Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 2 ngày trước

Danh mục

🎥
Phim ngắn
Phụ đề
00:18Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
00:30Trần Chi Tài, Chu Học Nhậm và các diễn viên khác.
01:00Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
01:17Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
01:33Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
01:41Đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
02:11Để chứng minh mình không phải vô tích sự.
02:13Bây giờ đã có cơ hội rồi.
02:16Thật không ngờ, cuối cùng bố cũng giao cho tôi.
02:21Anh cứ yên tâm.
02:22Tôi không còn là lý đình trước kia nữa.
02:24Tôi sẽ làm được.
02:27Như vậy mới phải chứ.
02:37Anh có ném không?
02:40Được.
02:43Tôi phải cứu bố.
02:46Tôi phải cứu nhà họ Lý.
02:48Tôi phải cứu bố.
02:55Sao anh không hét to lên?
02:57Trong mòng tôi đang hét rất to.
02:59Bố mẹ tôi, dì Dung, tất cả đều có thể nghe được.
03:04Hạ Phàm, phải cố gắng lên.
03:06Tôi tin anh.
03:08Cô cũng phải cố gắng.
03:09Đây là cơ hội tốt nhất để thể hiện mình.
03:11Tôi biết rồi.
03:13Có khó khăn gì cứ tìm tôi.
03:15Hạ Phàm.
03:17Cảm ơn anh.
03:19Không cần cảm ơn đâu.
03:24Chào cô Đình. Xin chào.
03:26Chào cô Đình.
03:44Anh.
03:45Chị.
03:47Tiểu Dương.
03:50Cho dù khó khăn thế nào, em nhất định sẽ cứu nhà họ Lý.
03:56Chào tất cả mọi người.
03:58Kinh nghiệm sống của tôi chưa nhiều, cũng chưa hiểu rõ việc trong công ty.
04:01Mong mọi người giúp đỡ để chúng ta cùng nhau vượt qua khó khăn này.
04:04Hôm nay giá cổ phiếu của chúng ta lại giảm 3,5% thấp nhất từ trước đến nay.
04:09Đầu tiên là do cậu Lý lập đột ngột qua đời.
04:11Tiếp theo là việc ông Lý Niên và một vài người có trách nhiệm bị bắt ở Thượng Hải.
04:16Những việc này ảnh hưởng rất lớn đến tập đoàn của chúng ta.
04:20Trong trước mắt, vài đại gia lớn cùng đồng loạt bán tháo cổ phiếu của tập đoàn Lý Thị.
04:27Đúng vậy.
04:28Hạng mục đầu tư của tập đoàn chúng ta đều lấy cổ phiếu của Lý Thị thế chấp.
04:32Bây giờ giá cổ phiếu giảm sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến đầu tư của chúng ta.
04:37Với tình hình chuyển biến ngày càng xấu sẽ dẫn đến khủng hoảng ngân sách, không điều phối được.
04:41Các hạng mục phải ngừng lại.
04:43Như vậy lại càng ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của tập đoàn chúng ta.
04:50Tình hình thật sự vô cùng nghiêm trọng.
04:52Bất kể là cách gì cũng phải ổn định giá cổ phiếu trước.
05:14Lý Đình có việc.
05:16Tôi có bận cũng thành không bận thôi.
05:18Ở chỗ tôi bây giờ có rất nhiều hồ sơ, tôi muốn nhờ anh xem giúp.
05:22Được, cô cứ gửi chúng sang đây, tôi sẽ xem ngay và cho cô biết ý kiến.
05:27Cảm ơn anh Hạ Phạm.
05:28Không cần cảm ơn đâu.
05:45Alo, vẫn chưa ngủ à?
05:46Tôi đang đợi điện thoại của anh.
05:48Thế nào rồi, anh đã nghiên cứu chưa?
05:50Làm cách nào để cứu công ty của tôi?
05:52Giờ cô là lãnh đạo của tập đoàn Lý Thị.
05:54Cô hãy nói dự định của cô trước xem.
05:56Các đồng nghiệp của tôi đề nghị ngưng khoảng 4 đến 5 hạng mục đầu tư trung bình,
05:59tập trung tất cả vào các hạng mục lớn nhất.
06:01Mong rằng có thể lấy lại lòng tin của các nhà đầu tư để nâng giá cổ phiếu lên.
06:07Làm như vậy không thể bù đắp nổi.
06:09Muốn cứu tập đoàn Lý Thị phải ngưng ngay hạng mục lớn nhất.
06:12Vốn nhiều nhất là công trình giấy phép điện tím viễn thông.
06:15Bây giờ là lúc phải rất khoát.
06:16Chặt vài cành nhánh chỉ vô ích thôi.
06:21Đó là công trình mơ ước của bố tôi.
06:23Ông ấy đã mất 5-6 năm cho công trình này.
06:26Bỗng nhiên ngừng lại, chắc chắn bố sẽ không đồng ý đâu.
06:31Không còn cách nào khác.
06:33Nhất định về thuyết phục được bố cô.
06:35Tình hình hiện rất xấu.
06:36Tập đoàn Lý Thị bây giờ đã không thể gánh nổi hạng mục này.
