- 9 hours ago
Con VừA ChàO đờI đã ủ LạNh NãO, Mẹ BăNg HuyếT CấP CứU: 48 Giờ Sinh Tử | TâM Sự Mẹ BỉM SữA 321
Category
🎥
Short filmTranscript
00:00If I'm not going to breathe, I'm going to breathe.
00:05I felt I couldn't breathe anymore.
00:08I was like, I said, I didn't breathe anymore.
00:12I started to lose my mind.
00:16I was a blood pressure.
00:19I didn't know anything else, but I heard everyone was saying,
00:23and I was saying to myself,
00:25I said, I'm going to breathe.
00:27I was waiting for my love.
00:55Hello, Mẹ Biểm!
00:57Hello, Chị!
00:58Can you introduce yourself to our viewers?
01:01My name is Hồng Ngọc, and I'm 33 years old.
01:05My Mẹ Biểm is very small, but why are you very nervous?
01:10Because my Mẹ Biểm is one single, with three children.
01:13How many years?
01:17My 22, 23 years old.
01:19My 2016 year old.
01:21My 9 years old.
01:24My 2nd year old.
01:26My 2nd year old.
01:26My 3rd year old.
01:28My 3rd year old.
01:31How many years?
01:34Why did I have a baby too early?
01:37My 22 years old.
01:39When I was a plan, I was worried about it.
01:45My 3rd year old.
01:47My 3rd year old.
01:47My 3rd year old.
01:48My 3rd year old.
02:04My 3rd year old?
02:06My 4th year old.
02:19In the first time, the first time is that the first thing is difficult?
02:23I am going to do the job is to give the job a few times, because I don't have to
02:30eat.
02:30I eat it, I eat it.
02:32What did you do?
02:33I buy a food in the market market.
02:36What is it? I have to do the job.
02:37I have to do the job.
02:39The job is very normal, but the mules won't be there.
02:45It's not a good job.
02:46How long did you grow up?
02:48How long did you grow up?
02:494 months and I started to get healthy
02:51So in the entire period, did you get up how many kilos?
02:54I got up a little bit, about 50 kilos
02:57Is it normal?
02:58About 47 kilos
02:59About 90 kilos
03:01Is your baby enough?
03:04My baby was about 3,50 kilos
03:07And still okay, still okay
03:10So I got up all my baby
03:12So when I got up, I got up my baby
03:13What did you say about your baby?
03:16I got up my baby
03:16I got up my baby
03:18And I got up my baby
03:21I could make it to be sick
03:23The doctor gave me the bathroom
03:24About 15 minutes later
03:27I saw my baby come home
03:28Did you get up to my baby?
03:30I got up to my baby
03:32I got up my baby
03:33When I saw my baby
03:37I got up my baby
03:38My baby is hungry
03:44My baby is hungry
03:46It's like a child, right?
03:48I'm very happy.
03:51My daughter has been together with me?
03:53My daughter is only in the first month.
03:55There are people who support me?
03:56Yes, there is a mother.
03:58At least there is a mother.
04:01When she comes to the second year, she has been together with the first year?
04:05Or when she says that the first year is difficult, the next year is difficult?
04:09My daughter is always in the first year, but the second year is in the morning.
04:13The second year is in the morning.
04:15I drink water and drink water.
04:17I have to get more COVID-19.
04:20The second year is due to the COVID-19.
04:24So I have to go to the next year.
04:27I have to go to the next year.
04:29The next year, I have to get COVID-19.
04:34At that time, I had to eat food.
04:38I used to eat food.
04:39I have to go to the next year and go to the next year.
04:44At that time, my daughter is less 그래서 than usual.
04:46And my daughter is more proficient than usual.
04:51My daughter is coming to the next year.
04:56So I have to eat food too.
05:04My daughter is also very stressed.
05:09How long have you been in COVID for a long time?
05:12I've been in a while more than a month, so I don't feel the smell and smell.
05:18What was your feeling for me?
05:19I'm scared because I couldn't open the phone to see the TV.
05:23When I was in the hospital, I was in the hospital.
05:28I was in the hospital.
05:30I couldn't see anything.
05:32When I was born, you were still in the hospital?
05:35No, I was in the hospital.
05:36When I was in the hospital, I was in the hospital for 15 minutes.
05:40Who was 15 minutes?
05:41I was in the hospital for the hospital,
05:43I waited until the hospital with the hospital.
05:48The doctor gave me a hospital for a while.
05:51Because there was a hospital for three people?
05:54My mother had many grams?
05:56It was 3,50 grams.
05:58What do you think?
05:58You're the same as one?
05:59Yes, yes.
06:00In that period, I thought it would be difficult for a little bit.
06:03She had many times.
06:04Because she didn't have窓s.
06:07We had many symptoms.
06:08The second child was poor.
06:11You were the first child.
06:11Not at all.
06:13Yes, it was wrong because the body was poor.
06:14And that's two?
06:15Yes, by the second child was poor.
06:17Without my share but, as low as a child is poor.
06:20At the last home, she died.
06:20So, by the back of the body was poor.
06:23She died.
06:23It was only the first child was light, but she had to go to hospital for repair.
