Skip to playerSkip to main content
  • 11 months ago
Nhằm tiết tháng sáu. Một buổi chiều, bầu trời sơn màu xanh lét, ngọn gió động lá phất phơ, gây ra cái không khí mát mẻ phi thường, làm cho cây cỏ tốt tươi, mà cũng làm cho con người khỏe khoắn.
Trên khúc lộ Vĩnh Long xuống Trà Vinh ngang qua xóm Mê Phốp, là xóm nhà cửa đông đặc, cách chợ Vũng Liêm chừng ba ngàn thước, người đi đường qua lại dập dìu, lại người trong xóm cũng chòm nhom trên lề, kẻ đứng người ngồi mà hứng mát, nên cảnh xem có vẻ náo nhiệt, mà mặt người nào coi cũng có sắc hân hoan.


---------------------
LIÊN LẠC
Facebook : facebook.com/GonTraChills
Subscribe : / Gon24h
Contact : gon2400h@gmail.com

---------------------
© Bản quyền thuộc về Gọn Trà Chills
© Copyright by Gon24h ☞ Do not Reup
Transcript
00:30Mỗi năm chiến gia sáu nam hoang học bổng của nhà nước chấp mà thôi.
00:34Bởi vậy ăn đói mặt chắc,
00:36chịu cực khổ trong sáu năm mới thi đậu tốt nghiệp trường chư nghệ đại học.
00:41Chú thích, trường chư nghệ đại học, tức là đại học bếch khoa.
00:45Hết chú thích.
00:48Tội nghiệp chú biện yến, chú nèo mà chú sốt sắn về sự cho con học.
00:53Rủi năm trước chú đã qua đời không còn mà mừng cho con được thành danh.
00:58Hải đường chi đậu rồi thì liền được nhập tịch dân Pháp
01:01và được cắt bằng vào nạp tạo tác Đông Pháp.
01:04Dàn bương mãi xuống tàu mại bề sướng trước díu mộ cha, sau lo nuôi mẹ.
01:10Nhà của thiếm biện yến cũng còn ở tại đầu cầu Mê Phúc.
01:14Từ ngày chồng kiếm khuất rồi thì thiếm mua gánh bán bương.
01:17Mỗi ngày thé lời đâu ba các bà nên không đến nỗi đối thác.
01:21Xong nhà cửa không tu bổ nổi.
01:23Bởi vậy mái dột, dách lũng, mưa nắng lọt vào nhà.
01:28Hải đường bước vô nhà.
01:29Chiếm biện yến thấy con thì mừng quýnh, không nói được gì hết, chỉ đính thóc mà thôi.
01:35Hải đường ngó bằng thợ cha quạnh hiu.
01:37Nó cá nhà rất siêu só.
01:39Nó mẹ già tóc đã bạc qua xâm.
01:42Thì chàng động lầm nên cũng trương trương nước mắt.
01:45Mẹ con khóc một hồi.
01:47Rồi hải đường nói rằng.
01:49Thôi.
01:50Kể từ nay, má hết cực khổ nữa rồi.
01:53Con sẽ làm cho mẹ sung sướng dư đẻ tới già.
01:56Chẳng còn buồn độ chi hết.
01:58Con còn tiếc có một điều.
02:00Là ba không còn sống mà chung hưởng phú quý với con.
02:03Những người lăn cận nghe hải đường về thì áp lại thâm.
02:07Đuổi nói chuyện này, người hỏi việc đỏ, lăn săn.
02:11Người khen hải đường có chí.
02:12Kẻ mừng thiếm biện có phước.
02:15Đến sấy, hải đường xin mẹ dắt mình ra giếng mộ của cha.
02:19Chừng trở về chính biện giếng nói với con rằng.
02:23Để rồi không xuống thăm ông mà tổng một chút.
02:26Từ ngày ông thôi làm tổng, ba con không có làm biện nữa.
02:30Nhưng mà ông bà cũng tử trái luôn luôn.
02:33Năm ngoái ba con mất.
02:35Giờ có ông bà nên trông cất rỗi ràng hết sức.
02:39Mà từ ấy đến nay việc gì má cũng nhờ hết thải.
02:43Để chiều rồi cô sẽ xuống thăm.
02:46Cách ba 4 năm trước ba cô gửi thư cho con.
02:48Ba nói gia đạo của ông bình nguy lắm.
02:51Bây giờ đã hết nguy hay chưa mát?
02:54Hết làm sao được?
02:56Để mà nói cho con nghe.
02:58Con đi tay đâu được vài năm.
03:00Ở nhà nợ ó lên chuyện ông tổng.
03:04Con tổng giàu có gì mà mắc nợ hay sao?
03:07Mắc nợ lớn lắm.
03:09Hồi trước ông lo làm tổng tốn ha một lớp.
03:12Sao được thăng chích tốn ha một lớp nữa?
03:15Trong nhà không đủ tiền, tự nhiên phải đi vay.
03:19Nợ thì nó đẻ lời.
03:21Phần thì lúa không có giá, ông trả không nổi.
03:24Chủ nào nó mất tiện mà thi hành phát mãi ruộng đất của ông hết.
03:29Đã nghèo rồi lại mắc cái eo.
03:31Quang trên nhân lúc ấy lại buộc ông phải từ chức cai tẩm.
03:36Rồi diệt nhà lại thêm lộn sổn nữa.
03:38Người rẻ của ông nó hành hà cô ba.
03:41Nó đánh đuổi cô về.
03:43Rồi nó vào đơn tại tòa kiện sinh phá hôn thú.
03:47Hải đường nghe câu sau đó thì chẳng biến sắc.
03:50Đính ngó mẹ tân tương.
03:51Rồi hỏi rằng.
03:53Trời ơi!
03:54Chồng cô ba nó để bỏ cô hay sao?
03:57Nó bỏ hồi đó.
03:58Có án tòa cho bá hôn thú đã ba bốn năm nay lần.
04:03Việc ông trảm bị chi hành phát mãi và sinh từ chức thì không hay.
04:07Còn việc của cô ba thiệt không không hay chút nào hết.
04:10Cô ba có con hay không?
04:12Bà chồng để bỏ cô như vậy má.
04:13Chưa có con.
04:16Vậy cũng là may.
04:18Chứ nếu cô có con lầm thầm thì còn khổ cho cô nữa.
04:22Chồng bỏ rồi cô nương dự với ai?
04:25Thì từ hồi đó đến già cô về ở dưới âm tấm bà tấm.
04:30Bây giờ ông nghèo rồi.
04:31Thế thì cô kích cực khổ lắm.
04:34Tuy nói nghèo xong nghèo hơn hồi trước vậy thôi chứ phải như mình vậy sao?
04:39Cái nhà của ông tấm là nhà thờ.
04:42Chú nạ thi hành phát mãi không được nên cũng còn ở đó.
04:46Ông tấm còn hai chục mẫu ruộng hương quá cũng không thi hành được.
04:50Lại hồi đấu giá cổ hai dành mua lại được hai mươi mẫu nữa.
04:54Để cần mở hai đứng bầu.
04:56Giờ vậy đó nên bây giờ tuy đó nghèo.
04:58Xong cũng còn sung sướng lắm chứ.
05:02Hãy đường ngồi trống ra lên trán mà suy nghĩ một hồi lâu rồi nói rằng.
05:06Việc vợ chồng của cô ba ngày nay có chuyện lôi thôi.
05:11Con có tội trong đó nhiều.
05:14Tại sao con có tội?
05:16Hồi đi học trên Sài Gòn, con biết tánh tình của người chồng cô ba đó nhiều.
05:21Khi người ấy nói mà cưới khô thì cô có hỏi thăm con.
05:24Xong con giấu, con không dám nói thiệt.
05:26Đơn khô mới mang khổ đó.
05:29Ôi, xui da hai đàn họ định cưới gã.
05:32Con nói vô nó ra làm chi?
05:34Con giấu là phải có tội gì đâu.
05:38Vậy nào chiều nay con cũng phải xuống thăm?
05:40Ừ, chiều con xuống thăm một chút.
