Skip to playerSkip to main content
  • 1 hour ago
Transcript
00:00To be continued...
00:30To be continued...
01:00千秋把葉擺爛成功
01:08人生四季長大風
01:15一馬本頭捨掉陰宮
01:23天地都在我心中
01:29荒沙路萬里滾山月夢中
01:37寂寞高手一時俱無蹤
01:43真情深入宮
01:47生四刻陣頭
01:51那是零頭相見中
01:59全心胸
02:03一馬本頭捨掉陰宮
02:05一馬本頭捨掉陰宮
02:21天地都在我心中
02:27天地都在我心中
02:35天地都在我心中
02:37天地都在我心中
02:39天地都在我心中
02:41天地都在我心中
02:55天地都在我心中
02:57Let's do it.
03:19Trận xa phiên.
03:23Không biết quan nhân có gì phân phó.
03:26Lộ trưởng lão, chữ của lão an mày viết rất khó đọc.
03:30Quan nhân bất thất phải truy cứu.
03:33Lộ trưởng lão, xa phiên và hổ dực là những trận pháp trong võ mục di thư.
03:38Ta không biết từ đâu mà lộ trưởng lão biết được nó.
03:45Hôm trước khi quan nhân đọc sách, đã từng hỏi tiểu nhân.
03:49Ta hỏi ông sao?
03:51Nhất định là quan nhân đã quên rồi, đã quên rồi.
03:55Lộ trưởng lão, quyển võ mục di thư.
03:59Nếu người muốn coi, ta có thể cho ông mượn coi.
04:04Nhất định là quan nhân hiểu lầm rồi.
04:07Lão an mày suốt đời không làm được túi quân đâu.
04:09Dẫn theo lũ an mày nhỏ, đâu cần phải đọc bình thư.
04:13Có bình thư cũng vô dụng.
04:14Vậy trận pháp này ông biết được từ đâu?
04:19Quan nhân muốn biết chuyện đó à?
04:20Tiểu nhân đã nói rồi.
04:22Lão an mày đã bói quẻ với củ thiên huyền nữ.
04:24Thần tiên đã nói với ta đó.
04:26Lại là củ thiên huyền nữ.
04:28Nếu quan nhân không tin thì...
04:30Thôi thôi.
04:31Ông lui ra đi.
04:32Ông làm ta hồ đồ rồi.
04:33Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:03Ông Dương Phong, Dung Nhi, Dung Nhi đâu?
05:08Ta đang hỏi ngươi.
05:10Tiểu nhà đầu đó đâu?
05:12Ngươi nói gì?
05:14Ngươi nói là mùi ấy vẫn còn sống sao?
05:19Đúng là ông trời hiểu linh.
05:21Để mùi ấy thoát được.
05:22Ngươi mau đem nó giao cho ta.
05:25Dung Nhi bị ông bắt đi.
05:27Chắc là phải chịu rất nhiều khổ sở.
05:28Ông không giết chết mùi ấy.
05:30Quả thật ta phải đa tạ ông.
05:33Tiểu tử gốc, ta nói thật với ngươi.
05:36Dung Nhi đúng là bị ta bắt đi ở Miếu Thiết Thương, Phủ Gia Hương.
05:39Nhưng sau 2 ngày, nó đã bỏ trốn.
05:43Nhắc đến nó làm gì?
05:44Tóm lại nó đã trốn rồi.
05:45Đúng vậy.
05:47Dung Nhi rất thông minh lanh lợi.
05:49Nếu mùi ấy muốn trốn thì nhất định sẽ trốn được.
05:52Ông Dương Tiên Sinh,
05:53đa tạng ngươi đã ngàn dọm xa xôi.
05:55Báo cho ta tin tốt này.
05:57Dọc đường vất vả.
05:58Nào.
05:59Uống chén rượu sữa ngựa này đi.
06:01Mời.
06:01Ta đi cả chặng đường dài đuổi theo nó tới đây.
06:05Màu vào nó cho ta.
06:07Nói vậy là ông đã nhìn thấy Dung Nhi.
06:09Nếu nhìn thấy nó, ta đâu cần phải hỏi ngươi.
