Xem Playlist Trọn Bộ: https://dailymotion.com/playlist/xd51zi
Xem phim Tầm Ngắm Tội Phạm - Tập 27, phim Tầm Ngắm Tội Phạm - Tập 28 Trọn bộ FullHD Phim Lồng Tiếng
Hãy theo dõi kênh chúng tôi để xem tập phim mới nhất- HP Media
#hp_media #tamngamtoipham #tam_ngam_toi_pham #Tap_27
Xem phim Tầm Ngắm Tội Phạm - Tập 27, phim Tầm Ngắm Tội Phạm - Tập 28 Trọn bộ FullHD Phim Lồng Tiếng
Hãy theo dõi kênh chúng tôi để xem tập phim mới nhất- HP Media
#hp_media #tamngamtoipham #tam_ngam_toi_pham #Tap_27
Danh mục
🎈
Vui nhộnPhụ đề
00:12Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
00:34Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:03Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:30Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:43Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
01:46Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:00Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:12Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:17Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:25Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:33Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:54Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
02:57Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:24Hãy subscribe cho kênh Ghiền Mì Gõ Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
03:47Uống nước đi, lát nữa hẳn ăn.
03:54Giờ tôi nhìn ra rồi, cô đúng là biết tính toán.
03:57Cô có phong thái giống tôi năm xưa.
04:00Cô mà chưa từng kết hôn, hai đứa thật sự rất hợp nhau.
04:03Cô trị được nó.
04:05Nhưng cô đừng quên 500 tệ một tháng của chúng ta đấy.
04:16Cô yên tâm.
04:20Ba Đa.
04:22Đi thôi.
04:24Cháu cảm ơn nhé.
04:30Mẹ ơi đi đâu thế?
04:32Cháu cảm ơn nhé.
04:47Tôi đi bách sắp ngất rồi đây.
05:15Em đợi anh lâu lắm rồi.
05:18Anh biết.
05:20Sau khi tan làm, anh đi đâu vậy?
05:24Chuyện của anh, em không cần quan tâm.
05:27Ngô Vũ, em thấy chiến tranh lạnh cũng phải có giới hạn.
05:30Rỗi nhau là trò của trẻ con, chúng ta có thể kết thúc chuyện này được không?
05:40Hôm đó em đi bơi với Phủng Trí Cường.
05:42Em thấy quần bơi của anh không được phù hợp lắm.
05:45Em đã mua cho anh một cái.
05:58Anh thấy phủng Trí Cường hợp với cái này hơn.
06:01Anh còn có việc, anh đi trước đây.
06:04Ngô Vũ.
06:05Ngô Vũ.
06:19Ngô Vũ, phát tài liệu đi.
06:32Bằng nhóm lửa đảo này, hiện tại ngoài Philip ra thì còn 3 người nữa.
06:36Bọn chúng chia thành 2 nhóm xăng bẫy lửa người giàu.
06:39Tù đoạn gây án thường dùng của chúng là một nhóm bán đồ cổ, một nhóm làm cỏ mồi.
06:44Trước tiên, tên cỏ mồi sẽ thể hiện rất muốn mua hàng.
06:47Hắn sẽ đặt cọc cho người giàu đang hỏi mua đồ cổ một khoản tiền.
06:51Đợi người giàu thanh toán toàn bộ cho nhóm bán đồ cổ, hắn sẽ bỏ luôn khoản tiền đặt cọc
06:56kia, rồi biến mất ngay lập tức.
06:58Theo nguồn tin đáng tin cậy của chúng ta, băng nhóm này đã hẹn với nạn nhân ngày kia sẽ
07:02mang miếng ngọc bội đến giao dịch.
07:04Như vậy, chắc chắn chúng đang xuất xuất để lấy được miếng ngọc bội này, nếu không thì khoản tiền
07:08đặt cọc của chúng sẽ mất.
07:10Tôi nghĩ trong 2 ngày tới, có thể chúng sẽ mạo hiểm quay lại nhà anh La để tìm miếng
07:15ngọc bội.
07:15Chúng ta phải luôn sẵn sàng theo dõi và mai phục hàng ngày.
07:19Tổ trưởng Lâm, tôi xin tham gia hành động.
07:25Anh La, tôi hiểu tâm trạng của anh.
07:28Đi theo quy định của đơn vị, anh nên tránh tham gia.
07:32Hơn nữa, điều này cũng là vì sự an toàn của anh.
07:35Cảm ơn.
07:37Cảm ơn mọi người.
07:39Tổ trưởng Lâm, dù sao tôi cũng là một cảnh sát làm nghề mấy chục năm rồi.
07:44Cô yên tâm, tôi tuyệt đối không để tình cảm chi phối, rồi trở thành cánh nặng cho mọi người.
07:50Hơn nữa, tôi cũng rất quen thuộc với khu vực xung quanh đây.
08:02Cảm ơn mọi người.
08:27Thế nào rồi? Tình hình ra sao?
08:29Đợi thêm chút nữa.
08:33Thế này nhé.
08:34Mọi người ở đây canh chừng.
08:36Theo dõi sát nhé.
