Skip to playerSkip to main content
  • 3 months ago
Transcript
00:00Nguyên tác liên giản
00:30Đạo diễn Dư Đinh
00:31Biên Kịch
00:33Thiên Mễ
00:34Quác Sảng
00:35Lục Mọc Thanh
00:37Lý Kinh Tùng
00:38Các diễn viên
00:41Địch Thiên Lâm trong vai Giang Thôn
00:44Giang Khải Đồng trong vai Hoác Chi
00:46Tần Anh Tố
00:47Phó Gia trong vai Trật Lợm Sinh
00:50Bạc Hủy Tử trong vai Giang Bã Nhi
00:52Trương Đào trong vai Hoàng Sa Văn
00:55Tiền Khiết trong vai An Nhiết Thu
00:58Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:28Any more.
01:41Bộ phim Tình Yêu Ấm Áp
01:44Tập 20
01:46Bác sĩ An rất quan tâm đến cô đấy nhé.
01:50Bảo là sẽ giúp cô điều chỉnh sức khỏe cho tốt.
01:53Thời chúng tôi đang nói đến chuyện này thì cô gọi điện thoại đến.
01:55Cô bảo có trùng hợp không chứ?
01:57Thật ra là bố cháu nhờ gì đến bắt mạch cho cháu.
02:00Muốn điều chỉnh thể chất.
02:02Lão già đang mong được bé cháu nội lắm rồi đấy.
02:05À, thế cái hôm tôi gặp Giang Phu Nhân ở bệnh viện Cầm Đảo.
02:08Là cô vẫn chưa mang bầu à?
02:10Tôi cứ tưởng là cô mang bầu rồi cơ đấy.
02:14Tôi kể cô nghe.
02:16Hồi tôi mang bầu đứa thứ hai là nhờ bác sĩ An cắt thuốc đấy.
02:20Bác sĩ An kể thuốc cho Giang Phu Nhân đi nhé.
02:23Được.
02:23Nào, để gì bắt mạch cho cháu trước đã.
02:28Lại.
02:42Mẹ không có gì, rất tốt.
02:44Sức khỏe cháu thế này thì ba năm sinh hai lần cũng không vấn đề gì cả.
02:48Thế thì cháu cảm ơn Giang quá ạ.
02:49Đừng khách sáo.
02:53Thôi, các cô cứ nói chuyện đi nhé.
02:56Tôi về trước đây.
03:00Cảm ơn bác sĩ An.
03:01Bá Nhi, con cứ yên tâm đi.
03:09Tần ánh tố chưa có thai đâu.
03:10Xem ra chuyện con cái chỉ là đôn phương nó muốn.
03:18Bá Nhi, con đừng nói gì vội.
03:20Đợi gì một lát nhé.
03:21Em gọi điện liên tục thế.
03:37Có phải công ty có chuyện gì không?
03:38Nếu có việc bận thì em về trước đi.
03:41Anh xuất hành môi trường xanh.
03:42Em cũng không cần phải sắm xe đạp đi theo anh đâu.
03:44Anh phải đạp xe đến viện thiết kế.
03:46Chẳng nhẽ em cũng đi theo à?
03:47Anh nói gì thế?
03:48Em làm thế vì muốn tốt cho sức khỏe của em đây chứ.
03:51Hơn nữa, anh đến viện thiết kế.
03:52Em đạp xe không đi theo được à?
03:54Thế thì đi nhanh lên.
03:56Ai đến điểm tích cuối cùng thì người đấy phải trêu đãi đấy.
03:59Đợi một tí.
04:01Này, Trần Lẫm Sinh.
04:03Em có chuyện này cần nói với anh.
04:06Chuyện này em cũng đã nghĩ rất lâu rồi.
04:08Mà vẫn cứ xấu trong lòng.
04:09Không biết là...
04:12Nếu hôm nay em mà không nói ra với anh.
04:14Sợ là em ngủ không ngon.
04:17Chuyện gì mà có vẻ nghiêm trọng thế?
04:19Lừa anh hả?
04:20Dám lừa anh à?
04:21Đứng lại.
04:21Đến bệnh viện làm cái gì thế nhỉ?
04:51Lại còn thay quần áo rồi cơ hả?
04:53Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
05:28Hư à, mình là An Nhất Thu đây.
05:30Cậu có rảnh không?
05:32Mình đang ở trong cơ quan cậu đây.
05:33Nếu tiện thì để mình sang chỗ cậu một tí nhé.
05:37Ừ.
05:44Nhất Thu, cậu xem, trước mắt đã 20 năm rồi.
05:48Năm kia, hồi với con trai bạn cùng lớp cũ của chúng mình,
05:51mình với cậu có gặp nhau.
05:53Mình không nghĩ là cậu sẽ gọi điện cho mình cơ đấy.
05:57Nói đi.
05:58Có chuyện gì cầm nhờ mình thế?
05:59Mình có chuyện gì được chứ?
06:01Tiện đường thôi.
06:03Mình rất thích cậu ngày xưa.
06:05Nói chuyện thẳng thắn, chưa bỏng vèo bao giờ.
06:11Được.
06:11Thế thì mình nói thẳng vậy.
06:14Nói đi.
06:18Người này, cậu có ấn tượng gì không?
06:20Có người nói cô ta khám bệnh trong bệnh viện của cậu.
