- 20 hours ago
Phát lúc 22h00 ngày 09.05.2026 trên VTV1.
Category
🎵
MusicTranscript
00:28Transcription by CastingWords
00:40Transcription by CastingWords
01:00Transcription by CastingWords
01:01Và trong những khoảnh khắc như thế, có những người không được phép rời đi, không phải vì họ không
01:07còn lựa chọn, mà bởi vì sau họ là cả một gia đình, một di sản và một sân khấu
01:14cần được giữ lại.
01:22Transcription by CastingWords
01:47Gánh hát thanh minh một thời vàng son của cải lương Nam Bộ không chỉ là nơi khởi nguồn của
01:52những vở diễn, mà còn là nơi lưu giữ ký ức của cả một gia đình nghệ thuật.
01:57Trong không gian ấy, những vai diễn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác như một cách
02:03để gìn giữ ánh đèn chưa bao giờ tắt.
02:12Năm 1966, khi cậu bé Hữu Châu ra đời cũng là lúc đoàn thanh minh đang ở thời kỳ rực
02:18rỡ nhất.
02:20Nhưng ánh hào quang ấy không kéo dài lâu.
02:23Trước năm 1975, cải lương dần rơi vào thoái trào khi đời sống đô thị bị xáo trộn bởi lệnh
02:30giới nghiêm, cùng với đó là làn sóng du nhập mạnh mẽ của các loại hình giải trí phương Tây,
02:37khiến sân khấu truyền thống vắng dần khán giả.
02:43Chỉ sau dấu mốc 30 tháng 4 năm 1975, cải lương mới thực sự bước vào một giai đoạn truyền
02:49mình.
02:50Đoàn thanh minh được hồi sinh, sáng đèn trở lại, khán giả cũng dần quay về với sân khấu.
02:58Những vợ diễn như Phụng Nghi Đình, Tiếng Chống Mê Linh, Thái Hậu Dương Vân Nga, Bên Cầu Dệt Lụa,
03:06tiếp tục được tái dựng, mang lại sinh khí mới cho đoàn hát.
03:13Nhưng rồi, bi kịch ập đến, Thanh Nga cùng chồng bị ám sát, một mất mát không gì bù đắp
03:20đối với gia đình và cả sân khấu cải lương.
03:24Giữa những đổ vợ ấy, bà Bầu Thơ, người bà nội, vẫn gồng mình giữ lấy đoàn hát.
03:30Cho đến năm 1985, sau liên tiếp những cú sốc mất con trai và cháu nội, bà mới đành buông
03:37tay, chính thức giải thể đoàn thanh minh.
03:47Những biến cố rồn rập đã đẩy gia đình vào hoàn cảnh kiệt quệ.
03:51Anh trai qua đời, cha mất sớm, bà nội lâm bệnh nặng, người mẹ nghệ sĩ yếu đuối, phía sau
03:59còn hai người em nhỏ.
04:02Gánh nặng ấy dồn lên vai Hữu Châu khi anh còn rất trẻ.
04:10Bước ngoặt lớn nhất có nghĩa là không còn đoàn Thanh Minh Thanh Nga nữa, không còn nội, không còn
04:15ba, không còn má ba nữa.
04:17Thì một mình, chỉ một mình, một người anh lớn trong gia đình, một người con lớn trong gia đình.
04:24Và thế là bằng mọi cách, bằng mọi cách phải sống, bằng mọi cách phải tồn tại.
04:31Bằng mọi cách phải, ráng, làm sao để không ảnh hưởng đến uy tín của gia đình, không ảnh hưởng
04:39đến những cái gì mà đẹp nhất của gia đình mình.
04:42Không hiểu sao cứ nhắc tới cái này là thấy thương á.
04:45Là vì bạn ấy là rất là yêu thương mẹ mình.
04:51Tất nhiên con cái yêu thương cha mẹ thì đó là chuyện bình thường.
04:55Nhưng mà cũng châu lo cho má mình.
04:59Và lúc nào là bước đi quay thế này, thế kia mà có cái gì, bạn ấy được nói là
05:04bạn ấy phải giữ cho bạn ấy an toàn và sức khỏe để bạn ấy lo cho mẹ.
05:09Cậu ấy biết rằng là toàn bộ trách nhiệm của một cái đại gia đình lớn là nằm ở trên
05:14vai.
