- 1 hour ago
Category
🎥
Short filmTranscript
00:00The End
01:00千秋把葉擺爛成功
01:08天生四起長大風
01:15一馬本腾射掉陰宮
01:22千里都在我心中
01:29荒沙路萬里滾山月朦朧
01:36寂寞高手一世俱容
01:43真情深入宮啊
01:47生四刻相同
01:51大師靈頭相見重
01:59一馬本腾射掉陰宮
02:05千里都在我心中
02:11一馬本腾射掉陰宮
02:21千里都在我心中
02:25千里都在我心中
02:29千里都在我心中
02:33千里都在我心中
02:35千里都在我心中
02:45So they had to meet one of the sư huynh, sư tỉ, sư đệ, sư mụi, sư bá, sư thúc of all the other people,
02:52and then they had to meet other people.
02:54How is sư huynh, sư tỉ, sư đệ, sư mụi, sư bá, sư thúc, sư can má?
03:01Ta said where?
03:04Sư can má.
03:06That's how?
03:06One of the great things.
03:09Thế tử and the family of you all had been killed.
03:11Một mình ông ta trốn thoát, đã lên đỉnh núi không có bóng người,
03:15nghiên cứu chiêu số của kẻ địch, để mong sau này trả được máu nợ máu đó.
03:19Vậy sau đó thì sao?
03:21Nhưng sau khi ông ta nghiên cứu được chiêu số của kẻ địch,
03:23ra ngoài thì phát hiện kẻ thù của mình đã chết già hết.
03:26Bản thân ông ta cũng đã già, nhưng không muốn lãng phí tâm huyết của mình,
03:30nên đã mang chiêu số tâm pháp đó, viết thành hai cuốn kinh thư.
03:35Đó là gì nào?
03:36Để không biết.
03:37Cửu âm chân kinh.
03:42Hết rồi hả?
03:44Đồ đã hết.
03:45Nếu hết rồi, thì đâu còn chết bao nhiêu người như vậy.
03:49Hoàng thường sau khi viết xong cuốn kinh thư đó, đem dấu nó vào một nơi bí mật.
03:53Nhưng mà, tới một năm, bản kinh thư đó đột nhiên xuất hiện trên đời.
03:58Mọi người đều tranh giành nó.
04:00Ai cũng muốn có được nó.
04:01Vậy là cứ tranh đi đoạt lại, loạn hết cả lên.
04:03Châu Đại Ca, Huynh nói như vậy thì để thấy, quyển kinh thư đó là thứ hại người nhất trong thiên hạ.
04:10Huynh nghĩ coi, nếu Trần Huyền Phong không có được quyển kinh thư đó, y cùng Mai Sư Phong mai danh ẩn tích.
04:16Vậy không phải rất tốt sao?
04:17Nếu Mai Sư Phong không có quyển kinh thư đó, thì thì cũng không có kết cục như hôm nay.
04:21Đúng vậy Huynh Đệ, sắp tới sẽ kể về chuyện tranh giành kinh thư.
04:25Sau khi quyển kinh thư đó xuất hiện, thì cao thủ trên đời này cũng xuất hiện.
04:29Đồng tà Tây Độc Nam Đế Bắc Cái Trung Thần Thông, 5 người họ hẹn nhau lên hoa sơn luộn kiếm.
04:34Ai là người có võ công cao nhất, thì quyển kinh thư sẽ thuộc về người đó.
04:38Đoạn này thì để biết rồi, bản kinh thư đó chắc chắn sẽ rơi vào tay sư ca của Huynh, phải vậy không?
04:43Đúng vậy, sư Huynh của ta sau khi có được kinh thư đó, thì Huynh ấy không luyện theo công phu trong đó.
04:51Mà đem dấu cuốn kinh thư kia dưới một tảng đá, đe lên một cái, rồi không nhớt lên nữa.
05:04Ta hỏi sư Huynh làm vậy để làm gì? Có phải là người sợ người ta lấy trộm không?
05:08Sư Huynh của ta cười mà không trả lời.
05:10Sau khi sư Huynh ta dấu cuốn kinh thư đó dưới bộ đoàn, thì trên giang hồ đã bớt chém giết lẫn nhau.
05:16Nhưng mà, khi Huynh ấy lầm chung, thì lại nổi lên một trường sóng gió.
05:22Sư Huynh ta tự biết giờ chết đã đến, nên mới sai ta lấy cử âm chân kinh ra.
05:26Huynh ấy cứ vuốt ve kinh thư, không chịu rời tay.
05:29Mấy lần định ném nó vào lọ lửa, nhưng lại không nhẫn tâm.
05:32Sư Huynh ta nói, tâm huyết cuộc đời của tiền bối, hả lại có thể hủy hoại trong tay sư Huynh.
05:36Nhưng phàm là môn hạ của sư Huynh, thì quyết không được lén luyện mua vỏ không này.
05:40Nếu không, người ngoài sẽ nói rằng, Huynh ấy đoạt lấy kinh thư là có ý riêng.
05:44Nói xong mấy câu đó, Huynh ấy nhắm mắt mà qua đời.
05:47Mau gia bộ của ông chân kinh ra đây.
05:49Nếu không chúng ta sẽ đốt đạo quán của người.
05:51Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
06:21Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
06:51Hóa ra sư Huynh ta đoán được, tay độc sẽ đợi khi Huynh ấy chết, nhất định sẽ tới cướp bộ kinh thư.
07:02Bởi vậy mới dùng khí công thượng thừa bế khí giả chết.
07:04Đợi sau khi Âu Dương Phong tới, sẽ dùng một chiêu đánh bại y.
07:08Đến khi đuổi được Âu Dương Phong rồi, sư Huynh ta mới thật sự nhắm mắt qua đời.
07:12Sư Huynh duyên ngôn rằng, phải đem quyển thượng và quyển hạ của bộ của ông chân kinh phân ra cất ở hai nơi để tránh rơi hết vào tay kẻ gian.
