Skip to playerSkip to main content
  • 4 hours ago
[Dubbed]Losing Is Not an Option
Transcript
00:00Hoàng đế Linh Dược bị trứng mù mặt
00:01Ta vào cung ba năm
00:02Chàng vẫn không nhận ra ta
00:04Ngay đó, chàng ung dung bước lên nong ỉ
00:06Lạnh lùng dặn do ta
00:07Đã là hoàng đế
00:08Thì nên quảng nạp hậu cung
00:09Mơ móc phải thấm đều
00:10Hoàng hậu, nàng phải độ lượng
00:12Thế là những ngày tháng hoang đường bắt đầu
00:13Ta đang tưới hoa trong ngựa hoa viên
00:15Chàng thấy ta xinh đẹp
00:16Liên hạ lệnh nạp vào hậu cung
00:17Ta đang cưỡi ngựa ở trường đua
00:19Chàng khen ta phóng khoáng
00:20Lại muốn nạp ta vào hậu cung
00:22Nước cười hơn nữa là
00:23Ta cải trang thành thường dân ra khỏi cung đi hội chùa
00:25Đầu quấn khăn vải thô
00:26Mình mặc y phục vải thô
00:28Chàng vậy mà lại dựa vào mùi huân hương trên người ta mà tìm đến
00:30Tay phai phai chiếc quạt xếp
00:32Vị cô nương này mày ngài lay động lòng người
00:34Không biết đã hứa hôn chưa
00:35Ta nánh cười
00:36Giả vờ e thẹn nói
00:37Bầm công tử
00:38Thần nữ đã là người có chồng
00:39Chàng im lặng một lúc
00:40Rồi vẻ mặt tiếc núi nói
00:41Ta không làm kẻ tiểu nhân phá hoại gia đình người khác
00:44Có thể mạo mụi hỏi một câu
00:45Phu quân của nàng bao giờ thì chết
00:47Ta tại chỗ suýt nữa phung cả viên kẹo mạch nha trong miệng ra ngoài
00:50Vội vàng che miệng lại
00:51Bờ vai không kìm được mà run lên
00:52Giả vờ là đau buồn
00:54Thực ra là cười đến sắp không nhịn được nữa
00:55Chàng còn tưởng ta bị nói trung tâm sự
00:57Trong mắt lại có thêm vài phần thương hại
00:59Còn nói thêm một câu
01:00Cô nương đừng sợ
01:01Nếu hắn thực sự đối xử không tốt với nàng
01:03Ta sẽ đòi lại công bằng cho nàng
01:04Phụ thân ta là nguyên lão ba chiều
01:06Năm đó khi linh dược tranh đoạt ngôi vị
01:08Vụ thân ta đã chọn sai phe
01:09Nương tựa vào phế thái tử
01:10Chàng vẫn ghi hận đến giờ
01:12Năm ta cập kê
01:13Chàng dùng một tờ thánh chỉ cưới ta vào hoàng cung
01:15Mỹ danh là ban ân
01:16Thực chất là để trả thủ
01:17Phá hỏng hôn ước của ta với chân quốc công thế tử
01:20Ta thầm đảo mắt coi thường
01:21Người này mù mặt thì thôi đi
01:22Lòng dạ còn đen tối như vậy
01:24Ban đầu chàng định phong ta làm mỹ nhân
01:25Nên nói mỹ nhân không cần xử lý việc vặt trong hậu cung
01:28Chỉ cần mỗi ngày đến thỉnh an hoàng hậu
01:30Mà hoàng hậu lại phải đợi tất cả tần phi thỉnh an xong
01:32Mới được nghỉ ngơi
01:33Nê cứ như tìm cho ta một công việc nhàn hạ
01:35Bèn bất chấp mọi ý kiến
01:36Phong ta làm hậu
01:37Nhưng chẳng quên mất
01:38Lúc đó hậu cung chẳng có một ai
01:39Cái gọi là thỉnh an
01:41Chẳng qua là ta tự thỉnh an chính mình
01:42Mỗi buổi sáng sớm
01:44Ta ngồi trên BBAO hangutit hangulo của hoàng hậu
01:46Nhìn đại điện chống không
01:47Quyển tình đứng bên cạnh
01:48Cung ta thực hiện cho đủ lệ
01:50Lâu dần
01:50Cũng trở thành một cảnh tượng hoang đường trong cung
01:52Thỉnh thoảng ta còn bảo quyển tình đóng giả tần phi đến thỉnh an ta
01:55Coi như để giải khuây
01:56Như lần nào cũng bị nàng cười từ chối
01:58Nói là sợ mạo phạm huy nghi của hoàng hậu
02:00Chưa đầy nửa tháng
02:01Linh dược cũng nhận ra có gì đó không ổn
02:03Lại một lần nữa ngồi trên nong ỉ
02:05Nhìn mặt lặp lại với ta
02:06Hoàng hậu
02:07Nàng đừng có ảo tưởng về chấm
02:08Chấm thân là thiên tử
02:09Phải quảng nạp hậu cung
02:10Nàng phải độ lượng
02:11Chàng lại nhảy không rứt
02:13Tỷ nữ thân cận bên cạnh ta là quyển tình thực sự không nghe nổi nữa
02:15Phít một tiếng quỳ xuống dập đầu
02:16Hoàng thượng tha mạng
02:17Nô tỷ là tỷ nữ thân cận của hoàng hậu nương nương
02:19Nương nương đã đến thiên điện dạm lại trang
02:21Dặn nô tỷ ở đây chờ
02:22Linh dược bất đắc di xoa chắn
02:24Nhưng trên mặt không có chút gì là ngượng mùng
02:26Nghiêm túc nói
02:26Chấm đương nhiên biết
02:28Chỉ là để người thay mặt truyền lời
02:29Sau này bất kể là người hai người khác gặp chấm
02:32Đều phải tự giới thiệu trước
02:33Tránh để chấm nhận nhầm
02:43Chấm còn đang đợi để bàn chuyện nạp phi với nàng ấy
02:45Kết quả là vừa ra khỏi cửa điện
02:47Liên đụng phải ta vừa từ thiên điện bước ra
02:49Chàng sững người
02:50Lập tức đổi sang giọng điệu dịu dàng
02:51Vị cô nương này
02:52Mê là hoàng hậu
02:53Vào trong truyền lời giúp chấm
02:54Nói chấm tìm hoàng hậu bàn chuyện nạp phi
02:57Bệ hạ
02:57Thần thiếp chính là hoàng hậu
02:58Mặt chàng lập tức đỏ bừng
02:59Hô khăn hai tiếng
03:00Xoay người bỏ chạy
03:02Còn suýt nữa bước hụt bọc thềm
03:03Sau đó
03:04Chàng lại gặp ta đang tỉa cành hoa trong ngựa hoa viên
03:06Có bài học từ huyền tình
03:07Chàng cố ý dừng bước
03:09Bảo thái dám đứng chờ ở xa
03:10Còn mình thì xảy bước về phía ta
03:12Phải công nhận
03:13Linh dược trong rất tuấn tú
03:14May kiếm mắt sao
03:15Mặt tựa ngọc quan
03:16Ôn lên dáng người cao thẳng của chàng
03:18Toát lên vẻ huy nghi của bậc đế vương
03:20Cũng khó trách có thể mê hoặc nhiều khuê nữ như vậy
03:22Ta đang định không gối hành lễ
03:23Chàng lại đưa tay đỡ lấy tay ta
03:25Ánh mắt được ý cười
03:26Thục nữ yêu kiểu
03:27Quân tử hào cầu
03:28Nàng là nữ tử hợp ý chấm nhất mà chấm từng gặp trong đời
03:31Ta, một nữ tử sống trong khuê phòng
03:33Tuy sớm đã biết chàng bị mù mặt
03:34Nhưng bị một vị đế vương tuấn tú tỏ tình trước mặt mọi người như vậy
03:37Vẫn không kìm được mà mặt đỏ tim đập
03:39Ngay cả sự thô lỗ và độc ác của chàng mấy ngày trước
03:41Cũng đều bị ta ném lên 9 tầng mây
03:43Chúng ta bày một bàn nhỏ bên hồ
03:45Nâng chén ngâm thơ
03:46Trò chuyện vô cùng vui vẻ
03:47Cho đến khi chàng đột nhiên thốt ra một câu
03:49Hoàng hậu thô tục vô vị
03:50Không dịu dàng được như nàng
03:52Hay thật, chứng mù mặt của chàng lại tái phát rồi
03:54Lén lút tán tỉnh người khác sau lưng ta thì thôi đi
03:56Lại còn lôi chính ta ra để so sánh
03:58Linh Dược trước khi đi còn cố ý hỏi ra thế của ta
04:00Nói muốn phong ta làm phi
04:02Ta cố ý nói dối, thưa bệ hạ
04:04Thần nữ Thu Vũ Hà là tam nữ nhì của Phủ Lý Thượng Thư
04:06Tối hôm đó, thanh chỉ phong phi đã được truyền đến Phủ Lý Thượng Thư
04:09Lý Thượng Thư lật tung cả phủ
04:10Đến cả một nhà hoàn tên Thu Vũ Hà cũng không tìm thấy
04:13Lo lắng đến mức suýt treo cổ tự tử
04:14Linh Dược biết chuyện thì nổi trận lôi đình
04:16Cho rằng Lý Thượng Thư đã giấu con gái đi
04:18Mấy ngày liền không cho Lý Thượng Thư rắc mặt tốt
04:20Trên chiều đình lại càng liên tục gây khó dễ
04:22Lúc thì, bắt ông chép 100 lần luận ngữ
04:24Lúc thì bắt ông đi xử lý nước thải ở ngoại Âu Kinh Thành
04:26Lý Thượng Thư vốn đã cao tuổi
04:28Chép xong 100 lần luận ngữ
04:29Tay gần như muốn vẫy
04:31Lại phải đi xử lý nước thải ở ngoại Âu
04:32Càng làm cho cả người dính đầy bùn đất
04:34Lôi thôi lếch thích
04:35Các đại thần trên chiều đều thấy rõ
04:37Nhưng không ai dám cầu xin cho ông
04:39Dù sao ai cũng biết
04:40Hoàng Thượng đang phiền lòng vì chuyện của Thu Vũ Hà
04:42Vị Thượng Thư này lo đến bạc cả tóc
04:44Ngay ngày ở trong phủ tháp hương bái Phật
04:46Cầu cho Thu Vũ Hà hiện thân
04:47Thái giám thân cận của Linh Dược là tiểu lộ tử thực sự không nhìn nổi nữa
04:50Bệ hạng, ngày đó trong ngữ hoa viên
04:52Ngoài hoàng hậu nưng nưng ra
04:53Thì không có nữ tử nào khác cả
04:55Linh Dược chật bừng tỉnh
04:56Nhìn răng nghiến lợi nói
04:57Là hoàng hậu
04:58Kẻ lừa đảo đó đã làm mất A-Hà của chấm
05:00Huyền tình đứng bên cạnh lo lắng
05:02Kéo tay áo ta
05:03Lào giọng nói
05:04Nưng nưng
05:04Nếu hoàng thượng biết người đã lừa ngài ấy
05:06Liệu có tức giận không ạ
05:07Ta ngửa mặt lên trời thở dài
05:09Xoay tay ra
05:10Tức giận thì cứ tức giận thôi
05:11Đợi đến khi nào chàng nhận ra được mặt ta rồi hãng nói
05:14Dù sao chàng cũng không nhớ ai là ai
05:16Hơn nữa
05:16Nhìn Lý Thượng Thư và Linh Dược
05:18Mỗi người một vẻ mặt sầu não
05:19Ta còn thấy khá thú vị
05:20Thực ra trước khi vào cung
05:22Ta đã biết ân hoán giữa hoàng đế và gia đình mình
05:24Từ khi ta sinh ra
05:25Mẫu thân đã bắt ta học cầm kỳ thư hoạ
05:27Nữ công ra tránh
05:28Vốn là để gả cho chấn quốc công thế tử
05:30Mẫu thân ta khóc suốt đêm
05:31Sợ ta sau khi gả vào hoàng cung sẽ bị Linh Dược gẻ lạnh
05:33Chịu ấm ức
05:34Ta cũng khóc theo bà
05:35Miệng kêu
05:36Mẫu thân
05:36Dồ kếp của nữ nhi thật khổ
05:38Nhưng vừa quay đi
05:39Ta đã không nhịn được mà bật cười thành tiếng
05:41Nam nhân trong thiên hạ đều không đáng tin như nhau
05:43Thay vì gả cho một thế gia tử đệ
05:44Thà gả cho người có quyền lực cao nhất
05:46Ít nhất cũng được hưởng hết vinh hoa phú quý
05:48Sao lại không vui chứ
05:49Quả nhiên
05:50Sau khi gả cho Linh Dược
05:51Ta không phải làm bất cứ việc gì
05:53Ngoài việc không có một tình yêu rõ ràng
05:54Ta có được mọi thứ
05:55Công ngon áo đẹp
05:57Vinh hoa phú quý
05:58Và cả quyền lực tuyệt đối trong hậu cung
05:59À, thực ra cũng không phải hoàn toàn
06:01Không có manh nha của tình yêu
06:03Ít nhất mỗi lần chàng nhận nhầm ta
06:04Đối xử với ta cũng khá tốt
06:06Còn mang cho ta quà vặt ngoài cung
06:08Tuy mỗi lần đều hỏi một câu
06:09Nàng có thích ăn món này không
06:11Chấm nhớ là à hà thích
06:12Nhưng ta cũng không bận tâm
06:13Dù sao có đồ ăn là được rồi
06:15Vào ngày ta đến trường đua ngựa