05:16Để miêu sinh và giữ lấy mái nhà, anh đã đi qua đủ nghề, bơm xe, bán xe rô rạo,
05:22rồi chắt chiêu từng đồng để mở một xã báo nhỏ.
05:26Từ những đồng tiền ít ỏi ấy, anh vừa nuôi gia đình, vừa nuôi giấc mơ được bước vào dạng
05:32đường trường sân khấu điện ảnh.
05:39Không đi theo con đường cải lương truyền thống của gia đình, nhưng trong sâu thẳm, Hữu Châu luôn ý
05:45thức rõ ràng về một trách nhiệm lớn hơn.
05:47Không chỉ là trụ cột của gia đình, mà còn là người tiếp đối một di sản.
05:52Với anh, giữ nghề, giữ lấy sân khấu, chính là cách gìn giữ ký ức, danh dự và linh hồn
05:59của cả một dòng tộc đã sống trọn đời cho ánh đèn sân khấu.
06:13Đối với Hữu Châu, không phải dám nói là nghề được chọn, mà đây là nghiệp rồi.
06:17Hình như cái chữ yêu thích nó cũng không có đủ nữa.
06:20Mà là chữ nghiệp thì có vẻ là nó hợp với Hữu Châu.
06:24Tính từ năm 85 ra trường tới giờ thì cũng đợt.
06:2840 năm làm nghề, Hữu Châu đã chuyển sang kịch.
06:30Thứ nhất là vì không có giọng ca.
06:33Thứ hai, cái dịp độ sống, kịch nó hợp với Hữu Châu hơn.
06:37Và đã quyết định theo kịch suốt cho tới bây giờ.
06:42Mới ra trường, cô Kim Cương, cô Hai, Hương về làm mấy cái vai lính thôi.
06:48Cầm cây đứng để thôi trong lá sầu viên.
06:51Và cứ như thế.
06:53Được học ở ngoại Bảy Nam, ngoại Nam Sa Đét.
06:58Cô Kim Cương, chú Quỳnh Thanh Trà, chú Nhật Tuyển v.v.
07:02Được học các bậc tiền bối đó rất là nhiều.
07:04Và đúng nghĩa rằng là đi hát đó.
07:08Đoàn hát chỗ này, chỗ kia, chỗ nọ đi tỉnh.
07:12Nó đẹp vô cùng.
07:14Không tính toán, không suy nghĩ gì.
07:17Chỉ biết diễn, chỉ biết tối là mở mạng.
07:33Khoảng thời gian mà sống ở đoàn Kim Cương, Hữu Châu dùng chữ sống.
07:37Chứ không có nói là về diễn.
07:40Mà được sống ở đoàn Kim Cương, đó là khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời diễn viên.
07:53Sau đoàn Kim Cương thì bắt đầu các sân khấu không còn hoạt động mạnh mẽ nữa.
07:58Mới hình thành lên tâu hài.
08:00Hữu Châu, Hữu Nghĩa, Hồng Vân, Minh Nghí.
08:03Bắt đầu mới đi tâu hài.
08:05Thì Hữu Châu cũng có nhóm hài Hữu Châu.
08:08Có khi cũng có nhóm hài Hữu Châu Hữu Nghĩa.
08:10Có khi là nhóm hài Hữu Châu Minh Nghí.
08:12Và để cho khán giả biết đến thì phải nói rằng là từng tâu hài Hữu Châu vẫn có thể
08:20nói rằng là thời điểm đó được gọi là danh hài.
08:23Minh Nghía và anh Hữu Châu thì là thân từ lúc mới vào trường.
08:28Rồi xong rồi ra trường cái là hai anh em đi diễn hài chung.
08:31Hồi xưa Minh Nghía và Hữu Châu là được quý vị khán giả yêu thương dữ lắm.
08:35Thế hai đứa diễn chung là hay bị xì cười.
08:39Giống như anh Châu ảnh, ảnh diễn cái là Minh Nghí cười hoặc là Minh Nghí làm gì đó là
08:44ảnh cười.
08:45Nó nghĩa là ảnh diễn rất là duyên giác.
08:50Đi tâu hài là để mình nuôi mình, để mình được làm nghề, để mình còn sống với nghề.
08:57Từ năm 94 bắt đầu Nhã Hội Bình mới làm về kịch dài.
09:00Thì cái góc của học trường sân khấu vẫn đam mê kịch dài.
09:04Nhưng khi mà sân khấu Nhã Hội Bình mở như kịch dài thì về tham gia.
