00:00Hello, my name is Nghệ sĩ and sàng diễn cho 3 chương trình TP.HCM.
00:18Kính thưa quý vị, vừa qua Ban lý luận phê bình Hội sinh khấu TP.HCM đã tổ chức thành
00:23công một cuộc diễn lãm ảnh và một buổi tỏa đàm về nghệ sĩ nhân dân Bảy Nam với chủ
00:28đề Người mẹ trên sinh khấu kịch nói miền Nam.
00:31Và hôm nay chúng tôi đã mời đến trường quay những người đã có rất nhiều những kỷ niệm khó
00:36quên đối với nữ nghệ sĩ này.
00:38Chân trọng giới thiệu sự hiện diện đáng quý của nghệ sĩ nhân dân Kim Cương, nghệ sĩ ưu tú
00:44Thành Lộc, nghệ sĩ ưu tú Minh Hạnh, nghệ sĩ Kiều Phượng Loan và nghệ sĩ Mai Trần.
00:54Rất vui khi hôm nay Thanh Hiệp đã mời đến trường quay để chúng ta có một buổi gặp gỡ
00:59để ôm lại những kỷ niệm khó quên đối với nghệ sĩ nhân Bảy Nam.
01:03Vừa qua thì được sự giúp đỡ của gia đình, Ban Đinh Luận Phê Bình Hội Sân Khấu đã tổ
01:07chức thành công một buổi triển lãm.
01:08Nhiều những cảm xúc để nói đến những phóng hiến, những đóng góp rất to lớn của nghệ sĩ nhân
01:14Bảy Nam đối với sự nghiệp sân khấu nước nhà.
01:17Chị Kim Cương có thể nói ngay bây giờ cảm xúc của mình.
01:19Tôi nghĩ không phải là chỉ là một mình má tôi, mà đây là nó muốn nói tới công lao
01:26của những người đầu tiên phá đường cho sân khấu.
01:28Trong đó có má Bả Phùng Há, có chú Năm Châu, có những người mà đã chấp nhận bao nhiêu
01:34cái thiệt thòi.
01:35Khi mà những ngày phô thai của kẻ lương, riêng phần tôi với tư cách một đứa con, thì tôi
01:41hạnh phúc vô cùng được có mặt hôm nay.
01:43Và tôi thật sự mà nói là tôi không có ngờ, tôi không có ngờ là má tôi đã được
01:47cái cảnh tình của các em trong giới như vậy.
01:50Anh Thanh Lộc như thế nào? Anh cũng đã nghe rất nhiều những cái chia sẻ của các nghệ sĩ
01:55của nhiều thế hệ, nhiều lãnh vực nói về má Bảy Nam.
01:58Gia đình của tôi với gia đình của nghệ sĩ nhân dân Kim Cương thì vốn đã có những cái
02:03mối thăm tình từ lâu rồi.
02:05Ba tôi thì là đàn em của nghệ sĩ nhân dân Bảy Nam nhưng mà cũng là người cùng thể
02:09hoạt động nghệ thuật.
02:10Với nhiều tiền bố khác như là bác Nam Châu, cô Kim Cúc, trên nữa là cô Nam Phỉ nữa
02:16là thế hệ trẻ.
02:17Bây giờ thì chỉ biết má Bảy Nam là một nữ nghệ sĩ tiền bố về thoại kịch thôi.
02:22Nhưng mà thật ra ngày xưa má Bảy Nam là một nghệ sĩ cải lương rất là nổi tiếng.
02:26Câu chuyện mà tôi muốn kể là một cái câu chuyện nó khác hẳn.
02:29Đối với một nữ nghệ sĩ sân khấu nói chung hay là đối với bộ môn nghệ thuật cải lương
02:32nói riêng thì cái chuyện mà thanh sắc vẹn toàn là một trong những điều quan trọng hàng đầu.
02:39Nhưng mà rõ ràng là cùng thờ với má Bảy Nam thì cũng có rất nhiều những nữ nghệ sĩ
02:43khác thanh sắc hơn má Bảy Nam nhiều.
02:45Thì ai cũng biết.
