Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 ngày trước

Danh mục

🎥
Phim ngắn
Phụ đề
00:12Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
00:30Phạm Văn Phương, Trần Chi Tài, Chú Hậu Nhậm và các diễn viên khác.
01:10Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
01:15Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
01:33Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
01:48Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
02:08Cô có phải bị bệnh thần kinh không vậy?
02:10Cô còn tiếp tục la hét như vậy nữa, thì cô là người bị quăng súng đầu tiên đấy.
02:13Anh có giỏi thì qua đây, tôi sẽ đợi anh đấy.
02:15Để xem ai sẽ là người bị quăng khỏi xe lửa đầu tiên.
02:21Tôi không muốn đấu khẩu với loại đàn bà như cô, đúng là đồ điên.
02:34Xuống mau.
02:41Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.
02:43Tiền tôi cũng đưa cho anh rồi.
02:44Tôi với anh không còn quan hệ gì nữa.
02:46Anh cút đi cho khuất mắt tôi.
02:50Cút ngay, cút mau lên.
02:53Quăng đồ xuống thật sao?
03:22Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.
03:26Bây giờ mấy giờ rồi?
03:3011h15.
03:33Đến giờ rồi, không khóc nữa.
03:37Tôi đã hứa với lòng mình, chỉ có thể nhỏ lệ vì đàn ông một tiếng đồng hồ thôi.
03:46Anh là người đàn ông thối tha cạnh phòng tôi phải không?
03:49Đủ lắm chuyện.
03:51Tôi nhận giúp cô, vậy mà cô còn mắng tôi.
03:53Cô đáng bị đàn ông bỏ rơi lắm.
03:56Anh lầm rồi, không người đàn ông nào có thể bỏ rơi tôi được.
03:59Đối với tôi, việc bỏ rơi bọn họ là điều quá đơn giản.
04:08Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ rơi lỡ những video hấp dẫn.
04:41Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ rơi lỡ những video hấp dẫn.
05:00Anh định làm gì? Dừng tay.
05:05Không gỡ thì làm sao tách ra được?
05:07Để tôi gỡ.
05:11Được chưa vậy, mọi người đang nhìn tôi kìa.
05:13Cô nhanh tay một chút được không?
05:14Đừng giữ tôi.
05:16Mặc họ, cho họ nhìn mỏi mắt đi.
05:20Cô có thần kinh không vậy?
05:21Tôi không có thời gian để đùa với cô đâu.
05:25Cái áo của tôi.
05:31Đồ điên, trả cô này.
05:38Chào tôi một gói mì ăn liền.
05:44Chào tôi xin ít nước sôi được không?
05:46Nước sôi để bên kia.
05:47Ông có thể qua lấy.
05:48Cảm ơn.
06:11Mì gì mà cứng thế?
06:13Lại chẳng có mùi vị gì.
06:15Khó ăn quá.
06:23Thơm quá.
06:29Đúng là rất thơm.
06:43Mì của ông quả là rất thơm.
06:46Mì của cậu khó ăn lắm phải không?
06:48Đúng vậy.
06:49Rồi có nhiễn đói ba ngày, cũng ăn không vào.
06:54Lại mì Nhật Bản này tôi vẫn còn.
06:55Cậu có muốn dùng không?
06:57Tôi mời.
07:01Tôi không khách sáo đâu.
07:03Cứ tự nhiên.
07:04Cậu dùng thử xem.
07:11Ngon lắm.
07:14Đây là mì ăn liền ngon nhất mà tôi từng được ăn.
07:17Nó được nhập khẩu trực tiếp từ Nhật Bản đấy.
07:22Thì ra là hàng Nhật Bản, hèn gì mùi vị rất thơm ngon.
07:26Món ngon như vậy, phải để cho chú sảnh cùng thưởng thức mới được.
07:31Tôi muốn cho người nhà tôi được thưởng thức.
07:33Ông có thể cho tôi thêm một cốc được không?
07:38Không vấn đề gì.
07:41Cho cậu này.
07:42Cảm ơn ông.
07:46Hạ Phạm và dì Dung cũng chưa từng ăn loại mì này.
07:49Còn cả chú anh nữa.
07:51Có đem về cho cô ấy không?
07:53Dù sao cũng là người một nhà.
07:54Cho cô ấy một phần luôn đi.
07:56Xin lỗi ông.
07:57Nhà tôi còn ba người.
07:58Ông có thể...
08:01Ba cốc mì thì tôi cũng có.
08:03Nhưng nếu cậu muốn thêm nữa thì phải trả tiền.
08:06Cậu có biết giá của cốc mì này là bao nhiêu không?
08:11Tôi không biết.
08:12Năm đồng một cốc đấy.
08:15Năm đồng á?
08:16Đúng vậy.
08:17Năm đồng đủ cho cả nhà bình thường ăn một bữa cơm.
08:19Hèn gì mà nó ngon như vậy.
08:21Có mì của tôi chỉ có ba hào rưỡi thôi.
08:23Tiền nào của ấy mà.
08:25Cậu có muốn mua nữa không?
08:27Tôi mua hại cốc.
08:29Chú anh chắc không cần đâu.
08:36Chú anh chắc không cần đâu.
08:38Cậu kia.
08:39Cậu muốn đến đây trộm đầu của tôi sao?
08:40Anh nói cho cẩn thận.
08:41Tôi không phải trộm.
08:43Hồng Chi chỗ này có gì đáng giá đâu.
08:46Tôi không có gì đáng giá cũng mặc kệ tôi.
08:48Tóm lại tôi đột nhập vào phòng của tôi thì chính là trộm.
08:50Người dưới làm hỏng áo của tôi mà còn bỏ đi.
08:52Tôi muốn đến đây trả thù.
08:54Tôi muốn làm hỏng quần áo của anh.
08:55Thì ra ở đây chỉ là một phòng chống.
08:57Chẳng có gì cả.
08:58Có phải ở Thượng Hải anh đã lâm vào bước đường cùng nên trốn đến Quảng Châu phải không?
09:02Thật tội nghiệp.
09:03Cô mới là kẻ lâm vào bước đường cùng.
09:05Tôi đến Quảng Châu để tạo dựng sự nghiệp.
09:07Cô đừng quá xem thường người khác.
09:09Tạo dựng sự nghiệp.
09:10Anh dựa vào cái gì để tạo dựng sự nghiệp?
09:12Hoàng đường.
09:13Tôi dựa vào trí ốc là được rồi.
09:15Làm kinh doanh chỉ cần dựa vào cái này.
09:16Chứ không phải dựa vào cái này.
09:18Cô hiểu không?
09:19Còn là lời nói xuông.
09:20Anh nói anh có đầu ốc.
09:21Và anh đã có kế hoạch gì chưa?
09:27Tôi sẽ tìm một nhà sản xuất.
09:28Sản xuất ra những đồ dùng cá nhân tiện lợi.
09:30Có thể mang theo khi đi du lịch.
09:33Khi đi xe lửa đường dài.
09:34Thì đồ dùng tiện lợi là kem đánh răng và lược.
09:37Để cho răng không bị bẩn như răng cô.
09:38Tôi có mang theo kem đánh răng mà.
09:40Tôi thấy cô có đánh cũng không sạch đâu.
09:42Xem ra khi đi du lịch.
09:43Thì kem và bàn chải đánh răng là cần thiết nhất.
09:46Điều kinh doanh này cũng tạm được.
09:47Còn gì khác không?
09:50Sao cô lại muốn biết kế hoạch kinh doanh của tôi?
09:52Liên quan gì đến cô?
09:53Cô định âm mưu gì đây?
09:57Tôi cũng là dân kinh doanh.
09:58Nên muốn cho anh vài ý kiến thôi.
10:00Có lòng mà không được báo đá.
10:04Cô làm ơn đi.
10:05Trông cô chẳng giống dân làm ăn gì cả.
10:10Dân làm ăn thì có tướng mạo gì chứ?
10:12Đàn bà không làm kinh doanh được sao?
10:14Tôi cho anh biết.
10:15Việc kinh doanh của tôi trải khắp Bắc Kinh, Quảng Châu, Thượng Hải.
10:19Thời gian tôi ngồi trên xe lửa còn nhiều hơn thời gian anh ngồi ở bố đấy.
10:26Giỏi vậy sao?
10:27Thì ra tôi đã xem thường cô.
10:30Xem ra tôi có nói gì anh cũng không hiểu được đâu.
10:32Được, anh cũng là người có đầu óc kinh doanh.
10:34Có chịu đến làm việc cho tôi không?
10:37Tôi có thể tuyển dụng anh.
10:39Muốn kinh doanh ở Quảng Châu cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.
10:42Anh suy nghĩ kỹ đi.
10:45Tôi cho cô biết tôi muốn làm kinh doanh để cố gắng, để vượt trội hơn người, để báo mối
10:49thâm thủ của gia đình.
10:50Tôi đâu thể chỉ đi làm công.
10:52Mối thâm thủ, anh có mối thâm thủ gì?
10:54Liên quan gì đến cô, cô ra ngoài đi.
11:25Tôi tên là Tôn Phương, tôi là Hà Bình.
11:28Chúng ta xem như không cãi nhau không thành bạn.
11:30Đúng vậy.
11:30Đây là...
11:32Của bạn trai tôi để lại.
11:33Tôi đem nó đến cho anh.
11:38Chẳng phải anh ấy và cả hành lý của anh ấy đã bị quăng khỏi xe lửa rồi sao?
11:42Đầu tiên, tôi muốn đính chính một chút.
11:44Người đàn ông anh nhìn thấy không phải là bạn trai tôi.
11:46Anh ta là bạn làm ăn vô dụng của tôi.
11:48Ngay cả chuyện còn con cũng không làm xong.
11:50Nên tôi mới đuổi anh ta xuống tàu.
11:52Nhưng không cho anh ta đem theo hành lý.
11:54Người đồ của anh ta là do tôi mua.
11:55Những đồ dùng đấy còn tốt lắm.
12:01Tại sao cô lại đuổi bạn trai mình xuống tàu?
12:04Tôi còn thấy cô vì anh ấy mà khóc một trận.
12:07Trên tàu, anh ta luôn nhìn trộm người khác.
12:09Người như vậy đuổi là đúng.
12:10Tôi khóc vì cảm thấy anh ta quá nhàm chán.
12:13Anh ta nhìn người đàn bà khác.
12:14Đó là nỗi ô nhục đối với tôi.
12:20Liên tiếp đuổi hai người ra khỏi tàu.
12:22Cô thật lợi hại.
12:25Anh có sợ tôi đuổi anh xuống không?
12:27Ai sợ cô?
12:28Tôi đâu phải bạn trai cô.
12:30Cũng không phải bạn làm ăn.
12:31Cô làm sao đuổi được?
12:32Cũng đúng.
12:33Nhưng nếu chúng ta ngày càng thân thiết,
12:34thì anh cũng có nguy cơ đó lắm.
12:37Chắc chắn là không.
12:38Chắc chắn.
12:39Chắc chắn.
12:41Thật ra anh làm kinh doanh là để cố gắng và báo thù.
12:45Nhưng anh có bao giờ nghĩ đến chuyện làm ăn kinh doanh không dễ dàng trước nào không?
12:50Tôi tuyệt đối tin vào năng lực của mình.
12:52Tôi nhất định sẽ thành công.
12:55Mỗi lần nói đến vấn đề này,
12:56là anh lại kích động.
12:57Mối thủ đó ảnh hưởng rất sâu sắc đến anh phải không?
13:01Đây là chuyện riêng của tôi.
13:02Tôi không nói được không?
13:06Được chứ.
13:16Hà Binh.
13:18Hà Binh.
13:19Đến Quảng Châu rồi.
13:20Tôi biết rồi.
13:24Đến Quảng Châu rồi.
13:25Anh định đi đâu?
13:26Trước tiên tìm một quán trọ rồi mới tạo dự sự nghiệp.
13:29Anh nên biết nơi đây không có chỗ nào tốt đâu.
13:33Thế này vậy.
13:34Anh có thể đến chỗ tôi làm việc.
13:35Tôi có thể tạo cho anh nhiều điều kiện thuận lợi.
13:37Được chứ?
13:40Làm ông chủ mới có thể phát triển tiền đồ, vượt trội hơn người.
13:43Ý tốt của cô tôi xin ghi nhớ.
13:44Thế cũng được.
13:45Tôi không nài anh nữa.
13:46Tôi sẽ đưa cho anh số điện thoại của tôi.
13:48Nếu cần gì cứ gọi cho tôi.
13:50Được.
14:03Vậy tôi đi trước đây.
14:04Mong rằng có cơ hội gặp lại anh.
14:06Chào cô.
14:06Chào anh.
14:09Quảng Châu.
14:10Tôi đến rồi đây.
14:15Bánh nướng nóng hổi đây.
14:18Cô mua bánh ạ?
14:21Cảm ơn cô.
14:22Tôi đến đây.
14:24Năm đồng một trái.
14:26Cô lấy loại này phải không?
14:31Cảm ơn cô.
14:32Đến đây, đến đây.
14:34Cô muốn đổi màu khác sao?
14:37Cẩn thận đấy.
14:39Anh làm gì vậy?
14:40Dọn nhà.
14:47Anh làm gì vậy?
14:50Bán đồ.
14:51Đồ cũ thì bán được bao nhiêu?
14:54Biết là vậy.
14:55Nhưng bây giờ một đồng cũng không còn.
14:57Nhưng bán được bao nhiêu chứ?
15:00Một đồng đỡ một đồng.
15:01Một xu đỡ một xu.
15:02Tiệm bánh và tiệm áo cũng bán hạ giá đi.
15:04Như vậy sẽ mau chóng có tiền.
15:09Tiệm bánh nào của em cũng phải bán hạ giá.
15:10Bán hạ giá sao?
15:13Giúp anh đi mà.
15:17Có người giúp anh rồi.
15:24Anh đều thiếu nợ hạ phàm.
15:25Bây giờ hạ phàm có khó khăn.
15:27Mọi người mau trả đi.
15:28Đừng chỉ hoãn nữa.
15:29Trả đi.
15:32Dạo này buôn bán ế ẩm lắm.
15:33Tiền vốn còn chưa lấy lại.
15:35Tôi hết cách rồi.
15:38Tình hình của tôi còn tệ hơn hạ phàm.
15:40Cô tin tôi đi.
15:41Cô có ép chúng tôi thì cũng vô ích thôi.
15:44Thật sự chúng tôi không biết lấy đâu ra tiền để trả cho hạ phàm.
15:47Anh không có tiền thật sao?
15:49Không có tiền thì xếp đồ.
15:52Tôi lấy nhiều cũng đừng trách tôi đấy.
16:01Cô làm gì vậy?
16:03Họ không có tiền nên em lấy đồ.
16:08Thật ra họ cũng khó khăn mà.
16:10Đừng mềm lòng.
16:11Hãy vừa qua cửa ải này trước.
16:12Nếu chẳng sự họ có khó khăn thì chúng ta sẽ giúp họ sau.
16:17Cũng được.
16:19Hàng này bán sao đây?
16:24Hàng rẻ đây.
16:25Mua đi mua đi.
16:26Hàng đại hạ giá đây.
16:28Bao đến mua đi.
16:29Chậm chân là hết.
16:34Ông chủ.
16:36Phát lương đây.
16:39Đây là tiền công của các anh.
16:40Các anh đếm xem.
16:41Nếu chưa đủ thì cứ lấy những đồ dùng này.
16:45Quả thật, chúng tôi đã thiếu tiền công của các anh quá lâu rồi.
16:48Tôi xin lỗi.
16:49Không liên quan đến anh.
16:50Mọi chuyện đều do anh Hà Bình gây ra.
16:52Anh Hà Phàm.
16:53Thực ra người vất vả nhất chính là anh.
16:55Cảnh hiểu được như vậy thì sẽ không bỏ đi mà lại giúp Hà Phàm chứ.
16:59Đúng vậy.
17:00Không có nơi nào có ông chủ tốt như ở đây đâu.
17:02Có người thiếu tiền vịt của tôi bây giờ trả hết được chưa?
17:08Ông chủ.
17:09Tôi chỉ còn từng đây.
17:11Ông có thể lấy thêm đồ gì của tôi cũng được.
17:13Nhưng ông vẫn tiếp tục giao vịt cho chúng tôi được không?
17:17Tôi lấy những đồ này để làm gì?
17:19Không cần.
17:20Tôi xin lỗi anh nhé.
17:22Tiền vịt lần trước anh trả còn chưa hết.
17:24Giờ lại còn muốn tôi tiếp tục giao vịt cho anh sao?
17:27Tôi không có ý đó.
17:29Ông chủ.
17:30Tiền này ông cầm lấy đi.
17:32Tiền cứ không nhiều.
17:33Nhưng mong rằng ông tiếp tục giao vịt cho chúng tôi.
17:36Đây là tiền công của mọi người.
17:37Không cần đâu.
17:38Tiền vịt tôi sẽ lo sau.
17:42Chúng tôi tin tưởng anh.
17:44Trước đây chúng tôi cũng làm công cho một tiệm cơm.
17:47Chúng tôi cũng đã từng quay vịt mà.
17:50Đúng đấy.
17:50Tiền này chúng ta phải đồng tâm hiệp lực để vượt qua cửa ải khó khăn này.
17:54Ông chủ tiếp tục giao vịt cho chúng tôi nhé.
17:58Những người làm của tôi cũng không đối xử tốt với tôi như đối với anh đâu.
18:02Anh là một người đáng tin.
18:03Tôi sẽ tiếp tục giao vịt cho anh.
18:10Vậy còn tiền thì sao?
18:12Tôi sẽ hoãn lại một tuần.
18:15Hay quá.
18:16Cảm ơn ông.
18:17Cảm ơn.
18:19Có người giúp.
18:20Lại có vịt.
18:21Vậy tiệm vịt quay lại bắt đầu kinh doanh được rồi.
18:23Không được.
18:24Chuyện bảng hiệu còn chưa giải quyết xong.
18:48Phải viết thư cho Chu sẵn.
18:49Tiện thể gửi về cho cô ấy thưởng thức hương vị của loại mì này luôn.
18:56Sẵn yêu dấu của anh.
18:58Anh đã đến nơi Bình An.
19:00Quảng Châu quả là một nơi phồn hoa hơn Thượng Hải.
19:02Ngành kinh doanh có đủ thứ.
19:04Khi ngồi trên tàu, anh nghĩ đến việc phải sản xuất kem và bàn chai đánh răng tiện dụng khi
19:08đi du lịch.
19:10Nếu được, anh sẽ mở rộng thị trường ở nhiều nơi.
19:27Anh còn mua cho em, hà phàm và dì dung ba cốc mì rất ngon.
19:31Mùi vị của nó quả là khiến người ăn cảm thấy nhớ mãi.
19:39Anh muốn em cùng cả nhà được thưởng thức hương vị của nó.
19:59Tại sao mì cốc Nhật Bản lại thơm ngon như vậy chứ?
20:01Ăn đến cốc thứ ba mà vẫn thấy không chán.
20:08Nếu mỗi người đều ăn ba cốc, thì chẳng phải mình sẽ nhanh chóng phát bài sao?
20:17Đúng, tại sao mình không đi bán mì cốc chứ?
20:20Có chuyện gì, cậu cứ nói thẳng ra đi.
20:22Tôi muốn lấy hàng của em.
20:23Loại mì cốc Nhật Bản thơm ngon này.
20:26Ngon lắm rồi không?
20:27Cậu muốn ăn nữa à?
20:28Loại mì này tuy hơi đắt, nhưng mùi vị lại rất thơm ngon.
20:32Tôi muốn nó có mặt trên thị trường.
20:34Biết nhìn xa trông rộng lắm.
20:37Anh có gửi cho em hà phàm và dì dung loại mì cốc rất ngon.
20:40Mùi vị của nó khiến người ta nhớ mãi.
20:42Anh muốn em cùng cả nhà được thưởng thức hương vị của nó.
20:45Em giữ tình sức khỏe nhé.
20:47Anh nhớ em lắm.
20:49Anh Bình, lận được thư của anh, em an tâm lắm.
20:53Gần đây thành tích của em ở trường ngày càng chiến bộ, được rất nhiều gió viên khen.
20:57Tuy cố gắng là một chuyện rất vất vả, nhưng khi em nghĩ đến anh một mình gian nan nơi
21:01Quảng Châu xa xôi,
21:02thì bao nhiêu mệt nhọc và vất vả của em tan biến lúc nào không rõ.
21:07Trong thư anh có nhắc sẽ gửi mì cốc về.
21:09E rằng đã thất lạc rồi.
21:28Thấy nhà sao?
21:30Không, Hà Phạm đang ở trong bếp quay vịt.
21:34Quay vịt à? Tại sao lại khó như vậy?
21:38Muốn quay được vịt thì phải dùng củi, đương nhiên là khó rồi.
21:41Xin lỗi đã để mọi người phí hít khói.
21:44Tiệm cơm hôm nay cút điện, nên con không còn cách nào.
21:46Không sao, có được không vậy.
21:50Từ nay mọi người sẽ được ăn món vịt quay khó ăn nhất.
21:54Cố gắng lên, đừng bỏ cuộc.
21:56Ra ngoài đi, đừng làm hướng chân.
21:58Cố gắng lên nhá, sẽ cố.
22:03Anh Phạm làm gì vậy không biết, đã từng quay vịt lần nào chưa?
22:07Nó muốn làm cho được vịt quay Bắc Kinh chính tông,
22:09khiến đông hoa của gia tuyển cư cảm động.
22:31Cố gắng lên nhá.
22:39Anh Phạm làm như thế nào?
22:41Đây mà là vịt quay sao
22:43Nhìn qua là biết khó ăn rồi
22:45Ba lần cậu đưa cho tôi đều khó ăn
22:46Đây là lần khó ăn nhất
22:48Ông Hoa, lần này tôi tập trung và cố gắng lắm
22:50Ông thử thêm
22:53Ông Hoa
22:54Cậu phiền quá
22:57Được rồi
22:59Cắt một miếng đưa tôi thử xem nào
23:03Cảm ơn ông
23:10Mùi vị gì vậy
23:10Đây mà là vịt quay sao
23:12Còn tệ hơn lúc chưa quay nữa
23:14Cậu đúng là đồ bếp kém khỏi nhất
23:16Tàng làm càng tệ
23:30Cậu định đi đâu đấy
23:34Lại đi quay vịt cho tôi thử sao
23:36Vâng
23:37Được rồi
23:39Cậu không cần quay vịt nữa
23:41Có thể cậu biết cách ướp vịt và kỹ thuật quay
23:43Nhưng cũng phải có năng khiếu trời cho nữa
23:47Cậu thì chẳng có tí năng khiếu nào hết
23:58Được rồi
24:00Cậu hãy đưa tôi về tiệm
24:01Tôi sẽ cho cậu biết thế nào là vịt quay Bắc Kinh chính được
24:08Mời ông qua đây ạ
24:11Đúng rồi
24:12Phải dùng loại khủi này để quay vịt
24:14Như vậy mới ngon
24:17Gia vịt đã đủ cả chứ
24:18Đủ cả rồi đây ạ
24:19Được
24:20Chúng ta bắt đầu
24:22Vậy tôi ra ngoài trước rồi
24:23Tại sao cậu phải ra ngoài
24:25Chẳng phải ông nói đây là mỹ quyết
24:27Không được truyền cho người ngoài sao
24:31Nếu là người khác
24:32Thì tôi đổi ra từ lâu rồi
24:34Nhưng vì cậu ngốc quá
24:35Nên tôi không ngại gì cho cậu xem
24:37Tôi tin rằng cậu có muốn học
24:39Cũng chẳng học được đâu
24:40Dù sao tôi cũng cần người phụ một tay
24:42Sau khi dưới mỡ lên vịt
24:44Thì đổ nước sốt vào
24:55Nước sốt cậu chuẩn bị xong chưa
25:03Xem nào
25:03Cậu bỏ một ít rượu chưa
25:07Rồi ạ
25:07Cậu bỏ nước ớt vào chưa
25:09Chưa ạ
25:09Ngốc quá
25:10Không có nước ớt
25:11Thì vịt quay sẽ không đậm mùi thơm đâu
25:13Mau bỏ vào đi
25:24Đừng đổ nước sốt quá nhiều
25:26Đổ khoảng 8 phần 10 là được rồi
25:30Cố mà nhớ lấy
25:37Nói vịt quay là tâm hứt cả đời tôi bỏ ra cũng không sai
25:48Thế nào
25:51Thơm quá
25:53Tôi làm đâu có được như vậy
25:57Tôi không khách sáo đâu
26:12Anh ơn các bạn đã theo dõi và hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp
26:23dẫn
26:27Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
26:30Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
26:47Thảo nào mà mặt ông lúc nào cũng đâm chiêu
26:49Thì ra là tiệm bên Bắc Kinh có vấn đề
26:53Cậu hiểu là được rồi
26:54Tôi cho cậu biết
26:55Cậu đừng ngốc nữa
26:57Muốn mở một tiệm vịt quay
26:58Thì phải tìm nơi khác đi
26:59Như vậy mới có hy vọng
27:09Thật sao
27:10Không còn hy vọng gì sao
27:13Ông Hoa
27:14Ông cũng nếm thử vịt quay của mình làm đi
27:27Có ngon không
27:29Rất ngon
27:31Không thưa trước đây chút nào
27:34Ông cảm thấy rất ngon
27:35Thì đúng là ngon thật rồi
27:36Thế thì phải cho mọi người cùng thưởng thức
27:38Chắc chắn mọi người sẽ rất hoan nghênh
27:40Tiệm của ông chỉ có thể gặp vấn đề tạm hồi
27:43Nhưng chỉ cần vịt quay ngon là được rồi
27:49Món ngon thế này
27:50Dù thế nào cũng phải cho mọi người cùng được thưởng thức
27:53Ông Hoa
27:54Ông ở đây đợi tôi nhé
27:55Tôi đi đằng ngày một chút
27:58Có mang vịt của tôi đi đâu
27:59Tôi muốn đưa về nhà cho mọi người thưởng thức
28:02Được, tôi sẽ đưa cậu đi
28:04Để tôi đến học viện biểu diễn nghệ thuật trước đi
28:07Đi mất bao xa
28:08Sắp đến rồi
28:09Ông đi đến khuất quan kia rồi dãy trái là đến
28:16Dãy trái, dãy trái
28:24Thơm quá
28:28Ăn thử xem
28:29Đúng là rất ngon
28:32Anh không phải đem đến cho gì giúp nữa
28:36Da giòn đều
28:37Ngon lắm
28:38Món ngon phải để cho mọi người cùng thưởng thức
28:41Đương nhiên rồi ạ
28:43Con đi đây
28:46Mọi người
28:47Lại đây
28:47Có vịt quay này
28:49Bao đến ăn thử đi
28:54Ngon lắm
28:58Ông Hoa
28:59Vịt quay của ông quả là danh bất hư truyền
29:01Món ngon phải để cho mọi người cùng thưởng thức
29:06Hà Phạm
29:07Ngày mai tôi trở về Bắc Kinh
29:08Cậu có thể làm tặng tôi một con
29:10Để lên tàu ăn không
29:12Để lên tàu ăn
29:51Ông Hoa
29:54Ông Hoa
29:57Xin lỗi ông
29:58Mời ông
30:09Ông Hoa
30:11Vịt quay của tôi thế nào
30:15Vẫn không thay đổi
30:16Vẫn khó ăn như mọi ngày
30:18Ông Hoa
30:20Đừng nói gì nữa
30:21Hà Phạm
30:21Cậu căn bản không phải là một đầu bếp
30:23Cậu không có khiếu đâu
30:25Bỏ đi
30:26Nhưng cậu sẽ là một ông chủ thành công
30:29Sau khi trở về
30:30Tôi sẽ phái một đầu bếp sang đây giúp cậu
30:32Cậu phải cố gắng lên
30:35Tạm biệt
31:04Ông Hoa
31:05Tôi bán trong 3 đồng 8
31:06Tôi bán không nổi đâu
31:10Mày
31:11Cốc mì của cậu có vấn đề rồi
31:13Vấn đề gì
31:14Những cốc mì này sắp hết hạn sử dụng rồi
31:16Hèn gì cậu mới chịu bán hạ giá cho tôi
31:18Đưa tôi xem nào
31:28Hai tuần nữa hết hạn
31:30Hai tuần
31:31Một tuần
31:32Hết hạn
31:33Quá hạn
31:36Quá hạn rồi
31:41Quá hạn
32:02Không làm ông chủ được rồi
32:13Bên ngoài mưa to quá
32:15Ở đây lại chẳng có quán ăn
32:16Đành phải ở đây chịu đói thôi
32:19Hay là trở về phòng ngồi một giấc đi
32:26Anh gì ơi
32:28Mì của anh thơm quá
32:31Vậy sao
32:32Đừng trách tôi đừng đột
32:33Xin hỏi anh còn mì này không
32:35Có thể cho tôi một cốc lót dạ được không
32:38Có thì có
32:39Nhưng đây là hàng nhập khẩu từ Nhật Bản
32:41Giá của nó không rẻ đâu
32:42Tiền không thành vấn đề
32:43Chỉ cần no bụng thôi
32:464 đồng rưỡi một cốc
32:47Có thể bán đến 6 đồng
32:50Lợi nhận quả không nhỏ
32:52Tiếc là chỉ bán được một cốc
32:59Nếu mọi người ở các phòng xung quanh ảo đến mua
33:01Thì mình phát tài rồi
33:15Chuyện gì vậy
33:17Họ muốn ăn mì của anh
33:19Anh bán cho họ đi
33:21Tôi cũng muốn mua thêm một cốc
33:24Loại mì này quả là rất ngon
33:25Ăn một lại muốn ăn hai
33:34Tôi vẫn còn nhiều lắm
33:36Canh cân thoải mái
33:46Mình sản xuất trong nước
33:47Mỗi thứ tôi lấy một gói
33:57Khó ăn quá
34:00Rất khó ăn
34:05Anh dùng mì đi
34:07Cảm ơn
34:10Anh dùng mì đi
34:11Cảm ơn
34:18Mì anh đưa cho chúng tôi sao khó ăn vậy
34:20Loại mì đó khó ăn lắm phải không
34:22Chất lượng kém lắm
34:23Rất khó ăn
34:46Người mà ông hoa phái đến quả là khéo tay
34:48Khát xa hạ phàm
34:52Để quay thơm ngon thế này
34:53Chắc chắn sẽ thu hút khách đông lắm
34:55Không sư phụ
34:58Ông làm có hai con vịt thôi sao
35:00Tôi sợ không đủ
35:02Tôi làm đầu bếp đã hơn 20 năm rồi
35:04Địa điểm quá này không tốt đâu
35:05Chắc chắn là khách không đông
35:07Quay ít thì đỡ lãng phí
35:09Bên Bắc Kinh hiện giờ cũng ế ẩm lắm
35:11Bên Thượng Hải này còn tệ hơn
35:15Hai bên đều như nhau
35:44Được
35:51Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
36:08Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
36:34Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
37:04Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
37:30Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
37:58Vậy mỗi tấm thương đương 8 hào
37:59Tổng cộng là 26 đồng 4 hào
38:013 tấm là do ông chụp lén
38:03Tôi không đền
38:05Tuy ông có lỗi
38:06Nhưng cũng phải giải quyết công bằng cho ông
38:21Đạo diễn
38:23Cậu về rồi à
38:25Hộp được máy quay cậu đã mua chưa
38:26Tôi mua rồi
38:28Nếu lúc nãy máy quay có thể dùng được
38:30Là tôi đã ghi hình cô ấy rồi
38:32Đạo diễn ghi hình ai
38:33Là một cô gái rất đặc biệt
38:35Rất có cá tính
38:45Chuyện gì vậy
38:47Chẳng lẽ mình đi sai đường
38:50Sao mọi người lại bày hàng trước tiệm vịt quay vậy
38:52Chúng tôi đến giúp Hà Phạm
38:53Cậu ấy muốn nơi đây náo nhiệt lên
38:56Cậu ấy nói
38:57Nếu bày hàng bán ở đây
38:58Thì sẽ có người qua lại
38:59Có người qua
39:00Thì sẽ có người vào tiệm
39:01Người đến ngày càng nhiều
39:02Thì việc buôn bán của chúng tôi cũng tốt
39:04Chúng tôi bán tốt
39:05Thì tiệm vịt quay cũng sẽ
39:10Chưa đủ náo nhiệt đâu
39:12Tìm thêm người đi
39:13Để tôi đi
39:14Được không
39:15Được anh đi đi
39:20Chú Anh
39:20Cách này có được không
39:21Cũng tạm được
39:25Còn cách nào khác để cho người ta đến đây đông không
39:32Ông không cần phải giải thích
39:34Giải thích chính là che đậy
39:35Che đậy là không có tương lai
39:39Lại ông nào nữa đây
39:48Chào cô
39:50Sao lại là anh
39:52Chúng ta đã hẹn hôm nay gặp nhau
39:53Chẳng lẽ cô quên sao
39:56Xuyên nữa thì quên
39:57Anh đợi một chút nhá
39:58Tôi đang mắng người
39:59Ông càng lúc càng hồ đồ
40:01Một xu tôi cũng không đưa cho ông
40:02Để xem ông có mượn được chỗ nào không
40:05Ông giận dữ gì tôi
40:07Tôi còn chưa giận dữ ông
40:08Mà ông dám giận dữ tôi sao
40:12Có chuyện gì vậy
40:13Viên Anh khuyên con gái tôi
40:14Tôi hết cách với nó rồi
40:16Ông là bố cô ấy sao
40:18Ông ấy là bố cô
40:19Sao cô có thể đối xử như vậy chứ
40:21Chuyện của gia đình tôi
40:22Không cần người ngoài xem vào
40:23Ông ấy đâu phải chỉ một lần cả tin bạn bè
40:25Làm tôi tốn bao nhiêu là tiền
40:26Giờ lại còn tái phạm
40:29Tôi mặc kệ đó là chuyện gì
40:30Nhưng làm con không được cãi bố mẹ
40:32Dù chỉ nửa lời
40:33Mặc tôi
40:33Đây là nhà tôi
40:34Không đấy lượt anh lên tiếng
40:35Cút đi
40:37Tôi chỉ thật lòng khuyên cô làm người thế nào thôi
40:39Vậy mà cô lại không biết điều
40:41Người đàn bà vừa giữ
40:42Vừa không biết điều như cô
40:43Trên thế gian này rất ít
40:44Ngay cả bố đẻ cũng mắng là đùa xúc sinh
40:48Cái gì
40:52Dám đánh tôi sao
40:57Tôi sẽ giáo huấn cô
41:00Đừng đánh
41:01Đừng đánh nữa
41:03Anh về trước đi
41:04Tôi xin anh đấy
41:08Đúng là đồ điên
41:29Thế nào
41:30Chẳng phải muốn tìm tôi để bàn chuyện làm ăn sao
41:39Anh có kế hoạch gì
41:40Nói ra nghe xem
41:46Đỡ lấy này
41:50Mì ăn liền
41:51Đúng vậy
41:52Tôi sẽ kinh doanh loại mì này tại Quảng Châu
41:55Thì ra anh đến tìm tôi để kể chuyện cười cho tôi nghe
41:59Anh có biết mì ăn liền chẳng có gì khởi sắc không
42:04Trong nước đã có mấy chục công ty kinh doanh mặt hàng này rồi
42:10Nhưng loại mì cốc này có không
42:15
42:15Không có
42:17Kể cả Trung Quốc đại lục cũng không có
42:20Loại mì cốc Nhật Bản này rất tiện lợi
42:22Mùi vị lại rất ngon
42:23Nhưng có điều giá phả hơi đắt
42:28Loại mì ăn liền sản xuất trong nước chỉ có mấy hào thôi
42:30Nhưng ăn rất dở
42:39Cô thử nghĩ xem
42:39Nếu Trung Quốc đại lục có mì ăn mang nhãn hiệu của chính mình cũng thơm ngon như vậy
42:44Mà chỉ bán được mấy hào
42:45Thì cô thấy sao
42:51Thế nào
42:52Cậu muốn cùng tôi làm vô mì ăn liền ở Trung Quốc không
42:54Chuyện này xem ra không khởi sắc
42:56Tôi không làm
42:57Cô nghĩ lại đi
42:58Loại mì này người dân có thể ăn trên tàu hỏa
43:00Trong quán
43:01Khi đi làm
43:02Hay là đi học
43:02Buổi sáng hoặc là buổi chiều
43:04Lúc nào dùng cũng được
43:06Trung Quốc không dưới một tỷ người đâu
43:11Thế này vậy
43:12Nếu tôi tìm bố tôi bàn bạc
43:14Ông ấy quen biết rộng
43:15Những bạn bè cũ đều rất tin tưởng ông ấy
43:20Vậy thì tốt quá
43:21Chúng ta mau đi tìm ông ấy đi
43:23Phải rồi
43:24Xin lỗi tôi quên
43:25Đây là Hà Bình
43:26Bạn của con gái tôi
43:27Cậu ấy và con gái tôi có một chuyện kinh doanh đầu tư
43:29Ông hãy nghe xem
43:33Được
43:34Nói thử nghe xem
43:36Người Trung Quốc sẽ có loại mì cốc riêng của mình
43:38Nhưng chất lượng không thua gì của Nhật Bản
43:41Hơn nữa giá cả lại rẻ
43:42Chắc chắn bà con sẽ rất thích
43:465 hào sản xuất được một cốc
43:47Có làm được không
43:48Chắc chắn là được
43:49Hàng trong nước cũng chỉ có thế thôi
43:52Nhưng phải ngon như mì Nhật Bản
43:55Ngon hơn mì Nhật Bản ấy chứ
43:57Được
43:57Tôi cho cô cậu thời gian 2 tháng
43:59Nếu cô cậu có thể làm với giá này
44:00Và chất lượng ngon như cô cậu vừa nói
44:02Thì tôi sẽ đồng ý đầu tư
44:05Kinh doanh về tranh thủ thời gian
44:072 tháng xem ra quá lâu
44:09Tháng sau chúng tôi sẽ đem sản phẩm đến cho các vị
44:111 tháng sau
44:12Tôi có thể đem sản phẩm đến cho các vị
44:19Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:44Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo