Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
  • 3 ngày trước

Danh mục

🎥
Phim ngắn
Phụ đề
00:12Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
00:30Phạm Văn Phương, Trần Chi Tài, Chú Hậu Nhậm và các diễn viên khác.
01:10Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
01:15Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
01:27Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
02:03Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
02:21Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
02:27Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
02:54Hãy đăng ký kênh của chúng mình nhé.
03:05Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
03:09Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
03:13Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
03:15Anh là bạn trai của em sao?
03:16Cử chỉ lời nói của anh đối với em giống bạn trai của em lắm sao?
03:19Em gọi điện thoại về, anh cũng không nhận ra dòng em.
03:21Anh không thèm để ý đến em.
03:23Chỉ vì những điều đó mà em đi với nó sao?
03:26Còn cái này nữa, của anh phàm cho em thì đã sao?
03:29Anh ấy đối với em rất tốt, anh ấy còn tốt hơn anh gấp vạn lần.
03:40Hãy đăng ký kênh để ủng hộ kênh của chúng mình nhé.
04:02Cô ấy là bạn gái anh, em không được phép động đến.
04:05Dừng tay lại đi, đừng đánh nhau nữa.
04:08Anh hiểu lần rồi, em với em phàm không có gì cả.
04:12Mặc kệ, anh cho em biết, hôm nay Chư Sảnh là bạn gái của anh.
04:16Ngày mai cũng là của anh, mãi mãi cô ấy vẫn là của anh.
04:19Em đừng hỏng theo đuổi cô ấy, đừng hỏng mơ bọng viện vông.
04:22Nếu em dám theo đuổi cô ấy, em không bằng một con nợ.
04:24Đủ rồi.
04:31Anh không sao chứ.
04:34Anh không sao.
04:38Anh đi đâu vậy?
04:42Sạp hàng của anh đâu?
04:44Ở nhà.
04:45Nhưng anh sốt rồi, về nhà nghỉ đi.
04:55Bỏ em ra, anh làm gì vậy?
04:59Em là của anh, môi em là của anh.
05:01Bệnh của em chỉ được phép lây chuyển qua anh thôi.
05:04Em cho anh biết, em và anh phàm hoàn toàn trong sạch.
05:13Em không thích anh ấy đâu.
05:15Bây giờ không, sau này cũng không.
05:20Em với hạ phàm không có gì thật chứ.
05:22Anh lại không tin em.
05:23Anh biết rồi.
05:25Anh xin thể có trời.
05:26Anh sẽ yêu em trọn đời.
05:28Anh nhất định sẽ cố gắng làm việc.
05:29Nhất định sẽ cho em một cuộc sống tốt.
05:32Không cần.
05:33Công việc của anh thì có liên quan gì đến em.
05:35Anh hứa với em sẽ không bao giờ như vậy nữa.
05:37Bây giờ anh mới hiểu, trong lòng anh, em quan trọng hơn cả công việc.
05:41Vì em, anh nhất định sẽ cố gắng.
05:43Anh nhất định sẽ làm cho nhà hàng phát đạt.
05:46Anh muốn em chia sẻ thành công với anh.
05:52Em tin anh đi.
05:55Em tin anh.
06:07Anh còn sốt tao lắm.
06:08Về nhà đi.
06:10Anh không sao.
06:12Áo lót vừa rẻ vừa đẹp đây.
06:14Mời bà con cô bác ghé vào.
06:16Hôm nay tôi bán đại hạ giá.
06:17Mua một tặng một.
06:22Mua một tặng một đây.
06:23Bà mua một tôi sẽ tặng thêm một.
06:38Chú rảnh, có chuyện gì vậy?
06:43Thưa cô, em không sao.
06:44Em sẽ làm lại lần nữa.
06:55Chú rảnh, em kiêm cường lắm.
06:57Nhất định anh sẽ thành công.
06:59Tiếp tục cố gắng nhé.
07:11Đây là vịt quay gì chứ?
07:12Sao khó ăn vậy?
07:13Có phải muốn gạt khách không?
07:14Cái này mà gọi là vịt quay gia tuyển cư Bắc Kinh sao?
07:18Thưa ông,
07:18Tuy tên tiệm chúng tôi biết như vậy.
07:20Nhưng chúng tôi không có quan hệ gì với tiệm vịt quay gia tuyển cư kia cả.
07:24Tóm lại, tôi có thể đảm bảo với ông
07:25Sẽ nhanh chóng cải thiện khẩu vị.
07:27Ý tưởng của tôi sẽ làm ra vịt quay ngon hơn quán gia tuyển cư đó nữa.
07:32Anh bạn, đừng thuyết trình với tôi.
07:34Tôi đến đây để ăn vịt quay,
07:35Chứ không phải ăn lý tưởng của anh.
07:38Tính tiền đi.
07:39Xem như hôm nay tôi bị xúi quẩy.
07:42Xin hỏi ai lỗng chủ ở đây?
07:44Là tôi, tôi là Hà Bình.
07:46Chúng tôi thuộc Bộ Công Thương.