07:18Sau khi ta đem quyển thượng của chân kinh đó giấu kỹ rồi, thì mang quyển hạ trong người định tới núi nhạc đạn ở phía nam để cất giấu.
07:26Giữa đường lại gặp Hoàng Lão Tà.
07:29Hoàng Lão Tà tuy tính tình cổ quái, nhưng rất kêu ngạo tự phụ.
07:33Quý không cướp đoạt cuốn kinh thư như Âu Dương Phong.
07:36Có điều lần đó thiệt là xui.
07:37Thê tử mới cưới của Y cũng cùng đi với Y.
07:39Đó là mẹ của Dung Nhi rồi.
07:41Lúc đó Hoàng Lão Tà mặt mày rạng trở nói là uyên ương mới cưới.
07:44Ta thấy Hoàng Lão Tà thông minh suốt đời mà hồ đồ một nút.
07:47Lấy phụ nhân thì có gì hay đâu.
07:48Nên mới chọc kẹo y mấy câu.
07:50Hoàng Lão Tà không tức giận mà lại mời ta uống rượu.
07:53Ta kể lại chuyện sư huynh giả vợ chết đánh trúng Âu Dương Phong.
07:55Thì phụ nhân của Hoàng Lão Tà nghe xong, liền xin ta mượn bộ kinh thư coi qua.
08:00Kinh thư gì mà đáng để cho người ta tranh giành như vậy?
08:02Mỗi quả thật muốn coi một lần.
08:03Ái thê của ta quả thật là không biết vỏ công.
08:10Chẳng qua nàng tuổi còn nhỏ, thích những thứ đồ mới lạ.
08:14Huynh cứ đem kinh thư đó cho nàng ấy coi một lần thì có hề gì.
08:19Nếu Hoàng Dược Sư ta nhìn vào kinh thư của huynh một cái,
08:23thì ta sẽ móc hai mắt của ta cho huynh.
08:25Ba thùng, sao ta lại không biết nỗi khó sự của huynh chứ?
08:38Nếu huynh chịu cho nội nhân mượn kinh thư coi một lần,
08:41Hoàng Mộ nhất định sẽ có ngày báo đáp toàn chân phái của huynh.
08:52Nếu huynh không chịu thì tùy huynh.
08:55Ai kêu Hoàng Dược Sư ta lại có giao tình với châu Bá Thông làm gì?
09:00Có điều, ta lại không có giao tình gì với đám độ tử độ tôn của vương Trùng Dương.
09:06Cái gì?
09:07Hoàng Lão ta, nếu trong lòng ngươi thức giận thì cứ trút lên người Lão Hoàng Đồng ta đi.
09:11Tìm đám tiểu bối của ta, định giỡn trò ý lớn bắt nạt nhỏ, muốn gây chuyện phải không?
09:15Người gây chuyện thì có gây hơn Lão Hoàng Đồng ta được không?
09:18Nào nào, chúng ta sẽ tỉ thí một phen.
09:20Châu Đại ca, Châu Đại ca.
09:22Huynh chỉ thích gây chuyện náo nhiệt.
09:23Mọi người đừng làm tổn thương hòa khí.
09:25Thiếp thấy, chúng ta hãy chơi trò khác đi.
09:28Kinh thư bảo bố của Huynh, bố cũng không coi nữa.
09:30Xem ra bộ của ông Trần Kinh đó đã bị tên Âu Dương kia cướp đi rồi.
09:34Châu Đại ca không lấy ra được.
09:36Chàng cần gì phải ép buộc để Huynh ấy mất mặt.
09:38Bà Thông, hay là để ta tìm lão độc vật tính sổ giúp Huynh nha?
09:46Võ công của lão độc vật đó rất ghê gớm.
09:48Huynh không đánh được hắn đâu.
09:50Người nói cái gì?
09:51Ta không đánh được ai?
09:52Bộ Kinh thư đó còn ở chỗ ta đây này.
09:55Nói cho cùng, bộ Kinh thư này đưa cho tổ tử coi một lần cũng được.
09:59Có điều hai người không thể nói là Lão Hoàng Đồng giữ không được bộ Kinh thư này.
10:02Không được, không được.
10:03Chúng ta phải đối một trận đã.
10:04Thôi bỏ đi Châu Đại ca.
10:06Bà Thông, đối võ thì Huynh đã quen quá rồi.
10:09Ta cũng sợ sẽ làm tổn thương hòa khí giữa chúng ta.
10:14Như vậy đi.
10:16Chúng ta chơi một trò mà trẻ con hay chơi.
10:18Được không?
10:20Hay lắm, hay lắm.
10:22Hai người hãy chơi trò bắn bi đi.
10:25Nào nào, đố thì đố.
10:27Lẽ nào ta lại sợ ngươi?
10:28Châu Đại ca, nếu Huynh thua thì phải đưa bộ Kinh thư đó cho ta coi.
10:32Còn nếu Huynh thắng thì Huynh muốn gì?
10:37Bá toàn chân của Huynh có bảo vật.
10:39Lẽ nào đảo hoa đảo của ta lại không có sao?
10:47Thứ này hay quá.
10:48Bà Thông, Huynh võ công cao cường, tất nhiên không cần tới bộ giáp này.
10:55Nhưng ngày sau, nếu Huynh cưới nữ ngoan đồng, rồi sinh ra một tiểu ngoan đồng,
11:01thì đối với trẻ con, bộ giáp này sẽ vô cùng tuyệt dịu.
11:06Bà Thông,
11:06Chỉ cần Huynh bắn bi thắng ta,
11:09thì bộ nhuyễn vị giáp này ta sẽ tặng cho Huynh.
11:16Nữ ngoan đồng thì không thể cưới,
11:18tiểu ngoan đồng càng không thể có.
11:20Có điều, tấm nhuyễn vị giáp này của ngươi rất nổi tiếng trên giang hồ.