05:44Nghe nói bữa nay ở dưới có đám vỗ.
05:46Mà bây giờ vỗ quái thì không có mời ai hết.
05:50Chứ không phải rừng rộ như hồi trước.
05:52Ông Tổng lực đục bên nhà sử kiến năm thi.
05:55Ông không thi đâu hết.
05:57Cậu hai thì lo làm ruộng.
05:59Còn cô ba thì cô không chịu lấy chồng khác.
06:02Cô học đàn học làm thi.
06:04Cô kết bạn với con gái của ông giáo lạc với Dũng Liêm.
06:07Rồi và chị em lâu lâu hiệp lại.
06:10Hòa đường năm thi với nhau mà thôi.
06:12Chứ không chơi với ai khác.
06:14Theo dư lời má nói đó, thì ông Tổng tuy si sụp, song này là còn phong lưu hơn hậu trước nữa sao?
06:23Má coi ý ông và bà có buồn hay không?
06:25Không.
06:26Vui vẻ hậu hậu trước nữa chứ.
06:28Bà bây giờ lại có da thật.
06:31Con xuống đó con coi.
06:33Bà nhắc nhở con hoài à.
06:35Mà cô ba cũng hay hỏi thăm con nữa.
06:38Để ăn cơm chiều rồi cô sẽ xuống thăm.
06:41Mà má nghe nói tại sao vợ chồng cô ba phải lừa rã vậy má?
06:45Cô lạ gì đâu?
06:47Thằng chồng của cô ba nó là con nhà giàu có sang trọng.
06:50Mà nó lấp khách lỗ mãn quá.
06:53Nó cưới cô về nó hành hà thân cô không biết chừng nào.
06:57Nó cưới suối cô về nhà xin tiền cho nó xài.
07:00Chừng vợ chồng ông Tổng nghèo rồi không có tiền bạc mà cho nữa.
07:04Lại nó nghe ruộng đất bị chủ nợ thi hành pháp mãi hết.
07:07Chỉ nó đánh chửi sô đuổi cô.
07:10Rồi đất vô đơn tại tòa sinh phá hôn thu.
07:12Chưa có gì đâu.
07:15Hải đường nghe rõ đầu đuổi thì chàng châu mại thở ra mặt coi buồn thiêu.
07:21Đến chiều ăn cơm rồi Hải đường mới đi thăm ông Tổng Quỳnh.
07:24Khi chàng bước vô cử nỏ thì chàng thấy cái sân khác hẳn với hồ trước.
07:29Khi xưa sân cũng có trồng bông, cũng có để kiểm.
07:32Nhưng mà bông trồng không thứ tự, chây trồng không nai hàn.
07:36Lại bông không ai chăm sóc, chây không ai uống sữa.
07:39Nên bông coi không tốt tươi, chây coi không thanh giả.
07:43Bây giờ tới sân lại thành một cảnh hoa duyên đẹp đẻ.
07:47Chánh giữa sân cũng còn cây quỳnh mai, nhánh lá sung xây.
07:50Mà trước cây ấy có xây một hồ nước.
07:53Trong hồ có đất bụt hồ non.
07:55Trái đường xe ngoài ngõ chạy vô.
07:57Bây giờ đổ cát sạch sẽ.
07:59Mà vô gần tới hồ non thì trẻ ra làm hai đường.
08:02Mỗi đường đi một bên, rồi giáp lại đi dao tại trước thêm.
08:06Nguyễn đất trống từ khía sau cây quỳnh mai vô tới thêm,
08:09thì lót gạch bằng thẳng.
08:11Chánh giữa để trống, đẳng băng bêm ngồi hướng mát.
08:14Còn chung quanh sắp đô, để chậu kiển,
08:16là những sơn tùng kiên quýt, bầm sụm tràn thanh.
08:20Tập thì sữa si phong, tập thì uống chiếu thủy.
08:24Hai bên đường vô thì trồng bông hết thải.
08:26Xong mỗi thứ trồng riêng một biết vô.
08:29Lít thì trồng hương, lít thì trồng huệ.
08:31Lít thì trồng giãn thọ, cúp.
08:33Lít thì trồng cẩm nhung răng.
08:35Lít thì trồng móng tay.
08:37Lít thì trồng thược dược.
08:39Cùng nhiều thứ bông khác mua giống minh pháp,
08:41nên không biết tên mà kể cho hết.
08:45Hải đường đứng nó dường qua thì trong lòng thơ thới,
08:48chẳng khác nào như lạc bước vào lối đồng tiên.
08:51Chàng đương màng hoàng nhìn qua nắm trẳng.
08:53Trên lình ở phía sau hồn non có hai cô mỹ nữ.
08:56Một cô mặt áo đen, một cô mặt áo trắng.
08:58Bước ra cuối đầu chào chàng.
09:01Và cô mặt áo đen nói rằng
09:02Em nghe anh về từ hồi trưa đến giờ,
09:07nhưng vì nhà có khách,
09:08nên em không lên mà mừng anh được.
09:10Mời anh vô nhà.
09:11Thầy em mới nói chuyện với hai ông cách hồi nãy.
09:14Anh học thành danh,
09:16làm dễ gian cho sứ sảo.
09:17Thiệt, anh nghe anh mừng hết sức.
09:20Cô nói đó là cô Tuy Ca.
09:22Còn cô mặt áo trắng là bạn trầm thi của cô,
09:25tên Lý Thị Trường Thoại.
09:27Con của ông giáo Lý Trường Lạc.
09:28Cưu trí ở dưới chợ Dũng Liêm.
09:31Hải Đường đáp lễ đổi trả lời rằng
09:33Cảm ơn cô ba có lòng chiếu cú.
09:37Không biết có âm bà và cậu hai ở nhà hay không?
09:40Có ở nhà đủ hết.
09:41Mời anh vô.
09:43Hai cô đi trước,
09:44Hải Đường theo sau.
09:46Chàng coi cô Tuy Nga chẳng khác gì hồi trước.
09:48Duy,
09:49dấp ốm hơn,
09:50và mặt có vẻ nghiêm nghị hơn.
09:51Hải Đường vừa bước lên thiệm thì ông Bình và cậu Thái Hòa dồn thấy,
09:57nên chạy ra chào mừng.
09:59Ông Bình nắm tay mà nói rằng,
10:01Bác ghê châu học trường trường nhệ đại học mà cháu thi đậu được á,
10:05thì bác Mừng không quyết trường nào.
10:08Dư cháu đó mới đáng gọi là trai nam diệt.
10:11Cháu bước vô nhà.
10:13Hải Đường vô ở Cám Ư,
10:14dai qua bắt tay chào mừng Thái Hòa,
10:17rồi theo ông Bình mà bước vô cửa.
10:19Chàng chắc tay xá bà Bình,
10:21trước bà mạnh giỏi.
10:22Thấy có hai ông khách,
10:24ngồi tại bộ ghế giữa bàn cuối đầu thi lễ.
10:26Ông Bình nói với hai người khác rằng,
10:29Ông Quác giật,
10:30mà tôi khoai với hai ông hồi nái đó,
10:32là ông này đây.
10:33Ông dây lại,
10:35nói với Hải Đường rằng,
10:36Hai ông đây là bản thiết của bác,
10:39ông này là ông Lý Trường Lạc.
10:41Hồi trước làm giáo sư ở dưới trà dinh,
10:44hưu trí rồi nên mua nhà về áo tả chở dũng liêm.
10:47Còn ông này là ông cần hảo nhiên,
10:49làm thầy thuốc.
10:51Già ở dưới dòng kê.
10:53Bây giờ bác chán đời,
10:54không còn muốn gì gì nữa hết.
10:56Chỉ vui thú sữa kiển,
10:58trồng cây.
10:59Lâu lâu hẹp với dạ ông bàn dạ năm thi,
11:02hoặc luận thế sữa chơi dễ thôi.
11:04Trong mẫu lý đây,
11:06nói chuyện chai.
11:07Vợ và con của Thái Hòa cũng đa chào mừng Hải Đường.