09:15Nhớ hoài suốt cuộc đời này nhờ cái vai chuyển đó mà có được một Hữu Châu như bây giờ.
09:20Đó chính là vai Lũ Quý.
09:22Vai đó là một cái vai khán giả biết Hữu Châu.
09:25Và bây giờ hãy nhắc tới Lũ Quý là phải nhắc đến Hữu Châu.
09:29Bà kêu má mày tới đây đó chứ.
09:31Vậy có kỳ lạ không con hả?
09:33Có quen biết gì đâu.
09:36Vậy mà bà kêu má mày tới đây cho được.
09:39Để bà nói mày với má mày cuốn gói đem nhau mặt cút đi.
09:45Ngồi đi, không sao đâu.
09:48Má!
09:51Má!
09:52Má có giận con không vậy má?
09:55Má sao bà huê mùa quá đi.
09:58Bà vô đây mà bà bà bà bà bà sáng.
09:58Thời trẻ diễn rất là nhí nha, nhí nhảnh, hồn viên, đánh lợi.
10:03Bây giờ thì cái cách diễn của anh đầm hơn, sâu hơn.
10:08Không những mình nhí mà hình như tất cả mọi người đều rất là thích cái chất giọng của anh
10:14Châu.
10:14Cái tiếng nói của anh Châu.
10:18Sau những năm tháng miêu sinh, người nghệ sĩ ấy không rời bỏ sân khấu
10:22mà chỉ tạm đi một vòng dài hơn để có thể quay trở lại
10:27Và khi trở lại, đó không còn là những vai diễn thoáng qua
10:31mà là những nhân vật mang nặng chiều sâu của lịch sử và thân phận con người
10:35Vai ngưỡng trải nó giúp Hữu Châu trưởng thành hơn nhiều
10:38Đó là một sự tìm hiểu, đó là cả một cái kinh nghiệm nghề
10:41và những gì thầy đã dạy, ứng dụng vào cái vai diễn này
10:45Mà mình tìm về sử nhiều lắm cho nên được đóng sử thích lắm
10:48Một phần nữa là vì mình cũng là con cháu kẻ lương mà
10:51Cho nên có một chút gì đó về bộ tịch, về vũ đạo, ứng dụng vô được
10:56Và may mắn là trời cũng cho có được một cái giọng nói
10:59để mình vào được những cái nhân vật lịch sử
11:03Khi mà nhận vai Lý Lào Thành 2008
11:072000 là ông Nguyễn Trải, gắt nhau có 8 năm
11:11Mà hai ông đều là những bậc công thần
11:14Hai ông đều là những dân vật lịch sử
11:16Đều là nhà văn, đều là nhà thơ, đều là nhà chính trị
11:20Nhưng không khéo khắc quả về mặt hình tượng
11:22Sẽ bị giống nhau
11:23Cái thế là cái suy nghĩ
11:25Cái chạy dông dông dông dông dông ngoài đường
11:26Cứ nghĩ nghĩ nghĩ nghĩ nghĩ
11:28Phát hiện ra một điều
11:29Chỉ cần một điều này thôi
11:30Là làm được cho hai ông khác nhau
11:33Một ông là đã cáo lão huy điền rồi
11:37Như là một tiên ông
11:38Đó là ông Nguyễn Trải
11:40Vì ông về ở Côn Sơn
11:42Cái nơi ông ở là một cái phong cảnh
11:45Nên thơ, nó lãng mạn
11:47Giống như đi tu tiên vậy
11:51Còn một ông là đương chức, đương thời
11:54Đang nắm quyền
11:55Chỉ dưới vua thôi
11:57Còn trên hết tất cả
11:59Nếu như vậy thì bộ tịch khác rồi
12:01Cái đi cái đứng vào khác
12:02Cho nên diễn ông Nguyễn Trải
12:04Đi thật nhẹ nhàng
12:05Giống như là đang lướt vậy
12:07Còn ông Lý Đạo Thành
12:09Thì có quyền lực
12:09Trấn áp hết cả triều đình
12:11Ngay cả Lý Thường Kiệt
12:12Là anh Thành Lộc Đóng
12:13Đứng trước ông Lý Đạo Thành
12:15Thì ông Lý Thường Kiệt
12:16Vẫn phải khép nép
