Đi đến trình phátĐi đến nội dung chính
📅Movie update time:
🔥Morning: 10:00 AM - 12:00 AM
🔥Evening: 6:00 PM - 8:00 PM
💥 Don't forget to SUBSCRIBE and TURN ON THE NOTIFICATION BELL so you don't miss the latest episodes!.
🛎️Anime animation channel is uploaded daily with the purpose of bringing entertainment to everyone.

#anime #hoathinh3d #anime3d #animechina #animehay #hoathinh #memes #viralvideos #view #animememes #manga #phimhay #phimmoi #phimhaytrungquoc #chinesedrama #shortdrama #reviewtruyentranh #review #reviewanime #reviewanimehay #truyentranh #hoathinh3dtrungquoc #hh3dtrungquoc #xuhuongtiktok #natra2 #哪吒之魔童闹海 #nezha2 #哪吒 #hh3d #hhtq #marblemusic #marblasmr

----------------------------------------------------------------------------------
✪ Follow: GrayCat Entertainment:
URL Fanpage: https://www.facebook.com/mischievous.gray.wolf
URL Youtube: https://www.youtube.com/@GrayWolf_Review?sub_confirmation=1

Danh mục

😹
Vui nhộn
Phụ đề
00:00:00Nữ sinh lạnh lùng xinh đẹp đang ăn cắp đồ trong siêu thị
00:00:02Nhưng bị tôi dùng điện thoại quay lại làm bằng chứng
00:00:04Thấy cô gái định bỏ chạy
00:00:05Tôi liền nằm lấy dây đeo sau lưng cô ấy
00:00:07Dưới ánh mắt sừng sốt của nữ sinh
00:00:08Tôi kéo cô ấy đến một cấp phóng người
00:00:10Rồi mặt đầy vẻ danh mãi
00:00:11Lấy điện thoại ra chiếu đoạn video vừa quay
00:00:13Bạn học, cậu cũng không muốn đoạn video này bị thấy cô
00:00:15Và các bạn học biết đúng không?
00:00:16Lúc này gò má cô gái càng đỏ hơn
00:00:18Tôi không ăn những chiêu này
00:00:19Trực tiếp đưa bàn tay phải ra
00:00:20Lấy bao nhiêu thì lôi hết ra đi
00:00:21Lẽ nào còn đợi tôi tìm kiếm sao?
00:00:23Thật không may
00:00:24Bạn Chu, siêu thị này là của bố tôi
00:00:26Chu Huyền Ninh ngầm đầu nhìn tôi với đôi mắt đẫm lẹ
00:00:28Rồi lặng lẹ kèo khóa cặp sách
00:00:30Lấy ra 3 cái bánh mì đã bỏ vào
00:00:32Tôi không nghĩ được
00:00:33Thầm mắng một tiếng đổ ngốc
00:00:34Lấy toàn bánh mì rẻ tiền nhất
00:00:36Đã ăn trộm rồi
00:00:37Sao không lấy đồ đắt tiền?
00:00:39Cậu lấy đùi gà với sữa cũng được mà
00:00:40Sau khi lấy hết bánh mì ra
00:00:42Chu Huyền Ninh mở cặp cho tôi xem
00:00:43Chứng minh bên trong không còn gì nữa
00:00:45Đúng là không còn gì
00:00:46Nhưng tôi không định tha cho cô ấy
00:00:47Kết trước tôi thấy Chu Huyền Ninh lấy trộm hàng trên kệ
00:00:50Vì là bạn cùng lớp
00:00:51Để tránh làm đối phương khó xử
00:00:53Tôi cố tình làm ngơ
00:00:54Hôm sau nghe bạn học nói cô ấy đã chết vì tai nạn xe
00:00:56Dù tôi không biết rõ thời điểm tai nạn
00:00:59Nhưng không thể để Chu Huyền Ninh về ngay bây giờ
00:01:01Tôi đã nghĩ kỹ rồi
00:01:02Miễn là cô ấy bình an sống qua hôm nay
00:01:04Giữ cô ấy ở đây qua đêm cũng được
00:01:05Nghĩ đến đây tôi đổ hết đồ trong cặp của cô ấy lên bàn
00:01:08Xách vở văn phòng phẩm và đồ hỏng
00:01:10Cùng một miếng băng vệ sinh màu trắng
00:01:12Thấy vậy Chu Huyền Ninh mặt đỏ bừng
00:01:14Lập tức lao tới giành lại đồ đạc
00:01:15Và nhanh chóng ném vào cặp
00:01:17Rồi dùng sức giật lấy cái cặp
00:01:19Sau đó ngừng đầu nhìn tôi đầy bất lực
00:01:21Khuế mắt hơi đỏ
00:01:22Khiến gương mặt trong trèo của cô ấy càng thêm đáng thương xinh đẹp
00:01:25Tôi dẳng lại
00:01:26Giật lấy cái cặp xách tiện tay ném lên bàn
00:01:28Cậu thưởng tôi dễ lừa à
00:01:30Đeo cặp vào đây
00:01:31Chỉ lấy trộm 3 cái bánh mì rẻ nhất
00:01:33Tôi vừa nói vừa áp sát cô ấy
00:01:34Có phải còn giấu thứ gì nữa không
00:01:36Chu Huyền Ninh lập tức đưa tay che ngực
00:01:37Vội vàng lắc đầu
00:01:39Như một cô gái bị bắt nạt
00:01:40Lưu lại vài bước
00:01:41Nhìn cô ấy
00:01:42Tôi cười
00:01:42Tự kéo khóa xuống đi
00:01:43Đừng để tôi ra tay
00:01:45Không thì ngày mai cả trường sẽ biết chuyện này
00:01:47Chu Huyền Ninh lập tức hoảng loạn
00:01:49Cô ấy đưa tay sờ đến khóa ở cổ
00:01:50Từ từ kéo xuống
00:01:52Cổ trắng mảnh khánh lộ ra
00:01:54Tôi nhìn thấy cổ áo phong
00:01:56Đã nhăn do giật quá nhiều lần
00:01:58Và nửa đoạn xương quay xanh tinh tế lộ ra dưới cổ áo
00:02:00Nhưng khi khóa kéo xuống
00:02:01Thứ phình ra cuối cùng cũng lộ diện
00:02:03Chu Huyền Ninh mắt đỏ hoe
00:02:04Yếu ớt lên tiếng
00:02:05Nhìn rõ chưa
00:02:06Không giấu gì cả
00:02:07Tôi lại áp sát thêm quan sát
00:02:09Và hỏi với vẻ nghi ngờ
00:02:10Còn một lớp áo nữa mà
00:02:11Chu Huyền Ninh nhẹ cắn đôi môi hồng
00:02:13Chỉ có một áo
00:02:14Nghe vậy tôi không đưa ra yêu cầu quả đáng hơn
00:02:16Chỉ thò đầu về phía trước
00:02:17Vén cổ áo cô ấy lên
00:02:19Trong tay áo có giấu gì không
00:02:20Chu Huyền Ninh lắc đầu
00:02:21Nói không có
00:02:22Tôi cười lạnh một tiếng
00:02:23Không phải cậu nói không là không đâu
00:02:25Tôi phải xem mới biết
00:02:26Nói rồi tôi đưa đầu về phía bên trái dưới của cô ấy
00:02:28Chu Huyền Ninh mặt đỏ bừng quay mặt đi
00:02:30Ngồi mùi sữa tắm và bột giặt
00:02:32Tôi còn ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng đặc trưng của thiếu nữ
00:02:35Tôi giả bộ kiểm tra tay áo bên kia
00:02:36Chu Huyền Ninh lại xấu hổ quay đầu sang hướng khác
00:02:39Lúc này tôi phát hiện một chi tiết
00:02:41Nếu một cô gái bị một người khác rồi khám xét cần gũi thế này
00:02:44Ánh mắt lẽ ra phải lạnh lùng và gây tởm
00:02:46Nhưng trong mắt Chu Huyền Ninh có vẻ chỉ có xấu hổ
00:02:48Lúc này tôi hơi ngỡ ngàng
00:02:49Có lẽ Chu Huyền Ninh không ghét tôi
00:02:51Thậm chí có thể có cảm tình nhất định với tôi
00:02:53Điều này cũng giải thích tại sao Chu Huyền Ninh bỏ phiếu cho tôi
00:02:56Nhưng trong ký ức của tôi
00:02:57Tôi không nhớ ra giữa chúng tôi từng có mối liên hệ gì
00:03:00Có lẽ thờ niên thiếu tôi quá ngốc nghếch
00:03:02Nghĩ đến thờ niên thiếu của mình
00:03:04Tôi thấy đau đầu
00:03:05Khi đó trong lòng tôi chỉ có tống tâm giao
00:03:07Theo đuổi cô ấy một cách sụt rè
00:03:09Chỉ một hành động thất thường của đối phương
00:03:10Cũng khiến tôi chằn chọc cả đêm không ngủ được
00:03:12Giờ nghĩ lại thấy mình thật ngốc
00:03:14Lúc này tôi lừa lại hai bước
00:03:16Ánh mắt nhìn xuống dưới
00:03:16Quần cũng không giấu gì chứ
00:03:18Chu Huyền Ninh ngay lập tức nghe lời lật cả hai túi quần ra
00:03:20Chứng minh với tôi là không có gì
00:03:22Nhưng tôi không hề nhìn
00:03:23Chỉ lặng lẽ lít nhìn đồng hồ trên tường
00:03:25Mới trôi qua vài phút
00:03:26Chiếc xe gây tai nạn chắc còn chưa tới ngã tư
00:03:29Tôi chỉ có thể tiếp tục tìm chuyện
00:03:30Cậu chỉ lật tối thì chứng minh được gì
00:03:32Để tôi xem
00:03:33Nói xong tôi nửa môi sổn xuống
00:03:35Định sờ vào chiếc quần đồng phục này
00:03:36Cũng không giấu được đôi chân dài
00:03:38Chu Huyền Ninh lo lắng ngủi lại
00:03:39Thở gấp đầy căng thẳng
00:03:40Tôi đã đoán trước cô ấy sẽ phản ứng thế này
00:03:42Liên nhượng bộ một bước
00:03:43Nam nữ có khác
00:03:45Đúng là không tiện
00:03:46Vậy nhé
00:03:47Cậu nhảy tại chỗ hai cái
00:03:48Tôi xem có rơi ra thứ gì không
00:03:49Nghe câu này
00:03:51Chu Huyền Ninh hít một hơi sâu
00:03:52Dù sao ăn trộm là sai
00:03:53Cô ấy không lý do gì để phản đối
00:03:55Cô ấy hơi năng cánh tay
00:03:56Như thế đang gom được rồi nhảy tại chỗ một cái
00:03:58Tôi định làm qua la
00:03:59Nhìn xuống đất xem có gì rơi ra không
00:04:01Nhưng mắt tôi lại tự động nhìn lên
00:04:03Vô thức nhìn lên phía trên
00:04:04Ánh mắt và đầu đều nhấp nhô theo
00:04:06May là cô gái đang chăm chủ cùi đầu
00:04:08Không để ý ánh mắt của tôi
00:04:10Chu Huyền Ninh định nhảy tiếp
00:04:11Tôi vội ngăn cô ấy lại
00:04:12Tốt rồi
00:04:13Được rồi
00:04:14Em không lừa anh
00:04:15Em chỉ lấy 3 cái bánh mì
00:04:16Giờ em trả lại rồi
00:04:17Em có thể đi được chưa
00:04:19Giọng hỏi của Chu Huyền Ninh
00:04:20Đã mang theo chút nhẹn ngào
00:04:21Tôi cũng không nghĩ ra lý do gì để giữ cô ấy lại
00:04:24Chu Huyền Ninh thấy tôi không phản ứng
00:04:25Liên đi đến bên bàn
00:04:26Thu lại tất cả đồ đạc đã đổ ra vào cặp
00:04:28Khi thấy cô ấy sắp ra cửa
00:04:30Tôi lập tức gọi
00:04:30Khoan đã
00:04:31Chu Huyền Ninh quay người ông chặt cặp vào ngực
00:04:33Đôi mắt to long lanh nhìn tôi cảnh giác
00:04:35Tôi không nghĩ được hỏi
00:04:37Em đói lắm sao
00:04:38Chu Huyền Ninh cuối đầu không trả lời
00:04:39Tôi cũng không nói gì nữa
00:04:40Quay người xé bao bánh mì đưa cho đối phương
00:04:42Ăn xong rồi đi
00:04:44Chu Huyền Ninh không ngầm đầu cũng không đưa tay
00:04:46Chị ông cặp đứng im như bị phạt
00:04:47Thân hình gây gò như gió thổi lá ngã
00:04:50Thấy vậy tôi tiếp tục nói
00:04:52Anh đã xé ra rồi
00:04:53Không bán được nữa
00:04:54Rồi cứng dần nhét bánh mì vào tay cô ấy
00:04:56Vài giây sau
00:04:57Chu Huyền Ninh đặt cặp xuống
00:04:58Từ từ đưa bánh mì lên miệng
00:05:00Cắn từng miếng nhỏ
00:05:01Sau đó ăn càng lúc càng nhanh
00:05:03Thấy vậy tôi nở nụ cười hài lòng
00:05:04Nhưng đột nhiên
00:05:05Hai giọt nước mắt năn dài trên mái Chu Huyền Ninh
00:05:07Từ lúc bị bắt đến lúc bị khám xét
00:05:09Cô ấy đều cứng cỏi không rơi một gió nước mắt
00:05:11Cho đến khi bánh mì vào miệng
00:05:12Cô ấy cuối cùng đã không kìm được
00:05:14Tôi lặng lẽ nhìn cô ấy
00:05:15Quay người xé thêm một cái bánh nữa
00:05:17Nhét vào tay còn lại của cô ấy
00:05:18Sau đó sờ túi
00:05:19Lấy ra một tờ giấy
00:05:21Nhận ra là giấy đã dùng xỉ mũi
00:05:22Liền ghê tẩm ném xuống đất
00:05:23Mẹ kiếp
00:05:24Bản thân 17 tuổi lại không mang theo giấy
00:05:26Tôi không hiểu gia đình Chu Huyền Ninh đã xảy ra chuyện gì
00:05:29Sao lại ép một học sinh giỏi phải vào siêu thị trộn bánh mì
00:05:31Ăn xong cái thứ hai
00:05:33Chu Huyền Ninh nhìn cái bánh thứ ba
00:05:35Không đợi tôi quay người
00:05:36Cô ấy lập tức đi qua lấy và ăn luôn
00:05:38Vừa ăn vừa mở cặp lấy ra
00:05:40Giấy và bút
00:05:41Nhanh chóng viết mấy dòng lên tờ giấy
00:05:43Viết xong thì bánh cũng đã ăn hết
00:05:44Chu Huyền Ninh nhanh chóng dùng tay áo lao nước mắt
00:05:47Với vẹn nghiên túc dùng hai tay đưa tờ giấy cho tôi
00:05:49Nhận lấy tờ giấy tôi ngẩn người nhìn
00:05:51Trên đó viết
00:05:52Ngày 30 tháng 8 năm 2015
00:05:53Chu Huyền Ninh ngợ cố thiểu trạch ba cái bánh mì
00:05:56Lúc này tôi im nặng rất lâu
00:05:58Chịu viết giống hẹt với phiếu bầu trong ký ức
00:06:00Lúc này tôi mới hiểu
00:06:02Học kỳ trước
00:06:02Người thầm nặng ủng hộ tôi là mỹ viên thể thao
00:06:05Chính là cô ấy
00:06:06Chứ không phải tống tâm giao
00:06:07Khi đó cứ nghĩ là con nhỏ giả tạo đó
00:06:09Nên tôi càng phấn khích
00:06:10Vừa hay nhà tôi mở siêu kỵ
00:06:11Nên đồng ý cho con nhỏ giả tạo đó nhiều lần lấy hàng miễn phí
00:06:14May mà được sống lại một kiếp
00:06:15Tôi nhìn Chu Huyền Ninh
00:06:16Tiện tay nèm giấy nợ sang một bên
00:06:18Cậu tưởng viết giấy nợ
00:06:19Là chuyện hôm nay kết thúc rồi sao
00:06:21Chu Huyền Ninh lặng lẽ nhạt giấy nợ rơi xuống đất
00:06:23Trong lòng đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất
00:06:25Sau khi hít sâu một hơi
00:06:26Nhìn tôi hỏi
00:06:27Anh muốn giải quyết thế nào
00:06:28Tôi vệ tay
00:06:29Rồi mở cửa kho siêu thị
00:06:31Em theo anh đến đây
00:06:32Vừa rồi làm rách cặp của em
00:06:33Anh đến em một cái
00:06:35Chu Huyền Ninh ngẩn ra
00:06:36Liên tục lắp đầu
00:06:37Không cần
00:06:37Chỗ rách có thể khâu lại
00:06:38Tôi vệ tay
00:06:40Chuyện này anh quyết định
00:06:41Anh không thích ngợ người khác
00:06:42Nói sau
00:06:44Tôi dẫn Chu Huyền Ninh đến khu cặp sách
00:06:45Ánh mắt của Chu Huyền Ninh
00:06:47Lập tức dừng lại ở một chiếc cặp màu hồng
00:06:48Có vẻ rất để ý
00:06:50Tôi trực tiếp lấy xuống nhét vào lòng cô ấy
00:06:52Cái này cho em
00:06:53Chu Huyền Ninh ngẩn ra vài giây
00:06:55Vội vàng nói
00:06:55Em không lấy
00:06:56Cặp em vốn đã hỏng rồi
00:06:57Cô ấy cố chấp đặt lại chiếc cặp
00:07:00Tôi coi cậu nhìn cô ấy
00:07:01Nếu em muốn cả trường biết chuyện hôm nay
00:07:02Thì em cứ để lại đó
00:07:05Bàn tay nhỏ của Chu Huyền Ninh khứng lại
00:07:06Sau đó lặng lẽ lấy chiếc cặp xuống
00:07:08Rồi lấy ra tờ giấy nợ vừa nãy
00:07:10Lại thêm vào đó một chiếc cặp
00:07:11Khi cô ấy quay lại lít nhìn giá của chiếc cặp
00:07:14Về mặt thêm phần đám cay
00:07:15Có vẻ hơi trạ không nổi
00:07:17Tôi thấy biểu cảm thay đổi trên mặt cô ấy
00:07:19Không nhịn được cười
00:07:20Đã viết giấy nợ rồi
00:07:21Tiện thể
00:07:22Đi theo anh luôn
00:07:23Chu Huyền Ninh thất theo cuối đầu
00:07:24Lặng lẽ đi theo sau tôi
00:07:25Tôi dừng lại ở khu văn phòng phẩm
00:07:27Đặt một tối đựng văn phòng phẩm màu hồng vào lòng cô ấy
00:07:29Chu Huyền Ninh quay đầu nhìn giá
00:07:30Sau đó kiên quyết từ chối
00:07:32Em không lấy
00:07:33Tôi lại đe dọa
00:07:34Nếu em không muốn chuyện hôm nay
00:07:35Chu Huyền Ninh tức giận ngắt lời tôi
00:07:37Thậm chí bản năng rậm chân
00:07:38Em không có nhiều tiền để trả anh
00:07:40Tôi khoanh tay trước ngực
00:07:41Nhưng cậu nhìn cô ấy
00:07:42Anh cũng không định bắt em trả
00:07:43Hoặc em có thể nghĩ cách khác để trả anh
00:07:45Cách khác sao?
