ăn sợi mì dai một chút.
00:59:16Lần sau có thể thử quán mì kéo tay ở phía nam thành phố.
00:59:18Anh cũng thích ăn mì à?
00:59:19Cũng không hẳn là thích lắm.
00:59:21Nhưng tôi biết làm.
00:59:22Trước đây bà ngoại tôi là người phương Bắc.
00:59:23Hồi nhỏ bà thường dạy tôi nhào bột.
00:59:25Nhưng cũng nhiều năm rồi tôi không làm nữa.
00:59:27Tay nghề của anh chắc xa suốt rồi.
00:59:28Cố ngôn không hề.
00:59:29Cố tình thể hiện.
00:59:30Cũng không nên cơ hội nói những lời mập mờ.
00:59:32Chỉ nhẹ nhàng lướt qua chủ đề như một cuộc trò chuyện bình thường.
00:59:35Nhưng lại khiến tôi cảm thấy rất thoải mái.
00:59:43Em vẫn chưa ăn cơm xào.
00:59:45Lát nữa em sẽ ăn.
00:59:46Anh tiện đường mua ở dưới lầu thôi.
00:59:47Nếu không thích thì em không cần ăn đâu.
00:59:49Tài liệu không vội.
00:59:50Đừng để bụng đói làm việc tăng ca.
00:59:52Đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ ràng rằng.
00:59:54Hòa ra một lòng tốt cũng có thể không mang lại chút áp lực nào.
00:59:56Cố ngôn cho tôi quyền lựa chọn.
00:59:57Có thể ăn hoặc không ăn.
00:59:59Không bắt tôi phải ấm ức ép bản thân chấp nhận.
01:00:04Nếu không hợp khẩu vị thì không cần miễn cưỡng.
01:00:07Không phải anh cố tình mua cho em đâu.
01:00:09Cũng không hỏi kiểu sao em lại không ăn.
01:00:11Không dùng lòng tốt để ràng buộc tôi.
01:00:12Cố ngôn chỉ đơn giản là trả lại quyền lựa chọn cho tôi.
01:00:15Sợi mì dai ngon, thịt bò tươi ngọt.
01:00:17Khiến bụng tôi ấm áp hẳn lên.
01:00:22Giang Uyển, cậu và sếp cô ăn ý thật đấy.
01:00:24Ai không biết lại từng hai người đã hợp tác nhiều năm rồi.
01:00:27Thiện cảm cố ngôn dành cho tôi rất chừng mực.
01:00:29Chưa từng vượt quá giới hạn.
01:00:30Anh ấy tôn trọng nhịp sống của tôi.
01:00:31Điều này hoàn toàn khác với lục chiến.
01:00:33Lục chiến đã quen với việc tôi xoay quanh anh ta.
01:00:35Mặc định tôi sẽ luôn nhẫn nhịn vô điều kiện.
01:00:37Còn cố ngôn, cảm giác anh ấy mang lại cho tôi chính là sự tôn trọng.
01:00:45Mưa hơi to rồi.
01:00:47Cảm ơn anh.
01:00:48Ngày mai không cần trả lại đâu.
01:00:50Trong xe anh vẫn còn.
01:00:51Anh ấy không hề mượn cớ mượn ô để tạo cơ hội gặp mặt lần sau.
01:00:54Lòng tôi cảm thấy bình yên lạ thường.
01:01:02Ô của ai thế con?
01:01:03Của bên đối tác ạ.
01:01:04Mẹ đừng nghĩ nhiều mà.
01:01:07Mẹ có nghĩ nhiều đâu.
01:01:09Chỉ là mẹ thấy dạo này con biết cười rồi.
01:01:16Con bé dạo này trông rất tốt.
01:01:17Cháu đừng đến làm phiền nó nữa.
01:01:19Huyển huyển.
01:01:21Hóa ra anh mới là người khiến em không vui vẻ.
01:01:31Lục tổng.
01:01:31Bên ngoài ai cũng rất quan tâm đến tình trạng sức khỏe của anh.
01:01:34Trông anh gầy đi rất nhiều so với trước đây.
01:01:36Có phải anh bị bệnh không ạ?
01:01:38Nếu nói là bị bệnh.
01:01:40Thì không phải cơ thể.
01:01:42Mà là trong tâm.
01:01:43Từ rất lâu trước đây.
01:01:44Tôi cũng rất gầy.
01:01:45Lúc đó sức khỏe của tôi không tốt.
01:01:46Ăn uống cũng thất thường.
01:01:48Sau đó, tôi đã gặp được một người rất tốt.