06:22Đồ ngốc, nhìn em này.
06:40Ông xem, hai bọn nó trông xứng đôi chưa kìa.
06:44Lẫm sinh nhà mình, đúng là phải có những cô gái thế này thì mới xứng chứ.
06:47Con bé hoặc chi kia còn phải chạy dài.
06:52Hồi đầu nếu mà không phải tôi có thành kiến kiên quyết khoản đối chúng nó kết hôn,
06:56thì lẫm sinh làm sao mà gặp được cô gái tốt thế kia cơ chứ?
06:59Được rồi, được rồi.
07:00Đã bao lâu rồi mà vẫn nhắc đến tiểu chi làm gì cơ chứ?
07:04Hơn nữa, chúng nó cũng có bảo là quan hệ bạn bè gì đâu.
07:06Người ta là quan hệ công việc thôi mà.
07:08Ông thì hiểu cái gì chứ?
07:09Trần lẫm sinh, anh xem kìa.
07:13Xe đạp anh cũng không thắng nổi em, chơi điện tử cũng không thắng.
07:17Anh đúng là ngốc, nhìn em kêu căng chưa kìa.
07:19Anh còn tưởng là em đã tiêu diện anh một trận ác chiến nữa cơ chứ?
07:22Thế mà còn ăn cơm mẹ anh nấu, không có tí thành ý nào cả.
07:25Anh thì hiểu gì chứ?
07:26Cơm nhà nấu mới là ngon.
07:28Cơm em ăn từ bé hết đều là do bảo mẫu nấu, chẳng có vị gì cả.
07:31Em thấy cơm của bác gái nấu mới có mùi vị của gia đình.
07:34Đấy đây nào, ăn hoa quả.
07:35Con cảm ơn bác trai.
07:36Thế cháu không khách sáo nữa ạ?
07:38Đương nhiên là không phải khách sáo.
07:41Bá Nhi, sau này cháu cứ coi đây là nhà cháu, thích đến đây lúc nào cũng được.
07:47Thế thì cháu cảm ơn bác trước ạ?
07:48Không cần cảm ơn đâu.
07:50Mẹ, lúc nào thì được ăn cơm ạ?
07:52Mẹ làm chắc cho cả làng ăn được.
07:54Mẹ vui thì mẹ làm con xét biết cái gì để con giúp mẹ.
07:58Không cần đâu, không sao.
07:59Con cứ chơi thêm một lúc với bá Nhi đi.
08:01Cứ để cô ấy tự chơi, không sao đâu.
08:03Con rửa tay đi.
08:04Con ăn trước một miếng mà.
08:09Bố, để con.
08:15Còn một con cá nữa.
08:17Đây đây.
08:18Ralu.
08:31Cái gì?
08:39Chị, sao tự nhiên chị lại chuyển đến khách sạn ở thế?
08:42Em nói đi.
08:45Dạo này em đã làm những việc gì thế?
08:47Em có làm cái gì đâu?
08:49Đầu tiên là thư ký Phương, rồi sau đến ăn nhất thu.
08:52Ăn nhất thu lại làm sao thế?
08:53Đi theo chị đến bệnh viện.
08:55Suốt chút nữa thì bắt gặp chị đi thăm bọn trẻ.
08:57Người trong răng da đã nghi ngờ rồi.
08:58Thứ cùng em đã làm cái gì thế?
09:00Em thật sự chẳng làm gì cả.
09:04Có khi nào là do...
09:06Em cho bố xem ảnh của bọn trẻ không?
09:08Cái gì?
09:09Em cho bố xem ảnh của bọn trẻ á?
09:11Em đã bàn với chị chưa?
09:12Tại sao lại làm thế hả?
09:14Em chưa nói bọn trẻ là con của ai.
09:16Em chỉ muốn để cho bố xem qua, để thử xem thái độ của bố thế nào.
09:19Em giết chị rồi đấy.
09:26Chị.
09:26Số cuộc em đã làm gì sai?
09:30Em lại còn hỏi chị nữa à?
09:34Chị đã nói với em bao nhiêu lần rồi.
09:37Em chỉ cần đóng vai tần ánh tố cho tốt.
09:39Những việc khác đừng có can sự vào.
09:41Răng da từ trên xuống dưới chẳng có ai là ngu ngốc cả.
09:44Đừng nói em càng không phải là đối thủ của họ.
09:47Bây giờ em hại chị rơi vào thế bị động rồi em biết chưa hả?
09:50Bọn trẻ vừa mới ổn định được một tí.
09:52Chị bây giờ lại phải nghĩ cách cho bọn nó chuyển viện.
09:54Điều đâu mà xảy ra sự cố gì là em giết chết chị rồi đấy.
09:58Em thật sự không cố ý mà.
09:59Em thật sự chỉ vì muốn giúp chị thôi mà.
10:01Em không làm gì thì mới là giúp chị.
10:09Tiểu chi.
10:11Vừa nãy chị hơi bị kích động quá.
10:13Chị thật sự đang rất sợ hãi.
10:16Chị xin lỗi em nhớ.
10:17Tiểu chi.
10:18Chị không nên đánh em.
10:21Rất cả là lỗi của em.
10:22Chị cứ bình tĩnh lại đã.
10:27Thực ra em nghĩ là thời gian vừa qua.
