- 1 day ago
Category
🎥
Short filmTranscript
00:00Tập 28
00:30Tập 29
01:00Tập 29
01:30Tập 29
01:59Tập 29
02:29Tập 29
02:59Trưởng Tuân Vô Kỵ
03:05Ông đúng là Lão Hồ Ly
03:06Lão Phu không phải là Hồ Ly
03:12Thật ra ai là Hồ Ly
03:14Sẽ lập tức hiện nguyên hình
03:16Quang thượng
03:25Quang thượng
03:25Đây là kính thấu quang
03:26Chứ không phải là kính chiếu yêu gì hết
03:28Hình ảnh của Hồ Ly được khắc ở trong mặt kính
03:30Khi ở dưới ánh nắng
03:32Dù chiếu lên bất kỳ người của ai
03:33Cũng sẽ hiện ra hình bóng của Hồ Ly còn nữa
03:36Quang thượng
03:36Tiếng đập cửa mà người nghe thấy ở tẩm cung của Triều Nghi
03:39Nhân Kiệt cũng đã tìm ra được đáp án cho người
03:41Con dơi
03:48Đúng vậy
03:50Dơi rất thích máu của Lương
03:51Đem máu Lương bôi lên trên cửa
03:53Con dơi sẽ lao qua bờ đó
03:55Nhưng mà trên cửa lại không có chỗ đầu
03:57Cho nên
03:58Nếu như lúc đó có người mở cửa ra
04:00Con dơi sẽ lập tức bay khỏi đó
04:01Khiến người ta có cảm giác giống như là
04:03Quỷ gõ cửa
04:05Hoàng thượng
04:06Con dơi này
04:07Đem qua mặt dũ tìm thấy ở căn nhà khác của Hòa Đại Nhân
04:10Dùng phương pháp giống như vậy bắt được
04:11Có điều
04:12Mặt dũ dùng máu Lương có thêm nhựa bọc bóng cá
04:14Cho nên con dơi này không trốn được
04:16Trâm thật sự trách lầm Mỹ Nương rồi
04:18Quý quyền vua
04:21Cô hảm hại gió Triều Nghi
04:23Và sát hại Trương Đại Nhân
04:24Thân Đại Nhân
04:25Giờ lại muốn làm hại trưởng Tông Đại Nhân
04:27Thật ra mục đích của cô là gì
04:30Không phải người đã biết hết rồi sao
04:33Quyền vua
04:35Phải báo thù cho cha
04:37Trưởng Tôn Vô Kỵ
04:39Lợi dụng chuyện thái tử mưu phản
04:40Việc trượt phe đối nghịch
04:41Sử quan cha ta hại trách cả nhà ta
04:44Ta với hắn
04:45Không đổi chung trời
04:47Người đâu
04:52Bắt quý quyền vua
04:54Giám vào Đại Lao cho trầm
04:55Đại Lao cho trầm quý quyền vua
05:04Mau đi tróc nào Quý quyền vua
05:18Dạ
05:19Mau lên
05:20Người
05:24Cô thất bại rồi
05:43Nhưng chủ thường nói
05:44Cho cô một cái chết rõ ràng
05:46Tìm Long Dương
05:49Mau
06:06Mau
06:07Bỏ lên
06:08Đại Đại cậu coi
06:19Cánh tay quý quyền vua mềm dũng
06:21Có thể xương cốt đã dở dụng
06:23Lẽ nào lại là kiếm khí
06:33Thật ra ai đã sát hại cô ta
06:35Người đã ta giết quý quyền vua
06:37Không để muốn giúp chúng ta
06:39Đại Đại à
06:41Chuyện này có cần tiếp tục truy cứu nữa không
06:43Hung thủ đã chết rồi
06:45Chết không đối chứng
06:47Sự chỉ cắp bách
06:48Chúng ta vẫn nên đưa Lam Lăng
06:50Và biển châu chở đôi mắt đã
06:51Đưa thi thể của quý quyền vua
06:55Dạ cho Đại Lý Tự
06:56Dạ cho Đại Lý Tự
06:56Toàn quyền xử lý
06:57Dạ
06:58Dạ
06:58Mị Nương
07:15Hoàng thượng
07:24Mỹ Nương
07:25Trầm trách lầm nàng rồi
07:26Trầm có lỗi với nàng
07:27Hoàng thượng
07:30Có thật là người không
07:32Là Trầm
07:34Trầm
07:36Đã biết tất cả chân tướng rồi
07:38Nàng sẽ không trách Trầm chứ
07:39Trầm tới đây để đưa mẹ con nàng ra ngoài
07:42Ai gì đạ Phật
07:45Cuối cùng sự thật
07:46Đã được làm sáng tỏ
07:47Mị Nương sao có thể trách Hoàng thượng
07:49Địch Đại Nhân
07:56Ngài chưa rời khỏi Trường An sao
07:58Là Triều Nghi đã nói
08:00Địch Nhân Kiệt sẽ không dễ dàng chịu thua
08:02Đa tạ Địch Đại Nhân
08:05Địch Nhân Kiệt
08:07Lần này Khanh
08:09Không những giúp Mỹ Nương
08:10Rửa sạch quang khuất
08:11Còn cứu một màn của Trầm
08:12Trầm
08:13Lần này nhất định phải giữ Khanh lại
08:15Làm quang trong Triều
08:16Hoàng thượng
08:17Nhân Kiệt chẳng là câu nói đó
08:19Quang cung này
08:20Có lẽ không thích hợp với Nhân Kiệt
08:21Nếu như Hoàng thượng
08:23Thật sự muốn tốt cho thần như vậy
08:24Xin cho thần quay về Biển Châu
