00:00Tại một làng trài nhỏ trên hòn đảo Jeju xinh đẹp, có một cô bé lúc nào cũng đứng bên bờ biển để gọi mẹ mỗi khi mẹ đi lặn.
00:06Dù rằng cả hai mẹ con chẳng sống chung nhà vì người mẹ đã có chồng mới,
00:10còn người bố thì đã mất cách đây nhiều năm vì một chuyến đi biển nên cô bé phải sống bên nhà nội.
00:14Hôm nay E-sun đến để khoe với mẹ về một bài thơ mà cô vừa giành được hạng nhì.
00:18Ây thế mà người mẹ Gan-jiu vẫn cứ lặn tiếp vì với bà ấy chỉ có bào ngư là thứ có thể nuôi sống con cái của mình.
00:24Đứng trên bờ cậu bạn Wan-jit ngốc nghếc lúc nào cũng đồng hành cùng E-sun một cách thầm lặng.
00:29Dù còn nhỏ nhưng Wan-jit đã muốn chăm sóc cho E-sun rồi, thậm chí là cậu còn hy sinh tất cả mọi thứ vì E-sun nữa.
00:35Trở về nhà E-sun trách móc khi mẹ chỉ để ý mỗi con bào ngư mà phớt lờ bài thơ đạt giải của mình.
00:39Mẹ bảo rằng thơ thần làm gì vì có đổi được bào ngư hay ốc xà cử đâu,
00:43con mang về cho bà nội và chú của con xem ấy, nhà đó thích mấy học giả làm đấy.
00:47Nhưng bà không thích con, bà bảo con càng ngày càng giống mẹ nên không muốn nhìn thấy con nữa.
00:52Thậm chí chú còn trả cho con ăn cá đủ,
00:54thấy con học giỏi chú ấy còn bảo con cướp hết vận may của người cháu Đích Tôn nữa chứ.
00:58Dù rất thương E-sun nhưng bà Gan-jit không thể để con gái ở đây được
01:01vì bà không đủ khả năng kinh tế để nuôi E-sun ăn học tử tế.
01:05Cùng lúc này người chồng mới của bà Gan-jit vừa trở về nhà,
01:08ông ấy cũng rất tử tế mời E-sun ở lại ăn cơm nhưng cô bé đành phải ra về vì những gì mẹ vừa nói.
01:13Tối đó người dựng đọc bài thơ của E-sun rồi bàn với Gan-jit hay là mang con bé về đây sống.
01:18Nhưng bà cho rằng tiền thì không có còn cái nhà lá này thì cũng đang thuê,
01:21anh định bắt nó về để phục vụ mấy đứa em cùng mẹ khác cha à.
01:24Đáp lại người chồng bảo rằng anh biết em cố ở đây chỉ để được gần con gái yêu của em còn gì.
01:29Cứ mở mắt ra là nó băng đổi qua nhà mẹ mà hải nữ bắt đầu học lặn từ 5 lên 10 tuổi cơ mà.
01:34Nhưng bà Gan-jit phản đối kịch liệt điều đó,
01:36bà muốn E-sun phải bay cao bay xa chứ không phải đi theo cái nghề cực khổ này.
01:40Dù có chết bà cũng không bắt E-sun đi lặn,
01:42ngay sau đó Gan-jit ngồi đọc lại bài thơ của cô con gái mà rưng rưng nước mắt.
01:46Bên này con trai của người chú thì được bà nội kèm cặp học hành,
01:49trong khi E-sun phải giúp mãi trong xóa bếp để phục vụ bọn họ.
01:52Bên ngoài Wan-jit mang cá đủ đến bán cho chú của E-sun,
01:55biết nhà này lúc nào cũng chỉ mua có 5 con vì trừ E-sun ra,
01:58nên Gan-jit mang đến 6 con và bảo là miễn phí 1 con để dành cho E-sun.
02:02Cùng lúc này bà Gan-jit bất ngờ tìm đến nhà,
02:05bà ném 2 giây cá đủ vào gia đình bọn họ.
02:07Bà bực tức khi cái nhà này đối xử với con gái mình như thế,
02:10đã không cho ăn rồi còn bắt cô bé làm việc như một người hầu.
02:13Bà Gan-jit liền đá đống chén bát mà E-sun đang rửa rồi kéo tay con gái rời đi,
02:17chính vì bài thơ cảm động mà E-sun viết nên bà mới tự tin để làm chuyện đó.
02:21Trong thơ E-sun viết về người mẹ của mình rằng,
02:24ngày qua ngày vẫn tìm kiếm bảo ngư,
02:26dù bão gió vì bảo ngư mà tới,
02:27vì bảo ngư mà con gái mẹ phải đợi,
02:29ủng ụp lặn tìm thì mẹ mới ngo lên.
02:31Mẹ đâu rồi sao con chẳng thấy tin,
02:33vẫn tìm bảo ngư nên mẹ không lên được,
02:35hay ngộp hơi quá ở nơi dòng nước,
02:37trái tim này như sắp vỡ vì lo,
02:39tuyệt vọng chờ mẹ hỡi bảo ngư đáng ghét.
