- 8 hours ago
Category
🎥
Short filmTranscript
00:28Transcription by CastingWords
00:43CastingWords
01:07CastingWords
01:12CastingWords
01:26CastingWords
01:29CastingWords
01:41CastingWords
01:42CastingWords
01:55CastingWords
02:00CastingWords
02:05CastingWords
02:13CastingWords
02:22CastingWords
02:25CastingWords
02:29CastingWords
02:46CastingWords
02:47CastingWords
02:54CastingWords
03:01CastingWords
03:02CastingWords
03:04CastingWords
03:05CastingWords
03:19CastingWords
03:20Mục ra, sao vậy?
03:22Mục ra thì có gì không tốt?
03:26Là mục chi chạch đó.
03:28Người đã gặp mục chi chạch chưa?
03:31Chưa gặp.
03:33Chẳng lẽ có khuyết điểm gì?
03:37Không phải khuyết điểm.
03:39Là ngoại hình của hắn ta.
03:41Người không thấy đó thôi.
03:42Hắn ta.
03:44Hắn ta giống hệt như khúc gỗ.
03:46Con mà gả cho hắn, con sẽ bị chê cười chết mất.
03:52Giống hệt khúc gỗ.
03:55Xem con nói gì kìa, toàn nói lời chạy con.
03:59Mục chi chạch là đích trưởng tử.
04:02Theo lý mà nói thì con không xứng.
04:05Nhưng người ta không phân biệt con đích hay con thứ.
04:08Sao con lại quay ra chê bai tướng mạo của người ta?
04:10Thật là, con thật sự không muốn gả cho hắn ta.
04:13Mong cơ miệng đi.
04:14Những lời trong mặt mà bắt hình dòng này, đừng bao giờ nhắc lại nữa.
04:17Đúng là thiếu giáo dưỡng.
04:20Chuyện hôn nhân đại sự.
04:22Phải nghe lệnh phụ mẫu.
04:23Theo lời mai mối.
04:25Làm gì có chuyện tự chọn.
04:37Trong mắt phụ thân chỉ có ra thế, môn đăng hộ đội mà không cần biết tướng mạo, nhân phẩm,
04:41mẫu thân.
04:42Người giúp con nghĩ cách được không?
04:44Con thật sự không muốn phải gả cho mục chi chạch.
04:47Thật ra việc này ta đã nói với phụ thân con rồi.
04:50Kêu ông ấy nghe thêm ý của con.
04:54Nhưng mà...
04:56Ông ấy không chịu.
04:57Con không cho ta can thiệp.
05:00Mẫu thân.
05:01Con cầu xin người.
05:02Người giúp con nói thêm đi.
05:05Nhưng phụ thân con sẽ không đồng ý.
05:07Nhưng người là chủ mẫu trong nhà mà.
05:10Nói sao đi nữa.
05:11Con cũng lớn lên bên cạnh người mà.
05:13Người không thể bỏ mặt con.
05:15Mẫu thân.
05:16Con cầu xin người.
05:17Mẫu thân.
05:17Người giúp con nói thêm đi.
05:19Nhị tiểu thư.
05:20Thái thái đang rất yếu.
05:22Không chịu nổi nữa đâu.
05:24Mẫu thân.
05:25Con cầu xin người.
05:27Ta cũng...
05:29Ta cũng không còn cách nào.
05:36Nhị tiểu thư.
05:37Cô về trước đi.
06:05Con biết.
06:07Là người hận di nương.
06:09Nên mới cố ý không giúp con.
06:13Nhị tiểu thư nói gì vậy chứ.
06:15Thái thái mệt rồi.
06:16Cô về trước đi đụng vào ta.
06:21Lan nhi.
06:36Sao đây?
06:37Các ngươi còn định ngăn cản ta hả?
06:40Tránh ra.
06:55Mẹ.
06:56Con.
07:00Lan nhi.
07:02Chú ma ma chết rồi.
07:05Sau này mẹ phải làm sao đây?
07:07Lan nhi.
07:14Lan nhi.
07:23Nói là đưa tới thôn trang.
07:26Nhưng nửa đêm đã tắt thở rồi.
07:28Thái thái còn ra lệnh.
07:29Không cho tiền trôn cất.
07:32Phải ném ra bãi tha ma.
07:35Lan nhi.
07:37Phải làm sao đây?
07:38Lan nhi.
07:38Đó là chú ma ma.
07:41Mẹ.
07:42Đừng khóc nữa.