08:25Nhưng
08:30Hoàng thượng
08:31Người có chí riêng
08:32Người cho địch Đại Nhân tội nguyện đi
08:34Ừ
08:37Hoàng thượng
08:39Triều nghi
08:40Nhân Kiệt còn có bằng hữu
08:42Đang ở tử Hà Quang
08:42Đợi Nhân Kiệt
08:43Nhân Kiệt phải cáo từ rồi
08:45Ừ
08:47Cáo từ
08:48Nè
09:06Đại Đại à
09:07Có cần đi thăm mộ chung cô Nương không
09:08Không cần đâu
09:14Ta không muốn bị Hoàng thượng ép buộc
09:16Đương nhiên cậu không muốn ép một người khác
09:18Cũng không biết thư sinh khờ với mặt Vũ sao rồi
09:24Có thành công không nữa
09:26Để luôn cảm thấy
09:28Tên thư sinh khờ đó
09:30Là người ngốc có phúc ngốc
09:31Khó khăn như thế nào
09:32Cũng không hề nhục chí
09:33Cô sao rồi
09:39Có phải dành cảm thấy khó chịu đúng không
09:41Không có
09:43Yên tâm đi
09:44Có bắt được Quý Quyền Du không
09:46Chúng tôi trên đường truy đuổi
09:47Tới ngoài thành Trường An
09:49Thì phát hiện thi thể của cô
09:50Thi thể
09:51Vậy ai giết chết cô ấy chứ
09:53Tôi không biết
09:54Nhưng rất có khả năng
09:55Chính là kẻ khi xưa đã giết hại Lạc Thu Sơn
09:57Bởi vì Quý Quyền Du
09:59Cùng chết bởi kiếm khí
10:00Kiếm khí
10:02Ừ
10:02Kẻ đó
10:03Tại sao phải giết chết Quý Quyền Du
10:05Hắn đang giúp chúng ta
10:06Hay là giết Quý Quyền Du
10:08Để diệt khẩu
10:08Dù sao đi nữa
10:09Hùng thủ cũng đã chết rồi
10:11Gió Chiêu Nghi khôi phục được sự trong sạch
10:13Bây giờ chúng ta phải lập tức lên đường về Biển Châu
10:16Mau chóng trì đôi mắt cho Lâm Lăng
10:18Được
10:19Ta sẽ đi thu dọn hành lý
10:21Có chỗ nào cảm thấy không thoải mái không
10:25Không có
10:25Không còn đau nữa
10:26Ta nói rồi
10:41Rừng độc lộ
10:42Chỉ có một con đường nhỏ quanh co khúc này mà thôi
10:44Đi khắp nơi cũng giống như là chưa đến điểm cuối cùng vậy
10:47Ngay cả ma quỷ cũng không nhìn thấy
10:49Đúng là chán chết thiệt mà
10:50Đừng có nói bậy
10:51Nghe nói tiền triều
10:52Có một vị đại lực thần tướng quân
10:54Dẫn theo 12 tên thương binh
10:56Đã chết trận ở đây
10:57Từ đó rừng độc lộ này
10:58Thỉnh thoảng lại gặp phải cái đó
11:00Trời ơi ngươi nói cái gì vậy
11:01Ngươi nói đây có ma quỷ sao
11:02Còn lâu ta mới sợ
11:04Xây tên
11:05Tính thù ai vậy
11:08Đợi ta đi giải quyết cái đã
11:13Ta nói người có thể đổ chỗ khác không
11:19Đây là vị đá thạch cảm đăng trấn áp quan hồn
11:22Nghe nói xương cốt của đại lực thần tướng quân
11:23Được chung ở dưới đó đó
11:25Cái vậy
11:25Làm gì dữ rồi
11:27Bây giờ ngươi nhìn đi
11:28Ta ở đây sẽ
11:30Kính đại lực thần tướng quân
11:33À
11:34Một bãi canh nóng
11:36Ngươi
11:37Đi ra chút các coi
11:39Một bãi canh nóng
11:40Một bãi canh nóng
11:41Một bãi canh nóng
11:42Một bãi canh nóng
11:43Một bãi canh nóng
11:44Một bãi canh nóng
11:45Một bãi canh nóng
11:46Một bãi canh nóng
11:47Một bãi canh nóng
11:48Một bãi canh nóng
11:49Một bãi canh nóng
11:50Một bãi canh nóng
11:51Một bãi canh nóng
11:52Một bãi canh nóng
11:53Một bãi canh nóng
11:54Một bãi canh nóng
11:55Một bãi canh nóng
11:56Một bãi canh nóng
11:58Một bãi canh nóng
11:59Một bãi canh nóng
12:00Ma! Ma!
12:02Come on!
12:14Let's go to eat with you!
12:16What is it?
12:17What is it?
12:18What is it?
12:19What is it?
12:20The army of the Tướng Quân,
12:21has been killed by the Thần Cảm Đăng
12:23from the dead end of the dead end of the dead end of the dead end of the dead end of the dead end of the dead end
12:28Come on!
12:30Come on up!
12:32Follow him!
12:33Go on!
12:36And go?
12:37Let's go!
12:38He began it was aわり,
12:41You did?
12:44Why do you see there?
12:55Take him down!
12:57Boba!
12:58Boba!
13:27Boba!
13:28Boba!
13:29Boba!
13:30Boba!
13:31Boba!