06:17Lại gặp Linh Dược
06:17Chàng mặc chàng phục cưỡi ngựa màu mực
06:19Giáng người khỏe khoắn
06:20Dung mạo cao quý
06:21Chàng chút bỏ sự uy nghiêm của nam bào
06:23Thêm vài phần khí chất thiếu niên
06:24Khi cưỡi ngựa giáng người thẳng tắp
06:26Ánh mắt chàn đầy sự kiêu hãnh
06:27Khiến ta nhìn mà có chút thất thần
06:29Ta cố ý đi chậm lại chờ chàng đến
06:31Muốn xem lần này chàng có nhận nhầm ta nữa không
06:33Quả nhiên
06:33Chàng sẽ bước về phía ta
06:35Miệng còn lầm bầm
06:36Nữ từ nay phóng khoáng
06:37Thẳng thắn
06:37Có thể phong tần vị
06:38Rõ ràng chàng lại không nhận ra ta
06:40Chàng kiên nhẫn dạy ta cưỡi ngựa
06:42Dịu dàng giải thích kỹ thuật cưỡi ngựa
06:43Đâu ngón tay thỉnh thoảng chạm vào cổ tay ta
06:45Mặt ta liền nóng gian
06:46Đang định thú nhận thân phận
06:47Chàng lại từ từ cất lời
06:49Tục nữ yêu kiều
06:50Quân tử hào cầu
06:59Nói với Lưu A Thúy
07:00Lần trước nữa là với ta khi đang bắn cung
07:01Lần trước nữa nữa là với ta khi đang tỉa cành hòa
07:04Hóa ra chàng chỉ có mỗi một câu tỏ tình này
07:06Lòng ta lập tức nguội lạnh
07:07Đều tại phụ thân từ nhỏ không cho ta gặp nam nhân bên ngoài
07:09Khiến ta thành ra cái dáng vẻ trước từng trải sự đời này
07:12Mới bị chàng lừa hết lần này đến lần khác
07:14Ta cố ý ghi chặt dây cương
07:15Con ngựa đột ngột trùng hai chân trước lên
07:17Dọa linh dược suýt ngã ngựa
07:18Ta giả vừa hoàng hốt
07:20Bệ hạ
07:20Xin thư tội
07:21Chàng vịn vào yên ngựa
07:23Sắp mặt trắng bạch
07:24Nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh
07:25Không sao
07:26Từ từ thôi
07:27Chấm ở bên cạnh nàng
07:28Ta khóc lóc chạy về tôi phụ tìm phụ thân để kể tội
07:30Phụ thân ta cũng đầy một bụng ấm ức
07:32Nói rằng năm đó ông cũng bị linh dược tỏ tình
07:34Ta kinh nhạc vô cùng
07:35Trận tròn mắt hỏi
07:36Cái gì
07:37Linh dược còn tỏ tình với cả cha sao
07:38Phụ thân
07:39Cha là
07:40Một lão già dâu di sổm soàm
07:41Tuổi đã ngoài 50
07:42Mà chàng cũng để mắt tới được sao
07:44Thật là ghê
07:45Phụ thân ta thở dài
07:46Chậm rãi kể lại một chuyện cũ
07:47Tô công
07:48Ngài cứ yên tâm
07:49Nếu ngày sau ta đăng cơ
07:50Môi vị thừa tướng không ai khác ngoài ngài
07:52Đa tạ điện hạ
07:53Linh dược khi chưa đăng cơ
07:54Đã là một cao thủ vẽ với hứa hẹn
07:56Phụ thân ta từ một thư sinh bình thường
07:58Lơ lên được đến vị trí lại bộ thị lang
07:59Chịu đủ mọi sự lạnh nhạt và chèn ép
08:01Một sớm được linh dược coi trọng
08:03Tất nhiên là cảm kích vô cùng
08:04Hoàn toàn nghe theo lời chàng
08:05Chỉ hận không thể móc tim móc phổi ra
08:07Cho đến một ngày
08:08Ông đến phủ Lý Thượng Thư bái kiến
08:10Không may bị dính mưa
08:11Thay y phục của Lý Thượng Thư
08:12Bị linh dược đến sau nhận nhầm thành Lý Thượng Thư
08:14Còn nghe được câu nói quen thuộc
08:16Lý Thượng Thư
08:16Lý Thượng Thư
08:17Ngài cứ yên tâm
08:18Nếu ngày sau ta đăng cơ
08:19Môi vị thừa tướng không ai khác ngoài ngài
08:21Phụ thân ta tại chỗ thức đến dâu run lên
08:23Chỉ vào mũi linh dược chất vấn
08:25Tại hạ
08:25Ngài có còn nhớ tô thị lang bên bờ hồ huyền vũ không
08:28Linh dược lại vẻ mặt ngương hác
08:29Tô thị lang nhắc đến hắn làm gì
08:31Tư chất tầm thường
08:32Không đáng làm thừa tướng
08:33Phụ thân ta tính tình thẳng thắn
08:35Nghe những lời này
08:36Tối đó liền đi theo ngũ hoàng tử
08:37Cũng vì thế mà đứng đầu trong sổ đen của linh dược
08:39Ta nghe xong cười đến không đứng thẳng lưng nổi
08:41Ha ha ha
08:42Phụ thân
08:43Hóa ra cha mới là người đầu tiên bị chàng lừa đó à
08:45Xem ra chứng mù mặt của chàng đã là bệnh cũ từ lâu rồi
08:48Ta trở lại cung
08:49Vẫn nên ăn thì ăn
08:50Nên uống thì uống
08:51Thỉnh thoảng giành rỗi quá
08:52Liên cố ý đi lượn lời trước mặt linh dược
08:54Xem cái dáng vẻ nhận nhầm người của chàng
08:56Ta có lúc đóng giả cung nữ
08:57Có lúc đóng giả tân phi
08:58Thậm chí có lúc đóng giả cả thái giám
09:00Cố ý lượn lời trước mặt chàng
09:02Nhìn bộ dạng nghi hoặc
09:03Cố gắng phân biệt của chàng
09:04Lòng cảm thấy vô cùng thú vị
09:05Huyền tình luôn khuyên ta
09:07Làm vậy quá mạo hiểm
09:08Lỡ bị linh dược phát hiện thì phiên phức lắm
09:10Nhưng ta chẳng hề quan tâm
09:11Chàng đến mặt ta còn không nhớ
09:13Làm sao mà phát hiện được
09:14Không ngờ lần này chàng đã thông minh hơn
09:16Đang định để lộ ánh mắt háo sắc đó
09:17Liên quay đầu hỏi tiểu lộ tử
09:19Nước tử này phóng khoáng
09:20Có một phong vị riêng
09:21Nàng ta là ai
09:22Tiểu lộ tử cuối người đáp
09:23Bầm bệ hạ
09:24Là hoàng hậu nương nương ạ
09:26Chàng lập tức ra sầm mặt
09:27Chỉ vào y phục của ta
09:28Chất vấn
09:29Sao nàng lại mặc y phục của cung nữ
09:30Còn ra thể thống gì nữa
09:32Ta chóp chóp mắt
09:33Giả vờ vô tội
09:33Vậy thần thiếp cởi ra bây giờ
09:36Linh dược tức thì vừa giận vừa bực
09:37Chỉ vào ta hồi lâu không nói nên lời
09:39Mặt đỏ bừng
09:39Cuối cùng chỉ có thể vất tay áo bỏ đi
09:41Trước khi đi không quên để lại một câu
09:43Đúng là hoang đường
09:44Chàng tức đến mức bước chân cũng có chút hoảng loạn
09:46Tiểu lộ tử ở sau lưng chàng lén nháy mắt với ta
09:48Khóe miệng còn mang theo nụ cười không nén được
09:50Nhưng đi được mấy bước
09:51Chàng lại quay đầu dặn dò
09:53Đừng có cười thật
09:54Cảm lạnh thì không tốt
09:55Ta nhìn bóng lưng chàng
09:56Cười đến không đứng thẳng nổi
09:57Vì hoàng đế mù mặt ngoài cứng trong mềm này
09:59Cũng khá đáng yêu
10:00Rất nhanh đã đến lúc lật thẻ bài
10:01Tiểu lộ tử dâng thẻ bài lên
10:03Linh dược nhìn thẻ bài duy nhất trước mặt
10:05Tức đến suýt hộp máu
10:06Tại sao đã cố gắng lâu như vậy
10:07Kế hoạch quảng nạp hậu cung lại không có chút tiến triển nào
10:10Hậu cung vẫn chỉ có một mình hoàng hậu
10:12Linh dược ném mạnh thẻ bài xuống đất
10:13Miệng không ngừng lầm bầm
10:14Vô dụ
10:15Đồ vô dụ
10:16Tiểu lộ tử đứng bên cạnh
10:17Dung dày
10:17Không dám nói thêm một lời
10:19Linh dược chỉ vào ta
10:20Nghiêm dọng nói
10:21Trong vòng hai tháng không được xuất hiện trước mặt chấm
10:23Khuất mắt cho đỡ bực mình
10:24Chàng vừa nói xong câu đó
10:26Liên thấy quyển tình sau lưng ta
10:27Cả nguyên nữa
10:28Cũng không được xuất hiện trước mặt chấm
10:29Tránh để chấm nhận nhầm người
10:31
10:31Quyển tình vẻ mặt ấm ức
10:33Nhưng cũng chỉ có thể chịu đựng
10:34Ta vừa khóc vừa chạy về cung trường lạc
10:36Lòng lại vui như mở hội
10:37Vừa vào cửa liền quay đầu dặn giao quyển tình
10:39Mau thu dọn đồ đạc
10:40Cải trang thành thường dân
10:41Chúng ta ra ngoài cung chơi
10:43Ta vừa lau những giọt nước mắt không hề tồn tại
10:45Vừa hối thúc quyển tình thu dọn nhanh lên
10:47Sợ Linh dược đổi ý
10:48Quyển tình bất đác dĩ lắp đầu
10:49Cười nói
10:50Khẩu thị tâm phi
10:51Nhưng vẫn vội vàng đi thu dọn đồ đạc
10:52Thật tốt quá
10:53Ta không tìm chàng
10:54Chàng không tìm ta
10:55Chúng ta đúng là một đôi phu thê ăn ý
10:57Quyển tình bất lực
10:58Nương nương
10:59Hoàng thượng bảo người hai tháng không được xuất hiện trước mặt ngày ấy
11:02Nếu người ra ngoài cung mà bị hoàng thượng bắt gặp
11:04Sẽ phiền phức lắm đó ạ
11:05Sợ gì chứ
11:06Chàng mù mặt mà
11:07Cho dù có gặp cũng không nhận ra ta đâu
11:09Ta vạn vạn lần không ngờ
11:11Linh dược để tránh mặt ta
11:12Cũng đã ra ngoài cung
11:13Ta đi đến bờ sông
11:14Xung quanh treo đầy các loại hoa đăng
11:16Ánh đèn chiếu xuống mặt nước
11:17Lớp lánh
11:18Náo nhiệt vô cùng
11:19Tay ta cầm một chiếc đèn hoa quế
11:21Cẩn thận thắp lên
11:22Lòng thầm niệm
11:23Cầu cho tôi ra bình an
11:24Cầu cho ta sống những ngày yên ổn
11:26Đang chuẩn bị thả hoa đăng xuống sông
11:27Một bóng hình quen thuộc tiến về phía ta
11:29Linh dược phe phẩy chiếc quạt xếp
11:31Không lên đôi mắt đào hoa
11:32Lại hỏi câu nói cũ dích đó
11:33Tiểu thư
11:34Đã hứa hôn chưa
11:35Ta nhìn trái nhìn phải
11:36Nhìn trên nhìn dưới
11:37Chắc chắn xung quanh không có ai khác
11:39Mới giác định là chàng đang nói chuyện với mình
11:41Lòng thầm chửi thề
11:42Đúng là trời không có mắt
11:43Rốt cuộc chàng làm thế nào mà tìm được ta chính xác giữa đám đông vậy
11:46Ta cúi mắt xuống
11:47Thần nữ đã là người có chồng
11:48Đã gãi đi rồi
11:49Công tử đừng quấy giày nữa
11:50Lần này thì chắc chàng không thể đến bắt chuyện nữa rồi
11:53Chàng sững người
11:54Trong mắt lóe lên một tia thất vọng
11:55Rồi lại nhíu mày
11:56Gọi ta đang định chuồn đi lại
11:58Dường như đã đưa ra một quyết định khó khăn
11:59Ta không làm kẻ thứ ba
12:01Cũng không phá hoại gia đình của nàng
12:03Có thể tiện hỏi một chút
12:04Phu quân của nàng bao giờ thì chết
12:06Ta tại chỗ kinh ngạc
12:07Chuyện này
12:07Đã phát triển theo hướng có thể chu di kiểu tộc ta rồi
12:10Công tử
12:11Xin thận trọng lời nói
12:12Cô nương
12:13Nếu hắn đối xử tốt với nàng
12:14Tối nay tự nhiên sẽ cùng nàng đến thả hoa đăng
12:16Giọng điệu của chàng đầy phẫn nộ
12:18Dường như đang thật sự bên vực cho ta
12:20Ánh mắt thương hại cũng không giống như giả tạo
12:22Ta nhìn ráng vẻ nghiêm túc của chàng
12:24Lòng thầm tính toán
12:25Hay là nhân cơ hội này trêu chọc chàng một phên
12:27Xem rốt cuộc chàng có thể làm đến mức nào
12:29Ta đứng dưới gốc cây
12:30Đầy ẩn ý nói
12:31Phu quân của ta quả thực không phải là người tốt
12:33Ngày thứ hai sau khi thành hôn đã nghĩ đến chuyện nạp thiếp