06:27I had to go to hospital.
06:27Why did you find the hospital or did you ===
06:28Why did you identify it in the hospital?
06:29My baby shot xong rồi sau đó là đi vô chụp hình rồi lấy máu luôn này kia thì bác
06:35sĩ có đưa ra cái tờ mà chụp xoang đó chị là chỉ là phổi của bé bị trắng rất
06:41là nặng
06:41Lúc đó là bé bao nhiêu tháng?
06:43Gần một tuổi đó chị
06:44Trời ơi, cảm giác một thân một mình một nắc hai con còn bị bệnh vậy nữa
06:49Là lúc đó là sinh xong là ba tháng sau là em bắt đầu sinh việc làm lại rồi
06:55So when I was a baby, I was a baby to my mother.
06:59Because I had to do it, I had to do it, I had to care about it.
07:03The day that I was in the hospital, I was just holding my mother.
07:08Because I was with my mother.
07:10So I felt that I was very happy.
07:13Yes, right.
07:13Now, I'm okay?
07:15Yes, I'm okay.
07:16Yes, I'm very happy.
07:17Oh, I'm happy.
07:19When I was a baby, do you have to be in the third party?
07:22Do you have to be in the third party?
07:26Yeah, well, what are you doing?
07:28Do you want to be in the third party?
07:28Yes, right.
07:30You want to be in the third party that I was supposed to be a baby.
07:37So I was about to be in the third party?
07:41No, not just one person.
07:43No, I guess you can do it.
07:44That was something I'm feeling.
07:45If we're having to be in the third party,
07:45when you're in the third party,
07:47my daughter's family was okay,
07:48she was right,
07:49and I was not that we wanted to work together.
07:56Yes, yes, yes, yes.
08:24It's very important to know the baby's body is very important.
08:27It's 3.9.
08:29The doctor gave a letter to the hospital to check out the baby's body.
08:36To see if she had any diseases or not in the breast.
08:40It was a very hard time.
08:42Every day I was so nervous and I was so angry with myself.
08:46When I was in the hospital, I was very happy and very happy.
08:51Bé thứ ba có khác gì
08:53Đối với hai bé đồng nữa không?
08:54Dạ có là cân nặng của bé
08:56Chậm dí hơn 3,6kg
08:59Ồ là em sinh mỏ sinh thường
09:01Vẫn sinh thường luôn
09:01Dạ vừa sinh thường mà vừa phải hút bé ra
09:04Là tại sao bé bự quá?
09:06Dạ tại vì bé to quá
09:08Mà em gặn không nổi á
09:10Cái lúc mà 39 tuần 1 ngày
09:13Là có dấu hiệu của con gò đi sinh
09:15Em mới nhập diện á chị
09:16Nhưng mà sau khi mà
09:18Đợi hoài, đợi hoài
09:19Mà nó vẫn chưa có nổi nhiều á
09:22Thì có liên hệ với lại bác sĩ
09:24Để mà vô sinh á
09:26Thì bác có đưa lên phòng xanh
09:29Phòng chờ xanh
09:30Để mà chọc ói
09:31Bác nói là bây giờ là chọc ói với lại kích sinh
09:348h tối là bắt đầu là chọc ói
09:36Giờ bắt đầu là gắn thuốc kích sinh vô
09:38Là nó đau, nó đau
09:40Mà còn hơn là 2 bé đầu luôn
09:42Ồi ôi
09:42Dạ là ói liên tục luôn
09:45Ói mà ói ra mực xanh luôn á chị
09:47Là hoàng quại dữ quá là
09:48Em nói là bây giờ em không có sức để mà em xanh nữa
09:51Thì em xin mổ
09:52Ừ
09:53Đợi nhưng mà bác sĩ nói là bây giờ được 6 phân rồi
09:56Thì bây giờ gán thêm chút xíu nữa thôi
09:58Rồi 6h sáng là em được đưa vô phòng xanh
10:02Nhưng mà em không có chút xúc nào hết
10:04Em vẫn năn nỉ
10:05Em vẫn khóc trên cái bàn xanh luôn á
10:08Là cho em xin đi mổ đi
10:09Nhưng mà cuối cùng là
10:11Bé phải vừa vừa rặn
10:14Mà vừa vừa hút ra
10:15Thì bé bị ngọt
10:18Em chưa kịp nhìn mặt con em luôn á
10:20Là mới vừa áp lên trên ngực em là bắt đầu bóc bé qua một bên
10:24Tại vì bé không khóc mà bé tím ngồi hết trơn
10:26Xong là lúc đó là cũng có 3 bé trong phòng xanh luôn
10:29Thì em cảm thấy là em không thở được nữa á
10:32Là em mới quơ quơ cái tay
10:34Là em nói là anh ơi em không thở được
