Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
Xem Playlist Trọn Bộ: https://dailymotion.com/playlist/xcynju
Xem phim [Thuyết Minh] Hoa Nở Về Đêm - Tập 7 trọn bộ do HP Media thuyết minh và biên tập
Hãy theo dõi kênh chúng tôi để xem tập phim mới nhất- HP Media
#hp_media ##Hoa_Nở_Về_Đêm #Tập_7 #tập_6

Danh mục

🎈
Vui nhộn
Phụ đề
00:00:13Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
00:00:33Tập 6
00:00:56Con người và bối cảnh không liên quan đến lịch sử, bộ phim là tác phẩm hư cấu.
00:01:08Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
00:01:22Hiếu Phu Nhân
00:01:33Con ơi
00:01:35Con ở đây cả đêm sao?
00:01:37Hiếu Phu Nhân
00:01:38Mau lên
00:01:46Ôi, không được
00:01:51Ta vào một lát được không?
00:02:01Ôi trời ơi
00:02:06Có chuyện gì thế con?
00:02:08Con xin lỗi
00:02:10Tại trong từ đường có chùa cả
00:02:13Để con thắp lại nến
00:02:15Chắc con đã hoảng lắm
00:02:17Con có bị thương ở đâu không?
00:02:19Con không sao à?
00:02:21Nhưng có chuyện gì mà cha lại qua đây vào giờ này à?
00:02:24Ta thấy từ đường vẫn sáng nên ta qua xem sao?
00:02:29Ôi, cha ơi
00:02:30Con sao thế?
00:02:32Con không sao à?
00:02:35Con chỉ hơi chóng mặt thôi
00:02:37Chắc là do con cứ phải ngồi mãi trong từ đường
00:02:40Ra ngoài đi bộ hít gió trời một lát xem sao nhé
00:02:44Dạ, thưa cha
00:02:55Khi người say giấc
00:03:01Con dâu có mệt không?
00:03:04Không à, thưa cha
00:03:06Con nào dám mệt mỏi chứ à?
00:03:10Cha mẹ đã chăm sóc cho con
00:03:13Nên con cảm thấy rất biết ơn
00:03:20Cảm ơn con vì đã nghĩ như vậy
00:03:23Tuy thời tiết đã ấm lên
00:03:26Nhưng vào ban đêm
00:03:27Nền đất vẫn rất lạnh và ấm ướt
00:03:30Con cứ về phòng mà ngủ
00:03:34Con cảm thấy rất biết ơn cha
00:03:38Cha đã nhận nuôi con khi con không có gia đình
00:03:42Cha còn để con lên chùa cầu nguyện cho huynh của con mỗi năm một lần
00:03:48Khi nào huynh ấy trở về
00:03:51Con nhất định sẽ nói cho huynh ấy
00:03:54Rằng bọn con nợ ơn cha
00:03:57Con vẫn đang chờ huynh trưởng trở về sao?
00:04:03Ta ngại nói điều này vì sợ con cảm thấy bị tổn thương
00:04:09Nhưng con nghĩ sao về việc buông bỏ suy nghĩ ấy đi
00:04:13Đã 15 năm trôi qua rồi
00:04:17Con chắc chắn rằng
00:04:20Huynh ấy vẫn còn sống
00:04:23Nếu như
00:04:25Có chuyện gì xảy ra với huynh ấy
00:04:28Dù là chuyện gì đi chăng nữa
00:04:31Thì con nhất định sẽ tìm hiểu nguyên nhân
00:04:36Con xin lỗi
00:04:38Đột nhiên con lại đi kể về mình
00:04:41Con đã chuyến ra phiền lòng rồi
00:04:46Không
00:04:47Ta cũng sẽ ghi nhớ và tìm hiểu về tung tiếp của huynh của con
00:05:03Nhất định phải tìm ra kẻ tên là Yosunhu
00:05:07Hãy xử lý hắn và đừng để lại dấu vết
00:05:11Vâng
00:05:35Đại nhân
00:05:40Ngươi đã tìm hiểu được chưa
00:05:42Tài hạ đã tìm khắp các tiệm thuốc ở Unjongga
00:05:44Và xem tất cả các loại hoa mà các hương nhân bán
00:05:48Nhưng không tìm được loại hoa tương tự
00:05:50Được rồi
00:05:52Có thật là trong miệng của thi thể
00:05:55Có hương hoa không ạ
00:05:58Rõ ràng là mùi hương đó
00:06:00Giống như mùi hương của hoa tử đằng
00:06:07Đại nhân
00:06:09Chúng chết hết rồi
00:06:16Cái này
00:06:19Là độc
00:06:22Không phải nói là nguyên nhân cái chết của hộ phán
00:06:26Là bị đánh vào đầu sao
00:06:28Một khi đã phát hiện thứ này là độc thì không thể loại trừ khả năng bị đầu độc được
00:06:34Loại độc nguy hiểm này
00:06:37Tại sao lại bị nhét vào nẹp tranh chứ
00:06:39Vậy thì người tên Dông Đê ốc đó
00:06:43Có thể không phải là hung thủ à
00:06:45Làm sao người đó có thể đầu độc được hộ phán chứ
00:06:48Ta nói rồi mà
00:06:51Đây chính là xã thân vì tình yêu
00:06:53Ta đã nói rằng có một câu chuyện đẫm nước mắt đằng sau vụ án này mà
00:06:58Hình như từng có người thấy hắn ta gặp gỡ
00:07:02Một nữ nhân mặt tan phục ở miếu nhỉ
00:07:05Hình như hắn có tình ý với quả phụ của nhà nào đó
00:07:08Cái đó là của tiểu nhân
00:07:11Phu nhân, xin hãy nhìn thật kỹ
00:07:15Không phải đâu
00:07:17Ngài cũng nghĩ vậy sao
00:07:20Đây chính là tình yêu
00:07:21Bi chàng
00:07:23Ngươi
00:07:24Hãy tìm hiểu xem bức tranh của hộ phán đã vào nhà đó từ khi nào và bằng cách nào
00:07:28Vâng
00:07:32Nếu kẻ đó không phải hung thủ
00:07:37Thì rốt cuộc là ai
00:07:58Thiếu phu nhân 3S đã lên đường chưa
00:08:01Cô ấy không chịu đi à
00:08:03Tại sao không
00:08:04Vì hại nhân dông đê ốc
00:08:06Ta bị mẹ chồng mắng
00:08:07Ngủ không ngon
00:08:08Tiếp bị da chồng bắt quả tan
00:08:10Ta đã tức trắng đêm để cứu cô ấy
00:08:12Nhưng
00:08:13Người đã trả lại đôi cánh cho nàng tiên
00:08:15Nhưng cô ấy muốn đưa cả chàng đốn củi lên trời
00:08:18Chàng đốn củi đang bị giam ở bộ sảnh
00:08:20Ta cứu hắn ra kiểu gì được
00:08:24Gì ông sung à
00:08:25Ta mệt quá
00:08:27Người chậm mắt một lát trước khi bị phu nhân gọi đi à
00:08:31Thiếu phu nhân
00:08:33Phu nhân cho gọi người
00:08:44Trời à
00:08:49Con tính làm thế nào
00:08:53Dạ
00:08:56Con dâu nhà lại phán đang tự tuyệt thực
00:08:58Con đâu thể ngồi yên được
00:09:08Con sẽ chuẩn bị cháo sữa
00:09:10Và mang tới cho phu nhân hộ phán
00:09:13Mang cho phu nhân hộ phán sao
00:09:15Việc thiện dù nhỏ nhặt nhưng vẫn đem lại lợi ích
00:09:18Làm điều ác
00:09:19Dù nhỏ nhặt nhưng ác sẽ để lại hậu hòa
00:09:22Mẹ luôn dạy con điều đó
00:09:24Hay vì chìm đắm trong điều nhỏ nhặt
00:09:26Con nghĩ làm điều thiện là việc thôn ngoan hơn
00:09:30Vậy nên con muốn qua dịu nỗi đau của phu nhân đó
00:09:33Khi bà ấy đang chìm đắm trong nỗi buồn đau
00:09:38Ta
00:09:40Không muốn công ta dạy dỗ con
00:09:44Con sẽ chân thành an gũi bà ấy
00:09:46Và lắng nghe bà ấy nói
00:09:54Sau khi ghé qua nhà hộ phán
00:09:56Ta còn phải gặp ba ớt thịt
00:09:58Phải mau lên
00:09:59Vâng ạ
00:10:09Tất cả những tấu chư này đều đề nghị ta
00:10:11Phải ngay lập tức xử trảm người hầu đã sát hại hộ phán sao
00:10:15Từ khi lập quốc tới nay
00:10:17Ngài đã bao giờ thấy một người hầu sát hại quan triều đình chưa
00:10:22Nếu điện hạ không trừng phạt nghiêm
00:10:25Vậy thì uy nghiêm của triều đình sẽ mất đi
00:10:28Không chỉ vậy
00:10:29Vương thất cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng
00:10:33Nguyên nhân vụ việc chỉ là do trộm cắp
00:10:36Chẳng lẽ chuyện đó lại có thể ảnh hưởng tới triều đình và Vương thất sao
00:10:41Con cái phải hiếu thảo
00:10:42Triều thần phải trung thành với vua
00:10:44Đầy tớ phải một lòng với chủ nhân
00:10:46Nếu thế giới như vậy biến mất mà không phải điều nguy hiểm
00:10:49Thì điều gì mới là nguy hiểm đây
00:10:53Ta chưa nghĩ đến mức độ nghiêm trọng đó
00:10:57Xem ra ta phải sử trảm tên người hầu đó thôi
00:11:00Sử trảm, chặt đầu, nhưng mà
00:11:03Chẳng phải bây giờ không phải lúc sau
00:11:06Dù hắn có địa vị như thế nào
00:11:08Thì cũng phải trải qua ba lần xét xử
00:11:10Thì ta mới có thể ban lệnh được
00:11:13Sao còn phải làm theo quy định nữa chứ
00:11:16Đó là một tội ác tương đương với tạo phản
00:11:19Cũng phải
00:11:21Cũng không phải vấn đề gì quá khó
00:11:23Chỉ là sử trảm một người hầu thôi
00:11:26Cứ làm theo ý tả tướng đi
00:11:28Vậy
00:11:30Thần sẽ làm như thế, thưa Điện Hạ
00:11:40Ta có phước gì
00:11:43Mà lại được mang cháu tới tận nhà cho thế này
00:11:46Con lo cho phu nhân nên mới tới đây
00:11:49Dù người không biết, nhưng cũng phải ăn một chút mới được
00:11:54Một quả phụ tội nghiệt tầy trời dám sống lâu hơn phu quân như ta sao có thể ăn được
00:11:59vào lúc này chứ
00:12:00Tấm lòng của con thì ta xin nhận
00:12:03Nhưng bây giờ ta không còn tâm trí ăn gì nữa
00:12:06Vậy thì lát nữa người nhớ ăn nhé à
00:12:21Phu nhân thực sự
00:12:23Sẽ sống cạnh mộ của phu quân sao
00:12:30Biết bao người đang dò ngó
00:12:32Ta cũng không còn cách nào khác
00:12:34Phu nhân còn bao nhiêu việc lớn nhỏ trong nhà
00:12:36Và lại còn cả hội hoa mẫu đơn nữa
00:12:38Nếu đi thế này thì
00:12:40Thời gian qua
00:12:42Ta đã làm rất nhiều việc
00:12:45Nên giờ cũng đến lúc phải nghỉ ngơi rồi
00:12:49Người thấy mệt mỏi sao à
00:12:53Ta thấy mệt mỏi
00:12:56Sầu não
00:12:58Và thảm thương
00:13:05Thế nhưng
00:13:07Đôi khi ta cũng thấy thú vị
00:13:09Con có thể
00:13:11Mạo mụi hỏi người một câu không
00:13:14Con hỏi đi
00:13:18Đối với người
00:13:19Cái chết của hộ phán
00:13:22Có thực sự
00:13:24Là chuyện bất hạnh không
00:13:34Người nhỏ giọng thôi
00:13:36Lỡ ai đó nghe thấy gì
00:13:45Ta
00:13:47Vốn đã biết con là người thẳng thắng
00:13:49Nhưng không ngờ được
00:13:54Con lại hỏi thẳng thế này
00:13:57Tin người thứ lỗi
00:14:00Ta phải thấy bất hạnh nha
00:14:05Hay là không
00:14:10Suy nghĩ của thiếu phu nhân thế nào
00:14:13Sao con dám nghĩ đến việc đó chứ
00:14:16Hay chúng ta là trung tâm của tin đồn trong những bữa tiệc ra
00:14:22Một quá phụ phải thủ tiếc cả một đời vì một phu quân thậm chí còn không biết mặt
00:14:29Và một thê tử phải quan tâm đến một phu quân không ra gì
00:14:35Rốt cuộc
00:14:37Ai mới là người sống tốt hơn
00:14:40Con
00:14:43Dù có thế nào
00:14:44Thì con cũng sẽ sống là chính mình
00:14:49Giá như
00:14:51Ta có thể gần gũi với con
00:14:56Sớm hơn một chút thì tốt biết mấy
00:14:59Từ giờ con sẽ thường xuyên đến thăm người và sẽ bầu bạn với người
00:15:03Con đừng đến đây
00:15:08Ta sẽ sớm rời đi để sống cạnh mộ ông ấy và không thể tiếp đón khách được
00:15:15Chuyện đó
00:15:18Cũng là phù hợp với tiêu chuẩn xã hội thôi
00:15:22Vâng
00:15:42Thiếu phu nhân, người đang kỳ lạ lắm đó
00:15:45Ta cũng biết mà
00:15:58Ta sẽ ghé qua nhà hộ phán rồi sẽ đến minh đạo các
00:16:02Sao lại tới minh đạo các vậy?
00:16:04Ta phải tìm bằng chứng xác thực chứng minh rằng dông đê ốc không phải là tội phạm chứ
00:16:09Bằng chứng có phải đồ trang trí đâu
00:16:11Vì sao ngài cần phải tới đó chứ
00:16:13Nhất định phải tìm ra bằng chứng cho thấy hắn không phải phụ phạm
00:16:16Ngài đang nói chuyện với ai thế?
00:16:18Chúng ta mau đi thôi
00:16:20Vâng
00:16:21Ta sẽ qua đằng đó
00:16:22Ngươi đợi ở đây đi
00:16:26Ở đâu à?
00:16:28Minh đạo các
00:16:41Ta sẽ qua đó thuyết phục cô ấy
00:16:44Giờ cô ấy đang ở đâu?
00:16:46Tòng cuối cùng bên trái à?
00:16:49Nếu cô ấy như vậy do gã tình nhân kia
00:16:52Thì tốt nhất là cô đừng nhắc tới việc hắn đã bị bắt đi
00:17:00Đã có thông báo rằng hắn sẽ bị xử trảm
00:17:03Đã có quyết định rồi à?
00:17:06Hắn mắc tội nặng do giết hại hộ phán đại nhân
00:17:09Ngày mai có thể sẽ bị xử trảm luôn
00:17:13Ta nghĩ là rất khó để tứ vãn
00:17:20Di ông Sung
00:17:21Em đi mua bánh gạo nếp mẹ thích đi
00:17:24Vâng
00:17:33Cô bảo Di ông Sung ra ngoài
00:17:37Là muốn nói với ta điều gì?
00:17:39Ý ta không phải vậy
00:17:42Tòng sự quan sẽ tới đây
00:17:44Khi Ngài ấy tới
00:17:45Bà hãy giúp ta gặp Ngài ấy
00:17:50Vâng
00:18:01Ta nói sẽ mở đường sống cho cô
00:18:04Vậy mà cô nói sẽ không đi sao?
00:18:07
00:18:09Quen biết ta sao?
00:18:12Không quen
00:18:19Vậy sao cô lại biết về ta và cứu ta?
00:18:22Ta chỉ làm những việc nhỏ nhặt đến tay ta thôi
00:18:26Cô không cần suy nghĩ quá nhiều
00:18:30Trước hết
00:18:33Cô phải tìm đường sống đã
00:18:39Nếu ta bỏ đốm
00:18:41Thì đó có thể là đường sống không?
00:18:46Phải sống chui lũi ở nơi không ai biết
00:18:48Dù giữ lại được mạng sống
00:18:49Nhưng đó có phải là đường sống không?
00:18:53Nếu ta rời khỏi nhà
00:18:54Thì có thể là ai được chứ?
00:18:58Ta có khuôn mặt sao?
00:19:01Ta có tên sao?
00:19:06Không phải ta không hiểu lòng cô
00:19:09Nhưng giờ
00:19:10Cô định từ bỏ đường sống sao?
00:19:13Dù sao thì số của ta cũng là số chết rồi
00:19:16Ta đã mơ mộng hảo huyền
00:19:18Và kéo dài mạng sống của mình
00:19:19Muốn được sống bình thường
00:19:20Sau khi để phu quân qua đời trước ta
00:19:23Hãy để ta
00:19:25Được trả giá cho tội lỗi của mình
00:19:27Trời à
00:19:28Làm gì có ai trên đời này có số chết?
00:19:31Rốt cuộc chúng ta có tội gì mà phải chịu tội chết chứ?
00:19:34Chúng ta đã trực tiếp giết phu quân sao?
00:19:38Cô cũng là quá phụ à
00:19:45Vậy rốt cuộc
00:19:47Cô định thế nào đây?
00:19:54Ta có một thỉnh cầu
00:19:59Nếu cô có thể giúp ta chuyện này thì ta có chết cũng không nuối tiếc
00:20:04Nhà của Hậu Phán
00:20:07Có một người hầu tên Dông Đeo
00:20:14Xin cô hãy giúp ta chuyển chiếc những này tới người đó
00:20:20Đằng nào thì
00:20:21Mẹ chồng ta cũng biết chuyện này rồi
00:20:24Tuy nhiên
00:20:25Người đó cũng có thể bị vạ lây
00:20:29Làm ơn hãy nói với người đó
00:20:32Là ta sẽ sống thật tốt
00:20:34Thế nên ta mong rằng
00:20:37Suốt cuộc đời còn lại
00:20:39Người đó cũng được sống thật hạnh phúc
00:20:43Chỉ cần cho người đó xem chiếc nhẫn
00:20:46Là người đó sẽ hiểu
00:20:52Chiếc nhẫn mà người hầu tên là Dông Đeo cầm
00:20:56Có chắc chắn là của Hậu Phán Đại Nhân không?
00:20:59Sao tự dưng Ngài lại đến đây
00:21:02Và hỏi câu hỏi hoang đường như vậy?
00:21:07Ta hỏi thì ta đang cần chứng cứ chắc chắn để xác nhận hắn là hung thủ
00:21:11Nên bà hãy trả lời đi
00:21:15Chẳng phải phía bộ sảnh
00:21:18Đã chứng minh hắn là hung thủ rồi sao?
00:21:24Phận đàn bà như ta sao dám cãi lại chứ?
00:21:32Sao một kẻ từng hầu hạ trong nhà
00:21:35Lại có thể ra tay tàn ác với chủ của mình như vậy?
00:21:40Ngài Tổng sự quan có hiểu được
00:21:43Sự giận dữ
00:21:46Và hoang mang của ta không?
00:21:50Xin hứa lỗi cho ta
00:21:52Ngài Tổng sự quan
00:21:55Sẽ giải quyết chuyện này ổn hỏa thôi
00:21:58Ta tin là như vậy
00:22:00Linh hồn của Đại Nhân nhà ta
00:22:04Xứng đáng
00:22:06Được an củi phần nào chứ?
00:22:10Ta sẽ cố gắng
00:22:22Không biết là
00:22:26Hông Đại Nhân qua đời
00:22:29Thì đã ăn chứ gì cuối cùng vậy?
00:22:34Ví dụ như là
00:22:36Trước khi ngủ
00:22:37Ngài ấy có uống trà không?
00:22:42Ta cũng không chắc
00:22:44Hôm ấy cũng giống như mọi hôm thôi
00:22:48Đại Nhân
00:22:50Ta mang nước cho Ngài uống trước khi ngủ đây
00:23:06Ai đã mang nước uống cho Ngài ấy trước khi ngủ vậy?
00:23:08Là ta
00:23:11Đích thân mang lên
00:23:16Ta hiểu rồi
00:23:18Ta sẽ quay lại sau
00:23:27Xin thứ lỗi vì ta không tiễn Ngài nhé
00:23:42Thế sách phòng
00:23:49Cửu Vân Mộng
00:23:52Cửu Vân Mộng
00:24:11Cửu Vân Mộng
00:24:14Hôm nay cô bé vẫn chưa đến
00:24:17À, nhưng mà
00:24:20Ngài tìm cô bé có chuyện gì vậy?
00:24:23Không có gì đâu
00:24:28Chỉ là
00:24:29Ta cần nhờ cô ấy sao chết thứ này
00:24:54Sao mình
00:24:56Lại phải trốn nhỉ?
00:25:09Mình đạo cát
00:25:17Giật cả mình
00:25:20Thiếu gia bác ở đâu vậy?
00:25:22Ở trong kia sao?
00:25:24Không
00:25:26Ta đi một mình
00:25:28Thật sao?
00:25:29Ngài đi một mình thật à?
00:25:32Ta không nói đâu
00:25:35Tiểu thư mau quay về đi
00:25:38Có kiểu nhìn thẳng ta rồi nói không thì bảo
00:25:41Trên đời này ta ghét nhất những trẻ nói dối đấy
00:25:55Nếu tiểu thư không tin thì thử bắt lấy ta đi
00:25:58Này
00:26:18Dạo này Ngài hay ghé qua đây thật đấy
00:26:21À, chuyện đó
00:26:23Nhìn như thể Ngài đã có người thương và thường xuyên tới Minh Đạo Các để gặp cô ấy
00:26:28Người thương gì chứ?
00:26:30Sao bà có thể nói linh tinh như vậy?
00:26:33Không có đâu
00:26:34Ta chỉ đùa thôi
00:26:36Chỉ vì một câu đùa mà Ngài tức giận như vậy
00:26:38Người ta sẽ nghĩ là ta nói đúng rồi đó
00:26:43Đại hành thủ
00:26:44Ta là Tổng sự quan đấy
00:26:47Có phải bà quá bận rồi không?
00:26:49Xin Ngài thứ lỗi
00:26:52Nhưng mà
00:26:54Ngài tới đây có việc gì vậy?
00:26:58Ta tới để gặp người đó
00:27:00Người thương của Ngài sao?
00:27:02Đại hành thủ
00:27:04Mời Ngài vào trong
00:27:14Rốt cuộc tại sao Ngài lại tới đây vậy?
00:27:20Cô không biết là ta tới à?
00:27:23Cả ngày ta chỉ ở trong Minh Đạo Các
00:27:26Làm sao ta biết được Ngài đi những đâu?
00:27:28Làm những gì?
00:27:33Cứ coi như là vậy đi
00:27:37Ngài hãy nói thẳng đi
00:27:40Tuy câu hỏi này không dành cho người suốt ngày
00:27:43Rù rú trong Minh Đạo Các
00:27:46Nhưng
00:27:48Ta mong cô sẽ trả lời
00:27:50Gì mà đáng sợ thế?
00:27:53Chẳng lẽ Ngài ấy tới để xác nhận thân phận của mình?
00:27:57Ngài tới để nói về tên giết người cơ mà
00:28:01Không biết
00:28:05
00:28:06Có phải là tình nhân của Dông Đê ốc không?
00:28:09Không
00:28:10Ngài ấy không thể nào biết mình là ai được
00:28:13Có vẻ như cô có quen biết với Dông Đê ốc
00:28:21Cô có biết gì
00:28:23Về tình nhân
00:28:26Của Hắn không?
00:28:28Ngài đã
00:28:30Biết hết mọi chuyện sao?
00:28:36Biệt đó
00:28:37Hắn chỉ muốn bảo vệ tình nhân
00:28:39Chứ không phải là hung ngủ
00:28:41Ta có thể làm chính
00:28:44Sao lại có thể làm vậy giữa thanh thiên bạch nhật hả?
00:28:47Rốt cuộc là vì lý do gì?
00:28:49Tại sao lại có chuyện này?
00:28:51Chuyện này quả thật trái với lục lệ
00:28:53Nhưng Ngài đâu cần nhảy dựng lên thế
00:28:55Chuyện đó đâu phải tội đáng chết
00:28:58Ngay cả khi trái với lục lệ
00:29:01Thì cũng tiếp tục bịt mặt đi
00:29:02Chứ sao lại đến níu thờ hả?
00:29:04Là cối xây nước
00:29:10Sao cơ?
00:29:12Cối xây nước
00:29:14Ta đã thấy họ ở chỗ cối xây nước
00:29:17Chứ không phải níu thờ
00:29:21Họ y là sao?
00:29:23Vào đêm ta và Ngài cứu lũ trẻ
00:29:25Ta đã thấy Hắn cùng tình nhân
00:29:34Tình nhân của Hắn có lý do riêng nên không thể tiết lộ danh tính
00:29:38May quá
00:29:41Ý Ngài là sao?
00:29:46Ta có được thứ mình muốn rồi
00:29:48Ta đi trước đây
00:29:51Ngài đâu thể rời đi như thế này
00:29:59Cô có thể tháo biệt mặt
00:30:02Và làm chứng thay cho
00:30:06Tình nhân không thể lộ diện không?
00:30:13Từ giờ cô không thể làm gì nữa
00:30:16Nếu hung thủ thực sự là trẻ khác
00:30:18Thì ta sẽ điều tra và vạch trần hắn
00:30:23Đợi đã
00:30:25Nếu Ngài không tìm ra hung thủ
00:30:26Thì hạ nhân đó phải chết một cách hoang ủng sao?
00:30:30Ngài có thể tìm ra hung thủ trong đêm nay không?
00:30:48Sao lại có thể làm vậy giữa thanh thiên bạch nhật hả?
00:30:51Trốt cuộc là vì lý do gì?
00:30:53Tại sao lại có chuyện này?
00:30:58Sao mà chuyện này lại xảy ra chứ?
00:31:09Đây là phần của tháng này
00:31:15Trong thời kỳ tan gia thế này
00:31:17Mà sao Ngài vẫn có thể nhớ chính xác?
00:31:20Được ngày tháng thế chứ?
00:31:23Mà Ngươi có nghe được điều gì từ đại nhân của chúng ta không?
00:31:27Người đang nói tới chuyện gì vậy?
00:31:30Chuyện đó
00:31:31Người sợ là Ngài ấy sẽ phát hiện ra hộ phán đã chết như thế nào sao?
00:31:37Tại sao Ngài lại làm chuyện như thế chứ?
00:31:40Ngay từ đầu
00:31:41Ta mua cái đó về để dùng lên người phu quân của ta rồi
00:31:44Người đã quên rồi sao?
00:31:46Ta đã dùng nó theo kế hoạch
00:31:49Chẳng lẽ điều đó cũng là sai sao?
00:31:52Người đã từng dùng nó
00:31:54Vào việc lớn hơn nhiều so với việc giết phu quân cơ mà
00:31:57Nên người mới được sống trong dung lụa thế này
00:32:10Có một tổng sự quân ở tấm vệ doanh
00:32:13Đang quan tâm tới chuyện này
00:32:16Lẽ nào?
00:32:19Tổng sự quân đó là Pháp Xu Ho sao?
00:32:24Ngươi cũng
00:32:26Biết hắn sao?
00:32:27Nếu là tên đó
00:32:30Thì ta nghĩ mọi chuyện sẽ rất rắc rối đó
00:32:33Một tên tổng sự quân quen thì sao có thể hại được ta chứ?
00:32:38Ngay cả kẻ đã chết cũng đâu biết bản thân ăn phải thứ gì mà chết đâu
00:32:45Nhưng mà
00:32:47Không thể để hắn tiếp tục làm tiền
00:32:51Làm ảnh hưởng đến tâm trạng của đại nhân
00:32:54Ta sẽ tự biết đường để xử lý mọi chuyện
00:32:57Tuy nhiên
00:32:59Sau này người phải cẩn thận hơn đấy
00:33:01Tỷ tỷ
00:33:09Tỷ tỷ
00:33:10Người ta nói kẻ có xuất thân thấp hèn thì luôn phản bội
00:33:16Ta đối xử với ngươi như con người vài lần
00:33:20Vậy mà ngươi thật sự nghĩ
00:33:22Ngươi trở thành đệ đệ của ta sao?
00:33:28Phu nhân cứ làm vậy với Tài Hạ thì sẽ khó xử lắm
00:33:31Nếu như ta có mệnh hệ gì
00:33:33Thì ngươi nghĩ ngươi có thể bình an vô sự được à
00:33:38Tài Hạ sẽ xử lý thật gọn ghẽ
00:33:40Để không xảy ra chuyện khiến phu nhân phải lo lắng
00:33:42Thì ngươi trở thành đệ của ta
00:34:21Sao con về muộn như vậy?
00:34:24Đã tới bữa cơm chiều rồi
00:34:26Con ở cùng với phu nhân nhà hộ phán đến bây giờ ư?
00:34:30Xin mẹ thứ lỗi
00:34:32Trên đường về sau khi an ủi phu nhân nhà hộ phán
00:34:41Nghe nói lúc đức phu quân của con thường hay mua cái này mỗi khi tới Ugrongga
00:34:46Con đi qua đó thì không thể không dừng lại mua được
00:34:49Giữa ba ngày ban mặt mà con dám tới Ugrongga à?
00:34:54Tới từ đường quy trịu phạt đi
00:34:56Tới khi nào ta bảo nghĩ thì mới được nghĩ
00:34:58Vâng, thưa mẹ
00:35:15Con trai luôn mua cái này cho ta
00:35:20Vì đây là món mà nó thích
00:35:26Ôi, bánh gạo của ta
00:35:33Cái này bao nhiêu?
00:35:365 đồng 10 cái
00:35:40Ngon
00:35:41Cho ta 20 cái
00:35:43À, không
00:35:44Cho ta 30 cái đi
00:35:46Vâng
00:35:47Lâu rồi ta mới được ăn nó
00:35:57Các nữ nhân ở đây hay tụ tập ở đâu vậy?
00:36:01Nếu ngài muốn gặp nữ nhân
00:36:03Thì hãy đến Minh Đạo Cát ở cuối Ugrongga
00:36:11Nào, trông được lắm mà
00:36:14Minh Đạo Cát
00:36:28Phu nhân thật quá đáng
00:36:30Thiếu phu nhân mua bánh cho bà ấy cơ mà
00:36:34Là ta đã làm sai
00:36:36Ta đâu thể trách bà ấy được
00:36:39Có ai nghe đâu mà người nói thế?
00:36:45Vì ông Sung à
00:36:49Dù sao thì mẹ chồng ta cũng không nhúc ta vào nhà kho và mong ta sẽ chết đói mà
00:36:55Còn nữa
00:36:56Nếu nghĩ kỹ
00:36:59Thì mẹ không nói gì sai cả
00:37:02Người cứ thế này thì có khi sẽ nhận được liệt nữ môn đấy
00:37:12Em đi xuống mang gì cho người ăn nhé
00:37:25Sau khi phu quân qua đời
00:37:28Ta cũng đã nghĩ tới việc tự kết liễu đời mình
00:37:32Họ nói rằng đó là phong tục
00:37:35Và mẹ chồng ta muốn ta làm như vậy
00:37:38Có khi họ đưa cho ta con dao bạc
00:37:41Có khi lại là mảnh lụa vào buổi sáng
00:37:47Nhưng đối với ta
00:37:49Tự sát là một chuyện rất khó khăn
00:37:54Thế nên cô nên tìm đường sống đi chứ
00:37:57Cô nên tìm cách cho tới khi hoàn toàn hết lựa chọn chứ
00:38:03Ta sẽ giúp cô
00:38:20Ta có một thắc mắc
00:38:22Liệu chàng
00:38:23Có muốn ta được sống không?
00:38:30Hay là chàng muốn ta phải chết theo chàng
00:38:34Sống
00:38:37Vẫn hơn là chết
00:38:41Vậy nên bây giờ
00:38:43Ta sẽ chọn chứ mạng người
00:39:06Tốt cuộc là ngươi đã ở đâu?
00:39:08Ngài thật sự phải cảm ơn ta lắm đó
00:39:11Ta đã vì ngài mà chạy một vòng quanh Hanyang đấy
00:39:16Một kẻ rốn biệt như ngươi
00:39:18Mà dám lên giọng như vậy sao?
00:39:21Tất nhiên rồi
00:39:22Tiểu tư Y Ki-ung tìm ngài đỏ cả mắt
00:39:26Ngươi làm tốt lắm
00:39:29Ngài vừa
00:39:31Khen ta sao?
00:39:35Đi chàng à?
00:39:37Vâng
00:39:39Ngươi cảm thấy
00:39:41Ai đã giết hộ phán đại nhân?
00:39:45Tìm người không có tù quán gì với ngài ấy thì còn nhanh hơn đấy à?
00:39:49Vậy người nào
00:39:51Có thể chạm vào nẹp tranh của hộ phán
00:39:53Và hạ độc ngài ấy
00:39:57Phu nhân ngài ấy sao?
00:40:01Ta vừa nói cái gì vậy chứ?
00:40:03Sao ta có thể nói cháu gái của đại phi như vậy được?
00:40:06Mà dù sao đi nữa
00:40:09Thì cũng khó tìm ra thủ phạm lắm
00:40:13Nếu ngài không tìm ra hung thủ
00:40:14Thì hạ nhân đó phải chết một cách quan cũng sao?
00:40:18Ngài có thể tìm ra hung thủ trong đêm nay không?
00:40:23Tính cách nóng nảy như vậy
00:40:27Đi chàng à?
00:40:29Tới Minh Đạo Cát và theo dõi xem họ đang làm gì đi
00:40:32
00:40:33Không phải là lửa cắt pin mà là Minh Đạo Cát sao?
00:40:36Tại sao?
00:40:37Gấp lắm
00:40:37Đi mau đi
00:40:38Vâng
00:40:47Sẽ không sao chứ
00:40:49Có phải ta định cướp một đâu
00:40:51Bà đừng lo
00:40:53Nhưng dù gì cũng là bộ sảnh mà
00:40:55Hắn đã bị phán tử trảm rồi
00:40:57Chúng ta không còn thời gian để suy nghĩ đâu
00:41:00Thuốc thì sao?
00:41:10Chắc chắn chứ
00:41:11Thuốc này chắc chắn có tác dụng
00:41:14Ta cũng đã mua thuộc một vị y sĩ rồi
00:41:19Nhưng mà
00:41:20Cô định mặc vậy để đi sao?
00:41:25Đại nhân
00:41:30Lúc nãy đại hành thủ của Minh Đạo Cát đã ra ngoài cùng một nữ nhân che mặt và đi
00:41:34về phía bộ sảnh
00:41:36Ngươi có chắc là bộ sảnh không?
00:41:38Có à
00:41:40Ta sẽ đến bộ sảnh
00:41:42Còn ngươi hãy đến Minh Đạo Cát
00:41:44Dạ
00:41:45Nếu họ có động thái khác thì báo ngay cho ta
00:42:09Đại hành thủ
00:42:11Thời gian qua ngươi có khỏe không?
00:42:15Ta đến đây là muốn nhờ ngươi một việc
00:42:18Việc gì à?
00:42:22Hôm nay có tên Phạm Nhân vào đây tên là Dông Đê Ốc
00:42:27Hãy cho bọn ta vào nói chuyện với hắn một lát
00:42:31Mẹ già của hắn bệnh nặng
00:42:33Nay mai là đi thôi
00:42:35Ít ra hãy cho ta vào chuyển lời của mẹ hắn
00:42:39Nhìn vị này che mặt thấy khả nghi quá
00:42:43Vì mặt ta có vết trẹo lớn
00:42:46Mong ngài hiểu cho
00:42:48Thôi, không được đâu
00:42:56Một lát thôi đấy
00:42:58Dĩ nhiên rồi
00:43:11Các người là ai?
00:43:13Sao người lại có cái này?
00:43:16Yếu phu nhân sao rồi?
00:43:22Cô ấy vẫn bình an
00:43:25Từ giờ, ngươi phải làm theo lời ta
00:43:27Thì mới có thể gặp lại cô ấy
00:43:33Mau uống cái này đi
00:43:36Với lại
00:43:38Dù có chuyện gì xảy ra thì cũng đừng hoảng hốt
00:43:41Dạ
00:43:42Vẫn chưa nói xong à
00:43:45Xong rồi đây
00:43:48Ngươi phải uống luôn đi
00:43:50Biết chưa?
00:43:56Mau đi thôi
00:43:58Ai dám cho phạm nhân trọng tội gặp người ngoài vậy?
00:44:03À
00:44:05Chuyện này
00:44:09Cô lùi về sao đi?
00:44:18Lâu rồi không gặp ngài
00:44:20Không phải là đại hành thủ sao?
00:44:22Bà tới đây có việc gì?
00:44:25Mời ngài ra ngoài
00:44:26Rồi ba sẽ giải thích
00:44:28Qua đằng kia đi à
00:44:55Đợi đã
00:44:58Mau tháo khăn che mặt
00:44:59Dạ
00:45:00Ta cần xác minh mặt mũi để không xảy ra vấn đề
00:45:04Khu mặt ta có vết thương xấu xí
00:45:07Mau tháo ra ngay
00:45:10Ơ kìa
00:45:13Cả trang thật
00:45:17Đừng có đứng đó
00:45:28Sao các ngươi dám tất lễ với một cô gái như vậy?
00:45:33Ngươi là ai?
00:45:44Ta là tổng sự quan của cấm vệ doanh
00:45:47Đây là người quen của ta
00:45:48Hãy để cô ấy đi
00:45:50Nhưng tại hạ cần ghi lại
00:45:53Những người hôm nay đã tới
00:45:55Cô ấy tới để lấy đồ may vá cho cấm vệ doanh
00:45:57Các ngươi không cần để tâm
00:46:00Vâng
00:46:03Cô về đi
00:46:06Đã muộn rồi
00:46:08Hãy về nhà ngay lập tức
00:46:12Cảm ơn ngài
00:46:21Chỉ huy của các ngươi đâu rồi?
00:46:25Ngài ấy đi lối đó vì có việc riêng
00:46:30Vậy chắc sẽ lâu lắm
00:46:32Ta đi trước đây
00:46:34Hãy chuyển lời rằng ta đã tới nhé
00:46:36Vâng
00:47:05Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
00:47:21Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
00:47:52Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
00:48:00Ta sắp.
00:48:02Chết tới nơi rồi.
00:48:05Từ 2 giờ trước, hắn đã liên tục nôn mửa và tiêu chảy rồi.
00:48:10Liệu có phải hắn mắc dịch bệnh không?
00:48:14Bộ giáo đại nhân.
00:48:15Đại nhân ơi.
00:48:17Bộ giáo đại nhân.
00:48:18Bộ giáo đại nhân.
00:48:20Đại nhân ơi.
00:48:21Có rắc rối rồi.
00:48:23Hắn bị bệnh rồi.
00:48:24Trời ơi.
00:48:34Tí nữa thì toan.
00:48:37Không thể tin là hắn mắc bệnh dịch.
00:48:59Xong chưa?
00:49:00Xong rồi, đi thôi.
00:49:11Này.
00:49:14Không sao chứ.
00:49:20Hiếu phu nhân.
00:49:25Hắn không chết thật đâu đúng không?
00:49:27Ôi, con người đâu có dễ chết như vậy.
00:49:30Này, này.
00:49:32Tỉnh đi.
00:49:33Mau tỉnh dậy đi.
00:49:37Thấy chưa?
00:49:38Vẫn còn sống.
00:49:50Cô đừng vượt quá giới hạn nữa.
00:50:03Đã đến nước này rồi.
00:50:05Ta không thể dừng lại được.
00:50:16Để ta đánh lạc hướng,
00:50:17ngươi hãy mang hắn rời khỏi đây.
00:50:20Vâng, hiếu phu nhân.
00:50:26Ngươi hãy đuổi theo thi thể kia.
00:50:28Người đó.
00:50:30Chẳng phải là người hùng sao?
00:50:32Mau đuổi theo.
00:50:41Các ngươi bị điên rồi sao?
00:50:44Sao dám tự ý tử lý phạm nhân rộng hội sắp bị chém đầu hả?
00:50:48Cả đêm hắn nô nguệ, rồi tiêu chảy.
00:50:50Tiểu nhân cho gọi y sĩ.
00:50:52Thì y sĩ nói rằng hắn đã chết vì dịch bệnh.
00:50:56Chúng tiểu nhân sợ các phạm nhân khác sẽ bị nhiễm bệnh nên không còn cách nào khác à.
00:51:01Các ngươi sợ mình bị nhiễm bệnh thì có.
00:51:04Xin đại nhân thứ tội.
00:51:06Bây giờ không chỉ cái đầu của các ngươi mà cái đầu của ta cũng không giữ nổi nữa.
00:51:12Trời à!
00:51:23Mau dừng lại.
00:51:30Ta đã bảo là dừng lại mà.
00:51:36Dừng ngựa lại.
00:51:40Dừng lại ngay.
00:51:44Hãy dừng lại đi, cô nhân.
00:51:57Ngài vừa nói gì cơ?
00:51:59Ta bảo cô hãy dừng lại đi.
00:52:01Sau đó cơ.
00:52:03Ta đã cho cô nhiều cơ hội rồi.
00:52:07Một người làm ra những việc thế này mà lại không thể nhận ra điều đó sao?
00:52:12Ngài ấy
00:52:14đã biết chắc chắn ta là ai.
00:52:21Ta giỏi dùng kiếm hơn cung tên.
00:52:28Ta không biết đại nhân đã biết những gì, nhưng tất cả đều là hiểu lầm.
00:52:32Tất cả.
00:52:34Ngài đã hiểu lầm rồi.
00:52:36Cứ thế này thì ngày mai ta sẽ nói chuyện này với tả tướng.
00:52:44Ngài muốn gì?
00:52:46Cô có biết cô đang gây ra vội Tài Đình không?
00:52:49Cô không nghĩ tới hậu quả nếu cô bị phát giác sao?
00:52:53Chuyện này liên quan tới tính mạng của hai con người bị oan ức.
00:52:56Còn tính mạng của cô thì sao?
00:53:00Ngài đang
00:53:03lo cho ta sao?
00:53:08Ta sợ chuyện sẽ phức tạp hơn thôi.
00:53:10Ta đang cố tìm cách, vậy mà cô lại lấy cấp thi thể theo cách của cô.
00:53:14Vậy thì cách ta tìm được đâu còn ý nghĩa gì nữa.
00:53:17Nếu cách của cô có vấn đề thì sao?
00:53:20Đây đều là do cô hành động díu suy nghĩ.
00:53:25Thời gian qua cảm ơn Ngài.
00:53:27Nhờ Ngài mà ta được giúp đỡ nhiều lắm.
00:53:29Thế nên lần này
00:53:31cũng mong Tổng sự quan hãy xử lý cho thật tốt theo đúng quốc pháp.
00:53:34Xin nhờ cả vào Ngài.
00:53:45Tối mai hãy đến Minh Đạo các gặp ta.
00:54:05Mình Đạo khác.
00:54:10Tệ quá.
00:54:13Ở đâu đó vâng đây thôi.
00:54:16Gì vậy?
00:54:19Biến mất rồi.
00:54:21Phải làm sao đây?
00:54:23Hắn không ở đây.
00:54:45Huyên ơi!
00:54:47Đệ vào trong có được không?
00:54:51Vào đi.
00:55:04Mới sáng ra mà sao trông đệ lại tàn tạ như vậy?
00:55:13Đệ có điều muốn bàn với huynh gấp.
00:55:16Ngồi xuống đã.
00:55:23Có kẻ bị tình nghi là đã giấc hộ phán nên đã bị bắt.
00:55:26Ta biết.
00:55:28Nghe nói là người hầu nhà đó.
00:55:30Có người nói.
00:55:32Người đó không phải hung thủ.
00:55:34Đệ nói vậy là sao?
00:55:36Nếu người đó không phải hung thủ thì phải báo lên bộ sảnh để điều tra lại, đúng không?
00:55:41Nhân chứng đó.
00:55:43Lại có chuyện riêng nên không thể để bộ sảnh biết được thân phận.
00:55:47Nhân chứng là ai?
00:55:49Chuyện đó.
00:55:52Đệ không thể tiết lộ cho huynh được.
00:55:55Có phải là người mà đệ luôn tò mò muốn biết là ai không?
00:56:01Vậy thì đệ tới đây tìm ta là muốn ta cứ nghi phạm đó hay là muốn nhờ ta tìm
00:56:09hung thủ?
00:56:09Không phải vậy.
00:56:11Kẻ bị bắt đã đột ngột qua đời ở trong ngục của bộ sảnh vào tối qua.
00:56:16Đã có chuyện gì thế?
00:56:19Chuyện còn nghiêm trọng hơn chuyện đó là thi thể của hắn đã biến mất.
00:56:23Rốt cuộc đệ đang nói chuyện gì vậy chứ?
00:56:25Còn nữa, sao đệ lại nói chuyện đó?
00:56:28Đệ chuyện thi thể biến mất không thành vấn đề lớn.
00:56:31Đệ cần có huynh giúp sức.
00:56:34Đệ nói sao?
00:56:38Đại nhân.
00:56:40Tả tứ.
00:56:45Có chuyện gì vậy?
00:56:47Hạ Quang, có chuyện muốn nói.
00:56:50Là chuyện về tên nô lệ đã giết hộ phán.
00:56:53Đột nhiên đêm qua hắn đã mắc phải bệnh dịch và chết rồi.
00:56:57Một tên tội phạm sắp bị chém đầu lại đột nhiên mắc bệnh dịch sao?
00:57:02Thậm chí còn có việc kỳ lạ hơn đã xảy ra.
00:57:05Thi thể của hắn đã biến mất rồi.
00:57:08Vì chuyện đó mà bây giờ bộ sảnh đang loạn trả lên đấy.
00:57:15Vào trong rồi nói.
00:57:16Vâng.
00:57:21Người hưởng bổng lộc của đất nước như đệ mà lại định bỏ qua luật pháp.
00:57:25Và tự mình quyết định chuyện liên quan tới đất nước sao?
00:57:28Chỉ vì một người mà đệ tò mò à?
00:57:30Đó không phải là tất cả.
00:57:32Dù có ta là người thân của đệ.
00:57:35Thì sao đệ có thể đưa ra một yêu cầu vô lý đến vậy với mệnh quan triều đình là
00:57:39ta chứ?
00:57:41Huynh.
00:57:42Vụ án của hộ phán rất đáng ngờ.
00:57:45Đáng ngờ là sao?
00:57:50Huynh hãy nhìn báo cáo khám nghiệm này đi.
00:57:59Nguyên nhân cái giấc chỉ là một cú đánh vào đầu.
00:58:01Nhưng trong nấu và niêm mặt miệng, đệ còn thấy những đốn tím.
00:58:06Và trong miệng của thi thể,
00:58:08tỏa ra một mùi hư ngọt ngào mà đệ chưa ngửi thấy bao giờ.
00:58:14Đệ vừa nói là
00:58:16mùi hư ngọt ngào sao?
00:58:22Cái này là thứ đệ tìm thấy trong nẹt tranh của hộ phán đại nhân.
00:58:26Thứ này tỏa ra mùi tương tự khi chúng tan trong nước.
00:58:30Cánh hoa này tan trong nước ư?
00:58:32Vâng.
00:58:33Thêm vào đó, nước sẽ trở nên có độc khi cánh hoa hòa tan vào.
00:58:41Rất khách,
00:58:42đệ đừng nói chuyện này với ai.
00:58:45Ta sẽ tìm ra cách.
00:58:47Nên đệ hãy đợi ta.
00:58:49Vâng, thưa Huynh.
00:58:52Dù tìm kiếm thế nào đi nữa,
00:58:54thì thi thể hắn cũng đã biến mất như làng khói.
00:58:56Có kẻ đã đưa thi thể của kẻ sát hại hộ phán đi sao?
00:59:01Rốt cuộc là tại sao?
00:59:03Hạ Quang sẽ truy trướng trách nhiệm của bộ đạo đại tướng
00:59:06và truy xét vụ việc này tới cùng.
00:59:11Không cần.
00:59:14Chỉ cần khiển trách lính gác và yên lặng trách thuốc việc này thôi.
00:59:18Dạ.
00:59:20Dù sao thì hắn cũng sẽ bị xử đảm.
00:59:23Hắn chết hay biến mất cũng không quan trọng.
00:59:27Nếu để lộ việc bộ sẵn đánh mất thi thể,
00:59:30thì bác tính sẽ lan truyền tin đồn thất thiệt.
00:59:35Vâng, quả đúng là vậy.
00:59:38Nếu vậy thì Hạ Quang sẽ giải quyết theo cách đó.
00:59:49Trộng thi thể của người sắp bị xử trảm sao?
00:59:55Rốt cuộc kẻ nào lại to gan như vậy?
01:00:06Cứ đà này thì tất cả mọi người đều biết, trừ thiếu phu nhân.
01:00:09Ta cũng biết là mình đã sai rồi.
01:00:12Ngài ấy là tổng sự quan đấy.
01:00:14Không phải là ai khác, mà là tổng sự quan của cấm vệ doanh.
01:00:18Em đừng lo.
01:00:19Ta sẽ nghĩ cách sự trí để chặn miệng ngài ấy.
01:00:23Người định bí mật hóa sổ ngài ấy à?
01:00:26Kế hoạch đó đã thất bại rồi.
01:00:28Lẽ nào người đã nắm thóp ngài ấy à?
01:00:30Ta bị nắm thóp mới đúng.
01:00:32Vậy người định chặn miệng ngài ấy kiểu gì?
01:00:35Sự thật, niềm tin.
01:00:38
01:00:40sự đáng thương.
01:00:41Ta sẽ lấy chúng ra để xuyên sỏ.
01:00:45Dựa vào đâu mà người có tự tin là sẽ có hiệu quả chứ?
01:00:50Có điều gì đó khiến ta nghĩ là sẽ có thể có hiệu quả đó.
01:00:55Nhưng mà cũng kỳ thật đấy.
01:00:58Chuyện gì à?
01:01:02Suốt thời gian qua, ngài ấy biết ta là ai?
01:01:05Nhưng sao lại vờ như không biết nhỉ?
01:01:12Ngài ấy còn giúp ta che mặt.
01:01:15Đứng lại đó.
01:01:22Và giúp đỡ ta nữa.
01:01:24Người đang bên vực ngài ấy sao?
01:01:28Chụp và chim.
01:01:30Ta thấy cách đó hay đấy.
01:01:33Người định làm gì tiếp vậy?
01:01:38Trong ta có vẻ có ý tưởng gì sao?
01:01:41Ta chỉ là muốn giúp ba ế trị một chút thôi mà.
01:01:46Nhưng ta cảm giác như sắp có chuyện gì đó rất lớn sẽ xảy ra.
01:01:51Liệu có phải
01:01:53ta đã chọc phải tổ ong không?
01:02:23Điện hạ.
01:02:30Chính là mùi này.
01:02:33Mùi hương mà ta đã ngửi thấy.
01:02:39Người nói thứ này ở trong nẹp tranh của hộ phán à?
01:02:42Đúng vậy, thưa điện hạ.
01:02:44Chắc chắn là hộ phán
01:02:46đã qua đời vì uống thứ này.
01:02:52Lúc đó không một ai chịu tin ta.
01:02:54Không một ai chịu tin lời ta.
01:02:57Ngài hãy kiên cường lên à.
01:03:00Hiện giờ đã tìm ra manh mối.
01:03:03Chắc chắn sẽ lần ra được những kẻ có liên quan.
01:03:09Người phát hiện ra chuyện này là đệ đệ ngươi.
01:03:13Giờ ta phải đích thân trao đổi với hắn thôi.
01:03:19Thêm vào đó,
01:03:21thần có một hình cầu nữa.
01:03:23Đó là gì?
01:03:25Người hầu bị coi là thủ phạm.
01:03:28Có vẻ không có tội tình gì cả.
01:03:30Tốt nhất là,
01:03:32đừng để việc phát của hắn mất tích trở thành vấn đề à.
01:03:36Đúng vậy.
01:03:38Chúng cũng không muốn làm to chuyện đâu.
01:03:41Chúng sẽ hành động trước để cố kết thúc vụ này trong im lặng.
01:03:50Từ giờ trở đi.
01:03:52Sẽ có rất nhiều việc phải giải quyết đấy.
01:03:56Cả ta và ngươi.
01:04:01Cũng như đệ đệ ngươi.
01:04:12Ôi trời.
01:04:26Trời à.
01:04:31Lại chuyện gì nữa đây?
01:04:33Người hùng sao rồi à?
01:04:36Họ đã đưa thi thể đi đâu?
01:04:38Ta hỏi ngài đã làm gì với người hùng mà?
01:04:41Người hùng của ngươi đã dùng chư thấp hèn để trốn thoát.
01:04:45Người hùng của ta
01:04:47không bao giờ dùng chư thấp hèn
01:04:50chỉ tại người hùng của ngươi
01:04:53mà ta bất ngờ
01:04:55và phải đi bộ từ đó về tận đây.
01:04:59Ngươi có biết ta khổ sở thế nào không?
01:05:03Người hùng vẫn bình an.
01:05:06Là may rồi.
01:05:10Họ đưa thi thể về minh đạo các à?
01:05:14Sao ngài biết?
01:05:16Bi chăng à?
01:05:22Từ giờ trở đi
01:05:23dù ta có làm gì
01:05:25miễn là việc đó là đúng đắn
01:05:26thì ngươi có thể không ngại hiểm nguy
01:05:29mà giữ bí mật và làm theo ta không?
01:05:33Dù có thân thiết đến mấy
01:05:35nhưng liên quan đến tiền nông và nguy hiểm
01:05:37thì phải tránh xa.
01:05:39Mẹ tiểu nhân đã dặn dò như vậy à?
01:05:43Là chuyện giúp đỡ người hùng của ngươi.
01:05:45Vậy thì Bi chăng
01:05:47sẽ theo ngài đến cùng.
01:05:53Đến chết luôn.
01:05:57Đại nhân
01:05:59vẫn chưa tìm được kẻ biệt mặt sao?
01:06:02Chúng tiểu nhân đang tìm
01:06:03nhưng vẫn chưa thấy.
01:06:04Đêm qua
01:06:07tên giết hộ phán
01:06:08bị bộ sảnh bắt giữ đã chết
01:06:09và thi thể của hắn
01:06:11đã biến mất rồi à?
01:06:14Sao cơ?
01:06:15Vì chuyện đó
01:06:16mà phía bộ sảnh đang náo loạn
01:06:19may là tiểu đình cho rằng
01:06:21đằng nào hắn cũng chịu án đảm
01:06:23nên đã ra lệnh khép lại vụ án.
01:06:26Thi thể biến mất sao?
01:06:28Sao lại có chuyện hoang đường như vậy?
01:06:32Trước mắt phải tìm xem
01:06:33ai là kẻ mang thi thể đó đi.
01:06:36Vâng, thưa ngài
01:06:37tiểu nhân sẽ đi điều tra ngay.
01:06:45Bộ đạo đại tướng đã được mời vào cung
01:06:48vì đã giải quyết ổn hỏa vụ án sát hại hộ phán đại nhân
01:06:54nên được khen ngợi hết lời.
01:06:57Ta không hiểu
01:06:59tại sao bộ sảnh lại được khen ngợi
01:07:01và nhận hết mọi công lao như vậy.
01:07:05Cũng chẳng khác gì
01:07:06tên phạm nhân tự mình khai nhận là
01:07:07người ta đang ở đây
01:07:08bắt ta đi ngay cơ mà.
01:07:11Bộ sảnh đã làm được trò trống gì chứ?
01:07:13Làm được cái trò gì hả?
01:07:15Thế mà lại được mời vào cung khen thưởng à?
01:07:22Bà biết tin gì chưa?
01:07:24Cái cô con dâu thứ hai
01:07:26đang thủ tiết nhà lại phán ấy.
01:07:29Nghe nói đêm qua cô ta đã bỏ trốn rồi.
01:07:33Sau khi đến cối xây nước để
01:07:38vỗ tay là sao?
01:07:46Tóm lại là có tin đồn là cô ấy
01:07:48bị phu nhân lại phán bắt quả tan đấy.
01:07:52Sao các bà lại nói về những chuyện tầm bậy như vậy?
01:07:56Chỉ là tin đồn thôi.
01:08:00Tóm lại,
01:08:00vì việc đó mà nhà của lại phán bị xáo đồn hết cả.
01:08:05Thời gian tới,
01:08:07các bà ấy sẽ không dám bắt mặt
01:08:09tới hội hoa mẫu đơn nữa đâu.
01:08:11Con dâu của ta là người vô cùng e lệ.
01:08:14Sao trước mặt nó mà các bà lại nói chuyện bậy bạ như vậy?
01:08:20Con cũng đừng nghe những câu chuyện như vậy.
01:08:23Lên từ đường và thiền định đi.
01:08:26Vâng, thưa mẹ.
01:08:37Minh Đạo Cát
01:08:40Gặp mọi người sau nhé.
01:08:42Thượng lộ bình an.
01:08:43Mọi người về đi nhé.
01:08:45Vâng.
01:09:07Đây chính là thứ đại nhân muốn sao?
01:09:11Ta không có ý định để cô mất mạng.
01:09:16Nhưng ngài muốn tố cáo ta.
01:09:21Gì vậy?
01:09:22Không có tác dụng à?
01:09:26Đằng nào ta cũng phải chết.
01:09:29Nên ta sẽ chết ngay trước mặt ngài.
01:09:32Không ngăn ta lại à?
01:09:35Thật sao?
01:09:37Nói gì đi chứ?
01:09:38Ta sẽ chết liễu đời mình và...
01:09:42Ta xin phép.
01:09:46Việc sống chết là quyền của cô.
01:09:49Nhưng nếu có ai chết trước mặt ta thì lại là chuyện khác.
01:09:56Vậy thế này thì sao?
01:10:03Ngài nghĩ ta không dám đâm ngài à?
01:10:07Ta không có ý định chết vào ngày hôm nay.
01:10:11Nhưng chắc không còn cách nào khác.
01:10:16Lý do là gì vậy?
01:10:18Rốt cuộc tại sao cô phải làm đến mức như vậy?
01:10:41Rốt cuộc là cô ấy.
01:10:52Yô Sung Hưu có một mụi mụi ruột.
01:10:55Sau khi Yô Sung Hưu mất tích thì cô ấy đã thành thân và trở thành con dâu trưởng nhà
01:10:59tả tướng Tê Úc Di Sung.
01:11:02Tên cô ấy là
01:11:03Yô E Hoa.
01:11:25Ta là con dâu nhà tả tướng.
01:11:28Họ dương.
01:11:30Tên Yô Hoa.
01:11:49Hoa nở về đêm.
01:11:53Đoạn kết cảm ơn cô.
01:11:56Cảm ơn à.
01:11:57Cảm ơn.
01:12:01Hai người đi tẩn thận nhé.
01:12:04Đi thôi.
01:12:06Chúng ta đi thôi.
01:12:07Vâng.
01:12:11Có vẻ như cô cũng có câu chuyện riêng.
01:12:15Cô nhất định phải sống.
01:12:18Và làm điều mình muốn nhé.
01:12:28Đi thôi.
01:12:29Vâng.
01:12:34Một cặp nam nữ
01:12:37lần đầu cùng ở với nhau cả đêm trong một căn phòng ấm áp.
01:12:41Nghe nói mọi chuyện đã nóng lên ở Minh Đạo Các này.
01:12:46Thời tiết thế này mà bà đốt lò thử sao?
01:12:49Để ta kể chi tiết cho cô nghe nhé.
01:12:51Khi một cặp nam nữ yêu nhau đến hòa là một.
01:12:55Thôi khỏi đi.
01:12:56Đừng nói gì nữa.
01:12:58Họ ồn ào cả đêm, nên ta tưởng hôm nay họ sẽ mệt.
01:13:06Nhưng ba ếp thị giống cô.
01:13:09Ngày và đêm như hai người khác biệt.
01:13:11Dạ dị trú để đó.
01:13:14Ban ngày đứng đắng, ban đêm cùng nhiệt.
01:13:16Dạ dị trú để ư.
01:13:18Dạ dị trú để.
01:13:24Dạ dị trú để ư.
01:13:49Gần đây tại Minh Đạo Các,
01:13:51xuất hiện một khương gia vẽ ngoài bảnh bao nhưng khá lắm lời.
01:13:56Hắn nói rằng nếu biết danh,
Bình luận

Được khuyến cáo