11:24Nếu ta mặc nó ra ngoài,
11:26đi lại trên giang hồ sẽ rất oai phong.
11:29Để mọi người thấy là,
11:32đào hoa đảo chủ Hoàng Lão Tà đã bị thua dưới tay Lão Hoàng Đồng ta.
11:37Châu đại ca, Huynh đừng có nói sớm,
11:39hai Huynh đấu đi rồi tính sau.
11:42Được, đấu thì đấu,
11:44chúng ta sang bên kia tỉ thí đi.
11:51Lúc đó đã nói rõ là,
11:52mỗi người chính viên bi đá,
11:54tất cả có 18 lỗ nhỏ,
11:55ai bắn chính hòn bi đá vào lỗ trước thì người đó thắng.
11:5918 cái lỗ đó đều do ta đào.
12:02Lúc đó ta cũng để ý quan sát thân hình
12:04và bộ pháp của Hoàng Phu Nhân.
12:06Quả nhiên là không hề biết chút vỏ công nào.
12:10Lúc đó ta nghĩ,
12:11lần này thì không hề có sơ xảy gì.
12:13Hoàng Lão Tà chỉ cần cách ngoan ngoãn
12:15đem bộ giáp quý đó ra tặng ta.
12:21Ta đã chơi bi mấy chục năm trời,
12:23đâu phải là tay mơ.
12:25Hoàng Lão Tà đó bắn liền ba viên đều trúng lỗ không sai một ly.
12:29Nhưng cứ chạm vào lỗ lại bật ra ngoài.
12:32Còn ta thì không có viên nào nảy ra ngoài hết.
12:37Con người này thật thông minh.
12:40Y lập tức hiểu rõ chỗ lắc léo trong chuyện này.
12:43Nhưng ta đã bắn được năm viên bi vào lỗ.
12:50Lần này thì ngay cả thần tiên cũng không cứu được ngươi rồi.
12:53Đây là trò chơi của bọn trẻ con.
12:55Cần gì phải kinh động tới thần tiên chứ.
12:56Người bắn nát bi của ta, như vậy tính sao được?
13:17Không tính, không tính.
13:18Không chơi với các ngươi nữa.
13:20Hai cái miệng hợp lại ăn hiếp một, ta không chơi nữa.
13:22Châu đại ca, không thể khóc được.
13:24Vừa rồi không phải chúng ta đã nói rõ rồi sao?
13:27Chính viên bi của ai bắn vào lỗ trước,
13:28thì người đó thắng.
13:30Huynh muốn chối hả?
13:30Không được đâu.
13:32Đừng nói là huynh ấy bắn bể bi của huynh.
13:34Cho dù huynh ấy cướp bi của huynh,
13:36chỉ cần huynh thiếu một hòn bi vào lỗ,
13:38thì vẫn là huynh thua.
13:41Vậy thì ta cũng cướp.
13:42Muốn cướp đồ vật trên tay của hoàng lão tà đâu có dễ.
13:57Lúc đó, ta đành phải dư mắt nhìn từng viên bi của hắn chui vào lỗ.
14:01Bà Thôn, đây đều là trò chơi của trẻ con thôi mà.
14:11Có gì đáng đâu, đứng dậy đi.
14:12Tổ tử, lão hoàng đồng thua thì là thua rồi.
14:21Ta cho tổ mượn củ ôm chân kinh thì cũng không sao.
14:27Trước khi trời tối, tổ phải trả cho ta.
14:30Nếu không thì không được đâu đó.
14:33Châu đại ca, huynh được gọi là lão hoàng đồng,
14:35nhưng không hồ đồ chút nào.
14:37Huynh sợ ta như lưu bị mượn kinh châu, phải không?
14:40Ta sẽ ngồi coi ở ngay đây.
14:41Coi xong sẽ lập tức trả lại huynh.
14:43Không cần phải đợi tới khi trời tối đâu.
14:45Nếu huynh không yên tâm,
14:46thì cứ đứng canh chừng ở bên cạnh là được.
14:49Vậy được.
14:56Bà Thôn,
14:57trên đời này có mấy người có võ công có thể thắng được huynh.
15:03Cũng khoảng 3-4 người gì đó.
15:08Vậy còn hoàng dược sư ta thì sao?
15:10Điều này,
15:11ta không biết.
15:16Nếu hai chúng ta liên thủ thì sao?
15:21Vậy thì không ai có thể đánh thắng hai chúng ta.
15:24Bà Thôn,
15:25với công lực của hai chúng ta,
15:27thì còn sợ người khác cướp mất kinh thư của huynh sao?
15:33Kể cũng phải, kể cũng phải.
15:34Đến đây, đến đây.
15:39Bắt ta đi hoàng lão ta.
15:45Con ngon bắt đi.
15:52Con ta bắt được ngươi không?
15:53Bắt đi.
16:09Châu đại ca.
16:11Ta coi xong rồi.
16:13Coi xong rồi à?
16:13Chúng ta còn chưa chơi xong mà.
16:16Đúng là đã làm phiền Châu đại ca.
16:18Thường ngày trên đảo đều là đệ tử,
16:20mà chẳng mấy khi huynh ấy được vui như vậy.
16:25Tổ cũng không tệ,
16:26còn mạnh hơn y.
16:27Sớm biết như vậy,
16:28ta đã tới đào hoa đảo uống rượu mừng của các người rồi.
16:32Châu đại ca,
16:33lúc nào huynh đến,
16:34chúng ta đều có rượu ngon để tiếp huynh.
16:36Có điều,
16:37huynh đã bị mắc lừa tay đọc rồi.
16:39Quyển sách này,
16:40cũng không phải là củ ôm chân kinh gì đâu.
16:43Không thể nào.
16:44Đây là sư huynh của ta để lại mà.
16:46Sao có thể sai được?