07:47Tiệm của anh sẽ bị đình chỉ buôn bán và đóng cửa ngay lập tức.
07:50Tại sao?
07:51Cái này cho anh.
07:56Anh tự xem đi.
07:58Anh đã hiểu vì sao tiệm của mình bị đóng cửa rồi chứ.
08:01Điều 1, 2, 3, 4 rất rõ.
08:03Nếu anh thấy có chỗ nào không hiểu thì chúng tôi sẽ giải thích.
08:06Tôi đã sớm biết ông chủ họ Hà đây rất có cá tính.
08:09Còn là một sinh viên đại học nữa.
08:11Hôm nay tôi đến đây để đóng cửa nhà hàng này.
08:16Nếu anh có gì thắc mắc thì chúng tôi sẽ giải thích.
08:20Anh có biết ông chủ của tiệm gia tuyển cư Bắc Kinh đã đến tòa án thư kiện anh dùng
08:23nhãn hiệu của ông ấy để kinh doanh lừa cả khách hàng.
08:26Bây giờ mời anh theo chúng tôi về đồn.
08:27Ở đó sẽ có người giải thích tỉ mỉ cho anh.
08:37Cô Dung, tối nay còn thiếu một tay.
08:39Cô có đến không?
08:40Hôm nay tôi có việc, không đến đâu.
08:42Vì chuyện kiệm cơm của con trai cô phải không?
08:44Chuyện tình cảm của nó thế nào rồi?
08:46Chuyện kiệm cơm trước giờ vẫn vậy.
08:48Điều tôi lo nhất vẫn là chuyện tình cảm của chúng nó.
08:50Tôi không quản được, mà quản nhiều cũng không xong.
08:54Con trai tôi tìm vợ, tôi hoàn toàn không nhúng tay vào.
08:57Cứa nhau xong chúng nó ra ở riêng.
08:59Hai vợ chồng già chúng tôi ở với nhau.
09:02Lo nhiều quá thì mẹ chồng nàng dâu luyện sinh chuyện.
09:07Nhưng cô Dung này, cô phải quản chúng nó đấy.
09:09Trong nhà cô chẳng phải có một cặp chị em gì đó sao?
09:12Cô phải để ý một chút.
09:14Chuyện quán cơm tôi cũng không quản nổi.
09:17Tôi cũng không có bản lĩnh xem được chuyện đó.
09:19Tình cảm tuổi trẻ của chúng, chúng ta cũng từng trải qua một thời.
09:22Không ai quản nổi đâu.
09:25Cô làm mẹ mà cái gì cũng không quản.
09:28Việc nào quản được thì quản.
09:29Chẳng lẽ cả ngày ngồi mặt mày ủ rột là có thể giải quyết được sao?
09:34Cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên đi.
09:37Không hiểu sao mà mắt tôi cứ giật mãi.
09:40Mắt trái gặp nạn, mắt phải gặp tai.
09:43Nhưng tôi giật cả hai bên.
09:44Chị mê tín quá đấy.
09:46Tôi chừng Dung, chị cô gọi điện đến.
09:50Tôi biết rồi.
09:53Chị nghe.
09:54Trần Dung, em làm gì mà tiệm cơm bị đóng cửa vậy?
09:57Sao?
09:57Hà Bình bị người ta kiện ngồi tù rồi.
09:59Chị bảo em chăm sóc cho hai đứa mà em chăm sóc thế nào vậy?
10:02Chuyện thế nào, làm sao em biết được?
10:04Hiện giờ Hà Bình đang ngồi ở đồn công an.
10:06Nó gọi điện thoại đến Hồng Kông tìm chị.
10:07Vậy mà em ở Thượng Hải lại không biết gì sao?
10:09Lẽ ra chị không nên giao hai đứa cho em.
10:20Hà Bình, con nói đi.
10:22Lần này may mà các chú công an xử nhẹ tay.
10:24Nếu không chẳng biết còn xảy ra chuyện gì nữa đây.
10:28Con mệt rồi, Dì đừng quản con nữa.
10:30Dì có muốn quản con cũng không quản nổi.
10:33Từ nhỏ đến giờ không phải dì không quản con, mà là dì không quản nổi con.
10:37Có những chuyện dì cảm thấy không đúng, vậy mà dì cũng không quản nổi.
10:40Giống như chuyện hai nghem con thi cử lần trước ấy.
10:43Dì nghĩ, dì là một công nhân văn hóa thấp, nên dì đâu dám quản.
10:47Nhưng bây giờ thì hay rồi, vào đồn công an, vinh dự chưa?
10:51Còn bảo dì không quản để con gây ra chuyện thế này sao?
10:58Dì đói rồi, chúng ta đi ăn chút dì được không?
11:02Còn không ăn.
11:04Dì bảo con đi thì con cứ đi đi.
11:20Ai cũng có lúc không thuận buồn xuôi gió.
11:23Chỉ cần con vượt qua, nhất định sẽ tạo được cho mình những thành công lớn.
11:28Dì không phải là con, nên mới nói được như vậy.
