Skip to playerSkip to main content
  • 6 weeks ago
Transcript
00:00作曲 李宗盛
00:05作曲 李宗盛
00:10作曲 李宗盛
00:15作曲 李宗盛
00:18生肖远去灯火昔尾
00:24已往昔竹马其美
00:29苍茫岁月旧事难追
00:35用一生存真趣味
00:43分不开这双手捧泪
00:49让目光清晨相对
00:55也许命中碍语又安慰
01:01乘风难尽宿醉
01:09谁的泪暗红了火锐
01:15笑笑浮雨苦苦地吹
01:21不愿再独自绽放
01:25来日芳华晨夕不歇啊
01:32什么人生夜里不眉
01:38左手秋风吹吐古文
01:44一缕之年所在清关
01:49总是沉香流年
02:00Bộ phim Hậu cung như ý truyện
02:04Tập 2
02:06Tập 3
02:22Thanh Anh
02:24Sao bây giờ Mùa mới tới
02:30Quynh đợi Mùa nãy giờ
02:31Mùa không vui sao
02:36Quynh biết
02:44Chắc Phúc Tấn là thiệt thội cho Mùi
02:46Mùi không phải buồn vì chuyện này
02:48Mùi đang suy nghĩ là mình có nên gã vào dương phủ hay không
02:54Vì chuyện của Hoàng Ngạch Nương sao
02:58Đúng vậy
03:00Lúc trước tới đây chơi Mùi thấy ở đây rất vui
03:04Nhưng bây giờ nhìn lại trong cung thì lòng Mùi thấy quảng loạn
03:08Chuyện của Hoàng Ngạch Nương
03:12Quynh sẽ cùng Mùi tìm cách cứu giải
03:14Quynh cũng hiểu cảm giác hiện giờ của Mùi
03:16Nhưng sinh ra trong hoàng gia
03:18Không ngày nào là không cảm thấy sự tàn khốc lạnh lẽo dưới cung tường
03:22Thanh Anh
03:24Quynh sẽ dốc hết khả năng bảo vệ Mùi
03:26Không để cho Mùi chịu bất kỳ khổ sở nào nữa
03:28Cho dù sau này có gặp phải sóng gió gì
03:32Chúng ta sẽ cùng nhỏ đối mặt
03:34Khi quý phi chắc sẽ không thích Mùi đâu
03:38Hoàng A Mã đã cho phép Quynh cưới Mùi
03:40Quynh tin Ngạch Nương cũng sẽ không nói gì
03:44Giả lại Quynh cũng đang nói với Ngạch Nương
03:46Đừng vì chuyện của Hoàng Ngạch Nương mà liên luyện tới Mùi
03:48Quynh còn tỏ rõ với Ngạch Nương
03:50Người trong lòng Quynh thật sự muốn cưới
03:54Chỉ có một mình Mùi
03:56Hoàng Lịch ca ca
04:02Mùi có biết không
04:04Hôm đó ngay tại đi
04:06Quynh kêu Mùi tới tham dự buổi tuyển tú nữ
04:08Trong lòng Quynh căng thẳng vô cùng
04:10Trong lúc ở gián tuyết hiên
04:12Mùi không tới
04:14Lòng Quynh thấp thởm không yên
04:16Sau đó cũng may là Mùi đã tới
04:18Còn những ngọc như ý của Quynh
04:20Cuối cùng Quynh đã thấy yên tâm rất nhiều
04:22Quynh cũng hiểu tính tình của Mùi
04:24Không người nào có thể bắt buộc được
04:26Cho nên
04:28Trong lòng Mùi có Quynh phải không
04:36Quynh chỉ muốn hỏi một câu
04:38Mùi có bằng lòng sống với Quynh không
04:40Từ nay trở đi
04:52Mùi không cần phải sợ gì hết
04:54Quynh đi
04:56Mùi cứ yên tâm
04:58Chắc Phúc Tấn đến
05:12Nguyệt Cách Cách đến
05:16Mời
05:20Mời Trắc Phúc Tấn
05:22Nguyệt Cách Cách vào
05:24Bái kiến Dương Gia Phúc Tấn
05:42Bái kiến Dương Gia Phúc Tấn
05:44Đứng dậy đi
05:46Tại Dương Gia Phúc Tấn
05:48Tại Dương Gia Phúc Tấn
05:50Trước đó hai người đều đã gặp Phúc Tấn rồi
05:58Đây là của hội môn hoàng thượng tặng cho ta lúc ta thành hôn
06:06Nghe nói là cống phẩm của một nước ở phương Nam
06:09Hôm nay ta tặng lại cho hai mùi mùi đây để thể hiện tình cảm hòa thuận
06:13Đà tạ Phúc Tấn ban tặng
06:15Sau này chúng ta là tỉ mùi cùng hầu hạ Dương Gia cứ thoải mái với nhau
06:20Nơi ở của hai mùi đã được sắp xếp thu dọn xong
06:22Hôm nay là ngày vui của hai mùi vào Dương Phủ
06:25Hãy về phòng nghỉ ngơi cho sớm
06:28Thiếp xin cáo luôn
06:30Dương Gia
06:45Hiếm khi thấy mùi ngồi im đoan trang như vậy
07:05Huỳnh thấy không quen cho lắm
07:07Mùi thấy không quen
07:10Hay là
07:14Huỳnh dán khăn đội đầu cho mùi
07:17Để mùi thoải mái hơn nha
07:19Được
07:22Đẹp lắm
07:49Đẹp hơn huỳnh tưởng tượng nhiều
07:52Huỳnh mặc màu đỏ cũng rất đẹp
07:56Thành anh
08:04Cuối cùng mùi cũng gã cho huỳnh
08:06Như huỳnh đang nằm mơ vậy
08:08Mùi cũng thấy như đang nằm mơ vậy
08:10Nói mộ biết một bí mật
08:15Đêm qua huỳnh không có
08:19Huỳnh làm vậy không hay cho lắm
08:25Mùi là người huỳnh đã chọn
08:28Làm trắc phúc tấn là thiệt thội cho mùi
08:31Dĩ nhiên đêm đầu tiên phải dành cho mùi
08:33Cô ấy là đích phúc tấn
08:35Huỳnh sẽ thương cô ấy
08:37Huỳnh sẽ thương cô ấy
08:38Tôn trọng cô ấy
08:40Cách cách
08:56Đêm nay dương gia đã đến chỗ của trắc phúc tấn
08:59Tuy đêm qua dương gia nghỉ ở phòng của phúc tấn
09:06Nhưng họ chưa hành lễ phu thê
09:08Thật vậy hả?