13:32Mặc dù,
13:33năm đó thần đông đến Bách Thảo còn không chết,
13:36Ngươi sợ cái gì chứ?
13:38Boba!
13:40Boba!
13:41Boba!
13:42Boba!
13:43Boba!
13:44Boba!
13:45Boba!
13:46Boba!
13:47Boba!
13:48Boba!
13:49Boba!
13:50Boba!
13:51Boba!
13:52Boba!
13:53Boba!
13:54Boba!
13:55Boba!
13:56Boba!
13:57Boba!
13:58Cô đã thuốc này không sao?
14:02Sao rồi hả?
14:03Tị mở mắt được chưa?
14:05Không được,
14:07đôi mắt vẫn còn rất đau.
14:09Sao lại như vậy?
14:11Đôi mắt của Tỵ Tỵ chữa trị 3 tháng rồi,
14:13sao vẫn không nhìn thấy được gì?
14:15Quỳnh có hiểu y thuật không vậy?
14:17Ta hiểu chứ,
14:19thuốc có thể dùng được ta đều dùng hết rồi.
14:21Lẽ nào dùng thuốc văn gian?
14:23Chỉ cần chữa khỏi mắt cho Tỵ Tỵ thì cứ dùng thử đi.
14:27Đúng là ta đã tìm ra được một bài thuốc có thể lấy độc trị đâu.
14:30Dùng 5 loại độc vật làm thuốc dẫn,
14:32tên là ngũ tiên giải độc thang.
14:34Nhưng mà vẫn chưa được nghiệm chứng,
14:36ta sợ sẽ gặp nguy hiểm.
14:38Ta hiểu rồi.
14:40Hồng Cân,
14:44đừng ép Quỳnh ấy nữa.
14:46Trong 3 tháng vừa qua,
14:48Quỳnh ấy đã xin nghỉ phép ở Nguyễn Nha.
14:50Quỳnh ấy đã luôn không ngừng nghỉ,
14:52lật mở tất cả những thư y có thể tìm được ở Biển Châu.
14:54Địch nhân kiệt,
14:56cô hết sức rồi.
14:58Mụ cũng không muốn ép Quỳnh ấy.
15:00Nhưng,
15:01nhưng mà,
15:02mụ không thể quanh ta đứng nhìn tỷ biến thành một người mù.
15:04Ta cũng sẽ không bỏ mặt lam lăng biến thành người mù.
15:10Thật ra,
15:11còn có một người,
15:12có lẽ có thể trị khỏi đôi mắt cho cô.
15:15Quỳnh muốn nói mộ Dung Thanh sao?
15:18Quỳnh muốn gặp cô ta chứ gì?
15:21Không,
15:22y thuật của mộ Dung Thanh vẫn luôn trên ta một bậc.
15:25Không được,
15:26mỗi lần gặp cô ta đều không có chuyện gì tốt.
15:28Nữ nhân này chuyên hại người,
15:29cô ta lại quên chưa đủ sao?
15:31Ta không cho phép cô ấy tiếp cận tỉ tỉ,
15:34tuyệt đối không được.
15:37Thôi được,
15:38vậy ta sẽ thử chăm cứu cho lam lăng,
15:40cố gắng giảm sự đau đớn cho cô.
15:42Lam lăng,
15:52cô phải chuẩn bị tinh thần.
15:53Đừng cử động,
15:58lần này quyệt dị chăm cứu rất cần nhãn cầu.
16:00Chỉ cần sơ xuất,
16:02rất có thể sẽ trở nên mù loa.
16:07Đệ Đại Nhân,
16:09có chuyện gì?
16:10Ngoài thành Biện Châu có vụ án mạng nghiêm trọng,
16:12Lục Đại Nhân mời địch phán tá lập tức trở về Nha Môn hỗ trợ điều tra.
16:15Người về báo với Lục Đại Nhân,
16:17Nhân Kiệt có gì cần phải làm,
16:18không thể trở về Nha Môn báo cáo.
16:20Nhưng mà...
16:21Quyết định về đi,
16:22báo với Lục Đại Nhân đi.
16:23Dạ.
16:26Địch Nhân Kiệt,
16:27chuyện ở Nha Môn,
16:28Quýnh định bỏ mặt thật sao?
16:30Cô cứ yên tâm đi.
16:40Đó là tiếng của Mạc Vũ.
16:50Tôi đi xem sao.
16:51Tỉ tỉ,
16:52mọi người cũng đi xem sao.
16:53Tỉ ở yên trong phòng nha.
16:54Đi đi.
16:55Mạc Vũ,
16:56còn bị sao vậy?
16:57Mạc Vũ.
16:58Mạc Vũ.
16:59Mạc Vũ.
17:00Mạc Vũ.
17:01Mạc Vũ.
17:02Quýnh sao vậy?
17:04Ngũ tiên giải độc thác.
17:06Hả?
17:07Đây là thuốc chữa đôi mắt cho tỉ tỉ mà.
17:09Sao Quýnh lại uống trộm hả?
17:10Cậu ấy không có uống trộm.
17:12Cậu ấy muốn thử thuốc thai cho Lâm Lăng.
17:14Thử thuốc cho tỉ tỉ?
17:16Nhưng thuốc này làm bằng năm ngoại độc.
17:19Quýnh...
17:20Quýnh không sợ chết gì độc sao?
17:21Trời ơi!
17:22Độc nó xâm nhập vào cơ thể cậu ấy.
17:24Cậu ấy không nói được nữa.
17:25Vậy phải làm sao?