06:12Ta quan sát ở đây rất lâu rồi.
06:15Nhất định là người đã giấu nó.
06:17Ông nói sao?
06:18Dung Nhi trốn ở trong quân.
06:21Sao có thể như vậy được?
06:22Sao ta lại không biết?
06:23Việc ngươi bắt 2 con trai của đại hãng,
06:26bày trận diệt địch,
06:27nếu không phải nhà đầu đó chỉ điểm,
06:28thì một tiểu tử ngốc như ngươi có bản lĩnh đó sao?
06:30Nói cũng phải.
06:32Ta là một tên tiểu tốt trong quân của ngươi.
06:35Nếu muốn lấy tính mạng của ngươi thì dễ như trở bàn tay.
06:38Chỉ là giờ nhà đầu đó vẫn chưa xuất hiện,
06:40ta thấy hơi kỳ quạt.
06:43Nếu Dung Nhi chịu xuất hiện,
06:45tất nhiên ta sẽ rất vui.
06:46Nhưng mà,
06:47ông Dương Tiên Sinh hình như còn ngốc hơn ta.
06:49Ông muốn ta giao Dung Nhi,
06:51ông nói ta có chịu không?
06:53Ngươi giả mắng ta ngốc.
06:55Tuyền ngươi thống lĩnh ba quân,
06:56võ nghệ tinh tiến,
06:58nhưng trong mắt ta,
07:00lúc nào ta cũng có thể giết ngươi,
07:01ngươi có phục không?
07:07Chúng ta ước định với nhau,
07:09nếu ngươi giao Dung Nhi ra,
07:11ta đảm bảo sẽ không làm tổn thương gì tới nó.
07:13Nếu ngươi không chịu giao,
07:15thì ta nhất định sẽ tìm được nó.
07:17Tới lúc đó,
07:18đừng trách ta không khách sáu.
07:20Không sai,
07:21giờ võ công của ông đương nhiên là cao hơn ta,
07:23nhưng ta nhỏ tuổi hơn ông.
07:25Sẽ đến lúc ông già cả suy yếu,
07:27tới lúc đó,
07:28ông sẽ không đánh lại ta.
07:30Mối thù giết sư phụ ta còn chưa trả,
07:33làm sao có thể làm sai chuyện được?
07:35Cho dù ông không khách khí với ta,
07:36ta cũng không thể nhận lời ông.
07:38Được.
07:40Nhân lúc ta còn chưa già cả suy yếu,
07:41ta giết cư trước.
08:05Lão già đoàn trí hương đã dạy cho người nhất dương chỉ.
08:09Như vậy đâu phải là nhất dương chỉ.
08:10Chẳng qua chỉ biết thủ thế thôi.
08:16Đúng vậy,
08:17ta bị tiểu tử ngốc này lừa rồi.
08:23Ông dương phòng.
08:31Tiểu tử ngốc,
08:32đúng là võ công đã tiến bộ nhiều.
08:34Ông dương tiên sinh,
08:39ta biết ông võ công cao cường.
08:42Được.
08:42Chúng ta ước định với nhau,
08:44nhưng không như ông nói đâu.
08:46Người nói đi.
08:48Ông muốn hoàng cô nương giải thích của ông chân kinh,
08:50có chịu hay không là do mùi ấy.
08:52Ông không được làm tổn thương mùi ấy.
08:54Nếu nó chịu giải thích,
08:55sao ta có thể làm tổn thương nó?
08:58Nhưng nếu nó không chịu giải thích,
08:59thì ta sẽ trừng phạt nó.
09:01Biết chứ?
09:02Không được.
09:03Từ nay về sau,
09:04nếu ông rơi vào tay ta,
09:06ta có thể tha chết cho ông ba lần.
09:10Không có gì đáng cười hết.
09:11Thế nào cũng có ngày,
09:13người rơi vào tay của ta.
09:14Ông dương phòng ta mà lại để cho
09:16một tiểu tử như người tha cho sao?
09:18Cứu chờ đó.
09:19Ta phải ép tiểu nhà đầu đó
09:20từ trong quân xuất hiện ra đây.
09:22Được.
09:23Trường phu nhất ngôn.