09:11Vô cùng xác thực
09:12Nói vậy có nghĩa là
09:17Trong lòng phúc tấn cũng không dễ chịu gì
09:19Cách cách
09:20Nếu người được sự trợ giúp của phúc tấn
09:22Thì sau này ở trong phủ sẽ không sợ không có người chứa cố
09:25Đi lấy đàn thì bà đến cho ta
09:28Dạ
09:29Ta thật sự không tin
09:33Cả đời của ta chỉ được làm cách cách
09:35Biết đâu chừng tới tối mai
09:37Dương gia sẽ tới chỗ của ta
09:39Cách cách đa tài đa nghệ
09:42Dương gia nhất định sẽ thích người
09:44Dương gia đã đến chỗ của trắc phúc tấn
09:47Sao lại như vậy?
09:49Cô không nhìn lầm chứ
09:50Phúc tấn
09:51Đô tì không có nhìn lầm
09:53Dương gia thật sự ở trong phòng của trắc phúc tấn
09:55Đèn đấm đều tắt hết
09:57Người lùi ra đi
10:03Dạ
10:05Phúc tấn
10:11Mặc dù đêm qua Dương gia nghỉ ở chỗ của người
10:14Nhưng lấy cớ gì quá mệt mỏi
10:16Mà chưa chịu hành lễ phu thê
10:18Đêm nay lại đến chỗ của trắc phúc tấn
10:20Vậy thì
10:21Hôm nay trắc phúc tấn vào phủ
10:25Dương gia đến đó là lẽ đương nhiên
10:27Nhưng dù sao đi nữa
10:29Lão phu nhân đã nói rất đúng
10:31Người nên
10:32Giỡn thủ đoạn một chút
10:34Phải hết sức đề phòng
10:36Bọn người trắc phúc tấn mới được
10:37Dương gia càng thương yêu cô ấy
10:39Ta càng phải có lòng độ lượng của mục đích phúc tấn
10:42Ta càng phải làm tốt hơn
10:45Trà gián phúc tấn hơn bất kỳ người nào khác
10:48Dương gia không thể chê trách
10:51Sẽ cảm thấy
10:52Chỉ có ta
10:53Mới thích hợp làm đích phúc tấn nhất
10:566 năm sau
11:00Ngày 13 tháng 8 năm
11:01U1913
11:02Tất cả hãy ngồi
11:04Tả phúc tấn
11:09Ý chỉ sát phong hiên nguyệt mụi mụi làm trắc phúc tấn đã được ban xuống
11:12Chúc mừng nguyệt phúc tấn
11:14Ban đầu lúc mụi cùng thanh anh được gã vào phủ
11:17Ta đã tặng cho mỗi người một chiếc dòng ngọc phỉ thúy xích kim liên qua
11:21Mong muốn là các mụi dù có thân phận cao hay thấp
11:24Cũng sẽ tình như tỉ mụi không phần trước sau
11:26Giờ đây mụi cũng đã trở thành trắc phúc tấn
11:29Ta cũng thấy vui cho mụi
11:31Đa tạ phúc tấn
11:32Chiếc dòng phúc tấn đã tặng
11:34Mụi và thanh phúc tấn ngày nào cũng đeo hết
11:36Mụi có được ngày hôm nay
11:38Đều là dòng phúc tấn chỉ dạy cho
11:40A mã của mụi trước giờ tận trung với hoàng thượng
11:44Hiện giờ hoàng thượng không được khỏe
11:46Duyên gia giúp lo triều chính
11:48A mã của mụi cũng giúp không ít
11:50Hoàng thượng thưởng cho mụi là lẽ đương nhiên
11:52Lục quân
11:54Mụi vừa mới sinh dĩnh chưa
11:56Nên cẩn thận lo cho sức khỏe của mình
11:58Đa tạ phúc tấn quan tâm
12:00Nếu tính ra thì thanh anh hiên nguyệt và tỉ
12:02Đeo vào phủ của một thời gian
12:04Ngọc Nghiên từ Ngọc Thị đến
12:06Cũng đã được một thời gian rồi
12:08Doanh Hải Lan và Nguyễn Nhân
12:10Cũng đã hầu hạ dương gia lâu ngày
12:12Sau này các mụi đều phải cố gắng sinh con
12:15Giúp dương gia khai chi tán nghiệp
12:17Dạ
12:18Các mụi đều không có được phần phước như phúc tấn
12:21Có đầy đủ con trai lẫn con gái