11:31Dì có biết trong lòng con đang nghĩ gì không?
11:34Những gì dì muốn nói, con biết cả rồi.
11:36Bên thường con đi đâu cũng bị người ta lên lớp.
11:38Ai cũng có thể lên lớp con.
11:40Mọi người có thể để cho lỗ tai của con được nghỉ ngơi không?
11:45Hà Bình, đừng giận dì nữa.
11:47Dì đâu có lên lớp con, mà dì chỉ khuyên con thôi.
11:50Lần này dì nhất định phải quản con.
11:55Làm người sai một lần có gì đáng bận tâm.
11:57Chỉ cần biết sai mà sửa thì ác sẽ thành công.
11:59Cũng giống như hàn tín vậy.
12:01Từ nhỏ ông ấy không chịu lo học hành.
12:03Nhưng khi bị cô gái trong thôn lên lớp, lại bị bọn ác bá treo chọc.
12:07Ông ấy trở thiểu ra và quyết tâm làm lại.
12:10Sau cùng, ông ấy cũng nghĩ ra được một kế sách, tứ bề thọ địch.
12:14Đánh bại Hạng Vũ, thay Lô Bang lập nên cơ nghiệp nhà hám.
12:31Hàn tín thì có liên quan gì đến con?
12:33Tại sao dì lại so sánh con với ông ấy?
12:36Dì luôn xem thường con.
12:37Dì luôn cảm thấy con không bằng hà phàm.
12:39Dì thiên vị em ấy.
12:41Dù con làm gì, dì cũng thấy trướng mắt.
12:43Con muốn dọn nhà, thì dì cho là lãng phí.
12:46Con lên đại học, thì dì cho là con không học được.
12:50Từ trước đến giờ, dì không bao giờ nghĩ như vậy.
12:52Hà Bình, dì chỉ muốn con hiểu các bậc vĩ nhân xưa.
12:55Trước khi tạo được thành công, cũng phải trải qua sự thất bại.
12:59Dì không muốn con vứt bỏ nó.
13:00Không muốn con bỏ giờ nửa chừng.
13:04Cái gì gọi là bỏ giờ nửa chừng?
13:06Chính là dì đã sớm cho rằng con sẽ bỏ giờ nửa chừng.
13:09Dì coi thường con.
13:11Ý của dì không phải vậy.
13:14Ý của dì là, muốn con cả đời không có được thành công.
13:17Cả đời có luôn nhận được sự thất bại chứ dì.
13:23Hà Bình, dì không hề nghĩ như vậy.
13:27Được rồi, dì đừng nói nữa.
13:29Nhất định con sẽ không bỏ giờ nửa chừng.
13:31Con sẽ không để dì xem thường nữa đâu.
13:38Đúng là đứa cúng đầu.
13:50Dì Dung, dì sao vậy?
13:54Tiếp cơm bị đóng cửa rồi.
13:56Sao?
13:57Vậy anh con đang ở đâu?
14:00Tâm trạng hiện giờ của nó đương nhiên là không được vui rồi.
14:03Ở Bắc Kinh có người kiện anh con.
14:05Vậy mà nó còn...
14:11Thôi, để anh con tự nói cho con nghe.
14:14Dì muốn khuyên nó, nhưng nó không chịu nghe.
14:16Chẳng những thế, nó còn bỏ đi nữa.
14:20Bây giờ anh ấy đang ở đâu?
14:22Để con đi tìm anh ấy.
14:24Dì nghĩ nó đang ở chung kê đường
14:26hay là chung kê lầu gì đó để chút giận.
14:30Để con đến chung kê đường tìm anh ấy.
14:32Thôi đi, nó chịu nghe con nói ra.
14:34Có lẽ bây giờ nó đã quay về quán cơm
14:36và gỡ bảng hiệu xuống đập vỡ.
14:41Dì hết tách với nó rồi.
14:43Dì muốn khuyên nó,
14:44nên kể nỗi nhịp của Hàn Tín năm xưa
14:46để thức tình nó.
14:47Vậy mà nó nói được dì xem thường nó.
14:52Dì có biết làm gì hơn?
15:03Hà Phạm này, con đến quán cơm tìm Hà Bình.
15:07Nhớ đừng làm nó giận dữ thêm.
15:09Con phải khuyên nó nhất định không được bỏ dở nửa chừng.
15:13Nếu cứ giữ cái thói như vậy
15:14thì không bao giờ thành công đâu.
15:20Anh Bình.
15:22Anh Bình.
15:28Anh uống rượu sao?
15:32Anh không nên đánh em.
15:33Anh xin lỗi.
15:34Anh đừng làm vậy.
15:35Anh xin lỗi em.
15:38Không có gì.
15:39Em đã quên rồi.
15:41Anh vẫn chui sẵn yêu nhau.
15:42Sao không nói cho mọi người biết?
15:47Em bảo anh nói gì bây giờ?
15:51Anh vốn muốn đợi đến khi quán cơm làm ăn phát đạt.
15:54Lúc đó anh sẽ vui mừng tuyên bố trước mặt mọi người.