11:11Rồi hẹp cùng cô Thía Nga và cô Trường Thoại,
11:14nội bên vũ gián chỗ bà Bình nội anh trầu.
11:18Ông Bình với hai ông khách khang Hải Đường,
11:20con nhà nghèo mà có chí.
11:22Tiếc viện yến thông cầu mà chung hưởng phú quý với con.
11:26Hỏi thăm dịch bên Pháp,
11:27nói chuyện cho tới tối,
11:28trong nhà đốt đèn.
11:30Rồi ông mới nói với Hải Đường rằng,
11:32để bác biểu bày trẻ dọn cơm cho cháu ăn,
11:35rồi ở nói chuyện chơi nha.
11:37Thưa ông,
11:38cháu ăn cơm trên nhà cháu rồi.
11:40Thịt không?
11:41Thưa thiệt chứ.
11:43Cháu ăn thông rồ cháu mới xuống đây thăm ông bà.
11:46Chận dấu chi cháu?
11:48Bữa nay nhà bác có kỷ cơm,
11:50nên hồi chiều cúng rồ dọn ăn sớm.
11:52Bác hay cáo về hồi trưa,
11:54xong bác kỹ phải để cho cháu vui chơi với thiên viên,
11:57nên bác không dám mời.
11:59Mà mấy năm nay đám dỗ,
12:01bác cũng không có mời thách khứa đông như hồi trước nữa.
12:04Nên mời có hai ông bàn đồng chí đây mà thôi.
12:08Cháu ăn cơm rồi.
12:09Thôi để lát nữa rồi sẽ dọn bánh ăn chơi.
12:13Bác thấy Nhật Trình nói à cháu thi đầu,
12:15rồi lại được thấp bằng làm bác vợt sở tạo tác.
12:19Cháu về đây rồi quang trên bố cháu làm tại đâu?
12:23Chú thích.
12:24Tạo tác, tức là sở xây dựng.
12:27Hết chú thích.
12:28Thưa, cháu đã lãnh giấy rồi.
12:35Cháu sẽ tùng sự tại sở tạo tác Sài Gòn.
12:38Cháu ăn lưu một tháng chừng bao nhiêu?
12:41Thưa, trên 300.
12:43Cháu sẽ đem thêm biển lên Sài Gòn ở với cháu,
12:46hay là để ở dưới này?
12:48Thưa, cháu muốn rước má cháu lên trệnh ở dưới cháu?
12:51Ờ, có hai mẹ con ở chung với nhau cho tiện.
12:55Cháu à, tính cư dạ hay chưa?
13:00Thưa, việc ấy cháu chưa nghĩ tới.
13:03Theo ý cháu thì,
13:05trường cư dạ nên cư con gái trân học,
13:07hay là nên cư con gái cụ quá?
13:11Thưa, việc vợ chồng cháu chưa để ý đến.
13:14Nhưng mà theo ý cháu,
13:16nếu cư dạ thì tự nhiên phải kể tình với nghĩa trước hết.
13:19Còn giàu hay nghèo, mới hay cũ,
13:21mấy điều ấy không quan hệ gì lắm.
13:23Mặt trăng mọc lên khỏi ngộn cây,
13:27yến dội vô cửa sáng ròa.
13:29Ông Quỳnh kêu tuyến Nga biểu dọng bánh nước cà,
13:31một bàn ở giữa sân,
13:32đận khách ra đó mồi ăn uống chơi cho mát.
13:36Thái Hoa lo dọc bàn ghế,
13:38còn tuyến Nga với trường thoại chỉ lo sắp đặt bánh nước.
13:41Ông mời khách ra cái sương giật,
13:43giữa cây Quỳnh mai mặt bồi.
13:45Gió thổi hiều hiều,
13:46trăng sôi giật giật,
13:47qua đường chớn chở,
13:49lá dũ lao xào.
13:51Trăng chào hoa,
13:52trong đó hữu dương,
13:53hoa mượn trăng một giường tỏ rạng.
13:56Khách còi uống nước nhìn hoa nắm quyệt,
13:58rồi ai cũng cảm hứng động tình.
14:01Ông bền biểu tuyến Nga với trường thoại
14:02đem đợn ra hoà chơi,
14:04mà thử hoa thử nguy.
14:06Cô trường thoại đường cây tanh,
14:08cô tuyến Nga đường cây kiềm.
14:09Hai người hòa với nhau,
14:11tiếng to như mưa tu,
14:12như nước đổ,
14:13tiếng nhỏ như giấy vế,
14:15như đe năm.
14:16Khi hùng hào như quán như hận,
14:18khi chỉ trả như thanh như khúc.
14:21Hải đường ngồi ngó cảnh ngay đường,
14:23mờ mệt tâm thần,
14:24nửa mê nửa tỉnh.
14:26Hai cô vừa dứt đường,
14:27thì ông giáo lạc nói với tuyến Nga rằng,
14:29Cô Hoa, tôi nghe con nó đó nói khô khôi là một bài thi tụ tháng,
14:35dân tàu tư lộn.
14:37Đâu à cô Nam nghe thử coi.
14:40Tuy Nga chím chím cười và đáp rằng,
14:43Bấm thầy,
14:44đêm đầm tháng trước,
14:45trăng trong gió mát cũng như bữa nay,
14:48cháu quýt ra giường hoa,
14:49một mình thư thử,
14:50bỗng cháu thấy trong mặt đám hoa đương đua nở tốt tươi,
14:54lại có lộ một đo hoa đã tàn nên khô héo.
14:57Cháu nhìn đó hoa tàn ấy rồi cháu động lầm,
15:00nên ngụ ý làm thử một bài thi.
15:03Bấm cháu mới tập làm,
15:04nên thi cháu còn nong nức lắm.
15:07Có đâu cháu dám nâm cho thầy nghe.
15:09Ông giáo lạc nói,
15:11Thi hay giá là tài tứ,
15:13chứ không phải tài luyện.
15:15Có người làm đến già mà cũng không tao.
15:18Cô làm thế đào đào,
15:19cô nâm thứ Nga coi.
15:21Như có câu đào không được thì bác sẽ sửa cho.
15:24Trí Nga ôm cây đợn chìm lên dây mà rau,
15:28rồi dự đợn dựa năm một bài thi như vậy.
15:33Qua toàn một đoá giữa đêm đông,
15:36đêm vắng hoa khô và não nồng,
15:39bởi trước hẳn hờ trong lộn đục,
15:42nên giờ tỏ rõ sắc là không.
15:46Trầm thi vui tạm qua này tháng,
15:49song phấn nghĩ càng thiện núi sông.
15:52Này bạn chi âm,
15:54ai khó biết?
15:55Treo gương bạc mạng,
15:57trúng lầu hồng.
15:59Trí Nga năm dứt bài thi rồi,
16:01cô để cây đợn trên giấy,
16:03liếc mắt thấy hải đường mó cô thân thân.
16:05Ông giáo lạc gục giặt đầu,
16:07mà nói rằng,
16:08Cháu mới tập làm thi,
16:10mà cháu làm được như vậy thì khá lắm.
16:13Cháu tập quyết trách thi của cháu sẽ tao.
16:16Trong bài thi này,
16:17cháu thang phận của cháu thì phải.
16:20Nhưng mà lấy tứ mà bình luận
16:22thì cháu đa sầu đa cảm,
16:24còn tức còn phiền.
16:26Cháu chưa giải thoát độ đờ được.
16:28Cháu phải đáng tập nguyện ra tâm an trí tịnh,
16:31đận vua đạo dị,
16:32hưởng phong lưu.
16:34Cháu nghĩ là mặt coi.
16:36Phú quý canh duyên là nghĩa gì?
16:38Ây là những mùi của tả quá bài ra
16:40để mà thứ lầm người.
16:42Ây là những bẫy để mà bắt những kẻ mê mùi
16:45đận quăng vào biển khổ.
16:48Cháu đừng thèm kể những đồ ấy.
16:50Cháu phải thận tâm vui với tỉnh hoa thơm canh tỏa.
16:53Vui với thu thi tối tầm trưa.