00:07:47Chu Huyền Ninh hơi cười đầu
00:07:48Không biết nghĩ đến điều gì
00:07:49Thấy tôi đang cười nhìn cô ấy
00:07:51Cô ấy nhanh chóng rời ánh mắt
00:07:52Nhưng đôi mái đỏ bừng đã phản bội cô ấy
00:07:54Sau đó tôi dẫn Chu Huyền Ninh đi quanh siêu thị
00:07:56Nhưng khi đến khu băng vệ sinh
00:07:58Chu Huyền Ninh xấu hổ quay đầu định bỏ đi
00:07:59Đứng lại tôi nhiên giọng gọi cô ấy lại
00:08:01Em muốn chuyện hôm nay loan đến trường à
00:08:03Anh là học sinh xấu đấy
00:08:05Em hẳn biết rằng
00:08:06Học sinh xấu có thể làm ra mọi chuyện
00:08:07Chu Huyền Ninh mới chậm dãi quay người lại
00:08:09Cả khuôn mặt nhỏ đỏ bừng
00:08:11Em không cần băng vệ sinh
00:08:12Tôi nhìn cô ấy với nụ cười danh mạnh
00:08:14Không cần à
00:08:14Anh tính toán xem nào
00:08:15Trong cặp em một miếng
00:08:16Trên người kẹp một miếng
00:08:18Thì chỉ còn hai miếng thôi nhỉ
00:08:19Chu Huyền Ninh tức giận nắm chặt hai tay nhỏ
00:08:21Vừa giữ vừa đáng yêu
00:08:22Nhưng không biết phản đối thế nào
00:08:23Tôi cầm một gói băng vệ sinh trên kệ
00:08:25Ném cho cô ấy
00:08:26Bắt lấy
00:08:27Cô gái liền nhảy nhẹ lên
00:08:28Giơ tay đó lấy
00:08:29Sau đó lại bổ sung vào giấy nợ
00:08:30Rồi cô ấy lén đưa gói băng vệ sinh lên mũi ngử
00:08:33Ánh mắt chẳng đầy kinh ngạc và ngạc nhiên
00:08:36Thì ra loại này thực sự có mùi thơm
00:08:38Trước đây cô ấy dùng loại rời
00:08:39Không có hương thơm
00:08:40Đôi khi còn thấy những con côn trùng nhỏ bên trong
00:08:42Phải vứt từng cái một
00:08:44Tôi dẫn cô ấy đi về phía cửa siêu thị
00:08:46Nhìn cô ấy nghiêm túc
00:08:47Giận dò
00:08:47Đi đường cẩn thận
00:08:48Chú ý xe cộ
00:08:49Về nhà sớm
00:08:50Mai đi học bình thường
00:08:51Miễn là em ngoan ngoãn
00:08:52Chuyện hôm nay coi như chưa từng xảy ra
00:08:54Hiểu chứ
00:08:54Chú Hiển Ninh không hiểu tại sao tôi lại nói những điều này
00:08:57Nhưng cô ấy vẫn nhẹ nhàng gật đầu
00:08:58Cuối cùng đưa giấy nợ cho tôi với hai tay
00:09:00Giấy nợ này sẽ luôn có hiệu lực
00:09:02Tôi gật đầu
00:09:04Lúc này Tống Tâm Giao và hai cô bạn thân đi tới
00:09:06Trong lòng tôi không khỏi cười lạnh
00:09:07Đã có mặt cả những người liên quan
00:09:09Đến sự hiểu lầm bỏ phiếu ủy viên thể thao
00:09:11Thì hôm nay phải làm rõ mọi chuyện
00:09:12Tôi gọi Chú Hiển Ninh lại
00:09:14Chú bạn học
00:09:15Đợi chút đừng đi vội
00:09:16Tôi chỉ muốn Chú Hiển Ninh ở lại
00:09:17Xem màn kịch hay sắp tới
00:09:19Ngay đó
00:09:20Quan hệ giữa tôi và Tống Tâm Giao rất mập mờ
00:09:22Quá tặng vẫn nhận hết
00:09:23Nhưng khi ở cùng vẫn giữ khoảng cách
00:09:25Nói rằng giai đoạn trước khi tốt nghiệp
00:09:26Là thời gian thử thách
00:09:28Để tôi thể hiện mình
00:09:29Bố tôi lo nhập hàng cho siêu thị
00:09:30Tôi lo giao hàng cho Tống Tâm Giao
00:09:32Ráng về hèn mọn khiến em gái cấp 2 cũng khinh
00:09:34Nhưng sau khi tốt nghiệp
00:09:35Tôi mới biết
00:09:36Tống Tâm Giao đã hẹn hò với anh lớp trên 1 năm rồi
00:09:38Biết được tin này
00:09:39Tôi chết lặng
00:09:40Nên bắt đầu chăm chỉ phấn đấu
00:09:42Cuối cùng khi hơn 30 tuổi đã có sự nghiệp
00:09:44Khi đó Tống Tâm Giao bị chồng cũ bỏ rơi
00:09:46Một mình nuôi con
00:09:47Sau đó tôi giúp cô ấy rất nhiều
00:09:49Đến giờ tôi mới nhận ra
00:09:50Bao nhiêu năm qua tôi đã làm bao nhiêu điều ngu ngốc
00:09:52Vì người phụ nữ này
00:09:53Lúc này giọng nói của Tống Tâm Giao
00:09:54Cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi
00:09:56Được đấy, cố thiểu chạch
00:09:57Đã nói chuyện với Chú Hiển Ninh rồi à
00:09:58Vậy cậu thấy Chú Hiển Ninh đẹp hay tôi đẹp?
00:10:02Tống Tâm Giao 2 tay đặt lên quầy thu ngân
00:10:04Lời nói lạ lùng mắng trước ghen tị
00:10:06Tôi ngồi ở vị trí thu ngân
00:10:08Lạnh nhạt đáp
00:10:08Cô ấy đến mua đồ thôi
00:10:10Bạn Tống hôm nay cần gì không?
00:10:12Cô gái bên cạnh che miệng ngạc nhiên
00:10:13Giao giao
00:10:14Nhà bạn học thật sự có siêu thị à?
00:10:17Siêu thị này lớn quá
00:10:18Tống Tâm Giao có vẻ đắc ý
00:10:19Hào phóng vẫy tay
00:10:20Đúng vậy
00:10:21Các cậu cứ tự nhiên xem
00:10:22Thích gì cứ lấy
00:10:23Hôm nay tôi mời
00:10:25Hai cô gái tỏ vẻ ngưỡng mộ
00:10:26Lịch sự chọn đồ trong siêu thị
00:10:28Chẳng mấy chốc
00:10:30Hai cô gái vui vẻ bế
00:10:30Một đống khoai tây chiên
00:10:31Và đồ ăn vặt đi tới
00:10:33Rồi đặt tất cả lên quầy thu ngân
00:10:34Họ thật sự đến ăn tiệc buffet
00:10:36Và Tống Tâm Giao
00:10:37Cũng lấy mấy chai nước nhìn tôi
00:10:38Rộng ngọt ngào
00:10:40Thiểu trạch
00:10:40Lấy cho bọn tôi hai cái tú lớn đi
00:10:42Tôi gật đầu
00:10:43Bắt đầu quét mã từng sản phẩm
00:10:45Tống Tâm Giao bỗng sững người
00:10:47Không nhịn được hỏi
00:10:48Cậu, cậu đang làm gì vậy?
00:10:49Tôi nghiêm túc đáp
00:10:50Tình giá chứ gì
00:10:51Các cậu không phải đến mua đồ sao?
00:10:53Nghe câu này
00:10:53Hai cô gái phía sau cô ấy lén nhìn nhau
00:10:55Nhỏ giọng thì thầm
00:10:57Giao giao không nói là không cần trả tiền sao?
00:10:59Nghe bạn bè bàn tán
00:11:00Tống Tâm Giao mất mặt
00:11:01Cố thiểu trạch
00:11:02Sao hôm nay cậu kêu kiệt thế?
00:11:04Chỉ là chút đồ ăn đâu có đắt
00:11:05Nghe vậy tôi cười
00:11:07Đúng là không đắt
00:11:08Cậu đã nói mời rồi
00:11:09Chẳng lẽ không trả nổi sao?
00:11:11Tống Tâm Giao lập tức cứng họ
00:11:12Chu Yển Ninh đứng bên cạnh trước mắt
00:11:14Rất ngạc nhiên với tình huống này
00:11:16Thực ra trong lớp
00:11:17Những hành động theo đuổi của tôi
00:11:18Cô ấy đã âm thầm theo dõi
00:11:19Đột nhiên Tống Tâm Giao tức giận
00:11:21Đập đen quầy thu ngân
00:11:22Cố thiểu trạch
00:11:23Đừng bảo tôi là cậu nghiêm túc đấy
00:11:24Tôi thực sự giận rồi đấy
00:11:26Tôi hơi ngạc nhiên nhìn cô ấy
00:11:27Xem này
00:11:28Cậu lại nổi giận rồi
00:11:29Sao nào?
00:11:30Chẳng lại muốn cước giữa ban ngày
00:11:31Tống Tâm Giao sững người
00:11:33Bỗng nhiên cô ấy nghĩ đến một khả năng
00:11:35Nên giờ xét hỏi
00:11:36Cậu không phải
00:11:36Là không phải hôm qua đã thấy
00:11:38Tôi với lớp trưởng đi
00:11:39Trung tâm thương mại cùng nhau
00:11:40Sao cậu nhỏ nhen thế?
00:11:43Tôi với lớp trưởng chỉ tình cờ gặp nhau
00:11:44Tôi vệ tay
00:11:45Xin lỗi
00:11:46Hôm qua tôi ngủ cả ngày ở nhà
00:11:47Không đi Trung tâm thương mại
00:11:49Tống Tâm Giao càng tức giận
00:11:50Vậy hôm nay cậu sao thế?
00:11:52Tôi cười lạnh một tiếng
00:11:53Tôi rất bình thường
00:11:54Mua đồ trả tiền
00:11:55Không phải cũng là chuyện rất bình thường sao?
00:11:57Nói xong tôi quay đầu nhìn Chú Hiển Ninh bên cạnh
00:11:59Bạn Chú, đúng không?
00:12:01Chú Hiển Ninh nghe vậy
00:12:02Quay đầu sang một bên không đáp lại tôi
00:12:03Hai người bạn của Tống Tâm Giao không chịu nổi nữa
00:12:06Thôi bỏ đi
00:12:06Giao giao
00:12:07Bọn tôi cũng không thèm ăn vật nữa
00:12:09Đúng vậy
00:12:10Giao giao
00:12:11Không đáng để giận vì chuyện này
00:12:12Tống Tâm Giao không chịu thôi tung ra bí mật
00:12:15Cố thiểu trạch
00:12:15Tôi nói cho cậu biết
00:12:16Lớp trưởng đã tỏ tình với tôi hôm qua
00:12:18Cô ấy nói xong còn hứ nhẹ một tiếng
00:12:20Ngừng cao chiếc cầm trắng trẻo
00:12:21Bổ sung
00:12:21Đúng vậy
00:12:22Ngay tại trung tâm thương mại hôm qua đó
00:12:24Nghe câu này
00:12:25Tôi cười vui vẻ hơn
00:12:26Để tôi đoán xem
00:12:27Cậu không đồng ý
00:12:28Cũng không từ chối
00:12:29Bảo lớp trưởng học là chính
00:12:30Đợi tốt nghiệp rồi tính
00:12:31Tống Tâm Giao lập tức sụp đổ
00:12:33Cố thiểu trạch
00:12:34Ý cậu là gì
00:12:35Tôi vệ tay
00:12:36Không có ý gì cả
00:12:37Mua thì mua
00:12:38Không mua thì để lại
00:12:39Thấy hai người bạn định đi lấy đồ
00:12:40Tống Tâm Giao lập tức ngăn lại
00:12:42Hai người đợi một chút
00:12:44Hôm nay không phải vấn đề trả tiền hay không
00:12:46Mà là vấn đề thái độ của cậu ta
00:12:49Cố thiểu trạch
00:12:49Cậu thích tôi kiểu này sao
00:12:50Cậu có tin ngày mai tôi sẽ nhận lời tỏ tình của lớp trưởng không
00:12:53Tôi trực tiếp vô tay
00:12:55Vậy tôi chúc cậu tỏ tình vui vẻ
00:12:57Bên cạnh Chu Yến Ninh không nhịn được muốn cười
00:12:59Nhưng khi nhận ra tôi đang nhìn sang phía cô ấy
00:13:01Cô ấy vội vàng quay đầu đi
00:13:02Ánh mắt có chút hoảng loạn trong giây lát
00:13:04Lúc này Tống Tâm Giao lại giận dữ hết lên
00:13:05Chắc chắn hôm qua cậu đã đến trung tâm thương mại rồi
00:13:07Cố thiểu trạch
00:13:08Cậu sẽ hối hận đấy
00:13:09Tống Tâm Giao nói xong
00:13:11Liên kéo hai người bạn định rời khỏi siêu thị
00:13:12Đột nhiên phía sau vang lên giọng của tôi
00:13:14Đứng lại
00:13:15Tống Tâm Giao nhét môi
00:13:16Quay người lại
00:13:17Sao hối hận nhanh vậy à
00:13:18Tôi mạnh mẽ đập xuống quầy thu ngân
00:13:20Làm ba cô gái giật mình
00:13:22Hối hận cái khỉ gì
00:13:23Đã lấy đồ thì để lại chỗ cũ may
00:13:24Tống Tâm Giao hơi há miệng đứng yên
00:13:27Tại chỗ hai tay dung dậy
00:13:28Khuế mắt vô thức đỏ lên
00:13:29Cố thiểu trạch
00:13:30Hai người bạn của cô ấy
00:13:31Đã từng nghe về tiếng xấu của tôi ở trường
00:13:33Nên vội vàng đi tới
00:13:34Đặt lại tất cả hàng hóa vào vị trí cũ
00:13:36Làm xong những việc này họ vội vàng đến bên cạnh Tống Tâm Giao
00:13:39Đi thôi
00:13:40Giao giao
00:13:41Tống Tâm Giao bị kéo đi khỏi siêu thị
00:13:43Trước khi đi đôi mắt còn ngấn lệ
00:13:45Ánh mắt rất ấm ức
00:13:46Giận dữ nhìn tôi
00:13:47Xong chuyện này trong lòng tôi thoải mái hơn nhiều
00:13:49Chú Huyền Ninh ôm cặp đi vào lại
00:13:50Anh muốn nói gì với em
00:13:52Tôi không nói gì dẫn cô ấy ra khỏi quầy thu ngân
00:13:54Lấy từ tay một chiếc kẹp tóc màu hồng
00:13:56Nhẹ nhàng kẹp lên mái tóc rơi xuống của cô ấy
00:13:58Chú Huyền Ninh vội vàng tháo kẹp tóc xuống
00:14:00Em không lấy
00:14:01Tôi đẩy tay cô ấy trở lại
00:14:02Đây là quả cảm ơn
00:14:03Năm ngoái khi tranh cử ủy viên thể thao
00:14:05Cảm ơn em đã bỏ phiếu cho anh
00:14:07Chú Huyền Ninh rất ngạc nhiên
00:14:08Món tay mảnh mai của cô ấy nắm chặt chiếc kẹp tóc màu hồng
00:14:10Trong đôi mắt đẹp
00:14:11Ánh mắt đã bắt đầu chảnh né
00:14:13Vài giây sau
00:14:14Chú Huyền Ninh lập tức nhét kẹp tóc vào tay tôi
00:14:16Rồi quay đầu bỏ chạy
00:14:18Tôi vội vàng gọi với theo
00:14:20Đi đường từ từ
00:14:21Dám chạy trên đường
00:14:22Ngày mai tôi báo cáo với nhà trường đấy
00:14:24Tôi cầm kẹp tóc đuổi theo vài bước
00:14:25Chú Huyền Ninh không quay đầu lại
00:14:26Nhưng vẫn nghe lời chậm bước
00:14:27Từ chạy thành đi bộ
00:14:29Tôi đã nhận ra
00:14:30Bất kể độ tình cậy cao thấp thế nào
00:14:32Chỉ cần nói ra lời đe dạ báo cáo ăn trộn
00:14:34Đối với cô ấy chắc chắn có tác xúc
00:14:35Lần sau có thể dùng điều này để đe dạ và chơi trò lớn hơn
00:14:38Nghĩ đến đây tôi âm thầm tự tát một cái
00:14:40Nhìn chiếc kẹp tóc trong tay
00:14:41Bỏ phiếu cho tôi thì đã sao
00:14:42Có gì mà không dám thừa nhận chứ
00:14:44Lẽ nào bỏ phiếu cho tôi là chuyện đáng xấu hổ sao
00:14:47Hay là cô ấy đang ngại
00:14:48Ngày hôm sau tôi ngủ dậy muộn
00:14:50Mua hai phần ăn sáng
00:14:51Liên đạp xe đến trường trung học số 3 Lăng Tinh
00:14:53Vội vãi chạy đến cửa lớp học
00:14:55Tôi thở hồn hền
00:14:56Cái nhìn đầu tiên là hướng về Chu Yển Ninh
00:14:58Nghe tiếng động ở cửa
00:14:59Cô ấy cùng bạn học đều nhìn qua
00:15:00Nhưng rất nhanh dài tay Chu Yển Ninh đỏ lên
00:15:02Quay đầu trở lại
00:15:04Tôi quá vui mừng
00:15:05Cô ấy đã xuất hiện thành công trong lớp học năm 3
00:15:07Tôi phấn khích không thể kìm nén
00:15:08Không để ý phía bên kia tống tâm ra nhìn tôi
00:15:10Với ánh mắt toán trách
00:15:11Lúc này từ bục giảng đột nhiên có tiếng vang lớn
00:15:13Tôi giật mình
00:15:14Vội vàng nhìn lại
00:15:15Giáo viên chủ nhiệm tần hội trường mắt nhìn tôi
00:15:17Cô thiểu trạch
00:15:17Ngày đầu khai giảng đã đi muộn
00:15:19Trước tiên sắp xếp chỗ ngồi
00:15:21Sắp xong rồi tôi sẽ tính sổ với cậu
00:15:22Tôi nhốn vai không quan tâm
00:15:24Theo cả lớp hơn 50 người ra hành lang
00:15:26Mỗi đầu học kỳ
00:15:27Việc đầu tiên là căn cứ vào điểm thi cuối kỳ học trước
00:15:30Sắp chỗ học sinh rồi mồi phía trước
00:15:32Học sinh kém mồi phía sau
00:15:33Không ngoài dự đoán
00:15:34Tôi lại phải ngồi ở góc hàng cuối
00:15:35Tôi chật nhớ ra
00:15:36Cuối kỳ học trước tôi không phải đứng cuối lớp
00:15:39Đứng cuối là chú Huyền Ninh
00:15:40Lý do cũng rất đơn giản
00:15:41Cô ấy không đến dự thi cuối kỳ
00:15:43Tôi không nhị được cười
00:15:44Đột nhiên nghe thấy bạn thân Lý vụ phía trước lên tiếng
00:15:46Cô thiểu trạch
00:15:48Giờ vui rồi nhé
00:15:49Lần này chú Huyền Ninh sẽ ngồi với cậu ở góc lớp
00:15:51Giáo viên chủ nhiệm có vẻ thương cảm nói