07:45Để mai con tìm quản sự.
07:47Kêu bọn họ mua cho chú ma ma cỗ quan tài.
07:51Bọn họ chịu nghe con không?
07:53Bọn họ nói cho mẹ biết.
07:55Chẳng qua là để mẹ đem bạc tới cầu xin bọn họ thôi mà.
08:02Đúng.
08:02Đúng.
08:03Vẫn là con thông minh.
08:07Nhưng mà.
08:07Lan nhi.
08:08Con tới tìm mẹ trễ như vậy.
08:10Là có ai ức hiếp con phải không?
08:14Ước hiếp.
08:19Con sẽ không để bọn họ ức hiếp mình đâu.
08:23Bọn họ tưởng rằng nắm được chuyện hôn sự của con.
08:26Là có thể trị được con à?
08:29Đừng mơ.
08:30Thái thái đã làm gì với hôn sự của con?
08:33Bà ta muốn làm gì chứ?
08:37Bà ta không thể làm gì hết.
08:40Mẹ.
08:41Trước khi chú ma ma đi thôn trang,
08:43con nói với con một chuyện.
08:45Bà ấy nói.
08:46Chỉ cần vạch trần chuyện này.
08:50Đúng rồi.
08:51Con chuyện này.
08:53Cô phải giúp ta nhắn lại với mẹ cô.
09:06Là chuyện gì?
09:07Con nói đi.
09:10Mẹ còn nhớ Vân Di Nương không?
09:12Vân Di Nương.
09:15Con nói là Vân Tương.
09:18Mời thái thái dùng trà.
09:28Tất nhiên là ta nhớ.
09:30Cô ta là nhà hoàn bồi giá của thái thái.
09:32Thái thái đưa cô ta qua hậu hạ phụ thân con.
09:35Lúc mang thai được 7 tháng,
09:37cô ta uống trúng thuốc trợ sản.
09:38Một sắc hai mạng.
09:40Nhưng chú ma ma nói với con cái này để làm gì?
09:43Ngọc Bình hậu hạ Vân Di Nương năm đó.
09:45Nói với bà ấy.
09:46Là thái thái hại chết Vân Di Nương.
09:50Cái gì?
09:56Con quyết định rồi.
09:57Con phải tìm ra Ngọc Bình.
09:59Như vậy
10:01là có thể vạch trần chuyện năm đó.
10:03Làm vậy thì phụ thân và thái thái
10:05sẽ nảy sinh xung đột.
10:08Trong nhà rối loạn
10:09thì bọn họ không còn rảnh mà để ý tới hôn sự của con nữa.
10:12Với lại, phụ thân mà biết được chân tướng năm đó
10:15sẽ hận thái thái.
10:18Tới chừng đó
10:20biết đâu ông ấy lại nhớ ra mẹ tốt thế nào.
10:22Để chúng ta trở lại ngày tháng trước kia thì sao?
10:29Đúng.
10:31Lan Nhi, con nói đúng.
10:33Lan Nhi, tốt.
10:35Tốt lắm.
10:40Lão Nạp rất cảm kích
10:42vì Tam Gia đã hỗ trợ Chúa bọn ta nhiều năm.
10:45Phương trượng khách sáo rồi.
10:47Đây là việc mà ta nên làm.
10:49Có điều.
11:02A-di-đà Phật
11:04Lão Nạp cáo từ trước
11:06được phương trượng cứu tự nhiên.
11:22Thanh Bồ
11:23Đằng trước có chỗ bán túi thơm
11:25ngươi giúp ta lựa thêm vài cái đi.
11:26Dạ, tiểu thư.
11:39Việc trong nhà
11:40xử lý tới đâu rồi?
11:52Cô muốn khuyên
11:53mẫu thân Hòa Ly với phụ thân cô à?
11:55Ta biết
11:56Hòa Ly thì không tốt cho danh tiếng.
11:59Nhưng chẳng lẽ danh tiếng
12:00quan trọng hơn tính mạng sao?
12:02Chuyện đã đi tới bước này rồi
12:04phụ thân của ta vẫn còn giúp
12:06tống gìn nương đó
12:07khiến người ta phải lạnh lòng.
12:10Vậy mẫu thân cô có đồng ý không?
12:13Không đồng ý.
12:15Ta thật không hiểu bà ấy đang lo cái gì.
12:18Nếu nhà khác thì sẽ lo danh tiếng.
12:20Nhưng kỳ ra bọn ta thì không bao giờ.