12:35Ngày thường đối với ta thì không đánh cụm mắng
12:37Nhưng ra thế của hắn lớn
12:38Ta không thể làm gì được
12:40Chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng
12:41Linh dược phẫn nộ chửi một tiếng
12:43Đô cận bá
12:44Loại người này chết không đáng tiếc
12:46Nói xong chàng hát gì một cái
12:47Ánh mắt nhìn ta lại thêm một tia thương sót
12:49Giọng điệu cũng mềm mỏng đi
12:50Đã để nàng chịu tùy thân rồi
12:52Ta nén cười
12:53Lòng thầm ý
12:53Bệ hạ
12:54Ngày đang mắng chính mình đó
12:55Khi ta nhận ra có điều không ổn
12:57Đã bị chàng nắm lấy cổ tay
12:58Chàng vội vã nói
13:06Nhưng sự vội vã và chân thành
13:07Trong giọng điệu lại không giống như giả tạo
13:09Ta nhìn ráng vẻ nghiêm tốt của chàng
13:11Lòng thầm bất lực
13:12Nếu ta thật sự hòa ly
13:13Thì đi đâu để làm hoàng hậu hưởng phúc đây
13:15Nhưng Linh dược lại tưởng thật
13:16Canh canh trong lòng nói
13:17Tối nay nàng cứ ở bên cạnh ta
13:19Nàng đừng hiểu lầm
13:20Ta chỉ sợ quên mất ráng vẻ của nàng
13:22Sau này sẽ không tìm được nàng nữa
13:24Chàng còn đặc biệt mua cho ta một sâu kẹo hồ lô
13:26Đưa vào tay ta
13:27Nghe nói các cô nương đều thích ăn món này
13:29Nàng thử xem
13:30Sâu kẹo hồ lô đỏ rực
13:31Bọc một lớp đường dày
13:32Nhìn đã thấy hấp dẫn
13:33Ta nhận lấy kẹo hồ lô cắn một miếng
13:35Vị ngọt lập tức lan tỏa đến tận đáy lòng
13:37Cũng quên mất cả chuyện phải giả vờ đáng thương
13:39Khóe miệng bất giác nở một nụ cười
13:41Chàng sai người đi chuẩn bị xe ngựa
13:43Ta thấy không thể thoát được
13:44Liên nhân lúc chàng không để ý
13:45Cắn vào cổ tay chàng một cái
13:47Ta cắn không nặng lắm
13:48Nhưng cũng đủ để chàng đau mà buông tay
13:50Ta xoay người bỏ chạy
13:51Vừa chạy vừa cười
13:52Khi mảnh lại nhìn
13:53Chỉ thấy chàng đứng xứng tại chỗ
13:54Ôm lấy cổ tay
13:55Vẻ mặt ngơ ngác
13:56Phải công nhận
13:57Mù mặt cũng có cái lợi
13:59Cho dù ta có đứng trước mặt chàng
14:00Chàng cũng chưa chắc nhận ra
14:01Đúng là hung thủ gây án ngay trước mặt
14:03Nhân chứng cũng không nhận ra
14:04Nhưng ai mà biết được
14:06Ngày hôm sau chàng đã chặn ta ngay trước cửa khách điếm
14:08Ta đeo một lớp lộ trắng mỏng
14:10Che đi phần lớn khuôn mặt
14:11Chỉ để lộ ra đôi mắt
14:12Vốn nghĩ như vậy chàng sẽ không nhận ra ta
14:14Nhưng không ngờ chàng vẫn nhận ra ta trong nháy mắt
14:16Nước cười hơn nữa là
14:17Tay chàng còn cầm một sâu kẹo hồ lô
14:19Thấy ta liền nói
14:20Ta đoán là nàng thích
14:21Ăn món này
14:21Nên đã đặc biệt mua cho nàng
14:23Lần này đừng chạy nữa
14:24Chàng nắm chặt cổ tay ta
14:25Có phải vẫn còn nghĩ đến tên cạn bã đó không
14:27Sao nàng lại ngốc như vậy
14:29Ta giữ người
14:30Thị vệ bên cạnh vội khuyên
14:31Cô nương có phúc rồi
14:32Cô nương đã giúp bệ hạ chúng ta
14:34Giải quyết được một vấn đề năn giải bao năm qua đó
14:36Linh Dược đột nhiên nắm chặt cổ tay ta
14:38Ánh mắt vô cùng nghiêm túc
14:39Ta không nhớ được người khác
14:41Lại có thể nhớ được ráng vẻ của nàng
14:43Chúng ta quả nhiên là duyên chơi định
14:45Nếu không phải đã từng bị chàng lừa hai lần
14:47Có lẽ ta đã tin rồi
14:48Ta chấn tĩnh lại
14:49Thầm hạ quyết tâm
14:50Tuyệt đối không thể để Linh Dược biết ta chính là hoàng hậu
14:52Nếu không những ngày tháng tốt đẹp của ta sẽ chấm dứt
14:54Cùng lắm thì sau này ở trong cung sẽ chàng điểm đậm
14:57Cố gắng tránh mặt chàng
14:58Ta rút tay về
14:59Giả vờ kiên quyết
15:00Tấm lòng của công tử
15:01Thần nữ xin nhận
15:02Nhưng chỉ cần phu quân còn tại thế một ngày
15:04Thần nữ tuyệt đối sẽ không rời bỏ chàng
15:06Đây là bổn phận làm vợ của thần nữ
15:07Ta cố ý nhấn mạnh hai chữ phu quân
15:09Trong mắt đầy vẻ quyết tuyệt
15:11Muốn chàng biết khó mà lui
15:12Nhưng Linh Dược Dương như không hiểu
15:14Không những không từ bỏ
15:15Mà trong mắt còn lé lên một tia tàn nhẫn
15:17Vậy thì tìm cách giết hắn đi
15:20Ta sẽ giúp nàng
15:20Ta thầm nghi hoặc
15:21Tự giết chính mình
15:22Được sao
15:23Chàng nhất quyết hỏi ta nhà chồng ở đâu
15:25Phu quân là ai
15:25Với cậy khí thế nếu không để ta trở thành quá phụ
15:32Ngài không đắc tội nổi đâu
15:33Hay là đừng sen vào chuyện của ta nữa
15:36Chàng lại vẻ mặt kêu ngạo
15:37Thiên hạ này không có người nào ta không đắc tội nổi
15:39Cuối cùng ta thực sự không thể thuyết phục được chàng
15:41Chỉ có thể nhượng bộ
15:42Đồng ý ở trong biệt viện phía Tây Thành của chàng một tháng
15:45Trong thời gian đó
15:46Chàng không được hỏi về hành tung của ta
15:47Không được điều tra ra thế của ta
15:49Nếu sau một tháng chàng vẫn còn nhớ được ráng vẻ của ta
15:51Ta sẽ về nhà hòa ly với phu quân rồi gà cho chàng
15:53Ta thầm tính toán
15:55Một tháng là đủ để ta nghĩ ra đối sách
15:57Hơn nữa
15:57Chàng là một kẻ mù mặt
15:58Có lẽ vài ngày nữa sẽ quên ta mất thôi
16:00Trở lại hoàng cung
16:01Ta toát mồ hôi lạnh
16:02Vừa ngồi xuống uống một ngụm trà
16:04Cung nữ liền thông báo
16:05Hoàng thượng giá đáo
16:06Ta vèo một cái chui vào trong chăn
16:08Cuộn chặt cứng
16:08Đến đầu cũng không dám lo ra
16:10Huyền tình ở bên cạnh nánh cười
16:11Nương nương
16:12Phản ứng của người cũng nhanh quá rồi đó
16:14Ta hạ thấp rộng
16:15Nếu bị chàng nhận ra
16:16Ta sẽ tiêu đời
16:17Linh dược vừa vào cửa
16:19Ánh mắt đã lạnh đi
16:20Cái giá của hoàng hậu ngày càng lớn nhỉ
16:22Chấm vào mà nàng đến mặt cũng không lộ ra
16:23Có phải cố ý trốn chấm không
16:25Ta đè dọng xuống
16:26Giả vờ yếu ớt
16:27Chẳng phải hoàng thượng đã nói
16:29Trong vòng hai tháng không cho thần thiếp xuất hiện trước mặt ngài sao
16:31Thần thiếp sợ ngài nhìn thấy mặt của thần thiếp
16:33Lại khiến ngài không vui
16:35Linh dược giọng điệu cứng rắn
16:36Vậy nên chấm mới đích thân đến đây
16:38Chấm nói không cho nàng xuất hiện
16:39Chứ không nói chấm không thể đến tìm nàng
16:41Ta thầm phỉ bắn
16:42À, hóa ra là cái lý lẽ này
16:44Người làm hoàng đế đều có tiêu chuẩn kép
16:45Và chặt chẽ như vậy sao
16:46Chàng còn lại gần giường
16:48Đưa tay sờ nhiệt độ của chân
16:49Sao lại cuộn chặt thế này
16:50Có phải bị bệnh không
16:52Lòng ta ấm lại
16:53Nhưng vẫn cứng đầu nói
16:54Thần thiếp không sao
16:55Chỉ là sợ làm hoàng thượng nổi giận
16:56Linh dược giường như nghĩ đến
16:58Điều gì đó
16:58Khóe môi nhích lên
16:59Giọng điệu có mấy phần đắc ý
17:01Tháng sau chấm sẽ nạp phi
17:02Lần này chắc chắn sẽ thành công
17:03Hoàng đế linh dược bị trứng mù mặt
17:05Ta vào cung ba năm
17:06Chàng vẫn không nhận ra ta
17:08Ngay đó
17:08Chàng ung dung bước lên nong ỉ
17:10Lạnh lùng dặn do ta
17:11Đã là hoàng đế
17:12Thì nên quảng nạp hậu cung
17:13Mơ móc phải thấm đều
17:14Hoàng hậu
17:15Nàng phải độ lượng
17:16Thế là những ngày tháng hoang đường bắt đầu
17:17Ta đang tưới hoa trong ngựa hoa viên
17:19Chàng thấy ta xinh đẹp
17:21Lòng ta trợt kinh hãi
17:22Có một sự cảm không lành
17:23Chàng lại hỏi
17:24Nàng có biết đó là quý nữ nhà nào không
17:26Ta cố ý giả ngốc
17:27Cuối đầu cung kính nói
17:28Hoàng thượng
17:29Nạp phi là quốc gia đại sự
17:30Không liên quan đến thần thiếp
17:31Thần thiếp chỉ cần nhớ
17:32Chuẩn bị sẵn vàng bạc châu báu
17:34Gấm vóc lụa lả
17:35Nhất định phải để vị nương nương đó
17:36Biết được thành ý của hoàng thượng là được
17:37Lòng ta lại đang gào thét
17:39Xong rồi
17:39Lần trước lừa chàng
17:40Ta đã nói mình tên là Lưu A Thúy
17:42Chàng là muốn cưới Lưu A Thúy
17:44Không được
17:45Ta phải ngăn cản việc này
17:46Nếu không
17:46Ta vừa làm hoàng hậu
17:47Vừa làm tần phi
17:48Chẳng phải là đang tranh sùng với chính mình sao
17:50Đến lúc đó
17:51Ta vừa phải đến thỉnh ăn Lưu A
17:52Lưu A
17:53Thế
17:54Nghĩ thôi cũng thấy hoàng đường
17:55Chàng vừa đi
17:56Ta lập tức chạy đến cung của thái hậu
17:58Lao vào lòng bà khóc lóc
17:59Mỗ hậu
18:00Hoàng thượng sắp nạp phi rồi
18:01Chàng sắp cưới một nữ tử dân răng
18:03Con muốn phế bỏ hoàng hậu là con đây
18:04Thái hậu vỗ nhẹ lưng ta
18:06Giọng điệu ôn hòa khuya nhủ
18:07Thanh hoan
18:08Con phải hiểu
18:08Từ xưa đến nay
18:09Hoàng đế không có ai chỉ cưới một thê tử
18:11Nạp thêm vài tần phi cũng là chuyện bình thường
18:13Ta cố ý thuận theo lời bà
18:15Nhìn răng nhìn lợi nói
18:16Thần thiếp hiểu rồi
18:17Thần thiếp sẽ đi chặt chân nữ từ đó
18:18Để nàng ta có thể yên tâm gả cho hoàng thượng
18:20Thái hậu giật mình
18:21Vội vàng kéo ta lại
18:23Ấy
18:23Khoan đã
18:24Con quay lại đây
18:25Từ từ nói
18:25Đừng nóng vội
18:26Ta kể lại đầu đuôi câu chuyện
18:27Thái hậu cũng nhíu mảy
18:29Bà vốn đã vì chuyện tuyển phi cho Linh Dược mà bận đến bù đầu
18:31Linh Dược lại chỉ một lòng nghĩ đến Lưu A Thúy đó
18:33Đến cả quý nữ trong chiều cũng không để vào mắt
18:35Nực cười hơn nữa là
18:36Thái hậu lại hỏi ta
18:38Cái
18:38Lưu A Thúy đó
18:39Trông có đẹp hơn con không
18:40Ai ra cũng muốn xem thử là nữ từ thế nào
18:42Mà có thể khiến cho đứa cháu trai mù mặt của Ai ra mê mẩn đến vậy
18:45Linh Dược biết Thái hậu vẫn đang tuyển phi cho mình
18:47Linh Dược đốt hết tất cả các bức họa tuyển phi
18:49Có gì hay mà tuyển
18:50Trông ai cũng như nhau
18:51Chẳng không nhớ được
18:52Cũng không có hương thú
18:53Thái hậu xa sầm mặt
18:55Nếu đã vậy
18:55Vậy thì đi hỏi nữ từ đó xem
18:57Có bằng lòng gả cho người
18:58Một vị hoàng đế có tam cung lục viện không?