00:15:53Huyền Ninh nếu ngồi phía sau không nhìn thấy
00:15:55Thì cứ nói với cô
00:15:57Cô sẽ chuyển em lên trước
00:15:58Tôi lập tức phản đối
00:16:00Em không đồng ý
00:16:01Cô chủ nhiệm trừng mắt nhìn
00:16:02Cậu không đồng ý
00:16:03Cậu nghĩ cậu là ai chứ
00:16:04Tôi cảnh cáo cậu
00:16:06Đừng làm phiên Huyền Ninh học tập
00:16:07Nếu để tôi phát hiện
00:16:09Tôi bắt cậu đứng phạt trên mục giảng ở sân tập đấy
00:16:12Nghe vậy chú Huyền Ninh vội ngừng đầu nói
00:16:14Thưa cô, không cần đâu
00:16:16Đợi thi tháng em sẽ lên lại vị trí cũ
00:16:18Nghe vậy tần hội thay đổi nét mặt
00:16:20Tốt tốt tốt
00:16:21Huyền Ninh em đừng nản trí là được
00:16:22Nếu cố thiểu trạch bắt nạt em
00:16:24Cứ nói với cô
00:16:25Chú Huyền Ninh nhẹ nhàng vâng một tiếng
00:16:27Tôi chờ chẽ nói
00:16:28Thế nào mới gọi là bắt nạt ạ
00:16:30Nói xong tôi đưa tay chọc vào cánh tay mềm mại của chú Huyền Ninh
00:16:32Thư hỏi cô ấy
00:16:33Thế này có tính là bắt nạt không
00:16:35Giày tay bên đó của chú Huyền Ninh đỏ lên né sang bên cạnh
00:16:37Sau đó đột nhiên cao cậu
00:16:39Khịt mũi
00:16:40Sau đó chúng tôi đi đến vị trí của mình
00:16:42Vừa ngồi xuống tôi thò đầu qua bắt chuyện với chú Huyền Ninh
00:16:44Có người thấy mùi hôi chân không
00:16:46Cho mừng đến với không gian của học sinh kém ở cuối lớp
00:16:48Thấy chú Huyền Ninh ngơ ngác
00:16:50Tôi vừa chỉ tay vừa giải thích
00:16:51Hai anh em sinh đôi kia là chung năng và chung hành
00:16:54Được gọi là anh em sinh hóa
00:16:56Nếu họ cởi giải ra
00:16:57Cả trường trung học số 3 lăng thành sẽ nổ tung
00:16:59Chú Huyền Ninh mỉ môi cười
00:17:00Nụ cười này làm tôi kinh ngạc
00:17:02Em cũng biết cười à
00:17:03Chú Huyền Ninh vợ ngừng cười
00:17:04Vương mặt dần trở lại vẻ lạnh lùng
00:17:06Tôi tiếp tục nói
00:17:08Rồi nhìn bên kia
00:17:09Chú Huyền Ninh ngẳng đầu
00:17:10Nghe lời nhìn theo ánh mắt của tôi
00:17:11Tôi giới thiệu
00:17:12Bên phải sinh đôi là chị Phong
00:17:14Mỗi khi tiếng Trung vang lên là ngủ gật ngay
00:17:16Tát một cái cũng không tỉnh
00:17:18Nước miếng chảy nhiều đến mức phải được bàn đầu trên bàn
00:17:20Em đoán cậu ta là vị thần gì
00:17:22Chú Huyền Ninh đáng lẽ không trả lời
00:17:23Nhưng vẫn khẽ đáp nhỏ
00:17:24Thần ngủ
00:17:26Tôi cười gật đầu
00:17:27Đúng rồi đến khóe mắt cô gái hơi cong lên
00:17:29Trong giây lát
00:17:29Dường như đang vui vì đã hiểu được suy nghĩ của tôi
00:17:31Tôi tiếp tục giới thiệu
00:17:33Bên phải nữa là ủy viên học tập lý vũ của chúng ta
00:17:35Cậu ta bị viễn thị nên xin giáo viên cho ngồi sau
00:17:38Biệt danh thần súng
00:17:39Chờ một lát tôi chưa giải thích
00:17:41Chú Huyền Ninh đã nhìn qua
00:17:42Đôi mắt đẹp im lặng nhìn tôi
00:17:43Thần súng là gì
00:17:45Tôi cười kỳ lạ
00:17:46Không được
00:17:47Cái này không thể nói chi tiết với em
00:17:48Chính thức chào mừng em gia nhập phía sau lớp học
00:17:50Em đoán anh là vị thần gì
00:17:52Không muốn đoán
00:17:53Chú Huyền Ninh nói xong
00:17:54Vô cả mở sách tiếng Anh
00:17:55Làm bộ không thèm đến xỉa đến tôi
00:17:57Tôi thúc giục
00:17:58Đoán đi nào
00:17:59Chú Huyền Ninh mín chặt môi
00:18:00Vẫn không đáp lại tôi
00:18:02Gương mặt đã quay về hướng khác
00:18:03Dường như đang chăm chú nhìn sách tiếng Anh
00:18:05Tôi gối đầu lên tay
00:18:07Giọng mạnh lẽo nói
00:18:07Không đoán à
00:18:08Vậy tôi sẽ tiết lộ bí mật của em đấy
00:18:10Chú Huyền Ninh lập tức quay đầu lại
00:18:12Thở gấp
00:18:12Về mặt xấu hổ giận dữ nhìn tôi
00:18:14Ngoan ngoạn hỏi
00:18:15Anh là vị thần nào
00:18:16Giọng trong trèo pha lẫn vẻ miễn cường ấm ướt
00:18:18Tôi mỉm cười đáp
00:18:19Thần tình yêu
00:18:20Chú Huyền Ninh nhớ cậu
00:18:21Tức giận thở ra
00:18:22Vô vị
00:18:23Sau đó quay đầu lại
00:18:24Tôi mỉm cười gối đầu trên một tay
00:18:26Cứ thế tự nhiên nhìn sang quan sát
00:18:28Chú Huyền Ninh
00:18:29Không hiểu sao
00:18:30Cứu cô gái này như thế đã sinh ra cô ấy vậy
00:18:32Như đang nhìn con gái mình vất vả nuôi lớn
00:18:34Hai phút dưới sau
00:18:35Chú Huyền Ninh không chịu được nữa
00:18:36Quay đầu xấu hổ nhìn tôi
00:18:37Nhìn gì vậy
00:18:38Tôi nghi hoặc hỏi
00:18:39Không có gì
00:18:40Chỉ đang nghĩ tại sao miệng em lại nhỏ thế
00:18:42Chú Huyền Ninh miến chặt môi
00:18:43Cố gắng không để tôi nhìn thấy
00:18:45Quay đầu lại
00:18:46Tôi thu hồi ánh nhìn
00:18:48Lấy từ cặp da một túi bánh bao thì còn nóng
00:18:50Đưa cho cô ấy
00:18:51Dùng rộng ra lệnh
00:18:52Giờ giải lao lớn
00:18:53Ăn hết đi
00:18:54Nghe Chú Huyền Ninh ngạnh lùng đáp không cần
00:18:56Tôi lập tức trừng mắt
00:18:57Em giảm nói không cần
00:18:58Em có tin không
00:18:59Cô gái lập tức ngoan ngoạn lấy bánh bao
00:19:01Đôi mắt đẹp tức giận nhìn tôi
00:19:03Tôi mới khen một cầu rất ra đời
00:19:05Ây
00:19:05Thế mời đúng chứ
00:19:06Nghe lời là được
00:19:07Cô chủ nhiệm lại mạnh tay đập xuống bàn giảng
00:19:09Đã lên lớp 12 rồi
00:19:11Tôi hy vọng các em biết rõ mục tiêu của mình là gì
00:19:13Là tiếp tục lông bông
00:19:15Hay là định cố gắng một phen
00:19:16Nếu năm nay vẫn không chịu học tốt
00:19:18Giống như một số người không làm bài tập
00:19:21Nói chuyện trong giờ
00:19:22Thành tích cuối lớp
00:19:23Thậm chí còn ảnh hưởng đến bạn học khác
00:19:25Sau này chờ đợi các em là khổ sở
00:19:27Tôi ngả người ra sau khóe miệng hơi nhét min
00:19:29Kết trước
00:19:30Tôi đã biết cảm giác có tài sản trên trăm triệu là gì rồi
00:19:32Kết này
00:19:33Muốn thử xem lên đại học là cảm giác thế nào
00:19:35Nhưng với thành tích hiện tại
00:19:37Vào đại học hơi khó
00:19:38Nhưng có chú Huyền Ninh đến vị học thần này bên cạnh
00:19:40Khiến tôi bỗng nhiên tự tin lên
00:19:42Đôi khi thật tò mò
00:19:43Cô Gane có phải đêm khuya lén học không
00:19:45Rõ ràng chơi cùng nhau
00:19:47Thành tích của nó luôn tốt
00:19:48Thật sự người so với người tức chết người
00:19:50Tôi thở dài
00:19:51Đập vào đôi
00:19:52Úi chú Huyền Ninh giật mình
00:19:53Vội vàng khét chặt đôi chân dài
00:19:55Tôi lập tức xin lỗi
00:19:56Xin lỗi
00:19:56Đập nhầm rồi
00:19:57Tiết đầu là tiếng Anh
00:19:58Chuẩn bị sách vỏ đi
00:20:00Cô chủ nhiệm tần hội ra lệnh
00:20:02Sau khi dạy dỗ thêm vài câu
00:20:04Cô không yên tâm nhìn về góc cạnh cửa sổ
00:20:05Đưa tay chỉ tôi
00:20:07Ánh mắt dữ tợn
00:20:07Đe dạ không lời một chút
00:20:08Rồi mới rơi khỏi lớp học
00:20:10Còn cô giáo tiếng Anh
00:20:11Ông giáo án và sách
00:20:12Đã đứng trò ở cửa lâu rồi
00:20:13Cung tần hội cười gật đầu
00:20:15Sau khi được phép mới vào lớp
00:20:16Đôi chân dài cuốn tất đen hiện ra
00:20:18Trước mắt mọi người
00:20:18Tiếng bắt đầu tiết học vang lên
00:20:20Bên phải có tiếng ít một cái
00:20:21Trịnh Phong đã gục đầu xuống bàn
00:20:23Ngủ ngay lập tức
00:20:23Tôi cũng lấy sách tiếng Anh ra
00:20:25Nghĩ bụng lần này phải học tốt
00:20:26Chú Huyền Ninh quay đầu
00:20:28Kỳ lạ nhìn tôi
00:20:29Cô ấy không nói gì
00:20:30Vì đôi khi con trai trong lớp rất trẻ con
00:20:32Ví dụ như tôi
00:20:33Cô ấy thường thấy tôi đang đi
00:20:34Đột nhiên như bị co giật nhảy tại chỗ
00:20:36Làm động tác ném bóng rủ
00:20:38Mỗi khi như vậy
00:20:39Chú Huyền Ninh sẽ dừng lại ngờ ngác
00:20:40Nhìn tôi
00:20:41Tránh bị tôi phát hiện ảnh mắt
00:20:42Sau đó cuối đầu đi qua bên cạnh tôi
00:20:44Từ đó về sau cô ấy phát hiện tôi rất kỳ lạ
00:20:47Bất kể bên cạnh có viên giấy hay trài rỗng
00:20:49Đều phải cầm lên tay
00:20:50Ném thành đường công hoàn hảo vào thùng rác
00:20:52Có lần tôi ném một cái
00:20:53Chưa ném vào trong giờ nghỉ
00:20:54Chú Huyền Ninh ngồi trong lớp đã quay đầu lại
00:20:56Đôi mắt đẹp
00:20:57Ngay ngẩn nhìn cậu thiếu niên bận rộn ngoài hành lang
00:20:59Mê mải nhìn cả giờ nghỉ
00:21:01Lúc này thấy tôi vẫn đang ấn cánh tay phải
00:21:03Chú Huyền Ninh không chịu nổi
00:21:05Anh làm gì vậy
00:21:06Làm hai bàn ghép lại dung cả lên
00:21:07Tôi vẻ mặt nghiêm túc
00:21:09Trong tay phải tôi có một con quỷ
00:21:11Bây giờ nó sắp phá vỡ phong ấn rồi
00:21:13Bạn học Chú Huyền Ninh
00:21:14Có thể giúp tôi giữ nó lại không
00:21:15Bên cạnh không phản ứng
00:21:16Tôi quay đầu lại
00:21:17Phát hiện Chú Huyền Ninh đang nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn kẻ đần
00:21:19Không phải chứ
00:21:21Có chút tâm hồn trẻ con mà
00:21:22Ơ chỉ
00:21:22Chú Huyền Ninh làm bầm chửi rồi
00:21:24Quay đầu trở lại
00:21:25Đồng thời kéo danh giới ở giữa bàn thành đại hào cốc
00:21:27Tôi còn định nói chuyện với cô ấy
00:21:29Nhưng đột nhiên nghe thấy cô giáo tiếng Anh thầm thanh thanh gọi tên tôi
00:21:31Cố thiểu trạch em đứng dậy
00:21:33Đọc đoạn văn đầu tiên cho cả lớp nghe
00:21:35Tôi đứng lên
00:21:37Mở quyển sách sạch sẽ
00:21:38Rất tự nhiên đọc đoạn đầu tiên
00:21:39Khi từ đầu tiên phát ra từ miệng tôi
00:21:42Ánh mắt thầm thanh thanh lập tức thay đổi
00:21:43Kinh ngạc ngầm đầu khỏi sách
00:21:45Cả lớp đồng là quầy lại
00:21:47Chú Huyền Ninh cũng rất ngạc nhiên là người nhìn tôi
00:21:50Phát âm chuẩn quá
00:21:51Lại còn là giọng anh nữa chứ
00:21:52Cả này đã xảy ra chuyện gì
00:21:54Thầm thanh thanh rất kinh ngạc
00:21:56Cố thiểu trạch
00:21:57Em đã làm gì trong kỳ nghỉ vậy
00:21:59Đi nước ngoài à
00:22:01Phát âm đâu có tốt thế này
00:22:02Tôi nghiên túc nói
00:22:04Dĩ nhiên là học hành chăm chỉ rồi
00:22:06Em định lên đại học mà
00:22:07Nghe câu này
00:22:08Ánh mắt Chú Huyền Ninh bên cạnh có một khoảnh khắc
00:22:10Bất ngờ và vui mừng
00:22:12Lý Vũ ở góc lớp đột nhiên phỉ cười
00:22:14Học hành chăm chỉ
00:22:15Cậu định chăm cái gì
00:22:16Chị cái gì hả
00:22:17Chú Huyền Ninh lặng lẽ trừng mắt nhìn anh ta
00:22:19Nhưng lời của Lý Vũ đã gây cười cả lớp
00:22:21Chị có tống tâm dao không cười
00:22:22Vì cô ấy không muốn tôi nỗ lực trong lĩnh vực khác
00:22:24Thầm thanh thanh đi đến bên tôi vỗ vai tôi
00:22:26Em có suy nghĩ này
00:22:28Cô rất vui
00:22:29Cô tin tưởng ở em
00:22:31Tôi đắc ý quay đầu nhìn Chú Huyền Ninh
00:22:33Cô ấy thu hồi ảnh mắt
00:22:34Gương mặt lạnh lùng không đáp lại
00:22:35Tôi ngồi xuống cười đập đôi
00:22:37Chú Huyền Ninh lại giật mình thụt chân
00:22:44Anh, anh thật sự đập nhầm
00:22:45Anh định đập của mình mà
00:22:46Nhưng Chú Huyền Ninh không thèm để ý nữa
00:22:48Tôi vỗ vào tay cô ấy
00:22:49Nói, sau này anh dạy em luyện phát âm
00:22:51Em giúp anh học các môn khác được không
00:22:53Chú Huyền Ninh quay đầu định trả lời
00:22:55Bỗng sắc mặt tăng thẳng
00:22:56Vội vàng chuyển ánh mắt về bàn học của mình
00:22:58Sao thế, tôi quay lại nhìn
00:23:01Chỉ thấy phía trước cửa sổ
00:23:02Một khuôn mặt đang lặng lẽ nhìn vào
00:23:04Ánh mắt đang tập trung vào vị trí của tôi
00:23:05Cô chủ nhiệm xuất hiện như ma ở đó
00:23:07Làm tôi giật vai
00:23:08Cũng vô thức ngồi ngay ngắn lại
00:23:10Sống bao nhiêu năm rồi
00:23:11Vẫn không thoát khỏi sự áp chế của thầy cô
00:23:12Khi cô chủ nhiệm đi rồi
00:23:14Tôi phát hiện trong tầm mắt mình dần dần xuất hiện một mảnh giấy
00:23:16Chữ sắc xào và thanh tú của Chú Huyền Ninh viết
00:23:19Tốt
00:23:19Thầy cô ấy đồng ý tôi cảm thấy vui vẻ
00:23:21Có lẽ năm nay cố gắng thực sự có thể vào đại học tốt
00:23:24Tôi nghiêm túc nhìn sách
00:23:25Ngồi thẳng lưng
00:23:26Bắt đầu chăm chú nghe bài
00:23:27Năm phút sau
00:23:28Tôi đã cố gắng gục xuống bàn ngủ
00:23:30Lúc này dèm cửa bị gió thổi bay lên
00:23:32Anh sang tròi trăng chiếu vào mặt tôi đang ngủ
00:23:33Một bàn tay mỏng manh dơ lên
00:23:35Kéo dèm xuống
00:23:36Thầy bóng dâm đã chay khuất hoàn toàn ảnh nắng trên mặt tôi
00:23:38Cô ấy mới yên tâm cuối đầu xuống
00:23:40Tiếp tục chăm chú ghi chú trên sách
00:23:42Không lâu sau
00:23:43Giọng thẳng thanh thanh đột nhiên đến gần hơn
00:23:45Chú Huyền Ninh ngẳng đầu
00:23:46Phát hiện cô rào tiếng anh cầm sách
00:23:48Đang từ từ đi xuống lối đi
00:23:49Chú Huyền Ninh lo lắng quay đầu nhìn
00:23:51Giơ tay nhanh chóng vỗ vào tay tôi
00:23:53Tôi vội tỉnh dậy
00:23:54Tay xoay bút
00:23:55Làm da vẻ chăm chú nhìn sách
00:23:57Chú Huyền Ninh chú đào đưa bàn tay nhỏ qua
00:23:59Giúp tôi lật sang trăng sau
00:24:00Lật đến phần bài tập cuối bài
00:24:01Vừa lúc thẳng thanh thanh đi qua
00:24:03Nhẹ nhàng liếc nhìn rồi đi khỏi
00:24:05Chú Huyền Ninh thở phảo nhẹ nhõ
00:24:07Còn tôi lập tức cục đầu xuống lại tiếp tục ngủ
00:24:09Chú Huyền Ninh mím môi cười
00:24:11Cô ấy cảm thấy rất vui
00:24:12Trước đây chỉ có thể từ xa nhìn tôi ngủ trong giờ bị mắng
00:24:15Muốn đưa tay nhắc nhở cũng không người tới