10:36Là bắt đầu là em cũng mất ý thức luôn
10:40Là em bị băng huyết luôn
10:43Và mẹ thì đi lầu 2
10:45Còn con là đẩy cấp cứu lầu 1
10:46Dù là không còn biết gì nữa
10:49Nhưng mà em nghe hết
10:50Mọi người đang nói gì luôn á
10:51Và tự nói với bản thân của mình là
10:53Ngọc ơi cố lên
10:54Mấy đứa con là đang đợi mình ở nhà
11:01Bao lâu là em tỉnh lại
11:02Em cũng không biết nữa
11:03Tại vì lúc mà em tỉnh lại là em nằm trong phòng
11:06Mà hồi sức già đúng rồi
11:07Là còn gắm cái ống mà đặt khí quảng để thở á
11:11Cho nên là mở mắt ra 1 cái là
11:13Biết mình vẫn còn sống
11:15Nhưng mà đau lắm
11:17Từ trên xuống dưới đều là
11:19Ống dây nhà
11:20Dạ đúng rồi
11:21Bao lâu em mới biết tình trạng con em
11:22Ở nhà nhà là giấu hết
11:24Giấu luôn
11:25Không cho em biết luôn
11:26Dạ
11:26Đúng rồi em mới bị băng huyết
11:28Mà làm sao dám cho em biết
11:29Dạ
11:29Em lên máu giãn hậu rồi làm sao
11:31Khi mà em được gặp người nhà vô
11:33Thì em hỏi là
11:34Con em có sao không
11:35Bé có bị gì không
11:37Thì cứ trả lời hoa lo là giấu em hết
11:41Và tới lúc mà em được
11:432 ngày sau em được xuống phòng rồi
11:45Thì em mới biết
11:46Là con mình nó đang phải ủ lạnh nào
11:51Bị ngạc như vậy
11:52Phải ủ lạnh cái não của bé
11:54Trong vòng 72 tiếng là 3 ngày
11:57Thì mới có kết quả được
11:58Là xem bé có vượt qua được hay không
11:59Từ lúc sinh ra em chỉ được kề da một cái là
12:02Dạ đúng rồi
12:04Chưa được nhìn mặt luôn
12:05Dạ đúng rồi
12:06Có sinh qua nhưng mà mấy cô không cho qua
12:08Không cho qua
12:10Đúng
12:10Tại vì thật sự là nếu như em có sức khỏe
12:12Thì nó sẽ đỡ
12:14Tại vì em vừa sinh ra xong em bị băng huyết
12:16Có nghĩa là em đang rất là yếu trong người
12:18Sau 3 ngày khi mà em biết con em
12:20Có kết quả
12:22Là em làm sao
12:23Dạ khi mà biết là vượt qua được rồi
12:26Là vui lắm chị
12:28Kích sữa đồ này kia
12:29Để mà đem qua bên cái khoa sơ sinh
12:31Để mà cho bé bé u
12:33Khi con em được kích tin là
12:35Ôi vượt qua cái giai đoạn nguy hiểm rồi
12:36Thì em được gặp con
12:38Dạ chưa
12:38Vẫn chưa được luôn
12:39Em phải nằm ở điều trị
12:41Ở bên khoa mà khoa sinh đó chị
12:43Dạ là nửa tháng
12:45Rồi ôi là nửa tháng sau em mới xuất diện
12:47Dạ đúng rồi
12:48Tại vì cái bếp mổ
12:49Nó hành xốt
12:51Rồi phải truyền thuốc liên tục
12:53Khi mà 2 tuần sau là em xuất viện
12:55Xong rồi bác sĩ có hẹn là 3 ngày là lên cắt chỉ
12:59Sau 3 ngày em cắt chỉ xong
13:02Là bắt đầu em vô khoa sơ sinh
13:04Để mà em chăm bé
13:05Em đón bé ra
13:06Dạ em đón bé ra để mà em chăm bé
13:09Ủa em bị cắt chỉ là sao
13:11Em đẻ thường mà
13:12Em bị băng huyết đó chị
13:13Em phải mổ tử cung
13:14Là bị băng huyết là em
13:16Có nghĩa là em vừa đau đẻ thường
13:18Sau khi bị băng huyết
13:19Dạ vết mổ tử cung nữa
13:21Trời ơi
13:22Xem xíu nữa là bị cắt tử cung luôn
13:25Trời ơi
13:26Sau đó em mới được vô em gặp con em
13:28Gặp con em là lúc con em được về chưa hay vẫn tiếp tục ở trong đó
13:30Bé anh vẫn nằm ở trong đó chị
13:32Nằm bao lâu
13:33Khi mà em vô em đón ra nha là nằm thêm 2 tuần lễ nữa là 1 tháng chờ 2
13:38mẹ con mới được về nhà
13:40Nhưng mà lúc đó là vẫn là nghĩ là vượt qua rồi thì con của mình nó sẽ là 1
13:44em bé bình thường
13:46Chứ không nghĩ là nó sẽ để lại cái duy chứng nặng tới mức mà bị bại não
13:53Là cho tới bao lâu em mới biết con em bị duy chứng gì vậy?
13:56Cho tới cái ngày xuất diện
13:58Bệnh viện phát cái tờ giấy xuất diện ra để là con em bị duy chứng nặng
14:02Thì em mới biết được là con em bị bại não
14:04Chứ lúc đó em không hề biết luôn
14:05Không hề biết
14:06Nhưng mà gia đình em là có biết không hay là cũng không biết luôn hay biết mà giấu em?