16:56Cháu thật được như vậy rồi,
16:58tự nhiên trí cháu tiêu diêu lòng cháu thơ thới.
17:02Cháu làm thi dân mới thanh tao,
17:04tứ mới cao thượng.
17:06Ông Trần Hậu Nhiên cãi rằng,
17:09bài học của ông giáo đó là bài già
17:11để dạ những người lớn tuổi như mình.
17:13Chứ cô ba mới 20 hoài tuổi,
17:16khu còn đa tịnh đa tám.
17:18Cô mới quốc dệ tốc cao,
17:20chứ cô chưa nếm đủ mùi đời.
17:22Có thế nào cô làm theo lời ông giáo đó được?
17:26Hải đường tiếp mà nói rằng.
17:29Lời của ông thì thuốc nói phải lắm.
17:31Cô ba còn trẻ tuổi,
17:32đang cháu tưởng khó mà làm theo lời của ông giáo dạy.
17:36Đã vậy mà theo ý cháu.
17:37Con người ở đời thì chẳng nên giọng cầu phú quý,
17:41ấy không có giá trị chút nào hết.
17:43Còn như mình không cầu,
17:45xong nhờ cái chí,
17:46nhờ cái tài,
17:47nhờ công phu của mình mà mình được phú quý,
17:50thì cái phú quý ấy đáng cho mình hưởng lắm chắc.
17:53Xin lỗi ông giáo,
17:54để cho cháu tỏ hết cái ý của cháu.
17:57Đã biết phú quý thường là miếng mồi để khâu mình vào biển khổ.
18:00Xong có khi nó cũng là cái vật để cho loài người trận tranh mà tấn quá.
18:05Nếu loài người ai mà cũng lo hưởng thụ gió trăng,
18:08không thàn kể phú quý,
18:10thì hạ cho đường tấn quá lắm.
18:11Ông mình rực đầu vừa cười vừa nói rằng.
18:15Hmm, ca lộn theo tay là lộn thiết của bậc canh niên tân hợp bây giờ.
18:20Nghe hữu ly lăng.
18:22Xong quý trung,
18:23trọng vật chất hơn tinh thần.
18:25Cháu lộn phú quý nhiều vậy đó.
18:27Còn theo ý cháu,
18:28trăng duyên thì sao?
18:31Hải đường mó tuyến nè rồi đáp rằng.
18:34Thổ đầy cháu chưa có vợ,
18:36nên lộn về canh duyên chắc là cháu còn non nước lắm.
18:39Trăng duyên là gì?
18:41Ấy là cuộc tư tấp trăm năm,
18:43cuộc vợ chồng.
18:44Theo Việt Nam,
18:45vợ chồng là đạo trọng,
18:46để dung trồng gia tập.
18:48Còn theo Pháp,
18:49vợ chồng là cuộc để cây ra gia đình hạnh phúc.
18:52Mà dầu Việt Nam,
18:53dầu Pháp cũng vậy.
18:54Hai chữ vợ chồng có ẩn trái nghĩa ái tình luôn luôn.
18:58Nếu cặp vợ chồng nào mà không có ái tình,
19:00thì cái gia đình ấy là địa ngục.
19:01Ấy vậy, ái tình là mốn rất quý báo.
19:05Nếu mình biết nâng cao nó lên,
19:06thì nó có thể làm cho mình thơ thới,
19:08mà bước trong đường đời.
19:10Làm cho mình được phấn chấn mà lo tấn quá.
19:13Cháu tưởng mình nên nuôi chứ không nên bỏ nó.
19:16Nếu trong cái thú thanh vàng hoa thơm tăng tỏ,
19:18thì tối tầm trương,
19:20mà có lộn ái tình trang chứa nữa,
19:22thì cái thú thanh vàng ấy càng thêm nồng nàng,
19:25chứ không hại chi hết.
19:26Ông giáo lạc cười mà nói rằng,
19:29đa tình đang chứa thoát tục,
19:31đã đợi còn nhiều.
19:34Ông Bình với ông thị thú đồng cho mấy lời thay của ông giáo lạc đúng.
19:39Tăng đã đứng đầu,
19:40bà Bình với Thái Hòa đi nghỉ đã lâu.
19:42Ông giáo lạc với ông thị thú nhiên thấy canh khuya,
19:46nên kêu người đánh xe biểu bắt kế ngựa mà về.
19:49Cô Trường Thoại cũng theo xe mà về biết ra.
19:52Hải đường với Trí Nga đưa sách ra tới đường lộ.
19:55Trường xe chạy rồi,
19:56hai người ngó nhau,
19:58cả hai đều lộ sách buồn.
20:00Hải đường tính trở vô sân đặn từ giá ông Bình mà về nhỉ.
20:03Chẳng về đưa tới đó thì không có ông,
20:06chỉ còn bàn ghế, đèn nước mà thôi.
20:08Trí Nga nói rằng,
20:11chắc thầy em đi nghỉ rồi,
20:13bữa nay có khách,
20:14thầy em bỏ giấc vũ trưa nên có bộ mạch.
20:17Hải đường muốn mở miệng từ giá Tuy Nga mà về,
20:20nhưng rồi chàng vô dự,
20:22cúi mặt xuống đất,
20:23suy nghĩ rồi mới nói rằng,
20:24hồi đã ý tôi ra cua năm bài thi hoa tàn,
20:28sao tôi cảm quá.
20:30Tiếc gì tôi không nhớ thô nào hết.
20:32Cô chấp hết tôi chép lại,
20:34đợn về nhà tôi đọc chơi,
20:35được hay không cô ba?
20:37Được chứ,
20:38xong thi không hay,
20:40anh chép làm chi?
20:41Dưới thiên hạ không biết thể nào,
20:43chứ với tôi thì có ý nghĩa nhiều lắm.
20:45Tôi muốn chép đợn về đọc lại cho kỹ.
20:48Chàng chéo cái giấy ngồi dựa đèn,
20:51bóp trong túi lấy ra một tập giấy nhỏ với một cây giết gì,
20:54sửa soạn chép thi.
20:56Tuy nhiên ngồi đối diện với chàng mà đập bài thi lại cho chàng giết.
21:00Hải đường chép thi rồi,
21:02chàng mồi đập lại,
21:03chàng đập dứt,
21:04chàng mới ngó Tuy Nga mà hỏi rằng.
21:08Nếu vậy thì trong quấy năm nay,
21:09cô buồn trầu ảo đảo lắm phải không cô ba?
21:11Trong số năm nay,
21:14cô Tuy Nga chẳng hề lỗ sắc buồn cho ai biết.
21:17Mà nay, cô nghe Hải đường hỏi mấy lời,
21:19thì cô ướng nước mắt,
21:21mọi ngó tân đã bong quậy gần đó,
21:23mà chậm trải tác chẳng.
21:26Quồn hay vui?
21:28Anh xem bài thi đó thì đủ biết.
21:31Hải đường lắc đầu nói rằng.
21:34Tôi mang tội lớn lắm.
21:36Tôi ăn năng đến trường nào cũng không trụ tội này được.
21:39Tuy Nga ngó ngay chàng,
21:41miệng đi chím chím cười,
21:43xong đá rất buồn thảm rằng.
21:45Phải, tội của anh nặng lắm.
21:48Chừng nào anh chế xuống âm khổ,
21:50quỷ sứ sẽ xẻ miệng anh cho coi.
21:54Tôi muốn tránh tiếng xấu nhỏ nhỏ,
21:56mà tôi để cho cô phải mang tới quả lớn.
21:58Thiệt, tôi dại quá.
22:00Nhưng mà nếu cô biết được tâm sự của tôi lúc ấy,
22:03thì có lẽ cô cũng dung chế cho tôi.
22:06Tâm sự gì?
22:08Hải đường không đả lời,
22:09chàng mồi lặng thinh một hồi,
22:11rồi trông mày thở ra,
22:13mà nói nhỏ nhỏ rằng.
22:16Tại hồi đó tôi lén thương cô,
22:18nên cô lấy chồng mà cô hỏi ý tôi thì có thế nào tôi dám tỏ thiệt.