19:00Có bằng lòng chịu cảnh dưới người không?
19:02Linh Dược lại càng phản nghịch hơn.
19:03Gân cổ lên nói, mẫu hậu.
19:05Chấm sống 22 năm, khó khăn lắm mới gặp được một người khác biệt.
19:08Giống như một người quanh nam chỉ ăn ngũ cốc thôi.
19:10Bỗng gặp được sân hào hải vị.
19:12Chấm không ngại nàng đã từng có chồng.
19:13Chỉ lo nàng sẽ chê chấm đã từng có thầy tử.
19:15Chàng còn cố ý bảo tiểu lộ tử, đi do hỏi sở thích của Lưu A Thúy.
19:18Kết quả tiểu lộ tử do hỏi tới lui.
19:20Toàn là những thứ ta thích.
19:21Tức đến mức tiểu lộ tử suýt nửa tự treo cổ lên cành đông nam.
19:24Thái hậu bị tức đến mức đứng không vững.
19:26Suýt nửa ngã xuống.
19:27Linh Dược vội vàng đỡ bà.
19:28Hít hít mũi.
19:29Nghi hoặc nói, mùi hương trên người mẫu hậu.
19:31Chấm dường như đã ngửi thấy ở đâu đó rồi.
19:33Rất quen thuộc, Thái hậu nhắm mắt lại.
19:34Lòng đầy bất lực.
19:35Đó là huân hương mà ta thường ngày sử dụng.
19:37Chàng đến mùi hương của hoàng hậu là ta đây cũng đã quen thuộc.
19:39Nhưng lại cố tình không nhớ ra mặt ta.
19:41Linh Dược nhíu mày.
19:42Cảm thấy có gì đó không ổn.
19:44Trong lòng mơ hồ có chút bất an.
19:45Vội vàng chạy đến biệt viện ở phía Tây Thành.
19:47Vội vã đi vào từ cửa sau.
19:49Thay một bộ y phục thường dân.
19:50Nước còn chưa kịp uống một ngụm.
19:52Đã gặp ta.
19:53Chàng thấy ta.
19:53Đôi mày tuấn tú lập tức sẵn ra.
19:55Ngừng lại một chút.
19:56Kẽ gọn.
19:57A thúy.
19:57Rồi lại tìm cớ để che giấu sự vội vã của mình.
19:59Chẳng chỉ cảm thấy gần đây không được yên bình.
20:01Nên mỗi ngày đều nên đến thăm nàng.
20:03Đề phòng có người làm hại đến nàng.
20:04Chàng còn mang đến bánh hoa quế mà ta thích.
20:06Đặt lên bàn.
20:07Chẳng nghe nói nàng thích ăn món này.
20:09Đã đặc biệt bảo ngụ thiện phòng làm.
20:10Nhìn bánh hoa quế.
20:11Lòng ta vừa ấm áp vừa bất lực.
20:13Vì hoàng đế mù mặt này tuy không nhớ.
20:15Mặt ta.
20:15Nhưng lại nhớ rõ sở thích của ta.
20:17Ta tại chỗ như bị xét đánh ngang tay.
20:18Điều này có nghĩa là một ngày 12 canh giờ.
20:20Ta phải luôn chú ý đến động tĩnh của Linh Dược.
20:22Bất kể ta đang làm gì.
20:24Chỉ cần chàng vừa đi.
20:25Ta phải lập tức chạy đến đây.
20:27Đóng giả thành lưu A Thúy.
20:28Ta vốn chỉ muốn đối phó cho qua.
20:30Kéo dài thời gian.
20:31Bây giờ thì hay rồi.
20:32Hoàn toàn bị chói buộc.
20:33Đến cả cơ hội thờ cũng không có.
20:35Có lần ta đang ăn lẩu trong hoàng cung.
20:37Đột nhiên biết tin Linh Dược đã đến biệt viện.
20:38Ta không kịp lau miệng.
20:40Liên vội vàng thay y phục chạy đến.
20:41Kết quả bị Linh Dược nhìn thấy vết dầu mỡ trên khóe miệng.
20:44Còn tưởng ta đói quá.
20:45Đau lòng đưa cho ta một chiếc khăn tay.
20:46Ăn từ từ thôi.
20:47Không ai tranh với nàng đâu.
20:49Nhưng sự việc đã đến nước này.
20:50Ta không thể không tiếp tục giả vờ.
20:52Nếu không, với tính cách của Linh Dược.
20:53Nếu biết sự thật.
20:54Chắc chắn sẽ nghĩ ta đang đùa dẫn chàng.
20:56Hơn nữa.
20:57Ta còn nói xấu chàng rất nhiều trước mặt chàng.
20:59Ta thầm phân tích.
21:00Sở dĩ chàng thích lưu A Thúy.
21:01Có lẽ là vì.
21:02Chàng từ nhỏ tiếp xúc đều là các quý nữ kinh thành.
21:04Ai nấy đều đoan chàng.
21:06Lịch sự.
21:06Đột nhiên gặp một người bị nhà chồng gẻ lạnh.
21:08Trông có vẻ yếu đuối nhưng lại có chút bướng bình.
21:10Một phụ nhân xa suốt.
21:11Long thường hại cộng thêm việc chàng có thể nhớ được mặt ta.
21:13Liên cho rằng đó là tình yêu đích thực.
21:15Cũng bình thường thôi.
21:16Linh Dược nhìn ta.
21:17Mặt đấy nghi hoặc.
21:18Xảy ra chuyện gì vậy?
21:19Sắp mặt kém thế.
21:20Có phải nhà chồng nàng lại gây khó dễ cho nàng không?
21:22Ta có thể giúp nàng giải quyết hắn.
21:24Nàng không cần phải sợ.
21:25Ta nảy ra một ý.
21:26Quyết định.
21:27Dọa chàng để chàng biết khó mà lùi.
21:29Cô ý nói một cách hung dữ.
21:30Không cần người giúp.
21:31Ta đã giết phụ quân rồi.
21:32Chàng sững người.
21:33Sau đó nhớ mày.
21:34Lại vô cùng vui mừng.
21:35Giết hay lắm.
21:36Hắn đáng chết.
21:37Dám bắt nạt người của ta.
21:38Chính là kết cục này.
21:39Ta thử thắng xông lên.
21:40Hung tượng chìm đắm trong kịch bản của mình.
21:42Ta từ nhỏ đã không phải người tốt.
21:44Một đông người nhà không cho ta chăn.
21:45Để sửa ấm.
21:46Ta đã phóng hỏa đốt cả nhà.
21:48Đêm đó.
21:48Trong nhà không một ai bị lạnh.
21:50Đều bị đốt đến ấm áp.
21:51Phụ quân muốn cưới cũng không phải ta.
21:53Là ta đã thiết kế hãm hại mới gả được cho hắn.
21:55Nhưng hắn vẫn bảo vệ người trong lòng hắn.
21:57Đối với ta chăm bề lạnh nhạt.
21:58Nếu đã vậy.
21:59Vậy thì ta sẽ để họ làm một đôi nguyên ưng dưới suối vàng.
22:02Vĩnh viễn không xa rời.
22:03Ta càng nói càng nhập tâm.
22:05Cô ý trợn to mắt.
22:06Giả vờ bộ dạng hung thần ác sát.
22:07Linh Dược đưa cho ta một cốc nước.
22:09Giọng điệu bình thẳng nói.
22:10Uống cho nguận họ.
22:11Đừng tức giận mà hại thân.
22:12Ta nghi hoặc hỏi.
22:13Nên không sợ sao.
22:14Ta là hung thủ giết người đó.
22:15Biết đâu một ngày nào đó ta cũng sẽ giết người.
22:17Mùa đông gia đình cướp đi chăn của nàng là vô tình vô đức.
22:20Chồng của nàng thành hôn với nàng nhưng không chuyên tâm yêu nàng.
22:22Bất kể là đối với nàng hay đối với người trong lòng hắn.
22:24Đều là bất trung bất nghĩa.
22:25Bọn họ chết không đáng tiếc.
22:27Chàng dừng lại một chút.
22:28Lại nói.
22:28Người ta nên sợ là người khác.
22:30Lòng ta trật thoát lại.
22:31Lẽ nào chàng biết gì rồi.
22:32Ta đột nhiên cảm thấy cả người lạnh toát.
22:34Sau lưng toát mồ hôi lạnh.
22:35Không biết người khác mà chàng nói là ai.
22:37Lúc này.
22:38Linh Dược xin lỗi ta.
22:39Nói chàng phải trở về hoàng cung một chuyến.
22:41Xử lý chút chuyện riêng.
22:42Nói xong liền xải bước ra ngoài.
22:43Ta còn chưa kịp nghỉ ngơi.
22:45Liền nghe thấy hai nhà hoàng ngoài cửa thì thầm.
22:46Vừa rồi công tử nói gì.
22:48Hoàng hậu.
22:48Ngươi có nghe thấy không?
22:49Hình như nói muốn cho hoàng hậu một lời giải thích.
22:52Nhầm rồi.
22:52Hoàng hậu nương nương đang ở trong hoàng cung.
22:54Sao có thể liên quan đến công tử được chứ?
22:56Trong lòng công tử chỉ có A Thúy cô nương thôi.
22:58À.
22:58Lòng ta trật thất lại.
22:59Không hay rồi.
23:00Lẽ nào chàng đã nghi ngờ.
23:01Ta vội vàng thay sang y phục của hoàng hậu.
23:03Chạy về hoàng cung.
23:04Lại một lần nữa chui vào trong chăn.
23:06Giả vờ bị bệnh.
23:07Không lâu sau.
23:08Linh Dược phong trần mệt mỏi từ ngoài bước vào.
23:10Nhìn về phía giường.
23:10Đôi mày tuấn tú nhíu chặt lại.
23:12Hoàng hậu.
23:13Sao nàng lại nằm trên giường nữa rồi?
23:14Có phải lại giả bệnh để trốn chẳng không?
23:16Ta bóp giọng lại.
23:17Giả vờ thở hồn hền.
23:19Hoàng thượng đã nói hai tháng không gặp thần thiếp.
23:21Thần thiếp nhất định nói được làm được.
23:22Không dám trái thanh chỉ của hoàng thượng.
23:24Thần thiếp lần này là bị bệnh thật.
23:25Không phải giả vờ.
23:26Sắp mặt Linh Dược có chút không tự nhiên.
23:28Hò khăn hai tiếng.
23:29Nói thì nói.
23:30Thở hồn hền làm gì?
23:31Ta muốn khóc mà không có nước mắt.
23:33Cái này có thể trách ta sao?
23:34Giả vờ yếu ớt cũng là một việc tốn sức lực.
23:36Hơn nữa ta còn phải nánh cười.
23:38Thơ.
23:38Chàng ho khăn hai tiếng.
23:39Hoàng hậu.
23:40Chấm suy đi nghĩ lại.
23:41Phẩm hạnh của nàng cũng không tồi.
23:43Những năm nay cũng không làm sai điều gì.
23:44Ta thầm đào mắt coi thường.
23:46Vớ vẩn.
23:46Còn cần ngươi nói sao?
23:47Ta chính là vị hoàng hậu đủ tiêu chuẩn nhất.
23:49Không tranh không giành.
23:50Còn có thể diễn kịch cùng ngươi.
23:52Chàng lại hỏi.
23:52Nàng có biết tại sao chấm lại cưới nàng không?
23:54Ta thầm phỉ báng.
23:55Còn có thể vì sao nữa?
23:57Để trả thù phụ thân ta chứ gì?
23:58Còn có thể có lý do nào khác sao?
24:00Hoàng thượng nhân hậu.
24:01Nhớ đến công lao của tô ra.
24:02Mới nạp thần thiếp vào cung.
24:04Phong làm hoàng hậu.
24:05Linh dược ngồi trên ghế.
24:06Hai tay chống lên gối.
24:08Tô thượng thư đã lấy chuyện chấm năm đó nhận nhầm người làm cớ.
24:10Để đòi hỏi chấm ngôi vị hoàng hậu này.
24:12Chấm lúc đó còn nhỏ.
24:13Cũng không biết sau này sẽ thích một người đến như vậy.
24:15Liên thuận miệng đồng ý với ông ta.
24:17Ta lập tức hiểu ra.
24:18Chàng là muốn phế hậu.
24:19Phế hậu thì không sao.
24:20Nhưng nếu chàng cũng đón Lưu A Thúy vào hoàng cung.
24:22Có bao nhiêu người đã từng gặp ta.
24:24Làm sao ta có thể tiếp tục lừa dối được.
24:26Đến lúc đó ta một mình đóng hai vai.
24:28Sớm muộn gì cũng sẽ bị lộ.
24:29Ta có rúng trong chân.
24:30Lo lắng như kiến bò trên chảo nóng.
24:32Cố gắng nghĩ cách.
24:33Nhất định phải ngăn cản chàng.
24:34Cũng phải ngăn cản chàng đi.
24:36Tìm Lưu A Thúy.
24:37Cứu mạng.
24:37Tên này.
24:38Phải ngăn lại.
24:39Có rồi.
24:40Hôm đó.
24:41Linh Dược lại đến phía Tây Thành thăm ta.
24:42Ta không từ chối tình ý của chàng nữa.
24:44Cùng chàng ngọt ngào tình tứ.
24:45Thỉnh thoảng e thẹ nắm lấy tay chàng.
24:47Nũng điệu một chút cũng có một phong vị khác.
24:49Ai.
24:49Nói thật.
24:50Những ngày làm quá phủ Lưu A Thúy cũng không tệ chút nào.
24:52Không cần xử lý việc vật trong hậu cung.
24:54Còn được hoàng đế sủng ái.
24:55Đúng là những ngày thần tiên.
