- 12 hours ago
#ShortDrama #EngSub #FullEpisode #TrendingNow #MustWatch #shortfilm #drama #ReelShort #MyDrama #DramaShorts, #ShortDrama, #MiniDrama, #CEOStory, #BillionaireLove, #MafiaRomance, #DramaLoveStory, #RomanticShorts, #TimeTravelDrama, #FantasyRomance
#ShortsDrama, #DramaReels, #VerticalDrama, #InstaDrama, #YouTubeShortsDrama, #TikTokDrama, #ShortFilmLove, #DramaOnTheGo, #DramaAddict, #QuickDrama
#FYP, #ForYou, #ViralDrama, #TrendingNow, #ShortSeries, #MustWatch, #HotDrama, #BingeWatch, #WatchTillEnd, #EpicPlotTwist
#Heartbreaking, #LoveAndPain, #DramaTears, #EmotionalScene, #SadEnding, #BreakupScene, #LoveConfession, #ForbiddenLove, #SecretAffair, #ToxicLove #ChineseDrama, #CDrama, #CDramaShorts, #RebornChineseDrama, #ChineseRomance, #ChineseDramaKiss, #HiddenLove, #ChinaDrama2025, #CDramas, #CDramaFans
#drama, #dramatiktok, #dramatiktokviral, #dramatiktokindonesia, #dramatiktokpendek, #dramatiktokmalaysia, #dramatiktoktasikmalaya, #dramatiktokfyp, #dramatiktokbaliviral, #dramatiktokichalago, #dramatiktokindonesia2021, #dramatiktoka, #dramatiktokforyou, #dramatiktoktrend, #dramatiktoklove, #dramatiktokstory, #dramatiktokscene, #dramatiktokclip, #dramatiktokshorts, #dramatiktokseries
#drama, #engsub, #film, #fullepisodes, #movie, #short, #shortdrama, #shortfilm, #shortmovie, #shorts, #dailymotion, #tshort #Gemelos #hadaeliza19 #minidramas #minidramashadaeliza
#scort #conocienparis #nietobendito
#atrapadosporlavenganza #shorts #flickreels #doramas #truelovewaits #amorinesperado #chefsupremo
#nosamaremosunayotravez
#herederaoculta #maridomultimillonario #majestad #regreso #esposo #venganzaenlapista #lareinadeldestino
#ShortsDrama, #DramaReels, #VerticalDrama, #InstaDrama, #YouTubeShortsDrama, #TikTokDrama, #ShortFilmLove, #DramaOnTheGo, #DramaAddict, #QuickDrama
#FYP, #ForYou, #ViralDrama, #TrendingNow, #ShortSeries, #MustWatch, #HotDrama, #BingeWatch, #WatchTillEnd, #EpicPlotTwist
#Heartbreaking, #LoveAndPain, #DramaTears, #EmotionalScene, #SadEnding, #BreakupScene, #LoveConfession, #ForbiddenLove, #SecretAffair, #ToxicLove #ChineseDrama, #CDrama, #CDramaShorts, #RebornChineseDrama, #ChineseRomance, #ChineseDramaKiss, #HiddenLove, #ChinaDrama2025, #CDramas, #CDramaFans
#drama, #dramatiktok, #dramatiktokviral, #dramatiktokindonesia, #dramatiktokpendek, #dramatiktokmalaysia, #dramatiktoktasikmalaya, #dramatiktokfyp, #dramatiktokbaliviral, #dramatiktokichalago, #dramatiktokindonesia2021, #dramatiktoka, #dramatiktokforyou, #dramatiktoktrend, #dramatiktoklove, #dramatiktokstory, #dramatiktokscene, #dramatiktokclip, #dramatiktokshorts, #dramatiktokseries
#drama, #engsub, #film, #fullepisodes, #movie, #short, #shortdrama, #shortfilm, #shortmovie, #shorts, #dailymotion, #tshort #Gemelos #hadaeliza19 #minidramas #minidramashadaeliza
#scort #conocienparis #nietobendito
#atrapadosporlavenganza #shorts #flickreels #doramas #truelovewaits #amorinesperado #chefsupremo
#nosamaremosunayotravez
#herederaoculta #maridomultimillonario #majestad #regreso #esposo #venganzaenlapista #lareinadeldestino
Category
🎥
Short filmTranscript
00:00Ta là em họ của Hoàng đế.
00:01Vừa vào cung đã là Quý Phi, ta tự tạo cho mình một vò bọc kiêu ngạo, hống hách.
00:06Suốt ngày mắng người này, châm chọc người kia, chỉ thích nhìn ráng vẻ ngứa mắt ta của Hoàng đế,
00:10mà lại chẳng thể làm gì được ta.
00:12Từ nhỏ ta đã biết mình phải vào cung.
00:14Làm thiết cho anh họ Hoàng đế Triệu Vân Tiềm.
00:17Làm thiết thì vẻ vang lắm sao, như đi chết vậy, ta không muốn.
00:21Triệu Vân Tiềm cũng không muốn.
00:22Nhưng mấy lão già trên kia cứ nhất quyết đòi gả.
00:25Thế nên từ nhỏ ta đã bắt đầu bắt nạt Triệu Vân Tiềm.
00:28Hắn đọc sách, ta gõ bàn.
00:30Hắn bán cung, ta xô đồ bia.
00:32Hắn tắm, ta liền ném cả con vào bồn.
00:35Hắn sợ tất cả những thứ chơn tuột.
00:37Mỗi lần như vậy, hắn lại tức tối trừng mắt nhìn ta.
00:41Hắn nói dù có cưới ai cũng không thể cưới ta.
00:43Nhưng cuối cùng ta vẫn vào cung, còn chiếm mất vị trí của người trong mộng của hắn.
00:47Ta là Quý Phi.
00:48Người trong mộng của hắn là Thục Phi.
00:50Triệu Vân Tiềm nói, nếu không phải vì ta, người trong mộng của hắn đã có thể làm Quý Phi.
00:54Ta mắng hắn chỉ có chút tiền đồ đó thôi sao.
00:56Đã yêu thì phải cho người ta thứ tốt nhất.
00:58Sao không để nàng ta làm Hoàng hậu đi?
01:00Hắn nói ngôi vị Hoàng hậu đã có người khác.
01:02Xem tình yêu của đàn ông kia, kỳ cục chết đi được.
01:04Miệng thì nói là người thương, là bảo bối trong lòng.
01:07Cuối cùng vẫn phải cân đo đong đếm lợi hại.
01:10Tình yêu đó còn chẳng đáng để hắn cho đi thứ tốt nhất.
01:12Vậy nên ta không cần tình yêu, chỉ cần tiền tài và quyền lực.
01:15Trước khi vào cung, ta đã nào loạn đói chết.
01:18Ngoài của hồi môn đã định sán, ta còn đói ông nội Nam Giang Hàng.
01:22Rồi lại mòi tử thượng thư bộ hậu.
01:23Cũng là bác cả của ta, hai trang chạy xuống nước ngẫu.
01:25Cậu út được cử đi nơi khác làm quan.
01:27Cũng phải xây cho ta một kho vàng.
01:29Có tiền chưa đủ, còn phải có quyền.
01:31Hoàng hậu không cho ta.
01:32Vậy thì ta phải làm quý phi, còn phải ở trong cung viện lớn nhất, tốt nhất.
01:36Phải có non, có nước, có hoa, có cây.
01:38Cả vương gia bị ta làm cho nào loạn.
01:40Ngay cả Thái hậu, người nhất quyết đòi ta vào cung.
01:43Cũng bị ta chọc tức đến mức phải gọi Thái y ba lần.
01:45Thế này đã là gì?
01:47Và cung ngay tối hôm đó, Triệu Vân tìm đến.
01:49Ta nằm trên rừng đọc chuyện, chẳng thèm để ý đến hắn.
01:53Hắn ngồi xuống, tự mình hờn rỗi.
01:55Càng nghĩ càng tức.
01:56Cuối cùng không nghĩ được mà quát vào mặt ta.
01:59Vương Triều Lệnh, ngươi là người chết à?
02:01Đương nhiên không phải.
02:03Người chết không ồn ào như người đâu, Triệu Vân tìm tức điên.
02:06Hôm nay đúng là hắn bị điên rồi.
02:08Mới nghĩ đến việc giữ thể diện cho Vương Triều Lệnh.
02:10Nhưng nếu hôm nay hắn không đến,
02:12ngày mai tin quý phi không được sùng ái, sẽ lan truyền khắp nơi.
02:15Đáng lúc bực bội,
02:17một tiểu thái giám vội vạ báo, bầm hoàng thượng.
02:19Thục phi nương nương bị đau đầu.
02:21Cầu xin người đến xem, Triệu Vân tìm lập tức đứng dậy định đi.
02:24Thục phi chính là người trong mộng của hắn.
02:27Là kẻ đáng thương yếu đuối không thể tự lo liệu trong miệng hắn.
02:30Khoan đã, ta ném cuốn chuyện, nhìn Triệu Vân tìm.
02:33Nàng ta là xương còn ngươi là chó sao?
02:35Gọi là đi ngay à?
02:37Triệu Vân tìm có thể không đến,
02:39nhưng không thể bị người khác cướp đi.
02:41Đây là đáng làm mất mặt ta.
02:43Vương Triều lệnh, người đừng vô lý nữa.
02:45Ân ân là người yếu, yếu mà không gọi thái y.
02:48Gọi ngươi làm gì?
02:49Ngươi là linh đan rượu rực chắc.