16:47Bề ngoài không sai thì lại có ít gì.
16:50Âu Dương Phong đã tráo mất kinh thư của huynh rồi.
16:53Đây là một bộ sách võ công rất tầm thường.
16:57Châu đại ca,
16:58bản củ ôm chân kinh nguyên bản là như thế nào?
17:01Ta không biết.
17:02Nhưng cuốn sách này,
17:03thì lúc lên năm tuổi ta đã đọc chơi rồi.
17:06Ta có thể đọc thuộc lòng từ đầu tới cuối.
17:08Trẻ con ở Giang Nam,
17:0910 đứa thì 9 đứa có thể đọc thuộc lòng.
17:11Nếu huynh không tin,
17:12ta sẽ đọc thuộc lòng cho huynh nghe.
17:18Sư huynh của ta đã từng dặn,
17:20đệ tử trong toàn chân phái chúng ta
17:21không được luyện tập võ công trong đó.
17:23Bởi vậy ta chưa hề coi,
17:24ta sao có thể biết là người đọc đúng hay sai?
17:27Châu đại ca,
17:28đây quả là một cuốn sách võ công tầm thường
17:29đã lưu truyền khắp vùng Giang Nam.
17:32Huynh lại không luyện võ công ở trong đó.
17:34Nhìn một cái thì đã làm sao?
17:38Được.
17:39Tổ đọc đi.
17:40Nào.
17:42Bà ấy bèn đọc lầu lầu từ đầu tới cuối.
17:44Ta nhìn bộ kinh thư
17:45thì quả nhiên không sai một chữ.
17:47Ta lại chọn mấy đoạn ở giữa chừng
17:49để bà ấy đọc.
17:50Không ngờ bấy cũng đọc thuộc như cháu.
17:53Ta cứ nghĩ,
17:54lần này thì mất hết cả thể diện
17:56của phái toàn chân rồi.
17:57Châu đại ca,
17:59ta đã đọc thuộc lòng nhiều như vậy,
18:00chắc mình tin rồi chứ.
18:17Lão Hoang Đồng,
18:18đừng dỡ cái tính trẻ con ra như vậy.
18:21Ta sẽ tặng ngươi bộ nhuyễn vị giáp này.
18:23Không cần.
18:24Giờ ta sẽ về nhà đóng cửa luyện võ đây.
18:26Luyện xong võ công,
18:27ta sẽ tìm tay đọc đòi kinh thư.
18:28Tay đọc thật xảo huyệt.
18:30Không tìm hắn tính nợ thì không được rồi.
18:32Có điều nếu gọi mã đạo trưởng,
18:34cô đạo trưởng cùng đi
18:35thì không phải càng có thanh thế hơn sao?
18:37Mấy tình mũi trâu đó thì làm được gì?
18:39Sau đó ta đã luyện được mấy bộ võ công kỳ lạ.
18:41Nhưng ta nghe giang hồ đồn đại rằng
18:43hát phong song sát,
18:45đệ tử đạo hoa đảo đã luyện được võ công
18:46cũ ông chân kinh.
18:47Lúc đó ta mới hiểu.
18:49Hoàng phu nhân tuy không biết võ công
18:50nhưng thông minh tuyệt đỉnh.
18:52Bà ấy đã học thuộc lòng bộ kinh thư
18:53mà ta đưa cho bà ấy coi.
18:55Đợi khi ta đi,
18:56bà ấy liền chép lại cho phu quân mình.
18:57Cho nên ta bèn tới đạo hoa đảo
18:58tìm hoàng lão tạ đòi bộ kinh thư đó.
19:01Sự này ta nói một là một.
19:03Ta đã từng nói,
19:05không nhìn vào bộ kinh thư của huynh một cái nào.
19:08Bộ của ông chân kinh mà ta đọc
19:09là do phu nhân ta viết ra.
19:11Không phải là bộ kinh thư của huynh.
19:16Hoàng phu nhân!
19:18Hoàng phu nhân!
19:19Phu thề các người
19:20vào hùa với nhau lừa gạt ta.
19:22Người mau ra đây đi.
19:25Nếu không ra,
19:26lão hoàng đồng này sẽ châm lửa
19:28đốt nhà của ngươi đó.
19:30Bá thông!
19:32Nếu ngươi đốt ngôi nhà này
19:33mà phu nhân của ta có thể bước ra nói chuyện
19:36thì ngươi hãy đốt cả đạo hoa đảo này.
19:39Đốt cả ta đi.
19:42Cũng không sao.
19:43Hoàng lão ta này
19:48làm trò quỷ gì đây?
19:51Bảo ứng,
19:52bảo ứng,
19:53đây đúng là quả báo.
19:57Lấy trộm củ ôm chân kinh của ta.
20:00Giờ luyện chưa thành công
20:01mà ngươi đã chết rồi.
20:04Phu nhân chết rồi thì đã sao?
20:05Phu nhân chết rồi thì ngươi có thể
20:06chuyên tâm luyện võ công.
20:08Nếu đổi lại là lão hoàng đồng ta
20:10thì đó là chuyện cầu còn không được.
20:11Hoàng lão ta,
20:12chúc mừng,
20:13chúc mừng.
20:14Vậy là ta động thủ với hoàng lão ta.
20:16Mấy năm bế quan luyện công,
20:18võ công của ta đã tiến bộ.
20:20Hai chúng ta đánh nhau
20:20từ đỉnh núi xuống chân núi
20:22từ trong nhà ra ngoài sân
20:23rồi đánh thẳng tới sân động này.
20:25Vậy là ta đã ở trong sân động này
20:2715 năm trời.
20:28Châu đại ca,
20:29nói vậy là huynh đánh thua hả?
20:31Ta và Y Thi chịu đựng.
20:33Chịu đựng.
20:33Ta và hoàng lão ta
20:37thì coi ai sống lâu hơn.