02:46Đối với các vị khán giả, cho nên thường là đối với những người nữ nghệ sĩ mà khi mà
02:52mình bị yếm thế hơn những người cùng thờ với mình về thanh sắc thì dĩ nhiên là sẽ ít
02:57bao giờ được giao cho những lớp tuần quan trọng.
03:01Mà một trong những vở tuần cải lương quan trọng thời bây giờ đó là vở tuần Đào Tâm Xuân
03:06Báo Phu Cừu.
03:07Cái nhân vật Đào Tâm Xuân bao giờ cũng có hai cái cảnh quan trọng là cái cảnh đầu là
03:10đề cờ, cái cảnh sau là bộ hỏi thổ vua.
03:13Thì cái cảnh đầu mà đề cờ thì thường thường người ta chọn những người nữ nghệ sĩ có thanh
03:18sắc nè, bộ vỏ đẹp nè, hát sướng, nhảy múa, gọi là tung hoàng ngang dọc lên sân khấu để
03:23thu hút hỏa lực của khán giả về mình.
03:27Dĩ nhiên những cái lớp diễn như vậy người ta không có giao cho nghệ sĩ nhân dân Bảy Nam
03:31và nghệ sĩ nhân dân Bảy Nam lúc bây giờ thông minh gọi là má Bảy Nam đi.
03:34Bởi vì lúc đó là chưa có cái danh hiệu nghệ sĩ nhân dân.
03:37Thì cô Đào Bảy Nam thì thường thường là nhận một cái cảnh diễn yếm thấy hơn là cảnh chót
03:44là Đạo Tân Xuân chỉ xác kêu gương vô rồi giết ông vua triệu khuôn dẫn để báo thù chồng
03:50nhưng không giết được và...
03:52Giết thằng Tố Mai.
03:53Dạ, giết thằng Tố Mai.
03:55Nhưng buông lên những cái lời hát, than thở, trách cứu người đời, sửa đời và sau đó trả ấn
04:03tù quang hết.
04:04Đối với những cái cô Đào đương thời mà nếu mà ai mà được giao mà cái lớp diễn như
04:08vậy người ta gọi là bị đì.
04:10Nó là tại vì không có đất diễn gì hết.
04:13Nhưng ba tôi nói là ba tôi vẫn chưa thấy ai đóng Đào Tâm Xuân cảnh chót qua mặt được
04:18má Bảy Nam.
04:19Bởi vì má Bảy Nam diễn có chỗ đó hoàn toàn không có lợi thế về vũ đạo.
04:23Tại vì chỉ đứng có một chỗ rất gần như là một cái tự sự, một cái đọc thoại thôi.
04:28Rồi đi ra khỏi sân thống.
04:30Nhưng mà khán giả đã đứng dậy vỗ tay rất lâu.
04:33Đặc biệt là giới khí giả kịch trường và lúc đó là tháng phục nghệ sĩ Bảy Nam như là
04:39một cô Đào lưng danh và khỏi miễn bàn gì về tài năng nghệ thuật nữa.
04:43Đó là cái sự tỏa sáng để làm cho những cái cô Đào cùng thời lúc bây giờ mới giống
04:48như là tỉnh ngộ ra.
04:51Vậy thuộc cái Lương còn phải chỉ có ca, hát mà còn phải diễn nữa.
04:55Bộ nghiệp máy như thế nào, cái dai mà đầu tiên mà bảo bảo Phùng Há làm cái Đường Thâm
05:00Xuân đó, ra bản đầu nộ cái đoàn nữ binh không có mười mấy người đi trên sân khấu trống
05:06kẹn ôm sừng.
05:07Nhưng riêng bà già chỉ có việc bước vô thì làm hai cái bộ giác hai bên.
05:13Ông vua ngồi chính giữa, tôi cũng dẫn một bên.
05:16Thì cái thế diễn của má chị lúc đó chỉ có mấy thước vô mà thôi.
05:21Chứ không có được mà đi qua đi lợi như bà bảo của má nào.
05:25Má nói, đâu, đâu, hàng tố mai đâu, hàng tố mai đâu.
05:30Thì má xây như vầy, cái nơi quân báo, dạ hàng tố mai tới.
05:36Đâu, hàng tố mai đâu, má xây qua mấy cái, chỉ vậy nè.