02:41Nếu bảo ngư đáng giá trăm guôn,
02:42hãy để con trả mua một ngày của mẹ,
02:44luôn ê ẩm lưng mẹ càng đau tệ.
02:46Ho dữ dội đã suốt bấy lâu nay,
02:48con muốn đưa một trăm guôn mỗi ngày,
02:49để mẹ nghỉ ngơi sống một đời hạnh phúc.
02:52Bà Ganjil rơi những giọt nước mắt khi đọc nó,
02:54bà cho rằng bài thơ ấy phải đứng hạng nhất
02:56chứ không phải là hạng nhì.
02:57Dù cuộc sống bây giờ rất khó khăn
02:59nhưng Ganjil sẽ cố gắng vì E-sun,
03:01bà muốn cô con gái phải có một tương lai tươi sáng
03:03chứ không phải sống một cuộc đời như mình.
03:05Hôm sau E-sun trở về nhà nằm khóc lóc
03:07khi bản thân chỉ được làm lớp phó.
03:09Cô có tận 37 phiếu bầu
03:10trong khi người đứng thứ 2 là Mangi chỉ có 28 phiếu,
03:13ấy thế mà cậu ta lại được làm lớp trưởng
03:15cũng vì con ông cháu cha.
03:16E-sun không muốn chấp nhận sự thật bất công đó
03:18dù mẹ đã khuyên bảo đủ điều,
03:20ngồi bên cạnh Wanjil cũng cho rằng đó là điều vô lý.
03:22Ngay sau đó bà Ganjil tìm đến trường
03:24để gặp thầy chủ nhiệm.
03:26Bà nhìn thấy bài thơ đứng hạng nhất
03:27của cậu nhóc Mangi khi viết về
03:28người cha quân nhân trung thành,
03:30bà cho rằng bài thơ đó thật là vô nghĩa.
03:32Nó chỉ là tôm tép so với bài thơ của E-sun mà thôi,
03:35ấy thế mà được đóng khung mạ vàng treo
03:37một cách trang trọng trông đáng xấu hổ.
03:39Vào bên trong bà Gan min biếu
03:40cho thầy chủ nhiệm một ít bánh gạo,
03:42thêm vào đó là vài đôi vớ và một chút tiền.
03:44Với mục đích là nhờ thầy giúp đỡ
03:45cho E-sun nhà mình làm lớp trưởng.
03:47Những thứ này bà có được là nhờ công sức cày
03:49dụng thuê mấy hôm nay.
03:50Ra bên ngoài E-sun thừa biết mẹ cực khổ
03:52lo lắng cho mình như thế nào,
03:54nên cô bé bảo rằng làm lớp trưởng
03:55hay lớp phó cũng giống nhau thôi.
03:57Dù nói như vậy để ăn ủi mẹ
03:59nhưng trong thân tâm E-sun không muốn chấp nhận chữ phó.
04:01Trở về nhà bà Gan-riu quyết định sẽ bỏ thuốc lá.
04:04Bà muốn bản thân phải sống thật lâu
04:05để chăm sóc cho E-sun
04:06và hơn hết là muốn nhìn thấy cô con gái bé bỏng của mình thành công.
04:10Nhưng rồi mọi thứ đã không thể tiếp diễn
04:12như những gì bà dự tính.
04:13Sức khỏe của bà Gan-riu ngày một yếu dần vì nghề lặn biển.
04:16Bà phải mời thầy đến cúng thay vì đến bệnh viện để điều trị.
04:19E-sun thừa biết điều này nên đốt hết đồ lặn của mẹ
04:21rồi cô bé ra bờ biển để chút giận lên đại dương.
04:24Biển đã lấy đi người bố của cô rồi
04:26còn bây giờ thì sắp mang theo cả mẹ của cô đi nữa.
04:29Tối đó Gan-riu tìm đến nhà bà nội của E-sun
04:31Gan-riu muốn mẹ chồng đi cùng mình để chụp một bước làm di ảnh
04:34chứ Gan-riu rất sợ phải đi một mình.
04:36Trở về nhà khi mọi người đã ngủ say
04:38thì mẹ gọi E-sun dậy
04:39bà đã chuẩn bị cho cô con gái những con bảo ngư nướng ngon ngọt nhất.
04:43Gan-riu bảo rằng nếu như mẹ có chết đi
04:44thì con phải rời khỏi nhà này đấy
04:46hãy đến nhà của chú con mà sống
04:48đừng ở lại đây để làm người hầu cho gia đình họ rong.
04:50Sau này khi cưới con hãy nắm lấy tay chú của con
04:53nếu con cưới mà không có phụ huynh thì mẹ sẽ khóc mất
04:56con người rồi ai cũng phải một cô thôi
04:58dù bố mẹ có chết trước thì con cái vẫn phải sống.
Bình luận