09:24Khoái mã nhất tiên.
09:30Ngày mai ta sẽ quay lại
09:36để coi người tha cho ta
09:37hay ta tha cho người.
09:41Người này võ công cao cường,
09:43thật hiếm có trên đời.
09:44Thảo nào tề danh với hồng lão ban chủ?
09:46Quang nhường,
09:50hắn bảo hoàng ban chủ
09:51ở trong quân
09:52là nói năng lung tung.
09:56Thực ra chưa hẳn.
09:58Ta cảm thấy
09:58hắn nói cũng có chỗ hợp lý.
10:01Trong thời gian qua,
10:03ta cứ mơ hồ cảm thấy
10:04hình như Dung Nhi đang ở bên cạnh ta.
10:07Mỗi lần ta gặp phải chuyện gì khó khăn,
10:09đều có một câu trả lời tốt nhất.
10:13Nhưng mà,
10:13dù ta nhớ Dung thế nào,
10:17mùi ấy vẫn không chịu gặp ta.
10:20Quang nhường không cần phiền não,
10:22giờ tạm thời chi li,
10:24nhưng sau này
10:25nhất định sẽ có ngày đoàn tù.
10:28Ta đã phụ mùi ấy,
10:30chỉ sợ cả đời này
10:31mùi ấy cũng không chịu gặp ta.
10:36Quả thật là ta không biết
10:37phải làm sao mới chuột được tội này.
10:40Quang nhường mệt rồi,
10:41nên nghỉ sớm đi.
10:42Ngày mai chúng ta
10:43cần có một kế hoạch ổn thỏa
10:45để đề phòng Âu Dương Phong
10:46lại tới quấy nhiễu.
10:50Có từ.
11:02Dung Nhi.
11:04Dung Nhi,
11:06có đúng là mùi đau trốn
11:07ở trong quân không?
11:07Dung Nhi.
11:11Oh, my God.
11:41Oh, my God.
12:11Oh, my God.
12:41Oh, my God.
13:11Oh, my God.
13:41Oh, my God.
14:11Oh, my God.
14:41Oh, my God.
15:11Oh, my God.
15:41Oh, my God.
16:11Oh, my God.
16:41Oh, my God.
17:11Oh, my God.
17:41Oh, my God.
18:11Oh, my God.
18:42Good.
18:42Ok.
18:42Các người ra ngoài hết đi.
18:44Âu Dương Phong đã trúng kế một lần.
18:45Hắn rất xảo quyệt.
18:46Liệu có bị trúng kế không?
18:48Hắn nghĩ chúng ta sẽ đổi kế khác.
18:50Nhưng chúng ta lại không đổi.
18:51Vẫn cứ làm như cũ.
18:53Cái này gọi là trong hư có thực, trồng thực có hư.
18:57Lần này chúng ta không dùng bao cát,
18:59mà dùng nước đá tưới lên người của hắn.
19:01Đúng.
19:02Ngoài kia có hai mươi nồi lớn đang đun tuyết thành nước.
19:04Khi hắn xông vào, chúng ta sẽ làm cho hắn đóng băng.
19:07Đúng.
19:07Như vậy không phải là hắn sẽ chết cống sao?