02:51Ta nhảy xuống giường.
02:52Kéo Triệu Vân tìm vào trong.
02:54Thần thuộc rút đai lưng tròi hắn vào đầu giường.
02:57Vương Triều lệnh, thả chấm ra.
03:00Ta quay đầu bảo tiểu thái giám đi gọi thái y.
03:03Nhớ nói với thái y.
03:04Nếu thuộc phi có mạnh hệ gì,
03:07ông ta cũng không cần sống nữa.
03:08Tiểu thái dám run dẩy co do bỏ chạy.
03:11Chỉ còn lại Triệu Vân tìm một mình dãy rộ trên giường.
03:13Cổ tay hắn lập tức đỏ ứng một vòng.
03:16Da hắn trắng nên viết đỏ đặc biệt rõ.
03:18Ta liền mang cuốn chuyện lên giường.
03:21Nằm đè lên người hắn tiếp tục đọc.
03:24Vương Triều lệnh, ngươi, phận thượng.
03:27Trước đây có phải chưa từng làm đâu.
03:29Dù sao cũng đã đắc tội rồi.
03:32Không thiếu lần này.
03:33Vương Triều lệnh, chấm là thiên tử.
03:37Ta thấy hắn phiền.
03:38Liền đè nửa người lên hắn.
03:41Rồi dơ tay bịt miệng hắn lại.
03:43Yên tĩnh hơn nhiều rồi.
03:44Con cái của thầy giáo trị bịt miệng,
03:45triệu quân tiềm gần như phát điên.
03:47Hắn đầu ốc tràng váng.
03:49Cơ thể mềm mại đang áp sát vào người mình.
03:51Hắn cảm thấy tin đập cực nhanh.
03:53Còn có chút phản ứng.
03:54Không thể kiểm soát được.
03:56Hắn nhắm chặt mắt lại.
03:57Ngày hôm sau,
03:58chuyện Thục Phi tranh người với ta
04:00mà không thành đã lan truyền khắp nơi.
04:02Ta ngồi vào chỗ.
04:04Nhưng mắt nhìn người đối diện.
04:06Thục Phi lâm ấn xuất thân.
04:08Thấp, dung mạo xinh đẹp
04:09nàng ta đứng dậy hành lễ.
04:11Rộng run dày xin lỗi ta.
04:13Hôm qua là do lâm ấn thân thể không khỏe.
04:15Mới bắt đắc dĩ làm phiền.
04:17Xin tỉ tỉ trách phạt.
04:18Ta nhìn sang hoàng hậu.
04:24Nàng ta không khỏe.
04:26Mà vẫn phải đến thỉnh an người.
04:29Chuyện này mà để Triệu Vân Tiềm biết.
04:32Hoàng hậu nhớ chặt mày.
04:34Thục Phi là người trong mộng của Triệu Vân Tiềm.
04:36Chuyện này ai cũng biết.
04:38Không ai dám động đến Thục Phi.
04:40Ngay cả hoàng hậu cũng phải nhường ba phần.
04:42Vốn dĩ ta vào cung.
04:44Hoàng hậu rất vui khi thấy ta đối đầu với Thục Phi.
04:46Bây giờ, hoàng hậu đặt chén trà xuống.
04:49Nếu Thục Phi không khỏe.
04:51Vậy thì miễn thỉnh an mấy ngày tới đi.
04:54Ngày kia là sinh thần Thái hậu.
04:56Cũng không cần đến.
04:57Sắc mặt Thục Phi tái nhợt.
05:00Nhưng thấy hoàng hậu phất tay bảo nàng ta lui.
05:03Ta cười khẩy.
05:04Mời một lát rồi cũng đứng dậy cáo lui.
05:07Chén trà hoàng hậu vừa cầm lên.
05:09Lại bị đặt mạnh xuống bàn.
05:11Từ người một điều không coi bà ta ra gì.
05:14Trời đẹp.
05:15Ta thông thả đi về.
05:17Vừa dẽ qua góc qua, liền thấy Triệu Vân Tiềm đang đứng phía trước.
05:20Bên cạnh là Thục Phi, ô.
05:23Đang mách lèo à, Thục Phi đang khóc.
05:25Nghe thấy vậy, sắc mặt cứng đờ.
05:27Ta tiến lại gần.
05:29Thục Phi sợ đến mức nét vào lòng Triệu Vân Tiềm.
05:32Triệu Vân Tiềm vô thức né ra.
05:34Thục Phi ngã xuống đất, nước mắt lãi trạ rơi.
05:37Hắn lại vội vàng đỡ nàng ta.
05:39Lại còn khóc, phiền chết đi được.
05:41Ta vội tránh xa, Triệu Vân Tiềm.
05:44Buông lòng tay đang đỡ Thục Phi.
05:46Thục Phi lại ngã thêm lần nữa.
05:48Khóc càng to hơn.
05:50Đúng mà phiền thật.
05:51Triệu Vân Tiềm bất giác nghĩ thầm.
05:53Ta trở về tầm điện.
05:55Vừa định đọc tiếp cuốn mật văn hoàng đế và tiểu ní cô.
05:58Thái hậu cho người đến triệu kiến.
05:59Đối với vị thái hậu, cũng là câu mẫu của ta.
06:02Ta rất khét.
06:03Bà ấy làm thiết chưa đủ.
06:05Còn muốn ta cũng làm thiết.
06:06Cả ngày luôn miệng nói tất cả người nhà họ vương đều phải hy sinh vì gia tộc.
06:10Thế sao không thấy đưa anh họ nhà bác cả mới làm quan?
06:14Vào cung đi.
06:15Ban ngày cùng Triệu Vân Tiềm Thượng Triều.
06:18Tôi đến có thể cùng đắp chăn trò chuyện.
06:20Có công vụ khẩn cấp gì.
06:22Hai người trong chăn là giải quyết sống hết.
06:24Tiện lợi biết bao, cần gì phải vào cung.
06:27Đáng ghét.
06:28Đến cung Thái hậu, bà ta đang dùng bữa trưa.
06:31Không đợi ta, ta thỉnh an xong liền ngồi xuống cầm bát lên ăn.
06:35Tiện thể binh phẩm.
06:37Món này nhạt quá.
06:38Món này hơi ngọt.
06:40Còn vẫn thích ăn loại giòn giòn hơn.
06:43Thái hậu không thể nhìn được nữa.
06:45Ném đũa, vương Triều lệnh, ăn thì im lặng mà ăn.
06:49Ta ngừng đầu nhìn bà, người xem.
06:52Lại tức giận rồi, còn không phải do người chọc tức.
06:55Lồng ngực Thái hậu phạp phòng dữ dội.
06:57Mà mà bên cạnh vội mở hộp thuốc đưa cho Thái hậu.
06:59Bà ấy nghe Thái hậu chịu kiến ta.
07:01Là đã vội chuẩn bị sẵn.
07:03Quả nhiên dùng đến.
07:05Uống thuốc xong.
07:06Thái hậu lại có dũng khí đối mặt với ta, mau chóng cùng hoàng đế.
07:10Xin một đứa con.
07:12Hắn không được, sao có thể?
07:15Thái hậu kinh ngạc.
07:16Bà ta hoàn toàn không biết.
07:18Mà mà bên cạnh cũng vẻ mặt kinh hãi.
07:20Vương Triều lệnh, người đang nói gì vậy?
07:23Triều Vân Tiềm đột nhiên xuất hiện ở cửa.
07:25Vậy là người mồ sinh con với ta.
07:28Triều Vân Tiềm nghẹn lời.
07:29Tai đỏ bừng.
07:31Chuyện ta nói Triều Vân Tiềm không được.
07:33Dù đã bị ém nhẹm ngay lập tức.
07:35Nhưng ai muốn biết thì vẫn biết được.
07:38Mỗ thân lo lắng vội vã vào cung cầu kiến.
07:40Thấy ta thoải mái nằm trên giường, bà liền khóc.
07:43Con cài đáng thương của ta.
07:46Thế này phải làm sao?
07:48Làm sao là làm sao?
07:49Ngươi không có con.
07:51Sau này phải làm sao?
07:52Tốt quá rồi.
07:54Sắc mặt mẫu thân cứng đờ.
07:56Chắc là nhớ lại những chuyện trời ơi đất hồi ta đã làm.
07:59Bà đột nhiên thấy nhẹ nhõm thôi.
08:02Không có thì thôi vậy.
08:04Mẫu thân lo nếu ta sinh ra một đùa giống hệt ta.
08:07Hoàng cung này chẳng phải sẽ bị lật tung sao?
08:09Bà lại nói chuyện phiền với ta.
08:10Khen bác cả lợi hại.
08:12Nói con trai lớn nhà bác cả có tiền đồ nhất.
08:14Năm nay nếu được đánh giá tốt.
08:16Sang năm có thể thăng trức.
08:18Không phải người nói con mới là người có tiền đồ nhất sao?
08:21Mẫu thân nghẹn lời.
08:22Thực ra lời đó là họ nói dối lòng.
08:25Ta lại tiếp tục công kích.
08:27Bác cả lợi hại.
08:28Sao không để con làm hoàng hậu?
08:30Về hỏi lại ông ấy xem.
08:32Mấy năm này rốt cuộc đã nỗ lực vì cái gì?
08:34Mẫu thân khóc lóc đến.
08:36Lại ấm ước ra về.
08:37Về nhà càng nghĩ càng tức.
08:39Cuối cùng bùng nổ.