20:39Nếu ta luyện được công phu trường thọ
20:40của độc cung cầu bại
20:41thì hoàng lão ta sẽ phải
20:42cắt cổ tử sát rồi.
20:43Huynh đệ, hôm nay kể chuyện rất dễ chịu.
21:08Huynh đệ, hay là chúng ta
21:10cũng đi đại tiện, đi thôi.
21:11Cùng đi xã đi.
21:12Chưa chắc đã gặp hoàng lão ta
21:13để cho tên hoàng lão ta
21:14đã thối chết luôn.
21:16Châu đại ca,
21:16để không quen đi cùng với người khác.
21:18Châu đại ca cứ đi trước đi.
21:19Được, được.
21:20Nếu lúc nào nghĩ tới
21:21mà ra ngay vậy thì mới tốt.
21:23Không buồn đi
21:23mà có thể ra thì cũng tốt.
21:34Là Dung Nhi?
21:34Huynh đệ, huynh đệ,
21:49ngươi đi đâu vậy?
21:50Sao ngươi đi xa vậy?
21:51Ngươi đừng có như độc cung cầu bại.
21:53Đi rồi không chịu quay về.
21:54Dung Nhi.
22:11Dung Nhi.
22:13Dung Nhi.
22:14Tỉnh ca ca.
22:15Dung Nhi mùi ở đâu?
22:16Tỉnh ca ca.
22:18Tỉnh ca ca.
22:20Dung Nhi.
22:21Tỉnh ca ca.
22:22Tỉnh ca ca.
22:32Dạ.
22:35Tỉnh ca ca.
22:36Tỉnh ca ca.
22:38Tỉnh ca ca.
22:39Tỉnh ca ca ca.
23:09Hãy nhanh chóng lên thuyền.
23:10Đừng bao giờ quay lại nữa.
23:13Vậy còn Dung Nhi?
23:14Đừng nhắc tới nó.
23:15Suốt đời này,
23:16ngươi đừng hòng gặp lại nó.
23:18Không gặp được mùi ấy
23:18thì con sẽ không rời khỏi đây đâu.
23:21Ngươi không cần mạng thì cứ quay lại.
23:23Vừa rồi nếu không phải do Dung Nhi
23:24Dung Diêu dẫn đường
23:26thì ngươi tưởng ngươi có thể ra khỏi
23:27đào hoa đại trận này sao?
23:30Hoàng đảo chủ.
23:31Vì sao ngươi không ra đây
23:32nói chuyện tử tế với vạn bối?
23:34Nói chuyện tử tế với ngươi.
23:36Ngươi xứng sao?
23:37Vì Dung Nhi ở cùng con
23:39Dung Nhi rất vui vẻ
23:41xong cũng rất nhớ ngươi.
23:44Ngươi im đi.
23:48Hoàng đảo chủ
23:49sao ngươi lại dám châu đại ca lại?
23:52Huỳnh ấy là một người rất tốt.
23:54Chỉ có điều hơi thích nhiều chuyện thôi.
23:56Thực ra con biết
23:57đảo chủ cũng là một người rất tốt.
23:59Chẳng qua tính tình của người cổ quái
24:01người cố ý làm như vậy phải không?
24:07Ngươi đảo chủ cũng là một người so với tình của người cổ quen nó.
24:12Hãy hội và chọn một người cổ quen nó.
24:16Thì là chữ gì?
24:17Hãy gặp lại anh với!
24:17Thôi!
24:18Thôi!
24:19Thôi!
24:20Thôi!
24:21Thôi!
24:22Thôi!
24:22Thôi!
24:24Thôi!
24:24Thôi!
24:25Thôi!
24:26Thôi!
24:27Thôi!
24:27Thôi!
24:29Thôi!
24:29Thôi!
24:29Thôi!
24:32Thôi!
24:32Thôi!
24:33Thôi!
24:34Thôi!
24:34Thôi!
24:35Thôi!
24:36Cha
24:39Cha lại nhớ mẹ hả?
24:50Dung Nhi
24:50Con đúng là một đứa trẻ không được mẹ dạy bảo
24:54Vậy thì cha phải cưng chiều Dung Nhi chứ
24:57Đúng vậy
24:59Cha biết chuyện này liên quan tới tiểu tử ngốc kia
25:02Cha cũng biết con đã suy nghĩ về chuyện này rất chu toàn
25:05Con dìu là để dẫn tiểu tử ngốc đó tới gặp cha
25:11Chứ không phải Dung Nhi muốn tới gặp tiểu tử đó
25:14Phải vậy không?
25:16Đúng là cha liệu Việt như thần
25:17Vậy có điều...
25:18Có điều cái gì?
25:21Có điều có chỗ bất cận nhân tình phải không?
25:24Phải
25:24Dung Nhi
25:27Tiểu tử ngốc đó đúng là không sợ chết
25:30Cha
25:33Cha không ghét tỉnh ca ca nữa hả?
25:36Nếu cha không ghét
25:37Thì Dung Nhi đi gọi huynh ế tới nha
25:38Dung Nhi
25:39Tiểu tử ngốc đó ngốc tới nổi không sợ chết
25:43Con thử nghĩ coi
25:46Đào hoa đảo chúng ta sao có thể chứa một kẻ ngốc ghét như vậy?
25:51Thông minh thì có gì hay đâu
25:52Không phải cha rất tin thông ngũ hành bác quái
25:55Vẫn cứ trốn ở đây không làm gì được
25:57Con
25:58Cha
26:01Con chỉ không muốn để mẹ nhìn thấy cha như vậy thôi
26:05Đọc cô cầu bại
26:17Đọc cô cầu bại
26:19Đọc cô cầu bại
26:20Ngươi chạy đi đâu rồi?