17:29Học Cân.
17:30Lấy củ cải đó,
17:31giả ly nước cho Mạc Vũ uống đi.
17:32Băng lên!
17:34Mạc Vũ!
17:35Cậu cố gần một chút,
17:36ngắn gần một chút nữa Mạc Vũ!
17:39Mạc Vũ!
17:44Nè!
17:48Cậu đã nôn ra hết ngũ tiên giải độc thang rồi.
17:51May là uống nước củ cải kịp thôi.
17:53Bây giờ độc kính chắc chắn nó được giảm bớt.
17:55Nếu cậu uống hết chén thuốc này,
17:57ta bảo đảm với cậu ba canh giờ sau,
17:59cậu có thể đấu vỏ mồm trăm hiệp với Hồng Cân luôn.
18:02Tôi xin lỗi,
18:03bắt cậu phải chăm sóc cho tôi.
18:06Cậu đã theo ta 10 năm,
18:07đây chỉ là chút báo đáp nhỏ ân nghĩa thôi.
18:14Đi theo Đại Đại là lựa chọn của riêng tôi,
18:17ân nghĩa cái gì?
18:19Thời gian 10 năm cũng không ngắn.
18:22Nếu như cậu có ý muốn đi,
18:24thì lúc nào cũng được.
18:26Đại Đại,
18:27cậu muốn đuổi tôi đi hả?
18:29Không.
18:30Chỉ là ta cảm thấy mỗi một người này có con đường riêng của mình.
18:33Tụi của cậu cũng không còn nhỏ.
18:35Đi con đường của mình cũng là chuyện nên làm.
18:37Lẽ nào cậu không muốn thành gia lập thức sao?
18:40Đi theo Đại Đại,
18:42chính là lựa chọn của bản thân Mạc Vũ.
18:45Hơn nữa, cả đối tượng cũng không có.
18:47Nói gì tới thành gia lập thức,
18:49ta đã nói với cậu rồi,
18:50ngũ tiên giải độc thang chưa rõ độc tính,
18:51không thể dùng bậy được.
18:53Tại sao cậu vẫn muốn thử thuốc cho Lam Lăng vậy?
18:56Tôi...
18:57Tôi đâu có thử thuốc cho Lam Lăng.
19:00Chỉ là...
19:01Đại Đại đã dùng mọi cách,
19:02cũng không chữa được đôi mắt cho Lam Lăng.
19:04Ngũ tiên giải độc thang,
19:06gần như là hy vọng duy nhất.
19:08Cho nên...
19:10Mặc dù chỉ muốn bảo vệ danh tiếng,
19:12y thuật như thần của địch phán tá,
19:14mà không thiết bảo hiểm đến tính mạng,
19:16lấy thân mình thử thuốc.
19:17Cậu thật sự là gì ta?
19:19Không phải là vì Lam Lăng.
19:23Dĩ nhiên...
19:24cũng hy vọng chữa được đôi mắt cho Lam Lăng.
19:29Đại Đại à?
19:30Thật sự đã hết cách rồi sao?
19:36Độc của con dơi đã xâm nhập vào nhãn cầu rồi.
19:39Ngũ tiên giải độc thang lại không thể dùng được.
19:42Ta thật sự hết cách rồi.
19:45Nếu như mộ dung cô nương ở đây thì tốt quá.
19:48Tôi xin lỗi.
19:53Tôi không cố ý nhắc tới cổ đâu.
19:55Thôi, bỏ đi.
19:57Thật ra...
19:59Đại Đại không cần phải nhớ nhung mộ dung cô nương như vậy nữa.
20:02Tôi nghĩ...
20:03Cậu sẽ không bao giờ gặp cậu đâu.
20:05Ta không có nhớ nhung cổ.
20:07Vậy thì rất tốt.
20:09Cậu với cổ luôn là hợp rồi lại tan.
20:12Đây quả thật là số mệnh của hai người.
20:14Đủ rồi.
20:15Được, được, được.
20:16Tôi không nói, không nói.
20:18Nhưng tôi sợ hai người.
20:20Càng không muốn gặp thì càng gặp hơn.
20:23Mặc dù...
20:24Sau này ta và cổ sẽ không gặp nhau nữa.
20:27Vì thanh tử nói sau này cổ không muốn gặp ta nữa.
20:30Nếu như thật sự có lời nguyện.
20:32Thì lời nguyện đó đã hết linh nghiệm rồi.
20:34Tại sao bụng tôi vẫn còn đau vậy?
20:47Có phải độc tính phát tác không?
20:49Quả báo đến rồi.
20:50Nước lúc nãy mà cậu uống là nước sắt từ bã đậu.
20:56Có tác dụng đi tả có thể giúp cho cậu bài trừ độc tố.
21:01Ta thấy 3 canh giờ tới đây của cậu phải ngồi trong nhà xí rồi.
21:04Tại sao cậu không nói sớm vậy chứ?
21:06Ai à!
21:07Huy!
21:36Bệ hạ, người đợi chút nào chưa?
21:41Ừ.
21:42Dường như đầu Trẩm đã nhẹ hơn được một chút rồi.
21:44Đúng là sảng khoái.
21:46May mà bên cạnh Trẩm còn có một đại phu cao minh như cô vậy.
21:49Nếu không thì Trẩm không biết cậu phải chịu đựng bao nhiêu giày dò nữa.
21:53Bệ hạ quá khen rồi.
21:54Thần chỉ làm hết chức trách của mình thôi.