10:30Sang thôn đã thay đổi rất nhiều.
10:32Em không biết hồi trước anh ấy tại sao không thích chị và trẻ con.
10:35Nhưng em bây giờ.
10:36Anh ấy sẵn sàng đón nhận bọn trẻ.
10:38Hơn nữa anh ấy còn rất thích có con nữa.
10:40Em chỉ mới quen biết sang thôn có mấy ngày.
10:42Chị và anh ấy đã cưới nhau 2 năm rồi.
10:44Chị hiểu anh ấy hơn em.
10:45Hai anh chị có phải là hiểu lầm nhau không?
10:48Giữa vợ và chồng nên cùng nhau cảm thông.
10:50Có rất nhiều chuyện không nhất tiết phải khiến nó trở nên như thế.
10:52Chị đã bảo em biết bao nhiêu lần rồi.
10:55Chuyện của bọn chị em đừng có can sự vào.
10:57Sao em cứ không hiểu thế nhỉ?
11:05Nghe đi.
11:06Chuyện gì đến thì sẽ phải đến.
11:11Alo.
11:13Cái gì?
11:14Không thấy bố đâu cả sao?
11:16Được em biết rồi.
11:17Chị em phải đi về đây không thấy bố đâu cả.
11:20Được thế em mau về đi.
11:22Nhớ đấy.
11:22Về nhà không được nói cái gì hết.
11:24Không được làm bất cứ việc gì hết.
11:25Cứ coi như chị đang cầu xin em.
11:27Người nhà họ rằng điều đang nghi ngờ rồi.
11:29Em biết chưa?
11:30Đặc biệt là mấy đứa trẻ không được nhắc đến một tư nào cả.
11:33Vâng em biết rồi ạ.
11:36Sao có mỗi một người mà cũng không trông nổi thế?
11:44Có phải là một mình ra ngoài không?
11:47Dạo gần đây trí nhớ của lão da không được tốt cho lắm.
11:50Sợ là ra ngoài rồi ông không nhớ được đường về nữa.
11:53Cậu chủ.
11:54Giang thôn.
11:55Dì đã xem qua camera.
11:56Bố con tự đi một mình.
11:57Dì đã báo cảnh sát.
11:59Dì chỉ lo bệnh tim của bố con.
12:00Nếu mà xảy ra chuyện là mệt lắm đấy.
12:02Tôi vừa mới đi rót cho lão da cốc nước để uống thuốc.
12:05Quay qua quay lại đã không thấy ông đâu cả.
12:07Lúc lão da bị ốm, tôi cũng không chăm sóc hết được.
12:11Bác sĩ An bảo tim của lão da không ổn.
12:14Tôi sợ bệnh tim của lão da lại tái phát.
12:17Chắc không phải xảy ra chuyện rồi chứ.
12:18Không thể đợi được nữa.
12:19Sức khỏe của bố không tốt.
12:21Không đi xa được đâu.
12:21Chúng ta tìm thật kỹ quanh đây.
12:23Để em đi cùng với bá Nhi.
12:24Lúc nãy bá Nhi ăn cơm nhà em.
12:26Nhận được điện thoại là chân cẳng đã mềm đũng ra rồi.
12:28Em sợ cô ấy lái xe không an toàn.
12:30Nên đưa đến đây.
12:31Cậu vất vả rồi.
12:33Dì An, chúng ta cùng đi.
12:35Được, để tôi lái xe cho.
12:37Thế để em ở lại đây vậy.
12:38Em sẽ đăng tin tìm người trên mạng.
12:40Chưa biết chừng có người nhìn thấy bố.
12:41Đúng là lẽ ra có người nên ở lại đây.
12:43Bố mà quay về thì gọi cho anh nhé.
12:44Bố có mỗi một mình.
13:08Ngộ dỡ bệnh tim tái phát thì làm thế nào đây?
13:10Bên người bố cháu có đeo sẵn một viên hoàn cấp thiếu tim cấp tốc.
13:13Hơn nữa tuy rằng động táng quấy chậm chạm nhưng đầu óc vẫn còn minh vẫn.
13:17Chắc không có gì nghiêm trọng đâu.
13:24Alo.
13:26Nhất thu à.
13:28Lưu à.
13:29Sao cậu lại gọi điện thế?
13:31Lần trước cậu nhờ mình hỏi thăm người kia kìa.
13:34Mình đã hỏi thăm được rồi.
13:35Người này đúng là bệnh nhân điều trị ở bệnh viện mình.
13:40Cô ấy là mẹ của hai bệnh nhân sinh đôi ở Khoa Nhi.
13:43Alo, nhất thu.
13:47Cậu chắc chắn đúng là người đấy chứ.
13:50Không sai.
13:51Bác sĩ Khoa Nhi bên mình thường xuyên nhìn thấy cô ấy đến thăm con.
13:58Mình biết rồi.
13:59Cảm ơn cậu nhé.
14:01Còn nữa,
14:02mình còn tiện thể hỏi luôn bệnh tình của đứa trẻ.
14:04Trong đó, có một đứa bị bệnh tim bẩm sinh rất nặng.
14:09Bệnh tình cũng đã tương đối ổn định.
14:11Điều này cậu có yên tâm.
14:12Cảm ơn nhé.
14:20Là điện thoại của ai đấy ạ?