06:38Nếu cứ tiếp tục kéo dài, công ty sẽ sụp đổ.
06:42Rất đơn giản.
06:43Lấy tôi làm ví dụ.
06:44Tôi là người làm ăn, cũng là người ngoại cuộc.
06:46Tôi không hề có tình cảm gì với hạng mục này như bố cô.
06:49Vừa rồi tôi đọc hồ sơ của công ty cô gửi đến.
06:51Nếu muốn mua hạng mục trong tay tập đoàn Lý Thị,
06:54tôi sẽ mua những hạng mục cỡ trung bình mà tôi vừa nói.
06:57Công ty điện tín viện thông vốn lớn, nhiều mạo hiểm,
07:00đối thủ lại mạnh, tôi không gánh nổi.
07:02Lại còn có thể là một cái vực vô đáy.
07:07Anh nói cũng có lý.
07:09Nhưng bố tôi rất bảo thủ.
07:13Chắc chắn ông ấy sẽ đòi giết tôi.
07:17Không còn lựa chọn nào khác, mạo hiểm cũng phải nói ra.
07:23Tôi biết rồi.
07:25Thế nhá, có chuyện gì cứ điện thoại cho tôi.
07:37Bố,
07:38con muốn ngừng hạng mục điện tín viện thông lại.
07:42Cô có bị điên không?
07:43Đường cáp đã được lắp đặt hàng chục ngàn mét.
07:45Bây giờ lại bảo tôi bỏ cuộc.
07:47Cô muốn hủy hết tâm huyết của tôi.
07:48Cô thật độc ác.
07:52Bố,
07:52phải làm dứt khoát.
07:53Muốn bỏ thì phải bỏ cái lớn nhất.
07:55Cắt đi chỉ vài cành hảo sẽ vội.
07:57Cắt đầu cô ấy.
07:58Gì thế? Ngồi xuống ngay.
08:01Tôi đã cho cô cơ hội.
08:03Cô lại muốn hại tôi.
08:06Từ lâu tôi đã nói,
08:07con người cô không tốt.
08:10Tôi sẽ đuổi cô ra khỏi tập đoàn ngay lập tức.
08:12Bố thử nghĩ xem,
08:13những người làm ăn bên ngoài không hề có tình cảm và mơ ước như bố.
08:17Nếu họ muốn mua các hạng mục của lý thị,
08:18thì chắc chắn sẽ không dám đụng đến hạng mục điện tím viễn thông đó.
08:21Vốn cần nhiều lệ mạo hiểm,
08:23đối thủ mạnh.
08:24Cóm lại, cô nghe cho rõ.
08:25Nếu cô dám ngưng công trình này của tôi lại,
08:27tôi sẽ giết cô.
08:28Tôi không muốn gặp người này.
08:29Đưa tôi vào ngay.
08:35Bố tôi đã nổi trận lôi đình.
08:38Bố nói tôi muốn phá tâm huyết của ông ấy,
08:40nên bố không chịu.
08:41Còn muốn giết tôi nữa.
08:43Cô có nói với ông ấy những gì tôi nói không?
08:45Có.
08:45Vừa có cơ hội là tôi nói ngay.
08:47Vậy là được rồi.
08:48Vội, bố tôi không nghe.
08:52Lỗ tai không có cửa.
08:53Cô nói là bố cô sẽ nghe được,
08:55và có nghe là được rồi.
08:57Anh không hiểu bố tôi.
08:58Ông ấy là người vô cùng cố chấp.
09:00Ông ấy đã quyết định chuyện gì,
09:02thì cho dù có thế nào cũng không thay đổi.
09:05Lúc đứng trước biển quảng cáo của tập đoàn Trung Thị,
09:07cô còn tự tin lắm mà.
09:08Mau tìm ngay lại sự tự tin đi.
09:10Thưa ăn đi, nhanh lên.
09:19Đường Đường là một ông chủ lớn
09:20mà lại chỉ ăn trứng,
09:21cơm chân gà
09:22và thích uống cà phê thôi sao?
09:24Bất tốt.
09:25Ngon lắm.
09:26Ngon thật đấy.
09:33Em ăn đi.
09:34Ăn đi chứ.
09:42Chuyện lần trước con nói,
09:44bố đã nghĩ đi nghĩ lại rất nhiều.
09:47Cứ làm theo kế hoạch của con đi.
09:51Bố, không cần nói nữa.
09:53Có lẽ bố bị nhốt ở đây lâu,
09:55trở nên hồ đồ rồi,
09:57nên quên mất làm ăn quan trọng nhất là
09:58thiên thời, địa lợi, nhân hòa.
10:03Miễn cưỡng cuối cùng sẽ không được gì.
10:07Con nói rất đúng.
10:08Con người bố chẳng những thiếu tình cảm,
10:10mà còn thiếu lý trí.
10:14Bố, bố cứ yên tâm.
10:15Chỉ cần có cơ hội,
10:16con nhất định sẽ giúp bố hoàn thành mơ ước này.
10:21Nói cho bố biết,
10:22con đã tìm được ai giúp.