21:56Bộc dương tiến cử mộ dung y nữ cho Trẩm như vậy đúng là hiếm có.
22:02Đó là tấm lòng bộc dương đã dành cho Trẩm.
22:05Nhưng mà Trẩm lại không làm tròn trách nhiệm của tiểu đệ.
22:10Đáng ra phải làm đối với huynh trưởng của mình.
22:12Bệ hạ là vua của một nước.
22:15Ác có chỗ khó có bệ hạ.
22:16Bộc dương sẽ thông cảm cho người thôi.
22:18Trẩm đúng là có chỗ khó xử.
22:21Đâu chỉ đối với huynh ấy.
22:23Ờ phải rồi Trẩm còn có chuyện này muốn nhờ cô làm.
22:26Xin bệ hạ dặn dò.
22:28Võ chiêu nghi đã mang lòng thai, đã được nửa năm.
22:32Trẩm vô cùng vui mừng.
22:34Nhưng có được lòng thai này không dễ dàng gì.
22:37Gần đây nàng ấy có chút không thoải mái.
22:40Trẩm hy vọng cô có thể qua đó khám thử.
22:42Ta đã cho người quét dọn ở phụng cầm điện cho cô rồi.
22:53Thị nữ và thái giám ở trong cung của cô cũng đều qua đó hết rồi.
22:57Hôm nay cho dù thế nào cô cũng phải dọn qua đó.
23:02Xin hoàng hậu nương nương cho thêm thời gian nửa ngày.
23:06Mị nương còn một số đồ nữ trang phải thu dọn.
23:10Cố kiến hoàng hậu.
23:20Hoàng thượng lệch cho di thần, bắt mặt cho võ chiêu nghi.
23:23Hoàng thượng đối với cô quả thật rất chu đáo.
23:29Hôm nay bổng cung sẽ nể mặt của hoàng thượng cho cô thêm thời gian nửa ngày.
23:36Nhìn đi.
23:46Cảm ơn.
23:48Cảm ơn.
23:50Nửa nương chỉ là gan quá tích tụ, dùng thuốc sáng tối.
24:10Hai ngày sau không đáng ngại nữa.
24:12Mạch tượng của thai như vẫn rất khỏe mạnh.
24:14Không cần lo lắng.
24:15Làm phiền cô nương.
24:20Giờ nương nương đang mang thai trong người.
24:22Tuyệt đối không nên để quá xúc động.
24:24Nếu như không, sẽ làm ảnh hưởng tới thai nhi.
24:28Ta biết chứ.
24:30Chỉ là nơi đây lưu giữ quá nhiều thời gian tươi đẹp giữa ta và hoàng thượng.
24:36Tẩm điện cũng như là một khoảng ký ức.
24:39Bây giờ phải rời khỏi.
24:41Nên có chút tiếc nuối.
24:44Đường cung đâu đâu cũng tráng lệ.
24:46Phùng Cầm Điện, Di Thần cũng từng tới qua.
24:48Cũng là nơi thanh tình.
24:50Không.
24:51Không thể ở bên Phùng Cầm Điện.
24:53Phùng Cầm Điện là nơi không tốt lành.
24:55Tiền Triệu xây dựng nó thành thái cực cung.
24:58Hãy có người vào đó ở.
25:00Chưa đầy một năm, đều bị chết quang ủng.
25:03Tiền Đế mời người tới đó xem.
25:05Nói là phong thủy phạm giàu thiên la sát.
25:08Từ đó, Phùng Cầm Điện đã bị bỏ trống.
25:11Không ai dám vào trong đó ở.
25:13Hoàng hậu lệnh chúng ta dọn vào Phùng Cầm Điện.
25:16Chẳng phải muốn hại Võ Diêu Nghi sao?
25:18Lục Nguyệt.
25:20Cô đi nói họ pha chút trà nóng đi.
25:23Dạ.
25:25Dạo gần đây hoàng hậu luôn không khỏe.
25:32Đạo sĩ Giò Cung nói phong thủy chỗ ta thích hợp cho hoàng hậu giữ bình.
25:37Nên hoàng hậu bắt ta dọn qua Phùng Cầm Điện ở dừng đến ngày cho hoàng hậu.
25:41Hoàng hậu đứng đầu hậu cung.
25:43Đương nhiên ta phải tuân mệnh.
25:45Nương không cần bảo báo hoàng thượng.
25:47Xin hoàng thượng phân xử sao?
25:48Liên quan tới phụng thể của hoàng hậu.
25:50Em là hoàng thượng.
25:52Ta cũng không muốn khiến người khó xử.
25:55Qua bên đó cũng không sao.
25:56Càng yên tĩnh hơn.
25:58Ban đầu địch nhân nghiệt đón Nương Nương từ cảm nghiệp tự vào trong cung này.
26:03Bây giờ xem ra có lẽ là sai lầm rồi.
26:06Bây giờ là bây giờ.
26:08Ban đầu là ban đầu.
26:09Ban đầu nhớ như không có địch đại nhân.
26:11Chắc Mỹ Nương đã bị thiêu chết rồi.
26:13Việc địch đại nhân giúp Mỹ Nương hoàn toàn là vì chính nghĩa.
26:17Hy vọng cô Nương hiểu cho.
26:20Nương Nương như thần phải đi rồi.
26:23Lát nữa Thái y thử sẽ đưa thuốc tới đây cho Nương Nương.
26:26Mộ dung cô Nương.
26:33Không phải tất cả nam nhân đều không đáng tin.
26:36Ngày đó tại phổ thế điện chính mắt ta thấy.