00:24:16Hôm nay cô ấy nhắc tôi một lần
00:24:18Khiến tôi thoát khỏi sự phát hiện của cô giáo
00:24:20Cảm giác hài lòng và thành tựu của chú Huyền Ninh đến một cách kỳ lạ
00:24:22Cô ấy quay lại làm bài
00:24:23Gió nhẹ từ ngoài cửa sổ thổi vào lớp
00:24:25Thổi rơi mấy sợi tóc của cô gái
00:24:27Ngay lúc này
00:24:28Một chiếc kẹp tóc màu hồng xuất hiện trên bàn cô ấy
00:24:30Chú Huyền Ninh ngẳng đầu
00:24:31Ánh mắt nạc nhiên
00:24:32Cô ấy nhìn về phía tôi
00:24:33Nhưng tôi đã đổi tư thế ngủ
00:24:34Quay mặt sang phía bên kia
00:24:35Chú Huyền Ninh mím môi
00:24:37Nhìn lại chiếc kẹp tóc
00:24:38Rất nhanh tiếng trung tan học vắng lên
00:24:40Tôi dối người
00:24:41Quay đầu nhìn chú Huyền Ninh
00:24:42Không thấy kẹp tóc trên đầu cô ấy
00:24:44Trên bàn cũng không có
00:24:45Chứng tỏ cô ấy đã cất đi
00:24:47Tôi đưa tay gõ bàn cô ấy
00:24:48Nhắc nhở
00:24:49Ăn sáng
00:24:50Chú Huyền Ninh lấy ra bánh bao còn hơi ấm
00:24:51Hai tay đưa lại
00:24:52Lắc đầu
00:24:53Em không đói
00:24:54Cô ấy rất thích dùng hai tay đưa đồ
00:24:56Tôi cũng rất thích
00:24:57Nhìn cô ấy làm điệu bộ này
00:24:58Có cảm giác dễ thương ngược ngạo
00:24:59Nói cho anh biết
00:25:00Em có ăn sáng chưa
00:25:02Cô gái giọng lạnh lùng giải thích
00:25:03Em không ăn sáng
00:25:05Tôi không kiên nhẫn nói
00:25:06Anh đã nói rồi
00:25:07Mau ăn đi
00:25:08Đừng làm anh tức giận
00:25:09Chú Huyền Ninh nhìn tôi
00:25:10Đanh phải cuối đầu mở bao bì
00:25:12Qua bao bì đưa bánh bao lên miệng
00:25:13Cắn từng miếng nhỏ
00:25:15Khi ăn để nhân thịt
00:25:16Mắt cô ấy sáng lên
00:25:17Miếng kế tiếp đã lớn hơn nhiều
00:25:18Chỉ vài miếng đã ăn hết một cái
00:25:20Dường như cô ấy cảm thấy cách ăn của mình
00:25:21Có thể trông không đẹp
00:25:22Chú Huyền Ninh ngẳng đầu
00:25:23Ngượng ngùng nhìn tôi một cái
00:25:24Giải tay không khỏi đỏ lên
00:25:26Cô ấy quay lưng lại
00:25:26Không còn đối diện tôi
00:25:27Tôi thì đầy hài lòng nhìn cảnh này
00:25:29Đây không phải nuôi con gái thì là gì
00:25:31Sau khi ăn hết cái thứ hai
00:25:32Trong túi nhựa còn hai cái bánh bao
00:25:33Chú Huyền Ninh nhìn qua
00:25:35Gần ngừa hai giây
00:25:36Lặng lẽ buộc lại túi nhựa
00:25:37Cẩn thận giải thích với tôi
00:25:38Em no rồi
00:25:39Còn lại để chưa ăn tiếp
00:25:41Tôi đập súng bàn
00:25:42Làm chú Huyền Ninh giật cả hai tay
00:25:44Tôi nghiêm mặt
00:25:45Bảo ăn thì ăn
00:25:46Đừng nhiều lời
00:25:47Chú Huyền Ninh lạnh lùng oán trách nhìn tôi
00:25:49Tôi áp sát
00:25:50Chỉ và cô ấy
00:25:51Còn dáng trừng mắt
00:25:51Trừng nữa xem tôi làm gì
00:25:53Chú Huyền Ninh vội mở túi nhựa
00:25:55Ngoan ngoãn đưa bánh bao thứ ba lên miệng
00:25:57Nhưng tốc độ ăn đã chậm đi nhiều
00:25:59Thấy cô ấy nghe lời
00:26:00Tôi hài lòng gật đầu
00:26:01Bí mật ăn trộm này
00:26:02Tôi giữ cả đời
00:26:03Lúc này Tống Tâm Giao đi tới
00:26:05Cố thiểu trạch
00:26:05Cậu ra đây
00:26:06Tôi có việc muốn nói
00:26:07Tôi quay người lại thấy là Tống Tâm Giao liền hỏi
00:26:09Chuyện gì
00:26:10Tống Tâm Giao quay người bỏ đi khi đến cửa
00:26:13Tưởng tôi sẽ đi theo nhưng phát hiện phía sau không có ai
00:26:15Tức sợn hét lên
00:26:15Cố thiểu trạch
00:26:16Cậu ngày càng quá đáng
00:26:18Tiếng hét thu hút sự chú ý của nhiều người trong lớp
00:26:20Đôi tay tò mò đều dựng lên
00:26:22Tôi khó chịu nhìn Tống Tâm Giao ở cửa
00:26:25Tôi làm sao
00:26:25Có gì nói ở đây
00:26:26Tại tôi lời động đậy
00:26:27Tống Tâm Giao liền quay lại
00:26:29Cô ấy đứng bên bàn tôi
00:26:30Quá đông người
00:26:31Cô ấy không dám nói to
00:26:32Chỉ có thể nghiến răng
00:26:33Cậu đen biết điểm dừng
00:26:34Tôi nói đồng ý với tỏ tình của Vương Minh Vũ
00:26:37Chỉ là dọa cậu thôi
00:26:38Chỉ đùa thôi mà
00:26:39Tôi không thích anh ta
00:26:40Tôi liền cười
00:26:41Vậy cậu thích tôi à
00:26:42Tống Tâm Giao mặt đỏ lên
00:26:44Vội nói
00:26:44Tôi đã nói rồi
00:26:45Chúng ta còn nhỏ
00:26:46Không thể yêu đương
00:26:47Đợi tốt nghiệp
00:26:48Lúc này chú Yển Ninh đột nhiên lạnh lùng nhắc nhở
00:26:50Cô đến rồi
00:26:51Tống Tâm Giao quay đầu
00:26:52Của nhiên thấy
00:26:53Cô chủ nhiệm tuần hội cầm sách đi vào lớp
00:26:55Cô ấy vẫn vậy
00:26:56Vào lớp sớm trong giờ nghỉ
00:26:57Tống Tâm Giao tức sận dậm chân
00:26:59Chỉ đành trở về vị trí của mình
00:27:01Thời gian dần cho đến buổi trưa
00:27:02Học sinh trong lớp hoặc về nhà
00:27:04Hoặc đi nhà ăn
00:27:05Tống Tâm Giao cả buổi sáng không tìm được cơ hội nói chuyện với tôi
00:27:07Bây giờ tìm được cơ hội
00:27:08Lại chạy đến
00:27:09Cố thiểu trạch
00:27:10Đi nhà ăn với tôi nhé
00:27:11Tôi lắp đầu
00:27:12Xin lỗi
00:27:13Tôi phải học bài
00:27:14Tống Tâm Giao bỏ tay
00:27:15Cuối cùng bị bạn kéo đi
00:27:17Dần dần trong lớp chỉ còn chú Yển Ninh và tôi
00:27:19Tôi muốn xem cô gái bên cạnh này
00:27:21Mỗi lần đi nhà ăn trễ vậy
00:27:23Rớt cuộc ăn gì
00:27:24Hay là hoàn toàn không ăn
00:27:25Chú Yển Ninh ngồi rất yên lặng
00:27:26Đang chăm chú làm bài tập cô Giao buổi sáng
00:27:29Dường như không để ý cả lớp chỉ còn 2 chúng tôi
00:27:31Đã hứa cố gắng học tập
00:27:33Tôi cũng không thể ngồi chờ xuông
00:27:35Người sống lại, học sống lại tới lớp 12 khi tốt nghiệp
00:27:38Hoặc sống lại tới thời mẫu giáo
00:27:39Nhưng mình lại, sống lại vào thời điện ngục học đường
00:27:42Đầu năm lớp 12, nếu sống 2 kiếp
00:27:45Vẫn không lên được đại học
00:27:47Thì quá thiệt thòi
00:27:48Không được, lần này phải học tốt
00:27:50Dù sao còn 1 năm thời gian
00:27:51Tôi lập tức lấy sách ra
00:27:53Đọc từng chữ từ đầu
00:27:545 phút sau, tiếng ấy của tôi vang vọng trong lớp học
00:27:57Chú Yển Ninh quay đầu nhìn
00:28:00Thấy tôi ngủ rất say
00:28:01Không biết mơ thấy gì, rơ tay gãi gãi mũi
00:28:03Rồi nở nụ cười
00:28:05Chú Yển Ninh nhìn hơi ngẩn ngơ
00:28:07Khi phát hiện nước miếng tôi sắp chảy xuống bàn
00:28:09Mới phản ứng lại, cô ấy vội vang lấy giấy từ người
00:28:12Cấp đôi lại, cẩn thận đặt vào khóe miệng tôi
00:28:14Đặt xong giấy
00:28:15Tay Chú Yển Ninh không vội rút về
00:28:17Cô ấy có 1 bí mật không ai biết
00:28:19Đó là đã biết tôi từ cấp 2
00:28:21Trong đầu cô ấy, chứa đầy những kỷ niệm về tôi
00:28:23Nhưng cô ấy cũng biết tôi không nhớ gì
00:28:25Có lẽ tôi chưa từng để ý đến
00:28:26Nhưng không sao, cô ấy nhớ
00:28:28Chú Yển Ninh nghĩ đến đây, không kìm được dưa ngón tay thoang dài
00:28:30Nhẹ nhàng chạm vào chóp mũi tôi
00:28:32Thấy tiếng ngây tôi ngừng
00:28:33Cô ấy nhanh chóng rút tay về
00:28:35Ngồi thẳng người, tim đập rất nhanh
00:28:37Khi tiếng ngây của tôi tiếp tục
00:28:39Chú Yển Ninh mới thở vào
00:28:40Chờ 1 lát sau, cô ấy nhẹ nhàng đứng dậy đeo cặp đi về phía nhà ăn
00:28:44Đây là giờ ăn chưa cố định của cô ấy
00:28:46Đến nhà ăn
00:28:47Học sinh đã ăn xong bữa trưa
00:28:48Nhà ăn trống trải
00:28:50Cô lao còng đã bắt đầu quét dọn
00:28:52Quẹt thẻ ăn xong
00:28:53Chú Yển Ninh thấy thẻ ăn chỉ có 5 tệ 5 hào
00:28:55Bữa ăn 5 hào với cô ấy cũng hơi xa xỉ
00:28:58Nhưng không ăn cơm sẽ không có sức học
00:29:00Chú Yển Ninh bê cơm trắng
00:29:02Tìm 1 cốc mồi xuống
00:29:03Từ từ ăn, không bỏ sót 1 hạt cơm nào
00:29:05Bên kia trong lớp học, cơ thể tôi đột nhiên rung lên
00:29:08Sau đó rỗi người
00:29:09Mới phát hiện đã ngủ gần nửa tiếng
00:29:10Lập tức đứng dậy đi nhà ăn
00:29:12Lúc này ngay cả cô phục vụ cũng đang thu dọn khay cơm
00:29:15Tôi vội chạy tới hét lớn
00:29:17Đừng thu, còn người
00:29:18Cô tóc ngắn liền ngạc nhiên
00:29:20Cậu cũng học đến giờ này à
00:29:21Tôi mặt giày đáp, cũng gần vậy
00:29:23Cô ơi, trước tôi có phải có 1 nữ xinh xinh đẹp
00:29:26Để ăn cơm không
00:29:28Cô tóc ngắn gật đầu
00:29:29Ừ, cô bé đó luôn học đến muộn
00:29:32Mỗi lần đến chỉ còn cơm trắng
00:29:35Tôi cũng quẹt thẻ mua 2 tệ cơm trắng
00:29:38Rồi tìm chỗ ngồi xuống
00:29:39Múc cơm ăn
00:29:40Có vẻ chú Yển Ninh chỉ ăn cơm trắng vào bữa trưa
00:29:42Trẻ ở độ tuổi này đều có lòng tự trọng mạnh mẽ
00:29:45Chú Yển Ninh cũng vậy
00:29:46Điểm này tôi rất hiểu
00:29:47Nhưng điều tôi thắc mắc là cô ấy đi đâu sau khi ăn trưa
00:29:50Đến 1 giờ chiều
00:29:51Lớp học đã có vài học sinh đến
00:29:53Chú Yển Ninh đeo cặp vào lớp
00:29:55Ánh mắt nhìn về góc bảng đen
00:29:57Nơi thường ghi tên học sinh trực nhật
00:29:59Lâu bảng, bục giảng
00:30:00Cố vương ba đến rõ ràng
00:30:02Tên tôi đã bị ai đó chế dĩu
00:30:03Chú Yển Ninh đi tới
00:30:04Xóa 2 chữ vương ba
00:30:05Dùng phấn viết lại 2 chữ thiểu trạch
00:30:07Rồi vô cảm ném phấn lên bục giảng
00:30:09Vừa xuống chỗ ngồi
00:30:11Từ cửa vang lên một giọng nói
00:30:12Chú Yển Ninh, tôi mới phát hiện
00:30:14Cặp mới của cậu giống cặp đôi với tôi
00:30:16Chú Yển Ninh quay đầu
00:30:18Thấy tống tâm dao đường đó
00:30:19Cô ấy lạnh lùng nhìn tống tâm dao
00:30:21Không đáp lại
00:30:22Đi thẳng đến chỗ ngồi
00:30:23Đặt cặp xuống
00:30:24Tống tâm dao thất bại
00:30:25Cũng không tiếp tục khiều khích
00:30:26Chỉ âm thầm chửi quái vật
00:30:28Suốt ngày lạnh lùng cho ai xem
00:30:30Thực ra cô ta không dám chọc Chú Yển Ninh
00:30:32Vì chồng nữ sinh
00:30:33Có tin đồn về Chú Yển Ninh
00:30:34Nghe nói lúc phần lớp
00:30:36Chú Yển Ninh bị nữ sinh cùng lớp ghen tị
00:30:38Vừa xinh đẹp lại tính cách lạnh lùng
00:30:39Mấy nữ sinh chặn cô ấy sau giờ học
00:30:41Cố tình lấy kéo cắt tóc cô ấy
00:30:43Nhưng họ không ngờ Chú Yển Ninh là người điên
00:30:45Trực tiếp giật lấy kéo
00:30:46Ngay trước mặt mấy nữ sinh đó
00:30:48Cắt mái tóc dài của mình đến ngang tai
00:30:49Rồi nềm đám tóc dài dày đặc
00:30:51Về phía mấy nữ sinh kia
00:30:53Từ đó về sau
00:30:54Chú Yển Ninh được gọi là hoa khô lạnh lùng
00:30:56Nữ sinh không dám chọc
00:30:57Nam sinh cũng không muốn chọc
00:30:59Tống tâm dao tức giận quay về chỗ
00:31:0020 phút sau
00:31:01Học sinh lần lượt đến đủ
00:31:03Về nhà ngủ một giấc
00:31:04Tôi cũng xuất hiện ở cửa lớp
00:31:06Quay lại chỗ ngồi
00:31:07Tôi muốn đề cập vấn đề ăn trưa với Chú Yển Ninh
00:31:09Nhưng nghĩ đến lòng tự trọng của cô gái
00:31:11Đành từ bỏ
00:31:12Không đề cập trực tiếp
00:31:13Ngay lúc này
00:31:14Cô chủ nhiệm tần hội và lớp trưởng vương mình vũ cùng đi vào
00:31:16Tần hội giải thích
00:31:18Tranh thủ trước giờ tiếng Anh
00:31:19Nói với các em về hội thao mùa thu năm nay
00:31:22Quy định cú
00:31:24Chọn đồng phục cho đội hình diễu hành
00:31:25Nghe phải chọn đồng phục
00:31:28Lớp học vốn yên tĩnh
00:31:29Lập tức ngáo động lên
00:31:30Khải chấn thậm chí phấn khích liếc mắt đồng lòa
00:31:32Về lớp trưởng vương mình vũ
00:31:33Sự hiểu ngầm trong ánh mắt
00:31:34Tần hội lấy ra hai tấm hình
00:31:36Một bộ đồng phục cổ vũ
00:31:38Một bộ VC đen
00:31:39Cô chủ nhiệm nói
00:31:40Lớp trưởng đã chọn hai mẫu đồng phục cơ bản
00:31:42Các em muốn mặc loại nào trong đội hình
00:31:45Ngay lập tức
00:31:47Tất cả nam sinh rất an ý và phấn khích hồ vang, cổ vũ
00:31:49Trong khi nữ sinh im nặng má hơi ứng đỏ
00:31:51Chỉ có tống tâm dao và một vài nữ sinh tỏ ra hơi phấn khích
00:31:55Nữ sinh ở độ tuổi này không thường mặc bày ngắn
00:31:57Dù ở nhà hay trường học
00:31:59Mọi người đều khá bảo thủ
00:32:01Tôi nhìn sang bên cạnh
00:32:02Thấy chú Huyền Ninh thơ ơ nhìn sách
00:32:03Tôi chật nhớ ra hội thao học kỳ trước lớp 11
00:32:06Chú Huyền Ninh không tham gia diễu hành
00:32:08Vì cả lớp chỉ có cô ấy không mua đồng phục
00:32:10Tôi chuyển hướng nhìn
00:32:12Không nói gì
00:32:12Lặng lẽ nhìn cô chủ nhiệm phía trước
00:32:14Và đám học sinh ồn áo
00:32:16Tất nhiên tôi muốn thấy
00:32:16Chú Huyền Ninh mặc đồ cổ vũ xinh đẹp
00:32:18Tôi có thể bỏ tiền giúp cô ấy
00:32:19Thậm chí mua vài chục bộ tôi cũng có tiền
00:32:21Nhưng cho không tiền hay quần áo là cách không đáng tin cậy nhất
00:32:24Để giải quyết
00:32:25Nên tôi vẫn phải tạm thời không động tính
00:32:27Lúc này
00:32:28Tần hội vẫy tay
00:32:29Vậy đã quyết định
00:32:29Nữ sinh chọn đồ cổ vũ
00:32:31Tôi cũng không hiểu gì
00:32:33Tóm ngại trong một tuần
00:32:34Nộp tiền và số đo cho lớp trưởng
00:32:36Sau đó lớp trưởng sẽ mua tập trung
00:32:39Vương mình vũ vộ tay
00:32:41Bổ sung
00:32:41Mọi người nhớ nhé
00:32:42Một bộ 50 tẹ
00:32:44Nam sinh phấn khích gieo hò
00:32:46Nữ sinh ngượng ngủ mong đợi
00:32:47Mặt đỏ
00:32:48Khi Chú Huyền Ninh nghe đến giá tiền ngạc nhiên ngừng đầu lên
00:32:50Sau đó lặng lẽ cuối đầu tiếp tục xem sách
00:32:53Một buổi chiều với những môn học nhàn tráng
00:32:55Vì hôm nay mới khai giảng
00:32:56Nên không có tự học buổi tối
00:32:57Tôi thu dọn cặp sách