10:23Con không hiểu về tình hình của công ty.
10:25Lại không biết gì về chuyện làm ăn.
10:27Mà bây giờ con lại nắm được tình hình chính xác như vậy.
10:29Chắc chắn phải có người giúp con.
10:31Mà chỉ trong một thời gian ngắn,
10:33người đó lại nắm được mạch chính của công ty.
10:35Con người này quả không đơn giản.
10:41Anh ấy không phải là người của công ty,
10:42mà là một người bạn của con.
10:44Bạn con.
10:46Bố còn nhớ không?
10:47Ngày trước con có kể với bố nghe,
10:49con có quen một người bạn tốt ở Thượng Hải.
10:51Những chuyện này đều do anh ấy dạy con cả đấy.
10:53Người mà con kể là người bán...
10:55Bán cái gì nhỉ?
10:57Đúng ạ.
10:57Chính là người bán đồ lót xạo.
10:59Anh ấy tên là Hà Phạm.
11:04Hà Phạm à?
11:06Từ đang vội,
11:07mau gọi gì ăn đi.
11:08Từ đó gọi giúp anh rồi.
11:09Cơm trứng và cà phê đen.
11:11Không khách sáo nhé.
11:20Cảm ơn.
11:23Hà Phạm,
11:23lần này phải cảm ơn anh.
11:25Cuối cùng bố tôi đã đồng ý kế hoạch của anh.
11:27Hơn nữa giá cổ phiếu của công ty tôi bắt đầu ổn định.
11:30Tôi biết thế nào bố cô cũng đồng ý mà.
11:32Sao anh lại khẳng định như vậy?
11:34Hình như anh hiểu tính cách của bố còn hơn tôi.
11:37Trong cuộc sống có thể bố cô hơi bảo thủ,
11:39nhưng ông ấy đã làm ăn trên thương trường bao nhiêu năm.
11:42Trong làm ăn nhất định không thể bảo thủ được.
11:46Anh giỏi lắm.
11:48Hèn gì bố tôi cũng hỏi tôi anh là người thế nào.
11:51Thế à?
11:52Bố cô hỏi đến tôi à?
11:54Vậy cô nói thế nào?
11:55Dĩ nhiên là nói thẳng nói thật.
11:56Tôi không hề giấu.
11:57Nói anh là một chàng ngốc bán đồ lót xạo.
11:59Trông rất xấu dí,
12:00thích ăn cơm trứng và uống cà phê đen.
12:04Rất chính xác.
12:11Thật ra tôi không thấy anh xấu đâu.
12:13Mà còn càng ngày càng đẹp da đấy.
12:17Đẹp da không thể nào.
12:25Uống cà phê đen nhiều quá không tốt cho sức khỏe đâu.
12:28Không sao, tôi quen rồi.
12:30Chết rồi tôi phải về học,
12:31không ở đây với cô được nữa.
12:32Khi nào cô lại đến Thượng Hải?
12:34Hình như là ngày 17.
12:39Ngày 17 à?
12:40Vậy ngày 17 sẽ cùng đi ăn.
12:42Có gì điện thoại cho tôi?
12:43Tôi đi đây.
12:44Hà Pham.
12:48Anh là giỏi nhất.
12:59Xin hỏi cô có dùng cà phê không?
13:03Có cần thêm đường hay sữa không?
13:05Không cần.
13:06Tôi muốn uống cà phê đen.
13:09Mời cô dùng.
13:26Hà Pham.
13:27Anh giỏi thật đấy.
13:45Cậu Bình, số cổ phiếu mà cậu bảo tôi mua mấy ngày nay,
13:48ngày nào cũng giảm mạnh.
13:50Đừng lo, nếu lúc giá thấp mua nhiều một chút,
13:52chắc chắn sẽ lên mà.
13:54Đừng nghe lời anh ta.
13:55Mua của tập đoàn Tiểu Phạm đi.
13:56Tôi chấm bên đó.
13:58Nói cho các người biết, tập đoàn Tiểu Phạm là cổ phiếu rác rưỡi,
14:01nhất định không được mua.
14:02Rác rưỡi á?
14:03Thế còn cậu mua cái gì?
14:05Chỉ giảm không tăng.
14:06Theo tôi cậu bỏ đi.
14:07Đừng tham gia mua cổ phiếu nữa.
14:09Ông nói cái gì?
14:10Điên quan gì đến ông?
14:10Ông có bị điên không?
14:19À lô, anh Bình, anh vẫn là sàn chứng khoán sao?
14:22Chuyến bay của Dì Nhi sắp đến rồi,
14:24sao anh vẫn chưa đi đón?
14:25Giới thường xuyên đi về, có gì phải lo?
14:28Được, anh không muốn đi thì em đi một mình.
14:30Anh có nói là không đi đâu.
14:31Anh sẽ đến ngay.
14:35Còn mua cổ phiếu nên lại thiếu tiền phải không?
14:40Còn không nên nhìn chú sảnh.
14:41Nó không hề nói với Dì.
14:43Dì kiểm tra tài khoản là biết ngay.
14:47Dì Nhi, vài chục ngàn không phải là con số lớn.