12:23Đừng nóng lòng
12:25Từ từ thôi
12:26Đều sẽ có mà
12:28Không còn sớm nữa
12:30Các mụi cũng hãy về nghỉ ngơi sớm đi
12:32Chúng mụi cá nuôi
12:36Phúc tấn chắc
12:37Phúc tấn cách cách không hay rồi
12:39Nói cho rõ ràng
12:40Đã xảy ra chuyện gì
12:41Hoàng thượng
12:43Hoàng thượng đã băng hạ
12:45Hoàng thượng
12:48Dương gia đâu
12:49Dương gia nghe được tin này
12:51Đã giao cung
13:06Quy
13:07Công nguyên
13:08Năm 1735
13:10Một lại
13:11Hoàng đế ung chính nhà thanh băng hạ
13:13Tứ hoàng tử hoàng lịch kế thừa đại thống
13:16Hai lại
13:19Ba lại
13:24Ba lại
13:26Đứng lên
13:29Quê
13:32Một lại
13:38Hai lại
13:45Hai lại
13:46Hai lại
13:49Hai lại
13:50Hai lại
13:51Ba lại
13:52Ba lại
13:53Hai lại
13:54Ba lại
13:55Hai lại
13:56Khóc tai
14:27Hai
14:28Hai
14:30Hai
14:32Hai
14:33Hai
14:34Hai
14:35Oh, my God.
15:05Hoàng thượng, tại sao người lại ra đi như vậy?
15:25Người không cho thiếp gặp lần cuối.
15:31Thiếp không được giữ lễ tan của người.
15:36Hoàng thượng, người đã bỏ thiếp lại.
15:42Thiếp mới là hoàng hậu duy nhất của người.
15:46Ngay cả tan lễ cũng không cho thiếp dự.
15:49Đừng đừng.
15:51Đừng đừng đau buồn nữa mà, đừng đừng.
15:53Nương Nương.
16:10Tiền đế đã băng hà.
16:12Đô thị nữ.
16:13Cơ hội duy nhất cho người được ra khỏi đây đã tới.
16:27Lễ chế ghi chép.
16:29Hoàng thượng đăng cơ, nên tôn cảnh nhân cung là mẫu hậu hoàng thái hậu.
16:35Cái gì?
16:40Cảnh nhân cung là đích mẫu của hoàng thượng.
16:42Theo lý nên tôn là mẫu hậu hoàng thái hậu.
16:45Hi quý phi là thân mẫu của hoàng thượng, nên phong làm thánh mẫu hoàng thái hậu.
16:50Quy tắc nhiều đời tổ tiên là vậy.
16:52Lưỡng cung cùng lập cũng là lẽ đương nhiên.
16:55Hoàng thượng, tan lễ đã xong.
16:57Lục cung Đông Tây đều phải cho phi tầng của hoàng thượng chào ở.
17:01Cảnh nhân cung vẫn còn hoàng hậu của đại hành hoàng đế ở đó thì thật sự không hợp tình hợp lý.
17:07Nhưng hoàng á mẫu đã từng nói, từ nay không gặp lại cảnh nhân cung.
17:11Chính vì vậy, tan lễ của đại hành hoàng đế cảnh nhân cung có thể không xuất hiện.
17:16Nhưng dù sao tiên đế vẫn chưa phế hậu, tan lễ kết thúc vẫn phải khôi phục danh phận.
17:22Hoàng thượng à, chính đích thứ phân rõ tôn tì mới trị được thiên hạ.
17:27Để trọng suy nghĩ lại.
17:35Vậy, chúng thần xin cao lui.
17:48Thần thiếp xin thỉnh an hoàng thượng.
17:51Nàng đến rồi.
17:52Mấy hôm nay ở trong tan lễ, thấy hoàng thượng môi khô kém sắc, mắt cũng đỏ lên hết.
18:01Cho nên thần thiếp đã nấu một chén canh hạnh nhân lộ cho hoàng thượng dùng.
18:06Nhuận phổi.
18:08Nàng tới đi.
18:09Ngồi đi.
18:18Nhưng, hoàng thượng...
18:19Chẳng kêu nàng ngồi thì nàng cứ ngồi đi.
18:30Ngon lắm.
18:30Lần trước, hai chúng ta ngồi trò chuyện với nhau, lúc đó vẫn còn ở trong phủ.
18:38Giờ đi, giật đổi sao dời.
18:42Cũng phải.
18:43Lúc đó làm sao biết được đại hành hoàng đế lại đột ngột văn hà.
18:49Hiện giờ hoàng thượng cũng đang gánh lấy trọng trách ngàn cân.