14:22Tìm tới bố rồi ạ.
14:23Không phải.
14:25Một đồng nghiệp cũ của gì.
14:27Sang bên kia tìm xem thế nào đi ạ.
14:29Được.
14:29Bây giờ cô nói cho tôi biết thì vẫn còn kịp.
14:37Nói tôi biết đi.
14:38Cuối cùng là bố bị làm sao?
14:40Sang phụ nhân, tôi không hiểu lắm ý của cô.
14:44Trước doan dạo gần đây tôi cảm thấy bố có gì đó không ổn.
14:46Bác sĩ cũng nói bố chỉ bị di chứng tay biến nhẹ.
14:49Kể cả vận động không phải tội lợi lắm.
14:51Thì cũng không đến nỗi nói cái gì, làm cái gì cũng không nhớ nổi.
14:56Cô nói tôi nghe.
14:57Có phải bọn cô trông uống thuốc gì rồi đúng không?
14:59Có vấn đề gì rồi?
15:01Sao lại thế được chứ?
15:03Tất cả mọi loại thuốc đều do bác sĩ An đưa cả.
15:05Tôi chẳng biết gì hết.
15:06Cô không biết gì hết.
15:07Bố chức giờ toàn do cô chăm sóc cả.
15:11Được.
15:13Cứ coi như là cô không muốn nói.
15:15Cũng không sao.
15:16Đợi Giang Tôn quay về.
15:17Tôi sẽ bảo anh ấy hỏi lại cô.
15:19Nếu như bố không sao thì thôi cho qua.
15:21Đừng nếu có chuyện gì thật.
15:22Rồi để xem liệu anh ấy có bỏ qua cho cô không.
15:25Không liên quan gì đến tôi thật mà.
15:27Là lão gia tự mình bỏ đi.
15:28Không liên quan gì đến cô.
15:30Cô nghĩ là Giang Tôn liệu có tin không?
15:33Tôi thấy là chắc chắn cô là lười biếng.
15:36Nếu không thì làm gì có chuyện lão gia đi từ lúc nào.
15:38Cô cũng không biết.
15:39Giang phụ nhân.
15:40Không phải là do tôi lười biếng đâu.
15:42Nhưng bệnh sa sốt trí tuệ của lão gia càng ngày càng nặng.
15:45Tôi cũng không thể nào trông non hết được.
15:48Cô nói cái gì?
15:49Cô bảo bố tôi bị sa sốt trí tuệ á?
15:52Suốt cục là có chuyện gì?
15:56Cô nói đi.
15:59Thực ra lão gia mắc phải là chứng sa sốt trí tuệ của người cao tuổi.
16:05Hồi trước chưa chuẩn đoán ra.
16:07Nhưng mấy tháng về đây càng ngày càng nặng lên.
16:09Lúc ổn lúc tệ.
16:10Lại còn thường xuyên quên mọi việc.
16:12Giang Tôn có biết không?
16:13Chỉ có bác sĩ An là biết thôi.
16:17Bà ấy nói lão gia không muốn cho bất cứ ai biết.
16:19Cũng không cho phép tôi nói với cô cậu.
16:21Giang phụ nhân.
16:22Tôi cũng chỉ là người đi làm thuê.
16:24Tôi không cố ý giấu cô cậu đâu.
16:26Không liên quan đến chúng tôi thật mà.
16:28Tôi biết rồi.
16:29Cô đừng quá căng thẳng.
16:31Cô đi làm việc của mình đi.
16:41Lại là An nhất thù.
16:43Suốt cuộc là bà ta định làm gì?
17:00Nào bà Nhi.
17:01Em chịu khó ăn một miếng đi.
17:03Hồi trưa lúc ở nhà anh em còn chưa ăn được gì.
17:06Em làm gì có khổ vị mà ăn.
17:07Đến giờ này em vẫn chưa biết là bố em đã bỏ đi đâu nữa.
17:11Em nên làm gì đây?
17:13Em đừng quá lo lắng.
17:15Anh đi tìm với em, tìm đến cùng với thôi.
17:18Nhưng anh thử nói xem.
17:20Liệu có phải bố em cả một ngày không được ăn gì không?
17:24Em đừng đoán mò nữa.
17:25Vâng, xin chào.
17:43Đúng, đúng, đúng, tôi chính là người đang tin tìm ạ.
17:46Tìm thấy bố tôi rồi à?
17:48Vâng, vâng.
17:49Bây giờ tôi đến ngay đây.
17:50Cô ơi, cô có thấy chìa khóa xe của tôi đâu không?
18:07Không thấy đâu ạ.
18:09À đúng rồi.
18:10Ở đây có chìa khóa của cậu chủ.
18:12Đây có cậu chủ của cậu chủ.
18:15Đưa đây cho tôi.
18:16Xin lỗi.
18:24Thuê ba cuối khách vừa gọi hiện đã tắt máy.
18:25Thuê ba cuối khách vừa gọi hiện đã tắt máy.
18:55Thuê ba cuối khách vừa gọi hiện đã tắt máy.
19:13Làm gì có ai đâu?
19:14Có phải là báo nhầm rồi không?
19:15Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
19:45Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
20:15Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
20:45Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
20:47Anh nhìn thấy xe rồi.
20:49Xe đổ ngay trên đường.
20:51Thế còn em đâu?