12:17Bởi vì ông Lý Thường Kiệt
12:19Gọi ông Lý Đạo Thành là Nghĩa Phụ
12:20Chỉ cần tìm được cái điều đó
12:22Và khắc quả
12:23Được thành công vai
12:25Ông Lý Đạo Thành
12:26Và được quy chương và
12:28Toàn quốc
12:29Ở cái vai diễn đó
12:31Xin hoàng hậu bàn công
12:34Đầu hạ thần chưa rơi
12:38Nguyễn
12:39Không ai làm gì được hoàng hậu
12:48Sau dư âm của ngàn năm tình sự
12:51Khi nhân vật Lý Đạo Thành
12:52Khép lại
12:53Hành trình trên sân khấu
12:54Của Hữu Châu
12:55Không dừng lại
12:56Ở một vai diễn
12:57Mà tiếp tục mở ra
12:58Qua từng số phận
13:00Từng lát cắt đời người
13:01Anh hóa thân
13:05Những vai diễn nối tiếp nhau
13:07Như những lớp thời gian
13:08Trồng lên ký ức sân khấu
13:10Lặng lẽ
13:11Nhưng bền bỉ
13:36Thành phố Hồ Chí Minh lên đèn
13:38Ánh sáng rực rỡ ngoài kia
13:40Đối lập với không gian
13:41Phía sau cánh gà
13:42Nơi người nghệ sĩ
13:43Trở về với chính mình
13:45Trước gương
13:46Hữu Châu tỉ mỉ hóa trang
13:48Trên mặt gương
13:50Là những bản định trang nhân vật
13:52Những gương mặt khác nhau
13:53Những cuộc đời khác nhau
13:55Đang chờ được đánh thức
13:58Và rồi
13:59Từng người nghệ sĩ ấy
14:00Từng nhân vật bước ra
14:02Gần gũi
14:03Sống động
14:04Mang theo vui buồn
14:05Yêu thương
14:06Yêu thương
15:03Không chỉ là nghệ
15:04Những cái tức đầu tiên
15:06Suốt thứ nhì
15:07Thứ hai
15:07Thứ ba
15:07Thậm chí mười suốt
15:08Thì nó vẫn còn có sự hứng thú
15:10Nó vẫn còn có sự yêu thích
15:12Bởi vì mới
15:14Cái điều đó cũng tự nhiên thôi
15:16Cũng đúng thôi
15:16Nhưng càng diễn nhiều
15:18Có những cái vai diễn
15:19Diễn khoảng
15:21Mấy chục suốt
15:22Có khi cả trăm suốt
15:24Thì nhiều người
15:25Mà hỏi Hữu Châu
15:26Là ở đâu
15:27Mà mình lại có
15:28Một cái thanh xuân
15:29Một cái cảm xúc như thế
15:30Thì thật sự nói
15:31Cái đó không ngoài đâu ra
15:33Là ở khán giả
15:35Và lấy họ
15:36Làm nguồn cảm hứng cho mình
15:38Và đôi lúc diễn
15:39Mà mình dồn ngang qua
15:41Mình liếc ngang qua
15:41Thấy họ đang nhìn mình
15:43Một sự thật là trân trọng mình
15:45Thì đó là những cái thanh xuân
15:47Để cho mình diễn hoài
15:48Một cái vai diễn
15:49Mình yêu thích các cô chú nghệ sĩ
15:51Từ kịch Thứ Nhi
15:52Rinh tới lớn đó
15:53Hàng tuần đều đến
15:54Thiên đăng
15:55Vì là mình hợp vô
15:56Cái lễ lời kịch ở đây
15:57Mình đi coi hàng tuần
15:59Là mình sẽ cảm nhận được
16:00Cái sự đặc biệt của sân khấu
16:02Là hôm nay là
16:03Một người rất là hiền lành
16:04Nhưng mà qua hôm sau
16:05Lại là một người rất là gian ác
16:07Mà chú Châu là
16:07Thể điều đó rất là
16:09Xuất sắc
16:10Giống như từ cái hóa trang
16:11Cho đến
16:11Những cái biểu cảm diễn xuất
16:15Hương và ông xã
16:16Trong kia muốn dạy luôn
16:17Rất thích xem anh Châu diễn
16:19Những cái dạng vai hài
16:21Cái cảm giác anh diễn
16:22Không phải anh diễn luôn
16:23Giống như là
16:24Con người của anh
16:25Lúc nào nó cũng
16:26Nói ra câu gì