12:23Nếu mẫu thân Hòa Ly rồi về thông trâu
12:25ngoại tổ mẫu ta chắc chắn không làm khó bà ấy
12:28thương còn không kịp nữa đó chứ.
12:31Hoặc có thể
12:33mẫu thân cô cũng không muốn
12:34kỳ lão phu nhân phải đau lòng.
12:36Là vậy sao?
12:39Ta chỉ đoán bừa vậy thôi.
12:42Có điều
12:43rất nhiều người ngoài mềm trong cứng
12:45càng đối diện với người nhà
12:47thì càng không muốn để lộ điểm không tốt của mình.
12:56Nhưng ta lại lo bà ấy không chịu nổi.
12:59Đại phu nói bà ấy bệnh lâu ngày không khỏi
13:02vừa là vì trong thuốc có đại hoàng
13:04mà cũng là vì lo buồn quá nhiều
13:07nên mới thành tâm bệnh.
13:12Chuyện trong nhà
13:14còn phức tạp
13:15nguy hiểm hơn làm ăn nữa.
13:21Thôi, bỏ đi
13:22ta nói với ngài những cái này làm gì?
13:27Vì sao không thể nói?
13:30Vì ngài là nam nhân mà.
13:33Những tranh đấu này
13:35nam nhân như ngài thường không hiểu đâu.
13:38Vì sao nam nhân không hiểu?
13:41Là vì nam nhân như ngài
13:43chính là nguyên nhân gây ra những tranh đấu này.
13:45Không chỉ là nguồn gốc
13:46mà còn là phần thường nữa.
13:48Ngài nghĩ đi.
13:49Tống Duy Nương và mẫu thân ta
13:50vốn chẳng có thủ oán gì.
13:52Bọn họ tranh đấu đến mức
13:53người sống ta chết gì vậy?
13:54Ngài nghĩ đều gả cho phụ thân ta.
14:04Thôi được.
14:26Ta dẫn cô tới một nơi.
14:28Được chứ?
14:42Nơi này đẹp quá.
14:46Mỗi lần gặp chuyện phiền lòng
14:47ta đều tới đây ở một thời gian.
14:50Cô đã nói là lo lắng việc
14:51trong phủ quá hỗn loạn.
14:54Không có lợi cho sức khỏe mẫu thân cô mà.
14:56Vậy cứ đưa bà ấy tới đây ở một thời gian.
14:59Mỗi ngày ngắm núi,
15:00nghe suối chảy.
15:02Không có người ngoài làm phiền,
15:04biết đâu sống thoải mái hơn.
15:05Thì suy nghĩ cũng thay đổi thì sao?
15:08Ý này rất hay.
15:10Nhưng ta chỉ lo thái thái biết
15:11đây là chỗ của ngài.
15:13Sẽ lo lắng trong lòng.
15:17Có lý.
15:22Vậy cô đừng nói là của ta.
15:24Cứ nói.
15:26Là của bằng hiểu đi.
15:31Được.
15:34Vậy ta không khách sáo với ngài nữa.
15:38Đứng lên đi.
15:40Không khách sáo là đúng rồi.
15:43Khu nhà đó ở ngay gần chùa Bảo Tướng.
15:46Lại còn,
15:47vừa ta nhã,
15:48vừa yên tĩnh.
15:49Phong cảnh xung quanh đẹp không tả xiết.
15:52Người qua đó dưỡng bệnh là thích hợp nhất.
15:58Vậy cũng làm phiền người ta quá.
16:01Không đâu.
16:05Đó là bằng hiểu của nhị ca.
16:08Nghe nói người bị bệnh,
16:10nên chủ động đề nghị mời người qua ở vài ngày đó.
16:14Là vậy à?
16:17Thật tốt.
16:19Vậy mấy ngày nữa đi đi.
16:22Dạ.
16:25Mama và Mạc Lan cũng cùng đi đi.
16:28Vậy thì tốt quá.
16:30Tiểu nhân cũng đi sao?
16:32Vậy thì phải thu dọn đồ đạc sớm.
16:34Trên núi lạnh.
16:35Áo ấm cũng phải đem theo.
16:37Đem theo cả đồ ăn thường ngày thái thái thích ăn nữa.
16:41Đi đâu vậy?
16:42Để cũng muốn đi.
16:43Ai nói sẽ dẫn đệ theo.
16:46Đúng là một tên tào tháo.
16:48Có chuyện gì tốt là tới nhanh lắm.