14:50Mua cổ phiếu có lên có xuống.
14:51Hôm nay lỗ, ngày mai sẽ kiếm lại được.
14:54Nhưng con đã lỗ cả nửa năm nay rồi.
14:56Cứ tiếp tục như vậy không phải là cách.
14:59Vậy Dì muốn con phải thế nào?
15:00Chẳng lẽ Dì nghĩ con cố ý vứt tiền đi.
15:02Con cũng muốn biến đá thành vàng.
15:04Nhưng cổ phiếu có phải do con điều khiển đâu.
15:06Con có thể làm gì được.
15:09Hai người nghĩ lại đi.
15:10Lúc con mua cổ phiếu kiếm được nhiều tiền,
15:12hai người đã nói gì?
15:13Hai người có oán trách nửa câu gì đâu?
15:23Tiểu Pham, Tiểu Pham, Tiểu Pham.
15:30Cậu Bình, theo tôi, cậu nên theo chúng tôi mua của tập đoàn.
15:32Tiểu Pham, đó đúng là công ty có thực lực nhất đấy.
15:35Tôi tin nhất định cổ phiếu tôi mua sẽ tăng.
15:37Tôi còn muốn mua thêm đây.
15:39Đừng để ý đến anh ta.
15:40Người gì mà đến cổ phiếu và hóa đơn còn không phân biệt được.
15:45Tiểu Pham lại tăng rồi.
15:46Lên nữa rồi, tôi sẽ mua thêm.
15:48Tôi không tin chỉ có cổ phiếu của cậu mới tăng.
15:50Hà Bình, hôm nay chúng ta đã lỗ nhiều lắm rồi.
15:53Còn không tin chỉ có cổ phiếu của nó mới tăng.
15:55Nhưng hôm nay đã lỗ 50.000 rồi.
15:57Chỉ cần không bán ra thì sẽ không lỗ.
15:59Tập đoàn Tiểu Pham có sườn mì, sườn rượu, sườn thuốc.
16:01Số cổ phiếu anh mua cũng đều có cả.
16:03Anh không tin Hà Bình này lại thua nó.
16:0550.000 có là gì?
16:06Chỉ là con số nhỏ.
16:07Anh vẫn chưa phá sản.
16:08Anh vẫn không thua.
16:10Mua cổ phiếu không phải chơi kiểu như vậy.
16:12Nếu không người lỗ chỉ là con thôi.
16:14Tại sao con phải đối đầu với Hà Phạm?
16:16Tiền con mua, Phạm nó có biết đâu.
16:33Hà Bình, đừng như vậy nữa.
16:35Nửa năm nay, mỗi lần gì từ Hồng Công về đều thấy con như vậy.
16:38Con có biết gì lo cho con thế nào không?
16:40Anh Bình, anh Bình tĩnh lại đi.
16:42Dì Nhi, sức khỏe của dì không tốt.
16:44Dì đừng lo cho anh ấy nữa.
16:45Cứ để anh ấy hết giận thì sẽ không sao cả.
16:48Dạo này anh ấy cũng đỡ nhiều rồi.
16:50Con đã nghĩ rồi.
16:51Ở Trung Quốc, con không thoát được Hà Phạm.
16:53Con không có cơ hội.
16:56Con nói vậy nghĩa là sao?
16:57Con không thể để Hà Phạm xem thường.
17:01Con nghĩ kỹ rồi.
17:02Con sẽ đi Hồng Kông.
17:08Tập đoàn Tiểu Phạm trải qua nhiều năm kinh doanh,
17:10đã trở thành doanh nghiệp tư nhân ưu tú hàng đầu Trung Quốc.
17:13Giáo cổ phiếu của Tập đoàn Tiểu Phạm ổn định và không ngừng tăng cao.
17:20Lý niên với tội danh cố ý mưu sát, bị xử 4 năm tù.
17:30Singapore, năm 1999.
17:47Hà Phạm
17:48Chắc chắn là Hà Bình đã thua bé bét ở thị trường trứng khoán rồi.
17:51Chúng ta không đợi nữa.
17:52Cứ ăn trước đi.
17:53Cứ đợi thêm một lát nữa.
17:55Không đợi anh ấy.
17:55Anh ấy sẽ không vui đâu.
17:57Nó đã thua hết sạch tiền của dì rồi.
17:59Dì mới càng không vui.
18:00Nếu không phải nó thua cả công ty ở Hồng Kông của dì,
18:02thì dì cũng không phải đến ở chỗ này.
18:05Nói thật, con cảm thấy ngại quá.
18:08Đều tại anh Bình nhà con làm liên lụy đến dì.
18:11Không liên quan gì đến con.
18:12Chỉ tại Hà Bình không tốt thôi.
18:16Anh về rồi à?
18:17Ăn cơm đi.
18:18Sắp nguội hết rồi.
18:19Hôm nay con lại thua bao nhiêu tiền nữa?
18:22Dì rất mong con thua phải không?
18:23Tại sao dì không hỏi con hôm nay kiếm được bao nhiêu?
18:26Nếu con kiếm được tiền,
18:27thì cửa chưa mở con đã la toán lên rồi.