14:10Không ai biết hết đó chị
14:11Chị nói là bé đã vượt qua được cái giai đoạn nguy hiểm rồi
14:14Thì nghĩ là vượt qua được thì giấu như mình thôi
14:18Vượt qua được rồi thì sẽ thành 1 em bé khỏe mạnh
14:22Mà lúc đó là con cũng còn quá nhỏ luôn cũng không có phát hiện gì hết
14:26Chưa có cái phản ứng gì hả?
14:27Dạ đúng rồi
14:27Với lại có 1 cái điều nữa mà nó rất là xót cái lòng là bé phải gắm ống xong
14:33đó chị
14:34Để mà truyền sữa
14:35À truyền mũi hả?
14:36Dạ đúng rồi
14:37Bé ngợp nặng quá cho nên là những cái ý thức cơ bản của bé nó mất đi hết
14:41Ngay cả khả năng nút bình sữa bé cũng mất luôn
14:44Lúc đó em có ngạc nhiên và em hỏi bác không?
14:47Hay là em không biết?
14:48Sau này em mới bắt đầu tìm hiểu?
14:50Dạ đúng rồi em không biết luôn đó
14:51Em chỉ nghĩ là kêu em vô đón bé ra để mà chăm thì tập để cho bé nó có
14:59phản ứng lại
15:00Thì em được các bác bên vật lý trị liệu là tập mỗi ngày luôn
15:04Chỉ em là đeo răng tay vô bắt đầu tập cho bé giãn cơn
15:08Giãn cơn miệng rồi làm cách nào để mà bé kích thích
15:11Bé có thể nuốt được
15:13Tập ngày nào cũng làm mấy lần luôn
15:15Còn phải học cái cách mà để mà bơm sữa vô cho bé như thế nào
15:19Chứ không có được mà bơm liên tục
15:21Bơm liên tục là bé nó sẽ bị sóc
15:23Và trào ngược dạ dày
15:25Rồi phải học là đúc tần mũ sữa
15:28Bé bị thêm nữa là mềm sụn thanh quản
15:31Là cái đường thở của bé nó sẽ bị hớp vô
15:33Mỗi lần thở là nó cứ ngay cái chỗ này
15:36Dạ đúng rồi nó lỡm sâu vô luôn
15:38Mà lúc đó là bé nó còn rất là nhỏ luôn
15:40Nó lỡm sâu vô luôn
15:42Mà nhìn rất là đứt ruột luôn
15:45Nhưng mà mình vẫn không biết con mình nó bị như vậy
15:47Rồi sau đó em nhận con đi khám mới biết hay là sao?
15:49Dạ đúng rồi
15:50Khi mà em nhận được cái tờ giấy ra diện của bé
15:53Là để là di chứng não
15:55Em còn nhớ là em có về em cha cứu xem là di chứng não là gì
16:00Thì lúc đó mới biết là con của mình bị bại ngẩn
16:05Rồi sau đó là có ẩm đi bệnh viện nhi đồng mộ
16:08Nhưng mà chưa kịp điều trị nữa là qua hôm sau bé bắt đầu sốt lên rồi nhập diện luôn
16:14Mềm sụn thanh quản là rất là dễ bị lây bình
16:18Rồi là bị viêm phổi nặng luôn
16:20Từ lúc sanh ra là em vẫn chưa được nghe tiếng con em khóc
16:23Mà nghe một cái tiếng nhỏ của con em thôi là em vẫn chưa được nghe bao giờ
16:27Là chỉ nghe cái tiếng mà bé thở thôi
16:30Bé mỗi lần mà khó chịu lên là bé sẽ rồng
16:33Rồng mà rồng thẳng rồi luôn
16:35Là lúc đó em biết là con này khó chịu
16:37Dạ đúng rồi
16:37Rồng với lại thở nhiều là bé sẽ khó chịu
16:40Chứ cũng không khóc
16:41Dạ không, không khóc
16:45Rồi cho tới bao giờ em mới được nghe con em khóc
16:47Có một lần là lấy ven
16:50Tại vì ngày nào cũng phải chuyển nước mà chị
16:52Ngày nào cũng phải chuyển kháng sinh vô ngồi
16:54Trên đó là nó bị hư ven với lại nó bể ven hoài
16:59Nhiều khi một ngày mà lấy cái hai lần
17:01Có một lần là lấy đau quá
17:03Là chị khóc é lên một cái
17:05Là em còn nhớ hơn lúc đó em mừng lắm
17:07Dạ
17:08Lúc đó là hết
17:10Rồi gọi điện hộ cho bà ngoại
17:12Rồi gọi điện hộ cho ba của bé em
17:14Nói là
17:14Rồi bữa nay như vậy nó khóc
17:16Rồi nó biết khóc rồi mẹ ơi
17:25Là kể từ sau đó là bắt đầu là bé biết khóc nhiều hơn
17:29Là bắt đầu bé có được những cái biểu cảm nhiều hơn
17:32Dạ
17:33Tới bây giờ là cũng chỉ biết nhỏ nhẽo
17:36Biết khó chịu
17:37Biết khóc thôi
17:38Chứ chưa biết cười