18:51Tàn lễ của Hoàng A Mã.
18:56Và còn, chuyện của Triều Chính đều tạm ổn.
19:00Nhưng hiện có một vấn đề nang giải.
19:02Chẳng không biết phải làm sao.
19:04Là chuyện gì?
19:05Trong triều thần có người đề nghị
19:07thả cô mẫu của nàng ra khỏi cảnh nhân cung.
19:11Tôn phong làm mẫu hậu Hoàng Thái Hậu.
19:17Đã nhiều năm rồi,
19:19nàng cũng mong cô mẫu được thả ra phải không?
19:21Dĩ nhiên là thần thiếp hy vọng
19:26cô mẫu được giải trừ cấm túc,
19:28an hưởng tuổi già.
19:30Thần thiếp cũng có thể làm tròn đạo hiếu.
19:33Có điều,
19:34người hạ lệnh cấm túc cô mẫu là tiên đế.
19:38Tôn phong mẫu hậu Hoàng Thái Hậu lại là quốc sự.
19:41Thần thiếp
19:42không tiện lên tiếng để nói.
19:49Trọng cũng đang suy nghĩ.
19:51Sinh thời Hoàng A Mã có nói,
19:53đến chết cũng không gặp lại cảnh nhân cung.
19:57Cho nên trong lòng của Trọng đang rất khó xử.
20:00Nhưng Trọng lại nghĩ,
20:02nếu thả cô mẫu của nàng ra,
20:04khôi phục danh phần,
20:05sau lưng nàng cũng có người chống đỡ cho nàng,
20:08cuộc sống cũng dễ thở hơn.
20:09Hoàng thượng suy nghĩ cho thần thiếp và cô mẫu,
20:15thần thiếp vô cùng cảm kích.
20:18Nhưng Hoàng thượng không cần phải lo lắng quá đồ.
20:22Việc gì cũng sẽ có cách giải quyết.
20:25Nếu như khó khăn quá,
20:27thì Hoàng thượng cũng không cần phải làm khó bản thân.
20:29Trọng biết rồi.
20:39Có tin tức như vậy đã truyền ra thật sao?
20:42Dạ.
20:43Nột đại nhân vừa nhận được tin,
20:44là cho người đến đây chuyển lời cho người biết ngay.
20:47Đại hành Hoàng đế không để lại cách xử trí cảnh nhân cung.
20:51Bây giờ rắc rối đã đến rồi đó.
20:54Nói là Trương Đình Ngọc Đại Nhân đã đề nghị trước với Hoàng thượng,
20:57sau đó thì có vài đại thần lần lượt góp lời.
21:00Lão già Trương Đình Ngọc đó sao?
21:03Xưa nay, xem quy tắc của tổ tiên,
21:07đích thứ tung ti quan trọng hơn cả mạng sống.
21:10Còn muốn tôn mẫu hậu Hoàng Thái Hồ,
21:12ông ta muốn đề phòng ai ra?
21:14Trong lòng Trương Đại Nhân chỉ có quy tắc,
21:16chưa chắc là cố tình chống đối người đâu.
21:18Ai ra, còn chưa hiểu rõ bọn lão thần đó sao?
21:23Hậu cung yếu thế.
21:25Bọn lão thần tiền triều đó,
21:27ở trước mặt Hoàng đế càng có quyền có thế.
21:31Nhưng trong triều đình,
21:32đâu phải chỉ có một mình Trương Đình Ngọc ông ta biết ăn nói.
21:36Phúc già,
21:37ngươi đi trả lời nột thân.
21:39Ông ấy biết nên phải làm gì?
21:42Dạ.
21:42Thái Hồ,
21:45chuyện này không phải do Hoàng thượng quyết định hay sao?
21:48Người cứ nói thẳng với Hoàng thượng là người không đồng ý là được.
21:51Năm đó tròn phúc tấn,
21:53Hoàng thượng đã không cùng một lòng với Ai ra.
21:56Giờ chuyện lần này,
21:58chúng ta hãy khoan lên tiếng.
22:02Ai ra muốn xem thử tâm ý của Hoàng thượng,
22:05cũng để xem rút cuộc có bao nhiêu người lo cho người đang ở cảnh nhân cung.
22:09Một lời.
22:15Hai lời.
22:21Ba lời.
22:28Đứng lên.
22:33Hoàng ngạch nương,
22:34những món ăn hôm nay là do chúng dị thần mỗi người tự làm dân lên.
22:38Mời Hoàng ngạch nương nếm thử.
22:40Thái Hồ uống canh trước có phải không?
22:44Ừm.
22:49Thái Hồ à,
22:50đây chính là canh gà hung khói
22:52của thanh chủ nhân dân lên.
23:00Canh gà ngon như vậy,
23:02mà đi phối với đùi hung khói nặng mùi.
23:05Khách lấn ác chủ.
23:06Thần thiếp chỉ có ý dùng dị tươi giúp Thái Hậu khai dị.
23:15Không ngờ là
23:16làm trở ngại Thái Hậu dùng bữa là lỗi của thần thiếp.
23:20Hai thứ bỏ vào hầm chung với nhau
23:22phải phân cao thấp chủ thứ mới được chứ.
23:25Muốn ngang hàng,
23:27trái lại làm hổng mùi dị.