16:01Nhưng tiếc rằng
16:03bây giờ anh không còn gì hết.
16:06Không còn gì hết.
16:10Anh đừng lo.
16:11Chỉ cần cố gắng
16:12anh nhất định sẽ làm cho quán cơm trở nên phát đạt.
16:16Anh có lòng tin.
16:17Anh có năng lực mà.
16:22Anh sợ anh không thể.
16:26Thật ra
16:26quán cơm là khởi đầu mơ ước của anh.
16:29Anh mong mình có thể buôn bán phát đạt.
16:32Anh mong quán cơm có thể cải thiện cuộc sống của gia đình chúng ta.
16:36Nhưng bây giờ
16:37anh thất bại rồi.
16:39Anh chẳng có gì cả.
16:46Anh
16:48Anh đừng đè nặng áp lực lên vai mình.
16:51Đừng tự trách bản thân nữa.
16:53Từ từ cũng được mà.
16:59Em biết không?
17:01Thực sự anh mệt mỏi lắm rồi.
17:08Anh mong có thể thay bố mẹ cố gắng thật nhiều.
17:14Anh mong việc buôn bán của anh có một ngày vừa qua được chung gia xấu xa kia.
17:22Nhưng họ rất giàu có.
17:24Họ có tiền bạc, quyền thế.
17:31Còn anh thì không có gì cả.
17:34Anh sợ cả đời anh cũng không có cơ hội.
17:37Anh sợ mình sẽ không làm được chuyện gì.
17:40Ngày chuyện mở một quán cơm cho riêng mình cũng không xong.
17:44Anh nhất định có thể.
17:45Chỉ cần hai anh em ta cùng làm.
17:47Em tin rằng chúng ta nhất định sẽ vượt qua họ.
18:03Làm được như vậy thật sao?
18:04Chỉ cần anh tiếp tục kiên trì thì nhất định sẽ làm được.
18:11Em nói đúng.
18:13Anh nghĩ thông rồi.
18:16Có vĩ nhân nào mới chưa từng trải qua thất bại.
18:19Như Hàn Tín cũng có thể đánh bại hạng vũ vậy.
18:22Ông ấy cũng từng trải qua thất bại.
18:25Hôm nay anh cũng đã trải qua thất bại.
18:28Hạ Phạm, anh sẽ cố gắng.
18:30Anh nhất định sẽ cố gắng.
18:32Đúng vậy.
18:33Dì Dung nghe anh nói như vậy nhất định sẽ vui lắm.
18:37Không đợi nào.
18:39Dì Dung nghe nghĩ anh sẽ sớm bỏ giờ nổi trừng.
18:41Lần này anh không thể để gì xem thường nữa.
18:43Anh nhất định sẽ làm được.
18:51Phạm.
18:52Anh không sao đâu.
18:54Anh đã nghĩ thông rồi.
18:56Vậy chúng ta về nhà đi.
18:58Anh không về đâu.
19:00Anh muốn ở đây dọn dẹp một chút.
19:03Vậy để em làm giúp anh.
19:06Anh tự làm được mà.
19:09Về nhà thôi.
19:10Dì Dung lo cho anh lắm đấy.
19:13Hãy nói với dì là anh nghĩ thông rồi.
19:15Tạm thời anh không muốn về nhà.
19:17Nhưng anh muốn gặp chú sảnh.
19:19Em có thể giúp anh gọi điện thoại bảo cô ấy đến đây được không?
19:30Vậy anh Phạm cũng ở đó sao?
19:31Anh ấy còn sốt.
19:32Có nên tìm hai người đó về không?
19:36Cứ để hai anh em nó tâm sự.
19:42Thật ra chuyện của ba đứa Thìm đã biết từ lâu rồi.
19:47Thếm, cháu xin lỗi.
19:51Thật ra tình cảm là điều rất khó nói.
19:55Cháu thích ai thì tự cháu quyết định.
19:57Bất cứ ai cũng không thể có ý kiến gì.
20:03Alo?
20:05Anh còn không sao chứ?
20:08Được.
20:10Chú sảnh Hạ Phạm tìm cháu.
20:18Anh Bình.
20:21Anh Bình.
20:30Phạm, em về trước đi.
20:33Anh, em yên tâm.
20:34Anh không sao đâu.
20:35Anh nhất định phải cố gắng đến cùng.
20:37Không được bỏ giờ nửa chừng đấy.
20:40Anh hứa với em,
20:41anh sẽ không bỏ giờ nửa chừng đâu.
21:07Anh không sao chứ?
21:09Hai người kia đâu?
21:10Anh Bình bảo anh về trước.
21:15Con ngồi đi.
21:20Hai đứa nó không sao đâu.
21:24Hạ Bình thế nào rồi?
21:26Anh ấy nói đã nghĩ thông rồi.
21:27Anh ấy hứa với con nhất định sẽ kiên trì đến cùng.
21:30Không bỏ giờ đâu.
21:32Mong rằng nó làm được như vậy.
21:34Anh ấy hứa với con nhất định sẽ vượt qua mà.
21:37Đúng rồi.
21:38Lần này là một thách thức lớn đối với nó.
21:42Nếu vượt qua được,
21:43thì cả đời Hạ Bình chắc chắn sẽ gạt hái được thành công.
21:46Còn nếu không vượt qua được,
21:50vượt qua được hay không,
21:51thì cũng đâu có liên quan gì đến thành công.
21:54Nếu vượt qua được,
21:56thì chứng tỏ nó có quyết tâm.
21:58muốn làm nên đại sự cần phải có quyết tâm.
22:01Chỉ cần có thể vượt qua thì nhất định sẽ thành công.
22:05Còn tin anh Bình,
22:06anh ấy sẽ vì chúng ta,
22:07anh ấy muốn chúng ta có một cuộc sống tốt hơn.
22:10Đến nhất định anh ấy sẽ cố gắng,
22:11nhất định anh ấy sẽ vượt qua.
22:14Dì cũng nghĩ vậy.
22:16Nó là anh con,
22:17cũng là con của dì.
22:21Dì mong nó tạo được thành công.
22:25Thật ra nó rất thông minh.
22:27Chỉ thiếu lòng kiên trì thôi.
22:36Dậy ăn mì đi.
22:38Cả ngày anh không ăn gì rồi.
22:43Chú Sảnh.
22:45Anh vô dụng.
22:47Anh xin lỗi.
22:48Anh thất bại rồi.
22:50Anh không có lỗi.
22:51Chỉ vì mọi người không hiểu cách nghĩ của anh thôi.
22:53Nhưng anh không thể thực hiện được lời hứa
22:55anh đã hứa với em.
22:57Anh không thể làm em hạnh phúc.
22:59Anh không thể làm cho Hà Phàm,
23:00dì Dung và dì Nghi
23:02hưởng một cuộc sống tốt hơn.
23:04Anh cũng không thể làm cho bố em
23:05hay các em của em sống sung sướng hơn.
23:07Anh thật vô dụng.
23:13Anh nghe em nói đây.
23:15Trên vai anh mang quá nhiều gánh nặng.
23:16Một mình anh làm sao biểu sức gánh vác.
23:19Chẳng dù trước mặt anh có bao nhiêu cơ hội đi nữa
23:21thì anh cũng không dám với tới đâu.
23:25Chú Sảnh.
23:27Anh không muốn ở lại
23:28để đối diện với tất cả.
23:30Anh muốn đi.
23:31Được.
23:31Vậy anh đi đi.
23:32Quán cơm này hiện giờ đừng lo nữa.
23:34Toàn thượng hải đều biết
23:35việc quay ở đây không ngon.
23:36Chúng ta phải nghĩ cách khác thôi.
23:39Nhưng anh đã hứa với Hà Phàm
23:40là nhất định sẽ vượt qua.
23:41Dù vượt qua
23:42thì cũng có được kết quả gì.
23:44Nếu muốn vượt trội hơn người ta
23:45thì anh phải dũng cảm ra đi
23:46làm lại cái khác.
23:48Nhưng như vậy là bỏ dở nửa chừng.
23:50Thế nào gọi là bỏ dở nửa chừng?
23:53Thuyền đắm
23:53chẳng lẽ cũng phải đắm theo thuyền luôn sao?
23:58Nhưng anh phải ăn nói với Hà Phàm sao đây?
24:02Anh đem thành công về
24:03là cách nói hay nhất.
24:05Bây giờ Quảng Châu đang thời mở cửa.
24:07Em tin rằng cơ hội ở đó sẽ nhiều hơn Thượng Hải.
24:09Anh lưu lại nơi đây
24:11chẳng có ít lợi gì đâu.
24:15Anh hãy đi tìm ảnh đất tốt hơn đi.
24:16Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa.
24:18Ăn mì đi.
24:34Em muốn làm một người đàn bà
24:36nấp sau sự thành công của người đàn ông.
24:38Anh hãy cầm số tiền này đi.
24:39Nhất định phải tạo cho mình thành công ở Quảng Châu.
24:41Em sẽ thay anh lo cho anh Phàm và Dì Dung.
24:49Yên tâm đi.
24:51Anh không để em thất vọng đâu.
24:52Nhất định anh sẽ làm nên đại sự.
24:54Anh không sợ khổ, không sợ cực.
24:56Nhất định anh sẽ vượt trội hơn người.
24:58Em rất thích trí khí của anh.
25:00Anh nhất định sẽ thành công.
25:01Nhưng anh phải giữ gìn sức khỏe đấy.
25:04Đừng ham kiếm tiền quá.
25:19Hồng Kông
25:28Alo, Dì Nghi, là con đây.
25:31Hà Bình phải không?
25:32Vâng, con là Hà Bình đây.
25:34Có chuyện gì vậy?
25:36Dì Nghi,
25:38con cảm ơn công dưỡng dục của Dì bao năm qua đối với con.
25:41Con thật lòng xin lỗi Dì.
25:43Nhưng Dì an tâm,
25:44con sẽ không làm gì thất vọng đâu.
25:46Con xin hứa với Dì,
25:47nhất định con sẽ thành công.
25:48Lúc đó con sẽ đến tìm Dì.
25:50Hà Bình, con nói gì vậy?
25:52Con đừng làm gì sợ.
25:53Có chuyện gì thì mau nói đi.
25:55Dì nhất định sẽ giúp con.
25:59Không cần đâu.
26:00Bắt đầu tuổi hôm nay,
26:01con sẽ dựa vào chính bản thân mình để làm nên đại sự.
26:05Dì Nghi,
26:05hãy đợi tin tốt lành của con.
26:07Hà Bình,
26:08Hà Bình.
26:16Anh Bình,
26:18anh đem theo để ăn đường.
26:29Được rồi,
26:30tàu sắp chạy rồi.
26:31Anh lên đi.
26:32Chú Sảnh,
26:33anh yên tâm,
26:34nhất định anh sẽ thành công.
26:35Sau khi thành công,
26:36anh sẽ quay về cưới em.
26:37Anh muốn em được hạnh phúc.
26:39Em sẽ đợi anh.
26:41Anh đừng quên em đấy.
26:43Không bao giờ,
26:44không ai tốt với anh như em đâu.
26:48Anh mau lên tàu đi.
26:55Em nhớ nhé,
26:56đừng đi lại vì ai.
26:57Hãy đợi anh về.
26:58Em biết rồi.
27:00Lần đi này,
27:01anh chỉ được phép thành công,
27:02chứ không được phép thất bại.
27:04Em hãy đợi anh nhé.
27:11Em về đi.
27:12Hãy giữ gìn sức khỏe.
27:14Nhớ đợi anh nhé.
27:24Đại bình.
27:25Anh Bình,
27:26anh đi đây.
27:27Em về đi.
27:29Tạm biệt.
27:37Nhớ giữ gìn sức khỏe.
27:49Anh Bình đâu?
27:50Anh ấy đi Quảng Châu rồi.
27:51Không về nữa đâu.
27:52Tại sao?
27:53Em cho rằng anh ấy quyết định như vậy là đúng.
27:55Vậy quán cơm thế nào?
27:57Mọi người thích làm gì thì làm.
27:59Quán cơm đấy.
27:59Anh ấy không quản lý nữa.
28:01Thật ra có để lại quán cơm này cũng vô dụng thôi.
28:04Tại sao anh Bình lại ra đi?
28:06Anh ấy đã hứa với con là không bỏ giờ nửa chừng mà.
28:08Anh ấy nói nhất định sẽ vượt qua.
28:12Anh Bình có vượt qua,
28:14cũng chỉ là bắt đầu lại thôi.
28:15Nhưng bây giờ anh ấy đi tạo dựng sự nghiệp mới.
28:18Em tin rằng anh ấy nhất định sẽ thành công.
28:30Sếp đâu?
28:30Anh ấy có đến không?
28:32Anh ấy đi Quảng Châu rồi.
28:33Không về đây nữa đâu.
28:34Anh ấy còn chưa trả tiền công cho chúng tôi.
28:36Phải làm sao đây?
28:38Tiệm này sẽ đóng cửa thật sao?
28:39Tiền công của chúng tôi, anh ấy không thể thiếu được.
28:42Anh ấy bỏ đi rồi sao?
28:43Còn tiền vịt của tôi nữa.
28:46Tiệm cơm thế nào?
28:46Bây giờ chúng tôi cũng chưa quyết định.
28:48Mọi người nghe tôi nói đã được không?
28:51Anh là em của anh ấy.
28:52Anh phải thay anh ấy trả nợ cho chúng tôi.
28:53Đừng nói nữa.
28:56Việc này cũng vừa xảy ra thôi.
28:57Chúng tôi tạm thời chưa biết xử lý thế nào.
28:59Mọi người cứ về nhà trước đi.
29:01Chúng tôi hứa sẽ cố gắng trả nợ cho mọi người sớm nhất.
29:04Cứ về nhà đi.
29:10Còn anh nữa, có chuyện gì ngày mai hãy đến tiếp tục bàn bạc.
29:13Nhất định chúng tôi sẽ không thiếu mọi người một xu nào đâu.
29:16Bán cơm còn đây, chúng tôi có chạy trốn đâu mà mọi người phải sợ.
29:20Đúng vậy.
29:21Ngày mai chúng tôi sẽ giải quyết cho mọi người.
29:22Mọi người hãy về nhà trước đi.
29:24Mọi người về đi.
29:26Đi đi.
29:27Ngày mai nhất định phải trả tiền công cho chúng tôi đấy.
29:29Nhất định trả.
29:33Thiếm cẩn thận.
29:40Để gì?
29:43Chắc là dì Nghi gọi điện đến đấy.
29:49Alo?
29:56Chị, Hà Bình đi Quảng Châu rồi.
29:59Em làm sao mà biết được, nó có bàn bạc gì với em đâu.
30:03Bây giờ em đang ở ngoài quán cơm.
30:07Quán cơm đang loạn phải lên đây.
30:13Dì Nghi, dì ấn tâm đi.
30:15Anh con không sao đâu.
30:19Dì ấn tâm, nhất định con sẽ lo cho quán cơm này.
30:27Dì tin con đi, con sẽ cố gắng hết sức.
30:37Cúp máy rồi sao?
30:38Vâng, dế bảo con chết đi.
30:43Tại sao lại nói vậy chứ?
30:46Hà Phạm, vừa rồi con nói với dì Nghi sẽ làm cho quán cơm này phát đạt.
30:50Con thật sự muốn làm điều này sao?
31:00Nghĩ là nghĩ vậy.
31:01Nhưng dì Nghi không tin con.
31:03Dế không cho con đụng vào quán cơm này.
31:05Đúng vậy.
31:06Con đừng ngốc như vậy.
31:07Quán cơm đã ra nông nỗi này.
31:09Dù là thần thánh cũng không cứu nổi đâu.
31:14Nhưng dì Nghi đã bỏ ra rất nhiều tiền.
31:17Hơn nữa đây là lần kinh doanh đầu tiên của anh con.
31:19Con không thể để cho nó sụp đổ.
31:23Trời phải có mưa, con gái phải lấy chồng.
31:25Hết cách rồi.
31:26Hà Bình đã bỏ đi.
31:28Con cũng đừng tự tìm lấy cái khổ nữa.
31:30Vì kinh doanh hiện nay khó khăn chồng chất.
31:32Sau này xảy ra chuyện gì,
31:33thì dì Nghi sẽ tính sổ với con đấy.
31:35Đừng có chúc họa vào mình nữa.
31:39Thếm, thếm nói như vậy không đúng đâu.
31:42Để con suy nghĩ đã.
31:46Còn suy nghĩ gì nữa?
31:48Từ nhỏ con đã ngốc lách rồi.
31:50Giờ phải thông minh lên chút chứ.
31:52Đừng tự chúc khổ vào mình.
31:57Được rồi.
31:59Dì có việc phải đi trước đây.
32:03Chú Anh, đi với thím.
32:06Đi nào.
32:09Thím, vừa rồi thím nói như vậy là không đúng đâu.
32:12Chẳng phải thím đã nói là
32:13làm người không được trốn chạy trước những khó khăn.
32:16Nếu làm vậy sẽ không bao giờ thành công đó sao?
32:18Thím nói như vậy,
32:19anh Phạm sẽ nói sao đây?
32:23Tất nhiên là thím không thích nói thế.
32:25Thím hơi hai đứa tử nhỏ.
32:26Thím coi chúng nó như con ruột của mình.
32:28Thím muốn chúng nó có được thành công.
32:32Tuy chúng nó là anh em song sinh,
32:34nhưng tính tình lại khác nhau rõ rệt.
32:36Hà Bình thì cao ngạo.
32:38Từ nhỏ thím đã cảm thấy nó sẽ có một ngày tạo được thành công.
32:41Nhưng khi lớn lên,
32:42nó làm gì cũng bỏ dở nửa chừng.
32:46Hà Phạm thì ngược lại.
32:47Từ nhỏ chỉ biết khóc thôi.
32:49Thím còn nghĩ nó là một đứa vô dụng.
32:52Nhưng khi lớn lên,
32:54thím dần dần phát hiện ra nó rất thông minh.
32:56Làm việc gì cũng có khiếu bẩm sinh.
32:58Điều quan trọng nhất là Hà Phạm rất kiên cường.
33:01Vì vậy,
33:01thím thấy nó là một người rất có trách nhiệm.
33:08Vậy cháu cảng không hiểu
33:09vì sao gì không thích lệ anh Phạm cứu quán cơm này
33:12mà còn muốn anh ấy vứt bỏ.
33:14Tính cách của nó thím rất hiểu.
33:16Thím cảng nói không được
33:17thì nó nhất định phải làm cho bằng được.
33:19Vì vậy,
33:20nó có thể tạo được nhiều thành công.
33:24Lại ngấy nghe theo thím mà vứt bỏ thì sao?
33:26Đây là một sự lựa chọn.
33:28Nếu vứt bỏ thì nó sẽ sống một cuộc sống bình thường,
33:30an phận như bao người khác.
33:31Đây cũng không phải chuyện xấu.
33:33Chuyện này phải xem phúc phận của nó thế nào.
33:37Nhưng nếu nó quyết tâm làm lại quán cơm,
33:39thím tin rằng tương lai sau này của nó
33:40sẽ cả thái được rất nhiều thành công.
33:45Thực ra,
33:46con đường mình muốn đi thế nào
33:47là do mình tự chọn lấy.
33:49Dù nó chọn con đường nào,
33:51thím cũng vui hết.
34:13Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
34:21Tôi không quên được.
34:22Thật sự tôi muốn trở về cùng anh ấy.
34:24Anh mau đến ngăn cản tôi đi.
34:26Được.
34:30Lại trò gì vậy?
34:39Lý Đình.
34:41Lý Đình.
34:53Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
35:12Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
35:23Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
36:10Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
36:16Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
36:44Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
36:49Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
37:19Tại sao phải vứt bỏ
37:21Tại sao cô chưa làm đã vứt bỏ
37:22Cô đã hứa với tôi sẽ cố gắng
37:24Tại sao cô không giữ lời hứa
37:26Nếu bây giờ cô bỏ đi
37:27Tức là cô mãi mãi vứt bỏ tất cả
37:29Cô thật hồ đồ
37:37Dừng xe
37:37Tôi muốn xuống xe
37:49Tôi hỏi cô lần cuối
37:50Cô thực sự muốn theo Eric với Đài Loan phải không
37:56Được
37:56Vậy cô đi đi
37:58Cô đi để cho hắn mắng
37:59Hành đánh đập cô đi
38:01Như vậy cả đời cô sẽ không ngẩn đầu được
38:03Trước bố mẹ mình đâu
38:04Cả đời cô sẽ toàn là thất bại
38:06Cô sẽ bị người đời xem thường
38:07Bị Eric xem thường
38:09Bị bố mẹ xem thường
38:10Bị tôi xem thường
38:15Ngay cả khi soi gương
38:16Cô cũng xem thường chính bản thân mình
38:20Nếu cô muốn tôi tôn trọng
38:22Thì xuống xe đi
38:22Cô cũng xem thường chính bản thân mình
38:24Đi tôi xuống xe
38:50Làm cô
38:52Đồ
38:53Đồ
38:53Đồ
38:53Đồ
38:53Đồ
39:16Phạm, Phạm, cảm ơn anh
39:18Tôi bị anh mắng đã tỉnh ngộ rồi
39:22Bây giờ tôi cảm thấy mình đã quên Eric thật rồi
39:27Hình bóng của anh ấy không còn trong tâm trí tôi nữa
39:31Cô đừng gạt tôi
39:33Tin tôi đi
39:34Bây giờ Eric trông thế nào tôi cũng không nhớ rõ nữa
39:48Anh có tâm sự gì sao
39:50Nói cho tôi biết được không
39:52Sao cô biết
39:53Bây giờ khi anh mắng tôi
39:55Tôi nhìn anh là biết ngay
39:58Xảy ra chuyện gì vậy
40:04Anh tôi bỏ đi rồi
40:07Vậy còn quán cơm thì sao
40:10Anh làm thay anh ấy à
40:13Dì Dung khuyên tôi đừng nhúng tay vào
40:16Dì ấy nói quán cơm không cứu được đâu
40:22Nhưng anh nghĩ thế nào
40:26Tôi muốn thay anh tôi tiếp quản nó
40:29Tôi muốn làm cho nó phát đạt
40:36Tôi tán thành
40:39Làm người thì không được bỏ giờ nổi trừng
40:41Anh là người bạn tốt nhất của tôi
40:43Tôi nhất định sẽ ủng hộ anh
40:45Nhưng anh không muốn tôi xem thường
40:47Thì hãy tiếp quản nó
40:57Tôi sẽ không làm người bạn tốt như cô
40:59Phải thất vọng đâu
41:00Tôi không muốn bị cô xem thường
41:03Đúng vậy
41:03Thế mới là bạn tốt của tôi chứ
41:07Tôi nghĩ anh đúng là một hồng nhan chi kỷ của tôi
41:13Hồng nhan chi kỷ
41:14Tôi nghĩ cũng từ đó đàn ông dùng để nói với người bạn gái của mình chứ
41:18Sao từ ngữ cô kém vậy
41:21Thì cứ coi như tôi là nam
41:22Anh là nữ
41:23Vậy không được sao
41:27Vậy thì dựa tiếp đi
41:35Đi thôi
41:37Để tôi xách đồ cho
41:43Dì Dung
41:45Dì Dung
41:48Hai người nói chuyện đi
41:49Cháu ra ngoài đây
41:53Có chuyện gì sao
41:55Dì Dung
41:55Dì không muốn con tiếp quản quán cơm thật sao
41:59Thật ra dì không có ý kiến gì
42:01Con tự quyết định đi
42:03Con quyết định rồi
42:04Con sẽ thay anh con tiếp quản nó
42:07Con đã suy nghĩ kỹ chưa
42:09Sẽ rất vất vả đấy
42:10Hay là đợi gì nghi về rồi tính
42:15Con nhất định phải làm nó phát đạt
42:16Con đã hạ quyết tâm rồi
42:18Nếu con làm không tốt
42:19Thì con không phải là hạ phàm
42:25Thím
42:25Anh ấy đã quyết tâm rồi à
42:29Chắc chắn nó sẽ thành công
42:35Hạ phàm
42:36Anh phải cố lên
42:37Em ủng hộ anh
43:00Tao không tin không kéo nổi mày
43:25Bố mẹ
43:26Con nhất định sẽ không làm bố mẹ thất vọng đâu
43:31Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
43:34Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
43:52Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Bình luận

Được khuyến cáo