08:36Tôi sang bên kia xem thử.
08:38Được.
08:50Có người chạy trốn qua cửa sổ phía sau rồi.
08:52Hai người mau đi chặn lại.
08:53Được. Đi thôi.
08:57Cầm lấy. Tôi đi chặn hắn.
08:59Anh La.
09:18Đừng yên.
09:26Anh La.
09:27Anh La.
09:28Anh La. Cố lên nhé.
09:30Tất cả mọi người quay về đơn vị.
09:31Tôi đưa anh La đến bệnh viện.
09:33Anh La. Cố lên nhé.
09:34Không sao. Không nghiêm trọng đâu.
09:35Đến bệnh viện là ổn thôi.
09:38Anh Chử. Anh Chử.
09:39Phát hiện Mỹ Lệ trong một cái giếm cạn.
09:41Cô ấy vẫn còn sống.
09:42Chúng tôi đang cứu cô ấy.
09:44Anh La.
09:45Anh La.
09:59Được rồi. Hai người về đi.
10:01Tôi ở đây một lúc.
10:03Phó Cục trưởng để chúng tôi thay phiên nhau đi.
10:05Phó Cục trưởng về đi.
10:06Phải đấy.
10:07Sao lại không phân biệt được việc chính việc vụ thế?
10:09Còn bao nhiêu việc phải làm kìa?
10:11Về làm việc đi.
10:13Vâng.
10:14Vậy bọn tôi đi trước.
10:38Sao lại quay lại?
10:40Tôi biết thể nào cô cũng quay lại.
10:43Có chuyện gì thế?
10:44Nói đi.
10:48Không định nói sao?
10:50Không nói thì tôi nói thay cô nhé.
10:51Cô đang nghĩ anh La bị thương là trách nhiệm của cô.
10:55Áp lực tâm lý rất lớn.
10:58Phải không?
11:00Đây đúng là trách nhiệm của tôi mà.
11:04Là lãnh đạo của anh ấy là lãnh đạo của anh ấy.
11:31Kết quả khiến anh La bị thương nặng thế này là một lãnh đạo.
11:35Đây chính là sơ suất của tôi.
11:40Nếu theo suy nghĩ này của cô thì tôi là phó cục trưởng.
11:44Trách nhiệm chắc chắn sẽ còn lớn hơn nữa.
11:49Cô xem là tôi điều cô về tổ chống tội phạm lừa đảo.
11:53Nếu cô không đến tổ chống tội phạm lừa đảo thì đã chẳng có nhiều chuyện thế này.
11:58Phải không?
11:59Phó cục trưởng, tôi không có ý đó.
12:03Lần Chi Nam, tôi nói cho cô nghe.
12:07Nghiêm túc, cẩn trọng, những điều đó đều đúng.
12:12Đừng không được gánh vác áp lực quá lớn.
12:15Cố gánh áp lực lớn qua sẽ thành ra hẹp hỏi.
12:18Lúc nào cũng tự làm khó mình, lúc nào cũng tự tính toán với bản thân.
12:23Cô xem bây giờ cô là tổ chống tội phạm lừa đảo.
12:26Vì chút chuyện này mà nghĩ mãi không thông, như vậy sẽ ảnh hưởng đến công việc.
12:30Ảnh hưởng đến đại cuộc.
12:33Phó cục trưởng nói gì cũng có lý.
12:36Nhưng trong lòng tôi không vượt qua được.
12:38Chuyện này rõ ràng có thể không xảy ra.
12:40Bây giờ chuyện này...
12:41Thôi thôi, tôi nói uổng công rồi.
12:43Uổng công rồi.
12:44Bới tinh thần này của cô bây giờ, chỉ có một cách thôi.
12:50Giống như chử Quang Minh, đình chỉ công tác kiểm điểm.
12:54Giám cô hai ngày là cô sẽ hiểu ra ngay.
12:58Tôi hiểu rồi, phó cục trưởng.
12:59Tôi hiểu rồi.
13:01Hiểu gì mà hiểu.
13:03Cô thiếu chút nữa thì...
13:04Cái gì ma ấy nhỉ?
13:07Tẩu hỏa nhập ma.
13:08Đúng, thiếu chút nữa là tẩu hỏa nhập ma.
13:10Cô còn lâu mới hiểu được thực sự.
13:18Đi đi.
13:20Còn định để tôi tiễn cô sao?
13:22Không cần, không cần, không cần đâu.
13:23Đi đi.
13:40Sư huynh, tỉnh rồi à?
13:45Sư huynh, có ngồi dậy được không? Nào nào, thử xem, thử xem.
13:49Từ từ thôi, từ từ thôi.
13:54Được rồi, được rồi. Vẫn còn sức đấy chứ.
14:01Sư huynh, mỹ lệ không sao, con bé ổn rồi, cậu yên tâm.
14:12Sư huynh, tôi có lỗi với anh.
14:17Hôm nay tôi bị làm sao thế này, cứ phải nghe mãi một việc.
14:21Nói đi, cậu có lỗi gì với tôi? Từ từ nói, đừng vội. Nói đi.
14:28Tôi biết mà, Sư huynh, anh điều tôi đến tổ chống tội phạm lừa đảo.
14:35Là muốn tôi trông trừng đám trẻ này.
14:39Ai ngờ, tôi lại là người ngã xuống trước.
14:43Tôi không hoàn thành nhiệm vụ anh sao rồi.
14:47Được đấy, vẫn rất biết cách tự ôm việc vào người.
14:52Cậu cũng hiểu vấn đề đấy.
14:55Không sao cả, không có chuyện gì.
14:57Yên tâm, không sao cả.
14:59Sư huynh, anh đừng an ủi tôi nữa.
15:02Tôi biết nghĩ anh chính là thế mà.
15:06Con người tôi cả đời này, trốn tránh, giấu giếm, đi đường vòng tránh xa nguy hiểm.
15:16Đến cuối cùng, vẫn dính phải nguy hiểm một vố, suýt nữa tự trôn vùi bản thân.
15:26Sư huynh, bây giờ tôi chỉ nghĩ, nếu tôi cứ thế mà đi thật,
15:35Vĩ lệ nhà tôi phải làm sao đây?
15:40Con bé còn một đứa con nữa.
15:48Sao, sao lại rơi nước mắt thế này?
15:52Còn khóc nữa sao?
15:54Không phải cậu vẫn còn sống đấy sao?
15:56Chẳng phải vẫn còn sờ sờ ra đây sao?
15:58Đừng khóc, đừng khóc nữa, lau đi.
16:00Hay để tôi lau cho.
16:04Cái cậu này, như trẻ con vậy.
16:09Sư huynh, anh nói anh chăm sóc tôi cả một đời.
16:13Đến cuối cùng, tôi cũng chẳng khiến anh nở mày, nở mặt được.
16:19Cuối gì mà cuối.
16:21Tôi còn chưa đến cái cuối đấy.
16:23Sao cậu đã đến rồi?
16:25Cậu đang chùi ẻo tôi đấy à?
16:27Không, sư huynh, tôi không có ý đó.
16:30Tôi hiểu ý cậu.
16:31Bây giờ cậu ở đây dưỡng thương cho tốt,
16:33xuất viện sớm một chút,
16:35tiết kiệm chút kinh phí cho nhà nước.
16:37Được không?
16:38Tôi cũng có thể yên tâm rồi.
16:42Vâng, sư huynh.
16:44Tôi nghe lời anh.
16:52Thế này là được à?
16:53Đúng, chắc là vấn đề ở chỗ này.
16:55Chắc chắn sẽ không bị giòn nước nữa chứ.
16:58Chắc không sao nữa rồi.
17:00Xong rồi.
17:00Xong rồi à?
17:04Cô không sao chứ?
17:06Sao cửa lại không đóng thế này?
17:09Không sao.
17:10Hình như va đập mạnh lắm đấy.
17:11Không sao chứ?
17:11Hai người đang làm gì thế à?
17:14Mẹ!
17:15Sao mẹ lại tới đây?
17:16Hôm ở bệnh viện tôi đã thấy cậu có ý đồ xấu rồi.
17:18Không phải đâu ạ.
17:19Cậu to gan thật.
17:20Không cô ơi cháu.
17:21Cậu còn dám xông thẳng đến nhà chúng tôi sao?
17:23Không không cháu đến để sửa ống nước.
17:24Mẹ hiểu lầm rồi.
17:26Cậu đừng giấu đầu hờ nuôi nữa.
17:27Mẹ hiểu lầm rồi ạ.
17:28Đây là đồng nghiệp của con,
17:30tên Trương Bộ Bằng.
17:31Ông thoát nước nhà mình bị hỏng.
17:32Con nhờ anh ấy đến sửa giúp.
17:33Cô nghe cháu nói cháu từng gặp cô rồi.
17:35Ở tổ chống tội tạng người đảo ấy.
17:37Cậu tưởng bà già này mắt mờ sao?
17:38Tôi nói cho cậu biết.
17:39Không có cửa đâu.
17:40Cậu là cái thá gì?
17:41Binh làm gì vậy?
17:42Xông thẳng đến tận cửa nhà người ta cơ à?
17:43Đang nói cái gì thế?
17:44Thằng bé nhà tôi hiền lành, dễ bắt nạc phải không?
17:46Bà đang nói nhảm cái gì thế à?
17:48Bà là ai?
17:48Bà là ai mà xông thẳng vào nhà người ta thế?
17:50Tôi là chủ căn nhà này.
17:52Căn nhà này là của tôi.
17:53Mẹ, đây là cô Trương, là mẹ của Trương Bộ Bằng.
17:56Cũng là chủ của căn nhà này.
17:57Mẹ cháu đấy.
17:59Bà là chủ nhà thì ghê gớm lắm sao?
18:00Trong hợp đồng thuê nhà đã ghi rõ trắng đen rồi.
18:02Chủ nhà không báo trước thì không được tự ý đến.
18:05Người thuê nhà có quyền được đổi ổ khóa.
18:07Bà định lừa ai hả?