26:25Đào hoa đảo này tuy thú vị
26:26Nhưng ngươi cũng không thể một đi không trở lại
26:28Ngươi không nghe lời ta đánh chết ngươi đó
26:31Huynh đệ của ta về rồi
26:35Ngươi đợi đó
26:36Ta ra coi sao
26:52Không phải là huynh đệ của ta
26:53Là hoàng lão ta
26:54Hoàng lão ta
27:13Không ngủ
27:14Nửa đêm canh ba thổi tiêu làm gì
27:15Thật là
27:16Hoàng lão ta
27:20Nửa đêm canh ba mà thổi tiêu cái gì
27:22Thổi chết người ta
27:24Có giỏi thì xuống đây
27:25Đối với ta ba trăm hiệp
27:27Đây là khúc bích hải triều sinh
27:31Mà lão Phu mới soạn xong
27:33Đặc biệt mời lão hoàng đồn ngươi thưởng thức
27:35Không xong
27:41Ta không nghe
27:42Ta không nghe
27:44Cho đại ca
28:14Cho đại ca
28:18Huynh không sao chứ
28:20Cho đại ca
28:21Cho đại ca
28:23Có phải huynh muốn giỡn với đệ không
28:26Huynh đừng giỡn
28:27Huynh đừng bày trò nữa
28:33Hảo tiểu tử
28:40Hảo tiểu tử
28:40Lại làm hư việc lớn của ta rồi
28:42Cho đại ca
28:43Huynh không sao chứ
28:44Huynh đệ thật là không thể ngờ
28:46Tiếng tiêu của hoàng lão ta kia thật ghê gớm
28:48Suýt nữa khiến lão hoàng đồng ta bị tổ hỏa nhập ma
28:50Đệ đi đâu vậy
28:52Sao trở về được
28:52Đệ ra ngoài đi dạo
28:54Đệ ra ngoài sao
28:55Tiếng tiêu đó không có tác dụng gì với đệ hả
28:57Tiếng tiêu đó ghê gớm vậy sao
28:58Sao đệ không nhận ra
28:59Sao lại không ghê gớm
29:01Hoàng lão ta đem nội công lòng vào tiếng tiêu đó
29:03Thổi toàn về những chuyện nam hoang nữ ái
29:05Kiến ta phiền chết được
29:06Suýt nữa thì tổ hỏa nhập ma rồi
29:08Cái gì là nam hoang nữ ái
29:10Chuyện đó mà đệ cũng không hiểu à
29:13Chả trách Huynh đệ ngươi vẫn còn là đồng nam
29:17Nên tiếng tiêu đó với đệ vô dụng
29:19Huynh vẫn chưa nói rõ ràng
29:21Chuyện này
29:24Chuyện này hôm nay không nói nữa
29:26Ta buồn ngủ rồi
29:27Ta đi ngủ đây
29:28Hoàng lão ta
29:52Mau dậy đi
29:54Cha
29:57Nhìn điệu bộ này của cha
29:58Chắc là không chiếm được lợi thế với lão ngoan đồng rồi
30:01Dùng nhi
30:01Cha và lão ngoan đồng
30:03Trước cuộc thì con giúp ai
30:04Cha
30:05Vậy nếu giữa cha và tiểu tưởng hốc kê thì sao
30:09Đương nhiên là phải giúp cha
30:12Và cả Huynh ấy nữa
30:14Còn nhà đầu này
30:16Cha biết ngay là con sẽ nói vậy
30:18Cha
30:19Võ công của cha cao hơn Huynh ấy nhiều như vậy
30:22Cha và Huynh ấy đánh nhau thì sẽ có cách biệt rất lớn
30:25Không phải sẽ khiến người ta chê cười sao
30:27Còn bé Dùng nhi này
30:28Con mới đi Trung Nguyên một chuyến thôi
30:30Mà miệng lưỡi đã trơn như bôi mỡ rồi
30:33Đúng vậy
30:34Con hiểu cha muốn biết ở Trung Nguyên con đã trải qua những chuyện gì
30:37Dùng nhi
30:38Nói cho cha nghe đi
30:39Không nói đâu
30:40Dùng nhi
30:41Kể cho cha nghe đi
30:42Thôi được
30:44Con chèo thuyền rời khỏi đào hoa đảo
30:48Ở trên thuyền con đã cải trang
30:50Nên khi lên bờ
30:51Ngay cả con cũng không nhận ra bộ dạng của mình
30:53Huynh đệ
31:0272 lộ không minh quyền này
31:04Đệ đã học được rồi
31:05Giờ ta muốn đánh ngã đệ cũng không dễ dàng
31:07Bắt đầu từ hôm nay chúng ta sẽ chơi trọt
31:09Bốn người đánh nhau
31:10Bốn người đánh nhau sao
31:11Đúng vậy
31:12Đánh nhau với ai
31:14Bốn người là
31:15Tay trái đệ là một người
31:17Tay phải đệ là một người
31:18Tay phải ta là một người
31:19Tay trái ta cũng là một người
31:21Bốn người chúng ta sẽ cùng đánh với nhau
31:22Việc đó
31:26Việc đó e là đệ không làm được rồi
31:28Nào nào nào
31:29Châu đại ca
31:31Đệ
31:31Không sao không sao
31:32Nào đơn giản lắm
31:33Người này của ta đánh người này của đệ
31:35Chuẩn bị xong chưa
31:36Người này lại xong đến
31:38Nào nào nào
31:43Hai người đánh hai người
31:45Nào
31:45Đánh đi
31:46Đánh đi đánh đi huynh đệ
31:50Bốn người cùng đánh
31:52Đừng đánh nữa
31:55Đừng đánh nữa
31:55Châu đại ca
31:56Dù thế nào thì hai tay của đệ
31:58Vẫn không thể chia ra đánh được
31:59Sao huynh có thể làm hai việc cùng một lúc
32:01Đó chính là bản lĩnh của ta