24:56Khuyết điểm duy nhất.
24:58Là phải luôn đề phòng bị chàng nhận ra.
24:59Còn phải chạy đi chạy lại.
25:01Mệt vô cùng.
25:02Linh Dược mấy lần muốn nói lại thôi.
25:04Cuối cùng mới mở lời.
25:05A Thúy.
25:06Ta thú nhận với nàng một chuyện.
25:07Nàng phải chuẩn bị tâm lý.
25:08Đừng quá kích động.
25:09Cũng đừng sợ hãi.
25:10Ta vũ vũ ngực.
25:11Giả vờ bình tĩnh.
25:12Ai à.
25:13Ta đến cả phu quân cũng đã giết rồi.
25:14Chuyện lớn gì mà chưa từng thấy.
25:16Ngươi cứ nói đi.
25:17Ta chịu được.
25:17Lòng ta lại đang đánh chống.
25:18Lẽ nào chàng định thú nhận mình là hoàng đế.
25:21Còn muốn đón ta vào cung.
25:22Linh Dược từ trong lòng lấy ra ngọc tỉ.
25:24Trang trọng nói.
25:25Chấm là hoàng đế của đại dược vương chiều.
25:26Linh Dược.
25:27Ta đứng xưỡng tại chỗ.
25:28Lòng thầm đếm một hai ba.
25:29Cô ý giả vờ kinh ngạc thất sắc.
25:31Miệng hà to có thể nhét vừa một quả trứng.
25:33Hồi lâu không nói nên lời.
25:34Linh Dược lại cười khen ta.
25:36A Thúy.
25:36Nàng thật là người có can đảm.
25:37Không hổ là người chấm đã chọn.
25:39Nàng sao vậy.
25:40Có phải bị dọa rồi không?
25:41Ta thầm chế nhạo.
25:43Dọa cái gì chứ.
25:44Ta biết từ lâu rồi.
25:45Nhưng bề ngoài vẫn giả vờ kinh hãi chưa định thần.
25:47Ta nhân cơ hội đột phát bệnh nặng.
25:48Hai chân.
25:49Mềm nhúng.
25:49Ngã xuống đất.
25:50Xui bọt mép.
25:51Thực ra là nước cam thảo đã chuẩn bị trước.
25:53Linh Dược lập tức hoảng loạn.
25:54Vội vàng ôm ta vào lòng.
25:55Mất hết hồn vía gọi.
25:57A Thúy.
25:57A Thúy.
25:58Nàng đừng dọa chấm.
25:59Mau tỉnh lại.
25:59Chàng liền bắt một vị đại phu vào.
26:01Đại phu bắt mạch cho ta một lát.
26:02Lát đầu.
26:03Giả vờ tiếc núi.
26:04Công tử xin nén bi thương.
26:05Vị cô nương này đã bị dọa chết rồi.
26:07Mạch tượng đã không còn.
26:08Không thể cứu vãn được nữa.
26:10Tuyệt.
26:10Nhân lúc Linh Dược quay đầu lau nước mắt.
26:12Ta lén dờ ngón tay cái khen ngợi đại phu.
26:14Không hổ là kẻ lừa đảo giang hồ ta đã bỏ ra số tiền lớn để mời về.
26:17Kỹ năng diễn xuất quả là chuyên nghiệp.
26:19Còn biết diễn hơn cả ta.
26:20Đại phu nhận được tín hiệu của ta lại càng.
26:23Không biết trời đất là gì nữa.
26:24Còn đưa ra một ý kiến tồi tệ.
26:26Vị cô nương này là vì một hơi thở không lên được mà chết ngạt.
26:28Công tử có thể thử truyền hơi cho nàng ấy.
26:30Nếu có thể cứu sống được thì là vạn hạnh.
26:32Nếu không cứu được cũng coi như đã tận tâm.
26:34Không để lại tiếc núi.
26:35Ta nằm trên giường.
26:36Giang gần như muốn nghiến nát.
26:37Ta là đang giả chết.
26:38Chứ không phải bị đuối nước.
26:40Cần gì phải truyền hơi.
26:41Tên lửa đảo này cố ý hại ta.
26:42Linh Dược đuổi hết những người không liên quan ra ngoài.
26:45Trong phòng vô cùng yên tĩnh.
26:46Chàng ngồi bê giường.
26:47Khẽ lầm bầm.
26:48A thúy.
26:48Nàng đừng trách chấm.
26:49Chấm cũng là vì muốn cứu nàng.
26:51Nàng tỉnh lại đi.
26:52Được không?
26:52Ta thầm ngào thét.
26:53Ta là người chết.
26:54Ngươi đừng có lại gần đây.
26:55Nhưng chàng vẫn cúi xuống hôn ta.
26:57Nụ hôn này rất dịu dàng.
26:58Mang theo một tia dương dày.
26:59Cho đến khi từng giọt ẩm ướt rơi xuống mặt ta.
27:02Ta mới nhận ra Linh Dược đã khóc.
27:03Chàng ngại ngào nói.
27:04Tỉnh lại đi.
27:05Được không?
27:05Nàng muốn gì chấm đều đồng ý với nàng.
27:07Vàng bạc châu báu.
27:08Vinh hoa phú quý.
27:09Chỉ cần nàng tỉnh lại.
27:10Chấm sẽ cho nàng tất cả.
27:12Chấm sẽ không bao giờ ép nàng làm những việc nàng không muốn nữa.
27:14Lòng ta vừa chua sót vừa mềm yếu.
27:16Thầm mắng mình thật xấu xa.
27:17Ta thật sự rất xấu xa.
27:19Lại lừa chàng như vậy.
27:20Còn khiến chàng phải khóc.
27:21Ta muốn nói với chàng.
27:22Ta lừa chàng đó.
27:23Ta không sao cả.
27:24Chàng đừng khóc nữa.
27:25Nhưng ta lại sợ chàng sẽ hỏi tại sao ta lừa chàng.
27:27Ta biết nói thế nào đây.
27:29Không thể nói là ta.
27:30Chỉ muốn đùa dỡn chàng.
27:31Chỉ là không muốn chàng cưới hoàng hậu là ta đây chứ.
27:34Trời dần tối.
27:34Ta nhịn không nổi nữa.
27:36Muốn đi nhà xí.
27:37Nhưng linh dực nhất quyết ở bên giường canh ta.
27:39Còn nắm tay ta kể chuyện.
27:40Ta mà nghe được mới lạ.
27:41Chàng lại nhảy nói.
27:42Chấm sinh ra trong mảnh cung.
27:44Từ nhỏ đã mắc chứng mù mặt vô cùng biên trọng.
27:46Không phân biệt được ai với ai.
27:47Lúc nhỏ.
27:48Các cung nữ thái dám bắt nạt chấm.
27:49Ấn chấm xuống ao nước.
27:50Treo lên cây.
27:51Dùng đao dạch đầu chấm.
27:53Chấm bẩm báo với phụ hoàng.
27:54Nhưng lại không thể nói ra ai đã hại chấm.
27:56Sau này.
27:56Những chuyện như vậy xảy ra nhiều.
27:58Chấm lại có thể nhớ ngay được những người đã làm hại chấm.
28:00Đến cả khóe mắt họ có mấy nếp nhăn.
28:02Cũng có thể nhớ rõ ràng.
28:03Nàng đoán xem sao.
28:04Trong đám người đó.
28:05Lại có cả phụ hoàng của chấm.
28:06Chàng nói.
28:07Giọng ngại ngào.
28:17Chấm không hối hận về quãng thời gian đó.
28:19Trong ký ức của chấm trước đây.
28:20Đều là những bộ mặt xấu xí.
28:22Nhưng nàng thì khác.
28:23Nàng là người đầu tiên chấm sẵn lòng ghi nhớ.
28:25Là người đầu tiên khiến chấm cảm thấy ấm áp.
28:27À thí.
28:28Chấm nói những điều này.
28:29Chỉ là muốn nói với nàng.
28:30Chấm thích nàng.
28:31Từ cái nhìn đầu tiên đã rất thích.
28:33Không phải là nhất thời hương khởi.
28:34Là thật lòng.
28:35Thật không may.
28:36Khi chàng kể xong những lời tâm sự này.
28:37Ta đã sớm không chịu nổi mà ngủ tiếp đi.
28:39Già chết mệt quá.
28:40Con phải ngê chàng lại nhảy.
28:42Thực sự không chịu nổi nữa.
28:43Linh Dược thấy ta không có phản ứng.
28:45Tưởng ta thật sự không tỉnh lại được nữa.
28:47Khóc càng thương tâm hơn.
28:48Con gọi tiểu lộ tử vào.
28:49Bảo hắn chuẩn bị hậu sự.
28:50Tiểu lộ tử nhìn ta nằm trên giường.
28:52Chết.
28:52Nhưng ngủ với vẻ mặt vô cùng bình yên.
28:54Chê nhìn rơi tờ.
28:55Chê nhìn rơi tờ.
28:55Chê nhìn rơi tờ.
28:56Chê nhìn rơi tờ.
28:57Chê nhìn rơi tờ.
28:57Nhưng lại không dám vạch trần.
28:59Chỉ có thể chịu được.
29:00Ngày hôm sau.
29:01Ta khởi động kế hoạch thứ hai.
29:02Người đã được sắp xếp nhanh chóng vào.
29:04Định khiêng ta đi.
29:05Nhã hoàng dẫn đầu cố ý nói.
29:06Công.
29:07Tử.
29:07Nàng lúc sinh thời rất yêu cái đẹp.
29:08Nếu để lâu.
29:09Dung mạo bị tổn hại.
29:11Thân thể bốc mùi.
29:12Cô nương dưới suối vàng cũng sẽ đau lòng.
29:13Ta đã tính toán từ trước.
29:15Đợi ta được trung cất.
29:16Lòng linh dược cũng sẽ nguội lạnh.
29:17Sẽ không còn cố chấp với Lưu A Thí nữa.
29:19Ta lại sắp xếp người đào ta ra.
29:21Trở về hoàng cung.
29:22Tiếp tục làm hoàng hậu của ta.
29:23An ổn hưởng phúc.
29:25Có cơ quan đặc biệt.
29:26Thông gió thoáng khí.
29:27Không sợ bị chết ngạt.
29:28Để có thể ngồi vững trên ngôi vị hoàng hậu.
29:30Chịu chút khổ này chẳng là gì.
29:32Nhưng linh dược lại dịu dàng vuốt ve lông mày.
29:33Mắt ta.
29:34Một lát sau mím môi nói.
29:35Không cần phiến phức như vậy.
29:37Hỏa thiêu luôn đi.
29:38Như vậy cho cốt của nàng có thể mãi mãi ở bên cạnh ta.
29:40Ta suýt nữa bị dọa đến bật dậy.
29:42Nhà hoàng sợ đến lắp bắp.
29:43Công tử.
29:44Điều này tuyệt đối không được.
29:45Hỏa thiêu ô nhiễm môi trường.
29:46Còn sẽ khiến cô nương hồn bay phách tán.
29:48Thì hoa tâm địa thiện lương.
29:50Rất yêu quý sinh linh.
29:51Sẽ không muốn làm gánh nặng cho đất đai.
29:52Càng không muốn hồn bay phách tán.
29:55Linh dược lại không hề động lòng.
29:56Giọng điệu kiên quyết.
29:57Người đâu.
29:58Chuẩn bị thêm nhiều củi và dầu.
29:59Nhất định phải thiêu A Thúy cô nương cho thật sạch.
30:01Không được để lại một chút dấu vết nào.
30:03Ta thầm mắng tên đại phu giang hồ đó 800 lần.
30:05Đều là tại cái ý kiến tồi tệ của ngươi.
30:07Bây giờ thì hay rồi.
30:08Ta thật sự sắp bị thiêu rồi.
30:10Ta bị khiêng đến một nơi trống chảy.
30:11Xung quanh toàn là củi.
30:12Đến chỗ trốn cũng không có.
30:14Nhà hoàng lén lại gần tay ta.
30:15Vội vàng nói.
30:16Nương nương.
30:17Chuyện liên quan đến tính mạng.
30:18Người đừng ngủ nữa.
30:19Thật sự sắp bị thiêu rồi.
30:21Lòng ta ấm ức.
30:22Không phải ta không muốn tỉnh.
30:23Mà là ta nằm tê liệt.
30:24Không cử động được.
30:25Hơn nữa ta còn phải giả vờ như vừa tỉnh lại.
30:27Không thể để lộ.
30:28Ta đang chuẩn bị để bật sậy.
30:30Đống lửa đã cháy rất lớn rồi.
30:31Hơi nóng phả vào mặt.
30:32Xuyết nửa làm ta bị bỏng.
30:34Ngay lúc đó.
30:35Linh Dược đột nhiên bế ta lên.
30:36Xài bước đến một nơi rất xa đống lửa.
30:38Chàng ghé sát vào tai ta.
30:40Giọng chầm thấp.
30:41Mắt theo một tia cười và bất lực.
30:42Vẫn chưa chịu tỉnh sao.
30:43Lưu A Thúy.
30:44Lòng ta trợt kinh hãi.
30:45Cái gì?
30:46Chàng biết ta chưa chết.
30:47Ta soạt một tiếng mở to mắt.
30:48Đẩy Linh Dược ra.
30:49Không màng hình tượng.
30:50Xoay người chạy thẳng vào nhà xí.
30:52Không đi nữa ta sẽ nín chết mất.
30:54Còn khó chịu hơn cả bị lửa thiêu.
30:55Linh Dược ở sau lưng cười gọi.
30:57Chạy chậm thôi.
30:58Đừng ngã.
30:58Chẳng có phạt nàng đâu.
30:59Ta ngồi trước bàn ăn ngấu miến.
31:01Vừa ăn vừa hỏi.