20:52Em đang ở trong rừng.
20:53Rừng nào cơ?
20:56Anh nhìn thấy em rồi.
20:58Em đừng cử động.
20:59Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
21:06Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
21:07Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
21:09Hãy subscribe cho kênh La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
21:14Để anh xem nào
21:15Bị thương cổ tay à?
21:16Còn chỗ nào nữa không?
21:19Đồng gối
21:20Chẳng phải anh để em lại viện dưỡng lão à?
21:25Anh vừa mới về đến, cô giúp việc đã bảo anh em có việc gấp phải sang ngoài
21:28Anh còn tưởng có việc gì cơ
21:30May mà anh đi theo định vị xe của anh dẫn đến đây
21:33Nếu không thì biết làm thế nào
21:34Em không sao
21:35Đã tìm thấy bố chưa?
21:37Bận chưa
21:37Em còn nói là không sao
21:38Anh nhìn em bị thương kìa
21:39Anh cứ kệ em đã
21:41Đi tìm bố đã
21:41Anh cũng chưa tìm thấy
21:43À anh dì An đâu?
21:49Dì An đang điện hệ với một số người
21:51Để anh đưa em quay về viện dưỡng lão đã
21:53Làm gì thế?
21:57Mau lên đây
21:58Em đi được
22:06Bám chặt vào anh
22:09Bám chắc vào
22:15Hay là anh cứ thả em xuống đi
22:25Em tự đi được mà
22:29Ôm chặt một tí đi
22:30Được chưa?
22:35Được rồi
22:37Anh đưa em về rồi anh lại đi tìm bố
22:40Mật mã đổi rồi à?
23:05Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
23:10Chẳng nhẽ là sinh nhật của cô ta
23:27Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
23:59Sao ông lại đối xử với tôi như thế chứ?
24:20Giang kiến quốc.
24:21Ông đừng trách tôi đấy.
24:29Tôi sẽ khiến ông phải ân hận.
24:38Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
25:0830 năm qua.
25:17Ông vẫn không quên được cô ta.
25:19Cho dù tôi đã bỏ ra bao nhiêu thứ vì ông, vì ông mà hy sinh bao nhiêu đi chăng nữa, trong lòng ông chỉ có mỗi cô ta.
25:29Ông chỉ vì Giang Thôn là con của ông với cô ta mà ông giành hết toàn bộ tài sản của ông cho nó có đúng không?
25:35Thế bá Nhi thì sao?
25:36Bá Nhi phải làm sao?
25:43Bá Nhi cũng là con gái ruột của ông cơ mà.
25:47Tôi tuyệt đối không để các người đối xử với bá Nhi của tôi như thế.
25:50Khiến quốc.
26:09Chị em kiến quốc.
26:10Nhất thu.
26:16Đến giờ uống thuốc rồi à?
26:17Đúng thế.
26:18Đi thôi.
26:19Chúng ta đi về thôi.
26:21Đi nào.
26:27Sao tôi lại ở đây được nhỉ?
26:30Là ông nói đến thăm bà ấy.
26:32Thật à?
26:35Thật.
26:38Không thể nào.
26:39Tôi không muốn gặp bà ấy đâu.
26:41Bà ấy cũng không muốn gặp tôi đâu.
26:43Không cần gì phải thế.
26:44Người cũng không còn nữa.
26:49Đi thôi.
26:50Dì An ơi.
27:05Bố con lẳng nhàng mãi.
27:07Mệt rồi.
27:07Cũng ngủ.
27:08Các con cứ về hết đi.
27:09Ở đây có gì là được rồi.
27:11Con không về đâu.
27:12Con muốn ở đây chăm sóc bố.
27:14Con có ở lại cũng không ít gì.
27:15Ngay lời dì về nhà ngủ đi.
27:17Đợi sáng mai bố con dậy rồi nói.
27:20Dì An.
27:21Dì tìm bố con ở đâu thế ạ?
27:25Lúc trước bố còn nói.
27:27Ông ấy muốn ra thăm mộ.
27:28Dì cũng chỉ là định thử vận may chút thôi.
27:31Không ngờ gặp ông ấy ở đấy thật.
27:33Bố cũng thật là.
27:34Dì bảo muốn đi thăm mộ.
27:35Nói một tiếng là được.
27:36Sao mà phải tự mình đi ra đấy?
27:39Điện thoại cũng chẳng thèm gọi mộ cuộc về.
27:41Người cao tuổi thường thích chỉ ôn lại chuyện xưa.
27:44Hơn nữa.
27:45Bố sợ các con lo lắng.
27:48Dì An.
27:49Dì chắc chắn bố con thật sự chỉ là nhất thời hương phấn.
27:52Thì ra mộ thôi sao ạ?
27:55Thế thì còn khả năng nào nữa chứ?
28:00Dì An.
28:01Dì định đến khi nào mới nói cho bọn con biết bệnh tình của bố con?
28:04Tần Anh Tố.
28:07Chị lại định kiếm chuyện nữa đấy hả?
28:09Chị không định kiếm chuyện.
28:11Chị chỉ nghĩ là chúng ta có quyền được biết về sức khỏe của bố.
28:14Bố mắc chứng xa suốt trí tuệ.
28:15Người cao tuổi.
28:19Chị nói linh tinh gì thế?