16:50Phải đó.
16:51Cùng đi hết.
16:52Xem kìa.
16:55Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
17:47Ngọc Bình.
17:50Nhiều năm không gặp Di Lương.
17:54Lát nữa gặp Lão Gia.
17:56Ngươi đã biết nên nói gì chưa?
17:57Con có thể là gì?
17:59Chẳng qua là nói ra sự thật mà thôi.
18:14Trà hơi nguội rồi.
18:15Đổi ấm khắc đi.
18:16Dạ.
18:17Lão Gia.
18:20Sao lại là nàng?
18:22Sao hả?
18:23Không thể là thiếp à?
18:25Không phải nàng đang bị cấm túc à?
18:28Ai thả nàng ra đây?
18:30Lan Tỷ Nhi à?
18:31Không phải Lan Nhi.
18:33Là tự thiếp lén đóng giả thành ma ma.
18:36Trốn ra ngoài.
18:38Nếu không có chuyện quan trọng cần phải nói với người.
18:41Thiếp cũng không cần phải vội như vậy.
18:43Chuyện gì?
18:48Lão Gia.
18:50Ngươi còn nhớ Vân Di Nương không?
18:57Sao tự nhiên lại nhớ tới nàng ấy?
18:59Không phải nàng rất ghét nàng ấy sao?
19:01Tất nhiên năm đó thiếp rất ghét.
19:05Người thương cô ta như vậy.
19:07Thiếp cũng không phải thần thánh.
19:08Không ghen sao được.
19:13Có gì đáng để ghen?
19:16Con chưa sinh con được mà.
19:17Phúc của nàng ấy.
19:19Mỏng hơn nàng nhiều.
19:22Được rồi.
19:24Không nói cái này nữa.
19:26Người đã mất rồi.
19:28Nghe càng thấy khó chịu.
19:36Có chuyện gì?
19:38Nhà hoàng tử lăng của Lan Nhi.
19:39Mấy ngày trước mụi mụi của nó gả chồng.
19:41Nó về quê một chuyến.
19:43Tình cơ gặp lại nhà hoàng ngày xưa hầu hạ Vân Di Nương.
19:47Không biết lão Gia còn nhớ không?
19:50Chính là Ngọc Bình đó.
19:51Cô ta đã nói với tử lăng rất nhiều thứ.
19:54Cô ta nói cái gì?
19:55Cô ta nói cô ta biết là ai đã đổi thuốc của Vân Di Nương năm đó.
19:58Hại mẹ con Vân Di Nương một sắc hai mạng.
20:15Ngọc Bình.
20:24Bài kiến cố đại nhân.
20:26Tử nhân chính là Ngọc Bình đã hầu hạ Vân Di Nương năm đó.
20:35Năm đó Vân Di Nương sinh non.
20:38Lão Gia đã biết là vì uống trúng thuốc trợ sản.
20:41Nhưng.
20:43Lúc đó thuốc ăn thai và thuốc trợ sản.
20:46Được đặt riêng trên hai kệ.
20:49Thúy Bình làm sao có thể nhầm lẫn hai thứ được.
20:51Lúc đó.
20:52Ngoài Thúy Bình và ta vào được nhà bếp nhỏ của Vân Di Nương.
20:56Thì chỉ còn thái thái.
20:58Cũng thường vào đó.
21:00Thái thái quan tâm vấn đề ăn uống của Vân Di Nương thường tới kiểm tra đồ ăn ra sao.
21:05Có lúc vào rồi.
21:07Rất lâu không thấy ra.
21:09Khuyên trưởng của Thúy Bình bên ngoài mắc bệnh nặng.
21:11Là Vân Di Nương bỏ tiền ra cứu chữa.
21:13Thúy Bình một lòng trung thành với Vân Di Nương.
21:16Sẽ không hại Vân Di Nương.
21:19Nếu không thể có chuyện nhầm lẫn.
21:22Cũng không phải Thúy Bình cố ý giở trò.
21:25Vậy.
21:28Vậy chỉ có thể.
21:30Là do thái thái đổi thôi.
21:59Cái này, cái này dễ lấy.
22:01Dạ.
22:02Mẫu thân, người thiên vị.
22:04Cứu giúp đại tỷ hoài.
22:05Vậy lần sau giúp con.
22:07Lần trước người cũng nói vậy.
22:12Hay.
22:15Hay lắm.
22:16Hay lắm.
22:19Phụ thân.
22:19Lão ra.