18:31Hà Bình, đừng chơi cổ phiếu nữa.
18:33Bây giờ chúng ta còn một ít tiền
18:35để lấy vốn làm ăn nhỏ chẳng phải tốt hơn sao?
18:37Làm ăn, làm ăn.
18:39Con làm gì cũng đều thu hạp vàng.
18:40Cho nên con sẽ thay đổi chiến lược.
18:42Con sẽ tấn công một thị trường tiền tệ.
18:44Con tin mọi chuyện sẽ thay đổi.
18:46Lấy lại tất cả những gì vốn thuộc về con.
18:50Con đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa.
18:52Nếu như con thật sự có bản lĩnh,
18:53thì ở Hồng Kông con đã không thua sạch.
18:55Phải ôm nợ, bỏ chạy đến Singapore.
18:58Đó là vì khủng hoảng kinh tế.
19:00Có phải một mình con đâu.
19:01Người nào cũng phải chịu lỗ mà.
19:03Nếu không có được khủng hoảng đó,
19:04con đã phất lên từ lâu rồi.
19:06Được rồi, ăn cơm trước đi đã.
19:09Ăn cơm, ăn cơm.
19:10Cô đói chết hay sao?
19:12Từ ngoài vất vả kiếm tiền,
19:14con mới đợi một chút mà mặt mày đã vậy.
19:16Cô làm vợ như thế à?
19:18Con thật quá đáng.
19:19Thua tiền ở thị trường chứng khoán,
19:20về nhà lại gây chuyện với vợ.
19:23Người ta lấy vợ thuận buồn xuôi gió.
19:25Còn tôi lấy vợ không có gì hay ho cả.
19:27Mất mặt, đều tại cô hại tôi.
19:31Cô có biết tại sao không?
19:32Bởi vì trước khi lấy tôi,
19:34cô đã có quan hệ với Hà Phàn.
19:37Lúc đó, hai người đã bàn đến chuyện cưới hỏi.
19:39Tôi không tin hai người chưa có chuyện gì.
19:41Tôi nói cho cô biết, tôi sẽ li hôn với cô.
19:44Hà Bình, con quá đáng lắm rồi đấy.
19:46Đời như vậy con cũng nói ra được à?
19:48Đầu áp con có bình thường không?
19:49Đủ rồi.
19:50Con thành ra thế này,
19:50dì cũng có trách nhiệm.
19:52Nếu không phải dì biếu 2 triệu tệ cho Hà Phàm,
19:54thì người phát đạt là con,
19:55chứ không phải nó.
19:57Nếu biết con vẫn không thay đổi,
19:59dì đã đem tất cả tài sản tặng hết cho Hà Phàm.
20:01Một hào cũng không cho con,
20:02để khỏi bây giờ thua hết thế này.
20:05Được.
20:06Tôi sẽ cắt đứt quan hệ với bà.
20:08Các người chỉ đem đến xui xẻo.
20:10Tôi không muốn sống chung với các người nữa,
20:11để đỡ gặp xui xẻo.
20:18Dì không sao chứ.
20:21Dì ngồi xuống đi.
20:25Chúng ta ăn cơm đi.
20:35Thiên vị,
20:36bố, mẹ,
20:37tại sao 2 người lại thiên vị như vậy?
20:38Sao 2 người lại thiên vị như vậy?
20:40Sao lại chỉ phù hộ cho Hà Phàm?
20:43Chú Sảnh này,
20:44nếu Hà Bình còn dám máu đi hôn với con,
20:46dì sẽ đánh chết đồ khốn đấy.
20:49Dì đừng bận tâm.
20:51Đây có phải lần đầu anh ấy mắng chửi lung tung đâu.
20:53Chúng ta ăn cơm đi.
20:56Thật tội cho con.
20:58Dì nghi,
20:59sức khỏe dì không tốt.
21:00Dì đừng cáo sận.
21:01Con người anh ấy tính tỉnh như vậy.
21:03Tối nay về sẽ lại đâu vào đấy?
21:05Không chừng có mua đồ ăn khuya cho chúng ta nữa.
21:08Chú Sảnh,
21:09con cứ nhường nó như vậy không được đâu.
21:12Nếu không thì làm thế nào.
21:14Con lại không giúp được gì cho anh ấy.
21:16Chứ nếu giúp được thì tốt rồi.
21:21Năm xưa,
21:22mẹ của Hà Bình cũng y như con vậy.
21:24Hiền thục,
21:25đảm đang,
21:26lại dịu dàng với chồng.
21:27Với mẹ chồng cũng vậy.
21:29Nàng dâu quả thật rất giống.
21:32Ngày đó cũng thật tội.
21:34May Hạ Phạm có cố gắng.
21:36Lúc nhỏ cứ khóc suốt.
21:38Nhưng lớn lên,
21:39lại làm nên chuyện.
21:47Dì ơi,
21:49dù thế nào trước mặt anh Bình
21:50cũng không nên nhắc đến Hạ Phạm.
21:51Nếu không anh ấy lại nổi giận.