00:32:58Quay sang Chú Huyền Ninh
00:33:00Vậy đã quyết định
00:33:00Thứ bảy này đến nhà tôi để dạy kèm
00:33:03Chú Huyền Ninh đột nhiên xứng lại
00:33:04Vừa thu dọn cặp sách
00:33:05Vừa lạnh lùng nói
00:33:06Đến nhà anh thì được
00:33:07Nhưng nhà anh phải có người
00:33:09Tôi nghiêm túc gật đầu
00:33:10Có, có chứ
00:33:11Chú Huyền Ninh không nói thêm
00:33:13Thu xếp xong hai tay ông cặp mau hồng
00:33:14Quay về phía tôi nửa tin nửa mờ gật đầu
00:33:17Tôi mỉm cười
00:33:18Luôn có cảm giác rụ rỗ thành công đối phương
00:33:20Tôi xem cô ấy như con gái ruột
00:33:21Thấy các bạn khác trong lớp đã đi hết
00:33:24Tôi và Chú Huyền Ninh cũng nhanh chóng xuống lầu tập trung
00:33:26Tôi cố tình đợi cô ấy để đi cùng
00:33:28Nhưng thấy Chú Huyền Ninh đeo cặp
00:33:29Chậm chặt đi phía sau
00:33:30Như cố tình giữ khoảng cách với tôi
00:33:32Tôi cũng mặc kệ
00:33:34Đeo ba lô của mình
00:33:35Hai tay đứt tôi đi xuống sân tập
00:33:37Lúc này Chú Huyền Ninh mới đeo ba lô hồng
00:33:39Bước nhanh hơn
00:33:41Lúc đó cô ấy nhận ra nhìn từ sau
00:33:43Hai đứa một xanh một hồng trông như ba lô đôi
00:33:45Đến sân tập
00:33:46Chạy khởi động xong
00:33:47Thay thể dục thông báo tự do hoạt động
00:33:48Tất cả học sinh gieo hò
00:33:50Trong chốc lát
00:33:51Tản đi như chim thú
00:33:52Khi tôi theo mấy nam sinh đến sân bóng rủ
00:33:54Chú Huyền Ninh đi về phía bậc thang để cặp
00:33:57Mỗi lần giờ thể dục tự do
00:33:59Thời gian đáng lẽ dùng để học tập
00:34:00Cô ấy đều để mắt nặng phí ở sân bóng rủ
00:34:02Lúc này tôi nhanh chóng vượt qua người cầm bóng
00:34:04Làm Vương Minh Vũ cho đảo sang trái phải
00:34:06Rồi ba bước lên rủ
00:34:07Một cú úp rổ
00:34:08Vành rổ rung lên
00:34:09Đáp súng tiêu sái
00:34:10Xoay xoay cổ
00:34:11Chú Huyền Ninh trên bậc thang mở to đôi mắt đẹp
00:34:13Ở dưới sân bóng rủ
00:34:14Tống tâm dao và hai cô bạn thân đang xem
00:34:16Cũng ngỡ ngàng
00:34:17Vương Minh Vũ co cậu nhìn tôi
00:34:18Hỏi
00:34:18Cố thiểu trạch
00:34:19Cậu biết úp rổ à
00:34:20Mấy người này là chủ lực bóng rổ lớp 28
00:34:23Trước đây cũng từng chơi bóng với tôi
00:34:25Nhưng đây là lần đầu họ biết tôi có thể úp rổ
00:34:26Tôi cũng hơi ngạc nhiên
00:34:27Từ hôm qua sống lại đến giờ
00:34:29Tôi phát hiện sức mạnh của mình tăng nhiều
00:34:31Sức mật tự nhiên tăng lên
00:34:33Đây có phải món quà bất ngờ khi sống lại không
00:34:35Tăng trí thông minh cho tôi cũng được mà
00:34:37Tăng chút sức này có ít gì
00:34:39Giúp tôi vào đại học được không
00:34:40Bên cạnh tống tâm dao mặt hơi đỏ
00:34:43Phấn khích kêu lên
00:34:44Cố thiểu trạch
00:34:45Vừa rồi cậu đẹp trai quá
00:34:46Tôi lạnh nhạt liếc cô ấy
00:34:47Rồi rời ánh mắt
00:34:48Nhìn về phía bậc thang xa xa
00:34:50Bỗng nhiên bốn mắt nhìn nhau
00:34:51Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau
00:34:52Chú Huyền Ninh lập tức quay đầu lại
00:34:54Ông sách tiếng Việt trước ngực
00:34:56Bắt đầu mất máy miệng
00:34:58Cố tình giả vờ thuộc bài
00:34:59Nhưng giải tay đã đỏ một bên
00:35:01Con bé này của Nhiên vẫn không thay đổi
00:35:02Ngồi ở đó
00:35:03Tôi chơi bóng đẹp thế
00:35:04Cậu là con gái tôi mà không đến xe mà
00:35:06Tôi thu hồi ánh mắt
00:35:08Thấy tống tâm dao và hai cô bạn
00:35:09Vẫn nhìn tôi đắm đuối
00:35:11Cố thiểu chạch
00:35:12Cố úp rổ của cậu thật đẹp
00:35:14Tống tâm dao lại lên tiếng
00:35:15Giọng điệu như kiểu không thường khen người khác
00:35:17Thỉnh thoảng khen một lần rất hiếm
00:35:19Thấy cảm giác đó
00:35:19Tôi lạnh lùng âm một tiếng
00:35:21Lúc này tôi nhìn về phía sau
00:35:22Đột nhiên sắc mặt biến đổi
00:35:23Chạy về phía bậc thang
00:35:24Ở bậc thang có một đám học sinh tụ tập
00:35:27Tôi chen vào đám đông
00:35:28Thấy Chú Huyền Ninh ngồi trên đất
00:35:29Vẻ mặt hơi đau đớn ông cổ chân phải
00:35:31Thay thể dục hỏi
00:35:33Chuyện gì vậy
00:35:34Một nữ sinh bên cạnh ngần người nói
00:35:36Vừa rồi hình như tôi thấy một nữ sinh
00:35:38Đẩy Chú Huyền Ninh từ phía sau
00:35:40Rồi Chú Huyền Ninh ngã lan từ bậc thang xuống
00:35:43Tôi lạnh rộng
00:35:45Cô ta trông thế nào
00:35:46Lớp nào
00:35:46Vừa mình vũ nhìn tôi
00:35:48Thằng này sao giọng điệu như đi báo thu vậy
00:35:50Nữ sinh cối đầu
00:35:52Nhỏ rộng
00:35:52Không thể rõ
00:35:53Chạy mất rồi
00:35:54Đồ khốn gì đây
00:35:55Đừng để ta bắt được
00:35:56Tôi không dấu diễn chửi lớn
00:35:58Rồi vội vàng đến bên Chú Huyền Ninh ngồi xuống
00:36:00Giúp tôi đưa cô ấy đến phòng y tế
00:36:02Cô gái tôi cứu khó khăn lắm
00:36:04Mà còn có kẻ không biết sống chết dám làm hại
00:36:06Vài nữ sinh lập tức đến đỡ Chú Huyền Ninh dậy
00:36:09Chú Huyền Ninh nhảy lo cò
00:36:10Ngần người nhìn tấm lưng rộng trong đồng phục của tôi
00:36:12Thấy họ không đáp
00:36:14Tôi bực bội quay đầu
00:36:15Đợi gì nữa
00:36:16Lên đi
00:36:17Chú Huyền Ninh cắn môi
00:36:18Răng hai tay
00:36:19Phần trên người nhẹ nhàng tựa lên lưng tôi
00:36:21Lúc này
00:36:22Khuôn mặt tức giận của tôi đột nhiên trở nên bình tĩnh
00:36:24Thấy tôi ngần người ngồi sổn
00:36:26Thầy thể dục nhếu mày
00:36:27Sao vậy
00:36:27Không cõng nổi à
00:36:28Không cõng nổi để tôi cõng
00:36:30Nghe câu này
00:36:31Chú Huyền Ninh hai tay ôm cổ tôi
00:36:33Hai tay đỏ bừng
00:36:34Về mặt xấu hổ không chịu nổi
00:36:35Tôi ảnh mắt trong trèo vội nói
00:36:37Không
00:36:37Không
00:36:37Vừa nãy chân tôi tê
00:36:38Giờ đỡ rồi
00:36:40Tôi vội đứng dậy
00:36:41Cười lớn với thầy thể dục
00:36:42Thầy thể dục lạ lùng nhìn tôi
00:36:44Sau khi đứng dậy
00:36:45Tôi hai tay đỡ chân Chú Huyền Ninh
00:36:47Thấy cô gái trượt xuống
00:36:48Tôi lại hất lên
00:36:49Lúc này thể rời nén trên lưng tôi
00:36:51Nhưng tôi không thể mô tả cảm giác này
00:36:53Nếu phải mô tả
00:36:54Chỉ có thể nói rằng
00:36:56Với từ mềm mại của thiếu nữ thời thanh xuân
00:36:57Tôi hiểu sâu sắc hơn
00:36:58Cái mềm ở trốn danh lợi
00:37:00Có thể là si là con giả
00:37:01Nhưng mềm lúc này chắc chắn là thật
00:37:02Sau này ai cưới được cô ấy
00:37:05Thật hạnh phúc quá
00:37:06Ông cả ngày cũng không chán
00:37:08Công Chú Huyền Ninh đến bậc thang
00:37:10Tôi hơi cối người
00:37:11Để Chú Huyền Ninh lấy cặp của mình
00:37:12Giờ đi thêm hai bước
00:37:14Để Chú Huyền Ninh lấy cặp của tôi nữa
00:37:16Chơi cặp của anh lên cổ là được
00:37:18Nặng lắm
00:37:19Cô sẽ đau
00:37:19Giọng Chú Huyền Ninh vang bên tai gần kề
00:37:21Tôi thấy cô ấy một tay một cặp
00:37:23Sợ cô ấy mỏi tay
00:37:24Liền tăng tốc đi đến phòng y tế
00:37:26Điều tôi không thấy la
00:37:27Trên gương mặt cô gái lúc này
00:37:29Đã hiện nụ cười ấm áp như nắng xuân
00:37:30Đến phòng y tế
00:37:32Tôi cộng Chú Huyền Ninh đi một vòng
00:37:34Nhưng không thấy bác sĩ đâu
00:37:35Người đâu
00:37:36Tôi đi thêm một vòng
00:37:37Vẫn không tìm thấy ai
00:37:38Đánh đặt Chú Huyền Ninh
00:37:39Lên giường phủ khăn chải dùng một lần
00:37:41Cô gái ngồi ở mét giường
00:37:43Hai mũi chân vừa chặn đất
00:37:44Tôi tìm thêm một vòng
00:37:46Vẫn không thấy ai
00:37:47Thôi tôi tự làm
00:37:48Kéo ghé nhỏ ngồi đối diện Chú Huyền Ninh
00:37:49Chú Huyền Ninh đột nhiên khét chặt chân
00:37:51Cảnh giác hỏi
00:37:53Làm gì vậy
00:37:53Xem cô chỉ bị trẹo chân hay chật khớp
00:37:55Hay gãy xương
00:37:57Cả hai dài tay Chú Huyền Ninh đều đỏ
00:37:59Nhưng rộng nhẹ nhàng
00:38:00Lạnh lung hỏi
00:38:00Anh biết xem à
00:38:01Đương nhiên ở quê tôi
00:38:02Thường xuyên giúp lợn nái giả đẻ
00:38:04Chú Huyền Ninh không hiểu
00:38:06Lợn nái giả sao lại
00:38:07Đột nhiên cô ấy hiểu ra điều gì
00:38:08Xấu hổ giận dự đấm vào vai tôi
00:38:10Tôi cười ha ha
00:38:12Đồng thời đưa tay nằm lấy chân phải của Chú Huyền Ninh
00:38:14Giày vài của cô ấy rất sạch sẽ
00:38:16Nhưng vết nước đỏ đế giày rất nhiều
00:38:17Các vết nước đã chuyển sang màu vàng
00:38:19Có vẻ đã mua từ lâu rồi
00:38:20Tôi cởi giày của cô ấy
00:38:21Một chiếc tất trắng sạch sẽ hiện ra
00:38:23Chú Huyền Ninh xấu hổ cắn môi
00:38:25Hai chân khét chặt
00:38:26Nhưng hành động tiếp theo của tôi
00:38:28Khiến cô ấy tức giận đến mức xích đá vào mặt tôi
00:38:30Tôi chuột đưa tay lên
00:38:32Đưa bàn chân tất trắng xinh đẹp lên mũi
00:38:34Hít hít, Chú Huyền Ninh còn chưa kịp phản ứng
00:38:36Đã nghe tôi kỳ lạ hỏi
00:38:37Cả ngay rồi
00:38:38Tại sao chân cậu không ngôi vậy?
00:38:40Anh có bệnh à?
00:38:41Dù Chú Huyền Ninh là người lạnh lùng trầm tĩnh
00:38:43Lúc này cũng không nhịn được chửi lớn
00:38:45Một lúc sau tôi nhẹ nhõm nói
00:38:46Chuyện nhỏ, chỉ bị chạm thôi
00:38:49Xưng cũng không nhiều
00:38:50Một chút dầu hồng hoa là được
00:38:51Nói xong tôi quay người tìm trong ngăn kéo phía sau
00:38:54Của nhiên thấy nửa chai dầu hồng hoa
00:38:56Học sinh chạm chân ở trường là chuyện thường
00:38:58Đoán rằng gặp trường hợp này
00:39:00Y tá trưởng cũng chỉ bôi cho thứ này
00:39:01Sau khi bôi dầu hồng hoa cho Chú Huyền Ninh
00:39:04Chúng tôi liền rời đi
00:39:05Lúc này căn phòng nhỏ trong phòng y tế mở ra
00:39:07Hai người đàn ông từ bên trong bước ra
00:39:09Phía sau y tá trẻ mặc áo blue
00:39:11Là một người đàn ông trung niên
00:39:12Ông là hiệu phó lớp 12
00:39:14Tên Cát Hạo
00:39:15Học sinh lớp 12 thường
00:39:16Thân thiết gọi vị hiệu phó này là Cát Nhật Thiên
00:39:18Y tá bồi rồi nói
00:39:20Thầy Cát
00:39:21Chỉ khán trị thôi mà
00:39:22Học sinh đến rồi
00:39:24Thầy kéo quần lên là được
00:39:25Sao lại kéo tôi trốn vào trong làm gì
00:39:27Cát Hạo mặt xám xịt vỗ vai đối phương
00:39:29Tiểu mô à
00:39:31Giữa ban ngày hai người đàn ông trong phòng nhỏ
00:39:32Tôi lại đúng lúc đang kéo quần
00:39:35Anh nghĩ học sinh sẽ nghĩ gì về hai ta
00:39:37Y tá được gọi là Tiểu mô đột nhiên biểu cảm đơ lại
00:39:41Lúc này đã tan học
00:39:42Chú Huyền Ninh nói muốn quay lại lớp học
00:39:44Tôi để cô ấy đi về phía dãy lớp học
00:39:46Còn mình đi về phía nhà xe
00:39:47Chuẩn bị lấy xe về nhà
00:39:49Khi tôi đẩy xe đạp ra cổng trường
00:39:50Vẫn không nhịn được nhờ đến chân bị chạy của Chú Huyền Ninh
00:39:53Không biết nhà cô bé này ở đâu
00:39:54Xa hay gần
00:39:56Tình trạng này lẽ nào phải khập khiễn đi về
00:39:58Tôi thở dài
00:39:59Đập tay lên yên xe
00:40:00Bắt đắc sĩ quay lại dãy lớp học
00:40:02Hôm nay đưa cô ấy về nhà vậy
00:40:03Đến bên ngoài cửa số lớp 12 đến 8
00:40:05Tôi từ từ chậm bước lại
00:40:06Dưng hẳn
00:40:07Trong lớp học không một bóng người
00:40:09Chú Huyền Ninh không học bài
00:40:10Cô ấy đang khập khiễn di chuyển trên bục giảng
00:40:12Cầm khăn lau bảng
00:40:13Đang cố gắng kiện chân lau nội dung trên bảng đen
00:40:16Tiếp thứ 3 chiều nay là môn lịch sử
00:40:17Thầy lịch sử là người đàn ông cao một em chỉ em
00:40:20Thầy thích viết bảng rất cao
00:40:22Nên Chú Huyền Ninh lau khá vất vả
00:40:23Cô ấy cố gắng dơ khăn lau
00:40:25Tay phải dơ cao
00:40:26Nhưng vẫn không về tới phía trên cùng của bảng đen
00:40:28Nội dung viết như chữ bay vậy
00:40:29Ánh mắt tôi lặng lẽ di chuyển đến góc bảng đen
00:40:32Trên đó ghi bảng
00:40:33Bục giảng đánh cố thiểu trạch
00:40:34Trên bục giảng Chú Huyền Ninh thất vọng buông tay xuống
00:40:37Thực sự không về tới
00:40:38Cô ấy dừng lại một lúc
00:40:39Sau đó hít sâu một hơi
00:40:41Một tiếng hừ và nhảy lên bằng một chân
00:40:42Dùng sức nâng cánh tay lên
00:40:44Rưỡi thẳng để vơi đến phần trên cùng của bảng đen
00:40:46Nhưng ngay khi khăn lau sắt chạm vào nội dung trên bảng
00:40:48Trong tầm nhìn của Chú Huyền Ninh xuất hiện một bàn tay lớn
00:40:51Bàn tay đó giật lấy khăn lau từ tay cô ấy
00:40:52Chú Huyền Ninh quay đầu
00:40:54Gót chân rơi xuống đất
00:40:55Cổ chân bị thương
00:40:57Khiến cô ấy không kìm được ngạt sang một bên
00:40:58Thấy vậy tôi vội nắm lấy tay cô ấy
00:41:00Kéo cô ấy trở lại
00:41:01Bốn mắt nhìn nhau
00:41:02Chú Huyền Ninh như kẻ làm chuyện mờ ám
00:41:04Bị phát hiện
00:41:05Vội vàng lừa lại
00:41:06Lau lắng lên tiếng
00:41:07Anh không
00:41:08Không phải về nhà rồi sao
00:41:09Tôi nhìn cô ấy
00:41:10Không vội trả lời
00:41:11Tung hứng khăn lau trong tay
00:41:12Rồi rơ lên
00:41:13Dễ dàng với tới nội dung trên cùng của bảng
00:41:15Lau sạch bảng đen
00:41:16Sau đó ném khăn lau lên bục giảng
00:41:18Hành gì trước đây tôi không bao giờ lau bảng
00:41:20Mà thầy cô chưa bao giờ tìm tôi gây sự vào ngày hôm sau
00:41:23Tôi hỏi cậu
00:41:24Có phải mỗi lần đều là cậu giúp tôi lau mông không
00:41:26Tôi nói đến đây xa chán
00:41:27Sửa lại
00:41:28Không
00:41:28Ý tôi là giúp tôi lau bảng
00:41:29Không phải lau mông