31:02Chàng phát hiện ta chưa chết từ lúc nào.
31:04Linh Dược lường ta một cái.
31:05Giọng điệu có mấy phần bất lực.
31:07Nàng hô hấp đều đặn.
31:08Mạch đập cũng bình thường.
31:09Lông ngực còn phập phồng.
31:11Coi chậm là đầu ngốc sao.
31:12Hơn nữa, chậm đối với y thuật cũng có chút nghiên cứu.
31:14Sớm đã bắt mạch cho nàng rồi.
31:16Biết nàng đang giả vờ.
31:17Chỉ là cố ý không vạch trần.
31:18Muốn xem nàng còn có thể rời cho gì.
31:20Ta thâm phỉ báng.
31:22Làm hoàng đế quả nhiên không dễ lửa.
31:23Chàng lại trách mắng ta.
31:24Dùng thuốc bừa bãi hại thân.
31:25Chẳng cố ý không vạch trần nàng.
31:27Cũng là muốn cho nàng một bài học.
31:29Nàng có biết tội khi quân là gì không?
31:30Ta vốn đã có chút bất mãn với chuyện chàng năm đó mượn cớ trả thù nhà ta.
31:34Phá hỏng hôn ước của ta.
31:35Trong phút chốc nóng giận.
31:36Nhìn con đao nhỏ treo trên tường.
31:38Vừa nhát gan vừa dũng cảm rút ra.
31:40Ném ra trước mặt chàng.
31:41Đến đi.
31:42Muốn giết em mở ưu ố nở chay như giấy tật tùy người.
31:44Dù sao ta cũng đã lừa ngươi.
31:46Ngươi muốn giết ta.
31:47Ta cũng nhận.
31:47Ta nhắm mắt lại.
31:48Coi cái chết như không.
31:50Lòng lại đang cầu nguyện.
31:51Xin đừng giết ta.
31:51Ta còn chưa hưởng hết vinh.
31:53Hoa phu quý đâu.
31:54Linh dược lại bất đắc dĩ cười.
31:55Đi tới xoa đầu ta.
31:56Giọng điệu S-U-N-G-C-N-Z-D-A.
31:59Lần này thì thôi.
32:00Xem như nàng đã biết lỗi.
32:02Chấm tha cho nàng một lần.
32:03Nếu để chấm phát hiện nàng còn có chuyện gì giấu dếm.
32:05Chấm sẽ cho nàng ngồi tù mọt gông.
32:07Cả đời cũng không thể ra khỏi cung.
32:09Lời vừa rút.
32:09Một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống chán ta.
32:12Chàng khẽ nói.
32:12Nếu nàng không còn.
32:13Ta biết tìm ai cùng chấm yêu lại một lần.
32:15Tìm ai cùng chấm diễn kịch nữa đây.
32:17Mặt ta đột nhiên nóng gian.
32:18Tim cũng đập nhanh hơn vài phần.
32:20Đang định nói thêm điều gì.
32:21Lại đột nhiên nhớ ra một chuyện.
32:22Ta quên mất mình vẫn còn là hoàng hậu.
32:24Đến khi ta kịp phản ứng chạy đuổi theo.
32:26Linh dược đã không còn thấy bong ráng.
32:28Xong rồi.
32:28Nếu chàng biết ta là hoàng hậu.
32:30Liệu có tức giận không?
32:30Ta đã lửa chàng lâu như vậy.
32:32Liệu có bị phế chất không?
32:33Ngày chàng phát hiện ta là hoàng hậu.
32:35Chắc là ngày ta phải ngồi tù nhỉ.
32:37Ta vội vàng chạy về tô phủ.
32:38Bảo phụ thân đi xin cho ta một tấm miễn từ kim bài.
32:40Phòng hờ mọi trường hợp.
32:41Nhưng phụ thân ta chẳng có chính khí gì.
32:43Trên chiều cũng không được sủng ái đặc biệt.
32:45Tất nhiên là không thể vứt bỏ thể diện giả này.
32:47Sao vậy?
32:47Con gây chuyện rồi à?
32:48Phụ thân ta nhận ra có gì đó không ổn.
32:50Kinh ngạc trận to mắt.
32:51Chẳng trách có người hầu nói đã gặp con ở biệt viện phía Tây Thành.
32:54Có phải con đã ngoại tình không?
32:56Dám cả gan ngoại tình sau lưng hoàng đế.
32:58Con không muốn sống nữa à?
32:59Ta cạn lời.
33:00Lời giải thích với ông.
33:02Vùi tay áo bỏ đi.
33:03Giải thích với ông cũng chỉ phí công vô ích.
33:05Ông chỉ càng ngây càng dối.
33:06Còn thêm phiền phức.
33:07Sự mệt mỏi vì chạy vẫy suốt đêm ập đến.
33:09Ta vừa về đến cung liền đổ bệnh.
33:10Lần này là bệnh thật.
33:11Không phải giả vờ.
33:12Linh dược dưới sự thúc ép của Thái Hậu.
33:14Buộc phải đến thăm ta.
33:15May mà tuy ta bị bệnh.
33:17Đầu óc vẫn còn tỉnh táo.
33:18Đến giờ vẫn chưa thể hoàn toàn nói rõ với chàng.
33:20Ít nhất phải đợi ta hồi phục rồi mới nghĩ cách đối phó.
33:22Ta dùng chăn che mặt.
33:24Nói dối là mình bị cảm lạnh.
33:25Không thể ra gió.
33:26Tiểu lộ tử đặt thang thuốc lên bàn.
33:28Cung kính nói.
33:28Nương nương yên tâm tính dưỡng.
33:29Bệ hạ công vụ bận rộn.
33:31Nói là sẽ không đích thần đến.
33:32Để nô tỷ thay mặt chăm sóc.
33:42Ta ngẳng đầu lên thì thấy khuôn mặt trợn trừng của Linh dược.
33:45Ta hít một hơi lạnh.
33:46Tại chỗ ho sạc sụa.
33:47Xuyết nửa ho ra cả phổi.
33:48Linh dược nhìn ta.
33:49Lại nhìn chiếc giường trống không.
33:51Vội vàng đi đến bên cạnh ta.
33:52Vội vã hỏi.
33:53À Thúy.
33:54Nàng giấu hoàng hậu ở đâu rồi?
33:55Nàng ấy còn sống không?
33:57Lòng ta thoát lại.
33:58Hóa ra bệnh cũ lại tái phát.
33:59Lòng ta gào thét.
34:00Sống không đến.
34:01Muộn không đến.
34:02Lại đúng lúc ta bị bệnh mà bất ngờ đến.
34:03Ta buông xuôi tất cả.
34:05Liên nở một nụ cười yếu ớt với Linh dược.
34:07Bệ hạng.
34:07Ngài xem thần thiếp có giống hoàng hậu không?
34:09Linh dược lại tỏ ra lo lắng.
34:11Vội vàng xua tay.
34:12Đừng nói đùa nữa.
34:12Hoàng hậu đang bệnh.
34:13Sao có thể ở đây?
34:14Cả cung trường lạc đều là người của hoàng hậu.
34:16Nếu nàng giấu nàng ấy đi.
34:17Sẽ bị chém đầu đó.
34:19Nàng mau giao nàng ấy ra đây.
34:20Chẳng sẽ tha cho nàng không chết.
34:22Chẳng nhíu mày đi đi lại lại.
34:23Một lát sau từ trong lòng lấy ra một tấm thẻ bài đưa cho ta.
34:26Chẳng ban cho nàng một tấm miễn từ kim bài trước.
34:28Còn về hoàng hậu.
34:29Nàng nhất định phải xin lỗi nàng ấy.
34:31Cầu xin nàng ấy tha thứ cho nàng.
34:32Ta nhìn tấm miễn từ kim bài đó.
34:34Vừa giận vừa cười.
34:35Đây chính là thứ mà chàng vừa nói sẽ dùng để phạt ta.
34:37Bây giờ lại dùng để mua trục ta.
34:39Đúng là một hoàng đế có tiêu chuẩn kép.
34:41Ta nhìn dáng vẻ nghiêm túc của chàng.
34:42Mắt hòa lên.
34:43Liên ngất đi trong vòng tay chàng.
34:45Cộng thêm việc bị bệnh yếu.
34:46Thực sự không chịu nổi nữa.
34:47Đúng lúc thái y đến khám cho ta.
34:49Thấy cảnh này.
34:50Vội vàng hành lễ.
34:51Hô lên một tiếng.
34:52Bệ hạ.
34:52Hoàng hậu nương nương.
34:53Thần tham kiến.
34:54Bệ hạ.
34:55Tham kiến.
34:55Hoàng hậu nương nương.
34:56Linh dược nắm chặt tay thái y.
34:58Giọng điệu vội vã.
34:59Ngươi gọi nàng ấy là gì?
35:00Ngươi gọi lại một lần nữa.
35:01Thái y sợ đến tay dương dày.
35:03Lắp bắp nói.
35:03Thần.
35:03Thần gọi là hoàng hậu nương nương ạ.
35:06Vị này chính là tô hoàng hậu.
35:07Bệ hạ.
35:08Ngày sao vậy?
35:09Linh dược ngã phịch xuống ghế.
35:10Mặt đầy vẻ không thể tin được.
35:11Miệng lầm bầm.
35:12Không thể nào.
35:13Nàng sao có thể là hoàng hậu?
35:15Nàng là A Thúy.
35:16Là A Thúy của chấm.
35:17Chàng vẫn không chịu tin.
35:18Gọi mấy chục cung nữ đến hỏi từ người.
35:20Nhưng câu trả lời nhận được đều giống nhau.
35:22Bầm bệ hạ.
35:22Vị này luôn là hoàng hậu nương nương.
35:24Chưa từng thay đổi.
35:25Linh dược suýt nữa cũng ngất đi.
35:26Cà cung trường lạc lập tức loạn như một nồi cháo.
35:28Đến đêm, ta tỉnh lại.
35:30Linh dược đang ngồi bên giường.
35:31Nhìn chằm chằm vào ta.
35:32Giọng điệu cũng có mấy phần lạnh lẽo.
35:34Chấm muốn một lời giải thích.
35:35Tô Thanh Hoan.
35:35Tại sao nàng lại lừa chấm?
35:37Tại sao lại giả làm Lưu A Thúy để đùa dẫn chấm?
35:39Uống thuốc xong.
35:40Đầu óc ta cũng tỉnh táo hơn nhiều.
35:41Biết là không thể trốn tránh được nữa.
35:43Khoảng thời gian này,
35:44Linh dược bị ta đùa dẫn đến xoay như trong chóng.
35:46Chàng là một hoàng đế duy ngã độc tôn.
35:48Tất nhiên không thể chịu được sự xỉ nục như vậy.
35:50Là ai cũng sẽ tức giận.
35:51Ta véo đùi mình một cái.
35:52Đau đến mắt đỏ huê.
35:54Ấm ức nói.
35:54Bệ hạ.
35:55Đều là tại ngài.
35:56Nếu không phải ngài ba lần bảy lượt nhận nhầm thần thiếp.
35:58Coi thần thiếp là cung nữ.
35:59Là tần phi.
36:00Thần thiếp cũng sẽ không vì muốn bớt phiền phức.
36:02Mà nói dối mình là Lưu A Thúy.
36:03Thần thiếp cũng là bị ép buộc thôi.
36:05Ngài nghĩ xem.
36:06Mỗi lần thần thiếp đứng trước mặt ngài.
36:07Ngài đều không nhận ra.
36:08Còn hết lần này đến lần khác muốn nạp thần thiếp vào hậu cung.
36:11Nếu thần thiếp không giả làm người khác.
36:13Lẽ nào phải nói với ngài.
36:14Thần thiếp chính là vị hoàng hậu bị ngài chê thu tục.
36:16Bị ngài gẻ lạnh sau.
36:17Linh dược mặt lạnh tanh.
36:18Nhưng vẫn lấy khăn tay lau nước mắt cho ta.
36:20Miệng lại không tha.
36:21Sau này gặp chấm.
36:22Phải tự giới thiệu trước.
36:24Nghe rõ chưa.
36:24Ta bị chàng lau vừa đau vừa ấm ức.
36:26Đầu óc nóng lên.
36:27Bột miệng nói.
36:28Nhưng thần thiếp vừa nhìn thấy ngài.
36:29Đã bị ngài mê hoặc đến mất hết hồn viết.
36:31Tim đập nhanh muốn nhảy ra ngoài.
36:33Trong đầu toàn là khôn mặt của ngài.
36:35Làm sao còn nhớ đến chuyện tự giới thiệu chứ.
36:37Lời này vừa nói ra.
36:38Trong phòng lập tức im lặng như tờ.
36:40Đến cả tiếng gió ngoài cửa sổ cũng nghe thấy rõ mồn một.
36:42Tay linh dược đang lau nước mắt cho ta cứng đờ giữa không chung.
36:44Khăn tay vẫn lơ lửng bên má ta.
36:46Vành tay đỏ lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
36:49Đến cả cuống tay cũng hồng rực.
36:50Chàng ánh mắt làng tránh.
36:51Không dám nhìn vào đôi mắt ướt át của ta.
36:53Cứng áp chuyển ánh mắt đi.
36:55Giọng điệu mềm nũng như không có xương.
36:56Cũng cũng có thể hiểu được.
36:57Trong phong thái như vậy.
36:59Quả thực sẽ khiến người ta mất đi sự trừng mực.
37:01Dừng một chút.
37:01Chàng lại nghiêm mặt cảnh cáo.
37:03Giọng điệu lại không còn chút vi hiếp nào.
37:04Những lời tâm sự mà chấm đã nói với nàng.
37:06Chính là lúc trước ở biệt viện đã nói.