18:09Đồ đồ đất.
18:10Bới nguyên tắc tìm vợ thì con cũng phải chờ cho mình một đường nuôi chứ.
18:14Còn chỉ nhắm vào 500 tệ đấy thôi sao?
18:17Còn là chủ nhà đấy.
18:18Đấy đích thị là tìm một người đến trong nhà thì có.
18:21Không phải đâu mẹ.
18:22Bà bắt nạt con bé nhà chúng tôi phải không?
18:23Hôm nay bà phải nói rõ ràng cho tôi rút cuộc 500 tệ tiền thuê nhà là thế nào?
18:27Là vì chúng tôi có duyên với Trần Tuyết 500 tệ chúng tôi còn sợ nhiều đấy.
18:31Phải không con trai?
18:32Dựa vào đâu mà Trần Tuyết nhà tôi lại có duyên với nhà các người chứ?
18:35Trần Tuyết nhà các người gì chứ?
18:37Trần Tuyết đã không còn quan hệ gì với nhà các người từ lâu rồi.
18:39Trần Tuyết đã li hôn con trai bà từ lâu rồi.
18:41Bà có ý gì?
18:42Bà nói năng cho cẩn thận.
18:43Tôi còn muốn hỏi bà có ý gì đấy.
18:45Đừng cản mẹ.
18:45Mẹ phải nói cho hết lời.
18:47Trần Tuyết sớm đã không còn quan hệ gì với nhà các người nữa rồi.
18:50Mẹ ơi không phải.
18:51Trần Tuyết là con dâu nhà chúng tôi.
18:57Nhà này là của bà sao?
18:59Cẩn thận tôi kiện bà.
18:59Tôi xâm nhập trái phép nhà người khác đấy.
19:01Kiện đi kiện đi.
19:03Căn nhà này là của tôi.
19:04Thôi thôi thôi thôi.
19:05Con trai bắt đầu từ bây giờ.
19:07Một ngày ba bữa con đến đây ăn cho mẹ.
19:09Không cho phép con về nhà.
19:10Con mà dám về thì không còn là con trai của mẹ nữa.
19:13Trưng bộ bằng.
19:14Mẹ.
19:14Mẹ.
19:17Mẹ muốn nói với con vài câu.
19:18Con đừng buồn nhá.
19:21Hôm nay mẹ nóng bội quá.
19:22Cứ thấy người ngoài tự tiện bước vào nhà con là trong lòng mẹ lại thấy hoảng loạn.
19:27Con nói xem trong nhà chỉ có con với đa đa.
19:30Lỡ gặp phải người xấu thì phải làm sao đây?
19:33Con đừng giận mẹ nhá.
19:37Mẹ.
19:38Con hiểu mà.
19:39Sao con lại giận mẹ được chứ?
19:41Đừng chuyện hôm nay thực sự là hiểu lầm.
19:44Con với anh thanh cha họ chương kia thật sự không có chuyện gì hết.
19:47Bọn con chỉ là đồng nghiệp.
19:49Ông thoát nước trong nhà bị hỏng nên nhờ người ta qua sửa hộp một chút.
19:53Còn cô chương kia, người ta cũng là có lòng tốt.
19:56Căn nhà này là cô ấy cho chúng con thuê mà.
20:02Trần Tuyết nhắc đến căn nhà này.
20:05Trong lòng mẹ thật sự thấy có lỗi với con.
20:11Trong nhà xảy ra bao nhiêu chuyện như thế.
20:14Đáng lẽ không còn liên quan gì đến con nữa.
20:17Vậy mà con đã bán cả nhà đi.
20:20Giúp tiền ra để chữa bệnh cho bố con.
20:24Trần Tuyết.
20:25Nhà chúng ta đúng là có phúc lắm.
20:28Mới gặp được một đứa con ngoan như con.
20:30Trong lòng mẹ đây.
20:33Mẹ.
20:34Chẳng phải mẹ vừa nói rồi sao?
20:37Con là con gái của mẹ cơ mà.
20:39Vậy con nhắc đến những chuyện này làm gì nữa?
20:41Trần Tuyết.
20:44Là kiến huân nhà chúng ta có lỗi với con.
20:47Mẹ không cản con đi tìm người khác đâu.
20:50Một mình nuôi con khó khăn biết luyện nào.
20:54Phải có một người ở bên chăm sóc hai mẹ con cho thật tốt chứ.
20:58Mẹ hy vọng có một người tốt bụng có thể chăm sóc cho hai mẹ con.
21:02Nhưng chuyện này không thể vội vàng được.
21:05Chúng ta phải từ từ quan sát cho kỹ càng.
21:08Không vì cái gì khác.
21:09Chúng ta phải tính cho tương lai của Dara.
21:12Phải không?
21:15Con nói xem.
21:16Nếu tìm phải một người không đáng tin cậy.
21:18Sau này chúng ta phải làm sao đây?
21:22Chuyện nhà chúng ta dối xen cả hai đầu.
21:25Kiến huân thì không nên hồi.
21:27Mẹ cũng chẳng có bản lĩnh gì.