08:41Nghe nói về đã đánh nhau một trận với nhà bác cả.
08:44Phụ thân căn ngăn bị ăn một đấm, phai cáo bệnh nghỉ.
08:47Bác cả cũng chẳng khá hơn.
08:49Hôm sau đi vẫn còn cả nhắc.
08:51Tấm phúc của hoàng đế, Trần Đại Nhân tấm tắc khen.
08:54Người nhà của Quý Phi.
08:56Quả là chân thật.
08:57Biểu cảm của Triệu Vân tiềm khó nói thanh lời.
09:03Tối hôn đó, ma xui quỷ khiến thế nào hắn lại đến chỗ ta.
09:07Ta đau bụng.
09:08Rất đau, đau đến mức mặt trắng bạch.
09:10Con người trên giường cong như con tôm.
09:13Những lúc thế này ta rất yếu đuối.
09:15Cũng là lúc thích mắng người nhất.
09:17Triệu Vân tiềm coi như đâm đầu vào họng súng.
09:19Cút ra ngoài.
09:21Người bảo chậm ra ngoài, đừng.
09:23Nói nhảm nữa.
09:24Không cút nhanh ta đến sức mắng người cũng không có.
09:27Đau quá, đau muốn chết.
09:29Đột nhiên một bàn tay đặn lên bụng dưới của ta.
09:31Hơi ấm nằm rượu đi cặp mày nhíu chặt của ta.
09:34Dường như có ai đó thở dài.
09:35Ta dần chìm vào giấc mủ trong cơn mơ màng.
09:39Triệu Vân tiềm nhìn cặp mày dẫn da của ta.
09:42Thở phào nhẹ nhõm.
09:43Hắn không nhịn được vèo má ta một cái.
09:46Rõ ràng có một gương mặt đáng yêu như vậy.
09:48Sao nói chuyện làm việc lúc nào cũng kỳ quái.
09:50Sáng sớm, ta tỉnh dậy thấy Triệu Vân tiềm đang gục bên giường.
09:54Chiếm hơn nửa giường của ta.
09:55Bụng ta cũng bị tay hắn ôm chặt.
09:58Ta gắng gượng ngồi dậy, bịt mũi Triệu Vân tiềm.
10:01Sao ngươi lại ở trên giường của ta?
10:02Vì.
10:04Triệu Vân tiềm đột nhiên cười lạnh, ngươi là ái phi của chấm.
10:07Chấm không ở trên giường ngươi.
10:09Thì có thể ở đâu, vậy ngươi thật không đừng đắn.
10:11Có ngươi trong mộng rồi còn treo hoa gẹo nguyệt.
10:14Chấm không có.
10:15Không có gì, không chung chăn chung gối với ta.
10:18Ta nhớ mày.
10:20Hơn nữa, ta không muốn.
10:21Ngươi không muốn.
10:22Ngươi không muốn sinh con cho chấm.
10:24Triệu Vân tiềm cao rộng.
10:26Ta không nói gì.
10:27Chỉ nhìn hắn.
10:29Đáp án quá rõ ràng rồi.
10:30Không phải sao, Triệu Vân tiềm đột nhiên im lặng.
10:32Hắn lặng lẽ đứng dậy rời đi, ta ngồi trên giường.
10:36Ôm chặt chiếc chăn trong lòng, đều là đồ vô trách nhiệm.
10:38Ta lại coi mình thành một cục.
10:40Cố ép mình ngủ trước khi cái lạnh ua đến.
10:44Triệu Vân tiềm đứng ngoài sân.
10:46Nhìn vầng trăng tròn trên ngọn cây, tâm trạng rơi xuống đáy vực.
10:50Vốn không nên có chút mong đợi nào, phải không?
10:52Nàng từ nhỏ đã không thích ngươi.
10:54Ngươi cường ép giữ nàng lại.
10:56Ở đây làm gì?
10:57Bây giờ nàng nhìn ngươi như nhìn thứ gì đó bẩn thiểu.
11:00Tỷ nữ thiểu quốc mang hộp thức ăn đến thỉnh an.
11:03Đây là gì?
11:04Đồ ăn khuya của nương nương ạ.
11:06Triệu Vân tiềm mở hộp thức ăn.
11:08Thế ở trên cùng là bánh hoa quế ta thích nhất.
11:12Hừ, chốc tức ta rồi mà còn muốn ăn điểm tâm.
11:15Hắn lập tức lấy hết bánh hoa quế ra.
11:18Lấy được một nửa lại lặng lẽ đặt về.
11:21Thôi, lấy một miếng cho nàng ta nhớ đời.
11:24Tiệc mừng thọ Thái hậu.
11:26Phô trường rất lớn.
11:27Vị cô mẫu này từ khi làm Thái hậu.
11:29Rất hưởng thụ sự tôn quý này.
11:31Bà ta ngồi cao trên đài.
11:33Nhìn từng lớp mạnh phụ phu nhân tiến vào quỷ lệ.
11:36Ta nói đúng là có bệnh.
11:38Đã mấy canh giờ rồi.
11:40Cứ ngồi mãi không mệt sao?
11:42Con phải ban thưởng cho từng người.
11:44Thả cho hết ta còn hơn.
11:46Ta nhất định sẽ là một con tì hưu.
11:47Chỉ có vào không có ra.
11:49Bên cạnh, hoàng hậu đang cùng các phu nhân.
11:51Đại thần giao lưu tình cảm.
11:53Ta dự nghiêng một bên cắn hạt dưa.
11:55Đang nói chuyện thì Thục Phi đến.
11:57Vừa vào đã quỷ trước mặt hoàng hậu.
12:00Nương nương, thiết thân chỉ đến để chúc thọ Thái hậu.
12:03Chúc xong sẽ đi ngay.
12:05Hoàng hậu, người trước đó đã bảo nàng ta đừng đến.
12:07Mặt xa sầm lại.
12:08Các mạnh phụ phu nhân đã bắt đầu trao đổi bằng mắt.
12:11Rõ ràng đều biết chuyện trước đó.
12:13Còn có người lén lút nhìn ta.
12:16Ta liền nhìn lại.
12:17Người đó lập tức cúi đầu không dám nhìn thẳng.
12:21Không tệ, tiếng ác của ta đã chuyển đi thành công.
12:24Như vậy, ai muốn khiêu khích.
12:26Đều phải tự lượng sức mình.
12:29Hoàng hậu phải ra vẻ mẫu nghi thiên hạ.
12:32Nên khoan dung tha thứ cho Thục Phi.
12:34Thục Phi cũng là có lòng hiếu thảo.
12:36Buồn cung sao có thể trách mội ấy.
12:38Đứng lên đi, các phu nhân đồng loạt khen ngợi hoàng hậu.
12:41Còn Thục Phi thì cười đắc thẳng với ta.
12:44Đúng là có bệnh.
12:45Đến quỳ lại Thái hậu mà có gì đáng đắc ý chứ.
12:48Dù sao ta cũng không thích đến.
12:50Đột nhiên tiểu quốc vào gọi ta.
12:53Nói là Thái hậu triệu kiến.
12:54Phiên phức, lúc này tìm ta.
12:56Chắc chắn lại là vì chuyện kia.
12:58Đôi lúc ta thật muốn mắng cho vị cô mẫu này một trận.
13:02Làm trường bố yên ổn không được sao.
13:03Cứ phải can thiệp vào chuyện phòng thê của con cháu.
13:06Hay là rảnh rỗi quá, chưa đủ mệt.
13:09Nếu một ngày phải giặt mấy trậu quần áo.
13:11Chắc chắn không có thời gian làm mấy chuyện này.
13:13Của nhiên, vào trong.
13:15Thái hậu đang nằm nghiêng trên giường.
13:16Thấy ta đến liền gật đầu với ma ma.
13:19Ma ma bưng một bát canh ra, mang cái này cho hoàng đế.
13:23Thứ gì vậy?
13:24Không phải sân rực chứ, to gan.
13:26Ngươi là quý phi, sắc mặt Thái hậu tái xanh.
13:29Còn có thể là gì chứ, ta mở nắp.
13:31Lẽ nào là canh đoạt hồn gì sao?
13:34Nếu không, chúng ta sao có thể vô duyên vô cớ mà đến với nhau được?
13:39Thái hậu chỉ vào ta, ngươi, ngươi, một hồi rồi tự đắm ngực mình.
13:43Ai ra là người như vậy sao?
13:45Lẽ nào không phải sao, Thái hậu ngửa người ra sau rồi ngất đi.
13:49Ma ma vội gọi Thái ý.
13:51Bên ngoài một đám người ùa vào.
13:53Ta lạnh lùng đứng nhìn.
13:55Vị cô mẫu này của ta có thể lén ăn cả một cái thủ lợn.
13:58Sức khỏe tốt lắm.
13:59Ngất một chút thôi, Triệu Vân tiềm vội đến.
14:02Trong phòng lập tức có người chủ trì.
14:05Thái ý tiến lên bắt mạch.
14:06Mở mắt nói dối một chàng.
14:09Tóm lại cuối cùng quy cho là tai nạn.
14:11Không thể thật sự đổ tội cho ta được.
14:13Dù sao ta cũng là người của Thái hậu.
14:15Là ngoại thích chính tông.
14:18Ma ma cũng rất kín miệng.
14:19Phụ họa với Thái ý nói là tai nạn.
14:21Triệu Vân tiềm xuyên qua đám đông nhìn ta.
14:24Ta đứng ngoài đám người.
14:25Ánh mắt lạnh nhạt.