28:20Tần Anh Tố.
28:21Bố tôi đối xử với chị thế mà chưa đủ tốt à?
28:23Sao chị còn nguyền rủ ông ấy sau lưng thế được?
28:26Chị không hề.
28:26Chị nói là sự thật.
28:28Em không tin thì hỏi dì An mà xem.
28:37Anh Tố.
28:38Dì không biết là con nghe từ người nào nói ra những lời như thế.
28:42Nhưng bây giờ dì nói cho con biết sức khỏe của bố con rất ổn.
28:45Là bác sĩ riêng của bố con, dì hiểu tình hình sức khỏe của ông ấy hơn ai hết.
28:50Được.
28:51Dì đã không chịu nhận.
28:53Bọn con có thể đưa bố đi bệnh viện kiểm tra.
28:55Tần Anh Tố, chị đang tự cho là mình thực sự là nữ chủ nhân của Giang Gia thật rồi đấy à?
29:01Chuyện của Giang Gia chỉ mình chị nói thì không được.
29:04Thế Giang Thôn, anh nói đi.
29:06Ông ấy là bố anh.
29:07Chẳng lẽ anh không muốn biết tình trạng sức khỏe của bố sao?
29:10Giang Thôn, con cũng không tin dì An.
29:16Anh, dì An nhìn anh em mình lớn lên từ bé.
29:19Người đàn bà này mới đến Giang Gia được có ít ngày.
29:21Dựa vào đâu mà anh tin chị ta, chứ không tin dì An.
29:24Bà Nhi, ngày mai sau khi bố tỉnh dậy, chúng ta đưa bố đi bệnh viện kiểm tra.
29:35Anh, đây là quyết định của anh.
29:37Giang Thôn.
29:39Nói thế có nghĩa là con nghĩ rằng dì che giấu bệnh tình kéo dài điều trị.
29:44Làm thế thì có lợi thế nào với dì cơ chứ?
29:46Dì An ơi, dì đang nghĩ nhiều quá rồi.
29:48Con cũng là quan tâm đến sức khỏe của bố con thôi.
29:50Nếu như đúng là anh Tố nghĩ phức tạp quá, nếu không sao thì là tốt nhất.
29:54Nhưng ngộ nhỡ có bệnh thật thì phải điều trị thật sớm.
29:58Dù sao ông cũng là bố con, còn dì thì chỉ là bác sĩ riêng của gia đình thôi.
30:02Không cần đâu, bố.
30:15Là bố bảo Nhất Thu giấu các con đấy.
30:18Bố, bố nói thế nghĩa là gì ạ?
30:22Anh Tố nói không sai.
30:23Bố mắc chứng xa xuất trí tuệ.
30:26Một năm trước đã chẩn đoán ra như thế.
30:29Nhưng bố không cho Nhất Thu nói với các con.
30:31Bố, tại sao ạ?
30:35Bố không muốn để các con nhìn thấy bộ dạng ngu ngốc của bố.
30:38Bố là Giang Kiến Quốc.
30:39Cả đời bôn ba thương trường, chưa bao giờ có ai dám chế nhạo bố.
30:44Bố không muốn đến lúc gần súng lỗ, lại bị người ta cười nhạo.
30:48Nhưng bố phải chữa bệnh chứ.
30:50Không cần.
30:52Có Nhất Thu là được rồi.
30:53Con xin lỗi bố.
30:57Quay từ nay về sau.
30:58Con thể con sẽ không bao giờ khiến bố phải tức giận nữa hả?
31:06Yên tâm đi.
31:08Bố của con không sẽ bị đánh gục thế đâu.
31:11Chỉ cần con ngoan ngoãn.
31:12Bố cũng thể với con.
31:13Bố nhất định sẽ kiên trì đến cùng.
31:16Rồi sẽ tỉnh táo chứng kiến cảnh con kết hôn sinh con.
31:22Con biết rồi bố.
31:23Con nhắc đến chuyện đấy mãi thế.
31:25Con sau này sẽ luôn nghe lời bố mà.
31:27Con nói đấy nhá.
31:29Bố, chỉ cần bố khỏe thôi.
31:41Bị thương nghiêm trọng đấy.
31:43Phải đi bệnh viện thôi.
31:44Không sao, em chỉ bị chẹo chân thôi.
31:46Mấy ngày lạc khỏi.
31:49Để sát khuẩn trước đã.
31:51Nếu ngày mai mà vẫn thấy đau,
31:53thì phải đi bệnh viện với anh đấy.
31:54Biết chưa?
31:55Chịu khó nhá.
31:56Một chút thôi là sau.
31:57Để em cho.
31:59Đừng.
31:59Chịu khó một tí.
32:01Đừng cử động nhá.
32:06Em bị thương là vì chuyện của bố anh.
32:09Thế nên không cần khách sáo với anh đâu.
32:11Những chuyện này là anh nên làm.
32:14Anh với Tần Anh Tố.
32:16Trước giờ vẫn khách sáo với nhau như vậy à?
32:19Hồi trước là thế.
32:21Bây giờ thì không biết.
32:22Em không biết tại sao trước đây mối quan hệ lại không tốt.
32:32Nhưng hiện giờ em cảm thấy chúng mình rất gần gũi.
32:35Tuy rằng giờ em bị mất trí nhớ rồi.