17:39Bây giờ là bé được bao nhiêu tháng
17:40Dạ
17:41Một tuổi mười tháng
17:42Tổi mười tháng
17:44Là bé biết được nhiều thứ
17:45Chỉ có nghe
17:47Nghe
17:48Biết kêu kêu là biết nhìn
17:49Dạ chưa
17:50Cũng chưa biết nhìn lâu
17:52Điều trị đó thì bao lâu bé được về nhà
17:54Ba tháng
17:55Trong cái tháng thứ hai
17:57Thì phát hiện ra là bé có cái con động kinh
18:01Là phải đi chụp em rây não á chị
18:05Mới có chút xíu rồi
18:06Mà phải vô phòng em rây
18:08Em còn nhớ là em được vô chung với bé
18:11Là mình ngồi đó mình canh con mình
18:14Xem có phản ứng gì hay không
18:16Mà để mình dần kêu kêu
18:18Ở ngoài nó dần lại á
18:20Thì trong tới mười lăm phút đó
18:21Là cái tiếng em rây não á
18:24Nó rất là băng băng băng cái đầu em
18:26Nhưng mà em lo cho con mình nhiều hơn
18:28Cho nên là em chiến hồi mà
18:30Em nhìn bé rồi em niệm Phật không
18:32Rồi sao có trộm bé bị động kinh xong
18:35Rồi có hướng điều trị
18:37Và có tìm bác sĩ tốt nhất cho bé
18:41Trộm dí là khi mà bác thăm khám
18:44Rồi bác điều trị thuốc cho bé
18:46Thì nó cũng giảm dần
18:48Rồi cho đến cái cao trào
18:50Cái hồi tháng 8
18:52Là cái con nó không thể nào mà nó kiểm soát được nữa
18:55Thì bắt đầu mới nhập diện tiếp
18:57Nhưng mà nhập diện nhi đồng 2
18:59Khoa thường kinh
19:00Là lúc đó về xuất diện nhi đồng 1
19:03Về được vài tháng là bắt đầu nhập diện tiếp
19:05Khi mà vô bệnh viện thì mấy bác cũng có cho thuốc
19:09Để mà cắt được cái con đó chị
19:12Nói chung là cũng rất là mừng
19:14Tại vì mỗi lần mà lên con 1 cái là
19:16Con khóc, mẹ khóc, bà ngoại khóc
19:20Cả nhà đều khóc hết
19:21Vậy thì bây giờ cho tới bao giờ
19:24Bé mới thật sự là an toàn?
19:26Trộm dí cả năm nay nữa chị
19:28Và cả năm nay là đã cắt được cái con đó hoàn toàn
19:31Cái vụ mà thở hôi hết bây giờ đỡ chưa?
19:33Bé lớn hơn, nó có đỡ hơn
19:35Chỉ đỡ hơn 1 chút xíu thôi
19:37Nhưng mà nó vẫn như vậy
19:38Cái hồi mà chụp em ray ở trong bệnh viện
19:42Là bác sĩ có nói với em
19:43Bây giờ bé nó kiểu nặng á chị
19:48Là có thể tích cực được hay không
19:51Là phải chờ vô phép màu
19:53Trời ơi
19:54Rồi em mà nghe câu đó xong rồi em làm sao trời?
19:57Dạ chỉ có khóc thôi
19:58Ngày xưa là em chỉ có biết khóc thôi
20:00Ngày nào cũng khóc hết trơn á
20:02Kiểu mình không có chấp nhận được con của mình
20:04Tại vì hai chị của nó đã quá khỏe khỏe mặt
20:07Dạ
20:08Nhưng mà sau khi mà nhập viện
20:10Mà thấy con của mình nó
20:11Nó bị như vậy á
20:13Vì chỉ có biết là
20:14Có cái lần mà không còn cái ven nào để mà lấy
20:17Là lấy trên đầu luôn
20:18Mấy cô thấy người nhà là
20:21Xót rồ quá
20:22Thì mấy cô mới kêu ra ngoài đi
20:25Để đóng cửa lại
20:26Để mà đè lấy
20:27Thì sau khi mà mở cửa ra
20:29Thì trời
20:29Tự nhiên
20:30Lấy cái ven này
20:31Cạo quyền một lỗm
20:32Rồi lấy cái ven ở trên đầu con mình
20:36Nhưng mà lúc đó là thấy xót quá
20:38Tại vì mình
20:39Cái nặng của con mình nó đã không có được bình thường rồi
20:42Mà bây giờ còn lấy ở trên đầu của bé nữa
20:44Bên phía bệnh viện thì cũng có lý của bệnh viện
20:47Là nếu như mà không lấy được ven á
20:48Thì sẽ không thể nào truyền thuốc
20:50Để mà cắt được cái cơn động kinh
20:52Và cái viêm phổi của bé
20:54Cho nên là sau một hồi
20:56Mà nói qua nói lại
20:58Thì cuối cùng là lấy ngay cái ven cổ của bé
21:00Để cho bé nó dễ chịu nhất
21:02Và còn đỡ hơn là lấy ở trên đầu
21:04Từ lúc mà sanh bé ra là
21:07Em thất suốt