21:30Bố con đang nằm viện.
21:31Đều trông cậy cả vào con.
21:34Mẹ cũng chẳng có bản lĩnh.
21:39Mẹ cũng chẳng có bản lĩnh.
21:41Mẹ cũng chẳng có bản lĩnh.
21:45Mẹ cũng chẳng có bản lĩnh.
21:47Mẹ đừng như vậy nữa.
21:50Chuyện của con không cần mẹ phải bận tâm đâu.
21:54Mẹ yên tâm.
21:55Con sẽ chăm sóc gia đình thật tốt.
21:58Con ngoan.
22:22Anh làm gì ở đây thế?
22:28Mẹ tôi nói nhiều quá.
22:40Thật ra tôi để tôi nói trước.
22:46Trương Bộ Bằng.
22:51Tôi biết anh thật lòng tốt với tôi và Ba Đa.
22:56Trong lòng tôi cũng vô cùng, vô cùng biết ơn anh.
23:02Nhưng càng như thế, tôi càng không thể cứ mơ hồ
23:07mà bố trách nhiệm chấp nhận sự giúp đỡ của anh đối với mẹ con tôi.
23:15Điều tôi muốn nói rõ với anh là...
23:22chúng ta không hợp nhau.
23:27Thế nên...
23:29tôi hy vọng anh đừng vì tôi mà lỡ mất cơ hội gặp được người tốt hơn.
23:36Anh hiểu chứ?
23:37Anh hiểu chứ?
23:48Trần Tuyết...
23:51Trong lòng cô, tôi là một người thế nào?
24:04Con người tôi sống rất quy củ.
24:09Năm nào, tháng nào, ngày nào, thậm chí là giờ nào, tôi đều có một kế hoạch rất rõ ràng.
24:19Nhưng cô thì không giống lắm.
24:25Cô rất tự do, rất phóng khoáng, rất vô tư.
24:30Mặc dù hơi mơ mảng ngốc ngách, nhưng mỗi ngày trôi qua, cô đều rất vui vẻ.
24:39Trong ấn tượng của tôi, thời gian tôi ở bên cô, cuộc sống và kế hoạch của tôi cơ bản
24:45đều bị đảo lộ.
24:49Nhưng tôi chẳng có cách nào để kiểm soát được điều đó.
24:55Cho nên đối với tôi, cô là một người đặc biệt.
25:00Rất đặc biệt.
25:05Tôi đã từng nghĩ, có phải vì cô quá đặc biệt đối với tôi, nên tôi mới tò mò về
25:10cô, rồi từ đó mới nảy sinh tình cảm hay không?
25:16Nhưng tôi đã có câu trả lời.
25:21Không phải.
25:26Hai chúng ta thoạt nhìn trông rất khác nhau, giống như là người của hai thế giới vậy.
25:32Tính cách và mọi thứ đều khác biệt.
25:35Nhưng có một điểm ở hai chúng ta là giống nhau, đó là sự đơn thuần.
25:47Anh yêu em, Trần Tuyết.
25:51Anh hy vọng những ngày tháng sau này, mỗi ngày đều có thể được ở bên em và Đa Đa.
25:56Anh hy vọng mỗi ngày đều có thể bảo vệ hai mẹ con, có thể chăm sóc cho hai mẹ
26:00con.
26:02Khiến mỗi ngày của hai mẹ con đều ngập tràn vui vẻ.
26:05Rồi từ hai mẹ con, anh cũng nhận lại được niềm vui.
26:13Nhưng...
26:15Tôi đã yêu kiến huân rồi, tôi đã có gia đình, có con rồi.
26:19Tôi không thể nào...
26:21không thể yêu anh được nữa.
26:23Đó chỉ là ý nghĩ cổ hủ trong đầu em thôi.
26:26Nó chưa chắc đã đúng.
26:27Giống như chính em vẫn chưa thực sự hiểu rõ về bản thân mình.
26:32Nhưng không sao.
26:35Anh biết chuyện này lối với cả em và anh là một việc lớn.
26:38Anh không bội.
26:40Anh chỉ hy vọng có thể lặng lẽ đi theo cảm nhận của chính mình tiến về phía trước.
26:47Đừng vội vàng đưa ra kết luận sớm.
26:49Trong quá trình này, anh sẽ không ép buộc em.
26:52Cũng sẽ không gặng hỏi em.
26:54Anh sẽ vẫn luôn ở bên cạnh âm thầm, đồng hành cùng em.
26:57Không, tôi không cần phải suy nghĩ gì cả.
27:01Tôi cũng không cần một quá trình nào hết.
27:03Tôi đã suy nghĩ kỹ từ lâu rồi.
27:05Chẳng phải tôi đã nói với anh từ rất sớm rồi.
27:07Sao giữa chúng ta là không thể tôi không... được rồi.
27:16Vậy thì ít nhất hãy đồng ý với anh một chuyện.
27:22Đó là...
27:24Đừng chủ động né tránh anh.
27:28Như thế không tốt cho Đa Đa đâu.
27:33Đa Đa vẫn còn nhỏ.