16:27Cũng mắc cười hết á
16:28Nhiều khi một cái câu nói đó
16:29Nhưng mà người khác nói
16:30Thì mình không cảm nhận được nhiều
16:32Nhưng khi mà anh Châu
16:33Chỉ cần anh Châu nói nhẹ thôi
16:34Là mình cũng cảm thấy
16:35Nó mang nhiều cái cảm xúc
16:37Cái duyên hài tự nhiên
16:38Thật sự không phải ai
16:39Cũng có thể
16:40Bắc quy được
16:41Không phải ai cũng may mắn có được
16:43Nên là Phương nói chứ
16:44Anh Châu
16:44Anh diễn hài
16:45Quá hay luôn
16:46Rồi ảnh diễn
16:47Chính kịch
16:48Giống như trong cái bảo trung nhà
16:49Anh đóng qua một người anh
16:51Nghiêm túc
16:52Rồi rất là bản lĩnh
16:54Nói chung là những cái
16:55Mà thể hiện của anh á
16:56Mình phải nói là
16:57Trời ơi
16:57Đúng là cả một cái bề dạy kinh nghiệm
16:59Mà mình phải học họ rất nhiều luôn
17:06Châu
17:07Là một người bạn đồng hành
17:09Trong một suốt khoảng thời gian dài của tôi
17:11Càng ngày tôi lại nhìn thấy là
17:13Ở Châu á
17:14Là một cái sự trí tình đối với nghề
17:17Có thể là Châu rất là đắt sô
17:19Ở phim Điện Ảnh
17:21Rất là được nhiều lời mời gọi
17:23Đi dạy ở chỗ này chỗ kia
17:25Tổng hội
17:26Mà Châu không bao giờ bỏ sót
17:28Một buổi diễn sân thấu nào
17:29Và khi lên sân thấu diễn
17:33Bạn ấy hết lòng á
17:34Bạn ấy xả thân á
17:36Diễn xong vô thoảng mệt
17:39Nhưng mà vẫn rất là hết lòng
17:42Khi Châu đồng về bài gián hương á
17:44Trong những con ma nhà hát
17:46Cái vai của Châu là vai không có nhiều
17:48Nhưng mà đem lại một cái cảm giác
17:51Rất thuyết phục là
17:53Đây là một cái người nữ diễn huyên
17:55Lớn tuổi nhưng rất yêu nghề
17:57Và thật đẹp
17:59Hồi nãy tụi con có nhìn được vô kịch chứ
18:02Dạ chưa có vô kịch
18:03Châu có được gọi bà ngoại nghe chưa
18:05Dạ con biết rồi
18:11Tôi diễn với Châu cảm thấy tôi an lòng lắm
18:14Tại vì tôi biết
18:15Tí dụ tôi có chuyện gì đó
18:16Bạn tôi sẽ đỡ cho tôi
18:17Thì cái tôn hứng đó
18:19Nó không có một quy định rạch ròi nào hết
18:21Không có một cái luật nào được ghi ra bằng chữ nghĩa hết
18:25Nhưng mà chúng tôi tự biết với nhau
18:26Và chúng tôi luôn đỡ đần với nhau trên sân thấu
18:30Càng ngày tôi càng cảm thấy thích Hữu Châu
18:32Có những cái rất là đặc trưng của Hữu Châu
18:36Giọng nói sang sản
18:38Tánh rất thẳng
18:41Và giúp đỡ cho đàn em mình thì là hết lòng
18:46Từ lúc mình làm đạo diễn thế giờ
18:48Tất cả những vợ đều có anh Châu
18:50Anh hỗ trợ, anh giúp mình rất nhiều
18:51Cho nên là những cái vai diễn của ảnh
18:53Là mình theo dõi rất kỹ
18:55Mỗi vai nó có một nét khác nhau
18:56Chứ để mà nói bây giờ mà thích vai nào
18:58Thì nó cũng khó
18:59Làm việc bên trong nhiều
19:01Thì mình thấy vậy nè
19:02Cả một cái sự mà phấn đấu, cố gắng
19:05Qua suốt chặng đường của anh Châu anh đi
19:07Từng vai diễn, từng vai diễn
19:09Anh nghiên cứu vai diễn
19:10Anh không để lặp lại
19:12Cho nên luôn luôn ảnh tìm tòi
19:14Chứ không phải là ý là mình là mùi sao rồi