01:01:51Cô ấy mỗi ngày đều nghĩ đủ mọi cách nấu cơm cho tôi.
01:01:54Nhớ rõ tất cả khẩu vị và những món tôi kiêng ăn.
01:01:56Cô ấy đã vỗ béo tôi từ 52 cân lên mức cân nặng bình thường.
01:01:59Khoảng thời gian đó, tôi cứ ngỡ chỉ là sức khỏe của mình tốt lên.
01:02:02Sau này mới biết.
01:02:03Hóa ra tình yêu thực sự có thể bồi đắp xương thịt cho một người.
01:02:06Vậy người thương đó hiện giờ vẫn ở bên cạnh anh chứ.
01:02:08Không còn nữa.
01:02:09Tôi đã làm cô ấy đau lòng.
01:02:11Cô ấy đi rồi.
01:02:12Tôi từng nghĩ cô ấy sẽ không bao giờ rời bỏ tôi.
01:02:14Bởi vì cô ấy quá dự dàng, quá bao dung và quá yêu tôi.
01:02:18Vì thế tôi đã quên mất rằng người dự dàng cũng biết thất vọng.
01:02:21Tình yêu cũng sẽ bị tiêu hào hết.
01:02:23Là tôi đã không trân trọng cô ấy.
01:02:25Tôi đáng đời.
01:02:27Thời gian này, tôi như tự đâm hàng ngàn nhát dao vào chính mình.
01:02:33Em sao thế?
01:02:34Không có gì.
01:02:35Chỉ là một người cũ thôi.
01:02:38Tối nay em muốn ăn gì?
01:02:40Em muốn ăn mì.
01:02:42Anh nấu nhé.
01:02:45Anh cũng biết nấu sao.
01:02:48Biết một chút.
01:02:49Nếu anh làm chưa quen tay thì em chỉ bảo nhé.
01:02:51Mọi chuyện thực sự đã qua rồi.
01:02:53Lục chiến có hối hận đến mấy cũng chẳng có liên quan gì đến tôi nữa.
01:02:55Trong cuộc sống hiện tại của tôi, có một căn bếp ấm cúng luôn đỏ lửa.
01:02:58Có người sẵn lòng tôn trọng tôi.
01:03:00Và cũng có tương lai do chính tôi tự chọn.
01:03:01Thế là đủ rồi.
01:03:10Nước có hơi nhiều quá không anh?
01:03:13Đúng là hơi nhiều thật.
01:03:15Để anh cứu vãn tình hình xem sao.
01:03:19Nỗi đau thấu xương trong lòng này trước giờ đã tan biến.
01:03:23Chỉ còn lại một khoảng bình yên.
01:03:27Chỗ này.
01:03:30Thế này có làm em khó chịu không?
01:03:33Không đâu anh.
01:03:40Xem ra tài nấu nướng của bà ngoại không truyền lại được cho anh rồi.
01:03:43Thế này đã tốt lắm rồi.
01:03:46Em ăn thử đi.
01:03:47Nếu không ngon, lần sau anh sẽ cải thiện.
01:03:49Tình yêu đích thực không nhất thiết phải là những lời hứa hẹn mỹ miều.
01:03:51Mà là có người sẵn lòng để tâm đến sở thích của Giang Uyển.
01:03:54Tôn trọng lựa chọn của Giang Uyển.
01:03:55Và cũng sẵn sàng vụn về học hỏi mọi thứ vì cô ấy.
01:03:58Không ngon.
01:04:00Ngon lắm đấy.
01:04:02Hả?
01:04:04Thật đó.
01:04:05Thực sự cảm ơn anh.
01:04:09Nếu em thích.
01:04:11Sau này anh sẽ học dần.
01:04:16Cố ngôn.
01:04:17Anh nghe đây.
01:04:18Sau này nếu em không muốn ăn mỹ nữa.
01:04:21Anh cũng không cần miễn cưỡng bản thân phải ăn cùng em đâu.
01:04:24Được, thế em muốn ăn gì?
01:04:25Anh sẽ ăn món đó cùng em.
01:04:32Mẹ ơi, mẹ đừng chuẩn bị lòng trọng quá.
01:04:34Lần đầu tiên người ta tới nhà.
01:04:35Sao có thể qua loa được chứ?
01:04:36Hơn nữa, mẹ làm thế này là để giữ thể diện cho con.
01:04:39Trước đây con cứ nghĩ yêu đương là chuyện của riêng mình.
01:04:41Sau này mới biết.