00:41:31Chú Huyền Ninh quay mặt sang một bên
00:41:32Không nhìn tôi
00:41:33Lên tiếng
00:41:34Không phải
00:41:34Cô gái nói xong
00:41:35Ánh mắt hơi hoảng loạn như kẻ trộn có lương tâm
00:41:37Cô ấy ngừng đầu vội vàng nhìn tôi
00:41:38Không có gì khác
00:41:40Em muốn tiếp tục học bài
00:41:41Nói xong cô ấy quay người định xuống bục giảng
00:41:43Tôi vội nắm tay cô ấy
00:41:44Hôm nay đừng học nữa
00:41:46Chân em bị thương rồi
00:41:47Để tôi đưa em về nhà trước
00:41:48Về nhà rồi học
00:41:49Chú Huyền Ninh lập tức từ chối
00:41:50Không cần anh đứa
00:41:51Tôi cầu cậu
00:41:52Vậy nhà em ở đâu
00:41:53Có xa không
00:41:53Cô ấy lắc đầu
00:41:54Nói không xa
00:41:55Tôi nửa tin nửa mờ nhìn cô ấy
00:41:56Không cần tôi đưa cũng được
00:41:58Nhưng em chỉ được học đến 6h30
00:41:59Đúng 6h30 phải về nhà
00:42:01Tôi sẽ ở lớp canh trường em
00:42:02Chú Huyền Ninh hoàn trách
00:42:03Liếp tôi một cái
00:42:05Vậy em không học nữa
00:42:05Bây giờ về nhà luôn
00:42:07Tôi cười gật đầu
00:42:08Này
00:42:08Thế mời đúng chứ
00:42:09Đợi cô ấy thu dọn cặp sách xong
00:42:10Tôi đi về phía cửa lớp học
00:42:12Lúc này lại có tiếng động từ bục giảng
00:42:13Tôi quay đầu lại
00:42:14Thấy Chú Huyền Ninh
00:42:15Đang cẩn thận dọn bụi phần trên bục giảng
00:42:17Mà nhiệm vụ của tôi là học sinh trực nhật
00:42:19Đúng là bao gồm cả bảng đen và bục giảng
00:42:21Cô bé này còn nói không giúp tôi trực nhật
00:42:23Đây là làm cả gói rồi
00:42:25Sau khi dọn xong bục giảng
00:42:26Cô ấy mới đeo cặp đi tới
00:42:27Cuối đầu
00:42:28Khẻ mặt không tự nhiên đi nhanh qua bên cạnh tôi
00:42:30Tôi cười theo sau
00:42:325 chữ băng sơn từ ngạo kiều
00:42:33Đột nhiên trở nên cụ thể hơn
00:42:35Tôi đẩy xe đạp cùng cô gái đến cổng trường
00:42:36Chuẩn bị đường ai này đi
00:42:38Nhưng tôi vẫn vỗ vào yên xe sau
00:42:40Hay là để tôi đưa em đi
00:42:42Không phiền đâu
00:42:43Chu Huyền Ninh nắm tay áo
00:42:44Lùng túng nhìn tôi
00:42:45Không cần đâu bố em
00:42:47Nếu thầy có con trai lại đến gần em
00:42:48Tôi giận mình
00:42:50Sẽ thế nào
00:42:50Chu Huyền Ninh cúi đầu
00:42:51Giọng nhỏ nhẹ nói
00:42:52Ông ấy sẽ cầm gậy đuổi đánh
00:42:54Nghe đến đây tôi nhướng cậu
00:42:56Bố em giữ vậy à
00:42:57Nét mặt Chu Huyền Ninh thoáng qua vẻ bồi dối
00:42:59Khẽ gật đầu
00:43:01Rồi quay người
00:43:02Đi về hướng ngược lại
00:43:03Tôi gọi
00:43:04Này
00:43:04Chu Huyền Ninh quay lại bồi dối nhìn tôi
00:43:06Tôi bắt đắc dĩ
00:43:07Không biết lịch sự à
00:43:08Tàn học về không nói tạm biệt sao
00:43:10Nghe vậy
00:43:10Khuôn mặt lạnh lùng của Chu Huyền Ninh hiếm hoi lộ nụ cười
00:43:12Tạm biệt
00:43:13Tôi nở nụ cười tại chỗ
00:43:14Nụ cười đầy vị hiền từ
00:43:16Nhìn bước đi hơi loạn trọng của cô gái
00:43:18Nhưng vấn đề không quá nghiêm trọng
00:43:19Tôi quay người
00:43:20Yên tâm neo lên xe đạp
00:43:21Đạp về hướng nhà
00:43:23Nghe thấy tiếng động đằng sau
00:43:24Chu Huyền Ninh cũng vội quay đầu lại
00:43:26Cô ấy nhìn bóng tôi đạp xe
00:43:27Đứng nhìn rất lâu
00:43:28Cho đến khi tôi khuất dạng trong đám đông
00:43:30Chu Huyền Ninh mới quay người
00:43:32Về đến nhà
00:43:33Tôi chỉ tay lên trần nhà
00:43:34Hướng về bố mẹ và em gái
00:43:35Hưu vang hoài bão
00:43:36Con sẽ cố gắng học tập
00:43:38Con sẽ phần đấu mạnh mẽ
00:43:39Con sẽ thi đậu đại học hàng đầu
00:43:41Nghe con trai hò hét
00:43:42Mẹ tôi hưởng ứng vỗ tay
00:43:43Bố tôi ngồi bên bàn bật cười
00:43:45Thả nhiên cặm hạt dưa
00:43:47Tôi rất tự hào nói
00:43:48Con kỳ cuối học kỳ trước đứng áp chót khối
00:43:50Tiến bộ rồi
00:43:52Đột nhiên bố tôi đánh rơi hạt dưa xuống đất
00:43:54Kinh ngạc nhìn qua
00:43:55Thật không đấy con trai
00:43:57Không trách ông có biểu cảm này
00:43:59Vì tôi đã liên tục 2 năm đứng chót khối
00:44:01Đương nhiên là thật
00:44:02Có người vắng thi
00:44:03Nên con tự nhiên thành áp chót
00:44:05Nghe vậy nụ cười của bố tôi đông cứng
00:44:07Ông tiện tay ném hạt dưa vào đĩa
00:44:09Nghe thằng này nói chuyện
00:44:10Lại làm tôi lãng phí vài giây cuộc đời
00:44:12Nghĩ lại năm xưa
00:44:14Bài thi 100 điểm tôi có thể được 37 điểm
00:44:16Con
00:44:18Con bài thi 150 điểm chỉ được 20 mấy điểm
00:44:21Thật là đời sao không bằng đời trước
00:44:24Khen học giỏi của ta con chẳng thương hưởng tí nào
00:44:26Có lẽ tôi đã tìm ra lý do mình học kén
00:44:30Bố tôi nói xong vệ tay
00:44:31Thôi đằng gãy tai châu
00:44:33Ta đi xem siêu thị đây
00:44:35Mẹ tôi ngạc nhiên hỏi
00:44:36Không phải có cô Lưu sao
00:44:38Anh đi làm gì
00:44:39Bố tôi vệ tay
00:44:40Cháu cô ấy ra đời
00:44:41Cô ấy nghỉ việc về chăm cháu rồi
00:44:43Giờ siêu thị thiếu người
00:44:45Nghe vậy tôi động lòng
00:44:47Vội lên tiếng
00:44:47Bố con có ứng viên
00:44:49Có thể thay thế công việc của cô Lưu
00:44:50Bố tôi quay lại nhìn tôi hỏi
00:44:51Ai
00:44:52Tôi tiếp tục
00:44:53Bạn học con
00:44:54Bố tôi liếp tôi
00:44:55Học sinh à
00:44:56Xem cái mông
00:44:57Tôi vội kéo ông lại
00:44:58Văn này
00:44:59Bạn ấy tan học có thể trong siêu thị
00:45:00Trả lương ít đi là được mà
00:45:02Nghe vậy bố tôi chầm ngâm suy nghĩ
00:45:04Đúng thật
00:45:05Làm ảnh hưởng học hành của nó
00:45:06Con thi cử sẽ bớt một đối thủ
00:45:08Được
00:45:10Ngày mai đưa bạn đến gặp tôi phỏng vấn
00:45:11Ta đi siêu thị đây
00:45:12Tôi liền lập tức quay về phòng mình
00:45:14Lúc từ dưới gầm rừng ra
00:45:16Một chiếc hộp giấy đầy bụi
00:45:17Bên trong là tất cả sách giáo khoa
00:45:19Từ lớp 10 đến 11
00:45:20Sau khi lau sách sách giáo khoa
00:45:21Tôi đem tất cả lên bàn
00:45:22Chương trình lớp 10 đến lớp 11
00:45:24Gần như là nền tảng
00:45:25Lần này tôi sẽ tập trung vào học tập
00:45:27Nhưng xem sách thật dễ buồn ngủ
00:45:29Nửa giờ sau
00:45:30Tôi gục xuống bàn ngủ tiếp đi
00:45:31Sáng hôm sau tôi đến sớm tại cổng trường
00:45:33Lúc này tôi đột nhiên thấy tống tâm dao
00:45:35Bị thấy chặn lại
00:45:36Thầy đeo kính với vẻ mặt nghiêm nghị
00:45:37Đăng của trách
00:45:38Tống tâm dao cuối đầu như phạm nỗi
00:45:40Tôi làm ngơ
00:45:41Đẩy xe đạp vào cổng trường
00:45:42Tống tâm dao bắt chật ngầm đầu
00:45:44Nhìn thấy bóng lưng tôi
00:45:46Cô ấy không thể tin được rụi mắt
00:45:47Hôm nay mặt trời mọc đắng tay rồi
00:45:49Cố thiểu chạy đến sớm vậy
00:45:51Tiếng trường tiết một vang lên
00:45:52Tôi đặt bánh bao đã mua
00:45:54Lặng lẽ nhét vào ngăn bàn của chú Yển Ninh
00:45:56Đừng nhiều lời
00:45:57Giờ nghỉ ăn
00:45:57Lúc này chú Yển Ninh nhìn chằm chằm vào cổ tôi
00:46:00Định nói gì đó
00:46:00Tôi vệ tay
00:46:01Giải thích
00:46:02Đừng lo
00:46:02Không qua học quá khuya
00:46:04Cố tình thắt cổ
00:46:05Để giữ bản thân tỉnh táo
00:46:06Nghe vậy chú Yển Ninh khó tin nhìn tôi
00:46:08Sau đó như hiểu ra
00:46:09Lạnh lùng nói
00:46:10Em không lo
00:46:11Tôi nhách miệng cười
00:46:12Nhắm mắt gục xuống bàn
00:46:14Bây giờ nghe bài vỗi
00:46:15Nền tảng trước còn chưa vững
00:46:17Nghe bây giờ khác gì nghe tiếng trời
00:46:19Tôi lúc này gục trên bàn
00:46:20Một là để dưỡng sinh
00:46:22Hai là cùng cố kiến thức học hôm qua trong đầu
00:46:24Chú Yển Ninh chạm vào bánh bao ấm
00:46:26Khẽ mím môi
00:46:27Thừa lúc tôi ngủ
00:46:28Cô ấy lên lấy hai cái trong số đó
00:46:30Đặt vào hộp cơm nhựa mang theo
00:46:31Thực ra tôi đã nhận ra
00:46:33Chỉ là không bạch trần
00:46:34Mười phút sau tôi ngừng đầu khỏi bàn
00:46:36Thấy tôi thức dậy
00:46:37Chú Yển Ninh vội quay người
00:46:38Nhiềm túc tự thú
00:46:39Em vừa lén ăn hai cái bánh bao
00:46:41Tôi quay đầu nhìn cô ấy
00:46:43Thôi, lén ăn thì lén ăn thôi
00:46:44Báo cáo với tôi làm gì
00:46:46Chú Yển Ninh cối đầu
00:46:47Phẻ mặt rất lùng tú
00:46:48Lại nhanh chóng quay người lại
00:46:50Hai giày tay đỏ bừng
00:46:51Có thể thấy cô ấy không giỏi nói dối
00:46:53Nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy
00:46:54Có người nói dối mà cũng dễ thương vậy
00:46:56Rất nhanh buổi sáng kết thúc
00:46:58Đến rau ăn
00:46:59Tống tâm giao đi về phía cuối lớp
00:47:01Cô Thiểu Trạch
00:47:02Hôm nay có thể ăn cơm với tôi chưa
00:47:03Tôi lắc đầu liếc cô ấy
00:47:05Không được học bài
00:47:06Nói xong tôi lấy sách lớp mười ra
00:47:08Mở trên bàn đọc
00:47:09Tống tâm giao tức sận dậm chân
00:47:11Giả vờ gì chứ
00:47:12Với điểm số của cậu mà còn có gì để học
00:47:14Cố tình làm tôi tức phải không
00:47:16Nghe vậy chú Yển Ninh lạnh lùng nhìn tống tâm giao
00:47:18Sau đó cuối đầu tiếp tục học
00:47:20Tôi đập bàn
00:47:21Chỉ về phía cửa lớp
00:47:23Nếu biết điều
00:47:24Tự đi đi
00:47:25Đừng để tôi đuổi
00:47:25Tống tâm giao ủi khớt muốn khóc
00:47:27Các bạn cùng ăn với cô ấy lập tức kéo cô ấy ra ngoài
00:47:29Đi thôi đi thôi
00:47:30Quan tâm nó làm gì
00:47:31Tống tâm giao mới trừng mắt nhìn tôi
00:47:33Sau khi mọi người trong lớp rời đi
00:47:34Chỉ còn chú Yển Ninh và tôi
00:47:36Trong lúc này chú Yển Ninh quay đầu nhìn người bên cạnh
00:47:38Thấy tôi thực sự đang học nghiêm túc
00:47:40Sự thay đổi của tôi khiến chú Yển Ninh không kìm được mỉm cười
00:47:42Nhưng ngay sau đó tôi nhìn qua
00:47:44Chú Yển Ninh lập tức quay đầu lại
00:47:45Vẻ mặt không tự nhiên lật sách
00:47:47Thời gian cho từng giây từng phút
00:47:49Chú Yển Ninh đã đến giờ ăn cơm cố định
00:47:51Cô ấy đứng dậy
00:47:52Tôi cũng đứng lên
00:47:53Giữa người
00:47:54Học thật bổ ích
00:47:55Chắc nhà ăn hết món rồi
00:47:56Chú Yển Ninh không để ý tôi
00:47:58Đeo gặp lặng lẽ rời khỏi lớp
00:47:59Còn tôi thì từ tốn đi phía sau
00:48:01Đến quay ăn
00:48:02Đi đến bàn chú Yển Ninh ăn cơm
00:48:04Bồi xuống đối diện
00:48:05Cô gái ngức nhìn tôi
00:48:07Sau đó cuối đầu từng miếng nhỏ ăn cơm
00:48:09Tôi lấy cặp sách ra
00:48:10Đặt tất cả đồ ăn vật từ siêu thị lên bàn
00:48:12Chà tôi biết học muộn
00:48:14Không có đồ ăn nên mang theo đồ ăn vật
00:48:16Tôi lầm bẩm
00:48:17Xé bao bì đùi gà
00:48:18Trứng và lạp sưởng
00:48:19Đặt lên khay của mình
00:48:20Chuẩn bị ăn
00:48:21Nhưng đột nhiên dừng lại
00:48:22Hôm nay sao vậy nhỉ
00:48:24Không thể đó gì cả
00:48:25Hay tại mình ăn mấy món này quá nhiều rồi
00:48:26Rồi tôi ngẳng đầu nhìn cô gái đồ diện
00:48:29Lấy khay của cô ấy qua
00:48:30Đẩy khay đầy đồ ăn vật của mình sang
00:48:32Thôi hôm nay đổi đồ ăn nhé
00:48:34Chú Yển Ninh ngờ ngắc ngẳng đầu
00:48:36Tôi vội đưa tay chỉ cô ấy
00:48:38Đừng nói gì
00:48:39Chú Yển Ninh đờ đẫn nhìn tôi
00:48:40Ngậm miệng không dàn nói
00:48:41Tôi cuối đầu bắt đầu ăn
00:48:43Cô gái lặng lẽ nhìn tôi ăn phần cô ấy đã ăn
00:48:45Hàng mi giải khẽ rung động
00:48:46Tôi vừa ăn vừa ngất ngay
00:48:48Thơm quá
00:48:49Thơm quá
00:48:49Sao cơm của em lại ngon hơn tôi vậy
00:48:51Nhưng chú Yển Ninh không hề muốn đánh tôi
00:48:53Cô ấy lặng lẽ cầm đũa
00:48:54Rất nhỏ giọng nói
00:48:55Cảm ơn
00:48:56Tôi giả vờ không nghe thấy
00:48:57Một lúc sau tôi ăn sạch đĩa của mình
00:48:59Cơm của cô ấy ăn sạch sẽ
00:49:00Rồi nói với cô gái đối diện
00:49:01À này
00:49:02Siêu thị nhà tôi tới cần thu ngân
00:49:04Bây giờ chính thức thông báo
00:49:05Em đã được tuyển dụng
00:49:07Chú Yển Ninh lại ngạc nhiên
00:49:08Ngước nhìn tôi tiếp tục độc đoán chị và cô ấy
00:49:10Lưng chị bằng một nửa nhân viên bình thường
00:49:12Nếu dám nói một lời không hài lòng hay từ chối
00:49:14Em biết hậu của đấy
00:49:15Chú Yển Ninh lặng lẽ nhìn tôi
00:49:16Sau đó nghiên túc ngồi thẳng người
00:49:18Không có gì không hài lòng
00:49:19Em đồng ý
00:49:20Tôi hài lòng nhìn cô ấy
00:49:21Vậy thì tốt
00:49:22Chú Yển Ninh vui vẻ cuối đầu tiếp tục ăn
00:49:24Cô ấy chỉ ăn một của trứng
00:49:25Rồi ăn một nửa cơm trắng
00:49:26Lấy hộp cơm đặt lên đùi
00:49:28Rồi đổ phần cơm còn lại trong khay
00:49:30Cùng với đùi gà trứng
00:49:31Lạp sưởng đều cho vào hộp cơm
00:49:33Tôi sưởng sốt
00:49:33Em ăn gì vậy
00:49:34Chú Yển Ninh ngẳng đầu
00:49:35Mang về cho bố em ăn
00:49:36Cái gì
00:49:37Mang về cho bố ăn
00:49:38Tôi cảm thấy tai mình
00:49:39Nghe thấy điều khó hiểu
00:49:40Không phải
00:49:41Y em là bây giờ ra khỏi trường
00:49:43Mang cơm này cho ông ấy ăn
00:49:45Chú Yển Ninh nhẹ gật đầu
00:49:46Thấy vẻ mặt tôi
00:49:47Dường như không đồng ý
00:49:48Chú Yển Ninh lặng lẽ dừng việc cho
00:49:50Đồ ăn vặt vào hộp cơm
00:49:51Vì những đồ ăn vặt này đều do tôi mang đến
00:49:53Cô ấy ngồi go bó
00:49:54Vẻ mặt hơi ngượng
00:49:55Như đang đợi tôi lấy lại đồ ăn vặt
00:49:57Vì cô ấy hiểu rằng
00:49:59Tôi chỉ tốt bụng cho cô ấy ăn
00:50:00Không phải cho bố cô ấy ăn
00:50:01Tôi không hiểu