19:16Mình là tên tuổi rồi là mình vô đi diễn không
19:19Cho nên cái tài năng của ảnh
19:21Nó được hung đúc qua cả một quá trình rèn luyện
19:24Chứ không phải là tự nó có rồi tự trời cho
19:42Ánh đèn sân khấu vẫn luôn gọi tên anh
19:45Ở những vai diễn dù lớn hay nhỏ
19:48Đều được anh thể hiện bằng tất cả sự chín chú
19:51Và tận tâm của một người làm nghề lâu năm
19:55Với Hữu Châu
19:57Đó không chỉ là công việc
19:58Mà là một hành trình xả thân
20:00Nơi mỗi lần bước ra sân khấu
20:02Là một lần dốc hết mình
20:04Cho vai diễn, cho khán giả
20:09Nhưng phía sau cánh gà
20:10Trong những buổi tập lặng lẽ
20:12Anh còn chọn cho mình một vai trò khác
20:24Tôi luôn gọi anh Hữu Châu là một người anh tinh thần
20:26Bởi vì tôi gắn bó với anh rất nhiều năm
20:30Từ những ngày tôi gặp trận bước vào sân khấu
20:33Học lớp đạo diễn
20:35Thì tôi đã làm quen với anh
20:36Qua công tác báo chí sau này
20:38Thì càng thân với anh hơn
20:39Bởi vì anh là người ham độc
20:42Cho nên những tác phẩm văn học
20:44Rồi những kiến thức về sân khấu
20:46Đôi lúc tôi gặp những khó khăn
20:48Trong tác nghiệp của mình
20:49Thì anh là người cứu nguy cho tôi
20:51Khoảng 15 năm trở lại đây
20:53Thì anh Hữu Châu
20:54Đã trở thành một người thầy
20:56Dìu dắt và dài dỗ rất nhiều
20:57Những khóa học sinh
20:59Đó là những bạn trẻ yêu nghề
21:01Một số bạn đã tạo được tên tuổi của mình
21:04Được công chúng yêu mến
21:05Và có thể nói rằng
21:08Nghề của anh ngày càng cứng
21:10Và đúng với cái câu là
21:11Con nhà nội
21:12Anh đúc kết rất nhiều
21:14Những kinh nghiệm của mình
21:15Trở thành những cái bài dạng
21:16Rất riêng
21:17Từ những cái môn học
21:19Như là tiếng nói sân khấu
21:21Kỹ thuật biểu diễn
21:22Phân tích tác phẩm
21:24Anh làm rất tốt
21:25Cái vai trò đó
21:27Bên cạnh đó
21:28Thì gieo vào lòng các em
21:29Những cái niềm đam mê
21:30Làm đúng nghĩa
21:31Bới cái công việc là
21:32Một cái con tầm
21:33Nhã tơ
21:34Anh xem cái nghề
21:36Dạy học là một cái niềm vui
21:38Là một cái đạo
21:39Để anh nói theo
21:49Không chỉ chia sẻ kỹ năng
21:51Anh kiên nhẫn bồi dưỡng
21:53Dìu sát thế hệ kế cận
21:54Bằng chính trải nghiệm
21:56Và tình yêu sân khấu
21:57Đã được tích lũy
21:58Qua năm tháng
22:00Với anh
22:01Công hiến không chỉ là
22:02Tiếp tục đứng trong ánh đèn
22:04Mà còn là giữ cho ánh đèn ấy
22:06Luôn sáng
22:06Bằng cách trao lại kinh nghiệm
22:09Trao lại trách nhiệm
22:10Cho những người
22:11Sẽ bước tiếp
22:16Em coi thầy Thủy Châu
22:18Từ hồi nhỏ xíu
22:19Năm sáu tuổi
22:21Coi sửa ngày xưa
22:22Thích quá
22:23Tự diễn lại luôn
22:24Tự cosplay lại
22:25Giống những nhân vật
22:26Mà của thầy diễn
22:30Cuối 2023
22:31Thì Sân Thấu
22:32Thiên Đăng
22:32Có mở lớp học
22:33Em nói em phải vô học
22:35Mình vô đây học
22:36Thì sẽ có cơ hội
22:37Được tiếp cận với lại
22:38Thần tượng của mình
22:40Rồi biết đâu