37:08Không được truyền ra ngoài.
37:09Truyền ra ngoài chẳng sẽ phạt nàng chép 100 lần.
37:11Nữ giới nhắc đến chuyện này.
37:13Ta lập tức nổi giận.
37:14Hất tay chàng ra.
37:15Phong má phản bác.
37:16Bệ hạ còn có mặt mũi mà nói.
37:18Lúc đầu ngài cũng nói không ít lời xấu về thần thiếp.
37:20Nói thần thiếp thu tục, vô vị.
37:22Còn nói thần thiếp không dịu dàng bằng lưu a thúy.
37:24Rõ ràng là ngài bắt đầu trước.
37:25Tại sao chỉ phạt một mình thần thiếp?
37:27Linh dược bị ta nói đến cứng họng.
37:28Học hàn hai tiếng.
37:29Ánh mắt lảng đi nhìn chén trà trên bàn.
37:31Cứng nhác chuyển chủ đề.
37:32Đừng nói những chuyện này nữa.
37:34Uống nước đi.
37:35Khóc nữa là khản giọng đấy.
37:36Đến lúc đó lại đầu tại chấm bắt nạt nàng.
37:38Ta biểu môi.
37:39Cầm chén trà lên uống một ngụ.
37:40Không ngờ chàng lại thuận thế nằm xuống rừng của ta.
37:42Con nhít vào trong.
37:43Vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh.
37:45Chấm mệt rồi.
37:47Ngủ cùng chấm một lát.
37:48Ta do dự tiến lại gần.
37:49Dựa vào ngực chàng.
37:50Có thể nghe rõ tiếng tim đập rồn rập của chàng.
37:52Còn nhanh hơn cả của ta.
37:54Hơi thở ấm áp phả lên chán ta.
37:55Mặt ta lập tức đỏ bừng.
37:58Bệ hạ.
37:59Hay là?
38:01Hay là ngài vẫn nên về dưỡng tâm điện đi?
38:03Linh dược lại đột một sữ lấy vai ta.
38:05Dùng chăn cuộn chặt.
38:06Cả hai chúng ta lại.
38:07Giọng điệu cố tỏ ra nghiêm túc.
38:08Nhưng vành tay vẫn còn đỏ.
38:10Hoàng cái gì?
38:10Chẳng còn chưa đến mức ra tay với một người đang bệnh.
38:13Chỉ là sợ nàng nửa đêm lại sốt.
38:14Không có ai chăm sóc.
38:15Ta vùi mặt vào lòng chàng.
38:17Lén nén cười.
38:17Vì hoàng đế mù mặt ngoài cứng trong mềm này.
38:19Rõ ràng là muốn ông ta.
38:21Lại còn tìm cớ vụng về như vậy.
38:22Tin tức đêm ở lại cung trường lạc.
38:24Chưa đầy một canh giờ đã lan truyền khắp hoàng cung.
38:26Nếu là trước đây.
38:27Đây chỉ là một chuyện bình thường.
38:28Như lại đúng vào lúc Linh dược mấy ngày trước.
38:30Vì một nữ tử dân răng tên Liêu A Thúy mà cãi nhau với triều thần.
38:33Cãi lý với thái hậu.
38:34Thậm chí còn dọa xếp phế hậu.
38:36Giờ lại qua đêm ở cung của hoàng hậu.
38:38Sự tương phản này.
38:39Khiến cả hoàng cung náo loạn.
38:40Các thái giám.
38:41Cung nữ riêng từ bàn tán xô sao.
38:42Đến cả lý thượng thư cũng đặc biệt cho người đi dò hỏi.
38:44Liệu có phải Liêu A Thúy đã thất sủng.
38:46Sáng sớm hôm sau.
38:47Thái hậu đã tức giận đến bài giá đến cung trường lạc.
38:49Vừa vào.
38:50Đã thấy Linh dược đang ôm ta ngủ xây xưa.
38:52Đến cả bà đến cũng không hay biết.
38:54Ta thấy vậy liền nhân cơ hội chuồn khỏi giường.
38:56Vừa chỉnh lại y phục.
38:56Vừa tìm cớ.
38:58Mẫu hậu.
38:58Thần thiếp đi thay y phục.
38:59Thái hậu tức đến dung người.
39:00Trừng mắt nhìn chàng.
39:01Con tưởng cưới vợ là cho đùa à.
39:03Con nghĩ thanh hoan là một cô nương tốt.
39:05Gia thế tốt.
39:06Tính tình tốt.
39:06Là cho một hoàng đế mù mặt như con.
39:08Thực sự là đáng tiếc.
39:09Con không nên vì muốn giận dỗi với ai ra.
39:11Mà lừa dối tình cảm của nó như vậy.
39:13Coi nó như người thay thế.
39:14Linh dược lại ngồi thẳng dậy.
39:16Vẻ mặt nghiên túc.
39:26Mẫu hậu.
39:26Thái hậu giữ người.
39:27Rồi thở dài.
39:28Trong mắt đầy vẻ bất lực.
39:30Thôi được rồi.
39:30Ai ra cũng không quản được con nữa.
39:32Con muốn cưới ai.
39:33Không cưới ai.
39:34Ai ra không quan tâm.
39:35Chỉ là trước đó.
39:36Con phải sắp xếp ổn thỏa cho thanh hoan.
39:38Không được làm tổn thương con bé nữa.
39:39Linh dược vừa nghe.
39:40Lập tức cảm thấy tự làm tự chịu.
39:42Vội vàng kéo tay thái hậu giải thích.
39:44Mẫu hậu.
39:44Người hiểu lầm rồi.
39:45Lưu à thúy trước đây chính là thanh hoan.
39:47Là nàng ấy cố ý lừa chấm.
39:48Thanh hoan thông minh.
39:49Xinh đẹp.
39:50Luôn là người mài như thần hướng tới.
39:51Chưa từng có người thay thế nào.
39:53Thái hậu nhìn chàng.
39:54Ánh mắt.
39:54Lập tức biến thành như nhìn một tên cạn bá.
39:56Đào mắt coi thường.
39:57Lòng của con thay đổi cũng nhanh thật.
39:59Mấy ngày trước có nhất quyết không cưới ai ngoài lưu à thúy.
40:01Hôm nay đã nói thanh hoan là người trong lòng.
40:04Lại làm cho ai ra nhớ đến tiên hoàng của con.
40:06Hừ.
40:06Cũng như vậy.
40:07Thấy một người yêu một người.
40:08Mặt linh dược lập tức đỏ bừng.
40:10Chẳng biết những lời này của thái hậu.
40:11Là đang nhớ lại chuyện cũ của tiên hoàng năm xưa.
40:13Lòng đầy bất lực.
40:14Từ đó về sau.
40:15Thái hậu đêm nào cũng gọi ta đến cung tử ninh ở.
40:17Mỹ danh là cùng ai ra trò chuyện.
40:19Thực chất là sợ linh dược lại bắt nạt ta.
40:21Một hôm.
40:22Ta như thường lệ đến thỉnh ăn thái hậu.
40:23Lúc dân trả thuận miệng nhắc đến một câu.
40:25Mẫu hậu.
40:26Hoàng thượng gần đây đêm nào cũng xử lý tấu trương.
40:28Thường bị đau đầu dữ dội.
40:38Có phải hắn lại ép con không?
40:40Bà còn tức giận hơn cả ta.
40:41Chỉ vào hướng dưỡng tâm điện.
40:42Chửi mắng.
40:43Thằng nhóc hỗn sực này.
40:44Coi con là cái gì?
40:45Mới hôm trước còn vì một nữ tử dân răng mà đòi phế hậu.
40:48Hôm sau đã ra vẻ thương con.
40:49Ai mà tin lời ma quỷ của nó?
40:51Ta không còn cách nào.
40:52Đành phải kể lại những chuyện xảy ra gần đây.
40:54Từ việc giả làm lưu a thí lừa linh dược.
40:56Đến việc linh dược phát hiện ra thân phận của ta.
40:58Rồi đến những lần chàng đối xử chân thành với ta.
41:00Kể hết một lượt cho thái hậu nghề.
41:02Bà nghe xong im lặng hồi lâu.
41:03Con nói hoàng đế có thể nhớ rõ rung mạo của con.
41:06Không thể nào.
41:06Nó đến cả ai ra là mẫu hậu còn không nhớ.
41:08Lần trước còn nhầm cung nữ thân cận của ai ra thành ai ra.
41:11Còn đưa cho ai ra kẹo hồ lô nữa chứ.
41:13Thái hậu thở dày.
41:14Trọng tâm vỗ nhẹ tay ta.
41:15Thanh hoan.
41:17Ai ra.
41:17Khuyên con vẫn nên chấp nhận chuyện tam cung lục viện của hoàng đế đi.
41:21Không phải ai ra không thương con.
41:22Mà là lòng đế vương khó lường nhất.
41:24Lời của họ không thể tin được.
41:26Nếu con đã động lòng.
41:28Đến cuối cùng người bị tổn thương chỉ có con mà thôi.
41:30Thái hậu thực sự không nỡ nhìn ta đi vào con đường lầm lạc.
41:33Chưa đầy hai ngày.
41:34Đã lén lút sắp xếp một.
41:35Nữ tử mặc y phục màu hồng có rung mạo cực kỳ giống ta.
41:37Bảo nàng ta giả làm cung nữ mang canh thần đến ngựa thư phòng.
41:40Để thử xem Linh Dược có thật sự phân biệt được ta hay không.
41:42Một hôm, Linh Dược đang ở trong ngựa thư phòng phê duyệt tấu trường.
41:45Nữ tử mặc y phục màu đỏ trang điểm động.
41:47Đánh xôn môi đỏ chót.
41:48Ánh mắt cố ý bắt trước ta.
41:49Như lại toát lên vẻ quyến rũ cố ý.
41:51Bước đi như xe nở trên mặt nước.
41:53Tiến lên.
41:53Bóp giọng nói.
41:54Bệ hạ.
41:55Thần thiếp đến mang canh an thần cho ngài.
41:57Linh Dược ngẩn đầu lên nhìn.
41:58Quả nhiên sữa người.
41:59Nhưng chỉ qua một giây.
42:00Chàng đã lắc đầu.
42:01Chỉ cần nhìn là nhận ra người trước mặt không phải là ta.
42:03Nàng và Hoàng hậu trông rất giống nhau.
42:05Chỉ là Hoàng hậu đẹp tự nhiên.
42:06Không bao giờ trang điểm đậm như vậy.
42:08Nói chuyện cũng không bóp giọng.
42:10Còn nữa.
42:10Khi nàng ấy đưa canh.
42:11Sẽ vô thức con ngón út lên.
42:13Nàng thì không.
42:14Thực ra.
42:14Nữ tử mặc y phục màu đỏ này chính là ta.
42:16Thái hậu cố ý trong một trang nương nổi tiếng trong cung.
42:18Đổi cách trang điểm cho ta.
42:20Lại dạy ta đổi giọng điệu.
42:21Vốn nghĩ cho dù là tiểu lộ tử đến cũng sẽ nhận nhầm.
42:23Không ngờ Linh Dược lại nhìn kỹ đến vậy.
42:25Ta cố ý làm ra vẻ nũng nịu rộng chân.
42:28Bệ hạ chẳng phải thích khuôn mặt này của hoàng hậu sao.
42:30Ta trông cũng giống nàng ấy.
42:32Tại sao ta lại không được?
42:33Linh Dược đặt tấu chương xuống.
42:34Nhẹ nhàng cười.
42:35Đứng dậy đi đến trước mặt ta.
42:37Đưa tay véo má ta.
42:38Ai nói nàng không được.
42:39Nàng đương nhiên là được.
42:40Trang nói rồi liền đưa tay ôm eo ta.
42:42Định hôn xuống.
42:43Ngay lúc đó.
42:44Cửa ngự thư phòng bị đẩy mạnh ra.
42:45Thái hậu nghiêng mặt đứng ở cửa.
42:47Lệnh giọng nói.
42:47Linh Dược.
42:48Lần cá cực này.
42:49Con đã thua.
42:50Như Linh Dược lại không hề hoàng hốt.
42:52Ngược lại còn ghé sát vào tai ta.
42:53Vẻ mặt ấm ức.
42:54Nhỏ giọng nói.
42:55Hoàng hậu.
42:55Nàng nói gì đi chứ.
42:57Mẫu hậu lại hiểu lầm chậm rồi.
42:58Ta và Thái hậu đều sững sờ tại chỗ.
43:00Những lời mà ta đã chuẩn bị trước.
43:02Giả vờ mắng Linh Dược là.
43:03Tên khốn thay lòng đổi dạy.
43:04Lúc này không có chỗ dùng đến.
43:06Đến một câu cũng không dùng được.
43:07Lòng ta gào thét.
43:08Xong rồi.
43:09Xong rồi.
43:09Ai mà biết chàng đã nhận ra ta từ lâu.
43:11Ta vốn không chuẩn bị lời thoại khác.
43:13Đành phải gãi gãi sau gáy.
43:14Vẻ mặt vô tội nhìn Thái hậu.
43:16Mẫu hậu.
43:16Hay là người nói đi ạ.
43:17Thân thiếp không biết phải nói gì.
43:19Thái hậu không hổ là người tương trải.
43:21Rất nhanh đã bình tĩnh lại.
43:22Nhìn Linh Dược hỏi.
43:23Con sớm đã biết nó là thanh hoan.
43:24Linh Dược gật đầu.
43:25Giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
43:27Chấm sao có thể vấp ngã ở cùng một chỗ hai lần.
43:28Từ lần trước vạch trần thân phận của nàng ấy.
43:31Chấm đã ngày ngày xem tranh của nàng ấy.
43:32Những thói quen nhỏ.