14:27Lạc lõng với tất cả mọi thứ ở đây.
14:29Như một con buồm trong mơ có thể tan biến bất cứ lúc nào.
14:32Tín Triệu Vân tiềm thắt lại.
14:34Hắn đột nhiên đứng dậy.
14:36Xuyên qua đám người.
14:37Nắm chặt tay ta.
14:39Làm gì vậy?
14:40Khát à?
14:41Ta nhìn bát canh trên bàn bên cạnh.
14:43Triệu Vân tiềm lập tức nhận ra.
14:45Bát canh nhanh chóng được tiểu thải dám mang đi.
14:47Ta bị kéo ra khỏi phòng.
14:49Triệu Vân tiềm cứ đi mãi.
14:50Đi mãi.
14:51Ta bước loạn trọng.
14:53Dưới mắt một chiếc giày.
14:54Gọi hắn dừng lại cũng không dừng.
14:56Cho đến khi đến một căn phòng hẻo lánh.
14:59Hắn đẩy ta vào.
15:00Biết không?
15:01Trận đã sớm muốn làm vậy rồi.
15:03Tối quá.
15:04Tất cả cửa sổ trong phòng đều đóng kín.
15:06Ta bị giam trên giường.
15:07Tiểu thải dám bưng bát canh đứng bên cạnh.
15:10Thái y nói bên trong có bỏ một ít thứ trợ hứng.
15:13Không hại đến cơ thể.
15:15Thấy chưa?
15:16Thái hậu đúng là.
15:17Bỏ thuốc vào mà.
15:18Ta không có oan cho bà ấy.
15:19Triệu Vân tiềm cười khẩy.
15:21Đây là cái cấu ngươi không muốn.
15:23Còn không phải vì ngươi không được sao.
15:25Ngươi vừa nói không muốn sinh con cho ta.
15:27Lại vừa nói ta không được.
15:29Triệu Vân tiềm xác bị chọc tức đến điên.
15:30Vai ta bị hắn giữ chặt đau điếng.
15:33Hắn đột nhiên uống cạn bát canh rồi hôn ta.
15:36Đầu óc ta lập tức hỗn loạn.
15:38Sắc không thở nổi.
15:40Vương triều lệnh.
15:41Ta thật sự rất muốn nhớt ngươi ở đây mãi mãi.
15:44Không thì ta có thể chọn chết.
15:48Ta trả lời trong bóng tối.
15:50Giọng nói như lưỡi đào xuyên qua đầu Triệu Vân tiềm.
15:53Khiến hắn lập tức tỉnh táo.
15:55Hắn hoảng hốt đứng dậy.
15:56Dường như ta nghe thấy vài tiếng nước ngẹn.
15:59Sau đó là tiếng bước chân hỗn loạn.
16:02Trong căn phòng tối đen chỉ còn lại mình ta.
16:05Rất yên tĩnh nhưng lại cho ta một chút cảm giác an toàn.
16:10Ngày chị cảm mất cung tối đen như vậy.
16:13Chị nắm tay ta, bảo ta phải sống thật tốt.
16:16Đừng bao giờ bước vào thâm cung tường cao này nữa.
16:18Chị là vợ của tiên thái tử.
16:20Hoàng hậu tương lai, vào phủ thái tử, chị là một hiền thê.
16:23Nổi tiếng đức độ, mọi mặt đều tru toàn.
16:26Sống như một thái tử phi, chứ không phải là vương triều nghi.
16:29Sau đó tiên thái tử qua đời đột ngột.
16:31Chị suy sụp, rồi cũng nhanh chóng đi theo.
16:34Mới 24 tuổi, đáng lẽ phải cóng mắt cười dưới ánh ban mai.
16:38Phe vầy chiếc quà trong gió mát.
16:41Hoặc đứng bên hồ vẽ một bức tranh sông Ngân.
16:44Nghe tiếng mưa gầy đàn tranh, nhưng chị lại nằm trong cổ quan tài nặng chị.
16:48Đôi mắt ấy đã khép lại vĩnh viễn.
16:51Ta ôm lấy mình trong bóng tối.
16:53Hoàng hậu cũng tốt, quý phi cũng được.
16:56Ta chẳng muốn cái nào cả.
16:57Nhưng không có chị cả.
16:59Họ liền nhìn thấy ta.
17:01Cô bé năm xưa không thể gánh vác việc lớn.
17:03Lập tức trở thành ứng cử viên hoàng hậu tương lai.
17:06Trịu Vân Tiềm cũng vậy.
17:09Hắn là con thứ năm xưa tiên thái tử được chú ý bao nhiêu.
17:13Hắn bị lãng quen bấy nhiêu.
17:15Chúng ta từng không phải như thế này.
17:18Đột nhiên cửa được mở ra.
17:20Ánh sáng tràn vào phòng.
17:22Ta nhớ mắt lại.
17:23Thấy Trịu Vân Tiềm quay trở lại.
17:26Hắn cầm một đôi giày cuối xuống mang cho ta.
17:28Rồi lại kéo ta đứng dậy.
17:30Ta lại bị hắn kéo đi.
17:31Lần này là đến tầm cung của hắn.
17:34Trên bàn có một bát mì.
17:36Trịu Vân Tiềm ghé sát mặt.
17:37Nói một câu.
17:38Ăn đi.
17:39Ta đói thật.
17:41Liên cầm bát lên ăn.
17:42Rất nhanh ta nhìn vào trong bát.
17:44Dưới lớp mì giống một của trứng ốp la.
17:47Ta nhìn Trịu Vân Tiềm.
17:49Hắn nhìn lại.
17:50Đột nhiên hỏi.
17:50Vương Triều Lệnh.
17:51Rất ghét nơi này sao?
17:53Ta không trả lời.
17:55Ghét thì sao?
17:56Không ghét thì sao?
17:58Vào nơi này dưới chính là con chim bị bẻ gãy cánh.
18:01Dù khó khát đến mấy.
18:02Cũng không bay ra khỏi đồ bức tường thực ra không hề cao đó.
18:05Ta nổi điên.
18:06Ta trúng cự.
18:07Nhưng ta vẫn đến nơi này.
18:09Trịu Vân Tiềm mồi xuống hỏi ta.
18:12Ta lắc đầu.
18:14Đói muốn chết.
18:15Trịu Vân Tiềm liền lén đưa ta đến thiên điện.
18:17Đưa bát mì của hắn cho ta.
18:19Trịu Vân Tiềm.
18:20Ta muốn rời đi.
18:21Tay đang ăn mì của Trịu Vân Tiềm hứng lại.
18:24Hắn cúi đầu hỏi ta.
18:26Ngươi muốn nói với ta chuyện này sao?
18:28Ta cảm thấy mệt mỏi.
18:30Từ trong ra ngoài.
18:31Đến mắng người cũng không muốn.
18:33Ngươi có thục phi.
18:35Có hoàng hậu.
18:35Có rất nhiều người.
18:36Ta kêu ngạo hùng hách.
18:39Không thể trở thành trợ thủ của ngươi.
18:41Ta còn là ngoại thích.
18:44Vương gia đã đủ mạnh rồi.
18:46Nếu còn tham đến quyền lực.
18:47Sớm muộn gì cũng song đời.
18:49Trịu Vân Tiềm từ từ ngừng đầu.
18:51Mắt đỏ huê.
18:54Vậy còn ta thì sao?
18:55Kể từ ngày đó.
18:56Rất lâu sau.
18:57Ta không gặp đại triệu Vân Tiềm.
18:59Nghe nói Phương Nam bị lũ lụt.
19:01Hắn rất bận.
19:02Bận đến mức không bước chân vào hậu cung.
19:05Ta đóng cửa không ra ngoài.
19:06Ngay cả cung của hoàng hậu cũng không đến.
19:08Trên bàn có một cuốn chuyện khác.
19:10Kẻ về hoàng đế và vợ của từng quân.
19:11Rất cấm kị.
19:12Rất kích thích.
19:14Mộ thân lại đến thăm ta một lần.
19:16Ba kẻ về chiến tích đánh nhau lần trước.
19:19Ta dùng ngón cái khen bà.
19:21Không hổ là mẫu thân của con.
19:23Rất có khí phách của con.
19:24Được khen bà ấn ngược tự hào.
19:27Nhưng rất nhanh lại siêu xuống.
19:30Trong cung cạnh tranh khốc liệt quá.
19:33Sao lại nói vậy?
19:34Là thục phi đó.
19:35Người trong mộng của hoàng thượng.
19:37Mẫu thân hạ rộng.
19:37Hôm qua nàng ta bị bệnh.
19:40Hoàng thượng vội chạy đến thăm vô.
19:43Không ghen sao?
19:44Không hành động gì sao?
19:45Người cũng nói rồi.
19:47Đó là người trong mộng.
19:48Di ước của con cả cho chung dũng hổ thông minh.
19:51Bà ấy có thắng được bạch cô nương trong phủ không?
19:53Vị bạch cô nương đó là tâm can bảo bối của chung dũng hổ đấy.
19:57Mẫu thân lại thở dài.
19:59Bà cũng không biết an ủi con gái thế nào.
20:01Chỉ cần thấy những ngày tháng sau này thật khó khăn.
20:03Có thời gian lo lắng chuyện này.
20:05Viết ra chữ đầu tiên.
20:06Do không hỏi hăn bài vở của em gái.
20:07Ít nhất cũng phải luyện cho chữ viết đẹp lên.
20:09Có con ở đây, em gái ít nhiều cũng sẽ thử do hơn.