22:23Nếu tôi cản cô thì đe ra.
22:25Chàng liếc mắt thấy Tuy Nga biến sắc,
22:28thì chàng không nói nữa,
22:29trong lòng sùi sụp,
22:30trong mối ngộ ngang.
22:31Hai người nồi lặng thinh,
22:34chàng tầm tập giấy nhỏ mới trách thi hồi đại đó,
22:37chẳng dở từ ta.
22:38Cô gó liếc bông quệ mà đếm từ bông,
22:41tư bày vắng dẻ im liềm,
22:43chỉ có mùi thơm của hoa duyên bay ngọt nào,
22:45dưới yến sáng của hành Nga soi dần dặt.
22:48Hải đường dùng đứng dậy nói rằng,
22:51tôi phải lựa cái tội ấy mới được.
22:53Tôi phải cưới cô,
22:55đang làm cho cô hết sầu hết não,
22:57khưởng chút hạnh phúc,
22:58thì tôi mới hết ăn năng.
22:59Nếu cô bằng lòng,
23:00thì tôi về thư lại với má tu,
23:02rồi sáng mai tôi súng tỏ thịt với ông bà.
23:05Hiện bây giờ tôi được phép nỉ một tùng lễ,
23:07chừng mãn phép tôi trở lên Sài Gòn dọn nhà xong rồi,
23:10sẽ định ngày cưới.
23:11Cô bằng lòng hay không, cô ba?
23:14Tí Nga đến dậy,
23:15cô gó hải đường mở ra tiếng đáp sẵn.
23:19Anh tính việc gì kỳ vậy?
23:21Có chị đâu mà thì.
23:23Kỳ lắm chứ,
23:25mà cô ưng hay không?
23:27Việc ấy em không có nghĩ tới,
23:30nên anh hỏi thình linh,
23:31em không biết sao mà trả lời.
23:33Vậy thì cô suy nghĩ rồi sẽ trả lời,
23:35không khớp gì đâu.
23:38Chừng nào anh mới trở lên Sài Gòn mà lãnh việt?
23:41Bảy bữa nữa.
23:43Vậy thì xin anh để cho em suy nghĩ,
23:45rồi tối mai anh sẽ trả lời.
23:48Cô tính cho tôi đập cô chỗ nào đăng trả lời.
23:50Tí Nga trồng nâng một lát rồi đáp sẵn.
23:56Tối mai,
23:56trường tranh mập,
23:58anh sẽ chờ anh tại qua viên đây.
24:00Anh xuống thì sẽ có em mở cửa cho.
24:03Hải đường nói hai tiếng cảm ơn,
24:05mà giọng nghe rất gian díu,
24:06mắt ngó rất khủ tình.
24:08Giang cối đầu rồi sanh sớm trở ra lộ mà về.
24:12Tí Nga đứng nó theo,
24:13trường hết thế giảng và ngửa thì cô té ngồi trên giấy,
24:16hai tay trống kế trán,
24:18nước mắt tuôn dầm về.
24:20Chiến tranh càng thêm tỏ,
24:22vườn hoa càng thêm thông.
24:29Chương 7
24:30Lối nửa tranh một,
24:34mặt trăng mọc lên,
24:35làm cho khíu trời đông có một dần sáng lòa,
24:38rội thấp đầu cây mộ cỏ.
24:40Hải đường mặc y phục đàng hoàng,
24:42thủng thẳng đi trên lộ mà xuống nhà ông Bình.
24:45Vừa đi vừa mó mặt tranh,
24:46trong lầm khắp khởi bồi hồi.
24:49Bởi vì cái điểm mà chàng phải đi đây,
24:51là việc quan hệ về cuộc trong năm của chàng,
24:53và cũng quan hệ giữa cái đợi không một dị phụ nữ,
24:56mà chàng đã thương yêu kính trọng.
24:59Chàng quyết vô cửa ngỏ,
25:00thì thấy cửa mở sẵn một tránh.
25:02Chàng qua khỏi cửa,
25:03liền thấy dạng cô chuyến nhà đương mọi trái băng trước hồn non.
25:07Khô đến vậy,
25:08rồi lần lần đi ra mà tiếp chàng.
25:10Tùy đi xuống đây thì trong trí chàng đã quả quyết,
25:13cứu mật dị phụ nữ cho khỏi u sầu,
25:15mà cũng làm cho mình được vĩ lòng,
25:17ước nguyện.
25:18Nhưng mà chừng thấy cô tuyến nhà thì chàng lại hồi hộp,
25:21dường như người toan là một dị quấy nào đó vậy.
25:24Bởi thế cho nên chừng cô tuyến nhà chào chàng,
25:26thì chàng hỏi nhỏ nhỏ sẵn.
25:29Ông bà còn thức thay là ngủ rồi.
25:31Thầy và má em nghỉ rồi.
25:33Vì đêm hôm qua thức khuya,
25:35nên bữa nay nghỉ sớm.
25:37Còn anh hai em còn thức ở phía sau.
25:40Mời anh bước lại trái băng đây mằng ngồi nói chuyện chơi trong mát.
25:43Hải đường đi thẻ tuyến nhà lại trái băng trước hồn nâu.
25:46Rồi chàng ngồi một đầu,
25:48cô ngồi một đầu.
25:50Hiến trăng gọi trái băng sáng quá,
25:51nên hai người thấy mặt nhau tỏ rõ.
25:54Mọn gió hiu hiu mát mẻ,
25:56mùi bông phưởng phất thơm tho.
25:58Hải đường ngồi yên,
26:00rồi chàng hỏi rằng
26:01Cô suy nghĩ rồi hay chưa, cô ba?
26:05Tuyến nhà dụ dự một chút,
26:07rồi ngó chàng mà đáp chậm rãi rằng
26:09Thưa, anh suy nghĩ rồi.
26:13Cảm ơn cô.
26:15Cô nhiết tình mau như vậy,
26:16thì làm lo ngại của tôi khỏi dây dưa khó chịu.
26:20Tuyến nhà dài qua ngó chàng nữa,
26:22mà trong lòng cô ảo não không siết kể.
26:25Cô lạnh thinh một lát,
26:26rồi mới nói rằng
26:27Hôm qua, anh xin anh để cho anh suy nghĩ,
26:31sau bữa nay anh sẽ trả lời.
26:33Vì có lời hứa như vậy nên anh ra đây.
26:36Anh nói suy nghĩ rồi,
26:38chứ anh có nói nhất định rồi đâu,
26:40mà anh dọa tám ơn.
26:42Vậy chứ, cô chưa nhất định hay sao?
26:45Thưa,
26:47anh suy nghĩ rất kỹ lượng,
26:48nên anh cũng nhất định rồi nữa.
26:51Cô nhất định thế nào?
26:52Phải cô bằng lọc nhận lời tôi nói với cô hôm qua đó hay không?
26:55Tuyến nhà lạnh thinh nữa.
26:58Hải đường hồi hợp,
26:59nên mó câu mà đợi cô trả lời.
27:01Tuyến nhà dùng cười và đáp sành.
27:04Em nghĩ,
27:05không nên tính như vậy,
27:07em không lẽ làm vợ anh đưa.
27:09Hải đường chung hưởng nên đến dậy hỏi sành.
27:12Cô đói thiệt hay là đói chơi?
27:13Thưa,
27:16việc quan hệ như vậy,
27:18có lẽ nào anh dám nói chơi?
27:20Cô muốn giết tôi.
27:22Ê già,
27:22tôi má hay tôi lầm.
27:24Cô không có tình với tôi một chút nào hết.
27:27Trái ra,
27:27cả đời của tôi không có nghĩa gì.
27:29Xin anh đừng nóng giận.
27:31Anh ngồi xuống,
27:32đặng em nói chuyện cho anh nghe.
27:34Hải đường mồi lại,
27:36chàng khoanh tay cuối đầu,
27:37không ngóa Tuyến nhà,
27:38mà cũng không nói một tiếng gì nữa hết.