19:09Hoàng Nhân
19:10Người chỉ nói là bắt được hắn sẽ thả
19:12Lần này
19:13Nếu bị chết công
19:14Thì người muốn thả hắn cũng không được
19:17Lộ trưởng lão
19:22Ông nói
19:24Thưa nay ông chưa từng đọc binh thư
19:25Nhưng những việc trong binh pháp
19:27Ông lại biết rất nhiều
19:28Để tiểu nhân ra ngoài coi tuyết đã tan chưa
19:33Nếu tuyết chưa tan mà hắn tới
19:35Thì hỏng bét rồi
19:36Tiểu tượng ốc kia
19:40Lần này dù có cạm bể
19:41Ta cũng không sợ đâu
19:42Vội nước đi
19:43Vội nước đi
19:44Vội nước đi
19:45Vội nước đi
19:47Dùm nhi
19:53Mau vội nước đi
19:54Mau
19:57Con người còn chạy đi đâu
19:59Ta đã nói ta sẽ tha cho hắn ba lần
20:02Lần này chúng ta cứ tha cho hắn đi đi
20:04Hoàng Nhân
20:05Chúng ta đang tốn bao nhiêu sức lực
20:07Khó khăn lắm mới bắt được hắn
20:09Lần này không thể thả hắn đi được
20:10Nhưng ta đã nói rồi
20:13Làm vậy không phải là bội tính sao
20:15Nào
20:16Đập tan băng
20:18Thả hắn đi
20:18Nào uống đi
20:22Uống
20:22Cạn
20:23Nhất định là dung nhi
20:27Lộ trưởng lão
20:30Dù thế nào ta cũng phải gặp dung nhi
20:32Ta mặc kệ cái đó là do ông nghĩ ra
20:35Hay là do ông thương lượng với củ thiên huyện nữ
20:36Ta hẹn cho các người
20:39Trước giờ ngọn ngày mai
20:40Phải dân cho ta một diệu kế
20:41Hoàng bang chủ lại không có ở đây
20:43Quang nhân làm sao mà gặp được
20:45Ta không cần biết
20:46Giờ ngọn ngày mai
20:47Nếu không vạch ra cái sách ổn thỏa
20:49Sẽ trừng trị theo quân pháp
20:50Người đâu
20:52
20:53Giờ ngọn ngày mai
20:55Hãy bảo đảo phủ chờ ở ngoài trướng
20:56Dạ
20:57Ta
20:57Thôi các người về bằng bạc đi
20:59Quang nhân
21:06Đi thôi
21:11Chúng ta quay về bằng bạc đi
21:20Lộ trưởng lão
21:34Đã tới giờ rồi
21:35Ông đã nghĩ ra diệu kế chưa
21:37Quang nhân
21:42Kế thì có đó
21:44Nhưng chỉ sợ quang nhân khó làm theo được
21:46Chỉ cần gặp được Dung Nhi
21:50Khó tới đâu
21:50Ta cũng không sợ
21:51Người nói đi
21:52Hoàng bang chủ
21:55Đang chờ ngày ở trên đỉnh núi
21:57Được
22:01Mời ba vị trưởng lão đi cùng với ta
22:03Đi sao
22:06Đào phủ
22:09Dạ
22:09Lát nữa
22:10Nó trên đỉnh núi không có người
22:11Thì vẫn phải chặt đầu của họ
22:12Ở chỗ này sao
22:23Chính là chỗ này
22:24Quang nhân
22:36Nếu nguy hiểm
22:38Thì thôi đi
22:39Có chặt đầu lão hăng mày này
22:41Còn hơn là mất mạng của mình
22:42Mình mạng
23:12Oh, my God.
23:42Cung tiễn quan nhân Thượng Sơn.
24:12Cung tiễn quan nhân Thượng Sơn.
24:42Cung tiễn quan nhân Thượng Sơn.
25:13Huynh tưởng mùi không biết hả?
25:15Đúng là kiếp trước mùi đã nợ Huynh.
25:17Ta thà một mình chịu khổ, chứ không muốn để Huynh phải đau lòng.
25:21Dùng nhi, mùi ấy tha thứ cho ta đi.
25:25Huynh đã đối xử với mùi như thế nào trên đà hoa đảo?
25:27Mùi sẽ không tha thứ cho Huynh đâu.
25:29Nếu mùi không tha thứ cho ta, thì ta sẽ nhảy xuống lúa tuyết này.
25:36Vậy thì mùi tha thứ cho Huynh.
25:37Trước đây trong lòng Huynh chỉ có sư phụ của Huynh, mà không hề có bóng dáng của mùi.
25:42Sau đó, bị mùi, Huynh đã chịu tha chết cho lão độc vật ba lần.
25:45Như vậy thì đúng là Huynh vẫn để mùi trong lòng rồi.
25:48Tới giờ mùi mới hiểu lòng ta sao?
25:51Dùng nhi, mùi đã bị lão độc vật bắt, sao có thể trốn thoát được?
25:55Mùi đưa lão độc vật tới Quy Vân Trang của lục sư ca.