20:13Mẫu thân đi rồi.
20:14Ta đột nhiên hứng lên.
20:16Chảy giấy ra viết chứ.
20:18Chứ ta do chị cả dạy.
20:20Bút lòng cũng cầm không vững.
20:21Rồi ta viết theo cách chị cả dạy.
20:25Vương, vương của vương gia.
20:26Vương của vương triều nghi.
20:27Cũng là vương của vương triều lệnh.
20:29Chị cả nói chúng ta là một gia đình.
20:31Phải trông nón giúp đỡ nhau.
20:33Phải tương trợ lẫn nhau.
20:34Hậu cung và triều đình tưởng chứng tách biệt.
20:37Nhưng thực ra là một thể.
20:38Chị cả sớm đã biết mình sẽ làm hoàng hậu.
20:42Chị nói trách nhiệm của mình rất nặng nề.
20:45Phải làm gương, làm chuẩn mực.
20:47Lúc nói những lời này.
20:49Mắt chị rất sáng.
20:50Phụ nữ ru ở vị trí nào.
20:53Cũng có thể làm được việc.
20:54Ta ngơ ngác gật đầu.
20:56Thực ra không hiểu những điều này.
20:58Lúc đó ta quan tâm hơn.
21:00Đến việc có được ăn bánh hoa quầy không.
21:05Sau này có nhiều thời gian để suy nghĩ.
21:08Nhưng chưa đợi ta nghĩ thông.
21:10Người có hoài bảo ấy.
21:11Lại vĩnh viễn nhắm mắt.
21:13Lại ra đi trong bộ dạng như vậy.
21:15Đông cùng vẫn còn đó.
21:16Người xưa cô độc không về.
21:18Đêm khuya, cửa phòng từ từ mở ra.
21:21Triệu Vân tìm lén vào phòng ta.
21:24Hắn bé ta đang cục trên bà lên giường.
21:27Rồi ngồi bên giường lặng lẽ nhìn ta.
21:29Vương triều lệnh, người đã nửa tháng không gặp ta.
21:33Nhưng dường như không hề nhớ ta.
21:35Cả hậu cung này ai cũng tặng quà cho ta.
21:38Chỉ có người là không.
21:40Triệu Vân tìm vèo má ta.
21:42Ở đây ngủ không phải rất tốt sao?
21:44Tại sao cứ nhất quyết phải ra ngoài?
21:46Người nói xem, rời xa ta phải làm sao?
21:49Hắn đứng dậy, định đi.
21:51Ánh mắt lại rơi trên bàn.
21:52Nơi có những con chữ ta viết sở.
21:55Chữ viết mang theo sự sắc bén, đăng đăng rác khí.
21:57Nóng đến bỏng tay.
21:59Triệu Vân tìm đổi bước, quay lại giường.
22:03Giờ hai tay lây ta tỉnh, Vương triều lệnh.
22:06Người không có trái tim.
22:08Ta bị lây đến mở mắt.
22:10Vừa nhìn rõ mặt hắn.
22:11Hắn đã lao ra ngoài.
22:13Ngoài cửa sổ, đêm đen như mực.
22:15Còn lâu mới đến giờ phải dậy.
22:18Đồ điên!
22:20Bị đánh thức giữa đêm.
22:22Mấy ngày liền ta đều ngủ không yên.
22:25Luân giật mình tỉnh giấc giữa đêm.
22:27Lo sợ bên cạnh lại có thêm một người.
22:29Ta ở đây đóng cửa không ra ngoài.
22:30Bên ngoài lại rất náo nhiệt.
22:32Nghe nói hoàng hậu trách phạt Thục Phi.
22:34Triệu Vân tìm lại bảo vệ Thục Phi.
22:36Lúc ta biết chuyện này.
22:38Đăng xem cuốn chuyện về hoàng đế và dậy Vương.
22:40Vừa xem đến đoạn 2.
22:42Triệu Vân tìm xông vào.
22:44Hắn mồi xuống, cầm ấm cha của ta.
22:47Cố một ngụm lớn.
22:49Vương triều lệnh, phượng ấn này ngươi đến giữ đi.
22:52Không muốn, chẳng đăng thông báo cho ngươi.
22:56Ta cũng vậy, ta nhớ mày.
22:58Ngươi tùy tiện đưa cho ai cũng được.
23:00Thục Phi chẳng phải rất tốt sao?
23:01Dù sao ai cầm phượng ấn cũng không dám làm gì ta.
23:05Nàng ấy không được.
23:06Thương nàng ta vất vả à?
23:08Không phải, Triệu Vân tìm do dự mãi.
23:10Cuối cùng vẫn nói thật.
23:12Năng lực nàng ấy không đủ ô.
23:14Ngươi không hiểu ý của chẳng sao?
23:16Ta đương nhiên hiểu.
23:18Nhưng ta có thể giả ngốc.
23:20Nhưng hôm nay Triệu Vân tìm dường như đã quyết tâm.
23:23Chẳng cho rằng ngươi làm được, cũng được.
23:26Ta không quan tâm, sau này hậu cung này biến thành cái dạng gì.
23:30Thì không nói trước được đâu.
23:33Cố tình làm cho nát bét thì ai chẳng làm được.
23:34Nếu ta có năng lực quản lý, thì cũng có năng lực phá hoại.
23:38Thiết thân giỏi nhất là phá đám.
23:41Hơn nữa, thiết nói được làm được.
23:43Triệu Vân tìm biết tính cách của ta.
23:45Hắn do dự, hắn đột nhiên hạ rộng.
23:47Triệu Vân tìm thực sự không biết nên giao phượng ẩn cho ai.
23:52Vốn tưởng con cái của thầy giáo Hiền Lương Thục Đức.
23:55Nhưng sở hị uy lại tâm cơ nhỏ nhen, phi tần nào nổi bật một chút.
23:59Bà ta đều tìm cớ trừng phạt.
24:01Các phi tần này ở hậu cung.
24:03Cha anh của họ lại ở tiên triều.
24:05Hậu cung loạn thì tiên triều loạn, lý là như vậy.
24:09Nhưng ta không muốn.
24:10Ta lại không phải hoàng hậu.
24:11Việc quản người này dễ đắc tội nhất.
24:14Đến lúc trả lại phượng ẩn.
24:15Người bị công kích đầu tiên chính là ta.
24:18Ta đâu có ngốc.
24:19Hơn nữa, quản lý người khác sẽ mau ra.
24:21Chỉ cả năm xưa chỉ quản một cái.
24:23Thái tự phủ mà đã mệt đến 3 ngày 2 bớ bị bệnh.
24:26Triệu Vân tìm đột nhiên ngồi sổng xuống, lấy cuốn chuyện trong tay ta.
24:29Rốt cuộc người muốn thế nào mới chịu giúp chấm.
24:31Ta ngồi thẳng người, nghiêm túc hỏi.
24:33Thả ta đi, không được.
24:36Triệu Vân tìm đột ngột đứng dậy.
24:38Ta cười lạnh, thứ người muốn thì đều muốn có.
24:42Nếu đã không nỡ thả ta.
24:44Vậy thì tự đi tìm người khác giúp đi, người muốn rời xa ta đến vậy sao?
24:48Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
24:50Không né tránh.
24:52Triệu Vân tìm lùi lại 3 bước.
24:54Cuối cùng đột nhiên kiệt sức, được.
24:57Ta đồng ý với người.
24:58Hắn đã thòa hiệp.
24:59So với việc ép ta ở lại trong cung.
25:02Sự ổn định của hậu cung, của xã tắc quan trọng hơn.
25:05Điều này cũng không có gì sai.
25:07Dù sao Triệu Vân tìm cũng là hoàng đế.
25:09Hắn làm chồng thì không hợp.
25:11Nhưng làm hoàng đế lại rất nghiêm tục.
25:14Ta nhận lấy phượng ấn.
25:15Ngày hôm sau liền đến phượng nghi cung.
25:18Sở hị uy vẫn ngồi cao trên ghế.
25:20Vương triều lệnh.
25:22Người thật giả tạo, người luôn miệng nói không mang quyền thế.
25:27Lại cầm phượng ấn này đến đây xỉ nhục ta.
25:29Thế này đã là xỉ nhục rồi sao?
25:30Ta đặt chén trà xuống.
25:32Cắt xén bồng lộc của Phi tần là do người làm.
25:35Hoàng đế muốn lấy lại phượng ấn.
25:37Không giao cho ta cũng sẽ giao cho người khác.
25:40Có lẽ vì sắp được rời đi.
25:41Tâm trạng ta vô cùng bình thản.
25:43Thậm chí còn có hừng nói thêm vài câu.
25:46Triệu Vân tìm cần một hoàng hậu như thế nào?
25:48Người nè là người hiểu rõ nhất.
25:50Như thế nào? Rộng lượng sao?
25:53Dung túng cho đám tiện nhân các người sao?
25:55Sở hị uy gào lên một cách điên cuồng.
25:57Mất đi phượng ấn.
25:58Khiến bà ta hoàn toàn mất trí.
26:00Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, năng rộng đều là một màu xám xịt.
26:04Phong cảnh ngoài phượng nghi cung này thật cứng nhắc.
26:07Thôi vậy, ta cũng chẳng phải người tốt gì.
26:10Lúc này giả vờ khuyên nhủ làm gì.
26:12Ra khỏi phượng nghi cung.
26:14Vừa dễ qua góc qua liền gặp Thục Phi.