21:08Không có đêm nào mà em ngủ hết
21:10Em ẩm con em suốt
21:12Ở trong cái khoảng thời gian mà nằm bệnh viện
21:14Cho dù ở nhà cũng vậy luôn
21:16Là em vẫn thất suốt
21:17Tại vì em được bác sĩ khoa thần kinh
21:20Nói là dẫn bé như vậy
21:23Có khả năng là nó ngủ
21:24Là khi mà nó ọc đàm ra đó
21:27Mà không biết là nó sẽ đi luôn
21:31Nên em có thất cẩm cằm
21:32Chá đúng mắt em soi
21:33Là em không ngủ luôn
21:35Cho tới sáng thì bà ngoại đi làm gì
21:37À bà ngoại đi chợ ghê
21:38Thì bắt đầu là em mới giao bé lại cho bà ngoại
21:41Để mà em ngủ chút xíu
21:42Lúc đó là em cũng có những cái suy nghĩ mà tiêu cực á
21:48Nó cứ quang quảng trong đầu em á
21:50Nhưng mà nếu mà bây giờ mà mình giải thoát cho mình á
21:55Thì mình để lại hai bé lớn
21:58Nó đã không có bà rồi
22:00Mà nó còn không có mẹ nữa
22:02Thì đó là một cái nỗi bất hạnh nhất trên của cuộc đời này
22:06Cho nên là mình không có thể nằm ích kỹ như vậy được
22:09Cho nên là mình cố gắng
22:11Cố gắng mỗi ngày vì con
22:14Vì con em thôi chứ không có vì bản thân của em
22:20Bây giờ thì thực sự phép màu nó cũng đang đến
22:22Bây giờ đúng rồi
22:23Thì bé nhỏ nó cũng đang ok nó ổn định
22:26Dạ
22:26Em chăm rất là kỹ luôn
22:28Dạ
22:29Hầu như là em sẽ không có tắm cho bé
22:33Em chỉ có lâu mình thôi
22:34Tại vì những cái bé bị phổi như vậy á
22:37Mà tiếp xúc với nước á là nó cứ bị như vậy hoài
22:40Hai ngày là em có nắng ấm là em sẽ gọi đầu cho bé
22:45Rồi cái phần dúi là em vệ sinh
22:47Nước rửa sà bông đồ này kia cho sạch sẽ mỗi ngày
22:50Tới bây giờ giống như vậy thôi chị
22:52Buổi tối mà khi mà buôn bán về xong rồi là bé vẫn chưa ngủ
22:56Tại vì ngày nào cũng phải đợi em mới ngủ
22:58Dạ ngày nào cũng thích được ấp
23:00Ấp y như là em bé mới đẻ vậy đó chị
23:03Là về là xong bắt đầu cho uống sữa
23:06Rồi pha một cái thau nước ấm á
23:08Lau mặt thay đồ
23:10Rồi bắt đầu vệ sinh phần dưới
23:13Sạch sẽ mát mẻ
23:14Rồi cho uống sữa
23:15Xong là bắt đầu ôm
23:17Chị ru vỗ chị ngủ
23:19Cho tới 1 giờ mấy chị mới ngủ
23:21Em bé sau cùng á
23:22Mà bị bệnh rồi phải nhập viện
23:24Rồi phải liên tục như vậy
23:25Và em phải chăm bé
23:26Thì em đâu có còn thời gian em đi làm
23:29Vì lúc đó kinh tế của em sẽ như thế nào
23:30Phụ thuộc hoàn toàn vào ba của bé
23:33Dạ đúng không
23:34Hồi trước là nhà có kinh tế
23:37Dạ cũng có kinh tế
23:39Cũng có đủ ăn đủ mặt đó chị
23:41Nhưng mà sau khi mà
23:43Hai mẹ con cứ nằm bệnh viện miết
23:46Rồi công ty gặp biến cố
23:47Thì vỡ nợ ra
23:50Ngay cái lúc mà bé được xuất diện về
23:53Ở nhi đồng 2
23:54Là bắt đầu biết tin là công ty vỡ nợ
23:57Thì là lúc đó là
24:01Rất là buồn luôn
24:02Và mà em suy nghĩ tới mức mà em bị rối loạn lo âu
24:06Em phải nhập viện điều trị
24:08Và cũng phải chụp em rây não
24:11Rồi chụp CT
24:11Rủ hết các thứ
24:13Rồi lúc đó cũng không có tiền
24:16Để mà cho bé duy trì tập vận động
24:18Thì em cắn răng
24:20Em bỏ mấy tháng
24:22Thì bé bị teo cơ
24:24Tại vì con em bị mềm sụn hình quản
24:26Cho nên là em không có đưa đến bệnh viện
24:28Hoặc là trung tâm được
24:29Thì nó rất là dễ bị lây bệnh cho bé
24:31Mà nếu mà bé bị bệnh
24:32Thì sẽ không có thể nào mà tập vận động được
24:35Sức khỏe ổn định
24:36Thì mới tập được
24:37Cho nên là phải mời cô giáo đến nhà
24:41Thì cái chi phí nó sẽ cao hơn
24:43Nó không còn được hưởng
24:44Cái bảo hiểm y tế nữa
24:45Một ngày làm vật lý trị liệu
24:47Nghe là khoảng bao nhiêu em?