43:33Sở thích nhỏ của nàng ấy.
43:35Chấm đều nhớ rõ.
43:36Không nói quá.
43:37Cho dù nàng ấy có hóa thành cho.
43:38Chấm cũng có thể dựa vào mùi huân hương trên người nàng ấy mà nhận ra.
43:41Huống hồ chỉ là đổi cách trang điểm.
43:43Đổi giọng điệu.
43:43Linh Dược đứng thẳng.
43:45Giọng trầm trầm.
43:45Mẫu hậu.
43:46Chấm không giống tiên hoàng.
43:47Tiên hoàng là không phân biệt được người tài.
43:49Làm tổn thương lòng người.
43:50Nhưng chấm là đã phân biệt được tất cả mọi người.
43:52Duy chỉ muốn đặt thanh hoan vào trong lòng.
43:54Thái hậu nhìn ánh mắt chân thành của chàng.
43:56Cuối cùng cũng đã mềm lòng.
43:57Thở dài.
43:58Thôi được.
43:58Là ai ra cố chấp quá.
44:00Đã trách lầm con.
44:01Thanh hoan.
44:02Tối nay xong.
44:02Con về cung trường lạc đi.
44:04Ở bên cạnh hoàng thượng cho tốt.
44:05Tối hôm đó.
44:06Ta và Linh Dược trở về cung trường lạc.
44:08Trong lúc đùa dẫn đã lăn lên năng sàng.
44:09Sau đó.
44:10Ta nằm trong lòng chàng.
44:11Ngón tay chọc chọc vào ngực chàng.
44:12Bỗng nảy ra một ý.
44:14Mẫu hậu gần đây sao lại căng thẳng như vậy.
44:15Chẳng lẽ thần thiếp mới là con gái ruột của bà.
44:17Con ngài là nhật vậy.
44:19Linh Dược lường ta một cái.
44:20Chắc chắn là.
44:21Huyền tình lại mua cho nàng những quyển chuyện nhảm nhí rồi.
44:23Toàn nghĩ những chuyện không đâu vào đâu.
44:25Còn nói lung tung.
44:26Chấm sẽ phạt nàng chép tấu trương.
44:28Ta hì hì cười.
44:29Lê lưỡi.
44:29Không hỏi thêm nữa.
44:30Linh Dược lại chủ động.
44:31Kể cho ta nghe lý do Thái Hậu bất thường.
44:33Hóa ra Tiên Hoàng cũng mắc chứng mù mặt nghiêm trọng.
44:35Lần đầu tiên ngày gặp Thái Hậu.
44:37Đã cảm thấy bà khác biệt với những người khác.
44:39Lúc đăng cơ.
44:40Đã từng nói trước mặt văn võ bá quan.
44:41Đời này chỉ cưới một mình Thái Hậu.
44:43Nhưng sau đó.
44:44Có một công chúa xinh đẹp từ đế quốc khác đến cầu hòa.
44:46Tiên Hoàng thấy nàng ta có vài phần giống Thái Hậu.
44:48Liên dần dần yêu vị công chúa đó.
44:50Nhưng vẫn nói với Thái Hậu rằng trong đồng chỉ có một mình bà.
44:52Sau này.
44:52Quân phản loạn tấn công.
44:54Thái Hậu và vị công chúa đó để bảo vệ Tiên Hoàng.
44:56Đã cùng bị quân phản loạn bắt đi.
44:58Quân phản loạn để treo chọc Tiên Hoàng.
45:00Bảo ngài chọn một trong hai người để cứu.
45:01Tiên Hoàng nhìn chằm chằm hai người hồi lâu.
45:03Cuối cùng vẫn không nhận ra Thái Hậu.
45:05Buột miệng nói.
45:05Chấm đừng nhìn cứu công chúa.
45:07Hoàng hậu của chấm vẫn đang yên ổn chờ trong cung.
45:09Thái Hậu tại chỗ tâm đã chết.
45:10Cố gắng hết sức trốn thoát khỏi tay quân phản loạn.
45:12Khi trở về Hoàng cung.
45:22Mới thuận lợi lên ngôi Hoàng đế.
45:24Ngày Tiên Hoàng qua đời.
45:25Chỉ có một mình Thái Hậu ở trong phòng ngài.
45:27Bà đã hỏi một câu.
45:28Ngày quân phản loạn vây thành.
45:29Ngày rốt cuộc có nhận ra ta không?
45:31Nhưng Tiên Hoàng còn chưa kịp trả lời đã chút hơi thở cuối cùng.
45:33Chuyện này cũng đã trở thành khúc mắc trong lòng Thái Hậu nhiều năm.
45:36Nghe xong những điều này.
45:37Lòng ta chua sót.
45:38Ôm lấy eo linh dược.
45:39Nghiêm túc nói.
45:40Sau này nếu thiếp thay lòng.
45:41Nhất định sẽ nói cho chàng biết.
45:42Tuyệt đối không lừa dối chàng.
45:44Nếu chàng thay lòng.
45:45Cũng sớm nói cho thiếp biết.
45:46Chúng ta sẽ chia tay trong hòa bình.
45:48Hoàng cung chia đôi.
45:49Thiếp ở cung trường lạc.
45:50Chàng ở điện dưỡng tâm.
45:51Không ai quấy dày ai.
45:53Linh dược nắm chặt tay ta.
45:54Giọng điệu kiên định không thể nghi ngờ.
45:55Nàng nghĩ đẹp nhỉ.
45:56Hoàng cung đều là của chấm.
45:58Nàng cũng là của chấm.
45:59Cả đời này cũng đừng hòng xa rời.
46:00Chấm không giống Tiên Hoàng.
46:02Chấm khi còn chưa phân biệt được nàng và những người khác.
46:03Ta thích.
46:04Nàng rồi.
46:05Cảm giác rung động đó.
46:06Trong cả đời này sẽ không quên.
46:08Ta cố ý làm mặt cao có.
46:09Đào mắt coi thường.
46:10Có gì mà không giống.
46:11Chàng đừng tưởng thiếp không biết.
46:12Quyển tình đã nói với thiếp từ lâu rồi.
46:14Ngày đầu tân hôn.
46:15Chàng đã trước mặt phụ thân thiếp.
46:16Nói mình sẽ quảng nạp hậu cung.
46:18Còn muốn tuyển hết mỹ nữ trong thiên hạ nữa chứ.
46:20Linh dược vẻ mặt hồi tưởng.
46:21Cãi gãi đầu.
46:22Giọng ấm ức.
46:23Lúc đó chấm được dạy dỗ như vậy.
46:25Hơn nữa lúc đó chấm mỗi lần gặp nàng.
46:27Đều cảm thấy là một người mới.
46:28Mỗi lần đều rung động.
46:29Còn đã vì chuyện mình thấy một người yêu một người mà đau khổ rất lâu đó.
46:32Ta vẫn cứng đầu không chịu.
46:33Chuy hỏi chàng.
46:34Vậy lúc đầu tại sao chàng lại cứ khăng khăng không cưới ai ngoài lưu a thí.
46:37Còn suýt nữa bức chết lý thượng thư.
46:39Linh dược đột nhiên đưa tay ra.
46:40Để lộ một vết răng lớn trên cổ tay.
46:42Ấm ức nói.
46:43Nàng còn dám hỏi.
46:44Từ nhỏ đến lớn.
46:45Chấm đối với cảm giác đau rất nhạy cảm.
46:46Lần trước nàng đóng giả cung nữ cắn chấm một cái.
46:48Cái cảm giác đau đó chẳng nhớ mấy ngày liền.
46:50Cũng nhờ vào cảm giác đau đó mà nhớ được.
46:52Khó khăn lắm mới tìm được một người vừa thích.
46:54Vừa có thể nhớ được.
46:55Chấm sao có thể bỏ qua.
46:57Ta nhìn vết răng trên cổ tay chàng.
46:58Tươi ngượng ngùng.
46:59Vội vàng xua tay.
47:01Đều là hiểu lầm.
47:02Hiểu lầm.
47:02Không nhắc nữa.
47:03Không nhắc nữa.
47:04Ai bảo lúc đó chàng toàn nhận nhầm ta.
47:06Linh dược hôn lên má ta.
47:07Lại ghé sát vào mắt ta.
47:08Ánh mắt dịu dàng có thể chảy ra nước.
47:10Nhẹ nhàng hỏi.
47:11Có nhớ ra điều gì không?
47:12Về lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.
47:14Ta nhớ mày suy nghĩ hồi lâu.
47:15Vẫn lắc đầu.
47:16Mơ hồ đầy mặt chàng ra.
47:18Không nhớ.
47:18Không đúng.
47:19Ta chưa từng gặp ngài.
47:20Linh dược cười cười.
47:21Đưa tay xoa đầu ta.
47:22Khẽ gọi.
47:23Thanh hoan.
47:24Nàng thật sự không nhớ chấm sao.
47:25Một năm trước.
47:26Chấm vi hành.
47:27Đi nhang qua tô phủ của nàng.
47:28Phụ thân nàng đã chạn chấm.
47:29Nhất quyết đòi chấm thực hiện lời hước.
47:31Phong ông ta làm thừa tướng.
47:32Linh dược bất đắc dĩ giải thích.
47:33Tô ái khanh.
47:34Chấm đã giải thích với ngài rồi.
47:36Lời hứa năm đó.
47:37Chấm vốn là muốn nói với Lý Thượng Thư.
47:39Là do ngày đó ngài bị dính mượt.
47:40Thay y phục của Lý Thượng Thư.
47:42Chấm nhận nhầm người.
47:43Mới thuận miệng đồng ý.
47:44Nhưng phụ thân ta vẫn không chịu buông tha.
47:46Chống nạnh ăn vạ.
47:47Nhận nhầm thì sao?
47:48Nhận nhầm thì có thể không thực hiện lời hứa sao?
47:50Thân vì lời hứa này.
47:51Ngày ngày thức đêm làm việc.
47:52Tóc cũng bạc đi mấy sợi.
47:53Tổn thất tinh thần này ai bồi thường.
47:55Linh dược tự nhận mình đối lý.
47:57Đành phải nhượng bộ.
47:58Vậy thì đổi một yêu cầu khác.
48:00Chỉ cần không quá vô lý.
48:01Chấm đều có thể đồng ý.
48:02Không làm được thừa tướng.
48:04Thân muốn làm quốc trượng.
48:06Linh dược tại chỗ sữa người.
48:07Bất đắc dĩ nói.
48:08Tô ái khanh.
48:09Chấm đối với tình cảm không chuyên nhất như vậy.
48:11Ngài chắc chắn muốn gả con gái cho chấm.
48:13Thân có bảy người con gái.
48:15Đứa nào cũng xinh đẹp như hoa.
48:16Chắc chắn sẽ có một đứa lọt vào mắt xanh của bệ hạ.
48:19Linh dược tức giận phất tay áo bỏ đi.
48:20Lại vừa đúng lúc đi ngang qua viện của ta.
48:22Thấy một nữ tử đang nổi giận với phu tử.
48:24Phu tử bảo nàng theo huyên ương.
48:26Nàng lại theo ra một con thần thú mèo mó.
48:28Sau này mới biết.
48:28Ta theo là rồng.
48:29Chỉ là quá xấu.
48:31Phu tử tức giận muốn đánh vào tay.
48:32Nàng lại gân cổ lên phản bác.
48:34Theo huyên ương tầm thường quá.
48:34Ta theo là thần thú.
48:36Đẹp hơn huyên ương nhiều.
48:37Linh dược thầm cười.
48:38Cô nương này cũng thú vị.
48:40Có kịch hay để xem rồi.
48:41Không ngờ nữ tử đó tức giận quay người bỏ đi.
48:43Không chú ý đến hòn đá dưới chân.
48:45Lao thẳng vào vòng tay Linh dược.
48:46Còn chừng mắt nhìn chàng một cách hung dữ.
48:48Ngươi là ai?
48:48Cản đường ta làm gì?
48:50Nói rồi liền tiện tay nhét chiếc khăn theo trong tay cho Linh dược.
48:52Tặng ngươi.
48:53Coi như ta bồi tội.
48:54Đừng theo ta nữa.
48:55Nói xong liền tức giận bỏ chạy.
48:56Còn vô tình dẫm lên chân Linh dược.
48:58Linh dược nhìn bóng lưng nữ tử.
48:59Lại nhìn chiếc khăn theo xấu xí trong tay.
49:01To mò hỏi thì.
49:02Vậy bên cạnh.
49:03Vừa rồi đó là ai?
49:05Thưa điện hạ.
49:05Là đích nữ của Tô Thượng Thư.
49:06Tô Thanh Hoan.
49:08Gió khẽ thổi qua.
49:09Mang theo hương hoa quế thoang thoảng.
49:10Ta nhìn đôi mày mắt dịu dàng của Linh dược.
49:12Trong đầu đột nhiên lóe lên hình ảnh của buổi chiều hôm đó.
49:14Nắng đẹp.
49:15Vì theo không đẹp huyên ương mà bị phu tử móng.
49:17Ước giận chạy ra ngoài.
49:18Lau vào lòng một nam tử lạ mặt.
49:20Còn dẫm lên chân chàng.
49:21Tiện tay nhét cho chàng chiếc khăn theo xấu xí.
49:23Hóa ra.
49:24Duyên phận của chúng ta đã bắt đầu từ một năm trước.
49:26Từ ngày đó.
49:27Chấm đã nhớ được cô nương đã dẫm lên chân chấm.
49:29Còn nhét cho chấm chiếc khăn theo xấu xí.
49:31Chỉ là không ngờ sau này vào cung.
49:32Chấm lại hết lần này đến lần khác nhận nhầm nàng.
49:34May mà cuối cùng chấm vẫn tìm được.
Comments

Recommended