26:17Không cần nói cũng biết nàng ta cố tình đợi ở đây.
26:20Vẫn là bộ dạng yêu đùa đó.
26:22Nhưng trong mắt lại đầy vẻ khiêu khích.
26:24Tỷ tỷ đều tại mụi.
26:27Nếu không phải vì mụi không khỏe.
26:30Bê hạ đã không phiền đến tỷ.
26:32Mê mơng, hy vọng trong lòng triệu vân tiềm mãi mãi có ta.
26:36Ra khỏi phượng nghi cung.
26:38Hoàng hậu liền cáo bệnh.
26:40Ba ngày sau, ta chấn chỉnh lại toàn bộ hậu cung.
26:44Những thứ mà năm xưa Thái hậu và Vương ta học.
26:47Tất cả đều có ích.
26:49Thái hậu biết ta nằm giữ phượng ấn.
26:51Rất hài lòng.
26:52Liên tiếp ba ngày ban thưởng cho ta đủ thứ.
26:55Ngày thứ tư, ta mang phượng ấn đến tẩm cung của triệu vân tiềm.
26:59Triệu vân tiềm mặc một bộ thường phục.
27:01Trống body vẻ uy nghiêm.
27:03Thêm phần tuần tú.
27:04Sắp đi rồi à, ta tâm trạng rất tốt.
27:07Cũng vui vẻ cho hắn một sắc mặt tốt.
27:08Phượng ấn này vẫn là người giữ là hợp nhất.
27:11Người thất hứa à.
27:12Đừng quên người đã hứa với ta.
27:14Ta xoay người đi.
27:15Triệu vân tiềm gọi ta lại.
27:17Không có chút cơ hội nào sao?
27:19Không, tạm biệt.
27:21Triệu vân tiềm giữ lại phượng ấn.
27:24Ta nhận được một thân phận mới và rất nhiều ngân phiếu.
27:27Ngày rơi đi.
27:29Triệu vân tiềm tiện ta ra đến cửa.
27:31Hắn không níu kéo nữa.
27:32Mà chúc ta thượng lộ bình an.
27:34Ta vệ tay, không ảnh đầu lại rơi đi.
27:37Móng ngựa chạy trên phiền đá xanh.
27:39Phát ra tiếng lộc cộc trong trẻo.
27:41Cũng giống như tâm trạng vui sướng của ta.
27:44Tiểu cúc đi cùng ta.
27:46Nàng biết chúc vọ công.
27:47Triệu vân tiềm dường như cũng cử người theo ta.
27:50Nhưng không sao cả.
27:52Thêm một người cũng thêm phần an toàn.
27:54Dù sao ta cũng thực sự không biết võ.
27:57Ta đi về phía nam.
27:59Vừa đi vừa nghỉ.
28:00Triệu vân tiềm trị quốc không tồi.
28:02Thiên hạ thái bình.
28:03Trộm cướp cũng ít.
28:05Đường xá bằng phẳng.
28:06Rất dễ đi.
28:07Đến Nam Bình.
28:08Mưa lờn mấy ngày liền.
28:09Ta và tiểu cúc liền ở lại.
28:11Chúng ta thêm một tiểu viện nhỏ dọn vào.
28:13Tối hôm đó.
28:14Ám vệ đưa cho ta một giấc thư.
28:17Ta đi rồi.
28:18Triệu vân tiềm liền tuyên bố với bên ngoài là quý phi bệnh nặng.
28:21Cần phải tính dưỡng.
28:22Nhưng rất nhanh Thái hậu đã phát hiện ra ta đi rồi.
28:25Bà ta đầu tiên là tức sợ đại náo.
28:27Sau đó lại muốn đón em gái ta vào cung.
28:30Triệu vân tiềm liền lập tức hạ chỉ ban hôn cho em gái ta.
28:33Cuối cùng.
28:34Triệu vân tiềm còn không quen nghiến giang nghiến lợi nói.
28:36Vương triều lệnh.
28:38Chẳng đã làm tất cả mọi việc giúp ngươi rồi đấy.
28:39Ta không nhịn được cười.
28:40Lấy giấy bốt ra.
28:42Viết hai chữ.
28:43Đa tạ.
28:44Từ khi sắc cung.
28:45Cả người ta trở nên ơn hòa.
28:47Cũng có tâm trạng quan tâm đến bên ngoài.
28:50Dân tình Nam Bình không tồi.
28:52Tiểu viện ta ở ngay cạnh.
28:53Một thư viện.
28:55Mỗi sáng sớm tiếng đọc sách lại vang lên.
28:58Ta cũng không ngủ đường nữa.
29:00Cùng họ đọc sách.
29:02Đột nhiên một ngày.
29:03Một cô bé trèo lên tường nhìn sang bên kia.
29:07Miệng con lầm bầm gì đó.
29:08Ta thấy thú vị.
29:10Liên lấy một miếng bánh hoa quế rủ cô bé qua.
29:12Vừa rồi mũi làm gì vậy?
29:14Mũi đang đọc sách.
29:16Đọc sách vâng ạ.
29:17Bà nội nói đọc sách rất tốt.
29:20Nên các anh và các em trai của mũi đều đến trường học.
29:24Mũi cũng muốn đi.
29:25Vâng.
29:26Cô bé nói xong lại cuối đầu.
29:28Nhưng mũi không đi được.
29:30Trường học nói không nhận nữ sinh.
29:33Đúng vậy.
29:34Trường học bình thường không nhận nữ sinh.
29:36Nhà giàu sẽ mời riêng nữ tiên sinh đến nhà dạy học.
29:40Còn con cái nhà thường dân thì chỉ có thể ở nhà.
29:44Ta ngồi thẳng người hỏi.
29:45Vậy mũi có muốn học không?
29:47Ta có thể dạy mũi.
29:48Thật ạ.
29:48Mắt cô bé sáng lên.
29:49Thật.
29:52Nữ tiên sinh của ta là một tài nữ nổi tiếng.
29:55Cầm kỳ thư hoại đều tinh thông.
29:58Ta còn học quản gia cùng chị cả.
30:00Học đạo lý cùng đại nho với triệu vân tiềm.
30:03Từ ngày đó, ta bắt đầu dạy cô bé này.
30:06Lúc đầu cái gì cũng dạy một chút.
30:08Cô bé cũng không kén chọn.
30:10Sau đó, thím hàng xóm đưa con gái nhỏ và chào gái ngoại của ba đến.
30:15Học sinh đông lên.
30:16Ta không dám dạy tùy tiện nữa.
30:18Dù sao cũng phải có hệ thống.
30:20Nếu không học dở dàng thì ra cái gì.
30:22Ta liền tự mình tìm tòi nghiên cứu.
30:25Có lúc thực sự không giải quyết được.
30:27Lên mặt giấy viết thư cho triệu vân tiềm.
30:29Chút giác dối nhỏ này.
30:31Một vị hoàng đế chắc chắn có thể giải quyết.
30:33Triệu vân tiềm vừa mắng ta trong thư.
30:35Vừa giúp ta.
30:37Lớp học nhỏ của ta ngay càng phát triển.
30:39Sau này ngay cả phu tử bên cạnh cũng đến thỉnh giáo.
30:42Vị phu tử này thực sự còn trẻ.
30:44Mày thanh mắt.
30:45Khá đẹp trai.
30:47Ta và anh ta thảo luận về việc dạy học.
30:49Anh ta nói thẳng ta thông minh.
30:50Đó là đương nhiên.
30:52Ta vốn rất thông minh.
30:54Lý phu tử đến mấy lần liền.
30:56Thím hàng xóm cũng nhìn ra vấn đề.
30:58Bà bưng đồ theo để nói chuyện phiếm.
31:00Chiêu lệnh à.
31:02Thím thầy lý tú tài có ý với con đấy.
31:04Con nghĩ sao?
31:06Ta đang ăn nhò, tay khứng lại, rút khăn tay lau khỏe mắt.
31:10Thím à, thím cũng biết rồi đấy.
31:12Phu quân của con đã mất sớm.
31:14Đây là thân phận ta bịa ra.
31:16Một cô nương trẻ ở đây quá bắt mắt.
31:18Quá phụ thì tốt hơn.
31:20Thím hàng xóm thở dài.
31:22Thím cũng không phải ép con lấy chồng.
31:23Chỉ là thầy lý phu tử là người tốt.
31:26Nghe nói kiếm đủ lộ phí là sẽ đi thi.
31:30Nếu mà thành.
31:31Sau này con cũng có người sớm tối quan tâm.
31:33Ta nắm tay thím hàng xóm, giả vờ đau buồn.
31:36Phu quân lúc còn sống đối với con rất tốt.
31:38Con đã nghi kỹ rồi, cả đời này cứ như vậy.
31:40Vừa nói xong, ngoài cửa có tiếng trang.
31:44Ta ngẳng đầu lên, thấy triệu vân tiềm đang đứng dưới góc cây lê.
31:49Thím hàng xóm kinh ngạc, ta ở tiểu viện này đã 3 năm.
31:52Chưa từng thấy phu quân nào đến tìm.
31:54Vì vậy, thím hàng xóm đã tin lời ta nói phu quân đã mất.
31:57Tiểu quốc thấy vậy.
31:58Vội đỡ thím hàng xóm ra ngoài.
32:00Trong phòng chỉ còn lại ta và triệu vân tiềm.
32:03Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt sau 3 năm.
32:07Triệu vân tiềm lên tiếng.
32:09Ta mồi xuống lại.
32:11Ngươi đến làm gì?