26:39Địch đại nhân vì cứu cô.
26:41Đã không thiết hy sinh tính mạng.
26:43Tình cảm ngày ấy dành cho cô.
26:46Là thật lòng.
26:56Tình cảm ngày ấy dành cho cô.
27:07Là thật lòng.
27:14Mộng dung y nữ.
27:15Cô có chuyện gì phiền não phải không?
27:17Không có.
27:20Đại tà hàng công công quan tâm.
27:22Không sao thì tốt.
27:24Không sao thì tốt rồi.
27:27Tiềm lòng chớ động.
27:28Được rồi.
27:43Cô cảm thấy sao rồi?
27:58Ta đỡ nhiều rồi.
28:00Mặc dù vẫn chưa nhìn thấy.
28:01Nhưng mà đôi mắt của ta không còn đau như trước đây nữa.
28:04Hơn nữa.
28:05Ta mở mắt ra được rồi.
28:06Em thật tốt quá.
28:07Thưa sinh khờ.
28:08Lần này huynh hút thuốc đúng bệnh rồi.
28:17Có chuyện như vậy.
28:19À.
28:20Không có gì.
28:21Giảm bớt đau đớn là chuyện tốt mà.
28:23Chỉ là.
28:24Chỉ là thuốc của huynh.
28:25Không thể nào chữa khỏi đôi mắt cho ta được có đúng không?
28:29Trời ơi cô đừng nghĩ nhiều nữa.
28:30Không phải cô đã cảm thấy đỡ hơn rồi sao?
28:32Ta không hỏi huynh.
28:33Địch nhân kiệt.
28:35Trả lời ta đi.
28:37Chăm cứu.
28:38Và loại thuốc này tuy rằng có thể giảm đau cho cô.
28:41Nhưng mà không thể loại bỏ được độc trong mắt của cô.
28:44Giảm đau.
28:45Là điều duy nhất bây giờ ta có thể làm được.
28:48Ờ.
28:49Huynh bỏ cuộc rồi sao?
28:51Không.
28:52Ta tuyệt đối không bỏ cuộc.
28:53Vì ta nên đôi mắt của Lam Lăng mới bị thương.
28:55Dù thế nào đi nữa thì nhân kiệt cũng phải để cô thấy lại ánh sáng.
28:58Địch nhân kiệt.
29:00Đa tạ huynh.
29:02Đây là việc ta nên làm mà.
29:05Địch nhân kiệt.
29:07Bỗng quang mấy lần gọi cho cậu.
29:11Cậu đều không tới phủ nhà báo cáo.
29:13Lẽ nào trong mắt cậu bỗng quang không là gì à?
29:15Lúc đại nhân nói vậy là sai rồi.
29:17Vì trong nhà nhân kiệt có người bị bệnh nặng.
29:19Cần sự điều trị của nhân kiệt.
29:21Xin nghỉ phép.
29:22Cũng là chuyện bất đắc gì.
29:24Cảm bệnh lúc nào chẳng được.
29:26Nhưng ba ngày trước.
29:27Ở rừng độc lộ ngoại thành.
29:28Xảy ra một vụ án mạng ly kỳ.
29:30Mạng người quan trọng.
29:31Triều định hạ lĩnh lập tức điều tra.
29:33Không được có sai sót.
29:34Vụ án đó ly kỳ thế nào?
29:36Cậu có nghe nói.
29:37Rừng độc lộ ở ngoài thành Biển Châu.
29:40Giờ 40 năm trước thời sơ đường xảy ra trận thảm chiến vô cùng ác liệt không?
29:45Dường như tôi có nghe nói đến.
29:47Nghe nói có một vị tướng quân tiền Triều dẫn theo 12 binh sĩ.
29:50Bị quân đội của nhà đường ta dây bắt.
29:52Sau đó toàn bộ đều chết ở trong rừng độc lộ.
29:54Ba ngày trước vào ban đêm.
29:56Vị tướng quân tiền Triều đó.
29:58Dẫn dắt 12 binh sĩ của ông ấy phái giở quỷ môn quang.
30:01Trở về rừng độc lộ.
30:02Còn giết chết một binh sĩ đang trấn thủ thành.
30:05Lại là một câu chuyện mai giết người nhạt nhẹo.
30:08Ta biết là cậu sẽ không tin.
30:10Đây có thể là phép che mắt người khác để ra tay giết người của hung thủ.
30:15Đáng tiếc.
30:16Tới hôm nay không có ai nhìn ra được.
30:19Tôi thấy chuyện này là do các vị quan sát không kỹ.
30:22Ủa?
30:23Vậy cậu có muốn đi xem thử không?
30:26Đứa.
30:27Mặc dù.
30:28À dạ.
30:29Khoan đã.
30:30Ta sẽ không đi nữa.
30:32Tại sao?
30:33Ta đã nói rồi mà.
30:34Ta phải nghĩ cách giữa khỏi đôi mắt cho Lam Lăng.
30:37Nhưng cậu đừng quên.
30:38Cậu là phán ta biển châu.
30:40Đây là vụ án liên quan tới mạng người.
30:41Cậu định bỏ mặt thật sao?
30:43Địch nhân kiệt.
30:44Quỳnh đi đi.
30:45Nhưng mà...
30:46Vụ án quỷ tướng quân giết người này một ngày không được giải quyết.
30:49Ta nghĩ.
30:50Quỳnh cũng không có cách gì tỉnh tâm chữa bệnh cho ta.
30:53Thôi thì quỳnh đến rừng độc lộ.