24:48Dạ 300 ngàn một buổi
24:49Là một tiếng đồng hồ
24:51Em không có dự định là
24:53Mình sẽ đi học
24:54Để mình tập cho con
24:55Dạ
24:56Cái đó là
24:57Học là phải có chuyên khoa
24:59Có bằng
24:59Rồi này kia nữa
25:00Không ý là
25:01Thí dụ như chị nói
25:02Thí dụ như là
25:03Cô vật lý trị liệu
25:04Sẽ hướng dẫn cho em
25:05Những cái bài
25:06Dạ cũng có
25:08Cũng có
25:08Vẫn có
25:09Dạ đúng rồi
25:09Cũng có là
25:10Chứ không thể nào
25:11Một ngày mà tầm một tiếng
25:13Là bé có thể phục hồi
25:14Được nhanh được
25:14Dạ đúng rồi
25:15Nhưng mà khi mà em
25:16Không có kinh tế
25:18Để mà em duy trì nữa
25:18Là em ngưng vài tháng
25:20Là bé bị teo cơ
25:21Dạ đúng rồi
25:21Teo hết tay chân
25:23Bắt đầu teo
25:24Lại rút lại
25:25Dạ lúc đó là
25:26Rất là sót luôn á
25:27Và bắt đầu mình
25:28Phải nghĩ làm sao
25:29Để mà mình có kinh tế
25:31Để mà mình tiếp tục
25:32Mình cho con mình tập
25:35Vậy thì còn bây giờ
25:36Sau khi mọi thứ
25:37Nó đã qua một thời gian rồi
25:39Thì hiện giờ em đang làm gì
25:40Để mà duy trì
25:41Cái kinh tế
25:42Cho gia đình
25:42Hồi tháng 4 á
25:43Là nhà có mở
25:45Một cái quán ăn nhỏ
25:46Chị
25:47Em bán
25:48Trả lụi la ghi
25:49Rồi bò lá lớp
25:50Nem nướng
25:51Đâu đó
25:51Hiện giờ thì cái công việc đó
25:52Có đem lại cái nguồn kinh tế
25:54Ổn định cho em
25:54Và các con chưa
25:55Dạ
25:56Lúc mới đầu á
25:57Thì có ba bé
25:58Tham gia nữa
25:59Cho nên là
26:00Có cái chi phí
26:01Mà để trại quảng cáo á
26:03Là có
26:04Thì quán là có thu nhập tốt
26:06Nhưng mà khi mà
26:07Ba bé có những cái định hướng riêng á
26:09Rồi để sang cái quán này
26:10Lại cho em á
26:11Thì từ một người mà
26:13Bán mỹ phẩm
26:14Mình cũng không có nhiều cái kinh nghiệm á
26:16Chị
26:17Là quán bắt đầu dắn đi hẳn luôn
26:20Dạ là lúc đó là
26:22Phải một mình
26:23Rồng gánh
26:24Tất cả các chi phí
26:25Rồi khi mà em
26:26Em buôn bán như vậy
26:28Thì
26:28Ai sẽ là người canh các con cho em
26:30Có ai phụ hợp em
26:32Tại vì thật sự ra
26:32Về việc mà mở một cái quán ăn
26:35Dù là nó nhỏ thôi
26:36Nhưng mà nó rất
26:36Hàng ngàn cái công việc nhỏ
26:38Nhỏ lúc chút
26:39Rồi ai sẽ là người phụ em
26:41Dạ bà ngoại
26:42Cũng lại là bà ngoại
26:43Dạ
26:44Trời thiệt
26:44Đúng là
26:45Trên cuộc đời
26:46Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình
26:47Chỉ có mẹ thôi
26:48Dạ đúng
26:49Rồi bây giờ mẹ cũng chăm các con phụ em luôn
26:52Dạ bây giờ thì
26:53Mẹ lo về phần quán nhiều hơn
26:56Thì em có thể giữ mấy bé nhiều hơn
27:01Bây giờ bé lớn của em là
27:03Năm nay được 9 tuổi rồi
27:04Thì bé đã
27:05Bắt đầu có ý thức
27:07Về việc là phải phụ mẹ
27:09Thì bé có phụ em không?
27:11Dạ có
27:12Mấy cái tháng hẹo
27:22Mấy cái tháng hẹo chị là
27:25Có hay ra phụ
27:27Thấy mẹ làm một mình cực khổ quá là phụ hả?
27:30Trời
27:30Rồi bé có biết phụ em để chăm các em không?
27:33Dạ có luôn
27:34Bé vỗ
27:35Vỗ bé út ngủ còn hay hơn em nữa
27:37Dạ
27:38Nhiều khi mà em bận đi công chuyện
27:40Là nhờ bé ẩm dùm
27:43Dạ là một lát hồi là bé út ngủ luôn
27:45Bé lớn của em có biết được tình trạng bệnh của bé út không?
27:49Có hiểu được chưa?
27:50Dạ có
27:51Cho nên là rất là thương em
27:53Dạ hả?
