00:00Cậu con trai ơn Mi-ong thì đang bị cô bạn cùng lớp cướp đi nụ hôn đầu.
00:04Bên này Gumi-ong được anh chàng kia đến trường đón như mọi khi,
00:07thấy mấy người bạn trong lớp thì cô liền phớt lờ để chọc tức bọn họ.
00:10Thật ra anh chàng này chỉ là tài xế cho một phú bà,
00:13anh đón Gumi-ong đến nhà để làm gia sư cho cô con gái của phú bà kia mà thôi.
00:17Khi đến nơi Gumi-ong ngồi ăn mì thoải mái như người nhà,
00:20chẳng thấy sách vở đâu vì con gái của bà ta cũng đâu có muốn học.
00:23Sau khi hết giờ Gumi-ong lại đến lấy tiền công trong một chiếc bình,
00:26bà ta để ở đó như đang muốn thử lòng cô vậy.
00:29Bà giúp việc bảo cô cứ cầm cả nắm đi vì dạy con bé đầu đất đó thì phải lấy gấp đôi.
00:34Cùng lúc này bà chủ nhà gọi về và muốn được gặp Gumi-ong ngay bây giờ.
00:37Bà giúp việc thừa biết chuyện gì nên bảo Gumi-ong cứ đi về đi,
00:40thế nhưng cô ấy vẫn quyết ở lại.
00:42Một lát sau bà chủ nhà trở về,
00:44tại đây bà ta đưa ra một thỏa thuận với Gumi-ong.
00:46Sắp tới đứa con gái đầu đất của bà có một kỳ thi cuối cấp,
00:49thế nên bà ta muốn Gumi-ong thay con bé đi thi.
00:52Đổi lại bà ta sẽ cho cô một căn hộ 120m2 ở Seoul,
00:56bà còn chuẩn bị trước cả phiếu dự thi giả cho cô nữa,
00:58thế nhưng Gumi-ong luôn miệng từ chối làm giúp bà ta.
01:01Bên này Gumi-ong bất ngờ lên thăm con gái mà không báo trước,
01:04tại đây ông gặp cậu bạn trai của Gumi-ong nhưng cả hai không nhận ra nhau.
01:08Jong-ong vừa mới xin nghỉ phép nên cũng bí mật về đây thăm Gumi-ong,
01:11Jong-ong cầm một bó hoa trên tay rồi ngồi chờ người mình yêu trở về.
01:14Một lát sau Jong-ong trợt nhớ ra ông chú kia chính là bố của Gumi-ong,
01:18anh liềm tìm gặp ông Wan-sit rồi nói lời chào bố một cách rõ ràng.
01:21Đến đây Wan-sit mới nhớ ra cậu thanh niên này nhưng ngay từ đầu ông đã không có thiện cảm gì rồi.
01:26Wan-sit bảo rằng tôi đâu phải là bố cậu, sao cậu lại chào tôi bằng bố,
01:30nghe xong trong bung chỉ biết cầm nín.
01:32Bên kia sau khi Gumi-ong từ chối lời đề nghị của bà chủ nhà thì cô tiến đến lấy thêm một nắm tiền,
01:37đây là tiền lấy thêm để bù cho vụ việc đó.
01:39Ra bên ngoài bác bảo vệ bất ngờ chạy đến kéo Gumi-ong lại,
01:42ông hỏi rằng cháu đã trộn gì của nhà đó đúng không, mau đưa ra đi đừng để bác phải làm lớn chuyện.
01:47Gumi-ong cứ nghĩ là số tiền mình vừa lấy nên đưa ra cho bác bảo vệ,
01:51đây là số tiền mà cháu đáng được nhận nhưng vì họ bẩn thiểu nên cháu sẽ đưa.
01:54Nhưng thứ bác bảo vệ muốn hỏi không phải là tiền mà là chiếc nhẫn kim cương cơ,
01:58nghe đến đây Gumi-ong đứng hình vì thừa biết bản thân đã bị bà chủ nhà chơi khăm.
02:02Cô liền quay trở lại gõ cửa nhưng bà ta không trả lời,
02:05bây giờ Gumi-ong mới cảm nhận khi rời xa vòng tay của bố mẹ thì cuộc sống nó đáng sợ như thế nào.
02:10Không lâu sau đó Gumi-ong bị đưa đến đồn cảnh sát,
02:12họ kiểm tra túi của cô nhưng chẳng thấy chiếc nhẫn kim cương đâu,
02:15trong khi đó cô luôn miệng khẳng định bản thân không hề lấy nó.
02:18Phía cảnh sát muốn có số điện thoại của bố cô để gọi ông ấy đến làm việc,
02:22thế nhưng Gumi-ong nhất quyết không đưa vì cô không muốn bố mẹ phải lo lắng.
02:25Bên này, Wansit và Jong-bum vẫn đang ngồi chờ Gumi trong nhưng mãi mà chẳng thấy cô ấy về,
02:30Jong-bum thật sự suốt ruột vì anh sắp phải quay trở lại đơn vị.