22:46Sao tự nhiên phụ thân lại tới đây?
22:48Thật mất hứng.
23:04Lão ra.
23:06Có chuyện gì sao?
23:13Ta hỏi bà.
23:15Năm đó Vân Tương sinh khó mà chết.
23:20Có phải tại bà.
23:23Đổi thuốc của nàng ấy không?
23:30Ông nói cái gì?
23:31Ta.
23:32Sao lại?
23:34Sao lại nhắc tới việc này?
23:36Ngọc Bình tới rồi.
23:38Ngọc Bình.
23:41Chắc bà không quên cô ta đâu nhỉ?
23:43Cô ta là do bà ban cho Vân Tương mà.
23:47Tất nhiên là ta nhớ.
23:48Đó là nhà hoàn thân cận của ta.
23:50Vậy thì sao?
23:52Ngọc Bình nói.
23:54Năm đó là bà.
23:56Âm thầm đánh cháo.
23:58Thuốc an thai và thuốc trợ sản của Vân Tương.
24:01Hại nàng ấy sinh non.
24:05Băng huyết mà chết.
24:15Tới giờ ta vẫn còn nhớ.
24:19Năm đó.
24:20Bà thấy ta và Diệu Hoa cuốn quyết.
24:24Mới cố ý đẩy Vân Tương cho ta.
24:28Vân Tương cũng rất tốt.
24:30Dịu dàng, hiền thục, ta cũng nhận tình nghĩa của bà.
24:34Vậy mà không ngờ.
24:36Bà lại có lòng nghi kỵ Vân Tương.
24:40Một sắc hai mạng đó.
24:41Kỷ hàm.
24:42Ta.
24:43Tốt xấu gì.
24:43Nàng ấy cũng từng hầu hạ bà.
24:45Sao bà lại nhẫn tâm.
24:47Ra tay tàn đập như vậy.
24:49Lão ra.
24:50Không phải như vậy.
24:52Ta không có hại Vân Tương.
24:54Ta không có.
24:55Đây là vũ cáo.
24:56Đó là nhà hoàn thân cận của bà.
24:58Cô ta vũ cáo bà được sao?
25:00Ngọc Bình ở đâu?
25:01Ông kêu cô ta qua đây.
25:02Ta đối chất với cô ta.
25:03Có gì cần phải đối chất?
25:05Người đã chết bao nhiêu năm rồi?
25:07Tất cả bằng chứng đã không còn.
25:09Tất nhiên bà không thừa nhận.
25:11Có tên hung thủ nào đi thừa nhận mình giết người?
25:14Vậy thì ông dám chắc ta là hung thủ à?
25:16Sao ông không nghĩ đi?
25:18Ngọc Bình ra đi bao nhiêu năm rồi?
25:20Sao tự nhiên lại trở về trong lúc này?
25:22Ai đã kêu cô ta về?
25:24Đúng.
25:26Ai đã kêu cô ta về?
25:30Là ai?
25:35Vốn cũng không cần phải giấu bà.
25:37Là Tống Di Nương tìm thấy cô ta.
25:46Thanh Bổ.
25:47Ngươi đi tìm một người tên là Ngọc Bình đi.
25:49Tuổi tác chắc không nhỏ.
25:51Phải trên dưới 30 tuổi.
25:52Từng là nhà hoàn thân cận của Thái Thái.
25:54Bây giờ chắc không còn ở trong phủ.
25:55Nhưng dù thế nào đi nữa cũng phải tìm ra.
25:57Đen về đây.
25:59Dạ.
25:59Tiểu thư.
26:12Lại là Tống Diệu Hoa.
26:17Bà cười cái gì?
26:21Ta cười ông.
26:23Ta cười ngay cả lời của Tống Diệu Hoa.
26:26Mà ông cũng tin.
26:28Mới đây thôi.
26:29Cô ta còn cho đại hoàng vào thuốc của ta.
26:31Cô ta chỉ mong ta chết đi.
26:32Lời của cô ta mà ông cũng tin sao?
26:34Lão già.
26:36Đây là hai chuyện khác nhau.
26:38Đúng.
26:39Tống Diệu Hoa có thể nhắm vào bà.
26:41Nhưng lời Ngọc Bình nói.
26:42Thì chưa chắc là nói dối.
26:44Bà luôn không thích Vân Tương.
26:48Lúc Vinh Ca Nhi mới trả đời.
26:50Là Vân Tương chăm sóc nó.
26:52Bà thấy Vinh Ca Nhi.
26:54Thân thiết với Vân Tương.
26:57Nên bà không vui.
26:58Nên phạt nàng ấy đi làm việc trong nhà bếp.
27:02Mấy tháng sau nàng ấy trở về.
27:04Bà lại để cho Ngọc Bình chăm sóc Vinh Ca Nhi.
27:07Những gì ta nói.
27:08Bà có nhận không?
27:10Việc này.
27:11Người làm mẫu thân.
27:13Tất nhiên không muốn con mình.
27:15Thân thiết với người khác hơn mình.
27:17Khi đó Chiêu Nhi không ở bên ta.
27:20Ta chỉ còn lại mình Vinh Nhi.
27:22Ta.
27:24Ta tất nhiên không muốn con mình.
27:26Thân thiết với người khác hơn mình.
27:28Cái này thì có gì khó hiểu đâu.
27:30Vậy sau đó thì sao?
27:32Vân Tương là do bà đưa qua cho ta.
27:34Nhưng tới ngày Vân Tương mang thai rồi.
27:35Bà lại ghen với nàng ấy.
27:38Mỗi lần ta đến phòng nàng ấy.
27:40Bà đều tìm cớ gọi ta đi.
27:42Lúc thì nói bà bệnh.
27:44Lúc thì nói Vinh Ca Nhi bệnh.
27:45Bà còn lấy chuyện.
27:47Cha mẹ của Vân Tương vẫn còn ở thủy gia.
27:50Ra cảnh cáo nàng ấy phải yên phận.
27:52Đừng có bám lấy ta.
27:54Bà tưởng ta không biết sao.
27:56Nhưng việc này rõ ràng.
28:05Ta hiểu ra rồi.
28:18Ta hiểu ra rồi.
28:23Ta hiểu ra rồi.
28:28Không phải vì lời Ngọc Bình nói làm ông nghi ngờ ta.
28:33Khảo nào từ đó về sau.
28:36Ông bắt đầu xa lánh ta.
28:43Thì ra trong lòng ông.
28:46Từ lâu đã cho rằng.
28:48Ta là hung thủ Hại Vân Tương.
28:52Diễn.
28:54Cứ diễn tiếp đi.
28:56Muốn đổ tội cho người khác.
28:58Không lo thiếu bằng chứng.
29:02Thái thái.
29:04Lão ra nói tới lúc này.
29:06Chỉ toàn dựa theo lời một phía của Ngọc Bình đó.
29:08Nếu không.
29:10Thì cũng chỉ là những chuyện quá xa xưa rồi.
29:13Nếu lão ra đã khẳng định là thái thái hại người.
29:17Vậy thì mời lấy bằng chứng ra đây.
29:19Bằng chứng.
29:21Dù có bằng chứng.
29:23Chẳng lẽ ta có thể trói mẫu thân còn lại.
29:25Đưa tới nhà môn hỏi tội hay sao.
29:27Chính vì như vậy.
29:28Nên bà ta mới không biết sợ.
29:31Hơn nữa.
29:32Vân Tương chết rồi.
29:34Người có lợi nhất trong chuyện này chính là mẫu thân con.
29:37Con cần bằng chứng gì nữa.
29:39Theo lời lão ra nói.
29:41Bây giờ người có lợi nhất.
29:43Chính là Tống Di Nương.
29:44Vậy ta cũng có thể khẳng định.
29:46Là Tống Di Nương tìm Ngọc Bình tới.
29:48Cô y hãng hại thái thái.
29:49Con.
29:52Đúng là không biết phải trái.
29:57Thái thái.
30:14Thái thái.
30:16Tiểu thư.
30:18Sao rồi?
30:21Chưa có tin tức gì.
30:22Hôm qua lúc ta chạy ra tới nhà trước thì Ngọc Bình đó đã đi được một khắc rồi.
30:26Ta không dám ra ngoài tìm lúc nửa đêm.
30:28Sáng sớm nay la trưởng quầy đã cho người đi tìm rồi.
30:31Nhất định phải tìm bằng được.
30:32Nếu không.
30:33Thái thái có lên tới phủ thuận thiên.
30:35Cũng không thể giải thích được.
30:36Lát nữa ta cũng ra ngoài tìm.
30:38Đại tiểu thư.
30:41Từ từ thôi.
30:43Đại tiểu thư.
30:44Trời vừa sáng là thái thái đã nói muốn đi gặp Tống Di Nương.
30:46Chịu ma ma không cản được.
30:47Đã đi theo rồi.
30:48Tiểu nhân nhớ người có giận.
30:49Có chuyện gì cũng phải báo cho người.
30:51Người làm rất tốt.
30:52Ta sẽ qua đó ngay.
31:01Đại tiểu thư.
31:02Thái thái đâu?
31:04Ở trong đó.
31:05Không cho ta vào theo.
31:08Ta luôn nghĩ mình không tệ với cô.
31:11Thật ra cô không hài lòng chỗ nào.
31:14Để tới nỗi nhất định phải giết ta.
31:16Hết cho thêm đại hoàng vào thuốc.
31:18Giờ lại xuống dục Ngọc Bình hãm hại ta.
31:20Hãm hại.
31:22Ta không có hãm hại người.
31:27Vậy thì cô thật lòng cảm thấy.
31:29Ta hại Vân Tương sao?
31:34Nếu ta mà ven, ta cũng phải nhắm vào cô có tới lực Vân Tương không?
31:40Đó là vì chính người tặng Vân Tương cho Lão Gia.
31:44Lúc đầu vì để giảm bớt sự sùng ái của Lão Gia dành cho ta.
31:47Nên người tặng Nha hoàn thân cận cho Lão Gia.
31:49Nhưng mà người không ngờ tới cô ta được sùng ái nhiều hơn ta.
31:52Còn mang thai.
31:54Người trong phủ đều nói, trong bụng cô ta là công tử.
31:57Lão Gia vui mừng khôn siết.
31:59Ngày nào trở về cũng phải thăm cô ta.
32:02Bị người của mình cả đừa.
32:03Người không hận sao?
32:06Hơn nữa.
32:12Hơn nữa cái gì?
32:16Hơn nữa.
32:17Ta nghĩ người cũng nhìn ra được.
32:20Lão Gia thật lòng thích Vân Tương.
32:32Không phải ông ấy cũng thích cô sao?
32:42Cũng từng thích.
32:48Nhưng ta mãi mãi không quên được ngày đó.
32:52Ta nói với ông ấy.
32:53Để được gả cho ông ấy.
32:55Ta đã viết huyết thư.
32:57Cắt đứt quan hệ với phụ mẫu.
32:59Người đoán xem ông ấy nói gì.
33:01Ông ấy nổi nóng.
33:03Nói phải đưa ta trở về.
33:05Nói ta làm vậy là hại ông ấy.
33:07Tự nhiên lại đắc tội với một quan tứ phẩm.
33:14Nhưng ta không về được nữa.
33:20Ta không bao giờ về được nữa.
33:23Ta nói với ông ấy.
33:25Ta cũng đã mang thai.
33:28Ông ấy mới chịu thôi.
33:32Người nói đi.
33:34Như vậy là thật lòng thích sao?
33:45Đúng rồi.
33:47Ông ấy còn nói với ta.
33:49Ban đầu nếu như không đi vào đường cùng.
33:51Không cần kỷ ra giúp đỡ.
33:53Ông ấy đã không cưới người.
33:56Ta không nhờ được bên nhà ngoại.
33:58Nên cũng biến thành người vô dụ.
34:01Nhưng Vân Tương thì khác.
34:06Ánh mắt lão ra nhìn cô ta.
34:08Khác hẳn lúc nhìn chúng ta.
34:10Đó mới đúng là thích.
34:23Đại tỷ.
34:24Mụi tìm Di Nương khoan đã.
34:27Mụi có biết Ngọc Bình ở đâu không?
34:32Ngọc Bình.
34:35Ngọc Bình nào?
34:37Đêm qua Di Nương đưa một nhà hoàng ngày xưa tên Ngọc Bình vào trong phủ.
34:41Còn đi gặp lão ra.
34:43Bây giờ Tống Di Nương bị cấm túc.
34:45Chú Ma Ma cũng chết rồi.
34:47Người có thể giúp được.
34:48Chỉ còn lại mụi thôi.
34:52Mụi có chắc.
34:55Là mụi không biết gì hết không?
35:00Biết thì đã sao?
35:02Phải.
35:04Là mụi tìm Ngọc Bình đó.
35:06Nhưng vậy thì sao?
35:08Nếu không muốn ai biết.
35:09Thì đừng có làm.
35:12Mụi có biết mình đang nói gì không?
35:14Tỷ buông ra.
35:15Nói.
35:16Tại sao lại hãm hại Thái Thái?
35:18Mụi không có hãm hại bà ta.
35:20Ngọc Bình đã nói rất rõ ràng.
35:23Năm đó.
35:24Thái Thái ghen với Vân Di Nương.
35:26Nên cố ý đổi thuốc.
35:27Hại Vân Di Nương một sắc hai mạng.
35:29Mụi có dám lên phủ thuận thiên nói như vậy không?
35:31Dám.
35:32Dù có lên điện kim loan.
35:34Mụi cũng nói như vậy.
35:38Mụi không hãm hại Thái Thái.
35:40Là do bà ta tự tạo nghiệp.
35:43Bà ta.
35:46Mở miệng là gọi bà ta.
35:48Bà ta là ai?
35:50Sao giờ không gọi là mẫu thân nữa?
35:53Vì bà ta không coi mụi là con trước.
35:56Lúc đó lão ra muốn gả tỉ cho liễu ra.
35:58Bà ta suốt ruột đi hỏi thăm khắp nơi.
36:00Sợ tỉ chịu thiệt.
36:03Vinh Ca Nhi không muốn đi học.
36:04Bà ta cầu xin lão ra.
36:06Cho nó đi học làm ăn.
36:07Chỉ có mụi.
36:09Mụi cầu xin bà ta.
36:12Đừng gả mụi cho mục chi chạch.
36:14Mụi quy xuống đất cầu xin bà ta.
36:17Bà ta có để ý tới mụi chút nào không?
36:18Bà ta có tìm người hỏi thăm mục ra không?
36:21Hoàn toàn không có.
36:24Chỉ vì như vậy.
36:27Mụi liền đi tìm Ngọc Bình tới ả?
36:30Chưa đình định tội còn cần đầy đủ nhân chứng, vật chứng.
36:34Tại sao tới lượt mụi?
36:35Thì chỉ dựa vào lời nói một phía mà đã định tội cho bà ấy.
36:40Mụi nói thái thái không coi mụi là con gái ruột.
36:44Vậy mụi có từng thật lòng coi bà ấy là mẫu thân chưa?
36:52Dù sao thì mụi cũng không hổ thẹn.
36:55Nếu đã không hổ thẹn,
36:57vậy mụi cho ta biết Ngọc Bình đang ở đâu?
36:59Ta muốn đối chất với bà ta.
37:04Mụi không biết bà ta ở đâu.
37:05Bà ta nói tố cáo thái thái xong, nhất định sẽ bị trả thù.
37:09Không dám quay lại nơi ở cũ nữa.
37:13Mụi không biết bà ta ở đâu.
37:42Mụi không biết bà ta ở đâu.
37:42Mụi không biết bà ta ở đâu.
38:47Đều là những việc
38:49đen tối trong nhà.
38:52Con là cô nương chưa xuất giá.
38:54Không nên biết những cái này.
38:57Con cũng bận rộn nửa ngày rồi.
38:59Chưa ăn phải không?
39:01Ta không giữ con nữa.
39:04Thái thái.
39:06Dù sao đi nữa,
39:08con vẫn là con của người.
39:10Người có chuyện gì,
39:11đều có thể nói với con.
39:14Không cần phải tránh ế.
39:34Thái thái.
39:40Để ta đi mời đại phu.
39:43Không cần.
39:46Nãy giờ cứ muốn ho.
39:48Bây giờ nhổ ra ngụm máu.
39:52Thấy trong lòng dễ chịu hơn rồi.
39:54Nhưng mà...
39:56Đi mải mực cho ta.
39:58Đi đi.
40:01Dạ.
40:26Này ta và người,
40:27không còn một lòng.
40:28Khó mà hòa hợp.
40:31Mong được từ biệt.
40:34Đường ai nấy đi.
40:35Đi đi.
40:36Đi đi.
40:37Đi.
40:38Đi.
40:39Đi.
40:47Đi.
40:50Đi.
40:57Đi.
41:14Lão Gia, người bên Thái Thái đưa tới Lá Thư, để đó đi.
41:40Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
42:06Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
42:28Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
42:33Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
42:45Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
42:53Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
43:07Bà lúc nào cũng vậy
43:08Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
43:27Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
43:34Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
43:41Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
43:43Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
43:53Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:24Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:53Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
44:56Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:00Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:06Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:09Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
45:24Nếu bà hiểu được đạo lý này, thì về sau, đừng có nhắc tới chuyện hòa ly nữa.
46:02Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
46:24Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
47:09Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
47:24Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
47:35Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
47:41Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
47:46Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
47:55Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
48:06Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
48:10Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Comments