05:40Em biết không biết má làm sao chị học không được.
05:41Má rung, rung, rung, rung, rung, rung, rung, mạch nghĩa là má dắt một cái bông gì, cái bông nó
05:47rớt xuống.
05:49Cái bông đó là cái bông tan đó.
05:50Ờ, cái bông tan đó.
05:52Mà má đứng nó chỉ dậm chân, nó chỉ một cái gì nè.
05:55Cái rung từ tay chân, mặc vào quần áo.
05:58Khánh giả dỗ tay hết sức vậy đó.
06:00Thành ra nghĩa là biết khai thác từ chi tiết.
06:03Mấy cái đó thì thầy Tùn đâu có giết, mà má rung.
06:06Còn một cái nhân vật nữa mà ba tôi cũng kể là chưa ai qua mặt được má bay nam
06:11cho tới giờ phút này.
06:12Đó là vai Lý Nhu trong cái vở tù Phụng Di Đình.
06:15Vai Lý Nhu là một cái vai xuất hiện rất là ít, là cái người con trai nua của ông
06:18Động Trác.
06:19Cái vai đó hầu như chưa có người kép hát nào.
06:22Đóng có duyên hết.
06:24Vậy mà má bay nam tại vì cái diện mạc của má bay nam mà make up hóa trang nam
06:29là người ta nghĩ đó là nam chứ không nghĩ là nữ nữa.
06:31Tại vì cái đường nét của má bay nam hơi cứng cứng.
06:34Diễn cái vai đó là vai kép văn là đã củng, đã vốn không có lợi thế.
06:37Trong cái nghệ thuật tuần cổ cũng là phải kép vỏ mới có lợi thế.
06:40Nhưng mà ba viên nam chỉ đóng kép văn.
06:42Nhưng cái kiểu diễn rồi hồi xưa gọi là diễn trử trửi.
06:44Có nghĩa là nó hơi hài hài, hống hình, duyên dáng.
06:49Và luôn luôn có một cái kiểu giống như là đá xoáy những cái nhân vật mà cùng diễn với
06:54mình.
06:55Thì cái cách diễn đó vô cùng duyên dáng.
06:57Và ra được nhân vật Lý Nhu là một quân sư trẻ nhưng mà rất là thâm thúy và có
07:04một chút xíu gian mà duyên.
07:06Cái bài học mà nó truyền cho tôi, truyền cái cảm hứng tích cực cho mình là
07:12diễn nhiên đối với một người nghệ sĩ mà thanh sát bệnh tầng là cái lợi thế 100%.
07:16Nhưng mà đó cũng chưa phải là tất cả.
07:18Mà đối với những người nghệ sĩ mà có những cái nhược điểm mà vượt qua đứng trên những cái
07:22nhược điểm đó để tỏa sáng
07:23thì đó mới thật sự là những cái người có tài nghề cao.
07:27Cái điều đó nó truyền cảm hứng cho tôi tích cực nhiều lắm.
07:30Cảm ơn Lộc đã nhắc tới má, chị mới nhớ lại.
07:33Thì đây là một cái bài học đầu tiên của chị là không cần giai chánh giai phụ.
07:40Mấy người nghệ sĩ hết lòng khai thác hết cái khả năng của mình trong cái giai đó.
07:45Nhắc tới má Bảy Nam á, thì Minh Hành phải nói là
07:48cái thần của má Bảy Nam để mà diễn, để mà hút mọi người đó.
07:53Không cần phải diễn cái gì nhiều, không cần phải bộ tập không nhỉ.
07:56Nhưng mà người ta ngồi người ta rơi nước mắt.
07:58Vậy bản thân mình nè, mình ngồi để coi má Bảy diễn cái chỗ mà lên thăm diệu nè.
08:03Rồi chị hai biểu, má đi về đây để người ta tưởng mình đi ăn cắp gạo này nè kia.
08:09Má Bảy không khóc tiếng nào mà má Bảy chỉ nói cái câu là
08:12trời ơi tôi lên tôi thăm con gái tôi.
08:15Mà tôi chưa kịp, chưa kịp nói cái gì hết trơn rồi.