25:57Lão độc vật vừa vào đã kêu cuốn lên là không tìm thấy đường.
26:01Sau đó hắn đã đốt cháy cả sơn trang.
26:04May mà mọi người đã chuẩn bị sẵn.
26:05Sau đó hắn đuổi mùi chạy, vột mạch chạy tới đây.
26:09Dùng nhi, lần này mùi đừng xa ta nữa được không?
26:17Tỉnh Kaka, mai ta gặp lại, mùi sẽ nói Huynh nghe toàn bộ yếu quyết của bộ âm chân kinh.
26:23Sao?
26:24Cha mùi đã dịch xong thiên cuối cùng của bộ chân kinh đó rồi.
26:26Ngày mai mùi sẽ nói cho Huynh nghe.
26:29Hay lắm.
26:30Trời lạnh quá, chúng ta đi thôi.
26:32Được.
26:44Ba vị trưởng lão, Hoàng Ban Vũ.
26:46Ba vị trưởng lão, Phạm Bố đã đắc tội, mong ba vị lượng thứ.
26:50Có gì đâu, có gì đâu, lệnh của tướng quân đâu dám không tuân.
26:54Ba vị cứ đi làm việc đi, tỉnh Kaka, lại đây.
26:57Huynh biết không, vừa rồi lão độc vật cũng ở trên thốt một phong đó.
27:01Sao ta lại không biết?
27:03Con người hắn rất xảo quyệt, mùi cũng chỉ thấy cái bóng của hắn mới biết thôi.
27:07Như vậy vừa rồi, mùi nói là của âm chân kinh gì đó, là để cho hắn nghe sao?
27:11Không sai, mùi muốn để cho hắn làm thần tiên sống suốt đời.
27:16Dùng nhi.
27:18Dùng nhi.
27:18Các bố tư thổ nhĩ, cơ lý cốt lục hoa, vận khí đan điền, âm dương điều hòa, trên tay tương khắc, trong ngực tương hợp.
27:47Không đúng, âm dương đã tương khắc thì sao có thể tương hợp?
27:51Bởi vì tương khắc nên mới có thể tương hợp.
27:55Huynh đừng nói nữa, để mùi nói cho Huynh câu tiếp theo.
27:57Không cần đâu, chúng ta cứ làm rõ câu này đã.
28:00Vì sao có âm thì phải có dương?
28:03Giống như mặt trời chiếu lên người Huynh, có ánh sáng thì sẽ có bóng hình.
28:08Không đúng, không đúng, chúng ta đâu có nói tới mặt trời.
28:10Đại hãng điểm binh, Dùng nhi, hay là chúng ta cứ xuống trước đi.
28:16Không được, âu dương phong rớt xảo quyệt, chỉ là dù hắn thông minh, cũng không tìm được tới đây.
28:22Huynh cứ xuống trước đi, mùi sẽ ở đây chờ Huynh.
28:24Được, sau nửa canh giờ nữa ta sẽ trở lại, mùi phải cẩn thận đó.
28:27Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
28:57Trên tay tường khắc, trong ngực tương hợp.
29:12Chúc mừng Âu Dương Tiên Sinh đã thành tiên.
29:18Tiểu tử kia, người chưa xong với ta đâu.
29:21Quang Nhân có thể tha cho tiểu nhân rồi chứ.
29:23Đồ giám, đồ giám.
29:25Ta còn không biết làm sao đa tạ ba vị đây.
29:27Ai kêu chúng ta có một vị bàn chủ tinh nghịch khổ quái như vậy?
29:32Dung Nhi cẩn thận.
29:36Chạy mau.
29:41Nó đột vật khốn kiếp kia.
29:42Tới giờ còn quấy rời chúng ta.
29:44Tỉnh Kaka, lần này không tha cho hắn chứ.
29:48Không được, Dung Nhi.
29:49Đây là lần thứ ba.
29:50Chúng ta vẫn không thể bội tính được.
29:52Mùa có một khách này, vừa không bội tính lại có thể giết được hắn.
29:56Trả thuộc cho sư phụ huynh.
29:57Dung Nhi, mùa có khách thật sao?
29:59Mấy hôm nay ta cứ suy nghĩ mãi.