00:50:02Thực ra tôi đã bất mạn với bố Chú Yển Ninh từ lâu
00:50:04Êt con gái phải đi trộm bánh mì ở siêu thị
00:50:06Vậy mà còn bắt con gái từ nhà ăn trường
00:50:09Mang đồ ăn về cho ông ta
00:50:10Tôi thật sự nổi con tức giận từ đáy lòng bốc lên
00:50:11Nếu không vì lòng tự trọng của Chú Yển Ninh
00:50:14Tôi đã đến thăm nhà tìm người cha này tính sổ rồi
00:50:16Tôi hít sâu
00:50:17Không kìm được đập mạnh bàn
00:50:18Hai khái thức ăn nhảy lên
00:50:20Chú Yển Ninh cũng giật mình
00:50:21Ngầm đầu ruột rẻ nhìn tôi
00:50:23Hai giọt nước mắt bất ngờ rơi xuống
00:50:25Xin lỗi
00:50:26Sau khi xin lỗi
00:50:27Chú Yển Ninh nhanh chóng dùng tay áo lau nước mắt
00:50:29Rồi lấy đồ ăn vặt từ hộp cơm ra
00:50:31Đặt lại vào khai
00:50:33Đẩy khép về phía tôi
00:50:34Tôi bồi rồi
00:50:35Em lại làm gì vậy
00:50:36Chú Yển Ninh cối đầu
00:50:38Em đã ăn no rồi
00:50:39Cảm ơn anh đã cho em đồ ăn
00:50:41Thật sự rất cảm ơn
00:50:42Để tôi không hiểu lầm cô ấy đang tức giận
00:50:44Chú Yển Ninh ngẩn mặt
00:50:45Cố gắng nặn ra một nụ cười méo mò hơn khóc
00:50:47Cô ấy biết tôi sẵn lòng cho đồ ăn đã là rất tốt bụng
00:50:50Là cô ấy vô ý
00:50:51Còn định mang đồ ăn cho người khác
00:50:52Tôi xin bị cô bé này chọc cười
00:50:54Đẩy khay trở lại
00:50:55Không phải tôi cũng không bảo em không được mang cho bố
00:50:57Chỉ là ít nhất em ăn cái đùi gà được không
00:50:59Còn lại mới đưa cho ông ấy
00:51:01Chú Yển Ninh cối đầu lắc nhẹ
00:51:03Em no quá rồi
00:51:04Thật sự không ăn nổi nữa
00:51:05Đúng là cứng đầu thật
00:51:07Thôi
00:51:08Chịu cô ấy luôn
00:51:09Lúc này tôi cũng không nỡ trách cô ấy
00:51:10Dù sao hiểu thảo là việc tốt
00:51:11Trách thì chỉ có thể trách bố cô ấy
00:51:13Tôi điều chỉnh tâm trạng của mình
00:51:14Lập tức nói
00:51:15Cho ông ấy ăn tôi đồng ý
00:51:17Em cứ gói vào hộp đi
00:51:18Chú Yển Ninh lặng lẽ ngẳng đầu nhìn tôi
00:51:20Tôi nặng ra nụ cười thân thiện và hòa nhã
00:51:22Chứng tỏ mình không để ý điều đó
00:51:24Cô ấy mới an tâm cầm đúa lại
00:51:25Bỏ đồ ăn vặt vào hộp cơm
00:51:27Rồi cho vào cặp đứng dậy
00:51:28Sau đó chú Yển Ninh nhẹ nhàng cúi người chào tôi
00:51:30Lên tiếng
00:51:31Cảm ơn
00:51:32Tôi mặt không biểu cảm thầm nghĩ
00:51:33Đừng nói tôi là người tốt
00:51:35Xin đừng nói tôi là người tốt
00:51:41Sau đó bất đắc dĩ cười một tiếng
00:51:44Sau khi chú Yển Ninh rời trường
00:51:45Cô ấy không về nhà
00:51:46Mà đi đến cổng trường trung học số 15 minh
00:51:48Cô ấy từng học cấp 2 ở đây
00:51:50Sau khi qua đường
00:51:51Chú Yển Ninh đã nhìn thấy từ xa một người đàn ông trung niên
00:51:53Đang ngồi bên dài cây xanh đối diện trường
00:51:55Với ngay ngắn
00:51:56Lưng thẳng tắp
00:51:57Mắt nhìn chăm chú vào cổng trường
00:51:58Như sợ bỏ lỡ ai đò tan học
00:52:00Thấy cảnh này
00:52:01Khuôn mặt vốn lạnh lùng của chú Yển Ninh nở nụ cười
00:52:04Vội vàng đeo cặp chạy nhanh đến
00:52:05Thứ lúc người đàn ông không để ý
00:52:08Cô ấy giòn dén như cô bé tinh nghịch
00:52:09Từng bước một lặng lẽ tiếp cận từ phía sau
00:52:12Rồi nhanh chóng vỗ vào vai đối phương
00:52:14Người đàn ông trung niên giật mình quay lại
00:52:16Nhìn quanh không thấy ai nên quay lại như cũ
00:52:18Lúc này khuôn mặt trong trèo của cô gái đội ngột xuất hiện trước mặt ông
00:52:21Chú Yển Ninh cười nói
00:52:23Bố
00:52:23Ninh Ninh
00:52:24Người đàn ông trung niên nhìn con gái
00:52:25Vui vẻ gọi tên cô ấy
00:52:27Nhưng ngay sau đó vội đứng dậy
00:52:28Cuối đầu xin lỗi liên tục
00:52:30Xin lỗi nhé
00:52:31Bố không thấy Ninh Ninh tan học
00:52:32Không thấy Ninh Ninh tan học
00:52:34Ông lầm bầm
00:52:35Giọng nói rất trẻ con
00:52:36Như đứa trẻ 5-6 tuổi
00:52:38Mười ngón tay cũng xoắn vào nhau lo lắng
00:52:40Chú Yển Ninh vội đỡ ông ngồi xuống
00:52:42An ủi
00:52:42Vì con chạy quá nhanh
00:52:44Nên bố không thấy con
00:52:45Người đàn ông trung niên lắp bắp lặp lại lời con gái
00:52:48Chú Yển Ninh dịu dàng nhìn ông
00:52:50Sau đó lấy hộp cơm và đũa sạch từ cặp ra
00:52:52Ăn cơm nào bố
00:52:54Người trung niên chống hai tay lên bậc thang
00:52:55Đúng đưa hai chân như đứa trẻ
00:52:57Chú Yển Ninh không vội cho ăn
00:52:59Cô ấy lấy ra khăn giấy và bình nước
00:53:01Đổ nước lên khăn giấy làm ướt
00:53:02Rồi lau bụi trên mặt người đàn ông
00:53:04Rộng trách yêu
00:53:05Sao lại làm mặt bẩn thế này
00:53:07Ninh Ninh xin lỗi
00:53:08Người đàn ông ủi khoát lên tiếng
00:53:10Chú Yển Ninh vừa lau
00:53:11Vừa dịu dàng nói
00:53:12Không sao đâu
00:53:13Ninh Ninh không giận đâu
00:53:14Nói xong cô mở hộp cơm
00:53:16Dùng khăn giấy sạch bọc đùi gà
00:53:17Đưa cho bố
00:53:18Đùi gà
00:53:19Đùi gà
00:53:20Người đàn ông phấn khích lên tiếng
00:53:21Nhưng không đưa tay nhận
00:53:22Ông non nóng nhìn chú Yển Ninh
00:53:23Thúc sụp
00:53:24Ninh Ninh ăn
00:53:25Ninh Ninh mau ăn đi
00:53:26Người xấu sẽ đuổi đến đó
00:53:28Chú Yển Ninh thuận theo lời ông
00:53:29Con ăn rồi
00:53:31Ăn hai cái rồi đó
00:53:32Bố mau ăn đi
00:53:33Người xấu sẽ đuổi đến đó
00:53:35Nói xong
00:53:35Dùng đỡ gắp cơm đưa đến miệng người đàn ông
00:53:37Ngày lúc này
00:53:38Tại cổng trường trung học số 15 minh
00:53:40Cô Diệu Vân nhảy chân sáo đi ra
00:53:41Cô bé cầm hai cái bánh dừa mới mua
00:53:43Bố ơi
00:53:44Con ăn hết cả hai cái này được không
00:53:45Không để lại cho anh tiểu trạch đâu
00:53:47Cô Viện đông vèo mũi cô bé
00:53:49Vậy con cẩn thận
00:53:50Anh trai con mà biết sẽ đánh mông con đấy
00:53:52Cô Diệu Vân hư một tiếng
00:53:55Đang chuẩn bị qua đường sang bên kia
00:53:56Bỗng phát hiện chị xinh đẹp kia
00:53:58Lại ngồi với chú mặc quần yểm đó
00:53:59Ăn cơm
00:54:00Cô Diệu Vân nhìn một hồi
00:54:01Mặt liền ở nộ cười
00:54:02Rồi cầm bánh dừa nhảy chân sáo đi lên
00:54:04Khoảng một giờ chiều
00:54:06Chú Yển Ninh đeo cặp quay lại lớp
00:54:08Phát hiện tôi hiếm hoi đã ngồi vào chỗ
00:54:10Đọc sách học bài
00:54:11Cô ấy chủ động gửi nói
00:54:12Chiều tốt
00:54:13Tôi kinh ngạc quay đầu
00:54:14Như thế mà vậy
00:54:15Đánh giá cô ấy
00:54:16Chú Yển Ninh bị nhìn đến ngựa ngùng
00:54:18Tránh ánh mắt tôi
00:54:19Nhỏ rộng hỏi
00:54:20Sao vậy
00:54:20Tôi chiều cô ấy
00:54:21Mặt trời mọc đăng tay rồi
00:54:23Cô gái lạnh lùng vô lễ
00:54:24Lại chủ động chào tôi
00:54:26Chú Yển Ninh không nói gì
00:54:27Về mặt lùng túng đặt cặp xuống
00:54:29Mở khóa cặp
00:54:30Lấy sách tiết một
00:54:31Tôi tiện miệng hỏi
00:54:32Thế nào
00:54:33Bố em ăn có vui không
00:54:34Chú Yển Ninh giọng hạnh phúc bác
00:54:36Vui à
00:54:37Tôi quay đầu nhìn cô ấy
00:54:38Nhìn nụ cười nhạt thoáng qua khóe miệng cô gái
00:54:40Hỏi
00:54:41Vậy
00:54:41Đó là lý do chiều nay em vui vẻ thế à
00:54:43Chú Yển Ninh ngờ ngắt nhìn tôi
00:54:45Một lúc sau mơ ngần gật đầu
00:54:46Tôi cười nhẹ
00:54:47Thật không biết nói gì nữa
00:54:49Nhưng cũng chẳng cần nói gì
00:54:50Chỉ còn cách dặn dò
00:54:51Hôm nay sau giờ tự học tối
00:54:53Theo tôi đến siêu thị
00:54:53Bố tôi đang đợi em ở siêu thị
00:54:55Ông ấy là chủ
00:54:56Bảo muốn phỏng vấn
00:54:56Nghe câu này
00:54:57Chú Yển Ninh sửng suốt quay đầu lại
00:54:59Đừng lo
00:55:00Bố tôi tuy hơi thiếu suy nghĩ
00:55:01Nhưng cũng khá dễ tính
00:55:03Không có tình cây khó dễ cho em đâu
00:55:05Chú Yển Ninh mới thở vào
00:55:06Lần đầu phỏng vấn
00:55:07Cô ấy thực sự không biết đối phó thế nào
00:55:09Lẽ nào phải đọc công thức lượng giác cho đối phương
00:55:11Chú Yển Ninh nhẹ nhàng hỏi
00:55:13Tại sao anh lại nói thế về bố mình
00:55:14Bố
00:55:15Tôi vẻ mặt kỳ lạ
00:55:16Tôi không chỉ nói ông ấy
00:55:17Tôi còn muốn nói bố
00:55:18Bố thiếu một sợi thân kinh
00:55:20Vừa nói rứt
00:55:21Một nằm đấm nhỏ mạnh mẽ
00:55:22Đôi một đấm mạnh vào ngực tôi
00:55:23Cụ đấm này thực sự làm tôi đau
00:55:26Tôi ngạc nhiên nhìn chú Yển Ninh
00:55:27Thấy cô gái đang đọa hóe mắt chừng tôi
00:55:29Nước mắt dần tụ lại nơi khóe mắt
00:55:31Nhưng rất nhanh
00:55:32Chú Yển Ninh đã rời mắt với tâm trạng phức tạp
00:55:34Xin lỗi
00:55:35Chú Yển Ninh xin lỗi
00:55:36Không khí hơi chầm nặng
00:55:37Tôi xoa ngực
00:55:38Hít sâu
00:55:39Được rồi
00:55:39Tôi cũng xin lỗi
00:55:40Xin lỗi
00:55:41Biết em hiểu thảo
00:55:42Không nên nói thế về bố em
00:55:44Chú Yển Ninh quay mặt đi
00:55:45Không cho tôi thấy nước mắt chảy xuống
00:55:46Lúc này cô ấy đột nhiên thấy cây mũi và ủy khuất
00:55:49Dường như theo câu nói của tôi
00:55:50Những năm qua tất cả nỗi ủy khuất của cô ấy
00:55:52Đều đồng loạt trào ra từ tin
00:55:53Bóng đen quá khứ đẻ nặng khiến cô ấy thở không nổi
00:55:56Nhưng chú Yển Ninh chưa từng bỏ cuộc
00:55:57Cô ấy nghĩ mình rất mạnh mẽ
00:55:59Cô ấy tự nhủ phải mạnh mẽ
00:56:00Nhưng khi cậu thiếu niên bên cạnh
00:56:02Nói ra những lời an ủi
00:56:03Chú Yển Ninh mới nhận ra hóa ra cô ấy luôn giả vờ mạnh mẽ
00:56:06Lúc này tính cách giả vờ mạnh mẽ dường như tàn vỡ
00:56:09Tôi không nhịn được mở lời
00:56:10Tôi thực sự không rõ tình hình gia đình em
00:56:12Nếu bố em có lý do đặc biệt dần đến không thể
00:56:14Chú Yển Ninh lập tức ngắt lời
00:56:16Bố em rất bình thường
00:56:17Tôi khôn ngoan im lặng
00:56:19Thấy rõ cô ấy không muốn nói về chuyện này
00:56:21Nếu chú Yển Ninh bảo vệ bố mình thế này
00:56:23Có lẽ bố cô ấy không phải người xấu
00:56:25Chỉ là có lý do khác khiến ông ấy bệnh tật
00:56:27Nhưng tôi không hiểu
00:56:27Bốn tiết học chiếu hôm nay
00:56:29Chú Yển Ninh đều rất im lặng
00:56:30Tôi muốn nói chuyện với cô ấy
00:56:31Nhưng thấy cô ấy vẻ mặt lạnh lùng
00:56:33Nên từ bỏ ý định
00:56:39Sau khi chú Yển Ninh dọn xong cặp
00:56:40Theo tôi đến nhà xe
00:56:41Như nhìn ra vẻ không tự nhiên của cô gái
00:56:43Tôi lên tiếng hỏi
00:56:44Lau lắng về phỏng vấn à
00:56:46Chú Yển Ninh nhìn tôi lập tức gật đầu
00:56:48Tôi cười
00:56:48Lo gì chứ
00:56:49Lát nữa cứ coi đầu bố tôi như củ cá rốt lớn
00:56:52Bất kể ông ấy nói gì
00:56:53Em cứ gật đầu cười
00:56:54Vâng là được
00:56:55Chú Yển Ninh cười đầu
00:56:56Như bị chọc cười
00:56:57Hẹn mím môi
00:56:58Tôi thích xem cô ấy cười
00:56:59Vì cô bé này cười lên quá đẹp
00:57:01Tiếp mà suốt ngày lạnh lùng
00:57:02Đẩy xe ra ngoài
00:57:03Thấy cô gái đeo cặp lặng lẽ đi bộ
00:57:05Tôi ngạc nhiên nhìn
00:57:06Có xe không đi
00:57:07Em đi bộ à
00:57:08Nói xong vỗ vào yên sau xe đạp
00:57:10Nhìn dòng người đông đúc ở cổng trường
00:57:12Chú Yển Ninh đứng ngay tại chỗ
00:57:14Bàn tay nhỏ lo lắng và gò bò nắm quần đồng phục
00:57:16Cô ấy bướng bình lắc đầu
00:57:17Lắc đầu lại ý gì
00:57:18Chưa kịp tôi hỏi
00:57:20Chú Yển Ninh đã ngượng ngùng quay người
00:57:21Hai tay nắm dây đeo cặp
00:57:23Lặng lẽ cối đầu đi phía trước
00:57:25Nhìn học sinh đi bộ lần lượt đi qua bên cạnh
00:57:27Tôi lập tức hiểu ra
00:57:28Dù sao cổng trường có quá nhiều cặp mắt
00:57:31Nếu có cặp mắt nào quen biết chú Yển Ninh
00:57:33Phát hiện
00:57:34Hoa khôi lạnh lùng mồi lên yên sau xe đạp của tôi
00:57:36Ngày mai chuyện này chắc lan truyền khắp trường
00:57:37Nghĩ đến lúc trước có nữ sinh
00:57:40Lén đẩy chú Yển Ninh từ bậc thăng xuống
00:57:41Tôi không khỏi thẩm mỹ
00:57:43Mình quá sợ ý rồi
00:57:45Chú Yển Ninh có tiếng tăm nhất định trong trường
00:57:47Có người bắt nạt cô ấy
00:57:48Chắc chắn sẽ có người bị đặt về cô ấy
00:57:50Tôi đẩy xe đạp
00:57:50Cố tình chậm bước lại
00:57:51Giữ khoảng cách lờn phía sau chú Yển Ninh
00:57:53Nhận ra hành động tâm ý của tôi
00:57:55Trái tim lao lắng của chú Yển Ninh cũng thả lỏng đôi chút
00:57:58Chúng tôi cứ giữ khoảng cách 10 đến 20 mét
00:58:00Một trước một sau cứ thế đi
00:58:02Chú Yển Ninh thỉnh thoảng quay đầu
00:58:03Để chắc chắn tôi vẫn theo sau
00:58:05Tôi liền nghiêng đầu cười với cô ấy
00:58:06Không lâu sau
00:58:07Đừng đã không còn học sinh của trường
00:58:08Tôi đạp xe đến bên cạnh cô ấy
00:58:10Lên đi
00:58:11Giờ không ai thấy nữa
00:58:12Chú Yển Ninh nghe lời đi một vòng
00:58:15Cô ấy kiễn chân
00:58:16Vừa nghiêng lên yên sau xe đạp
00:58:17Tôi khó chịu lên tiếng
00:58:19Nếu em không ôm tôi
00:58:20Chắc chắn sẽ ngã xuống đó
00:58:21Nghe câu này
00:58:22Hàng mi dài của chú Yển Ninh vệnh lên
00:58:24Cô ấy từ từ đưa bàn tay trắng nhỏ
00:58:26Như trộm vụn nhẹ nhàng nằm lấy áo đồng phục ngoài của tôi
00:58:28Tôi hết lời tôi trực tiếp khởi động
00:58:30Nhưng cũng để một tay sẵn sàng giữ cô gái phía sau
00:58:32Xe đạp chạy
00:58:34Chú Yển Ninh tức thì mất thăng bằng
00:58:35Cùng với tiếng kêu nghẹn từ miệng
00:58:38Cô ấy vội răng hai tay ra
00:58:39Ôm chặt lấy eo tôi
00:58:40Thấy cô ấy cũng không quá cứng nhắc