08:19Rồi bây giờ biểu tôi đi về, má Bảy bước ra
08:23nứt một tiếng thôi ở trong này muốn chết luôn vậy đó.
08:26Phải nói là cái thần của má Bảy rất là mạnh.
08:30Mà cái điều đó mình học hỏi rất nhiều.
08:32Khi mà chị Hạnh nói em mới nghiệm ra bây giờ
08:34thế thế hệ trẻ của chúng tôi mà học ở trong trường sân khấu ra
08:38thì người ta có một cái thuật gọi là xử lý đài từ.
08:41Khi mình diễn sân khấu nữa em Thanh Hiệp
08:43là có những khán giả từ xa ngồi ở những cái hàng cuối cùng
08:47người ta đâu có thấy cái giọt nước mắt của diễn viên đâu.
08:49Người ta đâu có thấy.
08:50Thì cái gì để làm cho khán giả người ta cảm được
08:54cái sự xuất thần, giọng nói rất là quan trọng.
08:57Cho nên người ta mới gọi là thoại kịch.
08:59Bây giờ là kịch nói.
09:00Hồi nãy chị Hạnh có nhắc cái này em ơi nhớ
09:02cái lúc mà Diệu nói là má lên đeo hoài
09:04người ta đổi thường người ta nói là má ăn cắp gạo của người ta.
09:06Thì em nhớ là má Bảy Nam có nói cái câu là
09:09trời ơi sao nói cho mà không biết mất tội vậy.
09:12Thôi rồi cái câu đó.
09:13Trong cái giọng nói là mình đã nghe có nước mắt trong đó rồi.
09:16Mặc dù chưa chắc cái nhân vật đã rơi nước mắt.
09:18Thì cái đó là một cái sự tài tình
09:20trong cái việc xử lý đài từ.
09:22Cảm ơn mấy em đã nhắc tới lá sầu riêng.
09:25Ai cũng nhớ tới lá sầu riêng
09:26thì nói trời ơi như vậy.
09:28Nhưng có một cái
09:30mà không ai học được.
09:32Ngay cái chị chưa chắc gì
09:34chị dám làm vậy má.
09:36Có một chữ một.
09:37Chị Hạ.
09:38Em không tưởng tượng.
09:40Má đi về đi.
09:41Chứ mà ở đây sao, ở sao.
09:44Tao nói má ăn cắp gạo người ta đó.
09:46Hả.
09:48Hả.
09:49Mà trong cái chữ Hả đó
09:51nó vừa có cái
09:53đau đớn.
09:54Giận dỗi.
09:55Và có cái tự ái ở trong nữa.
09:57Dạ.
09:58Hả.
09:59Trời ơi.
10:01Nói sao mà không sợ mang tội gì.
10:03Đúng rồi.
10:04Trời ơi.
10:04Rung tuần câu tuần câu tuần chữ.
10:07Chỉ có một đó.
10:08Chị đứng chị hát với má.
10:09Mà chị muốn chết từ sân khấu.
10:10Chị đừng nói với một khán giả.
10:11Dạ.
10:12Mà những cái đó thật sự là
10:13chị nghĩ là trời phú á.
10:15Cái lá sầu riêng đó chị.
10:16Ừ.
10:17Trời ơi.
10:18Bà già bảo đứng mẹ nhớ cái hình ảnh đó.
10:20Mà em khóc.
10:21Đi ra mà.
10:24Ứng cái khăn rồi.
10:25Kỳ lắm.
10:26Trời ơi.
10:27Từ nét.
10:27Từ nét.
10:28Cái quan trọng của bà già trên sân khấu á.
10:32Diễn sao hậu trường.
10:34Thôi tôi đi về.
10:35Khóc.
10:36Ngất ngất ngất.
10:37Đi vô cánh gà rồi.
10:39Còn nghe tiếng ngất của bà già trong hậu trường.
10:42Chính là một khán giả chết.
10:44Đúng.
10:44Thì cái đó mà chị học của má.
10:46Cái đó.
10:46Cái đó là trong ngọc ngài áo đó.
10:49Chị rao ai.
10:51Ăn chè không đó.
10:52Đi vô khỏi hậu trường rồi.