27:35Con bé nên có một cuộc sống bình thường.
27:41Em thấy sao?
28:10Sao cứ nhìn chằm chằm vào anh thế?
28:12Trên mặt anh nở hoa sao?
28:13Đúng vậy.
28:14Bông hoa 10 năm mới nở một lần.
28:17Sao anh nghe câu này không có ý tốt lắm nhỉ?
28:19Anh thật sự nên thấy ngại đi.
28:21Mười năm rồi mới chủ động hẹn em ra ngoài được một lần.
28:25Bởi không phải vì chúng ta hiếu thảo sao?
28:27Mỗi lần ra ngoài chúng ta đều phải dẫn theo bố mẹ anh, cả bố mẹ em nữa đúng không?
28:34Thôi đi, anh không ba hoa không chịu được sao?
28:36Chúng ta đang đi đâu thế?
28:38Đưa em đến một nơi thú vị, đảm bảo sẽ cho em một bất ngờ.
28:42Anh còn học được cả cách tạm bất ngờ sao?
28:44Đương nhiên, dưới sự dạy dụ ân cần của vợ yêu, anh cũng phải có tiến bộ chứ.
28:49Em đã nói rồi bất ngờ là gì?
28:50Bất ngờ là lúc em không ngờ tới nhất, bỗng nhiên dọa cho em giật mình một cái.
28:56Nhưng nhìn quanh đây không giống chỗ nào thú vị cả.
29:00Chắc chắn là chỗ thú vị mà.
29:02Chắc chắn là một bất ngờ lớn.
29:03Đi thôi.
29:06Anh lừa em.
29:07Vào trong rồi nói, vào đi, vào đi.
29:21Cô có bệnh.
29:22Đúng.
29:24Quá đúng luôn.
29:27Phải chữa.
29:31Chữa được.
29:36Cô đây là âm dương mất cân bằng.
29:39Trên nóng dưới lạnh.
29:41Bác sĩ, thế nào gọi là trên nóng dưới lạnh?
29:44Từ rốn trở lên nóng rực.
29:45Từ rốn trở xuống lạnh ngắt.
29:49Thở ra một hơi nào.
29:51Thở đi.
29:55Hơi thở hôi.
29:59Có đờm phổi nóng lòng bàn chân lạnh.
30:02Tôi kê cho cô một bài thuốc gia truyền.
30:04Cộng thêm châm túi gia truyền của tôi nữa.
30:07Đửa năm.
30:07Đảm bảo cô có thể sinh một bé trai bụ bẫm.
30:11Tuyệt quá.
30:13Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ.
30:14Tôi thấy anh cũng nên điều trị.
30:16Điều trình lại đi.
30:18Tôi cũng phải điều trị sao.
30:19Bác sĩ nói đúng.
30:19Dùng lý quyết gia truyền của anh châm cứu cho anh ta một năm đi.
30:23Đúng đấy.
30:24Tôi cũng nghĩ thế.
30:31Em đi đâu đấy?
30:33Tiền chưa trả kìa.
30:34Trả tiền đã.
30:35Trả tiền cái gì chứ?
30:36Lừa đảo mà không nhận ra sao?
30:38Anh là tổ phó tổ chống tội phạm lừa đảo đấy.
30:40Tầm tuổi này rồi mà còn ra ngoài bị lừa.
30:42Loại người này phải bị bắt.
30:43Ai bảo người ta là lừa đảo chứ?
30:46Chữ Quang Minh.
30:47Hai đôi mắt to của anh để làm cảnh sao?
30:49Bộ não của anh có vấn đề sao?
30:51Còn bắt em châm cứu nửa năm.
30:53Châm cứu nửa năm thì còn cái mặt em nữa không?
30:56Muốn châm thì tự đi mà châm.
31:02Sao em lại bị anh lừa đến đây châm cứu chứ?
31:07Chuyện con cái anh vẫn chưa từ bỏ phải không?
31:10Không, cũng không hẳn liên quan đến chuyện con cái.
31:13Anh muốn hai chúng ta điều chỉnh lại sức khỏe một chút.
31:16Anh mới là người cần điều chỉnh lại cho đàng hoàng.
31:18Não anh sắp hỏng hẳn rồi kìa.
31:22Đối với anh thì bất ngờ đúng là cũng nên phân theo cấp bậc.
31:25Từ nay về sau mấy bất ngờ kiểu này em không cần nữa.
31:41Giếp viên, ông phân xử hộ tôi đi.
31:44Tôi là một người đàn ông sắp bước sang tuổi 40.
31:46Tôi muốn có một đứa con thì có gì sai chứ?
31:49Tôi không sợ ông cười chê.
31:50Nếu không còn chút hy vọng nào thì chẳng nói làm gì.
31:53Đằng này bác sĩ đã bảo là còn hy vọng.
31:55Có hy vọng chẳng lẽ không nên thử?
31:57Chẳng lẽ không nên cố gắng sao?
32:00Nói không sai.
32:02Nỗ lực là điều nên làm.
32:04Nhưng anh chữ à, anh không thể cứ nôn nóng với lấy cái gì cũng tự là hy vọng được.