30:54Cho khuây khỏa đi.
30:56Căn nhà nhỏ đó là căn duy nhất trong rừng độc lộ này.
31:02Nơi này trước đây là một bãi đá.
31:04Bây giờ không còn sử dụng nữa.
31:06Căn nhà đó là nơi để các thợ đá lúc đó nghỉ ngơi.
31:09Còn thi hại của quỷ tướng quân tiền triều bị vui trong rừng độc lộ.
31:12Bị một tảng đá lớn là Thạch Cảm Đan đè lên.
31:15Ba ngày trước vào đêm tối lúc hai binh sĩ đi tuần qua đây.
31:18Thạch Cảm Đan bỗng nhiên nứt ra.
31:20Quỷ tướng quân liền đổi đất chui lên.
31:22Rồi giết chết một binh sĩ.
31:24Người còn lại là Lưu Phúc muốn bỏ chạy.
31:27Nhưng mà lại nhìn thấy 12 binh sĩ tử chiến đi theo quỷ tướng quân.
31:30Đang đứng ở dưới góc cây to.
31:32À.
31:33Đến Thạch Cảm Đan rồi.
31:39Đại nhân.
31:46Tại sao bây giờ không có giấu vết gì hết vậy?
31:48Đây cũng chính là điểm kỳ dị.
31:50Theo như lợi kế của binh sĩ chạy thoát.
31:52Vào lúc hắn đang chạy trốn đã quay đầu nhìn về phía sau.
31:55Thì thấy quỷ tướng quân đó và 12 binh sĩ đi theo đã biến mất vô hình.
31:59Tới hắn chạy tới lối ra.
32:01Tìm kiếm thêm 2 binh sĩ trở lại nơi này.
32:03Thì nhìn thấy Thạch Cảm Đan trở về nguyên trạng như xưa.
32:06Chưa từng có chuyện gì xảy ra.
32:08Đây là nham thạch, chất đá đáng chắc.
32:27Làm sao mà bể được?
32:28Rồi làm sao trở về nguyên trạng?
32:30Có khi nào đám binh sĩ đó đã trúng mê hương sinh ra ảo giác không?
32:34Nếu là ảo giác thì tại sao lại có người chết chứ?
32:39Làm bởi gì có quỷ vỡ trò?
32:45Trần Đại Nhân, ta đã đưa địch phán ta tới đây.
32:53Sau này cậu ấy sẽ thay thế ta điều tra chuyện về quỷ tướng quân.
32:57Nhân Kiệt, dĩ này là Trần Chinh Đại Nhân thống lĩnh trung quân.
33:02Trần Đại Nhân, địch Nhân Kiệt bái kiến Trần Đại Nhân.
33:07Thì ra ngươi chính là địch phán ta tiến tâm lừng lẫy.
33:12Địch phán ta chính là ân nhân cứu mạng Võ Chiêu Nghi với phía tầng được Hoàng thượng sung ái.
33:18Có điều ta không biết Đại Nhân đã lập được công lao lớn như vậy.
33:22Tại sao đến bây giờ vẫn chỉ là một phán ta nhỏ thôi?
33:28Gió Chiêu Nghi bị quang, Nhân Kiệt cứu Chiêu Nghi đó chẳng qua là vì chính nghĩa.
33:35Phán ta tuy nhỏ nhưng lại là một chức vụ không thể thiếu được.
33:39Vụ án trong rừng ta nghĩ chắc Lục Đại Nhân đã nói với địch phán ta rồi.
33:43Không biết địch Đại Nhân nghĩ như thế nào đi?
33:46Nhân Kiệt chỉ biết là nếu như thật sự có một quỷ tướng quân lợi hại như vậy và đội quỷ binh 12 người
33:53Vậy thì tại sao chỉ có một người bị giết chết còn một người khác chỉ có thể chạy thoát?
33:58Sở dĩ hung thủ để lại một người sống.
34:01Mục đích chính là muốn tin này lan truyền trong quân.
34:04Nếu như Trần Đại Nhân tin chuyện này là có thật,
34:06e là ngài đã trúng kế của tin hung thủ đó rồi.
34:09Ngươi thì biết cái gì?
34:11Ngươi đừng tưởng những chuyện ngươi không tin thì sẽ không tồn tại.
34:14Ngươi phải biết là mặc dù Lưu Phúc thoát khỏi nạn này
34:18nhưng lại vô duyên vô cớ bị nhiễm dịch bệnh và lây bệnh truyền nhiễm cho binh sĩ.
34:23Bây giờ phân nửa binh sĩ ở trong quân đã bị nhiễm bệnh.
34:26Tùy Lưu Phúc giữ được tính mạng trở về
34:29nhưng có thể bị quang hồn đeo bám, nhiễm phải âm khí.
34:33Nếu không, dịch bệnh trong quân giải thích thế nào đây?
34:39Những chuyện ma quỷ ta nghĩ nên phải kính sợ thiệt hơn.
34:45Trần Đại Nhân,
34:46Nhân Kiệt muốn được gặp Lưu Phúc,
34:48hắn đang trong quân đội.
34:49Địch Đại Nhân cứ tự nhiên,
34:51ta còn phải ở đây làm phép đổi quỷ với thượng nhân.
34:54Địch Phan ta à,
35:07về chuyện quỷ tướng quân sau này ta giao cho cậu đó nha.
35:10Đại Đại à,
35:11vì Trần Đại Nhân đó hình như có thành ký với cậu.