32:03Mù vỏ công này đúng là có tác dụng khi đối đầu với kẻ địch
32:07Hai tay phát ra những chiêu thức khác nhau
32:09Chiêu số cũng khác nhau
32:11Vậy không phải là tương đương với hai người đánh một người sao
32:14Tuy nội công không gia tăng
32:16Nhưng về chiêu số lại chiếm được lợi
32:19Châu đại ca
32:22Châu đại ca
32:25Châu đại ca
32:27Châu đại ca
32:28Huynh sao vậy
32:29Huynh đệ
32:31Chúng ta xông ra khỏi động thôi
32:33Châu đại ca
32:34Huynh lại muốn đi giải quyết à
32:35Ta không đại tiện cũng không tiểu tiện
32:37Ta muốn ra ngoài
32:38Giờ ta không sợ hoàng lão ta nữa
32:40Tại sao vậy
32:41Không phải đệ đã nói đó sao
32:42Một châu bá thông không đánh nổi hoàng lão ta
32:44Nhưng hai châu bá thông thì còn đánh không nổi y sao
32:46Nhưng hai châu bá thông đều không biết các cơ quan của đạo hoa đảo mà
33:10Nào nào nào đưa cho ta
33:12Hãy về nói với hoàng lão ta
33:14Câu hắn mau ta đầy tỉ thí với ta
33:15Nghe rõ chưa
33:16Còn đùa rụt cổ này
33:18Huynh đệ lại đây
33:19Ăn món bằng thổ của hoàng lão ta đưa tới đi
33:21Nè
33:21Như có nghe không
33:22Ngày mai đem thêm một ít rượu và thức ăn cho chúng ta
33:25Châu đại ca
33:27Người nhanh lên
33:31Tỉnh ca ca
33:40Huynh đường suốt ruột
33:42Cha mụi đã giảng hòa với mụi
33:44Đợi mụi từ từ xin cha thả huynh ra
33:46Dùng nhi
33:48Dùng nhi
33:50Dùng nhi
33:51Ngươi như vậy thật phiền phức
33:54Huynh đệ
33:55Ngươi đi đâu vậy
33:56Đi đâu vậy
33:57Châu đại ca
33:58Dùng nhi viết thư cho đệ
34:00Mụi ấy nói sẽ cứu đệ ra ngoài
34:01Ngươi thoát ra được đào hoa trận không
34:03Đệ
34:09Huynh đệ ngốc này
34:11Tình công tình công
34:12Đi đi
34:13Tránh ra
34:13Chiều thứ hai
34:39Hãy nhìn đây
34:39Tiếp tục
34:47Lần này khá lắm
34:49Tiếp chiều thứ ba nào
34:50Tốt tốt
35:00Như vậy là được rồi
35:01Huynh đệ
35:02Giờ chúng ta có thể đánh tay đôi rồi
35:04Đây là cái gì
35:11Từ đâu mà có
35:18Cái này là của cha đệ để lại cho đệ
35:20Cha của đệ để lại cho đệ sao
35:23Đệ nói là cái này kia
35:25Còn cái này
35:27Cái này là hồi ốc Quy Vân Trang
35:31Nhị sư phụ của đệ là dự thủ thư sinh
35:33Đấy được từ chỗ tiền bối Mai Sư Phong
35:34Đọc cô cầu bài
35:51Ngươi có thấy hay không
35:53Ta đang có một bí mật rất lớn
35:56Ngươi có biết là cái gì không
36:02Cửu âm chân kinh đó
36:05Ngươi đừng có coi thường nó
36:09Đã có rất nhiều người phải mất mạng vì nó đó
36:11Ta biết
36:14Sư huynh của ta không cho phép ta luyện
36:17Nhưng mà
36:19Ngươi nói coi
36:21Rảnh rỗi luyện có sao đâu
36:23Ngươi nói đi
36:26Nói đi chứ
36:30Ta hiểu ý ngươi rồi
36:37Được
36:41Ta không luyện
36:42Ta sẽ dạy huynh đệ ngốc của ta luyện
36:45Đúng
36:46Hắn không phải đệ tử của phái toàn chân
36:49Đúng đúng
36:52Huynh đệ ngốc của ta
36:55Hắn rất kiếp vỏ công trong củ âm chân kinh
36:58Hắn nói là độc ác quá
37:00Nên sẽ không tự luyện đâu
37:01Dù ta nói thế nào hắn cũng không chịu luyện
37:04Chỉ có thể gạt hắn thôi
37:06Ta gạt hắn
37:07Để hắn luyện công phu trong củ âm chân kinh
37:10Thì một khi vỏ công trên người của hắn
37:12Sẽ không thể nào mất đi được
37:14Ngươi nói đi
37:15Được
37:19Coi ta nè
37:21Đi thôi
37:23Uống đi nào
37:27Cạn ly
37:28Niệm tư
37:46Niệm tư
37:52Niệm tư
37:54Ta biết chắc chắn là nàng vẫn chưa bỏ đi
37:56Nhất định nàng sẽ theo ta
37:57Tuy nàng đã cắt tóc
37:58Nhưng nàng không thể xa ta được
38:00Ta cũng biết là
38:02Nhược điểm đó của ta
38:03Đã bị ngươi nhìn thấy rất rõ
38:05Một mình ta quay về tìm nàng
38:07Nhưng không ngờ
38:08Lại bị bọn cái bàn bắt tới đây
38:10Ngươi đừng có gạt ta
38:11Là ngươi làm việc không phải với Đại Tống
38:13Nơi mới rơi vào cảnh này
38:14Nàng nghe ta nói đã
38:16Ngươi đừng nói nữa
38:17Ngươi vẫn còn làm việc cho bọn giặt kim
38:19Nàng hiểu lầm ta rồi niệm từ
38:21Sau khi mẹ ta mất
38:22Tuy Hoàng Nhan Hồng Liệt
38:24Vẫn đối xử với ta tốt như trước đây
38:25Nhưng trong lòng ông ấy đã có nghi ngờ