30:01Muốn giết lão độc vật, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy rất khó.
30:05Hoàn toàn không khó chút nào.
30:06Chúng ta cứ để cho hắn ở trên đỉnh núi đó 10 ngày, 10 đêm giá rét.
30:09Tới lúc đó nhất định hắn vừa lạnh vừa đói, gần cốt trả rời.
30:12Ta sẽ cho chim điêu đem dây thường tới cho hắn.
30:14Không phải đã tha cho hắn một lần thứ ba rồi sao?
30:16Vậy chúng ta, đợi khi hắn xuống, 5 người chúng ta sẽ liên thủ.
30:19Không lẽ không giết được hắn?
30:22Giết thì nhất định là sẽ giết được.
30:25Chỉ có điều tháng như vậy có phần không được đàng hoàng.
30:29Tỉnh Kaka, một cái độc ác nham hiểm như hắn.
30:32Còn nói tới chuyện đàng hoàng làm gì?
30:33Lúc hắn giết 5 vị sư phụ huynh, có thủ hạ lưu tình không?
30:38Được, vậy chúng ta cứ làm như vậy.
30:43Lộ trưởng lão, lộ trưởng lão, đó là ám hiệu của cái bà.
30:46Đúng rồi, đúng rồi.
30:48Đâu có, vừa rồi là tiểu nhân thủi.
30:51Tiểu nhân cứ tưởng là quan quân bố trí người trong doanh trại.
30:53Không rồi, đúng là đại hạng điểm binh.
30:55Chúng ta mau đi thôi.
31:16Xảy ra chuyện gì vậy?
31:19Hôm nay, ta mời mọi người tới uống rượu.
31:23Đây là món để nhắm rượu.
31:25Mặc đồ căng, đứa cháu mà ta yêu mến nhất.
31:39Vừa bị chúng bắn chết khi đang dũng cảm công thành.
31:41Xác hợp đài, nếu ngươi muốn khóc con trai ngươi thì hãy cúc ra ngoài.
31:49Không được khóc trước mặt ta.
31:50Đồng chinh Tây Chiến mấy chục năm, có trận nào mà không có người chết.
32:02Máu và nước mắt của người Mông Cổ đã chảy thành sông.
32:06Xương trắng, chất cao như núi.
32:08Cái chết của cháu yêu ta thì có đáng gì đâu.
32:11Con ta khóc cũng có gì đáng kể đâu.
32:13Con trai chết trên chiến trường, thì người làm cha, làm tổ phụ, tất nhiên rất thương tâm.
32:21Không lẽ, cứ mặc cho người khác chém giết, chịu đủ mọi nhục nhã mà không đau lòng sao?
32:27Nếu người Mông Cổ không muốn khóc, thì hôm nay vẫn phải chăn ngựa dưới sắc lạc sơn rồi.
32:36Đại hãng, chúng thần tuyện người, công thành chiếm đất, sẽ trả thu cho người dù phải thịt nát thương tan.
32:43Mọi người, uống cản chén này, chúng ta đánh tiếp.
32:55Bác nghĩ truật, có. Hãy đem mũi tên trên đầu cháu ta, trình lên đây.
32:59Phần còn lại, hãy đốt đi.
33:00Dạ.
33:09Đại hãng.
33:13Hàng chữ kim này, viết gì vậy?
33:17Là đại kim triều vương.
33:20Là tên gian tặc Hoàng Giang Hồn Liệt.
33:24Lại là tên cổ tặc đó.
33:26Đại hãng có lệnh, ai phá thành đầu tiên bắt được Hoàng Giang Hồn Liệt,
33:30thì cô nương cho báu trong thành này sẽ thưởng hết cho người đó.
33:32Lại sao ba?
33:33Yeah
34:03Oh
34:33Tỉnh ca ca, Huynh sao vậy?