23:28Thần thiếp biết lỗi.
23:34Xem ra hai món này không được ngang bằng rồi.
23:38Thái Hậu,
23:39lần sau thần thiếp sẽ hầm canh gà thuần chất cho người uống.
23:44Cho người dọn hết mấy thứ này cho ta.
23:47Ai ra không muốn ăn?
23:48Qua ngạch nương,
23:52dạo này người đau buồn vì tiên đế,
23:53sức khỏe giống không được tốt.
23:55Nếu còn không ăn không uống,
23:56thì sẽ không cầm cự nổi.
23:58Ít nhiều gì,
23:59người cũng hãy ăn một chút.
24:01Khó khăn lắm Thái Hậu mới dùng bữa tối.
24:03Nhưng đã bị thanh anh tỉ tỉ làm mất khẩu vị.
24:05Chiều hôm nay tan lễ còn kéo dài dài canh giờ.
24:08Thanh anh tỉ tỉ muốn cho Thái Hậu để bụng đói,
24:10đứng đó chịu được hay sao?
24:11Thần thiếp có lỗi,
24:15bằng lòng chịu phạt.
24:16Mong Thái Hậu lo cho phụ thể mà hãy dùng một ít.
24:41Qua ngạch nương,
24:46dân dĩ thực di thiên,
24:47mệ di thực di chủ,
24:49chính là vì gạo nuôi sống con người,
24:52lúc tiên đế tại thế,
24:53thích ăn nhất là cháo trắng.
24:56Người cũng hãy nếm thử.
24:59Được rồi.
24:59Nói ra thì,
25:10việc ăn, việc uống đâu có đòi hỏi gì nhiều.
25:14Chẳng qua là phải xem thời thế.
25:17Đừng tự nghĩ mình thông minh là được rồi.
25:23Nhi thần đã rõ.
25:27Đứng dậy đi.
25:29Thần thiếp đã tả Thái Hậu.
25:42Hoàng ngạch nương,
25:43đối xử với Thanh Anh như vậy thật sao?
25:46Dạ.
25:49Cô ấy chịu khổ rồi.
25:51Ngươi mang thuốc trị phỏng tới,
25:52cho cô ấy đi.
25:53Nói cô ấy đừng buồn.
25:55Dạ.
25:59Phỏng đỏ hết rồi,
26:01Thái Hậu cũng thật là nhẫn tâm.
26:03Chỉ là một chén canh thôi mà.
26:06Người hầu hạ chủ nhân kiểu gì vậy?
26:09Là tại ta hầu hạ Thái Hậu không cẩn thận,
26:11làm mình bị thương,
26:12không thể trách nhị tâm.
26:14Cũng tại nhị tâm không bảo vệ chủ nhân đàng hoàng.
26:16Ngươi đó,
26:17ra ngoài hối lỗi đi.
26:19Dạ.
26:20A nhược,
26:29nhị tâm là đại A đầu thuộc giai giấy
26:31có chữ tâm trong tiềm đệ.
26:33Ngươi ăn nói,
26:34cũng phải để ý một chút,
26:35đừng có suốt ngày làm việc theo cảm tính.
26:38Chẳng qua nội tị thấy là,
26:40nhị tâm không phải người trong phủ chúng ta
26:41được bồi giá đến,
26:42nên không được thân cho lắm.
26:44Ngươi và nhị tâm đều hầu hạ ta.
26:46Sau này ở trong cung,
26:47nếu hai người không chung sống hòa thuận với nhau,
26:50thì cuộc sống sau này tính sao đi?
26:53Tính khí của người phải sửa đổi mới được.
26:57Nhưng nội tị là người có tính tình
26:59ăn ngay nói thẳng như vậy.
27:01Hôm nay Thái Hậu thật hiếp người quá đáng,
27:03nhưng mà trong lòng Hoàng thượng
27:05thật lòng thương người,
27:06nên mới dội dàng sai lý công công
27:07mang thuốc trị phỏng tới đây cho người.
27:09Nội tị thấy,
27:10mai mốt vào trong cung rồi,
27:12hoàng lão chủ tử được thả,
27:13thì Hoàng thượng phải phong cho người
27:14làm quý phi hay là hoàng quý phi gì đó.
27:16Tới chừng đó,
27:17Thái Hậu sẽ không dám ức hiếp người nữa.
27:19Vừa nói với người ăn nói phải để ý một chút,
27:22người càng nói càng không biết cân nhắc.
27:24Thái Hậu là người cho người bình luận lung tung sao?
27:27Nếu để người khác nghe thấy,
27:28thì người có 10 cái mạng,
27:30cũng không đủ chết.
27:32Nội tị cũng chỉ thấy sót cho chủ nhân mà thôi.
27:36Dạ biết rồi,
27:37Nội tị đã biết lỗi rồi,
27:39mai mốt không dám nữa.
27:41Còn đau không?
27:43Đau.
27:46Hoàng lịch dự định chừng nào
27:49mới thả ta ra ngoài,
27:50tôn ta là mẫu hậu Hoàng Thái Hậu đây.
27:53Người nhất định phải là mẫu hậu Hoàng Thái Hậu sao?
27:55Cung quy tổ chế rành rành ra,
27:58tiên đế vẫn chưa phế hậu.