27:41Tuyến nhà cười mơ mà nói rằng,
27:44xin anh đừng phiền em.
27:46Từ hôm qua cho tới bây giờ,
27:47anh thấy rõ bụng anh rồi.
27:49Anh thương em thì anh kính anh.
27:52Anh trọng anh lung lắm.
27:54Đối với em,
27:55anh có cái tình ưu ám mà nồng nàn,
27:57can cường,
27:58cao thượng dùng ấy.
28:00Anh không phải là cây hay là đá,
28:02thì có lẽ nào anh lại không có chút tình gì với anh.
28:06Nếu cô có một chút tình dễ tôn,
28:08sao tôi xin cưới cô mà cô lại không ưng?
28:11Xin anh đừng có giận ngửa.
28:13Hãy bình tĩnh trí lại,
28:15rồi anh sẽ không phải quấy cho anh nghe.
28:18Cô qua ôi,
28:19tôi xin tỏ thiệp với cô.
28:21Nếu cô không nhậm lời tôi thì tôi buồn lắm.
28:23Tôi buồn là vì trong trí tôi sẽ nghĩ cô chê tôi là con của cái bộ hạ của ông.
28:28Nên không xứng,
28:29sánh đâu tuyết tóc với cô.
28:30Em vẫn trọng anh là bực cao thượng,
28:34xin anh đừng ngủ ý thấp thổi như vậy chứ.
28:37Đó là thói của bộn thách phu tục nữ,
28:39cái ốc của mình không phải như vậy đâu.
28:42Vậy chứ tại cớ nào mà cô không ưng làm dở tôi?
28:45Để em nói cho anh nghe,
28:48lúc đôi ta còn nhỏ,
28:50một là vì gia phong,
28:52hai là vì thế thái.
28:54Nên khi đôi ta có tình với nhau,
28:56xong không khối hiệp được,
28:58phải mỗi người một ngã.
29:00Ấy cũng tại đôi ta không có căn duyên,
29:03nên trời đất mất hiến như vậy.
29:05Em xin anh chẳng nên khưởng cầu,
29:07diệt tóc tơ mà trái mạng trời.
29:11Tại một cớ đó mà cô không ưng làm dở tôi hay không?
29:14Cô nghĩ như vậy chỉ sai lắm.
29:16Theo tôi tưởng thì,
29:17chắc là đôi ta có căn duyên đi giao.
29:19Xong trời định căn duyên ấy phải trách trở lúc ban đầu,
29:22rồi sao mới xưng dậy được.
29:24Có lẽ tại như vậy nên đời trước tôi đã thương cô,
29:27mà từ khiến cho tôi ái ngại,
29:28không dám nói ra.
29:30Để cho cô lấy chồng,
29:31trời trời lại khiến vợ chồng cô rời rã,
29:34cho tôi có thể khối hiệp với cô.
29:36Thổ này có nhiều căn duyên như để,
29:38chứ nà phải có một mình đâu ta đây mà thôi sao.
29:42Ấy là anh muốn cưỡng từ đoạt lý,
29:44chứ tránh đạo có phải như vậy đâu.
29:47Em không thể làm dạ anh được,
29:49còn một cớ này nữa.
29:51Em đã có chồng rồi,
29:53có lẽ nào em lại lấy chồng một lần nữa.
29:56Chồng cô đã để bỏ cô rồi,
29:58cô còn nói có chồng nữa sao được.
30:01Anh quên câu,
30:02liệt nữ vô nhị giá hay sao?
30:05Tôi nhớ chứ.
30:07Xong câu ấy có can hệ gì đến phận của cô đâu.
30:09Nếu cô có chồng mà vợ chồng thương dư nhau,
30:12rủi chồng cô chết.
30:13Cô vì đạo can thường nên thủ tiết đi chồng,
30:16không nỡ lý chồng khác.
30:17Cô làm như vậy thì phải lắm.
30:19Chứ chồng của cô hồi thứ là đứa vô đạo.
30:21Nó thấy ông bà suy sực,
30:23nó để bỏ cô.
30:24Dù nấy thì có tình nhị gì mà cô phải thủ tiết với nó.
30:28Dầu chồng cô quấy cho mấy đi nữa,
30:30và cũng cứ ở phải.
30:32Được nhiệm vệ thì mất cao.
30:34Hôn thú đã phá rồi,
30:36còn gì nữa mà xương hô vợ chồng?
30:39Hôn thú là luật của con người,
30:41tiết trinh là đạo của trời đất.
30:43Luật con người sao bằng luật trời đất?
30:47Cô bà,
30:48tôi tính vì trăm năm giết khu,
30:49một vì tình,
30:50hai vì nghĩa,
30:51chứ tôi không thèm kể về gì khác nữa hết.
30:54Vậy tôi xin cô vô lầm sưu thụng,
30:56để trước cho tôi phỉ tình hoài giọng.
30:58Sao cho tôi chuột cái tội tôi giấu cô này sư?
31:01Xin cô đừng chấp từ đan,
31:02mà làm cho hổng cái đời của tôi tội nghiệp.
31:06Anh thương em,
31:07nên anh dắn bó,
31:08thì anh tạm tình anh lắm.
31:10Nhưng vì anh nghĩ kỹ rồi,
31:12không nên tính việc tấp tư.
31:14Bây giờ anh học đã có danh lớn,
31:16anh lại làm quang địa dị cao sang,
31:19chẳng thiếu chi con nhà giàu sang,
31:21cầu mà tề gia nộ trở cho anh.
31:23Anh khuyên anh lựa người có sắc,
31:25có tài,
31:26có hạnh,
31:26có đức mà cưới.
31:29Cồn phẩm em thì anh xin để kiếp khác,
31:31anh sẽ làm giọng anh mà đền đát cái tình của anh trong kiếp này.
31:36Hải đường lắp đầu thở dài,
31:38chàng suy nghĩ một hộ rồi nói rằng,
31:42Cô ba,
31:43tôi chắc cô không biết cái tình của tôi sâu sắc là thế nào.
31:46Trái đỉnh cô mồi thiêu,
31:48cô lộn đạo vợ chồng cho tôi nha,
31:50thì mối tình nặng nề chế ra từ lúc ấy.
31:53Trót một tháng trường tôi như người mất hồn,
31:56đau đớn là tài tình sâu mà đô hy vọng.
31:59Trường tôi hay ông bà định ngài cho thòng cưới cô thì tôi như vậy như đây,
32:04không còn kể việc gì ở thế gian này nữa hết.
32:07Tôi liền sinh qua Pháp Quốc mà học.
32:09Ấy là tôi quyết lấy sự học mà đùa lắp khối tình.
32:12Trót sáu năm nay,
32:14cái tình của tôi đã chết rồi.
32:16Tôi nhờ sự học hành làm vui mà ở đời.
32:18Thiệt tôi chẳng kính bao giờ tôi thèm cưới vợ.
32:21Cảnh dạ đến đây tôi nghe phượng cô,
32:24tôi thấy mặt cô,
32:25thì mộng lửa tình đã tắt tình lình nó búng lại.
32:28Đêm qua tôi nghe cô văn bài thi hoa tàn,
32:31thì tôi cảm xúc trong lòng chịu không được,
32:33nên tôi phát biểu cái ý muốn chết tóc trăm năm giữa cô.
32:37Tôi về nhà từ hồi hôm tới giờ.
32:39Tôi suy nghĩ lại,
32:41thì cái ý tôi muốn đó là phải lắm,
32:43chứ không có chỗ nào quấy hết.
32:45Trước phải chia liền,
32:47rồi sau mới sung hiệp.
32:48Tuy cái hạnh phúc của đôi ta trễ hết mấy năm,
32:51song đôi ta cũng được hưởng lâu dài.
32:54Chỉ nếu cô cố chấp,
32:55thì cả đời của chúng ta phải hỏng hứt.
32:57Cô thì ưu sầu,
32:59tôi thì thiền não đêm dài.
33:00Dù ngày ấy,
33:01có vui gì mà sống,
33:03xin cô phải suy nghĩ lại.
33:05Tí Nga cười mà đáp sẵn.