35:14Nhìn cách ông ta nhắc tới quan hệ giữa ta và Võ Triều Nghi,
35:18ta nghĩ có lẽ ông ta có quan hệ với Dương Hoàng Hậu hoặc là Tiêu Thục Nghi.
35:24Bất cứ chuyện gì cũng không giấu được cậu.
35:27Phụ thân của Dương Hoàng Hậu có ơn cứu mạng với Trần Đại Nhân.
35:31Trần Đại Nhân là do một tay ngày ấy đề bạc lên,
35:34cho nên sau này cậu nói chuyện với Trần Đại Nhân cũng phải vô cùng cẩn thận.
35:44Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
35:53Định Đại Nhân, Mạc Vũ Huynh lăn tiêu một quốc hắc phong trại.
36:09Đảm Đơn Gia đã lâu không gặp.
36:11I don't know, I haven't met you yet.
36:13You've got to go to Phủ Trú Quân in Viện Châu.
36:15You've got to look at the outfit of Quynh,
36:17it's probably not too high.
36:18I'm not sure.
36:19I'm not sure now,
36:20but now he's going to be the Phó Thống Lĩnh Trú Quân.
36:22I'm not sure.
36:23The Quynh is in the H Phong Trại,
36:25they're also going to be able to get into the army.
36:27When I say that,
36:28I'm going to call him the Lăng Đại Nhân đội.
36:29I'm not sure.
36:30I'm not sure that I've got to know that two people will come.
36:33In this case,
36:33when we're going to come,
36:35if we're going to be able to do anything,
36:37he will be able to help.
36:38I want to meet Lưu Phúc for a little bit.
36:39So, Quynh will come up.
36:42All the soldiers who have been infected
36:43have been involved in this area.
36:45The Triều Đình has been sent to the hospital.
36:46There is no reason for anyone to come to this area.
36:51I'm not sure that Quynh will come to the hospital.
36:53I and Mạc Vũ will come to the hospital.
36:55Yes, Quynh will come to the hospital.
36:56Quynh must be careful.
36:58Yes.
37:08What?
37:14Do you know…
37:20Thanh Tử.
37:23Nè,
37:23Cô ra lần mình của cậu chưa bị phá giải đâu.
37:25Mạc Vũ xin chào, Mộ Dung cô nương.
37:28À…
37:32Lấy cái này xoa lên mũi hai người đi.
37:34Có thể ngăn được dịch bệnh truyền nhiễm.
37:36Thanh Thượng
37:48Bây giờ ta là y nữ của Thái Y Thượng
37:50Gọi là Mộ Dung Y Nữ
37:52Ta phùng lệnh Hoàng Thượng
37:54Tới chữa trị cho binh sĩ bị bệnh ở nơi này
37:56À
37:58Là đại phùng mệnh của Tri Phủ Biện Châu
38:00Đến để điều tra vụ án binh sĩ quân phủ bị giết
38:02Hiểu rồi
38:04Nếu địch đại nhân có chuyện gì cần
38:07Mộ Dung Thanh sẽ giúp khóa sức phối hợp
38:26Thanh
38:26Mộ Dung Y Nữ Y Thuật Cao Minh
38:28Không biết có ý kiến gì không
38:29Tình trạng bệnh cho thấy
38:32Những binh sĩ này
38:34Đã trúng chướng độc
38:35Ở trong rừng cây lâu năm
38:38Nếu như có một lượng lớn thi thể mục sữa
38:40Thì sẽ biến thành loại khí độc này
38:42Đúng là huynh cũng nghe nói tới loại độc khí đặc biệt này
38:47Nếu như muốn chạy độc này
38:49Thật ra cũng không khó
38:50Chỉ là
38:51Chỉ là trước giờ huynh chưa từng nghe nói
38:54Loại chướng độc này lại truyền nhiễm
38:56Đây chính là điểm nghi ngờ của ta
38:59Nhưng mà
39:01Nếu như muốn điều tra ra nguồn gốc thật sự của độc
39:03Thì cần phải quan sát một thời gian nữa
39:05Bây giờ
39:07Ta đã điều chế được thuốc phòng chống bệnh
39:09Cho những binh sĩ này rồi
39:11Vì nào là lưu phúc vậy
39:14Ở trong một căn phòng khác
39:15Mình đi theo ta
39:16Đi thôi
39:24Bệnh của lưu phúc là nghiêm trọng nhất
39:37Do nên cần phải cách ly
39:38Để chữa trị ri
39:39Chết rồi
40:04Nếu như y nữ
40:09Là do trừ định phá đến
40:10Vậy mọi chuyện
40:11Phải làm phiền y nữ rồi
40:13Địch đại nhân cứ yên tâm
40:14Chúng ta cứ làm hết chức trách
40:16Có chuyện này
40:21Muốn nhờ mộ giúp đỡ
40:23Mời nói
40:30Là tôi có một chuyện
40:31Muốn nhờ mộ dung cô nương giúp đỡ
40:32Đôi mắt của Lam Lăng
40:35Bị độc làm tổn thương
40:37Đại đại điều trị không khỏi
40:38Không biết
40:40Mộ dung cô nương
40:41Có thể điều trị được không
40:43Bên phía trú quân
40:57Vẫn còn rất nhiều chuyện
40:58Cần phải xử lý
40:59Mộ dung thanh nhận lệnh vua
41:01Phải đặt chức trách lên hàng đồ
41:03Thầy xin lỗi
41:08Thầy xin phép đi trước
41:10Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
41:12Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
41:13Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
41:15Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
41:16You
Comments