32:08Đúng chỗ đó quả thật trông không chuyên nghiệp lắm.
32:10Nhưng thực sự có rất nhiều bệnh nhân đã chữa khỏi ở đó rồi.
32:13Hơn nữa đây là người nhà giới thiệu cho tôi.
32:16Người nhà chẳng lẽ lại đi lừa con cháu mình sao?
32:19Anh chữ, công này của anh tôi không đồng ý.
32:22Trong vấn đề này, đôi khi người nhà chưa chắc đã đáng tin cậy.
32:28Tôi là người từng trải, đã chịu đựng đủ đường rồi.
32:32Ý ông là sao?
32:34Tôi không có con.
32:36Tôi kết hôn năm 22 tuổi.
32:38Những năm qua trải qua bao nhiêu chuyện, vợ tôi vẫn luôn trước sau như một không rời bỏ tôi.
32:43Chỉ có hai vợ chồng chúng tôi thôi.
32:46Vậy hai người là...
32:48Vợ tôi sức khỏe vốn dĩ không tốt.
32:51Ban đầu vẫn còn chút hy vọng.
32:53Đừng bị người nhà dày vò.
32:55Sau đó...
32:56Tuyệt vọng hoàn toàn luôn.
32:58Vậy sao?
32:59Anh chữ, giai đoạn xuất ruột như anh bây giờ tôi từng trải qua rồi.
33:03Nhưng sau đó tôi đã tìm ra cách giải quyết tốt nhất.
33:08Là gì thế, xếp viên?
33:10Coi vợ như con mà nuôi chứ sao?
33:15Anh chữ, anh đúng có con, nhưng chỉ cần gia đình hạnh phúc là được.
33:20Việc có con cũng là vì hạnh phúc gia đình.
33:22Sao có thể vì chuyện này mà khiến vợ chồng bất hỏa, gia đình không hạnh phúc được.
33:27Đúng không?
33:31Thôi, đừng nghĩ ngợi nhiều nữa.
33:33Nào, ăn đi.
33:35Ăn đi, không nghĩ nữa, không nghĩ nữa.
33:40Đừng nhảy nữa con yêu, mẹ mệt lắm.
33:42Sắp dụng cả xương ra rồi.
33:44Mẹ cứ dụng xương đi, tiểu quỷ này.
33:46Dụng xương ra rồi mẹ lấy gì để đi thi cùng con đây?
33:50Còn có chú mà.
33:53Có chú là con không cần mẹ nữa đúng không?
33:55Mẹ giận rồi.
33:57Đừng, đừng.
33:58Thế mẹ đừng dụng xương nữa.
33:59Mẹ ơi cô giá nói chỉ có rảnh nhất mới được đại diện đi thi đấu.
34:04Hiểu hiểu, không được đi nên khóc luôn rồi.
34:08Vậy sao?
34:10Mẹ ơi, con có thể dẫn hiểu hiểu đi cùng không?
34:14Được, Đa Đa tốt bụng quá.
34:16Mẹ sẽ bàn lại với các cô giáo của con nhé.
34:19Dạ vâng.
34:20Chú ơi, chú cũng đi bàn đi nhé.
34:22Nào, lên xe thôi.
34:25Trần Tuyết.
34:27Anh có chuyện muốn nói với em.
34:30Chờ chút nhá Đa Đa.
34:33Sao thế?
34:35Có thể anh sẽ bị điều chuyển công tác đến thương Mỹ.
34:41Có lẽ anh không thể tham gia cuộc thi của Đa Đa được.
34:45Thế là tốt mà.
34:46Điều chuyển lên tỉnh là chuyện tốt.
34:48Không sao, chuyện thi đấu của Đa Đa chỉ là chuyện nhỏ.
34:52Không đi được cũng không sao.
34:53Không nói với con bé là được.
34:57Được.
34:58Không sao đâu.
35:18Em hỏi anh không có con là không được phải không?
35:20Anh nhất định phải có con bằng được.
35:22Không có con thì không sống nổi đúng không?
35:24Vậy chúng ta không còn cách nào cả.
35:26Đi hôn đi.
35:27Sao lại lưu cả chuyện li hôn vào thế?
35:29Ai muốn li hôn chứ?
35:30Rốt cuộc là thế nào?
35:31Không phải anh cứ khăng khăng đòi có con hay sao?
35:33Không có con thì không phải một gia đình trọn vẹn.
35:35Em nghe anh nói hết đã nào.
35:36Không có con thì không phải là gia đình trọn vẹn sao?
35:38Lại còn động tay động chân à?
35:39Cháu nói cho chú biết bạn được gia đình là phạm pháp đấy.
35:42Cần cháu dậy à?
35:43Chú còn rõ luật cho cháu đấy.
35:44Về phòng đi.
35:44Anh gào lên cái gì?
35:45Chỉ có giọng anh to hả?
35:46Giờ thì nhìn ra ai mới là người có bệnh rồi đúng không?
35:49Đi.
35:50Đi tìm đứa con của anh đi.
35:51Hai người định làm gì thế?