27:59Ta là mẫu hậu Hoàng Thái Hậu
28:00danh chính ngôn thuận hơn ai hết.
28:03Ta nên ở trong từ Ninh Cung.
28:05Sau khi vào từ Ninh Cung thì sao?
28:08Tiếp đó phải phân thắng bại
28:09với nữ hậu Lộc Thị.
28:10Không ngừng tranh đấu.
28:13Cuối cùng cũng sẽ làm bản thân bị thương.
28:15Dù ta có phải thương tích đầy mình
28:17cũng phải đấu với bà ta tới cùng.
28:19Thanh Anh,
28:21con phải chung một lòng với cô mẫu.
28:23Con phải khiến Hoàng Lịch
28:24sớm thả ta ra ngoài.
28:28Hoàng Thượng bây giờ
28:29cũng đang rất khó xử.
28:31Con mang họ ô lạp na lạp
28:32hay là họ ái tân giác la gì?
28:34Con thấy thương cho người lắm.
28:35Nếu còn thương xót ta
28:36thì con cũng nên biết
28:38nguyện vọng duy nhất
28:39trong đời này của cô mẫu
28:41là sống chung chăn gối
28:42chết chung một mộ quyệt
28:44với tiền đế.
28:45Tiền đế cũng đã từ bỏ người rồi.
28:49Đã chính miệng nói là
28:50đến chết cũng không gặp lại người.
28:53Ông ấy không gặp ta
28:54ta đi gặp ông ấy.
28:56Ông ấy đã từ bỏ ta
28:57nhưng ta nhất định
29:00không rời bỏ ông ấy.
29:04Thanh Anh,
29:04ta chỉ có thể trở thành
29:06mẫu hậu hoàng thái hậu
29:07mới có thể sống chết
29:07bên nhau với tiền đế được.
29:10Ta nhất định
29:10phải giành lấy danh phận này.
29:14Con đứng dậy đi.
29:17Hôm nay ta nói với con
29:18những điều này
29:19chắc con hiểu
29:20nên làm gì rồi.
29:24Dạ, con hiểu.
29:30Hoàng thượng,
29:31thanh chủ nhân đã tới.
29:34Hoàng thượng.
29:39Ngồi đi.
29:42Sao nàng đến đây tối vậy?
29:46Thần thiếp biết
29:47hoàng thượng nhất định
29:48vẫn còn đang phiền lòng
29:49về chuyện của cô mẫu.
29:54Trầm cũng hy vọng
29:55chuyện lần này
29:55nhanh chóng được quyết đoán.
29:58Có điều lễ pháp
29:59và hiếu nghĩa
30:00cuối cùng khó lưỡng toàn.
30:01Hoàng thượng,
30:04thần thiếp muốn xin người
30:05một chuyện này.
30:07Cứ nói.
30:08Có thể cho cô mẫu
30:09đến hành cung
30:11an hưởng tuổi già được không?
30:15Nàng nghĩ vậy sao?
30:16Nếu người
30:17dùng thân phận của Thái Hậu
30:19cung dưỡng cô mẫu
30:19của thiếp ở hành cung,
30:21cho dù tạm thời
30:22không cho cô mẫu danh phận,
30:23thì người
30:24vẫn có thể ăn nói
30:25với những người tôn đích.
30:26Ngoài ra,
30:27những người cố tình
30:28cản trở cô mẫu
30:29được phong làm mẫu hậu
30:30hoàng Thái Hậu.
30:31Bọn họ nhìn thấy
30:32cô mẫu rời khỏi tử cấm thành,
30:33nhưng mà vẫn chưa được tôn phong.
30:35Thiếp nghĩ
30:36chắc bọn họ
30:36sẽ không nói gì đâu.
30:39Còn về phía Thái Hậu
30:40thì thần thiếp
30:40cũng đã nghĩ.
30:42Nếu Thái Hậu lưỡng cung
30:44cùng ở trong tử cấm thành,
30:47hai người họ
30:47đã tranh giành
30:48đấu đá với nhau
30:49cả đời rồi,
30:50cho nên sau này
30:51sẽ khó tránh
30:51như nước dưới lửa.
30:53Hậu cung
30:53sẽ không yên,
30:54hoàng thượng
30:55sẽ buồn bực.
30:57Hay là cho cô mẫu
30:58đến hành cung
30:58an hưởng tuổi già.
31:00Tránh mặt Thái Hậu
31:01cũng là chuyện tốt.
31:09Người nói
31:10hoàng đế
31:11đã âm thầm
31:11cho người
31:11đến hành cung
31:12xếp xếp
31:13mọi thứ ở đó sao?
31:13Dạ.
31:14Thành Phúc Tấn
31:15vừa rời khỏi
31:15dưỡng tâm điện
31:16thì hoàng thượng
31:17liền phái người
31:17đến hành cung
31:18thu dọn điện khác.
31:19Có lẽ để cho
31:20Thái Hậu
31:20an dưỡng ở đó.
31:21Quang đường!
31:23Chẳng lẽ
31:23hoàng đế
31:24muốn cho ô lạp
31:24na lạp
31:25thì là mẫu hậu
31:26hoàng Thái Hậu
31:26thật sao?