21:56Dì biết,
21:57nếu nằm sửa ở bờ biển,
21:59Hạ Tuấn đừng cứu mụ đàn bà xấu xa đó,
22:01thì mọi thứ đều đã khác rồi.
22:07Tại sao?
22:43Tự tử ạ?
22:44Này!
22:55Không sao,
22:56đừng sợ.
22:57Có tôi đây.
22:58Cô không sao đâu.
22:59Để tôi đưa cô đến bệnh viện.
23:12Bố ở trong nhà giam đen tối đó
23:16đã bốn năm rồi.
23:20Bố,
23:21đừng nhắc chuyện đó nữa.
23:25Tất cả đều do nhà hậu trưng gây ra.
23:28Bố đã trở về.
23:30Bố không thể để cho chúng sống yên được.
23:34Thì anh chẳng Hạ Phạm giỏi giang đâu rồi.
23:36Bố đã nói với con là bố rất muốn gặp cậu ấy mà.
23:40Bố,
23:40Hạ Phạm có công việc riêng của anh ấy.
23:42Con không muốn chuyện gì cũng làm phiền.
23:45Còn thân thiết với cậu ấy như vậy
23:47mà gặp nhau cũng khó khăn sao?
23:49Mời ông dùng trà.
23:51Bố,
23:52anh ấy là bạn tốt của con.
23:54Mời cô dùng trà.
23:56Bố không nên nghĩ đó là bạn trai của con.
23:58Người ta đã có vợ sắp cưới rồi.
24:00Sao?
24:00Là ai?
24:02Con đã nói với bố nhiều lần rồi.
24:04Chính là nữ diễn viên Chu Anh.
24:07Thì ra là một con hát.
24:09Có gì ghê gớm chứ?
24:11Cô ấy không phải là con hát.
24:12Cô ấy là ngôi sao điện ảnh.
24:14Hai người họ rất xứng đôi.
24:16Hạ Phạm rất được.
24:18Phải cướp cậu ấy lại.
24:21Bố,
24:21đừng nói chuyện này nữa.
24:23Để con đưa bố về phòng nghỉ.
24:24Ngày mai con sẽ đưa bố đến chỗ bác sĩ Poon.
24:27Tại sao phải gặp bác sĩ?
24:28Sức khỏe của bố có sao đâu?
24:30Con muốn đưa bố đi khám tổng quán.
24:32Việc ở công ty rất bận.
24:33Cần phải có sức khỏe thật tốt
24:34mới gánh phát được.
24:35Con không muốn bố mới về
24:36lại bị bệnh đâu.
24:41Anh đã khai xong hết rồi.
24:43Sao vẫn chưa về?
24:44Xin hỏi người phụ nữ tự tử đó
24:46giờ thế nào rồi?
24:46Không sao, cô ấy tỉnh rồi.
24:48Cô ấy là ai?
24:49Tại sao lại phải tự tử?
24:51Cô ấy không chịu nói gì cả.
24:52Nhưng chân cổ tay
24:53vẫn còn giấu cắt mạch máu tự tử.
24:55Có lẽ đây không phải là lần đầu tiên đâu.
24:58Có chuyện gì mà phải tự tử?
25:00Nghiêm trọng đến vậy.
25:01Cô ấy có nói là...
25:03Cô ấy có biết ai đã cứu cô ấy
25:04hay nói lời cảm ơn gì không?
25:06Không.
25:07Không à?
25:08Sao tôi thấy người phụ nữ này rất quen?
25:10Không biết tôi đã gặp cô ấy ở đâu rồi?
25:14Anh đúng là anh hùng cứu mỹ nhân.
25:15Thật biết quan tâm đến người khác.
25:18Con người tôi là như vậy.
25:19Rất quan tâm, rất nhiệt tình với mọi người.
25:21Không như một số người.
25:22Cả đời chỉ lo kiếm tiền.
25:23Mà kiếm nhiều tiền để làm gì?
25:25Đến cả người thân cũng không giữ được.
25:27Tôi thì không như vậy.
25:28Tôi không nhiều tiền.
25:30Nhưng tôi có một gia đình rất nầm ấm.
25:32Chắc chắn tôi hạnh phúc gấp trăm lần họ.
25:35Tạm biệt.
25:36Tạm biệt.
25:37Tạm biệt.
25:48Tạm biệt.
25:50Chú Sành, dậy đi.
25:52Dậy đi, có đồ ăn này.
25:55Anh về rồi à?
25:56Em mua món mì xào mà em thích ăn nhất đây.
26:02Sao áo của anh lại hôi như vậy?
26:04Còn có bồn nữa.
26:05Anh vừa nhảy xuống nước.
26:07Sao?
26:07Có chuyện gì à?
26:09Hôm nay anh đã làm một anh hùng.
26:11Vừa rồi anh ra bờ biển,
26:12nhìn thấy một phụ nữ nhảy xuống tự tử.
26:14Anh đã lập tức nhảy xuống cứu cô ấy lên.
26:19Anh mệt quá.
26:20Em pha nước giúp anh đi.
26:21Anh phải tắm cho thoải mái.
26:23Nhanh lên nhá.
26:24Nhanh lên.