22:40Một cái việc nào đó
22:42Mình sẽ
22:43Có cơ hội để biểu diễn
22:45Chung với lại
22:45Thần tượng của mình
22:46Cái điều mà em thấy là
22:48Rất là đáng quý
22:49Và đáng nhớ
22:50Mà mình phải nhớ luôn
22:51Suốt cả cuộc đời
22:52Làm nghề của mình là
22:52Đạo đức
22:53Nghề nghiệp
22:54Em nhớ có một câu
22:55Thầy nói là
22:55Cách mình diễn trên sân khấu
22:57Là cách mình sống ngoài đời
22:59Ngoài đời
22:59Mình phải chân thật
23:00Thì khi mình lên sân khấu
23:02Thì mình
23:03Mới diễn được cái chân thật
23:04Ở ngoài đời
23:05Mình sống đàng hoàng
23:07Tử tế
23:08Mình chỉnh chu
23:09Mình tỉ mỉ
23:10Thì lên sân khấu
23:11Thì cái nhân vật của mình
23:12Cũng sẽ đào
23:13Được đào sâu
23:14Và tỉ mỉ
23:15Từng chút
23:15Từng chút
23:16Từng chút
23:16Một
23:16Em thấy cái đó
23:17Là
23:17Tùng chỉ
23:18Không chỉ làm nghề
23:19Mà nó sẽ là
23:20Cái để em sống
23:21Trong cuộc đời
23:22Của em luôn
23:24Nếu xây tây ấu chúa
23:25Tối tâm ngu dốt
23:28Thì lúc đó
23:30Anh cứ
23:33Nắm lấy ngôi vua
23:35Đúng rồi
23:36Làm lại
23:37Mình cảm thấy cái gì
23:39Mình cảm thấy cái hình ảnh gì
23:42Một cái sự suy tư
23:43Một sự
23:44Đâm kiêu
23:45Một cái lo lắng
23:46Một cái hoài bảo
23:49Nó làm cho con người ta
23:51Phải
23:53Nó bệt chứ
23:54Nó phải có cái đó chứ
23:55Nó ảnh hưởng đến
23:56Cái cơ thể
23:56Tình trạng
23:57Cái cơ thể của mình chứ
23:59Những cái trạng thái
24:02Nó xảy đến với mình
24:03Thì nó sẽ ảnh hưởng đến
24:05Tình trạng cơ thể
24:05Sinh lý của mình chứ
24:07Nó phải khai thác
24:08Cái đó
24:08Phải tìm hiểu
24:09Nếu như
24:10Mình
24:10Ở trong hoàn cảnh này
24:11Thì mình sẽ làm sao
24:15Giả sử
24:15Qua cảnh quy định
24:1840 năm nghề
24:19Đôi lúc phải đi học
24:20Lại những đứa nhỏ
24:21Mấy đứa trẻ
24:22Nó vẫn có những cái
24:23Mà mình phải học
24:24Bây giờ
24:24Trung quanh nó
24:25Rất nhiều cái mối
24:26Khoa học cũng tân tiến
24:27Tất cả thông tin
24:28Đại chúng
24:29Tất cả
24:29Mình càng ngà
24:30Mình càng thục luôn
24:31Trong khi đó
24:32Các em trẻ
24:33Bây giờ nó nắm bắt
24:33Những cái điều đó mau
24:34Cho nên
24:35Dìu khi nó ra
24:36Nó diễn
24:36Nó làm những cái điều đó
24:37Mình cảm thấy
24:38Ồ
24:38Sao mà tụi này
24:39Nó thông minh vậy
24:40Và trong khi đó
24:42Thế thì
24:43Mình phải học
24:44Diễn chung với đám trẻ
24:45Giúp cho mình
24:46Thanh xuân nhiều
24:49Với tinh thần
24:49Không ngừng học hỏi
24:50Từ sách vở
24:52Từ bạn bè đồng nghiệp
24:53Cùng thế hệ
24:54Và cả từ lớp trẻ
24:56Dù bận rộn
24:57Với sân khấu
24:58Và công việc giảng dạy
24:59Nghệ sĩ ưu tú
25:00Hữu Châu
25:01Vẫn miệt mại
25:02Tham gia các dự án
25:03Kim truyền hình
25:03Và điện ảnh
25:05Không sở hữu
25:06Quá nhiều vai chính
25:07Nhưng mỗi vai diễn
25:08Anh đảm nhận
25:09Đều để lại
25:10Dấu ấn riêng
25:11Trong lòng khán giả
25:13Đến nay
25:13Anh đã góp mặt
25:14Trong hơn 70 bộ phim
25:15Điện ảnh
25:16Và truyền hình