00:58:41Tôi khẽ cười
00:58:42Chuẩn bị đỡ cô ấy
00:58:43Tôi đặt một tay lại lên ghi đông
00:58:45Tôi thoải mái nói vọng lại
00:58:47Này chẳng ai nhìn thấy đâu
00:58:49Hai ta cũng chẳng có gì
00:58:50Ngồi xe ôm eo có sao đâu
00:58:51Chú Yển Ninh cối đầu
00:58:52Hai tay đỏ bừng
00:58:53Hai cánh tay như tê cứng không dám dùng sức
00:58:55Chỉ có thể giữ tư thế ôm
00:58:56Nếu người đạp xe là người khác
00:58:58Chú Yển Ninh có lẽ đã không quan tâm nhiều thế
00:59:00Cũng không gò bò thế này
00:59:01Nhưng người phía trước là tôi
00:59:02Sau cảm giác ngượng ngùng
00:59:03Khuấy miệng cô gái nở nụ cười hạnh phúc hiếm có
00:59:05Lúc này tôi khẽ ngân nga một bài hát đạp xe
00:59:07Thành thơi đi về phía siêu thị lớn của nhà tôi
00:59:10Chú Yển Ninh tò mò ngầm đầu
00:59:11Anh hát bài gì vậy
00:59:12Chưa nghe bao giờ à
00:59:14Không thể nào
00:59:15Tôi hơi nghiêng đầu
00:59:15Động tác đạp chậm lại
00:59:17Tôi chật nhớ ra
00:59:18Bài hát này hình như phát hành năm 2017
00:59:21Nhưng năm nay là năm 2015
00:59:22Duy quên mình đã sống lại
00:59:23Sống lại một đời
00:59:25Nguyện vọng đầu tiên là vào được đại học tốt
00:59:26Bù đắp tiếc nuối kiếp trước không lên đại học
00:59:28Việc sau khi sống lại phải có chính phụ
00:59:30Đã sống lại rồi
00:59:31Mà vẫn dồn hết sức vào kiếm tiền
00:59:33Kiếp trước làm nô lệ đồng tiền
00:59:34Kiếp này còn làm lại lần nữa
00:59:36Bản chất quan trọng nhất của sống lại là gì
00:59:38Thứ nhất là khôi phục tuổi trẻ
00:59:40Thứ hai mới là trao cơ hội kiếm tiền
00:59:41Mục đích chính khi tôi sống lại
00:59:43Là để tận hưởng tuổi trẻ
00:59:44Tất nhiên tiền cũng không thể không kiếm
00:59:46Nhưng phải đợi thi xong tốt nghiệp đã
00:59:48Hơn nửa bố nhà mình có tiền
00:59:49Đây cũng là lý do tôi không vội
00:59:51Nếu có thể thi đô cùng đại học với chú Yển Ninh
00:59:53Cũng là một chuyện tốt
00:59:55Nhưng tôi nghĩ đây có lẽ là mơ hồ
00:59:57Mục tiêu của chú Yển Ninh chắc chắn là thành bắt
00:59:59Phân chia chỗ ngồi kỳ thi tháng tới
01:00:01Có lẽ là lần giao thoa gì nhất giữa tôi và chú Yển Ninh
01:00:03Sau khi kỳ thi tháng kết thúc
01:00:05Chú Yển Ninh sẽ lại
01:00:06Ngồi trở lại vị trí đầu tiên phòng thi đầu tiên
01:00:08Tôi đột nhiên thắng gấp dừng lại
01:00:09Chú Yển Ninh giật mình
01:00:11Người đụng vào lưng tôi
01:00:12Sự mềm mại phía sau làm tôi thích thú một thoáng
01:00:15Sau đó tôi lấy lại tư duy
01:00:16Tôi nghiêm túc nhìn đèn đỏ ở ngã tư đối diện
01:00:18Tiên bố hoài bạo với cô gái
01:00:20Chú Yển Ninh
01:00:21Tôi không muốn đứng chót nữa
01:00:22Tôi muốn cố gắng học tập
01:00:23Tôi không muốn ngồi phòng thi cuối cùng nữa
01:00:25Tôi muốn thi đậu đại học tốt
01:00:27Người đi bộ bên vạch kẻ đường quay đầu lại
01:00:29Ánh mắt ngạc nhiên nhìn qua
01:00:30Cô gái đỏ tay cuối đầu phía sau
01:00:32Em sẽ cố giúp anh ôm tập
01:00:34Đèn xanh rồi
01:00:36Đi nhanh
01:00:36Chú Yển Ninh nhỏ rộng thúc giục
01:00:38Cả người gần như muốn tan chảy
01:00:39Lần đầu tiên cô ấy muốn đánh người vì quá ngạo mạng
01:00:41Qua nhiều đường
01:00:42Cuối cùng chúng tôi đến siêu thị
01:00:44Siêu thị tên là siêu thị thực phẩm tươi bốn mùa
01:00:46Đã là một siêu thị thực phẩm tương đối lớn
01:00:48Trong khu vực đường Vọng Giang
01:00:49Sau khi chú Yển Ninh xuống xe
01:00:51Tôi dựng xe ở cửa
01:00:52Bảo cô ấy đợi bên ngoài
01:00:53Tôi vào nói một tiếng trước
01:00:55Cô gái ngoan ngoãn cật đầu đứng yên
01:00:56Nhưng ngón tay không ngừng xoắn tay áo
01:00:58Vẫn tiết lộ tâm trạng lo lắng
01:01:00Vì lần này không chỉ gặp chủ
01:01:01Mà còn gặp bố tôi
01:01:03Dù biết rõ
01:01:04Gặp bố đối phương
01:01:05Đối với mình không có ý nghĩa gì
01:01:06Nhưng cô ấy vẫn cực kỳ lo lắng
01:01:08Tôi vào siêu thị
01:01:09Thế bố tôi đang cầm sổ tay
01:01:10Đối chiếu ghi chép gì đó với hàng hóa trên kệ
01:01:12Bố tôi hét lớn
01:01:14Làm bố tôi giật mình
01:01:15Hét gì thế
01:01:16Tôi hẳng rộng
01:01:17Chỉ ra ngoài nói
01:01:18Người mang đến rồi
01:01:19Nói qua tình hình với bạn ấy là được
01:01:20Đừng hỏi nhiều nhé
01:01:22Nghe vậy bố tôi hơi phấn khích đi tới
01:01:24Đến rồi à
01:01:25Để xem đứa sui sẻo nào
01:01:26Mà học lớp 12 bị phá đây
01:01:29Cố viện đông ra ngoài
01:01:30Chú Yển Ninh ở cửa lập tức quay người lại
01:01:32Hàng mi dài công công khẽ run dày
01:01:34Giọng lùng túng trao
01:01:36Chào chú
01:01:37Nụ cười bố tôi đông cứng
01:01:39Gương ép một tiếng chào
01:01:40Vừa nói xong bố tôi vội kéo tay tôi
01:01:41Kéo tôi trở lại siêu thị
01:01:42Thằng danh con
01:01:43Con dụ đâu ra một cô bé xinh đẹp thế này
01:01:46Bố cứ thưởng là con trai chứ
01:01:48Con không sợ bố người ta đánh chết cậu à
01:01:51Tôi cười nói
01:01:52Có vấn đề gì
01:01:53Bố tôi gõ một cái lên đầu tôi
01:01:55Cô bé này nhìn là con nhà tử tế
01:01:57Làm sao có thể thiếu tiền
01:01:59Con có phải lừa cô bé ngây ngô không
01:02:01Nói xong định cờ giày đánh người
01:02:03Phản xạ cơ bắp của tôi thức tỉnh
01:02:05Vội vàng lắc mông nè sang một bên
01:02:06Phản bác
01:02:07Con không lừa
01:02:08Bạn ấy tự nguyện mà
01:02:09Bố tôi tức giận xong tới
01:02:10Cũng không được
01:02:11Bảo bạn ấy đi đi
01:02:12Đồ danh con
01:02:12Đừng để bố con ngay cả siêu thị cũng không giữ nổi
01:02:15Ông đá tôi ra khỏi siêu thị
01:02:16Tôi đứng ở cửa siêu thị
01:02:18Hơi ngượng gãi đầu
01:02:19Chú Yến Ninh cò bó mỉnh cười
01:02:21Hai bàn tay chẳng mút đặt trước người xoắn vào nhau
01:02:23Cố đồng học em xin về nhà trước
01:02:25Nói xong cô ấy cúi đầu
01:02:26Khói miệng cô ấy méo đi không tự nhiên
01:02:28Rồi quay người thân hình biến mất
01:02:29Tôi ngạc nhiên trước phản ứng của cô ấy
01:02:31Vội đuổi theo nắm lấy cánh tay
01:02:32Đợi đã
01:02:33Cô gái bị ép quay người lại
01:02:35Giấu đôi mắt đỏ hoe dưới mái tóc
01:02:36Mặc dù vậy
01:02:38Cô ấy vẫn cố nặng ra nụ cười không tự nhiên
01:02:40Đã muộn rồi
01:02:41Bố em không thấy em sẽ lo lắng
01:02:43Em phải về đây
01:02:44Cô ấy có lẽ nghe được tiếng tranh cãi bên trong
01:02:46Nhưng có lẽ không nghe rõ
01:02:48Chỉ biết bố con chúng tôi đang cãi nhau
01:02:50Cô ấy vốn mang tâm trạng vừa lo lắng vừa mong đợi đến đây
01:02:52Nhưng khi nghe thấy tiếng cãi nhau bên trong
01:02:54Không khỏi đổ nguyên nhân mâu thuẫn lên mình
01:02:56Tôi quay đầu nhìn siêu thị
01:02:58Không bung tay cô ấy
01:02:59Nghiêm túc nói
01:03:00Em đợi thêm một chút nhé
01:03:01Chỉ một chút thôi
01:03:02Nếu dám đi tôi sẽ không khách xào với em nữa
01:03:04Khi tôi định quay lại siêu thị
01:03:05Chú Yển Ninh vội nằm lấy tay tôi
01:03:07Đỏ hoe mắt bàn xin
01:03:09Đừng cãi nhau
01:03:10Giọng cô ấy run dẩy
01:03:11Tôi sững ngửi một chút
01:03:12Cười an ui
01:03:13Em yên tâm
01:03:13Đàn ông thật không dùng cãi nhau để giải quyết vấn đề
01:03:16Nói xong tôi đến cửa siêu thị
01:03:17Một cú đá mở cửa
01:03:19Bố tôi đang đứng cạnh quầy tính tiền quay đầu mạng nhiên nhìn tôi
01:03:21Con muốn chết à
01:03:22Tôi dơ bố ngón tay lên
01:03:24Nhiêm túc nhìn bố
01:03:25Bố để bạn ấy làm việc ở đây
01:03:26Khi thi tháng này con vào tắc 40 lớp
01:03:29Nghe câu này
01:03:30Con giận của bố tôi biến mất
01:03:31Không thù đánh giá tôi một lượt
01:03:32Tắc 30
01:03:33Tôi ngạc nhiên nhớ mày
01:03:35Ông già lừa con à
01:03:36Nghe câu này
01:03:37Bố tôi trợn mắt định cởi giày
01:03:39Tôi vội rút nuôi chiến thuật
01:03:40Được
01:03:41Tắc 35 thì tắc 35
01:03:42Bố tôi mới hử một tiếng
01:03:44Không vào được tắc 35
01:03:45Thì cho cô bé kia cuốn xéo
01:03:48Bố nói được làm được
01:03:49Con tự coi mà làm
01:03:51Tôi méo miệng
01:03:53Cả lớp có 53 người
01:03:54Vào tắc 35 đồng nghĩa
01:03:56Toàn khối tôi phải tiến ít nhất 500 hạng
01:03:59Nghe có vẻ phấn khích
01:04:00Hay là từ bỏ nhí
01:04:02Tôi bắt đầu mong lung nghĩ đổi sách
01:04:03Đang định ra ngoài đón chú huyền ninh vào
01:04:05Thì giọng bố tôi vang lên phía sau
01:04:07Giọng ông cố tình hạng thấp
01:04:09Cô gái con thích à
01:04:10Tôi mạng nhiên quay đầu
01:04:12Bố tôi như lão giang hồ lít nhìn con trai
01:04:14Với bộ dạng con vậy
01:04:15Người ta có thèm để ý con không
01:04:17Dù con làm đến mức này
01:04:18Tương lai người ta cũng không thèm nhìn con một cái
01:04:21Tiếp kiệm đi
01:04:22Tôi buông một tiếng chặt
01:04:24Chẳng thèm để ý
01:04:25Tình cảm của tôi với chú huyền ninh rất thuần khiết
01:04:26Hoàn toàn coi cô ấy như con gái nuôi
01:04:28Sau khi tôi ra ngoài
01:04:30Bố tôi phía sau khẽ thở dài
01:04:31Nhưng khuế miệng lại mang nụ cười
01:04:33Nếu mượn cơ hội này
01:04:34Khiến thằng nhóc tiến bộ
01:04:35Cũng không tệ
01:04:38Ông thầm nghĩ
01:04:39Đến bên ngoài siêu thị
01:04:40Chú huyền ninh rất nghe lời và không bỏ đi
01:04:42Chỉ là cô ấy ban đầu đứng dưới ánh đèn cửa
01:04:44Giờ lại đứng trong góc tối
01:04:46Bòng dáng mảnh mai cô đơn lẹ loi
01:04:48Tôi cảm thấy đau lòng
01:04:49Vẫn lên tiếng
01:04:50Đừng đó làm gì
01:04:51Muốn dạ tôi à
01:04:52Chú huyền ninh nghe vậy vội đi ra
01:04:53Tôi định nói gì đó
01:04:54Nhưng thấy vệt nước mắt chưa khô ở khóe mắt cô ấy
01:04:56Khóe miệng không tự nhiên
01:04:58Cô ấy giải thích
01:04:58Vừa rồi có khách
01:04:59Em mới tránh sang một bên
01:05:01Tôi kéo tay cô ấy vào siêu thị
01:05:02Dẫn đến trước mặt bố tôi
01:05:04Đi theo tôi
01:05:05Cô bé
01:05:06Để tôi đưa cháu đi một vòng
01:05:07Bố tôi mở lời
01:05:09Điếc mắt nhìn cặp hồng của chú huyền ninh
01:05:10Chú huyền ninh lập tức nghe lời đi theo
01:05:13Rồi lấy từ cặp ra sổ tay và bút
01:05:14Vẻ mặt nghiêm túc lắng nghe
01:05:16Bố tôi buồn cười nhìn cô ấy
01:05:18Không đến mức đó đâu
01:05:19Cũng không có gì quan trọng cháu phải làm
01:05:21Hơn nữa cháu chỉ có thể đến vào buổi tối
01:05:24Đúng không
01:05:24Chú huyền ninh gật đầu
01:05:27Vâng à
01:05:28Hai người đi phía trước
01:05:29Tôi đi phía sau
01:05:30Nhìn bóng lưng chú huyền ninh như nhìn con gái ngoan
01:05:32Nở nụ cười nhạt
01:05:33Bố tôi vừa đi vừa dặn dò cô gái
01:05:35Những việc cô ấy cần làm
01:05:36Tùy rất ít và nhẹ nhàng
01:05:38Nhưng chú huyền ninh vẫn nghiêm túc ghi chép
01:05:40Tóm lại là sắp xếp đồ trên kệ
01:05:42Thu tiền ở quầy tính tiền
01:05:44Buổi tối vắng hơi
01:05:46Thì có thể dọn dẹp vệ sinh
01:05:48Khu thịt tươi nhờ giữ nhiệt độ lạnh
01:05:51Tôi đi phía sau xích trượt ngã
01:05:53Vội vịn vào đồ đạc
01:05:55Rồi cuối đầu nhìn vũng trả đá trên sàn
01:05:57Bố tôi và chú huyền ninh cùng quay lại
01:05:59Bố tôi khó chịu lên tiếng
01:06:01Lúc chiều
01:06:01Có thằng nhóc tụt quần đái ở đây
01:06:03Nói đến đây quay sang tôi
01:06:06Lát nữa con dọn cái đống kia đi
01:06:08Tôi trợn mắt
01:06:09Sao bố không dọn
01:06:10Để tận bây giờ chờ con đến dọn à
01:06:12Bố tôi trợn mắt
01:06:14Ta là chủ
01:06:15Nói xong quay lại tiếp tục dọn dò cô gái
01:06:17Đi một vòng xong
01:06:19Ba người quay lại quay tính tiền
01:06:20Bố tôi mặc áo khoác
01:06:22Con dạy bạn cách thu tiền đi
01:06:23Bố về nhà trước
01:06:25Sau khi bố tôi đi
01:06:27Tôi quay sang chú huyền ninh đang đọc ghi chú
01:06:28Em cứ đi lanh quanh đi
01:06:30Làm quen trước
01:06:31Để anh viết cho em một bản
01:06:32Lưu ý
01:06:33Công quy trình và thao tác
01:06:35Chú huyền ninh nhìn sang
01:06:36Nhẹ gật đầu
01:06:36Vài phút sau
01:06:37Tôi viết xong những điều cần lưu ý
01:06:39Ngừng đầu thấy bố tôi quay trở lại
01:06:40Quen lấy tôi
01:06:42Bố tôi lầm bầm
01:06:44Đi về phía kệ hàng
01:06:45Tôi không để ý
01:06:46Nhưng một lúc sau
01:06:47Tôi thấy bố tôi đứng yên tại chỗ
01:06:48Nhìn về một hướng
01:06:49Tôi vội đi qua
01:06:50Đến bên bố tôi
01:06:51Tôi cũng xứng người
01:06:52Chỉ thấy giữa hai kệ hàng
01:06:53Cô gái quỳ xuống đất
01:06:55Dùng khăn lao không biết lấy ở đâu
01:06:56Chăm chỉ lao vúng nước trên sàn
01:06:58Bóng lưng cô ấy tĩnh lặng và im lìm
01:07:00Chăm chỉ và tỉ mỉ
01:07:01Âm thầm làm những việc cô ấy cho là nên làm
01:07:03Bố tôi nhìn cảnh này
01:07:05Điều cảm hơi xúc động
01:07:06Sau đó lặng lẽ quay sang tôi
01:07:07Hạ rộng
01:07:08Bạn ấy rốt cuộc là ai
01:07:09Tôi hít sâu
01:07:10Tâm trạng phức tạp đáp
01:07:11Bạn ấy là đứa trẻ ngoan
01:07:12Nghe vậy bố tôi nhớ mày
01:07:14Hai đứa không phải cùng tuổi sao
01:07:15Trước mặt bố còn làm da vẻ từng trải
01:07:17Tất nhiên ông cũng thấy được
01:07:20Mình đã tuyển được một đứa trẻ tốt
01:07:22Vào siêu thị
01:07:23Bố tôi liếp tôi một cái
01:07:24Nhỏ rộng
01:07:24Còn không vào được tấp 35
01:07:26Bạn ấy vẫn phải cuốn xéo
01:07:28Không thương lượng được đâu
Bình luận

Được khuyến cáo