32:12Đến đưa đồ cho ngươi.
32:13Triệu vân tiềm nhìn ra ngoài cửa sổ.
32:15Bên cạnh lại vang lên tiếng đọc sách.
32:17Tiện thể đến thăm ngươi, tiểu quốc dâng trà.
32:20Triệu vân tiềm đột nhiên nói, sở hị uy đã về nhà rồi.
32:23Thục phi cũng vậy, vương triều lệnh.
32:25Hậu cung bây giờ chỉ còn 1 người.
32:27Sau khi ngươi đi, ta đã suy nghĩ rất nhiều.
32:29Rốt cuộc ta muốn gì?
32:30Rốt cuộc ngươi muốn gì?
32:31Ta nghĩ rất lâu vẫn không hiểu.
32:33Cho đến khi ngươi gửi tin bảo ta giúp đỡ.
32:36Triệu vân tiềm đứng dậy.
32:37Ta đã biết ngươi muốn gì.
32:39Thứ ngươi muốn rất đơn giản chính là có thể tự do vươn mình,
32:42không bị giam cầm trong thân phận.
32:43Hắn ngồi xuống trước mặt ta, nghiên túc nói.
32:45Trước đây thân phận quý phi là chiếc lồng.
32:47Ngươi muốn trốn thoát, vậy nếu bây giờ thân phận.
32:50Hoàng hậu không còn là chiếc lồng nữa.
32:52Ngươi có bằng lòng thỉnh thoảng quay về không?
32:55Ta không trả lời triệu vân tiềm.
32:57Hắn ở lại 2 ngày, rồi lên đường rời đi.
33:00Triệu vân tiềm ở lại tiểu viện này dạy dỗ học sinh.
33:03Thỉnh thoảng đi dạo xung quanh.
33:044 năm sau, Lý Phu Tử đi thi, đến thử biệt ta.
33:08Anh ta tặng ta một cuốn sách, tâm đắc, nói mình còn có trì hướng muốn thực hiện.
33:13Ta từ biệt anh ta, nhìn anh ta lên xe ngựa, đi đến nơi mà ta từng khảo khát trốn
33:17thoát.
33:18Các học sinh của ta học rất chăm chỉ.
33:21Sau này, tiểu thư khuê các ở Nam Bình mến mộ danh tiếng mà ta dạy học.
33:25Ta lại bảo mộ thân đưa các phu nhân may vá.
33:28Và ma ma tình toán trong nhà đến.
33:30Dạy cho các học sinh một môn nghề.
33:32Ta nghĩ rằng trước tiên phải sinh tồn, sau đó mới phát triển.
33:35Có học sinh thể hiện rất xuất sắc.
33:37Trở thành một thợ theo có chút danh tiếng.
33:40Chanh theo mai, lan, trúc, cúc của cô bé rất có khí chất văn nhân.
33:43Đồ theo được chuyển đến kinh thành, rất được ưa chuộng.
33:46Còn có một học sinh tên tiểu phương rất có đầu óc kinh doanh.
33:49Cùng với thợ theo mở một cửa hàng.
33:52Cửa hàng kinh doanh rất tốt.
33:53Họ liền trích lợi nhận ra.
33:55Ngược lại tài trợ cho thư viện nữ của ta.
33:58Còn có học sinh đầu tiên của ta.
34:00Cha cô bé là thợ Mộc.
34:02Cô bé từ nhỏ đã rất thích làm Mộc.
34:04Cô bé học giỏi.
34:06Đầu óc linh hoạt, liền giúp cha thiết kế kiểu dáng đồ đạc.
34:09Bây giờ đã trở thành người quyết định trong nhà.
34:12Mấy ngày trước, cô bé về thăm ta.
34:14Nói mình sát tuyển rẻ.
34:16Tương lai cô bé lao việc bên ngoài.
34:18Phu quân lao việc bên trong.
34:19Tâm trạng của ta nhờ sự phát triển của những đứa trẻ này.
34:21Mà trở nên rộng mở.
34:22Ta nghĩ ta đã hiểu được trí hướng năm xưa của chị cả.
34:25Sống trên đời.
34:26Phải làm được việc.
34:28Dù là việc rất nhỏ.
34:29Ta hoàn toàn tính tâm.
34:31Nghiên túc dạy học.
34:33Tổng kết kinh nghiệm.
34:34Tìm cách để học sinh học được những thứ có thể sinh tồn.
34:37Sinh sống.
34:38Con lời nói ngày đó của Triệu Vân Tiếm như khói mây.
34:41Ngày càng nhạt.
34:42Nhưng thua của hắn lại ngày càng dài.
34:44Có lúc nói hắn trồng mấy trậu hoa trong cung.
34:47Có lúc mắng những đứa em không nên thân.
34:49Thỉnh thoảng sẽ nhắc đến kết cục của các phi tần.
34:52Sở hị uy biết ta đang làm gì.
34:54Nhớt mình trong phòng ba ngày ba đêm.
34:57Ra ngoài liền nói mình muốn làm nữ tiên sinh.
34:59Bà ta là con gái của thầy giáo hoàng đế.
35:02Nữ sinh bà ta dạy ra chắc chắn sẽ giỏi hơn ta.
35:04Ta đọc đến đây liền cười.
35:06Người này thật là thích so bì.
35:08Lại nói đến.
35:08Thục phi.
35:09Nàng ta bị bệnh thật.
35:11Rất nặng.
35:12Ra khỏi cung.
35:13Triệu Vân Tiếm đã sắp xếp chú đáo.
35:15Đổi tên.
35:16Đổi thân phận.
35:17Cung cấp của hồi môn hậu hĩnh.
35:18Thục phi tài giá năm thứ hai.
35:20Phu quân nạp thiếp.
35:21Nàng ta đòi sống đòi chết.
35:22Sau đó sức khỏe dần suy sụp.
35:25Triệu Vân Tiếm biết được liền đón nàng ta ra ngoài chữa bệnh.
35:28Hắn có chút cảm khái.
35:29Có lẽ ngay từ đầu.
35:31Chẳng không nên đưa họ vào cung.
35:33Nhưng lúc đó không nhận ra.
35:35Chỉ tuân theo lệ cú.
35:37Lấp đầy hậu cung.
35:38Cân bằng triều đình.
35:40Cho đến khi ta rồi đi.
35:41Triệu Vân Tiếm mới suy nghĩ kỹ về tất cả.
35:44Mỗi ngày ta đều xem thư của Triệu Vân Tiếm như chuyện.
35:47Bóng một ngày.
35:48Chuyện mãi không đến.
35:50Ta gõ vào tường hỏi ám vệ có chuyện gì.
35:53Ám vệ im lặng.
35:54Cuối cùng nặn ra một câu.
35:57Không có.
35:58Ta nhớ mày.
35:59Triệu Vân Tiếm tại sao không viết thư cho ta?
36:01Trước đây có mấy ngày Triệu Vân Tiếm bị bệnh.
36:05Nằm trên rừng bệnh cũng phải viết vài dòng cho ta biết.
36:07Còn cầu xin ta thương hại hắn.
36:09Có thể mau chóng quay về không?
36:11Lẽ nào xảy ra chuyện thật?
36:13Ta bật dậy.
36:14Tiểu Cúc.
36:15Sao vậy?
36:16Cô nương về kinh.
36:17Tiểu Cúc ngạc nhiên một tháng rồi đi thu dọn.
36:19Rất nhanh xe ngựa đã chuẩn bị xong.
36:22Ta nhanh chân đi ra cửa.
36:24Ám vệ muốn nói lại thôi.
36:26Cuối cùng gãi đầu đi theo.
36:28Xe ngựa lăn bánh trên phiền đá xanh.
36:31Ta liên tục vén dèm xe nhìn ra ngoài.
36:34Con đường này cảm giác đi rất lâu.
36:36Nhưng thực ra còn chưa ra khỏi thành Nam Bình.
36:39Đột nhiên xe ngựa dừng lại.
36:42Ta lập tức vén dèm lên.
36:45Cách đó không xa.
36:46Triệu Vân Tiểm đang ngồi trên ngựa cao, vương chiều lạnh.
36:49Muốn đi đâu vậy?
36:51Đi giã ngoại.
36:52Ta nói dối.
36:53Triệu Vân Tiểm nhìn xung quanh.
36:55Lúc này đã vào thu.
36:57Xung quanh chơ trụi.
36:58Làm gì có cỏ xanh.
37:00Chỉ cần ta nói bốn bề và ngó này đều là xanh.
37:03Cứng miệng.
37:03Triệu Vân Tiểm xuống ngựa.
37:04Chụp vào xe của ta.
37:07Hắn vừa vào.
37:08Xe ngựa đột nhiên trở nên chật trội.
37:10Đến hít thở cũng gần nhau.
37:12Ta rất không tự nhiên.
37:13Liền quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
37:16Đột nhiên.
37:17Triệu Vân Tiểm lại gần.
37:18Trước mặt ta là một gói điểm tâm.
37:21Mở ra là bánh hoa quế.
37:23Có muốn thử không?
37:24Vẫn là đầu bếp mập đó làm.
37:25Ngươi vẫn chưa cho người ta về à?
37:27Đầu bếp mập đã rất già rồi.
37:29Mấy năm trước đã muốn về quê.
37:31Cho về rồi.
37:32Hôm qua chậm đến tận nhà chặn ông ấy làm đấy.
37:33Ngươi là hoàng đế một nước mà lại làm chuyện này.
37:35Ăn không ăn.