31:27Cho dù
31:28dọn tới nơi khác
31:29rời khỏi
31:29tử cắm thành
31:30không đồng tôn
31:30với người
31:31nhưng mẫu hậu
31:32hoàng Thái Hậu
31:32đã đè lên người
31:33một cái đầu.
31:35Chủ ý như vậy
31:36chắc chắn là
31:37ả gia đồ
31:38quý quỳ thanh anh
31:38đưa ra chứ gì?
31:39Cảnh nhân cung
31:40và thanh phúc tấn
31:41nổi ứng ngoại hợp
31:42như vậy
31:42hoàng thượng
31:43vẫn còn trẻ
31:44khó tránh
31:44bị sủng phi
31:45như thanh phúc tấn
31:46làm cho lây động.
31:49Biết trước vậy
31:50năm đó
31:51không nên
31:52giữ ả thanh anh lại
31:53ngày mai
31:54sau lễ tan
31:55kêu cô ta
31:57Thần Thiếp
32:12xin thỉnh an
32:13Thái Hậu
32:14Bị Phúc Gia
32:21gọi đến
32:21Vĩnh Thọ Cung
32:22Ngươi có sợ hay không?
32:25Được Thái Hậu cho gọi
32:26Thần Thiếp
32:27chỉ sợ hậu hạ
32:28không chú đáo
32:29không thể giúp
32:30hoàng thượng
32:30làm tròn một phần
32:31đạo hiếu
32:32Đạo hiếu
32:33của Ngươi
32:34đều đã dành
32:36hết cho
32:36cảnh nhân cung rồi
32:37Thái Hậu
32:39xin thứ cho
32:40thần Thiếp
32:41mạo mùi
32:41cảnh nhân cung
32:43là trí thân
32:43của thần Thiếp
32:44thần Thiếp
32:45không thể
32:46không đi thăm
32:47cô mẫu
32:47chỉ đi thăm
32:49thôi sao?
32:52Thần Thiếp
32:52cũng đã xin
32:53hoàng thượng
32:53cho cô mẫu
32:55đến hành cung
32:56an hưởng tuổi già
32:57Suy tâm dụng tưởng
32:59Ngươi tự cho rằng
33:01giờ đây
33:02ngươi có thể
33:02tự dựa
33:03và một chút
33:03tình cảm
33:04của hoàng thượng
33:04dành cho ngươi
33:05để đẻ ai ra
33:06phải không?
33:07Thái Hậu
33:08Thần Thiếp
33:09không hề có ý này
33:10Thần Thiếp
33:11chỉ hy vọng
33:12cô mẫu
33:13có thể được
33:13yên ổn
33:14sống tiếp mà thôi
33:15yên ổn
33:15sống tiếp
33:16không có danh phận
33:20cô mẫu
33:21ngươi sẽ chịu ra
33:22khỏi cảnh nhân cung
33:23một cách yên ổn
33:23đi đến hành cung
33:24hay sao chứ?
33:25Ô Lạp Na Lạp
33:26thì có niềm hy vọng
33:27như ngươi
33:28ngươi nghĩ
33:29cô mẫu ngươi
33:29sẽ chịu yên phận
33:30hay sao?
33:34Nếu muốn cô mẫu
33:35ngươi sống
33:36cũng được
33:38Trừ khi
33:47bà ta không còn
33:49chỗ giữ làng ngươi
33:50ai ra
33:51có thể cho bà ta
33:52một con đường sống
33:53Hiện giờ
34:04đang là tan lễ
34:05của tiên đế
34:06tan lễ kết thúc
34:08ngươi tự mình
34:09kết liễu
34:10Ngươi không xin
34:16ai ra
34:16khai ân tha mạng à
34:18Thái hậu
34:24bằng cho cái chết
34:25Tất nhiên
34:28chủ ý đã quyết
34:29Thần thiếp có sinh
34:32cũng vô ích
34:33Nếu ngươi không chết
34:35cũng không phải
34:37không có cách khác
34:38Ai ra
34:43có thể cho ngươi
34:44chọn một con đường
34:45Ô lạp na lạp
34:47thì
34:47có cô mẫu ngươi
34:49sẽ không có ngươi
34:50Có ngươi
34:52phải không có cô mẫu ngươi
34:54Nếu như thần thiếp chết đi
35:09Ngươi có thể cho cô mẫu
35:10được hợp táng với tiên đế hay không?