38:27Cuối cùng ý đã biết
38:28Ta không phải là món mũ ruột thịt của ông ấy
38:31Rời khỏi vương phụ chỉ là chuyện sớm muộn
38:33Nhưng giờ ta đang muốn tìm quyển
38:35Phủ mục di thư
38:35Nói nhất thời nóng giận giết ông ta
38:37Sao ta có thể lấy được cuốn sách quý đó
38:39Thủ lớn không trả
38:40Ngươi lại muốn lấy được cuốn sách đó
38:42Đó không phải là cuốn sách bình thường đâu
38:44Có được cuốn sách đó
38:45Thì coi như là được một nửa thiên hạ
38:47Chúng ta cần cuốn sách đó để làm gì
38:49Chi bằng bình bình ăn ăn sống qua ngày
38:51Thôi được niệm từ
38:53Ta muốn lấy được cuốn sách quý đó
38:55Trước Hoàng Nhan Hồng Liệt
38:56Không để nó rơi vào tay người kim
38:57Thì sẽ bất lợi cho Đại Tống
38:58Trong lòng ngươi
39:00Thật sự nghĩ như vậy sao
39:02Ta sao có thể nói dối nàng
39:04Lẽ nào trong lúc này
39:05Nàng còn không tin là ta thật lòng với nàng sao
39:13Niệm từ
39:14Lần này may nhờ nàng cứu
39:16Ta phải làm sao mới có thể báo đáp tấm chân tình của nàng đi
39:20Chỉ cần chàng trời khỏi vương phủ
39:23Thì thiếp đã rất vui rồi
39:25Hãy nhớ
39:27Chàng là con dân Đại Tống
39:28Đừng bán mạng cho người kim
39:30Khi ta xong việc
39:36Ta sẽ đi tìm nàng
39:37Đạo của trời là lấy chỗ dư bù vào chỗ khuyết
39:51Là lấy hư thắng thật
39:52Lấy không đủ thắng dư thừa
39:54Người đời biết rằng ngồi yên hít thở
40:06Sẽ có công phu đạo đức
40:07Chứ không hề biết kẻ sĩ thượng đạt
40:09Thị viên thông định tuệ
40:11Thể dụng song tu
40:12Châu Đại Ca
40:13Để nói ra
40:14Quỳnh chớ nên buồn nha
40:15Để nói đi
40:16Sao càng luyện để càng cảm thấy nó giống
40:18Của âm bạch cốt trảo của Ma Sư Phong vậy
40:20Cái tên tiểu tượng gốc này
40:22Cái này sao có thể sánh với võ công tà môn của thị chứ
40:24Đây là thần trảo công chính cống đó
40:26Được rồi, được rồi
40:28Để đừng luyện nữa
40:29Để học thuộc lòng nội công tâm pháp
40:30Mà ta vừa dạy đệ đi
40:32Nhưng đệ không hiểu đó nghĩa là như thế nào
40:35Đệ cứ nhắm mắt độc đại là được
40:40Đạo của trời là lấy chỗ dư bù vào chỗ khuyết
40:42Là lấy hư thắng thật
40:44Lấy không đủ thắng dư thừa
40:46Châu Đại Ca
40:49Tiếp theo là sao hả
40:50Người đời biết rằng ngồi yên hít thở sẽ có công phu đạo đức
40:52Người đời biết rằng ngồi yên hít thở sẽ có công phu đạo đức
40:57Chứ không hề biết
40:58Kẻ sĩ Thượng Đạt thì viên thông định tuệ
41:01Thể dùng song tu
41:02Tiểu tử ngốc học cũng thuộc đó chứ
41:04Dấu nhãn thần ở mắt
41:06Ngân tụ nhĩ vận ở tay
41:07Điều hòa hơi thở ở mũi
41:09Cần bằng khí vị ở lưỡi
41:11Tinh hóa thành khí
41:12Khí hóa thành thần
41:13Châu Đại Ca
41:14Để lại quên rồi
41:14Đệ tự nhớ đi
41:16Thần hóa thành hư
41:19Mắt không nhìn thấy
41:20Ta
41:24Tỉnh Ca Ca
41:30Tây độc tới gặp cha mũi cầu thân cho cháu của y
41:33Muốn cưới mũi về làm cháu dâu
41:35Cha mũi đã nhận lời
41:36Dung nhi
41:37Hay quá rồi hay quá rồi
41:39Tây độc đó không phải là hạng tử tế gì
41:41Thì cháu hắn chắc chắn cũng không tử tế
41:43Tiểu nữ của hoàng lão ta ma gã cho hắn
41:46Thì một là có thể phá được đồng tử công của hắn
41:48Hai là sẽ để hắn phải chịu khổ
41:50Lưỡng toàn kỳ mỹ rất tốt rất tốt
41:52Nhưng dung nhi muốn chung sống với đệ
41:54Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
42:24Điều Nhi
42:52Sao các ngươi lại tới đây
42:53Tỉnh Kaka
43:06Tây độc sắp lên đảo
43:07Mũi không thể ra khỏi cửa
43:09Từ nay đến việc làm thức ăn cho huynh cũng không được
43:11Cha không nghe lời mũi
43:12Thì mũi sẽ lấy cái chết để chứng tỏ lòng
43:14Dù sao thì dung nhi cũng không phụ tỉnh Kaka đâu
43:16Đường đi trên đảo rất kỳ ảo
43:18Đâu đâu cũng có cạm bẫy
43:19Chắc chắn cha mũi đã có đề phòng
43:21Cho anh tuyệt đối đừng đi tìm mũi
43:22Nhớ đó
43:23Dung nhi
43:23Dung nhi
43:24Dung nhi
43:25Dung nhi
43:26Dung nhi
43:27Dung nhi
43:28Dung nhi
43:28Dung nhi
43:30Dung nhi
43:31Dung nhi
43:32Dung nhi
43:33Dung nhi
43:35Dung nhi
43:36Dung nhi
Comments