37:37Cắn một miếng.
37:38Tâm trạng ta liền vui vẻ trở lại.
37:41Là hương vị ta đã ăn từ nhỏ đến lớn.
37:44Lúc nhỏ.
37:45Triệu Vân Tiểm theo anh trai đến nhà ta.
37:47Sẽ mang bánh hoa quế của đầu bếp mập làm cho ta.
37:50Sau này vào cung.
37:51Vị đầu bếp mập này trở thành bếp trường trong tiểu trù phòng của ta.
37:55Triệu Vân Tiểm dựa một bên nhìn ta ăn.
37:58Mắt cong lên.
37:59Vương Triều lệnh.
38:00Hôm nay ra ngoài có phải là để tìm chậm không?
38:02Ngươi đừng tự mình đa tình.
38:04Ta còn chưa nói xong.
38:05Triệu Vân Tiểm đột nhiên lại gần.
38:07Đôi môi mềm mại.
38:08Lấy đi vụn bánh bên môi ta.
38:11Ngọc.
38:13Ngươi.
38:13Chân đã hạ một đạo chỉ cho Vương ra.
38:16Hắn rút thánh chỉ từ trong lòng ra.
38:18Có muốn xem không?
38:19Ta mơ hồ đoán được đây là gì?
38:21Mấy tháng gần đây.
38:23Triệu Vân Tiểm liên tục lại nhảy.
38:25Hắn nói quý phì đã bệnh mấy năm.
38:27Không giấu được nữa.
38:28Bảo ta mau chóng quay về.
38:29Hắn lại nói hậu vị đã chống.
38:31Các lão thần trong triều nhiều lần thúc giục.
38:34Hắn sắp không chịu nổi áp lực.
38:36Hắn còn uy hiếp ta.
38:37Nếu không quay về.
38:38Sẽ thật sự đưa anh họ nhà bác cả của ta vào hậu cung.
38:42Hắn còn cấp mần sách xây dựng trường học nữa ở khắp nơi.
38:45Hỏi ta có muốn quay về chủ trì công việc không?
38:48Ta chính là Triệu Vân Tiểm.
38:50Ta kêu ngạo hồng hách.
38:51Không có lý cũng không tha người.
38:53Ta không hiền lương.
38:54Càng không thục đức.
38:55Nếu ta quay về.
38:56Cũng sẽ không ở mãi trong hậu cung.
38:58Cũng sẽ không thực hiện chức trách của hoàng hậu.
39:01Như vậy ngươi còn muốn ta quay về không?
39:03Triệu Vân Tiểm đột nhiên kéo ta vào lòng.
39:05Ngươi làm gì thì đó chính là chức trách của hoàng hậu.
39:08Từng cung không giam được ngươi.
39:09Chấm cũng không thể.
39:10Triệu Vân Tiểm từng muốn nhớt người ta bên cạnh cả đời.
39:13Cuối cùng lại đẩy người ta ngày càng xa.
39:16Sự rời đi của ta năm đó.
39:17Lựa chọn sau này của ta.
39:19Đã cho Triệu Vân Tiểm cơ hội nhìn rõ.
39:21Hắn không cần một hoàng hậu hiền lương.
39:23Cũng không cần nhiều phi tần như vậy.
39:25Hắn chỉ muốn một cô gái tên là Vương Triều Lệnh.
39:28Có thể sống một cách tự do.
39:29Chọn vẹn.
39:30Nếu trong cuộc đời của nàng có thêm một chỗ cho hắn.
39:33Thì càng tốt.
39:34Nói miệng không bằng chứng.
39:36Ta lập tức bảo Tiểu Cúc lấy giấy bút.
39:38Triệu Vân Tiểm mới ngay trong xe ngựa.
39:40Lót hai cuốn chuyện ta vừa đọc xong về hoàng đế và...
39:43Em vợ.
39:44Viết xuống một đạo thánh chỉ mới.
39:46Ngày đầu đông.
39:48Hoàng đế sắp phong quý phi làm hoàng hậu.
39:50Và công bố hoàng hậu sẽ toàn quyền phụ trách công việc của các trường học nữ.
39:55Ai có nguyện vọng đều có thể ứng tuyển.
39:58Mấy ngày sau.
39:59Mẫu thân vào cung.
40:00Không hổ là con gái của ta.
40:02Mẫu thân thật lòng cảm khái.
40:04Trước đây bà chỉ thấy một con đường duy nhất cho phụ nữ.
40:07Bây giờ lại cảm thấy thế nào cũng có cách để sống.
40:11Anh họ của con mấy ngày trước đi dự tiệc đồng liêu.
40:14Vê Liên nói.
40:15Bây giờ mọi người tôn sùng nhất chính là con.
40:18Con mới là niềm tự hào của cả gia đình.
40:20Niềm tự hào của cả gia đình thì thôi đi.
40:22Ta đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ.
40:24Ta chỉ cần làm niềm tự hào của chính mình là được.
40:26Ngoài cửa sổ, Triệu Vân Tiềm mang hộp thức ăn đến.
40:29Nhìn thấy ta liền rô lên.
40:31Ta quay mặt đi.
40:33Ta lại lời biếng nằm xuống.
40:34Bên cạnh còn có những cuốn chuyện tiểu quốc mới mua về.
40:38Nghe nói là cuốn chuyện hót nhất kinh thành mấy tháng gần đây.
40:42Ta phải thử xem hay dở thế nào.
40:44Lật trang đầu tiên.
40:46Ta kinh ngạc, hoàng đế từ năm sáu tuổi gặp quý phi.
40:50Lên nhắc kiến trung tình.
40:52Nhị kiến khuyên tâm.
40:53Tâm kiến càng không thể rứt ra được, không phải chứ.
40:57Viết cái quái gì vậy.
40:59Biết chuyện cũng phải có chút cơ sở chứ.
41:02Triệu Vân Tiềm nhắc kiến trung tình với ta.
41:04Sao có thể, năm đó hắn có người trong mộng mà.
41:08Xem gì mà mặt mày thế kia.
41:10Triệu Vân Tiềm tắm rửa xong đi vào.
41:12Thấy ta vẻ mặt không thể tin nổi.
41:14Ánh mắt hắn rơi trên cuốn chuyện.
41:16Ta vội dấu ra sau lưng.
41:18Hắn vừa ôn ta vào lòng.
41:21Vừa nhìn cuốn chuyện.
41:22Hắn mãi không nói gì.
41:24Ta tức trước.
41:25Cuốn chuyện này đúng là vớ vẩn.
41:27Còn nhắc kiến trung tình, nhị kiến trung tình.
41:30Ai mà không biết người trong mộng của đương kim hoàng đế là ai chứ.
41:34Là ai?
41:35Triệu Vân Tiềm ghé sát.
41:36Nhìn thẳng vào mắt ta.
41:39Thục phi chưa ai.
41:40Năm đó người còn không phải trách ta cướp mất.
41:42Vị trí của nàng ta sao?
41:44Triệu Vân Tiềm đột nhiên cười lớn.
41:45Ha ha ha ha.
41:46Hừ.
41:47Ta càng tức hơn.
41:49Đá một cái.
41:50Bị hắn thuận thể giữ lấy cẳng chân.
41:52Vương triều lệnh.
41:54Là người lừa thái hậu nói chậm có người trong mộng.
41:56Sao nói đi nói lại chính người lại tin.
41:59Không thể nào, chậm có nhân chứng.
42:01Triệu Vân Tiềm lập tức đứng dậy.
42:03Gọi ma ma bên cạnh thái hậu đến.
42:05Đúng là năm đó hoàng hậu nương ngương đã nói.
42:09Nói bệ hạ có người trong mộng.
42:11Nên không muốn vào cung.
42:12Hình như đúng là có chuyện này.
42:15Vậy Thục Phi thì sao?
42:16Ngươi đã nói chậm có người trong mộng.
42:18Chậm đương nhiên phải có.
42:20Còn nữa, Triệu Vân Tiềm ưỡn ngực.
42:22Nói rất thẳng thắn.
42:24Bức tranh của chị cả mà ngươi làm bần từ nhỏ đến lớn.
42:26Nói là con mèo hoang trong sân làm.
42:29Chuyện này là chậm giúp ngươi làm chứng.
42:31Sau này ngươi học đàn.
42:32Tập đến đau tay không muốn đi.
42:34Liên nói dối là chậm đến tìm ngươi chơi.
42:36Hại chậm bị phụ hoàng trách phạt vì cả ngày chỉ nghĩ đến chơi.
42:39Ta vội đứng dậy bịt miệng Triệu Vân Tiềm.
42:44Hoàng hậu, Triệu Vân Tiềm đột nhiên hôn vào lòng bàn tay ta.
42:47Vương Triều lệnh cuốn chuyện không viết sai đâu.
42:50Tin ta đột nhiên lỡ một nhịp.
42:52Chấm là từ khi còn rất, rất nhỏ đã thích ngươi.
42:56Triệu Vân Tiềm ôm lấy mặt ta.
42:58Ta cảm thấy đầu óc mất khả năng suy nghĩ.
43:00Vô số phá hoa nổ tung, ta bông nhớ lại thời niên thiếu.
43:04Triệu Vân Tiềm đưa ta đi xem hội đèn lồng.
43:06Trong ánh đèn rực rỡ.
43:07Trăng thiếu niên mìm cười với ta giữa dòng người tấp nập.
43:10Triệu Vân Tiềm sau này xin hãy chỉ giáo nhiều hơn.
Comments