02:33Ngồi bên cạnh Wansit hỏi Jong-bum rằng cả hai đang hẹn hò à,
02:36nhưng anh bảo cháu bị đá rồi, nhưng đây không phải là lần đầu vì em ấy đá cháu tận 8 lần rồi.
02:41Nhưng sao nó lại không thích cậu, chắc là cậu lại quá đáng với con gái tôi rồi chứ gì,
02:45nó nhìn tôi làm hình mẫu nên tiêu chuẩn cao làm đấy.
02:48Jong-bum giải thích rằng Gumi-ong cứ đá cháu rồi tự quay lại,
02:51cô ấy cứ bảo là con bò chết ám anh rồi à hay sao mà anh câm như hến thế,
02:55nghe đến đây Wansit mới thật sự chết lặng.
02:59Hay nói với ông năm xưa, ông chợt nhận ra rằng Gumi-ong đang đi vào vết xe đổ của mẹ nó,
03:04rồi nó sẽ không thể nào rứt ra được với chàng thanh niên này.
03:07Tối hôm đó bà giúp việc lấy chiếc nhẫn kim cương trong phòng của bà chủ nhà,
03:11rồi bà giả vờ như vừa mới nhặt được nó ở dưới sàn vậy.
03:14Bà giúp việc bảo bà chủ nhà nên gọi cho phía cảnh sát để báo là tìm thấy nó rồi.
03:18Bà chủ nhà từ chối làm việc đó thì bà giúp việc ham dọa sẽ ném nó xuống bên dưới,
03:22đến đây bà ta đành phải làm theo lời của bà giúp việc.
03:24Hóa ra bà giúp việc chính là người phụ nữ năm xưa đi thuê phòng trọ,
03:28lúc đó nhờ có Wansit và Esun mà bà tránh khỏi cảnh bị bà chủ trọ cướp đồ.
03:32Nhưng có một điều mà bà không thể ngờ tới khi cô gia sư kia lại chính là con gái của cặp đôi năm đó.
03:37Bà giúp việc quan niệm rằng khi mình gặp khó khăn thì sẽ luôn có người giúp đỡ,
03:40giờ nhìn thấy cô gia sư bị hại như vậy thì bà không thể ngồi yên được.
03:44Sau khi Gumi-ong được thả thì cô liền gọi điện về cho gia đình,
03:47cô hờn trách mẹ khi biết mẹ vẫn còn ngồi bán hải sản ở quầy hàng rong.
03:51Nghĩ đến cảnh ngày nào mẹ cũng ăn cơm trên đường khiến cô không chịu được.
03:54Gumi-ong khuyên mẹ nên mở một cửa hàng đi, Esun bảo phải có tiền mới mở được chứ.
03:58Gumi-ong cũng thừa biết bố mẹ không có tiền là vì nuôi mình ăn học cả.
04:02Mà con đã gặp bố chưa vậy, bố được phần thưởng do cứu người đuối nước
04:05nên có vé mời đi tham quan bảo tàng trong đất liền đó.
04:08Bố bảo nếu có thời gian thì bố sẽ tìm đến gặp con mà.
04:11Trở về ký túc xá Gumi-ong nhìn thấy bố ngồi chờ một mình mà rơi nước mắt.
04:14Thật ra hôm nay Wanship đã bỏ luôn chuyến tham quan bảo tàng.
04:18Ông vừa đặt chân đến đất liền là tìm ngay đến cô con gái bé bỏng của mình.
04:21Ngay sau đó bố dẫn Gumi-ong đi ăn,
04:23vẫn như thói quen ông lại lấy ra phần mực của mình để dành cho cô con gái.
04:27Tại đây cô tiết lộ cho bố biết con bỏ làm thêm rồi,
04:29trước đó con được nhà trường chọn đi du học nhưng con đã không đi
04:32và rồi họ thay thế bằng một người khác.
04:34Con từng muốn được vươn xa và bay cao nhưng rồi lại có thứ gì đó nếu lấy con lại.
04:38Sở dĩ Gumi-ong không đi du học cũng chỉ vì sự làm gánh nặng cho bố mẹ.
04:42Trong khoảnh khắc này cô rất muốn nói ra lời xin lỗi với bố mẹ,
04:45nói những lời ủi mị nhưng cái miệng của cô lại không nghe theo lý trí.
04:48Lúc nào cô cũng nói ra những lời cục cần khiến bố mẹ buồn lòng,
04:52nhưng cô làm như vậy cũng chỉ vì muốn bố mẹ bớt quan tâm đến mình hơn
04:54để bố mẹ có thời gian tự chăm sóc bản thân mình.
04:57Sau khi ăn xong thì Gumi-ong đưa bố xa bến xe,
05:00rồi hai bố con chia tay nhau trong cảm xúc.
Bình luận