36:10Bình mặc kệ.
36:11Cậu chuẩn bị sẵn chỗ ngủ cho mình và tần lãng.
36:13Ít nhất là một tuần.
36:15Lần này mình nhất định không về.
36:18Bình nói cho cậu biết ai khuyên cũng bộ ích hết.
36:21Lần này chửi Quang Minh quá đáng lắm.
36:23Còn bảo đi chữa bệnh cho mình đúng là hết chỗ nói.
36:29Trong lòng anh ta mình chỉ là một công cụ thôi.
36:33Đổ khốn.
36:37Cô Na không đến mức nghiêm trọng thế đâu.
36:40Cô đừng nghĩ ngợi lung tung nữa.
36:42Im lặng.
37:03Lần này
37:10Alo
37:13Hả
37:19Thế nào rồi
37:21Thiết bị định vị chúng ta đặt trong máy tính quật tần lãng
37:24Bị ảnh hưởng bởi từ trường
37:25Tín liệu lúc có lúc không
37:30Đừng lo
37:30Tôi sẽ tìm cách
37:32Chắc chắn sẽ truy vết được
37:37Chính là ở đây
37:41Đây là một nhà máy
37:43Lúi ra vào quá nhiều
37:44Địa hình lại phức tạp
37:47Thế này đi
37:48Gọi cảnh sát đặc nhiệm đến chi viện
37:50Đề nghị cảnh sát đặc nhiệm chi viện
38:10Tên nào rồi
38:11Chỉ có thể xác định được hướng đại khái ở trong nhà máy
38:16Thế này nhá
38:16Tùy bỏ phương án ban đầu
38:18Tình hình ở đây chúng ta chưa nắm rõ
38:20E là nguy hiểm
38:21Rút phần lớn lực lượng tôi sợ sẽ gây ra thương vong
38:25Phùng Trí Cường
38:26Cậu dẫn vài người đi theo tôi
38:28Vâng
38:29Trương Bộ Bằng
38:30Dẫn theo vài người hỗ trợ được
38:31Nếu kỹ
38:32Nhất định phải đảm bảo an toàn cho con tim
38:38Hành động thôi
38:38Được
38:39Mọi người chú ý an toàn
38:41Đi theo tôi
38:48Thế nào rồi
38:49Có người ngất rồi
38:50Đưa đi bệnh viện
38:51Mau đưa đi bệnh viện
38:54Khảo sát hiện trường đã hoàn tất
38:56Không có manh mối nào có giá trị
38:57Tổ chứng Lâm đã dẫn người đi truy đuổi rồi
38:59Tiếp theo phải làm gì đây
39:00Mở rộng phạm vi tìm kiếm thêm 2km nữa
39:02Nếu tối nay chúng ta không bắt được hắn
39:04Có lẽ sẽ lỡ mất thời điểm tốt nhất
39:07Cậu ở đây canh trường
39:08Tôi phải vào viện
39:11Bình tĩnh nha anh trường
39:12Bình tĩnh nha
39:26Phó cục trường
39:29Phó cục trường
39:36Vụ án này tôi đã sắp xếp ổn thỏa rồi
39:38Cậu đừng bận tâm nữa
39:39Lo giải quyết chuyện gia đình trước đi đã
39:46Làm cảnh sát bao nhiêu năm nay
39:48Chuyện gì chưa từng trải qua cơ chứ
39:51Cắn răng một cái là qua hết ngay
40:00Lật na thế nào rồi
40:05Để tôi vào trong xem trước đã
40:07Bác sĩ
40:08Tình hình thế nào rồi ạ
40:10Thế nào rồi
40:10Chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi
40:12Xin thứ lỗi
40:39Hãy subscribe cho kênh lalaschool Để không bỏ lỡ những video hấp dẫn
40:43Cô Na
40:44Đừng chạm vào cô ấy
40:47Đừng chạm vào cô ấy
40:50Đừng chạm vào cô ấy
40:51Chữ Quang Minh
40:52Tất cả đều tại anh
40:54Anh có biết Lật na đi theo anh phải chịu bao nhiêu khổ cực bao nhiêu ấm ức không
40:57Anh còn trách Lật na không sinh con cho anh
40:59Nhi ngờ cô ấy không thể sinh đẻ
41:02Anh còn là con người nữa không
41:04Người thực sự không thể có con không phải cô ấy mà là anh
41:07Anh vốn dĩ không thể có con được
41:21Bạn tôi ơi đừng bao giờ gục ngã
41:24Dẫu ngày mai chưa thấy cầu vòng
41:27Sau giông tố ánh dương sẽ dạng
41:30Xua màn mây thắt sáng cõi lòng
41:34Bạn tôi ơi khi một mình bước tiếp
41:37Nhớ giữ gìn và vỡ tin lên nhé
41:40Bao ký ức khiến tim ta lay động
41:43Rực rỡ nhất vẫn là nụ cười em
41:46Cảm ơn các bạn đã theo dõi và hãy subscribe cho kênh La La School Để không bỏ lỡ những
42:05video hấp dẫn
Bình luận