34:50Ta không sao, có thể là máu của người khác bắn vào người thôi
34:53Vậy mùi kẻ áo giáp giúp Huynh nha
34:55Không cần đâu Dung Nhi
34:56Ta sợ là tối nay kẻ địch sẽ tập kích
34:59Bàn đềm tướng quân không cỡ kim giáp
35:05Phò Mã Huynh cũng thật là có tạnh ý
35:07Nói đi chứ
35:13Nếu ta không tìm được mùi
35:20Tất nhiên là suốt đời này ta sẽ không lấy thê thiếp
35:23Nếu tìm được
35:24Thì sau khi thành thân với Hoa Tranh
35:26Ta sẽ tự sát để tạ tội với mùi
35:28Giờ trong lòng ta còn có hai việc mà ta chưa yên tâm
35:31Một là giết Hoàng Giang Hồn Liệt
35:33Hai là thu xếp tốt cho mẹ ta
35:36Còn hai chúng ta
35:38Trên trời dưới đất
35:39Mãi không phân ly
35:41Cần gì phải nói nữa
35:43Tỉnh ca ca
35:51Mùi sai rồi
35:52Mấy hôm nay mùi luôn nghĩ tới việc công thành
35:59Biết đâu khi đại hãng vui
36:01Sẽ thả Huynh đi
36:02Tỉnh ca ca
36:07Mùi hát một khúc nhạc cho Huynh nghe nha
36:09Được
36:11Tỉnh ca ca
36:27Đại hãng vẫn chưa nghĩ ra cách gì để công thành à
36:29Đúng vậy
36:30Tỉnh ca ca
36:31Huynh coi
36:32Lõ độc vật đúng là có cách
36:43Tỉnh ca ca
36:47Việc phá thành sẽ làm trong đêm nay
36:49Thật không?
36:56Trác thích cáp tôn
36:57
36:58Đội quân vạn người của ngươi lập tức cắt lều trướng ra
37:00Làm thành những chiếc dù tròn
37:02Ít nhất có thể buộc được binh sĩ
37:03Phải hạn cho ngươi trong nửa giờ phải hoàn thành
37:05Vỏ mã da
37:07Trời lạnh như vậy
37:08Nếu cắt bỏ lều trướng
37:10Thì binh sĩ sẽ không sống nổi một đêm đâu
37:12Dạ
37:14Bác Nghĩa Truật
37:16
37:16Ngươi dẫn một vạn quân
37:18Bài bốn trận
37:18Thiên Phúc
37:19Địa Đới
37:19Phong Dương
37:20Vân Thủy
37:20Ở cửa bắc
37:21Mặc kệ địch nhân bám lấy
37:22Cứ lo cầm sư tróc tướng
37:24
37:25Thằng Lý Thoát
37:26
37:26Ngươi dẫn một vạn quân
37:28Đến cửa nam bài bốn trận
37:29Long Phi
37:30Hổ Dược
37:30Điểu Tường
37:31Xà Phiên
37:32Phải ép quân địch đi vào bốn trận
37:33Thiên địa Phong Vân
37:34Không được tham đánh
37:35
37:35Chúng ta
37:36Cành hai ăn cơm
37:37Cành ba xuất phát
37:38Cành bốn bài trận
37:39Cành nằm phá địch
37:41
37:41Báo đại hãng
37:51Đã tới giờ phát hành
37:52Của địch
37:52Kim Đào Phòng Mã
37:53Xin đại hãng phát lệnh công thành
37:54Chuyện lực xuất kích
37:55
37:56
38:26Let's go.
38:57Thiên binh, thiên binh.
38:59Kẻ địch từ trên trời bay tới.
39:02Bắn.
39:03Bắn đi.
39:08Bắn tên.
39:10Bắn tên.
39:12Giết.
39:26Bắn tên.
39:28Bắn tên.
39:29Bắn tên.
39:30Bắn tên.
39:31Bắn tên.
39:32Bắn tên.
39:33Bắn tên.
39:34Bắn tên.
39:35Bắn tên.
39:36Bắn tên.
39:37Bắn tên.
39:38Bắn tên.
39:39Oh, my God!
40:09Oh, my God!
40:39Oh, my God!
41:09Dung Nhi!
41:11Được, các ngươi đi trước đi.
41:12Dạ.
41:14Dung Nhi!
41:15Lại đây, mỗi đưa huynh tới gặp một người.
41:17Đúng là hoàng nhanh hồn liệt rồi.