25:18Phần lớn cá xê
25:19Anh nhận được
25:20Lại lặng lẽ
25:21Được dành cho
25:22Các hoạt động thiện nguyện
25:23Hỗ trợ những nghệ sĩ
25:24Có hoàn cảnh
25:25Khó khăn
25:26Tại thành phố
25:27Hồ Chí Minh
25:28Từ xưa
25:29Từ xưa
25:29Anh Châu
25:30Vẫn là
25:30Cái người diễn
25:31Rất là
25:32Là kỹ
25:33Và cân bằng tốt
25:34Có những chi tiết
25:35Là phải
25:36Bưng tách trà
25:37Làm sao
25:38Ngồi như thế này
25:38Mình rất thích
25:39Cái đó
25:40Nó rất là tinh tế
25:41Và nó rất là
25:42Chuyên sâu
25:42Cho một cái vai diễn
25:49Được chia sẻ
25:51Được giao lưu
25:51Cùng với chú Hữu Châu
25:52Thì mình cảm thấy
25:53Rất là
25:54Vinh dự
25:55Rất cảm thấy
25:55Rất là xúc động
25:56Bởi vì chú
25:57Chính là động lực
25:58Để cho mình
25:59Bước tiếp
26:00Những con đường nghệ thuật
26:01Chú là một người
26:01Có tư tưởng
26:02Về nghệ thuật
26:03Rất là đẹp
26:03Và chú luôn mang tới
26:04Cho tất cả
26:05Mọi người xung quanh
26:06Cho những học trò
26:07Cho những khán giả
26:08Những cái năng lượng
26:09Và những cái thông điệp
26:10Nó rất là nhân văn
26:40Không có tình yêu
26:41Sân khấu
26:41Không biết làm sao
26:43Không biết sống làm sao đây
26:45Không biết sống làm sao
26:48Buồn
26:48Ở ngoài
26:49Cũng không khóc
26:50Nhưng mà lên sân khấu
26:52Mượn
26:53Những cái vai diễn
26:54Để khóc
26:55Vui quá
26:56Cũng không vui quá đáng
26:58Nhưng lên sân khấu
26:59Mượn những cái vai diễn
27:01Để thỏa lòng mình
27:03Đó
27:03Nó quen rồi
27:05Khi mà rời khỏi sân khấu
27:07Rời khỏi những cái vai diễn
27:09Thì Hữu Châu thường về
27:11Với chính bản thân mình
27:13Hữu Châu không thích ồn ảo
27:15Có chăng
27:16Chung quanh Hữu Châu
27:16Chỉ có đám học trò
27:19Từ những cảm xúc
27:20Không thể giải bày trọn vẹn
27:21Ở ngoài đời
27:22Anh gửi cả vào sân khấu
27:24Nơi cho phép mình được vui
27:26Được buồn
27:27Đến tận cùng
27:28Bởi phía sau
27:29Một người nghệ sĩ
27:30Là những ràng buộc
27:31Của trách nhiệm
27:32Là nỗi lo
27:33Khiến anh chọn cách
27:34Giữ lại cảm xúc
27:35Cho riêng mình
27:36Và vì thế
27:37Mỗi vai diễn
27:39Không chỉ là một nhân vật
27:40Mà còn là nơi
27:41Anh sống thật nhất
27:42Với chính mình
27:46Từ những vai diễn
27:47Đã đi qua một đời người
27:49Anh tiếp tục trao lại
27:51Cho lớp trẻ
27:51Không chỉ là kỹ thuật
27:53Mà còn là cách yêu nghề
27:55Cách gìn giữ
27:56Và nâng niu
27:57Từng cảm xúc trên sân khấu
28:00Anh vẫn ở đó
28:02Trong từng vai diễn
28:04Trong từng buổi tập
28:05Trong sự tận tâm
28:06Của một người thầy
28:07Và trong sự xả thân
28:09Của một người nghệ sĩ
28:12Ngồi dưới hàng ghế
28:13Khán giả
28:14Nhìn lên sân khấu
28:15Anh vẫn dõi theo
28:17Vẫn nâng đỡ
28:18Vẫn giữ lửa
28:20Bởi với anh
28:21Sân khấu không chỉ là nơi
28:23Để diễn
28:24Mà là nơi để sống
28:25Và để cho đi
28:41Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
28:49Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
Comments