10:54Mà còn rao tiếng ai ăn chè không.
10:56Còn ngất ngất.
10:56Ở trong là chị học của má.
10:58Có nghĩa là không có buôn dài sớm.
11:00Không có buôn dài sớm.
11:00Nghĩa là diễn ngay cả khi không còn đứng mặt sân khấu nữa.
11:04Trong cái lá sầu riêng.
11:05Cái chi tiết.
11:06Mà khi học đạo diễn là phải quan sát.
11:08Mà lúc bây giờ cũng đang học đạo diễn.
11:10Ngồi quan sát là không thể nào tưởng tượng được.
11:13Tức là cái chai dầu.
11:15Đưa cái chai dầu.
11:16Chị hai diễn với má cái đoạn đó.
11:19Mình tưởng tượng như nó mờ đi.
11:21Diễn nó lướt qua thôi.
11:22Nhưng chi tiết rất rõ ràng.
11:24Cái chai dầu không bao giờ quên được.
11:25Để mà sức cho cái chỗ té ở đâu.
11:28Mà đặc biệt.
11:30Nhắc chai dầu chị nhớ.
11:32Má không hề nói chai dầu.
11:34Rung rung rung.
11:36Nè.
11:38Cất đi.
11:39Rũ có bị đòn.
11:40Thì sức.
11:42Không hề nói chai dầu.
11:43Mà rung rung rung rung rung rung.
11:44Nói một cách như là một bà mẹ dặn con.
11:47Nhưng cả cái đau đớn của nó.
11:49Thì chính là những cái lá sầu riêng thật sự là
11:51Cái chuyện nó không có gì.
11:53Mà chính vì những cái lạc giặc lạc giặc của má.
11:56Lạc giặc lạc giặc này kia đó.
11:57Nó đi sâu vô lòng người ta.
11:58Mà người ta không quên lá sầu riêng là tại vậy.
12:00Thank you very much, now I'm going to give you a really beautiful feeling of the film of Lá Sầu
12:05Riêng of Kim Cương.
12:31Such as.
12:37Tell you a lot.
12:40When I got to help, I thought I didn't care about my parents.
12:44After I felt more and more, I thought that I would have to know that my family would give me
12:50something like a one.
12:53My son is not s Hund paid I can't do that to be good to be 떨어�il, you will pay
13:01for it, you will pay for it
13:01Be more than that, I hate your son with my son
13:02My son will pay for it to be a while, I will pay for it
13:07My son will pay for it, my son will pay for it
13:08I was going to pay for my son
13:21Má không thua, má không lên nữa đâu.
13:23Má ơi!
13:25Mẹ con mình nãy giờ nói chuyện cũng nhiều rồi.
13:28Con thấy được má chị con mừng lắm rồi.
13:30Để con chạy ôn thôi, má ra xe về nha má.
13:33Hả?
13:34Sao con nói sao?
13:35Má đi về liền bây giờ dùm con chứ.
13:37Bây giờ ra xe về.
13:39Má đi.
13:39Trời ơi con điên rồi.
13:41Má bước vô đây cái biểu trở ra gì.
13:43Má hỏi hôm đây vài buổi chứ sao má nhớ nó.
13:47Rồi má hứa má là không có lên nữa mà.
13:49Khổ ghê gì đấy, má thương con mà má không hiểu dùm cái hoàn thành.
13:52Hiểu rồi.
13:53Má hiểu.
13:54Má trên này cắm không cho má ở đây.
13:55Rồi má nói má ở nhà bếp.
13:57Thì kìa rồi má lên má cũng ở nhà bếp đó.
14:00Tối chừng má về người ta la mất mấy ít gạo ở trên này rồi.
14:03Hả?
14:11Người ta nghi má ăn cắp gạo của người ta đó.
14:22Trời ơi.
14:25Trời ơi.
14:26Nói không có sợ mang tội gì.
14:31Muốn cắm cửa tôi rồi nói thêm nói bất cho tôi, nói xấu cho tôi.
14:36Trời ơi.
14:37Trời ơi.
14:39Trời ơi.
14:40Ừ.
14:40Phương tôi để mà.
14:41Trời ơi.
14:42Cháu ngoại của tôi mà.
Comments