41:27Đáng tiếc là ta không thể tự tay giết chết tên cổ tạc này.
41:32Đứng dậy đi, đừng giả chết.
41:33Đứng dậy.
41:36Tên cổ tạc ta phải giết chết ngươi.
41:38Tỉnh ca ca.
41:38Dung Nhi, vì sao mà không để ta giết hắn?
41:42Huynh đưa hắn tới gặp đại hãng.
41:43Cầu sinh đại hãng một việc, nhất định người sẽ ưng thuận.
41:46Ta có dịp phải cầu sinh với đại hãng.
41:48Ta chỉ muốn tự tay giết chết tên cổ tạc này thôi.
41:50Tỉnh ca ca.
41:52Dung Nhi!
41:53Huynh có thể xin đại hãng giải trường hôn ước giữa Huynh và Hoa Tranh.
41:56Đúng.
42:00Mùi thông minh thật đó.
42:04Các vị trưởng lão,
42:05Dung Nhi,
42:06hãy chờ ta ở đây.
42:07Ta đưa hắn tới gặp đại hãng.
42:09Đi.
42:22Quá tỉnh.
42:23Ta là dưỡng phụ của nghĩa đệ ngươi.
42:25Ngươi muốn làm gì đây?
42:27Ngươi đừng tí lời.
42:28Hai nhà quách dương chúng ta bị tan đàn xẻ ghé là do ngươi dây ra.
42:32Ngươi còn gì để nói nữa?
42:33Quá tỉnh.
42:34Nếu ngươi là anh hùng hảo hãng,
42:35thì một chữ nánh chết ta đi.
42:36Đừng để ta tới gặp thiết một chân.
42:38Coi như là chúc ơn nghĩa nhỏ.
42:39Ta đã chăm lo cho nghĩa đệ của ngươi mười mấy năm trời.
42:41Đừng tí lời nữa.
42:44Quá tỉnh.
42:46Ngươi muốn giúp thành các tư hãng.
42:47Ngươi là người Mông Cổ hay là người Hán?
42:49Ngươi nói đi.
42:49Ngươi kiêm các người ước hiếp đại tống lại khích người Mông Cổ tặng sát lẫn nhau.
42:55Vệ công vệ tư, ta đều phải bắt ngươi.
43:03Thật nực cười.
43:04Kẻ mạnh ước hiếp, kẻ yếu, độc bá tiên hạ.
43:07Ai mà không làm như vậy?
43:08Khi người tống các người hùng mạnh,
43:09không lẽ không ước hiếp chúng ta?
43:12Ngươi tưởng thiết một chân sau khi diệt được đại kim sẽ dừng tay sao?
43:15Ngươi sai rồi.
43:17Bước tiếp theo, Hán muốn cho người uống nước sông Trường Giang,
43:19giấc thống thiên hạ.
43:20Ta muốn gặp thiết một chân.
43:30Hán ngủ sai rồi.
43:33Thiết một chân cũng có lúc ngủ sai sao?
43:37Quay xuống.
43:37Quay xuống.
43:46Hán ngủ sai rồi.
44:16真情真美 沉入一池春水
44:25風吹點點漣漪 感受喜之入味
44:34痴心無罪 付出沒有不對
44:42就算一生一生 從此相依相隨
44:50不必在乎是誰 反戰是是非非
44:58把虔誠做白紙 寫上無怨無畏
45:07我們都願意給 只要愛得純粹
45:15就算有苦有累 我們一起去背
45:23愛是多麼可貴 愛是多麼可貴
45:29貴在有所作為
45:33只要同情同歸 崇拜也無所謂
45:41愛是多麼可貴 貴在有所作為
45:49只要同情同歸 成敗也無所謂
45:59愛是多麼可貴 貴在有所作為
46:13愛是多麼可貴 貴在有所作為
46:18愛是多麼可貴 貴在有所作為
46:21How do you cry?
46:24Are I still there.
46:29We both needless blasics.
46:33Do wepolitik anyone behindstand?
46:38How do you cry?
46:42Is there a chance?
46:45Do you cry?
46:50成敗也無所謂
46:57成敗也無所謂
Comments

Recommended