27:54Có bao giờ ôm mẹ hay là nói với mẹ những cái điều là
27:57Ừ tội mẹ
27:58Mẹ phải lo cho các em như vậy
27:59Có khi nào tâm sự chia sẻ gì không?
28:02Chỉ là một người sống nội tâm
28:05Nhiều khi chị không có nói nhiều đâu chị
28:09Nhưng mà chị thể hiện nhiều
28:10Giống như là giữ em cho mẹ
28:14Thấy mẹ mệt
28:15Thôi mẹ ngủ đi đi con ẩm em cho
28:18Rồi đó
28:18Thôi mẹ làm cái này đi đi con ẩm em cho
28:21Ngày hôm nay thì bé có một món quà bất ngờ muốn dành tặng cho mẹ
28:28Đây
28:28Đây là một lát thư mà bé lớn gửi tặng cho mẹ
28:33Những gì mà mẹ nghĩ là bé nội tâm
28:35Bé không nói ra
28:36Thì chị nghĩ là chắc có lẽ bé sẽ ghi vô trong đây
28:38Cho mẹ đọc nha
28:40Mẹ Ngọc ơi
28:41Con có một lời
28:43Từ đó giờ con chưa dám nói
28:45Con là chị hai
28:47Nhưng con luôn phụ giúp mẹ chăm em nhỏ
28:49Con luôn yêu thương mẹ
28:51Tại vì mẹ là bầu trời
28:57Bầu trời đầy ánh sáng của cuộc đời con
29:01Ngày hôm nay con viết thâm thương để cho mẹ
29:04Là để mẹ có nhiều sức khỏe
29:06Để chăm lo cho tụi con
29:08Chúng con yêu mẹ
29:19Một cô bé rất là tình cảm
29:23Những gì mà em cố gắng
29:26Em vất vả
29:27Nó được đền đáp bằng những dòng chữ này
29:30Ngoại trường bức thư ngày hôm nay
29:32Thì chương trình của chúng ta
29:33Có thêm một khách mời
29:35Bất ngờ đến với em nữa
29:39Xin mời sự xuất hiện của bé lớn
29:43Trời ơi
29:44Con vô với mẹ đi nè
29:47Dạ con chào cô
29:48Có chào con
29:49Ôi quá xinh đẹp luôn
29:51Khi mà con thấy mẹ
29:52Mà chăm em nè
29:54Rồi mẹ phải đi làm nè
29:56Mẹ phải thức đêm
29:58Thức hôn vất vả như vậy
30:00Lúc đó con có suy nghĩ gì
30:01Con vô với mẹ đi chăm em
30:04Con ẩm em
30:06Lấy đàm rồi cho nước mắt cho em
30:08Con biết ẩm em luôn
30:10Con biết lấy đàm luôn
30:11Dạ biết lấy đàm
30:12Trời ơi giỏi dữ vậy trời ơi
30:14Mỗi lần mẹ đi bán về trễ
30:15Là con quen ngủ à
30:17Ôi
30:18Cái bức thư con viết cho mẹ
30:20Mẹ đã đọc được hết rồi đó
30:22Còn bây giờ con có muốn thể hiện
30:23Tình yêu thương nữa với mẹ không
30:32Ôi ơi
30:33Mẹ ơi mẹ hãy giữ dàng sức khỏe
30:35Để lo cho tụi con
30:37Con phải luôn yêu thương mẹ nhiều hơn
30:44Thông qua chương trình này
30:45Thì em có điều gì muốn nhắn gửi tới con của em
30:50Em có thể chia sẻ với quý vị khán giả không
30:51Chỉ mong là sức khỏe của bé Úc
30:54Sẽ ổn định hơn
30:56Và bé sẽ sớm có nhận thức hơn
31:00Cái điều kỳ tích nó sẽ xuất hiện
31:02Dạ
31:02Chỉ cần mình còn hy vọng
31:04Dạ
31:05Em sẽ cố gắng
31:08Cố gắng làm mỗi ngày
31:09Để mà bé có thể tập vận động
31:12Phục hồi
31:14Để mà được nhìn thấy con
31:17Đi được chân chân của mình
31:21Cảm ơn anh mẹ con đã đến với chương trình
31:23Chương trình chat với mẹ biển sữa
31:24Và bây giờ chương trình của chúng ta cũng kết thúc rồi
31:26Cô mong là hai mẹ con
31:29Có thể luôn luôn đồng hành cùng nhau
31:32Yêu thương nhau
31:33Và hãy cùng với mẹ
31:34Lo lắng cho các em
31:36Cũng như là tổ ấm nhỏ của hai mẹ con
31:40Mà bây giờ chương trình chat với mẹ biển sữa cũng đã kết thúc rồi
31:43Quý vị khán giả đừng quên
31:44Khung giờ phát sóng của chương trình của chúng ta nha
31:4720h chủ nhật hàng tuần
31:49Trên kênh MCV Network
31:51Vì Mai Ca
31:51Và mẹ biển ngày hôm nay
31:53Xin phép chào tạm biệt
31:54Và hẹn gặp lại
32:24Hãy subscribe cho kênh MCV Network
32:52Hãy subscribe cho kênh MCV Network
Comments