01:04:42Một tình cảm tốt đẹp chắc chắn sẽ khiến những người yêu thương con được an tâm.
01:04:49Cháu nghe Giang ỉn nói bác biết làm mì kéo tay.
01:04:52Dạo này cháu cũng đang học món này.
01:04:53Nên cũng mạo mụy mang theo ít bột mì.
01:04:55Muốn nhờ bác chỉ giáo thêm ạ.
01:04:57Món quà này hay quá.
01:04:58Thiết thực hơn hẳn mấy thứ hoa mỹ cầu kỳ kia.
01:05:01Vào nhà trước đi cháu.
01:05:02Cố ngôn.
01:05:03Cháu nghĩ thế nào về hôn nhân?
01:05:05Cháu nghĩ hôn nhân không phải là bác.
01:05:07Một người phải luôn nhiều nhịn người còn lại.
01:05:09Mà là cả hai đều sẵn lòng bước về phía nhau.
01:05:11Cũng không phải dùng tình yêu để chói buộc đối phương.
01:05:13Mà là giúp đối phương cảm thấy thoải mái hơn.
01:05:15Và có thêm nhiều sức mạnh.
01:05:17Nói hay lắm.
01:05:19Cháu biết trước đây Giang ỉn từng bị tổn thương.
01:05:21Nên cháu sẽ không rục giã em ấy.
01:05:23Cũng không đòi hỏi em ấy phải tin tưởng cháu ngay.
01:05:25Điều cháu có thể làm.
01:05:26Chính là giúp em ấy không phải chịu âm ức khi ở bên cháu.
01:05:34Giang ỉn.
01:05:35Anh có thể theo đuổi em không?
01:05:37Không phải muốn em đồng ý ở bên anh ngay lúc này.
01:05:39Chỉ là anh muốn chính thức nói cho em biết.
01:05:41Anh thích em.
01:05:42Anh cũng muốn hỏi thử.
01:05:43Liệu em có sẵn lòng cho anh một cơ hội để đến gần em hơn?
01:05:46Trong lòng tôi vô cùng bình yên.
01:05:48Cố ngôn.
01:05:48Em sẽ không chỉ vì anh đối tốt với em.
01:05:50Mà vội vàng cho gửi bản thân.
01:05:51Anh biết chứ.
01:05:52Em không cần phải vì anh tốt với em.
01:05:54Mà nhất định phải đáp lại tình cảm của anh.
01:05:56Lựa chọn của em mới là quan trọng nhất.
01:05:57Vậy thì anh có thể theo đuổi em.
01:05:59Nhưng em cũng sẽ quan sát anh thật kỹ.
01:06:01Được.
01:06:02Vậy xin mời Giang Tiểu Thư sát hạch thật nghiêm khắc nhé.
01:06:05Nói chuyện xong rồi hả con?
01:06:08Có vui không con?
01:06:09Con thấy rất an tâm.
01:06:11Chỉ cần bình yên là tốt rồi.
01:06:12Trong chuyện tình cảm.
01:06:13Điều đáng quý nhất không phải là sự náo nhiệt.
01:06:15Mà là cảm giác an lòng.
01:06:19Mẹ.
01:06:20Giờ con thấy tương lai dường như rất đáng để kỳ vọng.
01:06:24Tất nhiên là đáng rồi.
01:06:26Cuộc đời của Giang Uyển nhà ta.
01:06:28Chỉ mới bắt đầu tỏa sáng thôi mà.
01:06:32Giang Uyển.
01:06:32Cậu về quê là để dưỡng giả.
01:06:34Ai dẹ lại nỗ lực đến mức trở thành nhân sự nòng cốt.
01:06:36Chú sở chính còn đặc biệt đưa tên khen người cậu đấy.
01:06:38Có lẽ khi một người bắt đầu nỗ lực vì bản thân.
01:06:40Thì sẽ không thể dừng lại được.
01:06:42Trước đây tôi đã dành quá nhiều thời gian cho lục chiến.
01:06:44Bây giờ tôi đang dần lấy lại khoảng thời gian đó cho chính mình.
01:06:47Tôi đã học được cách không còn phụ thuộc vào.
01:06:48Thái độ của người khác để đánh giá giá trị bản thân.
01:06:50Tôi muốn mỗi ngày trôi qua thật trọn vẹn và tươi sáng.
01:06:55Hôm nay đi ngang qua tiệm hoa.
01:06:56Anh thấy đoá hoa này rất giống em.
01:06:59Giống chỗ nào ạ?
01:07:01Luôn hướng về phía mặt trời.