26:34Anh thấy, hôm nay người phụ nữ đó gặp được anh xem như là may mắn.
26:38Nếu gặp về Hạ Phạm, chắc chắn là chết rồi.
26:42Hạ Phạm vốn ích kỷ.
26:43Chắc chắn sẽ không để xuống cứu người đâu.
26:48Anh thấy cứu một người có ý nghĩa hơn bất cứ chuyện làm ăn nào.
26:51Hạ Phạm làm sao có thể so sánh với anh được.
26:55Lúc đầu nó đã cướp công việc của anh.
26:57Chụp ý tưởng, rồi lại dính vào mụ đàn bà chẳng ra gì.
27:00Chẳng hề có chút tài cán gì.
27:02Còn anh không như vậy.
27:03Người mà anh lấy là người anh yêu thật lòng.
27:13Chú Sành à?
27:14Tuy em không có gì cả.
27:16Nhưng anh vẫn yêu em.
27:25Dậy đi, dậy đi.
27:27Chuyện gì nữa?
27:29Nước em pha không nóng.
27:30Tại lúc nơi anh ngủ nên nước mới nguội.
27:33Anh muốn tắm nước nóng, nhanh lên nào.
27:37Anh tự làm đi.
27:38Nhanh lên, ngủ gì mà ngủ.
27:41Lại, chú Sành à.
27:43Chú Sành à.
27:48Chú Sành à.
27:51Chú Sành à.
28:02Mà cô ta cũng hơi quá đáng thì phải.
28:04Đã được cứu, mà chẳng có một lời cảm ơn.
28:11Nói đến lại nhớ.
28:13Sao trong mặt cô ta quen quá.
28:15Không biết đã gặp ở đâu rồi.
28:20Rốt cuộc là ai nhỉ?
28:22Tại sao lại tự tử?
28:27Tại sao lại phải tự tử chứ?
28:36Tổ chức não bộ của ông dưới kính hiển vi có sự thay đổi bệnh lý đặc biệt.
28:42Kiểm tra các lớp não bộ phát hiện đại não có kết sợi.
28:45Sự tồn tại của các vật chất này sẽ ảnh hưởng đến chức năng của bộ nhớ và cả trí
28:48lực.
28:51Đó là bệnh gì?
28:52Có nặng không?
28:54Có chữa được không ạ?
28:56Trần đoán bước đầu là bệnh viên não.
28:59Cũng là chứng đáng trí người già.
29:02Nhưng tôi vẫn phải kiểm tra kỹ hơn nữa.
29:08Bố, ở đây gió quá.
29:10Chúng ta về thôi.
29:12Còn có thấy không?
29:14Những thứ này đều là tập đoàn họ lý chúng ta khai phá.
29:17Bến tàu, hải cảng, còn cả trạm phát tín hiệu vệ tinh đều có sự góp sức xây dựng của
29:22tập đoàn họ lý chúng ta.
29:29Bố không tin những gì bác sĩ vừa nói.
29:32Nói bố có bệnh á, bố tuyệt đối không thể mắc chứng đáng trí của người già được.
29:38Đúng, con cũng nghĩ như vậy.
29:42Ở Singapore, bố còn phải phát triển hơn nữa.
29:45Còn phải tung hoành trên thương trường.
29:48Không ai có thể đánh đổ được bố.
29:49Bố nhất định phải chiến thắng bệnh tật.
29:57Cảm ơn mọi người đã ủng hộ trong những năm qua.
30:01Hôm nay tôi bắt đầu chủ trì tập đoàn lý thị trở lại.
30:04Tôi mong rằng mọi người sẽ tiếp tục cùng tôi cố gắng đưa tập đoàn lý thị phát triển mở
30:11rộng.
30:12Trong mặt mọi người là một số kế hoạch phát triển mới mà tôi đã quyết định.
30:25Cảm ơn mọi người đã quyết định.
31:01Hôm nay không họp nữa.
31:06Tàn họp.
31:27Bố làm sao vậy?
31:30Bố đang nghĩ...
31:34Hạng mục Điện Tiến Viễn Thông phát triển thế nào?
31:41Bố, hạng mục đó chúng ta đã gác lại nhiều năm rồi.
31:47Sao?
31:52Sao bố không nhớ gì cả?
32:07Cô à, bệnh nhân ở đây đi khi nào vậy?
32:09Tôi không biết.
32:13Cô nhầm lẫn không đấy?
32:14Cứ mạng rồi mà một tiếng cảm ơn cũng không có là thế nào.
32:29Hai ngày nay con đi đâu?
32:31Điện thoại gọi cũng không được.
32:33Chuyện của con không cần mẹ lo.
32:35Mẹ là mẹ của con.
32:36Mẹ quan tâm đến con không được sao?
32:40Mẹ quan tâm đến con à?
32:41Vậy con nói cho mẹ biết.
32:43Con vừa nạo thai ở bệnh viện về.
32:45Mẹ vừa lòng chưa?
32:51Nếu con không phải là con gái mẹ,
32:53thì mẹ cần gì phải lo cho con?
32:54Cho dù con có chết trước mặt mẹ,
32:56mẹ cũng không thèm nhìn đến.