33:08Những lời anh nói nghe phải lắm.
33:10Theo thế thường thì vậy đó.
33:12Hãy có tình với nhau thì khối hiệp tóc tư,
33:15chẳng kể đến gì kia khác.
33:17Đôi ta chẳng phải như thiên hạ,
33:19thì bắt chứ thiên hạ mà làm chi.
33:21Em tưởng nếu mình có tình với nhau,
33:24thì phải trọng cái tình đấy,
33:25phải giữ cho nó trong sạch,
33:27đừng để cho nó lan lút,
33:28ổn lắm.
33:30Mình có tình mà mình phối hiệp cùng nhau,
33:32thì cái tình đấy trong sạch lắm,
33:34có chi lan lút đâu mà cô ái nại.
33:37Theo phận anh thì phải,
33:39còn theo phận em thì em hổ lắm.
33:42Anh xin anh đừng tính dị tóc tư với em.
33:44Anh hãy lựa người khác,
33:46có tài, có đức,
33:47mà tính cuộc trăm năm,
33:49để cho em cầu trời khống Phật,
33:51rồi kiếp sau đâu ta sẽ sung hiệp.
33:54Đứa cụ không ưng tôi,
33:56thì chắc rộn đời tôi không thèm cưới dạo.
33:59Xin anh đừng có nói như vậy.
34:01Xá gì thâm hẹn hạ như nhút tầy,
34:03mà anh phải khổ tâm thấp chí.
34:08Việc không cấp chi lắm,
34:09cô phải định đông suy nghĩ lạ cho kỹ.
34:11Trong năm mười ngày,
34:12bật một khai tháng rồi sẽ trả lời cũng được.
34:14Tôi sẽ chờ cô.
34:17Em đã suy nghĩ kỹ rồi.
34:19Thiệt cô nhất định như vậy hay sao?
34:22Thưa phải,
34:23em đã nhất định rồi.
34:25Hải đường đứng dậy,
34:26nói Tuy Nga trưng trưng,
34:28rồi chàng thở dài một cái và nói rằng
34:30Cô ác lắm.
34:33Và nói và say lưng bỏ đi ra cửa nọ.
34:35Tuy Nga ngồi ngó theo,
34:39hai hàng nước mắt tuôn không dứt.
34:41Cô khóc một hồi lâu,
34:42rồi cô đi thơ thẫn trong giường hoa,
34:44nhìn tranh đau lòng,
34:45thấy hoa thẹn mặt.
34:47Đi rồi vội,
34:49rồi rồi đi,
34:50bi lụy một mình cho đến gà lái sáng cô mới vô nhà.
34:52Sáng bữa sau,
34:55Tuy Nga nghe nói Hải đường,
34:56bỏ hết nhà cửa,
34:58đã chắc mẹ đi lên Sài Cổ,
34:59từ hồi sống mai rồi.
35:06Chương 8
35:06Tình sâu,
35:08ký sạch
35:09Chắc một tháng sau,
35:12Thiếm Biển Yến có thở về ảo đâu trong sớm,
35:15mà mướn thở xây mã cho chồng.
35:17Người ta hỏi thăm thì Thiếm nói,
35:19Hải đường làm quan bác giật,
35:20tại sở tạo tác Sài Cổ.
35:23Là mã xong rồi thì Thiếm đi nữa,
35:25đói chận lên Sài Gòn ở với công.
35:28Từ ấy cho tới hai năm sau,
35:30Hải đường và Thiếm Biển Yến không có thở về trong làng nữa,
35:33mà cũng không có gửi thơ cho ai hết,
35:35nên không ai biết còn ở Sài Gòn,
35:37hay là đã giờ đi chỗ nào khác.
35:40Một buổi trưa lính trạng đi phát thơ,
35:42cũng giấy nhà ông Bình mà phát nhịp trình như mỗi buổi.
35:45Cô Tuy Nga ở nhà có một mình,
35:47cô mở tờ nhịp báo thanh niên ra,
35:49thấy ở chuông đầu,
35:51có một bài đề tựa chữ lớn như vậy.
35:54Tài giấy tình.
35:56Cô là người ra tình,
35:57thấy tựa như vậy thì lấy làm tùy,
35:59nên đọc bài ấy trước.
36:01Bài viết như vậy.
36:02Ông Nguyễn Hải Đường là một đứa nhân tài của Việt Nam.
36:07Ông ảo tại chương nghệ đại học hiệu,
36:09bá lây,
36:09mà sức thân,
36:11được cấp bằng làm kỹ sư bác giật sở tạo tác đông khác.
36:15Chí tấn thủ với tài học thức của ông,
36:16làm dễ dàng cho bậc thanh niên nam Việt không biết chừng nào.
36:20Tiết thai,
36:21cho ông,
36:21cũng như trăm nhạc đứng thanh niên khác,
36:23hãy đa tài thì đa tình.
36:25Ông cũng bị dây ái tình ra buồn,
36:29đôi cuốn và biển khổ.
36:32Hôm chí nhiều rồi đây.
36:33Tôi thăm ông bạn tôi là ông y khoa tấn sĩ Lê Vĩnh Trụy ở Châu Đắp.
36:38Tình cờ tôi nghe được tâm sự của ông Hải Đường
36:40thì tôi lấy làm đau lòng dâu hồi.
36:43Theo dư lời ông bạn tôi nói lại,
36:45thì ông Hải Đường từ nhỏ đã có tình với một cô mỹ nữ đào đó.
36:49Nhưng vì cô chê ông nghèo hèn,
36:51không khứng trết tấp trăm năm với ông,
36:52nên ông thất vọng mới đi qua Pháp mà học.
36:56Ông học thành tài rồi,
36:58ông trở địa sứ,
36:59dẫn bó xin kết tấp với cô nữ.
37:01Cô quyết một lòng kháng cự.
37:03Ông nâng nghĩ thế nào cô cũng không ưng.
37:06Lần này ông thất vọng mà lại thên thất chí,
37:08không còn ham hú quý công danh gì nữa.
37:11Ông đương làm kỹ sư bác giật tại Sài Gòn,
37:13sang trọng sung sướng không ai bị kiệt.
37:16Mà ông không thèm kể.
37:17Ông xin đổi lên sứ Cao Mi,
37:19đánh đi coi làm cầu theo đường xa lửa qua tranh Simla.
37:23Ông lộ trong ruộng,
37:24ở trong đường,
37:25giải nắng dầm mưa,
37:26cực nhọc đáo đẩy.
37:28Mà ông cũng không lấp mạch sầu được.
37:30Ông buồn quá nên sinh thật uống rượu.
37:32Vì ông tính lấy rượu mạnh mà rửa mối sầu.
37:35Cường hai năm nay,
37:37phần thì ăn thất thường,
37:38ở cực khổ.
37:39Phần thì ngày nhiêu đêm,
37:40rượu mạnh cứ đốt gian đốt sụt ông.
37:43Bởi vậy ông phải sinh bệnh,
37:44vừa đau trái tim,
37:46vừa đau con mắt.
37:47Ông phải sinh dự và thương Nam Giang mà dưỡng bệnh.
37:49Ông bạn của tôi là ông Lê Vĩnh Trị,
37:53giống là bạn thiết của Hải Đường hồi ở bá Lê,
37:56lại trương trị bệnh trái tim và con mắt.
37:58Ông rị hai tên đấy mất tuốt là Nam Giang thăm ông Hải Đường,
38:01rồi rước ông về châu đắp,
38:03để tại nhà mà trị bệnh cho ông.
38:05Tuy ông trị hết lầm lo cứu bạn,
38:08nhưng mà cho thuốc hơn nửa tháng rồi,
38:10bệnh trái tim có giảm,
38:11còn cặp mắt của ông Hải Đường vẫn còn lù mù,
38:14không thấy đường đi.
38:15Tôi thấy bệnh của ông Hải Đường,
38:17thì tôi lấy lầm tiếc cái tài học của ông hết sức,
38:20mà tôi lại ghê gớm cho cái giống ái tình,
38:23nó mạnh mà hãy đánh đổi giết người được.
38:25Cái hại về ái tình mà ông Hải Đường dư mang đó,
38:28là cái gương để cho anh em thanh niên xem.
38:31Giáo sư Bùi Đạo Đức
38:33Cô Tuy Nà đọc hết bà Nhật Trình
38:36thì nước mắt tuôn dầm về.
38:38Cô cầm tờ Nhật Trình dâu phòng,
38:40nằm đọc đi đọc lại.
38:42Đọc trường nào cô càng đau đớn thêm trường nấy.
38:45Cô khóc trót già,
38:46rồi lấy ghế viết một quốc thơ,
38:48giọt rụy nhiễu ướt giấy hai ba chỗ.
38:50Cô niêm thơ kỹ lưỡng,
38:52đồ xa một người bạn đem xuống dũng liêm mua cò,
38:54mà gửi tại nhà thơ,
38:56tức là nhà vui điện.
38:59Cô nằm trong hồng mà khóc hoài,
39:01cho đến chiều ông bà đi sớm về,
39:04người nhà dọn cơm mà cô cũng không chịu ra ăn.
39:07Bà tưởng đau,
39:08nên tối bà vô phòng mà thăm cô.
39:10Té ra bà thấy cô giữ bên cây đèn
39:12mà mắt mót vào tờ Nhật Trình mà khóc.
39:14Bà lấy làm lạ nên trở ra,
39:16đói việc mình thấy đó cho ông nghe.
39:19Ông mình bèn kêu của trí nga
39:20mà dạy ra cho ông biểu.
39:22Cô bước ra cạch mắt cướp rượu,
39:24tai cô cầm tờ Nhật Trình.
39:26Ông thấy vậy bèn hỏi rằng,
39:29khó việc gì mà con khóc.
39:31Cô trí nga đưa tờ Nhật Trình
39:32và chỉ thấy bài tài Giết Trình cho ông xem.
39:36Ông cầm đọc lớn cho bà nghe với ông.
39:38Ông đọc lớn rồi dai qua hỏi trí nga rằng,
39:40hải đường mang bệnh thì tội nghiệp thiệt.
39:44Nhưng tại cứu nào con khóc đó đôi bỏ ăn bỏ uống.
39:48Trí nga thủng thẳng đáp rằng,
39:51khu miễn nhân nấu trong bài Nhật Trình đó là con.
39:55Vợ chồng ông bình nhìn nhau chiên hưởng.
39:58Ông hỏi rằng,
40:00đe ra hai đường có tỏ tình với con,
40:03có sinh kết tóc trăm năm với con hay sao?
40:06Thưa có.
40:08Hồi nào?
40:09Thưa, hồi ở bên Pháp mới về đó.
40:13Sao con không cho thầy má hay?
40:16Con nghĩ, con ước ảnh không được,
40:18nên con trả lời ngay cho ảnh.
40:20Con không thư lại cho thầy má hay làm chi?
40:22Hồi đó đi Pháp về thì chồng con để bỏ con đã lâu rồi.
40:28Có điều chi trở ngại đâu mà con ước không được.
40:32Tại con hay cái tình của ảnh đối với con nặng lắm.
40:35Cái tình ấy đầy ra từ khi ảnh mới thi đậu trú tài,
40:39và con chưa có chồng,
40:40mà ảnh ái ngại không dám nối xa,
40:43để bỏ đi Pháp mà học.
40:45Nên sao con nghĩ phận hèn của con không xứng với tình nặng của ảnh mà con không tương?
40:50Con dạy quá.
40:52Vì như vậy mà nó không cho hay,
40:54để hải đường thất tình đến nỗi bệnh quang.
40:58Bây giờ làm sao?
40:59Bà nói rằng,
41:01hồi hải đường thi đậu trú tài rồi,
41:04tôi muốn giả phước câu tuyên nhà cho nó.
41:06Tại ông muốn làm xui với chỗ môn đương đối hộ.
41:10Ông hứa lỡ giọng thiện mà gá nó cho đăng trao.
41:13Tôi không biết làm sao nên tôi phải xui theo.
41:16Chứ chi hồi trước mình giả nó cho hải đường,
41:19thì nó có đâu bị hành hạ cái thân như vậy.
41:24Thiệt đó chứ.
41:25Tại hồi đó lầm tôi không phấn chấn danh lợi nên tôi lầm.
41:29Thôi,
41:30việc xưa bà nó nhắc loại lầm chi.
41:32Để tính việc bây giờ đây,
41:34cô phải làm sao?
41:36Bây giờ không tính giống gì nữa.
41:38Tại hai đứa nó không có duyên nợ với nhau,
41:41nên trời mất hiến như vậy thì phải chịu chứ biết làm sao.
41:46Ông suy nghĩ một hồi lâu,
41:48rồi ông hỏi tuyên nhà rằng,
41:50Cô nói mấy lời hồi nãy đó,
41:52thì thầy đủ hiểu ý tứ của con rồi.
41:54Tại con dị liên sĩ,
41:56dị tiết giác,
41:57nên con không ưng hải đường.
41:59Cô mở như vậy thì cao thiệt,
42:01nhưng mà cái cao của con đó,
42:03đó không hạ với cái tình sâu của chàng hải đường,
42:06nên chàng mới thò hại.
42:08Bây giờ cô tính lẽ nào?
42:10Con đành giữ phẩm giá của con cho cao hoài,
42:13mà để cho tiêu diệt một đứng nhân tài của xã hội Việt Nam hay sao?
42:17Tuyên nhà khóc và đáp rằng,
42:20Thiệt,
42:20con không về cái ái tình của anh hải đường sâu xia đến thế.
42:24Con tưởng anh tài trao tước lớn,
42:27nếu con không ưng ảnh,
42:28thì chẳng thiếu nơi sang trọng giàu khó cho anh tết đôi.
42:31Có lẽ nào phẩm hẹn của con mà làm lưỡi cho anh đưa?
42:36Có vậy con mới thấy trái ái tình đó,
42:38là ai tình thiệt,
42:39không giả dấu chút nào hết.
42:42Phải con ai như vậy thì thà là con chịu hổ thầm mà làm thấp,
42:46chứ không đâu nỡ dành phần cao mà để cho anh thất chí thọ bình.
42:51Không lý lại,
42:52không lỗi với anh hải đường nhiều lắm,
42:54nếu anh chết thì cái tội của con còn lớn hơn nữa,
42:57biết chừng nào mà trụt được.
43:00Thiệt như vậy ạ.
43:01Tí Nga đến vụ dự một lát rồi nó tiếp trành.
43:06Không muốn xin thầy má một điều này.
43:08Từ ngày con bị chồng để bỏ,
43:10con tưởng nợ nhân duyên của con đã đứt rồi,
43:13nên con thề tâm,
43:15phục sự thầy má cho đến trăm tuổi già,
43:17để đền ơn sanh thành cúc dục.
43:20Chẳng nhà,
43:21nợ nhân duyên của con còn lầm dòng,
43:23nên mức khiến cơ dịch trắc rối như vậy.
43:25Nếu con làm lư thì con mang tội ác lớn lắm.
43:29Trả lại ở nhà của anh hai chị hai.
43:31Vậy con xin thầy mái vui lòng cho phép con lên trâu đắp tiềm,
43:34mà nuôi dưỡng anh hải đường,
43:36đặn con trụ cái tội của con.
43:38Chừng nào anh lành mạnh rồi con sẽ trở về.
43:41Tông bình gập đầu đáp sẵn.
43:43Đó là nghĩa vụ của con.
43:45Có lẽ nào thầy nhân cán.
43:48Bà tiếp mà nói sẵn.
43:49Vậy mới phải.
43:51Bề nào cũng phải đáng hết sức mà cứu nó chứ.
43:55Cô tiến nhà sử soạn hành đi.
43:56Rồi bữa sau cô đóng xa hơi mà đi trâu đắp.
44:01Hết tập 3.
44:03Khổm kiếp.
44:25Cảm ơn các bạn đã theo dõi và hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
44:28Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn.
Comments

Recommended