35:18Ngươi đúng là có lòng hiếu thảo
35:20Miễn bà ta
35:22yên phận
35:23dưỡng lão
35:24trong hành cung
35:25Ai ra cho bà ta
35:28hợp táng với tiên đế
35:29Có điều không có
35:31danh phận mà thôi
35:33Đà tà Thái hậu
35:37Nhưng nếu như
35:45hoàng đế biết được
35:46hôm nay
35:47ngươi và Ai ra
35:48đã nói những gì
35:49cô mẫu ngươi
35:50sẽ giống như ngươi vậy
35:51không được sống
35:53Thượng thiếp đã rõ
36:00Đà tà Thái hậu
36:04Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
36:34Hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
37:04Chuyện ở cảnh nhân cung
37:10Trầm đã cho người sắp xếp gần xong rồi
37:13Có điều là không ngờ
37:15tin này đã bị truyền ra ngoài
37:17Nên Trầm
37:18phải lo nghĩ tới tâm ý của Hoàng Ngạch Nương
37:21Vì so dịu Hoàng Ngạch Nương
37:24cũng vì cô mẫu của nàng
37:26sau này có thể
37:28an hưởng tuổi già yên ổn
37:29Chuyện phun dưỡng theo cách của Thái hậu
37:32Trầm còn phải từ từ sắp xếp
37:35Thần thiếp hiểu nỗi khó xử của Hoàng Thượng
37:39Thần thiếp chỉ thấy buồn cho cô mẫu
37:42Này yên tâm
37:43Trầm sẽ về cảnh nhân cung
37:45đến cụ cung ở Thành Kinh
37:47an dưỡng cho tốt
37:48Trong chuyện này
37:50Cô mẫu của nàng chỉ thiếu danh phận thôi
37:52Hậu phi và quân dương bất quả
38:00Người chịu khổ
38:02Chắc chắn là bản thân họ
38:04Vẫn mong Hoàng Thượng thương xót cho cô mẫu
38:14Đừng để người phải chịu khổ
38:15ở cụ cung Thành Kinh
38:16Sao nàng lại nói vậy chứ
38:20Nàng đừng lo
38:25Mỗi lần Trầm có việc đến Thành Kinh
38:28Đều sẽ dẫn nàng đi thăm cô mẫu
38:30Thường ngay cũng sẽ phái người hầu hạ chú đáo
38:32Thần thiếp đa tạ Hoàng Thượng
38:37Nàng muốn đa tạ
38:38Đừng chỉ nói ngoài miệng
38:40Trầm rất nhớ canh ám hương của nàng
38:42Chừng nào mới nấu cho Trầm uống đi
38:46Hoa mai vẫn chưa nở
38:48Làm sao nấu canh ám hơn
38:50Trầm biết là nàng thích hoa mai
38:52Mùa thu qua đi sẽ là mùa đông
38:54Sẽ nở rất nhiều hoa mai
38:56Tới chừng đó nấu thêm vài chén cho Trầm uống
38:57Nàng không hứa với Trầm sao
39:07Thần thiếp sẽ đâu
39:11Nàng sao vậy
39:14Thần thiếp chỉ đang nhớ đến lần đầu gặp Hoàng Thượng
39:20Hôm đó chúng ta ở bên nhau
39:26Nghe giới tùn người trên ngựa kẻ sau tường
39:29Trên ngựa đầu tường chàng quái nhìn
39:33Lần đầu gặp gỡ lòng đau đau
39:36Trầm còn nhớ
39:41Thanh Anh
39:43Nàng và Trầm là tình cảm niên thiếu
39:47Mặc dù không trở thành đích phúc tấn
39:49Nhưng tình cảm giữa nàng và Trầm
39:52Không ai có thể sánh bằng
39:54Đàng biết không
39:55Thần thiếp đã hiểu
40:13Hoàng Thượng
40:14Nếu sau này thần thiếp không thể ngày ngày đến tỉnh an người
40:18Thần thiếp cũng sẽ mãi mãi cầu phúc cho Hoàng Thượng
40:22Lòng thể an khát
40:23Mọi việc suôn sẻ
40:25Nàng đã làm gì vậy
40:29Màu đứng dậy
40:32Đứng dậy đi
40:33Màu lên
40:34Hôm nay nàng làm gì vậy
40:39Hả
40:40Nhưng Trầm cũng hiểu chuyện của cô Mẫu nàng
40:43Một người phụ nữ
40:48Không còn danh phận
40:50Cả đời bi khổ
40:51Trầm cũng hiểu nàng
40:54Trầm cũng như nàng
40:55Cũng thấy thương cho cô Mẫu nàng
40:58Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
41:00Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
41:01Let's go.
41:31Chủ tử, lão chủ tử không còn hy vọng gì thật sao?
41:41Vậy chúng ta có bị liên lụy hay không?
41:45Người không nên đến đó.
41:47Lỗi như để thấy hậu nương nương biết được chuyện này thì sẽ rắc rối to.
42:01Sao thái hậu còn làm việc này?
42:05Tàn lễ của tiên đế sắp kết thúc, không cần đốt nén vàng giấy nữa.
42:08Giấy vàng bạc trước linh cụ tiên đế đều là chính tay Ai Gia đã xếp.
42:14Giờ không rảnh tay được.
42:17Người thấy...
42:17Số này đốt cho cảnh nhân cung tốt hơn.
42:23Hay đốt cho cháu gái bà ta.
42:27Thanh chủ tử là giảng bối.
42:30Làm sao xứng với những thứ người chính tay xếp cho.
42:39Thanh chủ tử đã đến.
42:40Cô đi nhanh lên.
42:47Chủ tử!
42:48Người hãy đợi ở đây.
42:49Người hãy đợi ở đây.
43:19Người hãy đợi ở đây.
43:23作曲 李宗盛
43:53作曲 李宗盛
44:23作曲 李宗盛
44:53作曲 李宗盛
45:23作曲 李宗盛
45:31作曲 李宗盛
45:33作曲 李宗盛
45:35作曲 李宗盛
Be the first to comment
Add your comment

Recommended