32:37Nhưng sau này chúng mình nên thành thật với nhau hơn một chút.
32:42Thành thật như thế nào?
32:43Thì ví dụ như là gặp vài vấn đề gì thì hai bên đều phải nói hết ra.
32:48Rồi cùng nhau tìm cách giải quyết vấn đề.
32:50Chẳng phải là những điều vợ chồng với nhau thì nên làm sao?
32:54Đương nhiên.
32:54Trong lòng anh có một câu hỏi muốn hỏi em.
32:59Em có thể trả lời thành thật cho anh được không?
33:02Câu hỏi gì cơ?
33:07Không có gì.
33:09Nghỉ ngơi sớm đi nhá.
33:10Bết thương hở không nên dính nước.
33:11Chị, em tin là tương lai của chị và anh Sang Thôn nhất định sẽ rất hạnh phúc đây.
33:39Này, trà ỏi hương an tần đấy.
33:41Chị, em tin là tương lai của chị và anh Sang Thôn nhất định sẽ rất hạnh phúc.
34:11Đến cuối cùng, ông ấy có thể quên luôn bản thân mình là ai.
34:15Chứ đừng nói đến con và anh trai con nữa.
34:22Trúc thật sự là không còn cách nào khác để điều trị sao ạ?
34:29Chị có thể kéo dài thời gian phát bệnh thôi.
34:32Không có cách nào điều trị tận gốc dễ cả.
34:35Thực ra, bố con đã sớm biết vấn đề này rồi.
34:38Thế nên, ông ấy mới lập duy trúc từng sớm.
34:40Thế thì, con nên dành điều thời gian hơn để chăm sóc bố con.
34:46Bởi nãy, con lên mạng tìm hiểu.
34:48Người ta bảo, nên sao tiếp thật nhiều với người bệnh.
34:51Đi thế thì bố con mới không mau quên mất chúng con được.
34:54Bá Nhi, bây giờ con nên dành toàn bộ tâm trí cho Sang Thị.
34:57Con nên tranh thủ trước khi bố con lẫn hoàn toàn.
35:02Phải lấy được mọi thứ cần phải lấy.
35:04Lúc này là lúc nào rồi, mà dì An vẫn còn nói với con những điều ấy.
35:08Bây giờ con chỉ hy vọng bố con được khỏe mạnh thôi.
35:10Những chuyện khác con không quan tâm.
35:12Dì biết là con rất hiếu thảo.
35:13Nhưng bây giờ bất luận là con làm gì,
35:16bệnh tình của bố con cũng sẽ không thể khá lên được.
35:18Thế nên con bắt buộc phải tính toán cho tương lai của con.
35:21Tương lai của con đã có anh con và bố con lo xong hết cả rồi.
35:27Nói thật với con nhé.
35:45Anh con có con riêng rồi.
35:46Hơn nữa còn là một cặp song sinh.
35:48Cái gì?
35:50Anh con...
35:51Con riêng á?
35:53Đúng.
35:54Không thể nào.
35:54Dì ở bệnh viện đã gặp Tần Anh Tố.
35:58Dì mới nhờ một đồng nghiệp cũ hỏi thăm hộ.
36:01Hoàn toàn không ngờ được Tần Anh Tố bây giờ đang ở bệnh viện chăm sóc con của nó.
36:05Hơn nữa, nó còn tự nhận là mẹ của bọn trẻ.
36:08Tần Anh Tố chỉ ta mang bầu từ lúc nào ạ?
36:10Không thể nào.
36:11Chắc chắn là nhầm lẫn.
36:12Đứa trẻ này đương nhiên không thể là của Tần Anh Tố được.
36:15Nó lo lắng quan tâm thế chỉ có một khả năng thôi.
36:18Chứ đứa trẻ này là con riêng của anh trai con.
36:20Chỉ không biết được là Tần Anh Tố đã dùng cách nào khiến anh con từ bỏ người vụ nữ đó.
36:26Cô ta còn mang đứa bé đấy để nuôi nữa.
36:29Tần Anh Tố có phải là bị điên rồi không?
36:31Cô ta không điên tí nào tỉnh táo vô cùng.
36:34Hai năm nay, nó vẫn uống thuốc tránh thai gì kê.
36:37Thế nên không thể nào mang thai được.
36:39Nhưng nó rất hiểu là nếu ở trong răng da mà không sinh được con,
36:43thì sẽ không có địa vị gì.
36:44Thế nên nó sẵn sàng nuôi dưỡng con của người khác để củng cố địa vị hiện tại của nó.
36:48Rồi đến lúc, đó bé con đến trước mặt bố con rồi nói đấy là con của nó với Giang Thôn.
36:53Với sức khỏe hiện giờ của bố con, hiện tại ông ấy liệu có tin được không?
36:58Đến lúc đấy, hai đứa trẻ đấy chính là người thư kế hợp pháp của Giang Thị.
37:01Coi như tính cả phần của các cháu nội, bố con coi như sẽ để lại toàn bộ công ty cho Giang Thôn.
37:08Nhưng mà kể cả Tần Anh Tố muốn như vậy, nhưng anh con chưa chắc đã đồng ý.
37:12Sao lại không đồng ý?
37:13Con cho là anh con bao nhiêu năm nay vâng vâng dạ dạ bố con là vì cái gì?
37:17Chẳng phải là vì tài sản của Giang Thôn sao?
37:19Bây giờ anh con rõ ràng là về phe của Tần Anh Tố rồi.
37:23Bố con có mệnh hệ gì?
37:24Đến lúc đó bị tống cứu ra khỏi nhà chính là con đấy.
37:28Không đời nào.
37:29Anh con chắc chắn không đời nào đối xử với con như thế được.
37:31Con tin tưởng nhân phẩm của anh ấy.
37:33Ôi tao, gì nói thế cũng là vì con cả đấy.
37:36Con ngốc của gì ạ?
37:38Con người rồi sẽ thay đổi.
37:40Kể cả anh con tử bé rất thương con.
37:42Nhưng bây giờ nó có Tần Anh Tố, có con trai của nó.
37:45Người ta mới là người một nhà.
37:47Còn căn bản cũng chẳng có quan hệ máu mủ gì.
37:50Đến lúc nó với Tần Anh Tố đứng về một phía thì con có ngồi khóc cũng không kịp nữa đâu.
37:56Ôi không đời nào.
37:57Chắc chắn không bao giờ.
37:58Anh con tuyệt đối không phải là loại người đấy.
38:01Ai gì ơi, gì đừng nói nữa.
38:03Con không thể nghe nổi những điều gì nói.
38:05Con không nghe tiếp nổi nữa đâu.
38:08Bá Nhi.
38:22Anh Tố à?
38:24Cậu chủ, cô nhân đi ra ngoài rồi.
38:26Không nói là đi đâu.
38:28Tay cô ấy đã khá hơn chưa?
38:30Không ổn lắm.
38:31Vừa nãy lúc xuống nhà tôi thấy cô ấy lỡ đụng phải cái tay, đau đến nỗi vã cả bổ hôi.
38:35Sao em mới sáng sớm đã đến đây thế?
38:46Chị, có phải chị là cho người đến để đột kích sang thôn đúng không?
39:05Chị không biết em đang nói cái gì.
39:07Em ngay tới hết cả rồi.
39:08Người kia rõ ràng là còn điện thoại cho chị, nói chị muốn anh ta đâm sang thôn nên không cẩn thận làm em bị thương.
39:14Điều chị, chị thật sự không hề cố ý.
39:17Chị không biết làm thế nào mà lại kéo em lên lụy vào chuyện này.
39:20Chị thừa nhận rồi.
39:21Tại sao chị lại làm thế chứ?
39:23Chị có biết cố ý làm người khác bị thương làm phạm pháp không?
39:26Tất cả là lỗi tại chị nhất thời hồ đồ.
39:28Anh cứ chắc chị mắng chị đi.
39:29Chị đã sai rồi.
39:31Tại sao chị lại muốn làm hại sang thôn?
39:34Anh ấy là chồng của chị, là bố của các con chị.
39:36Sao chị lại xuống tay được với anh ấy chứ?
39:38Chị nói đi tại sao?
39:39Chị sợ giang thôn biết sự tồn tại của em.
39:47Chị sợ anh ấy biết chúng mình thay đổi thân phận cho nhau.
39:50Chị thật sự rất sợ.
39:51Nhớ anh ấy không chấp nhận được chị, cũng không chấp nhận con.
39:55Rồi lại biết chị không thể sinh nở được nữa.
39:57Các con cũng không sống nổi.
39:59Chị làm sao tiếp tục tồn tại trong giang gia được nữa?
40:02Chị không biết nên làm gì đây.
40:03Tiểu Chi, đều là tại chị không tốt.
40:08Chị bị ma xui quỷ khiến.
40:09Chị ích kỷ.
40:11Chị đúng thật là đã hồ đồ.
40:12Nói dối là chuyện nọ.
40:14Giang gia biết được thì có gì ghê gớm đâu.
40:16Cùng lắm chúng ta có thể giải thích mà, có thể chịu tội.
40:19Nhưng mà bây giờ chị đang làm phạm pháp đấy.
40:22Tiểu Chi, chị thật sự đã biết lỗi.
40:25Sau này chị không dám làm như thế nữa.
40:27Chị hứa với em sau này sẽ không làm ra việc sai trái.
40:30Chị cầu xin em tha thứ cho chị đi mà, Tiểu Chi.
40:32Chị hứa với em.
41:02Nhìn cả tiếng đồng hồ rồi, có gì đáng nhìn đâu.
41:08Vẫn chỉ có anh là tốt với em.
41:10Anh có biết không, ngoài anh ra em chẳng có một người bạn nào cả.
41:14Nói chính xác là không có một người thân nào cả.
41:18Đừng nói linh tinh.
41:20Anh trai em với bố em đều là người thân của em.
41:23Bọn họ tuy không có quan hệ huyết thống, nhưng anh thấy họ rất quan tâm.
41:27Bố nói gì thì nói đi.
41:36Dù anh biết là anh có nói gì em cũng cãi anh lấy được.
41:41Không có gì.
41:42Em có nói anh cũng không hiểu.
41:44Em hôm nay làm sao thế?
41:46Sao cứ chẩm ngâm thế?
41:47Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
42:17Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
42:47Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
43:17Oh
43:47There's nothing better than you
43:55We're still here, we're still here
44:01There's nothing better than you
44:09We're still here, we're still here
Comments

Recommended