01:07:04Vậy anh cố đã qua thời gian thử việc chưa?
01:07:08Vinh hạnh cho anh quá.
01:07:12Sắp lục, anh có điều gì muốn nói về chuyện tình cảm đã qua không?
01:07:16Nhi vọng cô ấy hạnh phúc.
01:07:24Em mệt chưa?
01:07:25Có muốn nghỉ ngơi một chút không?
01:07:27Em không mệt.
01:07:27Em còn trang báo cáo cuối cùng cần sửa.
01:07:30Buông bỏ không phải là lãng quên.
01:07:32Mà là không còn bị do động bởi lục chiến nữa.
01:07:34Sự hối hận của lục chiến dù có sâu sắc đến đâu cũng không liên quan gì đến tôi.
01:07:37Tương lai của tôi nằm ở phía trước.
01:07:39Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ tôi trong suốt thời gian qua.
01:07:42Trước đây tôi cứ nghĩ điều quan trọng nhất cuộc đời là có người yêu mình.
01:07:45Sau này mới hiểu ra.
01:07:46Điều quan trọng hơn là bản thân phải học được cách yêu chính mình trước.
01:07:48Một mối quan hệ tốt đẹp sẽ giúp chúng ta trở nên tốt hơn.
01:07:51Còn một mối quan hệ không tốt sẽ dạy chúng ta cách dừng lại đúng lúc.
01:07:54Khi vọng tất cả chúng ta đều có thể trở thành ánh sáng trong chính cuộc đời mình.
01:08:01Mẹ!
01:08:03Hôm nay không được khóc đâu đấy.
01:08:05Ai khóc chứ?
01:08:06Tại gió lớn thôi.
01:08:09Cố ngôn.
01:08:10Sau này cậu mà dám bắt nạt Giang Huyền.
01:08:12Giang Huyền cứ việc về nhà bất cứ lúc nào.
01:08:14Bác cứ yên tâm ạ.
01:08:15Cháu sẽ không để Giang Huyền phải chịu bất kỳ bất ức nào.
01:08:17Đừng nói trước điều gì quá chắc chắn.
01:08:19Ngay tháng sau này trôi qua mới biết được.
01:08:20Cháu biết ạ.
01:08:21Thế nên cháu sẽ chứng minh cho Giang Huyền thấy mỗi ngày.
01:08:23Giang Huyền.
01:08:24Anh sẽ không bắt em phải thay đổi bản thân vì anh.
01:08:26Em vẫn có thể tiếp tục thích ăn mì, yêu công việc và yêu thương gia đình của em.
01:08:30Anh sẽ luôn bên em.
01:08:31Anh sẽ luôn tôn trọng em.
01:08:32Nếu như có một ngày chúng ta bất đồng ý kiến.
01:08:34Anh sẽ luôn nhớ rằng.
01:08:35Yêu không phải là tranh giành thắng thua với em.
01:08:37Mà là cùng em xây dựng một cuộc sống tốt đẹp.
01:08:43Anh sẽ yêu em.
01:08:44Và cũng sẽ tiếp tục yêu chính bản thân mình.
01:08:55Tay nghề của thầy cố tiến bộ rõ rệt đấy.
01:09:03Có thể tốt nghiệp được rồi.
01:09:07Mì phải nhào thật kỹ.
01:09:09Cuộc sống cũng phải chậm chậm trôi qua.
01:09:10Con muốn ăn mì.
01:09:16Mì xong chưa hả?
01:09:18Chỉ có con là vội nhất thôi.
01:09:21Mẹ ơi!
01:09:22Sao mì mẹ làm lại ngon thế hả?
01:09:26Tình yêu không phải là bắt bản thân phải chỉ bất ước.
01:09:28Tình yêu là tiếp thêm dũng khí để chúng ta được là chính mình.
01:09:30Bởi vì đây là điều mà người yêu thương con đã học được từng chút một.
01:09:33Ha ha ha!
01:09:35Tôi từng nghĩ việc từ bỏ một mối tình 8 năm.
01:09:38Nghĩa là sẽ mất đi cả thế giới.
01:09:40Sau này tôi mới biết điều thực sự quan trọng trong cuộc đời.
01:09:42Chưa bao giờ là cố bấu víu lấy một người không xứng đáng.
01:09:45Mà là kịp thời quay lưng.
01:09:46Trở về với tình yêu thương.
01:09:47Trở về với chính bản thân mình.
01:09:48Lần này, tôi sẽ không vì bất cứ ai mà đánh mất chính mình nữa.
Bình luận