33:02Con biết mẹ quan tâm đến con nhất,
33:04nên con mới không cần mẹ quan tâm.
33:09Mẹ thật sự muốn biết chứ?
33:11Con nói cho mẹ biết.
33:12Hôm kia con ra biển tự tử.
33:15Nhưng tiếc rằng mạng của con lớn quá,
33:17không chết được.
33:18Mẹ vừa lòng chưa?
33:20Con nói vậy là ý gì?
33:23Mẹ còn muốn con về thế nào?
33:26Con nói thế này cũng không được,
33:28nói thế khác cũng không được.
33:30Hay là mẹ thích nghe gì,
33:31con sẽ nói đó, được chưa?
33:34Con nổi điên gì với mẹ chứ?
33:37Con điên cũng là di chuyển từ mẹ.
33:52Bố, bố tìm con à?
33:54Bệnh của bố nặng rồi.
34:00Bố cứ yên tâm, sẽ không sao đâu.
34:03Bố biết chuyện của mình,
34:04trí nhớ của bố đã không còn gì nữa.
34:09Vì tập đoàn Lý Thị,
34:10con phải kết hôn nhanh lên,
34:12tìm người kế thừa cho tập đoàn Lý Thị.
34:16Bố, bố không nên nói như vậy.
34:20Nước không thể một ngày không có vua.
34:22Tập đoàn Lý Thị nhất định phải giao cho người hiểu biết kinh doanh,
34:25không thể tùy tiện giao cho một người tầm thường được.
34:31Nên lúc bố còn tỉnh táo,
34:32bố phải quyết định chuyện này cho con và tập đoàn Lý Thị.
34:38Tìm người kế tục, nhất định phải do bố chọn.
34:41Bố, hiện giờ con chưa yêu ai,
34:43làm sao tìm được người như vậy cho bố?
34:46Không cần tìm,
34:48đã có Hà Phạm ngay trước mắt.
34:51Bố biết con rất thích cậu ta.
34:53Giao tập đoàn Lý Thị cho cậu ta là bố yên tâm.
34:57Cả thế giới này bố đều không tin,
34:59bố chỉ tin cậu ta.
35:00Con nhất định phải lấy Hà Phạm.
35:02Con đã nói rồi,
35:03con không có quan hệ thân thiết gì với anh ấy.
35:05Người ta đã có người yêu,
35:07và họ rất yêu thương nhau.
35:08Người khác không thể xem vào được.
35:12Trai chưa vợ, gái chưa chồng.
35:14Bố không cần biết.
35:15Bố nhất định bắt nó phải lấy con.
35:17Bố đừng can thiệp vào chuyện này được không?
35:19Bây giờ được thế này là con mãn nguyện rồi.
35:21Bố không được làm gì đấy.
35:24Bố tự có chủ ý.
35:26Hiện giờ bố còn tỉnh táo.
35:27Bố biết phải giải quyết thế nào?
35:30Một chuyện cuối cùng này,
35:32nhất định bố sẽ thành công.
35:33Cuối cùng nhất định sẽ thành công.
35:35Nhất định.
35:36Nhất định.
35:45Dì Nghi, lại nhớ lại chuyện ngày xưa ạ?
35:49Đã hơn 20 năm rồi.
35:52Nhớ lại cứ như chuyện mới hôm qua.
35:54Dường như dì đang trở về với 20 năm trước.
36:00Chuyện đã qua lâu rồi,
36:02dì đừng suy nghĩ nhiều nữa.
36:10Cô tìm ai?
36:11Tôi tìm Hà Bình.
36:12Anh ấy có nhà không?
36:13Nó không có nhà.
36:14Cô tìm nó có chuyện gì?
36:15Tôi tìm anh ấy có việc không?
36:16Không liên quan đến các người.
36:18Khi nào Hà Bình về,
36:19nhớ chuyển cái này cho anh ấy.
36:20Tôi có việc muốn nói với anh ấy.
36:23Cô là May à?
36:25Cô phát âm được lắm.
36:26Khi nào anh ấy về,
36:27nhớ chuyển danh thiếp này cho anh ấy.
36:29Nếu không tôi đảm bảo,
36:30anh ấy sẽ hối hận cả đời đấy.
36:40Vừa nhìn là đã biết là loại chẳng ra gì.
36:46Có lẽ là bạn của anh Bình.
36:48Sao Hà Bình lại dính vào loại phụ nữ chẳng ra gì?
36:51Học theo bố nó thì thê thảm lắm.
36:53Không đâu.
36:53Lúc nào anh ấy cũng nói là
36:55sẽ trả được mối thủ sâu như biển này.
36:57Sẽ không giống bố anh ấy đâu.
36:59Còn nói cũng đúng.
37:00Nếu Hà Bình dám học theo bố nó,
37:01dì sẽ đánh chết ngay.
37:02Dì có chết cũng không để trượt oan nghiệp đó xảy ra nữa.
37:06Dì đừng xúc động quá.
37:08Dì yên tâm sẽ không sao đâu.
37:38Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
37:41Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
37:47Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
38:08Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo